We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 4 August 2012

Trung Quốc là ông Tổ Gian Lận Olympics: Nhưng VGCS Thích Đội Trên Đầu

Lý do Trung Cộng đoạt nhiều huy chương Olympics. 

- Hiến chương của tổ chức Thế Vận (Olympics) đề ra bảy nguyên tắc căn bản chi phối mọi hoạt động của tổ chức thể dục thể thao quốc tế này, trong đó điều thứ hai khẳng định “sử dụng thể thao như một phương tiện phát triển tình hòa ái giữa con người, với ý định để xiển dương một xã hội hòa bình quan tâm đến việc bảo tồn phẩm cách của con người.”

Sự kiện Trung Quốc không những đoạt nhiều huy chương mà còn đoạt rất dễ dàng như trường hợp cô gái Ye Shiwen 16 tuổi bơi nhanh hơn cả Ryan Lochte trong 50 mét cuối của cuộc đua 400 mét, đã làm các nhà phân tích thể thao đặt ra nhiều câu hỏi. Liệu cô ta thật sự có tài năng hay bị chích thuốc mà tổ chức Olympics chưa khám phá ra?

Lời tố cáo của báo chí và các nhà phân tích gây ra nhiều tranh luận nhưng không phải là không căn cứ. Cho đến nay, Trung Quốc đã thắng nhiều huy chương chỉ vì Trung Quốc chủ trương thắng bằng mọi giá, gian lận và dùng cực hình để huấn luyện trẻ em trở thành những người đem giải về cho chế độ bất chấp các nguyên tắc đạo đức và luật pháp quốc tế.

Chủ trương thắng bằng mọi giá là một chủ trương truyền thống của các chế độ độc tài CS

Giới lãnh đạo CS Trung Quốc xem Olympics như là một mặt trận, giống như các mặt trận kinh tế, chính trị, quân sự, trong đó Đảng trực tiếp chủ trương, tổ chức, lãnh đạo, chiến đấu và phải chiến thắng bằng mọi phương tiện và bất chấp sự khinh thường của nhân loại.

Đọc lại lịch sử các chế độ Cộng Sản, từ Đông Đức dưới thời Erich Honecker, Rumani dưới thời Nicolae Ceausescu trước đây cho đến Cộng Sản Trung Quốc ngày nay, Olympics là môi trường để tuyên truyền, đánh bóng cho chế độ. Sự thành công của các đoàn lực sĩ Cộng Sản tạo cơ hội cho Đảng giới thiệu đến thế giới một khuôn mặt trẻ trung, mạnh khỏe của đất nước nhưng thực chất là để che giấu bên trong một chế độ lạc hậu, thối nát và đang rã mục.

John Leonard, chủ tịch Hội các bầu bơi lội Mỹ, là một trong những người công khai đặt vấn đề về tính hợp pháp của Ye Shiwen khi ông phát biểu “Ye Shiwen đã gợi lại hình ảnh của những lực sĩ bơi lội Đông Đức trước đây.” Ý của John Leonard muốn nhắc đến nữ lực sĩ Đông Đức Petra Schneider, 5 lần vô địch thế giới, cuối cùng đã thừa nhận cô bị chế độ CS Đông Đức tiêm thuốc và chính cô năm 2005 đã yêu cầu Ủy Ban Thế Vận xóa bỏ kỷ lục thế vận do cô lập nên trước đó.

Petra Schneider
Quá trình trưởng thành của Petra Schneider từ khi còn thơ ấu cho đến ngày đại diện Đông Đức tham dự Thế Vận Hội Moscow 1980 cũng không khác gì cuộc đời của Ye Shiwen và các lực sĩ Trung Quốc.

Khi được khám phá có khả năng trở thành vô địch, cô bé Petra Schneider bị tách ra khỏi gia đình và được đưa đến một trung tâm huấn luyện. Tại đây Petra được gọi bằng số thay vì tên. Số của cô, từ đó cũng sẽ là tên cô, là 137. Tại trung tâm này, cô bé số 137 trong mỗi bước đi đều được dạy để mang vinh quang bơi lội về cho “Tổ quốc Cộng Hòa Dân Chủ Đức”. Để gia tăng khả năng chịu đựng của buồng phổi, cô bé số 137 buộc phải bơi trong một bình lớn bị hút cạn dưỡng khí. Cô bé 137 được nuôi dưỡng chẳng khác gì gà tây được nuôi trong nông trại. Cô bị chích thuốc để kích thích các bắp thịt mạnh thêm. Cô bị chích nhiều đến nỗi, khi vào tuổi giữa 30, Petra Schneider đã bị nhiều thứ bịnh.

Chế độ độc tài Nicolae Ceausescu là một ví dụ khác. Sau khi chế độ Nicolae Ceausescu sụp đổ, báo chí quốc tế khám phá ra đời sống thật của đất nước Rumani không trẻ trung, khỏe mạnh, tài ba như các em trong đoàn lực sĩ từng đoạt huy chương vàng toàn đội môn thể dục dụng cụ tại Thế Vận Hội Los Angeles 1984 hay huy chương bạc tại Thế Vận Hội Seoul 1988 mà là hàng ngàn em bé thiếu dinh dưỡng đang chết đói trong các trại mồ côi, các bịnh viện nhi đồng không ai chăm sóc. Thảm trạm của trẻ em tại Rumani trầm trọng đến mức sau ngày cách mạng dân chủ thành công, vợ chồng Nicolae Ceausescu đã bị tòa quyết định xử bắn vì tội diệt chủng.

Trung Quốc là ông tổ gian lận quốc tế

Ye Shiwen
Ye Shiwen đã thẳng thắn từ chối lời tố cáo của nhiều người rằng cô ta đã dùng thuốc. Phái đoàn lực sĩ Trung Quốc tham gia Thế Vận đã phản ứng mạnh mẽ trước những tố cáo và cho đó là lời kết án không bằng chứng. Tại lục địa, làn sóng công phẫn đang dâng cao trong giới trẻ vì họ cho Anh, Mỹ lần nữa đang hạ nhục Trung Quốc. Bài ai điếu “100 năm sỉ nhục” đang lần nữa được cất lên. Có thể Ye Shiwen đã không dùng thuốc. Tuy nhiên, dân Trung Quốc, trong và ngoài lục địa đừng quên rằng lịch sử các cuộc tranh tài bơi lội quốc tế của Trung Quốc là lịch sử chứa đầy gian lận. Trong những năm qua, cả bầu lẫn lực sĩ bơi lội Trung Quốc bị bắt gian lận nhiều lần, nhiều đến nỗi không ai nhớ hết.

Tại Á Vận Hội Hiroshia 1994, mười một lực sĩ Trung Quốc bị loại vì sử dụng thuốc và 9 huy chương vàng bị thu hồi. Trong dịp đó, giới lãnh đạo CS Trung Quốc mặt dày chẳng những không biết nhục, không nhận lỗi mà đã tố cáo ngược chính phủ Nhật đã phân biệt chủng tộc trong việc thử nghiệm máu.

Năm 1997, hàng loạt lực sĩ trong đó có cả ông bầu Trung Quốc đã bị đuổi ra khỏi giải Vô Địch Bơi Lội Thế Giới tổ chức tại Perth, Úc. Thậm chí trong đoàn lực sĩ Trung Quốc còn có một tên bị hải quan bắt khi trong xách hành lý của y chứa nhiều loại thuốc đủ cho cả đoàn dùng trong suốt thời gian tranh giải.

Trong thập niên 1990, số lực sĩ Trung Quốc bị khám phá dùng thuốc gần bằng một nửa tổng số vi phạm trong tất cả các loại thể thao toàn thế giới. Như trường hợp của Petra Schneider tại CS Đông Đức trước đây, việc sử dụng thuốc kích thích cơ năng trong thân thể là một phần quan trọng trong chủ trương “thắng bằng mọi giá” của đảng CS.

Trong Thế Vận London lần này, thói quen huấn luyện của các lực sĩ bơi lội Trung Quốc vài tháng tại Úc và vài tháng tại lục địa cũng gây nhiều thắc mắc. Một số nhà quan sát nghi ngờ các lực sĩ Trung Quốc huấn luyện kỹ thuật tại Úc nhưng sau đó về lại lục địa để dùng thuốc. Sau khi thuốc thấm, họ trở lại Úc để luyện tập kỹ thuật.

Wang Xiaoli và Yu Yang
Một hình thức vi phạm luật chơi trơ trẻn nhất là trường hợp “đánh để được thua” trong trận vòng xếp hạng giải cầu lông giữa Trung Quốc và Nam Hàn hôm 31 tháng Bảy vừa qua. Trong trận này, hai cầu thủ Trung Quốc Wang Xiaoli và Yu Yang chẳng những nhiều lần cố tình đánh cầu ra ngoài mà còn thậm chí tự đánh vào lưới để “được thua”. Lý do, Wang Xiaoli và Yu Yang không muốn đụng phải các cầu thủ Trung Quốc khác vừa là “đồng chí” và vừa khó thắng so với các cầu thủ các nước khác yếu hơn trong vòng tứ kết. Wang Xiaoli và Yu Yang là hai cầu thủ được xếp hàng đầu thế giới nhưng vẫn lo sợ bị thua và hành xử một cách tầm thường. Cầu thủ Yu Yang vừa tuyên bố từ giã bộ môn cầu lông nhưng không phải vì cảm thấy hổ thẹn hay hối hận nhưng vì Ủy Ban Thế Vận đã “tàn phá giấc mơ” của cô. Quả thật, một chế độ không biết nhục đào tạo ra những cầu thủ không biết thẹn. Cầu thủ cầu lông Petya Nedelcheva của Bulgary tố cáo Trung Quốc đã làm điều đó không chỉ một lần mà rất nhiều lần.

Hôm qua, tờ Guardian của Anh mỉa mai rằng việc phê bình các cầu thủ cầu lông Trung Quốc “đánh để được thua” là oan cho các bạn trẻ này. Những lực sĩ Trung Quốc chỉ tuân theo chỉ thị “đoạt huy chương bằng mọi giá” của Đảng mà thôi. Để đạt được mục tiêu tối hậu đó, các cầu thủ Trung Quốc phải khéo léo thua những trận vòng ngoài. Nhiều nhà báo còn khinh bỉ Trung Quốc khi viết “đánh cho thua như các cầu thủ Trung Quốc cũng là một kỹ thuật và cũng không kém phần hồi hộp”.

Cũng từ hôm qua, hệ thống truyền hình BBC ngưng chiếu hình ảnh các huy chương được trưng bày trên bàn trước khi mỗi giải chung kết bắt đầu. Đài không giải thích nhưng nhiều nhà báo cho rằng hành vi của các lực sĩ Trung Quốc đã làm ô nhuế giá trị cao quý của huy chương Thế Vận Hội. Ký giả Simon Jenkins của báo Guardian viết “Thế vận hội thời này là việc nhái lại trò của Hitler trong Thế Vận 1936” và nhà báo này viết tiếp “Cầu thủ Trung Quốc nên được chúc mừng vì sự khéo léo” trong trò “đánh để thua” của họ.

Trung Quốc dùng cực hình để huấn luyện trẻ em trở thành vô địch

Tại Trung Quốc không có một môi trường thể dục thể thao đúng với tinh thần do hiến chương của Tổ Chức Thế Vận đề ra mà chỉ có những chương trình tra tấn thiếu nhi để đem huy chương vàng về cho đảng CS. Lực sĩ các bộ môn thể thao tại Trung Quốc là một đội quân được trang bị và huấn luyện kỹ thuật từ khi còn tấm bé.

Một em bé huấn luyện cho Olympics bị người huấn luyện đứng lên chân (nguồn dailymail.co.uk)

Bằng mọi giá - Nguồn dailymail.co.uk/news

Câu chuyện về gia đình của nữ lực sĩ môn nhảy nước Wu Minxia là một ví dụ. Gia đình của Wu Minxia đã phải giấu chuyện ông bà của cô ta qua đời để không ảnh hưởng đến việc tập luyện của con. Tại hầu hết các quốc gia khác trên thế giới, một lực sĩ bao giờ cũng là phần không thể tách rời của gia đình. Cha mẹ, dù khó khăn bao nhiêu, cũng tìm mọi cách bám theo từng bước chân của con, cùng chia sẻ niềm vui khi thành công và đau buồn khi thất bại với con. Tại Trung Quốc thì khác. Cha cô, ông Wu Yuming than thở với báo Shanghai Morning Post “Tôi chấp nhận sự kiện từ lâu rồi con gái tôi không hoàn toàn thuộc về gia đình chúng tôi nữa. Tôi cũng không dám nghĩ đến việc sống như một gia đình hạnh phúc”.

Sáng nay, 1 tháng Tám, ký giả Matt Blake của tờ Daily Mail trong loạt phóng sự có kèm theo những hình ảnh đau lòng, tố cáo sự tra tấn thô bạo của giới lãnh đạo thể dục thể thao Trung Quốc đối với trẻ em chỉ để đạt được mục đích chiếm càng nhiều huy chương càng tốt tại các giải thưởng thể thao quốc tế, nhất là tại các Thế Vận Hội.

Ban giám hiệu các trường mẫu giáo và tiểu học Trung Quốc được chỉ thị phải lưu ý đến năng khiếu học sinh. Khi một học sinh thể hiện dấu hiệu có năng khiếu về một bộ môn thể thao nào đó, em tức khắc bị tách rời ra khỏi gia đình và trường học để được đưa đến một trung tâm huấn luyện. Cha mẹ không có quyền từ chối. Trung Quốc có khoảng ba ngàn trung tâm, và tại mỗi trung tâm có hàng ngàn lực sĩ tí hon đang được quan sát và huấn luyện. Trong trường hợp Ye Shiwen, cô bé được chọn vì cô có vóc dáng con trai rất bất bình thường thích hợp cho các môn điền kinh. Sau khi bị tách rời khỏi căn nhà hai phòng ngủ của gia đình ở Hàng Châu, Ye Shiwen được đưa vào trường thể thao Chen Jingluin, tuy nhiên, để được huấn luyện bơi lội. Khái niệm quyền và sở thích cá nhân không tồn tại trong ngành thể dục thể thao Trung Quốc.


Khoảng 900 trẻ em được chọn từ các trường mẫu giáo mỗi năm tại Hangzhou
và cha mẹ không thể từ chối - nguồn: http://www.dailymail.co.uk

Các chương trình tập luyện sức khỏe dành cho cô bé Ye Shiwen dù chỉ mới bảy tuổi đã vượt qua mức độ dành cho người lớn. Ye Shiwen bơi liên tục mỗi ngày từ sáng đến tối và chỉ nghỉ ngơi khi công nhân dọn dẹp, lau chùi hồ bơi.

Mẹ của Ye Shiwen vừa trả lời với báo chí rằng “kết quả không quan trọng, nhưng Ye Shiwen nên cảm thấy vui mừng khi được tham gia thế vận”. Câu nói nặng mùi tuyên truyền này chỉ để trả lời báo chí. Nhiều người nghi ngờ bà có dám nói câu tương tự trước mặt giới lãnh đạo CS Trung Quốc hay không.

Chính sách tẩy não là một phần quan trọng của chương trình huấn luyện. Các cầu thủ Trung Quốc được dạy phải hạ các cầu thủ Mỹ và bất cứ quốc gia nào để đoạt cho được huy chương vàng. Trên tường của các trung tâm huấn luyện sơn một chữ duy nhất: GOLD. Họ cũng được dạy cách cười, cách nhìn thiện cảm dành cho giám khảo, cách thể hiện trên khuôn mặt và tuyệt đối không được tỏ ra đau đớn hay yếu kém. Niềm vui duy nhất của Ye Shiwen là thức ăn của cô bé đầy đủ hơn bữa ăn của nhiều cô bé Trung Quốc khác cùng lứa tuổi.

Chế độ huấn luyện dành cho các bộ môn thể thao khắc nghiệt đến nỗi các nhà điều tra Tây phương tìm cách xâm nhập vào để quan sát và đã kết luận đó là những nhà tù của thế kỷ 19.


Trẻ em Trung Quốc "trong trung tâm huấn luyện" (nguồn dailymail.co.uk)

Sir Matthew Pinsent, quan sát viên của tổ chức Thế Vận và cũng là một huy chương vàng Olympics, sau khi quan sát cách các lực sĩ Trung Quốc được huấn luyện môn thể dục dụng cụ đã nhận xét “thật là một kinh nghiệm bối rối” khi thấy những cảnh đó. Nhiều trẻ em khóc và kể lại các em bị các ông bà bầu đánh đập. Ủy ban Thế Vận hứa điều tra những lời tố cáo của Sir Matthew Pinsent nhưng đến nay chưa có biện pháp nào cụ thể.

Sau 1978, chủ nghĩa bá quyền nước lớn của CS Trung Quốc không chỉ thể hiện trong lãnh vực quân sự, kinh tế, chính trị mà cả trong lãnh vực thể thao. Trung Quốc đang trên đường trở thành một đế quốc thực dân đỏ tàn bạo nhất trong lịch sử nhân loại. Với một dân số 1.3 tỉ do một đảng CS độc tài và bất nhân lãnh đạo, thảm họa do chủ nghĩa bá quyền Trung Quốc gây ra có khả năng vượt qua thảm họa do Stalin, Mao Trạch Đông và Hitler cộng lại. Chủ nghĩa dân tộc cực đoan đang biến Trung Quốc thành một chảo dầu khổng lồ và khi phát cháy không chỉ cháy riêng Trung Quốc mà lan rộng sang nhiều quốc gia trong vùng và cả thế giới. Do đó, sự chậm trễ trong việc ngăn chận đế quốc tàn bạo này chỉ làm tăng thêm sự chịu đựng khổ đau cho nhân loại về sau.



Trần Trung Đạo
danlambaovn.blogspot.com
 ------------

Forging of the Mandarin mermaid: How Chinese children are taken away from their families and brutalised into future Olympians

  • Chinese state earmarks potential champions from young age
  • Youngsters are sent away to gruelling training camps
  • Olympic champion Ye Shiwen said her extraordinary swim was a result of 'hard work and training'
By David Jones

Watching the new ‘Mandarin Mermaid’ glide to another suspiciously easy victory yesterday - the prelude to what will doubtless be her second gold medal of these Games - my thoughts returned to the disturbing interview I conducted with another swimming sensation many years ago.

Just like China’s Ye Shiwen, East German Petra Schneider had astonished the world in winning the 400 metres medley - this time at the 1980 Moscow Olympics - producing a performance of such awesome power that her rivals (including Britain’s Sharron Davis, who won silver) seemed to be lesser mortals.

And as with 16-year-old Ye in London on Saturday night, so striking was Schneider’s superiority over young women who had trained equally long and hard that many observers wondered how she could possibly have been so much stronger, fitter and faster.
Winning at all costs: Children are put through their paces doing punishing exercises to toughen them up
Winning at all costs: Children are put through their paces doing punishing exercises to toughen them up
Children are trained at camps where the word 'gold' is hung on the wall to make them focus on success
Children are trained at camps where the word 'gold' is hung on the wall to make them focus on success
Sweat and tears: A young girl is pushed through a tough gymnastics exercise
Sweat and tears: A young girl is pushed through a tough gymnastics exercise

This disquieting question cast a shadow over her achievement for 18 years. But then, during that unforgettable interview, in her cramped apartment in Chemnitz - or Karl-Marx-Stadt as it had been known when she was among the stars of the East German state swimming project - the five-time world record-holder finally came clean.
Having been identified as a potential champion as a little girl, she told me, she had been removed from school and placed in a ruthless training camp where she was identified by a number, Sportsperson 137, rather than a name.

There her every waking hour was devoted to bringing swimming glory to her country.
To increase her oxygen uptake she was forced to swim for hour upon hour in a vacuum contraption that sucked out the surrounding air; she was fed like a battery-farm turkey on a protein-rich diet; and, of course, she was injected with steroids - so frequently that, even then in her mid-30s, she suffered a plethora of health problems.

‘Sharron Davies was not racing against another swimmer that day - she was racing against a different species,’ she told me tearfully in an extraordinary mea culpa which later saw her ask for her world records to be expunged. ‘I was programmed to take the gold.’
Was the equally invincible Ye Shiwen similarly programmed? As with everyone who marvelled at the way she eased through the water yesterday, like a killer whale in her white cap and black costume, I hope — oh, how I hope — she was not.
Yet recalling the photographs Schneider had showed me of herself at a similar age, one well understands the fears voiced by America’s top swimming coach.
Indeed, they must have flashed through the minds of even the most casual spectator yesterday, so much stronger did she look than the young women beside her.
Ye Shiwen astounded the swimming world by knocking more than a second off the world record for the 400m individual medley
Ye Shiwen astounded the swimming world by knocking more than a second off the world record for the 400m individual medley

Winner: Miss Ye poses with her gold medal on the podium. Ye insists that her 'results come from hard work and training'
Mission accomplished: Miss Ye poses with her gold medal on the podium. Ye insists that her 'results come from hard work and training'
Ye Shiwen possesses that same masculine, almost wall-like figure; the same impossibly wide shoulders and huge, rounded thighs; the same armchair-leg calves. Rebecca Adlington is a strong woman, to be sure, but she still looks feminine; Ye, though barely out of adolescence, appears androgynous.
China’s recent swimming history mitigates against Ye, too.
Ye Shiwen was picked out because she had an unusually masculine physique with extremely large hands and long limbs
For during recent years its swimmers and coaches have been caught cheating so many times it is difficult to keep count - and it has modelled its draconian training system on precisely that which produced Schneider and other turbo-charged East Germans before the Iron Curtain fell.
It began in the Eighties when, determined to end the nation’s perennial humiliation at major athletics and swimming championships, China’s Communist regime decreed that a generation of future champions must be harvested and honed.
To that end, school teachers were ordered to scrutinise their pupils for signs of natural sporting ability and report any child with obvious potential to regional coaches who would install them in one of 3,000 new state training camps.

According to her mother, Qing Dingyi, as quoted by the Chinese state media, little Ye ‘expressed a wish to become a swimmer at the tender age of seven’.
In truth, she was picked out because she had an unusually masculine physique with extremely large hands and long limbs: attributes at first thought best suited to a career in track and field.
Young boys and girls are put through their paces at the Chen Jinglun Sports School, the alma mater of Ye Shiwen
Young boys and girls are put through their paces at the Chen Jinglun Sports School, the alma mater of Ye Shiwen

The school also trained Sun Yang, who won the 400m freestyle at London 2012
The school also trained Sun Yang, who won the 400m freestyle at London 2012
After being whisked away from her modest two-bedroom apartment, in Hangzhou, a city of 6.2 million, and installed into the Chen Jingluin sports school, however, it was decided she would be best suited to swimming, and by 11 she had won her first major junior championship.
 
Her mother insists she and her husband, a manual worker, had always impressed on her that ‘results are not important, but you should always enjoy the taking part’. One doubts she dares voice this opinion in the presence of her daughter’s coaches.

In swimming, as in most other Olympic sports, they enforce a regime so relentlessly harsh that it has been compared, by those few Western observers who have managed to penetrate the obsessive secrecy with which it is guarded, to that in some 19th-century prisons.
Indeed, after being shown how China’s child gymnasts are trained some years ago, in his capacity as an Olympic observer, Britain’s Olympic gold-winning oarsman Sir Matthew Pinsent - a man who knows a thing or two about pushing the human body to its limits - pronounced it a ‘pretty disturbing experience’.

Practice makes perfect: Children are put through their paces in a training session at Chen Jinglun Sports School
Practice makes perfect: Children are put through their paces in a training session at Chen Jinglun Sports School
Taking the plunge: Some have likened the strict training regime to life in '19th-century prisons'
Some have likened the strict training regime to life in '19th-century prisons'
Children who our own sports authorities would deem far too young even to countenance focusing seriously on one sport, let alone be taken away from their parents and billeted in these boot-camps, had been driven so hard that they wept, and one claimed to have been beaten by his coach.
The International Olympic Committee promised then to investigate his claims but seven years on there is no evidence that anything has remotely changed.
Only last January harrowing photographs were posted on the internet showing Chinese children crying in pain as they were put to work.
In case they had forgotten why they were there, a large sign on the wall reminded them. ‘GOLD’ it said simply.

Virtual brainwashing of this sort is another feature of the state sports project, whose charges are taught by rote that their mission in life is to beat the Americans and all-comers to the top of the podium.
Their child stars of the future are also taught from the earliest age to deliver vapid answers to media questions - though there are signs that the current generation of Olympians, emboldened and awakened, perhaps, by increasing contact with the West via social media websites, are starting to rebel.
Indeed, this week one of Ye’s swimming team-mates, 23-year-old Lu Ying, risked serious repercussions back in Beijing by attacking China’s grindingly repetitive coaching regime and saying how much she preferred the freer, more enjoyable system in Australia, where she was permitted to train prior to the Games.

Recently, other former Chinese athletes have broken ranks, describing how they were so rigidly programmed in the sports camps that they could barely fend for themselves when their athletic careers ended, much less find jobs and integrate with their peers.
Starting young: Olympic champions Sun Yang and Ye Shiwen were earmarked from a young age as potential future champions
Starting young: Olympic champions Sun Yang and Ye Shiwen were earmarked from a young age as potential future champions
The school recruits about 900 children from kindergartens in Hangzhou each year
The school recruits about 900 children from kindergartens in Hangzhou each year, with their parents all but forced to accept their fate

Had she not won gold, and become a pampered darling of the Communist Party, that would have been the life that awaited Ye. We are told, again by state-controlled newspapers, that she is never happier than when painting her mother’s toenails, reading detective stories, and chatting to friends on her pink mobile.

'Sharron Davies was not racing against another swimmer that day - she was racing against a different species: I was programmed to take the gold.'
Petra Schnedier, East German swimmer,
who was found guilty of doping
Perhaps so, but for the past six years she has lived in a Spartan dorm with five other swimming hopefuls.

At seven she could already perform 20 chin-ups - an exercise beyond the capability of most fit adults. She swims every day for several hours - only getting a break when the pool ‘needs cleaning’ according to one of her coaches, Wei Wei.

She will also have been drilled remorselessly in the niceties that can make a difference in big competition: keeping a fixed facial expression, behaving impeccably in view of the judges, showing no weakness or pain.
Her only consolation is that her diet will be far more nourishing than that of an ordinary Chinese teenager.

Food and legal supplements apart, though, the question gnaws away — is she being propelled by some other, more sinister fuel?

Ye¿s team-mate, 23-year-old Lu Ying, this week attacked China¿s grindingly repetitive coaching regime
Ye's team-mate, 23-year-old Lu Ying, this week attacked China's grindingly repetitive coaching regime
A group of young boys await their turn in the pool
A group of young boys await their turn in the pool
Banned: Last month 16-year-old Li Zhesi was expelled from the Chinese team after being caught using the performance-enhancing drug EPO
Banned: Last month 16-year-old Li Zhesi was expelled from the Chinese team after being caught using the performance-enhancing drug EPO
If so, she will join an infamous shoal of Chinese swimmers dating back to the 1994 World Aquatic championships in Rome, when their performance in winning 12 of the 16 gold medals available was attributed by state officials to ingesting an ‘ancient brew’ of toad-skin and bird’s nests.

Not long afterwards, at the Asian Games, 11 of their number tested positive for a banned testosterone and China was stripped of nine of its 23 golds.

Further scandals followed at regular intervals throughout the Nineties and 2000s, including the discovery, in 1998, of 13 vials of a human growth hormone - enough to supply the entire team - in the kitbag of a female Chinese swimmer during a routine search at Sydney airport.

That was the incident which prompted Schneider to tell me about her drug abuse, which she said had been forced on her in ignorance by her coach.
And only six weeks ago another Chinese swimmer, 16-year-old Li Zhesi, was expelled from the team after being caught using the current performance enhancing drug of choice among swimmers: a substance called EPO which boosts red blood-cells to increase oxygen uptake.

She was caught, as the Chinese will doubtless point out, by their own anti-doping agency, set up before the Beijing Games as part of an avowed intent to make them clean.

Chen Jinglun Sports School: At seven Ye could already perform 20 chin-ups - an exercise beyond the capability of most fit adults
Chen Jinglun Sports School: At seven Ye could already perform 20 chin-ups - an exercise beyond the capability of most fit adults
'I was programmed to take the gold': East Germany's Petra Schneider says she would have swapped her medal for Sharron Davies's soft, feminine looks
'I was programmed to take the gold': East Germany's Petra Schneider says she would have swapped her medal for Sharron Davies's soft, feminine looks
Whether or not she was a patsy, sacrificed to create an impression of vigilance so that others with better hopes of a medal in London (such as Ye) could slip through the net, as some cynics here were suggesting yesterday, remains to be seen.

As I say, I hope and pray this isn’t the case - and not only because of the damage that any exposure as a cheat would do to these Games.
When I met Petra Schneider, she was suffering from rigid musculature, which had forced her to give birth to her only child by Caesarean section, and also an irregular heartbeat, abnormally high cholesterol and constant back pain.
Having grown an Adam’s apple and developed a manly jaw, she had also been deprived of her femininity, and told me she would willingly have swapped her gold medal for Sharron Davies’s soft, feminine looks.
That is the price Sportsperson 137 paid for her moment of glory.
We must hope that the Mandarin Mermaid will never have a similar  story to tell.

Read more: http://www.dailymail.co.uk/news/article-2181374/Ye-Shiwen--forging-Mandarin-mermaid-How-Chinese-children-brutalised-future-Olympians.html#ixzz22Zd6gblb

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều