We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 25 October 2012

Mẹ Nó: Các đồng chí lấy gì để mà phất cờ trừ sâu diệt lợn!?

Gửi bác Trọng, bác Sang, bác Hùng: chơi sang, chơi trọng, chơi hùng là chơi với Dân


Húc nữa đi em... biển Đông vẫn yên tĩnh!

Biếm họa Babui (Danlambao)



Nhìn cái bản mặt của đồng chí tự trọng XXX dây thắt cổ màu hồng đào, cười toe thấy mà ghét! Ngắm ba đồng chí Hùng Sang Trọng hãm tài, buồn như chưa bao giờ được buồn thấy mà thương. Thôi thì biến... thương yêu thành hành động, góp ý cho anh Hùng anh Sang anh Trọng vài điều gọi là vẽ đường cho hươu chạy.


Trong thời gian qua, các đồng chí cứ loay hoay chạy vòng vòng trong cái vòng tròn của đảng. Chạy qua Đông đụng đồng chí, rút về Tây đụng đồng rận, lên Bắc xuống Nam đụng đồng sàn. Đếch thấy đồng bào đâu cả. Nên chi, nhìn tới nhìn lui đứa nào cũng xanh vỏ đôla đỏ lòng thẻ đảng. Thằng nào kỷ luật được thằng nào!? Thua là phải.


Trước ngày đại hội, các đồng chí tung tin xám, từ lề đảng thò chân qua lề Dân, giả mù sa mưa chơi trò tuyên truyền xám - một phần 10 sự thật là 1 mảnh bánh mì vụn cho những kẻ đói tin... bánh mì. Các đồng chí thu tóm, nắm đầu, xiết cổ truyền thông lề đảng, biến nó thành 700 con két và lại giở trò làm xấu mặt truyền thông blog lề Dân. Nhưng để làm gì? Để chửi, để tố cáo thằng 3X = XXX những điều mà đa phần ai cũng đã biết, nhiều người biết và lên tiếng và bị chính cái hệ thống nhiều sâu lắm lợn của các đồng chí tròng cho cái cùm "tuyên truyền chống đối chế độ" và tống vào tù. Để làm gì? để thằng XXX nó láu cá thí chốt bầu Kiên, chợp mất lá cờ trừ sâu diệt lợn thao túng ngân hàng của các đồng chí. Và nó cười đểu như nụ cười sau lưng các đồng chí.


Các đồng chí vừa đụng đến ổ kiến lửa của đám tài phiệt, vừa làm ngứa ngáy những tên lãnh chúa vùng cỡ như đám giang hồ Hải Phòng mang thẻ đảng; trung ương nó không xem ra gì vì thằng XXX đã nhận chốn đó làm quê hương thứ 2. Cộng hết tất cả lại thành 175 đứa trong cái gọi là Ban chấp hành trung ương và 25 đứa chầu rìa; đứa nào tay cũng dính tiền dơ, chân dính cờ ứt, miệng dính mỡ bò (lợn không ăn lợn để dính mỡ lợn). Không lẽ cái tay dính tiền dơ đi tố cái chân đạp cờ ứt, cái chân đạp cờ ứt đi tố cái miệng ăn tham. Chưa ra quân đã thấy cờ trắng phất phới trên tay các đồng chí. Thua là phải.


Đó là... giả dụ các đồng chí là loại động vật hiếm hoi đang được bảo vệ của thế giới cộng sản chưa thành hình, của xã hội chủ nghĩa chưa đi tới bến, giả dụ các đồng chí là loài tay không dính tiền dơ, chân không dính cờ ứt, miệng không dính mỡ bò. (thế nào có đứa phản động nó đọc tới đây cười cái khì tin chết liền! - kệ hắn).


Vậy thì các đồng chí lấy gì để mà phất cờ trừ sâu diệt lợn!?


Sau cú đảo chánh không thành, kỷ luật không xong, miệng lập bập được cái tên "đồng chí X" là hết cỡ, các đồng chí cũng rút ruột công trình chỉnh mà không đốn được một bài học: phải dựa vào ai khác. Thế là các đồng chí xách đít xuống chợ giao lưu với dân. Nhưng các đồng chí lại chứng nào tật nấy. Dân đen không chơi lại đi la cà với dân đỏ. Các đồng chí lựa chọn một số cử tri tiêu biểu, làm cò mồi để các đồng chí chơi màn PR, qua đám dân đỏ này để gửi thông điệp đến toàn thể dân đen. Mà thông điệp phải chi cho hay, cho xứng tầm. Đằng này các đồng chí lại lè tè đái không qua ngọn cỏ theo kiểu "người ta có thể trù úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này." Xin lỗi các đồng chí, nghe xong là són đái muốn dông liền. Nó cần gì trù úm cả dân tộc. Dân tộc là cái... thứ vô hình, nói cho vui. Còn cái hữu hình là đám anh chị cô bác trên răng dưới không có gì quý hơn..., léng phéng là thằng XXX nó cho đi nhập bọn với bác Cù, bác Điếu ngay. Có mà điên!


Vì thế cho nên muốn chơi thì chơi cho tới, muốn chạy thì chạy cho ngon. Chơi cho Sang, chạy cho Hùng, tính cho nó... không Lú. Chơi và chạy và tính như thế này này:

1. Hồi đó đến giờ lỡ ăn vụng, tay dính tiền dơ, chân dính cờ ứt, miệng dính mỡ bò bao nhiêu cứ khai... mẹ nó ra cho toàn dân biết. Một lần là... năm trăm là... trăm năm. Trả lại hết. Thế là lưu danh sử sách rồi đó. Mà nhớ: trả lại cho dân chứ đừng ngu dại trả lại cho đảng. Đảng làm... đếch gì để sỏi đá thành cơm!

2. Ký liền cái rụp giấy "ân xá" (kệ tụi phản động có giãy nảy lên ân xá cái con khỉ khô!), thả hết mấy bác, cô, cậu, mợ, dì, anh, chị, em, tính luôn cháu Uyên vừa mới bị bắt cóc, đã bị bỏ tù vì hệ thống công an trị trước đây của thằng XXX. Kẻ thù của kẻ thù là bạn ta. Không thể để bạn ta tiếp tục bị thằng X nó cầm tù.


3. Rình rình một dịp nào đó, nhảy phóc lên đài TV giờ cao điểm, hay một dịp nào đó tổ chức lễ hội tưng bừng mấy chục ngàn người đứng ra tuyên bố: tui, Trương Tấn Sang, tôi Nguyễn Phú Trọng từ nay đứng về phía nhân dân, đặt tổ quốc lên trên đảng, quyền lợi của nhân dân trước cái ghế đang ngồi và sau đây xin gửi đến nhân dân bản cáo trạng của đồng chí (kệ hết đồng hết chí nhưng quen gọi) Nguyễn Tấn Dũng. Không có ếch xì, ếch xằng gì nữa.


Làm được 3 chuyện đó đảm bảo các đồng chỉ sẽ có 87 triệu người đứng ngay đằng sau lưng. Lúc đó chấp thằng XXX và chấp luôn 300 đứa xxx.


Túm lại đường hươu chạy là đường về với nhân dân. Chơi Sang, chơi Trọng, chơi Hùng là chơi với Dân.


Nếu không làm chuyện đó thì 4S cũng như 3X. SSSS = XXX. Tất cả đều là những thằng hại dân và bán nước (không ai gọi kẻ hại dân bán nước bằng ông cả).
Dân Làm Báo
danlambaovn.blogspot.com
---

Ướp xác bác Tôn Đức Thắng.
Bác Tôn Đức Thắng là người Long Xuyên, miền Nam, tính tình chân chất, không có thế lực cho nên bác Hồ mới đưa lên làm phó chủ tịch bù nhìn. Mùa hè, trong phủ Chủ tịch, bác thường đi chân đất, các đ/c Bộ trưởng bèn hỏi sao bác không đi dép, bác cười hì hì mà rằng: “Tao đi chân đất cho mát chân”.

Tuổi già cho nên nhiều khi bác lẫn.
Một lần, hội họp với các bô lão, bác Tôn cầm giấy, đeo kính rồi long trọng đọc: “Các cháu thiếu nhi thân mến”, khiến cả hội trường ngơ ngác.
Bác bèn nói:
- Đ. M. Tôi nhầm ! Đây là bài nói chuyện với các cháu.
Các phụ lão vui vẻ cười thông cảm.

Tuổi 90, bác Tôn hấp hối, bộ Chính trị cấp tốc họp để chuẩn bị tang lễ. Tổng bí thư Lê Duẩn dặn người thư ký riêng của bác phải túc trực bên giường bệnh, hễ bác trối trăn điều gì thì phải ghi chép rồi trình lên bộ Chính trị.

Chủ tịch Quốc hội Trường Chinh nói:
- Bác Tôn là người cao niên nhất trong Đảng. Khi Cach MangThang'10 bùng nổ, bác là người đầu tiên treo lá cờ trên Biển Đen. Để tưởng thưởng thành tích này, nhà nước Liên Xô đã lấy tên bác Tôn mà đặt tên 1 con đường ở Mạc Tư Khoa, là trái tim của giai cấp Vô Sản thế giới. Tôi đề nghị bộ Chính trị quyết định ướp thi thể bác và xây lăng kỷ niệm.

Bộ Chính trị nhất trí ý kiến của Trường Chinh. Trong phòng , bác Tôn tỉnh dậy, hỏi:
- Ngoài kia họp gì thế ?

Anh thư ký trình bày rằng bộ Chính trị quyết định ướp xác bác như đã ướp xác bác Hồ. “Bác nghĩ sao ?”

Bác Tôn thều thào: “Ướp cái con c. ấy !”

Nói xong, bác thở hắt rồi mất. Anh thư ký vội báo tin cho bộ Chính trị. Tổng bí Thư Lê Duẩn hỏi:
-Bác có trối trăn điều gì không ?
-Thưa đ/c Tổng bí thư, tôi có hỏi về việc ướp xác bác, bác dặn là ướp cái con c. bác , rồi mất, không dặn gì thêm.

Các ủy viên bộ Chính trị bối rối, không hiểu vì sao bác Tôn lại dặn ướp “cái ấy”.

Chủ Tịch Quốc Hội Trường Chinh tỏ vẻ thông thái giải thích:
-Bác dặn như vậy là có ngụ ý sâu sắc. “Cái ấy” tượng trưng cho sức sinh sản của nòi giống, được nhiều nước trên thế giới đúc tượng và thờ phụng. Chúng ta phải tôn trọng ý nguyện cuối cùng của bác. Cái khó là phải xây 1 cái lăng to lớn như lăng bác Hồ, lại phải có quân đội canh gác, mà chỉ đặt 1 “cái ấy” bên trong.

Thủ Tướng Phạm Văn Đồng phát biểu:
-“Chúng ta có thể cho chế tạo 1 cái hộp bằng pha lê rất lớn, rất dày, có hình cờ búa liềm và cờ đỏ sao vàng, rồi đặt “cái ấy” của bác vào. Tôi sẽ chỉ thị mấy nhà sử học viết bài giải thích ý nghĩa lớn lao của việc ướp xác và trưng bày “cái ấy””.

Bộ trưởng công an Phạm Hùng nói:
-Ý kiến của đ/c thủ tướng rất hay. Tôi sẽ ra lệnh tập trung cải tạo những phần tử chống đối và xuyên tạc. Trong 1 ngày, tôi sẽ tập trung đạt chỉ tiêu 50 ngàn tên phản động.

Tổng bí thư Lê Duẩn nói:
-Chúng ta đã nhất trí việc ướp “cái ấy” của bác Tôn. Nhưng về địa điểm, ta nên đặt “cái ấy” ở chỗ nào?

Thủ Tướng Phạm Văn Đồng đề nghị:
-Bác Tôn là người Nam bộ, vậy ta nên để bác ở tp HCM. Tôi nghe bộ trưởng Nội thương báo cáo rằng dân chúng đến mua hàng ở cửa hàng Bách hóa Tổng hợp tp HCM, khi ra về đều nói ” chẳng có con c. gì cả”. Nay đặt “cái ấy” tại cửa hàng thì dân chúng sẽ không còn kêu ca vào đâu được nữa !

Các bộ trưởng vỗ tay khen ngợi ý kiến thâm thúy của thủ tướng.


(Theo Nguyễn Chí Thiện, Hỏa Lò) 

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều