We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 24 October 2012

München (Đức): Không Nhớ Căn Cước..?

Cuộc biểu tình ‘không cờ’ chống TQ tại München (Đức)


Lê Duy San says:

Cờ Vàng 3 sọc đỏ không những là biểu tượng của Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản mà còn tượng trưng choTự Do và Dân Chủ. Chỉ có những kẻ bưng bô cho Việt Cộng mới không tôn trọng Cờ Vàng và muốn Cờ Vàng hiện diện trong các sinh họat cộng đồng.
Là người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản, chúng ta phải tuyệt đối tẩy chay mọi sinh họat cộng đồng không có cờ Vàng hiện diện.

LDS

Chiều qua, thứ Bầy 20/10/2012 một cuộc biểu tình chống Trung Quốc của khoảng 200 kiều bào đã diễn ra tại thành phố München, Cộng hòa Liên bang Đức. Những người biểu tình tập trung tại quảng trường Geschwister-Scholl-Platz. Biểu tình được tổ chức nhân đợt chiếu phim của ông André Menras Hồ Cương Quyết tới thành phố này. Đây là đợt chiếu phim vòng quanh châu Âu lần thứ 2 của ông Hồ Cương Quyết. Bộ phim Hoàng Sa, Việt Nam- Nỗi đau mất mát đã được ‘chiếu dạo’ lần đầu ở châu Âu vào mùa xuân năm nay.

Tham dự gồm nhiều tổ chức cộng đồng, bà con ở nhiều lứa tuổi khác nhau. Điều đặc biệt là sự khác biệt về chính kiến và thái độ với nhà cầm quyền trong nước.

Trong số những người tham dự, có nhiều bà con đến từ xa, cách vài trăm km. Đặc biệt, có một nhóm tới từ Praha, cộng hòa Séc. Một số bạn bè Đức cũng cùng tham gia đoàn biểu tình và rất nhiều người dân hiếu kỳ đứng xung quanh đường ngóng theo.

Để dung hòa giữa những thái cực khác nhau của cộng đồng, ban tổ chức đã đưa tới một quyết định không cầm cờ, chỉ cầm theo những biểu ngữ phản đối và hình nước Việt Nam. Quyết định của ban tổ chức đã gây tranh cãi ngay trong cộng đồng và có người cho đây là “sự nhượng bộ của phe cờ vàng trước cờ đỏ”.

Do đặc điểm của nước Đức trước khi thống nhất, phần Đông Đức đa số bà con ra đi từ miền Bắc và được coi như ‘cộng đồng cờ đỏ”, phần Tây Đức chủ yếu là những người ra đi trước năm 1975 và số thuyền nhân mà sau này nhà nước Đức tiếp nhận được coi là ‘xứ sở cờ vàng’. Sau khi nước Đức thống nhất, cộng đồng giữa 2 bên hòa trộn với nhau, chưng chính kiến của họ vẫn luôn khác biệt, đặc biệt là ‘mầu cờ sắc áo’.

Đây không phải lần đầu tiên diễn ra cuộc biểu tình không cờ. Với tiêu chí dung hòa, năm ngoái cuộc biểu tình tại đây cũng không dùng cờ và trước đó, một vài nơi khác ở châu Âu cũng đã diễn ra những cuộc biểu tình nhỏ, lẻ không cờ ở những nơi còn nhiều tranh cãi về cờ quạt.

Tuy vậy, cũng có những ý kiến cho rằng, biểu tình không cờ trông buồn tẻ.

Một vài hình ảnh:







(Ảnh Facebook Lê Thanh Nhàn)
----------


Hãy đọc và nghe cho rõ lời phát biểu của một người ngoại quốc về bản chất thực của bọn cộng sản Hồ chí minh...!

------


Chuyến Đi Thăm Việt Nam Khiến Lại Phải Ghét Chủ Nghĩa Cộng Sản
Tác Giả: Dennis Prager / PBD dịch
---


Nhìn thấy Miền Bắc Cộng Sản khiến phải nổi giận trước những cái chết vô nghĩa và những lời dối trá lịch sử.


Thật khó mà kềm nổi các xúc động của tôi — nhất là không tránh được phải nổi giận — trong chuyến viếng thăm Viêt Nam của tôi hồi tuần trước. Tôi càng ngưỡng mộ người dân Việt bao nhiêu — thông minh, yêu đời, tự trọng, và chăm chỉ — thì tôi lại càng tức giận lũ Cộng Sản đã gây đau khổ quá nhiều cho người dân nước này (và dĩ nhiên cả người Mỹ chúng ta) trong nửa thế kỷ sau của thế kỷ 20.
Điều không may là lũ Cộng Sản vẫn cai trị nước này. Mà Việt Nam ngày nay đã đón nhận cách duy nhất, chủ nghĩa tư bản và thị trường tự do, để thoát khỏi cảnh nghèo đói, chứ khoan nói đến chuyện thịnh vượng. Vậy thì 2 triệu người Việt phải bỏ mạng trong Chiến Tranh Việt Nam để làm gì? Tôi muốn hỏi một trong những tên lãnh đạo Cộng Sản đang cai trị Việt Nam câu hỏi đó. Tôi muốn hỏi: “Này đồng chí, đồng chí đã bỏ hết tất cả những gì mà đảng Cộng Sản của đồng chí đã tranh đấu cho kỳ được: nào là cộng sản, nông nghiệp tập thể, hoạch định trung ương, và quân phiệt, ngoài những lý tưởng khác nữa. Vậy thì hãy nhìn lại xem Hồ Chí Minh yêu kính của đồng chí và đảng của đồng chí đã hy sinh hàng triệu đồng bào người Việt của đồng chí thì đúng ra là để được cái gì?”

Không có câu trả lời nào là câu trả lời hay. Chỉ có một lời nói dối và một lời nói thật, và lời nói thật thì thật là thê lương.
Lời nói dối chính là câu trả lời của Cộng Sản Việt Nam, cũng như hầu hết mọi lời nói dối của Cộng Sản, và đã được khối Thiên Tả "không Cộng Sản" trên Thế Giới lặp lại. Lời nói dối này đã (và vẫn đang tiếp tục) được dạy tại hầu hết các viện đại học ở phương Tây, và đã (và vẫn tiếp tục đang) được hầu hết mọi phương tiện truyền thông trên địa cầu truyền tải: Lời nói dối đó là Cộng Sản Việt Nam (tức là Bắc Việt), và Việt Cộng chỉ tranh đấu giành độc lập cho nước họ khỏi tay ngoại bang. Trước hết là tranh đấu chống Pháp, sau đó là Nhật, rồi đến Mỹ. Những người Mỹ sinh vào thời hậu chiến (sau thế chiến 2) sẽ nhớ là họ cứ được nhắc nhở mãi Hồ Chí Minh là George Washington của Việt Nam, và ông ta yêu mến Hiến Pháp Hoa Kỳ và đã dùng bản hiến pháp này làm nền tảng mô phỏng hiến pháp của ông ta, và chỉ muốn giành độc lập cho Việt Nam.

Sau đây mới là sự thật: Tất cả những tên độc tài Cộng Sản trên thế giới đều là những tên côn đồ ngông cuồng, thần thánh hóa cá nhân, tham quyền, khát máu. Hồ Chí Minh cũng thế. Hắn thủ tiêu các đối thủ, tra tấn biết bao nhiêu người Việt vô tội mà chỉ có trời mới biết chính xác được bao nhiêu người, và đe dọa hàng triệu người để họ phải cầm súng ra trận cho hắn — phải, cho hắn và cho đảng Cộng Sản Việt Nam đẫm máu, và được một tên sát nhân “vĩ đại” muôn năm khác yểm trợ: Mao Trạch Đông. Nhưng những kẻ ngu dốt đạo lý tại Hoa Kỳ lại cứ hô to “Ho, Ho, Ho Chi Minh” trong các cuộc biểu tình chống chiến tranh và gọi Hoa Kỳ là những kẻ giết người — “Hey, Hey, LBJ, hôm nay ngươi giết được bao nhiêu trẻ con?”
Đảng Cộng Sản Việt Nam không đánh Mỹ để giành độc lập cho Việt Nam. Mỹ không bao giờ muốn kiểm soát người dân Việt, và có một trường hợp tương tự để chứng minh điều đó: Chiến Tranh Triều Tiên. Mỹ có đánh Cộng Sản Triều Tiên để kiểm soát Triều Tiên hay không? Hay là 37,000 người Mỹ bỏ mạng tại Triều Tiên để người dân Triều Tiên được hưởng tự do? Ai đã (và vẫn là) người có tự do hơn — một người Triều Tiên sống dưới chế độ Cộng Sản Triều Tiên ở Bắc Triều Tiên hay một người Triều Tiên sống tại nơi mà Hoa Kỳ đã đánh bại Cộng Sản Triều Tiên?

Và ai đã là người có tự do hơn ở Việt Nam — những người sống ở miền Nam Việt Nam không Cộng Sản (dù là với tất cả các khuyết điểm của chế độ đó) hay những người sống dưới chế độ Cộng Sản của Ho, Ho, Ho Chi Minh ở Bắc Việt Nam?
Hoa Kỳ tranh đấu để giải phóng các nước, không phải để cai trọ họ. Sự thật là, chính đảng Cộng Sản Việt Nam chứ không phải Hoa Kỳ, mới là những kẻ muốn kiểm soát người dân Việt. Nhưng lời dối trá lại được tuyên truyền lan rộng khắp nơi và hiệu nghiệm đến mức đa số mọi người trên thế giới — trừ những người Mỹ hậu thuẫn cho cuộc chiến đó và thuyền nhân người Việt và những người Việt khác khao khát tự do — cứ tin rằng Hoa Kỳ nhập trận là để lấy kẽm, tungsten, và để thành lập cả một “đế quốc Mỹ” giả tưởng trong khi Cộng Sản Việt Nam thì tranh đấu cho tự do của người Việt.
Tôi ghé đến “Bảo Tàng Viện Chứng Tích Chiến Tranh Việt Nam” — tòa nhà triển lãm các hình ảnh chống Mỹ cao ba tầng của đảng Cộng Sản. Chẳng có gì để tôi phải ngạc nhiên — tôi chẳng ngạc nhiên vì không có đến một chữ chỉ trích Cộng Sản Bắc Việt hoặc Việt Cộng, không có đến một chữ về việc đe dọa mạng sống của mọi người khắp nơi nếu họ không chiến đấu cho Cộng Sản, không có đến một chữ về những người liều mạng để vượt thoát bằng thuyền, thà chịu nguy hiểm bỏ mạng ngoài biển cả, vào bụng cá mập, hoặc bị hải tặc tra tấn hoặc hãm hiếp tập thể, còn hơn sống dưới chế độ Cộng Sản đã “giải phóng” Nam Việt Nam.
Điều cũng không có gì đáng ngạc nhiên là không thấy có khác biệt gì mấy giữa lịch sử Chiến Tranh Việt Nam do đảng Cộng Sản Việt Nam kể lại với lịch sử cuộc chiến đó mà hầu như sinh viên nào cũng sẽ được nghe kể lại từ hầu như bất cứ giáo sư nào tại bất cứ trường đại học nào ở Mỹ Châu, Âu Châu, Á Châu, hoặc Châu Mỹ La Tinh.

Tôi sẽ kết thúc bằng đề tài tôi đã bắt đầu— người Việt. Đã đến thăm Việt Nam thì không thể không mang ấn tượng tốt đẹp về người dân nước này. Tôi hy vọng tôi còn sống để thấy ngày người dân Việt Nam, được giải phóng khỏi những lời dối trá của Cộng Sản hiện vẫn lan tràn trong đời sống hàng ngày của họ, hiểu rằng mỗi mạng người Việt hy sinh trong cuộc chiến chống Mỹ đều bị phí phạm vô nghĩa, là thêm một mạng người nữa trong số 140 triệu sinh mạng bị đem ra hy sinh trước bệ thờ tên giả thần khát máu nhất trong lịch sử: Chủ Nghĩa Cộng Sản.
Dennis Prager hiện có một chương trình truyền thanh thính giả đàm thoại (Talk Show) hàng ngày trên đài KRLA tần số 870AM bao gồm vùng Los Angeles và Orange County. KRLA liện hợp với 140 đài khác trên toàn quốc Hoa Kỳ. Ông viết xã luận hàng tuần, là tác giả của bốn cuốn sách và là sáng lập viên của Đại Học Prager trên mạng (www.prageru.com).

Quí vị có thể liên lạc với Dennis Prager trên trang mạng www.dennisprager.com.
Muốn xem Bản Anh Ngữ, xin BẤM VÀO ĐÂY.

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều