We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 30 November 2012

Truyện ngắn: "Thầy tu bắt trộm"

Thầy tu bắt trộm" 

Những ngày giáp Tểt trời dịu lạnh, mưa lâm râm, cây mai trước chùa nở lác đác mấy bông vàng, cánh hoa mỏng manh, khẽ run run trước gió, như những đốm lửa bé xíu nhen ấm góc trời Đông. Thầy Hân đứng dưới mái hiên chùa nhìn những búp hoa xanh tơ lòng bâng khuâng nhớ ân sư. Chú tiểu đang chùi bộ lư đồng:
- Năm này mai trỗ đúng Tết phải không thưa thầy?
- Ừ.
Chú tiểu vẫn bậm môi, kẹp cứng chiếc lư giữa hai bàn chân, hai tay kéo giẻ dạ chạy qua chạy lại chà xác chiếc lư đồng ngời lên. Nghỉ tay, chú lại hỏi:
- Con nghe người ta nói sáng mồng một mai vàng nở là năm đó tốt lành phải không thưa thầy?
- Dị đoan! Tốt xấu do hạnh nguyện, tu tập, sự lao động của mình mắc chi mai nở mai tàn, nhưng người ta hay tin giờ phút mới mẻ, thiêng liêng ngày đầu năm, trong nhà có sắc khí tươi tắn của mai vàng thì may mắn. Hơn nữa cốt cách mai vàng đoan chính, dẻo dai chịu đựng mưa gió nóng lạnh suốt năm, chờ Tết khai hoa đón xuân về.
xxx
Sau thời kinh đầu ngày, thầy thong thả ra y áo, thay nhật bình qua nhà trai thưởng trà. Chú điệu hớt hải chạy vào:
- Bạch thầy, cây mai…mai…
Thầy chiêu một ngụm, rồi bỏ tách trà xuống. Biết có chuyện quan trọng. Vẻ mặt thầy vẫn ánh nét dịu hiền, dằm thắm để giảm sự căng thẳng từ chú tiểu:
- Chuyện chi mà vội vội vàng vàng rứa?
- Dạ, cậy mai bị trộm rồi!
Dù cố bình tĩnh nhưng mặt thầy lộ nét nghiêm trọng. Cây mai trước do chính ân sư trồng, ân sư nâng niu cây mai như tăng chúng trong chùa. Bây giờ ân sư đã viên tịch, thầy thương quý nó như ân sư;  kỷ niệm còn lại của ân sư trong tâm khẳm của thầy là lời dạy bảo, đức hạnh của ân sư, ngôi chùa và cây mai nầy. Thầy có trách nhiệm chăm sóc vun vén nó. Tuy vậy, thầy vẫn điềm tĩnh, từ tốn đi theo chú tiểu đang chạy lóc cóc đôi guốc mộc trở lại trước chùa.
Thầy Hân đứng sững trước bồn hoa trống không. Cây mai không cách mà bay!? Rải rác trên nền đất mấy bông hoa nhàu úa, chỉ còn gốc mai bám rêu xanh, trơ trất thớ gỗ còn lùi xùi mùn cưa ướt... Chú tiểu mắt rướm nước:
- Hu... hu.. ui... ai cưa trộm cây mai rồi... hu... 
Thầy Hân không nói gì lặng lẽ lấy đi cái cưa, hì hục cưa ở gốc mai còn lại lấy ra khúc gỗ chừng một tấc. Chú tiểu ngạc nhiên hỏi:
- Cưa khúc gộc làm chi vậy thưa thầy?
- Rồi chú sẽ biết...  chú đi chợ tết với thầy nhé?
xxx
Chợ hoa tết ven sông tràn lấn hè phố. Người mua người bán đông đúc. Trên vỉa hè một rừng mai quá đầu người mọc lên từ hồi nào. Thầy dẫn chú tiểu len lỏi suốt buổi mà chưa chọn được một nhánh mai nào. Thầy biết ý, an ủi chú tiểu:
- Chịu khó một lát nữa rồi về, ai đời đi chơi chợ Tết mà mặt mày bí xị như bị mất sổ gạo vậy?
Thầy đứng trước một cây mai rất giống cây mai trước chùa, chăm chú nhìn tỉ mỉ từ gốc cho tới ngọn, kể cả những u nần xù xì… Rồi thầy hỏi thằng bé đứng bán gốc mai ấy:
- Bố mẹ cháu đâu cháu phải bán mai một mình thế?
- Bố cháu đang ở bệnh viện chăm sóc bà nội cháu bệnh nặng, trưa bố cháu mới ra thay cháu. Sư thầy mua đi, hoa có sáu cánh thầy ạ, chiều thế nào người ta cũng mua mất uổng lắm. Cháu bán rẻ mà.
- Rẻ là bao nhiêu? - Ba triệu hai không bớt, sư thầy coi đẹp thế này. Thay Hân đứng trầm ngâm một hồi rồi nói: - Thôi đựơc ông mua cho cháu ba triệu, mau đi gọi cha cháu ra đây nhận tiền. Thằng bé "dạ" một tiếng rồi cắm cổ chạy đi sau khi cẩn thận nhờ người bán mai kế bên trông chừng. Thằng bé trở lại dẫn theo một người đàn ông có dáng đi thập thững. Ông nhìn thầy với cài nhìn lấm lét, dò xét và cất giọng cò kè: - Thầy cho đúng ba triệu hai. - Cũng được, nhưng nhờ chú cùng tôi chở cây mai lên nhà tôi. - Không. Tui bận lắm, thầy có mua thì đưa tiền đây, tui bưng lên xe cho thầy - Người đàn ông dặn thằng bé - Tau không bán nữa, tau có việc, mi không được kêu tau nghe chưa. Thấy người đàn ông định lủi mất vào đám đông, thầy Hân gọi: - Chú nớ, tiền đây tới lấy! Mắt người đàn ông sáng lên, quày quả đi lui. Thầy Hân gọi mọi người đến vây quanh người đàn ông và cây mai, nói: - Nhờ bà con cô bác chứng kiến hộ tôi – Thầy Hân lục xách lấy khúc gỗ mai cưa đem theo - Đây là cây mai nhà tôi bị cưa trộm đêm qua, cô bác coi này! Thầy Hân nhờ một anh thanh niên nâng cây mai trong thùng sắt lên, ráp khúc gỗ mai đem theo khít vào gốc cây mai người đàn ông bán. Mặt người bỗng tái đi, nói lắp: - Cây mai của tui mà, cây giống cây, thầy ráp vào gộc nào cũng vừa, thầy đừng nói bậy... người tu hành đừng vu... Thầy Hân với tay cào lớp rêu vào cục u nần, sù sì trên thân cây mai, lộ ra pháp danh của thầy màu vàng cháy, nói: - Chú không còn chối bừa nữa nhé, đây là pháp danh của tôi, tôi khắc Tết mấy năm trước. Trước hai chứng cớ rõ ràng, người đàn ông run rẩy định lẻn nhanh ra khỏi vòng người. Anh thanh niên nhanh tay bẻ quặt tay người đàn ông lại và nói: - Thầy đem hắn vào đồn công an. Mọi người ra vẻ đồng tình, ai ai cũng nhìn người đàn ông với ánh mắt không thiện cảm, xen lẫn thương hại. Thằng bé đứng lớ ngớ bên cha nó khóc… - Xin thầy tha cho ba cháu, nhà cháu nghèo lắm! - Ai nghèo cũng đi ăn trộm cả à? - Có tiếng người nói to. - Mẹ tui bệnh, tui trộm mai bán lấy tiền lo thuốc thang cho mẹ, xin thầy xá tội cho tui lần đầu! Thầy Hân đứng trầm ngâm một hồi rồi thủng thẳng nói: - Thôi xin bà con tha cho chú làm phước. Chú đưa cây mai về giúp tôi, tôi không đưa chú đến công an đâu mà sợ, tôi ngần nầy tuổi nầy rồi không lừa chú đâu. Người đàn ông lập cập cùng thằng bé vác cây mai ra xe xích lô. Thầy và chú tiểu lên xe chạy theo cùng. Trên đường ngang bệnh viện, thầy bảo thằng bé trông chừng cây mai và chờ thầy vào bệnh viện thăm mẹ chú bán mai. Trong bệnh viện thầy Hân thấy mẹ chú bán mai com rom trong lớp chăn cũ. Bà cụ mệt nhọc thở. Nghe tiếng chú bán mai gọi, cụ bà hé đôi mắt mờ và cái miệng xám xịt thều thào: - Con mua thuốc cho mẹ chưa? Mẹ đau trong người lắm! Chú bán mai mân mê cánh tay da bọc xương của mẹ rơm rơm nước mắt! Thầy Hân lấy ra xấp tiền khoảng bốn triệu đem theo để chi dùng, bọc trong giấy báo đưa cả cho chú bán mai: - Anh cầm tiền lo thuốc thang cho bà cụ. Chú bán mai cầm xấp tiền tay run run. Chợt chú quỳ xuống trước mặt thầy Hân, vừa khóc vừa nói: - Cháu và mẹ cháu đội ân thầy suốt đời. Thầy Hân đỡ chú bán mai đứng lên và khuyên nhủ mấy lời tâm huyết rồi từ biệt chú bán mai cùng bà cụ.   
Cây mai vàng của chùa đã trở về chùa. Nó không đứng trong bồn hoa mà đứng trong nhà trai. Vừa treo những thiệp Tết lên cây mai chú tiểu vừa ngẫm nghĩ câu nói của người xưa "Người ta thường ngả mủ trước tài năng, nhưng sẵn sàng quỳ gối trước lòng tốt" -  Quay sang nói với thầy Hân:
- Chú bán mai quỳ gối trước lòng nhân ái của thầy? - Lòng nhân ái không cầu người khác quỳ gối, mà cầu cảm hóa được họ. Tất cả mọi sự đều vô thường, sống chết của con người cũng vô thường huống chi là cây mai, hôm kia thầy học được bài học hiếu thảo từ chú bán mai, bài học dạy cho thầy kính yêu cha mẹ và ân sư hơn, chỉ cho thầy biết buông bỏ và ban cho. Chú tiểu à, chỉ có nghiệp theo ta mãi mãi - Thầy Hân ngước lên nhìn bầu trời, lẩm bẩm - Mùa xuân đã về mang bao niềm hoan hỷ đến với mọi người… Nếu ai từ bi, niềm hoan hỷ trong tâm tư nhân lên gấp bội… Chú tiểu hiểu lời dạy của thầy: - A DI ĐÀ PHẬT.  
Huế, 


Truyện ngắn của 
Nguyễn Nguyên An

 ------
 Chuyện Cười Sưu Tầm

 
Chuyện 1: Món ăn
Đến thăm bạn B mới mở quán:
A: Cậu “hâm” quá! Ai lại bày bán toàn những món ăn “đuổi khách”.
B: Cậu nói gì thế?
A: Này nhé: Bánh “cuốn”, xôi “xéo”, trứng “cút”. Khách ăn nghe cậu giới thiệu mặt hàng kèm theo những từ: cuốn - xéo - cút… mà không khùng lên mới là chuyện lạ!
!!!!!

Chuyện 2: Xổ số
Một anh chàng tên Paul đến Texas mua một con lừa của một ông nông dân với giá 100 đôla.Ông nông dân đồng ý sẽ giao con vật vào ngày hôm sau. Sáng hôm sau, ông ta tới gặp Paul và nói:
- Tôi có tin xấu cho anh đây. Tối qua con lừa đã bị chết.
- Thế thì trả tiền lại cho tôi - Paul yêu cầu.
- Không thể được, tôi đã tiêu hết số tiền đó rồi.
- Vậy thì cứ để con lừa lại đây.
- Anh định làm gì với nó?
- Tôi sẽ dùng nó làm phần thưởng xổ số.
- Không thể như thế được!!! - Ông nông dân thốt lên.
- Chắc chắn là được, ông cứ chờ xem, nhưng nhớ là đừng kể cho ai nghe là con lừa đã chết rồi nhé.
Một tháng sau ông nông dân gặp lại Paul:
- Chuyện thế nào rồi?
- Tôi đã bán được 500 tờ vé số, mỗi tờ giá 2 đôla và kiếm lời được khoảng 900 đôla.
- Không ai phàn nàn gì à?
- Chỉ duy nhất có gã đã trúng độc đắc, và tôi đã trả lại cho hắn 2 đôla!!!

Chuyện 3: Giá cả
Sáng sớm, chồng đưa vợ tiền đi chợ. Khi vợ đi chợ về chồng hỏi còn tiền dư đưa mua rượu uống. Vợ nói:
- Vật giá leo thang, cái gì cũng mắc, ông đưa có bấy nhiêu không đủ mua, lấy đâu mà dư?
Chồng hỏi:
- Cái gì mà mắc? Giá cả có chánh phủ kiểm soát, bọn gian thương sắp bị chém đầu rồi mà!
Vợ nói:
- Ông thử đi một lần sẽ biết. Món này hồi đó 10 nghìn, bây giờ 50 nghìn, món kia hồi đó 100 nghìn bây giờ 300 nghìn.
Chồng sừng sộ:
- Tại sao má mày không tìm cái món hồi đó mà mua có phải rẻ hơn món bây giờ không?

Chuyện 4: Thả bồ câu
Trên chuyến xe lam, một anh chàng ngồi cạnh cô gái. Bỗng anh chàng đau bụng "Muốn" đánh rắm. Sợ quê, anh cắn răng nín. Nhưng, nó "đòi" dữ quá. Không biết làm sao, anh bật hát: Đôi bồ câu trắng bay về đâu? Rồi nghiêng mông, phát ra hai tiếng "Chít, chít". Chưa hết, nó còn "đòi" nữa. Bí quá anh lại hát tiếp: Đôi bồ câu trắng bay phương nào? Rồi nhẹ nhàng nghiêng mông: "Chít, chít". Bỗng cô gái ngồi cạnh lên tiếng: Thả đại cả bầy luôn đi, thả từng đôi một đến bao giờ mới hết...

Chuyện 5: Thông dịch viên
Một nàng hướng dẫn viên xinh đẹp dẫn một ông khách Mỹ đi tham quan Sài Gòn. 
Đi ngang nhà thờ Đức Bà, khách hỏi: "Chỗ này là gì vậy?". 
Nàng toát mồ hôi vì không biết Nhà thờ Đức Bà tiếng Anh là gì. 
- Nàng trả lời đại: "Jesu die here". 
Nghe xong khách choáng váng. 
Lát sau đi ngang Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, ông khách hỏi: "Chỗ này là gì, sao đông người vậy?". 
- Nàng trả lời: " America (chỉ vào ông khách) and Vietnam (chỉ vào mình) pằng pằng. People die here". 
Ông khách há hốc mồm: "Oh my God!". 
Cuối cùng đi ngang bệnh viện Từ Dũ: "Cô ơi, chỗ này là đâu vậy?". 
- Nàng lại nhíu mày suy nghĩ: "Men - women, pằng pằng, Baby born here".

Chuyện 6: Câu cá
Chồng vừa đi làm về, vợ hỏi ngay:
- Anh có nhớ tháng trước, anh đi nghỉ mát và nói là anh có đi câu cá không?
- Nhớ chứ.
- Thế đấy, một trong số những con cá anh câu được, hôm nay gọi điện thông báo nó có bầu rồi.

Chuyện 7: Bộ chế hòa khí
Vợ gọi điện cho chồng:
- Xe máy nhà mình có nước trong bộ chế khí.
- Em không đùa đấy chứ! Làm sao em biết được những từ kỹ thuật như vậy? Xe đâu rồi?
- Ở dưới ao làng anh ạ!
Chuyện 8: Nhà vô địch
Một cuộc thi ở bẩn được tổ chức. Người ta cho thí sinh ở chung với heo. Thí sinh thứ nhất ở được một hôm rồi chạy ra, mồm khạc nhổ bừa bãi. Thí sinh thứ hai trụ được hơn một tuần, chạy ra, luôn miệng kêu:
- Thối quá! Thối quá!
Thí sinh thứ ba (suốt ngày ngồi một chỗ viết Truyện cười, năm tắm đôi lần) vào ở liền một tháng. Ban giám khảo đang hoang mang lo lắng không hiểu có chuyện gì chợt thấy đàn heo chạy ra, chúng chạy bằng 3 chân (1 chân bịt mũi) kêu inh ỏi:
- Quá thối! Quá thối!

Chuyện 9: Thấy gì
Lớp học đang yên tĩnh, đây đó vang lên tiếng nói chuyện của lớp bên cạnh. Bỗng có một luồng gió nhẹ hất tung váy của cô giáo lên . Cuộc khẩu cung của cô giáo với các học sịnh nam hàng ghế trước bắt đầu: 
- Dũng! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?! 
- Thưa cô em nhìn thấy bắp chân cô. 
- Đuổi học 1 ngày . 
- Hùng ! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?! 
- Thưa cô em nhìn thấy đầu gối cô 
- Đuổi học 1 tuần . 
- Thế Anh! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?! 
- Thưa cô em nhìn thấy đùi cô . 
- Đuổi học 1 tháng . 
- Cường! Váy cô vừa bay lên em nhìn thấy gì ?! Cường xách cặp táp lên: 
- Chào tạm biệt các bạn...hẹn 1 năm nữa tớ quay trở lại ^^

Chuyện 10:  BS sản khoa.
Một cô gái đến phòng khám sản, bác sĩ khẳng định cô có bầu, rồi lặng thinh đóng lên bụng cô một con dấu gì đó.
Về nhà cô bảo chồng đọc xem nội dung con dấu trên bụng cô là gì. Phải dùng kính lúp, anh chồng mới đọc được. Đó là: “Khi nào có thể đọc được dòng chữ này bằng mắt thường, hãy đưa cô ấy đến nhà hộ sinh”.

Un parfait amour platonique:Và Nhạc Phẩm "EmTôi"

Lê Trạch Lựu Và Nhạc Phẩm "EmTôi"
                                
                                 

Năm 1946 là năm tôi đi trại hè Sầm Sơn (05/1946), đi với đoàn Hướng Đạo, cùng nhiều đoàn khác, tập trung tại sân ga Hà nội. Tôi thoáng thấy một cô gái xinh xinh, dáng người phong nhã, có đôi mắt đẹp tuyệt vời. Không hiểu sao tôi thấy tôi như choáng váng, má tôi nóng bừng như lên cơn sốt; lần đầu tiên tôi thấy tôi có cái cảm giác lạ lùng này.

Nhà đoàn tôi « đóng trại » to lớn, rộng rãi, đó là những biệt thự nghỉ mát của bọn Pháp thuộc điạ bỏ lại, trước nhà là bãi biển mênh mông, sau nhà có một cái giếng. Trưa nào tôi cũng thấy cô gái ấy, đội nón, dưới nắng trang trang rũ áo, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn cô ta. Thỉnh thoảng cô nàng ngửng đầu lên, vành nón che đôi mắt, nhưng tôi biết là cô ta đang nhìn tôi. Thú thật, tim tôi đập thình thình. Chao ơi, yêu đương là như vậy hay sao? Đây là một rung động đầu tiên, nào đâu tôi có biết cảm giác này từ thuở ra đời.


Về Hà nội tôi tìm nhà cô ta, vì có duyên nên tìm được ngay, cô ta ở gần nhà tôi. Bây giờ ta phải tìm biết tên cô ta nữa! Chiều nào tôi cũng đi qua nhà cô ta, để nhìn vào nhà, tìm lại đôi mắt đẹp. Tôi thấy có nhiều cậu trai cỡ bằng tuổi tôi đi qua đi lại trước cửa nhà, như tôi. Lúc đó tôi cũng thấy hơi hơi lo… sợ mất !


Nhưng may cho tôi, hồi ấy có một chú bé đi theo tôi hoài, hỏi ra là chú Mỹ, em cô Phượng. Trời ơi là trời, đất ơi là đất! Chúng tôi đi chơi với nhau. Một hôm, tôi viết một lá thư và mạnh dạn tôi hăng hái ra đi, nhưng chiều hôm đó tôi không thấy cô ta ra đứng ngoài cửa hóng mát. Rồi chiều hôm sau, chiều sau nữa. Thế rồi một chiều nào đó, tôi lại thấy cô ta đứng rũ tóc bên thềm.


Tìm đủ nghị lực, tôi sán gần cô ta, tay đưa lá thư, miệng lắp bắp một câu: « Phượng… Phượng cầm… cầm lấy cho… cho… tôi… tôi… lá thư này… » Rồi xong, tôi cắm đầu đi mất, không dám quay lại, sợ nhìn thấy hoặc cô ta xé lá thư, hoặc quẳng xuống lề đường… tôi sẽ mắc cỡ …

Để đỡ cho cái nặng nề đó, tôi tìm cách nói khéo với chú Mỹ, chú bằng lòng ngay. Thế là chú thành con chim xanh của tôi. Chiều nào chú cũng để một lá thư lên bàn. Bẩy tháng trời tôi viết đều đều, gần bẩy chục lá thư mà vẫn không thấy trả lời.

Tôi đau khổ quá không biết cô ta có yêu tôi không, tại sao cô ta không trả lời tôi, dù thuận dù không… Lúc bấy giờ tôi mới biết là tình yêu, thế nào là đợi chờ, là có nhiều đau khổ. Héo hon con người.


Thế rồi một hôm chú Mỹ tất tưởi chạy đến nhà tôi, đưa cho tôi một lá thư, hôm đó là một tuần trước ngày kháng chiến toàn quốc, tôi bồi hồi cầm lá thư, ở một góc có đề : Xin TRẠCH LỰU đừng giận KIM PHƯỢNG mà xé lá thư này…, tôi mở ra, đọc từng hàng chữ đều đều, tròn tròn, vuông vắn. Phượng nói yêu tôi từ ngay lúc đầu… nhưng muốn thử lòng tôi để xem tôi có phải là người đứng đắn rồi nói rằng ngày mai Phượng đi tản cư… ở Hà Ðông, cách làng tôi mấy làng… Tôi bàng hoàng như tỉnh một giấc mơ lâu dài chờ đợi từ bao nhiêu giờ, bao nhiêu phút. Thế là hai hôm sau, tôi đi bộ từ Hà nội qua làng tôi tới làng tạm trú của gia đình nàng, chúng tôi đi chơi dọc dòng sông Nhuệ cùng chú Mỹ, mẹ của Phượng, bà cụ nhìn chúng tôi âu yếm từ đằng xa …





đi chơi cùng nhau hết cả buổi chiều, tôi không dám cầm tay Phượng, tôi ân hận tới bây giờ.

Tôi trở về thành, thế rồi chiến tranh, ba năm sau tôi sang Pháp. Không rõ Phượng ở đâu, tôi vẫn nhớ Phượng hoài. Một hôm trong trường cái nhớ nó làm tôi điên đầu… trong giờ Etude cuối lớp có anh chàng TRẦN BÍCH LAN NGUYÊN SA đang đọc Socrate hay sao, bên phải gần cửa sổ HOÀNG ANH TUẤN… không biết hắn làm gì, chắc đang làm thơ, tôi cầm cây đàn bấm bấm… hai ngày sau thành bài EM TÔI… cả nhạc lẫn lời. Chủ nhật ra Paris, đường Volontaires, sau bữa cơm trưa, quây quần với nhau, trong đó có Anh Tuấn, Thi Liên, Thoa em gái Nguyên Sa về sau lấy Trần đình Hòa, Bội Liên đã nhận được bài tôi gửi tới trường, hồi đó cô ta có yêu tôi, nhưng tôi tránh vì cô ta con nhà giầu… , Bội Liên dạo nhac trên mấy phím ngà… Nhạc EM TÔI vang lên khắp cả căn phòng, tôi tê tái nghe nhạc tôi, tôi thấy là lạ, chưa quen… vì mỗi lần tôi đã nghe trong tôi hay nghe cây đàn bên tôi nói với tôi, bây giờ những ngón tay ngà chạy qua phím đàn đến với tôi, tôi như ngỡ ngàng đi vào cơn mê…


Thế rồi tôi chép lại nhạc và lời trên trang giấy học trò, trên những giòng như đã kẻ nhạc, tôi gửi tới nhà xuất bản TINH HOA…

Những tháng năm qua…




KHI «EM TÔI» ĐƯỢC NỔI TIẾNG , TÔI KHÔNG ĐƯỢC SỐNG CÙNG VỚI THỜI ĐẠI ĐÓ VÌ TÔI Ở XA , TÔI KHÔNG ĐƯỢC NHÌN NHẬN RÕ RÀNG THẾ NÀO LÀ MỘT BẢN HÁT ĐƯỢC NGƯỜI ĐỜI YÊU CHUỘNG… TRAI HAY GÁI, AI AI CŨNG TƯỞNG LÀ MÌNH CÓ MỘT NGƯỜI YÊU , HAY MÌNH ĐƯỢC YÊU , HAY MÌNH TƯỞNG TƯỢNG CHÍNH MÌNH LÀ CÔ GÁI ẤY , CÒN CẬU TRAI ĐƯỢC YÊU CÔ GÁI DỊU DÀNG, THƠ NGÂY, ÂU YẾM , MƠ MÀNG CHO NÊN AI AI CŨNG HÁT… CŨNG TƯỞNG LÀ MÌNH… CŨNG CẦM LẤY CÂY ĐÀN…

Rồi một hôm tôi tìm ra điạ chỉ của Phượng tôi viết về cho chú Mỹ, Mỹ trả lời tôi:
« Em nhận được thư anh, thế là anh vẫn mạnh, chị Phượng đợi anh trong một năm dài, thấy anh không về, tưởng anh chết, rồi ba năm sau chị Phượng để tang anh. Nhiều người đến hỏi chị, chị chỉ lắc đầu. Chị vẫn đợi anh, nhưng hôm qua chị Phượng đi lấy chồng, chị đã 26 tuổi rồi, ngày ngày thầy me thúc dục. »

Thế là tôi cắt đứt, để Phượng đi lấy chồng cho êm thấm, có bổn phận với chồng với con. Tôi không muốn ám ảnh Phượng nữa để cho nàng yên phận.


Sáu chục năm rồi vẫn nhớ em,
Nhớ ai rũ tóc đứng bên thềm,
Nhớ người giặt áo bên bờ giếng,
Nhớ nhiều, nhớ mãi, mãi không quên…

Sáu chục năm sau, tôi được biết tin một người bạn cùng trường năm xưa, anh Nguyễn Thiệu Giang viết cùng một tờ báo với tôi hồi đó cùng Thanh Nam, tôi có nhờ anh ta đến căn nhà cũ, anh nói Phượng không còn ở đấy nữa. Nhưng có cho tôi số phone, tôi gọi Phượng, đầu giây Phượng trả lời, tôi nói là tôi, cô ta nhắc đi, nhắc lại ba lần, anh LÊ TRẠCH LỰU hả, anh LÊ TRẠCH LỰU hả, như không tin là có thật, khi tôi bảo là tôi thì cô ta òa ra khóc.

Nói chuyện cùng nhau hơn nửa tiếng, sau những lúc ân cần hỏi han. Phượng có nói, anh ấy có theo đuổi Phượng trong bốn năm trời, Phượng bảo Phượng có người, anh ta cứ đeo đẳng, Phượng có nói với anh ấy chuyện Phượng và anh. Anh ta chịu là trong lòng Phượng có một người. Tôi xin thành thật cảm ơn Phượng, tình yêu Phượng cho tôi. những năm đợi chờ, đau khổ. Một lúc sau tôi hỏi Phượng: «Thế Phượng còn giữ mấy lá thư ấy không? » Tôi muốn tìm hiểu văn thời 16 tôi viết ra sao chắc là văn lủng củng lắm.

Phượng trả lời tôi:
« Em để vào trong một cái hộp, nó đi theo em tất cả mọi nơi, trong đó có cả tập ảnh chụp hồi đó, nhưng chồng em thấy lúc nào em cũng buồn, nói với em nên giấu nó đi một chỗ, khi nào vui thì hãy mở ra. Thế là ông ta bỏ vào đâu không rõ, mấy năm sau ông ta mất, tìm kiếm khắp nhà không ra. Em chỉ nhớ anh viết dài lắm… viết dài lắm… Hôm nọ em muốn tìm cái hình anh hồi đó, mà không thấy đâu. Tủi thân, em lại ngồi khóc, may rằng con, cháu em bữa đó tụi nó không có nhà…

Thu Tao Ngộ

Tháng mười năm 2009

LÊ TRẠCH LỰU

Mời các bạn thưởng thức " Em Tôi " của Lê Trạch Lựu. Sĩ Phú hát :



Em tôi: Lê Trạch Lựu và mối tình theo mãi một đời
"Em tôi" ra đời đầu năm 1953 đến nay vẫn tiếp tục đem đến cho người nghe những xúc cảm như gần, như xa của một thời tưởng như đã thuộc về dĩ vãng nhưng vẫn tiếp tục làm rung động trái tim những thính giả trẻ tuổi ở thế hệ bây giờ. Đằng sau ca khúc lãng mạn này là một cuộc tình mang theo từ thuở vừa biết yêu cho đến tuổi xế chiều khi nhạc sỹ sáng tác "gặp" lại người xưa qua đường dây điện thoại viễn liên.

Hôm nay nhạc sỹ Lê Trạch Lựu nói về câu chuyện tình đã đưa chúng ta đến với "Em Tôi", mời quí vị cùng theo dõi với Lan Phương sau đây.

Lan Phương - VOA Thứ Ba, 11 tháng 1 2011





Lê Trạch Lựu rời Việt nam thời loạn ly năm 1951, bỏ lại sau lưng một mối tình, không hiểu người yêu của mình ở phương nao khi mà khói lửa, chiến tranh, tản cư, ly tán đã đẩy mọi người vào tình huống chẳng biết những người thân của mình còn sống hay đã chết.

Ở Pháp, theo học nốt bậc trung học rồi vào ngành điện ảnh và làm truyền thông, ông vẫn nhớ hình bóng cũ, cô thiếu nữ tên Phượng mà ông đã gặp lần đầu trong một chuyến đi cắm trại của đoàn hướng đạo ở Sầm Sơn. Chiều nào, qua khung cửa sổ, ông cũng nhìn thấy cô gái ngồi giặt áo bên bờ giếng, người cao, trắng trẻo, đôi mắt thật đẹp đến nỗi chàng thanh niên mới lớn thấy ngây ngất như lên cơn sốt rồi mới chợt nhận ra: "chao ơi tình yêu là thế hay sao?"

Trở về Hà Nội, ông may mắn tìm biết được địa chỉ của người mà ông say đắm. Liên tiếp trong 3 tháng trời ông viết cho cô Phượng gần 70 lá thư mà không được trả lời. Cậu em trai của cô Phượng, chú Mỹ đóng vai chim xanh đưa thư cho ông. Cho đến một ngày ông được người trong mộng hồi âm, rằng cô rất yêu ông nhưng muốn thử lòng xem ông có phải là người nghiêm túc hay không, và lúc đó là 1 tuần lễ trước ngày toàn quốc kháng chiến. Sau đó thì gia đình cô Phượng tản cư về Hà Đông. Từ Hà Nội ông tìm đến thăm cô Phượng. Thân mẫu của hai người cũng là chỗ quen biết và hai người đã cùng nhau đi chơi suốt buổi chiều bên ven sông, dưới sự... giám sát của cậu em cô Phượng! Hạnh phúc, đến nỗi hai người nói chuyện gì ông không thể nhớ, chỉ nhớ rằng hạnh phúc như chưa bao giờ được hạnh phúc như vậy, duy có một điều ân hận, là ông chưa hề nắm lấy bàn tay của người yêu, dù chỉ một lần.

Rồi chiến tranh, gia đình Phượng tản cư, mất liên lạc, ông sang Pháp.

Tháng ngày qua, ở Pháp, cũng là thời gian mà nỗi nhớ quay quắt đã là nguồn suối trào dâng để một ngày, bên những bạn bè như Nguyên Sa, Hoàng Anh Tuấn, ông bấm lên phím đàn, đưa "Em Tôi" vào đời.

Ông cho biết: "Mối tình đối với cô theo tôi suốt đời, vì rằng đó là mối tình đầu, mà mình không biết nhau ở đâu, không biết người ta sống hay chết,





tôi nhớ đến cô và tôi đã làm bài 'Em Tôi'."

Bẵng đi một thời gian dài, một hôm tình cờ tìm lại được địa chỉ ở Hà Nội của Phượng, ông viết thư về cho cậu em thử hỏi thăm, thì được hồi âm rằng chị của cậu chờ đợi mãi, bao nhiêu đám hỏi mà không nhận lời, sau này ngỡ ông đã chết cô lập bàn thờ, để tang ông 2 năm, nhưng sau vì gia đình thúc giục và đã 26 tuổi, phải có con, cô đành đi lấy chồng. Từ đó ông im lặng, cắt đứt để cho người cũ yên ấm bên chồng con.

Về phần cô Phượng, người chồng cô cũng chấp nhận là cô có một mối tình trước, hết sức cảm thông. Nhưng đôi khi thấy vợ buồn, ông khuyên vợ để ông cất những lá thư và hình cảnh cũ, đến bao giờ vui hãy mở ra xem. Thế rồi ông mất, những lá thư xưa không tìm lại được nữa.

Mãi đến cuối năm 2009, 60 năm sau, ông liên lạc được một người bạn cũ từ bao năm ở lại Hà Nội, và chính người bạn này đã giúp nhạc sỹ họ Lê tìm ra số điện thoại của người xưa. Qua đường dây điện thoại ông đã gọi về thăm hỏi bà. Bà không thể tin là ông còn sống, nhắc đi nhắc lại 3 lần như ngỡ trong mơ "anh Lê Trạch Lựu đấy ư?". Ông tâm sự tiếp:

"Bây giờ chúng tôi nói chuyện với nhau. Tình ngày xưa xa lắc xa lơ. Cô đã đi lấy chồng, mà tôi đã lấy vợ, bây giờ chỉ coi nhau như bạn già thôi. Quí nhau, kính trọng nhau, chứ không nghĩ đến tình yêu ngày xưa nữa. Không thể nào lập lại thời đó được. Nhưng hai người vẫn rất quí nhau, tôi vẫn thường gọi cho cô, hay cô có gọi tôi, nhưng mà ăn nói như hai người bạn thân thôi."

Từ ngày rời Hà Nội năm 1951, nhạc sỹ họ Lê chưa một lần trở lại quê hương. Ông lập gia đình với một người vợ Pháp, gốc Ba Lan, mà theo lời ông thì bà là người rất đẹp, đoan trang, miệng cười tươi như hoa, và ông nhận là số ông may mắn, từ người yêu đến người vợ ai cũng đoan chính.




Thời còn trẻ cũng có người bạn rủ ông về miền nam làm việc, và hãng thông tấn Pháp cũng muốn ông về để lập một cột trụ ở bên đó, nhưng nhạc sỹ họ Lê tâm sự:

"Tôi nghĩ rằng hồi đó tôi có đứa con nhỏ nhất mới 3 tuổi, nếu tôi về Việt Nam tôi sẽ mê một cô Việt nam, tôi sẽ lấy cô Việt Nam, sống với cô Việt Nam thì tôi sẽ không trở lại Pháp nữa. Tôi tự nghĩ: mình sinh ra con, mình không nuôi con, mình bỏ nó, sung sướng với cuộc sống của mình, rồi sau này con mình nó nhìn mình bằng cách gì mình không thể sống được. Vì thế tôi không đi. Mà nếu tôi đi, thì cũng không thể trở về được, nghề của tôi là ra chiến trường quay phim. Tôi vui thích với nghề đó lắm, mà có thể chết được, nên về thì không thể nào trở lại được nữa."

Trong buổi nói chuyện với nhạc sỹ Lê Trạch Lựu, năm nay đã trong lứa tuổi bát tuần, ông có cho biết về những sáng tác khác của ông, những ca khúc đã bị cái bóng của "Em Tôi" che mờ: "Nhạc của tôi người ta không biết nhiều, người ta chỉ biết đến 'Em Tôi' thôi. Ở Hà Nội, ông Thẩm Oánh có ra một bài của tôi là bài 'Thôn Chiều', ông ấy quí bài đó lắm. Sang Pháp, nhớ quê hương, tôi làm bài 'Nhớ' được trình bày trên đài phát thanh Hà Nội, và Sài Gòn sau này. Bài thứ ba là bài 'Em tôi'. Bài 'Em Tôi' được người ta quí trọng nó quá nên thiên hạ quên mất 'Nhớ' và 'Thôn Chiều'."

Khoảng 20 năm sau khi "Em Tôi" ra đời, vẫn nỗi nhớ người xưa, nhạc sỹ họ Lê đã sáng tác "Cành Mai Tóc Ngắn".

Cũng trong buổi nói chuyện, nhạc sỹ Lê Trạch Lựu có lời nhắc những ai yêu mến ông xin để ý cho 3 chỗ trong lời nhạc của bài "Em Tôi" mỗi khi hát:

1. Cho anh gót thắm đem dệt nhớ nhung lời thơ (không phải "rót thắm" hay "góp thắm"); Ông giải thích: người đàn bà xưa ăn mặc kín đáo, quần chùng áo dài, gót sen của nàng là nguồn xúc cảm, gợi trí tưởng tượng, chứ không lộ liễu như bây giờ.

2. Đèn trăng phô sắc huy hoàng sáng hơn màu nắng (không phải là "đàn trăng").

3.
Này trăng, này sao chia nhé em (không phải là "này trăng, này sao kia nhé em").

Xin cảm ơn nhạc sỹ Lê Trạch Lựu, cảm ơn "Em tôi", cảm ơn cả người xưa đã là nguồn cảm xúc để nhạc phẩm trữ tình này hiện hữu.

Mời các bạn thưởng thức " EM TÔI " của Lê Trạch Lựu. Sĩ Phú hát.

Thursday, 29 November 2012

Việt Kiều Nuôi Việt Cộng : Huyền Thoại 10 Tỷ Đô Gởi Về Hàng Năm

Huyền Thoại Tiền Tỷ Đô Gởi Về VNCS?
 

 
Báo VietnamNet cho biết các giới chức tài chánh của VNCS phỏng đoán người Việt hải ngoại năm 2012 sẽ có thể gởi về nước 10 tỉ Đô la, tăng khoảng 1 tỉ so với năm ngoái. Riêng tại Sài Gòn, các cơ sở chuyển tiền đã nhận được khoảng 3 tỉ Mỹ kim. Số 10 tỷ Mỹ kim gởi về này tương đương với 10% tổng kim ngạch xuất cảng của Việt Nam.

Báo này còn nói Đảng, Nhà Nước VNCS tăng cường chủ trương thu hút số kiều hối gởi về qua các ngân hàng, cơ sở tín dụng và chuyển tiền đua nhau đưa ra những biện pháp cạnh tranh để lôi kéo khách hàng. Vietcombank tặng tiền trực tiếp vào trương mục của khách. Sài Gòn Thương Tín thưởng những chuyến du lịch nước ngoài trọn gói.


Cứ mỗi lần gần Giáng Sinh, Tết Dương Lịch và Tết Nguyên Đán VN, thì bộ máy tuyên truyền của Đảng Nhà Nước CSVN thổi phòng số tiền cả chục tỷ Đô la người Việt gởi về VN, như một hình thức người Việt hải ngoại ủng hộ chế độ CS trong nước.


Và cứ mỗi lần như thế thì dư luận nội bộ trong cộng đồng người Việt tỵ nạn CS phát sanh nhiều tiếng bấc tiếng chì, bực bội những người gởi tiền về nước và số người đi VN ăn Noel và Tết.


Nhưng với sự dè dặt thường lệ và tính toán và suy luận duy lý, người ta nhận thấy số tiền cả chục tỷ đó là một huyền thoại, một tuyên truyền loại quơ đũa cả nắm, kiểu lập lờ đánh lận của CS Hà nội để làm cộng đồng người Việt tỵ nạn CS chia rẻ.

Như năm nay giới chức tài chánh của CS Hà nội tung tin con số cả chục tỷ, tỷ lệ tăng cũng cả chục phần trăm này, nhìn kỹ đó lã dựa vào phỏng đoán của giới chức CS và dựa vào con số của các cơ quan tài chánh công, bán công, hay tư nhân nhưng nhà nước “nắm” rất chặt về tư tưởng. Bản tin màu “hồng” (hai nghĩa của chữ hồng, lạc quan và CS) được tung ra trong mùa mua sắm Giáng Sinh, Tết Dương Lịch, và Tết Nguyên Đán của người Việt. Người Việt ở ngoại quốc bất cứ với tư cách nào cũng nghĩ tới bà con, thân nhân trong nước, thường gởi tiền về cho. Và bà con, thân nhân trong nước thế nào cũng nghĩ tới bà con, thân nhân ở ngoại quốc, thường thơ từ, điện thoại, nhắc nhở…. giúp đỡ. Nói một cách khác mùa này là mùa phải vận động người Việt hải ngoại gởi tiền về VN, đây là mùa Đảng Nhà Nước câu ngoại tệ trúng nhứt. Đảng Nhà Nước CSVN khỏi động móng tay mà có cả chục tỷ Đô la, ngồi nhà mát ăn bát vàng, muỗng bạc. Sướng vạn lần hơn làm ngành du lịch mà thế giới cho là lợi lộc nên gọi là kỹ nghệ không khói.


Xét cho cùng kỳ lý số tiền này dẫu có thực đi nữa, số người Việt tỵ nạn CS gởi về cũng không có bao nhiêu. Trước nhứt số tiền đó phải là của nước mắt, mồ hôi chánh yếu của đồng bào Việt Nam, nhà nước cho đi “lao động xuất khẩu”. Theo con số chánh thức của chánh phủ VNCS, VN hiện có khoảng 400.000 người đang đi làm công nhân dưới nhiều hình thức ở các nước. Những người này chắc chắn phải thắt lưng buộc bụng để dành tiền công mót tiền lương để gởi về nhà nuôi gia đình, và quan trọng hơn là trả tiền vay ngân hàng quỹ xoá đói giảm nghèo của nhà nước, cầm cố đất đai vay nợ để đút lót, chạy chọt khi làm hồ sơ đi “xuất khẩu lao động.” Như báo chí đã đăng số anh chị em xuất khẩu lao động này đa số là “lao động phổ thông”, công xá không cao. Nên cùng lắm cũng phải cố gắng gởi về trung bình một năm là 5.000 Đô. Thì một năm là 2 tỷ.


Kế đến là người Miền Bắc từ Bến Hải trở ra đi “lao dộng xã hội chủ nghĩa” ở Liên xô và các nước CS ở Đông Âu. Sau khi CS sụp đổ số đồng bào này ở lại các nước sở tại, nhưng đa số không nhập tịch được, làm ăn không dễ, dù làm “chui”, mua bán lậu cũng phải làm để sống và giúp gia đình cha mẹ anh em ở Miền Bắc. Do nguồn gốc và tương quan xã hội, VNCS là nguồn cung ứng hàng hoá, và nhân lực khá lớn trong việc làm ăn của số đồng bào này. VNCS là nước cung ứng hàng hoá cho số đồng bào này “tiêu dùng”, buôn bán, số tiền của những người này gởi về VN là số tiền giao dịch, tức là VNCS phải chi ra để làm thành hàng hoá bán cho số người gởi tiển về. Số tiển giao dịch thương mại giữa Nga và các nước Đông Âu của người Việt hậu CS và VNCS, tuy nhà nước không nói ra, nhưng cũng phải tối thiểu vài ba tỷ.


Số tiền buôn bán đó khác với số tiền người Việt tỵ nạn CS ở Úc châu, Tây Âu, Bắc Mỹ gởi về giúp gia đình nghèo hay khi bịnh. Nhưng giúp ngặt thôi, chớ không gíup nghèo. Và sau gần mấy chục năm định cư thân nhân cha me, vợ con, anh em hầu như đã được bão lãnh đi gần hết rồi.


Nếu có gởi về cho là cho bà con, bè bạn thì cũng không nhiều và không đều.


Vậy số tiền ở đâu mà người Việt mỗi năm con số lên bảy, tám, cả chục tỷ Mỹ Kim như vậy. Nếu tính bổ đồng theo tin của Đảng Nhà Nước CSVN tung ra, thí ở hải ngoại có khoảng 4 triệu người, và gởi về 10 tỷ thì trung bình 1 người gởi 2.500 Đô. Trừ anh chị em xuất khẩu lao động và lao động xã hội chủ nghĩa ở lại ra hoạ may mới gởi như vậy hay nhiều hơn để giúp gia đình. Chớ người Việt tỵ nạn CS dù sau mấy chục năm đã an cư lạc nghiệp rồi cũng không gởi như vậy vì không còn người thân thiết đáng giúp như vậy.

Vậy giả sử số tiên gởi về là 10 tỷ thật, thì có thể do những nguồn sau đây. Tiền gởi về mua hàng đem qua ngoại quốc bán. Nhìn hàng hoá của VN trong các chợ gần cộng đồng người Việt sẽ thấy, ở Úc, Âu, Mỹ cũng như ở Nga, các nước Đông Âu cũng thế. Tiền gởi về làm ăn, hùn hạp với thân nhân trong nước. Tiền của các đoàn thể gởi về giúp đồng đội, đồng hội, đồng đảng còn kẹt bên nước nhà như Thương phế Binh VNCH. Tiền của các tổ chức đấu tranh gởi về giúp những nhà đấu tranh. Tiền gởi về cho quỹ tiết kiệm, lãi suất cao hơn lãi suất của các nước người Việt tỵ nạn CS định cư, như Mỹ. Thí dụ như lãi suất tiền gửi tại Mỹ chỉ khoảng 0,35%/năm, trong khi lãi suất tiền gửi USD tại Việt Nam cao hơn rất nhiều. Nên không ít kiều bào vẫn chuyển tiền về nhờ người nhà gửi tiết kiệm lãi suất cao hơn. Nhưng đó là một phiêu lưu dể bị sang đoạt mất mát.


Và sau cùng tiền đã rửa rồi gởi về VN, do đầu mối ở ngoại quốc nhận tiền của những con hạm cán bộ đảng viên tham nhũng nhận số tiền bất hợp pháp, nhận bằng nhiêu cách, rồi biến thành nhiều thứ tiền hợp pháp như vay trả, chia lời trong giao dịch, v.v... và gởi về để số tiền trở thành hợp pháp.


Do đó người tỵ nạn CS thận trọng không để CS dùng huyền thoại tiền tỷ “Việt Kiều” gởi về nước để tự than trách, chia rẽ nhau./.
 
 Vi Anh

Bình Luận Thơ :“Trần Tục” Làm Tình Với Chữ

Thơ Nguyễn Đăng Tuấn: Dường Như Làm Tình Với Chữ


Thơ Nguyễn Đăng Tuấn không đơn giản, hiền hậu, dễ hiểu như người ta chợt tưởng.  Đó là chỗ hẹn hò của ánh sáng và bóng tối kết tụ thành chất xám, của thi ảnh lồng cách, của thi cảm nhị trùng.  Đó là thế giới hư hư thực thực của sự thật và bóng gió; của trong trắng và dục thể; của hồn nhiên và ảo thuật; của tầm thường và sáng kiến; của thất vọng và niềm tin; của hư vô và dấu tích. 
Jonathan Culler[1] phân biệt thi cách “mỹ miều” (Fancy) và “sáng kiến” (Imagination) trong thuật tạo thi ngữ.  Phép “mỹ miều” có khuynh hướng trưng bày bóng bẩy bề ngoài qua lối ghép chữ một cách máy móc, thúc đẩy bởi hình thể sẵn có của từ ngữ căn bản, hoặc ấn định bởi những nguyên tắc sát hợp tâm lý (principles of associationist psychology).[2] Nếu quá chú trọng tới khía cạnh “mỹ miều”, người làm thơ dễ luẩn quẩn chơi chữ, đảo ngữ, nói lái, có lúc bóng bẩy nghịch ngợm, có lúc sáo mòn, vì thiếu sâu sắc, thiếu tâm lực.  Ngược lại, “sáng kiến” sinh hoạt tự tại, bằng cao hứng và tâm lực để sáng tạo những thi ngữ mới lạ, sâu sắc hoặc những thành ngữ bất hủ, xuất chúng.  Lúc đó chơi chữ sẽ nhường bước để chữ chơi một cách tự chủ và sống động.  Với “Sáng kiến”, thi ngữ và thi ca thực sự khởi sắc bằng chiều sâu tự tại khi thi sĩ đã hội nhập được với chính bản năng và nhu cầu của thi ngữ, của thi cảm.

Trong thi tập Dường như tôi ngại thốt lời yêu em,[3] Nguyễn Đăng Tuấn đã dấn thân vào con đường làm mới thi ca bằng những cố gắng khơi sâu thi ngữ, bằng những cơ hội hẹn hò và tình tứ ngay với chữ nghĩa.  Như trong bài “Bất dung” (DNTNTLYE, 19), kết thúc bằng hai câu:
tôi chùn tôi lại đã thèm
sáng ra nhón bỏ tên, đem vào chùa

chúng ta đối diện tức khắc với hai vị trí khác hẳn nhau: một cảnh thế trần tục và một chiều hướng siêu thoát.  Sự trần tục ở đây được cô đọng thành một tác động nửa chừng xuân, giữa tới và lui, giữa hành sự và bất động.  Cái thế “tôi chùn tôi lại” là một nghịch lý đòi hỏi hai đà khác nhau: một đằng thì xông tới, tiến thẳng về mục tiêu phía trước, bất chấp trở ngại; một đằng thì lại rụt rè, kiềm hãm và rút lui phía sau.  Thoáng tưởng sự dằng co, bỏ dở cuộc hành trình đó là phản ứng của một tình trạng bị kẹt, một trở ngại thể xác.  Nhưng sự dằng co này lại có tính cách tâm não, nếu xét theo chiều hướng rụt rè của tâm tình căn bản được thổ lộ ngay từ cái đề “Dường như tôi ngại[4] thốt lời yêu em”.  Tối thiểu đó là một sự giày vò tâm não, một ám ảnh “quyết liệt/không quyết liệt”, nói theo kiểu công án[5] của Du Tử Lê.[6] Vậy cái phản ứng rút lui có trật tự trong cảnh thế “tôi chùn tôi lại” không thể coi như là cảnh huống thụ động dưới sự chi phối của một trạng thái bán thân bất toại, một thứ tê liệt thân thể trong chốc lát, mà phải coi đó là một thứ tê liệt tinh thần sâu sắc hơn, một trạng thái e ngại căn bản ngay trong đam mê tột đỉnh.
Cũng trong bài “Bất dung” trên, khía cạnh trần tục của ám ảnh “tôi chùn tôi” đã được sửa soạn bởi nhiều chi tiết gợi hình, gợi cảm trái ngược nhau.  Nếu thi ảnh của “tôi nằm trên phiến đá trong” nói lên trạng thái “bất dung” — vừa tê cứng trong thể chất cứng chưa chảy ra thành thể chất lỏng,[7] vừa lạnh lùng trong trắng, thì thi ảnh của “chân tay quờ quạng rêu rong mượt mà” lại có vẻ tưng bừng, kích động và gợi cảm khác hẳn.  Tột đỉnh của vọng cảm này được ghi lại dưới hai chữ: “đã thèm”.  Vậy căn tâm của thi ảnh trong bài thơ “Bất dung”, dù bất toại, dù bất thành, dù ảo giác, vẫn có tính cách thiết tha của dục vọng, của đam mê rất trần gian. Rất người. Đôi khi tả chân đến độ sắc bén, gần “như vẽ” rõ từng nét.[8]

Nếu cảnh thế “trần tục” được ghi nhận một cách phong phú, từng giai đoạn, từng chi tiết khác nhau khắp “bẩy phần tám” bài thơ, thì chiều hướng siêu thoát trong thế “Bất dung” này chỉ cần một dòng mỏng mảnh để tiêu biểu ánh sáng của giác ngộ, của tâm linh: “sáng ra nhón bỏ tên, đem vào chùa”.  Động từ “nhón bỏ” không những nói lên một cử chỉ nhẹ nhàng, thanh lãm, khác hẳn sự cắt bỏ tinh hoàn làm mất khả năng sinh sản, hoặc cắt hoạn[9] theo từ ngữ của Freud.  Sự “nhón bỏ” ở đây không có tính cách phân bộ, như cắt bỏ một phần của cơ thể, mà lại có tính cách toàn diện, vì tác động “nhón bỏ tên” đưa tới sự thay đổi nhân bản lớn lao có tính cách thoát ly toàn khởi, như trong cuộc xuất gia đi tu.  Đó là giai đoạn của siêu thoát vượt khỏi nghịch lý, vượt khỏi cảnh thế bất toại, “bất dung” và bất dụng. 
Tới đây, người đọc thơ Nguyễn Đăng Tuấn có cảm giác nhà thơ đã vượt thoát khỏi cái bóng bẩy mỹ miều chơi chữ khi sáng kiến “nhón bỏ” đã hội nhập với thi ngữ “đem vào chùa” để trở nên siêu thoát.  Tất cả những hình ảnh nghịch ngợm — “chân tay quờ quạng rêu rong mượt mà” trên đã nhẹ nhàng hồi hướng vào tâm linh, qua mẫu mực của đạo Phật, của đạo giải thoát.  Khi nhà thơ tin vào cõi thơ, tin vào sứ mạng trong thơ là tạo dựng một đời sống có chiều sâu, có ý nghĩa, thì thi ảnh, thi ngữ sẽ lãnh hội sự chân thực trong sáng kiến.

Chơi chữ thường có tính cách bông đùa, nghịch ngơm, đôi khi ma mãnh,[10] trần tục, như cách nói lái, chuyển hoán phần vần hay phần phụ âm đầu để đổi trật tự âm tiết và ý nghĩa của cụm từ “đổi đời”.[11] Trong bài “Rừng phong có nhớ người che nắng vàng” (DNTNTLYE, 20), thi ảnh “xuống đèo” có thể nói lái thành “đé(…) xuồng” — nôm na là “làm tình trên thuyền nhỏ không có mái che”, khá lộ liễu — để tạo thành một đề tài “tục ca” muối mặt[12] giang hồ theo kiểu tân Hồ Xuân Hương cuối thế kỷ 20.  Trong thơ Nguyễn Đăng Tuấn, sự bộc lộ của tình ái thường được diễn tả bằng những thi ảnh lên xuống náo động, bồng bột, điển hình, gần như tả chân.  Nguyễn Đăng Tuấn đã nhắc đi nhắc lại nhịp độ của tình yêu qua những tác động “xuống đèo” hoặc “xuống đồi” với thi ảnh “vấp ngã đôi chân lòng bồi hồi” (DNTNTLYE, 56).  Thi ảnh “vấp ngã” này được dùng ở đây như một cơ hội chuyển ngữ từ tiếng Anh “fall in love“, trong âm hưởng “liên thảo”.[13] Việc lây chữ ”fall in love” có lẽ là một đề tài thích thú của Nguyễn Đăng Tuấn.  Trong bài “Nhón” (DNTNTLYE, 40), nhà thơ cũng nói lên sự bộc lộ của tình ái qua thi ảnh lên xuống náo động, bồng bột, khi tác nhân đã phải “nhón” lên tới ba lần để có đà “vội ngã vào vàng tim em”.  Cái thú vị trong đà “ngã vào tim” người yêu, ngã vào tình ái, là ở chỗ Nguyễn Đăng Tuấn luôn luôn lồng bóng gió ngay trong lòng sự thật: trong trắng đã được ẩn dụ ngay trong dục thể; hồn nhiên trong ảo thuật và sáng kiến trong tầm thường của sáo ngữ.  Tất cả như để tìm lại niềm tin từ thất vọng, tìm lại dấu tích từ hư vô.  Tác động “ngã” cũng có thể là phóng ảnh trở về với cái ngã trong bản ngã, về lại  tâm linh của sáng kiến, khi chơi chữ đã nhường bước cho chữ chơi, khi sáo ngữ có cơ hội sống lại theo chiều sâu của tư tưởng, hình ảnh và âm điệu trong thi ca.

Sáng kiến có thể bắt gặp ngay trong những mối liên hệ bất ngờ giữa cụ thể và trừu tượng.  Trong bài “Bất dung” trên, cụm từ “buồn nhòa tâm” đẹp và sống động lạ lùng.  Thi ảnh đã biến chuyển từ một thị giác mờ nhoà bởi nước mắt sang hậu ảnh che lấp phần nào lý trí và ánh sáng của tâm linh.  Nguyễn Đăng Tuấn đã kết nạp cụ thể với trừu tượng để lồng tạo thi ảnh một cách linh biến.  Như trong cụm từ “ngọt tầm” (DNTNTLYE, 20) chẳng hạn, thi ảnh “tầm” rơi vì tình yêu từ thể thu hút vật lý đã khéo léo chuyển hoá thành vị giác “ngọt” ngào, thành cảm giác lạc mạch — cái nguồn vui êm dịu qua khe suối, từ trên cao chảy xuống: một thi ảnh vừa thơ mộng, vừa gợi cảm, vừa khêu gợi.  Nếu cuộc sống còn vất vưởng trong do dự, trong cái tầm thường “bất dung” và bất toại, thơ hằng chọn con đường của tình ái để cảm hoá lòng người.  Điều đáng mừng là Nguyễn Đăng Tuấn đã thành công ngay trong việc làm tình với chữ trước khi — và nhờ đó — thành công với chính cuộc tình mình.   Thơ Nguyễn Đăng Tuấn cũng mang sứ mạng cứu vãn thời cuộc như chủ đích của người kể truyện suốt một ngàn một đêm lẻ để nhà vua mê say quên ra lệnh hành quyết kẻ tử tội bên ngoài.   Có khác là nhà thơ vừa là kẻ bênh vực vừa là kẻ sống còn ngay trong dòng thơ mình tạo dựng: làm tình với chữ để tạo tình yêu và để chuộc lại hy vọng tồn sinh.

Trong khi thơ Du Tử Lê là loại thành trì chữ nghĩa, là tâm tư sắp xếp nghiêm chỉnh, vạch đường chỉ lối, khép (đóng), ngưng, nghiêng, ngắt, (bẻ), quanh, co, thủ thỉ, thòng, (buộc), bắt, (trói), mở, moi, cắt, (cưng), vân, vê, vá, (vụn), to, nhỏ, thôi, (hồi) , vãn, (hỏi) — một thứ mê hồn trận trong tâm hồn ngập đam mê — thì thơ Nguyễn Đăng Tuấn lại là thứ thơ bỏ ngỏ để người đọc lạc ngay vào hồn chữ, “dường như” cũng để phải lòng chữ nghĩa — phải lòng cuộc đời vậy.
Lưu Nguyễn Đạt, TS-LS
www.vietthuc.org
CHÚ THÍCH
[1] Jonathan Culler, The Pursuit of Signs — Semiotics, Literature, Deconstruction, “The Mirror Stage”, pp 155-168. Cornell University Press, Ithaca, New York, third Printing, 1988. 
[2] Cùng tác phẩm trên. “The Mirror Stage”, p. 158.
[3]
 Nguyễn Đăng Tuấn, Dường như tôi ngại thốt lời yêu em, Làng Văn, 1999. Trích dẫn trong bài tham luận sẽ ghi thi phẩm viết tắt DNTNTLYE.
[4] Chữ nghiêng [italic] do luận giả ghi thêm.
[5] Nhật ngữ gọi “công án” là “koan, theo thiền môn Zen.
[6] Xem Lưu Nguyễn Đạt, CHẤM DỨT LUÂN HỒI: CƠ CẤU ẨN DỤ VÀ HOÁN DỤ TRONG THƠ DU TỬ LÊ
[7] Xem định nghĩa từ “dung” trong Hán-Việt Từ Điẻn, Đào Duy Anh: tan, chảy ra thành nước…
[8] “graphic description”, tả chân, vẽ rõ từng nét.
[9] Castration, thiến, cắt đứt bộ phận sinh dục.
[10] Thi nhân có lúc tự ví mình là quỷ yêu ma:
em đọa tôi làm tên quỷ khát
thèm yêu em mãi  tận đến cội nguồn
tôi nguyền rủa em làm ma vọng hát
lời vút cao mời gọi quỷ tôi buồn. 
[11] Bài ca tên đẹp “Mộng dưới hoa” khi bị “nói lái/đổi đời” thành “Họa dưới mông” thì bớt phần thú vị, lẫn thi vị. 
[12] Người Pháp dùng nhóm chữ “expression salée” để chỉ một từ tả chân, nặng nề về tình dục, tới độ thô bỉ.
[13] Xem “Intertextualité” của Julia Kristéva.

Wednesday, 28 November 2012

Tin Mừng:Hồi Chuông Báo Tử Đảng Cộng Sản VN Sắp Đến

RẤT HOAN NGHINH,ỦNG HỘ VÀ HƯỞNG ỨNG LỜI KÊU GỌI !
Sinh Viên Việt Nam

SINH VIÊN TÒAN QUỐC THỰC HIỆN CUỘC CÁCH MẠNG HOA SEN

Kính thưa đồng bào,


Dự báo: Tân Mão… đêm trước đại loạn, chấm dứt 60 năm “bá đạo” của Đảng Cộng Sản Việt NamSau nhiều ngày nghiên cứu các cuộc đấu tranh thành công ở Tunisia và Ai Cập chính là sự quyết tâm của nhân dân và tận dụng tối đa 2 phương tiện hữu hiệu nhất là cell phone và internet (email, blogs, facebook...) . Đồng thời qua truyền thông báo chí và các cuộc trao đổi với các quí vị ở hải ngoại đã ủng hộ và cung cấp lượng thông tin rất có giá trị. Chúng tôi cũng đã dùng 2 phương tiện là cell phone và internet để trao đổi từ khắp tỉnh thành Việt Nam để chuẩn bị cho cuộc đấu tranh sắp tới.
Cuộc đấu tranh này mệnh danh là cuộc cách mạng Hoa Sen.




Sống và lớn trong chế độ cộng sản nhưng không bị cộng sản đầu độc. Mà chúng tôi muốn sống Tự Do. Đó là khát vọng Tự Do của toàn dân Việt Nam.
Đảng và nhà cầm quyền CSVN đã báo động và đang ráo riết tìm

cách điều tra để tiêu diệt mầm mống đấu tranh Tự Do Dân Chủ. Đảng CSVN hoang man lo sợ “hương thơm hoa lài” nên đã bắt đầu hành động là bao vây nhà và bắt giam các chiến sĩ đấu tranh dân chủ, trấn áp tinh thần và gây nhiều khó khăn để cho các chiến sĩ dân chủ không còn tinh thần và khả năng ủng hộ tham gia hay tổ chức xuống đường biểu tình. Nhưng chúng tôi tin rằng các chiến sĩ dân chủ sẽ giữ vững tinh thần và không lùi dù chỉ là lùi một bước trước cường quyền gian ác CSVN. Một người bị bắt thì có hàng trăm, hàng ngàn người tiếp tục đứng lên… vì khát vọng Tự Do. Ngay cả khi chúng tôi bị bắt thì hàng vạn vạn thanh niên khác cũng sẽ tiếp tục đứng lên…

Đảng CSVN đã thiếu một món nợ là một câu trả lời với Tuổi Trẻ Việt Nam khi chúng tôi xuống đường biểu tình chống Trung Cộng (Tàu phù) xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam thì đảng CSVN ra lệnh công an ngăn cản và đàn áp. Cho dù hiện nay những khẩu hiệu TS. HS là của VN cũng bị công an CSVN bắt bớ giam cầm chỉ vì lòng yêu thương đất nước Việt đã bị bọn Trung Cộng (Tàu Phù) xâm chiếm. Tại sao tuổi trẻ Việt Nam biểu tình chống Trung Cộng (tàu phù) xâm lưọc mà chính công an người Việt Nam lại đàn áp? Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam hay của bọn Đại Hán? Bây giờ bọn Trung Cộng (Tàu phù) lại khoanh vùng lưỡi bò chiếm luôn biển của nưóc ta. Ai bảo vệ đất
nưóc khi giặc xâm chiếm tổ quốc Việt Nam? Tại sao bọn Đại Hán vào Tây Nguyên khai thác bauxite? TẠI SAO?

Chúng tôi hoan nghênh và vô cùng xúc động khi biết đưọc đồng bào hải ngoại biểu tình biểu dương tinh thần cách mạng của nhân dân Tunisia và Ai Cập. Niềm phấn khởi cho Tuổi Trẻ Việt Nam là thấy Liên Hiệp Quốc đã lên án và trừng phạt nhà độc tài Gadhafi của Lybia đã dùng bạo lực đàn áp nhân dân đấu tranh đòi Tự Do Dân Chủ. Ngay cả Tổng Thống Obama của Hoa Kỳ cũng kêu gọi nhà độc tài Gadhafi phải ra đi. Điều này cho thấy cả thế giới đã quay lưng với các nhà nưóc cộng sản và độc tài đã chống lại nhân loại vì đàn áp dã man nhân dân đòi Tự Do.
Ở Trung Hoa, người dân Trung Hoa cũng đã bưóc sang tuần thứ 2 trong công cuộc đấu tranh đòi Tự Do Dân Chủ. Họ bắt đầu bằng một Lời Kêu Gọi bí mật đưa lên internet và đưọc nhân dân yêu chuộng Tự Do Dân Chủ tiếp tay phổ biến rộng lan truyền khắp nưóc Trung Hoa. Hương thơm hoa lài đã toả sang Châu Á, chính vì sự lo ngại nhân dân ta đứng lên biểu tình cho nên Đảng và nhà nước CSVN đã cho lực lượng công an, Cảnh Sát Cơ Động (CSCĐ) thao dượt chống biểu tình. Chúng tôi cũng đã theo dõi các cuộc thao diễn này và rút ra những biện pháp đối phó khi bị công an đàn áp. Theo một bài báo do người nước ngoài viết được dịch sang tiếng Việt, tác giả đã phỏng vấn và được những người dân Ai Cập cho biết họ đã tự nghiên cứu, học hỏi và trang bị như thế nào để tự bảo vệ khi bị đàn áp như đội nón bảo hiểm, chuẩn bị giấy bìa cứng để chống lại đạn cao su, chanh, dấm và khăn hay vải để chống lại hơi cay… Nay chúng tôi chia sẻ với đồng bào khi xuống đưòng biểu tình:

1. 1. Kêu gọi mọi người khi xuống đường luôn luôn đội nón an toàn (còn gọi là mũ bảo hiểm) là loại nón đội khi lái xe mô tô. Lý do: công an bắn đạn cao su hay dùng dùi cui đập vào đầu thì có nón bảo hiểm, dùng vòi rồng xịt nước thì kéo kiếng xuống không bị ngộp nước…Nên nhớ đội nón bảo hiểm là hợp pháp là đúng với luật pháp Việt Nam.
Công an đã diễn tập chống biểu tình thì toàn dân Việt Nam cũng phải có những diễn tập tương tự để đánh giá sự phản ứng của đảng và chính quyền CSVN mà công an là một công cụ bảo vệ đảng. Chúng tôi đề nghị đồng bào mỗi sáng vẫn giữ những sinh hoạt sinh kế hàng ngày, nhưng khi đến giờ cao điểm như buổi sáng mọi người ra đưòng đi làm việc chiều đến giờ mọi người về nhà thì trong những giờ cao điểm đó tất cả mọi người cùng dùng phương tiên giao thông của mình như đi xe mô tô… và đầu đội nón bảo hiểm cùng chạy cho các ngỏ đường đều bị kẹt xe nhất là những con đưòng chính. Sau những lần diễn tập và biết những phản ứng của công an thì đến một khi ngày giờ bí mật đưọc ấn sau khi đã chuẩn bị xong thì cùng xuống đưòng ở tất cả các tỉnh thành làm kẹt tất cả các trục lộ giao thông chính tại địa phương ….

2. 2. Sinh viên học sinh thì lúc nào cũng có tập sách, lận vào người để chống lại đạn cao su, gạch đá mà bọn công an có thể chọi, bắn vào người. Nếu đồng bào không phải là sinh viên học sinh thì nên chuẩn bị những bìa thùng carton, cắt nhỏ bằng thân thể của mình rồi gấp lại, để quấn xung quanh bụng khi cần thiết.

3. 3. Chuẩn bị chanh, dấm và vải hay khăn tay khi bị hơi cay thì vắt chanh hay đổ dấm vào khăn hay vải rồi bịt mũi và miệng lại, đồng thời kéo cái kiếng của nón an toàn (mũ bảo hiểm) xuống để che chắn cho bớt hơi cay.

4. 4. Dùng máy quay phim, máy chụp hình, cell phone để chụp hình, quay phim những tên công an đánh đập, đàn áp ngưòi biểu tình để đưa lên internet phổ biến khắp thế giới.

5. 5. Khẩu hiệu nên viết trên các bìa cứng để dể cầm tay và dùng để che chắn khi bị công an bắn đạn cao su hay chọi đá, vật cứng…

6. 6.. Chuẩn bị bao nylon, dẻ rách nếu có bao tay thì tốt và vài thùng sơn (không có sơn) có nắp đậy hay các keo thủy tinh có nắp, dây thung, dây kẽm và vài thùng nước hay chai nưóc… khi bị công an liệng lựu đạn cay thì dùng dẻ rách lượm bỏ vào thùng đổ nưóc vào rồi đậy nắp lại. Có khi dùng bao tay lượm lựu đạn cay hay khói cay liệng ngược lại bọn công an…

7. 7. Nếu có loa phóng thanh thì dùng thay phiên để có thể có tiết kiệm pin.

8. 8. Cần sắp xếp sự thông tin liên lạc vì khi xuống đưòng đấu tranh bất bạo động nhưng công an sẽ dùng mọi phương tiện đàn áp thì chúng sẽ đem các xe phá sóng và nghe lén đến gần khu biểu tình do đó sẽ rất khó khăn trong việc xử dụng điện thoại di động để gọi thông tin cho nhau. Bằng chứng là khi sinh viên học sinh biểu tình chúng Trung Cộng (Tàu phù) xâm lược, công an đã đem xe phá sóng và nghe lén đến gân khu biểu tình. Cần có những người tuờng thuật và thu băng sau đó cấp tốc chuyển tải lên internet toàn cầu để đồng bào ở hải ngoại tiếp tay phổ biến và vận động quốc tế.

9. 9. Yêu cầu đồng bào ở hải ngoại đoàn kết chuẩn bị tinh thần vận động Liên Hiệp Quốc và các cường quốc Tự Do sẳn sàng can thiệp về ngoại giao khi CSVN bắt đầu đàn áp nhân dân ta giống như Lybia. Chúng tôi tin rằng Liên Hiệp Quốc và các quốc gia Tự Do nhất là Hoa Kỳ sẽ trừng phạt và can thiệp về ngoại giao quốc tế như trưòng hợp Lybia hiện nay. Cuối cùng chúng tôi tin rằng nhân dân ở Lybia sẽ đấu tranh thành công và chế độ độc tài Gadhafi phải ra đi thì nhân dân Việt Nam chúng ta đấu tranh cũng sẽ thắng lợi.

1010. Điều nhân dân mong đợi là Quân Đội và Công An đừng nghe theo lệnh của đảng CSVN đàn áp đồng bào khao khát Tự Do mà thực sự vì quốc gia dân tộc hãy đứng về phiá nhân dân để thay đổi vận mạng của đất nưóc Việt Nam.

1111. Cuộc đấu tranh nào cũng phải có một ban tham mưu hoạch định sách lưọc đấu tranh và tiến đến các giải pháp chính trị để duy trì an ninh trật tự xã hội lẫn kinh tế quốc gia trong giai đoạn chuyển tiếp. Do đó cần phải có hội đồng quốc dân lâm thời điều hành đất nưóc và tổ chức tổng tuyển cử.

12 12. Cuộc đấu tranh Tự Do Dân Chủ không thể để đất nưóc hổn loạn cả về chính trị lẫn kinh tế. Yêu cầu toàn dân Việt Nam trong và ngoài nưóc cần đoàn kết và hình thành ban tham mưu chiến lưọc để đưa cuộc tranh đấu đến thành công.

Toàn dân Việt Nam tổng nổi dây làm cuộc cách mạng Hoa Sen để cứu đất nưóc thoát khỏi ách cai trị tàn ác của đảng CSVN và nanh vuốt của Trung Cộng.

Chúng tôi ủng hộ và hưỏng ứng Lời Kêu Gọi tổng nổi dậy đăng tại trang mạng:

http://www.tailieubauxite.webs.com/

Nay chúng tôi kính mong đồng bào trong và ngoài nưóc có đầy đủ phương tiện thông tin như điện thoai và internet: blogs, Facebook, email, web, … tiếp tay phổ biến thật nhanh nội dung email này vì CSVN đã bắt đầu hành động truy tìm email và phương tiện truyền thông như celll phone, internet…khi dò ra là sẽ tiến hành bắt bớ, đàn áp tiêu diệt chúng tôi

Sinh Viên Hanoi-Hue-Saigon và các Tỉnh Thành.
   
Home
tailieubauxite.webs.com
Thiên Nam Tứ Chí Lộ Đồ ThưHồng Đức Bản ĐồToản Tập An Nam LộThiên Hạ bản đồPhủ Biên Tạp Lục

Bài thuốc hữu hiệu : CÓ LỢI SỨC KHỎE..

Bài thuốc hữu hiệu để giảm: Máu cao, mỡ cao, cholesterol…




Một độc giả tốt lành giới thiệu bài thuốc quí, chính đương sự cũng như mẹ và em đã uống trong 3 tháng qua, kết quả trông thấy. Sau đây là lời của đương sự:
"Xin giới thiệu cách hữu hiệu nhất để chữa bệnh máu cao, mỡ cao, cholesterol mà tôi đã làm cho chính tôi cũng như em gái và mẹ già của tôi trong 3 tháng qua. Kết quả như "Thần dược". Dễ dàng, không tốn kém và bảo đảm sức khỏe....
Chất liệu:
1- Tỏi ta (100 gr)
2- Đậu trắng (white bean) (100gr)
Cách làm:
Đậu trắng rửa sạch, tỏi bóc vỏ rửa sạch.
Cho chung vào nồi với 2 lít nước.
Nấu sôi, hạ lửa nhỏ, ninh thật lâu (khoảng 3 tiếng thì nước sẽ cạn, còn lại chừng 1/8 của 2 lít nước (chừng một chén ăn cơm).
Cách ăn:
Quấy đều tỏi và đậu, rồi ăn hết.
Mỗi tháng ăn một lần. Bảo đảm sau 2 lần kết quả thấy rõ đến 100%.
*** (Cũng có lời khuyên rằng nếu huyết áp bạn tăng quá cao, cao đến độ đáng sợ, thì nên ăn một tuần 2 lần - bạn có thể nấu sẵn 1 lần cho 2 phần ăn của một tuần, phần còn lại để dành trong tủ lạnh và hấp ấm lên ăn cho lần thứ 2. Một khi huyết áp của bạn giảm xuống đến độ bình thường, bạn nên ăn mỗi tháng 1 lần để điều độ huyết áp lại. Đọc thêm chi tiết cũng liên quan về tài liệu này - xin bấm vào đây!)
Hiệu quả cho người tặng bài thuốc này:
Đầu năm nay tôi đi thử tổng quát hàng năm. Lần đầu tiên trong đời, áp huyết tăng vọt cách lạ thường, chưa từng thấy: 147/93. BS quýnh lên sợ tôi sẽ bị vỡ mạch máu não như Thân Phụ của tôi trước đây. BS cho 2 loại thuốc để uống mỗi 20 ngày, không được tự ý bỏ, hoặc ngưng trước khi tái khám trong 2 tuần lễ kế tiếp. Tôi buồn lắm, vì biết chắc nếu uống thuốc này tức là phải uống for life (cả đời), không được tự ý bỏ.
Thình lình tôi lên Internet và đọc được bài thuốc này.
Chiều hôm đó tôi mua tỏi, đậu trắng về nấu ngay không chần chờ thêm nữa.
Sáng hôm sau khi thức dậy, tôi thấy nhẹ nhàng, không đau đầu như mọi khi. Tai và mặt không thấy đỏ ửng và nóng bừng bừng như ngày hôm trước. Tôi mừng quá, nhưng chưa nói ra với ai cả. Tôi mượn máy đo áp huyết của mẹ tôi rồi tự đo xem như thế nào? Tôi thấy ngay huyết áp hạ xuống còn 135/87.
Thời gian này tôi có mua thuốc hạ áp huyết theo toa BS cho nhưng KHÔNG UỐNG 1 viên nào cả. Hai(2) tuần sau tái khám, BS rất ngạc nhiên và nói là thuốc đã worked good (kết quả tốt), áp huyết 130/85. BS bảo tôi trở lại sau 2 tuần tức là 1 tháng sau khi tôi uống tỏi và đậu trắng. Tôi vẫn không nói cho BS biết là tôi không uống thuốc BS đã cho toa. Lần này thì áp huyết là 120/80.
Thế rồi 2 tháng sau tôi trở lại BS và áp huyết của tôi là 100/76. BS bảo, great news!!!(tin mừng lớn).
Tôi không thể giấu BS được nên đã nói ra là tôi chưa uống thuốc Tây BS cho, nhưng tự chữa bằng tỏi và đậu trắng. BS tròn 2 mắt, há miệng thật to và không biết phép lạ nào đã xảy ra cho tôi.
Vừa qua tôi tái khám và độ áp huyết vẫn ở 100/76, tức là 4 tháng qua áp huyết không thay đổi, đúng như lời người đàn bà đã truyền bí quyết này trên Internet.
Có lẽ nhờ tỏi và đậu trắng mà tôi không có Cholesterol, Sugar trong máu cũng như tim, gan, thận, Potassium...rất tốt.
Tôi đã làm cho cả mẹ và em của tôi cũng uống.. Em tôi đo còn 120/80, mẹ tôi đo còn 110/65. Cả 2 mới uống thử 2 lần thôi.
Đặc biệt là tỏi nấu với đậu trắng uống xong không nghe tanh, hôi gì cả. Hơi thở vẫn trong sạch và mồ hôi cũng không khác biệt.
 http://www.baocalitoday.com/index.php?option=com_content&view=article&id=9969:bai-thuc-hu-hiu--gim-mau-cao-m-cao-cholesterol&catid=7:gia-inh-giao-dc&Itemid=55
 ........................................................
UỐNG CÀ PHÊ CÓ LỢI HAY HẠI SỨC KHỎE

Trần-Đăng Hồng, PhD
Theo tạp chí y khoa Journal of Alzheimer’s Disease phát hành tháng 6/2012 (1) các nhà nghiên cứu ở Đại Học South Florida và Đại Học Miami cho biết hàng ngày uống 3 tách cà phê có thể ngăn ngừa hay làm trì hoản phát triển bệnh mất-trí-nhớ (dementia, bệnh Alzheimer), đặc biệt với người cao niên trên 65 tuổi. Kết quả nghiên cứu cũng cho biết, ngay cả bệnh nhân cao niên vừa mới có triệu chứng lú lẫn nhẹ (MCI, mild cognitive impairment), uống cà phê cũng có hiệu quả trì hoản bệnh phát triển bệnh mất-trí-nhớ. Bệnh nhân có triệu chứng MCI thỉnh thoảng mất ít trí nhớ trong chốc lát, lúc này chứng bệnh Alzheimer giai đoạn tiên khởi đã bắt đầu xuất hiện trong nảo bộ. Trung bình, hàng năm khoảng 15% bệnh nhân có triệu chứng MCI phát triển thành bệnh mất-trí-nhớ Alzheimer. Trí nhớ một khi đã mất thì không phục hồi được. Nghiên cứu cho biết lượng caffeine chứa trong máu của bệnh nhân mất-trí-nhớ thấp dưới 51% so với bệnh nhân có triệu chứng MCI nhưng chưa phát triển thành mất-trí-nhớ. Không có bệnh-nhân-mất-trí-nhớ nào có lượng caffeine trong máu cao hơn 1200 ng/ml (1 ng = 1 phần tỉ của gram = 10-9g) tương ứng với uống vài ba tách cà phê vài giờ trước khi thử máu. Ngược lại, bệnh nhân có triệu chứng MCI nhưng chưa phát triển thành bệnh mất-trí-nhớ có lượng caffeine trong máu cao hơn số lượng này rất nhiều. Các nhà nghiên cứu quả quyết rằng 100% bệnh nhân có triệu chứng MCI nhưng trong máu có lượng caffeine cao hơn 1200 ng/ml thì sẽ không phát triển thành bệnh-mất-trí-nhớ trong vòng 2-4 năm sau (1).
Các nhà nghiên cứu cho rằng lượng caffeine duy trì cao trong máu là nhờ uống cà phê có caffeine (caffeinated coffee). Uống cà-phê-không-chứa-caffeine (decaffeinated coffee) thì không có hiệu quả gì trong việc ngăn ngừa hay làm trì hoản phát triển bệnh-mất-trí-nhớ.
Bệnh Alzheimer là một tiến trình theo đó các mảng (plaques) và sợi thần kinh quấn rối (tangles) tích tụ trong nảo bộ, làm giết chết tế bào thần kinh, hủy diệt các tiếp nối thần kinh nảo bộ, và cuối cùng đưa đến mất trí nhớ. Về phương diện sinh hóa, tiến trình thoái hóa nảo bộ đưa đến bệnh Alzheimer là do tích tụ một protein mang tên beta (β) amyloid. Làm giảm beta amyloid thì ngăn ngừa được bệnh-mất-trí-nhớ. Bởi vì bệnh thoái hóa hệ thần kinh bắt đầu từ một hay hai chục năm trước khi triệu chứng suy giảm óc nhận thức được giám định rõ ràng, các nhà nghiên cứu suy diễn rằng cần phải can thiệp chận đứng căn bệnh một thời gian lâu dài trước khi triệu chứng xuất hiện. “Uống cà phê-chứa-caffeine mỗi ngày 2-3 tách là biện pháp tốt nhất để trường kỳ bảo vệ nảo bộ chống bệnh-mất-trí-nhớ Alzheimer”, đó là kết luận của nhóm nghiên cứu nói trên (1).
Các nghiên cứu liên hệ giữa việc uống cà phê và bệnh Alzheimer bắt nguồn từ một nhận xét trong tường trình y học ở Portugal rằng các bệnh nhân Alzheimer đều có lý lịch y học là trong vòng 20 năm qua không có uống hay uống ít cà phệ, trong khi bệnh nhân có triệu chứng nhẹ MCI thì uống nhiều cà phê hàng ngày.
Kể từ 2006, nhóm nhiên cứu ở hai đại học nói trên thử nghiệm trên chuột thấy rằng caffeine làm giảm đáng kể (khoảng 50%) lượng beta amyloid protein ở nảo bộ và trong máu của chuột bị bệnh Alzheimer (2). Nghiên cứu tiếp tục ở chuột trưởng thành cho biết caffeine ngăn ngừa được hiện tượng Alzheimer ở chuột. Ngoài ra, một thử nghiệm khác cho thấy caffeine không làm gia tăng trí nhớ của chuột lành mạnh. Như vậy, caffeine chỉ có lợi ích ngăn ngừa bệnh Alzheimer phát triển thêm.
Từ kết quả ở chuột, các nhà nghiên cứu ở cơ quan Aging and Disability Resource Center (ADRC) Florida và Byrd Alzheimer’s Center của University South Florida, cùng hợp tác với Bay Pines VA Healthcare System ở Florida; Washington University School of Medicine, và Saitama Medical University (Nhật) bắt đầu thử nghiệm lên người để xem caffeine có lợi ích hay không đối với bệnh nhân MCI nhẹ, và bệnh nhân Alzheimer ở thời kỳ phát triển đầu. Kết quả cho thấy caffeine làm giảm lượng β-amyloid trong máu ở người cao niên chưa bị bệnh-mất-trí-nhớ, tương tự như kết quả ở loài chuột, và như vậy ngăn chận được bệnh Alzheimer phát triển thêm. Tóm lại, uống cà phê với liều lượng trung bình, khoảng 3 tách mỗi ngày, rất hiệu quả ngăn ngừa bệnh-mất-trí-nhớ. Tuy nhiên, những ai có chứng bệnh cao-áp-huyết hay đàn bà mang thai cần giới hạn lượng caffeine.
Ngoài việc ngăn ngừa hay trì hoản bệnh Alzheimer phát triển (1, 2, 9), uống cà phê cũng làm giảm nguy cơ của các bệnh lão-hóa như bệnh Parkinson (1), tai biến mạch máu (đột quị, stroke) (5), đau tim (6, 7), bệnh tiểu đường loại II (4, 5), ung thư tử cung (6), và ung thư vú (8).
Uống cà phê ngăn chận được sự phát triển chứng đường cao trong máu và gia tăng hiệu lực của insulin. Ngoài ra, cà phê làm biến đổi chất mở trong gan và adipocytokines có liên quan đến giảm cơ nguy bệnh tiểu đường (4).
Theo báo cáo trên tạp chí New England Journal of Medicine ngày 17/5/2012 (5), các nhà nghiên cứu ở Division of Cancer Epidemiology and Genetics (thuộc National Cancer Institute) tường trình khảo sát trường hợp 400.000 đàn ông và đàn bà ở lứa tuổi 50-71 tình nguyện tham gia nghiên cứu, được theo dỏi từ 1995-1996 cho tới ngày họ chết, và nghiên cứu kéo dài 13 năm, chấm dứt vào 31/12/2008. Kết quả cho thấy có sự liên quan giữa việc uống cà phê và giảm nguy cơ chết vì bệnh như đau tim, phổi, sưng phổi (pneumonia), tai biến đột quị (stroke), tiểu đường, nhiểm độc. So với người không uống cà phê, những ai uống hàng ngày 3 tách cà phê hay nhiều hơn có xác xuất 10% ít hơn về nguy cơ chết sớm do bệnh. Uống cà phê không có liên quan đến tử vong do ung thư ở phái nữ, nhưng ở phái nam uống nhiều cà phê có chút ít rủi ro chết vì ung thư (5). Nghiên cứu cũng cho biết là rất khó xác định chất gì trong cà phê có khả năng làm giảm nguy cơ chết, vì cà phê chứa trên 1000 chất, trong lúc các nghiên cứu chỉ tập trung ở caffeine là chánh (5)
Các nhà khoa học Hòa Lan (6) cũng làm thăm dò và theo dỏi 37.514 người tham gia trong suốt 13 năm. Kết quả cho thấy ai uống trên 6 tách trà mỗi ngày có xác xuất giảm 36% nguy cơ chết vì đau tim, còn ai uống từ 3 tách đến 6 tách trà mỗi ngày có xác xuất giảm 45% nguy cơ chết vì đau tim, so với người chỉ uống 1 tách trà mỗi ngày. Còn với cà phê, ai uống từ 2 đến 4 tách cà phê mỗi ngày có xác xuất giảm 20% nguy cơ chết vì bệnh tim, so với người uống dưới 2 tách, hay trên 4 tách cà phê mỗi ngày. Nghiên cứu cho thấy uống trà hay cà phê không có ảnh hưởng đến tai biến đột quị (6).
Nhóm nghiên cứu của Đại học Havard (7) thăm dò và theo dỏi 67.470 phái nữ trong 26 năm, và phát hiện theo dỏi chi tiết 672 bệnh nhân bị ưng thư tử cung (endometrial cancer). Kết quả nghiên cứu cho biết quí bà uồng trên 4 tách cà phê mỗi ngày có xác xuất giảm 25% nguy cơ bệnh ung thư tử cung, uống từ 2 đến 4 tách thì xác xuất giảm nguy cơ ung thư tử cung 7% (7). Nghiên cứu cũng cho biết là không có khác biệt mấy giữa uống cà phê có caffeine (xác xuất giảm 25%) và cà phê không có caffeine (decaffeinated coffee) (xác xuất giảm 22%).
Nghiên cứu tại Umeå University Thụy Điển (8) với 64.603 người tham gia so sánh phương thước uống cà phê giữa cà phê đun sôi (boiled coffee) và cà phê phin (filtered coffee). Cà phê đun sôi chứa 80 lần acid béo nhiều hơn cà phê phin. Kết quả cho biết không có liên quan giữa uống cà phê với các chứng ung thư tổng quát, ung thư tiền liệt tuyến (prostate), ung thư ruột (colorectal cancer), và nhiều loại ung thư hiếm khác.
Với quý bà uống cà phê đun sôi hơn 4 tách/ngày thì ít có nguy cơ ung thư vú. Với đàn bà dưới 49 tuổi, uống cà phê phin có nguy cơ ung thư vú sớm, nhưng với quí bà trên 55 tuổi thì giảm nguy cơ này. Uống cà phê đun sôi có nguy cơ làm gia tăng ung thư lá lách và ung thư phổi ở đàn ông, nhưng uống cà phê phin lọc thì không sao (8).
Cà phê là nguồn chống-oxit-hóa mảnh liệt (3, 8), nên giúp ngăn ngừa được bệnh Alzheimer và nhiều bệnh khác (3 ). Cần biết thêm là một tách cà phê hòa tan (instant coffee) chứa khoảng 100 mg caffeine, cà phê phin khoảng 140 mg, còn một tách trà khoảng 75 mg caffeine.
Ngoài các lợi ích của việc uống cà phê hàng ngày nói trên, cà phê làm gia tăng huyết áp. Có người uống cà phê chỉ làm gia tăng huyết áp trong chốc lát, nhưng người cảm nhiểm uống cà phê làm gia tăng huyết áp mản tính. Lý do là caffeine ảnh hưởng nhịp tim và hệ thần kinh, làm mạch máu không trương giản qua ảnh hưởng làm hormone không hoạt động. Một nguyên nhân khác là caffeine kích thích tuyến nang thượng thận phóng thích nhiều adrenaline làm huyết áp gia tăng. Người cao niên trên 70 tuổi, hay người mập phì uống cà phê thường xuyên gây cao huyết áp mản tính. Trong trường hợp này, các nhà nghiên cứu khuyến cáo nên uống ít cà phê hơn, khoảng 200 mg caffeine/ngày, tức khoảng 2 tách cà phê hòa tan mỗi ngày, và tránh uống cà phê trước khi hoạt động thể xác, như thể thao, cử tạ hay công việc nặng (10). Đàn bà đang thai nghén cũng khuyến cáo là hạn chế uống cà phê, tối đa 2 tách mỗi ngày mà thôi. Những ai dùng trị liệu thuốc hạ huyết áp hàng ngày, nên hỏi bác sỉ có nên uống cà phê hay không. Tập thể dục nhẹ và hoạt động trí óc cùng với việc uống cà phê hàng ngày là biện pháp tốt nhất để tránh bệnh-mất-trí-nhớ Alzheimer.
Người uống cà phê thường có thói quen hút thuốc đi kèm. Lợi ích của uống cà phê hoàn toàn bị mất đi, trong khi di hại của hút thuốc lấn áp (6, 7).
TÀI LIỆU THAM KHẢO
  1. C. Cao et al. (2012). High Blood Caffeine Levels in MCI Linked to Lack of Progression to Dementia. Journal of Alzheimer’s Disease, 30, 559-572.
  2. http://www.sciencedaily.com/releases/2009/07/090705215237.htm
  3. J. R. León-Carmona & A Galano (2011). Is Caffeine a Good Scavenger of Oxygenated Free Radicals? The Journal of Physical Chemistry B, 115: 4538–4546.
  4. Yamauchi et al. (2010). Coffee and Caffeine Ameliorate Hyperglycemia, Fatty Liver, and Inflammatory Adipocytokine Expression in Spontaneously Diabetic KK-Ay Mice. Journal of Agricultural and Food Chemistry, 58: 5597–5603.
  5. N. D. Freedman et al. (2012). Association of Coffee Drinking with Total and Cause-Specific Mortality. New England Journal of Medicine, 366: 1891-1904.
  6. J. M. Koning Gans et al. (2010). Tea and Coffee Consumption and Cardiovascular Morbidity and Mortality. Arteriosclerosis, Thrombosis, and Vascular Biology: Journal of the American Heart Association, 30: 1665-1671
  7. Y.Je et al. (2011). A Prospective Cohort Study of Coffee Consumption and Risk of Endometrial Cancer over a 26-Year Follow-Up. Cancer Epidemiology, Biomarkers & Prevention, 20: 2487
  8. L. M. Nilsson et al. (2010). Consumption of filtered and boiled coffee and the risk of incident cancer: a prospective cohort study. Cancer Causes & Control, 10: 1533-1544.
  9. C. Cao et al. (2011). Caffeine Synergizes with Another Coffee Component to Increase Plasma GCSF: Linkage to Cognitive Benefits in Alzheimer’s Mice. Journal of Alzheimer’s Disease, 25: June 28, 2011.
  10. http://www.mayoclinic.com/health/blood-pressure/AN00792

Bài Xem Nhiều