We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 7 November 2012

Muốn Lật Đổ Việt Cộng:Trước hết phải diệt Việt gian- Trừ Việt kiều yêu quái

Ở Cuối Con Đường Bên Ni

 
Mấy ngày qua đọc những emails của Lê Khánh Thọ ở bên Pháp gởi qua trên tiêu đề "Bút Chiến Cờ vàng Thụ Nhân" mà trong đó cô Lê Khánh Thọ và một số thân hữu của cô đang ra sức chống trả lại một nhóm người tự nhận là người Quốc Gia mà lại chối bỏ sự hiện diện của Biểu Tượng Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ . Chính cái tiêu đề này đã làm tôi suy nghĩ và đôi khi làm tôi nhớ lại con đường đã đi qua trên thân phận tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ.
 
Đi từ con đường mang tên Sự Chết của năm tháng dài dặc mùa Xuân 1975 Con người đã phải ra đi. Ra đi để trốn thoát sự chết hầu tìm một con đừơng sống. Mọi người đã phải vượt thoát ra khỏi con đường chết để đi tới điểm khởi đầu của sự sống trên đất lạ quê người.
 
Chỉ bằng ý tưởng vượt thoát sự chết đó mà chúng ta đã hình thành được một sự sống còn hôm nay. Nhưng thời gian của Sự Sống Còn Thuần Khiết đó chỉ vỏn vẹn trong 20 năm (1975-1995), khác với thời gian mà Hồ Chí Minh đem chủ nghĩa Cộng Sản về nhuộm máu dân tộc Việt.
 
Sự sống thuần khiết trong 20 năm đó tại hải ngoại , hình dáng màu sắc ra sao thật sự người tỵ nạn không nhìn ngắm vì trong cuộc sống thuần khiết đó đối tượng đã tan chìm trên khung trời quê hương bỏ lại và Sự Chết cũng đã cúi  đầu ra đi trước một sự hồi sinh chậm và chắc đang diễn ra trên hai chiều giao thông đầy màu sắc của xứ người.
 
Sự sống trong 20 năm đầu của người Việt tỵ nạn cs  tại hải ngoại như được trở về một đền thiêng đã được xây dựng trên những bước chân đơn lẻ trên  vạn dặm đường tìm về với nhau, để người dân đêm đêm có thể an nhiên đốt lại nhang đèn vọng tưởng về một thời quá vảng xa xưa.
 
Đôi lần trên những gian nan chông chênh cuộc sống,  họ đã nhận ra được một điều là đã được sống lại trên một sự chết đã đi qua. Sống lại trên những phiêu lưu bồng bềnh trôi nổi và  bất định ở một phương trời nào. Sống lại trên những cuộc vượt thoát cho dù con đường sống đang mang nhiều ẩn số khắt nghiệt chua cay.
 
Nhưng 18 năm tiếp nối sau 1995 từ cái ngày giải tỏa cấm vận cho csVN đã không còn Sự Chết , Sự Sống mà chỉ còn lại chăng là những thao thức ưu tư trong đêm khuya hiu hắt chập chùng.
 
Tiếng chuông nhà thờ vẫn đổ trong đêm và tiếng chuông chùa cũng có cơ hội ngân nga trong làn sương đục làm cho nỗi nhớ của người tha hương liên tưởng đến nhưng làn sương lơ lửng trên sông mang tiếng chuông chùa từ thượng ngàn trải dài về tả ngạn, hữu ngạn của dòng Hương Giang
 
Ngoài tiếng chuông nhà thờ đổ và tiếng chùa lanh lảnh trong đêm đôi khi chúng ta còn nghe tiếng sủa của những con khuyển hôn mê. Hễ cứ nghe tiếng động là sủa. Chúng không phân biệt được là bạn hay là thù , là kẻ tốt hay người xấu. Cho nên bất cứ có một tiếng động nào thì chúng sủa kéo theo cả một đám khuyển cứ nghe sủa là sủa theo. Có lẻ loài khuyễn sinh ra để sủa nên không phân biệt được tiếng động của những chiếc lá lìa cành trong đêm hay tiếng chim nghe thoáng động cành vụt bay xa.
 
Có lẽ ,những tiếng khuyển sủa đêm đã làm tiếng chuông chùa không mang được trọn vẹn âm hưởng an lạc và tiếng chuông nhà thờ đã không mang được tín hiệu âm vang của tình thương bao la và bác ái đến cho những con người đang bực dọc vì tiếng khuyển sủa trong đêm .
 
Cho nên vì không muốn nghe tiếng khuyển sủa đêm mà họ đã bịt tai che mắt khi ngủ hầu họ có thể tìm được một giấc ngủ say Chính những cơn ngủ say mà tiếng chuông chùa cũng như tiếng chuông nhà thờ đổ đã khó đánh thức họ dậy, làm cuộc sống trên chiếu dài 18 năm còn lại  của sự hồi sinh đã không còn có nắng ấm, đã không còn đền thiêng vọng tưởng mà chỉ cón lại là những lau sậy hiu hắt vươn mình dưới nắng trời cao.
 
Vì sao? Bởi 18 năm sau cuộc sống thuần khiết của người dân Việt tỵ nạn đã bị dã tâm của bọn người nhân danh chủ nghĩa đã không dừng lại cứ điểm ở quê nhà mà đã vượt trùng dương , trả tiền mãi lộ , lót đường bằng gạch đô la cho những người quên sự chết đi tìm sự sống ngày nào , xô đẩy nhau thành hàng, tiến về đằng trước tình nguyện làm công cụ cho bọn người nhân danh chủ nghĩa độc tài.
 
Trong khi đó hoàn thiện thay vẫn còn có tập thể thoát ra khỏi sự chết và vẫn tiếp tục sự sống thuần khiết trên ý chí và trên lập trường đấu tranh chống VGCS. Cho dù con đường đi tới trước của họ vẫn chông gai khúc khủyu do những ngừơi đã quên Sự Chết một thời gây ra. Cho dù không thế lực , không tiền tài họ vẫn tiếp tục đi trên con đường tranh đấu cho dù có xa họ vẫn không ngại bởi con đường họ đi có mục tiêu , có chỗ đến duy nhất mong chờ.
 
Do đó họ không cần định hướng khi bị phải dồn vào những ngõ hẹp âm u , bởi hành lý họ mang theo trên cuộc sống mới này vẫn là một lằn ranh Quốc/Cộng minh bạch  rõ ràng. Vì thế, trên con đường đi dù có vó ngựa dập dìu khúc hát  hay mây mù che khuất nẻo đi thì họ vẫn thấy rõ con đường họ đang đi , không cần phải đổi thay hay cũng không cần dung hợp để tiến tới.
 
Đó chính là ý lực quyết liệt của những người chống Cộng trung thưc. Chính cái ý lực quyết liệt này sẽ đưa họ ra khỏi mây mù giăng mắc không băn khoăn , không do dự, không hoài nghi để cuối cùng không phải bị tiêu hao thời gian và thể lực.
 
Trong khi đó có một số người đã vượt thoát ra ngoài sự chết nhưng rồi lại trở về trong sự chết để từ đó đi ngược lại ý lực của ý thức hệ  hay lội ngược trên giòng sông nhân bản rồi bêu riếu chính nghĩa quốc gia, đả kích người lương thiện đang sống một cách tích cực có lương tâm và có trách nhiệm qua những chiêu bài:
 
- Xóa bỏ lằn ranh Quốc/Cộng
- Xóa bỏ hận thù
- Kêu gọi Hòa Hợp Hòa Giải
- Xóa bỏ Cờ vàng
- Xóa bỏ ngày Quốc hận
- Vinh danh cộng sản Việt Nam qua hình thức ca tụng VC có công thống nhất đất nước
 
Những chiêu bài trên như những vòng tròn được những người cam tâm làm công cụ cho VC lập đi , lập lại tưởng như là những làn gió mới , như những không khí trong lành cần hít và thở nhưng thực chất những hiện tượng hít thở đó đã không phát họa trung thực con đường mà toàn dân VN từ trong nước ra hải ngoại muốn tiến tới mà chỉ phát họa rõ ràng cái tội nghiệp của những con người không thật không thẳng đã hóa ra thành những kẽ Việt gian, Việt cong  đang ngăn chận sự tiến hóa của toàn dân Việt trên con đường tiến tới tự do dân chủ và nhân quyền.
 
Những ngưòi Việt gian, Việt cong đó đang trở về hít và thở không khí từ cõi chết. ( Xin lưu ý Việt Cong là Người Việt không thẳng, không trung thật chứ không phải Việt Cộng).
 
Phải hơn ai hết những người này khi đã trở về sự chết ban đầu phải hiểu rõ tình hình tại VN hôm nay và chắc chắc nếu không bị bịt mắt để cắm cúi chạy trên con đừơng thiên lý thì cũng phải cảm nhận rõ ràng rằng đảng csVN đã bị tháo lui trên mặt trận kinh tế qua mỹ ngữ " Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa" đã cho thấy rõ một điều là trên kinh tế thị trường thì người dân làm giàu không có tội với nhân dân, trái với xã hội chủ nghĩa thì người dân KHÔNG ĐƯỢC QUYỀN LÀM GIÀU.
 
Chính sự tháo lui hốt hoảng đó đã làm cho Đảng phải đeo cái toòng teng qua những chữ “định hướng xã hội chủ nghĩa” Đây chính là sự phi lý trên chủ nghĩa mà chúng đang nhân danh thống trị ngừơi dân Việt.  Đã là kinh tế thị trường thì làm gì có xã hội chủ nghĩa mà định hướng. Nhưng vì phải tháo lui một cách hốt hoảng trên mặt trận kinh tế đó, trước sự tiến lên của người dân đang chiếm ngự địa bàn.  Vì thế đảng csVN đã cai trị VN trên một chính quyền không có lý,  không có lẽ phải.
 
Thêm vào đó, những công tác lý luận như kinh nhật tụng của Đảng cũng đã tháo lui và cũng phải từ bỏ những lập luận như ca tụng chủ nghĩa Mác-Lê siêu việt , không còn nhồi sọ  tư tưởng Hồ Chí Minh , không còn rêu rao cách mạng mủa thu, chiến thắng Điện Biên Phủ mà chúng chỉ còn có một luận điệu duy nhất là "Dân Chủ sẽ đưa đến hỗn loạn". Chính vì sự lo sợ trước những chặng đường đã phải hốt hoảng tháo lui mà đảng csVN hiện nay đang dùng súng để đàn áp những ngừơi dân đang đấu tranh cho dân chủ , cho lẽ phải.
 
Những nhà đấu tranh thật sự cho dân chủ , cho lẽ phải ở VN hiện nay đang bị csVN dùng súng và dùng luật rừng để bức hại. Nhưng vì Bộ chính trị của đảng tập trung toàn là những kẽ "đỉnh cao không trí tuệ" do đó đã không nhận thức được sự tranh chấp giữa những người có lẽ phải , có lý nhưng chưa có quyền và những người có quyền nhưng không có lý,  không có lẽ phải thì cuối cùng những người có lý, có lẽ phải bao giờ cũng thắng.
 
Trong khi đó những người Việt gian, Việt cong đang cố sức làm công cụ cho VC để được hưởng đồng tiền của VC ban cho cũng đang ở trong một hạn kỳ không lối thoát. Đây là một thái độ tự sát, vì một khi có sự thay đổi ụp tới, nó thường rất phủ phàng cho những ai đang dồn hết sức lực để làm công cụ cho một đảng độc tài đang hết hạn kỳ.
 
Tuy nhiên, từ nay cho đến cái hạn kỳ đó Việt gian, Việt cong vẫn là những trở ngại rất lớn lao cho người Việt Quốc gia trên con đường đi đến sự việc giãi thể chế độc độc tài cs tại VN
 
Trở ngại không phải vì họ tài giỏi mà chính bởi chúng ta không nhận diện được  họ là bạn hay là thù.
 
Chính vì không nhận diện được là bạn hay thù cho nên mỗi lần giao tranh trên ý thức hệ giữa hai lằn ranh Quốc Cộng, đôi lần chúng ta cảm thấy mắt mình ướt. Khi cảm thấy mắt mình ướt thì cũng thấy mắt người đối diện long lanh. Chút rưng rưng ấy không biết vì cảm thấy tội nghiệp cho họ mà lan ra hay bởi vì niềm xúc động trên tình tự của một thời cùng quá khứ.
 
Cho dù là mặt trận truyền thông nhưng trên tất cả mọi tình huống chữ nghĩa cũng vẫn nghèo nàn hạn chế trước tình trạng băn khoăn có phải là bạn? hay có phải là thù? Bởi có ráp nối những giai điệu củ mòn rời rạc từ một quá khứ có nhau  cũng phải cúi đấu trước mãnh lực của đồng đô la đã đưa họ đang làm công cụ cho VC thì có sá gì mấy chữ tình nghĩa đồng bào.
 
Vì lẽ đó , có nhiều người cho rằng muốn thắng Việt Cộng trước hết phải diệt Việt gian.
 
Tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm trên vì con tằm ăn dâu để nhả tơ  nhưng con tằm đã hóa nhộng từ lâu trong cái kén thì sự hiện hữu của nó không còn hữu ích nữa và sẽ làm nản chí những ngừơi đang hy vọng đợi chờ một mảnh lụa mượt mà tha thướt hình thành.
 
Tôn Nữ Hoàng Hoa
22/10/2012
------
(Thay lời một vị thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa đang kẹt ở VN gửi người bạn cũ ngày xưa đã vượt biên nhưng nay lại viện dẫn đủ mọi lý do để về vui chơi)
 Thư Không Niêm Gửi Bạn

  Gửi nhờ tập vé số trên tay,

Chống nạng đến đây để gặp mày.


Hụt hẫng thấy mày ngồi giữa quán,


Đang cùng bầy cán bộ vui say.


Không muốn bị mang tiếng quấy rầy,


Khi lòng đang thất vọng chua cay,


Nên đành mượn tạm vài trang giấy,


Viết bậy đôi câu gửi tới mày.

  Mày hãy cùng tao nhớ lại ngày,

Cùng mày trong bóng tối chia tay,


Mày thề rằng nếu Trời cho thoát,


Mày ắt không quên mối hận này.


Từ đó, trong đau đớn dập vùi,


Bọn tao mòn mỏi đợi tin vui.


Ngờ đâu hạnh phúc lùi xa mãi,


Nghĩ đến quê hương lại ngậm ngùi.


Mày trở về chơi đã lắm lần,


Lúc thì viện cớ gặp người thân,


Lúc theo "từ thiện" tìm danh vọng,


Hí hửng vô tròng bọn ác nhân.


Hàng vạn hàng trăm các hội đoàn,


Tranh đua làm thiện thật gian nan.


Hân hoan vì chút hào quang giả,


Họ đã an nhiên giúp bạo tàn.


Mày cũng lần theo đóm múa may,


Hết quà lại cáp phát rền tay.


Tiền Tây, tiền Mỹ xài như rác,


Lầu các thi nhau mọc dẫy đầy.


Mày biết dân đây được những gì,


Khi đoàn cứu trợ đã ra đi?


Đất đai ngập lụt, nhà tan nát,


Ngơ ngác trên tay một gói mì!


Biết chăng vì những đứa như mày,


Sự thật quê nhà chẳng chịu hay,


Hãnh diện ta đây về "cứu viện",


Nên bầy quỷ đỏ hiện còn đây.


Mày có biết mày đã tiếp tay,


Nuôi dân cho chúng để rồi nay,


Chúng càng thêm có đầy phương tiện,


Để khiến dân ta mãi đọa đày.


Cả bầy chúng vẫn sống xa hoa,


Xuất ngoại đầu tư, sắm sửa nhà,


Con cái tiêu ra hàng bạc triệu,


Đồng tiền đó liệu lấy đâu ra?


Mày so với chúng được bao lăm,


Tỷ phú tiền Tây chúng cả trăm.


Của cải một thằng trong Bắc phủ,


Thừa nuôi dân sống đủ nhiều năm.


Phải chăng vì cật ấm cơm no,


Mày lại mơ màng chức vị to,


Nên mới trở cờ o bế giặc,


Qua sông ngoảnh mặt với con đò?


Tao xót xa nhìn lũ bạn thân,


Ngày xưa vượt biển lắm gian truân,


Nay khuân tiền bạc về quê cũ,


Góp sức nuôi bè lũ hại dân.


Bạn mình giờ lắm kẻ giàu sang,


Áo gấm xênh xang rộn xóm làng.


Có đứa vênh vang bằng cấp lớn,


Hùa theo lũ ngợm chống Cờ Vàng.


Có thằng may mắn lắm đồng ra,


Thơ thới về đây, bỏ vợ nhà.


Có đứa làm sui gia với giặc,


Ra ngoài trở mặt líu lo ca.


Thấy miệng mày thoa mỡ nói năng,


Lòng tao chua xót chợt hay rằng,


Xuống thuyền mấy đứa đêm hôm đó,


Giờ đã "vinh quy" đủ bấy thằng!


Tao tưởng bao năm ở nước ngoài,


Chúng mày phải biết rõ hơn ai,


Ngày ngày đọc thấy nhiều tin tức,


Sao lại vô tâm được thế này?


Lần cuối cho tao nói một lời:


Nếu còn người trở lại ăn chơi,


Đua đòi danh lợi, buôn "từ thiện",


Thì chớ mơ chi chuyện vá trời.

***

Nắng chiều cuốn xác lá trôi,


Bóng đôi nạng gỗ đơn côi ngược dòng.


Trần Văn Lương

5/201
2

-----
Giấc mơ của ông Nguyễn Gia Kiểng
 
Năm 1954, Ông Kiểng 12 tuổi theo bố mẹ di cư vào Nam bỏ lại nhà cửa, mồ mả ông bà để tìm tự do. Cho dù với bất cứ vì lý do thầm kín gì, gia đình ông cũng đã hưởng những ngày tháng thanh bình, bản thân ông cũng được học hành và trưởng thành dưới lá cờ quốc gia, là biểu tượng thiêng liêng của Việt Nam Cộng Hòa. Ông là người có khuynh hướng thân cộng, có thể bắt đầu trong thời gian du học ở Pháp trước 1975, vài năm sau 30.04.1975 có thời gian ông cộng tác với Việt Cộng cho đến năm 1982. Không riêng gì ông Kiểng, còn nhiều gia đình khác đã di cư vào Nam mà vẫn còn ôm ấp lý tưởng cộng sản, cho đến ngày giặc cộng xâm chiếm miền Nam, chứng kiến sự thật phũ phàng, thất vọng và ra đi.

Khác với ông, tôi sinh ra và trưởng thành ở miền Nam, đến tuổi thi hành bổn phận công dân,  cùng bạn đồng lứa cầm súng bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ và chủ quyền quốc gia. Lá cờ vàng ba sọc đỏ vẫn luôn trong tim tôi từ lúc đủ trí khôn, không như ông, lá cờ đỏ mà ông đã từ bỏ vẫn còn là cứu cánh và lá cờ vàng nuôi ông lớn khôn chỉ là phương tiện. Đó là một loại đạo đức giả của Việt Cộng mà ông đã tiêm nhiễm tự bao giờ. Trong thời gian cộng tác với Việt Cộng ông biết rõ hơn ai hết, dù có học ông cũng không thể làm thầy bọn chúng và cũng không thể là bạn, nếu có, ông chỉ có thể là một tên đày tớ sai vặt, ấy thế mà vẫn tự nguyện làm thân khuyển mã với danh xưng "Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên".

Hãy xem cách ông Kiểng lý luận:

"Ngày lễ lớn của mai sau:
“Một khi chế độ cộng sản đã cáo chung, sự huênh hoang đắc thắng sẽ không còn nữa và sự tủi hờn cũng không còn nữa. Cả hai ý nghĩa hiện nay của ngày 30/04 - ngày chiến thắng và ngày quốc hận - đều sẽ tiêu tan, nhưng chúng ta sẽ sai lầm lớn nếu không còn coi ngày 30/04 như một ngày lễ lớn.

Ngày 30/04 nên được giữ lại như một ngày để cả nước tưởng niệm và suy nghĩ, tưởng niệm mọi nạn nhân của cuộc chiến tranh này và suy nghĩ về đất nước. Đó sẽ là ngày Hoà Giải và Hoà Hợp Dân Tộc. Chúng ta sẽ cùng nhau tâm niệm ý nghĩa thực sự của ngày 30/04/1975: đất nước đã chọn đi vào ngõ cụt vì kém cỏi trong tư tưởng và nhận thức. Đối với trí thức Việt Nam, đó cũng là ngày của tự xét và ăn năn”.

Nói về là cờ quốc gia:
 “… Vì vẫn mãi cực đoan bảo thủ lợi dụng, ôm mãi khư khư cái “Cờ vàng 3 sọc đỏ” làm biểu tượng để lợi dụng nó trong hoạt động cho mình, không đúng với ý nghĩa của nó,  lá  Cờ vàng 3 sọc đỏ  là biểu tượng của  thứ dân chủ giả dối và bệnh hoạn. Cờ vàng càng không thể dùng làm biểu tượng cho cuộc đấu tranh cho dân chủ, vì không thể lấy lại lá cờ của một chế độ bạc nhược đã thất bại và đầu hàng”.

Người có giáo dục không thể vô luân, sĩ nhục chế độ đã nuôi mình khôn lớn và cũng không thể sĩ nhục người khác để tìm sự thỏa mãn cho chính mình.
Nếu ông không kính trọng người khác, làm thế nào để chứng tỏ lòng tự trọng nơi ông? Cách chúng ta sống, tư cách đạo đức và cách chúng ta đối phó khi va chạm với người khác, những phán xét mà chúng ta nghĩ, đó là biểu tượng của sự đúng và sai. Thí dụ Việt Cộng tấn công vào Huế trong Tết Mậu thân và giết hại thường dân vô tội là vô đạo đức, là sai. Đây không phải vì tôi nói mà hầu hết dân miền Nam đều cho là sai. Mặt khác nếu đa số dân chúng chấp nhận phán xét này một cách khách quan, thì không phải là ý riêng của một người như lý luận trên của ông. Thí dụ 2+2 =4 là sự thật khách quan, cho dù là người khác có chấp nhận hoặc không, và nếu là sự thật, chúng ta chỉ công nhận mà không cần lý luận.

Đạo đức thuộc về cá nhân con người trong khi cách phê phán tùy theo luân lý, qua nội dung bài viết mà ông sĩ nhục VNCH đã ảnh hưởng đến nhiều độc giả, có phải chăng đó là mục đích chính trị đa nguyên của ông? Nên nhớ dưới chế độ Việt Cộng không thừa chỗ để chứa nhóm mệnh danh “Tập hợp đa nguyên” do ông chủ trương. Tôi nghi ngờ về tình trạng đạo đức và luân lý của ông trong chính trị vì chính danh xưng “Đa nguyên” trong môi trường chính trị hiện nay cho thấy sự xảo quyệt, úp mở một cách vụng về không che đậy lá cờ đỏ búa liềm mà ông mơ ước trương lên trên thành phố Paris.

Cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của Việt Nam Cộng Hòa mà người Việt tự do có nhiệm vụ bảo vệ. Lá cờ này đã được tôn kính và tung bay hiên ngang khắp nơi trên thế giới, nơi có người Việt tự do sinh sống.
Khác với tổ chức trá hình của ông, người đã một lần bỏ quê và một lần bỏ nước ra đi mà vẫn còn ôm ấp là cờ máu mà dân chúng từ Nam đến Bắc đều ghê tởm.

Để kết luận tôi muốn nói đôi lời thật về giáo dục. Ông là người có học nhưng vô giáo dục, vì giáo dục là tìm kiếm và khám phá sự thật. Đoạn văn trên của ông đã nói lên điều đó, có chỗ nào là sự thật? Năm xưa Người Việt chúng ta ở quê nhà còn nghèo khó, ông học đến cử nhân, cao học là quý lắm nhưng không vì thế mà tự phụ nghĩ rằng mình biết tất cả mọi thứ muốn viết sao tùy ý.

Bằng cấp là một định chuẩn học vấn, khác với kiến thức và giáo dục,
vì giáo dục chân chính dạy chúng ta bài học của sự khiêm tốn, trong khi ông là người có học, lại đánh mất lòng tự trọng và tính khiêm nhường của mình. Một người kêu ngạo, tự mãn không được trọng dụng hiếm khi thành công đâm ra bất mãn, từ đó phát sinh tư tưởng ngông cuồng. Phải chăng đó là hình ảnh con người bệnh hoạn của chính ông?
Mai Vĩnh Thăng
4/11/2012

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều