We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 9 November 2012

Những Giấc Mơ Con Người Phật Giáo : Giải Trừ Pháp Nạn Do Bọn Tăng "QUỐC DOANH - NI" Nằm Vùng

  Chuyện Nước Nhà

Tôi có biết nhà sư Pháp định ở thiền viện phước sơn, ông này to mập và cách đi đứng nói năng õng ẹo,ông ta lịa cái thiền viền phứơc sơn do ông Bửu Chánh chủ trì, là tiến sĩ phật học hay đi thuyết pháp, Thiền viện này ở phước sơn cách Biên hòa chừng 20km , rẽ tay phai đi 3 km tới, đi qua trại heo Phú Sơn, thiền viện này diện tích 120 ha , nam nữ tu chung, trung bình tăng khoảng dưới 100 vị còn ni cô lên tới 200 ni , mỗi người có một cái cốc riêng  ai không có tiền ngài Bửu Chánh cho ở cốc của Chùa xây, ai có tiền thì cáp cho 300 m 2 tự xây dựng, ngoai tăng và ni ở ra còn có một số phật tử ho có duyên tu cũng đến đây xin đất xây nhà để ở, chùa này thuộc hệ phái nam tông ăn mặn, chùa này cũng nổi tiếng , phật tử giới giàu nhiều, đa phần ca sĩ diễn viên điện ảnh.và việt kiều

Trong này có nhiều nhà sư bị bệnh đồng tính luyến ái , cụ thể là nhà sư Chánh Định, hinh như ông này là cháu ruột của ông Bửu Chánh, ngay ngài Bửu Chánh cũng có những hiện  tượng đồng tính , như hay bắt các nhà sư trẻ , đẹp tới phong đấm bop cho mình và cho ở ngay gần nới ông ta ở để tiện phục vụ và rất cưng chiều mấy nhà sư này.
Chùa được rất nhiều việt kiều từ Mỹ về, tôi biết có chị tên Thu làm bên Y Chi ta khoe là bác sĩ nhưng nghe đồn chỉ là y tá gì đó thôi chị này hơn 60 tuổi nguoi miền nam chồng bỏ, không có con nhưng có đứa con nuôi, tánh tình ngạo mạn thường mang usd về cúng chúa nhưng không phải tien của chi ta mà là tiền quyên góp của bạn bè bên Mỹ.

diễn viên điện ảnh Việt Trinhcũng hay tới chùa này, cô ta cũng có 1 đứa con trai nam nay khoảng chừng vài tuoi gì đó nhưng không biết bồ đứa trẻ là ai, chùa này có nhiều cặp tăng hay ni yêu nhau mang bầu rồi xin ra ngoài đời, ngài Bửu Chánh đều cho ít tiền về quê làm ăn, nhưng cũng có những tăng hay ni không chịu ra đời có khi phải lạo thai ( nguồn tin này do mấy anh xe ôm khi chở những ni cô đi nao thai đã nói ra) chùa này rất được nhiều phật tử nước ngoài như Pháp Mỹ nhưng đông nhất là ở Mỹ hàng năm về cúng dường, Thiền viện này rất giàu xây truong thiền hơn 2 tỷ lâu rồi và luôn xây dựng đổi mới đạp cái này thay mới cái kia

thiền viện Phước sơn nhộn nhip quanh năm, hàng năm cứ vao ngày 1 tết âm  lịch thiền viện lại tổ chức lễ hôi khất thực , số lương sư khất thực lên tơi 1000 vị sư, đa phần các sư miền tây đến là nguoi khơ me, họ đi xung quanh Chùa thành một vòng tròn, ý nghĩa là để cho phật tử có điều kiện làm phươc cúng dường.

----------------
TĂNG QUỐC DOANH,
NI NẰM VÙNG 
 
Tờ báo “đạo” đăng dày chi chít chữ
Tiền cúng dường đếm thử, vài nghìn ra
Trang bày phô: thức nhậu, lẫu, cơm gà
Trang quảng cáo: “Cắt, nâng, bơm mới lạ”*
 
Bìa: mâm quả, Phật, sen, thầy tịnh tọa
Ruột: ngực, đùi khoe quảng cáo hát ca
Thầy giả lời khen ngợi Phật Di Đà
Trò gạ gẫm: -Đêm giúp “chùa”, khiêu vũ
 
Toàn bùa, “chú” rối mù hù đệ tử!
Toàn “tà sư” tu… hú giỏi đầu tư:
Nghèo nhân từ, giàu tiền, túi khư khư
Bán mọi thứ! Ai tu thầy cũng mặc!
 
Chú “tiểu tặc” lăng quăng. Hề đạo đắc?
“Ni, sư” ma làm giặc khắp các “chùa”
Nghiệp Thiện Lành thay bởi Nghiệp Xấu Xa
Ôi Nghiệp Quả! Sao vào “chùa” biến hóa?
 
Ý Nga, 8-11-2012.
                       
*Giải phẫu “thẩm mỹ”
-- 
Trích Bài :

Hơn 2000 năm Phật giáo đồng hành cùng (Đảng VGCS)

--

(CS) “Phật giáo Việt Nam trải qua chặng đường lịch sử hơn 2000 năm hiển sinh trong đời sống tâm linh, văn hóa dân tộc Việt, với bản chất từ bi, trí tuệ, vô ngã, vị tha, yêu hòa bình, Phật giáo đã trở thành một bộ phận không thể tách rời trong di sản văn hóa Việt Nam, luôn đồng hành, gắn bó cùng dân tộc” 

Từ xuất thế đến nhập thế
Theo Hòa thượng Thích Gia Quang Phó tổng thư ký HĐTS, Chánh văn phòng Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam, từ những ngày đầu được truyền bá vào Việt Nam, Phật giáo đã nhanh chóng hòa nhập vào đời sống bản địa, gắn bó với dân tộc về mặt tinh thần, đạo đức. Vì bản chất của Phật giáo là từ bi, trí tuệ, vô ngã, vị tha, yêu hòa bình, tôn trọng sự sống nên đã hòa nhập với văn hóa, đời sống con người Việt Nam - vốn có truyền thống hiếu nghĩa, vị tha, độ lượng, bình đẳng, bác ái.
Phật giáo luôn gắn bó, đồng hành cùng dân tộc
Trong chiều dài lịch sử dân tộc, trong nhiều giai đoạn đất nước luôn bị ngoại bang xâm lược với ý đồ đồng hóa, xâm chiếm lãnh thổ, Phật giáo đã hòa cùng dòng chảy của vận mệnh dân tộc, kiên cường trong sự nghiệp đấu tranh, bảo vệ, gìn giữ và xây dựng đất nước. Thực tế đã chứng minh sự đồng hành của Phật giáo Việt Nam cùng lịch sử dân tộc trong suốt hơn 2000 năm qua.
Từ những kỷ nguyên đầu tiên, khi dân tộc Việt Nam còn chịu sự thống trị của các thế lực phong kiến phương Bắc, triết lý sống của nhà Phật đã củng cố thêm tinh thần dân tộc, ý thức độc lập dân tộc của người Việt.
Trải qua các triều đại Đinh, Lê, Lý, Trần, các vị cao tăng có học thức, có giới hạnh đều được mời tham gia triều chính hoặc làm cố vấn trong những công việc quan trọng của quốc gia. có vai trò trong công cuộc hộ quốc, an dân như Thiền sư Ngô Chân Lưu (Khuông Việt Đại sư), thiền sư Vạn Hạnh, đức Vua Trần Nhân Tông - sư Tổ Thiền phái Trúc Lâm… Phật giáo góp phần xây dựng triều đại nhà Lý - triều đại thuần từ, thịnh trị nhất trong các triều đại phong kiến Việt Nam.

“Khi vào Việt Nam, Phật giáo đã được người Việt “thổi” vào trong nó tinh thần yêu nước cao độ, từ một tôn giáo xuất thế trở thành một tôn giáo nhập thế tích cực. Phật giáo đã đã góp phần quan trọng củng cố nhân tâm, đoàn kết cộng đồng.” - Hòa thượng Thích Gia Quang phân tích.

Trong 2 cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, Phật giáo Việt Nam tiếp tục nêu cao ngọn cờ yêu nước, kề vai sát cánh cùng nhân dân đấu tranh giải phóng dân tộc. Các phật tử giác ngộ đã vận dụng tích cực giáo lý nhà Phật vào công cuộc kháng chiến bảo vệ ( Việt Gian CS ) dân tộc, giữ gìn đạo pháp. Nhiều nhà sư cởi áo cà sa khoác áo lính. Các chùa vận động tín đồ Phật tử hết mình tòng quân (MTGPMN) cứu  (Bolshevik) nước , trở thành cơ sở cách mạng (MTGPMN), dự trữ quân lương ( cho CS bắc việt xâm nhập), nuôi giấu cán bộ (VGCS). 
Đỉnh cao của tinh thần yêu nước, vì dân tộc của Phật giáo trong thời gian chống Mỹ cứu nước là sự kiện Bồ Tát Thích Quảng Đức  tự thiêu phản đối cuộc chiến tranh phi nghĩa của đế quốc Mỹ. Phong trào cách mạng của đồng bào Phật giáo thời kỳ này đã góp phần quan trọng làm sụp đổ chế độ độc tài Ngô Đình Diệm, góp phần giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất đất nước.
Đồng hành cùng (Đảng VGCS) dân tộc
HT.Thích Gia Quang đánh giá: Phật giáo luôn gắn bó, đồng hành cùng dân tộc. Trong giai đoạn đầu khi mới du nhập vào Việt Nam, khi người Việt cần sức mạnh tín ngưỡng và niềm tin để khai sơn, lập địa, Phật giáo đã cùng người Việt chinh phục tự nhiên “cầu mưa thuận, gió hòa”; xây dựng kiến tạo cuộc sống của cư dân nông nghiệp. Trong giai đoạn Tổ quốc lâm nguy bởi ngoại xâm, để thoát ách đô hộ, Phật giáo phát huy tinh thần yêu nước, quyết bảo vệ Tổ quốc, giữ gìn đạo Pháp, quyết giành lại hòa bình, độc lập tự chủ, đem lại an lạc, hạnh phúc cho nhân dân. 
Phật giáo Việt Nam hôm nay đã làm được nhiều việc lợi đạo, ích đời
Sau giải phóng miền Nam, đất nước hòa bình, non sông thu về một mối, các hệ phái Phật giáo Việt Nam được sinh hoạt trong một ngôi nhà chung là Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Phật giáo Việt Nam lại tiếp tục đồng hành cùng dân tộc trong công cuộc xây dựng, kiến thiết đất nước vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội, công bằng, dân chủ, văn minh. Phương châm của Giáo hội Phật giáo Việt Nam ngày nay “Đạo pháp - Dân tộc - Chủ nghĩa Xã hội”, chính là càng thể hiện tính chất gắn bó giữa Phật giáo và dân tộc.

Phật giáo Việt Nam hôm nay đã làm được nhiều việc lợi đạo, ích đời, thực hiện cứu khổ độ sinh, thông qua hoằng dương Phật pháp vận động Tăng ni, Phật tử cả nước sống trong chánh tín, sống tốt đạo đẹp đời đoàn kết dân tộc, đoàn kết tôn giáo, tích cực tham gia các hoạt động xã hội nhân đạo, từ thiện, thực hiện xóa đói giảm nghèo, xây dựng cuộc sống văn minh, tiến bộ…


HT.Thích Gia Quang kết lại:  “Ngay từ buổi đầu tiên, với tư tưởng từ bi, hỉ xả, Phật giáo đã được nhân dân Việt Nam đón nhận, luôn đồng hành cùng dân tộc với phương châm nhập thế, gắn bó giữa Đạo và Đời, phấn đấu vì hạnh phúc và an vui cho con người. Từ đó đến nay và mãi mãi về sau, theo giáo lý của đạo Phật và truyền thống của các bậc tiền bối, Phật giáo Việt Nam sẽ tiếp tục phát huy sự tron g sáng, tích cực của Phật giáo, đồng hành cùng dân tộc, cùng đất nước!”

----

Thượng Tọa Thích Trí Quang và Đại Tướng Minh

phatgiaomt

Trung Tướng Nguyễn Hữu Có, sau 1975, bị CS đưa vào các trại tập trung ở miền Bắc như Hà Tây và Thanh Lâm (Thanh Hóa). Ở Thanh Lâm, ông được giam ở một biệt khu gồm 10 nhân vật cao cấp quân sự và hành chánh của VNCH, do đó sự tiếp xúc giữa ông và các đội lao công khổ sai rất hạn chế (Theo lời cựu Đại Tá Luật, nguyên Tỉnh Trưởng Ban Mê Thuột cho đến tháng 3/75 sang Mỹ theo diện HO năm 1993, hiện đang cư ngụ tại St. Peterburg, FL cho biết : Nguyễn Hữu Có đã làm ăng ten trong trại tù cộng sản. Hắn đã bán đứng nhiều chiến hữu để khỏi bị đi lao động).
tuongnguyenhuuco
TT Nguyễn Hữu Có
Tuy nhiên, một số đội đó đã tiếp xúc và nghe ông phân trần về riêng ông. Đọc xong bài tường thuật nầy, người ta sẽ thấy sự tráo trở của Thượng Tọa Thích Trí Quang (người chủ chốt của PGAQ trong các vụ biến loạn 1963, 1967 và 1975) ra sao, ngay cả với những Phật tử đặt hết lòng tín nhiệm vào ông. Nhưng đã quá trể. Người ta phải biết điều nầy từ 12 năm về trước. Hồ Văn Quang, một tù nhân bị khổ sai vừa mới tới Mỹ qua diện HO, đã được nghe ông kể chuyện như sau :
ttq
Thượng Tọa Thích Trí Quang
Khi còn ở Đài Loan, tôi đã nghe bài nói chuyện về việc từ chức của TT Thiệu về việc từ chức và trao quyền lại cho ông Trần Văn Hương. Tôi bay về Việt Nam. Trong tôi, điều chắc chắn là thế nào ông Hương cũng phải nhường chức Tổng Thống lại cho Đại Tướng Dương văn Minh. Khi về tới VN thì mọi chuyện coi như xong xuôị Với tình bằng hữu, tôi đã tìm đến tướng Minh để coi có việc gì làm không. Minh tiếp tôi niềm nở và câu đầu tiên Minh nói với tôi :
- Ồ ! Anh Có, sao anh đến chậm quá. Trong tình thế nầy anh em mình mỗi người phải góp một tay mới được. Thôi thì anh lên Tổng Tham Mưu phụ giúp với anh Vĩnh Lộc, rồi sau mọi việc sẽ tính…
Tôi thì ở Đài Loan mới về, nói thực thì mình cũng muốn cái chức Tổng Tham Mưu Trưởng lắm. Nếu Minh cho lập nội các thì thêm chức Bộ Trưởng Quốc Phòng càng tốt…Trong lòng tôi nghĩ vậy, nhưng rồi tôi chả đuợc nhắc đến gì vì mọi việc chính trị lúc bấy giờ đều do sự sắp xếp giữa Minh, ông Vũ Văn Mẫu và nhất là Thượng Tọa Thích Trí Quang. Tôi có cảm giác như lúc đó Thượng Tọa Thích Trí Quang mới chính là Tổng Thống, còn Minh chỉ là người giúp việc cho Thượng Tọa Thích Trí Quang mà thôị Tôi lên Tổng Tham Mưu, ở đây Vĩnh Lộc bảo tôi :
- Thôi anh về chơi đi, tình hình nầy chẳng có việc gì phải bàn cãi nữa đâụ Để chờ Tổng Thống Minh có quyết địh như thế nào, chứ anh mà ngồi đây thì uổng phí lắm. Tôi chạy đi chạy về, khi thì Dinh Độc Lập, khi thì Tổng Tham Mưu, khi thì đi với Minh vào Ấn Quang…Suốt ngày chạy liên miên, nhưng “Thầy” Trí Quang cứ bảo :
- Tổng Thống và các ông phải bình tĩnh vì mọi việc tôi đã sắp xếp đâu vào đấy rồị Phía bên kia người ta đã gặp tôi và đã bàn lập một phái đoàn gặp các ông mà bàn luận về việc hòa giải lập chính phủ liên hiệp trong vài ngày tới thôi, chậm nhất là vào ngày 29/4.
Minh và nội các chạy đi chạy về liên tục, nhất là Minh ngày nào cũng điện thoại hoặc đích thân gặp Thượng Tọa Thích Trí Quang để xem tình hình. Lắm lúc Thượng Tọa Thích Trí Quang gần như không muốn tiếp Minh mặc dầu Minh là đương kim Tổng Thống. Tội cho Minh ở giai đoạn nầy vì bản chất thật thà và quá ngây thơ trong cách làm chính trị của ông ta. Tôi hỏi Minh :
- Tổng Thống phải làm thế nào chứ ? Mình có thể gặp thẳng bên kia, chứ qua “thầy” mãi thì sự thể ngày chỉ trầm trọng thôi.
Ông Mẫu nói :
- Trung Tướng cứ nôn nóng mãị Chính trị chứ đâu phải quân sự mà cứ đánh ào ào tới là được.
Thich Tri Quang
Thich Tri Quang
Tôi nghĩ cũng buồn vì sức Minh có hạng trong khi tình hình quá rối ren. Minh kham không nổi thành ra mọi việc phải nhờ vào ông Mẫn và nhất là Thượng Tọa Thích Trí Quang. Sự có mặt của tôi như không gợi cho Minh một cái gì tin tưởng, do đó trong nội các mà ông Mẫn thành lập, mặc dầu còn nhiều chỗ còn trống nhưng vẫn không có tên tôị Tôi có hỏi Minh thì Minh trả lời:
- Thầy Trí Quang và ông Mẫu đang sắp xếp…
Cái chức Xử Lý Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực cũng có lẽ được Thượng Tọa Thích Trí Quang đưa ra vào giờ chót và ông Hạnh (đầu hàng CS từ lâu) đã thực hiện quyền hạn của mình lần đầu tiên vào sáng 30/4/1975 với lời tuyên bố tất cả các binh chủng phải hướng mủi súng lên không và chờ lệnh, không được hành động bất cứ việc gì nếu không có lệnh phát trên đài phát thanh…
Vào ngày chót, suốt chiều 29 rạng sáng 30/4, một đêm mà hoàn toàn chúng tôi không ngủ để đón chờ phái đoàn Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam…Như hồi nãy tôi nói, Minh làm việc với nội các tại Dinh Độc Lập rất ít mà tại Ấn Quang thì nhiều hơn… Tôi nói với Minh :
- Tổng Thống nên coi lại tình hình và phải có hướng khác, chứ tôi thấy thì hình như bên kia không hề đá động gì đến hòa giải hay thương thuyết gì rồi đó…
Minh, vẻ mặt u sầu, buồn buồn nhưng luôn luôn ngồi đứng không yên, hết gọi chỗ nầy,lại gọi chỗ kia và riêng số điện thoại của Thầy Trí Quang là sát tay của TT nhất. Khoảng 4g30 chiều 29/4/1975, tôi và Minh trở lại Ấn Quang gặp “Thầy” Trí Quang. “Thầy” vẫn tiếp tục nói câu :
- Tổng Thống đừng nôn nóng, mọi việc sáng nay tôi đã gặp được phía bên kia và họ nói là chậm lắm tối nay sẽ đến, và có lẽ ngày mai là chúng ta họp bàn với họ được rồi.
Mọi người ai cũng hồi họp chờ đợi, hết ngồi lại đứng, đi đi, lại lại… Mỗi người đều theo một ý nghĩ riêng trong chờ đợị Thời gian sao mà dài quá.
Một…haị..bạ..bốn giờ sáng, phía Ấn Quang vẫn im lặng như tờ. 4g30 sáng, Minh không thể chịu đựng nỗi nữa, nhấc điện thoại lên, bên kia đầu dây vẫn chưa có ai bắt…Sau chừng 4 lần “reng” thì tiếng Thượng Tọa Thích Trí Quang nhè nhẹ giọng Huế :
- Tổng Thống đó hả. Kính chào Tổng Thống. Mãi tới giờ này tôi vẫn chưa thấy gì cả, phía bên kia vẫn không đưa người tới và với tình hình quân sự hiện tại họ đã vào đô thành rồị Theo tôi giờ này giải pháp chính trị không thích hợp nữa và có lẽ vai trò của tôi không thể giúp ích gì cho Tổng Thống trong lúc nàỵ Bây giờ Tổng Thống còn là vị Đại Tuớng giỏi về quân sự thì Tổng Thống nên dùng cái lợi thế của Tổng Thống trong cách kết thúc đi. Xin kính chào tạm biệt Tổng Thống.
Minh buông máy thở ra chán nản, hai tay ôm lấy đầu, ngồi thin thít không nói một lờị Chúng tôi tất cả ngơ ngác. Cả phòng im phăng phắt mặc dầu bây giờ ngoài đường đang quá chộn rộn cho cảnh hỗn loạn cao điểm nhất của chiến tranh. Năm giờ sáng. Minh bảo chúng tôi :
- Thôi các ông ai về nhà nấy, tắm rửa, ăn sáng, ăn mặc chỉnh tề. Đúng 8 giờ sáng chúng mình gặp nhau tại đây để bàn chuyện tiếp…
Mọi việc tới đây kể như kết thúc mối tình giữa Thượng Tọa Thích Trí Quang và Minh, và nó cũng sẽ kết thúc cuộc đời chính trị của Minh trong vài giờ tớị
Tôi từ giã Minh và Dinh Độc Lập từ đó…
Và dĩ nhiên đã không có mặt trong nội các của Minh và Mẫn trong khi bàn giao hay ký kết văn bản đầu hàng vô điều kiện…
Việt Nam Cộng Hòa do Tổng Thống Diệm dày công gầy dựng đã tan theo hư không mà đi…
Saigon Nhỏ 26/8/1994

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều