We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 10 November 2012

Trung Cộng, Nỗi Sợ Không Rời - Di sản chính trị của triều đại Hồ Ôn


Trung Cộng, nỗi sợ ám ảnh không rời Đảng CS Trung quốc; Đảng sợ cả cái bóng mình dưới đất và sợ cả chim bồ câu trên bầu trời Bắc Kinh. Điều này có thể thấy rõ đại hội trung ương đảng thứ 18 bắt đầu vào ngày 8 tháng 11, kéo dài hai tuần.

Chim bồ câu nói ở đây theo nghĩa đen, tức là những con chim mà con người hay nuôi thường cho tự do bay lượn trên bầu trời nhà mình ở các thành phố, chớ không theo nghĩa bóng là phương tiện truyền tin hay biểu tượng hoà bình gì cả.

Thế mà Trung Cộng cũng sợ. Trong Đại Hội Đảng CS sau khi triệt hạ, bất động hoá những đảng viên đồng chí như hình bóng mình nhưng khác phe chẳng hạn như Bạc Hy Lai, và những nhà bất đồng chánh kiến ngoài xã hội ở dưới đất, Đảng CS Trung Quốc lại còn làm những chuyện ruồi bu cười ra nước mắt nữa. Như ra lịnh cấm không cho một con bồ câu nào bén mãng trên bầu trời của các điện đền nơi Đảng CS họp đại hội kín để chuyển quyền cho tân lãnh đạo Đảng Nhà nước 10 năm một lần.

Vì nỗi sợ không rời, nỗi lo ám ảnh Đảng CS Trung Quốc đang thống trị một tỷ ba trăm triệu người trên quả Địa Cầu này. Đảng lo sợ những hiểm nghèo lơ lửng trên đầu những người cầm đầu đảng độc tài đảng trị toàn diện trên quốc gia dân tộc Trung Hoa có một lịch sử lâu dài, bền vững vạn lần hơn tuổi của Đảng CS ở Trung Quốc.

Dù cuộc họp trong cung điện, được canh gác chặt chẽ, và họp kín, Đảng vẫn thấy nguy cơ bị tấn công, phá hoại chập chờn từ trên trời xuống, duới dất lên, từ con người đến con vật và đồ vật nữa. CS lo sợ đến nỗi cấm luôn chim bồ câu hiền hòa, thân thiện, người nuôi như gia cầm lãn vãn trên bầu trời vùng Đảng CS họp đại hội.

Một tuần lễ trước ngày Đảng CS TQ họp đại hội, Hồ cầm Đào chuyển quyền cho người kế vị Tập Cận Bình, ở Bắc Kinh, Đảng CS ở Bắc Kinh như lên cơn sốt lo sợ về an ninh. Bầu trời của Bắc Kinh, Đảng CS ra lịnh kiểm soát “đặc biệt nghiêm trọng”. Nào là cấm khinh khí cầu, cấm trực thăng đồ chơi, cấm chim bồ câu bay trên vùng trời Bắc Kinh nơi Đảng CS họp kín trong những hội trường của các cung điện đủ thư lính chìm nổi canh gác dày đặc, bảo vể an ninh từ xa và an ninh cận.

Đảng CS còn cấm luôn xe taxi không được mở cửa sau để tránh nguy cơ hoang tưởng dùng cửa này rải truyền đơn tuyên truyền chống phá nhà nước, lật đổ chánh quyền. Cấm tài xế taxi rước khách có hành lý.

Nhưng biện pháp cấm chim bồ câu bay trên bầu trời Bắc Kinh là dị hợm nhứt. TC với não trạng độc tài nên cả chim bồ câu, họ cũng sợ. Chim bồ câu CS cũng coi có thể là lực lượng thù địch, phương tiện lật đổ Đảng Nhà Nước. TC ra lịnh cho cư dân Bắc Kinh phải nhốt chim trong chuồng ở nhà suốt những ngày Đảng họp đại hội.

Biện pháp này tương đối mới theo thông tấn xã Reuters tường thuật dẫn lời một công nhân hồi hưu Li Zhonghe ở Bắc Kinh, Ông này nói ý nói không biết tại sao có lịnh ấy.

Bây giờ các thành phố TQ, kể cả Bắc Kinh, bồ câu là thú người dân thích nuôi và nuôi nhiều, nó trở thành loại gia cầm thân thiện, bè bạn với con người.

Trong thời kỳ Mùa Xuân Thiên An môn năm 1989,sinh viên đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền ở Bắc Kinh có sáng kiến dùng bồ câu mang truyền đơn làm bằng những ruban viết khẩu hiệu đòi tự do, dân chủ, chống độc tài, đảng trị của CS. Nhưng mà những con chim hiền này chẳng hại ai cả.

Thế mà bây giờ đã gần ba thập niên, Đảng CSTQ có gần 80 triệu đảng viên, nắm tất cả quyển lực, phương tiện chiến tranh, trấn áp dân chúng vẫn còn sợ chim bồ câu “tuyên truyền lật đổ” đảng Nhà Nước.

Đảng CSTQ sợ chim bồ câu trên trời như sợ những đảng viên khác phe, những công dân bất đồng chính kiến. TC muốn triệt hạ, dẹp sạch hết để thời gian họp đại hội Đảng dân chúng im lặng như những nấm mồ, xã hội im vắng như trong nghĩa trang.

Trước Đại Hội Đảng lần thứ mười tám, đối với nội bộ đảng, phe mạnh trong đảng CS/TQ đã hạ thủ Bạc Hy Lai, lột chức ủy viên bộ chánh trị của trung ương Đảng, lột chức Bí Thư Đảng ở Trùng Khánh, bãi nhiệm chức dân biểu, khai trừ khỏi đảng, mở đường đưa ra toà xét xử đủ thứ tội hình, lạm quyền, tham nhũng, dâm ô, giết người. Diệt cỏ CS diệt tận gốc rể, Bắc Kinh xử tử hình hoãn thi hành hai năm Bà Cốc Khai Lai, vợ của Bạc hy Lai, xử cánh tay mặt của Bạc Hy Lai là Vương Lập Quân, Giám đốc công an tình Trùng Khánh, 15 năm tù.

Ngoài xã hội, TC làm đủ mọi cách và không từ bỏ cơ hội nào để bịt miệng đối lập. Tiêu biểu như TC kêu án 8 năm tù giam đối với một người trẻ là Cao Haibo, 27 tuổi, khi đưa ý kiến lên Internet, muốn thành lập Đảng Cộng Hoà Trung Quốc. Tòa án của TC ở Côn Minh, thủ phủ của tỉnh Vân Nam, gán cho tội “tuyên truyền và âm mưu lật đổ nhà nước.”

Ông Hu Jia, một người bất đồng chánh kiến ở Bắc Kinh bị TC bắt giam từ năm 2007, thả năm 2011, và bị quản thúc tại gia ở Bắc Kinh. Trước đại hội Đảng thứ 18, công an TC ở Bắc Kinh đến buộc Ông phải về quê quán nơi sinh ở An Huy, gần Thượng Hải, trong thời gian Đảng họp đại hội ở Bắc Kinh.

Thế mà chưa hết sợ, lãnh đạo Đảng còn chỉ thị đìều 1 triệu 4 trăm ngàn người tình nguyện từ ngoài Bắc Kinh vào tăng cường cho lực lượng quân đội và cảnh sát lo an ninh cho đại hội đảng.

Còn Đoàn Thanh Niên CS TQ thì làm một chuyện nực cười, “lên báo” Thanh Niên yêu cầu phải kiểm soát “cực kỳ” nghiêm nhặt việc mua bán, sử dụng máy bay, trực thăng đồ chơi, điều khiển từ xa để không làm lực lượng an ninh, phòng thủ và đại biểu dự đại hội không bị chia trí, trong 15 ngày đại hội.

Đảng CS lo sợ không duy trì được sự tăng gia kinh tế là thế chính thống cầm quyền của Đảng và sự ổn định chính trị là điều kiện cần và đủ để Đảng cai trị độc tài đảng trị toàn diện trên dân chúng và xã hội TQ.

TC sợ vì trong 30 năm qua, dù kinh tế mở cho đầu tư ngoại quốc vào, TQ trở thành nền kinh tế lớn thứ nhì thế giới. Nhưng guồng máy kinh tế thị trường theo định hướng xã hội của CS đã nóng gần như cứng liệt máy và Đảng Nhà Nước muốn hụt chân. Đang có triệu chứng báo hiệu mô thức kinh tế thị trường đặt trong tay một đảng phái chính trị duy nhất - mô hình TQ đã thất bại.

Đảng Nhà Nước độc tài đã biến tham nhũng thành quốc nạn. Đảng mất tính đấu tranh, trở thành một tổ chức tranh quyền cố vị, tham ô nhũng lạm. Vụ Bạc Hy Lai cho người dân thấy thối nát, bè phái hết thuốc chữa, đầy trong nội bộ đảng CS. Vụ TT Ôn Gia Bảo thu vén tài sản kếch sù 2,7 tỷ đô la, Tập Cận Bình sắp lên nắm quyền số 1 của TC, tài sản cũng cả tỷ Euros làm người dân thấy CS là cha sanh mẹ đẻ của tham nhũng.

Hàng hoá «made in China» của TC bị thế giới xem là nhãn hiệu hiểm nghèo. TC bị xem là một chế độ mới trổi dậy, nhà nước thì giàu, dân lại nghèo, xử sự trên trường quốc tế như một chánh phủ thiếu văn minh.

Xã hội TC suy đồi đạo đức, hố chia ngăn cách nghèo giàu, thành thị nông thôn không thể san lắp. Dân chúng nổi lên chống bất công, áp bức, cán bộ, đảng viên cuớp đất của dân, tàn phá môi sinh, môi trường một cách vô tội vạ. Tình hình đã trở thành giặc chòm, khắp nước, suốt bốn mùa xuân hạ thu đông. Một dấu hiệu của một cuộc nổ chụp suy tàn chế độ TC thành Tam Quốc hay hơn nữa./.

 
Vi Anh
-------
Di sản chính trị của triều đại Hồ Ôn

Đặng Duật VănNgười Dịch: Hu Zi
Hồ và Ôn (1986 và 2012)Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo nắm quyền trong 10 năm từ năm 2002 tới 2012. Trong 10 năm này đối với thế giới hay là Trung Quốc đều phát sinh biến hóa to lớn, cho nên ở thời điểm sắp kết thúc một thời đại như thế này, vấn đề đánh giá những thành tựu đạt được, những vấn đề còn lại và những di sản để lại cho thế hệ sau, không tâng bốc, cũng không bới móc sẽ là khảo nghiệm đối với lương tri và phán đoán của chúng ta.

Tổng bí thư Hồ Cẩm Đào trong buổi nói chuyện ngày 23/7 có nói về phương hướng phát triển trong tương lai, nhấn mạnh rằng chúng ta cần phải vững vàng đi trên con đường phát triển lâu dài đúng đắn mà đảng và nhân dân đã vạch ra, không được sợ hãi trước bất kỳ nguy hiểm nào, không được dao động trước bất cứ sự gây nhiễu nào. Giải phóng tư tưởng trước sau là vũ khí đầy sức mạnh đưa đảng và nhân dân tiến về phía trước, cải cách mở cửa trước sau là động lực thôi thúc mạnh mẽ sự nghiệp phát triển của đảng và nhân dân, chúng ta cần phải kiên trì con đường cải cách mở cửa, không đước cứng nhắc, không được ngưng trệ, đoàn kết mọi sức mạnh tập trung được, thúc đẩy mọi nhân tố tích cực có thể tập trung được, tin tưởng vào chiến thăng huy hoàng trước những khó khăn trắc trở trên con đường chúng ta bước đi.

Những lời trên dù là một phần nói về tương lai, nhưng cũng có thể xem là lời tổng kết quãng đường mà chúng ta đã đi trong 10 năm qua. Đảng Cộng sản Trung Quốc nghiên cứu lịch sử, đánh giá một thời đại, chúng ta cần phải có cảm nghĩ về lịch sử. Cảm nghĩ này chính là góc nhìn rộng lớn của chúng ta đối với lịch sử, từ góc nhìn của chúng ta về biến hóa của một thời đại. Những kết luận đúc rút được mới có khả năng không bị những biểu hiện trên bề mặt che phủ đi, mà là vượt qua sự trải nghiệm của logic lịch sử.
Đối với triều đại 10 năm của Hồ  Ôn, chúng ta có thể đánh giá qua 3 giai đoạn thời gian, bao gồm: cận đại, lập quốc và cải cách mở cửa. 10 năm này được phân bổ trong 3 giai đoạn trên như sau: 1/10, 1/6, 1/3.

Từ sau thời Thanh Mạt, đế quốc Trung Hoa bước vào thời kì ngủ say, đã thua cuôc trong cuộc canh tranh toàn diện với những nền văn minh mới nổi đầy sức mạnh. Từ chiến tranh Nha Phiến trở đi, bảo tồn sức mạnh dân tộc đã trở thành nhiệm vụ quan trọng nhất. Từ năm 1949 sau khi lập quốc, nhiệm vụ này coi như cơ bản hoàn thành, tự cường cũng bắt đầu từ đây. Cho đến thời cải cách mở cửa, 30 năm trước với những phong trào chính trị và bối cảnh chiến tranh lạnh của mối quan hệ quốc tế phức tạp, một lần nữa Trung Quốc lại mở to mắt quan sát thế giới, lại vấp phải vấn đề “bị khai trừ khỏi ngôi làng toàn cầu”, hòa nhập vào sân chơi quốc tế là hòa nhập vào thế giới văn minh phương Tây với những vấn đề dai dẳng và bị chỉ mặt nói tên.

Từ ví dụ trên có thể thấy rằng, tuy rằng 3 giai đoạn thời gian trên với những hoàn cảnh cụ thể, với nhiệm vụ và mục tiêu khác nhau, lại có cùng một đặc điểm hay là một sợi dây xuyên suốt, chính là từ lúc Trung Quốc mở to mắt quan sát thế giới, theo đuổi độc lập dân tộc và tự cường đất nước chính là sứ mạnh của tầng tầng lớp lớp người Trung Quốc. Chỉ là trong thời cận đại, thì quá trình hiện đại hóa là quá trình bị động, sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập, quá trình này mới chuyển biến sang tự giác. Cho tới cải cách mở cửa, mục tiêu của quá trình học tập là trờ thành một quốc gia xã hội chủ nghĩa chuyển thành quốc gia tư bản chủ nghĩa kiểu phương Tây.


Trên tuyến tư tưởng như vậy, triều đại chấp chính của bộ đôi Hồ Ôn là sự kéo dài của ba giai đoạn thời gian kể trên. Trong 10 năm qua, mục tiêu hùng cường đất nước đã thực hiện được, hiện tại địa vị của Trung Quốc trên thế giới có thể nói là chưa từng có trước đây. Đối với mục tiêu hiện đại hóa, cũng tự chủ hơn 3 giai đoạn kể trên, Trung Quốc ngoài việc học tập mô hình phát triển của Phương Tây còn tự tìm ra con đường mang màu sắc Trung Quốc, đưa dấu ấn Trung Quốc vào con đường hiện đại hóa đất nước.


Quá trình hiện đại hóa của Phương Tây là theo sự phát triển của phương thức sản xuất đi lên, tới thời điểm Trung Quốc bắt đầu hiện đại hóa thì bọn họ đã phát triển được cả hai, ba trăm năm rồi. Trung Quốc va chạm đồng thời học hỏi từ nền văn minh Phương Tây, từ văn minh canh nông và phương thức sản xuất lạc hậu tiến bước tới dòng chảy hiện đại (cận đại hóa) với mục tiêu là nâng cao sức mạnh của bản thân. Cho nên quá trình hiện đại hóa Trung Quốc trước thời lập nước Trung Quốc mới là quá trình chuyển hóa bị động chưa hoàn tất. So với ba khoảng thời gian trên, trong 10 năm qua thì tiến tình hiện đại hóa đã được đẩy nhanh, những đặc điểm của nó cũng rõ ràng hơn, mục tiêu và nội dung của công cuộc tự cường cũng trở nên tự giác hơn. Đồng thời có một đặc điểm không thể không nói tới là kĩ thuật mạng internet phát triển nhanh chóng vượt bậc, với những hình thức truyền thông mới xuất hiện đã mang tới kết quả là thay đổi triệt để mô hình sinh thái của xã hội Trung Quốc, có tác dụng thúc đẩy, nâng cao lớn lao ý thức dân chủ, dân quyền của nhân dân, đối với sự kiểm soát của đảng và chính phủ mà nói thì nó trở thành một sự thách thức. Về tổng thể, đảng và chính phủ mà trước hết là ở cấp cơ sở đứng trước sự thay đổi này chưa có sự thích ứng cần thiết. Họ vẫn đang dùng những thủ đoạn quản lí theo kiểu đối phó để chống lại sự đòi hỏi ngày càng tăng từ phía nhân dân. Đây chính là nguyên nhân chủ yếu của những tồn tại nổi cộm trong xã hội và những sự kiện biểu tình tập thể ngày càng gia tăng trong nước.


Cho nên từ góc nhìn 3 giai đoạn trên để đánh giá 10 năm vừa qua, có thế nói thành tựu to lớn, tuy nhiên có nhiều vấn đề còn tồn đọng. Giống như người già hay nói chuyện cũ, lại là những đánh giá thực sự cầu thị. Đằng sau những thành công chính là những vấn đề tồn tại cần phải giải quyết, đây chính là hai nửa không thể tách rời của một khối cầu. Cụ thể mà nói, 10 năm qua có ảnh hưởng to lớn không những với Trung Quốc mà còn với cả tưởng lai phát triển của thế giới, chủ yếu thể hiện ở những điểm sau:


 Nền kinh tế Trung Quốc có bước nhảy vọt về lượng với vị trí thứ hai thế giới, bắt đầu đứng vào hàng ngũ những nước có thu nhập trung bình, tỉ lệ hộ nghèo tiếp tục giảm xuống. 10 năm trước GDP Trung Quốc vượt quá mốc 10 nghìn tỉ RMB, đứng ở vị trí thứ 6 toàn thế giới, sau 10 năm đã vươn lên vị trí thứ hai. Thu nhập bình quân đầu người từ 1000 USD năm 2002 lên 5414 USD vào năm 2011. Số lượng người nghèo giảm xuống còn 120 triệu. Ý nghĩa Trung Quốc trở thành nền kinh tế lớn thứ hai không chỉ ở chỉ số tăng trưởng GDP hay thu nhập bình quân đầu người mà nó là hiện tín hiệu trở lại của một nước lớn có nền lịch sử lâu đời, tín hiệu đặt nền móng thuận lợi để thực hiện mục tiêu tới năm 2020 xây dựng xong xã hội tiểu khang giàu có phồn vinh.


 Đưa ra một đường lối phát triển mới. Trong 10 năm qua với học thuyết phát triển khoa học kĩ thuật và xây dựng xã hội hài hòa làm đường lối nòng cốt dẫn dắt tư tưởng xã hội Trung Quốc. Trong thời kì xây dựng và hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa, học thuyết giải đáp những thắc mắc về đường lối phát triển, giải quyết mệnh đề phát triển thời đại, tạo nên thực tiễn huy hoàng tươi sáng cho xã hội Trung Quốc. Đồng thời cũng chứng minh đảng Cộng sản Trung Quốc (sau đây gọi là Trung Cộng) có đủ khả năng đi cùng thực tế, phản ánh yêu cầu của thời đại, dẫn dắt sự phát triển của thời đại.


 Có những tiến bộ đầu tiên trong việc công khai lĩnh vực hành chính. Chính phủ hiện tại là một chính phủ công khai, minh bạch. Chỉ có thông tin, quyết sách của chính phủ được công khai minh bạch mới có thể làm giảm tới mức thấp nhất những quyết sách sai lầm và nạn tham ô hối lộ, kéo gần khoảng cách với nhân dân, từng bước cho người dân tham gia vào những quyết sách của chính phủ, dần xây dựng một chính phủ trong sạch và một nền chính trị trong sạch, nhất là với vai trò của chính phủ trong xã hội Trung Quốc hiện nay mà nói, công khai minh bạch rất quan trọng. Trong 10 năm qua, từ dịch cúm SARS bắt đầu công khai hóa cho tới sự công khai về ban hành các bộ luật, về ngân sách chính phủ, với sự phát triển của truyền thông thì quá trình công khai hóa của chính phủ có bước tiến bộ rõ rệt


 Quá trình gia nhập của Trung Quốc vào nền kinh tế thế giới đã có bước tiến dài, từ đó Trung Quốc không thể quay lại thời kỳ đóng cửa như trước. Tuy rằng việc gia nhập WTO không phải chỉ là sự việc của 10 năm qua, nhưng trong thời gian này, với việc thực hiện cam kết mở cửa thị trường đã đưa Trung Quốc đi tới con đường mở cửa về phía trước, càng thuận lợi hơn trong việc hòa nhập vào nền kinh tế toàn cầu, thu hút những cái hay của nền văn minh Phương Tây, thực hiện mục tiêu hiện đại hóa chúng ta từ trăm năm trước.


 Công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội đã đạt được những thành quả bước đầu. Với những thành công về với các hạng mục chính liên quan trực tiếp tới đời sống nhân dân như giáo dục, y tế, bảo hiểm xã hội, nhà ở. Cải thiện phân phối thu nhập, giảm bớt mâu thuẫn xã hội do phân hóa giàu nghèo, thúc đẩy kinh tế phát triển cũng như kích thích kinh tế tiêu dùng nội địa. Trong 10 năm qua, tuy xây dựng kinh tế vẫn là trung tâm của các hạng mục thì bên cạnh đó công cuộc xây dựng xã hội cũng có những bước tiến dài, ví dụ như bãi bỏ thuế nông nghiệp, bãi bỏ những khoản thu phụ ngoài học phí, xây dựng nền giáo dục nghĩa vụ, bãi bỏ lệ phí với thuốc men y tế, xây dựng được hệ thống bảo hiểm xã hội tuy còn ở mức độ thấp, từ đó cải thiện to lớn đối với dân sinh.


 Thúc đẩy nhanh quá trình đô thị hóa. Quá trình đô thị hóa không những có vai trò trong nền kinh tế, nó còn đảm bảo cho sự phát triển kinh tế Trung Quốc trong 20 năm tới, ngoài ra quá trình đô thị hóa còn biến đổi phương thức sinh sống, nhân sinh quan của người dân, sự biến đổi này là rất to lớn, không thể ước tính. Sự chuyển hướng của Trung Quốc có một nội dung quan trọng là chuyển từ văn minh canh nông sang nền văn minh công nghiệp, từ nông thôn chuyển sang thành thị, việc này cần quá trình đô thị hóa để hoàn thành. Trong 10 năm qua, tiến trình đô thị hóa tiến nhanh với mức tăng hơn 1% mỗi năm, ngày càng có nhiều nông dân bị cuốn vào cơn lốc đô thị hóa, hiện tại tỉ lệ dân số ở thành thị đã vượt quá 50%, hoàn thành sự biến chuyển của Trung Quốc từ nông thôn ra thành thị.


 Đưa ra những chủ trương mới về trật tự thế giới, địa vị quốc tế và sức ảnh hưởng được nâng cao rõ rệt. Là kết quả sau 10 năm phát triển tổng hợp sức mạnh đất nước, địa vị quốc tế và sức ảnh hưởng của Trung Quốc đã tiến thêm một bước. “Mô hình Trung Quốc” được giới thiệu, cục diện G2 được thảo luận, tiếng nói Trung Quốc trong các tổ chức quốc tế ngày càng có sức nặng hơn. Là một quốc gia mới nổi lên, cũng cần phải đưa ra một chủ trương trật tự thế giới có liên quan tới bản thân. Trung Quốc đã giới thiệu thuyết phát triển thế giới hài hòa ra với thế giới, ra sức phấn đấu vì mục tiêu một môi trường quốc tế hòa bình và phát triển, là một trong những lực lượng cầm đầu chính nghĩa quốc tế.


Nguồn bài viết của Đặng Duật Văn
Di sản chính trị của Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo.

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều