We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 7 November 2012

TT Obama tái đắc cử tổng thống nhiệm kỳ 2

President Obama's Election Night Victory Speech - November 6, 2012 in Chicago, Illinois


Cali Today News – Theo tin tức mới nhận, vào lúc 8:18 phút, đài CNN tuyên bố TT Obama tái đắc cử tổng thống nhiệm kỳ 2.
Cuộc chạy đua không diễn ra gay cấn như dự báo. Obama sớm giành chiến thắng hơn dự báo.
Cùng lúc này, thì tòa nhà chọc trời Empire State Building của thành phố New York đã chuyển đổi sang màu xanh, màu của đảng Dân Chủ.
Cũng theo tin tức mới nhận, đảng Dân Chủ vẫn giữ được thế kiểm soát Thượng Viện, trong lúc đó đảng Cộng Hòa vẫn giữ được sự kiểm soát ở Hạ Viện.
Cali Today sẽ cập nhật thêm tin tức trong bản tin kế tới, với kết quả tranh cử của toàn quốc và nhất là các ứng cử viên người Việt.
Trần Thị Sông Dinh
---


Barack Obama takes command in second presidential debate


Bầu Cử Để Vẫn Như Cũ?
 
Vi Anh
 
Có người nghĩ trong mùa bầu cử 2012 vừa qua, dân chúng Mỹ đóng góp số tiền kỷ lục cả hai tỷ bạc, và chánh quyền lấy hàng chục tỷ nữa của ngân sách tức tiền thuế của dân để lo tổ chức bầu cử. Thế mà kết quả bẩu cử vẫn như cũ. TT Obama vẫn tiếp tục làm tổng thống thêm một nhiệm kỳ bốn năm nữa. Thượng Viện, đa số Dân Chủ, Hạ Viện đa số Cộng Hoà. Tiền tranh cử và tổ chức bầu cử là do nhân dân đóng góp, chớ các chánh trị gia tranh cử có ai bỏ tiển túi ra tranh cử đâu. Tốn tiền bạc tỷ của dân cho cuộc bầu cử như cuộc bầu cử năm 2012 như thế để rồi đâu vẫn hoàn đó, “vũ như cẫn”, tức vẫn như cũ. Nếu nhìn cuộc bầu cử dưới khía cạnh hình thức, con số thì có vẻ như vậy, nhưng dưới khía cạnh chánh trị vận hành, coi vậy chớ không phải vậy, chưa hẳn như vậy.

Chưa hẳn vẫn như cũ, chưa hẳn bình cũ rượu cũ, nhứt là bản chất chánh trị Mỹ là rất thực dụng.Đâu có ai dè TT Bush [con] khi ứng cử là người chủ hoà, nhưng khi đắc cử rồi không bao lâu sau, Mỹ bị cuộc khủng bố 911, lần đầu tiên Mỹ bị tấn công chính trong nội địa, TT Bush trở thành một tổng thống mở ra hai cuộc chiến tranh Iraq và Afghanistan, đánh vào điểm sào huyệt của quân Hồi Giáo quá khích al-Qaeda và đánh vào diện với cuộc chiến tranh chống khủng bố trên thế giới.

Cũng như đâu có ai dè, TT Obama khi ứng cử nhiệm kỳ đầu là người chống đường lối chiến tranh của TT Bush. Nhưng khi đắc cử rồi, với tư cách tư lịnh tối cao quân lực Mỹ, có đầy đủ tài liệu bí mật quân sự, được thuyết trình minh bạch tình hình chiến tranh, chính TT Obama tăng quân nhiều hơn số quân TT Bush đã tung vào Afghanistan. TT Obama kéo dài gần như không thực hiện lời hứa đóng cửa trại tù phiến quân khủng bố ở Guatanamo. Ông cũng tiếp tục thực hiện nhựt lịnh của TT Bush vị tư lịnh tối cao quân lực, rằng phải đưa Bin Laden ra trước công lý, sống hay chết; chính TT Obama chịu trách nhiệm minh thị ra lịnh và theo dõi cuộc hành quân che dấu, cho toán Người Nhái đột kích, sát hại Bin Laden ở một vùng căn cứ quân sự của Pakistan và chôn ngoài biển không để dấu vết.

Trong chánh trị, nhứt là chánh trị tranh cử, bầu cử, từ lời hứa, khẩu hiệu khi tranh cử đến thực hiện khi điều hành quốc sự, khác nhau không ít, mà yếu tố thực tiễn của hoàn cảnh, diễn biến tình hình, quyền lợi nước Mỹ là lý do.

Lý do là người đại diện dân cử của chánh quyền vì dân, do dân, của dân, dân làm chủ qua lá phiếu bầu, dù hành pháp hay, lập pháp, hay tư pháp trong chánh quyền tam lập và ba cấp liên bang, tiểu bang, địa phương quận hạt và thành phố của Mỹ - tất cả đều đặt quyền lợi của đất nước và nhân dân lên trên hết.

Giám sát là người dân, trọng tài là người dân, làm ra người dân cử cũng là người dân. Với hệ thống truyền thông đại chúng tự do, phong phú tổng thống nào, dân biểu, nghị sĩ nào, thẩm phán do dân bầu trực tiếp hay được cử nhiệm nào cũng không thể đặt quyền lợi phe đảng mình trên quyền lợi quốc gia, quyền lợi nhân dân Mỹ được.

Trên tinh thần đó người ta không lạ khi thấy một truyền thống rất tốt đẹp của dân chủ Mỹ khi tranh cử hai ứng cử viên, hai chiến dịch, hai đảng đấu đá nhau ra trò nhưng khi có kết quả rồi, khi thấy quyết định của dân chúng rồi,người ít phiếu hơn chúc mừng người được dân tín nhiệm và thường hứa sẽ công tác, giúp nhau cho đất nước và nhân dân thăng tiến. Cũng như trường họp hai ứng cử viên Obama và Romney và nhiều ứng cử viên tổng thống Mỹ đang, đã và sẽ làm.

Chắc chắn TT Obama cũng phải rút cái hay cái dở của mình từ những phê bình chỉ trích của Ô. Romney, để thay đổi phần nào chiến lược, chiến thuật đối nội và đối ngoại trong bốn năm tới. Chắc chắn TT Obama phải thoả hiệp với một Hạ Viện đa số Cộng Hoà, chớ không thể hành động như một mình một chợ được.

TT Obama đắc cử nhiệm kỳ hai với một Hạ Viện đa số là dân biểu thuộc Đảng Cộng Hoà đối lập. Ứng cử viên Phó TT của liên danh Cộng Hoà đối lập là DB Paul Ryan tái đắc cử dân biểu. Ông vốn là một Chủ Tịch Ủy Ban Ngân Sách Hạ Viện cừ khôi và chống TT Obama mạnh. Có người nói ngân sách liên bang Mỹ có thể bị bế tắc ở Hạ Viện, Hành Pháp của TT Obama có thể sẽ rơi vào cảnh trả lương công chức bằng chi phiếu nợ.

Nhưng đừng lo con ó Mỹ rụng lông cánh không bay được. Lịch sử Mỹ đã từng chứng minh tinh thần đảng phái phải ở dưới tinh thần phục vụ quyền lợi đất nước và nhân dân. Đảng phái nào tạo ra bế tắc sanh tử như vậy sẽ bị công luận chỉ trích nặng nề và cử tri sẽ nói phải quấy với dân biểu nghị sĩ ngoan cố.

Văn hoá chánh trị Mỹ không coi là phản đảng, bị khai trừ khỏi đảng khi một dân biểu, nghị sĩ đảng này biểu quyết theo ý kiến của đảng kia ở Quốc Hội. Bầu cử cấp quốc gia, cử tri đảng này bỏ phiếu cho ứng cử viên là hợp pháp, thường tình.

Cũng không có gì phải lo nhiệm kỳ hai là nhiệm kỳ chót TT Obama không quyền ứng cử nữa, chánh quyền Mỹ sẽ rơi vào hai trường hợp. Một là bị một Hạ Viên đa số do đối lập Cộng Hòa nắm, gây khó khăn, bế tắc cho công tác điều hành chuyện nước, việc dân, biến TT Obama thành “con vịt què” sớm, ngay khi bắt đầu nhiệm kỳ hai, thay vì sau cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào 2014. Cộng Hoà và Hạ Viện khó làm vì Dân Chủ còn đa số ở Thượng Viện. Và TT còn nhiều cách để thoả hiệp với Hạ Viện, việc này sẽ đánh giá tài thao lược và tinh thần cộng tác lưỡng đảng của TT Obama. Cộng Hoà cũng không dám tạo bế tắc, mâu thuẫn sanh tử vì lo dân lên án gây bế tắc việc nước việc dân.

Hai, TT Obama với nhiệm kỳ hai không được quyền ứng cử nữa sẽ tìm cách đi vào lịch sử, tạo nên những dấu ấn để đời trong lịch sử tổng thống Mỹ. Thành tích lịch sử tốt, lợi chung cho chánh quyền, nhân Mỹ tốt thì được. Chớ riêng cho cá nhân, phe đảng rất khó nếu không muốn nói là không thể được. Chánh trị Mỹ vận hành minh bạch, công khai, tam quyền phân lập, giám sát lẫn nhau.

Hoàn toàn, tuyệt đối không phải như nhà cầm quyển độc đảng, độc tài toàn trị Trung Cộng. Đảng viên CS gia nhập đảng hồi nào ở đâu người dân chẳng biết. Họ họp đại hội đảng, họp kín, trong phòng đóng cửa, canh gác nghiêm nhặc như trại tù. Thế mà họ quyết định ai là chủ đất nước, bàn giao và nhận giao guồng máy công quyền cho nhau. Họ quyết định hướng đi đất nước như quyết định chuyện riêng, chuyện phòng theo trong nhà của họ. Như Đại Hội Trung Ương Đảng Thứ 18 của CS Trung Quốc đang diễn ra ở Bắc Kinh./.

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều