We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 13 December 2012

Bị đánh gần chết, mà vẫn không dám… rên!


http://www.danchimviet.info/show_image_trnsHover.php?filename=/2012/11/4tot.jpg&cat=1&pid=69588&cache=falseĐó là thân phận của những tên đầy tớ, vì không làm vừa ý của chủ, dù là việc nhỏ, cho nên mới bị ông chủ uýnh cho những trận đòn chí mạng; nhưng vốn là tên đầy tớ trung thành, hay nói đúng hơn, là ngu trung, hoặc là đã mắc một hay nhiều khoản nợ từ lâu, kể từ đời ông cố nội đến đời cha của chúng, mà không trả được. Do đó, nên chủ có uýnh cho gãy răng, sứt trán, thì cũng đành câm miệng như thóc, chớ chẳng dám hở môi để rên, dù chỉ là một tiếng “rên” khe khẽ.
Tên đầy tớ ấy, chính là bọn Việt cộng, chúng đã bị chủ của chúng, mà chúng sợ hơn cả ông cố nội của chúng nữa, là bọn giặc Tầu, “dạy cho những bài học” nên thân, nhưng chúng nào đâu dám kêu than lấy nửa lời. Người ta có thể khó hiểu về những điều nầy, nhưng chính đảng CSVN thì đã tự biết: vì đã mắc những món nợ từ lâu, đó là, khi nhận những “viện trợ” như súng, đạn, và nhiều thứ khác của giặc Tầu, nhằm để xâm lăng và cưỡng chiến miền Nam (nước VNCH).
Những món nợ đó, là khi chính Hồ Chí Minh đã ra lệnh cho tên Phạm Văn Đồng ký vào cái “công hàm” vào ngày 14/9/1958, để xin “tâm tình hiến dâng” cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Tầu cộng. Bằng chứng bán nước, đã rành rành không chối cãi được. Ấy dzậy, mà tại Việt Nam CS, vẫn có những con đường mang tên của Phạm Văn Đồng, vẫn có những tượng, ảnh, và cái cái xác của Hồ Chí Minh nằm chình ình ra đấy, để cho người đời nguyền rủa như: mỗi lần muốn đi vào cầu tiêu để đại tiện, thì người dân đã gọi: “cho bác Hồ ăn”; còn mỗi lần muốn đi tiểu tiện, thì họ lại gọi: “cho bác Hồ uống nước”, rồi khi giựt nước trong bồn cầu, thì họ gọi là: “tắm rửa cho bác Hồ”.
Ấy dzậy, mà bọn CSVN, chúng cứ giả điếc, giả đui, không cần biết đến những sự oán hờn của người dân đã và đang dâng trào cao như núi, cho nên mỗi ngày chúng vẫn cứ xây dựng thêm những bức tượng đồng thật to lớn cho Ác Hồ. Có lẽ là đảng CSVN đã biết cách để “đầu tư” cho người dân bằng những tấn đồng nầy, để mai đây, khi chế độ cộng sản sụp đổ, thì họ sẽ được đập đầu, đập cổ, xé xác những bức tượng kia, để lấy đồng đem bán mà kiếm tiền mua gạo, sau bao nhiêu năm trời bị đảng CSVN cai trị, bóc lột, nên bị đói khát, và cũng để thỏa lòng, hả dạ sau những năm dài bị “thần hồn của bác” nó ám, cho nên người dân mới ra nông nỗi như thế nầy.
Chúng ta, ai cũng biết, trong lịch sử VN, chưa có bao giờ, mà người dân lại sáng tác ra quá nhiều những câu ca dao, thơ, vè, nhạc chế… để châm biếm đảng CSVN như sau ngày 30/4/1975, cho đến hôm nay. Đặc biệt, người dân của miền Nam (VNCH), đã sáng tác ra vô số những bài hát, bài thơ… để chế diễu, để chửi tất cả đảng CSVN, kể cả câu: “từ Bắc vô Nam cướp quần, cướp cơm…”. Và, ngay những ngày tháng đầu tiên, khi mới chiếm được miền Nam (VNCH) thì lớp thanh nữ đã có những câu hát, hoặc ca dao mới như:
“Khoai lang bốn tháng, khoai lang sùng,
Lấy chồng bộ đội, lấy thằng khùng sướng hơn”.
Nhưng chẳng phải là ngày xưa, mà cho đến bây giờ, mỗi lần nghe những lời của các “anh thư” và “anh hùng” ở phía Bắc, kể cả những kẻ có học hành, nhưng nghe giọng nói vẫn cứ chát chúa, chua lè, không khác gì đang nghe những “đài phát thanh giải phóng” trước năm 1975. Mà kể cũng lạ, chẳng biết tại sao, cũng đều là người miền Bắc, những tất cả đồng bào đã di cư vào miền Nam, để chạy trốn Cộng sản, thì giọng nói của họ đều nghe rất êm ái, ngọt ngào, và cung cách sống của họ, thì rất lịch lãm. Cũng cùng là người miền Bắc, nhưng họ khác xa, một trời, một vực. Có lẽ, vì “cây cam trồng ở phía Bắc Cộng sản, thì nó chua, còn cũng cây cam, nhưng được trồng ở phía Nam Cộng Hòa-Tự Do, Dân Chủ, thì nó ngọt ngào”. Do đó, Phan Nhân tôi ước mong, cho tất cả những “cây cam” đều sẽ được trồng trở lại trên dải đất Cộng Hòa, trải dài ở trên cả ba miền của đất nước, để tất cả, sẽ được hồi sinh, ngọt ngào từ trong tinh chất.
Trở lại với những sự kiện đảng CSVN đã từng bị “ông chủ lớn” ba Tầu, chúng uýnh cho những trận đòn đau đến suýt chết, nhưng chúng cứ vẫn cứ nín khe; chẳng những như vậy, mà chỉ mới bị uýnh hôm trước, thì hôm sau, những “cán bộ cao cấp” của “đảng ta” liền khăn gói lên đường, để sang khấu đầu, xin chầu kiến “thiên triều”, chớ không hề dám có một tiếng rên, dù cho có đau đến bao nhiêu, chúng cũng hân hoan vì được bị uýnh, cái nầy, người ta nói, có thể là “thú đau thương”, kẻ cả sang Tầu có bị đàn anh cho vào “ao bác Hồ”, thì chúng cũng vui vẻ khi dùng đôi tay, để vốc… lên rồi đưa vào mũi mà hít hà rằng: thơm thật là thơm!
Nhưng cái khốn nạn nhất, là đảng CSVN chúng nợ bọn giặc Tầu, chớ người dân không có nợ nần gì. Như thế, mà chúng bắt người dân Việt cũng phải chịu trả nợ thay cho chúng. Và người dân Việt, mà đặc biệt, là những ngư dân, đã phải trả nợ thay bằng những trận đòn, qua những lần bị bọn Tầu bắt giữ tầu bè, rồi đánh đập hành hạ, đòi tiền chuộc mạng, có khi bị bắn chết trước khi phải hứng chịu những trận đòn chí tử!
Những trận đòn khiếp đảm: “uốn lưng thịt đổ, giập đầu máu sa” ấy, mà các ngư dân Việt đã, đang và còn sẽ tiếp tục, nếu đảng CSVN còn nắm quyền cai trị trên đất nước. Vậy, có lẽ nào, toàn dân Việt, một dân tộc anh hùng, bất khuất trước tất cả đoàn quân của giặc ngoại xâm, mà lại cứ cam tâm chấp nhận làm những tấm thân che chắn, đỡ đòn, trả nợ thế cho đảng CSVN, một lũ việt gian buôn dân bán nước?!
Không, không thể như vậy cho đành; mà xin tất cả mọi người dân cả ba miền Trung-Nam-Bắc hãy cùng nắm tay nhau, cùng anh dũng đứng lên, giật tung hết những xích xiếng nô lệ, để đòi lại mọi thứ quyền căn bản của một con người, để giải thoát cho chính bản thân, và để cho các thế hệ con cháu của mình, không bị đảng Cộng sản VN “giáo dục” theo những cách nhồi nhét những thứ vô luân, khiến cho giới trẻ phải trở thành những con người gần như xa lạ, từ lời nói, đến cách cư xử với mọi người, kể cả với các bậc sinh thành; để rồi có một ngày, lớp trẻ sẽ chỉ còn xưng hô: “ngộ, nị” nới nhau, thì còn gì đau bằng nỗi đau mất nước; và mất dấu của giồng nòi Hồng-Lạc!
Colorado, 11/12/2012
Phan Nhân

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều