We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 9 January 2012

NỐI GIÁO CHO GIẶC : Khi tu sĩ và giáo dân ĐUI làm Từ Thiện

Khi tu sĩ và giáo dân ĐUI làm Từ Thiện

 NỐI GIÁO CHO GIẶC
 

"Nối giáo cho giặc", nghe khiếp quá, nhưng xin quý vị đừng ...ngại, tôi chỉ dùng chữ "đao to, búa lớn" một tý, để gây chú ý - Còn chuyện tôi kể ở đây chỉ ít nhiều liên quan đến bốn chữ đó một cách nhẹ nhàng, bóng bẩy thôi - Chả là mỗi khi thấy bà con đồng đạo, đồng hương, đồng bào, đua nhau làm việc bác ái, tôi vui, nhưng tự hỏi, không biết các vị ấy, ngoài việc nhìn thấy trước mắt những kết quả tốt đẹp do sự hy sinh, đóng góp, của họ, có khi nào họ nghĩ đến những hậu quả tai hại về lâu về dài do chính lòng bác ái của họ gây nên hay không?!
Có thể có người cho tôi là... lắm chuyện, ích kỷ, xấu xa, đã không muốn làm việc thiện thì để người khác làm, đừng có bàn ra, tán vào, cản trở việc lành phúc đức của người khác - Thật oan uổng cho tôi! Tôi rất muốn làm điều thiện và rất ngưỡng mộ những người đã bỏ công sức, tiền bạc ra để giúp đỡ tha nhân - Nhưng xin cho tôi trình bày tự sự, để từ đó, xét đến hậu quả gần cho tới hậu quả xa tít mù tắp, có thể đời mình không thấy, nhưng đời con cháu mình sẽ thấy.
Cách đây mấy tháng, dư luận quốc tế xôn xao vì tin 23 người Nam Hàn sang làm việc bác ái ở Afghanistan bị Taleban bắt giữ - Chúng đòi hỏi Nam Hàn phải rút hết quân đội đang phục vụ tại Afghanistan về nước mới thả các con tin - Chờ đợi một tuần không thấy đáp ứng, chúng đem một con tin ra... cắt cổ - Sau đó để tỏ thiện chí, chúng thả 2 con tin phụ nữ - Chưa đáp ứng, chúng chặt đầu thêm con tin thứ hai - Chính phủ Đại Hàn phải cử người sang điều đình, cuối cùng chúng bằng lòng thả 19 người còn lại - Tuy không chính thức công bố, nhưng theo các nguồn tin báo chí tiết lộ thì số tiền chuộc lên đến 20 triệu Mỹ Kim - Tất nhiên, đối với thế giới tự do, sự sống con người là quý, với số tiền đó để chuộc mạng 19 người vẫn chấp nhận được - Nhưng nếu không phải tiêu số tiền đó vào việc chuộc mạng thì 20 triệu mỹ kim giúp được nhiều việc cho dân lắm chứ - Chuyện phải tốn tiền là bình thường, không có gì phải suy nghĩ, vì ai cũng biết Taleban là bọn... đầu trâu mặt ngựa, tàn ác không kém gì cộng sản, chúng dám đem đại bác bắn phá, hủy diệt các tượng Phật đã có từ ngàn năm nay, bất kể lời kêu gọi của thế giới - Dây dưa với chúng chỉ có... lỗ - Điều đáng suy nghĩ là những người làm việc bác ái này, thuộc một tổ chức từ thiện Nam Hàn, họ đều là dân dã hiền lương. Nhưng họ nhất quyết đến nơi nguy hiểm để thực thi đức bác ái, dù chính phủ đã có lời khuyến cáo. Chỉ khi thoát chết trở về, họ mới hiểu rõ sự tình mà ngỏ lời xin lỗi chính phủ và toàn dân - Chuyện đã lỡ, không còn đáng trách, trái lại rất đáng khâm phục vì lòng can đảm và quyết tâm của họ - Nhưng đáng buồn vì những con người đầy lòng bác ái như thế, có hai người bị thảm tử vì chính lòng bác ái của mình, vì họ quá tin người, lại đặt niềm tin không đúng lúc, đúng chỗ, đúng đối tượng.
Phiền phức, tai hại do việc bác ái của mấy người Nam Hàn xảy ra nhãn tiền, cảm nhận được ngay và có lẽ không ai làm việc từ thiện kiểu này lần thứ hai nữa - Đây đúng là một hình thức "nối giáo cho giặc", dù vô tình - Thằng giặc cầm giáo đâm người, cái cán giáo của nó hơi ngắn, đâm chưa trúng người lương thiện, tự nhiên có anh chị nào đó đưa cho khúc cây, nối vào cái cán giáo cho đủ dài để đâm tới mục tiêu.
Taliban đã từng cầm quyền ở Afghanistan, đã từng gây ra biết bao tội ác, bị những người yêu chuộng tự do lật đổ, đánh cho chạy dài đến vùng biên giới, lực lượng tan rã, chỉ còn một ít tàn quân, nay bỗng dưng có được vài chục triệu đô la xài, có tiền, nhất là tiền đó lại là đô la, thì lương thực chắc sẽ đầy đủ - vũ khí, chất nổ v...v... lại dồi dào, những thứ này đương nhiên dùng để giết hại dân lành, chống lại với lực lượng đồng minh, trong đó có cả quân đội Đại Hàn tham chiến, chúng có thêm điều kiện để kéo dài thời gian đánh phá, xương máu của dân lành và các chiến sĩ tự do sẽ còn phải hao tốn thêm - Thế này không phải là nối giáo cho giặc thì là gì???
Trong hoàn cảnh đất nước ta, chuyện này xảy ra nhan nhản từ mấy chục năm nay - Giặc cộng đánh phá miền Nam đã được các thành phần "nối giáo" đủ mọi tầng lớp tiếp tay, bà "mẹ chiến sĩ" ở các vùng nông thôn ngày đêm tiếp tế, che dấu, ở thành phố đã có các vị tu hành đỡ đầu, các văn nghệ sĩ, trí thức, lợi dụng sự yêu thương, vị nể của xã hội, lợi dụng quyền tự do của chế độ để làm áp lực, biểu tình, chống đối nhà cầm quyền, bó tay chính quyền, tiếp tay cho giặc. Lại còn có một số các vị tướng tá vì tham lam, hoặc vì bị sập bẫy, bị áp lực, mà tiêu lòn, cung cấp vũ khí, lương thực cho giặc, tạo cho chúng có điều kiện, phương tiện, đánh lại quân mình - Những hành động trên của từ quan tới dân, từ trí thức tới bình dân, không phải nối giáo cho giặc sao?
30 tháng 4 năm 75, mũi giáo đã đâm trúng người dân lương thiện miền Nam - Tan hoang - Mất mát vì cảnh sẻ đàn tan nghé - Người người đang hốt hoảng tìm đường chạy trốn thì đã xuất hiện ngay một đám "ôn dịch cánh mạng 30-4". Chúng đưa giặc đến tận nhà lục lọi, khám xét, bắt bớ những người đang trốn tránh - Chúng chỉ vẽ cho giặc đường đi, nước bước, để giặc càn quét không sót một chỗ nào, gây thêm khổ đau tang tóc cho dân lành - Những tên này không gọi chúng là bọn nối giáo cho giặc thì gọi bằng gì? - Trong các cơ quan chính quyền, các nha sở, các nhà máy, các căn cứ quân sự cũng không thiếu những thành phần nối giáo, tâng công - Chúng hướng dẫn lũ giặc từ chân tơ kẽ tóc, để cầu mong sự tin tưởng của những kẻ cướp ngày - Trong quân đội cũng chẳng thiếu, có những kẻ xun xoe thưa gửi, khi được gọi lên để chỉ dẫn cho giặc sử dụng các phương tiện kỹ thuật, hoặc tập cho giặc lái máy bay, tàu chiến v..v... Thậm chí cho đến khi vào tù, vẫn có những tên nối giáo, sẵn sàng bán rẻ lương tâm, soi mói từng lời nói, hành động của anh em để báo cáo lên bọn cai tù, hầu kiếm điểm để được... về sớm.
Nhìn thấy những kẻ đã từng quyền cao, chức trọng, ăn trên ngồi trốc, đã từng được người dân miền Nam thương yêu quý mến - Nay bỗng dưng cúc cung tận tuỵ với giặc thù, rạch ròi chỉ điểm chúng, để nanh vuốt của giặc thêm bén, gươm giáo của giặc thêm dài mà... đau lòng - Nói ra những điều này, chắc quý vị cũng biết rằng tôi nói đúng sự thật, mặc dù gọi là "chuyện giả đò" mà không hề giả đò chút nào. Đúng thế! Người lương thiện cố tránh xa bọn giặc cộng bao nhiêu, thì lại có những tên vô lại, tiếp tay nối cho cái cán giáo của bọn giặc dài ra bấy nhiêu.


Cho đến khi khoảng cách từ người lương thiện đến bọn giặc cộng đã cách xa cả nửa vòng trái đất, tỏa ra khắp các nước trên thế giới, vậy mà cái mũi giáo của bọn giặc cũng đã thấy lấp ló đâu đây, chỗ nào cũng có - Như vậy là vẫn còn có kẻ đang làm cái công việc nối giáo đấy quý vị ạ! Đành rằng có những việc vì vô tình, hoặc vì hoàn cảnh bắt buộc, nhưng nếu mình ý thức, hạn chế tối đa thì cũng đỡ tai hại - Chuyện nối giáo"vô tư" nhất hiện nay là chuyện gởi tiền - Tôi không hề đả phá chuyện con cái về thăm cha mẹ già yếu hoặc gởi tiền về nuôi dưỡng cha mẹ tại quê nhà - Chúng tôi vẫn phải làm công việc đó, nhưng nuôi dưỡng, thuốc men, để cha mẹ sống khoẻ mạnh, thoải mái, an hưởng tuổi già, hay giúp đỡ vốn liếng cho anh chị em sinh sống, không có nghĩa là bao nhiêu cũng không đủ - Chúng ta phải tự hạn chế lại, đừng đua nhau xây nhà, xây lăng, xây mả, hay nghe lời dụ dỗ mà đem tiền mồ hôi nước mắt về đầu tư - Nhìn số tiền hàng năm hải ngoại gởi về VN càng ngày càng tăng mà chóng mặt, năm nay đã suýt soát bảy tỷ đô la - Số ngoại tệ này bọn cầm quyền cộng sản làm được nhiều việc lắm, chế độ của chúng lại càng vững vàng vì chúng có thừa tiền để mua sắm các phương tiện hầu đàn áp dân lành - Xin đừng nghĩ tôi "cường điệu?" để "hù" bà con - Hãy nhớ lại miền Nam ta, phải chống với bọn cộng sản xâm lăng, mỗi năm Hoa Kỳ viện trợ cho khoảng 1 tỷ đô la là vững vàng chống giặc - Khi họ bỏ rơi, chỉ cần cắt số viện trợ đó là chúng t... .tiêu tùng - Như vậy rõ ràng nuôi dưỡng cộng sản là những số tiền hải ngoại gửi về chứ gì, chúng sẽ còn giữ được quyền lực lâu, con dân nước Việt còn khổ dài dài.


Một điều đau đớn hơn nữa, là ở hải ngoại này, có sẵn những người thừa lòng bác ái, lo rất xa cho tương lai, vì chính quyền csVN chỉ lo vơ vét, không lo đủ trường học cho con em , nên họ sợ con dân nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam các thế hệ sau này sẽ không biết chữ, không đọc được những điều "bác hồ" dạy, không đọc được những sách kể "tội ác Mỹ Ngụy", không thấm nhuần "tư tưởng hồ chí minh', không học hỏi đến nơi đến chốn giáo điều của "ông tổ mác-lê", và nhất là không đọc được những tài liệu giáo dục để biết rằng, hồi năm 1975, khi miền Nam được "giải phóng", có một số ma cô, đĩ điếm, chạy theo chủ Mỹ, những năm sau lại nảy sinh một bọn phản động, trây lười lao động, đã trốn theo v...v.. - Vì nghĩ đến tương lai đất nước, sợ những vấn đề "lịch sử" đó bị mai một, nên đủ mọi tầng lớp các ông bà trí thức, trí ngủ - thầy bà cha cố - giáo ngay, giáo gian - tài tử giai nhân, lão ông, lão bà, thi nhau quyên góp đem về VN để mở trường học cho các con cháu "bác" .
Tội nghiệp dễ sợ, hình như các ông các bà đó không hề nghĩ rằng, cho đến bây giờ chúng vẫn còn bắt học sinh các cấp phải học và thi những môn học về giáo điều cộng sản, từ mẫu giáo cho đến tốt nghiệp đại học, thậm chí trong các tu viện, các trường đào tạo linh mục, giáo sĩ các tôn giáo cũng không tránh khỏi. Tóm lại, các vị ấy khi trao trường học cho nhà nước csVN xong là hết, không có một tý quyền hạn gì, kể cả một chút "ý kiến, ý cò" về chương trình học - Vậy là cái cán giáo này dài biết bao nhiêu mà kể - Người có công nối, chắc sẽ được Đảng và nhà nước ưu ái hơn, và tình trạng này còn kéo dài thì muôn đời vẫn còn chế độ cộng sản - Cái "ác" được nuôi dưỡng bằng đủ mọi phương tiện, mọi hình thức, thì làm sao mà nó chết được, chẳng cần phải hô "muôn năm", nó vẫn sống hùng, sống mạnh cho đến.... tận thế!
"Ta" nối còn chưa đủ, có thêm "bàn tay lông lá" tiếp nữa mới vui và chắc ăn như... bắp. Ông Đại sứ Hoa Kỳ ở VN cho biết trong cuộc họp báo một tin quan trọng, đáng mừng: "Khoảng 20 năm nữa, 75% những người phục vụ trong chính quyền hay xí nghiệp ở VN, là được đào tạo tại Hoa Kỳ" - Chỉ có cộng sản mới có dư tiền cho con sang Mỹ du học, lại được ông Đại sứ hứa giành mọi ưu tiên, dễ dãi để số du học sinh được tăng nhiều hơn nữa - Nếu con em các viên chức cộng sản sang Mỹ du học để sau này chúng về thay cha ông chúng cầm quyền, thì cũng chưa có gì đáng mừng - Chúng học ở Mỹ về mà đã chắc chúng sẽ thực thi quyền dân chủ cho người dân không? Hay là lúc đó chúng lại dư khả năng, kiến thức để đàn áp, bóc lột dân một cách khôn khéo hơn cha ông chúng bây giờ - Nước Mỹ chỉ cần học ở Mỹ về để biết bảo vệ quyền lợi cho Mỹ là đủ - Nếu cộng sản vẫn cai trị ở VN, mà chính quyền cộng sản có chiếm 75% hay hơn nữa, được đào tạo ở Mỹ, tôi cũng không hề thấy có gì đáng lạc quan, mà càng nghĩ càng đau lòng - Chuyện trước mắt: đói cho ăn, bệnh tật cho thuốc là đúng - Tôi ủng hộ hết lòng - Còn những chuyện có hậu quả về lâu dài, xin quý ngài làm ơn suy xét trước khi thực hiện, để tránh... hậu hoạn!
Học Tập Văn Hoá "Mộc Tồn"
Trên đời có nhiều thứ văn hóa lắm, từ phong tục, tập quán, nơi ăn chốn ở, cung cách cư xử, sinh sống, trang phục cho đến cả ăn uống, mà thiên hạ gọi một cách văn chương là "văn hóa ẩm thực" cũng được kể đến. Ở đây, tuy tôi đề cập đến văn hóa "mộc tồn", nhưng không hề nhắc chuyện... ăn món này, mà chỉ đề cập đến một khía cạnh khác có dây dưa đến "cây còn" - tức con cầy.
Đầu cua tai nheo khiến tôi đề cập đến việc phải học tập theo "văn hóa mộc tồn" là như vầy:
Ban Biên Tập chúng tôi có ông Thiên Lôi, đây là danh hiệu truyền tin của ông ấy thuở xa xưa - Ông quả thật dữ dằn với giặc cộng, hồi ấy Tử Thần chỉ đâu ông đánh đó và mỗi lần vung búa tầm sét lên là trúng phóc - Ai ai cũng nể. Có một điều chúng tôi lấy làm lạ, là người năng nổ, hoạt bát như ông lại nhát... ăn, uống - Ai đời sĩ quan BĐQ mà không biết uống rượu - Thức ăn cũng chỉ hạn chế trong ba thứ: thịt gà, thịt heo và thịt bò, không nghêu sò ốc hến, "si phút, si phiếc" gì cả - Ngồi chung bàn với ông rất có lợi - Một hôm tôi hỏi đùa: "Ông chỉ ăn thịt, vậy có ăn được thịt... chó không?" - Ông lắc đầu: "Tôi không ăn thịt chó và tôi cũng ghét chó thậm tệ".
"Lọa" chưa, người ta không ăn thịt chó vì họ... yêu chó - Nó có nhiều tính tốt, đặc biệt là trung thành và có nghĩa với chủ, nên người yêu chó không nỡ ăn thịt. Còn ông không thích nó thì hà cớ gì ông không ăn thịt nó - Thiên Lôi phán:
- Tôi ghét cái tính... nịnh của nó! Ông thấy không, con chó nhà ông, nếu ông giận chuyện gì đánh hay đá nó một cái thì một lát sau, chỉ cần ông ngoắc ngoắc là nó cụp tai, vẫy đuôi líu ríu bước tới liền - Tôi ghét cái hành động quy lụy ấy của nó - Đồ không có... "lập trường". Nghe ông phát biểu xong, anh em cười xòa - Đúng là Thiên Lôi rỗi hơi, ghét chó vì nó không biết... nhớ!
Sau trận cười lại có người thắc mắc:
- Chó không giận chủ, dù chủ có đánh nó đau, gọi nó vẫn về, không bỏ đi là hợp tình hợp lý, vì đấy là người nuôi nó. Còn người ngoài đánh nó, muốn giết nó hay đồng loại của nó thì nó thù chứ ! - Ông không thấy kẻ thù của lũ chó là mấy tay chủ quán thịt chó à? Mấy tay này đi đến đâu, tụi nó kéo cả đàn cả lũ sủa inh ỏi, đuổi cho tới nơi, tới chốn đâu có tha! - Chó có lập trường của chó đấy chứ!
Câu chuyện tào lao này tưởng là anh em đùa với nhau cho vui, không ngờ lại đưa đến... chân lý: Đúng! Chăm phần chăm đúng - Chó có lập trường của chó và lập trường này lại rất đứng đắn, không thua gì con người - Thậm chí còn... "gác" một số người nào đó nữa kìa! Nghĩa là, chó biết ai là chủ, ai là kẻ thù - Nếu chủ có giận đánh cho ít roi, chính chó không giận lại chủ mà biết... "tha thứ", vẫn về với chủ - Còn với kẻ thù là những người ăn thịt đồng loại, chúng sẽ không quên và luôn luôn nhắc nhở nhau mối thù truyên kiếp này - Như thế thì chó xứng đáng cho một số người... "học tập" là đúng! Ai vậy cà?
Thật sự thời buổi này tìm câu trả lời không khó - Đầy dẫy những người mà lập trường không bằng "mộc tồn", hay nói rõ hơn là không có nét "văn hóa mộc tồn", cần phải.... học tập.
Họ là ai? - Họ là những người đã từng là bạn ta, đã ăn chung, ngủ chung, đứng chung chiến tuyến, lúc khốn khó trong tù có khi còn chia nhau nửa tán đường, cục muối v...v....
Họ cũng giống chúng ta, cũng đã bị tan nhà, nát cửa, bị VC đánh tư sản, đến nỗi chỉ còn cái xác nhà không.
Họ là những nhà văn, nhà báo, bị khép tội phổ biến văn chương đồi trụy, dùng ngòi bút để đánh phá "cách mạng", tội danh về tư tưởng lại còn nặng nề hơn những kẻ cầm súng.
Họ được gọi là những "tên biệt kích văn nghệ" - Họ là những nhạc sĩ, ca sĩ bị gán tội phản động, dùng lời ca tiếng hát để thúc đẩy binh sĩ hăng hái giết các chiến sĩ giải phóng.
Họ là những vị tuyên úy các tôn giáo, là kẻ thù nặng nề nhất của chế độ mới, vì đã chạy theo ngụy quyền, dùng tôn giáo như một loại thuốc phiện ru ngủ binh lính, thúc đẩy họ bắn giết và sẵn sàng tha tội giết người cho binh lính để họ yên tâm gây tội ác. Họ là những Quân, Cán, Chính, thành phần ưu tú của VNCH, đã bị bọn cộng sản gọi là "ma cô, đĩ điếm", chạy theo đế quốc Mỹ để kiếm chút bơ thừa sữa cặn từ dịp 30-4-1975.
Họ là những người dân lương thiện mà đầu óc mau quên, mới hôm nào trốn chui, trốn nhủi dưới những đống rơm, bó mía, thậm chí có khi phải rúc dưới những bao phân hay rác, để vượt biên, vừa tốn vàng, vừa cực khổ, nguy hiểm. Nếu bị bắt, chắc chắn sẽ mang tội phản quốc, bị tù mà không có án. Còn không bị bắt thì hành trình vượt biển có chín phần chết, một phần sống - Ngoài sóng gió, bão táp, lạc đường, hư máy, còn nạn hải tặc hãm hiếp phụ nữ, rồi bắt đi đem bán cho các động mãi dâm, sau đó giết hết mọi người, nhận chìm thuyền để phi tang v...v....
Họ là những ông hát ô đi sang Mỹ bằng máy bay, nhưng trước đó là những năm tù vô định, năm, mười, mười lăm.. năm, bị hành hạ từ thể xác đến tinh thần, đem được thân xác còm cõi về đến nhà thì đã tơi tả - Nào đã yên thân, tấm thân tơi tả đó có khi còn bị mất nhà, mất vợ, mất con, lê tấm thân mòn mỏi bán vé số sống qua ngày, tuần tuần, tháng tháng vẫn phải đến công an khu vực trình diện mới tạm yên thân.
Họ, họ là những người mới hôm nào, khi sang được bến bờ tự do, đã vui mừng, hứng khởi tuyên bố những lời lên án chế độ cộng sản, họ tả lại những cảnh cơ cực, khốn khổ của họ và đồng bào trong nước: câu "cột đèn đi được nó cũng đi", đã phát ra từ miệng nhiều (rất nhiều) người. Vậy mà chỉ ít năm sau họ... quên hết. Họ hân hoan trở về nơi mà họ đã liều chết để lìa bỏ ra đi, tuyên bố, tuyên mẹ vung vít để nịnh VC... Thôi! quý vị cũng hiểu cả rồi! Tôi buồn, không viết đến họ nữa... Tôi viết chuyện khác:
Gởi Ki-Ki, Mi Lu, Mi Nô, Vàng, Vện, Mực, Đốm, các quý Cẩu thuộc mọi quốc tịch trên thế giới thân mến!

Nhân danh cá nhân tôi, một con người chuộng tự do, biết yêu mến đồng loại nếu họ có lòng nhân ái với mình và mọi người, yêu các loại gia súc sống gần gũi - Đồng thời cũng biết oán thù những kẻ gian ác, thủ đoạn, giết hại đồng bào. Tóm lại, tôi biết ơn những người hay vật, đã làm ơn hoặc giúp ích cho tôi, cho đời - Tôi cũng cực lực lên án và xa lánh những kẻ gian ác, chuyên tìm cách hại người, thù ghét các loại ác thú vồ người ăn thịt - Loài người mà ác giống như cộng sản, loài thú mà dữ như cọp, beo, chó sói, tôi tìm cách tránh xa được chừng nào tốt chừng đó. (không có ...nhu cầu gần gũi).
Tôi rất vui thấy quý Cẩu cũng có cách hành sử giống chúng tôi, mặc dù chúng ta khác nhau: "người và vật". Quý Cẩu ơi! Tôi rất buồn vì loài người chúng tôi có một số kỳ lắm, họ sẵn sàng tôn vinh những người đã hại họ, hại gia đình họ tan nát - Họ mau quên và dễ dàng quỳ gối trước kẻ thù. Tôi biết quý Cẩu không giống họ, vì nếu quý Cẩu cũng mau quên giống như họ thì... tuyệt chủng lâu rồi - Đây này! Thí dụ như mấy chủ tiệm thịt chó, nếu quý Cẩu không sủa ầm ĩ, thông báo cho nhau để tránh, mà lại im lặng chạy theo chúng, khi thấy chúng cầm cục xương, nắm cơm đưa ra, thì lúc đang mải ăn những thứ đó, họ đã đập đầu quý cẩu, hay trùm bao bố, bắt đem về làm thịt rồi - Cẩu nào cũng như vậy thì tuyệt chủng là cái chắc - Tôi hết lòng khâm phục "thái độ ngoan cường" ấy của quý Cẩu - Tôi ước ao làm sao mà người Việt hải ngoại chúng tôi, triệu người như một, biết đề cao, cảnh giác như các quý Cẩu, xa lánh bọn cộng sản gian ác thì hạnh phúc cho dân tôi biết mấy.
Quý Cẩu ơi! Niềm mơ ước của tôi tuy đơn giản như vậy, nhưng sao tôi vẫn cứ lo mộng khó thành - Tôi chỉ sợ một điều, những ông bà đã hân hoan trở về VN ấy, lại sỉ vả tôi, họ bảo rằng chúng tao về với... chủ tao, mà sao mày cũng lắm mồm. Nếu vậy, quả thật hết thuốc chữa... Quý Cẩu ngạc nhiên không hiểu à? - Có gì đâu, cũng giống như hình ảnh đồng loại của quý Cẩu, âm thầm cụp tai, vẫy đuôi đi theo anh chủ tiệm... thịt cầy với khúc xương trên tay đấy! Tương lai mấy cẩu đó chắc sẽ được xuất hiện trên bàn, chung với riềng, mẻ và... lá mơ - Thật thơ mộng và lãng mạn quý Cẩu nhể!!!
Thưa quý vị! Những "chuyện cộng đồng" này chắc quý vị đã nghe, hoặc đã thấy. Tôi chỉ kể lại - Mong quý vị thông cảm và bỏ qua những sai sót, nếu có.
 
Mủ Nâu Thiện Xạ

THIÊN ĐƯỜNG MỚI : Không thể sống chung với độc quyền


Cái “Tết Tây” vừa qua, cái“Tết Ta” đang tới. Khung cảnh nhữngđường phố lớn ở VN thật nhộn nhịp với đèn hoa tưng bừng, với những “Hội Hoa Xuân”, với những đại siêu thị đại hạ giá, hàng đoàn người lũ lượt, chen chúc nhau chờ mua hàng xịn, hàng rẻ. Từ cổng chợ đến các hàng quán vỉa hè cũng bày bán đủ mặt hàng tết, xanh đỏ, hoa hòe hoa sói trông thật vui mắt. Nhìn cái khung cảnh “thanh bình hoan lạc” ấy, ai cũng cho rằng người VN đang hưởng một mùa xuân no đủ, hạnh phúc và chúng ta cũng mong như thế.
Nhưng thật ra đó chỉ là cái bề ngoài. Nếu đọc tin ở các tờ báo trong nước thì hầu như tất cái xanh đỏ ấy toàn là “nhiệm độc nặng”, ăn vào sinh bệnh và có thể “ra đi” ngay. Mời bạn đọc qua mấy hàng tin sẽ thấy ngay sự “rùng rợn” như thế nào.
"Đậm đặc" phụ gia độc trong thực phẩm
Kiểm tra các cơ sở sản xuất, kinh doanh các mặt hàng thực phẩm phục vụ Tết Nhâm Thìn, thanh tra Sở Y tế TP.HCM cho biết có đến hơn 61% cơ sở vi phạm. Đây là các cơ sở sản xuất các loại mặt hàng mứt, lạp xưởng, hạt dưa, rau câu.
Trong đó, 9 trong 21 mẫu thực phẩm được thanh tra kiểm nghiệm có các phụ gia, hóa chất không được phép sửdụng trong sản xuất thực phẩm. Cụ thể: 4 mẫu mứt có chứa chất tẩy trắng công nghiệp; 4 mẫu chả có chứa hàn the và 1 mẫu rau câu chứa đường hóa học.
Rồi đến thực phẩm còn nhiễm độc nặng hơn như“phụ gia + mỡ thối = lạp xưởng”
Theo thông tin từ Cảnh sát môi trường TP.HCM, từ đầu tháng 12.2011 đến nay, lực lượng này đã tập trung kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm (ATVSTP) Tết.
100% cơ sở được kiểm tra đều vi phạm vệ sinh an toàn thực phẩn

"Rùng rợn" nhất là "công nghệ" sản xuất lạp xưởng theo công thức: phụ gia + mỡ thối = lạp xưởng. Kiểm nghiệm ATVSTP các tỉnh phía nam của Viện Vệ sinh y tế công cộng TP.Sài Gòn, cho kết quả: Hơn 58,6% các mẫu thịt và sản phẩm từ thịt được kiểm nghiệm không đạt chỉ tiêu ATVSTP.
Trong đó, tại TP.Sài Gòn, gần 89% mẫu thịt heo được kiểm nghiệm có chứa vi khuẩn E.coli (loại vi khuẩn gây bệnh cơ hội và là nguyên nhân hàng đầu gây bệnh tiêu chảy) và tụ cầu vàng S.aureus (gây nhiễm khuẩn); 83,3% mẫu chà bông có chứa vi khuẩn E.coli, đường hóa học cyclamate.
Tại Long An, Tây Ninh, Tiền Giang, Cần Thơ, Bến Tre: 100% các mẫu thịt heo được kiểm nghiệm đều phát hiện vi khuẩn E.coli và tụ cầu vàng S.aureus.
Một số thực phẩm chế biến phục vụ cho Tết tại TP Sài Gòn: 80% mẫu lạp xưởng sử dụng phẩm màu vượt mức cho phép, nhiễm độc chì và các chỉ tiêu vi sinh khác; 76,67% mẫu xúc xích thanh trùng, jambon có vi khuẩn E.coli, S.aureus, chì; 20/21 (95,24%) mẫu chảlụa chứa hàn the, chì và một số phụ gia vượt chỉ tiêu cho phép của Bộ Y tế…
Gần 61% sản phẩm bia, rượuđược kiểm nghiệm có hàm lượng aldehyde, mentanol, ethanol, độ a-xít vượt quá quy định.
Hơn 91% mẫu rau được kiểm nghiệm bị phát hiện có chất tẩy trắng, vi khuẩn E.coli, natri benzoate…
Đó mới chỉ là sơ lược những báo động đỏ, còn nhiều những hàng tin như vậy về đủ mọi loại thực phẩm có chứađủ lọai chất độc mà người ta có thể mua được dễ dàng ở các cửa hàng bán hóa chất tại các chợ. Chỉ cần lướt qua mấy hàng tin này, dân Sài Gòn… hết muốn ăn Tết. Ăn Tết là ăn chất độc, chưa biết vào bệnh viện hay ra nghĩa địa lúc nào!
Vài hàng để bạn đọc thông cảm với dân Sài Gòn, nhưng chuyện đáng nói nhất là chuyện tăng giá điện với những lo ngại của người dân.

Tăng giá điện, cú “đánh úp” lên đầu dân

Không thể hiều nổi tại sao,đùng một cái, ngày 20-12 vừa qua, ông “nhà đèn” đột ngột tăng giá điện lên 5%. Trong khi chính phủ vẫn “kiên quyết kiềm chế lạm phát” và “bình ổn giá cả thị trường”, cú tăng giá điện tất nhiên sẽ gây không ít khó khăn cho quyết tâm của chính phủ VN. Một đằng nói “kiềm chế”, một anh“phá bĩnh” cứ tăng giá. Thế thì làm sao cầm cương được con ngựa bất kham đúng vào thời kỳ “nhạy cảm” nhất trong năm. Sao không thể để sau Tết, các mặt hàng có thể sẽ xuống giá, lúc đó hãy nói chuyện tăng giá điện. Các ông điện lực sợ cái gì mà vội vàng tăng giá đúng vào lúc người dân không ngờ nhất?
Như thế, đúng nghĩa đó là “cúđánh úp” ngoạn mục nhất. Người dân trắng mắt ra nhìn. Ngay lập tức, ngày hôm sau các mặt hàng từlòng chợ đến đường phố có lý do chính đáng để tăng giá vô tội vạ. “Bác không thấy giá điện tăng đó sao, hàng chúng tôi cũng phải tăng chứ không lỗ vốn à”. Và cứ thế cú đánh úp này, theo đúng sách vở“du kích chiến” mang lại chiến thắng vẻ vang cho các “ông ta nhà đèn”. Một cuộc chiến hoàn toàn không cân sức giữa người dân và ông độc quyền. Dân có muốn phản kháng, có muốn nêu ý kiến cũng chẳng được. Ý kiến thì được cái gì và với ai đây?
Trước những lo ngại và bất bình của người dân, chỉ trong 2 ngày, chiều 22-12 đã có hơn 2.700 câu hỏi gửiđến một tờ báo điện tử “phỏng vấn” những quan chức có trách nhiệm. Có 4 ông thuộc Tổng Cty Điện Lực trả lời trực tuyến, đó là các ông Phó tổng giám đốc Tập đoàn Điện lực VN - Đinh Quang Tri, Cục trưởng Cục Quản lý Giá - Nguyễn Tiến Thỏa, và Phó cục trưởng Cục Điều tiết Điện lực, Đinh Thế Phúc. Không thấy ông nào của Bộ Công Thương hay của VP Chính Phủ. Những câu hỏi khá gay gắt. Xem ra câu trả lời vẫn chỉ là những “bài ca” cũ như báo chí VN đã giúp phần phổbiến từ trước như sự “lỗ lã của ngành điện” và mức tăng “không đáng kể”, lẽ ra phải tăng 11% kia đấy, và “không gây ảnh hưởng cho những gia đình nghèo…”.
Những câu trả lời thiếu thuyết phục và làm lộ lý do gấp rút tăng giá điện
Hãy cứ lấy thí dụ như người dân nghèo sẽ “thắt lưng, buộc cái bụng đói”, chỉ sử dụng điện trong phạm vi không phải trả thêm xu nào, nhưng điện tác động lên giá cả, con cá lá rau đều tăng giá, nguồn nước tưới cũng phải dùng điện vậy người dân nghèo có chịu ảnh hưởng không? Tất nhiên ai cũng “lãnh cái búa” cả, các ông điện lực không thể không biết đến vấn đề hết sức giản dị này. Vây mà trả lời “không ảnh hưởng” thì làm sao người dân “tâm phục, khẩu phục” được!
Câu hỏi của chị Trần Thị Thanh Thúy ở An Giang làm lộ lý do tăng giá điện gấp rút vào ngày 20-12-2011. ChịThanh Thủy hỏi:
- Giá điện tăng không quá 5% thì không cần phải báo cáo, vậy liệu 3 tháng sau giá điện có tăng lên nữa không?
- Ông Đinh Quang Tri trả lời: “Tôi biết bạn rất quan tâm nhưng tại thời điểm này, chưa thể khẳng định được có tăng giá hay không sau 3 tháng nữa. Điều đó phụ thuộc vào sự biến động của các thông số đầu vào cơ bản (giá nhiên liệu, tỷgiá, cơ cấu sản lượng điện phát) và điều kiện của kinh tế xã hội tại thời điểmđó. Từ giờ đến hết năm, sẽ không có đợt tăng giá điện nữa. Vì theo Quyết định 24 và Thông tư 31 thì mỗi đợt tăng giá điện cách nhau tối thiểu 3 tháng”.
Câu trả lời cho chúng ta niềm“vui to lớn” là từ nay đến cuối năm, tức là đến cuối năm 2011, chỉ còn 8 ngày nữa sẽ không tăng giá điện. Nhưng đến năm 2012 thì khác, nó còn “tùy thuộc” vào các vấn đề phức tạp và mơ hồ như ông Tri vừa trả lời. Nó hàm chứa một ý nghĩa rất… sâu sắc rằng có thể giá điện sẽ tăng, cứ 3 tháng một lần. Sang đến năm 2012, còn những 4 cái 3 tháng nữađấy bà con ơi! Vì thế tăng giá điện vào dịp cuối năm 2011, là thượng sách!
Theo ông Đinh Quang Tri, Phó tổng giám đốc Tập đoàn Điện Lực VN cho biết, do mục tiêu kiềm chế lạm phát, Chính phủ chỉ cho phép tăng ở mức thấp nhất là 5%. Với mức tăng này, EVN chỉ thu thêm được khoảng 6.000 tỷ đồng, theo ông Tri, đây là một con số rất khiêm tốn và chưa thể bùđược khoản lỗ 10.000 tỷ đồng. Vậy là dân còn mệt dài dài.
Cơ chế thị trường và nạn độc quyền không thể sống chung

Không thể phủ nhận quyết tâm và khó khăn của chính phủ VN trong công cuộc “kiềm chế lạm phát” và “ bình ổn giá cả thị trường” trong thời gian vừa qua. Thậm chí đôi khi phải dùng đến những biện pháp hành chính khá cứng rắn như biện pháp đối với lãi suất ngân hàng… Và người dân nào cũng mong mỏi cho những mục tiêu đó thành công. Bởi đó là cuộc sống thiết thực của hơn 80 triệu dân. Quyết tâm và những biện phápđã và đang áp dụng đã ít nhiều mang lại kết quả đáng khích lệ. Thị trường không xáo trộn quá nhiều như người ta lo sợ, ngân hàng nhỏ không vỡ nợ bởi được “bao bọc” bởi các ngân hàng lớn. Tuy cũng có vài nơi, người dân có vài chục tỷgửi ngân hàng, đến lúc rút tiền ra, ngân hàng không đủ vốn phải xin khất, nhưng rồi cũng giải quyết được trong một thời hạn ngắn. Bởi các “ông lớn” ngân hàng thừa biết rằng nếuđể một ngân hàng “bể” thì mình cũng “bể” theo một sớm một chiều thôi. Đây là vấn đề thuộc phạm vi tài chánh, chúng ta sẽ bàn đến vào một kỳ khác.
Trở lại chuyện giá điện tăng và trước mắt là sẽ tăng theo “cơ chế thị trường”. Như thế có nghĩa là người cung cấp là bên bán điện, người dân là người tiêu dùng, cái cán cân ấy phải cân bằng với lợi ích của cả đôi bên. Chính phủ không tham dự vào sự “mua bán” này, có nghĩa thực tế là chính phủ không thểcứ bù lỗ cho ngành điện mãi được. Đây cũng là điều hợp lý. Tuy nhiên, nếu là cơ chế thị trường thì phải có cạnh tranh, nếu để một anh độc quyền thì không còn là cơ chế thị trường nữa. Anh độc quyền sẽ “bóp chết” anh tiêu dùng. Vậy câu hỏi đặt ra là bao giờ ngành điện mới có cạnh tranh? Nếu người tiêu dùng không đồng thuận với dịch vụ cung cấp thì kiếm đâu ra chỗ thay thế?
Nhớ lại khi ngành viễn thông còn độc quyền, muốn gắn cái điện thoại phải chạy chọt cửa trước cửa sau, mất cảchục triệu đồng mới có được cái a lô. Đến khi thế độc quyền bị phá, các hãng Vinaphone, Mobiphone rồi Viettel, S Phone… ra đời, khách hàng lại là thượng đế,tha hồ lựa chọn với giá rẻ, đến ngay anh phu đổ rác cũng có cái a lô bên mình.
Nhưng ngành điện thì khác. Công cuộc đầu tư vào ngành này không giản dịnhư viễn thông. Nó sẽ mất một thời gian dài với số vốn khổng lồ. Người dân vẫn chưa thấy hy vọng nào trong một ngày gần đây cái thế độc quyền của ngành điện sẽ bị phá vỡ. Họ sẵn sàng chấp nhận sựcông bằng trong kinh doanh và trả tiền điện một cách trung thực. Nhưng là bao giờ? Vẫn còn là một câu hỏi chưa được trả lời. Trong thời gian đó thì cơ chế thị trường vẫn phải sống chung với nạn độc quyền.
Hai doanh nghiệp lớn nhất VN còn độc quyền

Hiện nay ở VN có hai doanh nghiệp lớn nhất, giữ vai trò chi phối trong 2 mặt hàng thiết yếu với cả nền kinh tế và mỗi người dân là điện và xăng dầu đã khiến dư luận nhiều phen bất bình.
Một tờ báo đã viết:
“Ông “nhà đèn” tăng giá trong khi vẫn còn dư địa để chưa tăng hoặc tăng ít hơn như Kiểm toán Nhà nước đã chỉra trong kết quả kiểm toán báo cáo tài chính của EVN (Tổng công ty Điện Lực) năm 2010. EVN than lỗ để tăng giá điện trong khi vẫn trả lương cao với mức lương bình quân lên tới 13,7 triệu đồng 1 tháng 1 người cho quan chức, nhân viên tại công ty mẹ.
Không tăng giá như EVN nhưng kết quả kiểm tra hoạt động kinh doanh của Petrolimex (Tổng Công ty Xăng Dầu VN) công bố cùng ngày 19-12 cũng khiến dư luận thấy khó hiểu về cung cách kinh doanh của doanh nghiệp này cùng 3 doanh nghiệp lớn kinh doanh xăng dầu khác. Cũng từng than lỗ để “cự nự” với Bộ Tài chính về việc buộc phải giảm giá xăng 500 đồng/lít xăng ngày 26-8 vừa qua song Petrolimex vẫn phóng tay trả thù lao cho đại lý cao hơn quy định của Nhà nước.
Và cho dù “hào phóng” bất thường như vậy thì doanh nghiệp này vẫn lãi lớn, tới cả trăm tỉ đồng trong thời gian chưa đầy 2 tháng (từ ngày 1-7 đến ngày 26-8), chứ không hề lỗ như từng than…
Vậy thì chờ gì nữa mà không phá cái thế độc quyền này để nền kinh tế và người dân cùng được nhờ”.
Lúc này người dân chỉ còn biết răm rắp tuân theo sự lên giá xuống giá của các ông độc quyền. Làm thế nào hơn? Không có cái alô vẫn sống được, chứ không xăng không điện làm sao mà sống? Tôi xin kể lại một câu chuyện khóc dở mếu mếu dở, thật 100/100 đã từng xảy ra.
Cú dằn mặt của ông nhà đèn Kiến An
Bà Trần Thị Sinh Duyên, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần “May Hai” ở Hải Phòng, cho biết việc cắt điện đã ám ảnh bà đến nỗi hàng ngày, cứ mở mắt ra đã phải lo bị cắt điện. Lịch cắt điện bắt đầu dày đặc từ đầu tháng 7 với tần suất 2 ngày cắt một lần, thời gian cắt điện kéo dài cả ngày. Hậu quả làđơn hàng bị vỡ liên tục vì lịch giao hàng được thực hiện mỗi tuần một lần.
Ngày 17-7-2008, bà Duyên cử nhân viên đến Điện lực Kiến An (Hải Phòng) đề nghị được thông báo trước về lịch cắt điện để tổ chức sản xuất cho phù hợp thì bị từchối, với lý do cắt điện bất khả kháng, không thể thông báo trước. Khi đặt vấn đề mềm mỏng hơn là sau mỗi lần cắtđiện bất ngờ (ở đây còn thích xài chữ nghĩa gọi là đột xuất), xin sở Điện lực Kiến An xác nhận bằng văn bản về thời gian cắt điện để doanh nghiệp làm căn cứ đàm phán lại về thời gian giao hàng với đối tác. Không ngờ “ông điện” nổi giận. Một nhân viên nói luôn “Muốn được thông báo sẽthông báo. Hôm nay cũng là ngày cắt điệnđấy”. Nói rồi, “ông điện” lập tức cho người xuống cúp cầu dao nguồn điện Cty May Hai của bà Duyên.

Cho biết thế nào là lễ phép với quan nhà đèn
Thế là nhà may tối om, công nhân ngồi chơi xơi nước, ăn lương theo sản phẩm thì đói là cái chắc. Chủ nhà may méo mặt, lại tính đến chuyện đền bù cho đối tác vì chậm giao hàng, chưa biết sốtiền sẽ lên đến bao nhiêu chỉ vì sự “ra oai” của ông nhà đèn. Có thể “diễn dịch” nôm na ra rằng: “Cắt đấy, làm gì nào! Cho biết thế nào là lễ phép với quan nhà đèn”.


Công nhân nhìn ra toàn khu vực của nhà may này không nhà nào bị cắt điện, điện sinh hoạt của khu vực dân cư gần đó vẫn không bị cắt thì không có lý do gì đểcắt điện sản xuất. Lý do duy nhất chỉ là sự bực mình của ông nhà đèn, dám hạch hỏi “quan nha” về việc công, quan muốn cắt lúc nào thì cắt, chứ việc gì phải trình báo với ai?” Anh công nhân than thở: “Đúng là… mó dế ngựa”.
Từ câu chuyện này và từ năm 2008 đến nay, bạn đọc thử hình dung ra nếu cứ sống chung với độc quyền thì cơchế thị trường sẽ mang lại tác dụng gì?
Bài Văn Quang viết từ Saigòn
7-1-2012

“ĐẠO ĐỨC …MẮM TÔM”


 
 
Chiều nay người viết bài này đangdùng cơm tối, trong bữa cơm có món cà pháo mắm tôm. Đang ngon miệng, bỗng nghebản tin từ Việt Nam,nói cả nước lại đang phát động phong trào “Học tập và làm việc theo tấm gương đạo đức HồChí Minh”, bỗng phì cười làm mắm tôm văng cả vào mặt thằng cháungoại. Ông  bèn xin lỗi cả nhà, nhất làđứa cháu ngoại, sau đó bữa cơm đang dang dở đành phải dẹp bỏ. Bây giờ cả nước,nhất là lớp thiếu niên đang bị đảng Cộng Sản phun mắm tôm vào mặt, mà chẳng aichịu đi rửa cũng như người gây tội, chẳng ai chịu mở miệng ngõ một lời xin lỗi.
            Đạo đứcđược định nghĩa như thế nào? Sang Tàu thì lấy Tăng Tuyết Minh, sang Mạc Tư Khoathì ôm vợ đồng chí Lê Hồng Phong. Ở hang Pắc Bó thì đã có Phá Thị Nùng,sinh được một con trai, Nông Thị Ngát mẹ đẻ của Nông Đức Mạnh, Về  nước, hết Đỗ ThịLạc, bí danh “ChịThuần”, có một con gái, đến Nguyễn Thị Xuân. Đời bác không lúc nào thiếu đànbà, con rơi của bác không làm sao đếm hết, tư cách của bác là thứ Sở Khanh trongchuyện Kiều. Nhìn cảnh cô phụ Tăng Tuyết Minh lúc về già, với ảnh chồng Lý Thụytreo trên tường mới thấy tư cách của Hồ. Khi có chức có quyền, lại vô tráchnhiệm để vợ tên Trần Quốc Hoàn hiếp dâm rồi vất xác ra đường cho xe cán.
            Trong lịch sử văn học, những người viết thuê vẽ mướn để ca tụng người trả tiền cho mình, mà người đời coi rẻ  gọi là “bồi bút” cũng còn khá hơn những kẻdùng chữ nghĩa văn chương, nấp dưới một cái tên khác, để tự khen mình, trên thếgiới chỉ có duy nhất “nhà báo vĩ đại” Hồ Chí Minh, nghìn lần vô liêm sỉ. Thế màbác làm được, không biết ngượng, nói về chuyện này lỗ tai bác không thấy đỏ.Chúng ta hãy nghe những lới tán dương, đề cao bác: “…những phẩm chất cao đẹp của Người vang khắp năm Châu. Người là mộtnhà cách mạng lỗi lạc, nhà văn hóa lớn, một nhà báo vĩ đại.”
            Bác hèn,làm ngơ cho cố vấn Tàu phát động phong trào cải cách ruộng đất giết 172,008 đồng bào miền Bắc, miễn là được làm chư hầu trung kiên của Trung Cộng,mà không thấy xót xa khi máu người Việt đổ ra. Đó là đạo đức của những tên đồtể. Bác hèn để cho cánh Lê Đức Thọ thao túng chính trường, tàn sát đồng chí vìbí mật đời bác nằm trong hồ sơ của đảng, đó là đạo đức…Năm 1948, Hồ Chí Minhngụy tạo ra ngày sinh 19 tháng 5 là ngày sinh nhật của mình để bắt dân Hà Nộitreo cờ đón Đô Đốc Pháp d’ Argenlieu, lúc chết cũng còn đổi ngày kẻo sợ xui chođảng.
            Đó là chưa nói đến một giả thuyết cónhiều luận cứ khả tín là thực sự xác thực là có một Hồ Chí Minh thật mà đến bốnHồ giả, trong đó có ba người là Tàu. Các sử gia Halberstam va Douglas Pike đềucông nhận rằng:“Hồ luôn luôn chứng tỏ làkẻ đại tài về xảo trá và tàn bạo.”Tác giả Minh Võ cũng đã viết: “Cộng Sảnsẵn sàng hy sinh những tiêu chuẩn đạolý đã được nhìn nhận một cách phổ quát để có thể nói dối ăn gian vì lợi íchcách mạng!”
Đặc biệt năm nay, cảnước đang “háo hức” kỷ niệm “100 năm Ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước(5-6-1911-5-6-2011), với nhiều cuộc hội thảo được diễn ra, với 139 bài thamluận, dùng những chữ những câu dân chúng đã được nghe, được đọc năm sáu mươinăm về trước. Ban tuyên huấn đảng Cộng Sản Việt Nam đã vận dụng những đầu óc “siêuviệt” nhất của đảng để soạn thảo bản đề cương tuyên truyền cũng với những câunhững chữ xũ xì ca ngợi “con đường ra đi cứu nước của bác”. Nhưng có những sự thậtđảng Cộng Sản rất khó phản bác, vì Hồ Chí Minh lên tàu Admiral Latouch-Trévillebỏ nước ra đi chỉ vì nghèo đói, thất cơ lỡ vận. Nếu tấm đơn của bác đề ngày15-9-1911 gởi cho Tổng Thống và Bộ Trưởng Bộ Thuộc Địa Pháp, xin ân huệ  đặc cách vào học Trường Thuộc Địa Paris, đượcchấp nhận, Hồ Chí Minh đã trở thành một thứ quan lại tay sai cho Pháp và nướcViệt Nam đâu có chịu khổ đau, tai ương gần một thế kỷ như thế. (tài liệu trongvăn khố Pháp của Nguyễn Thế Anh và Vũ Ngự Chiêu)
Có phải thật tình đảng Cộng Sản không biết gì về cuộc đời Hồ Chí Minh ngậpngụa trong thối tha như vậy, nên luôn luôn ca tụng hết lời về chuyện “đạo đức”của bác, không chỉ trong những văn kiện của đảng Cộng Sản, mà phổ biến trongquần chúng, trong học đường về cuộc vận động “Học tập và làm theo tấmgương đạo đức Hồ Chí Minh” phát động mỗi năm trong cả nước. Đảng Cộng Sản thừabiết Hồ Chí Minh là ai, đạo đức cỡ nào, nhưng vẫn luôn luôn vực cái xác ướp dậyđể làm cái dù che cho chế độ, mặc dầu họ biết cái dù ấy đã thủng trăm lỗ. Học tập đạo đức Bác Hồ như thế nào để vận dụng vào đời sống của cán bộ CS hôm nay? Bác ở nhà, có ao cá thìdinh thự Nguyễn Tấn Dũng không thua lâu dài của các bậc Vua Chúa thời trung cổÂu Châu. Noi gương đạo đức của bác nên từ Lê Duẫn đến Lê Đức Thọ, Trần Văn Trà, Hà Huy Giáp, Văn Tiến Dũng, Hoàng Văn Hoan… phải có từ hai vợ trở lên và sống đời hoang dâm. Trongsố hàng trăm tập thể, cá nhân, nhất là cán bộ cao cấp, được xem là điển hìnhcủa những năm “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, có NguyễnTrường Tô, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang hay Hồ Xuân Mãn, Bí thư tỉnh Thừa Thiên– Huế. Chủ tich Nguyễn Trường Tô thì mua dâm nữ sinh do Hiệu trưởng Sầm ĐứcGiang làm “ma cô”,  bị chụp ảnh trầntruồng khi vào động mãi dâm, Hồ Xuân Mãn đi ăn trưa, sàm sỡ ôm hôn tiếp viên, bịbạt tai, lại hung hăng đòi đuổi việc nạn nhân này. Những thứ ruồi nhặng đang nhởn nhơ này là biểu tượng cho “đạo đức bác Hồ!” chăng? Cứ nhìn cung cách mộtông cụ già  Chủ Tịch Nước ôm hôn diễn viên điện ảnh Trà Giang một cách thô tục, tham lam, thì chúng ta không còn lạgì bọn con cháu trong đảng của bác như Nguyễn Trường Tô hay Hồ Xuân Mãn!
Đã như thế, đảng Cộng Sản lại cốnhét thứ đạo đức này vào đầu óc bọn trẻ mới lớn lên, đã thấy rõ xã hội hiện naynhư thế nào, một đề thi lịch sử trong kỳ thi vào đại học năm nay, khiến cho bácHồ trở thành một trò cười nhân gian. Đó là câu hỏi:” Nguyên nhân ra đi tìmđường cứu nước của Nguyễn Tất Thành.” Thay vì “cóp” nguyên văn 139 bài thamluận, hay những gì đăng nhan nhãn trên báo chí chính phủ, nói ra rả trong đài phát thanh nhà nước, để lấy điểm ưu vào đại học thì các cô cậu mãi lo chơi gamevà coi phim sex, đã trả lời đề thi theo sự suy nghĩ riêng của mình, pha mộtchút ngu dốt như: "Nguyễn Tất Thànhtìm đường cứu nước vì người đã vứt bỏ tình yêu thương với một thiếu nữ cùngquê!" hay "Người không muốnđi theo vết xe đổ của đại thi hào Nguyễn Du!..."
Ông Sơn Tùng đã biện minh cho “đạo đức” Hồ chí Minh bằng cách trích dẫn lời của triết gia J.J.Rousseau:“Những tâm hồn thấp kém không thể hiểu thấu các bậc vĩ nhân, cũng như kẻ nô lệ nherăng cười khi nghe hai tiếng tự do". Quả thật vì quá thấp kémchúng tôi không hiểu nổi hai chữ đạo đức mà đảng Cộng Sản Việt Nam dành cho Hồ chí Minh là thứ đạo đức nào. Mặt khác, tuổi trẻ Việt Namthật sự đang “nhe răng cười” khi nghe quý ông bà đang dạy dỗ chúng về cái gọilà “học tập và làm việc theo tấm gương đạo đức của bác Hồ.”
TẠP GHI HUY PHUONG

MẬU THÂN, VẾT THƯƠNG THẾ KỶ



MẬU THÂN, VẾT THƯƠNG THẾ KỶ
(Tưởng niệm 40 năm biến cố Mậu Thân)



Bốn mươi năm trước, một mùa xuân
Khắp nẻo thôn xa đến phố gần
Dân dã nôn nao mong hưởng Tết
Lính chờ hưu chiến, phút dừng quân


Hỡi ơi, Xuân ấy có đâu ngờ
Súng nổ điên cuồng, nát giấc mơ ...
Thành phố hoang tàn theo pháo giặc
Mùa xuân tắm máu giữa giao thừa !!!



Tại sao tàn nhẫn giết dân tôi ?
Hưu chiến vì đâu máu đỏ trời !
Tập thể một mồ, ngàn xác chết
Xác già, xác trẻ, xác nằm nôi !!


Mùa Xuân sao nỡ giết dân tôi ?
Cả triệu sinh linh chết ngậm ngùi
Từ trẻ đợi giờ khoe áo mới
Đến già đang ước bữa cơm vui ..





Mùa Xuân, ai đã giết dân tôi ?
Một nửa quê hương khói lửa vùi
Ai pháo vào dân, vào bịnh xá
Vào trường, vào chợ, viện mồ côi ?!


Ôi tang thương ấy bởi vì đâu
Sao chọn ngày xuân dựng thảm sầu ?!
Để mãi Mậu Thân dòng uế sử
Cho đời nguyền rủa đến ngàn sau !





Xuân này là đã bốn mươi xuân
Nỗi hận niềm đau vẫn bội phần
Hằn dấu vết thương, đen thế kỷ
Mậu Thân, tội ác của vô thần !


Bao nhiêu oan khuất vẫn còn đây
Hận bốn mươi năm chửa lấp đầy
Chẳng lẽ cúi đầu than khóc mãi
Quê hương đang đợi cuộc vần xoay ...



Hỡi nào toàn quốc đứng vùng lên
Nhân bản, yêu thương dựng lại nền
Dân chủ, công bình xin kiến tạo
Ngàn đời hiển hách giống Rồng Tiên


Đừng ngần ngại nữa, góp bàn tay
Cứu chính đời ta khỏi đọa đày
Và cứu dân lành trong đáy ngục
Bạo quyền lừa mị bấy lâu nay ...


Cứu quê cho hết vặn mình đau
Và Mậu Thân xưa bớt hận sầu
Tiễn những hồn oan về cõi tịnh
Cờ Vàng công chính để muôn sau ...




Ngô Minh Hằng

THIÊN ĐƯỜNG MỚI :"Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn".


Đây là bài đầu tiên tôi viết trong diễn đàn này.
Khỏi mất thời gian của quý vị, xin nói mấy lời chân tình.
Quý vị có biết vụ tẩy trứng gà Tàu thành trứng gà ta không? Quý vị có suy nghĩ như thế nào?
Nếu hỏi quý vị một câu rằng nếu quý vị là một người dân thuộc làng Đông Ngàn, quý vị có tham gia vào cái việc tẩy trứng rồi đem đầu độc lại đồng bào của các vị không, thì chắc 100% quý vị ở đây trả lời là không !

Nhưng kỳ thực là quý vị đang làm những việc tệ hại hơn nhiều so với việc ấy.

Quý vị có bao giờ thấy người dân các nước "tư bản thối nát" "theo đuôi Mỹ" như châu Âu, Nhật, hàn Quốc người ta làm những cái trò đồi bại như tẩy trứng bằng axit, trộn melamin vào sữa, bơm hoá chất vào rau quả, quết mật ong giả vào chân gà thối.... để đem đầu độc chính giòng giống của họ không? Tuyệt nhiên là không.

Những vị nào đọc đến đây mà bảo tôi là "rân chủ", "ăn phải bả của tư bản", thì mời quý vị khỏi đọc nữa, đỡ mất thời gian của quý vị.

Quý vị có bao giờ nói hàng Mỹ, châu Âu, Nhật, Hàn, Thái là rởm, là đểu, là lừa đảo, là chạy theo đồng tiền... không? Hay là quý vị lùng sục mua bằng được những món đồ sản xuất ở những nước "tư bản thối nát" ấy với giá đắt gấp đôi gấp ba so với hàng của Trung Quốc?

Quý vị có thể không tẩm chất độc vào trứng, vào rau như những người nông dân kém hiểu biết, nhưng quý vị lại tẩm chất độc vào đầu óc của những con người xung quanh quý vị bằng những lời dối trá, hối lộ, chạy chọt để được vinh thân phì gia. Dần dần, mọi người trong xã hội đều chạy theo quý vị với một suy nghĩ cực kỳ lệch lạc rằng "mình không làm ắt sẽ có người khác làm".

Kinh tế quyết định chính trị, nhưng chính trị lại có tác động ngược trở lại kinh tế.

Một xã hội mà ai cũng chỉ biết lo cho bản thân mình như xã hội Việt Nam, xã hội Trung Quốc thì có đáng được gọi là "xã hội chủ nghĩa" không?

Các vị có hiểu thế nào gọi là "xã hội chủ nghĩa" và "tư bản chủ nghĩa" không? Các vị hiểu "XHCN" tức là có đảng cộng sản lãnh đạo còn "TBCN" là có nhiều đảng thay nhau lãnh đạo, hoặc là "nhiều đảng tư sản thay nhau lãnh đạo" phải không? Sai lầm.

Xã hội chủ nghĩa là đặt xã hội lên đầu, đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân, nó đối lập với tư bản chủ nghĩa nơi mà "tư bản" được đặt lên đầu, mà tư bản chính là "tiền nằm trong lưu thông", hay nói tóm lại "tư bản" là lợi ích cá nhân.

Theo Hán Việt "tư bản" nghĩa là "vốn".

Một xã hội như Mỹ, Nhật là nơi mà con người luôn sống vì lợi ích riêng, nhưng không chà đạp lên lợi ích chung.

Người Nhật không bao giờ tẩm thuốc kích thích vào rau quả vì họ biết làm như thế sẽ gây hại cho những người đồng bào của họ, họ cũng không xuất khẩu những đồ kém chất lượng vì nó sẽ gây hại đến những đồng loại của họ, dù là người nước ngoài.

Người Nhật có thể tự sát, kết thúc sinh mệnh của mình, để bảo toàn danh dự cho gia đình, cho dòng tộc của họ.

Một xã hội như Việt Nam, trung Quốc là nơi con người miệng thì nói rằng "vì lợi ích tập thể", "xã hội chủ nghĩa", nhưng tay và chân thì chà đạp giày xéo lên người khác. Hãy nhìn thử một vụ tắc đường ở Việt Nam và một vụ tắc đường ở Thái Lan thì biết.

Vậy ở đâu mới xứng đáng là xã hội chủ nghĩa?

Đó là một điều mà tôi muốn nói với quý vị.

Các vị nói rằng ngày xưa dù nghèo khổ nhưng Việt Nam vẫn kiên cường chống lại hai đế quốc to. Điều này là đúng và theo một nghĩa nào đó, thì đáng tự hào.

Nhưng các vị lại nói ngày nay để được hoà bình, hay nói toẹt ra là để các vị được yên ổn làm ăn, yên ổn kiếm tiền, thì Việt Nam cần mềm dẻo với trung quốc, cho dù trên thực tế và trên tuyên bố, Trung Quốc đã và đang chiếm nhiều đất của chúng ta.

Vậy theo cái lý ngày xưa của quý vị thì đáng ra Việt Nam phải vùng lên đánh lại Trung Quốc, hoặc theo cái lý ngày nay của quý vị thì đáng ra ngày xưa Việt Nam không nên đánh lại Pháp và Mỹ mới phải.

Nhưng sự thực thì quý vị luôn tự hào về ngày xưa và đớn hèn về ngày nay. Chẳng có cái lý nào ngoài cái lý tiền. Các vị sợ đánh nhau với trung quốc thì con cái các vị phải ra trận, hoặc ít ra thì khi có chiến tranh, việc làm ăn kiếm tiền của các vị sẽ khó khăn hơn. Tóm lại các vị chỉ biết có bản thân mình, các vị cá nhân chủ nghĩa ở trình độ cao cấp.

Đó là cái thứ hai tôi muốn nói với các vị.

Các vị khi thì hô hào "Việt Nam là bạn với thế giới" , khi thì hô hào "Việt Nam phải cảnh giác với Mỹ, Âu, Tàu, Nhật". Như thế là cái lý gì?

Vì cái tư tưởng lúc nào cũng thù với hận của các vị, nên các vị không bao giờ thật lòng giao hảo với bất cứ ai. Các vị bắt tay người nước ngoài khi họ đến mang theo đô la và các vật dụng đắt tiền cho các vị hưởng, nhưng các vị lại vênh mồm lên chửi khi họ chỉ ra những cái sai lầm của quý vị. Quý vị biện luận rằng trong quan hệ quốc tế thằng nào cũng chỉ lợi dụng lẫn nhau thôi. Vậy thì người ta sẽ nghĩ về quý vị đúng như thế. Thuỵ Điển, na uy hàng năm cho không Việt Nam hàng triệu đô la và nhiều chương trình đào tạo phát triển, họ lợi dụng gì quý vị? Hay là quý vị nghĩ rằng họ chẳng qua muốn lấy lòng quý vị nên mới thế? Vậy nghĩ xem quý vị đã là cái thá gì mà người ta phải lấy lòng?

Quý vị thử chìa tay ra cho một người, rồi biết được người ấy lúc nào cũng nhăm nhăm "cảnh giác cao độ" với cái chìa tay của quý vị, thì quý vị sẽ nghĩ gì về người đó?

Đầu óc quý vị quá đen tối và nói thẳng ra quý vị cũng suốt ngày tìm cách lợi dụng người khác nên mới nghĩ cho người khác đen tối như thế.

Vì thế nên Việt Nam ta mới tụt hậu so với nước ngoài như hôm nay. Những quốc gia như Nhật, Hàn, Thái Lan vốn có điểm xuất phát không hơn ta là mấy nhưng nay họ đã vượt ta nhiều, đó là vì sao? Vì họ có tầm nhìn hơn chúng ta. Vì họ hiểu được một lý thuyết cơ bản nhất của thương mại đó là cả hai bên cùng có lợi, họ không bao giờ bắt tay với người khác mà trong bụng thì cứ nơm nớp lo người ta "lợi dụng" mình. Suy nghĩ kiểu như thế chỉ tồn tại trong những bộ óc chưa tiến hoá hết từ vượn sang người.

Nói thẳng ra, các vị là những kẻ hám tiền, lo cho lợi ích của cá nhân và cùng lắm là gia đình mình, là hết. Các vị ưa xiểm nịnh, khi báo Washington Post đưa tin rằng nền KT việt nam đang cất cánh thì quý vị tung hô tờ báo ấy như là chuẩn mực của sự trung thực, còn khi cũng báo Washington Post đưa tin về tham nhũng của Việt Nam thì các vị nói họ đưa tin không chính xác. Cái thái độ lá mặt lá trái ấy cũng đúng trong trường hợp người ta nói về "kẻ thù" của quý vị, ví như việc Ân Xá Quốc Tế lên án Mỹ vi phạm nhân quyền và cũng lên án Việt Nam với tội danh tương tự.

Đây là điều thứ ba tôi muốn nói với quý vị.

Điều thứ tư nghe sẽ hơi sốc: nói thẳng ra là quý vị cực ngu.

Quý vị không tin vào các thông tin "lề trái", tức là những thông tin trái ngược với báo chí chính thống và những tuyên bố chính thức của Việt Nam. Nhưng bản thân quý vị đang sinh hoạt ở một diễn đàn có tên miền quốc tế, đã hoạt động được hơn 2 năm nhưng ngân khoản duy trì sự tồn tại của nó vẫn là từ tiền của cá nhân những con người đáng trân trọng đã lập ra website này. Tại sao website này không thể có đuôi .vn và cũng không thể đăng quảng cáo được, quý vị nếu đủ thông minh thì đã nghĩ ra từ lâu rồi.

Quý vị quy kết tất cả những lời nói, bài viết của người khác là "phản động" "chống lại Việt Nam", "bán rẻ tổ quốc" chỉ vì những người ấy không có tư tưởng giống như quý vị. Quý vị bỏ ngoài tai mọi lời phân tích không theo ý kiến của quý vị, quý vị biến một diễn đàn trao đổi tri thức thành một cái chợ để cãi nhau và sỉ vả nhau bằng những từ như "thằng chó", "con lợn", một cách tự nhiên không biết ngượng mồm. Nếu vậy quý vị mất thời gian lên diễn đàn làm gì? Sao không trùm chăn lại tự nói cho xong?

Quý vị gọi người khác là "chống lại đất nước" bởi vì họ chống lại suy nghĩ của quý vị, như thế khác gì quý vị tự coi mình là đại diện của nước Việt Nam? Quý vị tự cho mình là người phát ngôn của chính phủ Việt Nam, hay ngắn gọn, quý vị chính là Việt Nam?

Quý vị kêu gọi người ta "cảnh giác với những âm mưu gây chia rẽ", nhưng lại không nhận ra rằng chính cái lời kêu gọi ấy của quý vị là một âm mưu gây chia rẽ. Nếu quý vị muốn sống tốt với hàng xóm của mình, ắt quý vị không bao giờ bắc loa giữa phố mà rằng "hãy cảnh giác với thằng A, con B, hàng xóm của tôi, chúng nó đang âm mưu chia rẽ".

Quý vị ngu lắm.

Muốn đất nước phát triển được, hãy thôi mò mẫm và ảo tưởng trong cái thế giới độc tôn của quý vị, hãy tỉnh táo trước những khẩu hiệu, hãy đi vào bản chất thay vì hô hào bên ngoài, hãy lắng nghe xem người khác nói thế nào, và hãy chân thật trong mọi mối quan hệ.

Nhưng tôi không vọng tưởng rằng một ngày nào đó quý vị sẽ thay đổi. Quý vị sẽ mãi mãi là người dân của một đất nước tụt hậu, tham nhũng, ô nhiễm và không được bạn bè quốc tế coi trọng.

Đên đây chợt nhớ câu nói của cụ Tản Đà:

"Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn..." 
 
(Lời: Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu)

Bài Xem Nhiều