We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 19 January 2012

CÂU CHUYỆN NGÀY TƯ NGÀY TẾT


TCTT TTVN xin kính mời quý vị thính giả nghe đoản văn sau đây về một ngày tết thời  VC toàn trị sau khi chiếm được miền Nam, năm 1975. Tác giả là một người sống trong bệnh viện mà khung cảnh ngày tết được mô tả lại trong đoản văn “Câu chuyện ngày tư ngày tết”.
“Rất trung thực” , là nhận định của một bác sĩ đã từng ở lại với chế độ CS 5 năm khi đọc bài viết này.
CÂU CHUYỆN NGÀY TƯ NGÀY TẾT
 ---
Cây mai trắng độc nhất vô nhị (tại Cần Thơ)

Từ sau ngày đất nước thay bậc đổi ngôi thì không khí đón xuân của miền Nam cũng thay đổi hẳn.  Mọi người đi vào guồng máy XHCN.  Các thực phẩm ăn Tết đều do nhà nước quy định, và công đoàn phân phối”.  Sau cả năm trời, ăn cơm trộn lẫn mì sợi và bo bo.  Thức ăn thì “không người lái”.  Ngày Tết là cơ hội duy nhất để mọi người kiếm chác chút thịt cá cho đỡ thèm.

Trong  Bệnh Viện, vào những ngày cuối năm, mọi người hình như sao lãng các nhiệm vụ y tế thường ngày, mà chỉ quan tâm về các đề tài “ăn Tết”.  Gặp nhau ngoài hành lang, trên trại bệnh, dưới căng-tin,  người ta thủ thỉ hỏi nhau: “nhu yếu phẩm ngày Tết năm nay có gì đặc biệt không ?”,  “năm nay công đoàn mổ mấy con heo ?”,  “ngày nào thì chia thịt, chia cá cho công nhân viên ?”.  Mọi người đều hồi hộp chờ đợi các thực phẩm do công đoàn của Bệnh Viện phân phối để ăn Tết.  Với số lương khiêm nhượng của cán bộ nhà nước,  các công nhân viên không  đủ khả năng để mua thực phẩm ngoài chợ.  Mọi người đành thúc thủ,  trông chờ vào thực phẩm phân phối của công đoàn Bệnh Viện.  Dĩ nhiên là với giá cả nhẹ nhàng hơn, và phù hợp với mức lương được nhà nước ban phát.

Món thực phẩm được quan tâm nhất là thịt heo.  Quanh năm đã rau dưa cho qua ngày.  Chờ đợi mãi mới tới Tết, hy vọng kiếm chút đồ mặn cúng kiếng ông bà, cho mâm cơm được tươm tất, để tròn bổn phận với tổ tiên.  Vả lại cổ nhân đã nói: “đói ngày giỗ cha, no ba ngày Tết”. Ba ngày Tết mà không có thịt cá, ăn toàn “thực phẩm không người lái” thì làm sao mà no được ? 

Thịt heo công đoàn bán cho công nhân viên bệnh viện là thịt của bầy heo do công đoàn  nuôi cả năm bằng cơm thừa canh cặn của bệnh nhân trong bệnh viện.  Bầy heo nuôi không vốn này,  tới cuối năm,  được đem ra làm thịt, bán cho công nhân viên với giá cả nhẹ nhàng. chỉ cần lấy đủ vốn để sang năm mua 1 bầy heo con nuôi tiếp.  Đàn heo này là niềm hy vọng của mấy trăm công nhân viên bệnh viện nhân dịp xuân về. Đã có năm, gần đến ngày Tết, thì tổ trưởng công đoàn báo cáo trong  buổi giao ban của bệnh viện,:  “cả bầy heo bỗng dưng trở bệnh, bỏ ăn mấy bữa rồi !”  Thế là mọi thảo luận về tiến trình y lý bỗng nhiên ngưng bặt. Mọi người sôn xao, lo lắng còn hơn con cái trong nhà bị bệnh.  Bệnh viện trưởng tạm gác các đề tài y tế cao siêu, để tập trung giải quyết đề tài “heo bệnh”.  Ông đề nghị truy cứu nguyên nhân, rút ưu khuyết điểm, và chỉ thị cho công đoàn phải thường xuyên báo cáo lên ban Giám đốc tình trạng sức khoẻ của bầy heo.  Các trưởng phòng, trưởng trại thì thẫn thờ, lo lắng. Các nhân viên cấp thấp thì chỉ biết tặc lưỡi, thở dài.  Ôi ! chưa bao giờ tình trạng sức khoẻ của bầy heo được cả mấy trăm người trong bệnh viên quan tâm, lo lắng như vậy !

Cái ngày công đoàn mổ heo, là một ngày trọng đai đối với các công nhân viên bệnh viện.  Mọi người gặp nhau thì hoan hỉ báo tin “công đoàn mổ heo sáng nay” thay cho một lời chào.  Nhờ hệ thống “thông tin truyền miệng” cực kỳ mau lẹ và hiệu quả này, mà chỉ một giờ sau, dù không được thông báo chính thức, nhưng các phòng trại dù xa xôi cũng đã sửa soạn để đi lãnh thịt heo phân phối.  Mỗi phòng trại đề cử 2 người tới công đoàn lãnh thịt heo, đem về phân chia lại cho các anh chị em cùng làm việc, từ Bác sĩ tới y công, theo tiêu chuẩn riêng của từng người.  Giờ đi lãnh thịt heo là giờ phút thiêng liêng như sứ gỉả lên đường thi hành sứ mệnh. Phải có mặt đúng giờ, vì đi trễ, là các phòng trại khác tới trước, sẽ dành hết miếng ngon.  Giờ đi lãnh thịt heo, cho dù có dịch bệnh bùng phát, hay bệnh nhân đột trụy, cũng phải sang tay cho người  khác, để tới công đoàn theo đúng giờ giâc quy định. 

Trong khi 2 nhân viên lên đường đi lãnh thịt heo, thì những người ở lại xúm nhau dồn hết bàn ghế vào một góc phòng, chừa ra một khoảng trống ngay giữa phòng. Một người chạy ra vườn, hái lá chuối, trải la liệt xuống sàn, làm chỗ phân chia thịt heo.  Một người khệ nệ bưng cái cân dùng cho trẻ sơ sinh,  đặt trên tấm lá chuối, sẵn sàng để cân thịt.  
Khổ một nỗi là thịt heo không đồng nhất, nghĩa là có miếng nạc, miếng mỡ, miếng xương. Làm sao mà phân chia đồng đều cho mấy chục người cùng vui lòng được đây ?  Bởi thế, sau màn chia thịt heo,  là tới màn “mất đoàn kết”.  Các đồng nghiệp thân thương, bỗng dưng trở nên thù địch vì miếng thịt heo mỡ, nạc không đồng đều.  Họ không cằn nhằn, tỵ nạnh,  thì cũng mặt ủ mày chau.….  Có bà Y sĩ tập kết đã mang miếng thịt heo, lên tận văn phòng Giám đốc khiếu nại rằng, trong lúc bà lo phục vụ bệnh nhân, để thể hiện tinh thần “lương y như từ mẫu”của bác Hồ, thì các chị em trong trại dành hết thịt nạc, để lại cho bà một khúc mỡ bầy nhầy.  Bà nhất định không chịu nhận, và đem lên để ban Giám Đốc giải quyết.  Miếng thịt heo được bày lên giữa bàn giấy của Bệnh Viện Trưởng.  Ban giám đốc gồm có 5 người đứng xung quanh, quan sát miếng thịt heo.  Mọi người cùng công nhận rằng” miếng thịt heo này quả nhiên là bầy nhầy nhiều mỡ thực !”.  Nhưng giải quyết ra sao đây ?  Đâu có ai dại gì mà nhường, hay đổi phần của mình cho bà này, mặc dầu ban giám đốc là những người được lãnh tiêu chuẩn cao nhất, và lại được các nhân viên Công đoàn ưu ái dành cho phần ngon nhất của con heo.  Sau cùng, ông Bệnh Viện Trưởng phải giải quyết bằng cách “bù lỗ” cho bà một kí đường lấy từ phần tiếp liệu của căng tin. Đat được thắng lợi, bà Y sĩ hớn hở cắp miếng thịt mỡ cùng với phiếu lãnh đường ra về.

Chiều hôm ấy, mọi người hân hoan rời bệnh viện để về nhà sửa soạn đón xuân.  Trên mỗi ghi đông xe đạp,  đều có treo toòng teng một gói thịt heo.  Nhìn gói thịt đu đưa theo nhịp đạp của xe, sao mà vui mắt tệ !

Cũng nhờ phân phối thịt heo ăn Tết, mà ngay năm đầu tiên của XHCN, mọi người đã có cơ hội học tập thế nào là lợi ích tập thể do nhà nước quản lý.  Và hiệu quả của tinh thần này được thể hiện bằng câu ca dao:  “Miếng ăn là miếng tồi tàn.  Mất đi một miếng lộn gan lên đầu.”
Giao Tiên
01/12

BIẾN CỐ ĐOÀN VĂN VƯƠN

Kính thưa quý vị,
Kính thưa quý thân hữu, quý chiến hữu cùng quý Niên trưởng,
Ðoàn Văn Vươn là một biến cố, vì nó đã gây chấn động tới những lãnh tụ to đầu nhất của đảng cầm quyền. Có hai tay “cố vấn tối cao” vẫn còn ngồi phía sau sân khấu điều khiển đám lãnh tụ đương quyền, là Ðỗ Mười và Lê Ðức Anh. Bình thường các ông già đang chuẩn bị ngày tang lễ này không bao giờ bàn đến công việc trị dân của đám đàn em. Nhưng tuần này một người đã phá lệ; chứng tỏ tầm quan trọng của biến cố Ðoàn Văn Vươn. Lê Ðức Anh, từng đóng vai chủ tịch nước từ năm 1992 đến 1997, đã phải mượn bài phỏng vấn của một tờ báo đảng để “chạy tội.” ...

*

Phải gọi đó là một biến cố. Biến cố này đánh dấu một khúc quanh. Chúng ta chưa thể tiên đoán cuối cùng sẽ ra sao, nhưng sẽ còn biến chuyển, và có thể đưa tới các biến cố khác. Tên anh Ðoàn Văn Vươn sẽ đi vào lịch sử Việt Nam, như tên anh Mohamed Bouazizi trong lịch sử nước Tunisie. Trong bài báo cuối tuần qua, Lê Phan đã nhìn thấy những điểm tương đồng trong hoàn cảnh hai người. Họ đều là những người dân bình thường cố gắng vươn lên trong xã hội. 

Họ đều dùng sức lao động của mình, làm việc cực nhọc và có sáng kiến. Hẳn không ai muốn “sinh sự,” không ai muốn chống đối chế độ, vì họ không mong gì hơn là lo cho gia đình. Bouazizi, một sinh viên tốt nghiệp, sống ở thành phố thì xoay sở bằng nghề bán trái cây dạo. Ðoàn Văn Vươn là nông dân, người nông dân Việt Nam tiêu biểu, đổ mồ hôi trên đất bùn phèn mặn để biến thành ruộng, vườn, ao cá. Cả hai người cùng bị chế độ độc tài tham nhũng ở xứ họ đẩy tới “bước đường cùng.” Quả là bước đường cùng, không tìm đâu ra lối thoát. Anh Bouazizi, 26 tuổi, đã tự thiêu. Cái chết của anh khiến giới thanh niên phẫn nộ nổi lên lật đổ chế độ; châm ngòi cho Mùa Xuân Á Rập năm 2011. 

Anh Ðoàn Văn Vươn may mắn còn sống sót. Với tuổi 49, anh đủ đức tin và can đảm để không tự hủy mình; anh đủ kiên nhẫn để đi khiếu nại hết bàn giấy này tới bàn giấy khác xin người ta đừng cướp công lao khó nhọc của gia đình mình. Nhưng anh và gia đình anh cũng bị đẩy tới “bước đường cùng” không khác gì Bouazizi; và họ đã phản kháng bằng chất nổ. Vụ Ðoàn Văn Vươn có thể châm ngòi cho một cuộc nổi dậy của nông dân Việt Nam hay không? Dù chưa ai nghĩ sẽ có một cuộc nổi dậy, nhưng biến cố mà anh gây ra cho thấy lịch sử Việt Nam có thể bước vào một ngả rẽ. Lâu nay, những vụ nông dân biểu tình đòi đất, xô xát với đám khuyển mã của chế độ cướp đất, đều là những hành động tập thể. Nhiều người cùng kêu oan, tiếng kêu la lớn hơn. Ði trong đám đông, người nọ dựa người kia, nếu có xô xát thì trách nhiệm cũng được san sẻ cho nhiều người. 

Ðoàn Văn Vươn là một biến cố đặc biệt. Vì đây là lần đầu tiên một nông dân thấp cổ bé miệng, một thân một mình, đứng dậy khiếu oan; khi kêu oan mãi không được thì quyết tâm kháng cự lúc quân cướp kéo tới chiếm đất chiếm nhà mình. Kế hoạch cướp đất của huyện Tiên Lãng chỉ nhắm vào sản nghiệp của một gia đình Ðoàn Văn Vươn chứ không liên quan đến người khác. Ðoàn Văn Vươn không thể cầu cứu hàng xóm láng giềng, cũng không thể nào nhờ những phương tiện của giới truyền thông hay các đại biểu của cái Quốc Hội bù nhìn giúp. Anh hoàn toàn “đơn thương độc mã” như Triệu Tử Long đứng trước mặt trận quân Tào! Quân Tào đây là cả một đảng Cộng Sản với hai đại biểu là Lê Văn Hiền, Lê Văn Liêm. Hai anh em ruột làm chủ tịch huyện Tiên Lãng và chủ tịch xã Quang Vinh, đã bầy mưu lập kế, quyết tâm cướp cho bằng được mảnh đất mà anh Vươn khai phá, từ năm sáu năm nay. Họ đã bài binh bố trận, sử dụng hàng trăm công an, lôi theo cả bộ đội và lính biên phòng, một lực lượng vũ trang hùng hậu của chế độ độc tài đảng trị, kéo nhau đi cướp đất của một nông dân. Trong thế cô đơn như thế, gia đình anh phải dùng bạo lực đối phó lại guồng máy bạo lực. Ðúng là con giun bị xéo mãi phải quằn lên. 

Ðoàn Văn Vươn là một biến cố, vì nó đã gây chấn động tới những lãnh tụ to đầu nhất của đảng cầm quyền. Có hai tay “cố vấn tối cao” vẫn còn ngồi phía sau sân khấu điều khiển đám lãnh tụ đương quyền, là Ðỗ Mười và Lê Ðức Anh. Bình thường các ông già đang chuẩn bị ngày tang lễ này không bao giờ bàn đến công việc trị dân của đám đàn em. Nhưng tuần này một người đã phá lệ; chứng tỏ tầm quan trọng của biến cố Ðoàn Văn Vươn. Lê Ðức Anh, từng đóng vai chủ tịch nước từ năm 1992 đến 1997, đã phải mượn bài phỏng vấn của một tờ báo đảng để “chạy tội.” 

Tại sao nói là Lê Ðức Anh muốn chạy tội? Thứ nhất, muốn gỡ tội cho cả đảng Cộng Sản; Lê Ðức Anh nói, “Có thể khẳng định chính quyền sai từ xã đến huyện!” Nói vậy tức là trút hết trách nhiệm lên cấp dưới, các chính quyền huyện và xã, và giới hạn trách nhiệm trong phạm vi nhỏ đó mà thôi. 

Nhưng sự thật đâu là nguyên ủy gây ra vụ cướp đất dã man này? Nếu không có cái chế độ độc tài toàn trị của đảng Cộng Sản Việt Nam thì làm sao sinh ra hai anh em Lê Văn Hiền và Lê Văn Liêm bao che nhau, đưa nhau lên làm chủ tịch, trên dưới một bè? Nếu hai anh em này sống trong một chế độ khác, có nền tư pháp độc lập, có đảng chính trị đối lập trong Quốc Hội, có báo chí tự do, thì làm sao họ dám bầy mưu lập kế suốt năm năm để cướp đất đai do công khai phá mấy chục năm trời của gia đình Ðoàn Văn Vươn? Ông Lê Ðức Anh phê bình các cấp thừa hành đã “để sự việc kéo dài quá nhiều năm.” Ông Vươn đã khiếu oan, kêu cứu bao năm trời nhưng phủ bênh phủ, huyện bênh huyện. Họ đã có kế hoạch làm sân bay quốc tế mới trong vùng huyện Tiên Lãng. Khu đất bùn mà anh Ðoàn Văn Vươn biến thành đất thịt sẽ có giá ngàn vàng. Cán bộ nắm quyền cho đất hay lấy lại đất, họ còn sợ ai nữa? Cả chế độ là một guồng máy đồng lõa với nhau trong kế hoạch ăn cướp, miếng ngon như vậy bỏ sao được? 

Nếu không có đảng Cộng Sản Việt Nam thì ai ngăn cấm đoán quyền sở hữu đất đai, ai giành độc quyền làm chủ ruộng đất cho guồng máy nhà nước; bắt người nông dân chỉ được hưởng quyền sử dụng trong 20 năm, rồi nhà nước có thể đòi lại! Nhà nước là đứa nào khi đưa ra những quyết định cho phép sử dụng hoặc đòi lại quyền sử dụng? Người dân nhìn lên chỉ thấy các quan chức cán bộ cộng sản toàn quyền quyết định. Không có báo chí tự do, không có hội đoàn, không đảng phái độc lập, người dân không có một cửa ngõ nào để lên tiếng phản đối những bất công áp bức. Một chế độ như vậy chắc chắn khuyến khích cán bộ lộng quyền làm bậy. Phải nói, một chế độ như thế đã tạo cơ hội mời gọi các cán bộ làm bậy; không ai có thể cưỡng mà không tham nhũng. 

Như thế mà ông Lê Ðức Anh lại muốn đổ hết tội lỗi lên đầu cá nhân các cán bộ cấp huyện và xã. Ðúng là ông chỉ muốn gỡ tội cho đảng Cộng Sản. Nói rõ hơn: Gỡ tội những kẻ điều khiển đảng; những kẻ đã lập ra đảng Cộng Sản; những kẻ đã dùng đảng Cộng Sản cướp chính quyền; những kẻ từ năm 1945 có dã tâm chiếm độc quyền chính trị nên tàn sát bao nhiêu người yêu nước không cùng chính kiến; những kẻ lợi dụng lòng yêu nước của dân Việt Nam để củng cố độc quyền chính trị, độc quyền kinh tế cho một nhóm người. Bài phỏng vấn Lê Ðức Anh là một chỉ thị cho Ban Tuyên Huấn, đưa xuống cho các báo các đài thi hành: Ðược phép tha hồ phê bình hai anh em nhà Lê Văn Hiền, Lê Văn Liêm; nhưng giới hạn tới đó thôi. Tuyệt đối không đụng tới cấp cao hơn! Ðó cũng trở thành chỉ thị cho Nguyễn Tấn Dũng, phải mở cuộc điều tra, kết tội hai anh em nhà đó, nhưng không đi xa hơn một bước! Tất cả đồng lòng chối bỏ tội lỗi của đảng! 

Nhưng, trong thực tế ông Lê Ðức Anh còn muốn gỡ tội cho chính ông ta nữa. Các lãnh tụ cộng sản về hưu thường chỉ lên tiếng nói khi muốn chạy tội. Còn khi đang cầm quyền thì họ chỉ ngậm miệng mà ăn thôi! Nếu đảng Cộng Sản sụp đổ thì ai chịu trách nhiệm? Sau biến cố Ðoàn Văn Vươn mọi người đã nhìn thấy cơn phẫn nộ bùng lên khắp nước. Hỏi nhau: Chuyện gì sẽ xẩy ra? Không ai biết trước được. Mùa Xuân Á Rập đã tỏa hương sang tới bên Miến Ðiện. Cảnh tượng Miến Ðiện dân chủ hóa có thể thúc đẩy những nhà trí thức và thanh niên Việt Nam muốn nhìn xa hơn, và can đảm hơn. Ai biết được chuyện gì sẽ xẩy ra? Ông Lê Ðức Anh chắc phải được công an báo cáo tình hình nghiêm trọng như thế nào, cho nên ông mới phải xuất hiện công khai một lần nữa. Nhân khi đổ tội cho cấp xã, cấp huyện, ông nói thêm, “Nếu thành phố Hải Phòng và trung ương không xử lý nghiêm việc này thì rất nguy hại.” Nói như vậy là để báo động cả guồng máy đảng trước nguy cơ sụp đổ. Nhưng cũng cốt ý nói rằng nếu chế độ sụp đổ vì một biến cố này thì “Tôi đã bảo mà! Tôi không có trách nhiệm nữa nhé!” 

Việc xuất hiện của Lê Ðức Anh để báo đảng phỏng vấn cho thấy họ đang run thật. Biến cố Ðoàn Văn Vươn nếu chưa gây ra một cuộc nổi dậy của nông dân Việt Nam như cảnh tượng bên Tunisie sau vụ anh Mohamed Bouazizi tự sát; thì cũng đánh dấu một khúc quanh. Ðảng Cộng Sản Việt Nam đang run sợ. Vì run sợ, ít nhất họ sẽ lo tìm hiểu, học tập kế thoát thân tập thể của bọn quân phiệt Miến Ðiện; thay vì chỉ lo một mình ôm tiền chạy, hoặc từng anh lo riêng “hạ cánh an toàn.” Nếu vậy thì biến cố Ðoàn Văn Vươn cũng vẫn là một khúc quanh quan trọng.

Ngô Nhân Dụng

NHẬT KÝ 23 THÁNG CHẠP TÂN MÃO (2011-2012): TÁO CÔNG NHÀ TỚ LÊN GIỜI

Kính thưa quý vị,
Kính thưa quý thân hữu, quý chiến hữu cùng quý Niên trưởng,
Ba thằng “vua con” dưới xã, dưới huyện... đã coi Trời bằng vung, cướp của, giết người, cướp đất, cướp tiền của Dân, ăn chơi, đánh bạc, gái gú,... dưới danh nghĩa “vua cộng sản lộn giòng” mà nắm chắc là bất khả xâm phạm vì trong tay có sẵn một đội quân với trại giam và còng 8! 
Vậy thì, mình cũng là Vua, vua của cái căn hộ năm mươi hai mét vuông này, sợ chi chẳng xử dụng quyền làm vua ảo,... nhân dịp sắp hết năm tuổi mà đếch chết... nay chỉ còn 7 hôm nữa bước sang năm Rồng mà vào vai tuồng... Tầu ra lệnh: 
BỚ NÀY CHÚ TÁO! HÃY CỐ LÊN! ĐI ĐẠI NÁO THIÊN ĐÌNH
Hãy nghe khôn tớ đây! Bớ toàn thể đại, trung, tiểu Táo!
Hãy theo gương Tôn Ngộ Không đi đại náo thiên cung! 
Tố thẳng ông Trời, có tai, có mắt hay không? 
Mà không nghe, không thấy, không hay, không biết 
Những gì đang xảy ra ở cái xứ “hành tinh Việt” 
Nơi cái “Gian”, cái “Ác”, cái “Dối trá”, “Lừa bịp” đang ngự trị, lan tràn 
Nơi con Người đang bị coi như kiếp dế, kiếp giun… 
Cho sống thì được sống, bắt chết thì phải chết, 
Nơi của cải, tài nguyên, núi sông, ruộng đồng đất, nước, 
Đều trong tay những kẻ tự nhận là “đỉnh cao trí tuệ” của mọi người 
Đã nghĩ ra, nói ra chỉ có đúng mà thôi ! 
Ai nghĩ khác, ai phản đối, ai bàn bạc, tụ tập biểu tình đều là “Lực lượng thù địch”, là “phản động”! 
Gán ngay cho những bản án “trốn thuế”, “Âm nưu lật đổ”, "Gây rối trật tự công cộng” 
Hoặc chẳng án iếc gì cứ tự động “bắt nóng”, ”bắt lẹ”… giải đi 
Cho “cải tạo” cùng quân giết người, ma túy, HIV.. 
Chẳng cần giải thích, chẳng cần tòa, cần án! 
Trí thức, văn nghệ sỹ, tướng, tá, “lão thành cách mạng” 
Không “bịt miệng” được bằng tiền, bẳng huân chương, bằng…tăng thêm tuổi Đảng 
Thì lệnh cho bọn tay sai bồi bút bôi xấu trên mạng, trên các phương tiện truyền thông…. 
Từ độc tài công an trị đi dến phát xít lẹ như không! 
Từ nói xạo, nói dối, biến thành Goebbels của thế kỷ hai mốt 
Hãy gác lại cái chữ “Sợ”, chữ “Hèn”, cứ tố ra tuốt tuột 
Bọn Thiên Lôi, Nam Tào, Bắc Đẩu… chúng đi đâu? 
Bao năm rồi chẳng dám “lấy mạng” một thằng nào, con nào 
Dù chúng chỉ là loại vua tép riu ở dười làng, dưới xã? 
Vậy làm sao dám bước tới nơi đầy quyền uy, đầy lon, sao tướng, tá 
Để ngăn ngừa, góp ý với mấy chú, mấy anh… 
“Hãy Tái cấu trúc” đi kẻo có ngày dân tình cho… “chui ống cống!” 
Chẳng lẽ cả thánh thần trên Thiên Đình cũng thoái hóa, hư hỏng? 
Cũng lờ đi cho bọn “Việt Xấu” hoành hành … 
Cũng lừa dối cả ông Giời, cũng báo cáo quẩn quanh 
Rằng Hạ giới Việt Nam vưỡn “không có gì mới!” 
Tuy có lạm phát, tuy có khó khăn nhưng tiến bộ không ngừng về an sinh xã hội… 
Riêng chuyện dân chủ, nhân quyền thì …. nhất thế giới không ngoa ! 
Hơn tám mươi triệu sinh linh đâu có bắt chước Ai Cập, Tuinisie, Lybia?... 
Vẫn răm rắp bước theo cờ Đảng ta, không biểu tình, phản đối… 
Công, nông, trí (như Như Phong, Phạm Tuyên...) vẫn một lòng theo chủ nghĩa xã hội! 
Vẫn vững tin vào tương lai rực sáng 2020 ! 
Tiến lên đại công nghiệp hóa, toàn dân sẽ đổi đời ! 
Chủ nghĩa xã hội sẽ mau chóng hồi sinh, mau chóng phục hồi ! 
Bọn tư bản sẽ hết thời sau cơn hấp hối, kéo dài ...giẫy chết! 
Nhà lầu, tu-bin, vợ đẹp, con khôn…ai cũng có hết … 
Hãy cứ kiên trì chờ Đảng kiên quyết chỉnh đốn phen này… 
Ba thàng Lèo, thằng Tân, thằng Mười, thằng Kèo, thằng Cột... rồi đây 
Đảng sẽ đuổi hết ra Nhân Dân để Nhân Dân... "quản... giáo"… 
Chẳng lẽ là Giời mà cũng bị Thần thánh tham miu báo cáo láo ? 
Cho nên….thời cơ đã đến để lũ Táo mình... đại náo thiên đình, 
Táo mọi miền cũng như táo nhà mình, 
Phải đồng lòng đứng lên tố thẳng ông Trời xanh đã lâu nay bị bịt mắt .
Hay đã cố tình làm ngơ trước hàng vạn vụ bị cướp nhà, cướp đất, 
Bọn "nội xâm" đang công khai ăn cướp nhồm nhoàm.... 
Đang hàng giờ diễn ra ở... đất Việt trần gian.. 
Nhớ mang theo những bằng chứng như công an giết người, như vụ Đoàn văn Vươn đang còn nóng hổi ! 
Chất vấn Trời xem có dám hỏi tội 
Bọn quỷ sứ đội lốt người đáng chết đó hay không? 
Kiến nghị Trời phải bắt chúng chết ngã ngửa lăn đùng! 
Chết đường, chết chợ, chết cháy, chết trôi, chết trên không, chết dưới nước.. 
Hỏi thẳng ông Trời “Liệu phen này ông có làm được ?” 
Để làm dịu đi nỗi uất ức của Nhân Dân? 
Hoặc là ông lại ậm ừ, lảng tránh như mọi lần 
Thì Táo hãy thét to lên câu này của tớ! 
"Đả đảo ông Giời! Từ nay tôi đếch tin ông nữa!" 
Vì Giời như ông đúng là vô tích sự! 
Táo như tôi còn sáng suốt gấp cả ngàn lần Ông 
Phen này vợ chồng tôi từ chức Táo thiên cung 
Để làm táo dân oan kiểu anh Vươn nơi hạ giới! 
Làm được như thế mới xứng danh là “táo nhà Tô Hải”, 
Tuy nói lên sự thật nhưng vẫn tin ở số phận do Trời! 
Nhưng hôm nay niềm tin đó cũng đã hết sạch rồi! 
Tớ sẽ chỉ còn niềm tin, vui ở cái... Laptop 
Sẽ giúp tớ còn gì thì nói nốt 
Kẻo năm mèo, (năm tuổi) Trời đã quên 
Để tớ sống sang tuổi Rồng (86) bình yên 
Mà tiếp tục gây phiền cho cả Hoàng Thiên thì….quá lắm! 
Một “đòn thù” biết đâu Trời sẽ giáng 
Bắt tớ đi đền tội ở Thiên Đình... 
Nhưng Táo ơi! Tớ đã chấp nhận hy sinh 
Cùng với Táo phen này bắt Trời phải mở mắt, 
Phải nổi trận Lôi Đình, đập tan xác bọn "địa chủ, tư bản đỏ lưu manh" 
Bắt cả Thiên Cung phải đứng về phía Nhân Dân mình 
Năm con Rồng, biết đâu chẳng phải năm của Tự Do, Dân chủ… 
Dù chỉ bằng... nửa Miến Điện, Táo cùng ta cũng… 
“Hua-ra! mệt ngủ!”! 
Dám "chơi" không Hỡi các Táo Tây, Táo Tầu lẫn Táo ta?
Nhạc sĩ Tô Hải

Bài Xem Nhiều