We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 1 February 2012

Đoàn Văn Vươn :CHUNG QUY CHỈ TẠI “BÁC” HỒ VÀ ĐẢNG CSVN mà ra!




CHUNG QUY CHỈ TẠI BÁC HỒ
“Chung quy chỉ tại Bác Hồ
Cho nên đất nước như đồ vứt đi”
(Ca dao mới)

Năm ngoái, sau 10 lần biểu tình yêu nước của đồng bào Đảng và Nhà Nuớc ta đã bắt đầu lên tiếng công khai ngăn cấm đồng bào không cho xuống đường biểu tình yêu nước vào lần thứ 11 tức ngày Chủ Nhật 21-8-2011. Chuyện lạ là cái thông báo của Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội lại chẳng có ai ký tên.
Xét cho cùng, chỉ tại những việc làm của “Bác” Hồ khiến hôm nay con cháu “Bác” là toàn dân Việt Nam phải xuống đường biểu lộ lòng yêu nước vì việc Trung Cộng lấn chiến đất liền, biển đảo, lấn áp chính quyền VN. Khiến dân chúng đã đặt ra câu ca dao thời đại:

“Chung quy chỉ tại Bác Hồ
Cho nên đất nước như đồ vứt đi!”

Đó là việc “Bác” và Đảng và Nhà Nước CSVN của “Bác” đã dâng hai đảo Hoàng Sa, Trường Sa cho TC vào năm 1958.
Số là quần đảo Hoàng Sa đã xuất hiện trên bản đồ VN vẽ từ năm Canh Tuất đời Hồng Đức (1490), triều vua Lê Thánh Tông. Và trong sách Đại Nam Thống Nhất Toàn Đồ của Phan Huy Chú vẽ dưới triều Minh Mạng năm 1831 cũng có vẽ hai quần đảo Hoàng Sa và Vạn Lý Trường Sa. Các quan được cử ra săn sóc, trấn thủ và thu thuế ở các hải đảo này gọi là đội Hoàng Sa. Trong lịch sử hầu như không một quốc gia nào để ý đến quần đảo này ngoại trừ VN. Vào năm 1753, tàu buôn Anh quốc bị cướp biển nhũng nhiễu bèn gửi thư lên nhà Thanh đòi bắt đền. Triều Thanh trả lời vùng ấy của VN, muốn gì cứ liên lạc với VN. Thành ra, đến đầu thế kỷ 20, VN làm chủ và chịu trách nhiệm các quần đảo này.
Thời Pháp thuộc, người Pháp cũng cho binh lính phòng thủ, khai thác phân chim (phosphate) cả trăm ngàn tấn mỗi năm. Khi Pháp trao trả độc lập, Hoàng Sa, Trường Sa thuộc Việt Nam Cộng Hoà và Hải Quân VNCH lo việc trấn giữ hai quần đảo này.
Ngày 4 tháng 9 năm 1958, Trung Cộng tuyên bố chủ quyền trên các quần đảo Đông Sa, Tây Sa (Hoàng Sa), Trung Sa và Nam Sa (Trường Sa), và nới rộng lãnh hải ra 12 hải lý. Thì 10 ngày sau, Phạm Văn Đồng, Thủ tướng của chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà của ông Hồ Chí Minh lập tức gửi văn thư cho Chu Ân Lai, Tổng lý Quốc vụ viện (tức Thủ Tướng) Trung Cộng, trích y như sau:
“Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958, của chính phủ nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc…”
Tới tháng 9 năm 1973, VNCH sáp nhập quần đảo Hoàng Sa vào địa phận tỉnh Phước Tuy, theo kế hoạch khai thác dầu hoả ngoài khơi. Bộ Ngoại Giao TC ra thông cáo ngày 11 tháng 1 năm 1974 lên án VN và ngày sau, hải quân TC tiến chiếm Hoàng Sa. Kịch chiến trong 5 ngày, Hải quân VNCH hoàn toàn thất bại. TC hoàn toàn làm chủ Hoàng Sa. Bộ Ngoại Giao VNCH và nhiều đoàn thể quốc nội, hải ngoại đều mãnh liệt lên tiếng phản đối sự xâm phạm chủ quyền và lãnh thổ VN. Chỉ riêng “nước VN Dân Chủ Cộng Hoà” của “Bác” Hồ là im lặng như mặt nước hồ thu. Vì lúc ấy Hoàng Sa thuộc VNCH, kẻ thù của VN Cộng Sản.

Mãi cho đến 5 tháng sau khi chiếm được miền Nam, vào tháng 9 năm 1975, bí thư đảng CSVN, Lê Duẫn, trong chuyến đi thăm Bắc Kinh mới chính thức đề cập đến việc TC phải trả lại các hải đảo đã cưỡng trước đây của VN. VC dám làm như vậy vì lúc này cuộc tình với người anh phương Bắc sắp tới hồi “môi hở răng lạnh” và đang được “người tình” Liên Sô âu yếm ấp lạnh quạt nồng. (Theo “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ”, tiểu luận của nhà văn Nguyễn Việt Nữ.)
Đến năm 1979, thì Đặng Tiểu Bình đã “dạy cho VN một bài học” bằng cách xua quân đánh phá các tỉnh biên giới phía Bắc.
Và, khi chủ nghĩa cộng sản sụp đổ ngay tại cái nôi của nó là Liên Sô thì các nhà lãnh đạo đảng CSVN Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đã dắt díu nhau tới Thành Đô quỳ gối khấu tấu để nghe tên Chúa Tàu Cộng Giang Trạch Dân vừa khạc nhổ, vừa móc cứt mũi ban phát cho “16 chữ vàng” và “4 tốt”.

Từ đó trở đi, những kẻ lãnh đạo đảng CSVN thừa kế “Bác” Hồ đã tranh nhau “ăn phải đũa Tàu Cộng” nên tên nào, tên nấy cũng thi đua nhau mà hiến đất, dâng biển cho Thiên triều.

Lễ hội “Nghìn Năm Thăng Long” thì quay phim “Lý Công Uẩn, đường tới Thăng Long” nhưng lại làm biến ông Vua nhà Lý trở thành như một ông vua ở nghĩa địa Tàu.
Những người thừa kế “Bác” Hồ vì tham tiền đã cho bọn TC khai thác bauxite ở Tây Nguyên, cho bọn Tàu phù thuê rừng đầu nguồn, cho bọn tay sai xây dựng những khu phố Tàu trong lòng những đô thị Việt Nam mà không biết đây là “những con ngựa thành Troy” khi chiến tranh giữa 2 nước xảy ra.
Những vị trí thức vì tương lai đất nước lên tiếng cảnh báo Đảng và Nhà Nước về hiểm họa Bắc triều đều bị Đảng và Nhà Nước kết tội và bỏ tù. Ngay cả những người trí thức của chế độ như Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ cũng bị Đảng và Nhà Nước trả thù vì đã dám đi kiện đương kim Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Năm rồi, mấy chục ông “trí thức Bác Hồ” đã gửi thư và kiến nghị chung đến lãnh đạo Đảng và Nhà Nước CSVN để phản đối về những cuộc đàn áp thô bạo và cảnh báo nghiêm khắc về nạn độc tài tham nhũng và lệ thuộc Bắc Kinh.

Ở hải ngoại thì cũng có tới 35 ông bà “trí thức đầu ruồi” phấn đấu để trở thành “trí thức Bác Hồ” và cũng “dâng” thỉnh nguyện thư để bắn tiếng: "Bọn này vẫn còn đây. Bọn này chưa chết. Xin ban phát cho chút ân huệ cuối đời!”

Thế nhưng, nhà cầm quyền CSVN cóc có coi ấy ông bà trí thức này ra “cái thá, cái ví” gì, đến nỗi ông “trí thức Bác Hồ” Nguyễn Huệ Chi, người tiếp tay với William Joiner Center để viết tờ căn cước đỏ cho 3 triệu người Việt tỵ nạn cộng sản, đã phải than thở với đài B(ọn) B(ọ) C(hét) như sau:

“Chúng tôi viết để cho thấy rằng, 85 triệu dân ở trong nước không phải là những con bò, mà là những con người. Họ biết sống, biết suy nghĩ và biết quyền của họ. Chứ còn hiện nay, chúng tôi bị đối xử hơn những con bò.”  

Trong khi trí thức trong nước nói lời “Tần cung oán” như thế thì cả lũ “trí thức đầu ruồi” ở hải ngoại lại lao đầu vào như những con thiêu thân!
Thế mới biết:

“Cái mồi trí thức cong cong
Kẻ hòng ra khỏi, người mong bước vào!”
      
*             
Chuyện lạ là UBND thành phố Hà Nội ra thông báo cấm biểu tình cuộc biểu tình yêu nước lần thứ 11 vào ngày 21-8-2011, nhưng lại không có ai dám ký tên vào bản thông cáo cho thấy có “sự cố” trong việc chống lại những cuộc biểu tình biểu lộ lòng yêu nước của UBND thành phố Hà Nội.
Mọi người, mọi giới đều lên tiếng phản đối bản thông báo cấm biểu tình này. Một số trí thức đã gửi kiến nghị phản đối bản thông báo. Ngay cả một số đảng phái ở hải ngoại cũng nhảy vào… ăn có để lấy tiếng.
Tuy nhiên, qua việc phổ biến bản thông báo rầm rộ trên các báo, các đài của Đảng và Nhà Nước, việc làm của UBND thành phố Hà Nội đối với một số người có “uy tín” như luật sư Lê Thị Công Nhân, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện… cho thấy Đảng và Nhà Nước ta quyết tâm ngăn chận cuộc biểu tình lần thứ 11 ngay từ trong trứng nước.
Theo nhận xét của nhiều người thì có thể Đảng và Nhà Nước CSVN lo sợ những cuộc biểu tình yêu nước chống TC sẽ dẫn đến hậu quả như “những cuộc cách mạng hoa Lài” ở Trung Đông và Bắc phi.
*
“… Tôi chợt nghĩ chồng tôi đi biểu tình phần 3 sẽ như thế nào nhỉ? Ôi! Tôi thật sự không thích chính quyền và công an truyền cảm hứng viết cho tôi kiểu này đâu. Đã mang bầu tuần thứ 3, tôi thật sự thắm thía lời chú Trần Mạnh Hảo nói với tôi chiều nay: “Yêu nước rất là quan trọng, nhưng trên đời này không có gì ý nghĩa và thiêng liêng hơn là việc sinh ra một con người. Công việc quốc gia đại sự là của toàn dân, ai cũng phải có trách nhiệmlàm phần của mình. Cháu không được tham gia biểu tình, phải giữ gìn sức khoẻ để mẹ tròn con vuông”.
Tôi chợt nghĩ, ngoài việc sinh con vô cùng đặc biệt và lớn lao này thì biết đâu sắp tới tôi lại có thêm một việc rất đồng cảm với thân nhân của những người tù chính trị, là “nuôi tù”. Dù, chồng tôi chỉ là một người bình thường, chỉ hơi phấn khích và nhiệt tình một chút trong việc thể hiện lòng yêu nước và ý thức công dân của mình trước hiểm hoạ ngoại xâm của Trung Cộng và đại họa nội xâm của độc tài Việt Cộng mà thôi”. (Trích bài “Chồng tôi đi biểu tình - Phần II” của luật sư Lê Thị Công Nhân).

Thử hỏi trên thế gian này có đất nước nào mà người phụ nữ phải kêu lên những tiếng kêu trầm thống và chịu đựng và sẵn sàng chấp nhận thương đau như những giòng chữ viết của luật sư Lê Thị Công Nhân?     

“… Biết đâu sắp tới tôi lại có thêm một việc rất đồng cảm với thân nhân của những người tù chính trị là “nuôi tù”!”

Hàng trăm ngàn người vợ của những sĩ quan QLVNCH đã phải là “những người nuôi tù” trên khắp các nhà tù từ Bắc chí Nam, ngay sau khi VC cưỡng chiếm miền Nam.
Ba mươi sáu năm sau, tiếng kêu thống thiết của những phụ nữ phải đi “nuôi” những người tù chính trị lại vang lên, không còn biết đến bao giờ?! 

Tất cả những thảm cảnh này CHUNG QUY CHỈ TẠI “BÁC” HỒ VÀ ĐẢNG CSVN mà ra!
*
Đầu năm 2012, ngày 5 tháng 1, anh “kỹ sư nông dân” Đoàn Văn Vươn đã nả súng vào chế độ khi “bọn cướp ngày” đến cưỡng chiếm vùng đất mà anh và gia đình đã dầy công gầy dựng.

Tiếng súng hoa cải và bom tự chế của cựu bộ đội Đoàn Văn Vươn đã vang dội khắp nơi. Bọn lãnh đạo đảng CSVN đang tìm mọi cách kềm chế tác hại.

Ngọn lửa Bouazzi một năm trước đây ở Tunisia đã thiêu rụi ngai vàng của tên độc tài Mubarack. 
Ký giả Adam Boutzand của báo Asia Times trong bài viết “Vietnam As Tunisia Waiting” cảnh báo rằng nếu tiến bộ kinh tế của VN trong ¼ thế kỷ bị khựng lại thì rắc rối có thể xảy ra.

“Và cũng giống như tại Tunisia, nếu tình hình trở nên xấu đi đáng ngại, nếu xảy ra 1 hoặc 2 cuộc đụng độ nhỏ nhưng gây tử vong mang tính chính nghĩa, nếu hàng chục ngàn người thách thức quyền lực hiện hành thì liệu chế độ cộng sản này có còn dựa vào lực lượng bảo vệ, tức Công An nhân dân được nữa hay không”?

Phải chăng tiếng súng của anh “kỹ sư nông dân” Đoàn Văn Vươn đã  vang lên trong đêm tối tại huyện Tiên Lãng sẽ là “ngọn lửa Bouazzi” đã tỏa rực sức nóng để thiêu rụi chế độ bạo tàn của tên độc tài Ben Ali?!

NGUYỄN THIẾU NHẪN
http://nguyenthieunhan.wordpress.com


------------------
 Trang blog Đoàn Văn Vươn
http://doanvanvuon.wordpress.com/

Tôi là Nguyễn Xuân Ngữ, Sinh năm: 1943 (trong lý lịch 1946), Địa chỉ: 166/6 ấp Mỹ Thành, Phường Long Thạnh Mỹ, Quận 9, TPHCM, Điện thoại: 0913777040

Là cựu chiến binh, gia đình có công với cách mạng, là nạn nhân của việc cưỡng chế thu hồi đất trái pháp luật của Ủy ban Nhân dân Quận 9 TPHCM. Tôi và hàng trăm công dân tại Quận 9 đang theo đuổi khiếu nại, tố cáo nhiều quan chức của quận 9 và Thành phố Hồ Chí Minh đã có những hành vi trái pháp luật, xâm phạm đến quyền lợi chính đáng (quyền sử dụng đất) của hàng nghìn hộ dân, tạo điều kiện cho những nhóm lợi ích chiếm đoạt đất đai của nhân dân với giá rẻ mạt và cách thức bất công.

Chúng tôi rất ngưỡng mộ tấm gương anh Đoàn Văn Vươn, người cũng có hoàn cảnh như chúng tôi. Anh Đoàn Văn Vươn và đại gia đình anh đã dũng cảm đứng lên đấu tranh giành công lý, chống những bất công đối với những người bị chiếm đoạt thành quả lao động và đất đai. Chúng tôi chưa đủ dũng cảm như anh, nhưng có thể đến một ngày nào đó, không chịu được bất công, chúng tôi sẽ học gương anh Đoàn Văn Vươn.

Chúng tôi xin phép lấy tên anh làm tên Blog trên WordPress.com để có địa chỉ tập hợp những bài viết về những bất công trong lĩnh vực đất đai tại Việt Nam, góp phần bé nhỏ vào công cuộc đấu tranh vì sự nghiệp dành lại công lý cho những nạn nhân bị tước bỏ tài sản, thành quả lao động, đất đai từ những vi phạm pháp luật về đất đai của chính quyền các cấp tại Việt Nam.

Chúng tôi rất mong các nhà nghiên cứu, luật sư, nhà báo, dân oan và các công dân có lòng thành khác quan tâm và đóng góp các bài viết, phản hồi cho trang Blog này.

Chúng tôi hy vọng các nhà lãnh đạo, quan chức Việt Nam liên quan sẽ đọc những bài viết trên trang Blog này để rút ra những bài học và kinh nghiệm cho chính họ, giang tay làm giảm bất công, tránh xa điều ác, để đức thiện cho con cháu.

Đối với những bài viết mang tính chất khiếu nại, tố cáo chưa được xác minh chính thức, chúng tôi sẽ gửi cho các cơ quan liên quan. Nếu không có phản hồi, chúng tôi sẽ coi rằng những thông tin trong các bài viết này là có cơ sở và sẽ đăng.

Trong thời gian đầu, chúng tôi sẽ tập hợp những bài viết về vụ gia đình anh Đoàn Văn Vươn, vụ gia đình tôi (Nguyễn Xuân Ngữ), các vụ chiếm đoạt đất đai tại Quận 9, TPHCM

Chúng tôi rất mong lời ngỏ này của chúng tôi được đăng trên trang Anh Ba Sàm, một trang Blog rất có uy tín và được các dân oan như chúng tôi
ngưỡng mộ, hy vọng được bạn đọc xa gần và Quốc tế quan tâm.

Nguyễn Xuân Ngữ – Người điều hành Blog doanvanvuon.wordpress.com

THIÊN ĐƯỜNG MỚI : SẼ CÓ NHIỀU ĐÒAN VĂN VƯƠN

''Sẽ có nhiều Đoàn Văn Vươn''?  
Bà Lê Hiền ĐứcBà Lê Hiền Đức nói nhiều người dân đã "trắng tay" và họ sẽ "vùng lên" nếu có trình độ
Công dân chống tham nhũng được giải thưởng quốc tế của Việt Nam nói với BBC những vụ chống lại các hành động mà bà gọi là 'cướp đất' như vụ Đoàn Văn Vươn sẽ còn nhiều nếu người dân hiểu biết và có học thức hơn.
Bà Lê Hiền Đức, năm nay 81 tuổi, nói bà nhận được 'rất nhiều' đơn khiếu nại về đất đai, cũng như hình ảnh, video về các vụ cưỡng chế đất đai gây đổ máu.
Bà nói với BBC hôm 29/1/2012: "[Những vụ mất đất] giống như Đoàn Văn Vươn rất nhiều, nhưng Vươn là một kỹ sư, có trình độ cho nên anh ấy đi theo con đường như vậy.
"Còn những người nông dân quá khổ, uất ức lắm, mất đất, mất nhà, mất ruộng... người ta sống bằng gì nữa đây?"
"Vì bây giờ người ta chưa có trình độ, chứ nếu người ta có trình độ như ông Vươn thì sẽ còn nhiều Đoàn Văn Vươn nữa chưa không phải là một Đoàn Văn Vươn đâu.
Công dân chống tham nhũng nói bà ủng hộ hành động của ông Vươn và so với những người dân có ý định tự thiêu để phản đối thu hồi đất thì việc làm của ông Vươn là 'tích cực'.
"Đây không phải là anh ấy chống đối mà là anh ấy tự vệ.
"Bởi vì nếu lực lượng đến đập phá mà là bảo vệ quyền lợi chính đáng của nhân dân thì tôi mới gọi đấy là thi hành công vụ, anh Vươn chống lại là anh Vươn sai.
"Nhưng đây không phải bảo vệ quyền lợi chính đáng cho tập thể, cho nhân dân mà bảo vệ quyền lợi...tôi dùng cái từ là 'cướp đất' chứ không phải là bảo vệ."
"Người nông dân bây giờ trắng tay... vì người ta không có trình độ, chứ còn nếu có trình độ thì người ta sẽ vùng lên."
Lê Hiền Đức
Bà Đức nói việc giải quyết chậm trễ các khiếu nại về đất đai đang đẩy người dân tới bước đường cùng:
"...Rét mướt như thế này mà lang thang ngoài vườn hoa bãi cỏ. Sống ở chỗ này, thuê được cái nhà độ khoảng 15 m2, bẩy tám con người chui vào đấy nằm.
"Thế thì người ta sống bằng gì để kiên trì ra xin đề nghị với thanh tra chính phủ giải quyết.
"Nhưng... nó đá lên rồi nó lại đá xuống, nó đẩy chỗ nọ, đẩy chỗ kia.
"Tôi gọi Thanh tra Chính phủ [họ] bảo 'Việc này đã giao về tỉnh'
"Nhưng tôi nói rằng chính 'thằng' tỉnh là 'thằng' cướp đất, chính 'thằng' tỉnh là 'thằng' ăn đất của dân.
"Người nông dân bây giờ trắng tay... vì người ta không có trình độ chứ còn nếu có trình độ thì người ta sẽ vùng lên."
'Căm thù'
Người được giải thưởng về chống tham nhũng của tổ chức Minh bạch Quốc Tế - Transparency International - nói:
"Sáu mươi ba tỉnh thành phố ở Việt Nam thì có lẽ trong tay tôi phải đến từ 50 đến 52 tỉnh thành phố có dân bị mất đất.
"Ngay ở Bắc Ninh, cách Hà Nội 20 km, mà dân sợ mất đồng ruộng. Người ta sống bằng gì? Sống bằng cây lúa mà bây giờ nó cướp lúa của người ta, cướp ruộng đất của người ta.
"Có một cán bộ chính quyền trả lời người dân rằng 'Bây giờ mua hai cái phích, đun nước sôi bỏ vào đấy rồi đi bán rong...Hoặc là mua một cái xe máy để chạy xe ôm.'
"Người dân là sống bằng đồng ruộng, không thể chịu mất đất được và tôi nói đùa là người ta sống bằng cây lúa bây giờ người ta mất đất thì người ta trồng lúa vào gầm giường à?"
Ông Đoàn Văn Vươn trên Truyền hình Hải Phòng Bà Đức nói có thể có nhiều vụ như Đoàn Văn Vươn nữa
Bà Đức cũng nói bà đã đưa lên vụ  
, quận Hà Đông, cách Hà Nội 15 km.
"Tôi thì mất ăn mất ngủ khi tôi nhìn thấy những cánh đồng lúa xanh mơn mởn mà nó cho xe ủi đi. Rồi những bãi tha ma biết bao nhiêu mồ mả ông cha của người dân ở đấy, nói về tâm linh đó là sự đau xót lắm. Nó cày xới lung tung cả lên, thậm chí hàng trăm công an bộ đội đứng trên bờ, đứng khoanh tay nhìn."
Bà Lê Hiền Đức nói với BBC bà có rất nhiều bức ảnh cho thấy người dân bị "đánh chảy máu đầu, máu tai" khi giữ đất.
"Nông dân mất đất phải nói là người ta rất căm thù, phải dùng từ căm thù mới đúng," bà nói.
"Thậm chí có người dân An Giang mà trong tay tôi còn rất nhiều đơn từ đây, người ta đến nhà tôi người ta bảo nếu không được giải quyết chuyến này chúng con tự thiêu ngay bờ Hồ Hoàn Kiếm bởi vì về bây giờ cũng con không còn gì mà sống nên sẵn sàng tự thiêu.
"Buộc lòng tôi phải gọi điện cho ông Bộ trưởng Công An 'Anh ơi, đây anh nghe dân đi, dân sẽ tự thiêu ở Hà Nội thì còn gì nữa là đất nước."
'Vô cảm'
Công dân chống tham nhũng 81 tuổi nói trong số các đơn từ mà bà có số được giải quyết cho tới nay chưa tới 10% trong khi có người phải khiếu nại qua các đời chủ tịch tỉnh khác nhau và số lượng đơn thư khiếu nại của một người có thể lên tới hàng ngàn.
Bà cũng nói bà đã chứng kiến có nơi đất giải tỏa để hoang tới hai năm trong khi người dân không có đất cấy lúa và chính bà đã thúc giục người dân cứ ra cấy ở những mảnh đất trước đây của họ.
Người dân Việt Nam, bà Đức nói, sẵn sàng hiến đất cho các công trình xây nghĩa trang, trường học hay đường sá nhưng nhiều trường hợp thu đất gần đây "không phải phục vụ mục đích dân sinh" mà "để chia nhau".
Bà kể với BBC: "Chính tôi đã vào tận tỉnh An Giang mà còn bị Thanh tra Chính phủ hỏi 'Bà có liên quan gì tới quyền lợi ở An Giang không?'
"Các ông cấp cao ngồi ở trong văn phòng, trong cơ quan kín cổng cao tường [có] lính gác, đi xe hơi, về xe hơi, biết đâu rằng ngoài chợ người ta chửi công an như thế nào."
Lê Hiền Đức
"Thế thì tôi nói vui đùa, 'Có, có liên quan, tôi vào tôi xin 2m, à 1,8m thôi vì người tôi cao 1,5m thì tôi chỉ xin 1,8m là đủ chôn tôi rồi.
"Trong khi cả gia đình họ hàng tôi tám đời ở Hà Nội. Thế nhưng mà tôi nói thế để chúng nó biết rằng 'Cứ phải có quyền lợi liên quan thì mới lên tiếng, thì mới vào à?'
"Cuối cùng tôi nói rằng 'Tôi không vô cảm như các anh đâu'.
"Sau đó cái tay Tổng Thanh tra Trần Văn Truyền đấy bây giờ nói một danh từ vui vui là bật bãi rồi"
Bà Đức nói cách đây 60 năm bà tham gia vào phong trào phá kho thóc Nhật và chia lương thực, ruộng đất cho người dân và đặt câu hỏi đối với những hành động "thu ruộng đất của nông dân" hiện nay.
Người chống tham nhũng có tiếng ở Việt Nam cũng cáo buộc các nhà lãnh đạo Việt Nam không hiểu suy nghĩ của người dân.
"Các ông cấp cao ngồi ở trong văn phòng, trong cơ quan kín cổng cao tường [có] lính gác, đi xe hơi, về xe hơi, biết đâu rằng ngoài chợ người ta chửi công an như thế nào.
"Người ta bảo công an là 'cướp ngày' là 'cướp cạn'.
Trong các diễn biến mới nhất liên quan tới tranh chấp đất đai, một người dân ở Bắc Giang được cho là đã tử vong sau khi có va chạm với công an địa phương liên quan tới thu hồi đất.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/01/120129_le_hien_duc_comment.shtml

Thông Cáo và Lời Kêu Gọi của Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu : CSVN bắt giam nhạc sĩ Việt Khang trái phép.

      Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu
Vietnamese Community in Australia
PO Box 2115 Footscray VIC 3011

    Tel: 0411 756 552 

Email:sicmaa.nguyen@...


 
Thông Cáo và Lời Kêu Gọi của Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu

V/v: Nhà cầm quyền CSVN bắt giam nhạc sĩ Việt Khang trái phép.

http://nguyentran.org/NhatLung/Special/VietKhang1.jpgCộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu (CĐNVTD/UC) cực lực lên án hành động vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam (CSVN) đối với nhạc sĩ Việt Khang, tên thật là Võ Minh Trí, 34 tuổi, cư ngụ tại Mỹ Tho, Tiền Giang, Việt-Nam.
Nhạc sĩ Việt Khang đã bị công an thành phố Mỹ Tho bắt giữ và đem đi biệt tích từ lễ Giáng Sinh năm 2011 vừa qua. Nhạc sĩ Việt Khang là người đã sáng tác hai nhạc phẩm ôn hoà mang tựa đề “Việt Nam Tôi Đâu?” và “Anh Là Ai?” được phổ biến trên mạng lưới Internet để phản đối việc Trung Cộng xâm lấn biễn đảo của Việt-Nam, phản đối nhà cầm quyền CSVN đàn áp dân biểu lộ lòng yêu nước khi họ xuống đường để phản đối Trung Cộng xâm lược, và kêu gọi toàn dân Việt Nam cùng đứng lên bảo vệ tổ quốc.

Nhà cầm quyền CSVN đã một lần nữa vi phạm trầm trọng những công ước quốc tế về nhân quyền khi xữ dụng vũ lực để tước đoạt quyền tự do phát biểu và quyền bày tỏ suy nghĩ một cách ôn hoà của nhạc sĩ Việt Khang.

Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu vì thế kêu gọi:

1. Chính phủ, Bộ Ngoại Giao và Toà Đại Sứ Úc Đại Lợi tại Việt Nam bày tỏ sự quan
ngại của Chính phủ Úc Đại Lợi và sự phản đối mạnh mẽ của Cộng Đồng Người
Việt Úc Châu về việc nhà cầm quyền CSVN bắt bớ và giam cầm Nhạc sĩ Việt
Khang một cách trái phép chiếu theo Công pháp Quốc Tế về Nhân Quyền mà
CSVN đã ký kết với thế giới.
2. Các vị Dân biểu, Nghị sĩ của Quốc Hội Liên bang và các Tiểu bang Úc Châu bày
tỏ sự quan tâm và lên tiếng đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải chấm dứt đàn áp
những công dân Việt Nam yêu nước đã và đang lên tiếng phản đối Trung Cộng
xâm lăng lãnh thổ và lãnh hải của Việt Nam .
3. Toàn thể các Tôn giáo, Hội đoàn, Đoàn thể, Tổ chức và thành viên của Cộng
Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu đồng loạt lên tiếng và tham gia ủng hộ cho
những nỗ lực vận động cho sự an toàn và tự do của nhạc sĩ Việt Khang hiện nay.

Làm tại Úc Châu, ngày 31-1-2012.

Ô. Nguyễn Thế Phong, Chủ tịch CĐNVTD-UC
Ô. Nguyễn Văn Thanh, Chủ tịch CĐNVTD- NSW
Ô. Nguyễn Văn Bon, Chủ tịch CĐNVTD – VIC
Bs. Bùi Trọng Cường, Chủ tịch CĐNVTD – QLD
Ô. Đoàn Công Chánh Phú Lộc, Chủ tịch CĐNVTD-SA
Bs. Nguyễn Anh Dũng, Chủ tịch CĐNVTD- WA
Ô. Lê Công, Chủ tịch CĐNVTD- ACT
Ô. Lê Tấn Thiện, Chủ tịch CĐNVTD- NT
Bà. Nguyễn Kim Dung, Chủ tịch CĐNVTD – WOL

--------------
Thế Hệ Trẻ VIỆT NAM trong thời đại 2012...

- " Mỗi thế hệ trẻ phải biết nắm thời cơ tiến lên ngôi báu của thời đại mới mà chỉ huy và làm tròn sứ mệnh mới ".
- " Thế hệ dự bị phải thâu tóm hết những trí tuệ và kinh nghiệm cũ; trau dồi cho mình tất cả những điều kiện cần yếu cho nhiệm vụ tương lai của mình , để sắp sẳn ra nối liền dây tiến hóa".
- " Thế hệ của thanh niên chính là đáy tầng của Dân Tộc Việt ".
- " Dân tộc ta cần những thanh niên rất thuần túy và sung thực, đem ra làm tròn vẹn hai tầng chức vụ của thời đại là Cách Mạng và kiến thiết."
- Thế Hệ Trẻ của Việt Nam hãy : " Xúm nhau lại thành một sức lực, góp nhau lại thành một trí tuệ, khơi mở đường đi cho giống nòị"
- Thế Hệ Trẻ của Việt Nam hãy : " cởi mở hết xiềng xích cho mình và phá tan hết những màn tối, quét sạch hết hôi tanh và tiêu diệt hết thù nghịch."
- Thế Hệ Trẻ của Việt Nam hãy viết lên những trang sử oai hùng cho Dân Tộc Việt trong công cuộc tiêu diệt đảng cướp công sản Việt Nam để đem lại thanh bình, cơm no, áo ấm cho toàn dân Việt.

Trần Trọng Nhân
(Xuân Nhâm Thìn 2012)

Trang Y Học Tất Hữu Dụng

  Thông Tin Y Học


Các Bài Tổng Hợp Thông Tin Theo Chuyên Đề Từ Thời Sự Y Học Bổ Xung vào các topics có sẵn hoặc thông tin riêng lẻ.

 
Tự Điển Y Học.

Bộ Sưu Tập Về Những Phương Thuốc Quý của Người Việt.

Phục dương đại bổ tửu
Toa rượu thuốc Minh Mạng
11 bài thuốc trị bệnh bất lực Bài thuốc trị Gout
Bài thuốc hữu hiệu để giảm máu cao, mỡ cao
Chữa phỏng
Huyết áp thấp
Nấm sữa Kefir
Tỏi với sức khỏe
Thuốc trong rau
Bệnh cúm heo
Cập nhật về bệnh ung thư
Trị bệnh đau ngang thắt lưng
Tin vui cho người bệnh nghèo
Huấn thị điều hành căn bản cho người cao niên
Sơ Gan
Cây Sả chữa bệnh ung thư!!!
Cholesterol Tốt, Xấu ...
5 phương pháp tập thể dục buổi sáng
Chữa bệnh Gout không cần thuốc
Bệnh Dời Bò (Shingle)
Toa thuốc trị cao máu và mỡ trong máu
Trị Cholesterol bằng lá Aloe-Vera
Trị bệnh bằng "Đậu Đen"
Thuốc xông chữa cảm cúm
Phương pháp cầm máu dị thường
Bệnh Gout đến từ đâu
Dùng "dấm táo & mật ong" để trị bá bênh
Heart attacks and drinking warm water
Tắm âm dương
Canh chua bạc hà - Gây chứng bệnh Gout
Lá dứa trị bệnh tiểu đường
Cây Aloe Vera
Những lợi ích về việc đi bộ
Nước gạo lức, thần dược !!!
Với cây kim, ta có thể cứu người
Làm thế nào để khỏi già ?
Thuốc trị tê bại, đau nhức ...
Thuốc thần chữa bệnh "gout"
Những toa thuốc "mẹo"
Khám phá mới về gạo lức
Viêm gan

Chúng tôi là người Việt Quốc Gia với căn cước tỵ nạn cộng sản!

Chúng tôi là người Việt Quốc Gia với căn cước tỵ nạn cộng sản! Không phải là Việt Kiều yêu xã hội chủ nghĩa chó ngáp!!!
Michael Trần
 
Chúng tôi, Việt Kiều vẫn còn rất... lấn cấn 

http://3.bp.blogspot.com/-9spp8TEmF-A/TyaYsMLnI-I/AAAAAAAADcg/u57AqCdtnas/s1600/vk.jpg
Mấy hôm trước tình cờ đọc qua lời phát biểu của ông Dương Trung Quốc: "Tôi không nghĩ kiều bào còn lấn cấn nhiều về chế độ chính trị...", trong bối cảnh nhà nước đang ra rả kêu gọi “hòa hợp dân tộc”.

Đọc xong câu phát biểu quả quyết ấy, lòng tôi vẫn có gì rất lấn cấn…

Tôi không thuộc "tàn dư chế độ cũ", trái lại gia đình thuộc tầng lớp trí thức được hưởng nhiều ưu đãi của nhà nước. Bản thân tôi lớn lên dưới mái trường XHCN, đã được nhồi nhét kỹ lưỡng đạo đức XHCN, đạo đức người CS, lịch sử chói lòa của dân tộc, cuộc chiến hào hùng chống Pháp, chống Mỹ cứu nước… Tôi cũng bị học thuộc nằm lòng những nhân vật anh hùng có thật và cả không có thật trong lịch sử VN.

Chỉ có điều khi trí não của tôi bắt đầu biết tư duy độc lập thì cũng là lúc tôi bắt đầu tự hỏi mình: Sao một đất nước tươi đẹp với lịch sử hào hùng, những nhà lãnh đạo tuyệt vời gần như thần thánh lại có hàng vạn, hàng trăm ngàn người dân ào ạt sống chết bỏ quê hương mà đi như vậy? Thế rồi tôi bắt đầu ngờ ngợ nhìn lại chung quanh mình… Thật khủng hoảng khi mỗi ngày vào lớp, những chiếc bàn, ghế trống rỗng, bạn bè cứ thưa thớt dần, thầy cô giáo cũng từ từ biến mất!… Chúng tôi thì thầm với nhau, chúng tôi buồn ngơ ngẩn vì không được nói lời chia tay. Làm sao cắt nghĩa được những đứa bạn học hàng ngày túm tụm chơi đùa, học hành cùng nhau, rồi bỗng dưng biến mất không một lời báo trước? Những cuộc chạy trốn thầm lặng mà quyết liệt những năm tháng đó vẫn ám ảnh tôi tới tận bây giờ.

Trí óc non nớt của tôi không ngừng đặt những dấu hỏi. Có đôi lúc về nhà hỏi bố mẹ thì chỉ nhận được những cái lắc đầu chán ngán của mẹ, tiếng thở dài và lời đáp bâng quơ của bố: - Đất nước thế này thì không bỏ đi mới là lạ!

Chẳng hiểu gì hơn, tôi bèn mở báo chí ra đọc thì chỉ thấy toàn những tin tức đại loại như: Toàn dân toàn quân quyết tâm thi đua lập chiến công mừng đại hội Đảng, mừng sinh nhật Bác, mừng kỷ niệm chiến thắng v…v…

Hoặc Bộ A, bộ B đã đạt chỉ tiêu, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao…

Toàn những tin tức tốt đẹp, rặt một luận điệu như nhau!

Không một tờ báo nào, không một ai giải thích cho tôi tại sao người VN từ Sài Gòn, Hà Nội tới tận những vùng đèo heo hút gió bấy giờ đều rùng rùng bỏ cha bỏ mẹ, bỏ nhà bỏ cửa, bỏ ruộng vườn để chạy trốn đất nước của mình. Có lần tò mò không chịu nổi, tôi bèn hỏi cô giáo chủ nhiệm lớp. Cô dạy văn, tôi nhớ mãi giọng cô đều đều khi giảng cho chúng tôi những bài thơ của Tố Hữu, và những bài thơ sặc mùi máu lửa cách mạng khác. Khi tôi hỏi cô tại sao ai cũng đi vượt biên hoặc tìm cách đi bảo lãnh, có phải người ta sợ CS phải không cô? Thì cô tái mặt lấm lét nhìn quanh, rồi bảo nhỏ với tôi: "Em không được hỏi thế nữa nghe chưa? Hỏi như vậy là vi phạm kỷ luật.”

Sau đó chừng vài tháng, cô cũng biến mất, chúng tôi tới tìm thì hàng xóm bảo cô đi vượt biên rồi, nhà đã bị tịch thu. Một lần nữa chúng tôi lại ngơ ngác!

Chúng tôi, những đứa còn lại tiếp tục đi học với hàng ngàn hàng vạn câu hỏi trong đầu, với nỗi thắc thỏm không biết bao giờ đứa bạn ngồi bên cạnh lại biến mất. Rồi tôi cũng hiểu ra rằng học sinh chúng tôi không có quyền hỏi, không có quyền thắc mắc. Chúng tôi chỉ được quyền học những gì ghi trong chương trình giáo khoa. Dù là những điều vô lý nhất, những điều không có thật…. Các thầy cô giáo vẫn lên lớp, giờ Pháp văn cô bắt chúng tôi dịch ra tiếng Việt những bài văn ca tụng mái trường XHCN, sự độc ác, đời sống nghèo khổ, bất công ở XH tư bản, nơi đó trẻ em nghèo không được đi học. Cô giáo dạy Pháp văn (một nữ tu, và cũng đã từng du học ở Châu Âu) lúc giảng tới đoạn này, đã cau mày, và im lặng vài giây, có lẽ cô áy náy biết mình đang bắt học sinh học những điều bịa đặt!

Thế rồi cũng đến lúc tôi bỏ xứ mà đi, vì thuộc vào diện được ưu đãi nên tôi dễ dàng xin qua Châu Âu du học.
http://3.bp.blogspot.com/-_lL9V4aD-io/TyaW9TALGKI/AAAAAAAADcY/wcT1p3cw7Vo/s1600/20120117164248_photo%285%29.JPG
Nhà sử học Dương Trung Quốc : "Tôi không nghĩ kiều bào còn lấn cấn nhiều về chế độ chính trị, có lẽ chỉ còn ở một thế hệ nào đó do hoàn cảnh lịch sử. Nói đến Việt kiều luôn có hai mặt, nhưng mặt tích cực là cơ bản, ta cần có chính sách ứng xử thích hợp, khai thác mặt tích cực, hạn chế mặt tiêu cực"

Năm đầu bên trời Âu, tôi vẫn mang trong người một tấm lòng đầy nhiệt huyết, một niềm kiêu hãnh vời vợi của dòng máu VN, dân tộc đã từng đánh thắng Tàu, Nhật, Pháp, Mỹ. Nhưng rồi ngoài cái niềm kiêu hãnh suông ấy, tôi nhận ra rằng mình chẳng có một tí vốn tri thức nào. Tất cả chỉ là những giáo điều học vẹt. Ngay cả lịch sử VN, tôi cũng rất mù mờ. Thế hệ chúng tôi chỉ được học một thứ lịch sử đã bị bóp méo, bẻ cong nhằm ca tụng và thần thánh hóa Đảng và những lãnh đạo Đảng. Qua sách vở, báo chí nước ngoài tôi mới biết tới vết nhơ lịch sử như Cải Cách ruộng đất, Mậu Thân, những góc nhìn đa khía cạnh của cuộc chiến hai miền Nam Bắc, ai thật sự vi phạm hiệp định Paris v..v….

Câu hỏi cay đắng nhất của tôi là tại sao tôi phải học lịch sử của nước mình qua những thông tin lượm lặt ở nước ngoài? Tại sao và tại sao?

Tại sao những chính sách sai lầm như: Cải Cách ruộng đất, đày đi cải tạo hàng trăm ngàn người lính chế độ cũ, đánh tư sản, đuổi dân đi kinh tế mới, đổi tiền, lại không bao giờ được chính quyền CS công khai đem ra mổ xẻ rút kinh nghiệm? Tại sao lại ỉm đi và thay vào đó là những khẩu hiệu được gào lên từ năm này qua tháng nọ: Đảng CSVN vinh quang dẫn dắt toàn dân đi từ thằng lợi này tới thắng lợi khác? Tại sao và tại sao?

Tôi đi tìm gặp lại những người bạn, những thầy cô năm xưa. Từ khắp các nơi chúng tôi tìm về họp mặt. Giờ đây chúng tôi không phải e dè sợ sệt, nghi kỵ nhau nữa. Chúng tôi có thể nói với nhau tất cả những điều muốn nói.

Cô lớp trưởng năm xưa bây giờ đã thành một doanh nhân thành đạt cười bảo chúng tôi: Nếu năm xưa, không đi vượt biên thì giờ chắc đang quét rác!

Họ lần lượt kể cho tôi nghe lí do chạy trốn CS của họ. Thời gian đã làm mờ nhạt những ký ức đau đớn. Nhưng phải sống trong hoàn cảnh lúc ấy mới biết cái chết cận kề như thế nào, nguy hiểm rình rập từng người thế nào, nỗi đau kẻ ở người đi to lớn thế nào. Tất cả đều có một câu kết luận chung: Họ bỏ đi ngày ấy chỉ vì không còn sự lựa chọn nào khác! Qua những câu chuyện kể, lúc ấy tôi mới hiểu ra người ta bỏ chạy, sẵn sàng liều mạng, một sống hai chết, tự do hay là tù tội, kẻ liều mình đi trước phó mặc cho biển cả, cho sự run rủi của trời đất, để có cơ hội bảo lãnh kẻ đi sau. Những gia đình tan tác, những cuộc chia lìa bi thảm, chỉ vì chế độ CS quá hà khắc, quá nghèo đói. Vâng người ta sợ! Phải nói là sợ CS còn hơn sợ cái chết mất xác ngoài khơi. Tôi cũng gặp lại rất nhiều thầy cô, hơn hai mươi năm sau tôi lại hỏi cô giáo cũ của mình câu hỏi đã từng nung nấu tôi những ngày niên thiếu: Cô ơi ngày ấy cô dạy chúng em về cuộc sống tươi đẹp trong đất nước XHCN, thế cô có tin không ? Cô trả lời rằng cô không tin, cô chưa bao giờ tin vào những điều cô dạy chúng tôi dưới mái trường XHCN.

Đau lòng thay cho thế hệ chúng tôi đã buộc phải học những điều mà cả thầy lẫn trò đều biết là dối trá!

Ông Dương Trung Quốc lập luận rằng kiều bào không còn lấn cấn nữa về chính trị!

Thưa ông chúng tôi vẫn còn lấn cấn, rất lấn cấn là khác. Ở hải ngoại hiện giờ có hai nhóm: một nhóm chống cộng cực đoan, dị ứng tất cả cái gì liên quan tới hai chữ CS và HCM. Tôi không muốn bàn nhiều về họ, tuy hiểu và thông cảm cho mối hận thù sâu sắc dẫn tới sự quá khích của họ. Phần lớn đó là những người bị lừa mang quần áo đi học tập một tuần, sau đó bị bắt đi đày hàng năm dài trong những vùng rừng thiêng nước độc, sinh hoạt ăn uống còn kham khổ hơn cả một con chó, ngay cả chữ tù đày cũng bị bẻ cong để gọi là Học Tập. Đó là những gia đình bị chính quyền một ngày nọ tới xúc đi kinh tế mới, tịch biên nhà cửa của họ để chia chác cho cán bộ. Đó là hàng vạn con người miền Nam, một sáng đẹp trời bị liệt vào thành phần tư sản và công an ngang nhiên đến tận nhà vơ vét tất cả của cải, vàng bạc. Họ căm thù Chính Quyền Cộng Sản vô cùng! Họ càng phẫn hận hơn khi thấy những kẻ khi xưa không ngừng rêu rao chửi bới họ là ăn bơ thừa sữa cặn đế quốc Mỹ nay lại tìm mọi cách lũng đoạn, ăn bớt ăn xén công quỹ quốc gia, để có tiền cho con cái, dòng họ qua Mỹ, cái xứ tư bản xấu xa mà sách giáo khoa VN năm nào đã nói là trẻ em nghèo không được đi học. Những kẻ khi xưa liệt họ vào thành phần tư sản để có cớ cướp bóc tài sản của họ, nay lại giàu có hơn họ hàng ngàn lần, mà sự giàu có lại tới từ tham nhũng, đám người năm xưa đánh tư sản nay nghiễm nhiên trở thành tư sản đỏ mà không sợ ai trừng trị.

Nếu nhà nước thật lòng muốn xóa bỏ hận thù, muốn hàn gắn những vết thương sâu hoắm thì hãy ngừng ngay việc kêu gào hòa hợp bằng miệng. Việc giảm bớt thủ tục nhiêu khê cho Việt Kiều về thăm nhà, những cởi mở cỏn con làm sao hàn gắn được hết những vết thương lỡ loét, những tội lỗi tày đình của quá khứ. Muốn xóa bỏ hận thù với tầng lớp Việt Kiều chống cộng này, chính quyền còn phải nỗ lực nhiều hơn nữa. Hãy nói thẳng và nhìn lại lịch sử. Hãy thẳng thắn nhận lỗi đã giam tù không xét xử hàng trăm ngàn người chế độ cũ, phân biệt đối xử con cái họ. Hãy cho du nhập báo chí, sách vở nói về cuộc chiến Nam Bắc với những cái nhìn đa chiều, những quan điểm của anh lính Bộ Đội và cả anh lính Cộng Hòa. Chính quyền Cộng Sản không thể chỉ kêu gào hòa hợp trong khi chỉ áp đạt lý luận của mình lên quá khứ, vẫn bóp méo lịch sử. Tất cả những ý kiến trái chiều đều bị chụp mũ là phản cách mạng. Hòa hợp không có nghĩa là kẻ chiến bại phải im mồm, kẻ chiến thắng mới được quyền độc diễn và độc thoại.

Hãy cùng nhau nhìn nhận những sai sót hôm qua để chữa lành những vết thương thù hận hôm nay.

Ở đây tôi chỉ muốn đề cập một cách sơ xài về những Việt Kiều chống cộng cực đoan, những con người còn mang nặng nỗi hận thù rất là chính đáng. Tầng lớp mà tôi muốn nói tới là những người Việt Kiều lúc nào cũng hướng về quê hương, yêu nước và muốn cống hiến rất nhiều cho quê mẹ. Họ rất đông đảo, ở khắp năm châu, bốn bể, có tri thức cao, có tấm lòng, rất nhiều trong số ấy đã được đào tạo tại những môi trường tốt nhất. Thử nghĩ nếu thu hút được sự đóng góp của họ thì cơ hội cho VN vươn ra thế giới sẽ nằm trong tầm tay. Nhưng... cũng nên tự hỏi tại sao hòa bình hơn 35 năm rồi, mà lực lượng bà con về giúp đỡ quê nhà lại èo uột thế? Lèo tèo vài ba tổ chức giúp VN về khoa học kỹ thuật, có thấm tháp gì so với hàng triệu kiều bào tại nước ngoài?

Tại sao tới giờ đóng góp của họ chỉ giới hạn trong việc gởi tiền cho thân nhân, thành lập các hội nhóm đoàn thể riêng lẽ làm từ thiện?

Ông Dương Trung Quốc và các ông lãnh đạo có hiểu vì sao không? Tôi nghĩ các ông hiểu, cũng như mọi người đều hiểu tại sao, chỉ có điều phía các ông không ai nhìn thẳng vào vấn đề, mà thay vào đó chỉ biết kêu gào và kêu gào.

Thưa là vì nhóm Kiệt Kiều này tuy họ không mang lòng hận thù sâu sắc với chính quyền cộng sản, nhưng họ chán và khinh bỉ (xin lỗi vì dùng từ xác đáng) chế độ chính trị tham nhũng, quan liêu, và ngu dốt đang thống trị tại VN.

Xin thưa họ hoàn toàn không có lòng tin vào bộ máy chính quyền hiện nay tại VN.

Đối với họ, chính quyền cộng sản đồng nghĩa với tráo trở, khôn vặt, độc tài và tham lam vô tận.

Khi nói về VN, hiện tình đất nước, họ thường thở dài và lắc đầu nguây nguẩy, buông những câu đại loại: Ai mà tin nổi tụi nó?

Hay: Dại gì mà đầu tư ở VN! Tụi nó muốn cướp là cướp! Toàn là luật rừng!

Hoặc: Thôi, làm ăn ở VN nhức đầu lắm, không đút lót không làm gì được đâu !

Đó là những gì chúng tôi vẫn nói với nhau khi bàn về chế độ chính trị và môi trường làm việc tại VN.

Ông chú tôi, Việt Kiều Pháp, từng được huân chương kháng chiến, đã từng đưa đón các ông lớn CSVN qua Paris ký kết các hiệp định tại Pháp, lúc về hưu ky ca ky cóp được ít tiền tiết kiệm, cộng thêm đám sinh viên Pháp cũng hùn lại trao cho ông một món tiền. Ông hồ hởi, phấn khởi đem về VN, tính thực hiện giấc mơ cuối đời của mình: xây một ngôi trường tình nghĩa tại cái làng nơi ông sinh ra. Ba tháng sau ông trở qua, mặt mày tiu nghỉu, tôi hỏi và được ông trả lời rằng CQ địa phương đòi ông xùy tiền thì mới cho xây. Cuối cùng ông quyết định mang tiền về trả lại cho sinh viên Pháp, vì thật lòng không biết cắt nghĩa làm sao với họ về khoản tiền bôi trơn ấy! Tôi vừa thương hại lại vừa buồn cười ông là CS lão thành mà còn ngây thơ: Ở VN không bôi trơn thì làm gì cỗ máy chạy?

Chúng tôi luôn nhìn về nước nhà để rồi càng nhìn càng… chán ngán, càng bàng hoàng!

Sống và được giáo dục tại những nước mà luật pháp nghiêm minh, bình đẳng, tự do ngôn luận, tự do phản biện, đại đa số VK không chấp nhận và bất mãn về thể chế chính trị trong nước. Những ý kiến đóng góp của chúng tôi về sự cải tổ xã hội, giáo dục đều như nước đổ đầu vịt. Ngay cả các lãnh tụ thế giới qua VN hội họp, thì những phần phát biểu nhạy cảm đều bị báo Đảng cắt xén thảm thương huống chi những góp ý của chúng tôi?

Các Việt Kiều về nước đầu tư, thử hỏi có ai không bị thuế má hoạch họe để phải xì tiền ra? Thử hỏi có ai không chung chi mà yển ổn làm việc? Thử hỏi ai không bị guồng máy hành chính vật cho tơi tả?

Nền giáo dục băng hoại, trộm cướp tràn lan, nạn tham nhũng hoành hành từ làng quê heo hút tới bản doanh trung ương. Nạn bằng cấp giả, nạn chạy chức chạy quyền. Càng làm chức cao càng vô liêm sĩ, không biết từ chức. Không tự do báo chí, văn học. Tiền cứu trợ dân nghèo cũng bị xà xẻo, hệ thống giao thông bát nháo, dự án công cộng nào cũng bị cắt xén, các quan lớn nhỏ thi nhau ăn vô tội vạ trên quê hương kiệt quệ, nợ nần ngập đầu. Những trí thức phản biện đều bị nhốt giam, quy chụp cái mũ phản động. Vài năm gần đây để đánh lừa dư luận lại dùng quái chiêu: “Quần chúng tự phát ức chế” để thẳng tay đàn áp, đánh đập nhân dân bất mãn. Những vấn nạn đó làm Việt Kiều yêu nước đau xót và làm kiệt quệ lòng tin của họ, dẫn tới việc bất hơp tác, thờ ơ với lời kêu gọi của chính quyền. Thử hỏi nếu Việt kiều ồ ạt kéo về nước làm việc, rồi lập hội lập nhóm, biểu tình họ có bị khép vào tội phản động không? Trong khi điều đó lại hết sức bình thường tại nước ngoài? Hay chính quyền chỉ muốn Việt Kiều cũng ngoan ngoan và dễ dạy như người dân trong nước, lâu lâu cho ăn cái bánh vẽ là hài lòng trùm chăn, bịt tai bịt mắt trước mọi bất công của xã hội?

Ngay bản thân tôi, nhớ lại hơn hai mươi năm trước, tôi đau đớn khi khám phá ra mình chỉ học những điều dối trá ở nhà trường. Hai mươi năm sau quay lại vẫn không có gì thay đổi! Cả một xã hội nói dối để sống, để làm việc, để được yên thân, để kiếm chác!

Ngoài đường vẫn giăng đầy những khẩu hiệu sáo rỗng. Càng nhiều khẩu hiệu đạo đức càng suy đồi, người ta càng chán ghét.

Tóm lại qua kinh nghiệm bản thân tôi nghĩ con đường hòa hợp dân tộc là con đường rất nhiều chướng ngại vật. Việc ra sức kêu gọi bằng mồm các Việt Kiều đóng góp xây dựng cho nước nhà là một điều khó thành hiện thực lúc này.

Chừng nào cơ chế chính trị trong nước thay đổi thì họa may. Chừng nào hai chữ hòa hợp không mang tính áp chế của phe chiến thắng thì mới nói tới chuyện cởi bỏ hận thù, hàn gắn dân tộc. Chừng nào những sai lầm chết người trong lịch sử không còn bị ém nhẹm, bóp méo, mà được công khai đem ra mổ xẻ trước bàn dân thiên hạ thì mọi người mới sẵn lòng ngồi lại với nhau, hàn gắn trên những đổ nát. Chừng nào?

30/01/2012
Nguyên Dung (danlambao)

Bài Xem Nhiều