We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 8 February 2012

Chết bởi con rồng đỏ Trung cộng

Chết bởi con rồng đỏ Trung cộng 
 Tác giả: Peter W. Navarro & Greg W. Autry

Dịch giả: Nguyễn Vinh

Trong một cuộc di dân vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại, Tàu đang
biến cải toàn thể Phi Châu thành một thuộc địa mới.
Tương tự như tây Phương đã làm trong thế kỷ 18 và 19—nhưng quyết liệt và với tầm cỡ lớn hơn nhiều—các lãnh đạo Tàu muốn Phi Châu là “chư hầu” ở xa,để vừa giải quyết vấn nạn dân số quá đông, và vừa lấy được tài nguyên.
-Daily Mail Online.

Trong khi các  hãng xưởng của Mỹ tiếp tục đóng bụi, trong khi các chính
khách Mỹ và các nhà lãnh đạo quân sự chỉ chăm chú vào Trung Đông, và
trong khi các chính trị gia ở Washington mê ngủ, Tàu cứ tiến tới. Một
triệu quân Tàu di chuyển không ngừng ngang dọc Phi Châu và Nam Mỹ để
chiếm các nguyên liệu chiến lược, và chiếm các thị trường mới nổi,
không cho Mỹ, Âu Châu, Nhật, và các xứ khác vào
. Đây là một cái đinh
nữa đóng vào nắp quan tài của ngành sản xuất của Mỹ và của thế giới.
Thế giới cần phải coi chừng cái đế quốc đang vươn lên này.

Con Rồng Đế Quốc Tàu là đứa con hoang của Con Rồng Sản Xuất vô độ—tiêu
thụ nửa số lượng xi măng và gần nửa số thép của thế giới, một phần ba
đồng của Tàu, một phần tư aluminum, và những số lượng vĩ đại các thứ
khác như antimony, chromium, cobalt, lithium, zinc, và gỗ
. Chính những
tài nguyên này và các thứ khác từ nhiều nơi trên thế giới góp phần cho
sự tăng trưởng kinh tế và mức sống của mọi quốc gia.

Bauxite và sắt từ những nước như Guinea và Tanzania được dùng để chế
biến thành aluminum và thép mà chúng ta cần để sản xuất máy bay ở
Seattle, Wahington và để đóng tàu ở Bath, Maine. Đồng từ Chile để làm
dây điện, cobalt từ Congo dùng trong các xưởng cơ khí ở Michigan, và
niobium từ Brazil dùng trong nhiều thứ từ máy hỏa tiễn cho quốc phòng
đến lò điện nguyên tử dân sự.

Lithium từ Bolivia và Nambia dùng trong bình điện xe hơi lai (hybrid),
manganese từ Gabon dùng để sản xuất bình nước uống bằng nhựa, và
titanium từ những nơi như Mozambique, Madagascar, và Paraguay để sản
xuất thép tốt dùng trong việc chế tạo máy bay tuyệt vời Boeing 787
Dreamliner hoặc đầu gối và hông nhân tạo của Johnson & Johnson.

Nhưng Tàu muốn tất cả những tài nguyên thiên nhiên ở tất cả các nước
này là của Tàu, dành riêng cho ngành sản xuất của Tàu và để tạo việc
làm trong nước Tàu. Nếu chúng ta thụ động đứng nhìn để Tàu tự tung tự
tác, thì chúng nên tự đào hố chôn nền kinh tế của chúng ta bằng cái
xẻng mạ vàng làm ở Thượng Hải
. Nhưng nếu muốn trực diện đế quốc đang
lên này để bảo vệ nền kinh tế và an ninh quốc gia, chúng ta cần hiểu
rõ trò “nhử mồi” của Bắc Kinh.

Trò Nhử Mồi của Đế Quốc Rồng
Dân của lục địa đẹp mê hồn này cần sự tiến bộ. Nhưng Tàu đến đây
không phải để giúp, mà là để cướp. -Daily Mail Online

Kế hoạch nhử mồi của Tàu luôn luôn bắt đầu bằng cùng một cách: Chủ
tịch nước, hoặc thủ tướng, hoặc bộ trưởng thương mại đến thủ đô của
một xứ xa xôi như Djibouti hay Niger hay Somalia, mà nhiều người Mỹ
chẳng biết mấy chỗ này ở đâu trên bản đồ thế giới. Ông ta giơ cao vẫy
vẫy một tấm chi phiếu to và hứa hẹn cho vay rộng rãi với lãi suất thấp
để xây dựng hạ tầng cơ sở như đường xá, cầu cống, hải cảng, xa lộ;
hoặc phí phạm như dinh tổng thống tráng lệ, hoặc AK47 để các lãnh tụ
độc tài chà đạp người dân.

Đổi lại, thuộc địa mới chỉ cần chấp nhận hai điều kiện.
Đầu tiên, muốn
nhận tiền thì phải giao nộp các tài nguyên thiên nhiên—như vậy Tàu có
thể chiếm trọn cho riêng mình tài nguyên thiên nhiên của thuộc địa.
Thứ nhì, phải mở cửa cho hàng đã thành phẩm từ các xưởng sản xuất của
Tàu tràn vào thị trường thuộc địa—như vậy Tàu chiếm luôn thị trường
mới nổi này.

Phương pháp để có tài nguyên của Tàu khác rất xa phương pháp của hầu
hết các quốc gia khác trên thế giới, trong đó mọi người dựa vào thị
trường toàn cầu để điều phối năng lượng và nguyên vật liêu qua hệ
thống giá cả. Phương pháp phân phối tài nguyên bằng thị trường tự do
là cốt lõi của nền kinh tế thế giới để mọi người cùng có lợi. Nhưng
thay vì hợp tác kiểu tư bản, đế quốc tư bản Bắc Kinh lại chỉ muốn làm
đế quốc.

Cái kiểu nhử mồi của con Rồng đang được áp dụng ở Phi Châu, Nam Mỹ, và
phần lớn Trung Á, là định nghĩa chính xác cho chủ nghĩa đế quốc: Cướp
tài nguyên thiên nhiên của thuộc địa mà những tài nguyên này là tài
sản duy nhất của thuộc địa. Mang những tài nguyên này về Tàu thay vì
sử dụng tại chỗ để giúp phát triển thuộc địa.
Rồi sau đó chuyển ngược
những tài nguyên này lại thuộc địa dưới dạng hàng đã thành phẩm.
Phương pháp này tạo việc làm nơi đế quốc, giúp các công ty đế quốc
kiếm tiền, và dĩ nhiên khiến số người thất nghiệp ở thuộc địa càng
nhiều
thêm.
  Phần thuộc địa được hưởng là những việc khai thác nguy hiểm
lương thấp, trong khi các việc sản xuất được đưa về Quảng Châu hay
Thành Đô (Chengdu) hay Thượng Hải. Tốt Tàu hưởng, xấu thuộc địa chịu.

Ngoại Giao Bằng Tiền Kiểu Tàu
Khi quan sát thực tế tại chỗ, chúng tôi tưởng như Tàu đã chiếm Phi
Châu.—Ngoại Trưởng Musa Kusa của Libya.

Thực ra trò nhử mồi của Tàu đang xảy ra khắp nơi trên địa cầu.
 Angola đã trả nợ cho Tàu số lượng dầu trị giá 10 tỉ đô la và vẫn còn tiếp
tục.
  Cộng Hòa Dân Chủ Congo đến nay đã trả cho Tàu số lượng tài nguyên
tương đương nhiều tỉ đô la.
 Ghana đang trả bằng hạt ca cao,
 Nigeria trả bằng khí đốt, và
Sudan lấy vũ khí và trả Tàu bằng dầu. Không một
nước nào có lợi trong cuộc trao đổi với Tàu.

Trong khi đó ở Peru, Tàu đang làm chủ cả một ngọn núi đồng; và để mua
núi Toromacho
 
của Peru, Tàu đã học từ một câu nói nổi tiếng của W. C.
Field, “Không bao giờ cho kẻ khờ một cơ hội.” Thực tế là Tàu đã mua
được kho đồng quý giá này chỉ với 3 tỉ đô la, kể cả tiền hối lộ, và
giờ đang lời tới mức 2,000 %. Trong khi đó các vấn nạn đói khát, mù
chữ, nghèo khó, tai nạn lao động, và môi trường ô nhiễm thì dân Peru
lãnh đủ.
Trường hợp Peru đã tệ, việc Bắc Kinh trao đổi với lãnh tụ giết người
Robert Mugabe
của xứ Zimbabwe còn tệ hơn. Bạo chúa già nua run rẩy này
đang cai trị một trong các xứ nhiều tài nguyên thiên nhất và cũng có
ít việc làm nhất của thế giới, đã bán số lượng dự trữ platinum của
Zimbabwe trị giá 40 tỉ đô la cho Tàu với giá chỉ 5 tỉ, rồi hắn dùng
tiền này để xây lâu đài mới, sắm trực thăng vũ trang, hiến đâu cơ phản
lực, và súng ống để đè đầu cưỡi cổ dân Zimbabwe.

Chỉ có Tàu mới có khả năng làm vụ kỳ thị và đàn áp người da đen
(Apartheid) trước kia trở nên chuyện nhỏ khi so sánh với tình trạng
hiện nay.

“Rồi sao?” Có thể bạn hỏi vậy. Tàu cũng phải được hưởng tài nguyên như
Mỹ hay Âu Châu hay Nhật chứ! Và tại sao người Mỹ cần phải để ý khi Tàu
bóc lột mấy xứ Phi Châu tham nhũng thối nát, hoặc mấy xứ nghèo mạt ở
Nam Mỹ? Nếu lãnh đạo của mấy cái xứ tồi tệ này ngu quá hay tham quá để
Tàu lừa gạt, thì kệ họ chứ! Làm sao mà chuyện này ảnh hưởng được đến
mấy người làm cho các hãng cơ khí sản xuất đồ bằng graphite ở
Bensenville, Illinois, kính màu cho nhà thờ ở Kokomo, Indiana, hoặc
bàn ghế gỗ ở Asheboro, North Carolina? Và làm sao trò nhử tiền của

Tàu lại ảnh hưởng được đến hy vọng tìm việc của những người trẻ tốt
nghiệp đại học UC Berkeley với bằng hóa học, hoặc tốt nghiệp Georgia
Tech với bằng kỹ sư?… Rồi, ít ra sau đây là một câu trả lời.

Bằng cách thiết lập các thuộc địa ở Phi Châu, Á Châu, và sân sau của
Hoa Kỳ là Nam Mỹ, Tàu càng ngày thâu tóm càng nhiều tài nguyên của thế
giới. Kế hoạch này cho Tàu ở vị thế độc quyền về tài nguyên với giá
thấp nhất—và như vậy Tàu có lợi thế cạnh tranh với Mỹ và với cả thế
giới.
Thực ra kế hoạch thâu tóm tài nguyên thế giới của Tàu cũng tương đương
với việc cấm vận tài nguyên đối với các quốc gia khác trên thế giới.
Vì khi Tàu kiểm soát bauxite ở Brazil, Equatorial Guinea, và Malawi;
đồng ở Congo, Kazakhstan, và Nambia; sắt ở Liberia và Somalia;
manganese ở Burkina Fasco, Cam Bốt, và Gabon; chì ở Cuba và Tanzania;
zinc ở Algeria, Kennya, Nigeria, và Zambia, thì đâu còn gì cho các
xưởng ở Cincinnati và Memphis và Pittsburgh—và Munich và Yokohama và
Seoul.

Chuyện Tàu “cấm vận” khiến xe hơi tương lai sẽ được sản xuất ở Lan
Châu (Lanzhou) và Vu Hồ (Wuhu) thay vì ở Detroit và Huntsville; máy
bay tương lai sẽ được sản xuất ở Binzhou và Thẩm Dương (Shenyang) thay
vì ở Seattle và Wichita; chíp máy vi tính tương lai sẽ được làm tại
Đại Liên (Dalian) và Thiên Tân (Tianjin) thay vì tại Silicon Valley; và thép
của thế kỷ 21 sẽ được sản xuất ngày càng nhiều hơn ở Đường Sơn
(Tangshan) và Vũ Hán (Wuhan) thay vì ở Birmingham, Alabama, và Granite
City, Illinois.

Đây chắc chắn không phải là cách thị trường tự do và sự hợp tác thương
mại quốc tế hoạt động. Và tất cả chúng ta đáng lẽ phải nổi nóng với
chuyện đang xảy ra này. Nhưng trong các phòng họp chính trị ở Berlin,
Tokyo, và Washington, thái độ của các chính khách có vẻ ngày càng
giống như Rhett Butler trong phim Cuốn Theo Chiều Gió: “Anh nói thiệt
cưng nghe, anh chẳng  thèm để ý.”

Dân Con Rồng Tràn Ngập Đại Lục Đen
Không cần biết Tàu nói gì, thực tế rõ ràng là không phải chỉ có kỹ sư
và khoa học gia Tàu đến Phi Châu. Nông dân cũng đến luôn. Đúng là thực
dân kiểu mới. Hoàn toàn không có đạo đức, không có giá trị gì
cả.—Mustafa al-Gindi, Thành viên Nghị Viện Ai Cập

Trong khi Tàu phát triển và các nước sản xuất khác có nguy cơ xuống
dốc, các thuộc địa mới của Tàu như Angola và Zimbabwe vẫn trong tình
trạng đói nghèo, và thường bị nội chiến
. Mặc dù các thuộc địa này có
nhiều tài nguyên thiên nhiên, sự đói nghèo và xung đột ở Phi Châu là
kết quả trực tiếp do sự tráo trở của Tàu. Lúc đầu Tàu hứa hẹn cho vay
tiền để xây dựng hạ tầng cơ sở, tạo công ăn việc làm cho nhiều người
dân địa phương. Nhưng khi khởi công thì Tàu lại xuất cảng đội quân cả
triệu công nhân qua để làm
. Thay vì thuê kiến trúc sư, kỹ sư, công
nhân, xe tải, tại địa phương, Tàu đưa dân Tàu qua tối đa, chỉ thuê dân
địa phương ở mức tối thiểu.
Tác giả của quyển sách Safari Của Tàu (China Safari) mô tả tình trạng
ở Sudan như sau:

Người Tàu khoan dầu và bơm dầu vào ống dẫn của Tàu đưa lên tàu của Tàu
để chở về Tàu dưới sự bảo vệ của nhân viên Tàu. Công nhân Tàu làm
đường làm cầu và xây đập nước khổng lồ khiến nhiều chục ngàn dân địa
phương và nhiều ngàn điền chủ phải di tản
. Nông dân Tàu tự sản xuất
thực phẩm cung cấp cho đội quân lao động Tàu, hoặc nhập cảng các thực
phẩm khác từ Tàu. Tàu cũng trang bị vũ khí cho các lãnh tụ tồi tệ địa
phương để phạm tội ác với con người, và bảo vệ cái chế độ đó trong Hội
Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.

Và đây là âm mưu của Tàu mà ít ai để ý. Ngoài mục đích thâu tóm tài
nguyên và chiếm lĩnh thị trường mới, Bắc Kinh còn có kế hoạch xuất
cảng nhiều triệu dân Tàu qua các xứ thuộc địa ở Phi Châu và Nam Mỹ để
giảm sức ép do dân số quá đông ở Tàu. Trong quyển China Safari, một
khoa học gia Tàu đã giải thích kế hoạch đổ bộ dân Tàu như sau:

Chúng tôi có 600 con sông ở Tàu mà hết 400 sông kể như chết vì ô nhiễm
trầm trọng… Chúng tôi phải dời ít nhất 300 triệu dân qua Phi Châu thì
may ra mới giải quyết được tình trạng.

Và đây là một thí dụ nhỏ về việc Tàu chơi ép để xuất cảng dân qua Đại
Lục Đen: Khi Nambia không thể trả nợ, mấy tay cho vay cắt cổ ở Bắc
Kinh ép Nambia phải nhận nhiều ngàn gia đình Tàu qua định cư. Bí mật
này được tiết lộ bởi WikiLeaks; và không cần nói cũng biết là khi tin
này xì ra, dân Nambia vô cùng phẫn nộ.

Có thể bạn cũng nổi điên nếu Tàu cũng ép Mỹ phải nhận di dân như vậy.
Thử nghĩ xem, nếu vài tỉ đô la có thể khiến Tàu đưa được vài ngàn gia
đình qua định cư ở Nambia, thì nước Mỹ phải nhận bao nhiêu trăm ngàn
dân Tàu để trừ số nợ hai ngàn tỉ? Các tiểu bang như Montana và Wyoming
còn rộng lắm mà phải không?

Sau đây là sự mô tả của nhà báo có tiếng Andrew Malone về kế hoạch
biến Phi Châu thành của Tàu:

Một cách âm thầm, bẩy trăm năm chục ngàn dân Tàu đã định cư ở Phi Châu
trong một thập niên qua.
Và vẫn còn tiếp tục. Kế hoạch này đã được các
giới chức Tàu tính toán cẩn thận. Một chuyên gia ước tính là Tàu cần
phải đưa ba trăm triệu dân qua Phi Châu để giải quyết nạn nhân mãn và
ô nhiễm.

Kế hoạch có vẻ như đang tiến hành tốt đẹp. Cờ Tàu đang bay khắp nơi ở
Phi Châu. Những hợp đồng béo bở đang được ký kết để mua các thương
phẩm như dầu, platinum, vàng, và khoáng chất. Các tòa đại sứ mới đang
được xây và các đường bay đang được thành lập. Thành phần thượng lưu
Tàu ở Phi Châu hiện diện khắp nơi, đi mua sắm ở những cửa hàng đắt
tiền, lái xe Mercedes và BMW, cho con học trường tư riêng biệt


Ở khắp nơi trên đại lục đẹp đẽ này, dân Tàu đang tràn vào như cơn nước
lũ… Các khu đô thị biệt lập có hàng rào bao bọc đang mọc lên khắp nơi.
Người da đen không được bén mảng. Ngay cả những quần áo đặc thù Phi
Châu bày ở tiệm cũng được nhập cảng từ Tàu, mang nhãn “Made in China.”

Từ lời nhận xét gay gắt trên của Malone, bạn có thể thấy được phần nào
rằng Tàu không chỉ xuất cảng công nhân xây dựng qua Phi Châu, Á Châu,
và Nam Mỹ, mà Tàu còn đưa qua nông dân, thương nhân, và cả gái điếm!
Để dễ cảm nhận được sự xâm chiếm đất đai của Tàu, ta hãy giả sử rằng
chính phủ Mỹ tịch thu vài triệu mẫu đất canh tác tốt ở Iowa và
Nebraska đem cho Tàu, đuổi nông dân ở đó đi chỗ khác chơi, rồi phân
chia vùng cho Tàu ở riêng, ăn uống riêng. Bạn thử nghĩ xem dân Mỹ sẽ
phẫn nộ lên tới mức nào? Đó chính là điều đang xảy ra ở Phi Châu, nơi
đã có hơn một triệu nông dân Tàu. Đúng vậy, hơn một triệu nông dân Tàu
đang cày đất Phi Châu sản xuất thực phẩm để xuất cảng ngược về Tàu
nuôi dân Tàu—ngay trong khi dân địa phương đang đói nghèo
.

Đây là một sự thực cay đắng trong việc chiếm đất Phi Châu của Tàu:
Theo tuần báo The Economist, Tàu đã chiếm hơn 7 triệu mẫu dầu cọ (palm
oil) tốt của Congo để làm xăng hữu cơ.

Ở Zambia các nông trại Tàu đã sản xuất một phần tư số trứng được tiêu
thụ ở thủ đô Lusaka. Ở Zimbabwe, theo báo Weekly Standard thì chế độ
của Mugabe đã cho không Tàu những trang trại trước kia của người da
trắng. Trong khi đó Con Ngựa Thành Troy mang cái tên mai mỉa “Nông
Trại Hữu Nghị” đang được xử dụng ở các xứ như Gabon, Ghana, Guinea,
Mali, Mauritania, và Tanzania để chiếm những khu nhỏ hơn hầu tránh bị
để ý.

Chiếm Thị Trường Phi Châu và Châu Mỹ La Tinh
Cùng với cơn lũ nông dân Tàu, nhiều đợt con buôn Tàu cũng tràn vào Phi
Châu và Châu Mỹ La Tinh. Một số mang theo cơn lũ hàng Tàu vào các
thành phố lớn như Kinshasa, Kampala, Lagos, Lima, và Santiago. Một số
khác mạo hiểm hơn, đến lập nghiệp ở các nơi xa xôi đang có các công
trình xây cất của Tàu khắp Phi Châu và Nam Mỹ.

Về chuyện gái điếm Tàu thì, giống như các công ty Tàu hạ giá thật thấp
để tiêu diệt đối phương, các cô sống về đêm ở các quán rượu và nhà
chứa cũng dùng cách rẻ tiền để loại đối thủ cạnh tranh. Các tác giả
của quyển China Safari mô tả về tình trạng ở xứ nhiều gỗ Cameroon như
sau:

“Gái điếm Tàu chỉ đòi có 2,000 CFA (4.25 đô la) trong khi các cô địa
phương thì phải trên 5,000 mới chịu lên giường.”

Và đây lại thêm một chi tiết buồn cười nữa về lý do kinh tế khiến dân
Tàu bỏ xứ ra đi: Khi cảnh sát giải thoát được một nhóm các cô do các
tay buôn người đưa vào Congo-Brazzaville để làm điếm, những cô này lại
nhất định đòi ở lại. Lý do là các cô kiếm được khá tiền hơn và được
đối xử tốt hơn khi ở quê nhà Tứ Xuyên (Sichuan). Thì ra làm điếm ở xứ
Congo xa xôi còn khá hơn làm ruộng ở quê Rồng.

Tàu Xuất Cảng Sàn Gỗ Giết Người và Rác Độc Hại
Các công ty Tàu trả lương công nhân rất thấp và bắt họ làm việc nhiều
giờ; làm sao đòi hỏi họ làm tốt hơn ở nước ngoài? Với 6,700 công nhân
mỏ bị tai nạn chết mỗi năm (17 người một ngày)…làm sao trông mong được
các công ty Tàu làm khá hơn ở các nơi khác trên thế giới? Tàu đã tàn
phá hệ sinh thái nước Tàu trong quá trình hiện đại hóa nhanh chóng;
làm sao ta có thể tin là Tàu sẽ tôn trọng môi trường như các nước Tây
Phương
?—Weran Jiang, Đại Học Alberta

Với công nhân xây dựng, lái buôn, gái điếm, nông dân, hoặc cơn lũ hàng
rẻ tiền đang khiến các cơ sở thương mại địa phương phải dẹp tiệm, Tàu
đang xuất cảng các vấn nạn kinh tế và môi trường của họ qua các thuộc
địa mới, đồng thời đẩy người dân bản xứ sâu vào hàng ngũ những người
nhận cứu trợ hoặc phải đi ăn xin. Nhưng đây không phải là những hàng
xuất cảng duy nhất.

Tàu cũng đang xuất cảng sự coi thường công nhân và sự coi thường môi
trường. Như giáo sư Weran Jiang đã nói rõ, không có gì phải ngạc
nhiên. Bởi vì các kế hoạch gia Tàu ở Bắc Kinh còn chẳng chịu bảo vệ
công nhân và môi trường của chính họ, thì làm sao trông mong là họ tử
tế với mấy nơi khác như mỏ cobalt ở Congo, rừng ở Gabon, mỏ bạc ở
Peru, hay mỏ đồng ở Zambia?

Sự trâng tráo của Tàu khi tàn phá đất thuộc địa có vẻ như không có
giới hạn. Ta hãy xem chuyện gì đã xảy ra khi công ty quốc doanh thuộc
hàng lớn nhất của Tàu là Sinopec vào Gabon để tìm dầu. Năm 2002 chính
phủ Gabon đã phân định một phần tư diện tích quốc gia toàn rừng nguyên
sinh là vùng thiên nhiên cần được bảo vệ. Nhưng khi Sinopec vào Gabon
tìm dầu, Sinopec bắt đầu ngay giữa khu rừng, đào bới ủi đất làm đường
chằng chịt ngang dọc, đặt mìn tàn phá bừa bãi—mà chỉ bị chính quyền
khẻ tay nhẹ.

Cũng như “kim cương máu” để mua vũ khí Tàu tàn sát người dân vô tội ở
Congo, tiền bán gỗ cho Tàu được dùng để tài trợ và mua vũ khí cho cuộc
nội chiến đẫm máu.

Người Hùng Trên Yên Ngựa Đâu Rồi?
Ở Nambia khi những công nhân bị đối xử tệ lên tiếng than phiền thì bị
bảo rằng “hãy cố chịu đựng để đời con cháu được khá hơn.” Ở Kenya, khi
bị hạn hán trầm trọng, dân chúng chặn công nhân làm đường để đòi được
lấy nước uống từ một cái giếng duy nhất trong khu vực Tàu đang thi
công.—Africa News

Không khí sợ hãi và ghê tởm bao trùm các xưởng và mỏ của các ông chủ
Tàu ở Phi Châu và Nam Mỹ, vì giống như ở Tàu, làm việc nhiều giờ,
lương thấp, thiếu an toàn, và những ông xếp tàn ác—cùng với việc đổ
bừa bãi đủ thứ chất thải độc hại vào môi trường chung quanh.

Chút chi tiết đẫm máu: Khi các công nhân ở mỏ than Collum Coal Mine
miền Nam Zambia lên tiếng than phiền về lương thấp và điều kiện làm
việc thiếu an toàn, ông xếp Tàu hung bạo dùng súng shotgun bắn gục 11
người. Người hùng trên yên ngựa của Clint Eastwood đâu rồi?

Vụ bắn này không phải là riêng lẻ. Chỉ vài tháng trước đó ở một mỏ
khác ở Zambia, cuộc đình công trở thành cuộc bạo động khi một xếp Tàu
bắn vào đám đông. Dĩ nhiên Bộ Ngoại Giao ở Bắc Kinh gọi cuộc thảm sát
chỉ là “sự sai lầm.” Bạn nghĩ sao?

Sự Vô Đạo Đức Của Tàu Làm Hại Tây Phương
Trong 640 triệu vũ khí nhẹ đang lưu hành trên thế giới, khoảng 100
triệu ở Phi Châu.-Baffour Dokyi Amoa, Pambuzaka News

Dù bị thiệt hại đủ thứ, câu hỏi là tại sao nhiều nước Phi Châu, Á
Châu, và Châu Mỹ La Tinh lại mở rộng vòng tay với Tàu? Có nhiều câu
trả lời, và câu trả lời tùy vào cái xứ đó thuộc loại nào.

Loại địa ngục Phi Châu nơi lãnh tụ là những kẻ vũ trang, sát nhân,
hoặc những lãnh tụ “dân chủ” trá hình với thùng phiếu bị tráo và dân
bị bầu dưới họng súng. Những chế độ đểu cáng như Angola, Sudan, và
Zimbabwe luôn luôn ở đầu bảng.

Ở những xứ này và nhiều xứ Phi Châu và Nam Mỹ khác, nơi nền dân chủ
yếu và lãnh tụ quân sự mạnh, thực dân Tàu áp dụng khẩu hiệu lạnh xương
sống do chính Thủ Tướng Tàu Ôn Gia Bảo thốt ra ở nghị viện Gabon: “Chỉ
buôn bán thôi, không có điều kiện chính trị gì cả.”
Với chủ trương này, Tàu làm ăn với bất cứ một chính quyền ngoại quốc
nào mà không cần biết chính quyền ấy tàn ác bạo ngược hoặc thối nát
đến đâu. Tàu hoàn toàn không hề chỉ trích hay không hề đặt ra một điều
kiện nào về nhân quyền hoặc sổ sách minh bạch.

Vậy ta có thể thấy ngay rằng chủ trương vô đạo đức của Tàu trong lãnh
vực ngoại giao cho Tàu một lợi thế rất lớn so với các nước văn minh
như Mỹ, Anh, Pháp, và Nhật. Những nước văn minh hành động riêng lẻ
hoặc qua một cơ chế quốc tế như Liên Hiệp Quốc, dùng các vũ khí ngoại
giao như cấm vận kinh tế, phong tỏa tài khoản, và cắt viên trợ, để
buộc các bạo chúa phải bớt hung hăng. Nhưng trong khi các nước văn
minh tạo sức ép lên các bạo chúa thì Tàu lén luồn vào bằng cửa sau
.

Khi Mỹ ngưng giao thương với Sudan vì quân đội Ả Rập của nước này đang
giết người da đen ở Darfur; khi Liên Hiệp Quốc cấm vận vũ khí đối với
Ivory Coast hay Sierra Leone; khi Âu Châu cố gắng tạo sức ép lên
Eritrea hay Somalia; ngay cả khi gần như toàn thế giới đang đòi lãnh
tụ độc tài Robert Mugabe của Zimbabwe phải tôn trọng kết quả cuộc bầu
cử, thì Bắc Kinh lợi dụng cơ hội nhẩy vào, cung cấp cho các bạo chúa
này đủ thứ, từ vũ khí cá nhân và chiến đấu cơ phản lực đến máy vi tính
và các phương tiện truyền thông.
Đây là một thí dụ cụ thể về việc “đổi máu lấy dầu” ở Dafur, trong đó
vũ khí dùng để tàn sát dân là do Tàu cung cấp. BBC mô tả trong tài
liệu “Cánh Đồng Thảm Sát Mới” như sau:

Nhiều ngàn phụ nữ và trẻ em bị hiếp dâm một cách có tổ chức ở Dafur
trong khi các người chồng, người anh, và con trai của họ bị giết thê
thảm… Chính quyền thả bom trước rồi lính tràn vào làng mạc Phi Châu
trên lưng lạc đà, ngựa, và xe tải… Nhiều làng bị tấn công tới năm lần.

Một phụ nữ tên Kalima… khóc than gọi chồng khi chồng cô bị đám lính
giết, còn đứa con nhỏ 3 tuổi trên tay cô thì bị đám lính giật ra rồi
thiêu sống tại chỗ. Bản thân cô bị đè ra hiếp dâm tập thể.

Như vậy, trong khi chúng ta ở các nước tự do dân chủ tôn trọng đạo đức
thì Tàu lợi dụng cơ hội để thu hoạch kinh tế, bằng cách cung cấp AK47
cho nhiều ngàn lính trẻ con Phi Châu ở Liberia, Nigeria và Sierra
Leone—trong khi máy ủi đất của Tàu vùi nhiều ngàn tử thi dưới những
cánh đồng thảm sát ở Dafur.

Còn Nước Úc? Thế Giới Sụp Đổ
Công ty China Guangdong Nuclear Power Holding Co… muốn mua quyền kiểm
soát công ty Energy Metals Ltd. của Úc với giá 83.6 triệu đô la Úc.
Đây là một phần làn sóng đầu tư của Tàu vào tài nguyên thiên nhiên của
Úc. Việc công ty quốc doanh CGNPH muốn mua 70% chương trình khai thác
uranium của Bigrlyi ở khu vực phía bắc nước Úc là dấu hiệu đầu tiên
cho thấy Tàu muốn lấn vào nước sản xuất uranium lớn nhất thế giới.

Tàu tỏ ý muốn mua công ty Úc giữa lúc liên hệ Úc-Tàu xuống mức thấp.
Tháng vừa rồi Tàu giam giữ bốn nhân viên Anh-Úc của công ty Rio Tinto
Ltd., trong đó có công dân Úc Stern Hu, với tội hối lộ và vi phạm bí
mật quốc gia.Nhiều chính trị gia và bình luận gia không an tâm với
việc Tàu muốn đầu tư lớn vào khu vực khai thác mỏ của Úc
. —The Wall
Strett Journal

Điều ngạc nhiên về kế hoạch thực dân của Tàu là làm sao ngay cả các
nền kinh tế phát triển và có cơ cấu dân chủ vững mạnh như Úc, Brazil,
và Nam Phi, cũng bị đồng tiền Tàu lôi kéo.
Ta hãy xem nước Úc. Dân Úc có trình độ giáo dục cao, tay nghề vững, và
gần như có đủ loại tài nguyên thiên nhiên cần thiết để trở thành một
trung tâm kỹ nghệ mạnh. Nhưng thay vì phát triển các ngành kỹ nghệ xử
dụng tài nguyên sẵn có để sản xuất hàng tiêu dùng, các lãnh đạo thiển
cận lại cho Tàu vào mua tài nguyên, đào những kho tàng khổng lồ để đem
về các xưởng của Tàu.

Chỉ trong vài năm qua, các công ty Tàu như Yangzhou Coal Mining, China
Minmetals, Hunan Valin Steel & Iron, China Metalurgical, và Shanghai
Baosteel, đã được những hợp đồng khai thác tài nguyên vĩ đại. Dù trong
ngắn hạn vài trăm gia đình thượng lưu Úc bỗng giàu to, nhưng về đường
dài nước Úc sẽ lâm cảnh nghèo khó khi các mỏ bị vét sạch.

Ngay cả trong ngắn hạn nước Úc cũng đang bị thiệt thòi. Bởi vì sau khi
Tàu dùng nguyên liệu của Úc sản xuất thành hàng hóa rồi đem ngược trở
qua Úc bán, Úc bị thâm thủng mậu dịch với Tàu—mặc dù Úc có nguồn tài
nguyên thiên nhiên phong phú.

Cả hai nước Brazil và Nam Phi cũng tương tự–nhưng yếu hơn. Cả hai đều
ngồi trên những kho tàng  phong phú. Cả hai đều có giới trung
lưu và đều có nhiều cơ hội gia nhập hàng ngũ những nước kỹ nghệ. Nhưng
cả hai lại cho Tàu lấy quá nhiều tài nguyên thiên nhiên và vì vậy bị
thâm thủng mậu dịch với Tàu.
Chẳng hạn như ở Brazil và chỉ trong ngành dầu lửa, công ty quốc doanh
Sinopec của Tàu đã đổ vào 7 tỉ đô la để mua phần lớn số dầu dự trữ
khổng lồ ở Santos Basin. Và đó không phải là điều duy nhất: Sinopec
còn cho công ty Petrobras của chính phủ Brazil vay 10 tỉ dô la để đổi
lại, Sinopec được quyền mua 10,000 thùng dầu thô mỗi ngày trong 10 năm
với giá  thấp, dưới mức đáy. John Pomfret của báo The Washington
Post đã vẽ bức tranh toàn cảnh “Chinamax” như sau:

Dọc theo dải cát vàng dài 175 dặm ở bờ biển Dại Tây Dương phía bắc Rio
de Janeiro, Tàu đang xây dựng một thực thể kinh tế mới. Đi qua khỏi
những hải cảng lớn nơi những tàu khổng lồ của Tàu đang lấy quặng sắt
hoặc lấy dầu chở về Bắc Kinh, là một thành phố lớn gấp đôi Manhattan
với các hãng xưởng đang mọc lên. Nhiều công trình này được xây dựng
với tiền đầu tư của Tàu: xưởng luyện thép, công ty vận chuyển, xưởng
xe hơi, xưởng sản xuất dụng cụ khai thác dầu và

khí đốt… Sự đầu tư vào Brazil cho thấy kế hoạch “hướng ngoại” của Tàu
để bảo đảm nguồn cung cấp tài nguyên thiên nhiên và để làm chậm sự
phát triển của các công ty thuộc chính quyền địa phương.

Tổng Thống Nam Phi Thabo Mbeki tỏ ý lo ngại về sự xâm lấn của thực dân
Tàu: “Nếu Nam Phi chỉ xuất cảng nguyên liệu thô qua Tàu và nhập cảng
hàng đã thành phẩm từ Tàu, Phi Châu sẽ bị kẹt mãi mãi trong điều kiện
kém phát triển.”
Dù là nước Úc văn minh, Congo loạn lạc, Nam Phi đang phát triển, hay
là Zimbabwe độc tài, tất cả các nước này cùng giống nhau ở một điểm:
Tàu đang bóc lột có kế hoạch các kho báu của họ.
Và sau khi các kho báu bị cưa, bị xúc, và bị hốt sạch, những thuộc địa
này chỉ còn là những cái vỏ rỗng, không còn cơ hội để trở thành quốc
gia kỹ nghệ với khả năng tạo nhiều việc làm mà đúng ra họ đã có thể
được hưởng nếu họ không là thuộc địa của Tàu.

Đại Bàng Mỹ Biến Thành Chim Bồ Câu Lớn Nhất Thế Giới
Con Rồng sản xuất rất tham ăn. Con Rồng thuộc địa không ngưng nghỉ.
Đại Bàng Mỹ thì ngủ quên.—Ron Vara

Kết quả sau cùng là Tàu có kế hoạch chiếm đủ nguyên liệu cho các nhà
máy Tàu chạy đều. Còn thế giới thì không. Trong khi đội quân triệu
người của Tàu tràn đi khắp Phi Châu, Á Châu, và Châu Mỹ La Tinh để
thực hiện kế hoạch thâu tóm tài nguyên và chiếm lĩnh thị trường, Đại
Bàng Mỹ vẫn còn đậu dưới đất, Âu Châu không dám đối diện sự thật, và
Nhật Bản thì bất lực vì quá sợ hãi. Nhưng trước kia đâu đến nỗi như
vậy—ít ra là với nước Mỹ.
Nước Mỹ đã từng là bậc thầy trong việc sử dụng “sức mạnh mềm” trên thế
giới qua các công tác cứu trợ, ngoại giao, và viện trợ quân sự. Nhưng
giờ thì Đại Bàng Mỹ đã biến thành chim bồ câu; chúng ta đang gửi Peace
Corps đến giúp những quốc gia mắc nợ ít hơn chúng ta, và chúng ta đang
núp trong những trại lính ở những xứ mà chúng ta không nên đến. Đã đến
lúc chúng ta và thế giới phải tỉnh dậy—và đứng lên chống lại—cái đế
quốc thực dân đang hiện diện ngay giữa

chúng ta. Một lần nữa, như Peter Finch đã nói một cách hùng hồn rằng,
thế giới văn minh phải mở tung cánh cửa phía Đông mà gào to lên rằng,
“Giận lắm rồi, không thể nào chịu nổi nữa.”

Bởi vì nếu chúng ta không vùng lên, “việc cấm vận” tài nguyên thiên
nhiên mà Tàu đang áp dụng trên thế giới qua kế hoạch thực dân sẽ là
dây thòng lọng siết cổ tất cả các nền kinh tế thế giới
.
  Với thời gian,
khi đế quốc Tàu ngày càng thâu tóm được nhiều hơn các nguồn tài nguyên
thiên nhiên quý hiếm để thỏa mãn cơn thèm khát của Tàu, dây thòng lọng
sẽ càng siết chặt vào cổ của Mỹ, Âu Châu, Nhật, Nam Hàn, và các nước
khác.

MAI TÔI CHẾT CỜ VÀNG XIN ĐƯỢC PHỦ


 
Mai tôi chết C Vàng xin được ph,
Đ xác thân  vi  Sơn hà,
Đ hn tôi trn nghĩa vi Quc gia,
Đ sng thác được hoài mang lý tưởng.

Trước vn nước gieo neo,
Vng tay chèo đnh hướng.
Dù nhiu nhương che lkhp no đường,
Dù thân mình có lm ni tang thương,
Ta cũng quyết không lùi mt bước.
Cơn Quc nn đó là vn nước,
Nào phi ta khiếp nhược trước gic thù.
37 năm rT quc mãi âm u,
Nghe trong gió có muôn ngàn tiếng hú.

Một tấc đất, một chiến hào mt trn,
Nào đi chi ti tướng mnh binh hùng.
Thế cuc này đang đến lúc vn xoay,
Quân bán nước đã đến ngày đn ti.
 
Đng ch ai ko không còn kp na,
Ngàn năm sau nô l đang trc ch.
Mt phút đn đo ta đánh mthi cơ,
Mt phút quyết đnh ta làm nên lch s.
 
Xé áng mây mù đp làn sóng d,
Ly máu xương ta chinh phc đi dương.
Vì tui đbình minh ta còn đó,
Nhưng hoàng hôn ta đã mt nhau ri.
  
Ph C Vàng là danh d cho tôi,
Ai biết được ai người xng đáng?
Xin t hi trước thăng trm quc nn,
Có bao gi ta quay li C Vàng?
 
Có bao gi ta đâm nhng nhát dao,
Làm r máu tâm hn chiến sĩ?
Có bao gi ta t him ích kỷ,
Bán linh hn cho qy d hay không?

   

Câu tr lt hn là KHÔNG!
C Vàng đó hn nhiên ta xng đáng.
Khi tôi  sng nguyn ôm C sâu tâm khm,
Mai lìa đi C ph trn xác thân tôi.

  
Lê Chân

Bố Láo Hết Chỗ Nói : Tiên sư cái thằng đảng Mafia

Đừng van xin Đảng nữa...!

Người Buôn Gió - Hôm nay xem đoạn clip Đoàn Văn Vươn nhận tội ở cơ quan công an Hải Phòng. Thấy tiếng công an thì không rõ, còn tiếng anh Vươn thì rõ ràng.

- Tôi nhận thấy việc mình là sai, xin đảng và nhà nước...

Tự dưng thấy nản, sao người dân nước mình cứ phạm tội gì mà nên báo chí, truyền hình cứ phải xin Đảng sau đó mới đến nhà nước, pháp luật xem xem khoan hồng hay nhẹ tội.

Chả lẽ Đảng có quyền tha tội hay xem xét tội cho ai được nặng hay nhẹ sao ?

Người ta bảo có bệnh thì vái tứ phương, thôi thì người dân sa vào tay công an, nhận thức có phần hạn chế, họ cầu xin thế nào cũng có thể chấp nhận. Nhưng những người làm truyền thông, những cán bộ điều tra, những người làm pháp luật trong một chế độ pháp trị, mọi việc từ lớn đến bé đều phải rõ ràng theo luật. Ngay cả vụ anh Vươn các cấp lãnh đạo từ cấp huyện đến chính phủ, thủ tướng còn cũng phải nói là mọi việc sẽ xem xét đúng với pháp luật, ai sai đến đâu xử đó. Có lãnh đạo nào trong các vụ liên quan đến pháp luật nói phải xử theo nghị quyết, theo chỉ đạo cuả Đảng đâu, có vị nào nói Đảng là tòa án đâu.. Tại sao người ta cứ để bị can, bị cáo nói khơi khơi cái câu là xin Đảng...xem xét, khoan hồng được.

Để người ta nói như thế, thành ra là làm xấu đi hình ảnh của Đảng, khiến người ta nghĩ Đảng cao hơn cả pháp luật, nhà nước. Mà thực tế thì hầu như những người van xin kiểu như vậy thường chả nhẹ tội đi chút nào, như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung... cũng mức án như anh Cù Huy Hà Vũ dù anh Vũ không hề xin xỏ Đảng nửa lời. Qua đó chứng tỏ Đảng rất minh bạch, đàng hoàng không hề bao che, hay can thiệp vào pháp luật, thằng nào xin hay không xin đều thế hết, tùy tội mà pháp luật phệt.

Thế mà nhiều người có chức quyền, có trách nhiệm đáng nhẽ phải ý thức được cái chuyện uy tín của Đảng mà ngăn cản, nhắc nhở những bị can, bị cáo là chỉ xin pháp luật, nhân dân xem xét khoan hồng. Đằng này không những không ngăn, mà lại có vẻ rất thích thú khi bị cáo nói thế để đưa lên truyền hình,báo chí cứ như là ta đây đã lập chiến công với Đảng.

Cứ như thế thành thói quen, bọn hiếp dâm, móc túi, cờ bạc cứ phạm tội ra tòa lại xoen xoét cái điệu - xin Đảng và... khoan hồng thì nực cười lắm. Đâu phải cứ phạm tội là lôi Đảng ra mà xin xỏ được. Biết rõ là không xin được vì nhà nước ta là nhà nước pháp quyền, mà cứ để bị can, bị cáo lên ti vi, đài báo xin xỏ như thế khiên người ngoài lại tưởng chế độ ưu việt mà Bác Hồ đã dày công gây dựng cho nhân dân ta tốt đẹp thế lại thành chế độ Đảng trị.

Mong rằng các cán bộ có trách nhiệm nên xem xét , nhắc nhở các bị can, bị cáo đừng xin thế. Và cũng nhắc nhở những người làm truyền thông chớ đưa những đoạn xin xỏ với Đảng của bị can, bị cáo lên cho người ta xem. Nếu không oan cho Đảng quá.

http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/500

9 Ý kiến:

1.     TRAN
Mấy ông làm truyền thông khôn lắm he các ông ghi âm là xin " đảng " đảng nào cơ chứ ??? anh Buôn gió biết anh Vươn cũng biết nhưng cứ giả vờ
2.     Phan Bình
Bác Gió càng ngày càng thâm thúy. Quá hay luôn.
3.     nguoitaynguyen
Thật nực cười cho chế độ này
4.     NgVN
Bác gió cẩn thận coi chừng chúng lại gởi giấy cho đi cải tạo "RÁO DỤC" như LS Quân và chị Minh Hằng.
5.     Thanh Bình
Bác Gió cứ móc họng Đảng ĐCS VN hoài,Đảng CS VN có nền dân chủ tốt gắp vạn lần nền dân chủ tư Bản,mà Bà Doan Phó chủ tịch nước đã phát biểu công khai cho toàn dân VN và thế giới biết.Và vụ máu thấm ở "Đầm Cống Rộc" ở xã Vinh Quang,huyện Tiên Lãng đã chứng minh lời bà Doan là đúng.Xin Bác Gió đừng móc họng Đảng nửa nhé.
6.     Nguyên
Trong đoạn clip nầy thấy công an viết sẳng cho anh Đoàn Văn Vươn đọc vì thấy anh Vươn mấy lần nhìn xuống mặt bàn để đọc trả lời, chắc chắn là anh Vươn đã bị ép cung.
7.     bố láo hết chỗ nói
nhìn hình ảnh và khuôn mặt của ông Vươn, nhưng âm thanh giọng nói với môi miệng của ông Vươn thì không ăn khớp với nhau. đây là dàn dựng, sửa đổi cắt xén hết rồi.Tất cả ưu tiên về điều tra, đưa tin.v.v.v đều độc quyền của đảng, nhà nước và công an, nên ông Vươn không bao giờ được xử công bằng cả. Đương nhiên bị ép cung và khủng bố tư tưởng đã thành công trước khi công bố bằng clip video này. trò hề dơ bẩn này chỉ lừa dân Việt Nam được thôi, nhưng dưới con mắt của những người ngoại quốc thì người ta lắc đầu và coi rẻ tiền, ti tiện quá.
8.     Dân không đảng
Xem Video Clip thì cũng chỉ là cắt dán thôi bác lái Gió ơi! đến ngay như Lê Công Định, NTT còn muốn được đảng khoan hồng thì anh nông dân hiền lành chân chất (nhưng không kém mạnh mẽ như bao người dân Việt lúc việc nhà phải đến) như anh Đoàn Văn Vươn xin tha mạng là chuyện bình thường trong một chế độ bất bình thường mà đảng vừa là ông kẹ, là công cụ chuyên chế, là tòa án, là đảng cướp. Không sợ run lên thì mới lạ. Thà đảng nó giết mình đi! nhưng đảng nó không làm thế, đảng nó bắt bỏ tù anh em mình, bỏ đói cha mẹ mình, đánh đập vợ con mình, đảng nó trả thù thì cả 3 đời nó tru di toàn tộc.

Anh nông dân Vươn có phải là nhà chính trị, có phải là người bất đồng chính kiến chống đảng nó đâu? anh chỉ là người nông dân cần mẫn, anh bám đất bãi bồi làng biển mà sinh nhai thì đảng cho sống anh sống, đảng bảo chết cả nhà thì anh sao chịu cho thấu.

Miền bắc nước ta chịu sự tuyên truyền đến tận 3 đời về công ơn đảng. "cám ơn đảng và nhà nước", nhờ "ơn đảng và nhà nước", "chấp hành chính sách của đảng và nhà nước" .... chứ có bao giờ được nhận ra mọi công dân sống và làm việc theo pháp luật đâu?

Sự tuyên truyền của đảng nó kinh khủng đến mức mà người dân miền bắc nhận thức sai lạc rằng : tôn giáo nào, đạo nào thì đạo cũng phải chịu sự lãnh đạo của đảng, ở dưới đảng. Vì thế mà dân chúng treo cờ đảng ngay tại nơi linh thiêng thờ phượng như nhà thờ thánh thất chùa chiền, nơi thờ cha thờ mẹ (như nhà thờ họ ngoài bắc). Đạo mà đi sai đường lối đảng thì phạm húy, phạm thánh, phạm tới cả liệt tổ liệt tông.

Tiên sư cái thằng đảng.
9.     ép cung
Không nói thế , quản giáo nó đánh cho nhừ xương

----
AI BẢO TÊN LÀ VƯƠN

Nguyễn Phương

VIDEO CLIP DO VIỆT CỘNG DÀN DỰNG LỜI NHÂN TỘI CỦA VƯƠN

http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/assets/Uploads/DoanVanVuon173839_1328606603.jpg
Kính thưa quý vị,
Kính thưa quý thân hữu, quý chiến hữu cùng quý Niên trưởng,
Cây muốn lặng, gió chẳng đừng. Với câu chuyện của Đoàn Văn Vươn, người dân lương thiện không biết đặt chút niềm tin mong manh còn sót lại vào đâu.
Đánh đoàng một cái thế là anh nông dân kỹ sư nông nghiệp Đoàn Văn Vươn trở thành tội phạm ... bất đắc dĩ vì "chống người thi hành công vụ". Giá như anh Vươn đừng vươn lên bằng mồ hôi nước mắt của cả gia đình mình quai đê chắn sóng, đắp đập be bờ để có thành quả thì đâu đến nỗi.

Đánh đùng một cái, thế là nhà anh bị "nhân dân" san phẳng, vợ con anh không còn chỗ nương thân. Đầm tôm cá đổ bao công sức và tiền của nay lại bị "nhân dân"  đến tuyệt diệt bằng đủ cách. Không biết ông tiến sỹ giáo sư QĐND nọ, người từng định nghĩa thế nào là nhân dân, hiện giờ ở đâu mà không ra phán một câu xem Phó Chủ tịch thành phố Hải Phòng có nhầm lẫn từ "nhân dân" không, khi phát biểu trước báo chí?

Cho dù người dân làng anh, trong đó có cựu bí thư đảng bộ xã, biết ơn anh vì nhờ công lao của anh mà làng xóm bớt bị gió bão tàn phá. Và nay, cả cả những vị cựu quan chức cao cấp của Nhà nước và tướng lĩnh đều ghi nhận và ca ngợi công lao của anh, thì anh vẫn cứ là .... tội phạm.
Đoàn Văn Vươn muốn vươn lên bằng lao động, ưỡn ngực hứng sóng biển, mải mê nuôi tôm thả cá ... , nhưng lại quên mất rằng đất đai được quy định là sở hữu toàn dân, do Nhà nước quản lý. Kể cả khi mảnh đất đó là do cha ông tổ tiên của Vươn có đổ mồ hôi và xương máu hay chắt chiu qua bao thế hệ, thì nay nó cũng không còn là tài sản gia đình Vươn được sở hữu nữa.
Người ta có thể "dỡ" nhà Vươn bất cứ lúc nào một khi họ muốn, nhân danh những lý do rất...vì dân!
Nhưng chính quyền cơ sở ở đây là ai? Là những kẻ như Chủ tịch huyện Tiên Lãng? Pháp luật vô tình cho họ quyền cưỡng đoạt đất của bất cứ ai rồi "thí" cho dân mỗi mét vuông số tiền chỉ đủ mua vài mớ rau. Sau đó "bán lại" cho kẻ khác để ăn chênh lệch hàng triệu thậm chí hàng chục triệu đồng mỗi mét vuông đất chăng?
Trong khi đó, Nhà nước hợp hiến chỉ thu được vài chục nghìn tiền "cho thuê" đất.
Nếu cho rằng sai lầm này chỉ thuộc cấp chính trị địa phương thì mới chỉ là bắt bệnh nửa vời, và rất có thể lại chữa bệnh theo lối bắt cóc bỏ đĩa.

Suy cho cùng, những khiếu kiện đất đai, những xung đột "sát thương" đồng loại với nhau, đều từ chính sách đất đai chưa rõ ràng, theo quy định của pháp luật.
Lẽ ra những gì là tài sản do mồ hôi nước mắt của cá nhân người dân phải trả cho cá nhân, để họ, bên cạnh làm giầu cho cá nhân, cùng lúc họ góp phần cải tạo xứ sở, phát triển kinh tế quê hương. Đừng để lịch sử lặp lại những Phạm Sư Ôn, Robin Hood... khi chính quyền cơ sở ngày càng vô cảm, tham lam, kém năng lực xử lý những vấn đề hệ trọng, liên quan đến an ninh, trật tự xã hội và quốc gia.

Hàng năm khi chúng tôi về thắp hương tưởng nhớ cố TBT Nguyễn Văn Linh tại làng Yên Phú, xã Giai Phạm (Hưng Yên) lại chứng kiến mảnh đất ngay lối rẽ vào làng trước đây là khu đất canh tác nông nghiệp và trồng cây ăn quả của nông dân xã Giai Phạm kể từ khi bị thu để làm "công trình công cộng" đến nay đã mấy năm nó vẫn là bãi đất trống và đang có hiện tượng chia nhỏ để bán.
Lẽ ra nó phải bị thu lại vì như thế là vi phạm Luật Đất đai! Sai phạm này có lẽ lại do "nhân dân" chăng?
Người dân ở đây cho biết khu đất đó đã được bán cho một đầu nậu bất động sản. Trong khi đó, đất xây trường học hoặc chợ dân sinh cho nhân dân địa phương và hàng nghìn công nhân thuộc các khu công nghiệp Phố Nối A thì không có. Chính quyền huyện Yên Mỹ có biết không?
Nhà anh Vươn bị "nhân dân" điều xe ủi đến san phẳng.
Đoàn Văn Vươn đã cố vươn lên bằng bao công sức, mồ hôi nước mắt để đắp đập be bờ. Đến nay khi thấy Vươn đã vươn lên được một chút, đã trông thấy thành quả, phải chăng như trong cổ tích, "con sói tham lam" đã rình từ lâu chỉ đợi con trâu "béo" là ngả thịt mà chẳng mất công nuôi.

Cách hành xử của chính quyền Tiên Lãng, Hải Phòng chỉ là phần nổi của núi băng thể hiện sự coi thường nhân dân. Việc lạm dụng lực lượng vũ trang để cưỡng chế gia đình anh Vươn, đại tướng Lê Đức Anh đã không thể không lên tiếng. Thì ra lâu nay mấy ông quan huyện quan tỉnh vẫn đinh ninh rằng lực lượng vũ trang nhân dân là công cụ của riêng mình?
Không ai khác, chính những quan chức Tiên Lãng, bằng việc làm thất nhân tâm, đang làm mất uy tín Đảng và Nhà nước.
Cây muốn lặng, gió chẳng đừng. Với câu chuyện của Đoàn Văn Vươn, người dân lương thiện không biết đặt chút niềm tin mong manh còn sót lại vào đâu.
Giá như Đoàn Văn Vươn cứ lọ mọ với mấy cái đầm mà làm không có hiệu quả, nay sóng đánh, mai vỡ đê, mốt mất tôm cá, ... và cứ đói rách, thì biết đâu cái lòng tham nhân danh...cán bộ có trách nhiệm, chẳng nổi lên? Nhiều người dân nhận xét, chính thành quả lao động của Vươn đã hại anh.
Người viết bài này cứ lẩn thẩn nghĩ: Giá như khi đặt tên cho anh, cha mẹ anh bỏ chữ 'V', không khéo anh giờ đã ngồi mát ... hút thuốc lào mệt nghỉ!
Chuyện ai đúng ai sai cho đến nay dường như đã rõ. Dư luận xã hội trong đó có cả những vị cựu quan chức cao cấp của Nhà nước, tướng lĩnh đã phải lên tiếng.
Liệu các cơ quan tư pháp của Tiên Lãng, và Hải Phòng sẽ tiếp tục nhắm mắt lấy sai mới để sửa sai cũ, hay nghe theo tiếng nói của lương tâm, của xã hội, của đạo đức làm người?
Người dân cả nước đang chờ đợi.

THIÊN ĐƯỜNG MỚI : 'Tại sao tôi không trở lại Việt Nam'

'Tại sao tôi không trở lại Việt Nam'

Tình trạng bắt chẹt khách du lịch nhất là người nước ngoài khiến hình ảnh của Việt Nam bị ảnh hưởng.

Bãi biển Nha Trang.
Bãi biển Nha Trang.
Anh Matthew Kepnes, một blogger du lịch nổi tiếng, chia sẻ về chuyến đi tới Việt Nam trên tờ Huffington Post:
Khi du lịch tới Đông Nam Á, mọi người thường quan tâm nơi bạn sẽ tới. "Khắp mọi nơi", tôi đã nói như vậy. Đó là chuyến phiêu lưu gần đây nhất của tôi tới khu vực này.
Tuy nhiên, tôi sẽ bỏ qua Việt Nam. Sau những trải nghiệm ở đây vào năm 2007, tôi sẽ không bao giờ quay lại đất nước này nữa. Không bao giờ. Một chuyến đi công tác hay một cô bạn gái có thể buộc tôi phải trở lại đây nhưng trong tương lai mà tôi có thể hoạch định, tôi sẽ không bao giờ trở lại đây.
Không một ai muốn trở lại nơi họ đã bị đối xử tồi tệ. Khi tôi ở Việt Nam, tôi đã bị làm phiền, bắt chẹt, bị gạt, đối xử tồi tệ.
Tôi gặp những người bán hàng rong cố bán đắt cho tôi. Có một người phụ nữ bán bánh mì từ chối trả tôi đúng số tiền thừa, người bán đồ ăn bán đắt gấp 3 lần cho tôi dù tôi đã nhìn thấy những hành khách khác trả bao tiền, người lái xe taxi gian lận đồng hồ bấm cây số trên đường đưa tôi ra bến xe bus. Khi tôi mua áo phông ở Hội An, ba người phụ nữ đã cố giữ tôi ở cửa hàng của họ cho tới khi tôi mua một thứ gì đó, thậm chí, họ đã kéo cả áo tôi.
Trong chuyến đi ở vịnh Hạ Long, người dẫn tour không chuẩn bị nước uống trên tàu và cho quá nhiều người lên tàu. Bởi vậy, những người đặt phòng đơn bỗng thấy mình có bạn chung phòng, thậm chí, ngủ chung giường.
Một trong những trải nghiệm tồi tệ nhất của tôi là ở đồng bằng sông Cửu Long. Tôi bắt một chiếc xe bus quay về TP HCM. Tôi khát nước nên mua một loại nước uống phổ biến ở Việt Nam gồm nước, chanh và đường đựng trong túi nilon. Bạn có thể thấy loại nước uống này ở khắp nơi, đặc biệt là ở các trạm trung chuyển. Tôi đi tới chỗ một người bán cạnh xe bus và chỉ vào loại nước tôi muốn mua. Cô ấy nhìn tôi và gật đầu. Người phụ nữ này bắt đầu pha nước, quay sang phía bạn của mình, nói gì đó, cười, nhìn tôi cười, rõ ràng cô ấy không cho tất cả các loại nguyên liệu vào nước. Tôi biết mình tôi đã ngang nhiên bị lừa gạt.
"Cô ấy nói với bạn sẽ bán đắt và gạt anh vì anh là người nước ngoài. Cô ấy nghĩ anh sẽ không để ý", một người Mỹ gốc Việt cùng xe bus nói với tôi.
"Đồ uống này giá bao tiền?", tôi hỏi anh ấy. Đó là một khoản tiền rất nhỏ, vài xu. Tôi đưa cho người bán hàng số tiền đó, nói với cô ấy rằng cô là người xấu và tôi lên xe bus. Không phải chuyện tiền nong mà tôi thất vọng về sự thiếu tôn trọng, khinh thường mà cô ấy dành cho tôi.
Tôi băn khoăn, liệu có phải chỉ riêng mình bị như vậy. Có thể tôi phải trải qua những điều tồi tệ và Việt Nam thật tuyệt vời. Có thể tôi không may. Tuy nhiên, sau khi nói chuyện với một số du khách khác, tôi nhận ra rằng chúng tôi có cùng câu chuyện. Họ đều có chuyện liên quan tới việc bắt chẹt, lừa gạt. Chúng tôi phải tranh đấu vì tất cả. Chúng tôi cảm thấy không được chào đón ở đây.
Một người bạn của tôi mua chuối, người bán hàng đã bỏ đi luôn mà không trả tiền thừa. Ở siêu thị, người bạn của tôi nhận chocolate thay cho tiền thừa. Hai người bạn của tôi đã sống ở Việt Nam 6 tháng nhưng vẫn bị đối xử không tốt. Những người hàng xóm không niềm nở, hào hứng.
Hai người bạn tôi đang ngồi ăn thì có một người phụ nữ đi một chiếc xe đạp rất đẹp đi tới. Anh Sean miêu tả đó là một chiếc xe leo núi Huffy mà bạn phải ghen tị. Người phụ nữ khóa xe và bắt đầu đi khắp nhà hàng xin tiền. Khi cô ấy tới chỗ bạn tôi, anh ấy hỏi tại sao cô ấy có thể mua chiếc xe như vậy mà không có tiền ăn? "Đó là chiếc xe của chị tôi", người này trả lời. Sean nhìn cô ấy và nói: "Vậy chị ấy có thể trả tiền ăn cho cô".
Tôi không ở đây để phán xét về Việt Nam hay người Việt Nam. Tôi chỉ có kinh nghiệm đã trải qua. Tuy nhiên, những câu chuyện mà tôi nghe từ người khác càng khẳng định thêm những cảm nhận của tôi.
Du lịch không phải lúc nào cũng cần sự hoàn hảo. Tôi thích khi phải trải nghiệm thử thách. Tôi thích sự tranh đấu và tìm ra con đường của mình. Tôi nghĩ nó sẽ xây dựng tính cách. Và tôi cũng không ngại phải trả thêm tiền. Một đô cho người khác có ý nghĩa hơn một đô với tôi. Tôi biết mình sẽ phải mặc cả ở chợ, cười vui vẻ và tôi sẽ vẫn trả cao hơn mức giá thật. Nhưng tôi không thích bị đối xử như không phải là con người. Tôi không thích bị thiếu tôn trọng và lừa gạt. Tôi không muốn phải nhìn vào tất cả mọi người và băn khoăn, liệu họ có đang cố lừa mình không. Mọi sự giao tiếp không nhất thiết phải là đấu tranh.
Sau 3 tuần ở Việt Nam, tôi hạnh phúc khi không bao giờ trở lại đây.
Lưu ý của anh Matt Kepnes: Khi tôi có những kinh nghiệm tồi tệ ở Việt Nam, nhiều người đã có trải nghiệm thú vị. Bạn cần tìm ra điều thích hợp cho chính mình. Tìm hiểu điều hay, dở để trở thành du khách thông thái và trải nghiệm. Tôi không ủng hộ bất cứ ai bỏ qua Việt Nam. Tôi chỉ nói mình không còn mong muốn trở lại đó.
Vài nét về tác giả Matt Kepnes:
Tác giả Matthew Kepnes.
Tác giả Matthew Kepnes.
Anh Matthew Kepnes đã đi du lịch quanh thế giới trong 4 năm qua. Anh điều hành trang web du lịch Nomadic Matt', được đánh giá là blog du lịch lớn thứ 2 trên mạng. Anh từng có bài viết ở nhiều trang danh tiếng như The New York Times, The Guardian, BBC, CNN, Huffington Post...
Là người ở Boston (Mỹ) nhưng gần đây, nhà của Kepnes là khắp nơi trên thế giới. Sau chuyến đi tới Thái Lan vào năm 2005, Kepnes quyết định bỏ việc, hoàn thành nốt bằng MBA và đi khắp nơi. Chuyến đi đầu tiên anh dự định kéo dài trong 1 năm nhưng phải 18 tháng sau, anh mới về nhà. Khi trở về nhà, anh không thể ở yên, 2 tháng sau, anh lại lên đường và bắt đầu xây dựng trang web khơi gợi niềm đam mê du lịch của mọi người.
Anh đã tới 40 nước trên thế giới. Anh yêu thích tất cả mọi thứ liên quan tới văn hóa Nhật, ăn sáng bằng sushi, mọi thứ đồ của anh có thể gói gọn trong balo, anh từng ăn giòi. Kepnes nói, chúng giống như khoai tây chiên.

 Sưu Tầm



Bài Xem Nhiều