We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 9 February 2012

Việt Kiều tỵ nạn cộng sản đã giúp đỡ chính cộng sản !

LŨ ÐẢNG TỒI


SÁM HỐI


Hỡi những kẻ vong ơn quên Tổ Quốc
Những thằng ngu theo giặc bỏ Quê hương
Bán lương tâm, quỳ lạy bọn bất lương
Mong làm kẻ tay sai trong bóng tối

Hãy tỉnh thức, mau quay về sám hối
Luật thừa trừ, đào thải, khó ăn năn
Lũ vong nô! Ta nhắn nhủ ân cần
Đừng tham lợi, làm tội đồ hại Nước

Hãy đứng lên, cùng nhau thề nguyện ước
Giúp Quê hương vùng dậy diệt quân thù
Đừng lầm đường theo giặc để thành ngu
Gây tội ác, hại dân lành vô tội

Sự lầm lỗi, là điều trong đen tối
Đừng u mê, thân liệt sẽ bại danh
Hãy tỉnh mau, đừng theo bọn lưu manh
Chúng hại Nước, chuyên làm điều ngang trái

Hãy nhớ luôn, đừng bao giờ hòa giãi
Bầy Cộng nô, loài quỷ dữ ma vương
Bọn chúng đâu có đạo nghĩa luân thường
Coi sinh mạng đồng bào như cỏ rác

Đảng cai trị Quê hương nghèo rách nát
Để lệ hoài thương khóc nhà Việt Nam ?
Bao đứa con tị nạn đã yên nằm
Sao người vẫn âm thầm theo chân giặc

Hãy mở to sao bây còn nhắm mắt ?
Chúng lừa dân, tù tội kẻ hiền lương
Chúng xử Cha vì tội đã lạc đường
Chúng bịt miệng không cho người được nói

Hãy sám hối đừng gây điều tội lỗi
Hãy đứng lên nhìn thẳng mặt quân thù
Hãy hỏi lòng sao mãi là người ngu
Mau tỉnh thức đứng lên trừ giặc Cộng

Hãy đứng lên đập tan loài phản động
Hãy cùng nhau dẹp bỏ mọi tị hiềm
Hãy đứng lên diệt Cộng chẳng lặng im
Ngày Tổ Quốc vinh quang mừng chiến thắng

Nguyễn Vạn Thắng



--------------

"Vịt Kiều" tỵ nạn cộng sản đã giúp đỡ cho bọn cộng sản khát máu nắm quyền vn vững chắc !



Từ trước năm 1975 ở miền Bắc có ai nghe thấy nạn tham nhũng lộng hành không? Có lẽ không ai biết hoặc là không có vì dân chúng nghèo quá làm sao mà có tiền hối lộ, tạo thành tệ nạn tham nhũng được. Nạn tham nhũng hối lộ ở Việt-Nam từ đâu mà ra ?

Sau khi VC xâm chiếm miền Nam, chúng - những tên rừng rú đỉnh cao trí tuệ - thấy chóa mắt về cảnh hào nhoáng (hoành tráng), giầu có tại Sàigon, rồi đâm ra hủ hoá vì người dân miền Nam đút lót chạy chọt cho được việc:

• để mua bãi vượt biên;
• đút lót tiền cho cán bộ CS để được thăm nuôi người nhà bị tù trong trại cải tạo;
• để có hộ khẩu (sổ gia đình),
• để khỏi đi miền kinh tế mới;
• để mua bán nhà cửa;
• để xin giấy phép mở tiệm làm ăn ,
• v.v. và v.v. …
Đủ mọi thứ chạy chọt, tạo thành một hệ thống THAM NHŨNG – HỐI LỘ khổng lồ.

*Có lẽ chúng ta đấm ngực nhận lỗi đi là vừa 
 Khi chính phủ Clinton bắt đầu bang giao kết thân và giao thương với VC năm 1995, thì Việt Kiều về Việt-Nam ào ào.
Những Việt Kiều này đa số là những người đã sống với CS trước khi vượt biên. Họ đã quen cái lối đấm mõm cán bộ rồi. Những Việt Kiều này đã bầy ra cái thủ tục “đầu tiên” còn lai rai kéo dài cho đến ngày nay. Họ dấm dúi hối lộ ngay tại hải quan để được xem xét Visa, thông hành và lấy hành lý cho nhanh. Về đến phường xã, phải ra ghi tên nên lại một lần nữa nhờ thân nhân đem tiền ra “bắt tay” bỏ túi ít đôla hay tặng vài thùng bia cho đám công an khu vực để khỏi bị làm khó dễ.
Người miền Nam chúng ta sống lè phè quen rồi, nghĩ rằng chi vài đồng cho cán bộ để được thoải mái cũng vô tội và lại được tiếng là rộng rãi. Thân nhân Việt kiều đang bị giữ thành con tin Thành phần Việt kiều và thân nhân của họ vô hình chung trở thành có giá được nâng cấp lên thành công dân hạng 2 sau cán bộ gộc và gia đình của bọn này, vì có tiền bạc rủng rỉnh, đi đâu cũng lọt
Cho đến bây giờ đa số thân nhân được người nhà ở hải ngoại tiếp tế nên nhóm này tháng tháng nằm im bất động chờ quà, chờ tiền gửi về, không còn lo phải làm việc vì có tiếp tế đều đều từ hải ngoại, không còn muốn tranh đấu gì nữa. Khi họ có tiền thì họ được cảm tình với cán bộ, công an khu vực, vì họ bao cho cán bộ đi nhậu nhẹt chơi bời. Họ có tiền thì họ bắt đầu hành xử như một thứ * “bồ tèo” * hay * “người được công an bảo trợ”* và rồi coi thường loại công dân hạng ba là loại dân chúng nghèo khổ nhất nước.
Theo thống kê thì số tiền “gửi về nước” hàng năm cũng khoảng hơn 3, 4 tỷ Mỹ Kim. Năm qua 2011 lên đến trên 9 tỷ mỹ kim !!!
Số tiền mang tiếng là gửi về nước nhưng được giữ lại và gửi vào ngân hàng Mỹ tại Hoa Kỳ. Các tay tài phiệt Mỹ thấy có lợi trông thấy nên đã ép chính phủ Mỹ thả lỏng cho Việt Kiều gửi tiền vô hạn định, để họ kiếm lời. Số tiền đôla (* đồng tiền nào cũng có số mà! *) đem về xài tại VN một hồi cũng được thu góp đưa cho con cháu cán bộ sang du học, du lịch và đem bỏ băng Mỹ hay tiêu sài mua nhà, mua cơ sở thương mại tại Mỹ không mất đi một đồng xu nào.
Với giá hối đoái hiện nay, mỗi VK đem về $10,000 USD (tính ra tiền hồ là 200 triệu/giá cả năm 2012) là đã trở thành siêu triệu phú.
Thành phần Việt kiều trở thành cái* mỏ vàng* hay nôm na một chút là các con * “bò sữa”* được nhà nước ta nâng niu để dễ dàng bòn vắt sữa. Chiêu bài gọi họ là “khúc ruột ngàn dặm,” hay “Việt kiều yêu nước” ; mở thêm cả chục ngàn quán ăn, quán nhậu, làng nướng, quán cà phê, karaoke, bia ôm, đã được CSVN nghiên cứu kỹ càng.
Mới đây nhất CSVN đổi luật song tịch để cho Việt Kiều mua nhà dễ dàng và cho phép Việt Kiều về nước mà không cần visa. Tất cả chỉ nhằm mục đích dụ khị VK đem tiền về nước càng nhiều càng tốt.
 
Hội từ thiện bác ái … vắt bò sữa.

Một việc nữa là họ nhờ những nhà * “từ thiện bác ái hải ngoại”* đi * “vắt sữa”* giùm cho họ quảng cáo xin tiền của những người hảo tâm ở hải ngoại cứu trợ dân nghèo Việt-Nam – rồi đem về Việt-Nam phân phát. Chắc chắn phải chia với cán bộ cộng sản một phần lớn chứ không thế nào đoàn cứu trợ tự do đi lại phát quà thoải mái được. Quý vị không tin cứ hỏi các chủ công ty như Thầy 6 VTA, linh mục Francis Hoàng, Mục sư Bảo, Nhóm Sưởi ấm của TG, v.v… thì sẽ biết quy tắc lề lối chia chác với cán bộ công an VC là bao nhiêu.
Kể từ khi các chuyên viên xuất ngoại ra hải ngoại “vắt sữa” bị dân tỵ nạn tẩy chay, thì lại mọc thêm nhiều nhóm từ thiện… hoặc nhóm quốc doanh trong nước đang bắt tay với hàng giáo phẩm cao cấp xuất thân từ Cali đang tiến hành chiến dịch bênh vực xoá tội “vi phạm tự do tôn giáo” cho VC. Chúng ta hãy chờ xem, nhóm này cựa quậy ra sao để đối chất với các nhóm nhân quyền Hoa Kỳ và thế giới tự do đang kết án CSVN.
Những gánh nặng của CSVN đáng lẽ chúng phải lo chăm sóc thì nay đã được những thành phần * “đĩ điếm phản động”* gánh vác giùm rồi mà chúng lại có phần ăn chia nữa chứ.Cộng sản chỉ cần thổi phồng lên lòng bác ái của người Việt hải ngoại, gọi họ là khúc ruột ngàn dặm, Việt Kiều yêu nước là có thể bòn rút tiền dễ dàng.
Chúng ta đã là những người phổi bò đễ tin, bị khai thác triệt để vì cái tật hám danh. Có nhóm từ thiện nào đến gõ cửa các quan lớn VC, cá độ, chơi cờ tướng ăn thua bạc tỷ, để vắt sữa đâu mà chỉ nhè những ông bà già, đang ăn welfare, ăn tiền hưu, tiền già để móc tiền sau khi tung hô kêu gọi lòng bác ái thương người của họ lên đến tận mây xanh.
Nghị Quyết 36 nhằm vào Việt Kiều CSVN biết rõ như vậy, cho nên chúng đã ra Nghị Quyết 36 chiêu dụ Việt Kiều bằng đủ mọi mánh khóe. Nuôi dưỡng đám Việt Kiều để hàng năm đem về cho chúng một số ngoại tệ 8,9 tỷ đôla. Việt Kiều mỗi cái Tết rủ nhau về cỡ 400.000 hay nửa triệu người. Cứ thử làm một bài toán nhân nhỏ là mỗi người Việt Kiều về như vậy trung bình đem vào VN khoảng 5 ngàn đô – hơn bù kém – thì số tiền là bao nhiêu. Nguyên 1 dịp Tết CSVN cũng thu được khoảng 2,3 tỷ Mỹ Kim.
Riêng kỹ nghệ * “thủ tục đầu tiên” * tại Tân Sơn Nhất cũng kiếm khá bộn được hơn 4,5 triệu đôla.
Mới đây cư dân trên mạng được xem thấy một đoàn xe super “xịn” của đám đại gia và cán bộ nhà nước VC đi dự đám cưới tại miền Bắc mà hoảng hồn.
CSVN hiểu rõ là kỹ nghệ du lịch VN chiêu dụ người ngoại quốc không ăn khách nên bám riết vào Việt kiều thương nhớ quê hương.
Du khách ngoại quốc chỉ du lịch một lần vì tiêu chuẩn khách sạn, vệ sinh và cách chiêu đãi phục vụ khách hàng tại Việt-Nam còn quá kém so với Thái Lan, Nam Hàn, Đài Loan và Singapore. Mời quý vị tìm xem các tạp chí về du lịch thế giới xem họ đánh giá du lịch Việt-Nam như thế nào thì biết rõ.
Việt kiều nhớ nhà hay nhớ cái gì ở VN ???
Chỉ những người Việt-Nam vì ham chơi, đem * áo gấm về làng *, ham được dân chúng trọng vọng vì có tiền, vì đồ đạc rẻ rề so với ngoại quốc nên tha hồ mua sắm.
Đúng ra vào thời điểm này, với kỹ nghệ tin học vượt bực, internet, chat, chụp hình, video gửi cho nhau để xem mặt nhau cho đỡ nhớ thì quá dễ. Nhưng đa số Việt Kiều muốn lấy cái cớ là * “nhớ nhà và nhớ người thân” * đế mỗi năm phải về Việt-Nam một lần và trong thâm tâm thật ra là họ nhớ các làng nướng, các quán cà phê mờ ảo, quán bia ôm, các chợ bán quần áo rẻ mạt. Đem 100 đôla về may được ít nhất 5 cái áo dài làm sao mà các chị, các bà, các cô không thích cho được. Ở Mỹ thì 100 đô chỉ đủ tiền mua “vải” cho 1 cái áo dài.
Giả dụ như Việt-Nam có đời sống đắt đỏ như bên Âu Châu thì người Việt-Nam có rủ nhau về ùn ùn ăn Tết không? Có còn thương quê hương là chùm khế ngọt nữa không? Có thiếu gì Việt Kiều có bà con cha mẹ ở bên Pháp mà có năm nào cũng phải về Paris ăn Tết đâu ??? Vì vậy Việt Kiều vì ham chơi, ham trình làng áo gấm nên rủ nhau đem tiền về cúng cho con cái bác Hồ để chúng có đủ phương tiện trù dập đàn áp người dân lành của mình. Đó là một cái tính xấu của người Việt-Nam chúng ta là quá ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân.
Các Việt kiều chưa hiểu thấu rõ các ý nghĩ của người dân nghèo trong nước coi “VK áo gấm” về làng ra sao: Việt Kiều kiêu căng lai căng!!!!!
Tiếp xúc với một số dân tại Sàigòn, họ coi VK như là những người “ngoại quốc” khoe mẽ, nói chuyện thêm tiếng Mỹ tiếng Tây cho nó oai, nên tìm cách lừa đảo moi móc tiền bạc không thương tiếc. Tiền VK đem về sài làm mọi thứ tăng giá khiếp đảm làm đời sống của dân nghèo đã cơ cực lại càng thảm thương hơn, nhất là “giá cả Việt Kiều” dịp Tết Nguyên Đán này. Chưa bao giờ người Việt-Nam lại chịu khổ nhục như thời nay !!!!
 
Tại sao ngày xưa người dân dám đứng dậy chống ngoại xâm, mà nay đối với CS sắt máu độc tài thì lại nhũn như con chi chi?
Quân Sư Phụ của Nho giáo ảnh hưởng đến người Việt? Vì đạo Nho dậy vậy chăng? “Quân-Sư-Phụ” mà lỵ. “Quân” ngày trước là “vua” nói gì là nhân dân nghe răm rắp, dù là những vua ăn chơi đàng điếm, ngày nay “Vua” đã đổi tên thành * Chủ tịch Nhà Nước, Tổng Bí Thư Đảng * và * Thủ Tướng* nên người dân VN vẫn coi họ là vua chăng mà chịu khổ sở vì chữ Quân kia. Chưa bao giờ thấy một quốc gia với dân số 87 triệu người mà không dám làm gì với 1 chính quyền giỏi lắm có gần 300 tên và một lũ cán bộ, công an đảng viên ăn bám, theo đóm ăn tàn.
Còn đâu những Ngô Quyền, Lê Lợi, Trưng Trắc ,Trưng Nhị, Trần Hưng Đạo, Quang Trung Nguyễn Huệ, …anh dũng chống ngoại xâm ?????
 
Trí thức Việt-Nam đã mai một trở thành trí ngủ rồi !!!!
Qua vụ APEC 2006 người ta càng thấy rõ thêm là đại tài phiệt quốc tê chỉ biết có đồng đô la thu vào được thôi, nên đưa chiêu bài dụ khị: “Muốn đánh đổ chế độ độc tài, cộng sản thì nên cho họ sung sướng phủ phê, viện trợ cho kinh tế lớn mạnh, rồi tự nó sẽ tự động dần dần trở thành dân chủ mà thôi, chả cần tranh đấu gì cả.”
Thực tế đã chứng minh là khẩu hiệu đó gian manh và sai lầm ở chỗ đám đại tài phiệt bán được nhiều sản phẩm cho các nước độc tài cộng sản, thu tiền vào túi áo của họ.
Những chính phủ độc tài kia được nhiều ngoại tệ thì thay vì dễ dãi với dân chúng, mở mang tự do dân chủ từ từ, thì chúng lại sử dụng những số tiền đó để mua những máy móc, dụng cụ chặn đứng làn sóng dân chủ như bên Trung Cộng chúng đã liên kết với Microsoft, Yahoo, Google để chặn những tin tức từ trong nước đưa ra và làm nhiều bức tường lửa cấm dân chúng trong nước truy cập nhưng tin tức tự do dân chủ trên thế giới.
Tại Việt-Nam đám công an mạng, cũng đã tìm đủ mọi cách làm tường lửa ngăn chặn những tin tức từ ngoài về. Chúng đã tăng cường số công an kiểm soát internet lên hơn 2.000 đứa từ Nam tới Bắc. Chúng đã áp dụng luật đăng ký SIM CARD của điện thoại di động để bóp chẹt tự do của người dân. Mới đây nhất chúng tuyên bố lập thêm 4,5 cơ quan khác để kiểm soát cá BLOGs của dân chúng. Chúng còn thăng cấp, tăng lương cho đám công an, quân đội, để bọn này sả thân giúp cho đảng của chúng vững mạnh để tiếp tục ngồi lên đầu lên cổ người dân.
Một đề nghị khác của chính phủ Hoa Kỳ qua ông cựu đại sứ Michalak cũng được nhiều nước tự do sử dụng là tạo điều kiện dễ dàng cho thanh niên sinh viên các nước cộng sản độc tài đi du học với mục đích là nhồi vào đầu óc những sinh viên ý niệm dân chủ, rồi sau đó vài chục năm sau, những sinh viên này về nước lên cầm quyền thì sẽ có dân chủ.
Chiêu bài này cũng sai bét là vì ngay tại Việt-Nam thì những sinh viên được đi du học 99.9% là con cái của các cán bộ Cộng Sản gộc.
Chúng là những người sẽ kế nghiệp ngôi vua tại Việt-Nam. Khi trở về được làm vua, được ngồi trên đống tiền, được tham nhũng thả dàn, được hưởng mọi quyền lợi, ăn trên ngồi trước, thì chúng có dại dột đem áp dụng dân chủ tây phương trong nước không, hay là sẽ tiếp tục kiểu cai trị độc tài độc đảng để được hưởng lợi.
Hoa Kỳ đã thất bại hoàn toàn đối với các sinh viên Hồi giáo được gửi sang Mỹ học dân chủ, khi về nước thì chưa một quốc gia hồi giáo nào “dân chủ” cả mà chỉ là tăng gia “mầm mống chống đế quốc Hoa Kỳ” mà thôi. Có lợi trong những chiến dịch này thứ nhất là những trường đại học Mỹ tha hồ thu học phí “out of state” mà chả cần tìm hiểu là sinh viên đó mất mấy năm mới ra trường, miễn là học càng lâu càng tốt… và thứ hai là các nhà băng Mỹ tha hồ thu tiền của con cái cán bộ gộc đem sang rửa tiền, mua nhà, mua xe, mở cơ sở thương mại. Của Ceasar sẽ trả về Ceasar là vậy.
Một số các nhà dân chủ vận động xin phép chế tài CSVN thì được một câu như tát nước vào mặt: – Quý vị hãy về giáo huấn đồng hương của quý vị đi. Họ đã đổ tiền cả 8-9 tỷ MK về Việt-Nam mỗi năm !!!!
Tựu chung đa số Việt Kiều ra khỏi nước năm 1979-1985, nhiều gia đình đã bỏ mạng trên biển Đông vì sóng gió hãi hùng, vịnh Thái Lan vì nạn hải tặc đánh cướp rồi và làm đắm thuyền bè. Bao nhiêu trong số này khi thoát đến các trại tỵ nạn đã năn nỉ xin tỵ nạn chính trị tại các nước tự do vì * “không sống được dưới gông cùm cộng sản”* mà nay ngang nhiên về làm giầu cho chúng, làm tay sai cho chúng.
Phải nói một cách đau lòng là trong số này có những thành phần HO bị tù tội đầy đoạ nhiều năm trời, mà bây giờ cũng về nước rồi trở lại tung hô chúng nữa.
Nếu còn có chút liêm sỉ thì nên bỏ ngay quốc tịch hay thẻ xanh xin về trở lại sinh sống tại Việt-Nam, chứ đừng ở Mỹ vừa hưởng tiền già, tiền bệnh do các người Mỹ đóng thuế đem tiền về phục vụ cho chế độ Cộng Sản.
CSVN vô ơn với các gia đình liệt sĩ và bạn bè khi xưa : Người dân miền Nam ngày xưa tin lời của VC đã cưu mang chúng trong những hầm hố để chúng cướp chính quyền năm 1975.
Chính những người miền Nam đã ngụy tạo ra cái gọi là * “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam”* làm công cụ cho cộng sản miền Bắc chiếm hoàn toàn miền Nam tháng 4 năm 1975.
Chúng ta biết chắc là những người tham gia MTGPMN khi xưa bây giờ “hối lỗi” không còn kịp nữa, nhưng vì muốn giữ thể diện nên không dám nói ra mà thôi, hoặc là bị ép, bị cấy sinh tử phù nên không có thể nào dám phản lại.
 
Những dân biểu đối lập ngày xưa làm công cụ cho Cộng Sản bây giờ cũng ngậm tăm, vì bị chúng cho ra rìa. Bằng chứng là * Dương Quỳnh Hoa, Ngô Công Đức, Hồ Ngọc Nhuận, Kiều Mộng Thu, Lý Quý Chung * ….bây giờ ra sao, có được cái ghế nào không hay là đang than thân trách phận vì đã quá ngu dại theo chúng ???
Một * Nguyễn Ngọc Lan* chống đối chính quyền VNCH đệ II, những tưởng được CS tưởng thưởng, những đã vỡ mộng đến khi bị gây tai nạn chết (2007) vẫn chưa được toại nguyện. Một * Trịnh Công Sơn * chuyên làm nhạc phản chiến, cũng có đầy hy vọng khi CSVN chiếm miền Nam, những cũng âm thầm mang xuống mồ những ưóc mơ thiên đàng Cộng Sản. Không biết kỳ nữ Đại Uý * Kim Cương* bây giờ làm ăn ra sao hay là cũng bị VC vắt chanh bỏ vỏ như những người khác. Những mẹ nuôi chiến sĩ ngày xưa bây giờ bị bạc đãi cũng sáng mắt muốn chửi thề vì đã bị lừa dối. Cò người mang đầy huy chương trên ngực áo đi biểu tình đòi đất cũng bị Công An hốt lên xe không thương tiếc đưa về bót.
 
Tạm Kết
Ngoại trừ những trường hợp bất khả kháng thăm viếng bà con gia đình đau ốm, quan hôn tang tế phải về lại Việt-Nam thì được. Còn Việt kiều hàng năm phải về để ăn chơi du hí, tìm bò non thì đáng chê trách. Những Việt Kiều ngày nay đang tuôn tiền về nước cho chúng hãy mở mắt ra đi. Chúng có biết ơn không, hay là chúng đang dụ dỗ bòn rút tiền bạc của quý vị, để cầm chân thân nhân của quý vị như những con tin.
 
Quý vị đã và đang trở thành công cụ của Cộng Sản độc tài đang tàn sát dân lành. Nếu quý vị không mở mắt ngay thì muôn đời dân tộc Việt-Nam sẽ không thể nào thoát ra khỏi chế độ Cộng Sản. Tương lai đất nước là ở trong tay quý vị. Quý vị thử “nhịn” về Việt-Nam, nhịn gửi tiền về cho thân nhân trong 1,2 năm thôi, thì CSVN sẽ mất đi một số ngoại tệ rất lớn, xem tình hình biến chuyển ra sao thì sẽ biết liền. –

Trịnh Viết Bắc
Nguồn:http://www.congdongnguoiviet.fr/Dien...KTNGiupCSh.htm

THIÊN ĐƯỜNG MỚI : Không có gì quý hơn cướp đất tự do.

Trong tận cùng đau khổ của Đầm Vươn

 Lời người viết: Xin lỗi. Nếu có trùng hợp ngoài đời là ngoài ý muốn.

Mưa bụi bay lất phất. Cơn gíó lạnh ban chiều thổi qua các tàu lá chuối ngã màu vàng sậm. Chị Thưởng ngồi ôm con vào lòng trong cái “chòi” mà học sinh trường làng gọi là cái nhà hai tầng. Thấy chồng chân bùn áo ướt tả tơi từ đầm bước vô nhà. Chị nở một nụ cười thật xinh:

- Năm cùng tháng tận cũng đầu tắt mặt tối. Thương ghê đi thôi!

Vương xoa hai cái tay vào má làm nóng da rồi hít hà:

- Thì cũng phải chịu khó mới có tiền để trả nợ. Thôi mình tắm rửa rồi ăn cơm kẻo đói bụng lắm rồi.

Bữa cơm gia đình hôm nay cũng như mọi bữa. Một cái trứng vịt luộc dầm nước mắm nguyên vị Phú Quốc. Một tô canh rau muống cây nhà lá vườn Vinh Quang. Một dĩa tôm rang đầm Vươn. Hai vợ chồng lặng lẻ ngồi ăn với con cái. Bỗng một đứa trẻ lên tiếng:

- Tết sắp tới rồi bố dẫn con ra phố Hải Phòng sắm áo quần mới nghe bố.

- Con yên trí. Bố đã thất hứa nhiều cái Tết. Lần nầy bố hứa sẽ lo đầy đủ.

- Đi Đồ Sơn, vịnh Hạ Long nữa nghe bố.

- Bố nợ nần chồng chất, còn nghèo lắm đợi năm bảy năm thong thả rồi hãy đi viếng cảnh.

Chị Thưởng đơm một bát cơm nóng cho con rồi nói bâng quơ:

- Tội nghiệp con ghê. Mơ được đi học các nước tư bản như con cháu đảng viên lớn đảng viên nhỏ thì còn mơ. Dân điạ phương sống nhờ nước mặn mà mơ đi bãi biển thật đúng là dân khốn cùng có khác.

Để cho vợ và con ăn hết bữa cơm. Vương ra sau vườn cầm cái lưới rồi tự tay sửa lại mấy chỗ bị hư. Chàng ngước mặt nhìn ra cái đầm, cái đập, bụi chuối, lối đi. Những hình ảnh mồ hôi xương máu của vợ chồng đã tạo ra tương lai cho con cháu. Dù là còn mắc nợ chưa trả hết. Nhưng chàng chống lại được thiên nhiên để khai phá, thì cái chuyện tiếp tục làm để bù đắp vào nợ là chuyện không khó. Chàng mỉm cười tự tin với đôi bàn tay bé nhỏ của mình. Chàng mong được sống cuộc sống bình yên với bà con lối xóm. Chàng cầu cho mưa thuận sóng hòa để làm ăn.

*

Giấc mơ chẳng bao giờ thành sự thật. Đúng một tuần lễ sau, cái ngày oan nghiệt đã đến với gia đình. Người ta đã nhân danh cái nọ cái kia đưa hoàn cảnh anh Vương vào đường cùng không lối thoát, khi những ngọn đèn chớp nháy vũ trường đêm Hà Nội chén chị chén anh. Người nông dân Vượng đã sống mà như đã chết trong ngục tù. Người vợ và con sống cô đơn trong cái lều tưởng chừng trở lại thời tiền sử.

Hôm nay trời Tiên Lãng mây đen phủ kín âm u bao phủ cái lều. Chị Thưởng lấy bông gòn thấm rượu cồn rửa mấy cái vết bầm do quân đội công an đánh. Đứa con lớn vịn vào lưng mẹ rồi nói:

- Sao bữa đó họ không gõ trên đầu mẹ như gõ đầu con để có tóc chịu bớt.

- Tai vách mạch rừng. Ba và mẹ bị trấn lột hành hạ đủ rồi. Con đừng liên hệ.Họ chơi tận cùng bằng số tới ba đời chớ phải chơi.

- Mẹ nói gì con không hiểu hết.

- Cả nước già trẻ 82 năm nay chưa hiểu nổi thâm độc. Huống hồ con còn bé tí bé teo.

Chị Thưởng nhìn chằm chặp vào mặt con. Tự nhiên những giọt nước mắt theo nhau chảy ràn rụa. Chị nhìn ra bụi cây đã bị xe ủi sập. Cây muốn yên mà gió chẳng ngừng. Chị nghĩ tới chồng nhưng không dám nghĩ tới những đòn tra tấn kiểu giết người không cần gươm dao vẫn chết. Hơn ai hết chị biết giữa ban ngày ban mặt chúng còn đá đạp đàn bà như mình giữa đám đông thì chuyện ở trong tù tối tăm đố ai mà biết. Đánh cho hộc máu rồi bắt ký giấy khai nhận tội đã xẩy ra cho nhiều người rồi.

Chị Thưởng đang nghĩ ngợi. Chị Hiên ngồi bên góc lều. Chị ấy cho con nhỏ ăn tô cháo lót dạ xong. Xoay qua an ủi chị Thưởng:

- Mình chịu mất để xã hội được.

- Đời cha đời con đời cháu thay phiên nhau dùng súng ống cùng luật rừng cai trị thì bao giờ mà xã hội được.

Vừa nói chị Thưởng nhìn những mạnh đá vụn từ hoang tàn đổ nát không phải tại trời mà tại người. Gió lạnh ngoài trời. Gió lạnh trong lòng. Bất giác chị tiếp tục:

- Còn chút tình bạc bẻo cho nhau trong cái thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa?.

Chị Hiên bĩu môi:

- Không có gì quý hơn cướp đất tự do.

Hai người mặt đối mặt. Như có đảng vinh quang muôn năm hiển hiện trên đôi mắt hai bà vợ thương khóc chồng ở trong tù.

*

Bị cú thụi như búa bổ vào cổ, vào bụng từ bàn tay và chân của người quản giáo, mấy ngày nay Vương thấy đau nhức chi lạ. Chàng đi ngã lên sập xuống theo người dẫn tới phòng tra khảo.

Người công an thắp một điếu thuốc lên môi rồi hỏi cung:

- Ai xúi dục chuyện nầy. Khai sự thật tao sẽ tha về.

- Chính tôi.

- Lực lượng phản động nước ngoài nào đứng sau lưng mầy?

- Chính tôi. Nhà nước chơi Mỹ chơi Tàu lạ. Dân đen tôi biết ất giáp gì mà liên hệ đã chứ!

Người công an đấm mạnh vào bàn rồi hạch hỏi:

- Tại sao mầy chống người thi hành công vụ?

- Kẻ cướp đất, đầm nhà tôi. Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ sinh mạng và tài sản.

- Láo! Đại tá Ca làm Giám đốc công an Hải Phòng nói là cái chòi sao mầy dám nói là cái nhà.

- Nhân dân chúng tôi nghèo làm sao có cái nhà cung điện như các ông.

- Mầy dám so sánh à. Đảng quang vinh muôn năm chứ có khẩu hiệu nào viết là nhân dân quang vinh muôn năm không? Đồ phản động!

- Tôi đâu có chê đảng đâu.Tôi chỉ chê cái đảng cướp thôi mà.

- A! Mầy giỏi lý luận. Thế tại sao mầy chạy trốn liên ngành công an, quân đội, biên phòng, phụ nữ khi họ tới cưỡng chế?

- Tôi thấy đâu. Dân chúng bức xúc tới phá nhà.

- A! mầy ăn cắp chữ của Phó chủ tịch Hải Phòng Đỗ Trung Thoại ha. Lại thêm một tội gian dối ăn nói mất dạy. Mầy kỹ sư biết đọc biết viết, thế có biết sợ vụ Nguyễn Văn Khương Bắc Giang,Trịnh Xuân Tùng Hà Nội, Lê Xuân Dũng Thanh Hoá, Nguyễn Công Nhựt Bình Dương. Mầy khôn hồn khai thật đi. Không thì tao cho đi theo mấy người đó.

- Tôi đọc báo đảng, báo hại đời,báo nhân dân, báo mặt trận báo kể chuyện đời sống cây hành cây tỏi nó sống nhờ đất, chứ đâu thấy đăng giết người nhờ còn đảng còn mình đâu thì làm sao mà biết sợ công an với chẳng sợ.

- Mầy chơi chữ với tao. Được..

Hắn nói chưa dứt câu, hắn trợn mắt nghiến răng rồi vận hết sức lực vào nắm tay. Hắn chọi một quả đấm thẳng thừng vào mặt Vương.

Người tù té xuống sàn bất động…



4 Ý kiến:


- Những phản hồi sử dụng "Nặc danh/Ẩn danh"sẽ không được xuất hiện. Các bạn có thể chọn một nickname cho mình khi phản hồi bằng cách sử dụng các chức năng : "Tên/Url", hoặc bằng tài khoản Google

- Nếu nội dung phản hồi quá dài sẽ bị máy chủ BlogSpot hiểu lầm là Spam (không cho hiện lên), xin bạn vui lòng chia nội dung thành nhiều phần, hoặc chờ Dân Làm Báo cho xuất hiện lại phản hồi

- Những phản hồi chữ Việt không dấu cũng sẽ bị xóa.
  1. Gia đình người nông dân lam lũ ĐOÀN VĂN VƯƠN đã bị tán gia bại sản , nhà tan cửa nát không do bọn đế quốc tư bản gây ra , mà lại do bọn địa chủ mới cường hào ác bá + bọn xã hội đen ĐỔ HỮU CA tàn phá cướp bóc mà chúng gọi là cưỡng chế ...theo chính sách của đảng cs cướp nặn ra ...
    Bọn cộng sản vô cùng tàn ác
    Đã gây ra bao cảnh điêu tàn
    Nhà cửa ông Vươn tan hoang
    Nhân dân bất mãn do phường buôn dân
    Bây giờ chúng đổ vòng quanh
    Mỗi thằng mỗi phách lộng hành gian tham
    Cộng sản là lũ Việt gian
    Hại dân bán nước làm thân với Tàu
    Hở nhân dân ai người bị hại
    Hãy vùng lên như chiến sĩ ĐOÀN VĂN VƯƠN
    Trả lờiXóa
  2. Đại gia đình anh ĐOÀN VĂN VƯƠNG đã bị tán gia bại sản không phải do bọn ngụy quân hay ngụy quyền cũng như các thế lực thù địch ở trong nứơc hay bọn việt kiều ở hải ngoại gây ra.
    MÀ CHÍNH (ĐÍCH DANH ) ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐÃ VÀ ĐANG GÂY RA .
    ĐẢ ĐẢO ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM.
    Toàn đảng viện của đảng CSVN tù trung ương đến tận địa phương hãy mở to đội mắt mà đọc những lời phản hồi này.
    Trả lờiXóa
  3. Tác giả Lê hải Lăng viết hay quá, dí dỏm, châm biếm, mỉa mai, tạo người đọc cảm nhận nôỉ mất mát của con người sống trong xã hội đầy cặn bã.

    Một chế độ đầy sâu bọ, chúng vô cảm trong nổi đau tận cùng của người nông dân đen đủi, chúng dại khò ca tụng chiến thắng đánh vào dân, rồi mai đây cái đầm sẽ đẻ ra nhiều tiền - vàng cho chúng hưởng, đổi lấy mất đầm, mất nhà, tan nát gia đình cùng bản án tù không tội dành cho anh Vươn.

    Sao cái chế độ tàn ác thế mà vẫn tồn tại, làm sao con người có thể sống chung được với loài thú XHCN, hoạ chăng tiếng súng hoa cải Đoàn văn Vươn sẽ thổi bùng lên ngọn lửa để toàn dân 85 triệu cùng chung tay hành động.

Bài Xem Nhiều