We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 6 March 2012

THƯ SỐ 4: GỞI CÁC CHIẾN SỸ QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM



http://aphs.worldnomads.com/safetyhub/28976/VietnamArmy.jpg
Kính thưa quý vị,
Tôi tên Phạm Bá Hoa, chào đời năm 1930 tại đồng bằng sông Cửu Long. Tôi phục vụ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 21 năm trong chiến tranh bảo vệ tổ quốc, sau đó tôi bị tù không án trong các “trại tập trung” mà lãnh đạo của Các Anh gọi là “trại cải tạo” 12 năm 3 tháng. Hiện cư ngụ tại Hoa Kỳ.
Xin được gọi “Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam” là Các Anh để tiện trình bày. Chữ “người lính” mà tôi sử dụng ở đây, bao gồm từ người lính đến các cấp chỉ huy, ngoại trừ lãnh đạo cấp Sư Đoàn, Quân Đoàn, Quân Chủng, Bộ Tổng Tham Mưu, và Bộ Quốc Phòng, gọi chung là “cấp lãnh đạo”. Là người lính trong quân đội “Nhân Dân”, chắc rằng Các Anh phải có trách nhiệm bảo vệ Tổ Quốc Nhân Dân, vì Các Anh trong quân đội Nhân Dân mà. Với lại, Tổ Quốc & Dân Tộc là trường tồn, trong khi đảng cộng sản hay bất cứ đảng chính trị nào cũng chỉ là một giai đoạn của lịch sử. Và nội dung tôi gởi đến Các Anh được đặt trên căn bản đó.
Với thư này, tôi mời Các Anh nhìn lại “Chân Dung Xã Hội Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” dưới góc cạnh tham nhũng trong xã hội Việt Nam ngày nay.
1. XÃ HỘI.
“Quốc Gia” bao gồm: Một lãnh thổ, một dân tộc, một nền văn hoá, một dòng lịch sử, một hệ thống công quyền, những công trình kiến trúc mỹ thuật.
“Xã Hội” hình thành từ gia đình. Mỗi gia đình là một đơn vị, nhiều đơn vị gia đình hợp lại thành một đơn vị hành chánh, và tất cả các đơn vị hành chánh trong hệ thống dọc từ dưới lên trên hợp lại thành một xã hội của quốc gia.
http://nguoivietboston.com/wp-content/uploads/2012/02/bo-doi2.jpg
“Sinh Hoạt Xã Hội” được ví như sự vận hành của cái đồng hồ, với hằng chục hằng trăm bánh xe lớn nhỏ sắp xếp bên trong lớp võ, mỗi bánh xe được nhà phát minh đặt vào một vị trí với một công việc nhất định, và tất cả công việc của các bánh xe gộp lại được gọi là sự vận hành của cái đồng hồ, giúp con người biết được thời gian đi qua từng giây từng phút. Tương tự như vậy, con người sinh ra, lớn lên, và thành đạt trong sinh hoạt xã hội chớ không thể tự mình trong riêng rẽ. Do đó, mỗi người phải tạo dựng cho mình mối tương quan tốt với mọi người, chớ không thể tự cho mình giỏi hơn mọi người mà coi thường mọi người, bởi không có nghề nào trong xã hội là không cần thiết, vì tất cả các ngành nghề đều có mối tương quan với nhau trong sự vận hành của guồng máy xã hội.
“Xã Hội Thăng Tiến Hay Suy Sụp” là do các cấp trong hệ thống lãnh đạo, nhất là lãnh đạo cấp quốc gia, thể hiện trong chính sách giáo dục học đường, và những chính sách giáo dục xã hội ngang qua các lãnh vực sinh hoạt trong đời sống, đặc biệt là các phương tiện truyền đạt tin tức trong hệ thống truyền thông.
2. HÃY NHÌN VÀO XÃ HỘI XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM.
Lãnh đạo cấp quốc gia mà xã hội xã hội chủ nghĩa Việt Nam gọi là Bộ Chính Trị với 14 đảng viên cộng sản, là cơ quan quyền lực tuyệt đối. Bởi trong hệ thống tổ chức không có cơ quan nào kiểm soát, vì vậy mà nhóm lãnh đạo quyền lực này tự đứng trên Tổ Quốc, trên Dân Tộc, trên Quốc Hội, trên hệ thống Nhà Nước, và trên hệ thống Tư Pháp. Đã có lần ông Nguyễn Văn An khi giữ chức Chủ Tịch Quốc Hội, trong lúc quá bực tức đã phát biểu: “Bộ Chính Trị là 14 ông vua tập thể!” Đúng vậy, Bộ Chính Trị là nơi hình thành hệ thống tham nhũng để bảo vệ sự sống còn của đảng cộng sản, vì đảng không còn lý tưởng làm điểm tựa từ khi “thành trì vững chắc của chủ nghĩa cộng sản là Liên bang Sô Viết sụp đổ từ đầu những năm 90 của thế kỷ 20, kéo theo sự sụp đổ của các quốc gia cộng sản Đông Âu. Tự bản thân các đảng viên lãnh đạo trong Bộ Chính Trị tham nhũng, cùng lúc ăn chia với lãnh đạo cấp dưới tham nhũng, khi cấp dưới bị phát giác tham nhũng thì lãnh đạo cấp trên che chắn, vì mục đích của luật pháp xã hội chủ nghĩa đặt ra là bảo vệ đảng viên. Nếu không như vậy thì đảng cộng sản với chế độ độc tài của Các Anh đã sụp đổ từ cuối những năm 90 rồi.
Dưới đây chỉ là những trường hợp điển hình, cộng với những gì mà chính Các Anh biết về những vụ tham nhũng từ vụn vặt đến những vụ mà báo chí “lề phải” trong xã hội Các Anh được phép đăng tải, tôi nghĩ, nó sẽ giúp Các Anh tìm lại được chính mình trong một xã hội mà đảng với nhà nước đã tạo cho người dân phải chấp nhận “quốc nạn tham nhũng” một cách bình thường như một nếp sống trong văn hoá mới xã hội chủ nghĩa ngày nay. Từ đó, tôi hy vọng Các Anh có đủ lý lẽ để đánh giá các cấp lãnh đạo trong hệ thống đảng và hệ thống nhà nước Việt Nam.
Năm 2001. Báo Tuổi Trẻ phát hành tháng 08/2001, số sinh viên tốt nghiệp đại học mà không tìm được việc làm gia tăng hằng năm: Năm 1997 thất nghiệp 64%. Năm 1998 hơn 80%. Năm 1999 là 89%. Số còn lại tìm được việc làm thì hầu hết là gia đình của các cấp lãnh đạo đảng và lãnh đạo nhà nước, những chuyên viên chuyên gia ngoài đảng cộng sản phải có tiền mới “mua” được chỗ làm. Mời Các Anh đọc tiếp để hiểu rõ chữ “mua” nó tàn nhẫn như thế nào.
Năm 2002. Đặc san Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam/Houston 2002, trong bài “Những Con Ký Sinh Trùng Làm Chủ”, của Nguyễn Bảo An, định cư ở Pháp, có đoạn sau đây: “Lúc ở Paris, tôi cũng theo dõi thời cuộc Việt Nam, nên cũng biết dân tôi khốn khổ vì nạn tham nhũng, nhưng lúc đó tôi khó hình dung được là dân tôi khốn khổ vì tham nhũng như thế nào, và đến mức độ nào. Nhưng sau hai tháng hè về thăm quê hương, tôi mới hiểu nạn tham nhũng tàn bạo và khốc liệt ngoài sự tưởng tượng của tôi, và của mọi người. Trong một lần cùng người nhà đưa cháu tôi vào bệnh viện, tôi đã chứng kiến cảnh một bà mẹ ôm xác con khóc sướt mướt ở phòng chờ đợi. Chỉ vì bà quá nghèo, không có tiền hối lộ cho bác sĩ nên họ bỏ mặc cho mẹ con bà ngồi đó, và con bà đã chết”. Trong suốt thời gian ở quê nhà, tác giả đến bất cứ nơi đâu cũng bị làm tiền một cách trắng trợn. Tại phi trường, tại những cơ quan hành chánh, nơi đâu cũng phải xì tiền hối lộ mới được làm giấy tờ. Bị bắt buộc hối lộ nhiều đến nỗi tác giả không chịu được nữa, tác giả đem những điều tai nghe mắt thấy về tham nhũng nói với người em họ, một cán bộ trong cơ quan chánh phủ từ Hà Nội vào Sài Gòn, anh ta trả lời một cách tỉnh bơ cứ như tham nhũng như là một nếp sống rất bình thường: “Mọi người phải trả hối lộ cũng là hợp lý thôi, vì một nhân viên sở di trú phải bỏ ra chục triệu đồng mới mua được chỗ làm. Nếu họ không làm tiền đồng bào thi bao giờ họ mới thu lại được số vốn bỏ ra mua lấy chức vụ. Chức vụ của những viên chức là một dịch vụ thương mại, mà đã là thương mại thì phải có lợi nhuận”. Người em cộng sản của tôi phát ra một tràng lý luận kiểu bất lương, lưu manh, nham nhở, ”. Nghe đến đó tác giả cảm thấy lạnh xương sống trước lý luận kiểu xã hội chủ nghĩa, hoàn toàn trái với đạo đức con người. Vậy là tham nhũng đã đánh đổ cả lương tri, làm đảo lộn tất cả những giá trị đạo đức trong xã hội. Quay trở lại Paris, tác giả tự mình khẳng định: “Từ nay, đọc những bài báo nói về tham nhũng tại Việt Nam, tôi thật sự hiểu tham nhũng tại đó là gì, và nó đã gây thiệt hại, đớn đau, mất mát, đổ vỡ cho dân tộc Việt Nam, quê hương Việt Nam như thế nào! Không bút mực nào diễn tả hết nỗi thống khổ của đồng bào trên quê hương về nạn tham nhũng khủng khiếp. Dân tôi bị bóc lột, bị làm tiền một cách trắng trợn vô liêm sỉ từ những kẻ tự xưng là “đầy tớ của nhân dân”!
Tôi nhấn mạnh với Các Anh rằng, tiền thuế là mồ hôi nước mắt của người dân làm ra sản phẩm hay dịch vụ để có tiền đóng thuế cho nhà nước, nhà nước dùng tiền đó trả lương cho những viên chức chánh phủ, và viên chức chánh phủ có trách nhiệm phục vụ người dân. Đó là sinh hoạt trong một xã hội văn minh là như vậy, nhưng với xã hội chủ nghĩa Việt Nam thì khác. Những viên chức nhà nước được trả lương bằng tiền thuế của dân, lại đem những chức vụ có trong tay bán cho những viên chức cấp dưới, những viên chức cấp dưới đem bán những công việc cho người dân có nhu cầu để thu lại vốn lẫn lời, mà đúng ra họ phải phục vụ người dân. Sau khi cầm quyền trên toàn cõi Việt Nam từ năm 1975, nhóm lãnh đạo CSVN đã phá nát tất cả những giá trị cao quí của văn hoá dân tộc.
Thêm vào đó, kinh tế thị trường theo “định hướng xã hội chủ nghĩa”, một loại “định hướng không có định hướng trong các nền kinh tế thế giới”, đã biến nhóm lãnh đạo CSVN từ trên xuống dưới thành “giai cấp tư bản đỏ vô luân và vô cảm”. Không sai, vì xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một thứ xã hội đen do nhóm lãnh đạo CSVN cầm đầu, với trợ thủ đắc lực của cả bộ máy đảng và bộ máy nhà nước. Cũng không sai, vì xã hội chủ nghĩa tại quốc gia sản sinh ra nó là Liên Sô đã sụp đổ hoàn toàn do cái tồi tệ của bản thân nó, vì vậy mà xã hội chủ nghĩa Việt Nam trở thành nơi dung túng xã hội đen để bao che cho sự tồn tại của họ, bảo vệ quyền lợi riêng tư của họ. Đây là cách tận cùng của những cách thực hiện. Nhưng nói cho cùng, nhóm lãnh đạo CSVN chỉ có cách đó là cao nhất của họ, và xứng hợp với cái gọi là “đỉnh cao trí tuệ” của cái đảng cầm quyền độc tài, của bộ máy cầm quyền vô cảm trước nỗi đau của đồng bào! Do vậy mà trong xã hội Việt Nam ngày nay, tham nhũng hoành hành đến tận cùn các ngóc ngách trong các cơ quan đảng, cơ quan nhà nước. Trong nhiều trường hợp, người nộp hối lộ không bực mình vì mất một số tiền, mà phẫn uất vì cái nạn hối lộ tràn lan đến tận hang cùn ngỏ hẻm ở Việt Nam, đến mức không còn một chỗ nào để tránh né được. Đúng là không thể tránh né được, vì bất cứ ngành nào trong bộ máy đảng lẫn bộ máy nhà nước, tất cả đều mua quan bán chức, từ chức lớn xuống chức nhỏ địa phương, mới có một vị trí trong xã hội dù chỉ là vị trí thấp nhất của tổ chức, để từ vị trí đó những người mua chức đều đòi hối lộ, nhận hối lộ, như lời nhận xét thật đau của Nguyễn Bảo An, một tuổi trẻ Việt Nam tại Paris sau chuyến về thăm quê hương hai tháng!
Chắc Các Anh có biết là nhóm lãnh đạo CSVN từ Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, đến Thủ Tướng, đều tuyên bố là chống tham nhũng quyết liệt, chống bất cứ kẻ tham nhũng là ai, ở chức vụ nào, đều phải đưa ra pháp luật. Tuyên bố “quyết liệt” như vậy, nhưng khi hai ông Phạm Quế Dương với Trần Khuê nộp đơn xin thành lập Hội Chống Tham Nhũng để trợ giúp cho nhà nước thì nhà nước ra lệnh bắt lên bắt xuống, hành hạ sách nhiễu đủ điều. Rõ ràng là tuyên bố chống tham nhũng chỉ là lời dối trá của nhóm lãnh đạo CSVN, họ dối trá với người dân dưới quyền cai trị của họ, dối trá với thế giới văn minh, và dối trá với chính bản thân họ nữa.
Năm 2003. Tóm tắt bài viết ngày 4/10/2003 “Trong vòng vây của Công An CSVN, những người Việt Nam xin tị nạn ở Đức bị tống tiền như thế nào”, bài của Việt Hùng từ Cộng Hòa Liên Bang Đức. Đó cũng là tên của bài phóng sự trên đài truyền hình ARD lớn nhất của Đức quốc, tường trình từ thành phố Munchen. Chuyện bắt đầu từ số phận của khoảng 40.000 người Việt bị từ chối tị nạn tại Đức sau khi các quốc gia cộng sản Đông Âu sụp đổ, và đang chờ trục xuất về Việt Nam. Theo “Hiệp Định Hồi Hương” giữa lãnh đạo CSVN với CHLB Đức, hai bên phải thực hiện xong công tác hồi hương trong thời gian 1995-2000. Nhưng đến năm 2003, số người hồi hương mới đạt được con số rất nhỏ. Lý do: CSVN không chấp nhận số người mà họ cho là không xác minh được lý lịch. Chánh Phủ Đức muốn công tác trục xuất được nhanh hơn, nên đồng ý cho CSVN cử phái đoàn Công An sang Đức thẩm vấn trực tiếp để xác minh lý lịch.
Phần lớn trong số hơn 40.000 người này, không ai muốn trở về “thiên đường xã hội chủ nghĩa”, dù khối người này khi rời Việt Nam dưới danh nghĩa nhà nuớc CSVN cử đi du học, hoặc xuất cảng lao động. Bằng một máy thu hình giấu kín đã được tòa án cho phép, nhóm phóng viên đài truyền hình ARD, có đầy đủ bằng chứng qua người trung gian của Công An đã ra giá cụ thể với ông Vũ Phương Chiến: “Nếu nộp 1.500 Euro thì được ở lại thêm mấy tháng nữa, nhưng vẫn trong tình trạng không hợp pháp. Nếu nộp 5.000 Euro thì anh sẽ đuợc cấp thông hành Pháp và ở lại thêm 1 năm. Có thông hành thì thời gian 1 năm là hợp pháp, mọi sự đi lại đều không sợ bị bắt. Sau đó, cứ 5.000 Euro cho 1 năm hợp pháp với thông hành của Pháp, không sợ chánh phủ Đức trục xuất”. Một người Việt Nam khác, nhận được số điện thoại của một người trung gian đưa qua gầm bàn khi thẩm vấn, để liên lạc trao đổi giá cả. Và anh thuật lại sau khi liên lạc: “Nếu anh nộp 600 Euro thì được ở lại thêm 6 tháng. Điểm chính của vấn đề là nếu người nào nộp tiền theo giá qui định của từng thời gian, thì người đó không hồi hương Việt Nam, cũng không lo sợ sẽ bị tìm ra tung tích, vì phái đoàn Công An CSVN thông báo cho chánh phủ Đức là không xác minh được lý lịch, lúc đó chánh phủ Đức có muốn trục xuất cũng không biết trục xuất đi đâu, và đành phải để những người đó ở lại Đức. Thế là mọi việc ổn thỏa”.
Dân Biểu Joseph Winkler, người phát ngôn về di trú của Đảng Xanh trong liên minh cầm quyền tại Đức, phát biểu: “Một quốc gia dân chủ như nước Đức, việc mua bán thuộc dạng tống tiền ngay trên lãnh thổ này là không thể chấp nhận được”. Dân Biểu Winkler nói thêm: “Những nạn nhân Việt Nam của những vụ tống tiền này, có quyền đạt đơn xin tị nạn tại Đức, và họ đáng được chấp nhận tị nạn”. Đảng PDS, cũng trong liên minh đảng cầm quyền, đã họp và ra thông báo đệ trình lên Chánh Phủ một bản nghị quyết, tạm thời đình hoản việc cho phép Công An CSVN sang Đức thẩm vấn người tị nạn. Về phía các tổ chức nhân quyền Đức, đã đồng loạt lên tiếng phản đối dữ dội về hành động tống tiền của Công An CSVN. Ông Karl Hafen, nhân danh Chủ Tịch Hiệp Hội Nhân Quyền Quốc tế, trụ sở tại thành phố Frankfurt/Main, tuyên bố: “Đây là một thảm kịch! Những người tị nạn phải chịu sức nặng từ hai phía, một bên là chánh quyền Đức về vấn đề trục xuất, một bên là Công An CSVN về những vụ tống tiền. Họ đứng trước một sự chọn lựa không dễ dàng. Nếu họ chịu tống tiền, thì họ biết rằng cho dẫu có được ở lại cũng không bảo đảm chút nào vì vẫn là không chánh thức, rồi một ngày kia cũng bị trục xuất như những tội phạm. Nếu họ chọn không bị tống tiền, họ có thể bị đưa về Việt Nam, và bị toà án xét xử”.
Các Anh có nghĩ là lãnh đạo nhà nước Việt Nam cảm thấy nhục khi biết Công An chẳng những đòi hối lộ người dân trong nước, mà còn đòi hối lộ người dân xã hội chủ nghĩa ở ngoại quốc không? Ô, tôi quên, nếu nhóm lãnh đạo CSVN mà biết nhục thì đâu phải là cộng sản.
Năm 2007-2010. Tóm tắt và trích dẫn bài của ông Nguyễn Duy Vinh, Tiến sĩ ngành Cơ Khí Động Học. Theo tác giả thì ông Trần Văn Tuyền, Tổng Thanh Tra Chính Phủ của nước CHXHCN Việt Nam, một quan chức hàng đầu về chống tham nhũng, phát biểu trong một cuộc họp báo tại Hà Nội: “…Việt Nam coi việc chống tham nhũng là quốc sách, là sự nghiệp quan trọng liên quan đến sự sống còn của chế độ. Việt Nam đã cam kết và sẽ thực hiện đầy đủ các công việc mà Công Ước Liên Hiệp Quốc đã đề ra”.… Rồi tác giả nhận định: Một điều tôi phải nói ngay rằng, nhà nước Việt Nam từng tuyên bố mục tiêu hàng đầu là chống tham nhũng, nhưng những vụ tham nhũng đầy tai tiếng trong 9 năm gần đây cho thấy nhà cầm quyền Việt Nam không đủ quyết tâm để giải quyết tệ nạn này.…” Tác giả nhắc đến đại hội Việt Kiều với hơn 800 người tham dự tại Hà Nội hồi đầu năm 2010, Chủ Tịch Nguyễn Minh Triết đã phát biểu: “…Chúng ta từ một nước trong chiến tranh, chưa có những cái kinh nghiệm trong quản lý, và ở nước người ta đó thì muốn tiêu cực, muốn tham nhũng cũng khó, vì hệ thống luật pháp nó chặt chẽ. Còn ở Việt Nam của mình, thì có khi không muốn tham cũng động lòng tham, cái người thủ quỹ cứ giữ tiền khư khư, ở quỹ lúc nào cũng có số dư, cho nên lúc bí quá thì em mượn một chút, mượn không thấy ai đòi hết, thì em mượn thêm. Chứ không phải người Việt Nam tham nhũng nhứt thế giới, không phải vậy! Cho nên tui đề nghị quí vị ở nước ngoài khi nghe những thông tin này, rồi nhìn về Việt Nam cũng đừng có hốt hoảng, cứ nghĩ rằng trong nước mình tiêu cực quá… Đây là quy luật muôn đời. Con người ta, trong mỗi người, ai cũng có hỉ, nộ, ái, ố. Chúng ta là con một nhà, là con Lạc, cháu Hồng, cùng một bọc trứng sinh ra, trên thế giới này ít nơi nào có cái đó lắm…”
Các Anh nghĩ gì khi mà nghe ông Chủ Tịch nước “thành thật khai báo” là Bộ Chính Trị dốt nát đã tạo nên hệ thống tham nhũng trong toàn đảng, toàn nhà nước, và toàn xã hội? Phải hiểu rằng, ông Triết chỉ nói cái người thủ quỹ tham nhũng vụn vặt, chớ không nói đến cái bản thân ông ta cùng với cả cái Bộ Chính Trị là tiền ở đâu ra mà cái ông nào cái bà nào cũng có tài sản đến hằng chục hằng trăm triệu mỹ kim? Những cái người đó là loại người tham nhũng “quy mô” chớ đâu phải “tham nhũng vụn vặt” như cái người thủ quỹ mà ông Triết nói. Chữ “tham nhũng” mà tôi sử dụng ở đây bao gồm: Đòi và nhận hối hộ quốc nội lẫn quốc tế, ăn cướp của dân, ăn cắp tài sản quốc gia, ăn xén ngân khoản trong các dự án lớn của họ đặt ra mà càng nhiều dự án lớn chừng nào thì cả hệ thống lãnh đạo càng thêm nhiều tài sản, ăn xén ngân khoản do ngoại quốc tài trợ, đầu tư ngoại, và tham nhũng do bán đất bán biển của tổ quốc (2 tỷ mỹ kim). Thật là khủng khiếp! Mời Các Anh xem tiếp một số vụ tham nhũng chẳng những trong nước biết mà thế giới cũng biết.
Vẫn theo Tiến Sĩ Nguyễn Duy Vinh, bản báo cáo của Ban Chỉ Đạo Trung Ương về phòng chống tham nhũng cho biết: Năm 2007 có 584 vụ bị phát giác với gần 1.300 người tham nhũng, gây thiệt hại hơn 860 tỉ đồng VN (860,000,000,000 đồng) (1 USD = trên dưới 20,000 đồng VN). Trong 584 vụ này, đến cuối năm 2011, nhà nước chỉ mới đưa ra xét xử 360 vụ. Việc xử lý các vụ tham nhũng tăng dần mỗi năm và những vụ lớn tập trung tại Hà Nội với Sài Gòn. Những vụ được “báo chí lề phải” của Các Anh và báo chí hải ngoại đăng tải nhiều nhất: (1) Vụ PMU 18. PMU là chữ viết tắt của Anh ngữ “Project Management Unit, dịch sang Việt ngữ là Ban Quản Lý các dự án 18 thuộc Bộ Giao Thông Vận Tải (BGTVT) với ngân khoản lên đến hằng trăm triệu mỹ kim mà trong nước gọi là “đô la Mỹ”. Một vụ án phải đưa ra ánh sáng trong bối cảnh chuẩn bị đại hội 10 đảng cộng sản, làm cho Bộ Chính Trị cảm thấy bất an vì tham nhũng đã tràn ra ngoại quốc, khiến dư luận Nhật Bản rất bất mãn khi được biết Tổng Giám Đốc Bùi Tiến Dũng (BTD), đã dùng 7 triệu mỹ kim trong số tiền vay của ngoại quốc để xây dựng hệ thống giao thông đường bộ vào cuộc đỏ đen cờ bạc. Khi bị bắt để chờ ngày xét xử, ông Dũng lại sử dụng khoảng 1 tỉ đồng Việt Nam để hối lộ các viên chức điều tra! Theo báo VietNnamNet, BGTVT đã quyết định đình chỉ nhiều viên chức liên quan trong đó có Thứ Trưởng Nguyễn Việt Tiến. Cuối cùng, trong vụ án PMU 18, Bùi Tiến Dũng và 4 người nữa cùng lãnh án tù. Chưa hết, ngày 27/06/2011, tại Hà Nội, Bùi Tiến Dũng, cùng với 8 tòng phạm khác lại phải ra tòa với tội biển thủ công quỹ với số tiền 3 tỷ 400 triệu đồng, trong dự án xây dựng cầu Bãi Cháy, Quảng Ninh hồi năm 2003. (2) Vụ PCI, Nhật hối lộ PMU Việt Nam. Năm 2008, ông Huỳnh Ngọc Sỹ, giám đốc ban quản lý dự án đại lộ Đông Tây, bị bắt do báo chí Nhật Bản tố giác ông đòi và nhận hối lộ 820.000 mỹ kim từ công ty tư vấn Nhật PCI (Pacific Consultants International). Công tố viện Nhật khẳng định là PCI xác nhận đã đưa ông Sỹ tổng cộng 2.600.000 mỹ kim. (3) Vụ buôn lậu ở Nam Phi. Vụ này do viên chức tòa đại sứ CSVN tại Nam Phi buôn lậu sừng tê giác. Thật là nhục nhã cho đất nước Việt Nam vì ngay trong ngành ngoại giao cũng buôn lậu. Bản tin của đài truyền hình Nam Phi SABC, phát đi đoạn băng toàn cảnh nhân viên tòa đại sứ CSVN tại thủ đô Pretoria, đang giao dịch mua bán sừng tê giác với một tay buôn lậu ngay trước cửa tòa đại sứ. Trước bằng chứng không thể chối cãi, đại sứ CSVN Trần Duy Thái phải xác nhận người xuất hiện trong đoạn băng chính là bà Bí Thư thứ nhất Vũ Mộc Anh. (4) Vụ mua sắm trang bị bưu điện. Với dự án mua trang bị cho 38 bưu điện tỉnh và các thành phố trên toàn quốc do nhà buôn Nguyễn Lâm Thái (NLT) cầm đầu, đã hối lộ hơn 1 tỉ đồng cho Giám Đốc, Phó Giám Đốc, Trưởng Phòng của 9 bưu điện lớn ở Việt Nam. (5) Vụ tham nhũng ở Hóc Môn. Tháng 8/2009, Tòa Án Nhân Dân thành phố Sài Gòn đã xét xử hai vụ án tham nhũng liên quan đến Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân huyện Hóc Môn Nguyễn Văn Khoẻ. Ngoài 10 bị cáo về tội lừa đảo, chiếm đoạt tài sản, nhận hối lộ, lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ, Hội Đồng Xét Xử (HĐXX) còn có 60 nhân chứng. Theo cáo trạng, để xin được dự án khu dân cư và công nghiệp sạch với diện tích hơn 6,9 mẫu tây tại xã Đông Thạnh, Hóc Môn, vợ chồng ông bà Hà & Hòa chủ nhân Công ty Thành Phát, kết thân với Trần Văn Tè (lúc đó là Chủ tịch UBND xã Đông Thạnh), Dương Minh Trung (lúc đó là trưởng phòng tài chính, kế hoạch và đầu tư huyện Hóc Môn) và ông Nguyễn Văn Khỏe, lúc đó là Chủ tịch UBND huyện. Trong thời gian thực hiện dự án này, Công ty Thành Phát đã đưa hối lộ tổng cộng hơn 2 tỷ 200 triệu đồng, và cho các bị cáo mượn hằng tỷ đồng nữa. (6) Vụ tham nhũng đất đai tại Sơn La. Đây là vụ tham nhũng đất đai lớn nhất từ trước đến nay ở Sơn La. Lợi dụng trách nhiệm được giao trong thời gian thực hiện các dự án nâng cấp quốc lộ 6 thuộc thành phố Sơn La năm 2002-2005, các bị cáo thực hiện việc kiểm kê và đền bù không đúng quy định. Tám bị cáo đều là cán bộ công chức nhà nước đã làm trái các quy định, gây thiệt hại tài sản cho nhà nước gần 4 tỷ 300 triệu đồng. Tòa án nhân dân tỉnh Sơn La tuyên án phạt 9 bị cáo. (7) Vụ cựu Thống Đốc Ngân Hàng Việt Nam. Ông Lê Đức Thúy, bị báo chí Úc Đại Lợi tố cáo đã nhận hối lộ vụ Việt Nam in tiền giấy nhựa Polymer tại Australia. Vụ hối lộ này đã được chính quyền Australia điều tra trong 20 tháng. Theo nhật báo Anh Financial Times, một người thân cận với giới điều tra cho biết, công ty thầu in tiền Securency mà 50% vốn là Ngân Hàng Quốc Gia Australia, đã thú nhận hối lộ 15 triệu Úc kim cho ông Lê Đức Thúy, bằng cách trả học phí cho con trai của ông là Lê Đức Minh du học trường Đại Học Durham tại Luân Đôn, là trường dành cho con nhà giàu. Ông Lê Đức Thúy là người đứng đầu Ngân Hàng Trung Ương Việt Nam từ năm 1999 đến năm 2007, trước khi được bổ nhiệm làm Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Tài Chánh Quốc gia.
Năm 2011. Tập đoàn Công Nghiệp Tàu Thủy Việt Nam Vinashin, cùng hơn 20 tổng công ty liên quan, vừa bị khởi kiện tại tòa án ở London, Anh quốc, vì không trả nợ đúng hạn cho ngân hàng Thụy Sĩ. Viên chức tòa án xác nhận đơn kiện được Tòa Thương Mại, Chi nhánh Queen’s Bench thuộc Tòa Thượng thẩm nhận và mở hồ sơ ngày 01/11/2011, và Cơ Quan Hình Sự Quốc Tế (Interpol) đã phát lệnh truy nã hai cựu lãnh đạo tập đoàn Vinashin, đã làm cho ngành tài chính Việt Nam bị mất uy tín trên thế giới. Hai “bị cáo” này chắc chắn được sự che chắn của nhóm lãnh đạo quyền lực nên nhanh chóng và dễ dàng ra khỏi Việt Nam rồi: “(1) Hồ Ngọc Tùng, nguyên Tổng giám đốc tài chính của tập đoàn Vinashin, xuất ngoại với lý do trị bệnh nhưng không thấy trở về. (2) Giang Kim Đạt, trưởng phòng kinh doanh công ty vận tải viễn dương, một chi nhánh của Vinashin, ra nước ngoài trước khi bị khởi tố”. Báo Tuổi Trẻ cho biết, hai người này thuộc nhóm 10 cựu lãnh đạo và viên chức cao cấp của tập đoàn đóng tàu Vinashin bị truy tố về tội cố ý làm trái các quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, nói rõ hơn là tội tham ô và biển thủ ngân sách. Theo thẩm định chánh thức, tập đoàn Vinashin bị lỗ đến 4 tỷ mỹ kim. Nhưng vào đầu tháng 6/2011, báo chí cho biết Vinashin có thể bị mất thêm 1 tỷ mỹ kim nữa vì bị phạt do không thi hành các hợp đồng. Tháng 8/2011, nhân vật đầu tiên bị bắt do hành vi biển thủ tài sản Vinashin là Tổng Giám Đốc Nguyễn Thanh Bình.
KẾT LUẬN.
Xin hỏi: “Có khi nào Các Anh tự hỏi tại sao xã hội chủ nghĩa ưu việt lại quá nhiều tham nhũng như vậy không? Hay Các Anh nhìn những tệ nạn, thậm chí là quốc nạn tham nhũng, chỉ là nếp sống bình thường của những người vô cảm trong xã hội Việt Nam?” Cho dù có, hay không có, mời Các Anh đọc thêm hai đoạn văn dưới đây.
Trích trong bài viết “Ngày Phán Xét Sẽ Đến” của “Tuổi 20” viết từ Hà Nội, để Các Anh nhận ra “tuổi trẻ Việt Nam” đã vượt lên trên chính sách bịt mắt bịt tai bịt miệng của một chủ nghĩa thối rửa trên chính trường quốc tế: “Trong đêm giao thừa 2012, trước tiên tôi xin cám ơn nhân loại, và đặc biệt cám ơn những người đã sáng tạo ra hệ thống Internet, nhờ đó mà thế hệ trẻ Việt Nam không còn bị giam giữ trong ngục tù ngu dốt của đảng CSVN nữa. Cám ơn ông Bill Gates, ông Steve Jobs, nhờ quí vị mà ngày hôm nay chúng tôi được thênh thang lướt mạng ngay trước mũi bọn Công An. Những bức màn tre, màn sắt trước đây giam giữ cha anh chúng tôi, bây giờ chỉ là trò cười cho thế hệ a-còng (@). Khi những hàng rào ngăn cấm tư tưởng con người bị phá bỏ bằng công nghệ thông tin, khi những bức tường lửa (firewall) trở thành bất lực trước khát vọng tự do, đấy là lúc dân chủ khai sinh. Tuổi trẻ Việt Nam sẽ đồng khởi vùng lên để trả lại tên đường TỰ DO, chúng tôi sẽ nam kỳ khởi nghĩa để đem lại CÔNG LÝ….
Chúng con xin cám ơn Cha Mẹ đã cho con khối óc chắp cánh bay lên những vì sao cao nhất, và nhận thức được sự giẫy chết của chủ nghĩa xã hội chớ không chủ nghĩa tư bản như người ta đã nói. Cha Mẹ đã dạy chúng con biết thế nào là dân chủ thực sự khi cho phép chúng con nói lên những điều khiến Cha Mẹ lo nhiều, sợ hãi nhiều, Cha Mẹ không bịt miệng chúng con, cũng không bắt chúng con phải suy nghĩ một chiều như đảng CSVN vẫn làm. Chúng con biết tóc Cha Mẹ đang bạc đi vì sợ hãi, để tuổi xanh chúng con vươn lên dưới ánh mặt trời. Xin Cha Mẹ yên tâm, nếu một mai con phải vào tù thì chế độ hôm nay cũng sẽ chẳng còn bao nhiêu thời gian để giam giữ con, bạn bè, và anh chị em chúng con sẽ hàng hàng lớp lớp như thác đổ triều dâng phá đi khung cửa ngục tù, và ngày đó không xa đâu Cha Mẹ. Tại Việt Nam hôm nay làm gì có tự do, chỉ có nhà tù lớn hay nhà tù nhỏ mà thôi. Sợ hãi, chính là tên cai tù nguy hiểm nhất cho mỗi người chúng ta, nhưng khi vượt qua được nỗi sợ hãi thì chính là lúc kẻ thù của chúng ta lo sợ. Con không còn sợ nữa, bạn bè con không còn sợ nữa, chúng con đang tỉnh thức sau đêm dài u mê. Bây giờ là lúc đảng CSVN sợ hãi, chính vì sợ hãi nên chúng ra tay bắt bớ giam cầm bất cứ ai, như con chó điên cắn càn trước khi nhận viên đạn thi ân và bị vất xuống cống. ….”
Trong đoạn kế tiếp, tác giả như đang nói với nhóm lãnh đạo quyền lực Bộ Chính Trị: “…. Tuổi trẻ Việt Nam ngày hôm nay đã quen với thế giới a-còng (@), iPhone và iPad, sẽ không dễ bị che mắt, bịt mặt, và lừa đảo như thế hệ cha anh chúng tôi. Nếu 14 ông bà bộ chính trị, những đỉnh cao của sở thú còn tin vào quyền năng vô hạn của hơn 700 tờ báo, đài phát thanh, và truyền hình các vị có thể định hướng, dẫn dắt chúng tôi. Hãy tỉnh thức, Việt Nam hôm nay có hằng triệu triệu người trẻ không buồn đọc báo, không thèm nghe đài và đang âm thầm cùng nhau xây thêm ống cống đủ cỡ cho các vị, và các quan tham….. Tuổi trẻ chúng tôi không thích những kẻ loạn ngôn, chúng tôi lợm giọng và buồn nôn khi thấy quý vị ngu dốt, trơ trẽn và vô liêm sỉ đến tột cùng khi tiếp tục lải nhải “Đảng CSVN quang vinh muôn năm”. Có ai lại tôn vinh cái đảng mà bàn tay thấm máu dân mình, cái đảng xây nhà tù nhiều hơn trường học, cái đảng dựng phòng massage nhiều hơn nhà thương, cái đảng đem con gái ra trần truồng phơi bày trước người Đài Loan, Hàn Quốc, … để họ sờ nắn như đi mua gà vịt với một hy vọng mong manh là sớm thoát ra khỏi cái thiên đàng xã hội chủ nghĩa…….”.
Và đoạn dưới đây trích trong “Lời Kêu Gọi” của ông Đào Văn Nghệ viết ngày 23/10/2010, ông Nghệ là Đại Tá Quân Đội Nhân Dân của Các Anh đó. Ông cất lời than: “Đất nước lâm nguy! Giang sơn rơi lệ! Dân chúng lầm than! …..”
Rồi ông kêu gọi: “Hỡi toàn dân Việt Nam ở mọi miền đất nước! Hỡi Quân Đội và Công An Việt Nam, hãy bảo vệ cho người dân Việt Nam, như những chiến sĩ Quân Đội và Công An Nga Sô, Ba Lan, Đông Âu trước kia. Họ đã sớm thức tỉnh, nắm lấy thời cơ, cầm súng đứng về phía Nhân Dân, để ngày nay chính họ, gia đình, vợ con họ được dân chủ, ấm no. Họ không còn phải sống trong lo sợ, đói khổ, giả dối dưới chế độ Cộng Sản cũ đầy dối trá và tội lỗi. Chế độ đã bao năm khống chế họ bằng luật rừng, họng súng, nhà tù, cưỡi lên đầu lên cổ nhân dân họ. Bởi vậy, đây là thời điểm nhân dân và đất nước đang cần những anh hùng đứng lên giúp dân làm nên một trang sử, đưa dân tộc ta bước vào kỷ nguyên dân chủ, ấm no không còn Cộng sản độc tài. Kỷ nguyên Quốc gia Cộng Hòa….”
“Quân Đội Nhân Dân còn chờ gì nữa? “Tiên hạ thủ vi cường”. Khẩn cấp tiến hành cách mạng lật đổ chế độ Cộng Sản Hà Nội, kiến lập quốc gia Cộng Hòa Việt Nam…. Tiến hành tổng tuyển cử toàn quốc, để nhân dân được thật sự tự do, ứng cử, bầu cử, tìm những người tài đức lãnh đạo đất nước và có nhiệm kỳ. Thay đổi Hiến Pháp phù hợp với Hiến Pháp chung quốc tế, để bảo vệ quyền con người cho toàn dân. Việt Nam ơi! Thời thế tạo anh hùng. Mẹ Việt Nam ơi! Sinh ra những anh hùng”.
Xin gởi những hiểu biết cùng với sự suy nghĩ của tôi đến Các Anh, “Những Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam”, hãy bình tâm mà nhận định một chuỗi sự kiện đã diễn ra, và suy nghĩ từ chiều sâu tâm hồn của chính mình chớ không phải tâm hồn của người đảng viên cộng sản. Các Anh đừng đứng nhìn Nhân Dân của mình một cách vô cảm nữa, mà hãy đứng về phía Tuổi Trẻ và Nhân Dân đứng lên giật sập chế độ cộng sản độc tài, tham nhũng, tàn bạo với dân nhưng lại khiếp nhược hèn hạ với Trung Cộng, để mọi người Việt Nam trong nước và hải ngoại cùng nhau vá lại mảnh giang sơn đã rách loang lỗ, xóa tan những “vệt da beo trên da thịt quê hương” do những cơ sở làng mạc Trung Cộng rãi rác khắp nội địa Việt Nam, để xây dựng một nền văn hoá nhân bản khoa học, và phát triển một xã hội dân chủ pháp trị mà mọi người được hưởng một cách tự nhiên những quyền căn bản của mình.
Tôi vững tin bà con trong Cộng Đồng Việt Nam tị nạn cộng sản tại hải ngoại – đặc biệt là Những Người Lính Chúng Tôi – vẫn hết lòng hỗ trợ Các Anh và quí vị đồng bào, những thế hệ làm nên lịch sử.
“Tự Do, phải chính chúng ta tranh đấu, vì Tự Do không phải là quà tặng”.

Texas, tháng 2 năm 2012
Phạm Bá Hoa

--------



Mời đọc chọn bài viết : 1

                                2

                                3

Chúng Ta Không Thể Mong Đợi Gì Hơn Những Thành Quả Vĩ Đại Mà Cộng Đồng VN Tại Hải Ngoại Đã Đạt Được Tinh Thần Đoàn Kết.

XIN ĐỪNG MONG ĐỢI THÁI QUÁ!




Cali Today News - Cuộc tiếp xúc để trao thỉnh nguyện thư về vấn đề nhân quyền ở Việt Nam lên Tòa Bạch Ốc vừa chấm dứt vào buổi trưa, thì đến chiều tối đã có những lời nhận định và phê phán tiêu cực, cho rằng chuyến vận động và gặp gỡ đại diện chính quyền Hoa Kỳ đã không diễn ra như mọi người “mong đợi”! Tôi thật sự ngạc nhiên và không hiểu rằng chúng ta mong đợi điều gì hơn những kết quả vĩ đại mà cộng đồng người Việt đã thực hiện và gặt hái được trong gần một tháng trời qua.

Đây là lần đầu tiên người Việt hải ngoại biết sử dụng “sức mạnh của người dân” (people’s power) để đạo đạt tiếng nói cùng ý nguyện của mình lên cấp lãnh đạo HK. Chính sự đáp ứng nhanh chóng và mạnh mẽ như vậy đã khiến Tòa Bạch Ốc phải cử người ra tiếp xúc, và gặp gỡ cộng đồng người Việt để nhận thỉnh nguyện thư cùng chia sẻ mối quan tâm và nhấn mạnh về chính sách bảo vệ nhân quyền của nước Mỹ với chúng ta. Các viên chức được trao phó nhiệm vụ này đều là những người nắm giữ các vai trò then chốt và trực tiếp trách nhiệm trong vần đề mà chúng ta đã nêu ra và quan tâm. Từ các vị phụ tá ngoại trưởng HK, phụ trách về các vấn đề dân chủ và nhân quyền cho đến các chuyên viên về Đông Nam Á Sự Vụ và đặc trách về vấn đề Việt Nam . Thêm các viên chức lãnh đạo Văn Phòng Đặc Trách Á Châu Sự Vụ của chính quyền Obama, cùng các luật sự, phụ trách về dân quyền và nhân quyền trên thế giới v..v… Họ đã tiếp xúc, trò chuyện và lắng nghe một cách nghiêm chỉnh từng lời phát biểu, từng mối quan tâm của hơn 100 thành viên đại diện cho mọi thành phần và đến từ nhiều tiểu bang trên đất Mỹ, để rồi sau đó các viên chức này sẽ báo cáo trực tiếp lên Tổng Thống Hoa Kỳ. Vậy chúng ta còn mong đợi gì hơn, đây là những vấn đề không thể giải quyết trong một sớm, một chiều! Điểm quan trọng là nguyện vọng của chúng ta đã có cơ hội đạo đạt đến những người trách nhiệm. 

Thật ra ngay từ khi Tòa Bạch Ốc chú ý đến kết quả thỉnh nguyện thư của cộng đồng người Việt thì các vị phụ tá đặc trách trang mạng “We The People” sau khi trình lên văn phòng Tổng Thống, một viên chức trách nhiệm bộ phận này đã tiết lộ với chúng tôi rằng, tổng thống Obama ngỏ ý rằng, nếu hoàn cảnh và thì giờ cho phép thì ông muốn đích thân tiếp đón các đại diện của cộng đồng người Việt, cũng như muốn được hiểu thêm về nội dung hai bài hát cùng lý do mà người sáng tác ra nó đã bị đưa vào nhà tù ở VN. Tuy nhiên vào lúc 4 giờ sáng Thứ Hai, ngày 5 tháng 3, 2012 giờ California, tức là 7 giờ sáng giờ Washington DC, thì một viên chức khác đã thông báo cho tôi biết rằng, ngày hôm nay sẽ có những cuộc họp khẩn giữa Tổng Thống Obama, và các viên chức cao cấp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cùng với Thủ Tướng Do Thái Benjamin Netanyahu, về tình hình khẩn trương ở Trung Đông, mà theo viên chức đó thì đây có thể là cơ hội cuối cùng để HK thuyết phục Do Thái đừng tấn công Iran trong lúc này, vì phản ứng của những người lãnh đạo quá khích xứ Iran có thể xẩy ra làm thiệt hại tài sản và nhân mạng của người Mỹ ở khắp nơi trên thế giới mà hậu quả sẽ không thề nào lường nổi. Viên chức này cũng cho biết dù Tổng Thống Obama có xuất hiện trong buổi hội kiến với cộng đồng người Việt được hay không thì kết quả của việc đệ trình thỉnh nguyện thư cũng như tìm hiểu và nghiên cứu mối quan tâm của người Việt về vấn đề nhân quyền ở VN cũng sẽ diễn ra giống nhau, không có gì thay đổi.

Ngay khi nhận được tin này tôi đã chia sẻ ngay với một số thân hữu, trước là để thông báo và sau là muốn lắng nghe các ý kiến đóng góp của họ. Tôi rất vui và phấn khởi vì hầu như tất cả đều có cùng một nhận định: Chúng ta không thể mong đợi gì hơn những thành quả vĩ đại mà cộng đồng VN tại hải ngoại đã đạt được trong chiến dịch thỉnh nguyện thư vừa qua. Bởi vì chưa bao giờ người Việt hải ngoại có cơ hội thể hiện tình đoàn kết và gắn bó keo sơn như lần này! Chưa bao giờ có một cuộc “bỏ phiếu bằng tim” qua thỉnh nguyện thư tập hợp được số lượng người tham dự đông đảo và đáp ứng nhanh chóng như lần này. Chưa bao giờ có sự tiếp tay chặt chẽ của các hội đoàn người Việt đến từ khắp mọi tiểu bang trên toàn nước Mỹ cũng như từ nhiều quốc gia trên thế giới kể cả ở VN. Muôn người như một, đồng tâm, đồng lòng, không phân biệt tuổi tác, nghề nghiệp hoặc giai cấp xã hội. Chưa bao giờ mà hàng ngàn người sốt sắng, tự nguyện, tự bỏ công sức, thời giờ và tiền bạc để tranh đấu cho đồng bào ruột thịt của mình đang bị kềm kẹp dưới chế độ độc tài Cộng Sản.

Từ mối xúc động cá nhân, sự đồng cảm và lòng ngưỡng mộ một người bạn trẻ đồng nghiệp, đồng chí hướng, đồng thời quan tâm đến số phận của một tù nhân lương tâm, nhạc sĩ Trúc Hồ đã âm thầm nghiên cứu phương sách vận động nào hữu hiệu nhất để báo động cho những người lãnh đạo quê hương thứ hai của anh là Hoa Kỳ, phải áp lực ngay với nhà cầm quyền CSVN để thả các tù nhân lương tâm cùng những người tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền đang bị họ giam giữ ở VN, và sẽ có thể bị hãm hại đến tinh thần và thể xác. Nhưng không ai có thể ngờ được, mối quan tâm và tình cảm đặc biệt của nhạc sĩ Trúc Hồ đã được nhiều người chia sẻ và tích cực tham gia, tạo thành một biến cố lịch sử trong sinh hoạt của người Việt từ gần 37 năm qua!

Nhưng đừng đòi hỏi và trông đợi thái quá ở một cá nhân Trúc Hồ! Đừng đòi hỏi Trúc Hồ phải làm tất cả những điều gì mà quý vị cảm thấy của mình là đúng. Đừng bắt anh ấy phải nghĩ như mình nếu không sẽ là sai! Đừng bắt Trúc Hồ phải tranh đấu cho những người mình muốn mà không phải là Việt Khang v..v… Và nếu trông đợi quá ở một cá nhân trong vị trí khiêm nhường của một người nghệ sĩ có lòng thì tôi cho rằng đó là những mong đợi thái quá! Và điều này sẽ tạo ra những thất vọng viển vông, vô hình chung tự hủy diệt những thành quả to lớn mà tập thể hơn một trăm ba mươi ngàn người ký thỉnh nguyện thư đã đạt được.

Thiển nghĩ nếu từ trước đến nay, khi bác sĩ Nguyễn Đan Quế bị bắt ở VN, cá nhân hay tập thể bác sĩ ở hải ngoại lên tiếng tranh đấu, vận động, ký thỉnh nguyện thư hoặc khi nhà báo Điếu Cầy bị bắt thì giới nhà báo hải ngoại lên tiếng, khi luật sư Cù Huy Hà Vũ hay Lê Thị Công Nhân bị CS cầm tù thì luật sư đoàn tranh đấu, khi hòa thượng Thích Quảng Độ hoặc linh mục Nguyễn Văn Lý bị đàn áp thì các vị lãnh đạo tinh thần hải ngoại không phân biệt tôn giáo đồng lòng kêu gọi dân chúng ký thỉnh nguyện thư như nhạc sĩ Trúc Hồ đối với nhạc sĩ Việt Khang v..v.. thì có lẽ CSVN đã không dám tiếp tục hống hách, ngang tàng, hiếp đáp dân lành và đàn áp dân oan như ở VN hiện nay! Không chừng chế độ có thể cũng đã bị sụp đổ rồi!

Nam Lộc

---------- 

 
                    ĐÔIVẦN THƠ CHO NHẠC SỸ TRÚC HỒ

 
Có ai đi, không một lần vấp ngã?
Chốn sa trường ai không trải gió sương?
Ai vun xới bàn tay không dính đất?
Ai dấn thân không trải bước gập ghềnh?

Điều tâm huyết là hướng đi phía trước,
Ta bền lòng trước bão táp  phong ba,
Vững tay chèo dân tộc vượt bão giông
Không chông gai, sao Anh Hùng tỏ mặt?

Tiến nữa lên, hỡi nhạc sĩ Trúc Hồ,
Góp bàn tay ta cùng cứu cơ đồ,
Lòng dân Nam, nay chính là cơn sóng
Sẽ cuốn vùi tất cả gai chông

Dân tộc cần Anh, hỡi Nhạc sỹ Trúc Hồ,
Hãy đứng lên quét sạch lũ cộng nô
Đang bán đứng giang sơn cho tàu cộng
Đừng chần chờ, đất nước đang lâm nguy.
 Lê Chân

Dấu "Hỏi Ngã" Trong Văn Chương Việt Nam

Tiếng Việt nằm trong chương trình Tiể̉u Học.

Dấu "Hỏi Ngã" Trong Văn Chương Việt Nam
http://nhathonguyentrongtao.files.wordpress.com/2012/02/butgiay1.jpg
Văn hóa Việt Nam của chúng ta vô cùng phong phú. Một trong những nguồn phong phú vô ngần mà trên thế giới không ai có, đó là ý nghĩa về dấu hỏi ngã . Thật thế, dấu hỏi ngã trong tiếng Việt đóng một vai trò quan trọng. Viết sai dấu hỏi ngã sẽ làm đảo ngược và có khi vô cùng tai hại cho văn chương và văn hóa Việt Nam .

Chúng tôi xin đơn cử một vài trường hợp như sau. Danh từ nhân sĩ, chữ sĩ phải được viết bằng dấu ngã để mô tả một vị chính khách có kiến thức văn hóa chính trị..., nhưng nếu vô tình chúng ta viết nhân sỉ, chữ sỉ với dấu hỏi thì ý nghĩa của danh từ nhân sĩ sẽ bị đảo ngược lại, vì chữ sĩ với dấu hỏi có nghĩa là nhục sĩ và như vậy sẽ bị trái nghĩa hoàn toàn. Một chữ thông thường khác như là hai chữ sửa chữa, nếu bỏ đi dấu hỏi ngã sẽ có nhiều ý khác nhau: sửa chữa (sửa dấu hỏi, chữa dấu ngã) tức là chúng ta sửa lại một cái gì bị hư hỏng, thí dụ sửa chữa xe hơi. Nhưng nếu cho dấu ngã vào thành chữ sữa và dấu hỏi trên chữ chửa tức có nghĩa là sữa của những người đàn bà có thai nghén.

Người sai lỗi nhiều nhất về viết sai dấu hỏi ngã là người miền Nam và Trung (người viết bài này là người miền Trung). May mắn nhất là người thuộc miền Bắc khi sinh ra là nói và viết dấu hỏi ngã không cần phải suy nghĩ gì cả. Nhưng khốn nỗi có khi hỏi họ tại sao chữ này viết dấu hỏi chữ kia lại đánh dấu ngã thì họ lại không cắt nghĩa được mà chỉ nở một nụ cười trên môi...

Bài viết này nhằm mục đích đóng góp một vài qui luật về dấu hỏi ngã của tiếng mẹ đẻ Việt Nam chúng ta.

Dấu hỏi ngã được căn cứ vào ba qui luật căn bản: Luật bằng trắc, chữ Hán Việt và các qui luật ngoại lệ.

A. LUẬT BẰNG TRẮC

Qui luật bằng trắc phải được hiểu theo ba qui ước sau.

1. Luật lập láy

Danh từ lập láy tức là một chữ có nghĩa nhưng chữ ghép đi theo chữ kia không có nghĩa gì cả. Thí dụ: vui vẻ, chữ vui có nghĩa mà chữ vẻ lại không nghĩa, chữ mạnh mẽ, chữ mạnh có nghĩa nhưng chữ mẽ lại không hề mang một ý nghĩa nào hết, hoặc chữ lặng lẽ, vẻ vang...

2. Luật trắc

Không dấu và dấu sắc đi theo với danh từ lập láy thì chữ đó viết bằng dấu hỏi (ngang sắc hỏi).

Thí dụ:

Hớn hở: chữ hớn có dấu sắc, thì chữ hở phải là dấu hỏi.
Vui vẻ: chữ vui không dấu, thì chữ vẻ đương nhiên phải dấu hỏi.
Hỏi han: chữ han không dấu, như thế chữ hỏi phải có dấu hỏi.
Vớ vẩn: chữ vớ là dấu sắc thì chữ vẩn phải có dấu hỏi.
Tương tự như mắng mỏ, ngớ ngẩn, hở hang, ...

3. Luật bằng

Dấu huyền và dấu nặng đi theo một danh từ lập láy thì được viết bằng dấu ngã (huyền nặng ngã).

Thí dụ:

Sẵn sàng: chữ sàng có dấu huyền thì chữ sẵn phải là dấu ngã.
Ngỡ ngàng: chữ ngàng với dấu huyền thì chữ ngỡ phải để dấu ngã.
Mạnh mẽ: chữ
mạnh
có dấu nặng, do đó chữ mẽ phải viết dấu ngã.
Tương tự như các trường hợp lặng lẽ, vững vàng,...

B. CHỮ HÁN VIỆT

Văn chương Việt Nam sử dụng rất nhiều từ Hán Việt, chúng ta hay quen dùng hằng ngày nên cứ xem như là tiếng Việt hoàn toàn. Thí dụ như các chữ thành kiến, lữ hành, lãng du, viễn xứ, ... tất cả đều do chữ Hán mà ra.

Đối với chữ Hán Việt được sử dụng trong văn chương Việt Nam, luật về đánh dấu hỏi ngã được qui định như sau:

Tất cả những chữ Hán Việt nào bắt đầu bằng các chữ D, L, V, M và N đều viết bằng dấu ngã, các chữ Hán Việt khác không bắt đầu bằng năm mẫu tự này sẽ được viết bằng dấu hỏi.

Thí dụ:

Dĩ vãng: hai chữ này phải viết dấu ngã vì dĩ vãng không những là hán tự mà còn bắt đầu bằng chữ D và V.

Vĩ đại: vĩ có dấu ngã vì chữ vĩ bắt đầu với mẫu tự V.
Ngẫu nhiên: chữ ngẫu dấu ngã vì áp dụng qui luật Hán Việt nói trên.
Lẽ phải: lẽ dấu ngã vì chữ L, phải dấu hỏi vì có chữ P.
Tư tưởng: chữ tưởng phải viết dấu hỏi vì vần T đứng đầu.

Tương tự như: lữ hành, vĩnh viễn,...

Để có thể nhớ luật Hán tự dễ dàng, chúng tôi đặt một câu châm ngôn như thế này:

"Dân Là Vận Mệnh Nước"

để dễ nhớ mỗi khi muốn sử dụng qui luật Hán tự nói trên.

C. CÁC QUI ƯỚC KHÁC

1. Trạng từ (adverb)

Các chữ về trạng từ thường viết bằng dấu ngã.

Thí dụ:

Thôi thế cũng được. Trạng từ cũng viết với dấu ngã.
Xin anh đừng trách em nữa. Trạng tự nữa viết với dấu ngã.
Chắc anh đã mệt lắm rồi. Trạng từ đã viết với dấu ngã.

2. Tên họ cá nhân và quốc gia

Các họ của mỗi người và tên của một quốc gia thường được viết bằng dấu ngã.

Thí dụ:

Đỗ đình Tuân, Lữ đình Thông, Nguyễn ngọc Yến...
Các chữ Đỗ, Lữ, Nguyễn đều viết bằng dấu ngã vì đây là danh xưng họ hàng.

Nước Mỹ, A phú Hãn,... Các chữ Mỹ và Hãn phải viết bằng dấu ngã vì đây là tên của một quốc gia.

3. Thừa trừ

Một qui ước thừa trừ ta có thể dùng là đoán nghĩa để áp dụng theo luật lập láy và bằng trắc nói trên.

Thí dụ:

Anh bỏ em đi lẻ một mình. Chữ lẻ viết dấu hỏi vì từ chữ lẻ loi mà ra, chữ loi không dấu nên chữ lẻ viết với dấu hỏi.

Anh này trông thật khỏe mạnh, chữ khỏe ở đây có dấu hỏi vì do từ khỏe khoắn mà ra, khoắn dấu sắc thì khỏe phải dấu hỏi.

D. KẾT LUẬN

Văn chương là linh hồn của nền văn hóa, viết sai dấu hỏi ngã có thể làm sai lạc cả câu văn, đó là chưa kể đến nhiều sự hiểu lầm tai hại cho chính mình và người khác cũng như các việc trọng đại. Không gì khó chịu cho bằng khi đọc một cuốn truyện hay nhưng dấu hỏi ngã không được chỉnh tề.

Một ký giả người miền Nam trong câu chuyện thân mật tại một quán phở thuộc vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn đã thành thật công nhận điều thiếu sót và tầm quan trọng của dấu hỏi ngã trong văn chương Việt Nam . Và cũng chính vị ký giả lão thành nói trên đã khuyến khích chúng tôi viết bài này trong mục đích làm sống lại sự phong phú của nền văn chương, văn hóa Việt Nam chúng ta, nhất là đối với những thế hệ trẻ hiện đang lưu lạc trên xứ người.

CAO CHÁNH CƯƠNG 


------------ 

Cần Viết Đúng Dấu Việt Nam - " Hỏi, Ngã "
 



Viết cho đúng hỏi ngã là một vấn đề không đơn giản, làm nhức đầu một số người, đồng thời lại quá dễ dàng đối với một số người khác.

Có người không biết tại sao chỉ có hai dấu mà mình không làm sao nhớ được, người khác lại không thể tưởng tượng được lại có loại người không nhớ nổi hai dấu này. Người khác không cần thắc mắc, chỉ dùng một dấu, tới đâu thì tới, do vốn dễ dãi với mình, nghĩ rằng chắc không sao đâu, ai mà để ý. Vốn không chuyên môn về ngôn ngữ học- viết hỏi ngã còn chưa thông-nhưng thấy các sách chưa nói ra hết các khó khăn của hỏi ngã, vì đa số viết theo nhãn quan của người miền Bắc, quá rành về chính tả. Khi dạy Toán, người học toán dở thường dạy hay hơn những thầy quá giỏi về toán, vì họ hiểu rõ những sự khó khăn, chật vật của học trò. Bài này viết, theo cái nhìn của phương Nam, một phần dựa theo các thắc mắc do thân hữu đề ra, là bài khởi đầu trong số nhiều bài về thanh điệu tiếng Việt.

Vấn đề: Viết sai hỏi ngã vì là dân trường Tây

Nhiều người cho là tại vì học chương trình Pháp nên viết tiếng Việt sai chính tả.

Giải thích: Các nhà văn tiền chiến, như nhóm Tự lực văn đoàn, ai mà không học trường Tây, thế mà họ viết tiếng Việt đâu có sai. Vậy không phải chỉ có Tây, mà cả Ta cũng thế.

Vấn đề: Chữ thông thường dùng hằng ngày mà cũng viết sai

Nhiều từ, nghe hằng ngày cả chục lần, nói hằng trăm lần, đọc hằng chục lần, viết hằng mấy lần, bị sửa sai hằng ngàn lần mà chứng nào tật ấy, sai vẫn cứ sai hỏi ngã.

Giải thích: Tại sao tiếng Anh, tiếng Pháp chữ nào cũng dài thoòng, âm tiết kỳ lạ, nói giọng khịt mũi (Pháp), ưỡn ẹo như bóng (giọng Ăng lê), cà giựt như xe thổ mộ (giọng HongKong), cà xịt như xe lửa chạy (giọng Nga), rồ rồ trong cổ họng như bị hen suyễn (giọng Bắc Mỹ), líu lo dính cả lưỡi (giọng Japan trong phim Monkey magic), giọng Si Hà Nút của một số vùng VN, mà ít khi quên, trong khi chỉ có hai dấu quèn mà không nhớ. Thế nghĩa là thế nào?

Lý do là tiếng Anh Pháp không có dấu, chỉ cần nhớ âm tiết, vì thế còn ráng nhớ được, còn hỏi ngã thì chỉ khác tần số, mà tần số có thể bị ảnh hưởng của nhiều yếu tố, nên rất khó nhớ, phải nói là không thể nhớ nỗi mới đúng.

Vấn đề: Học càng cao càng dốt hỏi ngã

Giải thích: Chính tả là môn bắt buộc ở tiểu học, nên ai cũng phải ráng nhớ, không nhớ thì bị ăn hột vịt lộn, nhưng khi lên Trung Học và Đại học vì còn rất nhiều môn khác để học, nên chính tả trở thành thứ yếu, nhất là hỏi ngã. Chính cả mấy thầy môn Văn không chấm điểm hỏi ngã, nên học sinh từ từ quên hết vốn liếng ở Tiểu học. Lên Đại học lại càng thoải mái hơn nữa. Tiến sĩ, Thạc sĩ, Bác sĩ, Kỹ sư và cả giáo sư, không-Bắc, mà viết không chính tả, và nhất là sai hỏi ngã, mới là điều kỳ lạ. Vài công ty ở Saigon, khi tuyển người, bắt làm đơn viết tay để kiểm soát chính tả. Viết sai chính tả là cho vào thùng rác vì bị nghi ngờ về trình độ.

Như vậy là chỉ có người Bắc, người mới vừa học hết tiểu học là được hưởng lợi, còn dân khác tốt nghiệp Đại học coi như ra rìa. Công ty có cơ bị sập tiệm vì nhận người không đủ trình độ.

Vấn đề: Không thể nhớ được hỏi ngã.

Vì không nhớ hỏi ngã nên có người cho mình có trí nhớ kém; có người cho là bộ nhớ (memory) của mình bị trục trặc, không chịu lưu giữ dữ kiện; có người cho là tại già trở nên lù khù; có người nghi ngờ mình mắc bịnh si khờ người già.

Giải thích: Không nhớ không phải tại mình già, mà tại vì hỏi ngã quá phức tạp không một ai có thể nhớ hết được, trừ phi là người Bắc. Có lời khuyên các bạn, nhớ được tới đâu hay tới đó, nhưng đừng cố gắng thái quá có cơ đi nhà thương Chợ Quán.

Vấn đề: Sách chỉ dẫn hỏi ngã có giúp ích nhiều không?

Giải thích: Hài thanh để viết đúng các từ láy được một nhà thơ tóm tắt bằng hai câu thơ sau đây:

Chị Huyền vác nặng ngã đau
Anh Sắc không hỏi một câu được là.


Chỉ có 4 từ mà phải đặt thơ để nhớ, thế thì hằng trăm, có thể lên cả ngàn từ khác, thì phải giải quyết như thế nào đây, chẳng lẽ phải đặt thơ kiểu Lục Vân Tiên?

Khi đã nói đến mẹo tức phải ngắn gọn, chớ viết nguyên cả một cuốn sách vài trăm trang để chỉ dẫn hỏi ngã cho thiên hạ thì còn gì là mẹo, sách nghiên cứu thì có.

Người viết sách qui tắc hỏi ngã không thấy được cái khó khăn của người miền Nam, không biết được phương pháp tân tiến để học một sinh ngữ, không am tường phát âm miền khác, nên nêu ra hằng lô qui tắc, hằng trăm từ có hỏi ngã phải học thuộc lòng, và tin rằng ai cũng nhớ được.

Không ai có thể nhớ được nhiều như thế. Cứ cho là nhớ được đi, nhưng nhớ được bao lâu, vài ngày hay vài tuần?

Vấn đề: Software sửa chính tả ra sao?

Giải thích: Có khá nhiều software khá hay để sửa chính tả tiếng Anh, nhưng có rất ít cho tiếng Việt- có thể đếm được trên đầu ngón tay. Hơn nữa lại không đáng tin cậy lắm vì nhiều từ sửa trật lất, có lẽ có ít chuyên gia chú trọng đến tiếng Việt, hay cho tiếng quá dễ học, học chừng hai tháng là viết được ngay, nên không cần ba cái phần mềm lỉnh kỉnh này.

Vấn đề: Dùng tự điển để tra hỏi ngã được không?

Tự điển cũng không 100% chính xác. Có khi cùng một từ mà tự điển này viết khác tự điển kia. Tự điển, kể cả tự điển do chính quyền phát hành, thiếu các từ được cho là địa phương (miền Nam, Trung), các từ kỹ thuật hiện đại, các tiếng lóng, các tiếng Tây, từ Internet, phone text, phim tập...

Tự điển cũng chỉ là một trong những phương tiện để viết chính tả, nhưng tự điển cũng không thuận tiện cho lắm, vì quá chậm, cứ viết một chút lại phải tra tự điển mất hết mươi phút, như thế đâu còn hứng mà viết.

Vấn đề: Cứ theo giọng nói mà viết hỏi ngã.

Có người cho rằng viết hỏi ngã rất dễ, cứ lần theo giọng người ta nói, từ nào lên giọng là dấu ngã, từ nào xuống giọng là dấu hỏi.

Giải thích: Nhưng làm thế nào khi viết luôn luôn có người đứng kề bên để nhắc tuồng, không lẽ mình đi đâu cũng có một ông kè kè đi theo như mật vụ? Mà ai nhắc? Ông này là người Trung hay Nam thì không khá hơn.

Vấn đề: Hỏi và ngã khác nhau ra sao?

Giải thích: Ít ai phân biệt rõ ràng hỏi ngã khác nhau như thế nào. Đi hỏi mấy ông bạn thân người Bắc thì mỗi người trả lời một khác. Các đồ biểu diễn tả thanh sắc phát xuất từ miền Bắc cũng không cho ta một ý tưởng nào rõ ràng, vì rất lờ mờ, sai sót, và mỗi nơi trình bày một khác. Các mẫu ghi âm giọng nói từ Internet thì cũng không đem đến kết quả khả quan cho lắm, vì khác đây là phát âm lý tưởng, chỉ có trong một nhóm nào đó trong quá khứ, khác với phát âm hiện tại của người Hà Nội cũ và mới. Đa số cho rằng tiếng có dấu (~) thì có âm dài và cao, tiếng có dấu (?) âm ngắn và gọn.

Dấu ngã là falling-rising tone, nghĩa là tần số giảm xuống thấp, để rồi trồi lên cao hơn cả sắc, nên thanh sắc bắt buộc phải lơ lửng coi như không dấu. Dấu ngã có cuối tăng cao và creaky, hơi khác dấu hỏi miền Nam vì dấu này ngắn và thấp hơn sắc.Thí dụ bã phát âm đúng phải là bà a ạ Á (creaky, đột ngột dừng lại và âm độ to lên). Thanh ngã kiểu này có thể là rất hiếm vì dò hỏi mấy anh bạn thân người Bắc thì người nào cũng ngơ ngác.

Dấu hỏi miền Bắc là low falling-rising tone nghĩa là từ thấp (huyền) xuống thấp hơn nữa rồi bật lên một chút. Tần số thấp thì phải phát âm từ trong cổ họng nên cường độ quá nhỏ, coi như cái đuôi bị nuốt mất. Vì rất khó phát âm và không đủ thời giờ kéo dài nên thanh hỏi nghe gần như nặng. Bị lấn chỗ, nặng phải trồi lên trở thành không dấu.

Thanh bả, đúng phát âm lý tưởng miền Bắc, phải là bà ạ á, nhưng đa số phát âm thành bạ.

Câu “Ông từ Tư tự tử” nghe gần như là “Ông tư Tư tư tự”.

Xáo trộn hỏi ngã không thay đổi nghĩa

Khi người Bắc nói, nhiều từ có thể bị đổi tông. Nếu lên giọng là ngã, xuống giọng là hỏi, vì bị ảnh hưởng bởi các âm đứng kề bên, bởi tâm trạng người nói. Vui hay buồn, nghiêm trọng hay thư thả, thủ thỉ thì thầm hoặc la hét, đều có ảnh hưởng đến âm điệu, và như thế làm ảnh hưởng đến độ trầm bổng của tiếng nói. Hơn nữa, các thanh điệu miền Bắc hiện nay đều lơ lửng, nên có thể biến đổi y như tiếng BK, nghĩa là hài thanh, chẳng những áp dụng cho từ láy, mà còn áp dụng cho hầm bà lằng thứ khác.

Phần đối thoại dưới đây nghe lỏm được, xin đừng sửa chính tả vì cố ý viết theo giọng nói, dấu ngã là lên tông, dấu hỏi là xuống tông.

Ăn trộm, nói khẽ với đồng bọn, xuống giọng: Mầy có mang theo cái xà beng để mở cổng không hả?

Bà chủ nhà la lên: Thằng nào muốn mỡ cỗng nhà bà thế hỡ?

Đòi nợ, lên giọng: Mày có trã tiền cho tau không hã?

Con nợ xuống giọng năn nỉ: Đại ca cho em mai trả được không hả?

Buổi sáng vợ nói với chồng: Cởi tã cho con rồi chữa?

Tối lửa tắt đèn, vợ nói với bồ: Muốn cỡi thì cởi nhanh lên, làm gì như là rùa vậy hã?

Bồ: Khẻ chứ, cởi nhanh thế nào được nhẻ?

Phân biệt hỏi ngã không cần thiết

Lý do duy nhất được nêu ra, để bênh vực cho việc duy trì hỏi ngã, là chúng làm phân biệt từ này với từ kia, như lẽ khác lẻ, bả khác với bã. Lập luận này xem ra không vững chắc cho lắm, vì nói sai hay viết sai hỏi ngã người ta vẫn hiểu.

1. Nói: Ngay cả miền Bắc cũng phát âm khác nhau, dân Hà nội xưa khác Hà Nội nay, dân không-Ha nội lại khác dân Hà nội, Hà nội di cư khác Hà nội xưa...Không thể bắt người ta viết theo một nhóm nhỏ dần dần bị tuyệt chủng (theo cuộc khảo sát của Edmondson, chỉ có 50% dân miền Bắc nói đúng hỏi ngã).

Hỏi ngã không cần thiết vì dân Hànội nói người không-Hà nội vẫn hiểu, mặc dầu hỏi ngã phát âm khác nhau. Lý do là một từ sẽ làm sáng tỏ bằng các từ kế bên, như trường hợp chữ viết. Người miền Nam, chỉ dùng thanh hỏi gần như thanh ngã, nói chuyện người Bắc có hiểu không? Vẫn hiểu như thường, có khi còn hiểu rõ hơn khi nghe vài vùng ở miền Bắc, như nghe dân đảo Cát bà, người Bắc di cư nghe dân Hànội ngày nay. Nhớ lại hồi xưa khi học lớp năm, khoảng 1948, thì đã có bạn thân là người Bắc, con của dân Bắc kỳ 30 cạo mủ cao su. Tụi này nói chuyện với nhau rất bình thường, không một ai nói là không hiểu, và cũng không phân biệt Bắc hay Nam, chỉ hơi lạ là có một thằng bạn nói N thành L và ngược lại, tuy lạ tai nhưng vẫn hiểu như thường. Hỏi quê ở đâu thì trả lời là Hải Dương, ngày nay mới biết là ở vùng biển người ta hay nói như thế. Xem ra nói lộn xộn hỏi ngã cũng không sao.

2. Chữ viết:

Nếu viết sai hay cố ý xáo trộn hỏi ngã thì người ta có hiểu không?

Vẫn hiểu như thường vì khi đọc, ta không mò từng chữ, nghiên cứu từng dấu một, mà lướt thật nhanh và bộ óc tự động đón nhận các thông tin.

Đọc một chút là chúng ta nhập thần, hòa mình vào trong bối cảnh, vào các diễn biến, vào các nhân vật, và quên hết sự việc xung quanh, đôi khi tưởng mình là nhân vật chính. Nếu đọc mà chú ý đến chính tả, văn phạm, hỏi ngã, chấm câu thì sẽ bừng tỉnh ngay lập tức.

Xin giải thích một cách tỉ mỉ hơn tùy theo từ đơn, từ kép hay câu.

Từ đơn: Đúng là hỏi ngã sẽ làm phân biệt từ đơn với nhau. Bả khác bã, bảo khác bão, bẩy khác bẫy, bỉ khác bĩ, bổng khác bỗng, võ khác vỏ, đẻ khác đẽ, kĩu khác kỉu, đã khác đả. Nhưng sự phân biệt này không thật cần thiết vì:

- Từ láy, không mang một nghĩa nào cả, thì cần gì phải phân biệt hỏi với ngã?

- Từ đơn chỉ có một trong hai dấu cũng không cần phân biệt. Ta thấy có từ phở nhưng không có phỡ, có từ giữ nhưng không có giử, có phẫu nhưng không phẩu, có cả nhưng không cã, có tủy nhưng không tũy. Vì chỉ có một dấu nên nếu có viết sai cũng không làm cho nhầm lẫn được với cái gì khác được.

- Từ đơn ít khi được sử dụng đơn lẻ, trừ trường hợp như bảng chỉ đường cần phải vắn tắt như Ngừng, Đi, Chạy, hoặc là từ đơn trong tự điển Việt Anh, mà lỡ có viết sai hỏi ngã, cũng không nhầm lẫn được vì đã có tiếng Anh kề bên.

Hồi xưa, thỉnh thoảng tại ngã tư có bảng “ Được phép quẹo phải khi đèn đỏ” dài loòng thoòng. Thắc mắc sao lại viết quá dài trên một bảng chỉ đường bé tí teo-không có trùng ngôn hay trùng ngữ, kể cả khi viết “sông Hồng Hà”, như một học giả gạo cội đã nêu ra. Khi có dịp sẽ bàn đến.

-Được chớ, “Đèn đỏ được quẹo phải”.

-Có thể thu gọn hơn “Đỏ được quẹo phải”, mà không sợ nhầm lẫn vì tại ngã tư thì chỉ có đèn mới đỏ thôi.

-Có thể ngắn hơn chút nữa không?

-Được chớ, “Được quẹo phải”, vì đèn xanh là đương nhiên, còn đèn đỏ là được phép, cả hai trường hợp đều đúng.

-Có thể thay đổi chút xíu nào nữa không?

-Được, “Được quẹo phãi”, vì chỉ có một từ mang dấu hỏi nên lỡ có viết phãi cũng không sợ nhầm lẫn với cái gì khác.

Dùng dấu hiệu thì gọn nhất

Bàn ra hơi xa, xin tiếp tục vấn đề còn đang dở dang.

Từ ghép: không cần phân biệt hỏi ngã, vì không thể nhầm lẫn được nhờ vào từ ghép, mà các từ này chiếm đa số, khoảng 95% tiếng HV và 70% tiếng Nôm.

Bả chuột, nếu có viết sai thành bã chuột đi nữa, thì làm thế nào nhầm với bã mía cho được. Tương tự, bảo bối khác giông bão, đòn bẩy khác bẫy thú, thô bỉ khác bĩ cực, bổng lộc khác với bỗng nhiên, con đỉa khác cái đĩa, máy đẻ khác đẹp đẽ. Cũng có trường hợp, nhưng rất hiếm, là từ ghép nói sai sẽ làm lẫn lộn với từ khác, như chẳng lẽ và chẵn lẻ.

Câu: hỏi ngã không cần thiết vì toàn bộ sẽ bổ túc cho nhau.

Câu “chẳng lẽ anh ta chơi chẵn lẻ” dẫu cho có đổi thành “chẵn lẻ anh ta chơi chẳng lẽ” thì tin chắc là ai cũng hiểu được.

Mỗi từ sẽ được làm cho rõ ràng hơn nhờ từ kề bên, nhờ vào một phần hay nguyên một câu. Viết không dấu trên Internet còn ráng đọc được, huống hồ là chỉ sai hỏi ngã.

Viết sai âm thì khác. Nói “en không en tét đèn ngầu chừa thượng đứa” thì không ai hiểu gì cả. Cứ thử tưởng tượng chữ QN, dùng để ghi phát âm của dân miền này, được công nhận là chính thức thì việc gì sẽ xảy ra? Ai viết “ăn không ăn tắt đèn ngồi chờ thượng đế” sẽ bị không điểm vì sai chính tả.

Chúng ta không phủ nhận là hỏi ngã nâng cao tính phân biệt từ đơn và một dấu đứng đơn lẽ, nhưng tính phân biệt này không thật cần thiết, đồng thời chính nó làm cho rất nhiều người, không-Bắc, viết sai tùm lum.

Đó là lý do tại sao hỏi ngã khó nhớ hơn âm tiết.

Tự đào thải

Thanh hỏi low falling-rising của dân không-Hànội từ từ sẽ biến mất và trở thành thanh nặng như dân Hànội, vì trong cuộc sống quá bận rộn, dân số càng ngày càng đông, sinh hoạt phải tăng tốc, nói phải nhanh mới kịp đà, không có đủ thì giờ để kéo dài nên phần đuôi ngóc lên sẽ biến mất. Và chính thanh hỏi trầm này đến lượt mình cũng biến dạng thành hỏi bổng vì nhiều nguyên nhân như sau:

- Tuy là phân biệt được với ngã nhưng lại trùng với thanh nặng, được đường này mất đường kia. Thay vì có 6 thanh, rốt cuộc chỉ còn lại 3 hay 4 thanh, ít hơn miền Nam.

- Hỏi trầm mới nghe thì cũng bình thường, nhưng nghe lâu có cảm tưởng người nói bị mệt mỏi, thiếu hơi.

- Người Bắc ngày nay có khuynh hướng dùng hỏi bổng, nếu họ có tiếp xúc thường xuyên với miền Nam. Chỉ có người Bắc di cư cố cựu, người Bắc chưa vào Nam còn xài hỏi trầm.

- Người trẻ Bắc lớn lên ở miền Nam hay ở nước ngoài sẽ không phân biệt được hỏi trầm với ngã, mà thay bằng vào đó bằng hỏi bổng. Các em này có giọng nói lai, nghĩa là một chút Bắc, một chút Nam (có các âm R, Tr, W, Y đầu từ), một chút Tây (nói các âm Fl, Bl, Dr...quá dễ dàng), nghe rất lạ tai, ngộ nghĩnh, dễ thương, và không giống ai. Các bạn có thể kiểm chứng lại bằng cách nghe các câu trả lời, bằng tiếng Việt, trong các cuộc phỏng vấn ca sĩ trẻ hay các cô thi hoa hậu.

- Khi muốn biểu diễn 6 thanh tiếng Việt thì hỏi bổng được sử dụng thay cho hỏi trầm, chứng tỏ có cái gì không ổn trong hỏi trầm.

Nếu chỉ còn thanh ngã thì cần gì phải phân biệt hỏi ngã?

Giọng chuẩn

Quan niệm chung cho rằng dân Nam Kỳ thì bê bối nhất, Trung Kỳ thì còn khá một chút, chớ Bắc Kỳ thì hoàn hảo trong việc sử dụng hỏi ngã. Vì giọng của người ta khi sinh ra vốn đã “chuẩn” rồi nên viết đúng chính tả. Nhưng thế nào là chuẩn?

-Chuẩn là nói đúng. Không có phát âm nào đúng và cũng không có phát âm nào sai. Đúng hay sai là phải có cái gì làm chuẩn để có thể so sánh. Người Bắc dùng rất nhiều từ Hán Việt trong khi miền Nam chỉ dùng tiếng Việt, và không có tiêu chuẩn nào để cho là từ HV đúng hơn tiếng nước ta. Bình Nguyên Lộc viết rằng từ HV chỉ là tiếng Tàu nói sai giọng. Đúng vậy, Pejing nói sai giọng thành Bắc Kinh, Zhongguò thành Trung Quốc hay Chzung Quốc, Yuènàn thành Việt Nam, Paris thành Bá le.â

-Chuẩn là phân biệt rõ ràng các âm, nghĩa là ít từ đồng âm khác nghĩa. Miền Bắc có nhiều âm tiết nên ít từ đồng âm, nhưng không có nghĩa là chuẩn hơn tiếng Hán, tiếng Nhật. Mỗi âm tiết tiếng các nước này có rất nhiều từ đồng âm, có từ có hơn một trăm từ đồng âm như từ “Yi” tiếng Hán có khoảng 170 từ đồng âm, thế mà khi nói hay viết thì họ vẫn hiểu nhau được. Đó là nhờ cách dùng từ ghép và viết dính lại trong phiên âm Latin để ghi tiếng Trung Hoa, tiếng Nhật.

-Chuẩn là phổ biến nhất nghĩa là có tỉ số dân nói nhiều nhất. Phát âm ở đảo Cát Bà, ở bờ bể Tuy Hòa, ở xứ Quảng khá đặc biệt, ngay cả dân bản địa cũng không hiểu nỗi, không thể dùng để làm tiêu chuẩn cho tiếng Việt, không phải vì sai, mà vì có quá ít người sử dụng.

Nếu thế thì phát âm miền Nam đúng tiêu chuẩn nhất, vì phát âm miền Bắc chiếm độ 30%; miền Thanh Nghệ Tĩnh chừng 15%; miền Nam chiếm 55%-trải dài từ Nha Trang đến Cà Mau. Nói miền Nam chuẩn hơn thì hơi lộng ngôn một chút. Chuẩn phải là một cái gì khác.

-Chuẩn có nghĩa là được chính quyền công nhận. Điều này không có gì để bàn cãi vì có người viết rằng phân biệt dấu hỏi với dấu ngã là qui tắc chính tả Việt ngữ thống nhất trên toàn quốc.

Tại sao chỉ có dân miền Bắc viết đúng? Ai có thẩm quyền quyết định hỏi ngã?

Đây là vấn đề mấu chốt nhưng ít ai nói đến vì vô tình không biết, hay cố ý tảng lờ.

Không phải người Bắc viết đúng chữ QN, mà chữ QN được sáng tác theo phát âm miền Bắc, ngoại trừ các âm R, Tr, S. Vì thế, chữ QN thiếu các âm W, J, phụ Y đầu từ.

Không phải sắc lệnh, không phải tự điển chính thức, mà phát âm miền Bắc được dùng làm tiêu chuẩn cho chữ QN.

Bất kể là họ nói như thế nào, đúng hay sai, chữ QN đều phải viết theo y chang như thế. Thí dụ Washington, nếu ta viết đúng âm W như Wa Thịnh Đốn, là viết sai chính tả. Còn nếu ghi sai W thành H như Hoa Thịnh Đốn, thì lại đúng chính tả. Hawaii, nếu ghi đúng Ha wai yi là sai chính tả, còn ghi sai Ha oai di là đúng chính tả, thế mới kỳ. Ngay cả tiếng Nôm cũng thế, nếu viết đúng ngả chúi là sai chính tả, còn nếu viết sai thành ngã chúi thì lại đúng chính tả, vì tự điển dùng dấu hỏi cho nghiêng ngả, ngả nón nhưng dùng dấu ngã cho ngã chúi, ghi đúng theo phát âm lên giọng. Cả lũ nhưng lủ khủ, dỡ hổng nhưng dở bổng là thí dụ khác. Ngoài ra có nhiều từ miền Nam bị sửa lại cho đúng phát âm miền Bắc như mắc cở thành mắc cỡ, cù lủ thành cù lũ, lũ khũ (viết lủ khủ cũng đúng).

Và có hằng trăm từ bất chợt đổi tông như thế, ba hồi xuống giọng thành hỏi, ba hồi lên giọng thành ngả, không theo qui tắc nào cả, cho đã cái miệng của mình nhưng làm khổ cho cái đầu của người khác.

Người Nam và Trung, viết theo phát âm của mình, khác với miền Bắc, nên thường viết sai. Nếu cố gắng thì khá một chút nhưng phần đông viết mò quờ quạng y như hiệp sĩ mù điếc đi trong mua gió. Viết trật chính tả là chuyện tự nhiên, viết đúng mới là chuyện hi hữu.

Người Bắc viết “Cô Lan lang thang, mới tám tuổi tủi thân khóc ầm ĩ, âm ỷ bỏ ngõ bừa bãi nhà cửa” vì họ nói y chang như thế “Cô La-nờ la-ngờ tha-ngờ, mới tám tu-ụi tuị thân khóc ầm í, âm ỵ bọ ngó bừa bái nhà cựa”. Trong khi đó, người Nam viết “Cô Lang lang thang, mới tám tủi tủi thân khóc ầm ỉ, âm ỷ bỏ ngỏ bừa bải nhà cửa”, nói thế nào là viết thế ấy.

Thế tại sao dân miền Nam không dùng dấu ngã mà dùng dấu hỏi?

Lý do là người Nam phát âm hỏi hay ngã như nhau nên chỉ dùng một dấu. Chỉ dùng dấu hỏi vì liền sau câu hỏi là dấu (?), nên họ viết “hỏi” với dấu (?), một cách đúng logic, và các dấu ngã đều biến thành hỏi. Người Trung phát âm thanh hỏi và ngã thành nặng nên dùng dấu hỏi y như người Bắc.

Chữ viết không được phổ biến

Một ngôn ngữ hay chữ viết muốn được phổ thông thì trước tiên là phải dễ học, dễ nhớ, lâu quên, sắc tộc nào nói cũng nói được, có thể nói nhanh (để lồng tiếng cho kịp), bắt chước dễ dàng tiếng Anh Pháp (để nói cho cho đúng giọng). Ngôn ngữ phong phú là do từ chính xác, phân biệt, rõ ràng, cấu trúc mạch lạc, chứ không phải là do sử dụng hỏi ngã quá phức tạp, gây phiền phức cho hơn 70% tổng số dân của một nước- muốn biết hỏi ngã khó cỡ nào, xin xem các bài kế.

Chữ Đại Hàn thay thế chữ Hán; chữ giản thể của Trung Quốc; tiếng Pháp bị tiếng Anh lấn lướt vì quá phức tạp, là các gương sờ sờ trước mắt, mà sao không thấy.

Khi viết người không-Bắc chỉ dùng có nữa bộ óc, phần còn lại dùng để kiểm soát dấu, như thế đâu còn hứng để mà viết. Viết như Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam vừa hay vừa không sai chính tả thì bộ óc chắc phải có gì đặc biệt.

Viết đúng chính tả là làm đẹp hình thức

Có người viết chỉ có hình thức, đúng chính tả, đúng chấm câu, chơi chữ, vòng vo tam quốc, khó hiểu vì dùng từ chuyên môn- một cách vô tình hay cố ý- để không ai hiểu được muốn nói cái gì, nhưng nội dung rỗng tuếch.

Nếu viết cho bạn bè thân hay vợ con trong nhà đọc thì muốn vẽ rồng rắn gì cũng được, ngược lại nếu viết cho người khác đọc thì phải rất thận trọng, trong chính tả nói chung và hỏi ngã nói riêng. Nếu không sẽ bị phê bình là có mác Tiến sĩ, Thạc sĩ hay Bác sĩ mà viết trật chính tả. Các bài viết, biên khảo, nghiên cứu dù có công phu cách mấy cũng mất một phần giá trị đi.

Đúng là rừng hỏi ngã hỏi ngã

Quí vị trường Tây thì nên viết bằng tiếng Anh Pháp coi bộ dễ hơn rồi chịu khó tìm người chuyển dịch chữ Việt.

Không có chữ nước nào, kể cả Anh, Pháp, Ấn, Campuchia, Thái Lào, và cả chữ Hán tượng hình, khi viết cứ mươi phút lại phải dùng tự điển kiểm tra hỏi ngã. Và cũng không có chữ nước nào, càng học cao lại càng dốt- tốt nghiệp Đại học viết thua người có trình độ tiểu học.

Cách viết đúng chính tả: Trong khi chờ đợi sự cải cách, có thể viết đúng hỏi ngã bằng cách

-Áp dụng qui tắc không sắc hỏi, huyền nặng ngã

cho từ láy. Nhưng với từ láy nào là cả một vấn đề, nếu kết hợp không đúng sẽ viết sai. Thí dụ rõ ràng, ro rõ, lảng ồ, lơ lảng.

-Từ HV viết hỏi khi các phụ âm đầu là Ch, Di, Kh và không có phụ âm đầu như ải, ảo...; viết dấu ngã cho khi phụ âm đầu là D, L, M. N, V

-Từ miền Nam, Trung viết dấu hỏi.

Trên đây là qui tắc có thể nhớ được. Phần còn lại, không thể nhớ hết được, có thể giải quyết bằng một trong các cách dưới đây

-Sử dụng tự điển điện tử để tra cứu hay tự động sửa chữa, lẹ hơn là sách tự điển.

-Thay bằng dấu khác. Có thể thay cả hai dấu hỏi ngã bằng một dấu nằm nghiên 45 độ như hình dưới đây, tạm đặt tên là dấu “nghiên”

Phương cách này rất thích hợp để viết tay, nhưng phải viết kiểu nước đôi hay mờ ảo như chữ "Bác sĩ", để không ai bẻ được. Để có thể dùng trong computer chắc phải nhờ một người nào đó cài thêm dấu này vào trong các chương trình viết tiếng Việt.

Trên đây chỉ là vài ý kiến thô thiển, nếu thấy sai thì xin chỉ giáo, nếu trái tai thì xin bỏ qua cho.


Tác Giả : Đoàn Văn Phi Long 
(Úc Châu)

Những con người ấy vì Tổ Quốc Việt...




                Chỉ có thế hệ thực tiền tiến mới đủ đại biểu được tương lai.
                Chỉ có tầng cấp thật đa số mới đủ đại biểu được dân tộc
                Tương lai tỏ lộ trong óc mới của thời đại và viễn kiến.
                 Thế hệ của thanh niên và tầng cấp 98% của quốc dân Việt chính là đáy tầng dân tộc Việt. Thanh niên bị giày xéo dưới sức nặng của các thế hệ và quốc dân bị lấp láp dưới xây đắp của các đặc quyền, chỉ có thế hệ ấy với tầng cấp ấy chân chính là đáy tầng Việt, tức là sức gốc của Việt.
                Làn gió phục hưng dân tộc và thời đại không thổi trên mặt tầng, trái lại chỉ thổi dưới đáy tầng để cuốn dậy làn sóng đáy. Những gió ấy và sóng ấy duy nhất có lực lượng để lật đổ hết thảy những thứ gì trên mặt....             

                Chúng ta sẽ phản tỉnh lại và tự hỏi:"Trải 5000 giống nòi chưa bị diệt vong, phải có một lẽ gì ? và phải có việc gì để mà làm?". Chỉ có những người ở dưới địa ngục mới thực nghiệm thấy cái đau khổ của nòi giống và chúng sinh, người ấy sẽ phản tỉnh mà tìm tòi cái lẽ thực của đau khổ. Chỉ có người ấy mới thực được giác ngộ với áng sáng lớn lao của trí tuệ cảm chiêu. Chỉ có người ấy mới thực nguyện ra cứu vớt nòi giống và chúng sinh. Chỉ có người ấy làm được việc lớn bằng một sức sinh mệnh lớn lao cảm tự đáy hồn để mà hoàn thành cái đạo lớn cho loài người. Ấy thế, lẽ sống và lẽ thật của Phục Hưng là như vậy.
                Những con người của Thế Hệ Trẻ là những con người của các thế hệ và tầng cấp Việt đáy tầng tự ở dưới áp bức đen dày và nặng nề mà lớn lao lên, cởi mở hết xiềng xích cho mình và phá tan hết những màn tối, quét sạch hết hôi tanh và đánh chết hết thù nghịch.
                Những con người ấy vì Tổ Quốc Việt. Tổ Quốc Việt chỉ là một tổ quốc đáng yêu, đáng kính, khi tổ quốc Việt chân chính biểu hiện được lẽ sống và lẽ thật, tất cả lý tưởng và chính nghĩa. Những con người ấy sẽ thực hiện tự mình, xã hội và dân tộc bằng tất cả những hương hồn và chính khí mà làn gió đáy mang đến cho tức là nhân cách và danh dự.
                Làn gió đáy thổi.
Trẻ Trích trong  Huyết-Hoa
Trần Trọng Nhân (sưu tầm)
 
 
 
 
Một số hình ảnh đồng bào đi yểm trợ Thỉnh Nguyện Thư tại tòa Bạch Ốc ngày 5 tháng 3 năm 2012.

Photographer: Áo Trắng Cờ Vàng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 



Tòa Bạch Ốc tiếp 200 đại diện cộng đồng: ‘130,000 chữ ký là một hiện tượng’


 WASHINGTON, DC (NV) - Giới chức Tòa Bạch Ốc hôm Thứ Hai tiếp 200 người Việt Nam đại diện cho hơn 130,000 người ký thỉnh nguyện thư đòi hỏi Hành pháp Hoa Kỳ không gia tăng thương mại với Việt Nam nếu quốc gia Cộng Sản này không cải thiện tình trạng nhân quyền hiện nay.

Lá cờ Việt Nam Cộng Hòa được đồng hương trưng trước Tòa Bạch Ốc, biểu dương sự ủng hộ đối với thỉnh nguyện thư nhân quyền, nay lên đến 130 ngàn chữ ký. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)
Sau khi làm xong thủ tục an ninh, phái đoàn được hướng dẫn vào tòa nhà Eisenhower Executive, thuộc văn phòng Tòa Bạch Ốc.
Ông Jon Carson, giám đốc Văn Phòng Tiếp Cận Cộng Ðồng (Office of Public Engagement), chào mừng mọi người và nói: “Hôm nay quý vị đến đây không chỉ để cung cấp thông tin cho chúng tôi qua cuộc vận động bằng thỉnh nguyện thư, mà quý vị còn cho mọi người biết về sự cam kết của quý vị. Với con số 130,000 chữ ký, quý vị đã tạo ra một hiện tượng.”
Ông cũng cho biết Tổng Thống Obama rất coi trọng nhân quyền. Ðây mới chỉ là sự bắt đầu, và đây là một vấn đề phức tạp.


Ðại diện Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, từ trái: Ông George Selin (Vietnam Desk), ông Thomas Debass (Global Partnerships Initiative), ông Eric Barboriak (Văn Phòng Ðông Nam Á Sự Vụ) và ông Michael Posner (phụ tá ngoại trưởng đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Ðộng), tại buổi gặp cộng đồng VN tại Tòa Bạch Ốc. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)
Cô Tuyết Dương, cố vấn về dân quyền và di trú thuộc Sáng Kiến Tòa Bạch Ốc Về Người Mỹ Gốc Châu Á Thái Bình Dương, chúc mừng mọi người có mặt và hy vọng sau cuộc vận động này, cộng đồng Việt Nam sẽ còn nhiều cuộc vận động khác, nhất là cho những người chưa được đại diện, ví dụ như những người làm việc trong ngành nail, nạn nhân buôn người, người cao niên...
Về phía cộng đồng Việt Nam, giới chức Tòa Bạch Ốc mời ba người lên phát biểu. Ðó là ca sĩ Quốc Khanh, anh Billy Lê (chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên) và cô Cindy Ðinh (đại diện Hội Ðồng Nhân Quyền Cho Việt Nam). Cả ba người đều kêu gọi Tòa Bạch Ốc chú ý đến nhân quyền Việt Nam hơn nữa. Riêng ca sĩ Quốc Khanh mong mỏi Tổng Thống Barack Obama can thiệp cứu nhạc sĩ Việt Khang, người bị an ninh Việt Nam bắt vì sáng tác hai nhạc phẩm “Việt Nam Tôi Ðâu?” và “Anh Là Ai?”
Một số người cảm động sau lời phát biểu của ca sĩ Quốc Khanh.


Một cảnh bên trong phòng họp. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)
Xem thêm hình ảnh tại đây
Cũng có mặt tại buổi tiếp cộng đồng Việt Nam là một số viên chức Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, trong đó có ông Michael Posner, phụ tá ngoại trưởng đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Ðộng.
Ông Posner cho biết chính quyền Mỹ đã lưu ý chính quyền Việt Nam trường hợp nhạc sĩ Việt Khang. Ông nói thêm Washington vẫn tiếp tục nêu vấn đề nhân quyền với Hà Nội, nhất là đối với các cá nhân như Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Luật Sư Cù Huy Hà Vũ, Blogger Ðiếu Cày và những trường hợp khác, cũng như điều 79 và điều 88 trong bộ luật hình sự của Việt Nam.
Ông nói: “Tôi sẽ tiếp tục nêu vấn đề nhân quyền và những vi phạm nhân quyền của Việt Nam để mọi người sống ở Hoa Kỳ chú ý hơn về vấn đề này.”
Ông Eric Barboriak, quyền giám đốc Văn Phòng Ðông Nam Á Sự Vụ, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, nói thêm: “Chúng ta có nhiều vấn đề với Việt Nam trong quan hệ song phương, nhất là vấn đề nhân quyền. Hoa Kỳ tin rằng làm cho Việt Nam cam kết tôn trọng nhân quyền nghiêm túc hơn sẽ có lợi cho cả hai phía và đạt được kết quả tốt nhất.”
“Quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ vừa là song phương vừa là đa phương. Cam kết là cách hiệu quả nhất để giải quyết vấn đề nhân quyền,” ông Barboriak nói thêm.
Nhiều đồng hương Việt Nam rất háo hức trước giờ gặp gỡ giới chức Tòa Bạch Ốc, chỉ muốn làm một điều gì đó cho nhân quyền tại Việt Nam.
Hòa Thượng Thích Viên Lý, tổng thư ký Văn Phòng II Viện Hóa Ðạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất kiêm viện chủ chùa Ðiều Ngự, Westminster, tiểu bang California, nói với nhật báo Người Việt rằng sự hưởng ứng của 130,000 chữ ký là “dấu chỉ cho thấy khát vọng nhân quyền của đồng bào rất cao, trong đó có nhiều người thầm lặng. Khi có sự kiện, họ sẵn sàng trong khả năng để tạo sự thay đổi với dân tộc.”
“Nếu gặp tổng thống, tôi sẽ yêu cầu ông giúp đỡ để dân tộc Việt Nam hưởng tự do như người dân Hoa Kỳ,” hòa thượng nói tiếp. “Tuy nhiên, tất cả đều tùy thuộc khả năng chúng ta, người Mỹ chỉ giúp thôi. Thay đổi phải xuất phát từ chúng ta. Nếu người Việt không làm thì khó lòng. Vì thế, nhanh hay chậm là do chúng ta.”
Chị Ðinh Ngọc Tuyết, hiện sống ở Louisville, tiểu bang Kentucky, cho rằng đấu tranh nhân quyền phải bền bỉ mới thành công.
Chị giải thích: “Tôi rất xúc động được Tòa Bạch Ốc mời. Vừa tự hào vừa cảm thấy vinh dự khi thấy thỉnh nguyện của đồng hương được tổng thống lắng nghe. Ðây làm một bước nhỏ, dù đường dài, vẫn phải đi. Phải bước những bước nhỏ mới tới đích được.”
Ông Trần Việt Ðông, cư dân Glen Burnie, tiểu bang Maryland, được vào Tòa Bạch Ốc, nói: “Ðược vào Tòa Bạch Ốc lần đầu tiên cảm thấy rất hồi hộp, không tả được. Dân tộc mình đang bị Cộng Sản gò bó đủ thứ, bắt người đấu tranh như nhạc sĩ Việt Khang. Nên buổi gặp gỡ hôm nay là dịp để chúng ta nói lên tiếng nói của người Việt Nam.”
“Nếu được gặp tổng thống hôm nay, tôi sẽ nói: ‘Thưa tổng thống, ông là đại diện của nước Mỹ, xin hãy nhìn vào Việt Nam. Ðừng để Việt Nam bị giống như Syria hiện nay, gây đau thương tang tóc cho người dân,'” ông Ðông nói tiếp.
Ông cho biết, trước khi đến Washington, DC, ông sắm một bộ quần áo complet mới, mua giày mới.
Ông chia sẻ: “Ðây là lần thứ nhì từ ngày qua Mỹ tôi sắm đồ mới. Lần trước là đám cưới con trai. Lần này là vào Tòa Bạch Ốc.”
Linh Mục Ðinh Xuân Long, chánh xứ nhà thờ St. Joseph of the Hills, Eden, tiểu bang North Carolina, nói với hơn 130,000 chữ ký, thỉnh nguyện thư này là một áp lực rất lớn đối với chính quyền Mỹ và muốn nhân dịp này nói lên vấn đề tự do tôn giáo tại quê nhà.
“Về mặt nổi, Việt Nam cho xây nhiều nhà thờ, cho tu sĩ xuất ngoại, làm cho có vẻ như có tự do tôn giáo, về mặt chìm, chính quyền thật sự kiểm soát bên trong. Tu sinh vẫn bị xét duyệt, thụ phong và thuyên chuyển linh mục phải có sự đồng ý của chính quyền và cuối cùng là họ cử cán bộ theo dõi các giám mục, gây chia rẽ trong hàng giáo phẩm,” Linh Mục Long nói tiếp.
Chị Trinh Nguyễn, cư dân Nashville, tiểu bang Tennessee, cũng được mời vào Tòa Bạch Ốc, nói chị muốn Việt Nam có bình đẳng cho con người, thả tù chính trị.
“Tôi là người ủng hộ ông Obama. Tôi sẽ nói thẳng đề nghị ông nhìn lại Việt Nam, một nơi rất cần có nhân quyền cho mọi người. Trước khi làm ăn với Mỹ, Việt Nam phải có nhân quyền trước,” chị Trinh nói.
Trong khi đó, bên ngoài Tòa Bạch Ốc, dù thời tiết giá lạnh, có lúc tuyết rơi lác đác, hàng trăm đồng hương thuộc các cộng đồng Việt Nam khắp nơi có mặt để biểu dương sự ủng hộ đối với thỉnh nguyện thư, do đài truyền hình SBTN phát động từ hôm 8 Tháng Hai đến nay.
Cụ Vũ Văn Phiên, 90 tuổi, sống ở Lake Mary, tiểu bang Florida, được mọi người trước Tòa Bạch Ốc chú ý vì là người lớn tuổi nhất trong những người có mặt.
Khi được hỏi vì sao đến Washington, DC, cụ vui vẻ nói: “Ðây là trách nhiệm của một người mang dòng máu tiên rồng, trước tổ quốc dân tộc. Ðối với tôi, bản thân là xong rồi, gia đình cũng xong rồi, giờ lo được cho đất nước cái gì thì lo. Nếu được gặp Obama, tôi sẽ nói với ông rằng con người còn đau khổ, nhất là ở Việt Nam, ông là người quyền lực nhất thế giới, ông phải làm điều gì đó.”
Cho tới sáng ngày Thứ Hai, thỉnh nguyện thư đã có hơn 130,000 chữ ký. Theo quy định của Tòa Bạch Ốc, trong vòng một tháng, nếu thỉnh nguyện thư đạt được 25,000 chữ ký, giới chức khối Hành pháp sẽ tiếp xúc với đại diện những người ký tên. Sau khi chiến dịch được đưa ra bốn ngày, thỉnh nguyện thư đã có hơn 25,000 người ký vào.
Hiện nay, đài truyền hình SBTN và cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ kêu gọi mọi người tiếp tục ký thỉnh nguyện thư để có thể có con số cao nhất, hầu tạo sự chú ý cho chính giới Hoa Kỳ. Cuộc vận động ký thỉnh nguyện thư sẽ chấm dứt vào ngày 8 Tháng Ba tới đây.
Ngày hôm sau, Thứ Ba, theo dự trù, hàng trăm đồng hương Việt Nam được chia ra làm nhiều toán sẽ đến văn phòng các vị dân cử ở Quốc Hội tiếp tục vận động nhân quyền cho Việt Nam, qua chiến dịch ký thỉnh nguyện thư đang diễn ra.

Ðỗ Dzũng/Người Việt (tường trình từ Washington, DC)

Bài Xem Nhiều