We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 17 March 2012

CSVG Câm Thù Tín đồ Phật giáo Hòa Hảo : An Giang tưởng niệm năm thứ 65 ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ thọ nạn

PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY


                           ------------------------
                   BẢN TIN KHẨN CẤP
 Để tưởng niệm năm thứ 65 ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ thọ nạn tại Đốc Vàng, Giáo Hội Trung Ương PGHH Thuần Túy quyết định tổ chức Đại Lễ 25/2 âl năm Nhâm Thìn 2012 tại nhà ông Trần Nguyên Hưởn ( Hội Trưởng Giáo Hội PGHH Thuần Túy tỉnh An Giang) tọa lạc tại Xã Long Giang, Chợ Mới , An Giang.
            Bất chấp sự hù dọa, trấn áp, khủng bố của nhà cầm quyền Cộng sản , Giáo Hội PGHH Thuần Túy vẫn tổ chức Đại Lễ 25/2 âl năm Nhâm Thìn tại địa điểm nêu trên.
            Sáng sớm từ ngày 24/2 âl , tất cả các bến phà, đò, đường lộ dẫn đến địa điểm hành lễ đã dày đặc bóng Công An , thường phục có, sắc phục có , giao thông có để ngăn chận , khủng bố những ai muốn vào hành lễ. Nhưng với tinh thần bất khuất của anh em tín đồ thương Thầy mến Đạo, họ vẫn âm thầm chịu đựng, dùng đủ mọi cách băng đồng, lội ruộng để len lõi vào được bên trong địa điểm hành lễ.
Tại nhà những cán bộ then chốt của Giáo Hội PGHH Thuần Túy  trong các tỉnh An Giang, Cần Thơ, Vĩnh Long, Đồng Tháp đều có chốt chận của CA ngay trước cửa nhà để không cho họ được đi đến địa điểm hành lễ. CA dùng đủ mọi cách vừa hù dọa, vừa trấn áp để hạn chế bớt số lượng người tham dự cuộc lễ, dù chánh quyền cs đã làm đủ mọi cách nhưng cuộc lễ vẫn diễn ra tốt đẹp với số người tham dự gần 100 người. (hình đính kèm).
Sáng sớm ngày 25/2 âl nhằm ngày 17/3/2012, chính quyền cs đã huy động gần 400 CA thuộc đủ thành phần  rãi đều chung quanh địa điểm hành lễ. Các tỉnh Đồng Tháp, Vĩnh Long, Cần Thơ mỗi tỉnh đều có sử dụng 1 xe du lịch 15 chổ, đậu tại bến đó Sóc Chét cách địa điểm hành lễ khoảng 1 cây số do 1 sĩ quan cấp tá chỉ huy để ngăn chận, bắt những người dân thuộc các tỉnh của họ không cho tham dự cuộc lễ.
Đây là một hành động phi luật pháp, coi thường Hiến Pháp, vi phạm nghiêm trọng sự Tự Do Tôn Gíao và Nhân quyền.
Sau đây là những hành động côn đồ của ca đối với anh em tín đồ PGHH Thuần Túy:
-9h30 sáng ngày 24/2 âl , nhằm ngày 16/3/2012, bà Hà Hải (vợ cố Hà Hải, Chánh Thư Ký Giáo Hội Trung Ương PGHH Thuần Túy đã chết vì bạo bịnh sau khi ở tù 5 năm tại nhà tù Xuân Lộc) từ nhà ở Xã Nhơn Mỹ dến nhà ông Trần Nguyên Hưởn cách khoảng 3 km để nấu cơm chay cho anh em tín đồ tại đây dùng. Khi đi khoảng 1 km thì bà Hải bị 1 toán CA khoảng mười mấy người gồm CA xã Nhơn Mỹ, CA huyện Chợ Mới, CA An Giang chận lại hỏi đi đâu và lục tung đồ nấu ăn ném xuống đất. Quá uất ức , bà Hải phản đối thì liền bị 1 tên CA không rõ tên xô té ngã xuống đất và dẫm đạp lên mình một bà già trên 70 tuổi, xong tịch thu chìa khóa xe không cho bà Hải đi với chủ ý để cho anh em tín đồ ở địa điểm hành lễ chết đói.
Đây là một hành động côn đồ , xem thường luật pháp của CA An Giang (hành động này xảy ra thường xuyên đối với tín đồ PGHH).
-Khoảng 12 giờ trưa ngày 16/3/2012 nhằm ngày 24/2 âl, phái đoàn PGHH Thuần Túy Cần Thơ do anh Nguyễn Văn Cường , Đoàn Trưởng Đoàn Thanh Niên PGHH Yêu Nước dẫn đầu đến phà Vàm Cống thì bị chận lại, không cho đi tham dự cuộc lễ với lý do vùng này (địa điểm hành lễ) mất an ninh ? ? ?  nếu cải lại thì bị bắt và giam xe. Cuối cùng phái đoàn cũng phải chịu thua cường quyền , bạo lực đành phải trở về.
-7 giờ sang 27/3/2012  (25/2 âl Nhâm Thìn) phái đoàn Đồng Tháp do anh Tư Thiết và Ba Khánh dẫn đầu đến phà An Hòa thì bị chận lại , bắt phải trở về nếu không sẽ bị bắt.
-8 giờ sang 27/3/2012 (25/2 âl Nhâm Thìn), phái đoàn Vĩnh Long do ông Nguyễn Văn Luốc dẫn đầu đi đến cầu vượt tại Huyện Bình Minh thì cũng bị CA chận lại, tịch thu giấy tờ xe, nếu trở về thì họ sẽ trả lại bằng không thì sẽ tịch thu luôn.
Quá uất ức vì hành động cường quyền, bạo lực, bất chấp luật pháp kể trên, anh em tín đồ Thành Phố Cần Thơ quyết định tổ chức cuộc lễ tại địa phương mình. Cờ và băng đơ rôn kỷ niệm năm thứ 65 ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ thọ nạn được treo lên tại nhà bà Nguyễn Ngọc Lan, Hội Trưởng PGHH Thuần Túy Thành Phố Cần Thơ tọa lạc tại Phường Thới An, Huyện Ô Môn, TP.Cần Thơ. Lập tức Chánh quyền Ô Môn, CA Cần Thơ gồm 10 người đến nhà bà Lan lập biên bản và sẽ xứ lý vụ việc này sau.
Tại Vĩnh Long, sau khi bị chận không cho đi đến nhà ông Hưởn để tham dự cuộc lễ, anh em Vĩnh Long quyết định tổ chức cuộc lễ tại địa phương mình. Họ đã treo cờ, băng đơ rôn để tưởng niệm ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ thọ nạn. bất chấp sự cản trở của chính quyền địa phương.
Qua tất cả sự việc kể trên, đã minh chứng một cách cụ thể rằng với PGHH không còn sự tự do tôn giáo nào nữa, chính quyền cs vẫn âm mưu triệt tiêu PGHH một cách có hệ thống.
Chúng tôi cực lực phản đối hành động thô bạo, không còn luật pháp, không còn sự tự do tôn giáo và nhân quyền này và xin đưa ra trước dư luận đồng bào và đồng đạo trong và ngoài nước phán xét. 
                                                                 Việt Nam, ngày 17 tháng 3 năm 2912
                                                       TM Giáo Hội Trung Ương PGHH Thuần Túy
                                                                           Trưởng Ban Truyền Thông
                                                                                TRƯƠNG THÀNH LO

Tin Công Đồng: Bác sĩ trẻ gốc Việt được bổ nhiệm vào Ủy ban Cố Vấn Tổng thống Mỹ

Người Việt đã có tiếng nói trong chính quyền Mỹ khi Tổng thống Barack Obama mới đây vừa bổ nhiệm một bác sĩ trẻ gốc Việt vào Ủy ban Cố vấn cho Tổng thống chuyên trách về người Mỹ gốc Châu Á-Thái Bình Dương. Gương thành công của Tiến sĩ-Bác sĩ Nguyễn Thanh Tùng, giáo sư y khoa của Đại học California-San Francisco là một niềm hãnh diện cho cộng đồng người Việt và đặc biệt là cho giới trẻ Việt Nam mà Trà Mi hân hạnh được giới thiệu đến quý vị và các bạn trên Tạp chí Thanh Niên của đài VOA hôm nay.

Tiến sĩ-Bác sĩ Nguyễn Thanh Tùng

Bác sĩ Nguyễn Thanh Tùng cùng gia đình sang Mỹ tị nạn chính trị từ năm 1975 và hiện định cư tại San Jose, bang California. Thành tích học tập của anh đã tỏa sáng ngay từ thời trung học với tấm bằng tốt nghiệp ưu hạng và học bổng toàn phần trong thời gian học cử nhân khoa triết tại trường đại học lừng danh Havard.
Ra đại học, anh rẽ sang ngành y với ước mong phục vụ và chăm sóc sức khỏe cho cộng đồng người Mỹ gốc Á. Sau khi tốt nghiệp bác sĩ từ trường đại học nổi tiếng Stanford, anh được mời về giảng dạy tại Đại học California-San Francisco từ năm 1997 tới nay, vừa dạy, vừa chăm sóc bệnh nhân, và miệt mài trong công tác nghiên cứu. Anh là Giám đốc Dự án Thăng tiến Sức khỏe cho cộng đồng người Việt tại Mỹ và đồng thời là thanh tra chính của Mạng lưới Đào tạo-Nghiên cứu-Nâng cao nhận thức về ưng thư thuộc đại học California-San Francisco, chuyên tiến hành các cuộc nghiên cứu để phòng bệnh cho người Mỹ gốc Á Châu. Các cuộc nghiên cứu của anh giúp tăng cường tầm soát ung thư vú, ung thư cổ tử cung, và ung thư trực tràng, cũng như các căn bệnh do thuốc lá gây ra cho người gốc Á tại Mỹ đã mang về cho anh Giải thưởng từ Hội Ung thư Mỹ vào năm 2002.
Nếu như những thành tích ngoại hạng về khoa bảng đã mang lại cho anh các văn bằng từ các trường đại học danh tiếng của Mỹ thì những thành tích xuất sắc trong công tác nghiên cứu y khoa và những đóng góp không ngừng nghỉ trong lĩnh vực sức khỏe cộng đồng đã khiến tên tuổi anh được giới chuyên môn chú ý và đánh giá cao và kết quả là ngày 7/10 vừa qua, anh được đích thân Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama bổ nhiệm vào Ủy ban Cố vấn cho Tổng thống chuyên trách về người Mỹ gốc Châu Á-Thái Bình Dương.
Khi được hỏi về bí quyết của những thành công đáng nể này, bác sĩ Tùng nói đó là nhờ sự phấn đấu không ngừng:
“Mình cứ cố gắng thôi chứ không có gì đặc biệt hết. Mình kiên nhẫn, cố gắng học hành,cứ cố gắng tiếp tục. Thắng cũng tiếp tục mà thua cũng tiếp tục tại vì mình đi di cư, mình còn mạng sống là đủ rồi. Cho nên, bất cứ việc gì mình cứ cố gắng làm, không mất gì cả, bởi mình đã mất hết tất cả rồi. Cứ mỗi lần tôi gặp cơ hội là tôi làm, nhiều khi được nhiều khi không, nhưng tôi không lo bị thua, và cũng may là gia đình tôi có chú ý về vấn đề giáo dục.”
Cũng như bao người Việt khác sang xứ lạ quê người để an cư lập nghiệp, trên đường tiến thân đến thành công hôm nay, bác sĩ Tùng đã nếm trải không ít khó khăn kể cả phương diện vật chất lẫn tinh thần, từ những khó khăn ban đầu về ngôn ngữ, những cảm giác trống vắng, vương vấn với một quê hương Việt Nam bỏ lại sau lưng, cho tới những vất vả trong đời sống mưu sinh hằng ngày. Vị bác sĩ trẻ giờ đây là thành viên Ban Cố vấn Tổng thống từng một thời đi phụ việc nhà để có thêm chút tiền đỡ gánh nặng cho ba mẹ.
Bác sĩ Tùng kể lại:
“Tôi đi làm từ hồi 15 tuổi, vừa đi học vừa đi làm suốt thời gian trung học và đại học. Tôi làm việc trong thư viện, đi bỏ sách, đi dọn dẹp nhà người ta. Tôi nghĩ muốn tiến thân thì lúc nào cũng phải có một chút lên, một chút xuống.”
Dù theo đuổi ngành y, một trong những ngành nghề đòi hỏi nhiều thời gian nhất, nhưng bác sĩ Tùng vẫn hướng tới cộng đồng. Không những chăm sóc sức khỏe cho bệnh nhân, anh còn mong được phục vụ cho số đông người Mỹ gốc Việt nhiều hơn nữa, và anh đã đầu tư công sức và thời gian vào rất nhiều cuộc nghiên cứu giúp cải thiện sức khỏe cho người Việt tại Mỹ.
Bác sĩ Tùng tâm sự:
“Ra trường y khoa, quan trọng nhất đối với tôi là chú ý giúp đỡ cho cộng đồng bắt đầu bằng công việc bác sĩ để lo cho bệnh nhân. Sau đó, tôi nhận thấy làm bác sĩ không thôi chỉ có thể lo cho một số bệnh nhân, mà cộng đồng ngoài kia có rất nhiều người cần được giúp đỡ trong khi tài liệu về nghiên cứu y khoa cho cộng đồng người Việt ở Mỹ rất ít. Cho nên, tôi chú ý và bắt đầu làm nghiên cứu thêm.”
Bác sĩ Tùng cho biết anh cũng mong được tham gia vào các cuộc nghiên cứu về sức khỏe của người Việt trong nước và các chương trình y tế ở Việt Nam khi điều kiện cho phép.
Một lời khuyên dành cho các bạn trẻ đang nghe chương trình với tư cách là một gương thành công đi trước, bác sĩ Tùng nói:
“Không bao giờ nói tôi không muốn làm việc này, hay tôi không làm được việc kia, hoặc tôi không thích làm việc nọ. Cơ hội nhiều khi mở ra cho mình những cánh cửa không biết trước được. Trong đời mình cần cơ hội mà nhiều khi cơ hội tới mà mình không biết, mình đóng cửa lại. Cơ hội nhiều khi có, nhiều khi không, nhưng vấn đề quan trọng là mình cứ tiếp tục làm những việc mình muốn làm.”
Vị bác sĩ trẻ người Việt trong Ban Cố vấn cho Tổng thống Mỹ cho rằng sự thành đạt của anh hôm nay 30% nhờ vào cơ hội và 70% là do tự lực phấn đấu cùng với ý chí kiên trì vượt khó vươn lên. Thành công của anh quả là một tấm gương đáng khâm phục để giới trẻ noi theo.
Qúy thính giả muốn chia sẻ những câu chuyện thành công trên Tạp chí Thanh Niên của đài VOA, xin email số phone về vietnamese@... để Trà Mi có cơ hội được giới thiệu đến các bạn trẻ Việt Nam thêm nhiều gương vượt khó khác nữa của người Việt khắp nơi.
Tạp chí Thanh Niên xin chia tay với quý vị tại đây và hẹn được đón tiếp quý vị và các bạn trên làn sóng phát thanh của đài VOA trong chương trình 10 giờ tối thứ sáu và chủ nhật hằng tuần cũng như trên trang web voatiengviet.com, trong phần Chuyên mục đặc biệt, ngay trang chí

http://www.voanews.com/vietnamese/news/

Ngày Quốc Hận 30/4 Nhớ nước Việt Nam Cộng Hòa – đau lòng con Quốc Quốc !



Nhớ nước đau lòng con Quốc Quốc, Thương nhà mỏi miệng cái Gia Gia! Lời thơ của bà Huyện Thanh Quan, mỗi lần nhớ đến sao nghe như những nỗi lòng vọng tưởng cố hương vô cùng thống thiết của đa số người dân Việt Nam tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại, cho dẫu rằng không được sống trong cảnh giàu sang,  nhưng ai cũng có một cuộc sống tương đối đầy đủ; song tất cả vẫn khôn nguôi nỗi nhớ về một thuở được sống dưới chính chế Cộng Hòa Việt Nam!
 
Ba mươi bảy năm dài trôi qua, chúng ta đã thấm thía vì có ai ngờ rằng “một lần đi là một lần vĩnh biệt”; trong số ấy, có những người đã vĩnh viễn nằm yên trong lòng đất lạnh nơi xứ lạ, quê người, họ đã ôm ấp những ước mơ là được nhìn thấy lại quê hương cho đến phút cuối của cuộc đời, họ đã sống trong hy vọng, đợi chờ, và đã chết trong tuyệt vọng!
 
Nhưng tất cả chúng ta, những người đã từng sống, từng được thở trong bầu không khí tự do, được cắp sách đến trường từ thời thơ ấu, cho đến các mái học đường khi đã trưởng thành dưới thể chế của nước Việt nam Cộng Hòa, mà có thể quên đi những bài học Sử Ký - Công Dân - Đức Dục từ bậc tiểu học: Yêu Nước - Chống Ngoại Xâm - Hiếu thảo với Ông Bà, Cha Mẹ - Kính trên nhường dưới.
 
Nhưng đau buồn thay! vì còn đâu hình ảnh của những mái đầu xanh, tay ôm cặp sách vở, tất cả đều dỡ bỏ nón, mũ, đứng trang nghiêm để chào những người lớn tuổi, hoặc trước một đám tang đang đi qua đám học sinh bé nhỏ. Những hình ảnh ấy, giờ đây, chỉ còn trong ký ức của những người lớn tuổi khi hoài niệm về dĩ vãng xa xôi; và biết đến bao giờ những hình ảnh đó mới được đem vào chương trình giáo dục cho tuổi thơ, để làm hành trang  trên suốt con đường đời để phụng sự cho Chính Nghĩa - Quốc Gia - Dân tộc, khi đã được hun đúc bởi nền giáo dục rất đầy tình nhân ái và vị tha ấy?!
 
Đại đế Napoléon đã từng nói:
“Chúng ta phải có một quá khứ để tự hào, một hiện tại để hãnh diện, và một tương lai để hy vọng”.
 
Vậy, để biết được chính trong hiện tại, và cả tương lai nữa, thì xin mọi người,  chúng ta hãy cùng nhau chiêm nghiệm về một quá khứ vàng son của một thuở thanh bình của nước Việt Nam Cộng Hòa qua bài hát:
 
Nắng Đẹp Miền Nam
 
Đây trời bao la ánh nắng mai hé đầu ghềnh lan dần tới đồng xanh.
Ta cùng chen vai đem tay góp sức tăng gia cho người người vui hòa.
Đường cày hôm nay lên tràn bông lúa mới ôi duyên dáng đồng ơi!
Đến mai sẽ là ngày muôn hạt chín lả lơi
Mình ngắm nhau cười.
 
Kìa đàn chim quê chim tung bay về đâu
mang tin rằng giờ đây ta sống với bình minh.
Tiếng ca trong lành tiếng hát lừng trời xanh
đẹp biết bao tâm tình..
Tình là tình nồng thắm
buộc lòng mình vào núi sông
tình mến quê hương.
 
Ngàn bóng đêm phai rồi
vầng dương lên soi đời làng ta nay rạng ngời!
 
Khi người lính chiến đã đấu tranh hiến hoà bình cho Đồng Tháp Cà Mau
Ta người nông thôn quên sương giógóp gian lao lo được mùa mong cầu.
Nhờ tình quân dân gây bao niềm thương ấm cúng non sông đón bình minh,
gắng lên với ngày này ta cùng tưới đồng xanh rồi sống no lành.
 
Đây quê hương thân yêu miền Nam
nắng lên huy hoàng đẹp mùa vui sang.
 
Nhưng than ôi! Những cảnh sống trong “Nắng đẹp miền Nam” còn đâu nữa! Mà nay, chỉ còn chẳng phải riêng cho người dân miền Nam, mà cả nước Việt Nam đã biến thành một xã hội hư nát, vong bản, phi nhân tính, không có cả tình thương giữa, ông bà, cha mẹ, anh chị em ruột thịt, thì còn mơ gì đến tình yêu nước, yêu dân và tha nhân nữa?! Một điều dễ nhận ra, đó là, khi đọc trên các trang mạng Internet, từ trong nước, thì mọi người đã biết, hầu hết các vụ án thương tâm giữa những người ruột thịt trong gia đình, con cháu đánh đập, giết chết ngay cả ông bà, cha mẹ, anh chị em ruột thịt; và những người này, đa số họ được sinh ra sau ngày 30/4/1975, hoặc trước ngày này họ chỉ trên dưới mười tuổi, và họ không được đi học, không biết đọc, không biết viết! Riêng đối với những người được đi học, thì đều đã được “giáo dục” dưới chế độ cộng sản Việt Nam. Một chế độ, chỉ “giáo dục” lớp trẻ “yêu nước là phải yêu chủ nghĩa xã hội”. Ngay từ bậc tiểu học, họ cũng bị bắt buộc phải học “tư tưởng bác Hồ” và “Mỹ-Ngụy”. Họ không được giáo dục thế nào là lòng yêu nước thực sự, vì yêu nước thực sự là phải đặt Tổ Quốc và Dân Tộc lên trên hết, phải bảo vệ nền tự chủ của quốc gia, bảo vệ giang sơn gồm  lãnh thổ, lãnh hải và các hải đảo, mà đã do tiền nhân của chúng ta dày công dựng xây bằng cả núi xương sông máu. Vì thế, là con dân nước Việt, bằng mọi giá, trong đó, có cái giá phải đánh đổi, là phải hy sinh ngay chính cả mạng sống của mình để bảo vệ, không bao giờ để cho một tấc đất nào phải bị rơi vào tay của ngoại bang, như hiện nay, đảng cộng sản Việt Nam đã đem một phần biển đảo để hiến dâng cho lũ giặc Tầu.
 
Trong Nam Hoa Kinh - Trang Tử có viết:
“Thiết câu giả tru, thiết Quốc giả Hầu”. Nghĩa là: ăn cắp một chiếc móc (câu) thì bị án tử; còn ăn cắp - cướp cả nước, thì được là chư hầu.
 
Câu nói này, đã “ứng  nghiệm” trong việc đảng cộng sản của nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” đã bất chấp những Hiệp ước như Hiệp định Paris, 1973, về Việt Nam, đã xua quân xâm lăng, và đã cướp được đất nước Việt Nam Cộng Hòa, để rồi chỉ xin được làm chư Hầu của lũ giặc Tầu, chứ chẳng phải vì một mục đích gì khác, khi đã đem cả máu xương của những thiếu niên, mà có những “bộ đội sinh Bắc tử Nam” là những trẻ em chỉ mới trên dưới mười tuổi. Họ đã bị đẩy vào các chiến trường miền Nam, còn tại miền Bắc, thì đã có những đội quân của Bắc Hàn, của Tầu cộng bảo vệ..., như các tài liệu đã công khai nói đến. Những tội ác đã đẩy trẻ em vào đội quân xâm lăng ở các trận chiến máu lửa, khi các em thiếu nhi, thiếu niên chưa ý thức gì về cuộc xâm lăng của đảng cộng sản của nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” như một Nông Văn Dèn (Dền), dân tộc Tày, khi chết  chỉ mới vừa mười bốn tuổi, là một đại tội ác của nhân loại.
 
 
Hình hai thiếu niên Việt Nam bị đảng CSVN đưa vào bộ máy giết người cho chúng!
 
Và, cũng trên những trang báo ở trong nước, đã đăng những tin về những người đã và đang bị bại liệt, tàn tật, trong đó, có cả những “công an nhân dân”, để kêu gọi mọi người giúp đỡ, tài trợ cho các chương trình được gọi là “Nhịp cầu nhân ái”. Vậy, chúng ta phải tự hỏi, tại sao ba mươi bảy năm qua rồi, mà vẫn còn những trường hợp như thế sau ngày 30/4/1975, mà đảng cộng sản Việt Nam đã gọi là “giải phóng”. Và, tại sao những kẻ từng đã xin tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại đã trở về để xây trường học, nhà thương, lập những hội từ thiện???
 
Những kẻ này, có thật sự họ tự bỏ tiền túi ra để lập những “hội từ thiện”. Song hoặc giả như họ bỏ tiền ra, họ có lòng từ thiện thật sự, thì người viết bài này, xin nhắn với những kẻ ấy bằng một câu nói mà không nhớ là của ai, nhưng chỉ nhớ nội dung như sau:
 
“Nếu ta chỉ cho một người ăn xin một con cá, thì ta nuôi họ được có một ngày. Nhưng, nếu ta chỉ cho họ biết cách câu cá, thì ta đã chỉ cho họ biết tự nuôi lấy chính bản thân họ suốt cả một đời”.
 
Pháp quốc, 16/3/2012
 
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
-----------------------------------------------------------
 
Kim Đồng
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
 
Kim Đồng (1929 15 tháng 2 năm 1943) là bí danh của Nông Văn Dèn (một số sách báo ghi nhầm thành Nông Văn Dền)[1], một thiếu niên người dân tộc Nùng, ở thôn Nà Mạ, xã Trường Hà, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. Anh là người đội trưởng đầu tiên của tổ chức Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh. Đội TNTP HCM được thành lập ngày 15 tháng 5 năm 1941. Bí danh của năm đội viên đầu tiên là: Kim Đồng, Cao Sơn, Thanh Minh, Thanh Thủy, Thủy Tiên.
 
Nông Văn Dền.
Kim Đồng, tên thật là Nông Văn D. Dền tiếng Tày, Nùng có nghĩa là Tiền. Một số sách báo đội mũ cho chữ Dèn thành chữ Dền. Trong khi Dền không có nghĩa gì cả. Có thể khi sinh Dền, bố mẹ Dền mong đứa con trai của mình sau này sẽ có cuộc sống tốt, có nhiều tiền bạc nên mới đặt tên như vậy. Ngoài ra tên đó còn có ý nghĩa là đứa con yêu, đứa con quý như tiền bạc vậy.[1]

Gia đình Kim Đồng
Bố Kim Đồng, người làng Nà Mạ, tên là Nông Văn Ý. Trong một lần sang quê vợ ở làng Kép Ké (Nà Sác) bị nạn, chết không xác định được nguyên nhân chính xác.

Mẹ Kim Đồng tên là Lân Thị He, quê làng Kép Ké, sinh năm 1890. Bà là một phụ nữ chăm chỉ, hết lòng vì chồng con, giỏi nghề dệt và làm giấy bản (chỉa sla), là hội viên Hội phụ nữ cứu quốc: Sức khỏe bà yếu (bị bệnh khớp) nên từ nhỏ Kim Đồng đã làm nhiều việc của người lớn, điều đó sớm hình thành trong Kim Đồng những tính cách của “người lớn”: Quyết đoán, năng động, không ngại khó,...

Kim Đồng có 2 chị gái, một anh trai và một em gái. Chị gái cả tên là Nông Thị Nhằm (Nhằm, tiếng Tày, Nùng là Mong nhớ). Lấy chồng trong làng tên là Lý Văn Kinh thường được gọi là Kinh Xình, nhà anh Kinh Xình là nơi hội họp, đón tiếp, bảo vệ cán bộ cách mạng. Trong ngôi nhà này, ngày 14/2/1943, lãnh đạo chủ chốt Châu uỷ Hà Quảng họp, nhờ hành động dũng cảm của Kim Đồng mà thoát cả lên núi phía sau nhà. Chị gái thứ hai là Nông Thị Lằng cũng lấy chồng trong làng. Anh trai là Nông Văn Tằng (bí danh là Phục Quốc) sớm tham gia cách mạng, là đội viên giải phóng quân, chiến đấu và hy sinh ở Chợ Đồn (Bắc Kạn). Để anh Phục Quốc có điều kiện hoạt động cách mạng, 12 tuổi, Kim Đồng đã thay anh đi phu, chặt cây, trồng cỏ ở đồn Sóc Giang. Em gái là Nông Thị Slấn (Slấn tiếng Tày, Nùng có nghĩa là tin tưởng), xinh đẹp, chăm chỉ. Một lần qua suối, không may trượt chân ngã, chết đuối.

Hi sinh
Kim Đồng đã cùng những đội viên này làm nhiệm vụ giao liên đưa đón cán bộ cách mạng, chuyển thư từ. Trong một lần đi liên lạc, phát hiện có địch, Kim Đồng đã đánh lạc hướng bọn địch để các bạn của mình đưa bộ đội về căn cứ được an toàn. Kim Đồng chạy qua suối, qua con đường mà thường ngày vốn đã rất quen thuộc với anh. Tất nhiên bọn chúng theo không kịp liền xả súng xối xả vào anh. Anh đã anh dũng hi sinh ngay bên bờ suối Lê Nin 15/2/1943, Anh vừa tròn 14 tuổi.

Bài Xem Nhiều