We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 20 April 2012

THÔNG CÁO BÁO CHÍ : Thành viên Võ Viết Dziễn Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam bị bắt

THÔNG CÁO BÁO CHÍ
Ngày 19 tháng 4 năm 2012
của TỔ CHỨC PHỤC HƯNG VIỆT NAM
và LỰC LƯỢNG DÂN TỘC CỨU NGUY TỔ QUỐC
Vào ngày 19 tháng 4 năm 2012, một số báo chí và cơ quan truyền thông của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã loan tin “Thành viên Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam bị bắt” và “Khởi tố bị can Võ Viết Dziễn về hành vi lật đổ chính quyền.”
Các bản tin trên nêu lên một số chi tiết về các hoạt động của thành viên Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam và Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc tại Đông Nam Á và tại Việt Nam đặc biệt trong dịp 30 tháng Tư sắp tới, như rải truyền đơn, phá sóng truyền thanh, hoạt động kinh doanh và đốt phá một số cơ sở hoạt động của người Hoa.
Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam và Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc minh xác:
1-      Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam thành lập ngày 23/12/1978 để tiến hành công cuộc phục hưng đất nước trên căn bản xây dựng dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên, song hành với nỗ lực phục hưng văn hóa dân tộc. Quốc nội là địa bàn họat động chính của Tổ Chức.
2-      Trước hiểm họa đất nước bị phương Bắc thôn tính, Tổ Chức đã cùng Tập Hợp Đồng Tâm, Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn, và một số nhân sĩ thành lập Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc vào ngày 28 tháng 2 năm 2010 để đẩy mạnh công cuộc cứu nguy tổ quốc.
3-      Lực Lượng chủ trương phương thức đấu tranh ôn hòa, tuyệt đối tôn trọng tính mạng và tài sản của người dân, vận dụng sức mạnh quần chúng và truyền thông nhằm lọai bỏ hệ thống chính trị độc tài chuyên chế tại Việt Nam. Đài Đáp Lời Sông Núi phát thanh về Việt Nam từ 15/5/2011 là một trong những phương tiện thực hiện mục tiêu này.   
4-      Các thành viên Tổ Chức và Lực Lượng trong nước cũng như ngoài nước, dấn thân tranh đấu và tự nguyện hy sinh vì tấm lòng yêu nước nồng nàn, luôn luôn chấp hành nghiêm chỉnh chủ trương và đường lối của đòan thể.
Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam và Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc cực lực lên án trước dư luận quốc tế cùng đồng bào trong và ngoài nước về các âm mưu, thủ đoạn vu khống, ngụy tạo và tuyên truyền xuyên tạc của cộng sản Việt Nam nhằm triệt hạ uy tín các cá nhân và tổ chức yêu nước đang hy sinh cho Quốc Gia, Dân Tộc.  Việc gán ghép tội danh khủng bố với ý đồ vô hiệu hóa sự can thiệp của quốc tế là một thủ đọan hèn hạ của Đảng CSVN.
Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam và Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải trả tự do vô điều kiện cho ông Võ Viết Dziễn và tất cả những công dân yêu nước đang bị giam giữ vì tham gia công cuộc tranh đấu cho Tự do, Dân chủ và Nhân quyền tại Việt Nam. 
Thay mặt Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam và Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc.
Ngô Quốc Sĩ
Phát Ngôn Nhân
PO Box 6005, Torrance, CA 90504
Tel: (408)889-3824

Chủ Đề 30.4: NGÀY BẢY LĂM VÀ CHUYỆN LÀNG QUÊ

NGÀY BẢY LĂM VÀ CHUYỆN LÀNG QUÊ
http://www.vantien.com/images/product/thumbnail_binh_minh_que_toi.jpg Trời chập choạng tối, vầng trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh trời  vừa đủ sáng cho mọi người nhìn rõ chiếc trực thăng khẩn cấp hạ cánh trong trại Hoa Lư đón Ðại tá Tỉnh trưởng kiêm Tiểu khu Trưởng bay ra căn cứ Chu Lai. Lửa thiêu hủy những đống hồ sơ mật bắt đầu bùng cháy trong Bộ chỉ huy Tiểu khu. Tiếng la thét, tiếng gọi nhau của thân nhân gia đình binh sĩ làm náo động trong khu trại gia binh. Họ chen chúc trèo lên những chiếc GMC đã ứng trực từ lúc xế chiều.
Chiếc com-man-do-ca dẫn đầu đoàn xe hướng về Chu Lai, nơi đồn trú của Bộ tư lệnh Sư đoàn 2 Bộ Binh. Con đường chật ních người chạy loạn. Tiếng kêu gào khóc than, tiếng còi xe dẹp đường vang lên thành một âm thanh hỗn độn. Dân chúng, lính tráng chen lấn nhau đạp lên cả thân thể cụ già, trẻ em kiệt sức nằm sóng soài bên lề đường. Dòng người di tản không định hướng, không đích điểm. Họ cứ theo chân quân đội như bị cuốn hút bởi lượng sóng người trong cơn hốt hoảng. Xe kéo tung những đoạn concertina lôi bừa một em bé tựa như kéo theo chiếc mền rách. Ban đầu còn nghe tiếng kêu cứu, dần dà chỉ còn là tiếng khóc vô vọng. Về phía xa xa, đạn pháo của Cộng quân chận đường đã bắt đầu nổ vang.
Mây đen kéo kín bầu trời che khuất ánh trăng thượng tuần, đoàn người di tản như dòng sông cuồn cuộn chảy trong bóng đêm mịt mùng . Họ chen chúc, đan chân rít quanh những chiếc xe lăn bánh chậm chạp lên dốc đồi Chùa. Bỗng, tiếng nổ xé màn đêm của qủa  đạn B 40 VC bắn vào chiếc com-man-do-ca dẫn đầu. Lửa bùng lên, tiếp theo là đại liên, lựu đạn, súng AK bắn xối xả vào đoàn người hoảng loạn. Xác người ngã xuống trên đường, trên bờ nương, ruộng lúa,.
Vượng bị hất tung khỏi xe, nằm bất tỉnh trên bờ cỏ vệ đường. Chàng tỉnh dậy lúc trời vừa tờ mờ sáng. Khói vẫn còn bao phủ cả một vùng rộng lớn. Xác người, xe cộ, túi xách, ba lô, quần áo trận, giày dép ngổn ngang trên quốc lộ. Vượng đứng lên nhìn quanh quẩn. Bất chợt chàng nhận ra xác của Ðại úy Xương, trưởng phòng Tâm lý chiến Tiểu Khu. Sát chân đồi là xác Trung úy Nghiêm, người cùng quê với Vượng. Chàng kéo hai người ấy vào một nơi. Cách một đoạn xa là thi thể Trung tá Bằng chỉ huy trưởng trung tâm Yểm trợ Tiếp vận nằm bên gốc cây bạch đàn. Lê đôi chân rã rời về hướng quận Bình Sơn, Vượng lại bắt gặp xác hai người bạn thân, Thiếu Tá Lê Hòa Tham Mưu Phó CTCT và Thiếu úy Nguyễn Văn Thìn phụ tá phòng Chính Huấn.
Trước những cái chết đầy thương tâm của chiến hữu, lòng Vượng chai lạnh chẳng còn chút lo âu, sợ hãi. Chàng sẵn sàng chấp nhận mọi tình huống. Chết hay vào tù đều như nhau. Với bộ áo quần trận bê bết bùn và máu, Vượng thất thểu nhập vào đoàn người quay về mỗi lúc mỗi đông. Từ Bình Liên vào Sơn Hương, một đoạn đường tuy ngắn nhưng đầy hãi hùng. Những thây người nát nhầy như những con thú bị nhiều lần bánh xe lăn qua. Những đứa bé nằm chết bên thây mẹ, xác cụ già còn ôm trong lòng chiếc xách tay.
Gương mặt phờ phạc, đôi mắt thất thần, Vượng lầm lũi bước đi . Chàng nghĩ đến người chị còn ở lại thị xã hay đã bỏ xác đâu đây trên đoạn đường kinh hoàng nầy. Chàng nghĩ đến thân phận mình, gần nửa cuộc đời bây giờ trắng tay.                                     Vừa đi vừa suy nghĩ miên man, chợt tiếng quát : “đứng lại!” Vượng giật mình nhìn lên. Hai nòng súng AK chĩa thẳng vào chàng. Một tên đội nón tai bèo, tên kia nón cối. Cả hai đều mặc áo quần bà ba đen.  Thoạt nhìn chàng biết ngay là bọn du kích. Một tên lớn tiếng hỏi :
-          Súng đâu ?
-          Mất.
-          Ðưa tay lên !
Tên đội nón tai bèo ra lệnh rồi bước tới lục soát quanh người Vượng, hắn hỏi :
-   Tên gì ?
-    Vượng
Tên nón cối quát :
-    Trả lời cho đầy đủ tên họ.
-    Hoàng Ðình Vượng.
-    Cấp bậc ?
-          Ðại úy.
-          Quê quán ?
-          Lộc Sơn.
Hai đứa nhìn nhau, một tên bảo :
-          Cởi giày !
Vượng ngần ngừ, tên kia đưa báng súng lên hăm dọa :
-          Cởi giày ra nghe không, muốn ăn báng súng sao ?
-          Vượng ngồi xuống cởi đôi giày sô để trước mặt. Tên nón tai bèo tiếp :
-          Cởi luôn cả tất nữa.
Chàng vừa bỏ đôi vớ vào giày, tên nón cối vội chụp lấy, cột chung hai chiếc giày lại với nhau rồi mang lên vai. Sau khi trói tay Vượng bằng sợi dây dù, chúng chĩa súng vào lưng đẩy chàng đi về hướng huyện lộ.
Hai tiếng đồng hồ đi trên con đường đầy đá dăm, đơi bàn chân trắng mịn của chàng phồng lên, vỡ ra tươm máu. Những mảnh đá dăm trải đường nhọn hoét thay nhau cứa vào gan bàn chân đau buốt thấu xương. Thêm vào đó cơn khát nước đến cùng cực, khiến Vượng muốn bỏ chạy để nhận những viên đạn bắn đuổi theo may ra giải thốt được nỗi đau khổ nầy. Chợt, chúng đẩy chàng vào căn nhà bên đường. Một cụ già xách ấm nước rót mời hai tên du kích và chàng. Bát nước chè tươi thơm lừng mùi vị  thôn quê khiến chàng nhớ đến những tháng năm thơ ấu bên vườn cây ăn trái và hàng chè xanh sau nhà. Thấy hai bàn chân đầy máu, bà cụ đem cho chàng hai mảnh vải mùng cũ. Bà nhìn chàng với ánh mắt đầy lo ngại.
 Vượng tiếp tục lên đường, đôi chân nhờ mảnh vải mùng quấn rịt vết thương nên đỡ phần cọ xát với đá sạn. Chúng dẫn chàng băng qua con suối cạn bên dưới cây cầu bị giựt sập, dấu hiệu đầu tiên của vùng đất hoàn toàn mất an ninh.                                                                                                               
             Quê Vượng đây rồi, Lộc Sơn!  Vườn nhà xơ xác, cánh đồng phì nhiêu ngày xưa giờ đây bị bỏ hoang quá nửa. Mười mấy năm cách xa, giờ thấy lại nơi chôn nhau cắt rún của mình, lòng Vượng bồi hồi thương cảm.
             Ðứng đón giữa đường là một người đàn ông dong dỏng cao mặc áo quần bộ đội, túi dết đeo vai và chiếc radio treo lủng lẳng bên dưới nách. Một vết sẹo vắt ngang gò má trái chạy dài xuống quai hàm khiến khuôn mặt của hắn bị lép một bên trông dữ dằn như một tay đại ca sống nghề đâm thuê chém mướn. Tên du kích trao đổi điều gì đó, hắn quắc mắt nhìn Vượng rồi ra lệnh đưa chàng về cơ quan. Cơ quan lâm thời xã là ngôi đình làng đổ nát. Chúng nhốt Vượng trong  góc ngôi đình, cây rừng chắn ngang chằng chịt như chuồng nhốt hổ.                                                                                                  
            Ba ngày sau, chúng lần lượt dẫn về hai Nghĩa Quân, một lính Ðịa Phương Quân và ông thầy pháp sư. Tất cả đều là người địa phương. Ông pháp sư Lâm Hoa có bộ râu năm chòm trông  rất tiên phong đạo cốt. Thời Ðệ Nhất Cộng Hòa ông là cán bộ Diệt Trừ Sốt Rét.
Ngày ngày đám tù binh làm công việc gánh đất lấp hố bom . Vào một đêm trăng, chúng mở cửa gọi tên Lâm Hoa. Ông pháp sư mừng rỡ, hi vọng được tha về. Ông niềm nỡ bắt tay từng người chúc ở lại về sau.                                                                                                                                           
Chúng dẫn ông đến cái hố bom đang lấp nửa chừng, bảo ông đào đất lên tìm cây súng bỏ quên. Khi hố vừa đủ sâu cho một người nằm, chúng dùng báng súng đánh vào đầu ông rồi bồi thêm vài viên đạn. Xác pháp sư được lấp lại sơ sài. Sáng ngày hôm sau, toán tù binh tiếp tục đổ đất lấp đầy hố. Xác ông nằm sâu giữa lòng ruộng, hồn ông đâu có biết cộng sản ghép  tội cán bộ Diệt Trừ Sốt Rét là gián điệp CIA của Mỹ!
Sau ngày Dương văn Minh buộc quân lực Việt Nam Cộng Hòa buông súng , dân tị nạn ở các khu định cư ùn ùn về lại quê cũ. Quê cũ còn đó, nhưng ruộng vườn thì mất sạch. Cán bộ địa phương và dân bám trụ chiếm đoạt hết thảy những đám ruộng nhất điền, những khu vườn thuận nước. Dân làng chạy tránh bom đạn bị kết tội theo “ngụy”mất hết quyền lợi. “Bàn tiệc chiến thắng” tại địa phương cũng được chia thành ba cấp. Chiếu trên là cán bộ đảng viên, chiếu giữa là dân bám trụ, chiếu dưới cùng là đám dân hồi cư chỉ còn gặm xương !
             Ngày lễ Lao Ðộng 1 tháng 5, chính quyền xã Lộc Sơn đưa Vượng  ra trước cuộc mít tinh. Tên công an xã đọc đơn đồng bào tố cáo Vượng là thủ phạm giết đồng chí huyện ủy Thanh Kiếm trong ngày 26 tháng 7 năm 1970. Người đứng đơn là Bùi thị Ðịnh. Thị Ðịnh là cháu của cố huyện ủy Thanh Kiếm đã bỏ quê theo chồng là Trung sĩ Biệt Ðộng Quân từ năm 1964. Chồng tử trận. Người mẹ là dân bám trụ, dụ con gái bồng cháu chạy về vùng “giải phóng” trước tháng 4 năm 75.                                 
            Bùi thị Ðịnh Phát biểu:
“Chính tôi trông thấy tên Ðại úy Vượng bắn hai phát súng lục vào đầu cậu tôi, rồi sai người dập xác trên đồi Trâm.”
Tên công an tiếp  :“Theo lời nhân chứng, như vậy ta có thể kết luận tên Hoàng đình Vượng thuộc loại ác ôn. Ai đồng ý giơ tay ? ?”
“Tôi không đồng ý,” giọng khàn khàn của một người đàn ông cụt chân, chống nạng bước ra:
“Kính thưa bà con, tôi tên là Dương Thái Lan, thương binh bộ đội xin phép trình bày trước cuộc họp. Căn cứ vào 12 điểm của Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời, tôi mạo muội xác nhận điều nầy. Ðồng chí Huyện ủy Hoàng Thanh Kiếm đã hi sinh trong trận đụng độ giữa đơn vị ta và trung đội Nghĩa Quân địch phục kích. Tôi là người trong toán quân bảo vệ đồng chí ấy. Do ổ trung liên của địch bắn rát quá, chúng tôi không vào kéo được xác. Ðồng chí Kiếm chết ngay trên trận địa do đạn trúng vào ngực. Không biết lúc đó tên đại úy Vượng làm gì, ở đâu.
“Tôi biết”. Một phụ nữ trong đám đông đứng lên xác nhận :
“Tên Vượng lúc bấy giờ còn mang lon Trung úy làm viêc trong quận. Hôm ấy tôi đi lấy tin tức đã chứng kiến thi hài của đồng chí Kiếm bỏ nằm ở trước ngõ quận. Chính tôi và chị Ðịnh đây đã bấm tay nhau khi thấy tên Vượng cố vuốt mắt cho đồng chí ấy nhưng mắt không chịu nhắm lại.
Một phụ nữ khác đưa tay lên phản đối :
“Theo trình bày của chị Lụa là thiếu tinh thần cảnh giác cách mạng. Tên Vượng vuốt mắt cho đồng chí Thanh Kiếm chỉ là đòn Tâm lý chiến của địch. Tôi tán thành quyết định của đồng chí công an xã. Ðã là sĩ quan ngụy là đương nhiên có tội ác với nhân dân, với cách mạng. Bọn chúng nó toàn là những tên ác ôn, cần phải xử lý.”                                                                                                       
                        Người vừa phát biểu là Phan thị Thuận, chồng bị tử thương do đạn pháo binh của quân đội Cộng hòa bắn yểm trợ trong trận đánh Ba Gia. Mụ nầy nổi tiếng căm thù “Mỹ Ngụy” từ đầu đến chân!
“Chúng tôi yêu cầu chị Nguyên cho ý kiến”. Một người trong đám đông đề nghị.                      
                        Trương thị Nguyện là vợ góa của Huyện ủy Hoàng Thanh Kiếm. Chị đứng lên mắt còn đẫm lệ, giọng run run:
“ Tôi có hay biết gì đâu, hai ngày sau mới nghe bà con ở thị xã nhắn tin là anh Kiếm đã bị tử thương, mộ chôn tại đồi Trâm. Người ta nói thằng Vượng cho tiền mua hòm và chôn anh ấy tử tế.” Nói đến đây, chị ôm mặt khóc òa.
Buổi họp bị ngưng ngang, tên công an cho lệnh giải tán. Ngày hôm sau, chúng áp giải Vượng đến trại tập trung F7A. Vượng chẳng biết lý do nào lại đưa chàng ra trước quần chúng để lấy ý kiến trước khi xử lý. Ông thầy Lâm Hoa và bao nhiêu người khác bị giết một cách oan ức, chúng có hỏi ý kiến ai đâu ?                                            Vượng “mù” nhưng đồng bào rất “sáng” : Tên Bí Thư xã muốn lập công cho Bùi Thị Ðịnh để hắn  được làm cha hợp pháp cái thai của y thị đang mang dòng máu của y.
Những thương nhân nào trước đây có đóng thuế hoặc ủng hộ cho “giải phóng” thì nay về quê được phép xin hợp đồng với chính quyền mở các tổ hợp.
Ði tiên phong là ông Chín Hợi cùng một số người hùn vốn thành lập Tổ Hợp Máy Bơm Nước tưới cánh đồng Lớn. Nguồn nước khá dồi dào, đồng lúa được mùa liên tiếp hai năm, nông dân vô cùng phấn khởi. Ðột nhiên, đám dân có ruộng trên vùng cao sát chân núi Tròn nghe lời xúi giục kiện tổ hợp không đem nước đến tận nơi. Chính quyền buộc Tổ Hợp bồi thường số lúa thất thu trong hai năm. Tổ Hợp không thi hành với lý do: nơi đó thuộc vùng cao ngoài khu trách nhiệm. Chính quyền dựa vào bản hợp đồng tịch thu nhà máy nước.                                                 Hợp Tác Xã lấy được mấy chiếc máy bơm, nhưng thiếu người điều hành, không thợ chuyên môn bảo quản. Xăng nhớt bị hao hụt, máy chạy một ngày đứng vài ngày. Ðồng lúa thiếu nước, dân ta thán mùa màng thất thu không ai chịu nạp thuế. Cán bộ Hợp Tác chận lúa tại ruộng đong trừ.
Ông Trần Ba, một thương gia lớn có nhà buôn ở dưới phố xin phép địa phương mở tổ hợp sản xuất xì dầu lấy hiệu Ông Phật Ngồi. Chất lượng xì dầu được đánh giá rất cao. Tổû hợp làm ăn ngày thêm uy tín. Sản phẩm cung ứng dồi dào cho các cơ quan thương nghiệp trong toàn tỉnh, sau lan rộng đến các vùng lân cận. Hãng xì dầu còn mở thêm vài chi nhánh khác.                                                      
                                              
Bỗng một hôm, công an tỉnh về địa phương bắt ông Trần Ba, trưởng tổ hợp. Họ ghép tội ông là cư sĩ phật giáo hoạt động cho phái Việt Nam Quốc Tự, dùng nhãn hiệu Ông Phật để tuyên truyền đạo giáo làm kinh tài cho Viện Hóa Ðạo, có biểu hiện liên lạc với các thượng tọa, đại đức phản quốc chạy ra nước ngoài. Toàn bộ tài sản của Tổ hợp xì dầu bị tịch thu, giao cho Hợp tác xã Thương nghiệp quản lý. Ông Trần Ba vào tù không bản án. Nhãn hiệu Ông Phật Ngồi được đổi tên Xì Dầu Giải Phóng.                                                                                                                                                                   
Một mặt, thiếu nguời có kinh nghiệm pha chế, mặt khác nguyên liệu bị thất thoát nên chất lượng xì dầu mỗi ngày mỗi sút giảm. Ðúng một năm sau hãng xì dầu thua lỗ, nguồn vốn cạn kiệt, mấy ông cán hợp tác đành “giải phóng” cái hiệu xi dầu nổi tiếng trước kia. Dân chúng xít xoa, tiếc rẻ xì dầu hiệu Ông Phật Ngồi. Người nông dân thuộc các vùng đất nà, đất thổ phải gánh chịu một thiệt thòi lớn lao là mất đi nguồn tiêu thụ đậu phụng và đậu nành.
 Riêng lò ngói được thành lập với danh nghĩa hợp tác xã Gạch ngói Chiến Thắng thuộc Phòng Công nghiệp huyện.  Người góp vốn nhiều nhất và có tay nghề cao là Bùi văn Tuân. Tuy là tài xế “lính ngụy”, nhưng Tuân có thế dựa vào ông cha tập kết đang là giám đốc trường Ðảng. Tuân có kinh nghiệm về kỷ thuật đốt lò, lại có khả năng điều hành kiêm giao tế nên được đề cử giữ chức đội trưởng. Hắn ký được khá nhiều hợp đồng trao đổi sản phẩm gạch ngói lấy về củi đốt lò, dầu chạy máy và một số hàng nhu yếu phẩm nhượng lại cho công nhân.
Ðời sống của công nhân gạch ngói mỗi ngày mỗi khấm khá. Vì vậy Bùi văn Tuân được nhiều người quý mến và biết ơn. Trong các buổi tiệc cưới, đám giỗ hắn thường được mọi người tiếp đón ân cần niềm nở có phần vượt trội hơn cả đảng viên, cán bộ chính quyền địa phương.
Hợp tác xã gạch ngói Chiến Thắng làm ăn suông sẻ được ba năm. Bỗng đâu có nguồn tin rỉ tai trong đám công nhân rằng ông Ðội trưởng là tên phản động. Rồi đơn tố cáo được tung ra Bùi Văn Tuân là lính Chiến tranh Tâm lý thường lái xe đi rao loa tuyên truyền ngoài đường phố. Hắn còn chở toán Dân sự vụ đến các khu định cư chiếu phim chống cách mạng. Với lý do nêu trên, Bùi Văn Tuân bị cách chức Ðội trưởng.                                                                                                                                   
Tuân chán nản bỏ làng đi kinh tế mới vùng Ðạ Oai. Tại đây, hắn ăn nên làm ra nhờ cái nghề đốt lò ngói chuyên nghiệp. Còn cái nghề cũ “rao loa” chẳng ảnh hưởng gì đến ngọn lửa trong lò nung ngói !
Hơn một năm sau, Hợp Tác Xã Gạch Ngói Chiến Thắng trở thành “chiến bại” bởi thiếu người quản lýù giỏi và tay nghề cao. Củi đốt lò là khâu chính yếu mà chẳng có lâm trừơng nào đứng ra ký hợp đồng trao đổi sản phẩm. Người trách nhiệm khâu đốt lò toàn là tay mơ.
 Hồi xã Lộc Sơn chưa mất an ninh, Phan Thị Thuận là tay nội tuyến lỳ đòn nhất.  Ban đêm thị lén mở cổng rào vi đón cán bộ Cộng sản vào hoạt động bên trong ấp chiến lược, nuôi bọn hồi kết dưới hầm bí mật, thu mua thuốc tây cung ứng cho mật khu.
“Giải phóng” tới, mụ có quyền võ ngực người có công to chẳng coi ai ra gì. Năm 1979, chính sách của nhà nước quy định mỗi gia đình chỉ được một sào vườn. Mụ Thuận giữ đám đất hương hỏa của dòng họ chồng rộng đến ba sào ta. Thu hoạch hai mùa mía của hai năm vừa qua là mụ đủ xây lại ngôi nhà thờ mái ngói tường gạch khang trang hơn cả căn nhà cũ bị bom đánh sập.  Bây giờ lệnh trên buộc phải cắt đám đất mất hai phần ba diện tích, mụ căm lắm.
Ðúng ngày ấn định đoàn quy hoạch đến đo đất, Phan thị Thuận tay cầm con dao phay, quần xăn quá đầu gối đứng chận ngang ngõ vào vườn. Với khuôn mặt “đằng đằng sát khí” mụ tuyên bố với mấy tên cán bộ hợp tác :
“Thằng nào bước chân lên đám đất nầy, tao bằm xác cho heo ăn .”
Ðoàn cán bộ “lạnh cẳng” quay về báo cáo cấp trên. Một tuần lễ sau, mụ Thuận nhận được giấy mời của ủy ban huyện. Lợi dụng khoảng thời gian mụ đến huyện, cán bộ xã tức tốc đến đám đất chặt mía, cắm cọc chia lô. Biết trò “xỏ lá” của chính quyền, mụ bất ngờ quay về, chạy vào nhà lấy cái giáo đâm heo rừng ví bọn cán bộ chạy tán loạn. Tên Bí thư xã ra lệnh toán du kích tháp tùng bắt mụ trói lại.                                                                                                                                                  
Trước thái độ hùng hổ và liều mạng của mụ, chẳng có tay nào dám liều chết xáp vào. Thừa thắng, y thị xông tới chỉ mặt tên Bí thư xã mắng :
“Thằng Sáu Cần kia, mầy là thằng ăn cháo đái bát. Mầy còn sống đến ngày nay là nhờ cái “ huy chương nầy đây”.  Mụ vừa nói vừa tuột quần xuống để tênh hênh cái của…dành cho phái nữ , rồi  vỗ lia lịa  vào đó tiếp :
“Tao đã dùng nó để cứu mầy đó, biết chưa ? Mầy sống dưới hầm bao lâu là tao nuôi ngập mày, ngập mặt mầy bấy lâu, kể cả cái thằng huyện ủy Ba Hưng cũng thế, tao vừa cho ăn vừa cho ngủ. Tao bị tra khảo chết lên chết xuống cũng không khai lũ chúng mầy. Nếu biết mày trở mặt như ngày nay thì tao đã để cho ngụy nó vằm xác, còn đâu đến bây giờ bọn bay ăn trên đầu trên cổ của đồng bào.”
Thấy không có kết quả gì mà ở lại càng bị mụ đào bới cái quá khứ của mình nên Chủ tịch kiêm Bí thư ra lệnh cho toán quân rút lui.
                                                 
*  *  *
Cái hố bom có xác ông thầy Lâm Hoa nằm giữa ruộng, mỗi ngày mỗi cao lên như một nấm mộ. Người làm thửa ruộng nầy là lão thương binh Dương Thái Lan lấy làm lạ, mùa nào cũng tốn công ban nấm đất ấy ra cho bằng mặt. Một đêm nằm mộng, lão thương binh thấy một cụ già có bộ râu năm chòm đến bảo:                                             “Phần đất của ta nhà ngươi đừng đụng tới. Hàng năm đến ngày Rằm tháng Tư sắm hương đèn, hoa quả đến đó dâng lễ , ta sẽ cho lộc”.
Bẵng đi một thời gian, đến mùa mưa phùn cứ vào giữa khuya, lâu lâu có một luồng sáng xanh phụt lên từ đám ruộng ấy rồi bay là là trên cánh đồng. Dân làng bảo hồn người hóa ma trơi.                      
                        Mùa tháng ba vừa gặt xong, hai cha con Dương Thái Lan làm đất chuẩn bị cho mùa tới. Bỗng thằng bé ngã bất tỉnh trên phần đất cao giữa ruộng. Lão ta hấp tấp đến đỡ con ngồi dậy. Bất ngờ nó chỉ vào mặt người cha mà quát :
“Ta là Thầy Thuận Tử Lâm Hoa đây. Ta đã báo cho nhà ngươi rồi, cớ sao vẫn còn đào bới phần đất ta nằm. Hãy đắp cao nấm đất giữa ruộng nầy lên.”
Thằng con trai mười hai tuổi của lão thương binh nằm liệt suốt mấy ngày không ăn uống. Lão cạy miệng cho uống đủ loại thuốc mà vẫn như không. Có người khuyên lão nên đi coi thầy, lão không tin, nhưng vì nóng lòng trước bệnh tình của thằng con nên nhờ láng giềng giúp hộ. Lão chợt nhớ đến giấc mộng trước đây ông lão đã hiện ra căn dặn ngày Rằm tháng Tư... Ðúng ngày này, lão âm thầm sắm nhang đèn, hoa quả mang ra mộ, nhìn trước nhìn sau rồi thắp hương khấn vái. Khi về đến nhà lão thấy thằng con đang ngồi ăn bát cháo nguội. Lão vui mừng tột độ nhưng “bộ não duy vật” của lão vẫn còn bán tín bán nghi.
Mùa lúa năm ấy dân làng thấy cái mả khổng lồ bỗng nhiên mọc giữa ruộng của lão thương binh. Dần dần tiếng đồn của dân trong làng loan truyền có mả hoang xuất hiện giữa ruộng lúa. Mới đầu, một vài người chơi số đề lén đến mả cầu xin con số hên. Không biết hồn thầy Lâm Hoa linh thiêng hay gặp may mà dân trong làng trúng đề liên tiếp. Người trúng số nhớ ơn người chủ đất mang tiền đến nhà biếu. Ban đầu lão thương binh ngại ngùng nhưng mỗi ngày số tiền thâu vô khấm khá nên lão ta công khai cho phép mọi người đến đó cầu xin cúng kiến. Ngày mồng một, ngày rằm  người kéo đến cúng mả Thầy đông như hội. Lão đặt một thùng “phước sương” trên mộ để khách thập phương tùy hỷ cho tiền bù lại số lúa bị giẫm hư. Bỗng một hôm trên mộ xuất hiện cái am thờ sơn màu đỏ choét của ai đó lén dựng lên vào lúc đêm khuya.
Tình hình dân chúng tin vào thần linh mỗi ngày mỗi mạnh làm lấn át tinh thần duy vật, khiến chính quyền lo ngại nên ra lệnh cho lão thương binh dẹp bỏ cái am và rào kín ngôi mộ ấy lại. Lão không tuân hành, chính quyền dùng biện pháp lấy lại khoảnh ruộng. Túng thế lão khiêng cái am về nhà.
Bỗng một hôm, thầy Thuận Tử Lâm Hoa nhập vào con trai lão thương binh. Ngài nhận xác đồng làm đệ tử. Từ đó nhà lão Dương Thái Lan tấp nập người đến cầu xin số đề, xin thuốc chữa bệnh và cả những người có dự định vượt biên, thầm kín van vái Ngài cho biết “chuyến ra đi” sắp tới có gặp trắc trở gì không ? Phần lớn những điều cầu xin đều linh ứng. Có những căn bệnh không có thuốc trị, thầy cho vài loại lá sắc uống là lành ngay. Một đồn mười, mười đồn trăm lan ra cả tỉnh. Thế là chính quyền tỉnh ra lệnh cho huyện, huyện chỉ thị xuống xã phải dẹp bỏ cái tụ điểm “mê tín dị đoan” tại nhà cựu bí thư chi bộ Dương Thái Lan.
Tên công an và một nhóm du kích xã đến nhà lão thương binh đọc lệnh của ủy ban huyện, yêu cầu chủ nhà triệt hạ am thờ. Lão thương binh chống cự, tên công an xen tay áo tuyên bố :
“Các người sợ cái xác thối của thằng Lâm Hoa đấy à ? Tao là người giết nó đấy, và tao xác nhận là đã vùi thây nó dưới hố bom để đền tội làm gián điệp cho đế quốc Mỹ. Nay tao đích thân dẹp bỏ bàn thờ thử xem nó làm gì tao.”
Chú bé xác đồng đi thăm ruộng về, vừa bước chân vào nhà thấy tên công an đang dang hai tay giật cái am thờ xuống. Chú bé trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu hét lên: “ Ta là thầy Thuận Tử Lâm Hoa đây” trong nháy mắt, xác đồng đưa cao lưỡi cuốc bữa vào đầu tên công an xã. Am thờ chưa kịp hạ xuống tên công an đã ngã quỵ. Máu tuôn xối xả, hắn chết tại chỗ. Một tràng cười của cụ già phát ra từ miệng thằng bé mười hai tuổi khiến cho mọi người chứng kiến rởn tóc gáy, xanh máu mặt.                    
            Xác đồng ngã xuống bất tỉnh !...
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Bị lừa : Hãy tự giải thể 2 chử "Đồng Chí"

Bị lừa
http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2011/07/cac-dong-chi-khong-dep-duoc-bieu-tinh-de-cho-NGO-ngu-sao-.jpg
Đã hơn 3 thập kỷ trôi qua, làm ăn cực nhọc là thế, thành tựu không thể nói là nhỏ, thế mà khoảng cách phát triển của VN so với thế giới sao vẫn xa vời! Không định thần nhìn nhận lại tất cả, không khéo chúng ta sẽ ngày càng đi sâu vào con đường đi làm thuê, đất nước có nguy cơ trở thành đất nước cho thuê với triển vọng là bãi thải công nghiệp của các quốc gia khác! Giữa lúc thế giới đang bước vào thời kỳ kinh tế trí thức!
150 năm đã trôi qua, nhưng bài học này còn nguyên vẹn. Đó là 80 năm nô lệ, 40 năm với 4 cuộc chiến tranh lớn (Pháp, Mỹ, Cam Bốt, Tàu) – trong đó 3 thế hệ liên tiếp gánh chịu những hy sinh khốc liệt, 35 năm xây dựng trong hòa bình với biết bao nhiêu lận đận, và hôm nay VN vẫn còn là một nước chậm tiến.
Thảm kịch của đảng cộng sản thực ra đã bắt đầu ngay từ ngày 30-4-1975. Sự bẽ bàng còn lớn hơn vinh quang chiến thắng. Hòa bình và thống nhất đã chỉ phơi bày một miền Bắc xã hội chủ nghĩa thua kém miền Nam, xô bồ và thối nát, về mọi mặt. "Tính hơn hẳn" của chủ nghĩa Mác-Lênin trở thành một trò cười. Sự tồi dở của nó được phơi bày rõ rệt cùng với sự nghèo khổ cùng cực của đồng bào miền Bắc.
Nhìn lại sau hơn nữa thế kỷ dưới chế độ CS, hàng loạt các câu hỏi được đặt ra :
_ Năm 1954 sau khi thắng Pháp, tại sao hơn 1 triệu người Bắc phải bỏ lại nhà cửa ruộng vườn di cư vào miền Nam ?
_ Sau năm 1975 , tại sao dân miền Nam không ồ ạt di cư ra Bắc sinh sống để được hưởng những thành quả của CNXH mà chỉ thấy hàng triệu người Bắc lũ lượt kéo nhau vào Nam lập nghiệp ?
_ Tại sao sau khi được "giải phóng" khỏi gông cùm của Mỹ-Ngụy, hàng triệu người phải vượt biên tìm tự do trong cái chết gần kề, ngoài biển cả mênh mông ?
_ Tại sao nhân viên trong các phái đoàn CS đi công tác thường hay trốn lại ở các nước tư bản dưới hình thức tị nạn chính trị ?
Tất cả những thành phần nêu trên, họ muốn trốn chạy cái gì?
_ Tại sao đàn ông ?của các nước tư bản Châu á có thể đến VN để chọn vợ như người ta đi mua một món hàng?
_ Tại sao Liên Xô và các nước Đông âu bị sụp đổ?
_ Tại sao lại có sự cách biệt một trời một vực giữa Đông Đức và Tây Đức, giữa Nam Hàn và Bắc Hàn?
Tại sao nước ta ngày nay phải quay trở lại với kinh tế thị trường , phải đi làm công cho các nước tư bản?
_ Tại sao các lãnh tụ CS lại gởi con đi du học tại các nước tư bản thù nghịch?
Hỏi tức là trả lời, người VN đã bỏ phiếu bằng chân từ bỏ một xả hội phi nhân tính . Mọi lý luận phản biện và tuyên truyền của nhà nước cộng sản đều trở thành vô nghỉa.
Sự thực đã quá hiển nhiên nhưng đảng cộng sản không thể công khai nhìn nhận. Họ không thể nhìn nhận là đã hy sinh bốn triệu sinh mệnh trong một cuộc chiến cho một sai lầm. Nếu thế thì họ không còn tư cách gì để nắm chính quyền, ngay cả để hiện diện trong sinh hoạt quốc gia một cách bình thường.
Nhìn nhận một sai lầm kinh khủng như vậy đòi hỏi một lòng yêu nước, một tinh thần trách nhiệm và một sự lương thiện ở mức độ quá cao đối với những người lãnh đạo cộng sản. Hơn nữa họ đã được đào tạo để chỉ biết có bài bản cộng sản, bỏ chủ nghĩa này họ chỉ là những con số không về kiến thức. Cũng phải nói là trong bản chất con người ít ai chịu từ bỏ quyền lực khi đã nắm được.
Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn ba chục năm khói lửa, máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt. Từ ba dòng thác cách mạng chuyên chính vô sản, hy sinh hơn bốn triệu mạng người, đi lòng dòng gần nửa thế kỷ, Cộng Sản Hà Nội lại phải rập khuôn theo mô hình tư bản để tồn tại .
Hiện tượng "Mửa ra rồi nuốt lại" này là một cái tát vào mặt các nhà tuyên giáo trung ương.
Cách mạng cộng sản đã đưa ra những lí tưởng tuyệt vời nhất, cao cả nhất, đã thực hiện những hành động anh hùng vô song, đồng thời cũng gieo vào lòng người những ảo tưởng bền vững nhất.
Nhưng thực tế chuyên chính vô sản đã diễn ra vô cùng bạo liệt, tàn khốc, chà đạp man rợ lên đạo lý, văn hóa và quyền con người ở tất cả các nước cộng sản nắm chính quyền. Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của Cộng sản chưa hề thấy trong lịch sử loài người.
Con người có thể sống trong nghèo nàn, thiếu thốn. Nhưng người ta không thể sống mà không nghĩ, không nói lên ý nghĩ của mình. Không có gì đau khổ hơn là buộc phải im lăng, không có sự đàn áp nào dã man hơn việc bắt người ta phải từ bỏ các tư tưởng của mình và "nhai lại" suy nghĩ của kẻ khác.
Nền chuyên chính vô sản này làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của một dân tộc, làm tê liệt sự hoạt động tinh thần của nhiều thế hệ, làm nhiều thế hệ con người trở thành những con rối , những kẻ mù chỉ biết nhai như vẹt các nguyên lý bảo thủ giáo điều…
Công dân của nhà nước cộng sản luôn luôn sợ hãi, luôn luôn lo lắng không biết mình có làm gì sai để khỏi phải chứng minh rằng mình không phải là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội.
Cơ chế quyền lực cộng sản tạo ra những hình thức đàn áp tinh vi nhất và bóc lột dã man nhất. Vì vậy công dân trong các hệ thống cộng sản hiểu ngay điều gì được phép làm, còn điều gì thì không. Không phải là luật pháp mà là quan hệ bất thành văn giữa chính quyền và thần dân của nó đã trở thành "phương hướng hành động" chung cho tất cả mọi người.
Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất, đó là suy đồi đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống…
Bác và đảng đã gần hoàn thành việc vô sản hóa và lưu manh hóa con người VN (vô sản lưu manh là lời của Lê Nin). Vô sản chuyên chính (đảng viên) thì chuyển sang làm tư bản đỏ, còn vô sản bình thường (người dân) trở thành lưu manh do thất nghiệp, nghèo đói.
Nền kinh tế Việt Nam bây giờ chủ yếu là dựa trên việc vơ vét tài nguyên quốc gia , bán rẻ sức lao động của công nhân và nông dân cho các tập đoàn kinh tế ngoại bang , vay nước ngoài do nhà nước CS làm trung gian .
Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp "vô sản" âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.
Do vậy, lý thuyết CS dần dần mất đi tính quyến rủ hoang dại. Nó trở nên trần trụi và lai căng. Tất cả điều đó đã làm cho các ĐCS trên toàn thế giới dần dần chết đi. Dù GDP có tăng lên, nhiều công trình lớn được khánh thành do vay mượn quỹ tiền tệ Quốc Tế nhưng đạo đức xả hội cạn dần. Thực tế cho thấy rằng sức mạnh không nằm ở cơ bắp. Vủ khí, cảnh sát và hơi cay chỉ là muổi mòng giửa bầu trời rộng lớn nếu như lòng dân đã hết niềm tin vào chính quyền.
Học thuyết về xây dựng một xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa chỉ là một loại lý tưởng hóa, nó là chiếc bánh vẽ để lừa gạt dân, không hơn không kém; đảng nói một đằng, làm một nẻo.
Chẳng hạn đảng nói "xây dựng xã hội không có bóc lột" thì chính những đảng viên lại là những người trực tiếp tham nhũng bóc lột người ; đảng nói " một xã hội có nền dân chủ gấp triệu lần xã hội tư bản" thì chính xã hội ta đang mất dân chủ trầm trọng; đảng nói "đảng bao gồm những người tiên phong nhất, tiên tiến nhất" nhưng thực tế thì đảng đầy rẫy những người xấu xa nhất, đó là những kẻ đục khoét tiền bạc của nhân dân.
Sở dĩ ĐCSVN còn cố giương cao ngọn cờ XHCN đã bị thiêu rụi ở tất cả các nước sản sinh ra nó vì chúng đang còn nhờ vào miếng võ độc “vô sản chuyên chính” là... còng số 8, nhà tù và họng súng để tồn tại !
Nhân dân đang hy vọng rằng Đảng sớm tự ý thức về tội lổi tầy trời của mình . Đảng sẻ phải thẳng thắn sám hối từ trong sâu thẳm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục ngụy biện, chấp vá một cách trơ trẻn.
Người dân chẳng còn một tí ti lòng tin vào bất cứ trò ma giáo nào mà chính phủ bé, chính phủ lớn, chính phủ gần, chính phủ xa đưa ra nữa. Họ nhìn vào ngôi nhà to tướng của ông chủ tịch xã, chú công an khu vực, bà thẩm phán, ông chánh án, bác hải quan, chị quản lý thị trường, kể cả các vị “đại biểu của dân” ở các cơ quan lập pháp “vừa đá bóng vừa thổi còi" mà kết luận: "Tất cả đều là lừa bịp!”
Do đó XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ ... đồ đểu ! vết nhơ muôn đời của nhân loại.
Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ :
"Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa !
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!"
Chẳng lẽ tuổi thanh xuân của bao người con nước Việt dâng hiến cho cách mạng để cuối cùng phải chấp nhận một kết quả thảm thương như thế hay sao ?
Chẳng lẽ máu của bao nhiêu người đổ xuống, vàng bạc tài sản của bao nhiêu kẻ hảo tâm đóng góp để cuối cùng tạo dựng nên một chính thể đê tiện và phi nhân như vậy ?
Tương lai nào sẽ dành cho dân tộc và đất nước Việt Nam nếu cái tốt phải nhường chổ cho cái xấu?
Một xã hội mà cái xấu, cái ác nghênh ngang, công khai dương dương tự đắc trong khi cái tốt, cái thiện phải lẩn tránh, phải rút vào bóng tối thì dân tộc đó không thể có tương lai !
Một kết cục đau buồn và đổ vỡ là điều không tránh khỏi. 
 
Châu Hiển Lý
Bộ đội tập kết 1954 

 ---------
Kính mời quý vị nghe qua lời tâm tình của cựu bộ đội về đảng và nhà nước VN, quân đội vũ trang nhân dân Việt nam: nhiều tệ nạn xã hội len lỏi vào quân đội, rượu chè đĩ điếm....tố cáo nhà nước quân đội ngăn cản bộ đội tìm hiểu tình hình bên ngoài.
 


 Rất hay. xin phổ biến

SỨC MẠNH CỦA CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA HẢI NGOẠI

Kính chuyển.
ĐÔNG HẢI Tâm Tư Người Viễn Xứ.
********

SỨC MẠNH CỦA CỘNG ĐỒNG
NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA HẢI NGOẠI
Võ Đại Tôn
(viết nhân dịp tưởng niệm 37 năm Quốc Hận)
http://www.vietvungvinh.com/2011/images/stories/2012-04/Other/CDNVTD-UC-vandong-KienNghiThu.jpg
Vào đầu tuần tháng Tư Đen 2012 tại Úc Châu, tôi được một diễn đàn người Úc, “The Humanist Forum”, gồm một số chính trị gia, giáo sư đại học, những nhân vật phản chiến cũ,  mời thuyết trình về đề tài “Sự tồn tại của Con Người qua Niềm Tin”, trong đó có phần nói về chiến tranh VN trước 1975, lý do tại sao miền Nam Cộng Hòa bị cộng sản Bắc Việt cưỡng chiếm và đời sống tinh thần - vật chất của tù nhân chính trị VNCH bị cộng sản giam cầm, đời sống lưu vong của người Việt tỵ nạn cộng sản khắp nơi trên thế giới. Suốt hơn hai tiếng đồng hồ nói chuyện, có cả phần giải đáp thắc mắc của cử tọa, tôi đã mở đầu buổi hội thảo bằng cách đặt trên mặt bàn một khúc cây khô tôi đã nhặt sau vườn. Mọi người nhìn tôi im lặng, không hiểu tôi sẽ nói gì với hình tượng khúc cây khô đó.
... “Sau khi vượt biển đến Mã Lai và được định cư tại Úc vào năm 1976, một buổi sáng tôi lang thang đi trên vĩa hè thành phố Sydney xa lạ, xung quanh tôi toàn là ngoại nhân đang rộn rịp ngược xuôi, tôi chẳng quen biết ai và cũng chẳng ai quan tâm đến tôi, một kẻ lưu vong mất nước, thẩn thờ bước đi với tâm trạng lạc loài nơi xứ lạ, kỷ niệm quê hương cội nguồn âm thầm chảy len vào từng huyết quản. Tôi chợt thấy trong thùng rác bên vệ đường có ai vứt bỏ một khúc cây khô, trơ trụi lá cành. Tôi nhặt lên, vào một góc công viên ngồi yên lặng nghĩ suy về dòng sinh mệnh Dân Tộc, về thân phận nhỏ nhoi của tôi, đang đi đâu, về đâu ? Và tôi đã viết bài thơ đầu tiên nơi xứ người “Bài Ca Hoài Quốc” trong đó có hai câu diễn tả tâm trạng tôi lúc bấy giờ : “Góc công viên thành tượng đá, tôi ngồi – Ai có hỏi, xin trả lời : Mất Nước” ! . Tôi lại nhớ đến gia đình, bạn bè anh em đồng đội, những người đã chết trên biển Đông, phụ nữ bị hải tặc hãm hiếp rồi quăng thây xuống biển, xác trẻ thơ bồng bềnh nổi trôi trên sóng nước... Đồng thơi, tôi cũng nhớ lại lời của tên thủ tướng cộng sản Phạm Văn Đồng đã sĩ nhục nhân dân miền Nam, đặc biệt là những người đã vượt biển vượt biên ra đi tìm Tự Do, là :’Những tên ma cô, đĩ điếm, mang tội ác với nhân dân, phản bội Tổ Quốc, đầy tớ đế quốc Mỹ...”. Tôi đem khúc cây khô về trại tạm cư (Westbridge Hostel, Villawood) làm kỷ niệm, bỏ vào ly nước đặt trên bàn cạnh giường ngũ. Mỗi ngày tôi vẫn tưới thêm nước vào thân cây khô, và một vài tháng sau, tôi chợt thấy khúc cây hồi sinh, đâm rễ và mọc ra một vài lá non, tuy chỉ sống nhờ nước chứ không có đất. Sau cùng thì có một đóa hoa nhỏ nụ vàng  cạnh chòm lá nở ra. Tôi vui mừng và đặt tên đóa hoa nhỏ đó là Hoa Tự Do của đời tôi”...
Từ hình tượng khúc cây khô, tôi đã mở đầu buổi thuyết trình với cử tọa người Úc, nói về chiến tranh VN, sự phản bội trong thế chiến lược toàn cầu của các cường quốc, sự bức tử miền Nam, đời sống lưu đày của tù nhân VNCH, kiếp sống lưu vong của người tỵ nạn cộng sản... và Niềm Tin tất thắng của chính nghĩa Dân Tộc VN, từ thân cây khô đã bị vứt bỏ vào thùng rác nhân loại, nhất định sẽ vươn mình lên và sẽ nở ra những đóa Hoa Tự Do Nhân Bản trong một mùa Xuân nhất định phải đến trên vòm trời quê hương, không còn bóng tối của chế độ cộng sản bạo tàn và gian dối, đã đưa Dân Tộc VN vào hố thẳm diệt vong, cúí đầu dâng hiến Tổ Quốc cho Tàu Cộng.
Trong lúc này, Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Úc Châu đang chuẩn bị tổ chức tưởng niệm ngày 37 năm Quốc Hận, sẽ có biểu tình trước tòa đại sứ cộng sản VN tại thủ đô Canberra. Tôi lại liên tưởng đến Sức Mạnh của Cộng Đồng Lưu Vong của các sắc dân tại Úc, và những nơi tôi đã có dịp sinh hoạt trên những ngả đường công tác đấu tranh tại hải ngoại. Tôi nhớ lại thời gian qua, súng đạn và khói lửa từ cuộc chiến Iraq lan dần đến các cuộc vùng dậy ở Trung Đông, đặc biệt là tại Lybia, Ai Cập và Syria, được chiếu trên các đài truyền hình ngoại quốc, đã gợi lại trong tâm não tôi biết bao cảnh tượng hào hùng xen lẫn tang thương của cuộc chiến Việt Nam, tưởng rằng đã đi vào quá khứ lãng quên, nhưng vẫn còn ẩn hiện đâu đây qua từng nhịp thở của kiếp sống lưu vong. Như trước đây, khi lực lượng dân quân cách mạng phối hợp với đồng minh Anh-Mỹ tiến vào thủ đô Baghdad, dân chúng đã hò reo nhảy múa, kéo sập tượng đài Saddam Hussein đã từng ngạo nghễ đứng nơi công viên thành phố suốt mấy chục năm. Rồi đến tổng thống Ai Cập, tổng thống Lybia, kẻ thì bị bắt giữ, người thì bị tiêu diệt, gia đình tan nát, chế độ độc tài sụp đổ toàn diện.Những người mẹ già phủ kín khăn đen cài lên chiếc áo trận của dân quân vùng dậy từng nhánh hoa dại, các em bé khẳng khiu ôm hôn người lính cách mạng với nụ cười ngây thơ còn sót lại trên môi. Trong khói lửa vẫn chan hòa nước mắt của mừng vui được thấy Tổ Quốc hồi sinh. Các cộng đồng Á Rập lưu vong tại các nơi trên thế giới cũng vội vã ra đường phất cao ngọn cờ quê hương cội nguồn, mừng reo chiến thắng bạo tàn, cầm tay nhau mà ước hẹn ngày về, trong vinh quang của người dân Tự Do chứ không phải thân phận của du khách ngay trên quê hương mình.
Nhất định, với Niềm Tin và sự Đoàn Kết cùng chung góp công và Đại Cuộc phụng sự Chính Nghĩa Dân Tộc, với Tâm Rộng Nghĩa Sâu và Chí Bền Dạ Sáng, các cộng đồng Quốc Gia của chúng ta khắp nơi trên thế giới sẽ có một ngày vinh quang như các cộng đồng Á Rập lưu vong.
Hiện nay tại Úc Châu, cái gọi là Nghị Quyết 36 của cộng sản VN đang được một số người cố gắng dùng mọi phương tiện từ văn nghệ, đến sinh hoạt lén lút, tuyên truyền xảo quyệt, phát tán tin tức sai lầm, tung những bài viết xuyên tạc mạ lỵ hạ cấp cộng đồng Người Việt Tự Do (danh xưng chính thức và duy nhất từ mấy chục năm qua của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại đây) và các nhân vật đấu tranh chân chính trên mạng lưới điện tử. Các tòa đại sứ, tổng lãnh sự của CSVN đã sử dụng những tên tay sai nằm vùng, bịa danh, những người  với căn cước tỵ nạn trước đây đã quên đi danh dự và liêm sĩ để cam tâm làm thân cây tầm-gửi sống tạm qua ngày với danh xưng mới là “Việt kiều yêu nước”, bám vào nghị quyết 36, để mong làm lũng đoạn hàng ngũ Quốc Gia của chúng ta. Hiện tượng này đã xảy ra trong các cộng đồng hải ngoại Người Việt Quốc Gia khắp nơi trên thế giới. Thậm chí chúng còn mập mờ tạo dựng ra những hội đoàn, những cộng đồng “ma”, cũng mang danh xưng như cộng đồng chúng ta, để gây hoang mang, xáo trộn, nghi ngờ chia rẽ, với mục đích duy nhất làm mất Niềm Tin của quần chúng, phá tan tinh thần Đoàn Kết trong cộng đồng. Nhưng chúng đã và sẽ thất bại trước Sức Mạnh của chúng ta là những người đấu tranh chân chính, quyết tâm giữ vững thành trì chống cộng tại hải ngoại. Cộng đồng Người Việt Tự Do Úc Châu vẫn vững mạnh tiến bước với cơ cấu thống nhất từ liên bang đến tiểu bang, không có một ai hoặc thế lực nào cản trở được bước tiến Đoàn Kết và Niềm Tin vào thế tất thắng của Chính Nghĩa Dân Tộc, và trước danh dự của Cộng Đồng đối với chính quyền và nhân dân bản xứ. Những bước chân âm thầm của những người Nghĩa Sĩ Phục Quốc xuyên rừng từ thập niên 80, tưởng rằng đã bị vùi chôn trong quên lãng, nhưng vẫn còn sống với núi sông. Những tiếng thét oán hờn trong ngục tù cộng sản giam cầm những con người thực sự yêu Nước, tưởng rằng sẽ bị bốn vách xà lim khổ nhục vây kín, nhưng vẫn còn hiện hữu với Hồn Thiêng Tổ Quốc. Máu của người dân oan thấm dần trên mảnh đất quê hương dưới sự chà đạp của bạo lực thống trị, tưởng rằng sẽ bị xóa tan, nhưng vẫn còn luân chuyển dòng mạch trong Lòng Đất Mẹ và trong lòng cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản chúng ta.  
Chúng ta đã biết rõ tử huyệt của chế độ cộng sản hiện nay để xác định ý nghĩa của Lòng Yêu Nước và Hành Động Cứu Nước trong khi những biến chuyển về tôn giáo và lòng dân quốc nội đang tạo ra nhiều cơ hội thuận lợi cho công cuộc đấu tranh chung vì Tự Do Dân Chủ, Nhân Quyền. Con đường Hành Động của người Việt yêu Nước chân chính, nếu không được hướng dẫn bởi Ý Thức Cứu Nước, với Công Tâm Đoàn Kết và giữ vững Niềm Tin trong cộng đồng hải ngoại, nếu không được trải bằng Hạnh Hy Sinh, không được soi bằng Đạo Sống Việt, thì chỉ là những đường đi không tới đích. Thế giới không có một trường học nào dạy ta cứu Nước, cũng không có cường quốc nào vô tư giúp ta cứu Nước. Người cộng sản đã đồng hóa Lòng Yêu Nước với Yêu Đảng, Yêu Xã Hội Chủ Nghĩa. Kết quả là họ đã đưa Toàn Dân vào hố thẳm diệt vong hôm nay, đã làm cho Dân Tộc phải chia lìa, về mọi phương diện từ vật chất đời sống đến tâm linh đạo lý làm Người trên quê hương chúng ta, và manh tâm làm lủng đoạn hàng ngũ cộng đồng hải ngoại. Người cộng sản biết rõ cộng đồng Người Việt Quốc Gia chúng ta tại các châu (Âu-Mỹ-Úc) là thành trì chống cộng, là kho tàng của tài năng chất xám, là nguồn cung cấp dồi dào về ngoại tệ mỗi năm, là thành tựu của các công tác ngoại vận vạch trần các vi phạm nhân quyền dưới chế độ bạo lực và gian dối của họ, là sức mạnh yểm trợ tinh thần cho các nhà đấu tranh trong nước, cho nên một mặt họ vẫn tìm mọi cách o bế, chiêu dụng, mặt khác vẫn âm mưu phá tan Niềm Tin và sự Đoàn Kết của chúng ta. Từ những câu sĩ nhục chúng ta là “Ma cô đĩ điếm, phản bội Tổ Quốc...”, đến nay thì lại gọi là “Khúc ruột thân thương xa nghìn dặm, một bộ phận không thể tách rời của Dân Tộc...”, cũng chỉ vì hơn 10 tỷ đô la Mỹ nhận được mỗi năm để gián tiếp nuôi sống chế độ thống trị của họ.
Tử huyệt của chế độ cộng sản có thể khái quát nhìn thấy là : -- Mất lòng dân vì đã để lộ chân tướng tuyên truyền lừa bịp, không còn ai muốn lao vào cuộc chiến một cách cuồng nhiệt, bất chấp mọi hy sinh như trước đây -- Ở vào thế thủ vì phải lo bảo vệ những tài sản đã cướp đoạt được, vì lẽ đó đã mất đi quyền chủ động trong mọi cuộc đấu tranh -- Đảng cộng sản đã bị đồng đô la của Mỹ phá hoại ngay từ ngày gọi là Đổi Mới đến nay, tranh chấp nội bộ vì quyền lợi ngày càng trầm trọng, không còn là một “khối độc thể” có sức mạnh như trước, dù đó chỉ là sức mạnh của bạo lực --  Giá trị chiến đấu “Vì Đảng” của đảng viên ngày càng sụt giảm, vào đảng để kiếm quyền lợi chứ không phải vì lý tưởng. Trước đây họ không có gì cho nên cần phải chiến đấu để có. Đến nay thì lại có quá nhiều tài sản riêng tư, do tham nhũng hối lộ, đặc quyền đặc lợi, cho nên chỉ lo bảo vệ những gì đã tước đoạt được từ người dân, từ miền Nam. Tham nhũng đã trở thành “quốc nạn”, thậm chí đã tạo ra tư tưởng : “Tham nhũng từ đảng mà ra, diệt tham nhũng là diệt đảng”, cho nên họ chỉ còn cố bám víu vào đảng để được tiếp tục tham nhũng, chứ không phải bị nhồi sọ về ý thức hệ của đảng -- Mất điểm tựa vững chắc là khối cộng sản quốc tế từ khi Liên Sô và Đông Âu sụp đổ, Bắc Hàn và Cu-Ba thì đang hấp hối, đói nghèo kiệt quệ. Họ phải dựa vào Trung Cộng để sống còn, cam tâm làm chư hầu để bảo vệ quyền lợi của đảng, và vì như thế, họ càng để lộ mặt hèn hạ Bán Nước, gây căm phẫn trong lòng Dân.
Đây chỉ là những suy nghĩ đại cương trong ngày tưởng niệm Quốc Hận 37 năm, không phải là một bài nghiên cứu tường tận về hiện tình đất nước và cộng đồng hải ngoại. Nhập vào khí thế hăng say của đồng hương tại Úc đang chuẩn bị mọi công tác cần thiết biểu dương tinh thần Yêu Nước và Cứu Nước, đánh dấu 37 năm lìa xa Tổ Quốc, tôi luôn nghĩ và tin rằng Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia là một thành trì vững mạnh có thề góp công tích cực cùng Toàn Dân vùng lên đấu tranh đòi lại Lẽ Sống của người dân Việt, trong thế liên hoàn Hải Ngoại - Quốc Nội.
Vì đại nghĩa Dân Tộc, vì niềm tự hào chính đáng và danh dự của người tỵ nạn cộng sản, chúng ta có thể bỏ qua các tỵ hiềm ganh ghét cá nhân nếu có, những gay cấn nhất thời cục bộ trong mọi tập hợp, để cùng chung lòng bảo vệ Sức Mạnh của chúng ta. Với tấm lòng trong sáng, và để đối đầu với mọi âm mưu của cộng sản và tay sai rình rập phá hoại sự Đoàn Kết của Cộng Đồng Tự Do, chúng ta cần khai thác thêm thế Mạnh mà chúng ta đã và đang có :  --  Nắm được Chính Nghĩa Dân Tộc, có thể huy động được sức mạnh của Lòng Người, Lòng Dân -– Chúng ta trưởng thành trong đau khổ, trong tù đày, trong uất hận, trong ly tán gia đình, trong cảnh lưu vong tủi nhục. Không bị mê hoặc bởi những lời tuyên truyền lừa bịp, những lời ngon ngọt dối trá. Đây là bài học quý giá giúp cho chúng ta tiếp tục chiến đấu để tự cứu mình, góp công cứu Người và cứu Nước -- Từ hải ngoại, chúng ta khai thác được sức mạnh của truyền thông để phá vỡ sự bưng bít thông tin của chế độ cộng sản -- Thấm nhuần được tư tưởng và nếp sống đích thực của nền Tự Do Dân Chủ để tiếp nhận thêm những ý kiến chân chính, hướng dẫn hành động tập thể -- Giao tiếp được với các chính quyền sở tại, Quốc Hội, các cơ quan truyền thông ngoại quốc, để trình bày với đầy đủ bằng chứng xác thực về các vi phạm nhân quyền của CSVN, làm thức tỉnh được lương tâm nhân loại, trong các công tác Quốc Tế vận...
Nhưng muốn đạt được thành công, giữ vẹn Niềm Tin và sức mạnh Đoàn Kết, tôi thiển nghĩ mọi kế hoạch và chiến thuật hành động đều phải phát xuất từ căn bản cái TÂM trong sáng vì Dân Tộc chứ không phải vì tham vọng cá nhân hay phe nhóm tổ chức. Ý nguyện của mỗi người không phải chỉ biết “Muốn thành công” mà không chịu “Hành động” chính đáng, và cũng không bao giờ đặt cái Ta lên trên Tổ Chức chân chính (cần phải có để tạo Thế và Lực chung) và đừng bao giờ dám nghĩ đặt Tổ Chức lên trên Tổ Quốc.
35 năm về trước, với số người tỵ nạn cộng sản ít oi đầu tiên đặt chân lên đất tạm dung này từ các đảo xa xôi, anh em chúng tôi đã huy động tổ chức Ngày Quốc Hận Đầu Tiên tại Sydney. Không phải là một cuộc biểu tình, mà là một buổi Diễn Hành Im Lặng với mấy trăm người bịt khăn tang trắng, sắp hàng nghiêm chỉnh đi khắp các đường chính trong thành phố. Chúng tôi có  yêu cầu xe cảnh sát dẫn đầu. Chúng tôi và đồng hương từ các “hostels” đã đi xe lửa về thành phố Sydney, nhiều người ngơ ngác lạc đường, dáo dát tìm nhau, tay cầm cờ Vàng Ba Sọc Đỏ Quốc Gia làm bằng giấy, đầu chit khăn tang, lặng lẽ tập họp tại địa điểm đã được anh em hướng dẫn đến, và im lặng tuần hành, cảnh tượng thật nao lòng, ngậm ngùi, đầy uất hận. Lúc bấy giờ, 35 năm về trước, tất cả đồng hương tỵ nạn đều sống trong các trại tạm cư, làm gì có nhà cửa xe cộ riêng tư, đời sống sung túc phương tiện như bây giờ. Đây là lần đầu tiên người bản xứ Úc thấy được cảnh tượng này, không hiểu chuyện gì đã xảy ra, không biết nhóm người chit khăn tang tuần hành im lặng này là ai, họ đứng lại bên đường nhìn chúng tôi đi qua, các cơ quan truyền thông ngoại quốc ráo riết quay phim, tường thuật. Đến khi tan hàng tại công viên Hyde Park trong thành phố, dân chúng Úc đã đổ xô đến hỏi chúng tôi : “ Anh là Ai ? Có phải Thuyền Nhân không ?”. Tôi đã đại diện đồng hương, hãnh diện trả lời : “Chúng tôi là những người Việt Nam đã bị cộng sản cướp mất quê hương, đang xin tỵ nạn tại đây, mong tìm được Tự Do Dân Chủ trong đời sống mới. Chúng tôi đã dùng phương tiện là những chiếc thuyền, chiếc ghe đánh cá để vượt biển thoát khỏi chế độ cộng sản, đồng bào chúng tôi đã chết trên biển Đông... Danh từ “Thuyền Nhân – Boat People – là do các cơ quan truyền thông ngoại quốc đã tự đặt tên gọi cho chúng tôi, xin quý vị hãy gọi chúng tôi một cách chính đáng là “Người Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản” ...
Thời gian vừa qua, tôi lại được nghe câu hỏi “Anh là Ai ?”, trong một bối cảnh khác. Đấy là câu hỏi của người nhạc sĩ trẻ tuổi Việt Khang trong nước, đang sống dưới chế độ bạo quyền cộng sản, đã bị bắt giam vì dám ngang nhiên dùng sáng tác âm nhạc để hỏi thẳng vào mặt những tên cộng sản đầy bạo lực : - Các anh là ai mà sao lại đánh tôi, chửi tôi, bắt tôi, khi tôi chẳng làm điều gì sai, tôi chỉ có lòng yêu Nước, tôi chỉ muốn chống Tàu xâm lược...”. Lời ca tiếng nhạc của Việt Khang, tiếng thét của người dân oan, lời tuyên xưng bất khuất của những nhà đấu tranh quốc nội, thực sự là những viên đạn đúc bằng Máu Tim của nhiều thế hệ đang bắn vào thành trì độc tài cộng sản trên quê hương chúng ta. Những viên đạn không phải đúc bằng sắt thép, vì cho dù là sắt thép cũng sẽ bị hao mòn bởi thời gian, và sắt thép vô tri có thể được con người sử dụng để tạo thành chiến tranh hủy diệt, làm vũ khí cho những kẻ Ác Tâm đàn áp đồng loại. Những viên đạn đúc bằng Máu Tim là những viên đạn đúc bằng Máu Nhân Bản, bằng lửa nung kiên cường, bằng ý chí bất khuất, bằng sự đòi hỏi Công Bằng và Tự Do. Những viên đạn này không phải là khí cụ bạo lực để trả thù bạo lực, không dùng ác tâm để tạo thêm hận thù, mà chỉ dùng máu của quả tim yêu chuộng Tự Do Nhân Bản để đòi hỏi Lẽ Sống chính đáng của Con Người.
Với Sức Mạnh của Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia, với Niềm Tin và sự Đoàn Kết trong tinh thần bất khuất của những người con của Mẹ Việt Nam thực lòng yêu Nước, cho dù sống lưu vong nơi xứ lạ quê người hoặc đang bị đày đọa ngay trên quê hương mình, nhất định Chính Nghĩa Dân Tộc sẽ chiến thắng Bạo Lực và Dối Trá, Độc Tài toàn trị. Lịch sử nhân loại và lịch sử của Tổ Quốc chúng ta đã chứng minh điều đó.
Tôi tin rằng với quyết tâm cùng nhau bảo vệ và phát huy Sức Mạnh của Cộng Đồng Người Việt Tự Do của chúng ta tại Úc cũng như các Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia tại hải ngoại, chúng ta sẽ không bao giờ nghe nhạc sĩ Việt Khang hoặc bất cứ thế hệ Trẻ nào trong nước chuyển đổi lời ca tiếng hát, hoặc cất lên tiếng hỏi chúng ta, từ quốc nội gửi ra : - “Các Anh là Ai ? Sao lại thờ ơ, “vô cảm”, trước nỗi khổ đau tang tóc của đồng bào nơi quê hương cội nguồn ? Sao lại thản nhiên nhìn đất nước đang bị họa diệt vong ? Sao lại cất tiếng cười vang trên cảnh lầm than của Tổ Quốc ? Sao lại đùa vui trên thân em gầy guộc chỉ bằng tuổi cháu con ?”.... 

Chúng ta sẽ không bao giờ phải cúi mặt, nghẹn lời, trước các Thế Hệ mai sau.
Võ Đại Tôn
4.2012 - Úc Châu.

Bài Xem Nhiều