We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 23 April 2012

Úc Châu : Một Thanh Niên VN Biểu Tình Đơn Độc Trước Toà Đại Sứ VC Canberra


 
Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu
Vietnamese Community in Australia
PO Box 2115 Footscray VIC 3011
Tel: 0411 756 552    Email:
sicmaa.nguyen@gmail.com

THÔNG CÁO BÁO CHÍ CỦA CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO ÚC CHÂUCông bố ngày 23-4-2012

“Với tấm biển nhỏ đeo trước ngực này, anh Trương Quốc Việt, một người trẻ, công dân VN, người đã bị CSVN cướp đất, cướp nhà, đánh dập và bỏ tù, đã nói lên được phần nào những gì đã và đang xãy ra cho người dân và đất nước VN hiện nay” Ông Nguyễn Thế Phong, Chủ tịch CĐNVTD-UC đã lên tiếng về một sự kiện lịch sữ vừa mới xảy ra trước Toà Đại sứ CSVN tại Canberra sáng sớm ngày 23-4-2012  hôm nay.

Vào 8 giờ sáng ngày 23-4-2012, một thanh niên VN từ VN sang Úc theo diện “Business visa” đã bắt đầu một cuộc biểu tình đơn độc trước cổng của Đại Sứ Quán VN tại thủ đô Canberra của Úc Châu  để đòi công lý và đòi  trả nhà và đất mà nhà nước CSVN đã cưỡng chiếm của gia đình anh vào năm 2009. Đây là lần đầu tiên một người VN, nạn nhân trực tiếp của hành động cướp nhà, cướp đất trong nước, biểu tình phản đối và lên án những hành động vi phạm nhân quyền của CSVN tại hải ngoại. Ông Phong cho biết.

“Việc cưỡng chiếm và cướp đoạt tài sản và nhà đất không bồi thường hay chỉ bồi thường một cách tượng trưng cho các nạn nhân thuộc thành phần “thấp cổ, bé miệng và nghèo túng” của Đảng và Nhà nước CSVN đã trở thành một chuyện thường ngày và lan tràn trên khắp mọi nơi từ thành thị đến thôn quê tại VN. Đảng Cộng Sản và nhà cầm quyền CSVN ngày nay đã trở thành và hành xữ như một đảng cướp có toàn quyền sinh sát, cướp đoạt, lên án, bỏ tù bất cứ một người dân nào bất chấp hiến pháp hay luật lệ mà chính họ đã ban ra. Hàng trăm ngàn tài sản, đất đai, ruộng nương của người dân vô tội và của các tôn giáo, thậm chí đến nghĩa địa, nơi chôn mồ mả ông bà của họ đã bị các cấp chánh quyền và giới lảnh đạo đảng  CSVN cướp đoạt một cách trái phép hoặc ngang nhiên  tịch thu bằng vũ lực dưới những chiêu bài như: “phát triển đô thị, quy hoạch đất đai hay nhà nước trưng thu”. Những ai cưỡng lại hay chống đối đều bị gán cho tội danh “chống người thi hành công vụ” bị đánh đập hay bỏ tù.” Ông Phong nói.

Ông tuyên bố: “Việc một người công dân VN đã phải ngồi phản đối và đòi hỏi công lý trước toà đại sứ của mình ở ngoại quốc như thế này là một bằng chứng hùng hồn về tình trạng vi phạm nhân quyền trầm trọng của nhà cầm quyền CSVN hiện nay. Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu ủng hộ hành động can đảm này của anh Trương Quốc Việt và yêu cầu nhà cầm quyền CSVN phải ngưng, ngăn chặn và trả lại những đất đai, tài sản cho những nạn nhân bao gồm cả những tài sản và đất đai của các tôn giáo mà họ đã chiếm đoạt một cách phi pháp và bằng vũ lực từ trước đến nay”.

“Chúng tôi kêu gọi Chính phủ và các vị Dân biểu của Quốc Hội Úc hãy bày tỏ sự quan tâm về trường hợp của anh Trương Quốc Việt nói riêng và tình trạng vi phạm nhân quyền của nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa VN nói chung”

Ông Phong kêu gọi toàn thể cộng đồng người Việt tại Úc và những ai quan tâm đến tình trạng vi phạm, đàn áp nhân quyền tại VN trên toàn thế giới hãy đồng loạt tham gia ký vào một Kiến Nghị Thư trên mạng (
on-line)  đệ trình cho Thượng viện Quốc Hội Úc Châu đòi cải thiện Nhân Quyền tại VN đang do Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu  khởi xướng qua địa chỉ: www.gopetition.com/petitions/nhanquyentaivn  Hạn chót để ký vào Kiến Nghị Thư  này là ngày 17-6-2012.

Mọi chi tiết liên quan đến Thông cáo này, xin liên lạc với ông Nguyễn Thế Phong qua điện thoại số 0411 756 552
---

Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu
Vietnamese Community in Australia
PO Box 2115 Footscray VIC 3011
Tel: 0411 756 552    Email:
sicmaa.nguyen@gmail.com
MEDIA RELEASE
FROM THE VIETNAMESE COMMUNITY IN AUSTRALIA
(For immediate publication on 23-4-2012)

“Return the little house for my family and the COMMON house to the Vietnamese people”
“ With this small poster worn over his neck,  Mr Truong Quoc Viet, a young man, citizen of the Socialist Republic of Vietnam, whose family’s house and land were destroyed, he himself was violently bashed and put into jail, represents what has been going on for the people of Vietnam today” Mr Phong Nguyen, Federal President of the Vietnamese Community in Australia commented about a historical event  that took place in front of the Vietnamese Embassy in Canberra today 23-4-2012.

At 8am on 23-4-2012, a young Vietnamese man who comes to Australia from Viet-Nam on a Business visa has begun a sitting protest in front of the Vietnamese Embassy in Canberra, Capital of Australia, to demand justice and the return of the house and land that the Vietnamese Government has forcefully and illegally taken from his family in 2009. This is a first time ever, a robbed house and land owner and victim is protesting against the human rights abuse of the Vietnamese Communist Government outside Vietnam. Mr Phong informed.

“ The illegal stealing, robbing, confiscation and acquisition of property, house and/or land of the “poor and powerless” people for  little or no compensations by the Vietnamese Communist Party members and government has become a daily occurrence and spread all over from large cities to small hamlets in Vietnam. The Vietnamese Communist Party and Government have behaved and turned themselves into a mafia organisation and regime. They gave themselves ALL the  powers and rights to take away, to robe, to sentence, to put into jail any citizen who dares to protest against their illegal actions, ignoring all of the laws and the constitution they, themselves, have legislated. Hundreds of thousands of properties, buildings, farmlands, houses, privately owned lands of the innocent victims and of independent churches, even cemeteries and sacred burial sites, were illegally and forcibly “acquired” or stolen by the Vietnamese Communist party members and government officials under the guise and excuse of “rezoning, town planning or government acquisition” Anyone who opposes, stands up or tries to protect their property would be accused of “opposing the authorities from carrying out public duties”  bashed or jailed or both”. Mr Phong said.      

Mr Phong declared: “The fact that a Vietnamese citizen has to resort to siting-in to protest and demand justice in front of his own country’s embassy like this is a clear and strong evidence of the serious human rights violation of the Vietnamese Government today. The Vietnamese Community in Australia strongly supports this courageous act of Mr Truong Quoc Viet and demands that the Vietnamese Communist Government must stop, prevent and return all stolen and illegally acquired lands and properties, including properties and lands of independent churches to the victims”

“We call upon the Government and Parliamentary members of Australia to express their concern about Mr Truong Quoc Viet’s case and the worsen human rights situation in the Socialist Republic of Vietnam as a whole” Mr Phong said.

Mr Phong asked and encouraged everyone in the Vietnamese Community in Australia and those who are concerned about the violations of human rights in VN  throughout the world to sign an on-line petition that the Vietnamese Community in Australia has set up at
www.gopetition.com/petitions/nhanquyentaivn   which has been sponsored by Senator Ron Boswell from the state of Queensland seeking greater control and scrutiny of the Parliament over the annual Australia-Vietnam Human Rights Dialogue and Australian Development Aids for VN. The petition is available for signing until 17th June 2012.

For further inquiries regarding this Media Release, please contact Mr. Nguyen The Phong on +61 411 756 552.  
---

Tọa kháng trước toà đại sứ VC tại Canberra (thủ đô Úc Châu)
Canberra, ngày 23.04.2012
Hãy trả "nhà nhỏ" cho gia đình tôi và "NHÀ LỚN" cho dân tộc tôi!
Return the "private house" to my family and return the "COMMON HOUSE" to my Vietnamese people!

Đó là hai hàng chữ Anh-Việt mà anh Trương Quốc Việt đã mang trên ngực, toạ kháng trước toà đại sứ VC tại Canberra (thủ đô Úc Châu) để phản đối những hành động bạo ngược cướp đất, phá nhà, bắt dân của nhà cầm quyền CSVN.

Ở trong nước, có cả hàng ngàn, hàng chục ngàn dân oan và có thể nhiều hơn đã biểu tình, khiếu kiện với nhà cầm quyền CSVN trong hàng chục năm qua từ trung ương tới các địa phương xa xôi nhưng vẫn đất mất nhà tan, vẫn đói khổ lầm than.

Thì nay anh Trương Quốc Việt một người dân oan Việt Nam đã đem những điều oan ức ấy ra tới nước ngoài và đến ngay trước toà đại sứ của CSVN để bày tỏ sự phản đối của gia đình, bản thân một người dân oan và của chính dân tộc của anh - Dân Tộc Việt Nam.



































http://www.lyhuong.net/uc/index.php/shcd/2039-2039

--------------

Trương Quốc Việt biểu tình bước vào ngày thứ hai


Canberra, 24.04.2012

Trời lát đát mưa thu, anh Việt vẫn còn đứng trước toà đại sứ VC, bên cạnh căn lều tạm thời như người không nhà. Hôm nay có sự hiện diện của ông Nguyễn Thế Phong - Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do liên bang Úc Châu - đến thăm và ủng hộ tinh thần anh Việt sau khi được tin anh Việt biểu tình trước toà đại sứ VC để phản đối nhà cầm quyền CSVN cướp nhà cửa của anh. Theo anh Việt cho biết có cơ quan turyển thông, báo chí Việt Nam ở Úc và Mỹ đến hoặc gọi tới phỏng vấn anh và thỉnh thoảng cũng có vài đồng hương quan tâm gọi điện thoại đến ân cần thăm hỏi và ủng hộ anh.

Mưa mỗi lúc mỗi nặng hạt, anh Trương Quốc Việt vẫn đeo tấm biểu ngữ trước ngực: "Hãy trả căn nhà nhỏ cho gia đình tôi và trả lại căn nhà lớn cho dân tộc tôi". Dù trời mưa anh  sẽ mãi đứng đây phản đối cho đến khi nào căn nhà nhỏ của anh được hoàn trả lại và căn nhà lớn của người dân Việt được hoàn trả lại cho người dân Việt. Đó là tâm nguyện của anh.


 










































---

Thế Lực Đấu Tranh Tại Hải Ngoại: Hủy bỏ chương trình ‘Mừng Xuân Đại Thắng 30.4’ tại Berlin ngày 30.4.2012

http://vietbao.com/images/upload/2011/2011-05/2011-05-04/QuocHan_30-04-2011_TAI_DUC__VB_1_-large.jpg 
Thông Báo
Hủy bỏ việc bán show lại cho chương trình ca nhạc tại Berlin ngày 30.4.2012

Kính gởi: Quí đồng hương người Việt hải ngoại
Công ty SGN Entertainment xin thông báo
Trong chương trình lưu diễn các nước Âu Châu thường xuyên hàng năm của tuần lể mùa xuân, Công ty SGN Entertainment có mời những nghệ sĩ hải ngoại tham dự, trong đó có M.C Nguyễn Ngọc Ngạn, Ý Lan, Bằng Kiều, Minh Tuyết, Nguyễn Hồng Nhung, Đan Nguyên, Quốc Khanh, Thúy Nga, Lê Tín, Hoàng Thi, Trung Nghĩa.
Tuy nhiên, năm nay Công ty chúng tôi chỉ trực tiếp đứng ra tổ chức ca nhạc tại Paris ngày 28 tháng 4, còn chương trình tại Norway ngày 29 tháng 4 và Berlin ngày 30 tháng 4 chúng tôi đã bán dàn lại cho những bầu show chuyên kinh doanh về trình diễn văn nghệ tại nơi đó. Chúng tôi không liên hệ gì đến show này.
Để tránh sự hiểu lầm của quí đồng hương người Việt hải ngoại, Công ty SGN Entertainment quyết định hủy bỏ việc bán show lại cho chương trình ca nhạc được tổ chức tại Berlin ngày 30.4.2012.

Chân thành cáo lổi cùng quí khán giả và anh chị em nghệ sĩ.
Đặc biệt, 2 show ca nhạc tại Paris Thứ Bảy ngày 28 tháng 4 và Norway Chủ Nhật ngày 29 tháng 4 vẩn diễn ra như thường lệ.

Trân trọng kính chào,

Sĩ Nguyễn,

 ----
Đà Nẵng Cá Mập Tấn Công.

Vì sao cá mập biển Quy Nhơn tấn công người? (Tổng hợp tin HOT 17/4)Đám Việt kiều về "du dâm" ở Đà Nẵng bị cá mập tấn công chết càng nhiều càng tốt, vì đám Việt kiều này sống chỉ làm lợi cho Việt cộng được sống dai để đàn áp dân nghèo thì có ích gì. Đám Việt kiều này đã quên vì đâu mà phải chịu lưu lạc nơi xứ người, bây giờ được yên ổn lại muốn "áo gấm về làng" để huênh hoang với dân nghèo mà đành lòng sao? Họ không nghĩ do đâu mà bọn Việt cộng còn sống dai dẳng cho đến ngày hôm nay. Nếu không có 500 ngàn lượt Việt kiều về du hí hàng năm trong 37năm qua thì liệu bọn Việt cộng đã bị điêu đứng như thế nào không? Cho nên những tên Việt kiều này bị cá mập tấn công chết tên nào thì đỡ tên đó, chỉ có tụi Việt cộng là thương tiếc vì sẽ bị mất một mối lợi mà thôi.
"Việt gian, Việt cộng, Việt kiều
Ba tên chụm lại tiêu điều nước Nam".

Tiền Giang : Truyền Đơn Bà Con Nên Đọc

Truyền đơn đã được Khối 8406 rãi ở một Công Viên ở Tiền Giang.
CXN_Truyền đơn của Khối 8406 tại Tiền Giang

http://chauxuannguyen.wordpress.com/2012/04/23/cxn_truy%E1%BB%81n-d%C6%A1n-c%E1%BB%A7a-kh%E1%BB%91i-8406-t%E1%BA%A1i-ti%E1%BB%81n-giang/

Thư viết cho con trai ngày ấy và chuyện bệnh viện bây giờ


LTS: Liên tiếp trong những ngày qua, báo chí phản ánh nhiều trường hợp chết bất thường của các sản phụ và thai nhi tại nhiều bệnh viện trong cả nước. Thực ra chuyện này không phải bây giờ mới có nhưng người dân giờ đây đã phản ứng một cách mạnh mẽ trước cái chết tức tưởi của người thân, chứ không còn im lặng như trước kia.
Phản ứng của họ đã khiến dư luận và báo chí chú ý. Do đó, những cái chết thương tâm đó mới được cộng đồng trong và ngoài nước biết tới. Vẫn biết, nghề nào cũng có “tai nạn nghề nghiệp”, kể cả ngành Y. Nhưng điều đáng nói là, tai nạn ở đây phần nhiều không phải do chuyên môn mà do thái độ tắc trách, khinh thường sinh mạng con người, vòi vĩnh tiền bạc của các nhân viên y tế.
Bẩy năm trước đây, con trai của Người Buôn Gió cũng suýt chết trong một ca đỡ đẻ cẩu thả như vậy. Chúng tôi xin đăng lại bài viết của anh.
—————————————-
Con thân yêu của bố,
Con ở nhà ăn nhiều và ngủ ngoan chứ. Bố còn đang làm công trình dưới Hải Phòng. Mấy hôm nay mưa rất nhiều khiến công việc của bố bị đình chỉ, tối nay trời vẫn mưa khiến bố nhớ con đến cồn cào. Bố nhớ cái miệng cười tủm tỉm khi con tí mẹ no, nhớ ngẩn ngơ cả người con trai ạ!
Con trai của bố, con sinh ra khi bố đã 34 tuổi. Trong cái thời đại Hồ Chí Minh mà dọc đường vào thành phố có tấm băng rôn:
- Vẻ vang thay thời đại Hồ Chí Minh Vậy là con của bố được may mắn sinh ra trong một thời đại vẻ vang, mọi biên bản, đơn từ đều có dòng chữ đầy ắp hy vọng:
- Độc lập – Tự Do- Hạnh phúc
Rồi người ta còn tung hô dài dài câu – Xã hội công bằng, dân chủ văn minh
Lịch sử nước ta có nhiều thời đại. Sau này con sẽ được học về thời đại Hùng Vương, thời Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê… Nhưng những thời đại ấy, bố cũng chỉ học được từ sách giáo khoa như con sau này thôi. Vậy bố sẽ kể dần cho con nghe về thời đại mà con đã sinh ra, cũng là thời đại mà bố chứng kiến, sống và làm việc theo hiến pháp thời đại đó. Một thời đại mà nhà nước ta bảo rằng hào hùng, vinh quang và vẻ vang hơm mọi thời đại khác.
Đất nước ta hiện nay có rất nhiều người tốt việc tốt. Học sinh thì học giỏi, cán bộ, công chức cần cù liêm khiết, lãnh đạo sáng suốt…
Hôm mẹ con trở dạ, bố đưa mẹ vào viện Nhi Trung Ương. Cô bác sĩ đeo kính cận chăm sóc mẹ con rất tận tình. Cô ấy là người quen của bạn mẹ con. Bố và mẹ đã gặp cô ấy từ trước để nhờ săn sóc và khám sức khoẻ, theo dõi cho cả hai mẹ con. Bởi vậy cô ấy đã không phải rào đón, thân thiện như người nhà bảo với bố rằng
Thi thể chị Hạnh được đưa đi khám nghiệm. Ảnh: VnExpress
- Vợ anh tử cung hẹp, phải mổ đấy anh ạ!
Bố không nghĩ gì nhiều. Làm sao mà bố dám tính toán với đứa con trai của bố sắp chào đời tốn bao nhiêu. Bố chỉ hỏi
- Em cần bao nhiêu? Cô ấy bảo:
- Bác sĩ mổ 5 trăm, y tá 200, tiền bệnh viện 500, hộ lý 100.
Bố không nhớ rõ, chỉ nghe cô ấy tổng kết là triệu rưởi. Tiền cược viện phí một triệu thì bệnh viện đã thu ngay từ lúc vào cổng. Cái bác thu tiền ấy thấy bố cuống quýt còn quát:
- Cứ nộp tiền xong đã, đẻ ngay đâu mà lo!
Bố không biết lúc ấy bố quên tiền thì con trai bố có phải sinh ra ở gốc sấu phố Tràng Thi không. Nhưng nhờ ơn Đảng và Bác Hồ, dạo này ai đến viện cũng chuẩn bị tiền nộp trước cả. Bố cũng cầm theo mấy tháng lương cho nên một triệu để lấy tờ giấy đưa hai mẹ con cho cô bạn bác sĩ kia đưa vào trong cũng là chuyện nhỏ.
Bố đưa cho cô bác sĩ ấy hai triệu với lời dặn:
- Em cứ liệu mà lo, thiếu bao nhiêu bảo anh đưa thêm.
Cô ấy rút điện thoại gọi ngay bác sĩ Hưng là người phụ trách phòng mổ. Lúc này thì mẹ con đang ở trong phòng đỡ đẻ, bấy giờ là 6 giờ chiều ngày 28/10/2005. Bác sĩ Hưng đến rút điện thoại gọi bác sĩ Hà trực phòng đỡ đẻ xin được phép mổ cho mẹ con. Nhưng bác sĩ Hà không đồng ý. Nguyên nhân là thế này:
Thường mỗi ca đỡ đẻ, cái luật bất thành văn là trường hợp sinh ở phòng đỡ đẻ, ca đỡ được bồi dưỡng 700. Nếu ca nào khó thì mới chuyển qua phòng mổ. Tiền bồi dưỡng đương nhiên là phòng mổ nhận.
Bố cũng thấy cái khó trong việc này, nên bố đề nghị gặp bác sĩ Hà để xin mổ cho mẹ con theo yêu cầu. Nhưng bác sĩ Hà nhất quyết không gặp, không cho bố cơ hội dúi cái phong bì bẩy lít. Hoá ra bác sĩ Hà tử tế, bác ấy cho rằng mẹ khoẻ, con khoẻ cứ đẻ thường cũng được. Có nghĩa bác ấy quân tử, muốn nhận tiền thì cũng mó tay vào việc chứ nhất quyết chả chịu ăn không?
Đến 3 giờ sáng thì mẹ con vỡ ối, mẹ con quằn quại, nhăn nhó nhìn bố cầu cứu. Bên ngoài bác sĩ Hưng thúc bố nói chuyện với bác sĩ Hà. Nhưng bố thiếu nước quỳ xuống van xin, hai tay cung kính dâng tiền mà bác sĩ Hà kiên quyết không đồng ý. Bác ấy cứ khăng khăng là để đẻ thường.
Đến 6 giờ sáng hết ca của bác sĩ Hưng, thì bác sĩ Hà đồng ý cho mổ. Con trai của bố 3,2 kg, đủ tháng. Siêu âm hàng kỳ đều khoẻ mạnh. Lúc sinh ra người tím ngắt, thở không nổi. Bác sĩ điều trị Trách nói rằng con có thể bị bệnh tim.
Cứ thấy bóng dáng áo blu là bố muốn quỳ lạy vì sợ hãi, bố dúi tiền cho bất cứ ai để van xin.
Bố dựa vào tường khóc, bố nhìn con nằm trong lồng kính thở ô-xy mà bố đứng không nổi. Bố chỉ muốn moi tim mình ra cho con trai bố mạnh khoẻ. Bố ngã quỵ xuống sàn bệnh viện ôm mặt khóc từng cơn. Mọi người đỡ bố dậy, khuyên bố bình tĩnh. Bố lấy hết hơi sức run rẩy lấy điện thoại gọi cho bác Hưng, bác Oanh và các ông bà hai bên nội ngoại cầu cứu.
Lúc sau, cũng nhanh mọi người kéo đến vì đều ở quanh đó. Bác Hưng đỡ bố dậy bảo:
- Thôi mày đừng khóc, tao sẽ làm hết sức mình. Nhưng có gì thì mày cũng phải chấp nhận số phận.
Bác Oanh gọi điện nhờ người sang Khoa Nhi Thuỵ Điển để phòng tình huống chuyển con sang đấy chạy chữa.
Bà Thoa gọi bà Lan là bác sĩ khoa Nhi. Bà Lan dẫn bố vào gặp mọi người trực ca phòng sơ sinh. Nói rằng bố là em họ, mọi người cố giúp đỡ cho cháu. Còn nhiều người nữa đến phòng sơ sinh nhận con là họ hàng. Các bác sĩ trực bảo:
- Em bé này có người nhà khắp bệnh viện!
Họ bảo bố cứ yên tâm, sẽ chụp phim và gửi mẫu xét nghiệm con sang khoa nhi Thuỵ Điển. Sau đó sẽ hội chẩn.
Bố như kẻ mất hồn, bố chạy về chỗ mẹ con nằm. Hai người sản phụ một giường nằm. Những sản phụ vừa qua ca mổ đang oằn mình vì đau đớn, chỉ nghiêng một chút là rơi xuống đất. Bố ngồi xuống tựa cái ngực vào giường làm thành đỡ cho mẹ con khỏi lăn. Bà bác sĩ khoa sản phụ đi qua. Bố hỏi:
- Cô ơi, sao cái giường góc kia còn trống, không cho vợ cháu nằm?
Bà ấy bảo:
- Chỗ ấy có người đặt rồi!
Bố đẩy mẹ con nằm sâu vào trong đuổi theo bà ấy dúi vào túi áo blu rộng hai trăm:
- Cô cho vợ cháu nằm, lúc nào người ta đến cô trả cũng đuợc. Cháu phải chạy đi xem con cháu thế nào, cô ngó giúp vợ cháu một lát.
Bà ấy vẫy tay gọi hai y tá mang xe đến để chuyển mẹ con sang giường trống, lại còn ân cần cúi xuống hỏi gì mẹ con. Bố mới chạy sang khoa sơ sinh bám cửa ngoài nhìn con đang nằm trong lồng kính, dây rợ lằng nhằng với máy móc. Bố lại khóc.
Bố khóc một lát rồi tự nhủ, bố phải gắng hết sức không thể bỏ qua bất cứ điều gì để lo cho con. Bố chạy tìm cô bác sĩ người quen của mẹ. Bố đưa cô ấy một triệu, bảo rằng cứ mỗi ca trực 24 tiếng. Đầu mỗi ca em hãy vào đưa 500. Tuy đã nhờ rồi nhưng em cứ phải đưa họ tiền.
Bố tìm người phụ trách việc xét nghiệm, cô ấy bảo chiều có xe sang Nhi cô ấy đi luôn. Bố đưa cô ấy ba trăm, van xin cô ấy đi tắc xi luôn bây giờ. May cô ấy tử tế cũng nhận lời đi ngay.
Mẹ con gọi điện. Bố chạy về bên mẹ, cố lau hết nước mắt để mẹ con không biết. Mẹ hỏi con mình thế nào. Bố bảo bình thường. Anh phải chạy ra đây một tí, bố chạy vội ra ngoài trước khi nước mắt trằn ra. Bố không thể để cho mẹ con biết trong lúc mẹ con còn đang yếu.
Chiều về có kết quả, con không có bệnh tim gì hết. Chỉ vì mẹ con vỡ ối mấy tiếng mà họ không cho mổ. Cho nên con bị ngạt và viêm phổi.
Con nằm trong lồng kính năm ngày. Hàng ngày bố cầm bình sữa vắt từ vú mẹ ủ trong lòng chạy sang phòng sơ sinh. Mấy hôm ấy trời rất lạnh. Sữa mẹ ra ít, được chút nào bố mang luôn đi chút đó. Cứ thấy bóng dáng áo blu là bố muốn quỳ lạy vì sợ hãi, bố dúi tiền cho bất cứ ai để van xin. Mà bố van xin có thành lời đâu, nghẹn hết, đến từ thứ ba là bố khóc. Mọi người ở đấy đều nhẵn mặt bố cả mấy ca trực.
Trời đổ mưa, bố luôn thủ trong người bình sữa và những cái phong bì chạy đi, chạy lại giữa phòng sản phụ và sơ sinh.
Cuối cùng nhờ ơn Đảng, bác Hồ và tổ tiên phù hộ. Con của bố đã khoẻ mạnh. Hôm bố mang sữa sang, bác sĩ bảo:
- Anh không phải mang, cháu khoẻ rồi, chúng tôi cho về với mẹ bây giờ!
Bố mừng lắm, nỗi mừng lớn hơn bất cứ nỗi mừng nào mà bố trải qua hơn ba mươi năm mà bố đã sống. Bố chạy về báo tin cho mẹ, bố kể lại câu chuyện, bố vừa kể vừa lau nước mắt vì sung sướng.
Xong bố chạy sang để đón con. Một cô y tá đang đẩy cái xe, cô ấy bế con lên định băng qua làn mưa sang bên mẹ. Bố thấy con khóc, bố đập nhẹ vào con nói:
- Nín đi con, bố đây này!
Thế mà con cũng nín ngay, cô y tá hỏi:
- Con anh số bao nhiêu?
Bố đọc số. Cô ấy nhìn trời mưa ngại ngần rồi nói:
- Mưa này vào lấy cái xe nôi cho cháu đi vậy.
Bố lôi ví ra, còn lại tờ một trăm. Bố đút vào túi cô ấy. Con được nằm trong cái xe nôi kính phủ sang bên mẹ. Cô y tá nhìn hồ sơ nói:
- Mẹ phường Hàng Mã, bố phường Hàng Buồm à? Gần nhau nhỉ? Em đưa cái số điện thoại này, nếu có cần người tắm cho cháu thì gọi em nhé.
Con thân yêu, con sinh ra ở một thời đại thật là vẻ vang. Thời đại mang tên vị lãnh tụ kính yêu. Hình ảnh vị lãnh tụ này xuất hiện nhiều nhất, hay gặp nhất trên những đồng tiền chúng ta vẫn hay sử dụng hàng ngày.
Sau này bố sẽ con sử dụng nhiều hình ảnh vị lãnh tụ kính yêu này để xin con đi học mẫu giáo. Khi con có mặt lần đầu tiên trên cuộc đời đã gắn liền với vị lãnh tụ anh minh này, khi con bắt đầu đến trường mầm non, tuổi thơ vị lãnh tụ lại cần có mặt. Sau này con đi làm, học nghề hay bất cứ cái gì đó. Con hãy nên nhớ công lao của lãnh tụ Hồ Chí Minh đã mang lại cho nhân dân ta, một thời đại ấm no, hạnh phúc.
Hãy luôn cầm bên mình những tấm hình vị lãnh tụ cao cả đó bất kể lúc nào, sẽ giúp con rất nhiều trên cuộc đời. Đây là lời dạy đầu tiên của bố. Cái mà bố đúc kết ở cuộc đời. Để con ghi nhớ lời dạy đầu tiên này. Bố đặt tên con là Bùi Minh Huấn…
Nguồn: Facebook Người Buôn Gió

-Bệnh Viện Kinh Bắc (Bắc Ninh): Dân tình phẫn nộ, ném đá CSCD
Dân Tộc Đứng Lên, CS sụp đổ. Dân Tộc Ngồi Yên, CS cởi cổ.

Brelin Nỗi Buồn Quốc Hận Tiếng Kêu Gào Xé Nát Con Tim : Ai ‘Mừng Xuân Đại Thắng 30.4’ ?

http://vietbao.com/images/upload/2011/2011-05/2011-05-04/QuocHan_30-04-2011_TAI_DUC__VB_1_-large.jpg
NHÂN NGÀY 30.4 - NÓI CHUYỆN VỚI
NHÀ VĂN NGUYỄN NGỌC NGẠN
ĐINH LÂM THANH
Thưa Anh Nguyễn Ngọc Ngạn.
Nếu Anh là một nhân vật bình thường, ít ai biết đến, dĩ nhiên tôi chẳng có ý kiến gì, nhưng Anh là một nhà văn, một người làm truyền thông (MC đại nhạc hội) nổi tiếng thì một người cầm bút tranh đấu cũng không thể bỏ qua được. Anh trốn thoát chế độ cộng sản cũng như tôi, đã phải trả một giá rất đắt bằng cách đổi mạng sống với công an, với may rủi thời cơ và sống chết với biển cả…thì tôi thiết tưởng, khi nói chuyện với Anh cũng không đến nổi vô ích như phải nói chuyện với đầu gối. Hơn nữa, tôi nghĩ rằng người cầm viết, làm MC thì thường chú tâm đến ý kiến của độc giả cũng như khán giả. Qua các vidéo tân nhạc Thúy Nga Paris tôi thường thấy Anh (xin bấm vào hình để xem trọn bài) đem thư độc giả ra ‘bình phẩm’ trên các chương trình do Anh và Nguyễn Cao Kỳ Duyện điều khiển, vậy thư (email) nầy có một mục đích rất đơn giản, không cần Anh đem ra bình phẩm mà để giúp Anh suy nghĩ và nhìn thấy con người thật của Anh rõ ràng hơn.

Vì lý do sinh sống thì Anh hợp tác với ai, làm chuyện gì là quyền tự do của một người đang sống trong một chế độ tự do. Nhưng thưa Anh, người xưa thường nói ‘đánh đĩ mười phương cũng phải chừa một phương để lấy chồng’. Tôi thấy câu nầy thật thích hợp, cần nêu ra đây để nhắn nhủ Anh ! Do đó, tôi muốn đề cập đến việc Anh hợp tác với các nhóm cộng sản nằm vùng để tổ chức ba buổi văn nghệ ‘Mừng Đại Thắng 30.4’ năm nầy tại Na Uy, Pháp cũng như Đức trong những ngày 29.4. 30.4 và 01.5.2012. Như vậy có thể nói rằng ‘Cuộc đời Anh đã đánh đĩ mười phương, chỉ còn một phương dành để lấy chồng, nhưng vì tiền, Anh cũng không bỏ sót’. Anh vẫn cạn tàu ráo máng với khối người Việt Quốc Gia hải ngoại ! Họ là những người đã một thời thương yêu, ủng hộ, đùm bọc và nuôi Anh khi Anh bơ vơ đặt chân đến vùng trời tự do tị nạn CSVN. Nhưng rồi trong thời gian cộng tác với Trung Tâm Thúy Nga, Anh bất chấp phản ứng của những người bỏ nước ra đi vì cộng sản…Họ đã đóng góp giúp Anh tiến lên và trở thành một nghệ sĩ nổi tiếng, giàu có. Trong lúc đó Anh lại dùng văn chương và nước bọt để ca tụng chế độ cộng sản và vuốt mặt quay về Việt Nam kiếm tiền tại các đại nhạc hội tổ chức trong nước. Do đó, những người ái mộ đã có thái độ đối với Anh, là một người chồng, người cha vô tình bạc nghĩa đã quên hẳn cái chết đau thương của vợ con, của một nghệ sĩ đã dùng dao đâm vào tim những người đã tạo cho Anh một chỗ đứng xứng đáng trong văn đàn cũng như nghệ thuật ca hát. Anh đã quay lại 180 độ chống lại tập thể người Việt Tỵ Nạn trên thế giới, đó chẳng qua là mắt Anh đã bị mù và đầu Anh đã biến thành bã đậu, vì Anh chỉ biết kiếm tiền cho cái túi tham của một khối thịt biết đi và cái vô liêm sỉ của một người cầm bút !!!
Đã 37 năm, tháng tư là thời gian đau buồn của dân Miền Nam, và 30.4 là ngày đại tang của người Việt Tự Do trong cũng như ngoài nước, nhất là những người đã bỏ xứ ra đi vì không chấp nhận chế độ tàn ác cộng sản. Vài đám nằm vùng tay sai được yểm trợ tài chánh của cộng sản, chúng thường tổ chức hằng năm vào các ngày cuối tháng Tư những buỗi lễ ‘Ghi Ơn’ ‘Vinh Danh’ ‘Tưởng Niệm’ già Hồ hoặc văn nghệ mừng Đại Thắng… không ngoài việc đánh phá, làm phai mờ ý nghĩa ngày Quốc Hận. Nếu bị chống đối, tổ chức không thành công thì chúng cũng tạo được cơ hội gây xáo trộn cộng đồng…Những năm gần đây Anh đã lộ rõ bộ mặt thách thức, đâm vào lưng cộng đồng người Việt tự do hải ngoại. Vậy tội của một người cầm bút và làm truyền thông như Anh thì nặng gấp hàng ngàn lần người lính cầm súng ra trận.

Nhân tiện đây xin hỏi Anh Nguyễn Ngọc Ngạn, không biết Anh còn nhớ không ? Những tiếng kêu gào xé nát con tim, những thân xác vật vã bất tỉnh, những uất ức nghẹn ngào, những dồn nén từ tâm cang Anh cũng như những hình ảnh chết chóc của vợ con anh và những người cùng chung thuyền là động lực đã khơi động tiềm thức trong con người của anh, và chính những dư âm nầy là động lực giúp anh trở thành một nhà văn chống cộng. Nhưng tại sao bây giờ Anh lại phản bội những cái đau đớn tình cảm ruột thịt, những suy tư tiềm tàng trong trí óc và con tim Anh ? Chính những hình ảnh đau thương nầy đã bộc phát lên giấy giúp Anh thành văn sĩ, thoát ra từ hơi thở giúp Anh thành một MC. Anh đã vô tình hay bội bạc quên những ai, những gì đã giúp Anh thành công và đứng vững đến ngày hôm nay trên văn đàn cũng như truyền thông ? Nếu Anh quên thì tôi xin nhắc để Anh nhớ đời : Đó là ba hình ảnh vợ con anh đã chết trong lòng biển, hành động dã man tàn bạo của chế độ cộng sản và vòng tay thân ái của cộng đồng người Việt Tự Do hải ngoại. Hai hình ảnh vợ con anh và vòng tay ân tình của cộng đồng người Việt Quốc Gia hải ngại là những dấu ấn trọng đại nhất trong cuộc đời tỵ nạn của Anh, nhưng tiếc thay, Anh không nhớ ! Nhưng Anh lại tri ân cái tập đoàn Việt gian cộng sản khốn nạn đã xua gia đình Anh ra biển...và ngày nay Anh quay trở lại ca tụng bọn người mà chính chúng nó đã gán cho anh và gia đình một danh từ bất hủ khi trốn xuống ghe ‘bọn trộm cướp đĩ điếm vượt biên qua làm nô lệ cho Mỹ. Và rồi 30.4 năm nay, Anh còn đi qua Châu-Âu hợp tác với thành phần cộng sản nằm vùng để tổ chức ‘Mừng Xuân Đại Thắng 30.4’ đánh dấu ngày giặc CSVN vào cướp nước.

Vậy, Anh là người vô liêm sỉ, đã mất linh hồn, mắt thì mù và đầu chỉ toàn là bã đậu. Có đúng không ?
Đinh Lâm Thanh
Paris, 22.4.2012
* Nguồn : Hội Văn Hóa Ngưòi Việt Tự Do –  
http://www.hvhnvtd.com

--------------
Trân trọng kính mời quý trưởng bối ,các anh, các chị và các bạn hữu cùng tôi đọc lại những dòng thơ đã làm tôi chảy nước mắt  của một đàn anh viết từ năm 2003 nhắc về  cảnh tù đày của mình.
Đặc biệt là từ cảm xúc này  thi sĩ Trần văn Lương đã viết xuống bài thơ "MƯA PHÙN"  để tặng anh NTD.
Tuy đây là tro hương ngày cũ, thơ viết từ năm 2003, nhưng là con dân VNCH,  những ngày tháng đau thương của tháng 4 .75 và những hệ lụy của biến cố này sẽ vĩnh viển sâu đậm trong lòng chung ta , dường như vừa mới xảy ra ngày hôm qua !
Thân kính mời đọc,
LNTH

PS: Xin cám ơn sự chia sẻ của anh NTD.
Bài được chuyển đi với sự đồng ý của anh .

From:  d…@yahoo.com>
Date:  Wed Apr 30, 2003  1:52 pm
Subject:  Tâm sự ngày 30/4


Kính thưa Thầy,
Thưa quý anh chị,
Hôm nay ngày 30/4.
Đã 28 năm qua, lòng căm thù của tôi đối với chế độ cộng sản vẫn còn nguyên đó. Khi tôi nói ra điều này, đã có người ái ngại cho rằng tôi căm thù VC vì cá nhân tôi đã bị chúng hành hạ. Vâng, đúng là tôi đã bị hành hạ, nhưng những gì tôi đã trải qua trong nhà tù CS cũng như những gì gia đình, vợ con tôi phải chịu đưng trong 15 năm thật ra chẳng thấm tháp gì so với những gì mà hàng trăm ngàn gia đình, hàng triệu người VN khác đã trải qua. Chính những gì mà hơn 75 triệu đồng bào ở VN đã và đang chịu đựng, cộng với nỗi thống khổ của gần 2 triệu người trong lúc đi tìm tự do, khiến cho tôi căm thù chế độ đó. Không một lời ngon ngọt nào, không một ảo tưởng nào về cái gọi là "đổi mới", "hòa hợp hòa giải" có thể lường gạt để tôi xóa bỏ mối hận thù này.
Những điều tôi nói trên quý anh chị có thể xếp vào loại "biết rồi khổ lắm nói mãi", vì đã nghe nhiều lần, nhiều người nói. Hôm nay ngày 30/4 của 28 năm sau, tiếc thay một số người mau quên, để rơi vào cái bẫy lường gạt của Việt cộng, cho nên dù có nói thêm một lần nữa tôi nghĩ cũng không thừa và chưa đủ.
Xin hãy cùng nhau tưởng nhớ và cầu nguyện cho những người đã khuất vì lý tưởng tự do.
Kèm theo dưới đây là một bài thơ, tựa đề "Mưa phùn" của anh Trần Văn Lương, một người bạn tôi mới quen từ internet. Trong một dịp trao đổi email tôi đã kể cho anh nghe về cái gọi là "tiêu chuẩn lao động" trong thời gian tôi bị VC giam cầm tại trại tù Phú Sơn 4 Bắc Thái, mỗi ngày gánh 80 đôi nước từ suối lên đồi tưới khoai mì. Mượn ý đó anh đã làm bài thơ này. Sau đây là nguyên văn lời dẫn nhập và bài thơ của anh, xin được chia xẻ đến quý anh chi.
NTD

------

From : "Tran, Luong V"
Date: Wed Apr 30, 2003 7:11 am
Subject: Cóc cuối tháng tư
Hôm nay ngày Quốc hận 30/4, xin kính gởi đến quý anh chị con cóc cuối tháng tư thay cho con cóc cuối tuần.
Để tưởng nhớ các chiến sĩ miền Nam đã bị Việt Cộng hành hạ tại những nơi được mệnh danh là "trại cải tạo". Tất cả đều bị kẻ thù đày đọa dã man và không biết bao nhiêu người đã bỏ mình chốn rừng thiêng nước độc. Hình ảnh của những người tù gầy còm thiếu ăn phải lao động nhọc nhằn dưới những cơn mưa phùn lạnh như cắt xé thịt da của miền Bắc đã trở thành một hình ảnh quen thuộc.
Đặc biệt xin kính tặng anh NTD, người đã một thời gánh nước dưới mưa phùn trong một trại tù tại Bắc Việt. Bức điện thư anh viết trên QKC nha('c lại chuyện gánh nước trong tù của anh đã gợi ý cho bài "Mưa phùn" này.

 

Mưa phùn
 http://images.yume.vn/blog/200903/11/11329861236734911.jpg
Hoàng Liên Sơn mây phủ,
Đêm lấn ngày, trời ngái ngủ âm u,
Chốn rừng sâu nước độc hoang vu,
Nơi đày ải những tù binh thất trận.

Người lính miền Nam nuốt hận,
Đội mưa phùn, chầm chậm lết đôi chân,
Vai trơ xương, vết đòn gánh tím bầm,
Hai thùng nước nặng dần theo nhịp bước.

Mưa lắc rắc trên dốc mòn trơn trượt,
Giọt li ti thấm ướt mắt quầng thâm,
Giọt lách luồn trong mái tóc hoa râm,
Giọt len lỏi xuyên qua lần áo rách.

Gió bấc lạnh tẩy da người trắng bệch,
Hàm răng long lách cách vỗ liên hồi,
Như nóng lòng cắn đứt chuỗi mồ hôi,
Đang bươn bả vượt bờ môi tê cóng.

Mờ mờ màn mưa mỏng,
Lối đi về dợn sóng mấp mô.
Tiếng dế vọng mơ hồ,
Từ kẽ nứt của nấm mồ đắp vội.

Đôi mắt đã nhạt màu theo cơn đói,
Hững hờ nhìn bầy lang sói vây quanh,
Xót xa thương cho đất nước tan tành,
Dưới nanh vuốt của hung tàn bạo ngược.

Trên vai nặng, chất chồng thêm nợ nước,
Sức kiệt dần, chưa trả được thù chung.
Thân nam nhi hơn nửa kiếp vẫy vùng,
Đành ôm hận giữa gông cùm xiềng xích.

Ngày núi rừng tịch mịch,
Đêm côn trùng rả rích nhặt khoan.
Chốn lao lung, trăm thống khổ nhọc nhằn,
Biết bao kẻ đã vùi thân đất Bắc.

Mưa gió ướp làn môi tím ngắt,
Hờn căm nung tròng mắt đỏ au.
Người lính ngẩng cao đầu,
Khối sầu đau bốc lửa.

Trong thân xác như cành khô hết nhựa,
Dòng máu cuồn cuộn tựa sóng Trường giang,
Chở về tim ngày tháng cũ huy hoàng,
Đầy nắng ấm của miền Nam thuở trước.

Mắt long lanh sáng rực,
Người tù háo hức vọng phương xa,
Mộng thấy con thơ, từ chốn quê nhà,
Cưỡi nắng đến tìm cha nơi đất trại.

Cười vang vang điên dại,
Gánh trên vai, vất bỏ đại bên đàng,
Chân luýnh quýnh vội vàng,
Liều nhắm hướng miền Nam lao thẳng tới.

Tiếng người la ơi ới,
Tiếng lang sói thét gầm,
Tiếng súng nổ thật gần,
Tiếng xác thân rơi ru.ng.

Người tù chết, cánh tay gầy dang rộng,
Trên môi thâm còn thoáng đọng nụ cười,
Còn lung linh trong ánh mắt cuối đời,
Màu nắng ấm của phương trời xa lắc.

Gió vẫn rít trên rừng sâu đất Bắc,
Giọt mưa phùn vuốt mắt kẻ sa cơ.
Ai xuôi Nam, nhắn hộ với con thơ,
Người cha đó chẳng bao giờ về nữa.

Trần Văn Lương
Cali, Quốc hận 2003

Bài Xem Nhiều