We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 24 April 2012

Lê Quốc Quân : Về Dân Quyền và Dân Tộc Nhân 30/4

1975-2012
  Đừng dùng ngồi nổ made in VN : Hãy thử dùng ngồi nổ Ba Lan


Kính chuyển ,
Bài viết này được đăng trên BBC ngày 24-4-2012.
Về dân quyền và dân tộc nhân 30/4



Gửi cho BBC từ Hà Nội



        bọn quân giải phóng vào dinh Độc Lập 30/4

Sau Thế chiến 2 có bốn nước bị chia cắt: Việt Nam, Triều Tiên, Đức và Trung Quốc nhưng chỉ có Việt Nam quyết định dùng chiến tranh trong gần 20 năm để thống nhất đất nước.
Bố tôi thở phào khi những chiếc xe tăng của nước ngoài do đồng đội của ông lái từ Bắc Việt tràn vào húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập.


Thống nhất đất nước làm ông vui vì chiến tranh qua đi, những người anh em không còn bắn nhau, đặc biệt ông trút được gánh nặng khủng khiếp của câu nói: “5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa…”.
Niềm tin chiến thắng
Giống như hầu hết người dân Miền Bắc khi đó, ông nghĩ rằng việc chiến đấu giành độc lập là đương nhiên, có thể kéo dài mãi mãi. Chiến thắng đến sớm hơn ngày nào thì vui ngày đó nhưng nếu không đến sớm thì cả cuộc đời họ vẫn dấn thân. Sinh ra, lớn lên, trưởng thành rồi vào nam chiến đấu như một định mệnh.
Khi đó con người tập trung vào một điều duy nhất là “độc lập dân tộc”. Chỉ có độc lập dân tộc mới có giá trị, chỉ khi bước qua được nấc thang quan trọng là “giải phóng” thì mới có tất cả. Khi đó chiến tranh đã mang màu sắc tôn giáo cực đoan, hành xác để được an lạc. Ai hy sinh nhiều hơn, đau khổ hơn thì thấy mình tốt hơn với mong ước khi giang sơn liền một mối sẽ tự do vui hưởng thái bình.
Nhờ xác tín điều đó mà chiến thắng đã đến sớm hơn dự định cho những người cộng sản. Cuộc tổng tiến công mùa xuân năm 1975 ban đầu cũng chỉ là một vài trận đánh mang tính thăm dò nhưng không ngờ chiến thắng đã đến dễ dàng hơn, dẫn tới toàn thắng 30-4-1975.

    "Kể từ khi xa rời dần với Chủ nghĩa Xã hội, đất nước no bụng nhưng bỗng đói tâm hồn, nhân phẩm nhiều người như bị xé ra làm đôi"

Thực tiễn Việt Nam hôm nay
37 năm đã trôi qua, những người nông dân vẫn còng lưng đi cấy. Nhưng khi đang lam lũ, ngẩng mặt lên vuốt vội mồ hôi là lúc bà con thấy đất dưới chân mình trôi đi. Nó bị “cướp” đem bán cho những người khác với giá gấp hàng ngàn lần. Vì vậy, vẫn còn đó anh Vươn tạo “bom” và bà con Văn Giang đang đem cuốc, xẻng, gậy gộc ra đồng giữ đất.
Đất nước vẫn không ngừng động loạn, bất an. Hết cải tạo công thương là quá trình bỏ nước ra đi, sau đó là những năm bao cấp đói đến run người. Kể từ khi xa rời dần với Chủ nghĩa Xã hội, đất nước no bụng nhưng bỗng đói tâm hồn. Nhân phẩm nhiều người như bị xé ra làm đôi, chắp vá. Họ có thể hiền lành, đạo đức rồi bỗng trở nên quay quắt bất ngờ.
Đã 37 năm trôi qua, các giám đốc kinh doanh ở độ tuổi này cũng bàng hoàng khi thấy loay hoay giữa dòng đời khi không thể giữ được mình trong sạch và sống đúng lương tâm.
Đi đút lót thì mới có được hợp đồng, lâu rồi thành quen, phổ biến và được thừa nhận trong đầu nhưng không thể nói ra giữa cuộc họp. Nó được mổ xẻ ở bàn nhậu và biết là xấu nhưng vẫn phải làm.
Điểm khác biệt giữa giang hồ và quan chức là giang hồ không treo mặt nạ đạo đức giả. Trong khi đó hàng loạt quan chức lại sống hai mặt và đóng hai vai vừa vặn. Họ vừa là ông trùm-vừa là quan chức, tồn tại một cách giật cục, nhiêu khê giữa lòng xã hội.

Người dân bị mất đất trong lúc phân chia giai cấp giàu nghèo ngày một mạnh
Khi thì họ đeo mặt nạ cộng sản giảng lời đạo đức và liêm chính. Khi thì họ cáu quá, điên tiết giật mặt nạ ra và để lộ bộ mặt tư bản béo ị, trắng trợn và công khai thách thức hàng triệu bần nông.
Nền chính trị lưỡng chuẩn (double standard) này đã tạo ra những giá trị ma quái của cuộc sống làm cho rất khó định vị con người. Nhiều người có vị trí cao cả về chức lẫn tiền, vẫn ngu dốt một cách hồn nhiên.
Họ pha lẫn giữa một tay chơi và một tuyên úy, rao giảng một cách lý thuyết và vô trách nhiệm trên trên sân khấu chính trị nhưng cực kỳ thực dụng và rất có trách nhiệm với những việc riêng ở nhà hoặc trong nhóm lợi ích của mình.
Nhưng cũng đáng hy vọng và vui mừng vì 37 năm trôi qua, càng ngày càng nhiều người bất chấp những khó khăn, tù đày, cô đơn và kỳ thị vẫn âm thầm hay công khai tranh đấu cho một Việt Nam tốt hơn. Và bài học của những người đó cho chúng ta là gì ?
Đấu tranh cho nhân quyền
Bài học đầu tiên có lẽ cần phải xác quyết rằng việc đấu tranh là để giành lấy các quyền và giá trị phổ quát của con người là cuộc đấu tranh mãi mãi. Chúng ta phải luôn ý thức được rằng nhân phẩm con người là bình đẳng.
Nhân quyền là của mọi người và cho mọi người. Nhà nước sinh ra là để đảm bảo các quyền đó được thực thi chứ không phải ngăn cấm quyền đó, vì vậy khi nào và bất cứ ở đâu còn bị mất dân chủ, nhân quyền thì vẫn còn đấu tranh.
Đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền khác với việc đấu tranh “giải phóng” đã đến vào thời điểm năm 1975, nó đến từ khi con người được sinh ra và kể cả sau lúc chết đi. Cuộc đấu tranh này là quá trình đòi lại quyền tự nhiên cho tất cả mọi người, từ người nghèo khổ đến những vị giàu có, từ người vô học cho đến các tri thức lớn, từ nông thôn đến thành thị và vượt qua cả biên giới quốc gia.

Cuộc đấu tranh 'giải phóng dân tộc' có mục tiêu khác hiện nay
Bởi vậy đấu tranh cho nhân quyền là cuộc đấu tranh miên viễn. Có thể bước đầu tiên sẽ là đấu tranh cho một cơ chế đảm bảo tôn trọng và có khả năng thực thi nhân quyền.
Công cuộc đó có thể là “10 năm, 20 năm, 50 năm hoặc lâu hơn nữa” nhưng nhất định phải đến. Những giá trị mà cả thế giới đã thừa nhận và thực thi chắc chắn phải được triển khai trên quê hương Việt Nam. Chúng ta không thể sống khác khi đã là một bộ phận của xã hội văn minh, của tương quan quốc tế.
Bài học thứ hai đến từ một lẽ rất tự nhiên rằng “cướp chính quyền” là việc của Nhà nước “còn đòi lại chính quyền” luôn luôn là việc của nhân dân. Lịch sử đã chứng minh rằng quá trình phát triển của loài người là quá trình giằng co “cướp” và “đòi lại”.
Mỗi một lần như vậy, người dân lại được thêm nhiều quyền hơn.
Thomas Jeffereson đã từng nói là: “nếu trong vòng 20 năm mà không có ai đứng lên chống chính quyền đó là lúc đất nước suy thoái” . Dường như chính quyền Mỹ ngay từ khi lập quốc đã cổ súy cho việc chống lại chính quyền, vì họ hiểu rằng lạm dụng quyền lực là tất yếu. Đấu tranh cướp lại quyền của dân luôn luôn là tích cực cho sự phát triển xã hội.
Mặt khác, xu hướng dân chủ đang diễn ra một cách nhanh chóng ở khắp nơi trên thế giới, và những chế độ độc tài đang dần dần trở nên hiếm hoi. Có câu thành ngữ đã nói “Ta cần hy vọng những điều tốt nhất nhưng luôn chuẩn bị cho những điều tệ nhất”.

    "Nên dùng phương thức bất bạo động để lật đổ độc tài, tham nhũng"

Chúng ta phải đấu tranh và tệ nhất có thể là hết đời, thậm chí đến đời con cháu chúng ta nhưng cũng hy vọng những điều tốt nhất sẽ đến trong tương lai không xa.
Miến Điện là một ví dụ về sự cải tổ khá ngoạn mục trong một thời gian ngắn. Khi xác định rõ về mục tiêu chắc chắn độc tài toàn trị phải nhường chỗ cho dân chủ, tự do, những nhà tranh đấu sẽ thanh thản và cảm thấy cuộc đời bình an.
Bởi vậy, bài học lớn nhất, quan trọng nhất, có tính quyết định nhất là sự ý thức triệt để và mạnh mẽ về sự tất thắng của quá trình đấu tranh vì con người, vì một Việt Nam tiến bộ.
Giống như Hồ Chí Minh xưa đã tuyên truyền để xác định về sự tất thắng cuộc chiến Việt Nam cho người dân Miền Bắc, hôm nay một niềm xác tín sâu xa về công lý, sự thật, dân chủ và nhân quyền sẽ giúp tất cả các nhà đấu tranh thêm sức mạnh.
Khi ý thức rõ rệt về con đường của dân tộc và của nhân loại, chúng ta có thể học tập cha ông để đi làm cách mạng. Khi xưa Hồ Chí Minh lập chiến khu và dùng súng ống để lật đổ chính quyền phong kiến dưới sự bảo hộ của Pháp bằng phương thức bạo động.
Hôm nay chúng ta nên lập chiến khu là lòng dân, dùng phương thức bất bạo động để lật đổ tất cả những gì là lạc hậu, chậm tiến, là độc tài, tham nhũng đang cản đường đi lên của đất nước Việt Nam.
Nếu đồng lòng học tập và quyết tâm làm theo như vậy, chắc chắn Việt Nam sẽ trở nên thịnh vượng như Nam Hàn hay Nhật Bản mà không cần đến 37 năm.
 Luật sư Lê Quốc Quân

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một luật sư đấu tranh dân chủ hiện sống tại Hà Nội.

---------
Quốc Ca Vẹm
http://vanganh.info/wp-content/uploads/2011/12/coTQ6sao-500x333.jpg
1.
Đoàn quân Hồ vô Nam
Sao mà ác thế
Giết bao người dân oan, cả nước lầm than
Cờ in máu nước mắt bao trùm nước
Đảng Hồ vô, vơ vét cửa nhà tan
Đường vô Nam xây xác dân lành
Giết nhân dân, cùng nhau theo Bắc Kinh
Vì Mác Lê, chiến đấu không ngừng
Tiến mau ra sa trường
Tiến lên, cùng tiến lên
Nước non Việt Nam ôi! Tan tành!
 
2.
Đoàn quân Việt gian đi
Chung lòng bán nước
Bước chân dồn mênh mang đường nhuộm mầu tang
Cờ in máu chém giết thôn làng chết
Quân cộng nô gieo máu nhuộm miền Nam
Đường xăm lăng Nam Bắc căm hờn
Giết muôn dân, cùng nhau cướp đất dân
Còn giang sơn, quân cướp không cần
Tiến mau ra sa trường
Tiến lên, cùng tiến lên
Nước non Việt Nam nay! Mất rồi!
 
Hải Triều
Mùa Quốc Hận năm thứ 37
 
Nguyet-San Viet-Nam

Tâm Thư Nguyễn Ngọc Thức : Giáo Dân Công Giáo Hải Ngoại gửi Qúy vi GM và Linh Mục hải ngoại

Tâm Thư Của 01 Giáo Dân Công Giáo Hải Ngoại gửi Qúy vi GM và Linh Mục hải ngoại
http://upload.wikimedia.org/wikipedia/vi/thumb/2/26/CacThanhTuDaoVN8.jpg/240px-CacThanhTuDaoVN8.jpg
 
v/v CSVN đã chà đạp lên chính Hiến Pháp của họ và còn vi phạm Nghị Quyết về nhân quyền của Liên Hiệp Quốc.


Kính thưa qúy vị.

Như Hiến Pháp của CSVN đã sao chép từ Hiến Pháp Hoa Kỳ “Mọi người sinh ra đều được sống bình đảng và được hửơng mọi quyền tự do căn bản của con người,trong đó có quyền tự do ngôn luận, tự do tin ngưỡng" v.v...
Nhưng chính CSVN đã chà đạp và không tôn trọng chính Hiến Pháp của họ, đồng thời còn vi phạm luật lệ đã đưọc ghi trong bản Nghị Quyết của Liên Hiệp Quốc về nhân quyền mà chính CSVN đang là hội viên, đã ký tuân thủ thi hành Nghị Quyết này.
CSVN đang cấm đạo và tiêu diệt công giáo qua những sự việc như sau:
-Ngày 19 tháng 2 năm 2001 (nhằm mùng một Tết Đinh Hợi) CSVN đã đưa 600 công an đến bao vây Tòa Giám Mục Huế, bắt LM. Nguyễn Văn Lý đưa ra tòa xử án, bịt miệng cha Nguyễn Văn Lý không cho phát biểu.
-Tháng 1 tháng 2007 CSVN đã cho công an, dân phòng đập phá tượng Đức Mẹ Sầu Bi tại giáo xứ Đồng Đinh thuộc giáo phận Phát Diệm.
-Tháng 7 năm 2009 CSVN điều động công an và dân phòng chiếm đoạt giáo xứ Tam Tòa thuộc giáo phân Vinh, đánh đập Linh Mục và giáo dân trọng thương.
-Tháng 12 năm 2009 CSVN ra lệnh cho 600 công an và 1000 dân phòng dùng chất nổ phá hủy Thánh Giá Chúa Giê-Su biểu tượng của người công giáo trên toàn thế giới, đánh đập tu sỹ va giáo dân trọng thương.thuộc giáo phận Hà Nôi.
-Tháng 12 năm 2011 CSVN điều động công an và dân phòng chiếm đoạt Dòng Chúa Cứu Thế và giáo xứ Thái Hà, đồng thời đánh đập tu sĩ và giáo dân trọng thương.
-Ngày 23 tháng 2 năm 2012, công an CSVN đã dùng thanh sắt 3 phân đánh trọng thương LM Nguyễn Quang Hòa, sau khi đi dâng thánh lễ mai táng cho giáo dân trên đường trở về giáo xứ thuộc giáo phân Kontum.
-Ngày 14 tháng 4 năm 2012, CSVN đã điều 200 công an và dân phòng đánh trọng thương LM. Nguyễn Văn Bình chánh xứ Yên Kiện và phá sập nhà nuôi trẻ mồ côi, việc này chính kẻ chủ mưu là công an dân phòng phạm pháp mà lại đứng ra điều tra, như vậy có phải đánh bùn qua sông không, che dấu lấp liếm tội ác cho chính họ không ?
Tại Việt Nam, CSVN đang đàn áp và tiêu diệt tôn giáo như trên, nhưng GM. Mai Thanh Lương lại về VN được CS Hà Nội cho phép xây Đền Thánh Tử Đạo, lên đài truyền hình VHN cổ động quyên tiền giáo dân hải ngọai đưa về VN thực hiện xây Đền Thánh Tự Đạo tại xứ Ninh Cường, Bùi Chu Việt Nam?
Tại Hoa Kỳ Linh Mục xanh vỏ đỏ lòng Nguyễn Văn Thuận chánh xứ Các Thánh Tử Đạo VN tai Phoenix, Arizona đã về VN khắc Tượng thánh Tử Đạo VN, bằng chính hình hồ tặc HCM. đưa về trưng bầy tại giáo xứ, bị giáo dân phát giác và đã tố cáo trước công luận.
Như vậy, liệu CSVN lấy quyền tạc tượng Thánh Tự Đạo bằng hình HCM đặt tại Đền Thánh Tử Đạo xứ Ninh Cừơng Bùi Chu Việt Nam giống như ở Phoenix bang Arizona, Giám Mục Mai Thanh Lương giải quyết ra sao? ???
Ngày nay, CSVN công khai cho đánh đập Linh Mục tu sĩ như trên, HĐGM Việt Nam đã câm như hến.  Ở hải ngoại chúng ta đã có 3 Giám Mục và Liên Đoàn công giáo trên 600 Linh Mục, nhưng chỉ có Đức Cha Nguyễn Văn Long và một số qúy Đức Ông và Linh Mục lên tiếng bênh vực công lý cho các linh mục ,tu sĩ và giáo dân bị bách hại hầu chia sẻ và an ủi tinh thần yêu thương con cái cùng môt chúa, “một cây làm chẳng lên non, ba cây chụm lại trở thành núi cao”, từ đó sự đoàn kết sẽ tạo được sức mạnh
Qúy vi GM và Linh Mục hải ngoại có quyền tự do ngôn luân, Qúy Vi hãy đoàn kết thành tiếng nói trên toàn thế giới biết được giáo hội Việt Nam đang bị bách hại, trường hợp Qúy Ngài không lên tiếng bênh vực cho giáo hội và giáo dân tại quê nhà, quý vị sợ bất lợi khi về thăm quê hương không được đón tiếp trọng hậu linh đình có xe đưa tham quan từ Nam ra Bắc chăng ? ?.
 
Kính.
Ngày 21 tháng 4 năm 2012.
Nguyễn Ngọc Thức

Nguyễn Ngọc Ngạn :Dị Ứng Của Công Chúng Sợ Show “ ‘Mừng Xuân Đại Thắng 30.4’ ” Nên Nhớ Hay Quên?

30 Tháng Tư, nên nhớ hay quên?


 
 
 
 

Đã 37 năm sau, ngày 30 tháng Tư năm 1975, người Việt Nam, đặc biệt là đối với đồng bào tỵ nạn cộng sản tai hải ngoại, vẫn là ngày không thể nào quên. Không thể quên là điều không ai chối cãi được, dù sang hèn hay vô tâm đến mấy đi nữa. Hằng năm cứ đến tháng Tư, nhớ về ngày cuối tháng bi thảm ấy đã trở thành phản xạ tự nhiên.

Nhưng có nên giữ “nỗi nhớ” ấy hay cố gắng để quên đi, hay để thời gian làm cho nó phai mờ trong ký ức? Với tôi, nêu câu hỏi ấy là một điều ngớ ngẩn nếu không có một sự kiện mới xảy ra trong cộng đồng người Việt hải ngoại chúng ta. Đó là việc tổ chức show ca nhạc “Tình ca Mùa Xuân” dự trù vào ngày 30 tháng 4 năm nay tại thành phố Berlin, Đức quốc; và nhất là sự lên tiếng của nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn, người theo chương trình sẽ là MC cho show này.


Tôi biết đến show này từ trang facebook. Thoạt đầu, theo link dẫn, nhìn tấm poster quảng cáo (xin xem hình), tâm trạng của tôi thật là khó chịu. Điều làm tôi khó chịu hơn là tôi thấy hình ông Nguyễn Ngọc Ngạn lớn nhất, ở chính giữa.


Từ lâu đã có những hoạt động ca nhạc vào tháng Tư ở hải ngoại; những sinh hoạt văn nghệ ấy đã không gây ồn ào và tôi cũng đã không chú ý nhiều. Nhưng vì sao với show này và sự có mặt của ông Nguyễn Ngọc Ngạn lại làm tôi quan tâm và cảm thấy buồn phiền hơn?


Lý do vì từ bấy nay, với tôi, trong giới nghệ sĩ hải ngoại, ông Nguyễn Ngọc Ngạn là một trong số ít những người tôi kính trọng và quí mến. Có thể kể thêm vài người khác là nhạc sĩ Nam Lộc và Việt Dũng. Tôi quí mến họ không chỉ về tài năng, mà phần lớn vì tin tưởng. Tin tưởng rằng những nghệ sĩ này là những người rất rạch ròi về lập trường chống cộng sản. Ở đây phải mở ngoặc để nói rằng chống cộng sản là điều tiên quyết và dứt khoát. Còn chống như thế nào là tùy ở mỗi người, nhưng với người Việt Nam ta ở giai đoạn này mà không chống cộng thì không còn gì để bàn luận nữa. Có thể nói chống cộng chính là lương tri của thời đại.


Chính vì có niềm tin về cá nhân ông Nguyễn Ngọc Ngạn như vậy, sau khi xem tờ quảng cáo trên, tôi đã tỏ sự bất bình trên trang facebook của mình như sau (nguyên văn, không sửa cả lỗi typo):


“Thấy cái poster quảng cáo cho show này mà tôi ngán ngẩm quá. Tục ngữ ta có câu “làm đĩ chính phương cũng chừa một phương lấy chồng.”


Mùa xuân có cả trăm ngày, hà cớ gì hát mừng xuân (đại thắng?) vào ngày 30/4 lại còn “nhân ngày 1/5.” Bầu show và ca sĩ thì tôi không trách lắm vì trình độ họ có hạn, họ lại cần tiền, cần đám đông; nhưng người như nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn thì thật là... ê chề! Tôi không muốn dùng lời nặng hơn vì vẫn còn chút kính trọng ông qua vài cuốn tiểu thuyết ông viết trước đây ."




Bích chương quảng cáo show “tình ca Mùa Xuân”
Nguồn ảnh: OnTheNet[/I]

Lời lẽ của tôi không nhã nhặn, có thể làm buồn lòng một số người như ca sĩ, bầu show, nhưng đó là sự thật của lòng tôi. Tuy không có ý xem thường giới ca sĩ, nhưng qua những gì xảy ra trong những năm qua đã làm tôi bảo lưu suy nghĩ của mình. Cũng cần nói thêm rằng nhóm chữ “trình độ có hạn” không ăn nhập gì tới bằng cấp; cần tiền và cần khán giả là điều phổ biến trong giới ca sĩ mà không ai phủ nhận. Cũng cần nhấn mạnh rằng có nhiều ca, nhạc sĩ mà tôi rất kính trọng. Tôi nhìn tôi trong gương mà viết như thế, đó là sự thực mà không nhằm xoa dịu hay lấy lòng ai.

Tưởng đó chỉ là thêm một “chuyện buồn tháng Tư” rồi sẽ chóng qua đi, nhưng hôm nay được xem ông Nguyễn Ngọc Ngạn “tâm sự” về vấn đề này trên youtube, tôi xin trình bày cảm nghĩ của mình với bạn đọc và hy vọng sẽ đến tai nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn để chia xẻ cùng ông.


Như trên đã trình bày, tôi là người tin tưởng ở ông một thái độ chính trị; xuất phát từ nhận địnhcủa tôi về kiến thức và hoàn cảnh cá nhân của ông. Tôi thích văn ông qua các tiểu thuyết viết về đời sống dưới chế độ cộng sản. Châm biếm nhẹ nhàng nhưng sâu sắc và hấp dẫn. Tôi không thích ông viết chuyện ma vì tôi nghĩ, dẫu hay, nó vẫn làm giảm đi phần nào văn cách của ông. Với tôi ông là người MC duyên dáng và truyền cảm. Rào đón như thế minh định rằng tôi viết những giòng này không nhằm tung hô hay đả kích cá nhân ông mà chỉ vì những quan niệm của ông về ngày 30 tháng Tư.


Trong phần trả lời phỏng vấn, ông có nói rằng người ta dị ứng với ông chứ không phải vì ngày 30 tháng Tư. Tôi tin điều ông nói là sự thực, nhưng chỉ một số người nào đó thôi. Một người nổi tiếng như ông thế nào cũng có nhiều kẻ thương người ghét. Đó là sự thường tình. Tôi cũng hoàn toàn đồng ý với ông về việc chỉ trích những kẻ nặc danh chửi bới ông. Núp sau màn hình mạ lị người khác với ngôn từ tục tĩu là những kẻ hèn hạ. Nếu muốn đối thoại, thậm chí chửi nhau, hãy cứ ra mặt.


Tôi tin rằng ông không bao giờ có ý định, dù mảy may, làm theo ý định của bọn cộng sản, dù đó là sứ quán hay của chính quyền trong nước. Những ai chụp cho ông cái mũ ấy là sai quấy, thậm chí tôi tin có thể chính bọn cộng sản đã “đội mũ” cho ông để lập lờ đánh lận con đen nhằm hạ uy tín của ông và làm cộng đồng người Việt hải ngoại thêm phân hóa.


Nhưn g tôi cho là ông đã vô ý, hay có quan niệm sai lầm khi tham gia show diễn đã nói trên. Tôi cũng không đồng tình với ông về những gì ông trình bày.


Ông Nguyễn Ngọc Ngạn cho rằng đó không chỉ là một show đơn thuần nhằm vào ngày oan nghiệt 30 tháng Tư, mà là một trong chuỗi trong 3 show nhằm vào “long weekend” cuối tháng Tư , đầu tháng Năm (lễ Quốc tế Lao động) và vì vậy nó không liên hệ hay mang ý nghĩa gì về ngày 30 tháng 4. Lập luận đó, nếu chấp nhận được, cũng chỉ có giá trị với người trong cuộc, tức là những người tổ chức và tham gia show đó bởi vì chỉ có họ hiểu lịch trình ấy. Đối với đại đa số đồng bào, ngay cả đồng bào tại Berlin, có mấy ai quan tâm về việc đó. Na Uy và Paris không phải sát vách với Berlin để biết rằng đây chỉ là show cuối cùng trong chuỗi lưu diễn. Họ chỉ biết rằng ngày 30 tháng 4 có đại nhạc hội “Tình ca Mùa Xuân.” Ngay như tôi là kẻ “cả ngày ở trên internet", khi xem cái poster cũng chỉ biết có thế và lấy làm bất bình về những gì nhìn thấy. Tôi có đáng trách không khi không tìm hiểu cặn kẽ bước chân lưu diễn? Tôi có đáng trách không khi bất bình về sự vui chơi đúng vào ngày đau thương của dân tộc? Khi xem báo trong nước, Tháng Tư này đây đó tổ chức ca nhạc mừng “Đại thắng Mùa Xuân", thi đua “mừng Đảng mừng Xuân"; tôi có nhạy cảm quá không khi liên hệ hai sự kiện với nhau?


Mặt khác, dẫu thông cảm là một sự trùng hợp “long weekend” thuận tiện, nhưng thiết tưởng điều đó cũng không biện minh được cho việc tổ chức show vui chơi như thế. Dẫu sẵn kèn sẵn trống, phỏng có nên bày ra ca hát trước của nhà có đám tang? Để biện minh cho điều này, ông Nguyễn Ngọc Ngạn viện dẫn lý do “làm business” và một lý do khác mà tôi cho là đáng trách hơn, là tại sao phải kiêng dè ngày 30 tháng Tư.


Khi được hỏi “tại sao người ta lại dị ứng với “30 tháng Tư"” thì ông Nguyễn Ngọc Ngạn rất tự tin bảo rằng: “Không, người ta dị ứng với chú, chứ không phải với 30 thángTư.” Tôi tin bình thời có thể có nhiều người dị ứng với ông, nhưng trong trường hợp này, lấy cá nhân tôi mà suy, thì điều ông nói đó không đúng. Tôi chỉ dị ứng với “30 tháng Tư” mà thôi. Nói rõ ra, cho đến ngày nào mà bọn cộng sản còn cầm quyền, còn đàn áp dân chúng, còn tham nhũng, còn bán nước, khi mà nỗi đau phân ly, mất mát và ngay cả hận thù trong lòng người Việt hải ngoại chưa được xoa dịu thì mọi việc làm trong ngày 30 tháng Tư cần phải được cân nhắc kỹ lưỡng. Đó là tính nhạy cảm của ngày 30 tháng Tư. Và dĩ nhiên nhạy cảm thì dễ sinh dị ứng.


Ông Nguyễn Ngọc Ngạn dẫn chứng một trường hợp trước đây của Trung tâm Asia tổ chức buổi ca nhạc “Hát với thần tượng” nhằm vào ngày 19 tháng 5 và đã bị một số người phản đối. Tôi là người không phản đối việc đó của trung tâm Asia và tôi tin cũng có người không ưa trung tâm Asia rồi tìm cách hạ uy tín. Tuy vậy, tôi cũng thông cảm với một số lập luận chống đối vì đúng ngày 19 tháng 5 mà show diễn lại mang tên “Hát với thần tượng.” Đó là một sự trùng hợp nhạy cảm nên tránh, ít nhất là tránh chữ “thần tượng.” Yếu tố quan trọng khiến tôi nghĩ rằng đó chỉ là sự “vô tình” vì tôi tin ở tinh thần chống cộng của những người cầm chịch trung tâm Asia như nhạc sĩ Trúc Hồ... Khi ông Nguyễn Ngọc Ngạn viện dẫn trường hợp đó để suy diễn rộng ra là chúng ta (người Việt không cộng sản) đều kiêng kỵ mọi ngày có dính tới lễ lạc của Cộng sản và vô hình chung đã “nhường” những ngày ấy cho chúng. Ông cho rằng ngày 30 tháng Tư cũng chỉ là một ngày bình thường như mọi ngày.


Lập luận như vậy theo tôi là không đúng, nếu không nói là ngụy biện. Trong thực tế, cho đến nay tôi thấy chỉ có hai ngày mà cộng đồng chúng ta “dị ứng” là ngày 30 tháng Tư và ngày 2 tháng Chín mà thôi. Những ngày khác liên quan đến cộng sản, như ngày thành lập Mặt trận Giải phóng Miền Nam như ông nhắc (mà tôi không nhớ là ngày nào), thậm chí ngày 3 tháng 2 là ngày thành lập đảng Cộng sản Việt Nam mà nào có ai để ý. Nói như thế để nhấn mạnh rằng ngày 30 tháng Tư là một ngày đặc biệt, không giống những ngày khác. Lịch sử dân tộc ta có nhiều ngày mất nước, vào giặc Tàu, giặc Tây mà nay không ai nhớ vì vết thương đã lành. Hậu quả của ngày 30 Tháng Tư còn đang nhức nhối hành hạ đồng bào chúng ta. Ông Nguyễn Ngọc Ngạn còn nói rằng tại sao có bao nhiêu điều tốt đẹp để nhớ mà lại cứ nhắc cho con em chúng ta phải nhớ tới ngày đó. Tôi mong rằng ông Nguyễn Ngọc Ngạn có thể xem lại video về lời phát biểu của mình và suy nghĩ lại. Tôi cho rằng với tất cả người tỵ nạn tha phương như chúng ta, giải thích điều đó là thừa. Và càng thừa hơn nữa, lố bịch hơn nữa, nếu đi giải thích với người như nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn.


Một điểm khác, ông Nguyễn Ngọc Ngạn cho rằng nhiều người chống cộng chỉ để hả giận và không cần biết kẻ thù có hề hấn gì không? Tôi cho rằng mọi người chống cộng để hả giận là có lý, bởi ai chả giận bọn cộng sản. Còn về phần kết quả ra sao thì tôi nghĩ công việc chống cộng của người Việt nói chung, hải ngoại nói riêng còn rẩt nhiêu khê, kết quả chưa như mong muốn nhưng không phải là không có hiệu quả. Khi nghe ông nói về đoạn này, tôi cũng nảy sinh ra sự tò mò, là không biết phương thức chống cộng của ông ra sao? Điều đó chỉ có ông và những người thân cận mới hiểu được. Truyền đạt về văn hóa Việt, như ông nói là đã và đang làm, là điều đáng quí, nhưng làm thế nào để thế hệ mai sau giữ được nguồn cội khi chúng không nhớ ngày 30 tháng Tư là ngày gì?


Về khía cạnh riêng tư, tôi mạo muội góp ý với thêm một vài điểm khác liên quan đến những điều ông nói.


Thứ nhất, ông thổ lộ là được mời nhiều về nước biểu diễn. Nếu ông về, có thể ông được một số tiền lớn, nhưng sẽ mất rất nhiều thứ quí giá khác mà không có tiền bạc nào mua được. Cộng Sản có nhiều thủ đoạn tuyên truyền và phương cách cũng thay đổi theo từng giai đoạn. Như cách đây vài chục năm, việc cho nghệ sĩ, thương nhân hải ngoại về nước rất chọn lọc vì khi đó cánh cửa còn tương đối khép kín. Họ cần kiểm soat gắt gao thông tin từ bên ngoài.


Ngày nay, khi không còn đóng cửa được nữa, phương cách của họ thay đổi 180 độ. Họ chào đón hầu hết mọi thành phần, chỉ trừ những người mà họ nắm chắc là nguy hiểm cho chế độ. Sự “mở cửa” là một mũi tên có hai tác dụng. Với những người “bình thường” thì đó là một phương tiện để giao lưu và tuyên truyền. Với thành phần có uy tín, có ảnh hưởng rộng rãi trong quần chúng, như Thiền sư Nhất Hạnh hay như chính ông nhà văn, họ mở rộng cánh cửa cho đến khi nào miếng chanh đã khô nước. Đó là cách hủy diêt tốt nhất mà chẳng cần giết người. Tôi tin là ông biết điều này hơn ai hết.

















Thứ hai, tôi đề nghị ông nên xử dụng internet. Ông cho biết là ông không dùng, dẫu biết rằng internet có nhiều thuận tiện, nhưng vì không muốn thấy “cái thùng rác” của nó. Tôi đề nghị như thế bởi khi nghe ông kể về trường hợp hủy show có Đàm Vĩnh Hưng ở Atlanta trước đây. Tôi tự hỏi nếu các vị bên Cộng đồng Atlanta không thông báo cho ông biết về Đàm Vĩnh Hưng thì ông đã phạm sai lầm khi dẫn chương trình có anh ta. Nếu ông dùng internet, ông có thể nhân rộng hơn nữa kiến thức vốn đã phong phú của ông và nhờ vậy có thể gần gũi hơn với tâm tư nguyện vọng của đồng bạo tỵ nạn cộng sản.

Cuối cùng, tôi thông cảm nỗi buồn phiền mà ông thể hiện trên video nhưng xin nhớ ông là người của công chúng.


Caubay
@DCVOnline

----------
Mùa Quốc Hận, Mùa Báo Hiếu 

LỜI MẸ GỞI CON

“Mùa Quốc Hận, Mùa Báo Hiếu
Kính tặng những ai hạnh phúc còn mẹ”
DTDB
Ngày con khóc tiếng chào đời
Là ngày đất nước rối bời phong ba
Trăng treo đầu súng phương xa
Cha con là lính xa nhà chiến chinh
Mẹ quằn nặng gánh mưu sinh
Nuôi ông bà chẳng ngại mình nắng sương
Cho con trọn vẹn tình thương
Nuôi con vất vả trăm đường con ơi
Khi con đau ốm nằm nôi
Dỗ dành bồng ẩm mẹ ngồi suốt đêm
Đến khi dứt sữa nhọc thêm
Muốn con ăn được cơm mềm phải nhai
Lừa xương, lọai thóc ra ngoài
Dưỡng nuôi con trẻ đắng cay chẵng sờn
Mẹ nào mong ước chi hơn
Cha yên, con khoẻ ngon cơm thõa lòng
Tháng ngày theo nước xuôi dòng
Con lên năm tuổi má hồng mẹ phai
Mong con nên vóc nên vai
Mẹ quên bao chuỗi tháng ngày longđong
Rồi con vào lớp vở lòng
Sáng chiều đưa đón, sang sông trẫy đò
Giặc vào bữa đói bữa no
Con ăn, mẹ nhịn bụng co thắt dằn
Tháng Tư, năm Bảy Mươi Lăm
Cha bị giặc bắt mười năm chưa về
Mẹ còn bám góc trời quê
Rẫy nương chăm bón chẳng hề nghỉ ngơi
Thương chồng tù ngục thăm nuôi
Nát lòng, đứt ruột ngậm ngùi tiễn con
Thuyền chài con vượt biển Đông
Dập vùi biển động, cuồng phong sóng kình
Mấy năm trời mới có tin...
Con vào được nước an bình tự do...
Niềm vui chưa trọn mẹ lo
Con quen nhầm lũ mồi cò Việt gian
Dân mình đói rách lầm than
Nước mình khốn khổ cơ hàn con ơi
Ác nhân đủ cách gọi mời
Khuyến dụ vật chất, ngọt lời lợi danh
Trong khi Cộng Sản đàn anh
Đức, Nga sụp đổ tan tành bấy lâu
Phai luôn vết đỏ Đông Âu
Đón chào ánh sáng năm châu huy hoàng
Con đừng theo lũ ác gian
Không lâu chúng sẽ tan hoang rã rời...
Bao nhiêu năm, những ngậm ngùi!
Tiếng kêu sông núi, đáp lời mấy ai?
Mẹ giờ trong bóng chiều phai
Vườn không nhà trống trong ngoài vắng tanh
Cha con mồ cỏ chưa xanh
Chết trong cải tạo vuốt nanh bạo tàn
Mẹ dù thiếu thốn cơm ăn
Đêm đêm trằn trọc nhọc nhằn xác thân
Mong con ở chốn hải tần
Tình cha, nghĩa mẹ nợ nần nước non
Giữ lòng sáng bóng trăng tròn
Giữ lòng bền sắt tươi son suốt đời
DƯ THỊ DIỄM BUỒN
(530)822 5622

PARIS TRẢ LỜI NHÀ VĂN NGUYỄN NGỌC NGẠN 
Phần 1 :

Phần 2 :

CƯỠNG CHẾ TỪ VĂN GIANG: HÀNG NGÀN NÔNG DÂN "LIỀU CHẾT GIỮ ĐẤT"-NGUY CƠ BÙNG NỔ XUNG ĐỘT LỚN

 Tin cập nhật sáng 24/04:

 Sau một đêm thức trắng thay phiên canh giữ đất đai, tình hình tại khu vực cưỡng chế đang ngày một căng thẳng. Lúc 5 giờ sáng nay, lực lượng cưỡng chế bao gồm công an, xã hội đen đủ loại kết hộ với một số thành phần ô hợp khác bắt đầu ra tay. Theo tường thuật, ngay lúc tờ mờ sáng, phía chính quyền đã huy động hàng trăm cảnh sát trang bị vũ khí tận răng với dùi cui, lựu đạn, khiên... đã dàn trận, chĩa mũi tấn công hướng thẳng về phía nhân dân.

Lúc 05h30 sáng, lực lượng cưỡng chế đa phần là cảnh sát cơ động bất ngờ đàn áp mạnh tay bằng bạo lực. Nhiều người bị đánh đập & bắt đi. Tiếng kêu cứu thảm thiết vang khắp cánh đồng cưỡng chế.

Bà con nông dân lập tức nổi lửa để ngăn chặn, cản bước cuộc càn quét. 

Theo ghi nhận, đã có nhiều tiềng nổ rất lớn vang lên liên hồi, kèm theo khói mù mịt. Có lẽ là tiếng nổ của mìn hơi cay.
    
Ảnh: Nữ Vương Công Lý
Toàn bộ khu vực các xã Phụng Công, Xuân Quan tràn ngập công an đủ loại. Ước tính lực lượng cưỡng chế được huy động lên đến hơn 2000 người.

Cuộc tổng đàn áp lần I tạm ngưng lúc 06h30 giờ sáng. Chính quyền tiếp tục phát loa phóng thanh inh ỏi đọc lệnh cưỡng chế. Tất cả những vật dụng, lều trại, chăn chiếu của nhân dân đều đã bị phá hủy. Nhiều người bị thương, bị bắt đưa đi đâu không rõ.

Theo sau cuộc đàn áp lần I, lực lượng cưỡng chế tiếp tục thực hiện những cuộc tấn công rải rác. Người dân phản ứng với lệnh cướp đất đều bị đánh đập bằng dùi cui.


Được biết, bà Lê Hiền Đức cũng có mặt tại hiện trường để lên tiếng ủng hộ bà con Văn Giang.


Đúng 08 giờ sáng, cuộc cưỡng chế đã bắt đầu diễn ra.

*
Bắt đầu từ trưa nay, 23/04/2012, với quyết tâm “Liều chết giữ đất”, nông dân ba xã Xuân Quan, Cửu Cao và Phụng Công thuộc huyện Văn Giang (Hưng Yên) đã đồng loạt kéo đến khu vực cánh đồng 72 hec-ta để phản đối lệnh cướp đất. Theo dự kiến, việc cưỡng chế sẽ diễn ra vào sáng mai, nhưng cuộc đàn áp có thể diễn ra ngay đêm nay. Về phía lực lượng cưỡng chế, thông tin từ người dân cho biết chính quyền địa phương đã huy động hàng chục xe ủi, máy xúc các loại, với lực lượng tham gia cưỡng chế hùng hậu lên đến hàng ngàn người, gồm có cả CA và bộ đội

Việc cưỡng chế đất của nông dân Văn Giang đã được cảnh báo trước với khả năng sẽ nổ ra cuộc xung đột cực kỳ lớn giữa nhân dân với chính quyền. Người dân nơi đây đã quá uất ức vì bị mất đất nhiều năm, phải đi chầu chực khiếu kiện khắp nơi nhưng vẫn chưa được giải quyết. 

Lúc 17 giờ chiều nay, theo ghi nhận đã có hơn một ngàn nông dân các xã kéo đến dựng lều, cắm trại trên khu vực bị cưỡng chế. Trao đổi với Danlambao, một nông dân khẳng định bà con “sẽ quyết giữ đất đến hơi thở cuối cùng”. 

Ước tính, nếu cuộc cưỡng chế diễn ra thì hơn 4000 nông dân Văn Giang sẽ bị đẩy vào bước đường cùng. Chính vì vậy mà ngay khi chính quyền còn đang lập mưu đàn áp thì bà con nông dân đã lập tức chuẩn bị đối phó. 
Hiện trường lúc 18h30 - Ảnh: Nguyễn Xuân Diện Blog

Hiện tại, tình hình tại khu đất bị cưỡng chế hết sức căng thẳng. Người dân mang theo cơm nước, chăn màn… đang kéo đến ngày một đông với khí thế hừng hực. Đêm nay, bà con sẽ quyết tâm bám trụ để giữ đất. 

Trong khi đó, phía chính quyền & lưc lượng cưỡng chế vẫn đang tiếp tục huy động thêm người, theo tin tức từ người dân, hiện nay lực lượng này đang tập trung tại trụ sở UBND Huyện Văn Giang. Ít nhất có 60 xe ô tô các loại cũng đã được huy động. 

Trước đó, sau cuộc cưỡng chế bất thành hôm 20/04, chính quyền tỉnh Hưng Yên và huyện Văn Giang lại tiếp tục ban hành thêm một quyết định cưỡng chế mới, dự kiến sẽ diễn ra vào ngày mai, 24/04. Điều này cho thấy các quan chức địa phương đang “cố đấm ăn xôi”, dùng mọi thủ đoạn để cướp cho bằng được đất đai, sương máu dân nghèo. 

Được biết, khu đất rộng 72 hec-ta của nông dân Văn Giang bị chính quyền Hưng Yên lấy giao cho dự án Ecopark thuộc công ty Việt Hưng, vì mức giá đền bù quá rẻ mạt (như cướp trắng) nên bị nhân dân phản đối quyết liệt. Quyết định lấy đất giao cho dự án Ecopark được ký vào năm 2004 do ông Nguyễn Tấn Dũng – người lúc bấy giờ còn là Phó Thủ ban hành.

Danlambao sẽ tiếp tục cập nhật ngay khi có tin mới nhất

http://danlambaovn.blogspot.com/

CHUYỆN KỂ TỪ THÁI LAN : “Một Miếng Khi Đói Bằng Một Gói Khi No”

CHUYỆN KỂ TỪ THÁI LAN



 
Kính thưa quý vị,
Kính thưa quý thân hữu, quý chiến hữu và quý niên trưởng,
Tôi đang ở Thái Lan, chuyến đi Thái Lan lần này của tôi đã làm ngạc nhiên nhiều người, vì không phải là tôi đi du lịch, mà là đi làm việc thiện.

Tại sao lại sang tận Thái Lan làm thiện nguyện?

Là thế này: Cuối năm vừa qua, BPSOS gửi bản tin về đồng bào tị nạn CSVN đang trốn tránh ở Thái Lan và kèm theo những hình ảnh đồng bào đang vất vả đối phó với lụt lội bên đó để kêu gọi mọi người tiếp tay giúp đỡ. Nhìn cảnh tang thương này, tôi chảy nước mắt và ước mong mình có thể làm gì giúp người tị nạn. Thế là tôi kêu gọi gia đình, các con các cháu, các bạn bè đó đây đóng góp giúp đỡ và còn gửi lời kêu gọi đến những địa chỉ Email nào tôi có. Sau đó, tôi nghĩ xem tôi có thể làm thêm được gì nữa.
                                      
 
Tôi nghĩ tôi đã vể hưu, nhà tôi thì đã về với Chúa, các con đều có gia đình riêng và tự lo được cả, bây giờ tôi chỉ cần lo cho tôi được bình an khỏe mạnh là các anh chị và con cháu tôi yên lòng rồi. Tôi đã từng đi đó đi đây, đủ để thấy mình cũng được biết nơi này chỗ nọ, bây giờ, thay vì tiếp tục hưởng thụ cho riêng mình thì tôi nghĩ là tôi có thể xử dụng chút khả năng còn lại cho những việc hữu ích khác. Vì thế, thay vì đi du lịch thì tôi tình nguyện sang Thái Lan để giúp cho những người đang cần giúp. Chỉ giản dị thế thôi.

Việc chọn đi Thái lan của tôi chỉ có gia đình và một nhóm bạn thật thân biết. Tội nghiệp, anh tôi buồn và chị tôi thì khóc quá. Các con tôi cũng đưa ra những tin đáng lo ngại về an ninh để tôi suy nghĩ lại, rồi thì tụi phá hoại lại nổ bom 3 nơi ngay Bankok khiến tôi phải hứa là cho đến ngày tôi đi mà có thêm 1 vụ phá hoại nữa thì tôi sẽ ở lại. Nhóm bạn già TV yêu quí của tôi thì trách tôi điên khùng rồi đoan quyết rằng "bỏ cửa bỏ nhà, bỏ con cháu họ hàng mà đi như thế thì nhất định là phải có tình già hấp dẫn"! (Giá mà có thì cũng vui   ).

Có ai trả phí tổn máy bay,  ăn ở ... cho không? 

Dạ không! Yếu điểm của tôi là để trái tim chạy nhanh hơn khối óc! Khi tình nguyện sang Thái Lan, tôi không lượng định vấn đề phí tổn. Thú thật là tôi cứ tưởng tốn độ 3-4 trăm  một tháng nên nghĩ cũng không có gì trở ngại, và tôi đã nói chuyện với BPSOS để hỏi xem người tị nạn cần giúp gì ở bên đó. Tôi được biết họ cần:

1.     Dạy học cho các em, tuổi từ 5 đến teenager, các em rất thèm học nhưng không được đến trường.
2.     Cần người để tâm sự. Người tị nạn rất muốn nói chuyện và muốn nghe về đời sống bên Mỹ.
3.     Cần người thăm viếng. Người tị nạn sống rất cô lập, nếu lâu lâu có người đến thăm thì họ rất vui.

Tôi nghĩ tôi có thể giúp được, và cho họ biết tôi muốn tình nguyện không điều kiện gì. Sau đó, tôi liên lạc với LS An Phong bên Thái Lan và hỏi về giá sinh hoạt cho 1 người như tôi ở bên ấy để chuẩn bị tiền đem theo thì mới biết là sẽ tốn trung bình khoảng 1 ngàn Đô một tháng, hơn kém tùy theo cách chi tiêu. Nghe cũng ngạc nhiên, không ngờ đắt thế, nhưng đã hứa rồi thì cũng phải cố gắng thôi.
Tôi đi thì nhà để không nhưng tất cả mọi phí tổn vẫn phải trả, tôi phải vất vả thu xếp để mọi việc xuôi chảy như khi tôi ở nhà. Anh chị tôi thương nên cứ trách "Khi không lại tình nguyện vác thêm một mối lo!". Tôi tự an ủi "Mỗi năm mỗi tuổi mỗi thêm già, năm nay còn đi được mà không đi thì rồi vài ba năm sau, dù có muốn cũng chưa chắc còn đi được. Giúp được cho người cần giúp cũng là niềm hạnh phúc vậy, sau này ngồi một chỗ cũng còn có kỷ niệm để nhớ lại mà vui". Với tâm tình đó, tôi không nghĩ lui và chuẩn bị cho cuộc hành trình.
Những điều khó quên:
Các con tôi thấy tôi không đổi ý thì bắt đầu quan tâm lo cho tôi những gì tôi cần cho chuyến đi và hậu hĩnh “lì xì” cho mẹ. Vợ chồng con lớn của tôi thì hắng hái đề nghị lo hết mọi phí tổn trong suốt thời gian tôi sống xa nhà và đòi đưa tiền ngay cho tôi đem theo. Tôi may mắn có được người con dâu hiền đức và con trai rất có lòng, hai vợ chồng rộng rãi hỗ trợ tôi trong mọi việc từ thiện, cần lần nào giúp lần nấy và bao giờ cũng đưa nhiều hơn tôi hỏi. Lần này thì tôi thấy tôi còn lo được nên không muốn phiền con thêm,
Anh lớn tôi năm nay đã 87 tuổi, cứ bùi ngùi khi nói đến chuyến đi của tôi. Nhìn anh chị già nua yếu ớt tôi sót sa lắm và cầu xin ơn trên ban bình an cho anh chị trong thời gian tôi xa nhà. Cũng mừng là có cháu tôi ở ngay bên cạnh và các cháu lo cho bố mẹ rất cẩn thận cho nên tôi mới yên tâm mà đi.

Chị gái tôi thì bắt các con sửa soạn đủ thứ thuốc cần thiết cho tôi mang theo kẻo “sống xa nhà, lỡ đau ốm thì ai lo, phải có thuốc sẵn mà dùng”. Chị tôi nhân hậu đối với mọi người, đối với tôi thì còn hơn thế nữa, chị lo cho tôi không khác gì lo cho con của mình. Các cháu cũng lo cho tôi như lo cho mẹ, sợ chân tôi đau khi đi nhiều nên đã vội tìm mua cho những đôi giầy tốt nhất. Cô cháu ở tận Trung Đông cũng không quên hậu hĩnh “lì xì”.

Các bạn quí của tôi cũng vậy, can ngăn không được đành phải đưa đi ăn "bữa tiệc ly" để tạm biệt, thôi thì đòi gì được nấy cứ y như là tôi “một đi không trở lại”. Mấy bạn già còn lọm khọm làm cho bao nhiêu là ruốc, là gừng nhào mật ong, lả mứt quất ... "để mà ăn kẻo tội nghiệp", “khi ho nhớ mà ngậm” …! Đưa quà còn dúi theo cả tiền để “mua kẹo cho học trò”. Dặn dò đủ thứ rồi cuối cùng cũng lại nói tôi mau mau về! Nghĩ đến là tôi chảy nước mắt!

Chỉ tội nghiệp cho lũ cá, cho mấy cây hoa, cây chanh Hà Nội, cây quất cây cam cây bưởi của tôi, không biết cậu con của tôi có giờ mà đến cho chúng ăn uống không!

Ngày đi & Nơi ở:

Tôi mua vé đi đúng vào ngày 7 tháng 3, nhóm bạn quí của tôi cứ lo cho thân già dặm trường, thấy số 7 và 3 thì mừng lắm, hí hửng nói "chỉ được 3-7-21 ngày thôi”! Để trấn an gia đình và bạn bè, tôi đã hứa là tôi sẽ về ngay trong trường hợp tôi cần phải về. Tôi mua vé khứ hồi mà!

Chuyến đi từ Houston lên Dallas, từ Dallas đến Seoul không có gì trở ngại. May mắn là tôi dùng xe lăn nên làm các thủ tục giấy tờ đều được ưu tiên (nhưng ngồi trên xe cho người ta đẩy đi cũng ... ngượng quá!). Đến chuyến bay từ Seoul sang Bankok thì có trục trặc vì Agent bán vé chọn cho tôi 2 chuyến bay quá gần nhau, không thể đổi kịp. Cũng may là tiếp viên hàng không họ nhận ra và kịp thời giúp tôi liên lạc mấy nơi để đổi sang chuyến bay sau đi Bankok (chậm gần 2 giờ). Phải công nhận là chiêu đãi viên hàng không của Đại Hàn rất đẹp và lịch sự, cung cách của họ đã nói lên văn hóa của họ, thật là đáng nể!

Có điều trở ngại là cô bé Anna đến đón tôi ở Bankok thì không biết sự thay đổi này mà tôi thì không có trong tay phone hay địa chỉ của cô ấy để nhờ họ liên lạc. Tất cả tài liệu này tôi lại để trong va li gửi đi rồi. Chỉ sợ cô bé chờ lâu rồi bỏ về thì không biết là tôi sẽ bị kẹt như thế nào, một chữ tiếng Thái không biết, đường đi không biết!

Lúc máy bay tôi đến Bankok thì đã gần nửa đêm. Chờ lấy hành lý mất nửa tiếng nữa. Khi có hành lý rồi, tôi vội tìm điện thoại liên lạc với Anna thì may quá, cô bé đã chờ cả gần 3 tiếng mà không bỏ về. Anna đưa tôi về đến chỗ ở thì đã quá nửa đêm. Cô bé cũng cẩn thận đem sẵn chuối và nước cho tôi và còn dặn dò đủ thứ rồi mới về phòng. Nhà ai có phúc quá, có cô con gái vừa xinh đẹp vừa biết quan tâm cho người khác! Anna còn trẻ lắm, mới 22 tuổi và vừa tốt nghiệp đại học đã chọn sang đây giúp cho BPSOS với một số tiền hàng tháng chỉ đủ trả cho tiền ăn ở và di chuyển khi đi làm ở đây trong khi gia đình thì ở tận Oregan.

Chỗ tôi ở là một căn phòng nhỏ trong 1 chung cư ở ngay Bankok. Phòng sạch sẽ,  vừa đủ rộng cho 1 giường, 1 tủ quần áo, 1 bàn computer nhỏ, 1 tủ lạnh và 1 TV. Có nhà tắm nhưng không có bếp. Nước luôn luôn ấm ở nhiệt độ trung bình để tắm thoải mái, dù muốn nóng hay lạnh hơn cũng không được. Chỉ thế thôi mà giá mỗi tháng tới 285US$ chưa kể điện nước (khoảng 70$US, mùa nóng còn hơn nữa. Từ hôm đến tôi đều phải vặn máy lạnh 24/24, tôi lại sợ bóng tối nên để đèn cả đêm, không hiểu tiền điện sẽ bao nhiêu nhưng ở mát quen rồi, nóng không chịu nổi!). Không ngờ thuê nhà ở đây đắt thế. Họ nói ở các vùng phụ cận thì rẻ hơn nhưng vì không hiểu rõ tình hình thế nào nên đành ở đây vậy.

Cả ngày ngồi dài trên máy bay nên đầu óc tôi lơ mơ như đang “Ru với gió”. Chưa buồn ngủ nhưng mệt. Tôi dẹp tất cả mọi chuyện, tắm cho mát rồi lăn ra ngủ một giấc thật say. 

Mấy ngày đầu ở Thái:

Hôm sau (9 Mar) Anna đưa tôi đi đổi tiền và mua những thứ cần thiết. Giá 100 USD = 3000$ Thái (giấy càng nhỏ hơn 100 Đô thì giá càng ít hơn, tôi không biết nên đem tới mấy ngàn tiền lẻ, tưởng là để tiêu cho dễ!). Buổi chiều về đến nhà thì buồn ngủ quá chừng, cố thức cho quen giờ ở đây cũng khó quá. Giở Thái Lan cách giờ Houston đúng 12 tiếng, bên này là ngày thì bên đó là đêm, cùng một giờ. Sau khi ăn tối, tôi đi bộ quanh sân của chung cư. Trời ở đây bắt đầu khí hậu của mùa Hè, nóng quá. Hương hoa thoang thoảng lại càng làm buồn ngủ thêm, tôi cố đi bộ khoảng hơn nửa tiếng rồi cũng phải về phòng đi ngủ.

Ngủ một giấc dài, lúc trở dậy thấy đã tỉnh táo như ban ngày, xem đồng hồ thì thấy mới 1 giờ! Tôi không tin, lại lên Google tìm giờ địa phương thì đúng là 1 giờ sáng. Nhìn ra ngoài thấy trời còn tối, cảnh vật yên tịnh như đang ngủ. Một giờ sáng mà tôi tỉnh như sáo sậu, ngồi nhâm nhi ruốc với nước lạnh và đọc emails cho đến lúc trời sáng hẳn. 

Sáng Thứ Bảy (10 Mar) Anna đưa tôi đi chợ trời. Chúng tôi đi Subway, chỗ tôi ở gẩn trạm xe nên cũng tiện, mất có 18 Bạt (60 cents) một lần. Chợ lớn quá, chỗ nào cũng na ná giống nhau nên rất dễ bị lạc. Chợ trời bán đủ thứ hàng hóa chứ không phải bán những thứ cũ như garage sale.  Tôi tìm mua cái mũ trước nhất. Tôi không quen phơi nắng và cũng dễ bị cảm. Mấy hôm đi nắng mặt tôi đã đen bóng lên rồi! 

Chúng tôi đi vào chợ, lướt qua bao nhiêu hàng quán rồi đến khu hàng ăn. Có một điều buồn cười là khi xem hình ảnh những xe bán đồ ăn bên lề đường hoặc những quán ăn trong chợ, tôi liên tưởng đến cách làm thiếu vệ sinh của hàng quán ở Việt nam sau này và cũng thấy ngài ngại, không nghĩ là mình sẽ mua. Vậy mà khi đến đó rồi thì lại thấy cái gì cũng hấp dẫn, mùi thức ăn thơm lừng, thấy người ta ăn mình cũng mua ăn thoải mái, quên cả e dè. Cơm chợ mỗi phần khoảng hơn 1$US trừ các món đặc biệt. Có điều order món ăn Thái thì phải cẩn thận vì họ ăn cay lắm. Ngưới Thái cũng ăn ngọt hơn mình nhiều, nước sinh tố hay các loại chè họ làm mình phải pha thêm nhiều nước mới uống được. Chúng tôi mua mỗi người 1 quả dừa nướng, vừa đi vừa uống vừa xem chợ. Xem thêm 1 khúc chợ nữa rồi về cho Anna làm việc. Mấy lần đi chợ tôi tìm mua 2 thứ mà không thấy, đó là Sầu Riêng và Cà Cuống, có lẽ chưa đến mùa?

Tôi định sẽ có một ngày lang thang một mình để đi hết chợ xem có gì lạ. Chỉ sợ là đi không nổi. Chợ vừa lớn vừa đông, người đi chật ních. Đây cũng là 1 trong những địa điểm du khách thích đến nên tôi thấy có nhiều người nước ngoài. (Tụi phá hoại mà nổ bom chỗ này thì phiền lắm!)

Buổi chiều tôi lại buồn ngủ. Muốn quên giấc ngủ quen nên tôi đi chợ gần nhà tìm mua thêm mấy thứ cần thiết. Taxi thì nhiều, lên xe là bắt đầu phải trả 35 Bạt rồi theo đồng hồ tăng mà tính tiền. Tôi không thấy có xích lô. Lần này tôi thử đi xe ôm vì cũng gần nhà. Chỉ cần nhớ tên chợ, giá xe ôm và địa chỉ của mình là không sợ lạc đường về. Những người lái xe ôm ở đây mặc áo khoác ngoài màu cam như đồng phục, đằng sau có hàng chữ Thái. Họ chạy xe nhan nhản ngoài đường ngõ, chỗ nào cũng thấy. Giá rẻ nên người ta đi nhiều, một đoạn đường cũng lên xe. Thú thật là đi xe ôm tôi cũng ngán lắm, chân ngồi vắt vẻo, nhiều lúc có xe chạy qua tưởng như họ sẽ quẹt vào chân mình. À, còn điều này nữa, ở Thái Lan họ lái xe bên trái như bên Anh.

Dân Thái Lan có vẻ hiền lành và khiêm nhường. Họ luôn cúi mình chào đón và mỉm cưởi với khách hàng.  Nhưng tìm mua thứ gì mà phải hỏi thì vất vả vì khó tìm được người biết tiếng Anh ở chợ. Có lúc giải thích với họ một hồi rồi cả người nói lẫn người nghe lại ngẩn ngơ nhìn nhau cười! Sau cùng, tôi mua 1 cuốn Tự Điện Anh-Thái và tìm chữ tiếng Anh rồi đưa cho họ đọc bên giải nghĩa tiếng Thái mới tạm qua được.

Về vấn đề ăn uống thì tôi theo mấy cô bé bên này, ăn ở ngoài, vì chỗ bán cũng gần, cơm bình dân cũng rẻ và ăn cũng được lắm. Giá trung bỉnh mỗi đĩa 1 bát cơm và 1 món ăn đủ để mình ăn hết cơm thì 1.5US$ trở lên, tùy món ăn và tùy tiệm lớn nhỏ. Như thế cũng tiện, đỡ mất thì giờ nấu nướng. Nhìn thấy họ nấu cũng như mình nên hy vọng không đến nỗi nào.

Chiều Chủ Nhật (11 Mar) An Phong đến thăm, đây là lần đầu chúng tôi gặp nhau. An Phong là luật sư phụ trách điều hành văn phòng BPSOS ờ Thái Lan, vừa trẻ vừa xinh đẹp. Gia đình ở Houston mà tình nguyện sang tận đây làm. Ba chúng tôi, Anna, An Phong và tôi đi ăn ở quán mì gần nhà. Họ làm cũng được lắm, tôi lại quên không dặn nên họ làm cay quá, vừa ăn vừa xuýt xoa. Tôi quên hoài nên bị ăn cay hoài! Bây giờ thì nhớ rồi, người Thái ăn rất cay, hơi cay cay của họ đối với mình là cay lắm rồi đó. 

Ba cô cháu vừa ăn vừa bàn vể công việc định làm để giúp người tị nạn, tôi nghĩ nếu thực hiện được thì rất tốt. Tôi định tuần tới sẽ bắt tay vào việc. Phải mừng là BPSOS đã may mắn có được 2 cô bé người Việt này giúp đỡ, vừa giỏi lại vừa xinh đẹp dễ thương nữa. Hai người thích làm thiện nguyện đến độ vẫn chưa chịu lập gia đình.

Đi gặp nhóm nạn nhân Cồn Dầu:

Chiều Thứ Hai (12 Mar) tôi theo Anna đến thăm bà con nhóm Cồn Dầu và gặp thày Huyền Việt ở Houston sang. Sau chặng đường xe điện ngầm và 1 chuyến Taxi, chúng tôi đến điểm hẹn rồi từ đó chờ người Cồn Dầu ra dẫn đường vào. Trong khi chờ đợi, tôi đi loanh quanh xem người ta bán hàng ở dọc vỉa hè. Ở đây buôn bán vui thật! Chỗ nào cũng có quầy bán hàng. Chỉ là những xe nho nhỏ, nhưng có đủ mọi thứ cho người thích ăn vặt. Nào trái cây tươi rói trông là muốn ăn, nào những quán nướng cá cua sò ốc, quán nướng tôm, nướng thịt, nướng mực ... ngửi khói thôi cũng đủ muốn ngồi ngay xuống ăn thử. Toàn là những món tôi thích.

Chờ 1 lát thì có người ra đón. Phải đi xâu vào trong xóm mới đến nơi bà con mình ở. Là một xóm nghèo, cỏ hoang mọc đầy vùng đất trước chung cư. Nơi này kỳ lụt vừa qua bị ngập nước rất cao. Họ trốn ở đây. Mấy gia đình ở chung một hộ.  Anh dẫn đường cho biết vì họ ở không hợp pháp cho nên hễ bị động là lại phải trốn đến nơi khác. Nếu để cảnh sát Thái bắt được là họ bị giữ lại để chờ người nộp tiền chuộc (thường là do Sơ Lita tìm cách giúp), không thì bị tù hoặc sẽ bị trả về Việt Nam. Đã chạy CS rồi mà bị trả về là sẽ bị đánh đập, bị tù đày khó có ngày được tự do, có người bị hành hạ đến chết! Bà con Cồn Dầu đã phải di chuyển 5 lần mới đến chỗ này. Anh cũng cho biết đại diện của tất cả các gia đình Cồn Dầu ở đây đang tụ tập ở 1 căn nhà để gặp thày Huyền Việt và chúng tôi.

Họ ở gần cuối dãy. Những phòng họ thuê ở tận trên tầng cao nhất, các tầng dưới thì người Thái ở. Nhà sâu và hẹp. Nhìn mấy tầng cầu thang vừa cao vừa nông, chỗ bước lên không đủ giữ chiều dài một chiếc dép, lại lát đá men nên có nước là trơn,  có chỗ lại không có tay cầm, thú thật là tôi ngần ngại! Nhà nào cũng có con nít, làm sao trẻ con lên xuống cho an toàn được nhỉ?!

Nghĩ đến cái chân bị gãy còn tùm lum đinh với sắt, quả thật tôi rất ngại ngùng! Nhưng làm sao đây, mọi người đang chờ cả trên ấy. Sau cùng, tôi đành phải thận trọng bước từng bước để lên đến nới. Vừa leo vừa nghĩ đến các em nhỏ, tôi thấy thương và lo cho họ quá!

Cuối cùng tôi cũng leo được đến nơi để gặp mọi người. An Phong đã có mặt ở đó, đang chuyện trò vui vẻ. Tôi thấy đông quá. Họ cho biết có đủ đại diện của tất cả các gia đình Cồn Dầu ở đây, đa số đang quây quần ở phòng trong nghe thày Huyền Việt nói chuyện. Các bà thì sửa soạn bữa ăn bên ngoài. Bà con thấy có người mình đến thì vui mừng lắm. Tôi nhìn thấy được niềm hy vọng trong ánh mắt của họ.

Tôi đến chào thày Huyền Việt và giới thiệu thêm việc thày đã làm để giúp đỡ bà con, mọi người vỗ tay hoan hỉ. Thày Huyền Việt yêu cầu mọi người hát và bà con đã hát bài Giáo Dân Cồn Dầu của họ, nghe thật là sót sa! Nhân đấy tôi cũng nói mục đích của tôi là muốn giúp họ và muốn họ hội ý với nhau để cho tôi biết họ muốn hỏi, muốn giúp việc gì để từ đó, tôi sẽ sắp xếp các đề tài, sẽ tìm câu trả lời và làm thành từng buổi nói chuyện chung. Về việc dạy học cũng vậy, tôi muốn biết số trẻ em cần học và trình độ của các em. Người lớn cũng muốn học. Hiện có Sơ Lita người Philippine và 1 cha người Thái đang giúp, nhưng vì họ không nói được tiếng Việt nên bà con mình không hiểu. Tôi định sẽ đến gặp cha và Sơ để xem tôi có thể tiếp tay được gì trong việc giảng dạy cho con em người tị nạn.

Sau khi nghe thày Huyền Việt nói chuyện và nghe tôi dặn dò, bà con mời mọi người ăn tối. Bữa ăn được bày trên sàn vì họ không có đồ đạc! Mấy chục người ngồi quanh, mỗi người một tô bún rau, trên có mấy miếng thịt nướng. Có thêm vài đĩa chả giò nhỏ, vài đĩa rau, vài bát nước chao chan bún. Thế thôi. Nhưng với người tị nạn chỉ được có 1$ một ngày thì đây chính là một bữa tiệc. Họ cũng phải cắt xén đâu đó để có bữa ăn này đón những người khách quí. Sức đàn ông có lẽ ăn thế không đủ vì chính tôi cũng còn có thể ăn thêm.

 Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện rất vui, một bữa ăn giản dị mà thân tình, thày Huyền Việt tìm được chút gì quen thuộc của quê nhà vì thày là người cùng xứ. Ăn uống xong xuôi mọi người lại bắt đầu ngồi nói chuyện và đưa ra nhửng điều thắc mắc. Có bà kể cho tôi nghe cuộc sống kinh hoàng trước khi phải chạy trốn. Tôi lắng nghe nhưng không hỏi thêm, tôi muốn dành việc này cho những lần gặp tới.

Ngồi thêm một lúc thì tôi bị chóng mặt và nhức đầu quá, phải từ biệt thày và bà con để về. Lần này thì Anna phải gọi Taxi về thẳng một mạch chứ không hà tiện chuyển qua Subway nữa. Cũng tại tôi bị ốm. Cám ơn Anna.

Tôi bị cúm từ hôm đó đến cuối tuần vẫn chưa khỏi. Nằm mãi cũng không khá, hôm qua tôi dậy đi chợ để  thay đổi không khí. Tôi mong là tuần tới tôi sẽ bắt đầu làm được một việc gì hữu ích.

Bây giờ thì xin dùng ngày hôm nay để kể chuyện về cuộc hành trình này để bạn bè cùng biết. Hy vọng các bạn sẽ chúc lành cho tôi.
                                         
                                                                                   Tuyết Mai
                                                                                   Houston

http://quynhtramvietnam.blogspot.co.uk/2012/04/at-nuoc-nay-la-cua-ai-cua-dan-toc-viet.html

Bài Xem Nhiều