We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 25 April 2012

Tưởng Niệm tháng Tư đen: Đi tìm Nhà văn phản kháng - Truyện "CÚN" của Nguyễn huy Thiệp


    Kính thưa quý vị trên diễn đàn,
    Giới trí thức chân chính trong nước, đang bị cộng sản vây hãm, đàn áp rất khốc liệt. Muốn tồn tại để thực hiện ước vọng của Sĩ phu là phải thay đổi hoàn cảnh thê thảm hiện nay dưới sự cai trị của tập đoàn cộng sản gian ác lưu manh bán nước, phải bảo toàn đất tổ và tìm sinh lộ cho quê hương. Do vậy, nếu muốn độc giả tán đồng thì sự phản kháng thường phải  được thể hiện hoặc trực tiếp và ngang nhiên kiêu hãnh dám đương đầu với thách đố, hoặc tìm cách viết và lách. Nhưng có một cách Phản kháng nhưng không kẻ thù không thể thấy được dâu tích của sự phản kháng. Đó là phản kháng nhưng như không phản kháng. Và từ đó, chúng ta nhận định về văn giòng văn học phản kháng theo cách nhìn khác. Với cách nhìn nầy, người đọc không còn gò ép nhà văn phản kháng phải chịu sự trừng phạt ngục tù của cộng sản hay chịu sự đánh giá chủ quan của độc giả là chỉ là giả vờ phản kháng! Nghĩa là nếu phản kháng thì phải trở thành nạn nhân của sự đàn áp của cộng sản, nếu không như thế thì nhà văn nầy chỉ giả vờ phản kháng. Quan điểm nầy đã làm cho nhà văn rất khó khăn khi đi tìm chiến hữu trên trận địa dùng ngòi bút để phản kháng hầu tạo nên thế và lực trước khi biến những giòng chữ kia trở thành vũ khí chống bạo quyền cộng sản. Bằng cách nhìn và cách đặt vấn đê mới để đi tìm nhà văn phản kháng và tìm xem có hay không có tác giả gia nhập vào dòng Văn Học phản kháng cộng sản. Trước hết, chúng tôi kính mời quý vị thưởng thức truyện ngắn CÚN của Nguyễn Huy Thiệp và ngày mai chúng ta sẽ theo dõi tác giả Đỗ Thái Nhiên  phân tích truyện ngắn nầy với chủ đích đi tìm sự phản kháng cộng sản trong Văn Học.
     Trân trọng
      Trần Việt
                                      
                                ***************************************************************************************
CÚN

           
I.
         Trong số người quen của tôi, tôi rất nể phục nhà nghiên cứu văn học Z. Anh am hiểu các vấn đề lý luận văn học ở ta, lĩnh vực mà thú thực tôi không hiểu gì mấy. Những bài viết của Z. có thời được nhiều người ví như "ngọn roi" quất vào "con ngựa sáng tác văn học" giúp nó phi nhanh hơn và không trật đường.
         Z. đẹp trai, thông minh, đặc biệt nhạy cảm với những cái gì đau đớn, tủi cực. Nhiều lần đi chơi với anh, tôi thấy Z. thường lảng tránh những nơi có người ăn mày hoặc người tàn tật. Trường hợp không lảng tránh được, Z. rất bối rối, tôi thấy mặt anh tái đi, anh dốc hết túi cho người ăn mày hoặc người tàn tật đó.
         Với tôi và các nhà văn trẻ thuộc thế hệ tôi, Z. rất nghiêm khắc. Z. đòi hỏi cao điều mà anh gọi là tính người : tinh thần làm việc, đức hy sinh, lòng tận tụy, chữ "tâm"... và dĩ nhiên cả văn phạm nữa. Sự nghiêm khắc ấy làm cho tình bạn của hai chúng tôi không phải không sóng gió. Tuy nhiên, tôi khâm phục Z.
         Nhiều khi lẩn thẩn, tôi nghĩ rằng phải có một lý do nào thật sâu xa lắm mới rèn lên được một người như Z. Có lần tôi gặng hỏi mãi, Z. tự dưng buột miệng :
- Cha tôi là Cún. Cả cuộc đời ngắn ngủi của ông chỉ có độc một khát vọng thành người, thế mà không được...
         Từ câu nói ấy của Z., tôi viết câu chuyện này...
II.
          Cún biết cái chết sẽ đến với Cún chỉ vài phút nữa. Chân Cún đã lạnh, cái lạnh từ chân cứ thế ngược lên, bao giờ cái lạnh ngấm đến đỉnh đầu là hết, là vĩnh biệt con người, vĩnh biệt cuộc sống...
          Cún há miệng. Khát, khát... Cún thấy cổ họng mình se lại. Cảm giác bị dồn, bị đè bao phủ toàn thân. Cún biết lần này Cún không thể thoát nó. Nó đấy ! Nó thò cái lưỡi vô hình, đen như đêm tối liếm vào đôi mắt Cún rồi...
Hơn chục năm trước, người ta thấy Cún ở một cái cống bên con sông đào ngoại ô thành phố. Con sông đen ngòm nước thải, đầy rác, giấy vụn và những đám bèo Tây lá đầy bụi bặm. Cái cống xi-măng vỡ nằm ngang con đường đất nhỏ, hứng gió cả ở bên phía bờ sông, cả ở bên phía cánh đồng. Cún nằm trong đống tã  rách hôi hám, cả đầu cả chân tím ngắt vì gió. Chẳng hiểu sao Cún không chết ngay khi ấy? Chắc vì lão Hạ. Nếu Cún không gặp lão Hạ, chắc Cún đã chết ngay rồi.
         Lão Hạ là lão ăn mày ở chợ. Hôm ấy, không hiểu sao lão Hạ lần ra cống. Đứng trên đường, lão nghe thấy tiếng khóc. Tiếng khóc như từ dưới đất vọng lên, như từ âm phủ vọng lên. Lão rùng mình hãi sợ. Chiều đang xuống, nắng đã tắt, ráng mây mỡ gà ở phía chân trời hắt xuống mặt đất một vệt ánh sáng lạnh lẽo và kinh dị. Gió bấc đuổi nhau hun hút quanh các lều chợ lụp xụp không một bóng người. Lão Hạ run cầm cập. Quang cảnh này hồn ma rất dễ hiện hồn. Đây là thời khắc xuất hiện ma quỷ. Gần cả đời người, lão Hạ sống nhưng không sợ người, người chỉ làm lão yêu hay lão ghét, thích hoặc không thích, lão Hạ chỉ sợ cái gì không phải là người.
         Lão Hạ sợ quá, bủn rủn hết cả chân tay. Tiếng khóc ngằn ngặt đúng là có thật. Lão giỏng tai nghe. Đúng là tiếng khóc trẻ con.
         Lão Hạ cuống cuồng chạy xuống vệ sông. Lão vừa chạy vừa ngã. Tiếng khóc níu lão lại. Lão nhìn bên đường và nhận ra đứa bé nằm ở trong cống. Lão Hạ dần dần hoàn hồn. Hóa ra chẳng có quỷ ma nào cả ! Hú hồn hú vía ! Ma quỷ đã bỏ mất một cơ hội để rình chộp lão !
         Lão Hạ bò về phía cống, thò tay kéo đứa bé ra. Chân tay đứa bé lạnh buốt.
         Lão Hạ ôm đứa bé về lều chợ. Lão đặt tên nó là Cún. Cún là tên chó không phải tên người. Đứa bé này thật cũng không phải là người, nó kỳ hình dị dạng, đầu nó to tướng, hai chân tay mềm oặt như chẳng có xương, chỉ hơi lệch trọng tâm là người nó ngã kềnh ra đất. Điều kỳ lạ là Cún có khuôn mặt đẹp lạ lùng.
Cún ở cùng lão Hạ. Cún không chết bởi nó có hai khả năng kỳ quặc. Một là đôi mắt, đôi mắt của nó làm cho tất cả mọi người xung quanh đều sợ hãi. Họ đi qua Cún mà không bỏ một đồng hào vào cái nón rách thì không an lòng. Ánh mắt Cún ám ảnh họ, hành hạ họ suốt đêm ngày. Khả năng thứ hai của Cún là khả năng chịu đựng tuyệt vời : nó chịu được đói, được rét, nó sống trơ trơ như thân thể nó được tạo bằng thứ nguyên liệu siêu phàm.
         Lão Hạ đâm quý thằng bé tàn tật. Có nó, lão kiếm tiền được dễ dàng hơn. Lão mang thằng bé đi khắp đó đây kiếm ăn. Chỉ trong một hội Phủ Giày, lão kiếm được bằng mấy năm lão đi ăn xin một mình. Cách làm của lão thật đơn giản. Lão cứ đặt Cún nằm ngửa một chỗ với cái nón mê giữa đám đông người. Thế là xong chuyện. Cún sẽ cựa quậy và mắt nó sẽ làm việc, mắt nó sẽ hỏi mọi người :
Này ông, này bà ! Ông bà là người, hãy nghĩ đến tôi là kẻ chưa được thành người...
      Lão Hạ nấp ở đâu đấy, khi thấy nón đã khá tiền thì ra thu về. Thỉnh thoảng lão đút cho Cún mấy miếng bánh đúc ngô tựa như người ta đút cho những con gà mang bán ở chợ.
Lão Hạ coi Cún như con. Tuy nhiên, lão cũng chẳng quan tâm nhiều lắm đến thằng bé. Lão có bao nhiêu việc phải làm. Con người của nghề nghiệp khác có bao nhiêu việc ở đời thì việc của lão ăn mày cũng nhiều như thế. Ở trong thế giới ăn mày, thân phận một đứa bé con què quặt chẳng đáng kể gì. Lão Hạ chẳng hề áy náy vì những lần để Cún đói lả, run người trong những trận sốt mê man để đi uống rượu hay đi đánh bạc. Bản thân lão cũng đã bao lần bị đói, bị ốm, bị rét như thế. Trong thế giới ăn mày, người ta có thể sử dụng một đứa bé con trong vài ba tháng để làm cớ ăn xin. Khi đứa bé chết, người ta vứt nó ra ngoài đống rác như vứt một thứ vật hỏng bình thường, như cái rổ, cái rế... Việc kiếm ra một đứa bé không khó. Chỉ cần vài ba đồng bạc, một sái thuốc phiện, một bộ quần áo cũ là xong. Đời còn đói rét. Đói rét bất chấp tất cả, cả đạo lý, cả tình người.
        Cún lớn dần lên, Cún dần ý thức được thân phận mình, buộc phải ý thức về hoàn cảnh mình.
        Năm ấy, bấy giờ đang có chiến tranh, nhiều người chết đói. Trời rất lạnh. Cún và lão Hạ nằm cuộn mình trong hai cái bao tải ở một hiên nhà cách chợ Mới ngoại ô thành phố chừng trăm mét. Lão Hạ ho dồn. Lão yếu lắm, đã mấy ngày nay lão không dậy được, thỉnh thoảng lại ho ra máu.
Cún này, mày đã lớn rồi... Tao sắp chết rồi... Mày sắp mất tao, mất chỗ dựa rồi... - Lão Hạ thều thào bảo Cún - Thực ra tao cũng chẳng phải chỗ dựa của mày. Cả tao và mày cùng sống... Sống như con giun, con dế, như con ong, cái kiến... - Lão ho sù sụ rồi khóc - Con người sống khác... Trời ơi, sao trời hành hạ chúng con như thế ? Chúng con muốn sống như mọi người thôi mà sống không được...
       Cún lắng tai nghe. Cún mặc kệ lão Hạ nức nở rền rẫm một mình. Cún chẳng nói gì. Cún quen với cảnh này rồi. Cún lấy tay co cái bao tải rách che bụng. Cún thở dài... Cún mệt mỏi rã rời. Hơn chục năm nay, Cún đi ăn mày, Cún cũng chẳng lạ gì cuộc sống con người...
                Ăn mày là ai, ăn mày là ta...
                Đói cơm rách áo hóa ra ăn mày...
         Cuộc sống con người đầy bất trắc và vô nghĩa, họ sống cũng như Cún, như lão Hạ, như con giun, con dế, như con ong, cái kiến... Cún chỉ đau đớn vì Cún khuyết tật. Cún chưa phải là người, cái gì mọi người làm được thì Cún đều thấy khó quá. Càng lớn, Cún càng thấy việc Cún đứng vững ở trên mặt đất thực chẳng dễ gì. Cún cứ lẩy bẩy, cứ đi ba bước là lệch trọng tâm, cứ thế ngã quay ra đất. Hai chân hai tay của Cún không tuân theo được ý mình.
Gần đây, Cún tự dưng lo sợ, lo sợ một cái gì đấy vô hình. Cũng chẳng hiểu sao Cún lại hay nhớ, hay mơ đến Diệu, cô chủ nhà mà Cún và lão Hạ nằm ở hiên này. Cô Diệu bán hàng ở chợ, người lúc nào cũng thơm nức nước hoa, băng phiến. Cô Diệu có đôi mắt nhỏ và hai cánh mũi mỏng dính phập phồng. Tính cô hay đùa, hay cười. Cô hay gọi Cún là "Thằng hình nhân mặt đẹp".
Này "Thằng hình nhân mặt đẹp" ! Cho mày một hào, sáng mai mày ra đón cửa cho tao. Mày như ngôi sao Hóa Lộc ở cái nhà này. Hôm nào đi chợ gặp mày là người thiên hạ xô vào mua bán như tranh như cướp...
Cún cười bẽn lẽn. Cún cúi xuống nhặt đồng hào nhưng lại chúi người ngã quay ra đất. Đồng hào cách bàn tay Cún ba hàng gạch. Cún nhổm dậy lấy một đầu gối làm trụ để giữ trọng tâm, Cún giơ tay với nhưng không giữ được thăng bằng, lại ngã nghiêng người sang phải. Đồng hào còn cách Cún một hàng gạch nữa. Cô Diệu cười như nắc nẻ trên bậc thềm nhà :
Cái thằng hình nhân mặt đẹp này ngộ quá chừng... ! Cố lên ! Cố lên lần nữa xem nào !
Cún thích chí cười. Trời ơi, Cún đã làm cho cô Diệu thích. Cún thấy sung sướng. Cún nhổm dậy, cố gập hai đầu gối. Được rồi... Thế, thế... Chỉ cố thêm một tí nữa và nghiêng người sang trái là chạm được vào đồng hào. Cún thở hổn hển, mồ hôi toát ra. Cún ước lượng. Cún cười. Đúng lúc Cún bật nghiêng người lên thì Diệu nhảy thụp xuống nhặt đồng hào để nhích sang một hàng gạch bên cạnh. Diệu ré lên cười. Cún bị mất đà ngã xuống nền gạch. Cún đập trán xuống nền gạch, máu trong miệng Cún trào ra nhưng Cún mặc kệ. Cún hít vội vàng cái mùi đàn bà quyến rũ. Chưa bao giờ Diệu lại ở gần Cún như thế.
         Cún cười sằng sặc. Nếu Cún biết hát thì Cún sẽ hát...
        Lão Hạ ngồi yên trong góc tường vỡ thương hại nhìn Cún. Lão nhổm dậy chậm chạp đến chỗ đồng hào, lão lẳng lặng nhặt đồng hào cho vào túi mình.
Thằng già khốn nạn ! - Diệu bặt nụ cười, môi mím lại đanh đá - Đồng hào không phải cho mày đâu đấy ! Rồi lại đi nướng vào rượu cho xem.
Lão Hạ đứng im ủ rũ như người có lỗi, vai lão so lại như chờ người đánh. Diệu đi khuất vào nhà, lão Hạ mới ngồi hụp xuống lau máu cho Cún rồi xốc nách Cún dìu về phía chợ...
Cô Diệu ấy len vào đời Cún dần từng ngày một. Cún cứ miên man suy nghĩ. Cún hình dung thấy cô Diệu đi lại, nói cười. Cún chẳng để ý gì đến những tiếng kêu ú ớ nghẹn ngào của lão Hạ nằm bên cạnh. Mãi sau, lão Hạ hộc lên, những ngón tay sần sùi của lão bấu vào mặt Cún rất đau, Cún mới bừng tỉnh. Cún mở mắt ra. Cún giật mình thấy mặt lão Hạ biến dạng hẳn đi, mặt lão trắng bệch như sáp, nhân trung lệch sang một bên. Từ miệng lão, máu đen trào ra ồng ộc. Lão cố ú ớ nói gì đó. Bàn tay lão cố ấn vào tay Cún một cái túi con nằng nặng. Cún bò nhổm dậy. Cún đã hiểu ra sự việc : cái chết đang hiện ra bằng xương, bằng thịt ở trước mặt Cún. Nó đấy. Nó nấp trong tròng mắt sâu hoắm và không thần sắc của lão Hạ đây. Cún khóc nức nở, thế là Cún đã mất đi một chỗ dựa rồi, chỗ dựa để Cún khỏi lệch trọng tâm ở trên mặt đất mà chính Cún cũng chỉ hiểu rất lờ mờ...
 Sau cái chết của lão Hạ, số phận Cún cũng chẳng đổi thay mấy. Vẫn đói và rét. Trong cái mùa đông khủng khiếp năm ấy, Diệu đi lấy chồng. Chồng Diệu là một gã trai đưa hàng. Gã có đôi mắt khô ráo hoảnh. Mắt gã chẳng hề xúc động một điều gì. Cún theo dõi từng ngày cuộc sống của người con gái. Cún linh cảm thấy rồi cô sẽ chẳng được sung sướng gì.
        Linh cảm không đánh lừa Cún. Ba tháng sau ngày cưới, gã chồng cô Diệu cuỗm sạch tài sản của vợ mới cưới trốn đi Nam Bộ với cô tình nhân mới. Cô Diệu như kẻ hóa rồ. Chỉ vì nhẹ dạ cả tin mà cô mất hết. Cô ốm đến hơn tháng trời, có lúc cô định tự vẫn.
        Ngày cô Diệu khỏi ốm, bắt đầu ăn giả bữa được là một ngày hè nắng dịu dàng. Cô ngồi trong buồng trông ra ngoài phố. Nắng lung linh trên vòm lá bàng, cả vòm lá sấu và vòm lá đinh lăng nữa. Nhà cô đi vắng hết, chỉ có tiếng mọt nghiến gỗ gai gai cả người kêu ở góc chiếc tủ hàng rỗng không. Cô Diệu nhớ chợ, nhớ cửa hàng xén của mình. Liệu đến bao giờ cô mới có được cửa hàng như thế ?
        Cô Diệu buồn bã trông ra ngoài phố. Cô chợt thấy Cún ngồi ngay thềm cửa nhà mình. Cún đang đưa tay thu thu cái gì trong túi. Cô quỳ xuống ngó ra cửa sổ, Cún đang giở bọc vải lão Hạ cho Cún, cái bọc vải gụ, khâu chỉ đen, bé xíu như cái mề gà. Cô Diệu bỗng giật thót mình vì thấy trong lòng tay Cún lóng lánh mấy chiếc nhẫn vàng. Cô thấy lạnh toát sống lưng. Chân tay cô run bần bật. Một ý nghĩ bất chợt chớp trong óc cô.
Này "Thằng hình nhân mặt đẹp" ! - Cô vội hé cửa ngồi thụp bên Cún - Mày có cái gì trong tay mày đấy ?
Cún ngẩng mặt lên, Cún xòe tay ra rồi nói bằng giọng khoe khoang hồn nhiên như đứa trẻ dại :
Nhẫn đấy ! Đây là nhẫn vàng lão Hạ cho Cún...
Vàng thật hay là vàng giả ?
Cô Diệu chộp lấy tay Cún, trong tay cô có ba chiếc nhẫn, mỗi chiếc dễ đến hai đồng cân vàng.
Để tao xem thử nào !
Cô Diệu cầm từng chiếc nhẫn và khẽ để rơi trên nền đá. Cô lắng tai nghe. Cô soi ra ánh sáng. Cô cho vào miệng cắn. Cô xuýt xoa rên rỉ: “Trời ơi, vàng thật đây rồi... Cả một gia tài đấy nhé... Cái "thằng hình nhân mặt đẹp" này thật là giàu...”.
Cô tái mặt đi, cô cười, cô đấm thùm thụp vào người của Cún.
Thực vàng chẳng phải thau đâu...
                 Đừng đem thử lửa mà đau lòng vàng...
Thằng chó con này ! Sao đến bây giờ tao mới biết mày?
Cô Diệu hổn hển :
Vào đây... vào đây... Cái thằng chó con giàu có...
Cô Diệu khép cánh cửa lại, ấn người Cún xuống ghế. Cô lồng nhẫn vào ngón tay rồi chắp hai tay ra phía đằng sau. Cô đứng sát trước mặt Cún, người hơi ưỡn ra phía trước như một cây cung...
Thế nào ? Tao mặc cả nhé ! - Cô Diệu vừa nói vừa cười, ý nghĩ của cô rạch nhanh như những tia chớp trong đầu - Mày hãy cho tao ba cái nhẫn này, mày không có nó cũng không sao... Mày vẫn là đứa ăn mày... Thế nào ? Có đồng ý không ? Mày muốn gì tao cũng nghe mày...
Cún gật đầu, hai khóe mắt Cún đầy lệ. Cún chỉ thấy sung sướng. Cún đã làm cho cô Diệu thích. Cô Diệu đã bình phục. Cô Diệu đã khỏe rồi. Cún như mê ngủ. Như người trong mộng.
Thế nào ? - Cô Diệu cúi người cọ trán của cô vào trán của Cún - Làm gì mà thần mặt ra thế ? - Cô cười sằng sặc - Nói đi... Bây giờ mày muốn cái gì ?
Cún đưa tay lên, Cún không chủ động được những sợi gân chằng ở trong cánh tay, cánh tay Cún vẽ một cử chỉ vu vơ trong khoảng không.
Hiểu rồi... Tao hiểu rồi - Cô Diệu ngồi xuống bên Cún vuốt ve - Mày cũng là thằng khốn kiếp lắm kia ! Được đấy... Thế là phải giá...
Cô Diệu kéo Cún vật ra giường. Cún hoảng sợ. Cún nhắm mắt lại... Cún như người đang bay trên mây... Cún cảm thấy bao nỗi buồn trĩu nặng của cuộc đời Cún bỗng dưng được trút hết cả đi, khuây khỏa lạ lùng.
       Cuối cùng, Cún không hiểu Cún đã ngồi ở vỉa hè từ khi nào nữa.
-Thế là chẳng có nợ nần gì nhé !
       Cún nghe thấy tiếng nói của cô Diệu đâu đó và Cún hiểu rằng Cún vừa trải qua một điều gì đấy thật ghê gớm, thật to lớn. Cảm giác trống rỗng nhưng sung sướng tuyệt trần choán ngợp trong lòng.
       Cún không hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất trong cuộc đời khốn nạn của Cún có cảm giác này. Cơ hội đó, oái oăm thay, để chín tháng sau cho Cún một đứa con trai...
       Chín tháng sau cái ngày hè ấy, cô Diệu sinh con trai. Từ mấy tháng trước, cô đã báo cho Cún biết tin này :
Này "thằng hình nhân mặt đẹp"... Mày sắp có con rồi đấy ! Tao cũng không ngờ có chuyện quái quỷ thế này !
      Cún mừng rỡ. Cún như một người điên dại. Cún không ăn không uống, người chỉ còn da bọc xương. Trời ơi, Cún sẽ có con ! Một kẻ chưa được thành người lại sẽ có con. Cún đã hình dung về nó thật rõ ràng. Nó đi mạnh mẽ ở trên mặt đất, nó  không bao giờ lệch trọng tâm, nó vừa đi vừa mỉm cười, xung quanh nó là một vầng ánh sáng đủ màu.
       Cún sống trong trạng thái bất yên mấy tháng trời trong khi cô Diệu mang thai. Cún ốm nặng. Cún chỉ sợ nhất cái chết ập đến bất ngờ khi Cún chưa biết đứa con thế nào. Cún thỏa thuận với cái chết, Cún cầu xin nó từng ngày. Cái chết đồng ý cho Cún chờ đến cái phút con Cún ra đời, nó sẽ thay thế Cún chạy tiếp chặng đường đi trên mặt đất.
       Đúng đêm cô Diệu đẻ, Cún bò lết từ lều chợ đến cửa sổ nhà cô. Trời mưa phùn, cái lạnh thấm vào người làm Cún tê buốt. Đầu Cún nóng bừng, thỉnh thoảng Cún lại ngất đi mê man. Chỉ hơn trăm mét mà Cún thấy xa xôi quá. Cún cố gắng giành giật từng mét đường đi cùng với cái chết. Nó đấy. Nó đen như là đêm tối kia rồi. Cún cứ nhích lên là nó lại kéo Cún ngã dúi xuống bùn.
        Cún vừa lết đi vừa rên, máu từ trong tai ri rỉ chảy ra.  Cún đến được hiên nhà bên cái cửa sổ sáng đèn thì ngất xỉu. Khi tỉnh lại, Cún có cảm giác như bị một vật gì mông mênh đè nặng lên người.
        Cún há miệng ra... Khát, khát. Cún thấy khát khô cổ họng. Cả đời ăn mày nhọc nhằn của Cún cũng chưa bao giờ bị khát thế này. Cún cố nín thở để giữ sức lực. Cún chờ tín hiệu của đứa con mình. Cún cứ hết mê lại tỉnh. Mãi đến nửa đêm Cún bỗng giật mình vì những tiếng kêu rối rít trong nhà. Có tiếng oa oa của trẻ sơ sinh... Tiếng khóc con trai. Cún biết nó đấy, đứa con mà Cún chờ đợi nay đã ra đời.
        Cún cười sung sướng rồi lịm người đi. Có một làn gió rất chi mơ hồ lướt trên khuôn mặt bất động của Cún.
        Cún đã chết. Cuộc đời thật ngắn ngủi, cuộc đời của kẻ chưa được thành người. Đấy là mùa đông năm 1944.
III
       Sau khi viết xong chuyện Cún, tôi mang đến đọc cho nhà nghiên cứu văn học, giáo sư tiến sĩ  Z. nghe. Mặt anh tái đi theo diễn biến câu chuyện.
Không phải thế ! - Z giằng lấy tập bản thảo ở trên tay tôi - Cậu viết những điều bịa đặt ! Cần phải tôn trọng hiện thực. Hiện thực khác lắm ! Cậu biết cha tôi như thế nào không ?
Z. lục lọi đâu đó ở trong tủ sách và anh lấy ra một tấm ảnh màu. Anh cười khe khẽ, hơi ngân nga nữa, bàn tay mềm mại chạm vào giữa huyệt Du Chì ở khuỷu tay tôi :
Cha tôi là Cún nhưng không phải thế ! Hiểu không ? Ảnh của ông cụ đây này !
Trong ảnh, một khuôn mặt đàn ông to béo mặc áo the đen, cổ hồ cứng, có hàng ria đen xén gọn nhìn tôi mỉm cười.
                                                          Nguyễn Huy Thiệp

TỘI VÀ ÁC :TIẾNG KÊU CỨU CỦA THAI NHI

Please, please, please! Try to survive me! 
I’m praying the Creator  for your courage,
http://www.tinmung.net/CACTHANH/ThangCacLH/SuSong/BaiViet/_Images/1384554750e4e3909f0.jpg
THƠ SONG NGỮ VIỆT-ANH



TIẾNG KÊU CỨU CỦA THAI NHI



 Con muốn tỏ cho mẹ cha được biết

Con đã là  người với tim óc, tứ chi

Mẹ cha đừng nghĩ,  con chẳng biết gì

Chỉ có nói là con chưa biết nói!

 

 Hãy sinh con ra! Nghe theo tiếng gọi

Của chính con - Của nhân loại  lương tri

Cho  con thành người – Con mong mỏi quá đi!

Nhẫn  tâm  giết - Tội sát  nhân  gớm ghiếc!

 

 Con,  kết tinh của tình yêu tha thiết

Của mẹ cha - Của linh khí, anh hoa

Của yêu thương - Của tình ái chan hoà

Của son sắt - Của tơ duyên  vĩnh cửu!

 

 Sao giờ đây mẹ cha lại dè bỉu

chính  đứa con,  giọt máu  của mẹ cha?

Chính  đứa con đã  kết  nụ đơm hoa

từ ân ái  -  từ  tình yêu trân quí?

 

 Cho con ra đời – Dù không hoan hỉ

Bỏ con  nơi bố thí, viện tế bần

Dù  cùng cực, sống  khốn khổ bần dân

Con muốn sống muôn ngàn lần hơn chết!

 

 Những lời này thật vô cùng tha thiết

Là những lời òa vỡ tự trái tim

Xin ngưng tay! Hãy bớt giận! Con xin

Ðể con sống dù không nhìn con nữa!

 

 Con lạy mẹ cha  trăm ngàn lạy  nữa

Hãy để con – Cho con được sinh ra!

Ngày chào đời bằng tiếng khóc oa oa

Chính là ngày con vô cùng sung sướng!

 

 Xin hãy gắng – Hãy thương con, rộng lượng

Mẹ cha không... tủi hổ bởi  con đâu

Con nằm đây, hai tay chắp, khấn cầu

Xin Thượng Ðế  cho mẹ cha  can đảm!

 

 Cha  thương con! Chớ giết con, mẹ nhá!

 

 Little Saigon, CA ngày Nhi Ðồng Quốc Tế

Nhà Văn Xuân Vũ  TRẦN ÐÌNH NGỌC



THE S.O.S. FROM AN EMBRYO



 I’d like to show you, Mom and Dad!

That I’m a human being with brain, heart and limbs.

Don’t think that I know nothing,

I just can’t speak!

 

 Give me my birth due to my demand

And due to the conscience of humanity.

Let me be a human!

that’s  what I hope  for  long time.

If you kill me you commit a brutal  assassination!

 

 Since I am the crystal of endless Love,

beauty and generosity,

Between both of you, Mom and Dad!

That you promised to love me when I’m in this world.

 

 Why are you hating me who is your very blood

and your rare Love?

Let me be a human being though I’m not welcomed  by you

Drop me in an orphanage and I will survive by the charity of some organizations or individuals.

I would have a miserable life but it pleases me simply because

I don’t want to die.

 

 On the contrary I want so badly to live my life!

These words are very seriously  and earnestly spoken

that come from my very lovely  heart,

Don’t get angry, I beg you!

Don’t be embarrassed, either!

Let me survive eventhough you don’t want to see me!

 
I bow you a hundred thousand times more for not killing me!

The day I salute this  beautiful  world is the day full of happiness.


Try to survive me! I’m praying the Creator  for your courage,

I promise not to bring you humiliation,  no matter what!

Love me, Dad!

Don’t kill me, have pity on me, Mom!

Please, please, please!



Little Saigon, CA the World  Children’s Day 1999

Xuan Vu  TRAN DINH NGOC


Cô Muốn Tôi làm gì?

 Một người phụ nữ lo lắng bế con đến gặp bác sĩ phụ khoa và nói: "Bác sĩ, tôi có ...một vấn đề nghiêm trọng và rất cần sự giúp đỡ của ông! Ông thấy đấy, con tôi còn chưa đến 1 tuổi và tôi lại đang mang thai một lần nữa. Tôi không muốn những đứa trẻ sinh ra quá gần nhau.
"Ồ vậy thì" - bác sĩ hỏi - "cô muốn tôi làm gì?"

Người phụ nữ nói: "Tôi muốn ông giúp tôi ngừng mang thai, tất cả là nhờ ông".
Vị bác sĩ suy nghĩ một lúc, rồi ông nói với người phụ nữ: "Tôi nghĩ rằng tôi có một giải pháp tốt hơn cho vấn đề của cô. Và còn bớt nguy hiểm cho cô...." Cô gái mỉm cười, tin tưởng nghĩ rằng bác sĩ sẽ đáp ứng được yêu cầu của cô.
Nhưng ông lại tiếp tục: "Cô thấy đấy, để cô không phải chăm sóc 2 đứa trẻ cùng một lúc, thì hãy giết chết đứa trẻ cô đang bế trên tay. Bằng cách này, cô có thể nghỉ ngơi một thời gian trước khi đứa còn lại được sinh ra. Nếu chúng ta giết một trong hai đứa bé, thì không quan trọng là đứa nào phải không? Sẽ không có một mối nguy hiểm đe doạ nào cho cô nếu cô chọn đứa bé cô đang bế."
Người phụ nữ kinh hoàng, mặt biến sắc: "Không thể được thưa bác sĩ! Làm vậy thực sự là quá khủng khiếp! Thật dã man khi giết một đứa trẻ..."
"Tôi đồng ý" - bác sĩ trả lời. "Nhưng mà khi đến đây và nhờ tôi thì có vẻ như cô chấp nhận được điều đó mà, vì vậy tôi nghĩ đó là giải pháp tốt nhất."
Cô gái ôm chặt đứa bé trên tay, chào từ biệt bác sỹ ra về, và không mảy may nghĩ đến việc thực hiện điều mà cô vừa định làm cách đó ít phút...
Bác sĩ mỉm cười, nhận ra rằng ông đã giữ vững quan điểm của mình. Ông đã thuyết phục được người mẹ rằng không có sự khác biệt nào trong việc giết chết một đứa trẻ đã được sinh ra và một đứa trẻ vẫn còn trong bụng mẹ. Tội ác là như nhau!
Đâu đó trong ông vang lên câu nói :
"Phá thai" nói rằng tôi phải hy sinh người khác vì lợi ích của bản thân mình.
Nhưng "Tình người" ngăn tôi lại, và nói rằng tôi cần phải hy sinh bản thân mình vì lợi ích của người khác.
Nếu bạn đồng ý, xin hãy "chia sẻ"  thông điệp này đến những người khác.
Chúng ta có thể cùng nhau cứu được rất nhiều mạng sống quý giá!"

Nông Dân Văn Giang : Tổng Nội Dậy Sáng 24.4.2102

Phỏng vấn nông dân Văn Giang - 24/04/2012 
http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20120424-dem-trang-cua-nhung-nguoi-nong-dan-van-giang-dau-tranh-chong-cuong-che-dat 
------------  
THÀ CHẾT CÒN HƠN SỐNG TOÀN DÂN HẢY THỨC TỈNH ĐỪNG CHỜ THÊM 37 NĂM KHÔNG CÒN CƠ HỘI  
 
CÔNG AN GIẶC HỒ CƯỚP ĐẤT
Chém cha cái lũ công an này
Chà đạp nhân quyền chúng thẳng tay
Gieo rắc tang thương:  Trưng ruộng đất 
Cúi đầu nô lệ:  Xịt hơi cay
Cha Ông mồ mả san bằng hết
Thánh Thất Đình Chùa phá cảnh chay
Miệng lưỡi không xương loài phản tặc
Phen nầy diệt cáo cứu người ngay ./.
Phạm Hoài Việt
-----

Đất bằng dậy sóng

Biếm họa Babui (Danlambao)


37 năm sau biến cố 30.4.1975. Đến ngày hôm nay nhân dân Việt Nam làm sao không ''HẬN'' và ''KHÁNG''

với chế độ…. chúng đối xử dân là vậy, còn dân thì sao???
30/4 là mốc thời gian đánh dấu ngày Miền Nam Tự Do mất vào tay đảng CSVN và cả nước Việt Nam rơi vào vòng thống trị của đảng cộng sản Việt Nam. Nhưng trên hết, 30 Tháng Tư là ngày Tang Thương vì không biết bao nhiêu người đã phải hy sinh, biết bao người phải lìa xa quê nhà. Và hậu quả của Ngày Tang Thương ấy là những trại tù cải tạo đã giết dần những người tù, và biết bao người đã bỏ mình trên biển khơi khi đi tìm Tự Do.
http://viettudo.com/yahoo_site_admin/assets/images/173.241100854_std.jpg
 -----------
 Không Có Gì Quý Hơn Độc Lập Tự Do!
Thơ: Hoa Địa Ngục

nhạc: Dân Chủ Ca

1.
“Không có gì quý hơn độc lập tự do”
Tôi biết nó thằng nói câu nói đó
Tôi biết nó đồng bào miền Bắc biết nó
việc nó làm tội phạm nó ra sao.

Nó đầu tiên đem râu nó bện vào
Hình xác lão Mao lông lá
Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá
Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa
Không phải (để) xoa đầu mà túm tóc nó từ xa
Nó không đứng yên tất bật điên đầu.

Lúc rụi vào Tàu, lúc rụi vào Nga
Nó gọi Tàu, Nga là cha anh nó
Và tình nguyện làm con chó nhỏ
Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh
Nó tận thu từng quả trứng trái chanh
học thói hung tàn của cha anh nó.
Cuộc chiến tranh chết vội hết thanh niên
đã diễn ra triền miên ghê gớm đó
cũng là do Nga giật Tàu co
tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó (ho)
súng, tăng, tên lửa, tàu bay
(chứ) nếu không, nó đánh bằng tay?
Ôi đó, thứ độc lập không có gì quý hơn của nó.
(ho . . . hó . . . ho)

2.
"Không có gì quý hơn độc lập tự do"
Tôi biết nó thằng nói câu nói đó
Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc biết rõ
việc nó làm tội phạm nó ra sao.

Nó là tên trùm đao phủ năm nào
hồi cải cách đã đem tù, đem bắn
độ nửa triệu nông dân
rồi bảo là nhầm lẫn
đường nó đi trùng điệp bất nhân.

Hâm hấp trời đêm nguyên thủy
đói khổ dựng cờ đại súy
con cá lá rau nát nhàu quản lý
tiếng thớt tiếng dao vọng từ hồi ký
tiếng thở lời than mang hoạ ụp vào thân.
Nó tập trung hàng chục vạn “ngụy quân”
nạn nhân của đường lối “khoan hồng chi nhân” của nó.
Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó
tự do không thời hạn đi tù.
Mắt nó nhìn ai cũng hoá kẻ thù
vì ai cũng đói mòn nhục nhằn cắn răng tạm nuốt
hiếm có gia đình không có người bị nó cho đi suốt
đất nó thầm câm cũng chẵng được tha
tất cả phải thành loa
sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Đảng nó
Ôi đó, thứ tự do không có gì quý hơn của nó
(ho . . hó . . ho)

Ôi, độc lập tự do!
Xưa cũng chỉ vì quý hai thứ đó
đất Bắc mắc lừa mất vào tay nó
Nhưng mà nay vẫn có người mơ hồ nghe nó
Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thật to,
nguyền rủa thật to, nguyền rủa thật to.
(ho . . . ho)
nguyền rủa thật to, nguyền rủa thật to.
---------------

Bài Xem Nhiều