We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 3 May 2012

Sức Khỏe Cộng Đồng : Saigon bây giờ.... trẻ con bỗng dậy thì sớm

Saigon bây giờ ......

 
Saigon bây giờ không thấy có người đẹp nữa! Xưa ra    đường cứ thấy người ta vừa chạy xe vừa… ngoái đầu lại nhìn. Bây giờ    ra đường người con gái nào cũng trùm kín mặt, mang vớ dài tay, găng    tay kín mít, áo khoác sùm sụp, đầu đội mũ bảo hiểm, chỉ chừa hai con    mắt lom lom qua kính bảo hộ… ! Ở trên cao nhìn xuống người người dày    đặc, từng luồng từng luồng cuồn cuộn trôi đi, lâu lâu cụng mũ bảo    hiểm một cái rồi mạnh ai nấy đi, cứ như đàn kiến. Đi bộ trên đường    nhiều khi gặp người chào hỏi thân thiện mà chẳng biết ai là ai, đến    lúc như chợt nhớ ra họ mới gỡ khẩu trang cười lỏn lẻn. May thay, con    gái Saigon bây giờ tuy che mặt mà lại hở đùi! Họ mặc quần short thật    ngắn ra đường bất kể sáng trưa chiều tối. Nhờ đó mà cũng có thể nhìn    ra người đẹp! Có điều  hơi nguy hiểm cho giao thông công cộng    vì đường sá không thông thoáng như xưa. Áo dài thì khó mà tìm thấy    nữa rồi- trừ trên sân khấu và sàn diễn thời trang. Con gái vì thế mà    không còn yểu điệu, dịu dàng, tha thướt nữa. Ngay cả những ngày lễ    tết, ở đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ vậy mà cũng khó tìm thấy một tà    áo dài. Mọi người trở nên hấp tấp, vụt chạc, căng thằng hơn bao giờ    hết. Cái lý do vì sao mất áo dài rồi phải trùm kín mít cả người như    vậy thì ai cũng biết. Bụi khói mù trời. Không khí hừng hực. Môi    trường đô thị ngày càng xấu đi. Cây xanh tàn rụi. Cao ốc vùn vụt bốc    lên!
Saigon bây giờ béo phì ngày càng tăng! Một sự phồn    vinh thực chớ không phải giả tạo. Béo phì nhanh nhất ở phụ nữ và trẻ    con. Các chuyên gia dinh dưỡng la ơi ới, báo động hoài mà chẳng ai    thèm nghe. Nghe chi cho mệt. Các cửa hàng fastfood cứ mọc ra như    nấm. Ai cũng biết fastfood tới đâu, béo phì, tim mạch, tiểu đường,    huyết áp… theo tới đó. Mà bệnh tật càng tăng thì… càng tốt chớ sao.    Thuốc men, thực phẩm chức năng, quảng cáo…ồn ào thì kinh tế càng    phát triển. Thức ăn thức uống toàn hương liệu, hoá chất, bột nêm các    thứ làm cho chuyện bếp núc trở nên đơn giản. Cứ xem TV thì biết.    Người nào người nấy già trẻ lớn bé mặt mũi bóng lưỡng, hí hửng chụp    giựt nước uống thức ăn, nhảy nhót mừng vui tưng bừng mọi nơi mọi    lúc! 
Saigon bây giờ cận thị quá trời! Trẻ con nứt mắt đã    cận thị. Mẫu giáo tiểu học cận thị tùm lum. Tiệm kiếng mở ra tràn    ngập, góc nào cũng có. “Chỗ nào rẻ hơn trả lại tiền!”. Ấy cũng nhờ    vi tính, game online, TV… các thứ ngày càng hấp dẫn. Thế giới nhỏ    trong lòng bàn tay. Trẻ con  sướng như tiên. Đồ chơi trên trời dưới    biển khắp hang cùng ngõ hẹp. Lâu lâu kêu có hóa chất độc hại. Khi    biết thì mọi thứ đã muộn rồi. Kể cả thuốc “cam” nổi tiếng một thời    nay gây ngộ độc chì không thuốc chữa. Lạ là người ta vẫn cứ    tin và vẫn cứ nhắm mắt uống càng! Các loại sữa “thông minh” dành cho    trẻ con ngày càng nhiều, khiến các bà mẹ không muốn cho con bú sữa    mình nữa. Rõ ràng các thế hệ trước đây không được uống sữa thông    minh nên có vẻ kém… thông minh!
Saigon bây giờ loãng xương hơi nhiều. Đi ngoài đường    thấy người ta lố nhố, tụ tập, tưởng gì, hóa ra đang túm tụm đo    xương! Có người tử tế, vì sức khỏe cộng đồng, đem máy đo mật độ    xương ra ngoài đường đo cho ông đi qua bà đi lại. Ai cũng loãng    xương kẻ ít người nhiều! Sau đó ai cũng mua một vài hộp sữa, một vài    loại thuốc chống loãng xương là xong. 
Saigon bây giờ đua nhau sửa sắc đẹp. Ai cũng sửa    được, không cần phải học. Ai cũng nên sửa, từ cô hoa hậu đến ca sĩ,    người mẫu, cô hàng xén, anh doanh nhân. Bơm vú bơm mông, cắt mắt, xẻ    mũi, chẽ cằm rào rào. Ai cũng thành người mẫu ca sĩ Hàn quốc. Nhan    sắc rộ lên khiến các nhà thơ… bí không còn làm thơ được nữa! 
Saigon bây giờ trẻ con bỗng dậy thì sớm. Không dậy    thì sớm cũng uổng!  Mọi thứ kích thích cứ rần rật chung quanh. Phim    ảnh, internet, sách báo… các thứ. Thức ăn thức uống béo bổ các thứ.    Khí hậu nóng lên. Tỷ lệ phá thai vị thành niên tăng một cách đáng    ngại. Tình trạng vô sinh cũng nhiều. Ly dị cũng mau. Người ta đua    nhau mổ đẻ cho đúng giờ hoàng đạo. Trẻ sanh non, suy hô hấp,    thiếu dưỡng khí não, lớn lên tâm thần cũng bộn!

Tóm lại, sức khỏe cộng đồng ở Saigon bây giờ có nhiều điều đáng suy gẫm.


BS Đỗ Hồng Ngọc

Paris Chùa Khánh Anh :MỜI THAM DỰ TƯỞNG NIỆM 37 NĂM QUỐC HẬN 30/4 NGÀY CHỦ NHẬT 6/5/2012

THƯỢNG KHẨN & QUAN TRỌNG : MỜI THAM DỰ TƯỞNG NIỆM 37 NĂM QUỐC HẬN 30/4 NGÀY CHỦ NHẬT 6/5/2012 TẠI CHÙA KHÁNH ANH EVRY (PHÁP) - TÂM THƯ QUỐC HẬN 30/04/2012 - Nỗi thương khó của LM. Nguyễn Văn Bình, Giáo xứ Yên Kiện - Hà Nội trong ngày 14.4.2012 (phần 2)

BAN TỔ CHỨC CHUỖI ĐẤU TRANH TƯỞNG NIỆM 37 NĂM QUỐC HẬN 30 THÁNG 4
TẠI ÂU CHÂU TỪ NGÀY 27 THÁNG 4 ĐẾN NGÀY 30 THÁNG 6 NĂM 2012

CHƯƠNG TRÌNH
LỂ TƯỞNG NIỆM ANH LINH CÁC ĐẤNG TIÊN LIỆT, NHỮNG ANH HÙNG NGHĨA SỸ VÀ ĐỒNG BÀO ĐÃ BỎ MÌNH VÌ SỰ SỐNG CÒN CỦA DÂN TỘC VÀ CẦU NGUYỆN CHO TỰ DO TÔN GIÁO, DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN CÙNG SỰ VẸN TOÀN LÃNH THỔ CỦA QUÊ HƯƠNG VIỆT NAM, MÙA QUỐC HẬN 30 THÁNG 4 NĂM 2012, DO GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT ÂU CHÂU – PHONG TRÀO YỀM TRỢ TỰ DO TÔN GIÁO VÀ NHÂN QUYẾN VIỆT NAM, CÔNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA ÂU CHÂU PHỐI HỢP TỔ CHỨC TẠI ĐÀI TƯỞNG NIỆM THUYỀN NHÂN – CHÙA KHÁNH ANH – EVRY - PARIS NGÀY 6 THÁNG 5 NĂM 2012.

PARIS NGÀY CHỦ NHẬT 6 THÁNG 5 NĂM 2012 :

A/ 10 GIỜ 30 - 11 GIỜ 00 : Quan khách, đồng hương và bà con Phật tử tề tựu về chùa Khánh Anh Evry và trước Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân (sân sau chùa Khánh Anh).

B/ 11 GIỜ 00 - 12 GIỜ 00 : Đại Lễ Phật Đản 2556 (trong Chánh Điện chùa Khánh Anh - Evry).

C/ 12 GIỜ 00 - 12 GIỜ 30 : Nghênh đón Hòa Thượng Chủ Tịch Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu (cũng là Chủ Tịch Ban Tố Chức chuỗi đấu tranh, tập họp «cầu nguyện, biểu tình, đạo đạt thỉnh nguyện thư đến chính giới quốc tế và tiếp xúc các cơ quan truyền thông báo chí» mùa Quốc Hận 30 tháng 4 năm 2012, do Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu (GHPGVNTNÂC), Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Âu Châu (CĐNVQGÂC), và Phong Trào Yểm Trợ Tự Do Tôn Giáo Và Nhân Quyền Việt Nam (PT) tại Âu Châu (PTYTTDTG/NQVN/ÂC) tổ chức ở một số nước Âu Châu từ ngày 27 tháng 4 đến ngày 30 tháng 6 năm 2012), phái đoàn Chư Tôn Đức, quý vị đại diện các tôn giáo, đoàn thể, cộng đồng, quan khách,…

D/ 12 GIỜ 30 – 13 GIỜ 30: Khai mạc Lễ Tưởng Niệm Quốc Hận và Cầu Nguyện,…
1/- Lễ Chào Quốc Kỳ và hát Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa.
2/- Phút mặc niệm những anh hùng, nghĩa sỹ và đồng bào đã bỏ mình vì sự tồn vong của nòi giống và chính nghĩa tự do của dân tộc.
3/- Đại diện Ban Tổ Chức, chào mừng và giới thiệu thành phần tham dự.
4/- Diễn văn khai mạc của Hòa Thượng Chủ Tịch Ban Tổ Chức.
5/- Phát biểu của Linh Mục Đinh Xuân Minh, Chủ Tịch PT tại Âu Châu.
6/- Lễ Tưởng Niệm Quốc Hận và cầu nguyện dưới sự chứng minh và cử hành của Hòa Thượng Chủ Tịch, Chư Tôn Đức, quý vị đại diện các tôn giáo,...
7/- Lời cảm tạ của đai diện Ban Tổ Chức.

E/ Từ 13 GIỜ 30 – 15 GIỜ 00 : Đại diện đài truyền hình VHN-TV (Việt Nam Hải Ngoại TV, Đài phát hình khắp 50 tiểu bang Hoa Kỳ, Gia Nã Đại và Úc Châu), bản doanh của Đài đặt tại Little Saigon, thủ đô người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở hải ngoại – miền Nam California – Hoa Kỳ tiếp xúc Chư Tôn Đức, quý vị đại diện các tôn giáo, đoàn thể, cộng đồng, quan khách,…

CƯỚC CHÚ :
- Chủ Tịch Ban Tổ Chức : Hòa Thượng Thích Minh (Chủ Tịch Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu – Phó Chủ Tịch Hội Đồng Cố Vấn Trung Ương Phong Trào Yểm Trợ Tự Do Tôn Giáo Và Nhân Quyền Việt Nam.

- Phối Trí Viên Ban Tổ Chức : Ông Lai Thế Hùng, điều hợp chương trình  Lễ Tưởng Niệm Quốc Hận và Cầu Nguyện,…tại  Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân, chùa Khánh Anh – Evry ngày 6/5/2012.
- Đính kèm : - Thư mời tham gia chuỗi đấu tranh,… - Tâm Thư Quốc Hận 30 tháng 4 năm 2012


CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA ÂU CHÂU
Trụ sở: 2, rue de Bâle – 67100 Strasbourg – France
E.Mail: cdnvqgac@yahoo.com - Tél. & Fax: (33) 03 69 81 49 05
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Strasbourg, ngày 12 tháng 4 năm 2012

THƯ MỜI
Kính gửi
Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo.
Quý vị đại diện các đoàn thể đấu tranh và các tổ chức cộng đồng.
Quý cơ quan truyền thông báo chí người Việt quốc gia.
Quý đồng hương tỵ nạn Cộng Sản.
tại Pháp và Âu Châu

TRÍCH YẾU: V/v Kính mời tham dự những cuộc tập họp «cầu nguyện, biểu tình, đạo đạt thỉnh nguyện thư đến chính giới quốc tế và tiếp xúc các cơ quan truyền thông báo chí» trong mùa Quốc Hận 30 tháng 4 năm 2012, do Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu (GHPGVNTNÂC), Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Âu Châu (CĐNVQGÂC), và Phong Trào Yểm Trợ Tự Do Tôn Giáo Và Nhân Quyền Việt Nam tại Âu Châu (PTYTTDTG/NQVN/ÂC) tổ chức ở một số nước Âu Châu từ ngày 27 tháng 4 đến ngày 30 tháng 6 năm 2012.

Kính thưa quý vị,
Thưa quý đồng hương tỵ nạn,

Nhằm mục đích tiếp tục đánh động dư luận thế giới và lương tri nhân loại về nỗi đau thương cùng khốn mà đồng bào cả nước nơi quê nhà Việt Nam đang phải gánh chịu bởi bạo quyền Cộng Sản Hà Nội (CSHN), cũng như để đấu tranh đòi quyền làm người, tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền và sự vẹn toàn lãnh thổ của dân tộc, mùa Quốc Hận 30 tháng 4 năm 2012 tới đây, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Âu Châu và Phong Trào Yểm Trợ Tự Do Tôn Giáo Và Nhân Quyền Việt Nam tại Âu Châu, sẽ tổ chức chuỗi đấu tranh ở một số nước Âu Châu từ ngày 27 tháng 4 đến ngày 30 tháng 6 năm 2012, bằng những cuộc tập họp cầu nguyện, biểu tình, đạo đạt thỉnh nguyện thư đến chính giới quốc tế và tiếp xúc các cơ quan truyền thông báo chí, được dự trù như sau :
1/ Tập họp cầu nguyện và biểu tình tại: Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Evry – Paris (bên cạnh chùa Khánh Anh Evry) ngày 6 tháng 5 năm 2012; - Cầu nguyện và hội thảo tại chùa Viên Giác (Hannover, Đức) ngày 2 tháng 6 năm 2012; - Tập họp cầu nguyện và biểu tình tại Tượng Đài Tỵ Nạn (Hamburg, Đức) ngày 3 tháng 6 năm 2012; - Tập họp cầu nguyện và biểu tình tại Place des Nations, trước trụ sở Liên Hiệp Quốc Genève (Thụy Sỹ), quảng trường Nhân Quyền Trocadéro Paris, tiền đình trụ sở Quốc Hội Âu Châu, trụ sở Nghị Viện Âu Châu tại Strasbourg (Pháp), tiền đình trụ sở Liên Hiệp Âu Châu tại Bruxelles (Bỉ),…

2/ Gặp gỡ và đạo đạt thỉnh nguyện thư đến chính giới: - Quốc Hội 27 nước Âu Châu và Nghị Viện 47 nước Âu Châu tại Strasbourg (Pháp); - Liên Hiệp Âu Châu và Ủy Ban Nhân Quyền Âu Châu tại Bruxelles (Bỉ); - Cao Ủy Nhân Quyền và Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc tại Genève (Thụy Sỹ); - Lưỡng Viện Quốc Hội Pháp tại Paris;...

Kính thưa quý vị,
Thưa quý đồng hương tỵ nạn,

Đây cũng là cơ hội để hơn một lần nữa, chúng ta, những kẻ chẳng đặng đừng, đành đoạn phải rời bỏ nơi quê cha đất tổ vì họa Cộng Sản, luôn hướng lòng mình về quê hương tù ngục, cũng như không bao giờ quên hoặc không nhìn về nỗi đau trầm thống của tổ quốc, những thống khổ, đau nhục, tù đầy và chết chóc mà đồng bào ruột thịt, họ hàng thân thích nơi quê nhà đang phải hứng chịu, xin hãy cùng nhau, muôn người như một, quyết tâm tranh đấu để dựng lại một quê hương Việt Nam tự do, dân chủ, nhân bản, phú cường và lãnh thổ được toàn vẹn.

Chúng tôi, một lần nữa, tin tưởng được quý vị, quýđồng hươngởng ứng và nhín thì giờ tham dự. Trân trọng,

TM. BAN TỔ CHỨC:
- Hòa Thượng Thích Minh Tâm, Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTNÂC (Viện Chủ Chùa Khánh Anh Bagneux và Evry, Paris),
- Hòa Thượng Thích Như Điển, Tổng Thư Ký Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTNÂC (Phương Trượng Chùa Viên Giác, Hannover, Đức),
- Linh Mục Đinh Xuân Minh, Chủ Tịch PTYTTDTG/NQVN/ÂC (Chính Xứ Công Giáo Frankfurt, Đức).
- Thượng Tọa Thích Quảng Hiền, Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTNÂC - Phó Chủ Tịch PTYTTDTG/NQVN/ÂC (Viện Chủ Chùa Trí Thủ, Bern, Thụy Sỹ).
- Cựu Thẩm Phán Trần Đức Lai, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành CĐNVQGÂC - Phó Chủ Tịch PTYTTDTG/NQVN/ÂC (Mulhouse, Pháp).
- GS Lai Thế Hùng, Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành CĐNVQGÂC - Tổng Thư Ký Ban Điều Hợp Trung Ương PTYTTDTG/NQVN (Strasbourg, Pháp).
_________________________________________________________
ỚC CHÚ: Lịch trình chi tiết về chuỗi đấu tranh mùa Quốc Hận 30 tháng 4 năm 2012 nói trên, sẽ được kính thông báo quý vị, quý đồng hương trong thời gian sớm nhất có thể được.
Đính kèm: Tâm Thư Quốc Hận 30 tháng 4 năm 2012 của PTYTTDTG/NQVN

 

PHONG TRÀO YỂM TRỢ TỰ DO TÔN GIÁO VÀ NHÂN QUYỀN VIỆT NAM (PT)
The Interfaith Movement Promoting Religious Freedom and Human Rights in Vietnam
803 S. Sullivan, Santa Ana, CA 92704 - Tel.: (682)552-4380; (714)548-4148; (704)737-8313
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

TÂM THƯ
QUỐC HẬN 30 THÁNG 4 NĂM 2012

Kính gửi
Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo.
Quý vị đại diện các đoàn thể đấu tranh và các tổ chức cộng đồng.
Quý cơ quan truyền thông, báo chí người Việt quốc gia.
Quý đồng hương tỵ nạn Cộng Sản.
tại hải ngoại

Kính thưa quý vị,
Thưa quý đồng hương,

Quốc Hận 30 tháng 4 năm nay lại đến với đồng bào quốc nội và người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở hải ngoại chúng ta, trong một khí thế cực kỳ quyết liệt, nhất tâm đấu tranh đòi quyền làm người, tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền, đang bị bạo quyền Cộng Sản Hà Nội (CSHN) khống chế, tước đoạt và trắng trợn chà đạp, ngày một khốc liệt nơi quê nhà Việt Nam hiện nay.

Suốt 37 năm qua và, bao lâu đi chăng nữa, quê hương Việt Nam ta, cho dù còn một ngày bị CSHN thống trị, thì tang thương đói khổ, tù đầy và chết chóc vẫn bao trùm trên khắp các nẻo đường đất nước, máu và nước mắt của đồng bào quốc nội, vẫn tiếp tục tuôn rơi để thắp sáng “chính nghĩa tự do của dân tộc”.

Biến cố đau thương 30 tháng 4 năm 1975, tuy đã thay đổi vị thế kẻ làm chủ guồng máy cai trị đất nước; nhưng thế đứng “chính nghĩa tự do của dân tộc”, chẳng những không bị lu mờ, mà còn sáng ngời hơn khi nào hết. Trong nước, từ các chính đảng quốc gia, những phần tử Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, Lực Lượng Thanh Niên Tiền Phong thời kháng Pháp ở miền Nam trước đây, đến hàng ngũ các tôn giáo chính thống, giới trí thức, văn nghệ sỹ, thanh niên, sinh viên, những thành phần bộ đội, đảng viên, cán bộ CS phản tỉnh và đồng bào thuộc mọi thành phần dân tộc khắp ba miền quê hương, bằng mọi phương tiện, dưới nhiều hình thức, đã đồng loạt vùng lên tranh đấu, không ngưng nghỉ và đang làm cho kẻ thù dân tộc (CSHN) vô cùng bối rối.

Tin tức từ trong nước thoát ra, cũng như những lời tường thuật của giới truyền thông quốc tế và ngay cả báo chí, truyền thanh, truyền hình của bạo quyền CSHN cũng phải thú nhận, tình trạng bất ổn của chế độ ngày một lan rộng.

Cùng với những cuộc vùng dậy của đồng bào tại quê nhà, hơn (3) ba triệu người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại, từ Âu sang Mỹ, từ Úc đến Á, vẫn liên tục đẩy mạnh chuỗi đấu tranh, tố cáo và lên án chính sách bóp chết nhân quyền, đàn áp tôn giáo của bạo quyền thống trị. Nỗ lực của chúng ta, chẳng những đã chuyển hướng được dư luận thế giới, mà còn làm cho thế giới, ngày một thấy rõ bộ mặt gian ác, hiểm độc và quỉ quyệt của đương quyền thống trị CSHN, hơn khi nào hết.

Vì vậy, đánh dấu ngày Quốc Hận năm thứ 37 lần này, trên đà thắng lợi của đồng bào trong nước cũng như qua những thành quả thâu lượm được từ trước tới nay của tập thể người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại trên chính trường quốc tế,… chúng ta lại một lần nữa, quyết chọn ngày Quốc Hận 30 tháng 4 năm 2012 làm khởi điểm cho một chu trình đấu tranh mới trong công cuộc khởi nghĩa giành lại tự do của dân tộc. Bởi thế, cùng với đồng bào quốc nội, người Việt tỵ nạn CS lưu bạt khắp năm châu hải ngoại, chúng ta cùng nhau đồng loạt dương cao ngọn cờ tự do, dân chủ, nhân bản, nhân quyền và quyết biến đau thương thành hành động để cứu nguy tổ quốc.

Trong những cuộc tập họp biểu tình, cầu nguyện dù tại New York hay Genève, Hoa Thịnh Đốn, Ba Lê, Bá Linh, Luân Đôn, Bruxelles, Strasbourg hay Sydney, Victoria, Canbera, Toronto, Montréal, Quebec, Tokyo,...vào ngày Quốc Hận 30 tháng 4 tới đây, xin hãy đồng loạt:

* Tố cáo trước công luận thế giới, chính sách bóp chết nhân quyền, không ngừng đàn áp các tôn giáo truyền thống, trù dập và giam cầm những đồng bào đòi quyền sống, quyền làm người, tự do, dân chủ, nhân quyền,…của bạo quyền CSHN hiện nay.

* Vạch trần bộ mặt gian ác, hiểm độc, lừa đảo và xảo trá cùng muôn vàn tội ác tầy trời của bạo quyền CSHN đối với đồng bào quốc nội, trước dư luận thế giới và mọi diễn đàn quốc tế.

 * Kêu gọi chính phủ và nhân dân các nước yêu chuộng tự do, nhất là các quốc gia Tây phương, hỗ trợ công cuộc đòi quyền làm người, tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền mà đồng bào cả nước nơi quê nhà, đang quyết liệt vùng lên tranh đấu.

* Bày tỏ sự hỗ trợ và sát cánh cùng đồng bào quốc nội trong quyết tâm đấu tranh cho một quê hương Việt Nam tự do, dân chủ, nhân bản, phú cường và sự toàn vẹn lãnh thổ của dân tộc.

* Tưởng niệm cụ bà Nguyễn Thị Thu (Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo), Thượng Tọa Thích Chân Hỷ (Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất), Hiền Tài Hồ Thái Bạch (Giáo Hội Cao Đài), Giáo Sư Trần Văn Bá (Mặt Trận Các Lực Lượng Yêu Nước Giải Phóng Việt Nam), Trung Úy Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa Lê Quốc Quân (Mặt Trận Các Lực Lượng Yêu Nước Giải Phóng Việt Nam),.v.v… cùng những anh hùng liệt nữ, đã mở đầu trang sử đòi tự do, dân chủ, nhân quyền của dân tộc sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày Cộng quân Hà Nội, từ rừng sâu kéo vào thủ đô Sài Gòn, dẵm nát hy vọng cuối cùng của tổ quốc và xé tan hạnh phúc của toàn dân; mà chúng ta đây, những kẻ ra đi “không vì cơm áo”, ngàn đời ghi nhớ.

Đồng thời, cũng ngày Quốc Hận 30 tháng 4 năm 2012 này, chúng ta, cùng nhau thỉnh cầu Liên Hiệp Quốc, chính phủ Hoa Kỳ, Quốc Hội Âu Châu, Nghị Viện Âu Châu, Liên Hiệp Âu Châu, chính phủ và nhân dân các nước yêu chuộng tự do và, các tổ chức nhân quyền, nhân đạo trên thế giới:

* Áp lực bạo quyền CSHN trả tự do vô điều kiện cho Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Mục Sư Nguyễn Công Chính, Bác Sỹ Nguyễn Đan Quế,… các vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo và tất cả các nhà tranh đấu dân chủ, các nhân vật bất đồng chánh kiến cùng các tù nhân lương tâm còn đang bị giam cầm trong ngục tù của bạo quyền thống trị.

* Hỗ trợ các cuộc tranh đấu:
- Đòi công lý và sự thật của giáo dân Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm, Cồn Dầu, Loan Lý,…
- Chống xua đuổi, trù dập các tu sinh chùa Bát Nhã (Lâm Đồng);
- Chống bóc lột sức lao động của giới công nhân;
- Chống bọn cường hào Đỏ cướp đất, chiếm nhà của lương dân thấp cổ bé miệng;
- Đòi quyền sống, quyền làm người, quyền mưu cầu hạnh phúc và các quyền tự do căn bản mà đã là người ai cũng có quyền hưởng của mọi giới đồng bào khắp ba miền quê hương đất nước hiện nay.

Kính thưa quý vị, thưa qúy đồng hương,

Thế nước lòng dân nay đã đồng, ý trời như đã thuận và, khắp nơi trên thế giới đều khinh miệt tập đoàn thống trị CSHN. Thời cơ đã gần kề, xin mọi người cùng góp tâm sức, đầu tư trí lực, nhân lực và ý lực dưới cờ đại nghĩa tự do, dân chủ, “khát vọng của dân tộc”, dẹp tan độc tài CS phi nhân, vô nhân phẩm, phản dân hại nước và đang làm suy liệt dân tộc.

Vì tương lai của dân tộc và vinh quang của tổ quốc, chúng ta kiên định lập trường dân tộc, dân chủ và nhân bản. Chúng ta muốn quê hương, đất nước thay đổi trong hòa bình; nhưng chúng ta không nhu nhược, không lùi bước trước bất cứ một cản lực nào làm hại đến tương lai của dân tộc. Dân tộc ta nhất định thắng lợi, vì chúng ta có chính nghĩa, vì nhân loại đang đứng về phía chúng ta.

Tình trạng bi thảm của dân tộc đang thôi thúc chúng ta phải đoàn kết thực sự để giải cứu quê hương. Ngày nào bạo quyền CSHN còn tồn tại, ngày ấy dân tộc ta, còn đầy khổ đau, còn phải sống trong vũng lầy đen tối, không nhìn thấy tương lai. Lương tâm của chúng ta, trách vụ của chúng ta đối với sự sống còn của đất nước, không cho phép chúng ta đang tâm để cơn đại nạn của dân tộc tiếp tục kéo dài. Chúng ta phải đoàn kết lại. Chúng ta phải tích cực đấu tranh. Tinh thần đoàn kết, ý chí quyết thắng của chúng ta là những yếu tố cần thiết thúc đẩy sức mạnh vô biên của toàn dân thành “cuộc cách mạng giải phóng dân tộc và xây dựng nhân bản”, đập tan guồng máy chuyên chính, bạo tàn CSHN hiện nay.

Đoàn kết hợp nhất là yếu tố tiên quyết cho mọi nỗ lực đấu tranh, thế nhân dân cũng đến từ đó, thế quốc tế cũng đến từ đó.

Thế liên kết và hỗ tương tranh đấu, chính là nhu cầu sinh tử trong mọi nỗ lực đấu tranh hiện nay của tập thể người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại cũng như của mọi giới đồng bào quốc nội, trong công cuộc giành lại tự do cho tổ quốc.

Mỗi chúng ta, người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại, phải tự tạo ra sáng kiến, tạo ra những điều kiện để đấu tranh và, nếu như không đấu tranh, chúng ta cảm thấy không có hạnh phúc thực sự.

Chúng ta, người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại, chẳng những phải liên tục đấu tranh, mà còn phải nói lên sự thực đau thương của quê hương cho thế giới biết. Đó chính là việc tiếp tay hữu hiệu nhất cho công cuộc vùng lên tranh đấu của đồng bào nơi quê nhà Việt Nam hiện nay. Đó cũng chính là sự biết ơn sâu xa của chúng ta đối với những người đã hy sinh hoặc giờ đây, đang cam chịu tù đầy để chúng ta được sống tự do.

Trân trọng kính chào quý vị, quý đồng hương trong niềm tin sắt son vào “chính nghĩa tự do” và lẽ tất thắng của dân tộc để dựng lại một quê hương Việt Nam tự do, dân chủ, nhân bản, phú cường và sự toàn vẹn lãnh thổ của dân tộc.

Little Saigon, thủ đô người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở hải ngoại, Nam California -Hoa Kỳ ngày 8 tháng 4 năm 2012.

TM. HỘI ĐỒNG ĐIỀU HÀNH TRUNG ƯƠNG PHONG TRÀO::

- Hòa Thượng Thích Nguyên Trí (Chủ Tịch Ban Thường Vụ Hội Đồng Chủ Tịch Trung Ương).
- GS/TS Nguyễn Thanh Liêm (Chủ Tịch Hội Đồng Cố Vấn Trung Ương).
- Linh Mục Nguyên Thanh (Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Trung Ương).
- Hòa Thượng Thích Thích Minh Tâm (Phó Chủ Tịch Hội Đồng Cố Vấn Trung Ương).
- Hòa Thượng Thích Giác Lượng (Phó Chủ Tịch Hội Đồng Cố Vấn Trung Ương).
- Hiền Tài Nguyễn Thanh Liêm (Phó Chủ Tịch Hội Đồng Cố Vấn Trung Ương).
- Ông Nguyễn Tấn Đức (Phó Chủ Tịch Hội Đồng Cố Vấn Trung Ương).
- GS Tăng Ngọc Hiếu (Phó Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Trung Ương).
- Linh Mục Đinh Xuân Minh (Phó Chủ Tịch Ban Thường Vụ Hội Đồng Chủ Tịch Trung Ương, Chủ Tịch Phong Trào tại Âu Châu).
- Ông Đoàn Đình Thủy (Phó Chủ Tịch Ban Thường Vụ Hội Đồng Chủ Tịch Trung Ương, Chủ Tịch Phong Trào tại Gia Nã Đại).
- Cựu Thẩm Phán Trần Đức Lai (Phó Chủ Tịch Ban Thường Vụ Hội Đồng Chủ Tịch Trung Ương đặc trách Liên Lạc Âu Châu).
- GS Nguyễn Chính Kết (Phó Chủ Tịch Ban Thường Vụ Hội Đồng Chủ Tịch Trung Ương đặc trách Liên Lạc Quốc Nội).
- Cựu Dân Biểu Lý Hiền Tài (Phó Chủ Tịch Ban Thường Vụ Hội Đồng Chủ Tịch Trung Ương đặc trách Liên Lạc Các Chính Đảng).
- Nhà Văn Trần Quán Niệm (Phó Chủ Tịch Ban Thường Vụ Hội Đồng Chủ Tịch Trung Ương đặc trách Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ).
- BS Nguyễn Xuân Dũng (Phó Chủ Tịch Ban Thường Vụ Hội Đồng Chủ Tịch Trung Ương đặc trách Vùng Tây Bắc Hoa Kỳ).
- GS Lai Thế Hùng (Tổng Thư Ký Ban Điều Hợp Trung Ương).

CƯỚC CHÚ: NHỮNG HOẠT ĐỘNG CỦA PT TRONG MÙA QUỐC HẬN 30 THÁNG 4 NĂM 2012, được dự trù như sau:

 1.-TẠI HOA KỲ và GIA NÃ ĐẠI: Tùy theo nhu cầu, hoàn cảnh và địa dư, các cơ sở PT địa phương sẽ tổ chức, hoặc phối hợp, hoặc tham gia công tác đấu tranh do các đoàn thể hay các cộng đồng sở tại xướng xuất, tổ chức.

2.-TẠI ÂU CHÂU: Phong Trào cùng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Âu Châu và Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Âu Châu sẽ mở CHIẾN DỊCH quốc tế vận, cộng đồng vận và truyền thông vận ở một số quốc gia Âu Châu, như: Pháp, Đức, Thụy Sỹ, Bỉ,… từ ngày 27 tháng 4 đến ngày 30 tháng 6 năm 2012, với những công tác đấu tranh chính, được lược tóm như sau:

a/ Gặp gỡ và đạo đạt thỉnh nguyện thư đến: Lưỡng Viện Quốc Hội Pháp ở Paris - Phủ Cao Ủy Nhân Quyền và Phủ Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc ở Genève (Thụy Sỹ) - Quốc Hội Âu Châu (27 nước Âu Châu) - Nghị Viện Âu Châu (47 nước Âu Châu) ở Strasbourg (Pháp) - Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Âu Châu (27 nước Âu Châu) ở Bruxelles (Bỉ),…

b/ Cầu nguyện cho do tôn giáo và nhân quyền Việt Nam: Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân và Chùa Khánh Anh (Evry - Paris) ngày 6 tháng 5 năm 2012 - Quảng trường Nhân Quyền (Place Trocadéro) Paris - Tiền đình trụ sở Liên Hiệp Quốc Genève (Thụy Sỹ) - Tiền đình trụ sở Nghị Viện Âu Châu (Plais du Conseil de l’Europe) và tiền đình trụ sở Quốc Hội Âu Châu (Parlement Européen) ở Strasbourg (Pháp) - Tiền đình trụ sở Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Âu Châu ở Bruxelles (Bỉ) - Tượng Đài Tỵ Nạn ở Hamburg (Đức) và Chùa Viên Giác (Đức) ngày 2 và 3 tháng 6 năm 2012,…

c/ Tiếp xúc, hội thảo với các đoàn thể đấu tranh và các tổ chức cộng đồng người Việt quốc gia tỵ nạn Cộng Sản: Paris, Strasbourg, Bá Linh, Hamburg, Hannover, Genève, Bruxelles,…

d/ Truyền thông vận: Tiếp xúc với các cơ quan truyền thông báo chí người bản xứ và người Việt quốc gia, trong thời gian PT thực hiện chiến dịch.

Nỗi thương khó của LM. Nguyễn Văn Bình, Giáo xứ Yên Kiện - Hà Nội trong ngày 14.4.2012 (phần 2)
  • Hoàng Hà thực hiện
Nghe bằng Flash
Nghe bằng nhu liệu riêng trong máy của bạn
(như WMP, Itune, v.v...)

Đồng chiều Văn Giang :Ecopark Tầng lớp nào có diễm phúc được sống ở nơi thiên đường này?

Đồng chiều Văn Giang


Ngày đầu tháng 5, nắng như đổ lửa. Cái nóng hầm hập nung chín cả những ngọn gió. Tôi vốn sợ nắng nóng, nhưng không thể cưỡng lại cái ý muốn theo những người bạn về thăm Văn Giang, cái địa danh mới đây làm chấn động dư luận trong và ngoài nước vì những sự kiện kinh hoàng vừa mới xảy ra ở đó.

Qua cầu, sang sông, xe chúng tôi rẽ vào thăm quan Ecopark, xem mặt mũi nó ra sao mà vì nó, người ta đem cả mấy nghìn quân ra đàn áp nông dân, bắt họ phải nộp ruộng đất cho nó?
Người ta gọi nó là khu đô thị sinh thái, có vẻ như thế thật. Màu xanh của cây cối thật thích mắt, cảnh đẹp và thơ mộng với những con đường láng nhựa mịn màng, chạy giữa những hàng cây cao bóng cả. Tôi còn đang xuýt xoa mơ màng thì anh bạn họa sĩ đánh thức tôi – họ làm sinh thái ở vùng đồng bằng bằng cách bê rừng nguyên sinh về đây. Nhìn những cây cổ thụ kia xem, phải có đến hàng dăm bẩy chục năm tuổi trở lên. Để bứng được những cây đó về đây, đồng nghĩa với việc phải tàn sát biết bao cây khác chứ tưởng.

Tôi choàng tỉnh, quả thực có cơ man nào là cây của rừng già, của trung du được “hội tụ” về đây. Có những cây mới bứng về chưa lâu nên người ta vẫn còn phải làm giá đỡ cho chúng, chờ cho chúng cắm rễ vào lòng đất. Có cả những cây cổ thụ đường kính lên tới hàng mét, bị cắt cụt thun lủn đang chết khô, tưởng chừng như đang chết đi vì nhớ rừng già…
Trong vườn cây lưu niệm có ba cái tên gây chú ý là “cây của” ông Phạm Quang Nghị, ông Phùng Quang Thanh, ông Trương Vĩnh Trọng…Tôi không rõ cây của các vị ấy là theo nghĩa nào? Các vị ấy bỏ tiền túi ra mua cây ở trên rừng đem về, hay các vị trồng nó từ lúc nó còn bé tý? Nếu mà mua cây ở trên rừng đem về, cũng có nghĩa là các vị ấy cũng mắc tội phá rừng nguyên sinh không nhỉ? Giá thành của một cây bồ đề đỏ đưa từ rừng về là bao nhiêu? Liệu có đúng là các ông ấy bỏ tiền túi ra không?
Đi vòng vòng trong Ecopark, nhìn những khu vườn, khu nhà đẹp đẽ, sang trọng, tôi tự hỏi tầng lớp nào có diễm phúc được sống ở nơi thiên đường này? Nhìn nó, lại nhớ đến thành phố Lasvega hoa lệ của nước Mỹ, được xây dựng lên trên nền cát sỏi của hoang mạc. Khu vui chơi giải trí của Malaysia trên cao nguyên Genting và có thể còn nhiều khu sinh thái nổi tiếng khác trên thế giới, nhưng có lẽ không khu sinh thái nào được xây dựng lên từ những mảnh đất màu mỡ phì nhiêu, được dành để nuôi trồng, cấy hái nuôi sống người nông dân như ở đất Văn Giang này.
Rời Ecopark, chúng tôi đến nhà người quen là dân làng xã Phụng Công. Bà con xung quanh thấy có khách từ xa về cũng kéo đến, kể lể tâm tình. Câu chuyện chắp vá, lộn xộn từ việc xã lẳng lặng bán đất của dân từ năm 2004 mà dân không hề hay biết. Đến tận năm 2006 dân được gọi lên nhận tiền đền bù mới té ngửa người ra, đi gõ mọi cửa quan suốt bảy tám năm nay mà chưa cửa quan nào trả lời. Chuyện để có được cái khu Ecopark mà chúng tôi vừa đi tham quan đó, người ta đã cưỡng chế một cách hết sức tàn bạo. Ngoài phá nát vườn cây trị giá hàng tỷ bạc của người dân, có trang trại còn cả đàn lợn ở đó mà người ta dùng máy ủi san bằng tất cả, chôn sống nguyên đàn lợn dưới lớp đất…tôi không thể tin vào tai mình, không thể tưởng tượng trên đời lại có những chuyện kinh khủng như thế xảy ra ở ngay trong cái thời đại gọi là văn minh này, tưởng đâu như tiếng đàn lợn kêu thảm thiết khi bị chôn sống đang vọng về bóp nghẹt tim tôi.
Người làng đưa chúng tôi ra thăm đồng. Nhìn gương mặt đen sạm, lam lũ của những người đàn ông, đàn bà chuyên sống bằng nghề đồng áng, tôi thấy thương họ quá chừng. Những mảnh đất màu mỡ từng thấm đẫm mồ hôi của bao đời người dân nơi đây vốn đang nuôi sống họ, cho họ sự giàu có và no đủ, để họ có được những ngôi làng đẹp đẽ khang trang như ngày nay thì giờ đây chỉ còn lại là cảnh hoang tàn. Những thân cây bị vùi lấp dưới đất, lá còn chưa kịp héo úa như vẫn muốn trỗi dậy. Người làng chỉ cho chúng tôi con hào họ định đào để ngăn cách làng mạc với khu đô thị dành cho những kẻ giàu có kia. Không sâu dưới lớp đất là mồ mả của tổ tiên cha ông họ bị máy xúc cào vỡ nát, lộ ra cả những khúc xương lẫn với đất đá. Dân làng gom lại thành nấm, cắm lên đó những nắm hương cháy đỏ lập lòe trong nắng chiều đang tắt. Người làng đem ra một bao tải đựng vỏ các quả đạn nổ lẫn đạn thật đổ ra đất cho chúng tôi chụp ảnh. Mọi người kể, xem Mỹ càn ngày xưa cũng chỉ hai ba chục chiếc xe tăng là cùng. Đằng này sáng 24/4 vừa rồi, trên cánh đồng Xuân Quan và Phụng Công có tới cả trăm chiếc máy ủi tràn vào, nhung nhúc như cua bò lổm ngổm trên đồng, nom ghê rợn hơn cả thời chiến…
Đang bần thần nhìn những tòa nhà cao tầng của Ecopark đằng xa, tôi nghe có tiếng xôn xao, ngoảnh sang thấy bụi bốc lên phía trong cánh đồng. Có tiếng kêu: vịt về!
Không nhìn thấy gì, chỉ thấy một làn bụi mỏng bốc lên, xao xác tiếng gì đó mơ hồ lắm trong không trung. Tôi nhảy lên gốc cây đổ bên kia đường, giơ máy ảnh lên chờ. Tiếng càng cạc, hay khèng khẹc rõ dần, một cái gì đó trăng trắng chuyển động trên mặt đất như dòng nước chảy, mối lúc một gần hơn.
Rồi, chao ôi! Cái dòng sông vịt ấy đang chảy đến trước mắt tôi, cao trên mặt đất chỉ hai ba mươi phân, với những bước chân ngắn ngủn lạch bạch tất tưởi, đàn vịt có tới cả nghìn con tràn đến. Cách chỗ người đứng chừng 30 thước, chúng chựng lại, nghênh nghênh cái đầu ngó nghiêng. Rồi như có hiệu lệnh nào đó từ người đàn ông đi sau đàn vịt, cái dòng sông vịt ấy lại hối hả tràn tới, trôi qua như một dòng sông trước mắt tôi.
Ôi chao! Chưa bao giờ tôi được nhìn thấy sát sàn sạt một đàn vịt thật nào đông như thế. Dễ thương quá chừng những chú vịt đang tất tưởi, lạch bạch nối đuôi nhau về chuồng, luôn miệng kêu khèng khẹc, hay càng cạc gì đó. Người đàn ông chăn vịt đen trũi trong bộ quần áo bộ đội cũ, thủng thẳng dắt xe đạp đi cuối đàn. Một người hỏi:
- Chúng nó cướp hết đất rồi thì thả vịt ở đâu
- Thả lên nóc nhà chúng nó ấy
Ông ấy thủng thẳng trả lời rồi tiếp tục đi theo đàn vịt.
Tạm biệt những người dân Phụng Công, chúng tôi nắm chặt những bàn tay gân guốc chai sạn, chỉ biết động viện họ vững tin để quyết tâm bảo vệ đất đai, hứa sẽ hết lòng ủng hộ họ trong khả năng có thể.
Xe chúng tôi bò lên đê là đã nhá nhem tối. Trên đường trở về thành phố, tôi cứ nhớ mãi hình ành đồng chiều Văn Giang hoang tàn và đàn vịt hối hả về làng. Nay mai, đàn vịt với cảnh đồng quê bình yên thơ mộng này không lẽ sẽ chỉ còn lại trong ký ức.
Bên cạnh nỗi buồn thương, tôi lại vững tin với thái độ quyết tâm giữ đất của người dân nơi đây. Có người nói rất chuẩn: đất đai là tư liệu sản xuất, nhà cầm quyền không thể thu hồi tư liệu sản xuất của người này để trao vào tay người khác được. Dẫu biết cuộc đấu tranh giữ đất còn lâu dài và gian khổ, bởi cái lợi nhuận về đất đai nó lớn quá nên nó mới càng khốc liệt hơn trên khắp đất nước này, nhưng con người sống phải có niềm tin, phải có sự lạc quan rằng cuộc sống mới sẽ phải tốt đẹp hơn mới phải.

Phương Bích

Nguồn: http://chimkiwi.blogspot.com/2012/05/ong-chieu-van-giang.html

QUỐC HẬN 30 THÁNG 4 SACRAMENTO, NĂM 2012




“Nước Việt Nam ngày nào còn Cộng sản
Thì sẽ còn ngày Quốc Hận, Ba Mươi

Tháng Tư Đen, ôi sanh linh đồ thán

Dân Việt Nam còn thống khổ tơi bời!”



Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đến nay đã 37 năm rồi! Đã 37 năm là một chuỗi thời gian dài. Nhưng đối với người Việt Nam lưu vong không Cộng sản, thì như chỉ mới tháng trước, tuần trước hay vài hôm mới đây thôi!
Ngày 30 tháng 4, của 37 năm về trước. Đó là ngày hãi hùng cho những người Việt Nam Cộng Hòa, cho Nguyễn Thị Hương và gia đình chị.
Hương vẫn nhớ và nhớ rất rõ, nhớ tròn đời mãn kiếp! Nếu có kiếp lai sanh, mà quê hương còn Cộng sản, thì Hương nghĩ rằng mình vẫn không làm sao quên được cái ngày uất hận thương đau ngút trời đó!
Thành phố Mỹ Tho hiền hòa nằm bên bờ sông Cửu Long thuộc nhánh Tiền Giang. Đại đa số bản chất dân Mỹ Tho chân chất, đậm tình yêu thương và đùm bọc nhau từ đời nầy qua đời khác. Từ thuở xa xưa tổ tiên, cha ông tạo lập Quốc. Hương yêu thành phố hiền lành nầy, khi cô đến đây nhận việc làm không bao lâu. Rồi cô lập gia đình, và sanh con… như bao nhiêu phụ nữ bình thường khác trên thế gian nầy.
Chồng Hương là một thầy giáo, rồi trở thành lính chiến khi quê hương lửa đạn dậy trời… Có chiến tranh nào mà không tan nát, không mất mát! Chàng trở thành phế binh vào mùa hè đỏ lửa, khi Sư Đoàn 21 có biệt danh “Sét Miền Tây” từ U Minh Thượng, U Minh Hạ (Cà Mau) kéo quân về giải tỏa An Lộc! Trong đường tơ kẻ tóc nhờ Ơn Trên che chở, không thì chắc là mẹ con của Hương đã lâm vào hoàn cảnh cô nhi quả phụ rồi!
Làm sao mà quên cho được sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975? Không gian Mỹ Tho nhạt nhòa dù mặt trời đã lên cao. Từng cơn gió hắt hiu lành lạnh nhè nhẹ lướt qua, nhưng chỉ trong chốc lát gió trở mạnh hơn. Mây khói đèn ùn ùn kéo tới đang kín, đen kịt tối thui cả vòm trời.
Chiếc Honda-đam dừng lại, Hương vội tắt máy khóa trái. Cô cố đẩy mạnh chống chân lên, hững hờ để trong nhà xe như mọi khi. Rồi nhanh chân Hương bước lên thềm có mái che, để tránh cơn mưa nặng hột sắp trút nước xuống vùng nầy.
Nhìn đồng hồ đã trễ mấy phút, cô hơi khom lưng nhẹ kéo sửa lại vạt áo, nếp quần cho thẳng thớm rồi đi nhanh qua dãy hành lang để đến phòng làm việc… Cô đi ngang phòng thử nghiệm, phòng trám răng, phòng quang tuyến mọi bữa giờ nầy đông nghẹt bịnh nhân chờ đợi bên ngoài. Nhưng sáng nay sao lạnh lẽo vắng tanh như ngày cuối tuần? Chỉ lác đác thập thò một vài đồng nghiệp, với cử chỉ như ái ngại, sợ sệt không chào hỏi réo gọi vui vẻ như mọi khi!
Đến phòng làm việc, trại bệnh cũng vắng vẻ, bịnh nhân đâu hết? Không thấy họ ra vào cầu vệ sinh, hoặc rên rỉ… Trong phòng trị cô làm việc cho bệnh nội khoa, có hơn 30 giường lúc nào cũng đầy bịnh.
Bà y công tay ôm bình thủy nước, như người mất hồn mang dép lẹp xẹp lơn tơn đi tới. Hương lên tiếng gọi:
- Hôm nay sao vắng vẻ quá vậy bà Năm, có chuyện gì, bộ đêm qua có phòng nào trong bệnh viện bị Việt cộng pháo kích rớt vào hả?
Bà Năm mở to mắt tròn xoe, hỏi ngược lại:
- Đêm qua không bị pháo kích, phải chúng nó pháo kích cũng còn đỡ! Sáng nay radio nhà cô có bắt nghe được tin tức không?
Hương cũng mở to mắt ngạc nhiên:
- Không bà, vì sáng nào tôi cũng lật đật sợ trễ, nên có mở radio đâu mà nghe tin tức! Chuyện gì vậy, bộ có ảnh hưởng đến bịnh viện? Bệnh viện là nơi trị bịnh cho người mà…
Bà y công đỏ mắt, bảo:
- Trời ơi, tui nghe người ta xì xào là Việt Cộng sắp tràn tới rồi kìa! Cô thử lấy radio trên đầu tủ bắt nghe coi có động tịnh gì không? Từ hồi sáng đến giờ các đài chỉ nghe rè rè, không bắt được! Họ bảo chắc đài phát thanh bị chiếm rồi đó cô…
Hương ngồi phịch xuống chiếc ghế dựa hàng ngày. Tay chân bủn rủn như thiếu hơi thở, cô cảm thấy mình như thừa thãi, đầu óc sơ vơ, sửng vửng, lung tung rối bời! Cô nghe tâm tư bần thần, không biết mình đang nghĩ ngợi gì, và phải làm cái gì bây giờ đây?
Bà y công mếu máo lên tiếng, rồi chỉ qua bên kia:
- Cô ra cửa sổ nhìn qua Bộ chỉ huy Sư Đoàn Bảy và dinh tỉnh trưởng coi. Lúc nào ở đó, hai bên cổng cũng có lính gác túc trực 24/24. Hồi sáng đến giờ tôi không thấy bóng dáng ai, chắc là họ về hết! Mình làm sao đây hả cô Hương? Tui lo sợ và bồn chồn quá muốn đi về, vì ở nhà chỉ có mấy đứa nhỏ thôi cô ơi…
Hương thờ thẩn như kẻ mất hồn. Chợt ông quản lý bệnh viện đi qua, dừng lại thiểu não:
- Tôi tưởng cô không vào chớ! Đã đi một vòng rồi, cả bênh viện y tá chỉ lẻ tẻ vài người, tôi không biết phải tính sao đây? Cô cứ làm được việc gì thì làm cho bịnh nhân còn ở lại, mọi thứ tùy ý cô quyết định.
Rồi ông ta nghẹn ngào:
- Rồi đây không biết số phần mình sẽ ra sao? Vợ chồng bác sĩ Giám đốc vào rồi, ổng bảo tình hình coi bộ không sáng sủa! Thôi tôi lên văn phòng, có gì sẽ cho cô biết sau. Cô hãy tùy cơ mà ứng biến…
Bệnh viện càng lúc càng thưa vắng người! Bịnh nhân nội khoa nơi Hương làm chỉ còn vài bịnh nặng. Nhưng một lát sau thân nhân cũng tự động rước về hết!
Bà Năm y công bắt ghế, lôi chiếc radio hàng ngày chẳng ai thèm ngó tới vì nó sức cọng gãy ngoe, nằm lăn lóc bám bụi bặm trên đầu tủ. Đem lau cho bớt bụi, bà mở máy vặn tới, vặn lui rà đài, vỗ bịch bịch, kề tai nghe rè, rè… Một lúc sau, bỗng từ máy phát ra, làm bà giựt mình và Hương cảm thấy lạnh cả người! Bởi tiếng của ông Dương Văn Minh kêu gọi toàn quân buông súng, công nhân viên ngừng việc chờ giặc đến bàn giao!
Nãy giờ ngoài trời mưa gió ào ạt, sấm chớp ì ầm long trời lỡ đất! Nước mưa hôm đó như cầm chĩnh mà đổ! Có phải chăng là giọt nước mắt của dân quân cán chánh miền Nam Cộng Hòa, thương khóc cho quê hương chốc lác rơi vào tay giặc sẽ bị cày bừa nát tan!
Và cũng tối đêm 30 tháng 4 năm 1975, từ thị thành đến thôn quê tâm trạng mọi người như đang trên dầu sôi lửa bỏng! Không gian yên lặng cái yên lặng thê lương đầy máu và nước mắt! Đầu xóm, cuối đường lâu lâu có tiếng súng nổ, tiếng quát tháo, đánh đập… hòa với tiếng rên la, cầu cứu thảm thiết trong đêm trường vắng lặng, lạnh lung ma quái! Nhà nhà cửa đóng then gài, ai giữ hồn nấy. Nhưng không ai yên tâm chợp mắt được, vì không biết tai họa sẽ chụp xuống lúc nào!
Nỗi kinh hoàng hãi hùng trùm phủ trong đêm 30 tháng 4 năm 1975! Má của Hương quá sợ hãi và khiếp đảm, bà đã đột ngột tức tưởi lìa bỏ cõi đời! Để lại nỗi tang thương thống khổ cho gia hận, trong ngày Quốc Hận! Kể từ đó, 37 năm đã trôi qua, 37 năm Quốc Hận, 37 lần giỗ mẹ của Hương!

Mỗi năm cứ đến ngày 30 tháng 4! Ở hải ngoại, nơi nào có người Việt Quốc Gia là nơi đó có tổ chức ngày Quốc Hận cho Việt Nam.
Năm nay cũng như những năm qua, Sacramento (Thủ phủ của tiểu bang California) ngày Quốc Hận 30 tháng 4, do hội Cựu Tù Nhân Chánh Trị tổ chức. Các anh hợp tác với Cộng Đồng, cùng đại diện các hội đoàn, đoàn thể, sinh viên, lãnh đạo tinh thần...
Trong mùa Quốc Hận, trên các con đường quanh khu chợ sầm uất đông người Việt Nam. Được treo trên các cột cao, trên các cơ quan thương mại, các cửa tiệm… Dưới bầu trời trong như bích ngọc và chói rọi nắng thủy tinh lung linh. Những lá quốc kỳ vàng ba sọc đỏ phấp phới bay trong gió xuân nồng. Không phân biệt ai, nếu là người Việt Quốc Gia tha hương thì ngày Quốc Hận lại đến!
Những cảm nghĩ của cựu quân nhân, của các đoàn thể… là những lời tâm tình thiết tha để nhắc nhở, để hâm nóng, để nuối tiếc, để hờn câm, để tưởng niệm ngày Quốc Hận 30 tháng 4. Chúng ta mất nước đã có 37 năm rồi. Kể từ sau cái ngày Việt cộng sản và Cộng sản cưỡng chiếm toàn lãnh thổ nước Việt Nam.
Quốc Hận ở Sacrmento năm nay được tổ chức trong hội trường lớn của nhà thờ. Chúng ta đừng nghĩ chỉ có những người lớn tuổi, và quân nhân tham dự ngày Quốc Hận. Trong hội trường hơn 300 người tham dự. Có mặt đầy đủ dân, quân, cán, chính. Đại diện các đài truyền thanh, truyền hình, báo chí… trong vùng tham dự. Và Hương nhận thấy đã có khoảng 1/3 là thanh niên, sinh viên, học sinh…
Giữa hội trường trưng bày trang trọng bàn thờ Tổ Quốc. Những lá quốc kỳ, đại kỳ, lớn nhỏ mắc giăng trên vách. Trên màn ảnh lớn luôn chiếu những phim có ý nghĩa tưởng niệm ngày 30 tháng 4.
Mọi người có mặt hôm nay đều ngậm ngùi, kính cẩn nghiêng mình trước di ảnh của những vị Tá, Tướng lãnh Việt Nam Cộng Hòa “Sinh vi tướng/ Tử vi thần”
Quan khách đến tham dự ngày Quốc Hạn mỗi lúc một đông, ngồi chật hết các hàng ghế, và đứng đầy cả đường đi hai bên vách.
Các cựu quân nhân đi dự ngày Quốc Hận năm nay. Đại đa số các anh mặc quân phục binh chủng của mình như: Cảnh sát, Không quân, Truyền tin, Quân cảnh, Xây Dựng Nông Thôn, Dù, Chiến Tranh Chánh Trị, Địa phương quân, Nghĩa quân, Hải quân, Nhãy Dù… Và điều khiến cho Hương cảm thấy hãnh diện lây với nét oai phong, trang nhã của các phu nhân đến dự cũng mặc quân phục như chồng. Dù thuở ngày xưa, các chị không phải là nữ quân nhân.
Trong ngày Quốc Hận năm nay màu cờ, sắc áo của quân nhân thêm trang trọng, thấm thía cho người Việt Quốc Gia tha hương. Luôn khắc ghi gợi nhớ và tưởng niệm hướng về quê cha đất tổ trong ngày nầy năm xưa, “Quốc Hận 30 tháng 4”
Người xưa đã nói: “Bổn đạo thì đông/ Rốt cuộc rồi xuồng vong chở không đầy” Trong năm ngón tay, có ngón ngắn ngón dài, trên cõi đời có kẻ dại người khôn. Bỗng Hương chợt ngậm ngùi nhớ đến bài thơ “Tôi Viết Cho Anh người Tù Cải Tạo” đã đọc trong thi tập Những Ngày Xưa Thân Ái”.



Anh đến chi nơi xứ người lạnh giá?
Từ lưng trời màn tuyết trắng giăng giăng
Bên đường phố cây khẳng khiu trụi lá
Mây cũng buồn, vì đông rét căm căm

Đất cỏ khô vùi dưới mồ tuyết lịm
Nỗi trầm tư nhè nhẹ thoáng qua hồn
Tôi chợt nhớ về ngày xanh mực tím
Yêu mây trời bát ngát buổi hoàng hôn

Bạn bè đã thưa dần trong lớp học
Người Bộ binh, kẻ lính Thủy, Quân Y…
Đứa Nhảy Dù… Giả từ thời tuổi ngọc
Thuở đao binh, bao thảm cảnh phân kỳ!

Trai thời loạn sa trường say thép súng
Những vòng hoa, tình em gái hậu phương
Choàng lên cổ người chiến binh anh dũng
Đây tấc lòng yêu đất nước, quê hương…

Nay anh đến, với hình hài héo hắt!
Cuộc đổi đời đã xóa tuổi thay tên
Nỗi u uất chói ngời trong ánh mắt
Ánh kiêu hùng và bất khuất vương lên

Ôi thời gian, có gì không thay đổi?

Chí làm trai như sắt đá trơ trơ…

Bọn cường bạo hủy diệt làm sao nổi
Dạ sắt son, lòng dũng cảm vô bờ!

Nơi xứ người, đông về lạnh lẻo lắm!
Còn tình người, anh thấy lạnh hay không?
Cựu chiến binh, vốn ngại chi mưa nắng
Chỉ lo âu kẻ đổi dạ, thay lòng!

“…Ngày xưa tôi choàng vòng hoa cho lính
Cho người hùng chiến đấu giữ quê hương

Nay tôi viết cho người tù đáng kính

Cho những ai, mãi bất khuất kiên cường!”


Trăng tròn rồi khuyết, hoa nở rồi tàn và buổi họp mặt nào rồi cũng tan. Trên bãi đậu xe người người lác đác ra về. Dư âm ngày Quốc Hận vẫn còn bồi hồi âm ỉ trong lòng người và cuốn quyện tản mác đâu đây.
Bầu trời California xanh, vẫn xanh! Bầy chim én liệng trên không gian tíu tích gọi đàn. Tiếng nhạc từ máy hát các nhà lân cận đưa sang! Rồi tiếng sáo trúc, hòa cùng giọng ngâm thơ tao đàn đầm ấm, trử tình ai hoài văng vẳng xa xa… Nhẹ thở dài chùn bước, Hương cảm thấy lòng ngậm ngùi thương cảm, chan chứa ưu hoài:

“Năm Mươi Tư đất Bắc ơi giã biệt!
Bảy Mươi Lăm Cộng sản cướp miền Nam
Nỗi trầm thống oán hờn lên dân Việt
Ôi đớn đau Quốc Hận dạ man man!”


California, Mùa Quốc Hận 30 tháng 4

Tệ xá Diễm Diễm Khánh An

DƯ THỊ DIỄM BUỒN

Bài Xem Nhiều