We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 11 May 2012

RÚT TỈA KINH NGHIỆM : CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ

RÚT TỈA KINH NGHIỆM, XÉT TÌNH HÌNH,

                        CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ

Nước chúng ta hiện nay vẫn chưa độc lập, lại không có tự do dân chủ, mặc dầu cuộc đấu tranh cho độc lập, cho tự do, dân chủ đã bắt đầu từ lâu. Vậy rút tỉa kinh nghiệm quá khứ, xét tình hình thế giới, đặc biệt là Hoa Kỳ và Trung cộng, vì 2 nước này có liên quan nhiều tới Việt Nam, chúng ta phải làm gì để đạt 2 mục đích trên.

A)         Rút tỉa kinh nghiệm quá khứ :

Các tổ chức đấu tranh giành độc lập đi từ thái cực này đến thái cực khác.
Thật vậy, người ta có thể nói hai người tiêu biểu cho cuộc đấu tranh giành độc lập Việt Nam là Phan bội Châu (1867-1940) và Hồ chí Minh (1890-1969). Hai người là 2 thái cực từ tính tình cá nhân cho tới đường lối chính trị.
Một người thì gian manh, giảo quyệt, ác ôn côn đồ, làm bất cứ việc gì, trả bất cứ giá nào để đạt được mục đích. Một người, nếu không nói là ngây thơ, thì là quá hiền lành, chỉ biết lấy tấm lòng tốt và lòng yêu nước làm kim chỉ nam, đi đến chỗ dễ bị lừa. Ở đây tôi không phải là sử gia, tôi không thể đi vào nghiên cứu lịch sử, nhưng tôi tin ở giả thuyết là họ Hồ đã bán cụ Phan bội Châu cho Pháp. Chính Hồ chí Minh đã nói về Phan bội Châu : «  Cụ đã già và quá thành thật. »
Về đường lối chính trị, thì chúng ta nhớ là lúc đầu cụ Phan chủ trương duy trì chế độ quân chủ, tôn Cường Để lên làm minh chủ. Cụ cũng nghĩ đến việc cần có sự hỗ trợ của quốc tế, nên đã sang Nhật, tìm cách gửi người qua Nhật học. Nhưng sau đó Nhật ký hiệp ước với Pháp, trục xuất cụ sang Thượng Hải ; và chính tại đây, năm 1912, cụ cũng đã thay đổi lập trường là đi theo chế độ dân chủ. Tuy nhiên vận động một vài nước chưa đủ, hơn thế nữa, cụ chết sớm, vừa mới lúc thế chiến thứ Hai bắt đầu, đến khi thế chiến chấm dứt, tình hình chín mùi, thì họ Hồ, lợi dụng thời cơ, hoàn toàn theo Đệ Tam quốc tế Cộng sản, được tổ chức này giúp đỡ, nổi lên cướp chính quyền.
Thật vậy, Hồ chí Minh thì nhất nhất theo ngoại bang, bán linh hồn cho cộng sản Mác Lê, mặc dầu chủ thuyết này chỉ là cặn bã của văn hóa tây phương. Những nhà văn hóa hạng nhất tây phương như đại văn hào Victor Hugo có viết về cộng sản như sau :
«  Bắt con đại bàng thành con chim chích, biến con thiên nga thành con dơi, bỏ tất cả mọi người trong một giỏ, rồi xóc, để ai cũng như ai ; đó là cộng sản. Và đó cũng là điều mà tôi không thích. »
Chính Proudhon, người đã từng bút chiến với Marx, và Marx cũng đã khen ông là người có những cái nhìn sắc bén về kinh tế, đã chỉ trích lý thuyết của Marx : «  Lý thuyết này, nếu thực hiện thì trở thành con sán lãi của xã hội. »
Ngày hôm nay, sau gần một thế kỷ thực hiện, chúng ta thấy rất rõ điều này. Lý thuyết của Marx, ngoài việc giết cả trăm triệu người, còn là một con sán lãi hút hết sức sống của dân. Chỉ cần một thí dụ nhỏ : Tiền thuế là do từ dân, nay với chế độ cộng sản, chủ trương độc đảng, ngoài chính quyền, còn có đảng, ăn lương còn hơn chính quyền. Đây chính là con sán lãi. Đấy là chưa kể tham nhũng, hối lộ, tài sản của toàn dân được gom thu vào tay một thiểu số là đảng đoàn cán bộ.

B)         Xét tình hình Hoa Kỳ, Trung cộng và Việt Nam

Trong suốt thế kỷ 20 vừa qua, không ai có thể chối cãi rằng Hoa Kỳ là đại cường quốc, chiến thắng Đệ Nhất và Đệ Nhị Thế Chiến, rồi Chiến tranh Lạnh. Được như vậy không những là nhờ Hoa Kỳ có một thể chế chính trị tốt, một nền kinh tế giàu mạnh, một quân đội được trang bị bởi những vũ khí tân tiến, khoa học nhất, mà là còn nhờ quan niệm đặt ưu tiên chính trị lên quân sự và những lãnh vực khác, cùng chiến lược ngoại giao, mà đôi khi có người ghét, đó là thủ thuật biến bạn thành thù, đổi thù thành bạn.

Chúng ta cùng nhau xét 2 điểm trên về Hoa kỳ và đề cập đến một số dữ kiện lịch sử của thế kỷ 20, trong đó có liên quan đến Việt Nam.

I )  Quan niệm đông tây về chính trị, quân sự, đặt ưu tiên chính trị trên quân sự

Thật ra đây không phải là quan niệm riêng của Hoa kỳ, Tôn Tử, cách đó cả bao ngàn năm, cũng có viết :
« Phàm cách dùng binh, lành nước là hạng trên, vỡ nước là hạng kém…Ấy cho nên, trăm trận đánh, trăm trận được, không phải là người giỏi trong những người giỏi… Không đánh mà làm khuất phục quân của người, ấy là người giỏi trong những người giỏi… Cho nên sự thắng của người thiện chiến không có cái tiếng khôn ngoan, không có cái công mạnh mẽ ( Tôn Ngô Binh pháp – do Ngô văn Triện dịch- trang 51).

Luận về tướng, ông nói đến 5 đức tính, trong đó ông đặt chữ trí ( sự hiểu biết), tín ( lòng tín nhiệm), nhân ( lòng thương người) trước chữ dũng ( can đảm) và chữ nghiêm ( nghiêm trang).

Ngô Khởi cũng là một nhà tư tưởng quân sự người Tàu, cũng sinh vào thời Chiến quốc ( 403 – 256 trước Tây lịch), có viết :
«  Cho nên rằng, các chiến quốc trong thiên hạ, năm trận thắng thì tai vạ, bốn trận thắng thì tồi tệ, ba trận thắng thì làm nên nghiệp bá, hai trận thắng thì làm nên nghiệp vương, một trận thắng thì làm nên nghiệp đế. Ấy cho nên, những người năng thắng mà được thiên hạ thì ít, chỉ mất thì nhiều. » ( Sách đã dẫn – trang 269).

Ngay ở Việt Nam, đức Trần hưng Đạo, năm sinh được phỏng đoán là 1232, ngày mất là 3/9/1300, người ba lần chiến thắng quân Mông Cổ, vào năm 1257, 1284 và 1287, đạo quân mạnh nhất thế giới lúc bấy giờ, thế kỷ thứ 13, cũng có viết :

«  Khí lượng của tướng, lớn nhỏ khác nhau. Tướng mà che điều gian, giấu điều họa, không nghĩ đến quần chúng oán ghét, đó là tướng chỉ huy mười người. Tướng mà dậy sớm, khuya nằm, lời lẽ kín đáo, đó là tướng chỉ huy được trăm người. Tướng mà ngoài mặt hăm hở, trong lòng ân cần, biết người khó nhọc, thương kẻ đói rét, đó là tướng chỉ huy được vạn người. Tướng mà gần người hiền, tiến người tài, ngày thường cẩn thận, thành thật, rộng rãi, giỏi việc dẹp loạn, đó là tướng chỉ huy được mười vạn người. Tướng mà dùng nhân ái đối với kẻ dưới, lấy tín nghĩa phục nước láng giềng, trên biết thiên văn, dưới biết địa lý, giữa biết việc người, coi bốn bể như một nhà, đó là tướng chỉ huy cả thiên hạ, không ai địch được. » ( Trần hưng Đạo – Binh thư yếu lược – trang 15 – nhà xuất bản Quê Mẹ 88- Paris).

Qua những dẫn chứng trên, chúng ta thấy Tôn Tử, Ngô Khởi và Trần hưng Đạo đều nhấn mạnh ưu tiên của chính trị trên quân sự. Người tướng mà Trần hưng Đạo chủ trương là dùng nhân ái đối với kẻ dưới, giữ chữ tín với láng giềng, trên biết thiên văn, dưới biết địa lý, giữa biết việc người, đó chính là một nhà chính trị vậy.

Người ta có thể nói từ Hồ chí Minh đến tướng tá cộng sản con cháu đều là những tướng che điều gian, dấu điều họa, không nghĩ đến quần chúng oán ghét.

Trước khi chết, Trần hưng Đạo còn trăn trối với vua Tần anh Tông :
«  Làm thế nào để thu hút được quân lính như cha con một nhà mới có thể dùng để chiến thắng được. Và phải khoan dùng sức dân để làm cái kế sâu rễ, bền gốc, đó là thượng sách giữ nước, không còn gì hơn. »
Ở điểm này chúng ta thấy giới lãnh đạo cộng sản, coi dân như cỏ rác, pha phí sức dân, lôi cuốn, bắt buộc họ lao đầu vào biết bao cuộc chiến, thêm vào đó cộng sản Việt Nam còn coi các nước láng giềng như thù nghịch, trường hợp Căm bốt, Lào, nếu so sánh Trần hưng Đạo với giới lãnh đạo cộng sản, từ Hồ chí Minh, Lê Duẫn, đến con cháu sau này, sự khác biệt cao thấp quả là một trời một vực. Chính vì vậy mà nước Việt Nam hôm nay, bị tụt hậu, bị coi thường, không những bởi những nước chung quanh, mà cả trên trường quốc tế.
Nước Việt nam có một nền văn hóa cao rất sớm, ngay từ thời nhà Lý ( 1010 – 1225), trước nhà Trần ( 1225 – 1400), Việt Nam đã có đại học, vì Quốc tử giám tương đương với đại học, thế mà ngày hôm nay, đại học Hà nội, được coi là đại học nhất Việt nam, lại bị xếp vào hàng 80, trong 80 đại học của các nước Đông Nam Á, ngay vào thời Pháp thuộc, rồi tới thời Việt Nam Cộng hòa, đại học Hà nội, rồi đại học Sài gòn, được coi là đại học khá nhất trong vùng.
Nguyên sự kiện nạn phá thai, nạn trẻ em phạm pháp, nạn tham nhũng hối lộ, Việt Nam là một trong những nước đứng đầu trên thế giới. Tại sao?
Có rất nhiều nguyên nhân, nhưng một trong những nguyên nhân chính, đó là Việt nam bị cai trị bởi những người lãnh đạo vọng ngoại, thiếu đầu óc chính trị, không thương dân, những kẻ du thử, du thực, giết cha, chém chú, như Đỗ Mười, một anh thiến heo, Phạm Hùng, một anh giết người, Nguyễn tấn Dũng, một anh chăn trâu, du kích.
Gần đây, có sự kiện một số giới trẻ Việt Nam tôn sùng thần tượng một ca sĩ Nam Hàn, đã lên hôn cái ghế ngồi của người này.
Giới báo chí Việt Nam bất bình, phản đối, cho rằng tuổi trẻ Việt Nam thác loạn, hèn hạ, mất định hướng. Nhưng họ không suy nghĩ sâu xa. Đó chỉ là hậu quả tất yếu của chính sách vọng ngoại, ngu dân của cộng sản.
Hồ chí Minh thì thản nhiên tuyên bố : «  Tôi không có tư tưởng gì cả, tư tưởng của tôi đã có Staline và Mao trạch Đông nghĩ hộ. »
Một văn nô cộng sản thì làm bài thơ, trong đó có câu :
«  Hôn cho anh nền tảng đá công trường, Nơi vĩ đại Lénine thường dạo bước. »
Ngày hôm nay họ Hồ được tôn lên làm thánh, thơ của văn nô nọ vẫn được dạy trẻ em trong trường. Một số trẻ em Việt Nam hôn nghế ngồi của một ca sĩ nam Hàn là chuyện bình thường, tất yếu, vì ngày xưa cha ông thì hôn tảng đá, ngày hôm nay thì giới trẻ hôn ghế.

Hôn nghế người ta ngồi và hôn tảng đá người ta dẵm chân, có gì khác nhau, có chi là điều lạ, đó là hậu quả tất yếu của một đường lối chính trị và một nền giáo dục. Có chi mà báo chí ngạc nhiên và bất bình !

Nước Việt Nam, từ ngày lọt vào tay cộng sản, nếu xa là năm 1945, nếu gần là miền Nam vào năm 1975 ; cộng sản, bằng bất cứ giá nào cũng phải cưỡng chiếm miền Nam bằng vũ lực, không nghĩ đến giải pháp chính trị. Sau khi cưỡng chiếm được thì đánh tư bản, mại sản, đổi tiền, người dân đã phải thốt lên :

« Năm đồng đổi lấy một xu. Người khôn đi học, thằng ngu làm thầy. »

Chỉ cần một câu này, nó đã đủ nói lên thảm trạng, nỗi đau đớn, tủi nhục, bất hạnh Việt Nam, tiếng khóc thầm trong lòng của mỗi người Việt Nam, từ nam chí bắc, tới hải ngoại, vì bị cai trị bởi những kẻ không có đầu óc chính trị nhìn xa, chỉ có đầu óc vũ biền, dùng dao găm, mã tấu, dùng súng ống để cướp đoạt chính quyền, để đe dọa, cai trị dân, không biết đặt ưu tiên của chính trị lên quân sự và trên những lãnh vực khác.

Ở tây phương, những người như Clausewitz cho rằng chiến tranh là sự tiếp nối của chính trị hay Georges Clémenceau nghĩ rằng chiến tranh quá quan trọng không thể trao cho quân sự, cũng cùng quan niệm đó.

Tuy nhiên gới lãnh đạo lưu tâm đến quan niệm này có tính cách hệ thống và liên tục, phải nói đến giới lãnh đạo Hoa kỳ  

I I ) Thủ thuật biến bạn thành thù, đổi thù thành bạn trong chiến lược ngoại giao của Hoa Kỳ

Chúng ta hãy quay ngược dòng lịch sử, để xem xét chiến lược ngoại giao này.

Nhiều người cho rằng mộng bá chủ, trở thành đại cường quốc của Hoa kỳ mới bắt đầu với Đệ Nhất thế Chiến (1914 – 1918). Thực ra, thì nó đã bắt đầu ngay từ thời gian lập quốc, bằng chứng là trên tờ giấy bạc 1 $, có hình, mặt bên này là Whasington, bên kia là hình kim tự tháp, với hàng chữ ở dưới : «  Novus ordo seclorum «  có nghĩa là «  Trật tự thế giới mới «,đó là hình bên trái, còn hình bên phải là con ó, một chân cầm cành dương liễu, một chân cầm bó tên, có nghĩa là : Để thực hiện trật tự này, thì nên làm : lúc mạnh, lúc mềm, lúc dùng phương pháp quân sự, lúc dùng phương pháp chính trị, hòa bình.

Hơn thế nữa, còn có người cho rằng, mộng làm bá chủ có từ trước thời lập quốc, với những người trên chiếc «  Tàu vượt biển «  Mayflower », mà ngày hôm nay dân Hoa kỳ tưởng niệm như ngày «  Tạ ơn Chúa « ( Thanksgiving day).

Thậy vậy, khoảng hơn 100 người Anh, phần lớn là những người tin đạo, nhưng bị ngược đãi bởi chính quyền và tôn giáo chính thống, Anh quốc giáo ( Anglicanisme), đã tách rời ra, mà người sau gọi là (Pèlerins séparatistes) những Người Phân chia, là chủ vào khoảng 40 gia đình, đã tìm cách vượt biên, đi tìm một thế giới mới. Những người này đã cùng nhau làm ra một Khế Ước mới ( Mayflower Compact), theo đó, họ sẽ cùng nhau làm nên một quốc gia mới không có sự phân chia, bạc đãi tôn giáo, không phân chia chủng tộc, không có sự cấm đoán những quyền căn bản của con người. Họ đã tới bờ biển Cod, vào ngày 26/12/1620, lập nên một thành phố mới, mang tên Nước Anh Mới ( Nouvelle Angleterre), tức là vùng New Plymouth, ngày hôm nay, sau cuộc hành trình sống gió, khổ sở và chết chóc. Dân Hoa Kỳ làm lễ «  Cám ơn Thượng Đế - Thanksgiving » là vì vậy.
Đây có thể nói là những nhà lập quốc đầu tiên của Hoa Kỳ, với ước mơ là làm nên một nước dân chủ và quảng bá mô hình tổ chức nhân xã này ra rộng lớn. Công việc này đã được thực hiện với những nhà lập quốc tiếp theo.
Có người đưa ra thuyết Monroe, theo đó : «  Châu Mỹ là của người Mỷ », cho rằng quan niệm và chủ trương của Hoa kỳ là không can thiệp ra nước ngoài là không đúng.
Không phải hoàn toàn như vậy. Monroe ( 1758 – 1831), tổng thống thứ 5 của Hoa kỳ, đã đưa ra chủ thuyết này. Nhưng trước khi là tổng thống, ông đã từng là nhà ngoại giao, ngoại trưởng, đã từng thương thuyết ở Paris, để mua tiểu bang Lousiane của Pháp, rồi mua tiểu bang Floride của Tây ban nha ( L’Espagne). Mục đích của Monroe là như theo Ngô Khởi, một nhà tư tưởng chiến lược lớn của Tàu và của cả thế giới, theo đó :
«  Bất hòa trong nước thì không thể ra quân, bất hòa trong quân thì không thể ra trận, bất hòa trong trận thì không thể tiến chiến, bất hòa trong chiến thì không thể chiến thắng. »
Người ta không biết Monroe có đọc Ngô Khởi không, nhưng hành động của ông là theo tư tưởng Ngô Khởi : Phải ổn định tình hình quốc nội, phải ổn định tình hình châu Mỹ, sau đó mới tính đến chuyện chiến thắng ở bên ngoài.
Monroe tìm cách ổn định những đất đai đã chiếm của người Da Đỏ, mua phần đất của những người Âu châu. Chính vì lẽ đó mà có thuyết này, nhưng chính là để sửa sọan chinh phục, chiến thắng mai sau.
Đó là chuyện xa, nhưng chuyện gần của thế kỷ 20, về chiến lược ngoại giao với thủ thuật : « Biến bạn thành thù, đổi thù thành bạn «, người ta phải nói đến 2 hành động lớn bắt đầu trong chiến lược ngoại giao là can thiệp vào Đệ Nhất thế Chiến ( 1914-1918), và Hội nghị Hoa thịnh đốn 1921-1922, về vấn đề lực lượng hải quân và hàng hải.

Hội nghị Hoa thịnh đốn sau Đệ Nhất Thế Chiến là nhằm giảm bớt vũ khí hải quân ở vùng Viễn Đông ( l’Extreme Orient) giữa Hoa Kỳ, Anh và Nhật, sau đến một Hiệp ước bảo đảm hỗ tương về hải quân giữa Anh, Pháp, Hoa Kỳ và Nhật, cùng sự bảo đảm độc lập của Tàu, yêu cầu Nhật trao trả phần đất Chia Chou cho Tàu. Với Hội nghị này, Hoa kỳ muốn xác định mình như một cường quốc hải quân.

Đệ Nhất Thế Chiến bắt đầu vào ngày 28/07/1914 tới 11/11/1918 giữa 2 phe, phe Trục gồm đế quốc Đức, đế quốc Áo Hung, và phe đế quốc Pháp, đế quốc Anh và đồng minh. Tôi không thể đi vào chi tiết trong khuôn khổ bài này, tôi chỉ nói tới sự can thiệp của Hoa kỳ bên cạnh Anh, Pháp.
Vào ngày 7/5/1915, Tham mưu Đức nghĩ rằng phải diệt nguồn tiếp liệu cho Anh, Pháp, đã ra lệnh cho thủy lôi phá hủy tàu Lusiania của Hoa Kỳ, sau đó lại tiếp tục trở lại ngày 1/2/1917. Sau khi cắt đứt ngoại giao với Đức ngày 3 tháng 2, thì ngày 6/04 /1917, Thương Viện Hoa kỳ bỏ phiếu tham chiến bên cạnh Anh, Pháp.

Qua hành động này, chúng ta thấy rõ là Hoa kỳ đã chọn bạn là Anh, Pháp và kẻ thù là đế quốc Đức, đế quốc Áo Hung cùng đồng minh của 2 đế quốc này.

Hành động can thiệp của Hoa Kỳ đã làm lệch cán cân chiến tranh, nghiêng về phía Anh, Pháp, mặc dầu trên chiến trường quân sự, sau khi Lénine cướp chính quyền, ký hiệp ước ngưng chiến với Đức, nhượng cho Đức 1/3 đất đai về canh nông và kỹ nghệ, cho phép Đức không bận rộn về mặt trận phía đông với Nga, rút 700 000 quân từ mặt trận này về tăng cường mặt trận phía tây với Pháp, mặt trận chính.
Tuy nhiên, về chính trị thì Đức thua. Điều này chứng tỏ câu của Clausewitz : «  Chiến tranh là sự tiếp nối của chính trị bằng phương tiện khác « ( La guerre est la continuation de la polique par d’autres moyens) , cũng như câu nói của Georges Clémenceau, một tác nhân chính trong chiến thắng Đệ Nhất Thế Chiến : «  Chiến tranh là điều gì quá quan trọng không thể để trao cho quân sự «  ( La guerre est trop sérieuse pour être confìée aux militaires «.

Chúng ta thấy ngay vấn đề quyết định tham chiến, Hoa kỳ quyết định rất trễ, mãi gần đến giữa năm 1917, mới quyết định. Khi quyết định, Hoa kỳ, dưới thời của tổng thống Wilson, đã mang mộng xây dựng một trật tự thế giới mới, qua bài diễn văn 12 điểm của ông, qua việc chủ trương xây dựng Hội Quốc Liên ( Socìté des Nations), tiền thân của Liên Hiệp quốc sau này.
Tuy nhiên, sau khi chiến tranh chấm dứt, Hoa Kỳ nhận thấy 2 đế quốc Anh Pháp còn mạnh, mộng trật tự thế giới mới chưa thể thực hiện, phải làm cho Âu châu, nhất là Anh Pháp phải yếu thêm. Chính vì vậy mà Hoa Kỳ mặc dầu là nước chủ trương thành lập Hội Quốc Liên, lại không phê chuẩn hiệp ước này, làm cho tổ chức này yếu hẳn đi, mà có người nói là một trong những nguyên nhân chính đưa đến Thế Chiến thứ Hai.
Mặc dầu trên nguyên tắc Pháp Anh vẫn là bạn của Hoa Kỳ, nhưng trên thực tế là thù, và thù cũ Đức trên thực tế trở thành bạn, vì Hoa Kỳ ngầm giúp Đức, tăng cường buôn bán. Hoa kỳ còn ngầm giúp ngay cả chế độ cộng sản của Lénine. Nhà báo viết quyển sách «  Mười ngày Làm Rung chuyển Thế giới «  ( Les Dix Jours qui ébranlèrent le monde ), John Reed, được « nâng niu «  bởi Lénine, là một bằng chứng cụ thể.
Quả như điều mong muốn và dự đoán của Hoa Kỳ, Âu châu lại lâm vào hoàn cảnh các quốc gia «  Cắn quái lẫn nhau « , nhất là từ khi Lénine thành lập Đệ Tam quốc tế Cộng Sản, năm 1919, nhằm xuất cảng «  Cách mạng Cộng sản « , từ khi đảng Phát xít của Mussolini lên nắm quyền ở Ý, cuối năm 1922, rồi Hitler lên nắm quyền năm 1933, ở Đức.
Và chuyện sẽ đến, phải đến : Đại Chiến Thứ Hai ( 1939-1945) xấy ra.

Trong cuộc thế chiến này, thủ thuật thay đổi bạn và thù của Hoa Kỳ lại tái diễn. Anh Pháp trở lại bạn, có thêm là Liên Sô. Phe Đức, Ý, Nhật trở nên thù.
Sau khi Đệ Nhị Thế Chiến chấm dứt, Hoa kỳ lại thay đổi bạn và thù. Đức, Nhật, Ý nay trở thành bạn, được giúp đỡ trong chương trình Marshall, tất nhiên có cả Anh, Pháp. Liên sô và Trung Cộng sau này trở thành thù, trong thời gian Chiến tranh lạnh, từ cuối thế Chiến đến khi Liên sô sụp đổ cuối năm 1990.
Tuy nhiên, trong thời gian Chiến tranh Lạnh, lúc đầu Hoa kỳ nhắm vào Liên sô là thù chính, sau đó, nhắm vào Trung Cộng từ khi Mao lên nắm quyền năm 1949, là thù chính, biến thù phụ Liên sô, đôi khi thành đồng minh. Nhưng từ năm 1972, khi có cuộc gặp gỡ giữa Mao và Nixon, thì Trung Cộng lại trở thành thù phụ và hơn thế nữa thành đồng minh, Liên sô trở thành thù chính cho tới khi sụp đổ.
Chiến thuật đổi bạn thành thù, đổi thù thành bạn của Hoa Kỳ, mà một trong những nạn nhân chính là chế độ Việt nam Cộng Hòa.
Người ta có thể nói từ năm 1968, khi Nixon lên nắm quyền ở Hoa Kỳ, chủ trương rút quân khỏi miền Nam, đi đến Hiệp định Paris 1973, thì trên thực tế, Chính quyền miền Nam đã trở thành «  thù « của Hoa kỳ.
    

Việt nam hiện nay vẫn đi theo chế độ cộng sản, chủ trương độc đảng, độc tài, một chế độ mà gần như toàn thế giới lên án. Việt nam cộng sản, ngày xưa thì hoàn toàn lệ thuộc vào Liên sô, nay thì hoàn toàn lệ thuộc vào Tàu, nhất là từ ngày có Hội nghị Thành đô, giữa cộng sản Việt Nam và cộng sản Tàu, vào tháng 3/1990. Cộng sản Tàu đã bỉ mặt cộng sản Việt Nam bằng cách không tiếp ở thủ đô, mà là ở một quận huyện tỉnh nhỏ, không được phép đi máy bay, mà phải đi đường bộ. Đặng tiểu Bình nói là tiếp phái đoàn cộng sản Việt nam lúc đầu, nhưng sau đó không thèm tiếp, mà còn tuyên bố : «  Cộng sản Việt nam là phường ăn cháo đái bát. Tôi không muốn gặp. »

Có lẽ Việt Nam chưa bao giờ có một giới lãnh đạo hèn hạ và làm mất quốc thể như cộng sản Việt Nam.

Từ đó chó tới nay, Việt nam hoàn toàn bị lệ thuộc Tàu cộng, tất cả những quyêt định quan trọng của Việt Nam đều có sự phê chuẩn của Tàu. Việt Nam không những bị lệ thuộc về chính trị ngoại giao, mà còn bị lệ thuộc về kinh tế và văn hóa : hàng Trung cộng tràn ngập thị trường Việt Nam, phim ảnh Trung cộng bày bán ở khắp hang cùng, ngõ hẻm.
Giới lãnh đạo Trung cộng đã biến giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam thành ra xác Việt, nhưng hồn Tàu, hành xử như những quan thái thú xưa kia. Đây là một chính sách thuộc địa vô cùng thâm độc : dùng người bản xứ cai trị người bản xứ, theo lệnh của ngoại bang.

Theo hiến pháp Việt nam thì đảng cộng sản là đảng độc quyền lãnh đạo. Việt nam thường nói là mong muốn có quan hệ ngoại giao với tất cả những quốc gia trên thế giới, nhưng thực tế, và đây là chỉ thị ngầm ngoại giao, đó là đặt ưu tiên ngoại giao với những nước cộng sản còn lại, trong đó có Trung cộng, Bắc Hàn và Cu Ba, vì như các cụ xưa nói : «  Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã « , loại người nào thì chơi với loại người đó. Theo hiến pháp cộng sản, thì chức vị Tổng Bí thư hay Chủ tịch Đảng Cộng sản, là chức vị cao nhất của nước cộng sản đó. Tuy nhiên nó không ăn nhập gì với những nước tự do, dân chủ, một người chủ tịch đảng, dù là đảng cầm quyền, cũng như những người chủ tịch đảng khác. Cộng thêm việc chế độ độc tài bị khinh bỉ, phỉ nhổ trên thế giới, nên Tổng Bí thư đảng Cộng sản gần như không đi viếng thăm những nước tự do, mà chỉ quanh quẩn thăm viếng những nước cộng sản còn lại. Như Nông đức Mạnh, rồi Nguyễn phú Trọng chỉ sang Tàu, rồi Cu ba, qua Bắc Hàn.

Để tiên đoán tương lai một chế độ độc tài thật khó khăn, vì là độc tài, nên tất cả những lực lượng đối lập bị trù dập, không hiện ra ánh sáng. Tuy nhiên những lực này, nếu có cơ hội thì sẽ bùng dậy, lật đổ độc tài. Vì vậy, những chế độ độc tài, bề ngoài thì có vẻ vững chắc, nhưng bị sụp đổ lúc nào không biết, như trường hợp độc tài Tunisie, Ai cập và Lybie gần đây.
Bề ngoài chế độ độc tài Lybie của Khadafi trông có vẻ vững chắc, Khadafi coi thường đối lập, chửi họ là hèn nhát như những con chuột cống. Thế rồi chính Khadafi bị lật đổ bởi những con chuột cống này, và bị chui vào ống cống để ẩn náu, nhưng sau cũng bị bắt, như chúng ta thấy trên truyền hình.

Trung cộng và Việt nam hiện nay, chế độ có vẻ «  vững chắc « , nhưng chắc chắn trong tình trạng tức nước vỡ bờ, nâng thuyền là nước, lật thuyền cũng là nước, một buổi sớm nào đó, dân đồng loạt nổi dậy, chứ không lẻ tẻ như trước đây rồi bị dập tắt, cùng lật đổ chính quyền ; hay quân đội có thể đảo chính ; hoặc ngay chính một thành phần trong đảng cộng sản, thấy đảng đang đi ngược lại lòng dân, đi trái với chiều tiến bộ của nhân loại, đã can đảm cùng dân, cùng quân đội đứng lên lật đổ chính quyền.

Xin quay lại vấn đề Hoa Kỳ, để tiên đoán, như vừa tiên đoán Trung cộng và Việt Nam :

Về Hoa kỳ, nước này hiện nay là đệ nhất cường quốc trên thế giới sau khi Liên sô sụp đổ. Vì là đệ nhất cường quốc nên có nhiều sách vở, báo chí, nghiên cứu và tài liệu; thêm vào đó, Hoa kỳ còn là một nước dân chủ lớn. Dân chủ người ta có thể định nhĩa nhiều cách khác nhau, nhưng người ta cũng có thể định nghĩa một cách đơn giản là một thể chế chính trị tôn trọng sự trong sáng, không có sự dấu diếm, bưng bít, che đạy như ở những nước độc tài. Chính nhờ 2 yếu tố đó, nên tiên đoán về tương lai Hoa kỳ không đến nỗi khó khăn  lắm, và có nhiều bất ngờ, như tiên đoán về những chế độ độc tài.

Nhưng một câu hỏi được đặt ra với chúng ta là Hoa kỳ còn có thể giữ địa vị đệ nhất siêu cường đến bao giờ ; và từ trước đến nay, Hoa Kỳ luôn dùng thủ thuật ngoại giao biến bạn thành thù, đổi thù thành bạn ; vậy hiện nay ai là bạn, ai là thù của Hoa Kỳ.

Để tiên đoán tương lai dài hạn, cả trăm năm trở lên thì là một điều khó khăn ; nhưng nếu nói trung hạn từ một trăm năm trở xuống, từ 20, 30 đến 50 năm, thì Hoa Kỳ trong trung hạn vẫn có thể duy trì địa vị đệ nhất cường quốc của mình, vì những lý do sau đây :

Hoa kỳ là một chế độ dân chủ, mà người ta còn có thể định nghĩa khác, đó là một thể chế chính trị không hoàn hảo, nhưng lại là một thể chế tránh được những xấu xa nhiều nhất. Nguyên yếu tố tránh được những xấu xa đã là một trong những nguyên do chính giúp Hoa Kỳ tồn tại và kéo dài.

Nền kinh tế Hoa Kỳ có gặp những khó khăn, như nợ nhà nước lên tới 100% tổng sản lượng quốc gia, người dân cũng như chính quyền tiêu xài quá độ, tuy nhiên nền kinh tế này vẫn đứng hàng đầu và vẫn còn những nền tảng căn bản, như việc chương trình cải tổ kinh tế của Obama, một phần nào cũng đã chấn chỉnh kinh tế, thất nghiệp cũng đã giảm, trường hợp điển hình là hãng xe hơi Général Motor, đang bị trên đường phá sản, nay nhờ chương trình này, đã phục hồi, ngay cả vấn đề địa ốc.

Về văn hóa, giáo dục, theo bản nghiên cứu của tờ báo Wall Street, gân đây, thì trong 10 nước có nền văn hóa cao, với tỷ số dân có trình độ trên đại học, Hoa kỳ vẫn còn đứng thứ 4, với dân số có trình độ đại học là 41%, chỉ sau Canada, với 50%, Do Thái với với 45% và Nhật cũng với 45%. Về giáo dục, mặc dầu trình độ trung học và nhất là tiểu học xuống cấp, nhưng Hoa Kỳ vẫn là nước dẫn đầu với nhiều đại học nổi tiếng nhất thế giới, Hoa kỳ vẫn là nơi qui tụ nhiều giải thưởng Nobel, và nhân tài thế giới.

Về quân sự, quân đội Hoa kỳ vẫn là quân đội mạnh nhất và được trang bị tối tân nhất hiện nay.(1)

Ai là bạn, ai là thù của Hoa Kỳ hiện nay ?

Có người nói rằng kẻ thù của Hoa Kỳ hiện nay là Trung cộng, còn những nước khác đều là bạn của Hoa Kỳ, viện dẫn lý do là trục kinh tế hiện nay chuyển mình về châu Á Thái Bình Dương, mà trong đó đường hàng hải giữ một vai trò quan trọng, trong khi đó Trung cộng vẽ « Đường lưỡi bỏ », đòi khống chế biển Thái bình dương, tất nhiên động chạm tới Hoa kỳ. Thêm vào đó Trung cộng đi theo một đường lối thương mại, ngoại giao «  không có trách nhiệm của một cường quốc », như chính lời của Obama tuyên bố trong một Hội nghị Thượng đỉnh châu Á gần đây.

Nhận xét trên có nhiều điểm đúng, nhưng không hoàn toàn.

Người khác thì cho rằng Hoa kỳ có một mô hình tổ chức nhân xã dân chủ tốt đẹp, muốn quảng bá mô hình này ra toàn thế giới. Vì vậy bạn của Hoa kỳ là những nước dân chủ, và kẻ thù của Hoa kỳ là những nước độc tài.
Điều nhận xét này cũng không hoàn toàn sai, vì chính sách ngoại giao của Hoa kỳ từ trước đến nay rất là thực tế, thực tiễn. Nói theo kiểu ông Kissinger : «  Hoa kỳ chỉ có đồng minh, chứ không có bạn và thù. » Đồng minh thì tùy lãnh vực và tùy hoàn cảnh, thời điểm.
Có thể nói về dân chủ, nhân quyền, thì Hoa kỳ coi Trung cộng như «  Thù « , một bằng cớ cụ thể là Hoa kỳ vừa mới cho tá túc một người đấu tranh nhân quyền Trung cộng, ông Trần quang Thành, một luật sư mù, vẫn ngầm giúp đỡ những tổ chức nhân quyền; cũng như trong lãnh vực thương mại, Hoa kỳ vẫn buôn bán với Trung cộng và đồng thời vẫn tố cáo Trung cộng thi hành một đường lối thương mại «  bất chính « , như kìm giá đồng Nhân dân tệ rẻ so với đồng $, để xuất cảng.
Có người nghĩ rằng có thể có một cuộc chiến quân sự giữa Trung Cộng và Hoa kỳ.
Tôi không nghĩ như vậy, ít nhất là ngắn hạn và trung hạn ; còn về dài hạn thì khó tiên đoán. Về ngắn hạn, tổng thống Obama còn bận về bầu cử, không dại gì gây ra một cuộc chiến. Hơn thế nữa, Hoa kỳ có đủ những con bài tẩy để ép Trung Cộng ít hay nhiều theo ý của mình, không cần đến con bài quân sự. Về phía Trung cộng, thì giới lãnh đạo cũng đủ sáng suốt để biết rằng gây chiến với Hoa kỳ chỉ có hại chứ không có lợi, vì chưa đủ sức.
Tuy nhiên đó là về vấn đề ngoại giao, còn vấn đề nội bộ Trung Cộng thì rất khó tiên đoán : Một cuộc «  Cách mạng Hồng vệ binh «  có thể xẩy ra, như nhóm của Bạc Hi Lai định dùng con bài này, trước đây, để gây thanh thế, hay một biến cố Thiên An môn có thể xẩy ra, vì nội tình Trung cộng vô cùng mâu thuẫn, mâu thuẫn giữa dân với chính quyền, và mâu thuẫn ngay trong lòng chính quyền.
Trong trường hợp này, ngay cả chính quyền Trung Cộng cũng khó kiểm soát được tình hình. Lời tuyên bố của Thủ tướng Trung cộng Ôn gia Bảo về hiểm họa một cách mạng hồng vệ binh tái diễn, không phải là không có lý. Khi chính chính quyền Trung cộng không kiểm soát được tình hình, thì nói chi đến nước ngoài, dù là đại cường quốc như Hoa kỳ.

Xét quá khứ, nhìn hiện tại, chúng ta thấy Việt Nam hiện nay vẫn chưa độc lập, mà còn lệ thuộc Tàu trầm trọng hơn, có người nói ; «  Việt Nam hiện nay đang bị Tàu đô hộ lần thứ 5 « , điều này không sai, hơn nữa Việt Nam vẫn không có tự do, dân chủ ; vì vậy công cuộc đấu tranh cho độc lập, cho tự do, dân chủ, từ mỗi người dân Việt, ở trong cũng như ở ngoài nước, vẫn phải tiếp tục. Nhưng làm thế nào để không đi vào những vết xe đã đổ trước, hoặc cho rằng chỉ cần trông cậy vào mình người Việt Nam, không cần người ngoại quốc, trường hợp như người Hoa Kỳ, trước 1975, là đồng minh, sau trở thành thù ; hoặc cho rằng hoàn toàn phải trông cậy vào ngoại quốc, hoàn toàn bán hồn cho ngoại bang.

Đây là hai thái cực mà chúng ta phải tránh.

Chúng ta phải tự lực cánh sinh, tự trông cậy vào mình trước ; nhưng chúng ta cũng phải biết cập nhật hóa cuộc đấu tranh của chúng ta, để cho nó theo kịp đà tiến bộ của nhân loại, đồng thời vận động sự hỗ trợ của quốc tế, không nhất thiết một vài nước, mà càng nhiều càng tốt, không nhất thiết là chính quyền, có thể là những tổ chức nhân quyền, đấu tranh cho tự do, dân chủ quốc tế, không nhất thiết là những tổng thống, thủ tướng, ngoại trưởng, mà có thể là những nghị sĩ, thượng nghị sĩ, những viện nghiên cứu, đại học, không cần đi sao chép tư tưởng, ý thức hệ ngoại bang, như cộng sản đã làm, mà cần dựa trên căn bản tư tưởng cổ truyền, được cập nhật hóa.

Ngày hôm nay, về vấn đề ngoại giao, giữa 2 cường quốc có ảnh hưởng nhiều đến Việt Nam, nhất là Hoa Kỳ và Trung cộng, gần như chúng ta bắt buộc phải chọn Hoa Kỳ, mặc dầu vào năm 1975, nước này đã bỏ rơi chúng ta, như vào đầu thế kỷ 20, Nhật đã bỏ rơi cụ Phan bội Châu. Chúng ta phải can đảm lấy quyết đó, vì nói theo kiểu một câu châm ngôn là phải chọn cái đỡ dở nhất trong những cái dở nhất, phải chọn bệnh ghẻ thay vì bệnh hủi, vì trên trường bang giao quốc tế không có  lý tưởng tuyệt đối. Kẻ nào quá lý tưởng sẽ bị vỡ mộng. Thêm vào đó, chúng ta có quyền nghĩ đến quyền lợi của dân tộc ta, thì những người khác, Hoa Kỳ hay Nhật, họ cũng vậy. Bang giao quốc tế, nói như một nhà ngoại giao, là tùy hoàn cảnh, tùy thời, để đi đến chỗ lưỡng lợi, không có chuyện đặt tình cảm trong đó.

Cuộc đấu tranh cho độc lập quốc gia, cho tự do, dân chủ, nhân quyền còn có rất nhiều khó khăn, tuy nhiên, chắc chắn nó sẽ đi đến thành công, vì nó đi đúng chiều hướng tiến bộ của văn minh nhân loại, đi đúng lòng dân Việt và chiều hướng lịch sử Việt (1).


                               Paris ngày 11/05/2012
                                     Chu chi Nam
(1)            Xin xem thêm những bài về dân chủ và Hoa kỳ, Trung cộng, trên http://perso.orange.fr/chuchinam/

Chuyện vui đi du lịch bên Tàu

Chết người chỉ vì si nét đẹp Đông Phương : Tây du lịch Tàu Cộng

Một ông Tây qua chơi Trung Cộng.
Trong mấy ngày ông vào các động
Vui bướm ong cùng những cô nàng
Tóc đen dài, mắt xếch, da vàng
Đẹp như tiên trên trời giáng thế.
Trở về Pháp, ống bô bị bể,
Của qúy ông đổi sắc “xanh lè”.
Ông hoảng hồn, dấu biệt hiền thê.
Và vội vã đi thăm bác sĩ.
-”À há! Anh vừa qua xứ qủy,
Lăng nhăng gì với mấy cô Tầu?”
-”Dạ thưa phải, tôi xui gì đâu!”
-”Thì vậy đó! Bệnh anh tệ lắm!
Thuốc men gì cũng chả thấm vào đâu.
Chỉ còn cách cắt bỏ đi thôi!”
Ông Tây nghe toát hết mồ hôi,
Không tin nổi hai tai mình nữa!
Ông vội vàng chạy ù ra cửa,
Đi tìm ông bác sĩ thứ hai.
Ông này khám, rồi cũng nói ngay:
-”Hết thuốc chữa, chỉ còn cách cắt!”
Ông Tây lại chạy quanh, chạy quất,
Đến gặp ông bác sĩ Niệu Khoa
Mà danh tiếng vang dội gần xa.
Nhưng cũng chỉ đuợc lời khuyên cắt.
Ông Tây đành gặp vợ thú thật.
Bà chửi ông một trận tơi người.
Nhưng cuối cùng thì cũng dịu lời:
-”Anh hãy trở qua Tầu mà chữa.
Bên ấy chắc bệnh này thừa mứa.
May ra họ có cách trị lành.”
Trở lại Tầu, hy vọng mong manh,
Ông tìm đến một thầy thuốc bắc
Nổi danh chữa được nhiều bệnh tật.
Ông thầy Tầu khám, rồi nói ngay:
-”Cái lị vừa mới qua chơi lây?
Mấy cú luờng truyền pệnh cho lị?
Về Pháp lị ti khám pác sĩ,
Pác sĩ Tây lói phải cắt thôi?
Pây giờ thì ngộ lã khám dzồi,
Ngộ pảo lị là không phải cắt!”
Ông Tây nghe mừng chẩy nuớc mắt:
-”Tạ ơn Thầy, Thầy cứu dùm tôi!”
Ông thầy Tầu chỉ tủm tỉm cười:
-”Không phải cắt.,.Tự ló sẽ dzụng!”

  Khanh Nguyen-Kim

Chủ Đề Tội Ác VGCS: Để Tang Đất

Để tang đất

Để gọi lãnh thổ quốc gia, người Việt chúng ta dùng một từ ghép tổng hợp: “đất nước”, ghép hai yếu tố chính tạo nên lãnh thổ. Huyền thoại về nguồn gốc dân tộc, câu chuyện rồng-tiên, gắn với hình ảnh đất (bao hàm cả núi) và nước. An Dương Vương, trong truyền thuyết, khi làm mất đất đã chọn nước (biển cả) làm mồ chôn của mình. Ý nghĩa của đất và nước đã được bàn nhiều, ở đây không nhắc lại nữa.
Không phải ngẫu nhiên mà người nông dân Nam Định mới đây đã đeo khăn tang trong nỗ lực cuối cùng và tuyệt vọng để gìn giữ đất sống của họ. Vì họ đã biết trước rằng không thể giữ được đất, và vì đất đối với họ chính là cuộc sống, là linh hồn. Đất mang một giá trị thiêng liêng. Đất làm nên bản thể sâu thẳm của người nông dân, đất là một trong những yếu tố định nghĩa người nông dân. Đơn giản là vì nếu không còn đất canh tác thì họ không còn là nông dân nữa. Sâu xa hơn, vì họ gắn bó với đất suốt đời, vì họ “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” trong suốt cuộc đời họ. Cái tư thế “bán mặt cho đất” khiến họ thiết lập một mối quan hệ đặc biệt với đất, mà có thể nông dân ở những nước công nghiệp hóa không còn cảm nhận được. Vì thế mà đất là máu thịt của họ, là sinh mệnh của họ. Vì thế mà họ để tang đất. Đây là điều mà những kẻ cướp đất của họ không thể nào hiểu được, bởi lẽ đối với những người thu các lợi nhuận khổng lồ từ đất đai thì đất chỉ được nhìn như một phương tiện sinh lãi mà thôi.
Người nông dân để tang đất, người ngư dân để tang biển, và những người Việt Nam đang trong thời kỳ để tang đất nước. Cứ nhìn cách mà chính phủ của một đất nước nhỏ bé như Philippines bảo vệ biển của họ, và cách mà chính phủ Việt Nam đang tiến hành trước mối đe dọa hàng này, mối đe dọa toàn diện của Phương Bắc, thì bất kỳ ai có chút ít óc phân tích và có chút tình tình cảm với lãnh thổ này đều cảm thấy dâng lên trong lòng cảm giác tang tóc, cái cảm giác mà một người nông dân Văn Giang đã thốt lên thành lời trong cái ngày người ta cướp đất của ông: “thế này thì mất nước”.
Vì sao vào thời khắc mất đất người nông dân lại nghĩ tới chuyện mất nước?
Khi những người có quyền quyết định sinh mệnh quốc gia ủng hộ những kẻ cướp đất thì, đối với họ, cả bên ăn cướp lẫn bên bảo trợ, đất chỉ là một món hàng hóa đẻ ra lợi nhuận, thậm chí siêu lợi nhuận, ngoài ra không có một giá trị nào khác. Trong trường hợp đất tuyệt đối không còn mang một chút giá trị tinh thần nào nữa, trong trường hợp các nhà chức trách (không phải cá biệt mà là phổ biến) có thể đàn áp những người nông dân khốn khổ, tước đoạt sinh mệnh (đất) của người nông dân, chỉ vì lợi nhuận của cá nhân mà thôi, thì làm sao còn có thể hy vọng rằng các nhà chức trách đó sẽ sống chết cho cái lãnh thổ này, cái lãnh thổ chỉ có ý nghĩa khi nó tồn tại với tư cách là một giá trị tinh thần? Khi quân đội và cảnh sát, vốn là những lực lượng bảo vệ tổ quốc và bảo vệ nhân dân, chính thức đứng ra trấn áp nhân dân, thì người dân còn biết hy vọng vào cái gì? Các giá trị mà quân đội và cảnh sát bảo vệ là gì? Chức trách và nhiệm vụ của quân đội và cảnh sát là gì? Khi quân đội và cảnh sát không cần biết đất có ý nghĩa như thế nào đối với người nông dân, không cần biết họ sẽ sống chết như thế nào, và hơn thế, không ghê tay khi đánh đập hành hung họ, thì thử hỏi giờ đây điều mà người dân còn có thể trông mong ở lực lượng quân đội ấy và cảnh sát ấy là gì? Thực tế của Hưng Yên, Nam Định, Hải Phòng, và nhiều địa phương trên đất nước này, liên quan đến việc tranh chấp đất đai, cho thấy rằng, đối với một bộ phận xã hội, cái bộ phận có quyền quyết định, từ lâu đất đã thôi không còn là một giá trị tinh thần, chỉ còn là miếng mồi béo bở để hốt bạc mà thôi. Đã có bao nhiêu dự án liên quan tới đất được tiến hành suốt gần nửa thế kỷ vừa qua? Những cơn sốt đất kéo dài nhiều thập kỷ qua đã phá hủy hồng cầu của những kẻ hưởng lợi từ đất, khiến máu của họ trở nên lạnh ngắt và tim họ trở thành sắt đá. Tình cảm nhân đạo, ý thức về đạo lý, về tình người, về sự công bằng, về pháp luật… đã đóng băng hoặc đã tiêu biến ở họ. Điều kinh khủng khiến cho cơn sốt của họ không giảm, và nhân tính của họ không ngừng bị phá hủy, là họ khám phá ra rằng, với lợi nhuận thu được từ đất họ có thể điều khiển cả pháp luật, cả bộ máy công quyền, cả cảnh sát và quân đội, như những gì mà người dân Việt Nam phải chứng kiến thời gian vừa qua, và hẳn còn chưa chấm dứt.
Đất càng lên giá, càng là đối tượng đầu cơ siêu lợi nhuận thì càng mất đi giá trị tinh thần. Đất càng lên giá thì con người càng bị coi rẻ. Cứ như thể trong xã hội này, chỉ có một số ít đáng được hưởng cuộc sống của con người, còn đa số còn lại thì phải chịu một đời sống khổ sở, dù đó là giáo viên, viên chức, công nhân hay nông dân. Đấy là lý do để người ta có thể xây những khu đô thị đảm bảo không gian sinh hoạt lý tưởng cho một số kẻ có tiền bằng cách đẩy những người dân vào cảnh khốn cùng. Và đất càng lên giá thì đất nước càng bị những kẻ hưởng lợi từ đất coi rẻ. Đấy là lý do để người nông dân than lên tiếng than mất nước.
Và họ để tang đất.

Sài Gòn, 9/5/2012

Nguyễn Thị Từ Huy

Việt Kiều Hãy Mỡ Mắt To Mà Nhìn : VGCS Sẽ Cướp Từ Lao Cai Đến Mũi Cà Mau

TLS :Tất cả mọi người Việt Tị Nạn Cộng Sản hãy ngưng du lịch là "phát đạn ân huệ" cho chế độ Việt cộng.
Nếu những ai còn ham hố về VN tức là những kẻ tiếp tay nuôi dưỡng chế độ ăn cướp được kéo dài thêm để bóp nghẹt hơi thở của 90 triệu dân trong nước.

 -------------

 

Vụ Bản, Nam Định: Chính quyền cướp đất, đánh dân tàn bạo

Bà cụ 70 tuổi bị CA dùng dùi cui đập đầu bất tỉnh

Danlambao -
Đêm và rạng sáng ngày 09/05, hàng trăm công an đủ loại được huy động để cướp nốt những mảnh đất cuối cùng của bà con nông dân Vụ Bản, Nam Định. Suốt nhiều ngày qua, trên cánh đồng thuộc xã Liên Minh, hơn 200 người dân đa số là phụ nữ, người già đã bám trụ, cắm lều qua đêm để chống lệnh cưỡng chế. Những dân oan Vụ Bản đồng loạt đeo khăn tang trắng, thể hiện quyết tâm giữ đất đến cùng, dù mọi người đều hiểu đây sẽ là cuộc đối đầu không cân sức giữa nhân dân với chính quyền.


Sau một đêm thức trắng canh giữ đất, người dân Vụ Bản căng thẳng đón chờ một trận càn cướp đất khốc liệt. Trong khi đó, phía chính quyền đã cho huy động lực lượng đông đảo bao gồm cả công an, dân phòng, chó săn và vũ khí...

6 giờ sáng, 09/05, phía chính quyền bắc loa inh ỏi đọc lệnh cưỡng chế, đồng thời chỉ đạo một nhóm công an thường phục lẫn sắc phục kéo đến khu lều trại khủng bố bà con nông dân. Tiếp đó, xe chở lực lượng cưỡng chế ồ ạt đổ về. Một cuộc dàn trận không cân sức diễn ra giữa một bên là chính quyền với quân số hơn 500 người, đi đầu là lực lượng cảnh sát cơ động trang bị tận răng; còn một bên là những nông dân tay không tấc sắt, chủ yếu là người già và phụ nữ.
Ảnh: Blog Nguyễn Xuân Diện
Tất cả những con đường dẫn đến khu vực cưỡng chế đều bị cô lập, cảnh sát giao thông chốt chặn nhiều nơi không cho ai đến gần.

Khoảng 06:30 sáng, cuộc tấn công bất ngờ diễn ra. Lực lượng cảnh sát cơ động xua chó nghiệp vụ tiến về phía lều trại của dân. Khi đến gần, những con chó nghiệp vụ bất ngờ quay lại không dám cắn người. 

Cuộc tấn công bằng chó săn thất bại, phía chính quyền ra lệnh một lực lượng CA hỗn hợp cả thường phục lẫn sắc phục lao vào đập phá lều trại của dân. Với quân số đông gấp đôi, gấp ba lần, phía chính quyền đã ra tay hết sức tàn bạo trong tiếng kêu la thảm thiết của các chị phụ nữ. 

Bà con nông dân bị đánh đập dã man, nhiều người bị đánh đến đổ máu.
Ảnh: AnhBaSam
Một bà cụ hơn 70 tuổi trong nỗ lực giữ đất tuyệt vọng đã phải đổ gục xuống bất tỉnh, sau khi bị công an dùng dùi cui đập mạnh vào đầu. Tiếp đó, những tên công an khác lôi bà cụ ra khỏi khu vực cưỡng chế rồi bỏ mặc nạn nhân nằm bất tỉnh trên đất. Mãi cho đến khi bị nhiều người dân phản đối, phía chính quyền mới cho xe cứu thương đến chở bà cụ đi cấp cứu.

Một số thanh niên có mặt trong khu lều trại cũng bị đánh đập tàn nhẫn, ngay cả khi gục xuống vẫn phải hứng chịu những cú đạp bằng giầy đinh vào đầu, mặt. Trong khi đó, các chị phụ nữ thì bị nắm tóc lôi đi xềnh xệch.

Theo ghi nhận, ít nhất một người bị đánh gãy chân, 2 người bị đánh vỡ đầu. Nhiều người bị bắt đi.

Sau vài phút ngắn ngủi, cuộc tấn công của chính quyền nhắm vào nhân dân mau chóng kết thúc với “chiến thắng” thuộc về những kẻ đi cướp đất. Người dân bị đẩy ra khỏi khu vực cưỡng chế, trên người mang nhiều thương tích nặng nề. 

Hiện tại, sau khi đã băng bó vết thương, bà con nông dân đang kéo về trụ sở xã Liên Minh để phản đối. Trong khi đó, lực lượng công an vẫn có mặt tại hiện trường để bảo vệ những kẻ cướp đất làm công việc đo đạc, phân lô và chia chác.





111 Ý kiến:

  1. Cướp cướp cướp đã đến nơi rồi
    Cướp cướp cướp đã đến nơi rồi
    Cướp cướp cướp đã đến nơi rồi
    Cướp đã đến,với mọi nhà.
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. Việt gian Cộng sản đã hết thuốc chữa rồi,vấn đề chỉ còn nằm ở phía những người Việt nam còn nghĩ đến tiền đồ của cả Dân tộc thôi.Cộng sản Việt nam nói riêng và chủ nghĩa Cộng sản nói chung là một tổ chức TỘI PHẠM.Muốn THỦ TIÊU cái chủ nghĩa QUÁI THAI này người dân phải làm một cuộc CÁCH MẠNG và chúng ta ai cũng thấy rằng Cộng sản rất TÀN ÁC và DÃ MAN.Vận mệnh của mỗi cá nhân cũng như của cả Dân tộc Việt nam nằm ở mỗi cá người Việt nam.Điều đáng buồn là đã rất nhiều người(không chỉ người Việt)đã quá tin tưởng vào CỘNG SẢN gian trá mà chưa muốn xác nhận cái sai lầm đáng nguyền rủa này.
      Xóa
  2. Một lũ CS khốn nạn , cha mẹ ông bà tụi mày đâu, sao ông lôi tụi mày về mà dạy dỗ, nui ăn học lớn lên đi cượp của giết người hội đồng thế kia,,,,,
    Trả lờiXóa
  3. Cái đảng cướp cộng sản khốn nạn đi tới đâu thì cướp tới đó, chúng không còn lương tri của con người nữa rồi. Toàn dân hãy đoàn kết lại để làm một cuộc tổng khởi nghĩa lật đổ độc tài, cứu nguy tổ quốc!
    Trả lờiXóa
  4. Trước mắt Đảng ta , nhân dân chính là kẻ thù không đội trời chung , chúc mừng chiến thắng của chính quyền NĐ , dâng lên Đảng , chào mừng chiến thắng Điện biên năm xưa ,,,
    Trả lờiXóa
  5. Người Việt Quốc Gia09:00 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
    Trích
    "Khi đến gần, những con chó nghiệp vụ bất ngờ quay lại không dám cắn người."
    Những con chó nầy còn biết chuyện hơn cả đám nầy. Đúng là không bằng loài chó
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. Trời ơi chó mà tốt hơn đảng CSVN quá nhiều. Những tên cộng sản không bằng loài cầm thú.
      Xóa
  6. Thời cơ đang đến gần, năm 2013 là năm của vùng lên. Hãy đợi đấy!
    Trả lờiXóa
  7. Hãy đổi lời quốc ca thôi: Đoàn quân VN đi, chung lòng cướp đất....Đường vinh quang xay xác dân lành...vì nhân dân chém giết không ngừng... cùng tiến lên cùng tiến lên nước non VN ta về tàu.
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. khóc cho dân tộc tôi09:30 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
      Dinh the Huynh ban nói rất chính xác,nhục nhã thay cho bọn cầm quyền khốn nạn.ông hcm lam hại cả 1 dân tộc.
      Xóa
    2. Tôi đọc bài báo mà muốn rơi nước mắt. Ko nghĩ sao bạn lại có thể nói ra những từ như thế này...
      Xóa
    3. Bạn khóc vì mềm yếu và thiển cận đấy!
      Xóa
  8. DẬY MÀ ĐI TIẾN LÊN09:06 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
    Dậy mà đi tiến lên đồng bào ơi. Tiến lên để xô bọn ác ôn côn đồ xuống hô, nếu không thì mai mốt sẽ tới phiên mình bị đập chết đó.
    Trả lờiXóa
  9. Nghe còn hấp dẫn hơn 3 đợt tấn công trong chiến dịch Điện Biên Phủ.
    Mấy thằng SANG TRỌNG đâu rồi? Ra mà xem bọn đày tớ của nhân dân HÙNG DŨNG đánh cướp nhân dân này!
    Thế này thì không chửi sao được? Đ.M lũ chó hai chân!!!!!!Phải bắt bọn chó này, cho riềng mẻ mắm tôm vào, nấu lên mà cho đàn chó bốn chân kia ăn.
    ĐỒ CHÓ HAI CHÂN! ĐỒ NHỊ TÚC CẨU TẠP CHỦNG!
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. 14 ÁC THÚ đang bận ăn bẩn rồi
      Xóa
  10. Bọn cướp này mạnh quá, biết làm sao đây... chúng nó được trang bị đầy đủ súng ống, đạn dược, còn dân đen thì chỉ tay không, lại không đoàn kết, cứ như thau cát rời thì sẽ còn mất nhiều hơn là mất đất ...
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. Đã là cướp thì có chết bọn CSVN cũng lăn xả vào cướp. Thật là dã man , tàn nhẫn, độc ác vô cùng... Kêu không thấu trời xanh.
      Xóa
  11. Chó còn Người hơn hùng-dũng-sang-trọng!
    Thương quá chó ơi!!!
    Trả lờiXóa
  12. Tác giả có viết cường điệu phóng đại không? nghe như tường thuật thì phải đông cảnh sát, khủng khiếp và hỗn loạn lắm, những bức hình "đắt giá" đâu hả Nữ Vương Công Lý??? nhìn ảnh trên chỉ một số người bên cái lán thưa thớt,ảnh sau thì chỉ có một nhóm người phụ nữ đứng vẫn ở cạnh cái lán, đâu ra tới 200 người rồi 500 cs và chó săn ???? Nói thì cho nó đúng sự thật đây có thể chỉ là việc kêu oan của một số người dân Vụ Bản không phải là tất cả người dân, cũng không đến mức thành việc đàn áp , đánh đập dã man, bắt bớ như tác giả nói.
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. Đúng rồi tin tức phải chính xác ,đúng sự thật ,đừng quá tuyên truyền để người dân còn biết đường hành động đúng .Nói không thật phản tác dụng đấy .
      Xóa
    2. Nhà báo còn bị hành hung nữa là... Ai dám công khai chụp hình???
      Chó ngoan???
      Xóa
    3. Thương thay cho những ai còn bị bọn Cộng sản dắt mũi.
      Xóa
    4. Phóng viên đài truyền hình (VOV) mà còn bị đánh dã man thì chụp được thế này là quá tốt rồi. Đầu óc để đâu mà không hiểu hả. Ngu dốt bỏ mẹ Unknown.
      Xóa
    5. @Unknown
      2 phóng viên VOV bị đập te tua đang thưa kiện chưa đủ làm những kẻ dối trá, ngây thơ tỉnh mộng sao?
      Xóa
  13. Đến những con chó mà còn biết phải trái hơn lũ súc sinh này.
    Đến con vật nó còn không ăn thịt đồng loại.
    Không biết đảng của chúng nó cho chúng nó ăn gì mà chúng nó không bằng con chó vậy?
    Gọi chúng nó là chó là làm nhục loài chó.
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. Đúng bác!

      Oan cho loài chó quá!
      Xóa
    2. Hội Nghị Diên Hồng13:56 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
      Chúng nó vừa cướp đất vừa cho thằng CAM linh khùng này lên chạy tứ lung tung trong thôn Dân Làm Báo có như vậy chúng ta mới biết thêm được bản chất của cộng sản qua cái thằng linh khùng này.
      Xóa
  14. Thế này thì làm sao mà bảo dân tin đảng cho được. Ươc gì lại có chiến tranh. Thằng cán bộ nào vào nhà tao xin cơm, tao sẽ xúc cứt nhét vào mồm nó. Thằng cán bộ nào bị giặc đuổi, vào nhà tao trốn, tao sẽ tống cổ nó ra đường. Hiện nay, bất cứ loại giặc nào cũng còn tốt hơn bọn chó điên hai chân này.
    Trả lờiXóa
  15. Để phát triển thủ đô Hà Nội và cũng để phát triển kinh tế xhcn, đảng quyết định thu hồi và san bằng lăng hcm để làm khu kinh tế ngân hàng và cũng để mở rộng thành phố theo nhu cầu dân số Hà Nội tăng.
    Trả lờiXóa
  16. Không còn gì để nói , hãy vùng lên thôi bà con Nam Định quê tôi ơi!
    Trả lờiXóa
  17. Trận càn qua đi, nhưng bia miệng về sự tàn bạo, dã man, độc ác của chế độ cộng sản thì mãi mãi còn kể lại cho con cháu ở những vùng quê như thế này. Rồi lịch sử sẽ đến ngày phán xét cuối cùng. Chế độ bất nhân và vô lý này sẽ muôn năm mãi mãi sao?.
    Trả lờiXóa
  18. Giọt Mực cuối cùng !10:06 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
    tôi lấy làm lạ là cho tới tận bây giờ trang mạng DANLAMBAO và các diễn đàn khác vẫn còn NHÂN NHƯỢNG trong cách viết báo là vẫn còn xưng danh BỌN CƯỚP là " CHÍNH QUYỀN " nhể ????????????????????????????????????????
    một khi đã xác định được hành động man rợ của bọn cướp cạn như thế thì đó KHÔNG bbao giờ là chính quyền cả , mà chính xác đó phải là " TÀ QUYỀN " . ước gì kể từ nay cách xưng danh này phải được xác định lại cho phù hợp và dù sao đi nữa thì việc thay đổi cách xưng danh đối với bọn cướp cũng thể hiện tinh thần bất khuất của mọi người yêu chuộng lẽ phải ! mong lắm thay những ngòi bút được chau chuốt sắc nét hơn nữa !!!
    Trả lờiXóa
  19. Đảng cộng sản việt nam muôn năm
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. Thối không chịu được
      Xóa
    2. Đảng viên hồi chánh18:12 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
      Thằng điên!
      Xóa
    3. Chửi đảng thì bị xoá, nên hoan hô đảng chứ điên nỗi gì? Rõ chán
      Xóa
  20. Cướp đất của dân là tội ác10:24 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
    Tôi ghét Trung cộng vì lũ hắn cướp đất, phá nồi cơm của dân Tôi. Nay nhìn cảnh này, chẳng lẽ chính sách Trung Cộng hóa đã lan nhanh đến như vậy?
    Trả lờiXóa
  21. Sao dân tộc tôi khổ thế? Từ khi cộng sản du nhập vào Việt Nam thì nó đã làm cho dân tộc phải điêu đứng. Nó làm cho con người mất niềm tin vào nhau và sát hại lẫn nhau. Tưởng rằng đất nước mở cửa thì người dân dễ thở một chút nhưng giờ nó lại đi cướp đất của dân để làm giầu cho bản thân và phe nhóm. Bây giờ là nó lấy đất của dân và khi hết đất của dân thì nó sẽ dùng chính sách là di dời nhà thờ, nhà chùa. Những chỗ nào đẹp và bán được nhiều tiền là nó vơ vét hết. Thương thay dân tộc tôi!
    Trả lờiXóa
  22. CHÓ THƯƠNG
    Con chó còn biết thương người .
    Cớ sao mi lại đánh tôi bể đầu .
    Đúng là cũng một bầy sâu .
    Hóa thân ăn cướp bênh nhau hại người .
    Thương con chó quá anh ơi!.
    Còn hơn ai đó cả đời cướp dân .
    già Làng.
    Trả lờiXóa
  23. Bây giờ sự thật đã quá rõ ràng cho những ai còn mơ mộng về đảng ta, về chính phủ ta và về CNXH. Tất cả chỉ là lừa đảo, đảng ta hôm nay không còn ngại ngùng gì nữa và đảng ta đã vất bỏ cái mặt nạ "của dân, do dân và vì dân" để trở thành 1 lũ cướp ngày tham lam và tàn bạo.

    Bác Châu Đình An ơi, bác vượt biên là đúng rồi, nếu bác ở lại VN thì bác sẽ viết bài "gửi các bạn ngoài nước" với 1 giọng văn khác. Đảng ta cướp bóc đất đai của nông dân hết miền Nam, bây giờ chúng quay sang cướp đất của nông dân miền Bắc, như vậy thì nông dân tòan quốc chửi đảng ta là đúng hay sai?

    Bác CĐA làm ơn chỉ cho nông dân VN cách "gánh dầu ra biển với".
    Trả lờiXóa
  24. lấy thụ động đễ chống lại cái ác thì phần thua sẽ thuộc về người tay không,
    đội khăn tang đễ giữ đất mà không có hành động cụ thể thì chống được ai?./.
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. Thời cơ chưa đến bác ạ, đầu tiên cứ biểu tình và bãi công trên tòan quốc được đi đã. Sau đó nếu tình hình phát triển kiểu bắc Phi thì cũng mừng lắm thay.

      Xem ảnh Vụ bản tòan thấy phụ nữ anh dũng đấu tranh chống bọn cướp ngày, không hiểu còn đàn ông Vụ bản trốn đi đâu hết?
      Xóa
  25. "Khi đến gần, những con chó nghiệp vụ bất ngờ quay lại không dám cắn người"
    Chó là loài vật, mặc dầu chó nghiệp vụ được công an nuôi dạy, tuy nhiên nó còn biết dừng lại không cắn người. Vậy mà những tên công an lại lao vào đánh đập tàn nhẫn những người nông dân khốn khổ không một tấc sắt. Hóa ra công an không bằng loài chó
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. Chó gặp dân chuyên nhậu thịt chó ,quay chạy là phải.
      Thật ra các nước muốn phát triển đều phải qua việc cưỡng chế như vậy thôi.Cái chính là mỗi nước có cách xử lý theo pháp luật của mình.
      Xóa
    2. Đồng ý là đất mước muốn phát triển đều phải trải qua việc cưỡng chế ,nhưng cách cưỡng chế của mình lại không đúng ,thử hỏi nhà bạn ở mà bị đền bù như đất nông nghiệp bạn có chịu nổi không ? cái gì cũng có cái nguyên do của nó ,không hẳn là cứ một số người thấy những ý kiến không đúng về nhà nước rồi quy chụp là phản động .
      Xóa
    3. @Dân, LỌAN NGÔN NÓ VỪA VỪA THÔI.

      Nói đúng ra là có lãnh đạo của 4 nước muốn phát triển kinh tế của bản thân mình đều cướp như vậy thôi : TQ, VN, Cuba và bắc Triều tiên.

      Cách xử theo "pháp luật" của 4 nước này là CƯỚP TRẮNG.
      Xóa
  26. NGƯỜI YÊU NƯỚC11:05 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
    Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
    Trả lờiXóa
  27. Điểm tin báo chí ở thì tương lai gần
    lề đảng đưa tin: đài truyền hình việt nam - đài Tiên Lãng - đài Văn Giang - đài Nam Định, Vụ Bản - đài VOV... và các đài lớn bé khác nhau được cấp phép hoạt động vân vân và vân vân dành thời lượng phát sóng trực tiếp 24/24h), các báo chính thống, lề đảng, lề cừu, báo nhân dân, quân đội, báo chính phủ, báo địa phương, báo xã, báo phường, báo thôn ... nội dung công bố như sau:
    Ông chủ tịch, phó chủ tịch, chánh văn phòng, mặt trận tổ quốc, hội phụ nữ, đoàn thanh niên, tổ dân phố, hội cựu chiến binh, hội phụ nữ, đại biểu quốc hội, hội nhà báo, hội nhà thơ ... của thành phố, quận, huyện, xã, phường, thôn, xóm ... nhất loạt ký vào biên bản báo cáo với thủ tướng, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, mặt trận tổ quốc và các cơ quan đoàn thể khác nhau : Cưỡng chế Vụ Bản thành công rực rỡ, an toàn, trật tự, không phải ném quả lựu đạn nào, không phải đánh bất cứ một thằng nhà báo nào (giỏi hơn thằng khác nhá) ... hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà đảng, nhà nước và nhân dân giao phó.
    Chú ý: các thế lực thù địch, phản động, nước ngoài ... tuy vẫn tường thuật trực tiếp qua các trang mạng thù địch nhưng do khả năng phối hợp tác chiến, dàn trận xuất sắc (đại Kaka chưa là cái đinh) nên chúng không thể làm được bất cứ cái clip giả nào.
    Một số thông tin có người bị thương, chảy máu, gãy chân, phụ nữ, người già, trẻ em ... đều là những thông tin không có chứng cứ xác thực, bịa đặt nhằm bôi nhọ chế độ.
    Vì vậy, khẩn thiết đề nghị chính phủ ra tay quyết liệt, triệt hạ những thông tin vừa nêu, kiên quyết đấu tranh trên mọi mặt trận (kể cả mặt trận internet do các phần tử facebook, BBC, Bauxite Việt Nam, RFI ... dàn dựng nhằm lật đổ chế độ)
    Trả lờiXóa
  28. Đêm và rạng sáng ngày 09/06? năm nào?
    Trả lờiXóa
  29. chúng cướp đất đuổi dân lên phố
    làm lao công bốc dỡ công nhân
    Lao động quốc tế xa gần
    đem đo la mỹ góp phần GDP

    Tăng ngoại tệ nhập xe Nhập rượu
    chúng sài sang hàng hiệu ăn chơi
    mặc dân đói rách tả tơi
    lương tâm đảng có tình người hay không?
    Trả lờiXóa
  30. Tôi cho rằng cộng sản VN đã cho lũ tôi mọi "còn đảng còn đớp" này uống thuốc tẩy não của tầu khựa để cho chúng mất hết "nhân" tính mà chỉ còn "thú" tính.
    Nếu như vậy thì nguy hiểm cho giống nòi VN quá!
    Trả lờiXóa
  31. Nhìn cảnh đàn áp như thời nô lệ , còn tệ hơn thời nô lệ bởi đây đồng chủng tộc cùng là người Việt . Có lẽ VẬN NƯỚC ĐÃ ĐẾN RỒI .....!!! Thành phần Tư bản Đỏ cầm quyền cũng sắp sửa phải đền tội .
    Trả lờiXóa
  32. ÁmSátTừngThằngMột11:31 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
    Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
    Trả lờiXóa
  33. "Việt Nam ơi! Thời gian quá nửa đời người và ta đã tỏ tường rồi ..." Phải hành động thôi hỡi Nhân Dân Việt Nam khốn khổ. Không còn con đường nào khác hơn là phải chấp nhận hy sinh để dành lấy những gì đã mất cho hôm nay và ngày mai! Chúng đã cướp thí điểm ở Tiên Lãng, Văn Giang và hôm nay là Vụ Bản. Danh sách này còn dài và tội ác mỗi ngày một leo thang. Phải chặn đứng ngay hành vi bất nhân lại thôi !!!!
    Trả lờiXóa
  34. Bây giờ thì người dân miền bắc mới tỉnh ra thế nào là cộng sản
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. Mừng lắm thay, nếu họ tỉnh mộng và có thêm 1 chút can đảm nữa là họ có thể tới cõi thiên đường.
      Xóa
  35. Bác Hồ đạo đức mần răng
    Mà sao Đảng nó hung hăng cướp ngày
    "Thu hồi,cưởng chế chuyện dài
    Ngày nào cũng có thiệt hài vãi luôn
    Suốt ngày chúng nó tụng suông
    "Bác Hồ đạo đức" làm gương học hành
    Đảng ta công bộc no cành
    Thi đua "cưởng chế "chia phần hô hô
    Trả lờiXóa
  36. đại úy Nguyễn Văn Minh - qđnd11:47 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
    Mọi người bình tĩnh, đây chỉ là số ít bị kẻ địch lợi dụng, nên chuyện dùng bạo lực cách mạng là bình thường. 99% nhân dân địa phương đều đồng tình ủng hộ Đảng và nhà nước.
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. Không biết bạn nói thật hay đùa vậy. Bạo lực CM là để đối phó với nhân dân của mình ư? Với cha mẹ, anh em, người đang còng lưng đóng thuế nuôi các anh sao?
      Xóa
    2. Đảng viên hồi chánh18:20 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
      Bạo lực cách mạng không có nghĩa là dùng sức mạnh để ăn cướp của nhân dân. Nếu ăn cướp để phục vụ lại nhân dân còn có thể chấp nhận được, đàng này ăn cướp để phục vụ cho mấy thằng TƯ BẢN ĐỎ TRUNG ƯƠNG.
      Xóa
  37. kẻ nhiều chuyện11:51 Ngày 09 tháng 5 năm 2012
    Tiên Lãng ,Văn Giang , Vụ Bản. Còn nhiều,còn nhiều vụ nữa.
    Đó là sự tàn bạo của chế độ CS. Ngàn năm kg thể xóa!!!
    Trả lờiXóa
  38. Nông dân miền Bắc trong quá khứ đã từng một lòng theo CS để góp sức người và của làm nên cuộc cách mạng giải phóng dân tộc, sự đóng góp đó quả là lớn lao không bút giấy nào kể hết. CM thành công rồi, độc lập rồi đã đến lúc sung sướng rồi...ĐCS đã đến lúc trả ơn cho nông dân miền Bắc rồi, ngày mai đây các Bác nông dân sẽ được ở trong những căn hộ xinh đẹp tọa lạc trong những khu dân cư hiện đại, xanh và sạch... trước mắt ĐCS tạm trả công ơn cho các Bác theo tiêu chuẩn 1 mét vuông 3 bát phở...kêu ca gì nữa, tạm thời ở nhà ăn phở đi nhé, hết phở là tương lai sáng ngời trước mắt thôi mà.
    Trả lờiXóa

    Trả lời


    1. ĐCSVN muôn năm, hoan hô hoan hô, có ĐCSVN là nông dân ta hết khổ, có phở ăn dài dài, Phở nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây, mại dzô mại dzô 3 tô 1 mét.
      Phở nóng hổi vừa thổi vừa ăn, mại dzô mại dzô, 3 tô 1 mét. Phở ngon bổ rẻ sẽ triển khai bán trên qu