We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 17 May 2012

Luân Ðôn : Phỏng vấn Ðức Hồng Y Vincent Nichols, về ngăn chặn nạn buôn người nhân dịp Thế vận hội Olympic 27.7.2012

Giáo hội Công giáo Anh và
Thế Vận Hội Olympic tại Luân Ðôn
Giáo hội Công giáo Anh và Thế Vận Hội Olympic tại Luân Ðôn.
Roma (Avvenire 9-5-2012) - Phỏng vấn Ðức Hồng Y Vincent Nichols, Tổng Giám Mục Westminster, kiêm Chủ tịch Hội Ðồng Giám Mục Anh quốc, về phần đóng góp của Giáo hội Công giáo trong việc tổ chức ngăn chặn nạn buôn người nhân dịp Thế vận hội Olympic tại Luân Ðôn
Ngày 8 tháng 5 năm 2012 đã có cuộc họp báo tại Roma về đề tài "nguy cơ khủng bố và nạn buôn bán mại dâm trong dịp Thế Vận Hội Olympic" khai diễn tại Luân Ðôn vào ngày 27 tháng 7 năm 2012 và kết thúc ngày 12 tháng 8 năm 2012. Cuộc họp báo đã do Văn phòng chính trị di dân của Hội Ðồng Giám Mục Anh quốc và vùng Galles cùng tổ chức với Tòa Ðại Sứ Anh quốc cạnh Tòa Thánh và sự tham gia của Hội Ðồng Tòa Thánh Công Lý và Hòa Bình. Phát biểu trong dịp này Ðức Hồng Y Peter Turkson, Chủ tịch Hội Ðồng Tòa Thánh Công Lý và Hòa Bình, khẳng định rằng nguy cơ của việc buôn phụ nữ và trẻ em cho kỹ nghệ khai thác tình dục trong thời gian Thế Vận Hội Olympic diễn ra tại Luân Ðôn là thực tại cụ thể. Ðức Hồng Y nói: "Trong những ngày này, Anh quốc đang ngày càng gia tăng các biện pháp an ninh để ngăn ngừa các hành động khủng bố phá hoại đồng thời với Thế Vận Hội. Chúng tôi yêu cầu chính quyền Anh quốc cũng đưa ra các biện pháp giúp ngăn chặn việc buôn bán phụ nữ và trẻ em cho việc khai thác tình dục". Ðức Hồng Y cho rằng cần phải gia tăng sự cộng tác rộng rãi hơn giữa các Giáo Hội, các cơ cấu quốc gia, và các lực lượng trật tự an ninh. Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Mặc dù có sự dấn thân của cộng đoàn quốc tế và các nỗ lực từ phía xã hội dân sự, hiện tượng này tiếp tục làm nảy sinh ra hàng triệu nạn nhân. Cần phải chống lại nạn nghèo túng và chậm phát triển, là môi trường mầu mỡ cho các tay buôn người".
Theo tổ chức Lao Ðộng Quốc Tế trên thế giới hiện nay có 2.4 triệu nạn nhân của nạn nô lệ mới, trong đó 79% bị khai thác tình dục. Các nạn nhân đến từ Á châu, Ðông Âu và Phi châu. Ðức Hồng Y kết luận: "Tôi yêu cầu tất cả những người tham dự thế Vận Hội Olympic chú ý và tỉnh thức đối với sự hiện diện của các kẻ buôn người, và để cho các nạn nhân biết rằng có sự hiện diện của Giáo Hội, với mạng lưới các dòng tu nam nữ, sẵn sàng trợ giúp những người muốn thoát khỏi các tình trạng nguy hiểm này".
Ngọn đuốc Olympic đã được thắp lên ngày 12 tháng 5 năm 2012 tại Hy Lạp và sẽ được 800 lực sĩ thay phiên nhau chạy bộ đem về Luân Ðôn. Ðã có 10,500 lực sĩ thuộc 202 quốc gia ghi danh tham dự các cuộc tranh tài thuộc hơn 100 bộ môn khác nhau, và đã có hơn 8 triệu vé tham dự được bán ra. Làng Thế Vận Hội có 17,230 giường được phân phối trong 3,300 căn hộ với tất cả các tiện nghi hiện đại và vườn riêng.
Giáo hội Công giáo tại Anh quốc đã cùng với tổ chức mật vụ Anh phát động chiến dịch gây ý thức, bằng cách huy động 500 thiện nguyện viên phân phát các tập sách nhỏ có số điện thoại xanh bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau, để cho các nạn nhân có thể liên lạc. Ðức Cha Patrick Lynch, Giám Mục phụ tá Tổng Giáo Phận Southwark, đặc trách dự án, cho biết từ vài tuần qua Giáo hội Công giáo đã cho đăng tải một loạt các bài viết thông tin trên các nhật báo và nguyệt san công giáo. Các giáo xứ công giáo tại Luân Ðôn sẽ là điểm quy chiếu cho bất cứ ai muốn thoát ra khỏi mạng lưới của kỹ nghệ tình dục. Thế Vận Hội Olympic là dịp để bắt đầu lộ trình chống lại hiện tượng khai thác tình dục này.
Ông Kevin Hyland, đặc trách phân bộ chống nạn buôn bán nô lệ của chính quyền Anh, cho biết trong suốt thời gian diễn ra Thế Vận Hội tại Luân Ðôn, tổ chức mật vụ Anh sẽ luôn túc trực để can thiệp cùng với các dòng tu công giáo. Rất tiếc là càng ngày càng có nhiều trẻ vị thành niên tại Anh là nạn nhân của việc buôn người này. Tại Luân Ðôn có khoảng 8,000 trẻ em bị khai thác cho kỹ nghệ tình dục. Nhưng thực ra con số còn cao hơn nhiều.
Nữ tu Eugenia Bonetti, thuộc dòng Ðức Bà An Ủi, đặc trách văn phòng chống buôn người của Liên Hiệp các dòng nữ Italia, đã nêu bật sự cần thiết phải có các nơi ẩn trú an toàn giúp các nạn nhân trốn khỏi nanh vuốt của các tay anh chị tổ chức buôn người. Mạng lưới cộng tác chặt chẽ giữa các dòng tu, Caritas và các tổ chức dân sự tại Italia hiện nay là một mô thức gương mẫu. Chị Bonetti cũng nhắc cho mọi người biết rằng sở dĩ nạn buôn người bành trướng và vẫn lan tràn vì có nhu cầu gia tăng tại các nước Âu châu. Cần phải gây ý thức cho cả các khách hàng ấy nữa, để họ hiểu rằng không thể bỏ tiền ra mua phẩm giá con người cho các đam mê hưởng thụ khoái lạc của họ.
Sau đây chúng tôi xin gửi tới qúy vị và các bạn bài phỏng vấn Ðức Hồng Y Vincent Nichols, Tổng Giám Mục Westminster, kiêm Chủ tịch Hội Ðồng Giám Mục Anh quốc, về phần đóng góp của Giáo Hội công giáo cho việc tổ chức ngăn chặn nạn buôn người nhân dịp Thế vận hội Olympic tại Luân Ðôn.
Nhân dịp này Giáo Hội công giáo đã được các Giáo Hội Kitô trao cho nhiệm vụ phối hợp Ủy ban đại kết có tên goi là "Hơn là huy chương Vàng", nhằm ngăn chặn tệ nạn buôn bán người cho kỹ nghệ tình dục trong dịp Thế Vận Hội tới đây tại Luân Ðôn. Ngoài ra Ủy ban cũng dấn thân trong việc linh hoạt các đường phố thủ đô, nơi đã xảy ra các vụ bạo động hồi tháng 7 năm 2011. Giáo hội Công giáo hiện chiếm 9% trên tổng số hơn 52 triệu dân, trong khi Giáo Hội Anh giáo chiếm 20%.
Hỏi: Thưa Ðức Hồng Y, Thế Vận Hội Olympic sẽ diễn ra tại thủ đô Luân Ðôn có ý nghĩa gì đối với Giáo Hội công giáo?
Ðáp: Nó là một địp hiếm có, vì Thế Vận Hội Olympic đã chỉ trở lại với Anh quốc sau 44 năm. Do đó, chúng tôi đã muốn việc chuẩn bị được thực hiện với sự công tác của các Giáo Hội Kitô khác trong thủ đô Luân Ðôn, nhằm đối phó với các thách đố cụ thể chưa từng xảy ra. Tôi hãnh diện về Ủy ban đại kết "Hơn là huy chương vàng", trong đó Giáo Hội công giáo nắm giữ vai trò chính.
Hỏi: Các Giáo Hội Kitô phát động chiến dịch phổ biến sứ điệp như thế nào?
Ðáp: Chúng tôi hiệp nhất với nhau để nói về thể thao hòa bình trong suốt thời gian diễn ra Thế Vận Hội Olympic bắt đầu từ ngày mùng 8 tháng 6 tới đây. Và chúng tôi sẽ chuẩn bị với một đêm canh thức cầu nguyện. Từ phía Giáo Hội Công Giáo chúng tôi đã phát động trong các trường học công giáo một chương trình giáo dục đặc biệt cho việc chuẩn bị.
Hỏi: Thế giới trẻ đã đáp ứng như thế nào thưa Ðức Hồng Y?
Ðáp: Nhiều bạn trẻ đã tiếp nhận sự tương đương giữa các giá trị của Thế Vận Hội Olymnpic với đức tin kitô. Chẳng hạn như sự song song giữa việc tập luyện và thành công trong thể thao thể dục và việc chuẩn bị tinh thần cần thiết để đạt được thiện ích không phải chỉ cho bình diện vật lý, mà cho cả linh hồn con người nữa. Ðây là một sứ điệp sẽ được tổ chức thể thao Gioan Phaolô II quảng bá để giúp người trẻ ý thức được sự gắn bó liên tục giữa sinh hoạt thể thao thể dục, các giá trị tinh thần cao qúy và sự tùy thuộc nhau trong xã hội; chẳng hạn như giúp các thành viên các băng đảng bụi đời từ bỏ bạo lực bằng cách gia nhập một đội thể thao thể dục hay một bộ môn nào đó.
Hỏi: Trong các đường phố thủ đô Luân Ðôn Ủy ban đại kết phối hợp có đưa ra các sinh hoạt đặc biệt nào không thưa Ðức Hồng Y?
Ðáp: Các ủy ban công dân thủ đô Luân Ðôn, bao gồm giới lãnh đạo của các cộng đoàn, trong đó có rất nhiều giáo xứ, liên minh với Ủy ban "Hơn là mề đai vàng" đang nỗ lực tìm thực hiện một thái độ sống hòa bình trên các đường phố. Chúng tôi đã tập trung sự chú ý vào việc xây dựng hòa bình trên các đường phố, bằng cách thay đổi chúng. Tư tưởng này nảy sinh từ sáng kiến của một cặp vợ chồng công giáo có đứa con 16 tuổi bị một băng đảng bụi đời giết hồi năm 2007. Và chúng tôi chọn con lộ chính Hackney, trong khu vực diễn ra Thế Vận Hội Olympic, được biết tới như là "dặm tử thần", bằng cách tổ chức các cuộc tuần hành cho học sinh các trường công giáo, và khích lệ các chủ hàng quán gia nhập chương trình an ninh. Ðã khôog có tương quan giữa người trẻ và các chủ hàng quán. Ðiều này tạo ra sự cô đơn và bất ổn. Vì thế trước hết cần phải gia tăng mức độ tương quan giữa họ với nhau để cải tiến tình hình.
Hỏi: Thưa Ðức Hồng Y, các giáo xứ nắm giữ vai trò nào trong chiến dịch thăng tiến hòa bình trên các đường phố Luân Ðôn này?
Ðáp: Các giáo xứ sẽ mở rộng cửa tiếp đón thân nhân cũng như các khán giả của các lực sĩ điền kinh thể dục thể thao tranh tài trong Thế Vận Hội. Còn hơn thế nữa, nếu bạn muốn hiểu biết thủ đô Luân Ðôn, thì phải vào một nhà thờ công giáo trong khi có Thánh Lễ, và các bạn sẽ tìm thấy các tín hữu của ít nhất 50 quốc gia khác nhau trên thế giới. Tuy nhiên, mỗi người không bị lẻ loi, nhưng chìm ngập trong cuộc sống riêng của cộng đoàn mình, đồng thời cũng có tương quan với các người khác. Và đó là mô thức chúng tôi muốn đưa ra để giúp bẻ gẫy sự lẻ loi cô đơn.
(Avvenire 9-5-2012)
Linh Tiến Khải

CHỦ ĐỀ BOAT PEOPLE : Bà Bảy Vượt Biên

http://saigontimesusa.com/bai/thuyennhan/images/thongbao1.jpgChuyến đi vượt biển để tìm tự do của tôi rất là may mắn, không gặp cướp biển mà chỉ bị sóng biển và mưa gió, nhưng cũng đủ để làm tôi hoảng hốt, không dám vượt biển lần nữa. Dần dần tôi quen với mọi người chung quanh, tôi mới biết được là mọi người đến đảo đều mang theo một câu chuyện vượt biển khác nhau mà nơi dừng chân lại giống nhau, đó là tìm tự do.
Tôi ở lại “khu C” là nơi trung tâm sinh hoạt của đảo Pulau Bidong bây giờ, gần bãi biển, chợ, trường học, thông tin văn hoá, gần cả nhà thờ, chùa ... Buổi chiều ở đảo cuối năm sao mà mưa thật lớn, mưa ngập cả lối đi, cơn mưa kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, có thông báo trên đài phát thanh, có tiếng nghe được có tiếng nghe không. Nhưng chúng tôi vẫn đoán được là có người mới đến đảo. Một số người cùng xóm đã mặc áo mưa đến hội trường để đi tìm người thân, nhưng lúc về họ bảo rằng chẳng thấy ai quen cả. Nghe nói đâu toàn là đàn bà con nít, điểm khởi hành là vùng miền Tây sông Hậu Giang. Chẳng có ai là dân xứ khác cả, tôi nghe đến đây thì vội mừng, lát nữa trời tạnh mưa tôi sẽ đến hội trường tìm người than hay bạn bè gì đó, biết đâu sẽ tìm được người quen, đem về ở cùng nhà cho vui. Cùng người bản xứ thì lúc nào cũng vui hơn.
Trời vừa dứt cơn mưa, tôi đang loay hoay với bữa cơm chiều nấu chưa xong, thì có một anh chàng đến tìm tôi và bảo : “Nhà chị có hai người phải không ?”. Tôi đáp : “Dạ, đúng như vậy !”. Anh nói tiếp : “Chị đón người mới nhập trại, chỉ có nhà chị chứa đủ 15 người, ngoài ra những nhà khác đông lắm, không thể ở được, đây là một gia đình xin chị đón tiếp giùm”.
Trong đầu tôi nghe loáng thoáng 15 người. Trời ơi ? Sao mà đông thế. Quy định chỉ có 10 người cho một căn, mà bây giờ lên đến 17 người, không biết làm sao bây giờ. Anh ấy quay trở về phòng làm việc, và một lúc sau anh tay xách nách mang vài thứ gì đấy cùng với bà mẹ khá lớn tuổi ngoài 50, cùng với lũ trẻ 14 nhập chung nhà với tôi.
Tôi chỉ cho bà chỗ nghỉ, rồi phụ giúp mấy đứa bé tắm rửa. Cơm chiều cũng đã xong, tôi mừng thầm, bà mẹ với 14 đứa trẻ thì vui mừng nhà lắm. Vài ngày sau, tôi mới biết bà không phải là mẹ của chúng nó, đứa gọi bằng bà Nội, đứa gọi bằng bà Ngoại, có đứa gọi bằng bà. Sao bà can đảm thế, dẫn cả lũ nít di vượt biển, tôi khâm phục bà lắm. Tôi và em tôi tìm cách nói chuyện với bà, nhưng bà không nói chỉ gật đầu với lắc đầu, đưa tay làm hiệu thế là xong.
Cứ mỗi lần ăn cơm với bà, bà chỉ để đôi đũa lên trên chén cơm rồi khấn nguyện điều gì khá lâu, xong bà để chén cơm xuống ngay miệng định ăn, thì nước mắt của bà cứ tuôn tràn, rồi bà ngưng không ăn được. Động tác như vậy, cứ lập đi lập lại nhiều lần. Hình như chén cơm của bà đã đầy cả nước mắt. Bà ăn được một phần chén cơm, rồi lại bỏ đi nằm. Bà luôn luôn nằm quay mặt vào vách, tiếng khóc nghe nức nở lắm. Tôi thông cảm cho bà, tình trạng những người mới tới đảo, ai cũng nhớ nhà, nhớ quê hương, nhớ người thân. Suốt ba tuần lễ ở chung, bà chỉ nói câu “Cám ơn cháu", vậy là xong. Những đứa trẻ đi theo bà, đứa lớn nhất 9 tuổi, còn nhỏ nhất là 2 tuổi. Tôi săn sóc hai đứa trẻ nhỏ nhất cho bà, còn những đứa khác có đứa tự lo lấy cũng được.
Ít lâu sau, tôi mới nấu cơm đãi bà. Bà trông khoẻ hơn trước, nhưng nỗi buồn niềm tâm sự ảo não. Trong buổi cơm, chẳng có gì đặc biệt, toàn bộ thực phẩm được cấp. Nhưng tôi làm rất nhiều món, trước khi ăn cơm, tôi cẩn thận nói với bà : “Thưa bác, ngày mai hai chị em con sẽ rời trại, đển trại chuyển tiếp. Bữa cơm hôm nay là bữa cơm chia tay với bác“. Tôi mới nói đến đây, bà ôm chầm lấy hai chị em tôi, lại khóc nữa, sao bà nhiều nước mắt thế ! Tôi cầm tay bà, tay bà lạnh khô cứng, có lẽ vì làm việc quá nhiều.
Ăn cơm xong, hai chị em tôi bận rộn với việc rời đảo ngày mai, bà đến bên cạnh tôi ngồi xuống và nói : “Cảm ơn hai cháu nhiều lắm, nếu không có hai cháu bà không thể nào chăm sóc cho đám trẻ này được“. Và bà tự giới thiệu bà là bà Bẩy rồi nói : “Cháu cứ gọi bác như thế !”. Tôi ở với bà gần một tháng mới biết được tên bà.
Xong bà nói tiếp :
- “Con gái của bác, nếu nó còn sống thì nó cũng cỡ tuổi cháu, hình dáng bề ngoài và giọng nói cũng giống như cháu. Mỗi lần nhìn cháu bác lại nhớ đến nó. Nay tụi cháu đi rồi, thì nhà này buồn lắm“. Tôi an ủi bà, càng an ủi bà càng khóc, tôi không biết phải làm sao ? Có lẽ bà muốn gắn chặt tôi với bà hay bà muốn nói với tôi điều gì đó. Tôi nói với bà : “Sau này bác có đến trại chuyển tiếp, bác tìm con“. Tôi đưa tên họ và địa chỉ cho bà. Bà bảo bà không biết đọc chữ. Tôi hỏi quê quán bà, mới biết bà ở ngay đầu xóm quê Ngoại tôi. Bây giờ tôi nhìn rõ, bà đã đến nhà Ngoại tôi vài lần, trong lúc nghỉ Hè, tôi có ở đó chơi. Còn nhớ bà đem biếu Ngoại tôi nhánh cau giòn mới hái. Đến thăm nhau hàng ngày, mà sao bây giờ bà đến đây rồi. Bà vui mừng ôm chầm lấy tôi, hình như bà đã tìm được an ủi và nỗi nhớ thương. Lúc này, bà mới cẩn thận kể lại chuyện vượt biển của bà cho tôi nghe. Câu chuyện chưa kết thúc, thì đêm cũng tàn, bà quá mệt mỏi và sang mai tôi lại rời đảo.
Bà kể :
- “Chuyến đi của tôi rất nhiều tốn kém. Tầu lớn, máy móc đem theo nhiều, vì tàu đa số là đàn bà và trẻ em, cùng với mấy đứa con của bà, rể, dâu, cháu nội và cháu ngoại gọi bà bằng cô, bằng dì. Để bảo đảm không bị công an bắt, ba đứa con của bà vừa cải tạo xong chúng nó muốn đi an toàn, chúng tôi phải tốn 10 cây vàng để che mắt tụi công an đưa chúng tôi ra khỏi hải phận.
Ra tới hải phận quốc tế trên tầu là 74 người cùng chúc mừng nhau vượt khỏi hiểm nghèo, đi biển không như mình tưởng tượng được. Trải qua một đêm rồi đến ngày hôm sau, khoảng 4 giờ chiều, tàu chúng tôi gặp một tàu mà chúng tôi tưởng là tàu cứu người ngoài khơi, mọi người đều náo nức vui mừng vì có tàu cứu giúp. Không ngờ, tầu ấy cặp vào tàu chúng tôi, một số người nhảy vọt lên, người cầm dao, người cầm cây. Tất cả 9 người, ai cũng có vũ khí đe doạ, chúng ra dấu bảo đưa tiền, vàng. Chúng tôi trên tầu ai cũng đưa cho để được thoát nạn. Xong, chúng bỏ đi, khoảng hai tiếng đồng hồ sau, lại có một nhóm khác nữa đến, cứ thế cho đến ngày thứ hai, tổng cộng bọn cướp tàu chúng tôi là 5 lần. Chúng tôi bàn với nhau, tất cả tài sản mà mình mang theo hãy bỏ chung với nhau, mỗi lần gặp cướp lại chia ra một ít, như thế hay hơn để bảo đảm an toàn.
Mọi người đồng ý với nhau, thêm 2 chiếc tàu cướp tới nữa, chúng tôi lại đưa tiền cho họ. Có lẽ chê ít hay sao đó, họ tách rời phụ nữ ra, dẫn sang tàu chúng, tất cả 17 cô gái, xong họ hãm hiếp, mặc cho tiếng kêu cầu cứu gào thét của phụ nữ, xong họ trả phụ nữ lại tàu. Chúng nó bàn tính với nhau rất lâu rồi quyết định đục thủng thuyền của chúng tôi, phá cho hư máy, tất cả lương thực nước uống mang theo đều bị chúng quăng xuống biển. thuyền của chúng tôi bị nước ngập tràn phân nửa, mọi người bắt đầu lo sợ, và hì hục tát nước ra. Đến nửa đêm, ai nấy đều mệt và cứ để cho thuyền trôi. Phần vì bị say sóng, phần thì đói lạnh, khát nước, nên đã ngủ thiếp đi. Vào lúc nửa đêm, sóng to bắt đầu nổi dậy, ai cũng lo sợ thuyền của mình bị chìm, phụ nữ thì lo ôm con vào lòng, thanh niên thì lo tát nước, tiếng khóc của trẻ em tiếng to tiếng nhỏ, phụ nữ bị hãm hiếp thì chỉ biết ôm gối ngồi khóc thút thít, hình như tiếng khóc đó không ngưng được. Trên tàu, trẻ em đòi mẹ cho ăn, rồi tiếng chửi thề của ai đó trên tàu “Cướp gì thì cướp, tại sao còn quăng hết đồ ăn xuống biển, bây giờ trẻ em đói lấy cái gì mà ăn“. Hình như lúc nào trên tàu cũng có tiếng phàn nàn tụi cướp quá dã man.
Mờ mờ sang hôm sau, chúng tôi lại thấy xuất hiện thêm 2 tàu trước mặt, không ai đoán sai cả, đó là tàu cướp. Chúng cướp gì nữa bây giờ, trên tàu đâu còn gì để cướp, đồ quý giá, đồ ăn, đồ dụng, phương tiện vượt biên đắm chìm cả dưới lòng đại dương. Đàn bà, con gái đã bị chúng hành hạ, bây giờ còn đến làm gì ? Thôi thì cứ xuôi theo định mệnh là xong. Thuyền chúng cặp hai bên thuyền của chúng tôi, sau vài phút quan sát, tất cả bọn chúng độ khoảng 20 người, đến từng người lục soát. Hỏi han la lối, mọi người trên tàu không ai trả lời. Không hiểu họ nói gì, nhưng chúng tôi cũng thừa biết rằng họ muốn vàng và đồ quý giá, tiếng trẻ con càng khóc lớn hơn nữa. Trên tầu bọn cướp không còn tìm ra thứ gì đáng giá nữa, chúng bèn kéo tất cả phụ nữ lên đằng trước mũi tàu, những đứa bé khóc la đòi mẹ, bọn cướp vẫn không màng quan tâm đến. Chúng xô đẩy chị em phụ nữ qua 2 tàu của chúng, còn lại 5 phụ nữ chúng lấy dây trói lại hết, lột quần áo quăng xuống biển và chúng đè họ hãm hiếp trước mũi tàu, trước bao cặp mắt của mọi người, tiếng la hét của những người bị hiếp, tiếng cầu cứu của những người bị bắt đi, nghe sao mà thê thảm quá ! Trên tàu, phụ nữ chỉ còn lại có tôi, có lẽ bọn cướp chê tôi quá già, xấu xí, nhờ vậy tôi thoát được cảnh này.
Đau đớn hơn nữa là con dâu tôi, ôi sao mà tội quá ! Con dâu tôi vừa mới cưới đầu năm, cuối năm tôi dẫn đi vượt biên với cái bụng đã căng tròn, hình dáng bên ngoài rất là mệt mỏi, phần vì đói, không quen đi biển lại mang thai lớn. Mà bọn cướp cũng không tha cho nó. Giờ đây nằm giống như người chết trên mũi tàu, toàn thân nó không có thứ gì để che, con trai của tôi (chồng nó) không thể chịu được cảnh vợ mình mang bầu mà lại bị hãm hiếp, nó đứng dậy chạy tới, xô tên cướp sang một bên. Tên cướp lao đao té xuống thuyền, xong nó vùng dậy và nói gì đó với đồng bọn, lập ức chúng nó xuất hiện trên tay mỗi đứa đều có một con dao mũi dài và cong, chúng nhảy sang tàu chúng tôi chém tất cả mọi người còn sống sót. Có một thằng đưa tay cao chém thật mạnh vào cổ thằng con trai tôi, đầu rớt xuống biển, máu phọt ra, thân thể ngã rầm xuống tàu, tôi nhào tới ôm lấy con, tay chân nó còn run, tim của nó vẫn còn đập, tôi áp mặt vào ngực nó, ôm chặt nó vào lòng. Máu của nó thêm một lần nữa hoà tan vào người tôi và lúc ấy tôi đã chết cùng với con trai tôi, mặc cho chung quanh tiếng la hét, tiếng khóc lóc, tiếng kêu của trẻ em, tất cả cùng tôi chìm vào biển sâu”.
Vừa lúc này, trời ở đảo Bidong có gió lạnh từ biển thổi vào, tôi biết đêm đã khuya, tiếng nói cùng tiếng khóc của bà thì thào bên tai tôi nhỏ dần, nhỏ dần rồi tan biến trong đêm tối. tôi nghĩ bà đã ngủ hoặc vì thương nhớ con mà không thể kể tiếp được giờ phút hãi hung ấy mà bà đã chứng kiến.
Câu chuyện của bà kể cho tôi nghe đến đây coi như kết thúc. Nhưng tại sao bà còn sống và nằm cạnh tôi như bây giờ, tôi thật có nhiều câu hỏi cho bà, nhưng lại không dám đánh thức bà dậy. Sáng mai tôi rời đảo rồi, hoàn cảnh của bà làm tôi rung động, suốt đêm tôi cứ nghĩ lung tung, gia đình bà đã tan nát, không còn nữa, phần máu thịt bà đã tan trong long đại đương, mang theo cả linh hồn và sự sống của bà. Bây giờ bà chỉ còn có cái xác gầy gò khô héo, cùng với trách nhiệm nặng nề là đám trẻ mồ côi của bà. Bây giờ tôi mới hiểu thái độ thờ ơ, lạnh lùng của bà lúc bà mới đến ở với tôi. Tôi lại thấy thương bà hơn bất cứ một ai và tôi cũng không muốn rời bà, tôi muốn ở lại thêm với bà một ít lâu nữa. Nhưng chuyện đó tôi không quyết định được.
Chúng tôi chia tay bà, thông thường mọi người rời trại vui vẻ, hăng hái ra đi mà sao trong lòng tôi còn quyến luyến sâu đậm. Tôi rời trại cứ suy nghĩ mãi ... Bà đã chết cùng với con bà trên biển mà tại sao ngày hôm nay bà lại còn kể câu chuyện của bà cho tôi nghe. Thật là một sự huyền bí ! chứa trong lòng tôi bao nhiêu câu hỏi mà không sao trả lời được.
Một tháng sau, tôi gặp lại bà tại trại chuyển tiếp của Mã Lai (trại Sangei Besi), bà lại ôm lấy tôi vừa cười vừa khóc, thế là bao nhiêu câu hỏi ấm ức lâu nay đều mang ra nhờ bà giải đáp.
Bà bảo rằng bà đã chết trên con thuyền đầy máu ấy. Rồi cơn mưa buổi tối ấy rất lớn, nước ngập lên cả tầu nữa, ngập đến chỗ của bà nằm, bà cố gắng ngồi dậy, nhưng không sao ngồi được, cả một khối nặng đè lên người bà, bà cố gắng hết sức cũng không lay chuyển được, đó là những người trên tàu chết và đè lên người của bà. Một lúc khá lâu, một cơn sóng biển thật mạnh đánh vào mạn thuyền, hất tung khối đè nặng trên người bà. Bà lật đật ngẩng đầu lên để mà thở trong bóng tối dày đặc của biển, bà cũng không biết được bà đang ở đâu. Bà sờ soạng trong bóng tối, bà không nhớ được chuyện gì đã xẩy ra cho bà. Bà đưa tay mò mẫm chung quanh để tìm phương hướng, đụng phải mạn thuyền rồi bà lần mò đến đó, để hai tay lên mạn thuyền, hai chân bà đứng trên những xác chết nằm ngổn ngang trên thuyền, bà nhắm mắt lại, không nghe một cử động nào hay tiếng người nào đó chung quanh, mà chỉ còn tiếng thì thầm của sóng biển, lúc này bà mới nhớ ra tàu đã bị cướp và tất cả đã chết. Bà nhắm mắt lại, nguyện cầu cho những linh hồn đã ra đi, và nguyện cầu cho có một con sóng lớn tới để mang bà đi cùng với thân nhân của bà. Đến sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, bà tỉnh dậy bằng tiếng khóc của trẻ em. Không phải một tiếng mà rất nhiều tiếng. Bà quay lại nhìn đằng sau khoang tàu, nơi mà phần dưới để máy chạy, phần trên được che một cái mui để ngồi lái, không to lắm, khoảng bằng một cái giường để ngủ. Bà run rẩy đi về hướng ấy, thì ra những đứa trẻ trên tàu đều tập chung ở đó. Không có ai là người lớn cả, toàn là trẻ em, bà nhìn lại trên tàu, khoảng 30  xác chết nằm ngổn ngang, trôi bồng bềnh qua lại, nước đã vào hơn nửa thuyền, nước mưa, nước biển và máu trộn chung với nhau. Có những xác chết không đầu, bà biết trong đó có cả con của mình, dâu, rể và cháu của bà. Bà không dám nhìn nữa chỉ biết ôm chặt những đứa bé còn lại trên tàu, nước mắt của bà cứ trào ra. Bây giờ bà chỉ còn có một ước mơ duy nhất là cho sóng biển nổi lên, mưa thật lớn để tàu bà được chìm trong biển cả, và tất cả sẽ đoàn tụ bên kia thế giới.
Qua thêm một ngày nữa, tàu bà lênh đênh trên biển đã là ngày thứ 5. Đến trưa hôm ấy bà thấy một chiếc máy bay. Bay tới, bay lui trên đầu bà rồi họ phóng thanh nói gì bà chẳng hiểu, rồi lại bay mất. Vài tiếng đồng hồ sau, cũng chiếc máy bay đó dẫn đến hai con thuyền thật lớn, họ cặp vào tàu bà, rồi lần lượt đưa bà cùng lũ trẻ sang tàu họ. Ngày hôm sau bà đến Bidong cùng 14 đứa trẻ mồ côi, người cứu bà đã phát hiện nhiều xác chết trôi trên biển. Khi tôi gặp lại bà trên trại chuyển tiếp, bà rất vui mừng vì đoàn tàu của bà được trực tiếp sang Mỹ trong thời gian sắp tới. Hiện nay tôi không biết bà đang ở đâu trên đất nước này. Những đứa bé đó bây giờ thực sự đã trưởng thành, không biết chúng còn nhớ lại chuyến vượt biển đau thương ngày nào không ? Lúc ấy là cuối năm 1985 và đang bước vào mùa Xuân năm 1986.
Tôi nhớ tàu của tôi đến Bidong trước tàu bà. Tàu của tôi là MB- 464, Nhóm tàu của bà lên đảo cách đó 3 tuần ... được gọi là MB–474 hay MB-477 Tôi không nhớ rõ lắm.
Ngọc Đẹp
Tên : Phan Ngọc Đẹp * Tên thật : Nguyễn Ngọc Đẹp * Tên thường gọi : Lê Trinh * Sinh năm : 1961 tại Huyện Kế Sách. Thị xã Sóc Trăng, tỉnh Hậu Giang (lớn lên và vượt biên tại đây) * Học lực : Tốt nghiệp lớp 12/1980.
* Vượt biên : Năm 1985 * Đến Mỹ năm 1986, học College ra trường năm 1990, đi làm và lập gia đình.
* Gia cảnh : Chồng (Phan Phương) và một bé trai (Phan Khoa Jonathan).
* Cha và anh đều phục vụ cho chế độ VNCH trước 1975. Cha và mẹ hiện sống ở Mỹ. Có bốn chị em gái cũng sống ở Mỹ. Còn một người chị và một người anh kẹt lại Việt Nam sẽ định cư ở Mỹ vào mùa Hè 2003. Hiện đang sống tại Portland, Oregon.


Ngọc Đẹp, C/N 2011/01

---

 

NHỮNG MẢNH ĐỜI TRÔI DẠT SAU NGÀY 30/4/1975

































Chuyện kể : Một buổi trên đường vượt biển
Chuyện kể rằng:
"Một buổi trên đường vượt biển
chuyến ghe em bị đánh cướp hai lần
chúng ăn hiếp mẹ
ba giận
xông vào đánh trả
chúng lồng lên
vung mã tấu
chém thẳng tay !
ba quị ngã
máu chảy đầy ra đó !
mẹ khóc gào
còn em sợ
nín lặng... mắt mở to !!
Chúng phá nát chiếc ghe bé nhỏ
rồi bỏ đi sau khi đắc thắng cười
Mẹ khóc, ôm xác ba nóng hổi
Em rẩy run, nức nở, kinh hoàng
Em nhìn ba nằm đó, ngỡ ngàng
sao ba lại bỏ em với mẹ ?

Rồi bão tố lớn ơi là lớn
Sóng thật cao
Gió mạnh biết là bao
Sóng xua ngang
Ghe vỡ tan tành
Người ta khóc và em cũng khóc
Mẹ ôm lấy một thùng nhựa rỗng
em ôm ghì trên vai mẹ lạnh run
trôi lênh đênh trên sóng biển chập chùng
Em sợ
Mẹ nói : Con yêu đừng khóc !
Có mẹ đây, mẹ thương con lắm !
Mẹ con mình sẽ sống mà con
Ráng lên con, bão tố chẳng còn
bám vai mẹ đừng buông ra nhé !!

Một ngày sau, mẹ em mệt lả
máu của người ướt cả áo em
chiếc thùng con không đủ sức rồi
nó chìm xuống dần dần, sợ quá
Mẹ thì thào bên em thật khẽ
Mẹ buông tay, con bám chặt thùng đây
Mẹ với ba có lỗi ở kiếp này
không nuôi nấng cho con khôn lớn
Con phải sống, phải ngoan con nhé
Mẹ mệt rồi, mẹ đi tìm ba
Chưa dứt câu tay mẹ đã buông ra
Em khóc nấc: Mẹ ơi trở lại !
đừng bỏ con, con sợ quá mẹ ơi !
Mẹ cứ trôi,
Mẹ chẳng trả lời
Em nhìn mẹ mà òa lên khóc

Một chiếc ghe đánh cá
Vớt được xác mẹ em
Khi trời sắp về đêm
Em được ghe đó vớt
Em ngồi bên cạnh mẹ
Mắt mẹ nhắm chặt rồi
Em sờ lấy đôi môi
Đôi môi không cười nữa
Họ đem mẹ đi đốt
Khói bay ngùn ngụt trời
Họ bảo: "Mẹ lìa đời,
về cõi thần tiên ở"

Từ đó,
những khi em trở mình cảm sốt
nhớ làm sao bóng dáng mẹ hiền
Mơ mẹ em là một cô tiên
vuốt mái tóc, ru em ngoan ngủ
Từ đó,
em không còn cả ba và mẹ
nhìn bạn bè mà thèm lắm thầy ơi !
có nhiều đêm em hỏi ông trời
Mẹ trên đó có nhớ em không hở ??
Thầy cho em tạm dừng, dang dở
Nhớ mẹ rồi, em đang khóc thầy ơi !
từ hôm nay và suốt cuộc đời
em sẽ chẳng còn ba mẹ nữa..... !
CALI
Tôi đã khóc khi viết bài văn này tại trại tị nạn
 http://phamvietdao2.blogspot.co.uk/2012/05/nhung-manh-oi-troi-dat-sau-ngay-3041975.html

NEW YORK :' 'Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế 2012"

NEW YORK (NV) - Ban Ðại Diện Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ vừa gởi ra một tâm thư thông báo cho biết vừa thành lập một ban tổ chức và cộng đồng sẽ tham dự Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế LHQ vào lúc 11 giờ sáng Thứ Bảy, 23 Tháng Sáu, trên đại lộ 6th Avenue, New York (giữa đường 43th và đương 57 th).
Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ trong một lần tham dự Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế LHQ trên đại lộ 6th Avenue, New York. (Hình: CÐNVQGHK cung cấp)
Tâm thư cho biết, kể từ năm 2000, CÐNVQGHK được mời tham gia với chủ đề Hai Bà Trưng đoạt ba giải nhất. Từ đó đến nay CÐNVQGHK tham gia mỗi năm một tích cực, mạnh mẽ, ý nghĩa hơn. Trong những năm gần đây đoàn diễn hành của người Việt quốc gia đông nhất với hằng ngàn đồng hương tham dự.
Ngoài mục tiêu văn hóa thuần túy để giới thiệu với người Mỹ, với du khách ngoại quốc, về nét đẹp văn hóa Việt Nam, đoàn diễn hành Việt Nam, với đại diện nhiều cộng đồng khắp Hoa Kỳ tay cầm cờ quốc gia Việt Nam, đi diễn hành qua nhiều đoạn đường tại trung tâm thành phố là để cùng biểu dương một lực luợng chính trị đoàn kết, hùng mạnh, thể hiện niềm hãnh diện lớn lao của tập thể người Việt quốc gia hải ngoại, tâm thư do ông Nguyễn Văn Tánh (chủ tịch Hội Ðồng Ðại Diện CDNVQGHK, cố vấn thường vụ) và Luật Sư Nguyễn Thanh Phong (chủ tịch Hội Ðồng Ðại Diện Cộng Ðồng New York, trưởng ban tổ chức) ký gởi ra cho biết tiếp.
“Qua truyền hình khắp nơi trên thế giới, chúng ta cho mọi người thấy dân tộc Việt Nam, với truyền thống anh dũng, bất khuất, dù gần 40 năm lưu vong, tản mác khắp phương trời, vẫn đoàn kết, vẫn yêu màu cờ tổ quốc và một lòng kiên trì tranh đấu cho quê hương Việt Nam thân yêu có một ngày mai tự do, dân chủ, nhân quyền và hạnh phúc,” tâm thư cho biết.
Tâm thư kêu gọi, “để đạt được mục tiêu với tầm vóc quốc tế, chúng ta cần ngân khoản để thực hiện một xe diễn hành có ý nghĩa, mua sắm rất nhiều cờ vàng cho hàng ngàn người, thực hiện DVD để lưu trữ và tặng đồng hương, đóng góp yểm trợ cho BTC trung ương quốc tế và chi phí đưa rước cho hàng trăm người từ xa về.”
Ban tổ chức cho biết, chi phí trong những năm qua lên đến khoảng $50,000, do đồng bào khắp nơi nhiệt tình đóng góp. Vì thế, ban tổ chức rất mong mỏi được sự tham gia và tiếp tay của đồng hương khắp nơi.
Cũng theo ban tổ chức, khách sạn Carter của ông bà Trần Ðình Trường hiện nay đang thiếu phòng trầm trọng, sẽ hạn chế tối đa số phòng dành cho đồng hương về tham dự diễn hành.
Ban tổ chức trân trọng thông báo:
1. Các cộng đồng vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ (phụ cận thành phố New York) không có phòng nghỉ tại khách sạn.
2. Các cộng đồng và đoàn thể ở xa về sẽ có phòng nghỉ tại khách sạn từ ngày 22 đến ngày 24 Tháng Sáu (chỉ giới hạn trong mấy ngày diễn hành, muốn ở thêm phải tự túc). Vì số phòng có giới hạn, xin mỗi phái đoàn ở xa cử tối đa 10 người tham dự diễn hành.
3. Những cộng đồng và đoàn thể thực hiện được chủ đề diễn hành riêng biệt, ban tổ chức sẽ giải quyết hoặc cố gắng thuyết phục xin thêm phòng hoặc chi từ quỹ diễn hành do đồng hương yểm trợ để quý vị có nơi trú ngụ trong thời gian diễn hành.
Ban tổ chức cũng kêu gọi “quý đồng hương thông cảm những khó khăn về nơi trú ngụ, ban tổ chức đã làm việc tối đa nhưng không đạt được kết quả mong muốn.”
Ðịa chỉ khách sạn: 250 West 43rd St., New York, NY 10036, trang webwww.carterhotel.com, điện thoại             (212) 944-6000      .
Ban tổ chức cũng cho biết đồng hương muốn tham dự diễn hành có thể liên lạc với cộng đồng hoặc các đoàn thể tại địa phương để ghi danh, và lập danh sách gởi về ban tổ chức trước ngày 5 Tháng Sáu, bao gồm họ tên, hãng máy bay, phi trường đến, ngày giờ đến và về, số chuyến bay, để ban tổ chức sắp xếp việc đón rước.
Mọi chi tiết, xin liên lạc cô Tara Thu Nguyễn             (347) 545-2882      , cô Thùy Hảo ( 646) 881-2842, Luật Sư Nguyễn Thanh Phong             (917) 887-2061      , ông Nguyễn Văn Tánh            (917) 214-6455      , hoặc email dhvhqt2012@....
Chi phiếu ủng hộ xin đề: NYVACA và gởi về ban tổ chức: 1809 Paulding Ave , Bronx, NY 10462.
Những tà áo dài truyền thống Việt Nam trong Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế LHQ trên đại lộ 6th Avenue, New York. (Hình: CÐNVQGHK cung cấp)
Ban tổ chức cho biết thêm, “Ðiều đáng quan tâm là từ nhiều năm qua CSVN đã tranh chấp trước tòa án New York để giành quyền đại diện cho Việt Nam tham dự cuộc diễn hành, nhưng không thành công, chỉ có CÐNVQGHK được tham gia. Ý thức được tầm quan trọng của cuộc diễn hành về mặt văn hóa cũng như chính trị, nhiều cá nhân, đoàn thể đã hy sinh rất nhiều để cùng chung sức tổ chức Diễn Hành Văn Hóa. Nhiều đồng hương ở xa như Âu Châu, Pháp, Canada, Hawaii đã bỏ thời giờ và tiền bạc về tham dự và yểm trợ cho cuộc diễn hành.”
“Ban tổ chức rất mong mỏi được sự tham gia và tiếp tay của các cộng đồng từ khắp nới đóng góp sáng kiến về chủ đề Hội Nghị Diên Hồng, để việc tổ chức được thành công tốt đẹp, vì danh dự của dân tộc Việt Nam, chúng ta có trách nhiệm cùng chung lo và hô hào toàn dân chống giặc phương Bắc,” tâm thư kết luận. (Ð.D.)

KHÔNG CÓ GÌ QUÝ HƠN ĐỘC LẬP TỰ DO




Không có gì quý hơn độc lập tự do
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
Nó đầu tiên đem râu nó bện vào
Hình xác lão Mao lông lá
Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá
Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa
Không phải xoa đầu mà túm tóc nó từ xa
Nó đứng không yên, tất bật, điên đầu
Lúc rụi vào Tàu, lúc rúc vào Nga
Nó gọi Tàu Nga là cha anh nó
Và tình nguyện làm con chó nhỏ
Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh
Nó tận thu từ quả trứng, quả chanh
Học lối hung tàn của cha anh nó
Cuộc chiến tranh chết vợi hết thanh niên
đương diễn ra triền miên ghê gớm đó
Cũng là do Nga giật Tàu co
Tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó
Súng, Tăng, Tên lửa, Tàu bay
Nếu không, nó đánh bằng tay?
Ôi đó, thứ độc lập không có gì quý hơn của nó!
Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
Nó là tên trùm đao phủ năm nào
Hồi cải cách đã đem tù, đem bắn
Độ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!
Đường nó đi trùng điệp bất nhân
Hầm hập trời đêm nguyên thủy
Đói khổ dựng cờ đại súy
Con cá lá rau nhát nhầu quản lý
Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi ký
Tiếng thở, lời than đan họa ụp vào thân
Nó tập trung hàng chục vạn ngụy quân
Nạn nhân của đường lối " khoan hồng chí nhân" của nó.
Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó
Tự do, không thời hạn đi tù!
Mắt nó nhìn ai cũng hóa kẻ thù
Vì ai cũng đói món nhục nhằn cắn răng tạm nuốt
Hiếm có gia đình không có người bị nó cho đi suốt.
Đất nó thầm câm cũng chẳng được tha
Tất cả phải thành loa
Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Đảng nó
Đó là thứ tự do không có gì quý hơn của nó !
Ôi, Độc lập, Tự do !
Xưa cũng chỉ vì quý hai thứ đó
Đất Bắc mắc lừa mất vào tay nó
Nhưng nay mà vẫn có người mơ hồ nghe nó
Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thực to!
Kỳ Văn Cục

Bài Xem Nhiều