We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 22 May 2012

Năm 1975 Tôi Mang Cái “Triết Lý Củ Khoai” Vào Nhà Tù Cộng Sản

 “Triết Lý Củ Khoai” 


Năm học lớp Đệ Ngũ bậc trung học, tương đương với lớp tám bây giờ, một hôm thằng bạn nhỏ ngồi cạnh tôi thì thầm :
“Tại sao trong tiểu thuyết, mỗi khi có hai người ôm nhau, thì tác giả có đề cập đến hạnh phúc ? Hạnh phúc là cái gì mầy có biết không?”.
Tôi liền tay dong tay rụt rè hỏi giáo sư đang dạy môn nghị luận luân lý :
“Thưa thầy, hạnh phúc là cái gì?”.
Hỏi mà run lắm, vì lỡ ra hạnh phúc là chuyện bậy bạ, thì e lảnh phạt đủ .
Thầy liền ra cho cả lớp một bài luận văn, bình giải câu : “May thay, ngoài hạnh phúc ra, đời còn có cái gì khác nữa.” Thầy còn ghi chú thêm câu viết bằng nguyên văn tiếng Pháp để học trò có thể hiểu rõ hơn. Thầy giảng rằng, hạnh phúc như là cái bóng, mà mọi người trên thế gian nầy đều luôn luôn theo đuổi, cố chạy theo nhưng không bao giờ bắt gặp được cả. Bỡi vậy, cho nên may mắn quá, cuộc đời nầy còn có nhiều thứ khác nữa, để bù đắp vào cái thiếu thốn hạnh phúc, mà con người như chẵng bao giờ tìm thấy, không bao giờ nắm được.
Chúng tôi hiểu mập mờ rằng, hạnh phúc là cái gì đó xa lắm, là như thứ ảo ảnh, mà con người thế gian ai cũng mơ ước, quay quắt đi tìm, và chẵng bao giờ tìm thấy. Tôi thầm nghĩ, thầy bắt chúng tôi bình luận làm chi cái thứ không có và khó khăn , để thêm tốn giấy mực, tốn thì giờ. Thế là cả đám học trò nhi nhô đầu còn cắt tóc trọc, đau khổ nhăn nhó, nặn óc bình giải về hạnh phúc, cái thứ mà chúng mù mờ, chưa ý thức, chưa hiểu nổi vài ba phần trăm ý nghĩa. Thằng bạn ngồi sau lưng, thụi tôi hai cái đau điếng, để phạt cái tội hỏi thầy câu hỏi cắc cớ, làm cho cả lớp phải nhức đầu. Tôi biết tội, ngồi yên. Tôi cứ yên chí là hạnh phúc không có thật trên đời nầy, và không tội gì uổng công tìm kiếm. Dù sách vở, thơ văn, có nói nhiều đến hạnh phúc, tôi e rằng đó là chuyện mơ mộng ao ước hão huyền, chuyện bánh vẽ của những người chuyên làm thơ văn.
Nhưng khi lớn lên, được đọc kinh Phật, kinh Thánh, và nhiều sách triết lý Âu Á như Khổng, Lảo ,Chu… và luôn cả kinh Koran và kinh đạo Bahai nửa, thì tôi tìm cho tôi được một triết lý đơn sơ, mộc mạc, là cái món hổ lốn vắt ra từ tinh túy của các triết lý khác. Tôi tạm gọi là “Triết Lý Củ Khoai”. Vì nó đơn sơ như củ khoai, rẻ tiền , mộc mạc, và dễ tìm thấy như củ khoai trong đời nầy. Triết lý đó được đơm gọn lại trong một câu ngắn ngủi : “Nếu chỉ có một củ khoai thôi, thì hãy nướng nó cho thật thơm mà đớp”. Ý nghĩa của câu đó cũ mèm, hình như ai cũng biết, và có nhiều câu nói tương tự . Cái triết lý đơn giản nầy giúp tôi thấy được rằng, hạnh phúc là cái rất cụ thể, rất gần gủi, bất cứ ai, và bất cứ lúc nào, cũng có thể tìm dược hạnh phúc rất dễ dàng. Ai cho rằng hạnh phúc là cái xa vời, thì vì họ chưa nắm hết phần tinh túy của các triết lý khác, hoặc chưa từng nghe một phần của triết lý củ khoai. Nhiều sách vở khác cũng có nói đến, nhưng người đọc vô tình hoặc cố ý làm ngơ, hoặc biết rất rõ nhưng chẳng bao giờ thực hành.
Năm 1975 tôi mang cái “triết lý củ khoai” vào nhà tù cọng sản. Cộng sản gạt rằng, đi học tập chính trị trong vòng một tháng, cho “thông suốt đường lối của cách mạng” rồi về. Nghe dễ quá, nên bà con miền Nam mắc bẩy. Trong tù, ai cũng nôn nóng, chờ “học tập” cho xong, mà về với vợ với con, vì việc nhà còn trăm chuyện lu bu lắm, cả tháng trời ai mà lo cho. Lo nhất là hai ba tuần đã qua rồi, mà chưa thấy bài vở, chưa thấy học tập chi cả. Không lẽ khóa học phải kéo dài thêm vài tuần? Trong tù, ngoài đau khổ vì thiếu tự do, còn bị cái đói hành hạ, cái lạnh cắt da thịt từng đêm và nỗi khó nhọc hàng ngày khi làm lao động tay chân không quen mà tình trạng sức khỏe thì quá suy yếu. Còn phải đau khổ tinh thần vì làm đi làm lại bản tự khai tự thú, phải tự bịa đặt tỗi lỗi gán cho mình, để được cái gọi là “thành tâm cải tạo”. Nhưng nỗi mong chờ làm cho đám tù nhân phờ phạc mau hơn các nguyên nhân khác. Một hôm đi lao động bên ngoài vòng trại , có anh lượm được bản nháp bức thư của một lính cọng sản, trong đó viết cho cha mẹ ngoài Bắc rằng, dạo nầy con canh gác tù rất nhàn nhả, bọn chúng toàn cả cán bộ cao cấp ngụy quyền. Anh tái mặt và đem lá thư về cho vài người bạn xem, có người xem xong phát khóc vì biết mình đang ở tù chứ không phải học tập chi cả.
Phần tôi, sau một tháng chưa được về, tôi lờ mờ hiểu rằng “có cái gì không ổn đây”. Tôi chuẩn bị tinh thần để đón nhận những gì không thể tránh được. Một hôm, sau buổi cơm chiều, tôi chỉ ngọn đồi bên kia nói với người bạn tù :
“Cứ xem như đó là nơi chôn chúng ta khi tóc bạc lìa đời, và xem đây như là nơi chúng ta phải sống trọn đời còn lại. Hãy tìm và tạo những niềm vui nhỏ nhoi nhất mà chúng ta có được ở nơi nầy. Ráng tìm vui, buồn bả cũng vô ích, mà còn có hại cho sức khỏe.”
Nghe thế, người bạn tù của tôi gần khóc vì sợ. Tôi đem triết lý củ khoai ra giảng giải.
Về sau, nhiều người bạn tù khác gai mắt bực tức vì thấy chúng tôi vẫn tỉnh khô, vẫn thản nhiên vui vẻ cười đùa như không phải đang ở tù, như không phải đang cực nhọc, thiếu thốn, đói khát. Mặc dầu sức khỏe của chúng tôi sút kém rất mau, gầy gò, răng vẫu, mắt sâu. Chúng tôi cứ xem những bữa ăn thiếu thốn kham khổ kia là cao lương mỹ vị, tận hưởng từng miếng nhai nuốt. Khi chúng tôi bắt được con nhái bén nhỏ, ướp chút muối, nướng cho thơm ngậy, tổ chức một bửa tiệc thưởng trăng, xé con nhái làm ba. Ba anh em tù bí mật ăn trong đêm tối bên hè nhà, nhìn trăng chênh chếch, cười với nhau sung sướng và ngâm nhỏ vài đoạn cổ thi. Ngoài những sinh hoạt công khai trong tù, chúng tôi còn tổ chức được các buổi văn nghệ bỏ túi, cấp tốc. Ba bốn tù nhân hẹn nhau ở đám cỏ cao bên cầu tiêu, một người canh chừng, mấy người kia hát “nhạc củ” cho nhau nghe đở ghiền, sửa lại lời hát các bản nhạc của cọng sản, dể châm biếm cười chơi. Anh nào làm được bài thơ đắc ý, đem ngâm nga cho bạn tù chia xẻ, thưởng thức. Những khi đi lao dộng khổ sai như cuốc rẫy, khiêng đất, tôi và anh bạn, hai đứa hai đầu gánh nặng, vừa làm việc vừa đánh cờ tướng không bàn: “Pháo hai bình năm, mã bảy tấn sáu, mã hai tấn ba, xa một tấn một .vân vân.” Mãi suy nghĩ để chuyển quân trong bàn cờ, chúng tôi quên cả nhọc nhằn, cả hôi hám, cả nắng cháy, và quên luôn thời gian . Buổi lao động nhọc nhằn qua đi lúc nào mà không hay .
Chúng tôi chơi cờ không cao, nhưng chơi mãi rồi thành quen, không cần bàn, mà vẫn quần nhau từ sáng đến khuya. Cả những đêm học tập chính trị chán ngắt, chúng tôi ngồi như chăm chú lắm, không ai biết chúng tôi đang chơi cờ không bàn, đang dàn trận, bắt quân, dứ, chiếu, đang chống đở cho khỏi bị chiếu bí. Chúng tôi say sưa với trò chơi , chấp cán bộ cọng sản nói dai, nói dài, nói dở, nói đến khuya. Chúng tôi còn tổ chức các cuộc đua kiến, dấu dế. Bắt dế bỏ vào hộp cho chúng “học tập cải tạo”, cho chúng cắn nhau. Những con ngất ngư sắp chết, chúng tôi thả ra và nói: “Nhờ học tập tốt và thành tâm cải tạo, nhờ ý thức giác ngộ cách mạng cao, và nhờ chính sách khoan hồng của đảng và nhà nước, nay cho về đoàn tụ với gia đình,” Chúng tôi nháy mắt cười với nhau. Chúng tôi tạo những cuộc giải trí nho nhỏ, những buổi văn nghệ bí mật để quên ngày tháng, và thấy lo buồn tan biến đâu cả.
Phương châm của chúng tôi là “không”, không mong ước, không hy vọng gì cả. Không hy vọng thì khỏi thất vọng. Không mong ước thì không bồn chồn nôn nao. Khi thấy vài người bạn tù được thả – theo lối làm kiểng của cọng sản – các anh khác buồn tủi, đau đớn thất vọng cho thân phận của mình, thì chúng tôi vẫn bình tỉnh ngồi đánh cờ, chẳng xôn xao, chẳng bàn tán chi cả. Chúng tôi biết, chưa đến phiên mình, thì có bàn tán xôn xao, đoán mò, suy diễn lạc quan hay bi quan, thì chỉ thêm buồn khổ mà thôi å. Gạt hết ra ngoài tai cho yên lòng. Chúng tôi tập bình thản tâm trí, và luôn tìm cơ hội tận hưởng những thứ hạnh phúc nhỏ nhặt nhất mà chúng tôi có thể có được. Những khi có được một chậu nước nhỏ để tắm, chúng tôi cử hành cái lể tắm, tận hưởng niềm sung sướng khi cảm giác của nước mát chảy trên da thịt, trên mình mẩy, trên tóc tai, và hạnh phúc đến rên lên thành tiếng. Nước tắm trong tù quý như nước cam lồ. Chúng tôi chia cho nhau vài cọng rau hái được, và cảm được sâu xa nỗi hạnh phúc có thêm một miếng ăn trong tù, tận hưởng cái khoái khẩu, an ủi với cái tình bạn chân tình, vì ai cũng đói. Đêm đêm trước khi ngủ, tôi nghe nhiều tiếng bạn tù thở dài não lòng ngao ngán. Có lẽ họ đang lo cho vợ con bên ngoài, giờ nầy không biết làm sao mà sinh sống, mà tồn tại trong một xã hội đổi thay từ gốc rể. Tôi biết rõ, ở trong tù lo ra cho bên ngoài, ở bên ngoài lo vào cho trong tù .Không có ích chi, cũng không giải quyết được việc gì. Không lo cho vợ con bên ngoài, không phải là vô tình bạc nghĩa, mà chỉ là không làm cái việc vô ích mà thôi. Để tránh suy nghĩ và lo âu, mỗi khi vào giường, tôi tìm cách giải một bàn cờ thế, hay làm vài ba câu thơ, cũng có khi ôn lại những kỷ niện đẹp đẻ êm đềm trong quá khứ mà thấy lâng lâng, hoặc ôn lại các chuyện tiếu lâm mà cười một mình trong bóng tối. Nhờ thế mà ngủ thiếp đi rất mau.
Chúng tôi tập coi thường những nhọc nhằn, khó khăn và đau dớn thể xác. Chấp nhận định mệnh khắt khe mà không cần than van. Tinh thần chúng tôi vững mạnh, sáng suốt. Chúng tôi cố gắng ý thức và hưởng thụ những hạnh phúc rất nhỏ từng ngày, từng giờ, từng phút, mà ít người cảm nhận . Triết lý củ khoai đã giúp tôi qua được những tháng ngày tù đày không quá nặng nề, khó chịu từ tinh thần dến vật chất.
Khi ra khỏi tù, sống trong chế độ cọng sản, người người cơ cực, thiếu thốn, sầu thảm, tinh thần bị đe dọa, sinh hoạt bị dòm ngó, rình mò. Trong cái giòng xã hội đó, chúng tôi cùng chung thân phận. Thân phận chúng tôi còn bạc bẻo, yếu kém hơn, thứ phó thường dân bên lề “xã hội chủ nghĩa tiên tiến”. Nhưng nhờ triết lý củ khoai, tôi vẫn tìm được hạnh phúc từng ngày. Hạnh phúc của mỗi sáng dậy sớm, pha một chén trà nóng, uống vào lòng ấm áp, ngâm vài câu thơ, vặn đài phát thanh BBC, VOA nghe nho nhỏ. Để biết biến chuyển quốc tế, tin tức quốc nội mà cọng sản cố tình bưng bít, ngăn chặn, che dấu. Hạnh phúc khi trao đổi tin tức quốc tế, quốc nội với bạn bè, bà con và ước đoán tình hình. Hạnh phúc nhất là cởi trần nằm phơi gió hây hây ngoài công trường, có khi ngủ tới hai ba giờ chiều mới thức dậy. Tôi đem cái triết lý thô sơ đó truyền bá cho vài anh em thân thiết, và khen xã hội cọng sản đã đem đến cho con người sự làm biếng vô cùng tận. Làm biếng cũng là một hình thức hạnh phúc nho nhỏ. Thật lạ lùng, nhà nước cho đến cán bộ to nhỏ, miệng ai cũng lớn lối đại ngôn ca ngợi lao động siêng năng cần mẫn, mà tất cả mọi người đều biếng nhác, tà tà. Đúng là cha chung không ai khóc.
Trong xã hội cọng sản, con người không được sống yên ổn, nay chính sách nầy, mai chính sách khác, thay đổi lung tung, chẳng ai hoạch dịnh cho đời sống riêng mình dược cả. Chúng tôi vẫn tìm được nhiều hạnh phúc trong châm ngôn “không ước mơ, không hy vọng”. Phải dập tắt mọi ước mơ, mọi hy vọng để mà sống, nghe thì như vô lý, nhưng thực vậy. Cứ thuận theo giòng khổ đau mà trôi nổi với tinh thần sáng suốt. Không than van, không kể lể, không bi ai. Khi có cơ hội bắt được niềm vui thì cứ tận hưởng hết mình chút hạnh phúc đang có. Chấp nhận nhưng không buông xuôi cho số mệnh. Tìm lối thoát với tinh thần nhẹ nhàng., lạc quan, sáng suốt. Khi leo lên chiếc thuyền nhỏ bé để tìm đường đào thoát ra khỏi vòng tay cọng sản , chúng tôi cứ tự nghĩ như mình đang đi du lịch. Đề phòng tối đa, nhưng không quá nhiều lo âu sợ sệt. Cũng có sợ, nhưng sợ ở một mức độ nhẹ nhàng, đến nỗi đôi lúc còn cảm thấy thản nhiên và sung sướng, vì biết mình đang trên con đường đào thoát. Có gì mà lo? Nếu bị bắt thì ở tù lại, mà ở tù lâu thì tìm cách vượt ngục. Chiếc thuyền nhỏ đi từ bến sông Sài Gòn về miền Tây, ra cửa Ghềnh Hào. Trên đường đi, chúng tôi gặp nhiều trạm kiểm soát bắn súng kêu vào xét hỏi giấy tờ. Thấy chúng tôi vui vẻ, bình tỉnh quá, công an cọng sản không ngờ chúng tôi đi vượt biên . Như những kẻ ham chơi, chúng tôi thoát ra được hãi phận quốc tế. Thuyền chết máy giữa biển mênh mông nhiều ngày, nhưng sao trong lòng chúng tôi vẫn thấy vui, và còn cảm ơn Trời Phật đã giúp chúng tôi thoát được bàn tay cọng sản độc ác. Có chết cũng vui, thỏa nguyện. Được chết giữa biển trời tự do. Chúng tôi vẫn kể chuyện tiếu lâm, cười đùa và có khi còn cùng nhau ca hát.
Khi may mắn đến được trại tị nạn, thiên hạ ai cũng nóng lòng, ăn không yên, ở không yên, mong được đi định cư sớm. Họ cứ đưa ra giả thuyết nầy, giả thuyết kia để tự gây nên nỗi lo lắng cho chính họ và cho bà con chung quanh. Lo lắng về một bệnh dịch có thể phát ra, và phái đoàn Liên Hiệp Quốc sẽ không dám dến phỏng vấn. Lo lắng quốc tế thay đổi chính sách tị nạn. Họ lo để mà lo, không có đường lối và phương sách giải quyết các mối lo âu đó.
Tôi bảo họ: “Hãy xem những ngày tháng nầy như đi cắm trại nghỉ hè dài hạn bên bờ biển, cơm nước có Cao Ủy Liên Hiệp Quốc nuôi báo cô, chỉ cần cái xà lỏn thôi là đủ lịch sự như mọi người, cứ vui vẻ nhẫn nại chờ ngày đi dịnh cư” . Không ai nghe lời tôi, ngày ngày họ họp nhau bàn tán, uyên bác suy diển, bày dặt đủ tin đồn dể gây cho nhau lo âu thêm, rồi đêm về mất ngủ thở dài thở ngắn. Phần tôi, thì lên đồi mắc võng nằm ngủ mơ màng trong gió hiu hiu, thưởng thức tiếng chim ca, nhìn dám mây mỏng lơ lửng bay qua bầu trời xanh, khi nóng thì nhào xuống biển nô giởn với sóng nước mát dượi, rồi nằm dài trên cát. Chán thì chơi vài ván cờ tướng, nằm nghe nhạc “chùa” vẵng từ các lều lân cận có máy hát. Buổi chiều về chòi, ăn một bụng no, uống ly trà, họp bạn bè, kể chuyện tiếu lâm, vui cười vang rân. Đêm nhóm vài cành thông khô đốt lửa ngồi quanh nhắc chuyện Việt Nam, chuyện cổ tích, chuyện vui lạ trong đời mỗi người. Nhiều người ngứa cổ, ca hát, ngâm thơ, cuộc vui kéo dài mãi đến khuya như một thời thanh bình nào đó ngồi bên lửa trại. Tôi thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng thanh thản. Không bận tâm lo âu sinh kế, thì giờ tự do không ai bó buộc, không có chuyện khẩn cấp phải làm, không ưu tư về tiền bạc, trong túi không có một xu, không bị công an dòm ngó, đe dọa, khủng bố, và không có bổn phận, trách nhiệm gì cả. Thảnh thơi, vui thú. Cuộc đời có lẻ chưa bao giờ có được những ngày tháng thần tiên như vậy. Sẵn đó, mà có mấy ai cảm nhận được ?
Một anh bạn trẻ đã nghe lọt tai cái triết lý củ khoai, đã cùng tôi gọi cái đảo tị nạn là miền đất thần tiên vô ưu. Nhưng với đa số, thì họ gọi dảo nầy là “Buồn Lo Bi Đát” đọc trại ra từ tên đảo là Pulau Bidong, họ cho là nơi chật chội, thiếu thốn, nóng nực, chờ mong, khổ sở, lo lắng. Tôi khó truyền bá cái triết lý củ khoai ra rộng rải, vì người nghe sẽ cho tôi là thằng khùng. Không ai tin câu nói của tôi rằng: “Dù có nóng lòng lo âu đến mấy, cũng không thể đi định cư sớm hơn một phút, mà dù tà tà vô lo đến đâu, cũng không chậm đi định cư hơn nửa giờ.” Tôi xem thời gian tại trại tị nạn như nửa năm đi cắm trại, còn sướng hơn là đi cắm trại. Trở về với thiên nhiên, quần xà lỏn, ở trần, đi chân đất, ngủ gốc cây, nằm trên cát biển, không lo âu sinh kế, và trong túi không có một đồng xu, mà cũng chẳng cần tiền bạc làm chi. Tôi chắc chắn trăm phần rằng, tôi là người sung sướng nhất đảo, vì tôi nhìn thấy được điều sung sướng, tôi cảm nhận được cái hạnh phúc to lớn thực sự tôi đang có. Còn đa số thì không thấy, không cảm được.
Tôi đến Mỹ, lang thang đi tìm việc, lội tuyết ngập nửa ống chân, rả cẳng, gió buốt lạnh cắt da thịt. Trong lòng vẫn vui, vẫn sung sướng, vì biết mình là kẽ may mắn, đang sống đời tự do. Đa số bà con bạn bè giờ nầy đang khắc khoải sống trong áp bức, xiềng xích gông cùm của cọng sản. Nhiều bạn bè đã ra đi, nhưng không đến, đã chết giữa biển khơi,chết trong rừng sâu, bị bắt bớ tù đày, hành hạ. Biết bao nhiêu triệu kẽ mong được lội bảo tuyết đi tìm việc như tôi mà không được. Tôi may mắn thế nầy, thế thì sao mà lòng không rộn rã niềm vui, ca hát cùng gió, cùng tuyết, cùng đất trời trắng phau phau .
Nhờ xông xáo, chỉ hơn mười ngày sau khi đến Mỹ, tôi tìm được một chân phụ bếp trong tiệm ăn Tàu. Làm việc hơn 15 tiếng mỗi ngày, làm không ngơi nghĩ. Cắt rau, gọt khoai, chặt thịt, xẻ cá, lạng tôm, chùi nồi, rửa bát, lau nhà, liền tay liền chân suốt ngày từ sáng sớm cho đến khuya mịt. Di chuyển, nhảy nhót trong cái khu bếp sực nức mùi dầu ăn, tôi nghĩ có lẽ những cao thủ võ lâm khổ luyện bí kíp chờ ngày xuống núi tranh hùng trong các tiểu thuyết kiếm hiệp, cũng chuyên cần đến thế mà thôi. Trong lòng tôi cũng tràn ngập vui sướng, hạnh phúc, vì mới đến miền đất lạ chưa được bao lâu, mà đã tự lập và sinh sống được. Tôi cũng tự phục mình, suốt đời ngồi văn phòng, mà thích nghi được việc lao động rất dễ dàng . Ông chủ tiệm rất bằng lòng cái vui vẻ, yêu đời, chăm chỉ của tôi. Một khuya trên đường về, tuyết phủ mênh mông, băng qua công viên tối, tôi trượt chân té ngữa nằm dài . Nhìn lên trời thấy trăng vằng vặc sáng với ngàn sao long lanh. Tôi thấy trời đất đẹp quá, cuộc đời đáng yêu vô cùng, và thân thể khoan khoái vì cái xương sống được nằm trong thế nghỉ ngơi sau hơn mười mấy giờ lao động tay chân. Bao nhiêu mệt nhọc trong thân thể như chảy loảng tan biến, chạy thấm vào nền tuyết sau lưng. Tôi nằm yên rất lâu ngắm trăng, và ngâm vài câu cổ thi ca ngợi trăng sao. Giá như có ai thấy được cảnh nầy, chắc họ tưởng tôi điên khùng. Cái lần té nầy, làm tôi bong gân, không đi dược, phải nghỉ làm, nhờ đó mà tôi có thì giờ, tìm ra được một công việc trong nghề cũ.
Khi đi làm việc, đôi khi gặp những cấp chỉ huy dốt nát, hoặc đồng sự kém cỏi mà lương cao hơn mình, tôi không lấy đó làm điều bất mãn, thắc mắc như nhiều người khác. Vì công ty thì của tư nhân, họ muốn thuê ai, giỏi dốt , trả lương cao thấp là quyền của họ. Mình chấp nhận làm việc, thì rán làm tròn bổn phận của mình, làm tốt tối đa. Nếu không bằng lòng với đồng lương, thì cứ tìm nơi khác khá hơn. Vã lại, đất nước của họ, thì ưu tiên chút đỉnh dành cho họ là phải. Mình ganh tị thì hóa ra là kẻ không biết điều . Tổ tiên họ đã đổ xương máu ra khai phá, để bị đâm chết, lột da đầu, bệnh hoạn. Biết bao nhiêu thế hệ đã đóng thuế, xây dựng nên những tiện nghi ngày hôm nay. Mình là kẻ may mắn nhảy xổm vào chia phần. Thì cũng cứ vui mà hưởng cái phần chưa được hoàn toàn bình đẳng đang có.
Qua những cảm nhận, so sánh hàng ngày, tôi dễ dàng tìm được cho mình cái hạnh phúc của tâm hồn yên ổn. Ở sở, tôi gắng tạo cho mình một môi trường vui vẻ, thân thiện, cởi mở. Để cảm thấy tám giờ trong ngày là thời gian dể chịu, vui, hạnh phúc, chứ không phải là thời gian ” đi cày” khổ nhọc như nhiều người quan niệm. Mình chấp nhận công việc để được lảnh lương, thì dể trả lại, ráng sức làm việc. Tập yêu thích công việc, làm việc với tinh thần vui vẻ, dù công việc có lập đi lập lại nhàm chán, thì cứ nghĩ rằng sướng quá, công việc quen tay, dễ dàng, khỏi phải suy nghĩ nhiều, khỏi phải lo âu sợ làm sai, khỏi phải năn nỉ hỏi ai. Cứ yên tâm mà làm tới. Thế thì không phải sung sướng , hạnh phúc sao ? Biến cái văn phòng của sở làm, thành một nơi ấm cúng, vui vẻ, yêu thích, thì đời mình có giá trị, hạnh phúc phong phú hơn nhiều. Những khi gặp khó khăn trắc trở, gặp những thay đổi bất thuận lợi , tôi cứ bình tỉnh chấp nhận chuyện không may, và tự bảo rằng, cuộc đời nầy như một chuổi kết hợp giửa cái may mắn và xui xẻo, giửa hạnh phúc và đau khổ , giửa thuận lợi và trắc trở. Thì cứ từ từ mà giải quyết, sẵn sàng chấp nhận cái kết quả xấu nhất. Thế là yên tâm, và đôi khi cũng nhờ cái yên tâm, mà công việc được thuận buồm xuôi mái hơn.
Sống ở đất nước lạ, lòng hoài hương làm nhiều người thương nhớ không nguôi, làm đau nhức con tim. Tôi biến tình cảm đó thành một thứ an ủi dịu dàng, một thứ hạnh phúc êm đềm khi nhận được thơ nhà, thơ bạn bè. Những giúp đở nho nhỏ cho người cùng khổ bên quê nhà là một thứ an ủi cho những giây phút mệt nhọc khó khăn trong công việc nơi quê người.
Những buổi sáng, khi chuông đồng hồ rền rỉ đánh thức dậy đi làm, nhất là những sáng thứ hai ngày mùa đông rét mướt tối tăm, nhiều người cảm thấy quá mệt nhọc, quá khó chịu, và họ “giả như” hôm nay được nghỉ thì sướng vô cùng. Còn tôi, thì mỗi sáng thức dậy với tràn ngập niềm vui, biết hôm nay ta sống thêm một ngày trong thế giới tự do, hôm nay ta còn công ăn việc làm, chưa thất nghiệp. Thế thì lòng đã phơi phới, sá chi đông giá lạnh lẻo tối tăm. Con đường đi đến sở, nhạc trong xe dịu dàng rải rắc khắp không gian. Có lần tôi bị thất nghiệp, buổi sáng thức dậy, tận sâu thẳm trong lòng tôi vẫn lâng lâng niềm hạnh phúc lạ kỳ, với ý nghĩ rằng, nhờ thất nghiệp mà còn được ngủ nướng, muộn màng, nằm dã dượi, nhìn nắng ấm dịu dàng len qua song, trải lên chiếu giường. Chốc nửa, sẽ nằm đọc truyện, uống trà, nghe nhạc cổ điển êm dịu. Chiều đi câu bên hồ. Tối nay thức khuya xem phim muộn về đêm, khỏi phải sợ ngủ gục trong sở. Việc chi mà quá lo âu về kinh tế gia đình, khéo co giản nhu cầu theo hoàn cảnh, thì không việc gì phải lo,. Vả lại, công việc làm, thì cửa nầy đóng, cửa kia sẽ mở, đâu đến nỗi chết đói mà sợ.
Nhiều người hỏi tôi sao không mua nhà để được trừ thuế mà cứ sống trong nhà thuê chật chội. Tôi trả lời là tôi đang mua hạnh phúc. Hạnh phúc mua được rẻ hơn tiền đóng thuế. Mua cái nhà khi chưa vững chắc về tài chánh là mua cả khối lo lắng lớn lao vào thân, làm mất đi cái an bình quý báu của cuộc sống. Nhiều người, vì mua nhà, sợ mất việc, cho nên hèn cả con người. Khi tôi đủ sức mua nhà mà không phải lo âu vì nợ nần, thì cũng có nhiều bạn bè bà con hỏi, sao dư khả năng để mua những căn nhà lớn hơn, khu sang trọng hơn, mà lại mua căn nhà nhỏ. Tôi nói với họ là tôi không có nhu cầu sang trọng, căn nhà nhỏ cũng đủ cho gia đình tôi trú ngụ yên ấm. Nhà càng lớn, càng phải chăm sóc ï quét tước . chùi dọn nhiều, sưả chửa nhiều, mất thì giờ hưởng thụ những thú vui khác của cuộc đời. Lại nợ nần nhiều thêm lo lắng, có hại đến hạnh phúc bình thường. Căn nhà nhỏ của chúng tôi, nếu chẳng may cả hai vợ chồng thất nghiệp, cũng chẳng có chút bối rối nào . Có thể, tôi không khôn ngoan trên nhản quan kinh tế, nhưng tôi chắc chắn không sai lầm chút nào trên quan điểm hạnh phúc nhân sinh. Vợ chồng chúng tôi thường nói với nhau, nếu bây giờ có thêm vài triệu đồng tiền mặt, thì có lẻ đời sống chúng tôi cũng chẳng thay đổi gì hơn. Cũng không ăn dược nhiều hơn một miếng, cũng không ngủ được một lúc hai giường. Thức ăn thì bò, heo, gà, tôm, cua, cá, rau cải, bất cứ thứ nào cũng thừa khả năng mua. Không cần phải giàu lắm mới mua được. Ngồi ăn trong nhà hàng sang trọng đắt tiền, chắc chi ngon miệng hơn ngồi chồm hổm bên góc đường húp riêu.
Vợ tôi thường trách tôi bạn bè quá đông, bạn tốt cũng đông mà bạn xấu cũng đông . Tôi thì thấy không ai hoàn toàn tốt, mà cũng không ai hoàn toàn xấu. Đã là con người thì có xấu tốt lẫn lộn. Chơi với bạn thì chỉ nên nhìn vào cái tốt bạn có, đừng để ý đến cái xấu . Ngay cả bản thân mình, cũng đầy cả nết hư tật xấu mà chưa chừa được. Chắc chắn, cũng không ít người chê bai sau lưng mình, nhạo báng mình, mà mình không biết đó thôi. Nếu họ có chê trách mình, thì họ cũng đúng phần nào dưới nhản quan của họ. Bởi vậy, tôi thường để vài giờ tự chế diễu mình, ghi lên giấy những lố lăng, những kỳ cục, những khả ố của mình. Để mình thấy rõ mà tha thứ cho cho mình, tha thứ cho người khác dễ dàng hơn.
Thế mà người gần gũi tôi nhất, thân thiết nhất, là vợ tôi, thường chống báng cái triết lý củ khoai nhiều nhất. Nhưng nàng đâu hiểu, những hạnh phúc bình thường tràn đầy mà gia đình tôi thực sự có được, cũng nhờ cái triết lý củ khoai ấy. Thường thường ít ai thấy và cảm được những hạnh phúc mà họ đang có , chỉ khi mất đi rồi, mới nhận chân ra, và chép miệng tiếc thương. Nhiều khi vợ tôi làm những điều không phải, nói những lời khinh bạc, tôi không nổi giận la hét làm dữ như những người khác. Tôi thầm bảo, nhiều người đàn bà còn tệ hơn vợ mình cả trăm lần, mình phải chấp nhận cái tương đối để vui sống. Và lại, mình có hoàn toàn đâu mà buộc người phối ngẫu của mình phải hoàn toàn. Thế là mọi sự đều qua.
Điều tôi thường hay nghĩ đến là nếu. Nếu tất cả sự thực hôm nay là giấc mộng, sáng mai thức giấc, thấy mình đang còn nằm trong nhà tù cọng sản, thì thật có nhiều điều điều đáng ân hận và tiếc. Và nếu đời là một giấc mơ, thì sao chúng ta không mơ cho thật đẹp .


Tràm Cà Mau

Không có tín ngưỡng nào chấp nhận: Nuôi gấu để giết lấy mật?

Xin Lương Tâm Nhân Loại Hãy Xót Thương Loài Gấu
 
Bs Thú Y Nguyễn Thượng Chánh
.
Hầu như đối với tất cả dân tộc Á châu nói chung và Việt Nam nói riêng, mật gấu được xem như là một linh dược, một loại thuốc huyền diệu vô cùng quý báu, có thể chữa được rất nhiều bệnh tật và giúp chúng ta bồi dưỡng sức khỏe một cách mau chóng.

Tuy nhiên, đó cũng chỉ là những điều nghe được qua lời đồn đại mà thôi, chớ thật sự ra ít có ai đã có kinh nghiệm về mật gấu, đó là chưa kể đến vấn đề mật gấu thật và mật gấu giả nữa...

Thật vậy, mật gấu đã được Trung Quốc sử dụng như một dược liệu từ hơn 2000 ngàn năm nay rồi.

Phía Đông y và y học cổ truyền thì hết lời tán tụng và thường đề cao sự lợi ích của mật gấu trong việc chữa trị.
Trích hút mật từ gấu nuôi ở một trại gấu của Việt Nam
Trích hút mật từ gấu nuôi ở một trại gấu của Việt Nam

Ngược lại, phía Tây y tuy cũng nhìn nhận mật gấu có một vài tính chất trị liệu nào đó nhưng họ cũng không đánh giá quá cao mật gấu. Mật gấu là một mặt hàng rất hiếm quý và vì lẽ nầy mà giá cả của nó cũng cao vút tận mây xanh.

Con buôn tại Á châu và cả tại một số nước Tây phương đã không bỏ lỡ cơ hội vàng ngọc nầy mà thổi phồng mật gấu lên để làm giá hầu trục lợi... Có thể đường dây buôn lậu mật gấu cũng như sừng tê giác một phần do phe nhóm xã hội đen kiểm soát.

Muốn có mật gấu thì thợ săn phải vào rừng giết gấu để lấy mật, đồng thời cũng bắt luôn cả gấu con đem về thành bán lại cho người ta nuôi để lấy mật sau nầy.

Điều kiện nuôi gấu cũng như cách rút mật vô cùng dã man, tàn nhẫn vô nhân đạo và rất đau đớn cho con vật. Quả thật đây là một thảm họa chung của loài gấu. Không sớm thì chầy loài động vật nầy cũng sẽ bị tuyệt chủng mà thôi.

Gấu là loài thú được công ước quốc tế bảo vệ. Việc săn bắt gấu và khai thác gấu để rút mật là trái phép và đã bị nhiều tổ chức quốc tế như CITES (Convention on International Trade in Endangered Species) cực lực tố cáo cũng như các Tổ chức Bảo vệ Động vật Hoang dã như WSPA (World Society for the Protection of Animals) và Tổ chức Động vật Á châu (Animals Asia Foundation) lên án thậm tệ.
 
http://www.onevoice-ear.org/ressources/rapport/rapport_ours_chine.pdf
Nuôi gấu để lấy mật
Đầu những năm 80, Bắc Hàn đã nảy ra sáng kiến trước tiên về việc nuôi gấu để lấy mật. Thường là các thợ săn vào rừng rình bắt gấu con lúc gấu mẹ rời hang để đi kiếm ăn. Nếu gấu mẹ trở về bất thình lình thì sẽ bị bắn chết. Gấu con đem về thành phố và được bán lại cho các chủ nuôi. Sau thời gian nuôi dưỡng từ một hai năm thì gấu bắt đầu bị rút mật.

Năm 1983, Nam Hàn nối gót theo Bắc Hàn và mở trại nuôi gấu.

Đến năm 1985, tới phiên Trung Quốc và năm1993 thì Việt Nam cũng nhảy vào việc khai thác gấu để lấy mật.

Nuôi gấu để lấy mật đã trở thành một kỹ nghệ tại một số quốc gia ở Á châu mà đặc biệt là Trung Quốc, Việt Nam và Đại Hàn.

Theo WSPA, hiện nay tại Á châu có lối 12.000 gấu đen bị nuôi giam trái phép để rút mật.

Mật gấu có chứa chất gì?

Hoạt chất chính của mật gấu là chất Tauro Ursodeoxycholic Acid (UDCA). Chất nầy do gan sản xuất ra để giúp vào việc tiêu hoá thức ăn. Mật được tích trữ trong túi mật (gallbladder) nằm dính vào lá gan. Chỉ có loài gấu ngựa mới sản xuất được một số lượng UDCA đáng kể mà thôi.

Ngoài gấu ra, UDCA cũng còn được thấy ở một số thú vật khác. Nhật Bản là quốc gia đầu tiên đã tổng hợp được UDCA vào năm 1954.

Ngày nay, UDCA được tổng hợp từ mật bò hay từ mật heo thu lượm trong lò sát sanh để thay thế mật gấu. UDCA được thấy bán trong các pharmacies dưới những tên như Ursa, Ursofalk, Ursodiol (Actigall), Ursolvan, Destolit, Urdox, Ursogal, Ursotan... Các thuốc nầy được sử dụng để trị các bệnh về gan như giúp làm tan sỏi mật và trị chứng xơ gan. Thí nghiệm lâm sàng đang được thực hiện để chữa trị bệnh viêm gan C và cancer.

Gs Clifford J. Steer thuộc University of Minnesota cũng thí nghiệm sử dụng chất UDCA tổng hợp để trị bệnh thần kinh Huntingtons disease và bệnh Alzheimers disease. Theo Gs, thì chúng ta cũng có thể tổng hợp được UDCA mà không cần phải sử dụng đến các phần lấy từ súc vật.

Mật gấu trị được bệnh gì?

Nói chung, phía Đông y cho rằng mật gấu rất tốt để chữa trị được rất nhiều bệnh tật.

Theo Hải Thượng Lãn Ông, thì mật gấu có tính hàn, làm giảm nhiệt, bớt co giật, giải độc,trị kinh phong ở trẻ con, trị đau bụng, trị bệnh trĩ, thoa bên ngoài để trị mụn nhọt sưng đau, bóp với rượu để trị chấn thương bầm dập té ngã.

Gs Đỗ tất Lợi: mật gấu là một vị thuốc quý để chữa những bệnh đau dạ dầy, đau nhức, giúp tiêu hóa, giải độc, hoàng đản, chữa đau mắt, xoa bóp những chỗ đau do té ngã hay bị thương...

Theo Bs Phó đức Thuần, Viện y học cổ truyền VN, mật gấu ngoài những công dụng chữa trị những bệnh vừa được nêu trên, nó cũng rất tốt để trị các bệnh về mắt, vàng da, đau răng lở miệng, viêm khớp và các bệnh ký sinh trùng. Điều cần lưu ý là mật gấu kỵ thai.

Theo Phó Gs Đỗ khắc Hiếu, Viện Công Nghệ Sinh Học VN: công dụng của mật tùy thuộc vào từng loại gấu nuôi. Tốt nhất là mật của gấu ngựa vì có chứa một hàm lượng cao nhất về chất Tauro ursodeoxycholic acid ( UDCA), có tác dụng chữa được xơ gan.

Ngược lại, mật gấu chó thì chứa quá nhiều chất Chenodeoxycholic Acid (CDCA). Chất nầy dùng để bôi ngoài da thì rất tốt, nhưng nếu uống vào có thì thể độc cho gan và gây xơ gan... Cũng theo Bs Hiếu khi uống mật gấu chó, chất CDCA sẽ kết hợp (conjuguate) với một số vi khuẩn của ruột già để tạo ra chất lithocholic acid là chất độc hại gan (hepatotoxic), có thể làm xơ gan.

Uống mật gấu coi chừng… bị viêm gan
http://ykhoa.net/yhoccotruyen/baiviet/29_068.htm
CDCA còn có thể thấy hiện diện trong mật của loài vịt, ngan và ngỗng.

Bởi lý do nầy, uống mật gấu chó hay mật vịt có thể có làm tổn thương gan.

Lithocholic acid was present in the serum of three patients with, jaundice and, in smaller amounts, in two healthy adults. This bile acid occurs naturally in human feces but induces cirrhosis of the liver when fed to a wide variety of experimental animals. The finding of lithocholic acid in blood is of interest because of its possible role in injuring human liver.

J.B Carey Jr. G. Williams.Lithocholic Acid in Human-Blood Serum
http://www.sciencemag.org/cgi/content/abstract/150/3696/620
Theo Tây y, thì mật gấu hay nói rõ hơn là chất UDCA trong mật gấu có tác dụng bảo vệ gan, chữa viêm xơ gan (primary biliary cirrhosis), giúp làm tan sỏi mật (gallstone), hạ các chất mỡ trong máu, trị viêm gan tự miễn (autoimmune hepatitis), và phối hợp với thuốc khác trong việc điều trị cancer ruột già.

Mật gấu không có tính chất trợ dương (aphrodisiac).

Mật gấu có trị được cancer không?

Gs TS Lê Văn Thảo (Hội Ung Thư Hà Nội) rất dè dặt về vấn đề nầy. Theo Gs Thảo, thì sừng con tê giác và mật gấu chỉ có tác dụng làm lưu thông khí huyết giúp bệnh nhân cảm thấy khỏe hơn, ăn uống khá hơn mà thôi. Chớ chưa có tài liệu nào khẳng định hai thứ nầy chữa được ung thư .

“PGS Thảo nhấn mạnh: Ung thư vú là một bệnh dự phòng được, không nhất thiết phải để người bệnh tử vong oan uổng. Ông cũng phản đối việc khẳng định sừng tê giác và mật gấu có thể chữa khỏi bệnh ung thư.

“Sừng tê giác và mật gấu chỉ có tác dụng lưu thông khí huyết giúp người bị ung thư cảm thấy cơ thể khoẻ hơn và ăn uống tốt hơn mà thôi. Chứ chưa có tài liệu nào khẳng định, hai thứ này chữa được ung thư”.(Trích Ung thư vú tăng đôt biến.Khám chữa bệnh, bài thuốc, y học, y khoa)

http://www.khamchuabenh.com/read.php?175
Theo Gs Đỗ khắc Hiếu (Viện Công Nghệ Sinh Học VN), thì chất UDCA của mật gấu ngựa có tác dụng làm thay đổi tế bào ung thư giúp các loại thuốc trị cancer dễ ngấm vào.

Qua tra cứu trong Internet, người gõ có thấy một khảo cứu đăng trong MedsCape đề cập chất UDCA đã được dùng thí nghiệm trong việc chữa trị bệnh cancer ruột già (colorectal). Kết quả rất khả quan.

Ursodeoxycholic Acid May Protect Against Colon Cancer
http://www.medscape.org/viewarticle/452326
April 15, 2003 — Ursodeoxycholic acid (UDCA) protects against colon cancer in patients with ulcerative colitis (UC) and primary sclerosing cholangitis (PSC), according to the results of a follow-up from a randomized trial published in the April issue of Gastroenterology

Bs Phó Đức Thuần (Viện Y học Cổ truyền VN) nói chúng ta nên dè dặt trước tin đồn là mật gấu có thể trị được cancer. Vấn đề nầy hoàn toàn thiếu cơ sở khoa học, nên cần phải hết sức thận trọng. Theo Bs Thuần, thì dùng mật gấu trong việc chữa trị cancer cũng có thể rất tốt vì mật gấu làm tăng sức miễn dịch và hỗ trợ các thuốc trị liệu phía Tây y.

Đắt còn hơn vàng


Theo Hiệp hội bảo vệ động vật hoang dã trên thế giới (WSPA/2002), một túi mật gấu (gallbladder) săn trong rừng được bán lậu tại Canada, Nga và Trung Quốc với giá là 650$... Tại Đại Hàn giá có thể leo lên đến 10,000$, trong khi tại Nhật bản túi mật gấu được bán với giá 252$/ gram...Tại Việt Nam, thị trường mật gấu rất thay đổi. Lúc cực thịnh năm 2000 -2002, giá 1cc mật gấu nuôi bán lẻ vào khoảng 250,000 đồng. Có lẽ giá cả hiện giờ là 60,000 -70,000 đồng cho một cc?

Giá bán lẻ thay đổi tùy theo từng quốc gia, tùy theo từng vùng và tùy theo lúc. Thông thường thì giá một túi mật gấu rừng đắt hơn giá túi mật lấy từ gấu nuôi... Tại Trung Quốc, trong tình trạng nuôi giam, mỗi con gấu có thể sản xuất được 2kg bột mật khô/năm. Giá 1kg bột mật khô tại Trung Quốc là 5,000 $/kg và tại các quốc gia khác là 15,000 $/kg. Người ta tin tưởng rằng mật gấu rừng tốt hơn mật gấu nuôi.

Gấu đen bắc Mỹ có túi mật nặng trung bình từ 25-30gr. Gấu Á châu túi mật nặng khoảng 60gr.

Mật gấu thật thì giá đắt hơn vàng trong khi chất UDCA tổng hợp từ mật bò được bán với giá thật bèo lối chừng vài chục dollars cho một kg.

Không những chỉ có mật gấu mà thôi, đôi khi con buôn còn tàn nhẫn vô nhân đạo hơn nữa đến mức chặt rời hai bàn tay của con vật đem bán để thiên hạ nấu cháo ăn cho bổ (?). Giá bán tại Đông nam Á là 700 $/một bàn tay gấu mà Đông y còn gọi là hùng chưởng.

Theo lời truyền tụng trong dân gian, đây là món chỉ dành cho vua chúa ngày xửa ngày xưa dùng mà thôi.

Cháo bàn tay gấu là một trong số tám món của bát trân và gồm có: nem công, chả phượng,Tây ngu bì (da con tê giác nhưng là phần nằm ở bên trong gần nách nên không quá cứng), hùng chưởng (bàn tay gấu), gân nai, môi đười uơi, vòi voi và yến sào. Đúng là làm vua cũng sướng thiệt, ăn toàn là đồ chiến địa không hà.

Không biết có đại gia VN nào đã xực các món nầy chưa, thử kể nghe chơi.

Tình hình tại Bắc Mỹ

Poaching of black bear in Canada by Đuc Nguyen-Univ of California, Irvine June 1997
http://www.dbc.uci.edu/~sustain/global/sensem/nguyen97.htm
Vài năm trước đây, các thanh tra có đến xét một số tiệm thuốc Bắc tại một vài thành phố lớn của Canada và Hoa Kỳ. Đó là Toronto, Montréal, Vancouver, Markham, Richmond, San Francisco, Chicago, Washington DC và New York... Kết quả cho biết, trong số 33 tiệm thuốc tại Canada thì có 67% có bán thuốc làm từ mật gấu nuôi tại Á châu, 6% có bán bột mật gấu, và 9% có bán túi mật khô.

Theo luật lệ hiện hành thì việc nhập cảng ,tồn trữ túi mật gấu, mật gấu xuất phát từ những trại nuôi gấu, và dược phẩm có chứa mật gấu đều là bất hợp pháp hết.

Tại Hoa Kỳ, các sản phẩm trên hình như dễ mua hơn phía Canada. Trong số 32 tiệm thuốc Bắc bị xét hỏi, thì có hết 84% tiệm có bán thuốc làm từ mật gấu, 12,5% tiệm có bán bột mật gấu làm từ gấu nuôi, và có 15% tiệm có bán túi mật gấu khô còn nguyên vẹn.

Các nhà khoa học của WSPA vừa sáng chế ra được một dụng cụ dùng để xét nghiệm xem coi món hàng là mật gấu thật hay giả (bear detection test kit) hoặc có chứa mật gấu hay không. Nguyên tắc dựa trên sự xác định protein của mật gấu. Thử nghiệm có thể được làm ngay tại chỗ và cho biết kết quả dương tính (+) hay âm tính (-) trong vòng 5 phút giống như nguyên tắc thử thai vậy. Máy đã được đem trình làng trước đại hội quốc tế do CITES tổ chức tại la Hague, Hòa Lan năm 2007 vừa qua.

Richard Blake -Test kit targets crual bear trade-BBC
http://news.bbc.co.uk/2/hi/science/nature/6742671.stm
Canada,Úc châu, Malaysia và một số quốc gia khác đã bắt đầu sử dụng dụng cụ trên để xét nghiệm mật gấu trong các tiệm thuốc Bắc. Giá bán của dụng cụ vào khoảng 50$.

Hiện thời đàn gấu sống trong thiên nhiên tại Canada và Hoa Kỳ được ước lượng ở vào khoảng 600.000 con. Phần lớn là loại gấu đen Bắc Mỹ (Ursus americanus, American black bear). Loài thú nầy được xếp nằm trong danh mục I của CITES. Đây là loại động vật cần được bảo vệ để tránh nguy cơ bị tuyệt chủng. Việc săn bắn và mua bán đổi chác được quy định rõ rệt và kiểm soát rất gắt gao.

Tại Bắc Mỹ, mỗi năm có vào khoảng trên 40.000 gấu bị sát hại do săn bắn hợp pháp.

Over 40,000 bears are killed each year for trophies and for pest control. Many are poached for their gall bladders.

http://www.wspa-usa.org/Images/Bear%20Factsheets_tcm21-22045.pdf
Số thú bị săn lậu để lấy mật thì không thể biết được là bao nhiêu con. Đây là nỗi lo ngại rất lớn của những cơ quan bảo vệ thiên nhiên Canada. Sự kiện gấu đen vùng Đông Nam Á càng ngày càng hiếm đi đã thúc đẩy con buôn lần lần chuyển hướng sang Bắc Mỹ để tìm nguồn cung cấp mật gấu. Sau khi giết được gấu người thợ săn thường có đường dây bán lại mật gấu cho những người Trung Quốc sống tại Vancouver chẳng hạn, với giá lối 150$ cho một túi mật.

Tình hình tại Việt Nam

Việt Nam bắt đầu nuôi gấu để lấy mật từ năm 1993.

Gấu con được các thợ săn bắt từ trong rừng và đem lén về thành phố bán lại cho những nơi khai thác gấu để rút mật. Đôi khi gấu cũng được con buôn nhập lậu từ Lào. Đây là một hình thái kinh doanh “trái phép bị luật pháp cấm” nhưng vẫn thấy đầy rẫy, càng ngày càng bành trướng thêm lên từ Bắc chí Nam...

Trên 95% gấu nuôi là gấu ngựa (Ursus Thibetanus, moon bear, Asiatic black bear). Số còn lại là gấu chó (Ursus Malayanus, Helarctos Malayanus, sun bear)... Hai loại gấu nầy không thể sinh sản trong điều kiện giam hãm được. Cả hai đều thuộc diện động vật cần phải bảo vệ vì có nguy cơ bị tuyệt chủng và nằm trong danh mục I của CITES. Mỗi trại nuôi có từ 5 -10 con nếu là trại nhỏ, và trại lớn có thể có tới 80-90 con gấu.

Gấu được nuôi khắp nơi loạn xạ, thậm chí một số cơ quan cũng nuôi gấu đến đỗi nhà cầm quyền phải ra quyết định các cơ quan chính phủ và các tổ chức TP HCM không được nuôi giữ động vật hoang dã trong khuôn viên công sở.

Đây chưa kể là những kẻ giàu có, những đại gia quyền thế hoặc có gốc bự trong xã hội VN hiện giờ, thường có mode nuôi vài con gấu trong nhà để bắt le cho thiên hạ lé mắt chơi và cũng để tự khẳng định giai cấp của mình. Nuôi em, nuôi chim và nuôi cá là lỗi thời rồi. Ngày nay, phải nuôi thú vật hoang dã như cọp và gấu, rắn càng dữ càng hiếm thì càng tốt và nhất là không được đụng hàng với người khác mới ngon. Đó mới đúng điệu là người sành chơi (?).

Theo tài liệu của tổ chức Once Voice, thì chỉ riêng vùng Hà Nội có đến 700 con gấu được phân bố trong 200 trại. Theo ông Hà Công Tuấn cục phó Cục Kiểm Lâm (BộNN&PTNT) cho biết, năm 2003 có hàng ngàn con gấu đang được nuôi trái phép. Việc nuôi gấu là vi phạm công ước CITES về buôn bán các loài động thực vật hoang dã đã nguy cấp, mà Việt Nam đã ký kết cùng với 171 quốc gia khác. CITES bắt buộc Việt Nam phải tìm cách giải quyết vấn đề gấu nuôi, bằng không thì sẽ bị mất quyền xuất cảng các mặt hàng như: san hô, trai tai tượng, trăn con, khỉ đuôi dài, ếch đông lạnh và cá sấu.

http://vexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2003/01/3B9C47B0
Thường thì gấu bắt đầu bị rút mật khi đạt được một tuổi và mật bị rút trung bình mỗi năm 4 lần, hoặc có khi nhiều hơn. Gấu bị nhốt thường trực trong những chuồng sắt chật hẹp. Đây là một cực hình, là nỗi kinh hoàng và là sự đau đớn mà con thú phải thường xuyên chịu đựng.

Tính ra trong cả nước hiện có lối khoảng 5.000 con gấu được nuôi để lấy mật.

Cách rút mật theo kiểu VN có vẻ “khoa học” hơn so với những kiểu đượcTrung Quốc thường áp dụng hiện nay.

Tại Việt Nam, trước khi rút mật người ta đánh thuốc mê cho gấu ngủ đi để dễ làm việc.

Một chuyên viên nạp một ống thuốc mê Ketamine (Special K) có gắn sẵn kim ở đầu vào một ống tube dài. Ketamine được thổi xuyên qua ống tube và bay cắm phập vào thân con vật. Vài phút sau thấm thuốc, con gấu sẽ lảo đảo và té một cái rầm trong chuồng sắt.

Video:Rút mật gấu tại Viêt Nam (3 phút)
http://www.youtube.com/watch?v=h3mTlT1iYe8
Theo các người bên nhà, thì khi lưỡi gấu thè qua một bên đó là dấu hiệu nó đã mê rồi. Ketamine là loại thuốc gây mê ngắn hạn. Thuốc nầy vẫn thường được sử dụng trong lĩnh vực thú y tại Bắc Mỹ. Gấu được lôi ra khỏi chuồng, trói lại, và người ta dùng máy siêu âm ultrasounds rà tới rà lui trên bụng gấu để xác định vị trí của túi mật.

Sau khi xác định rõ túi mật trên màn ảnh, người ta dùng kim dài 20 cm đâm vào túi mật để rút mật. Vấn đề nhiễm trùng, abcès, viêm túi mật,viêm màng bụng (peritonitis) có thể xảy ra sau khi rút mật nếu nơi đâm kim vào hoặc dụng cụ không được khử trùng kỹ lưỡng. Con vật đôi khi chết vì bị nhiễm trùng.

Lỡ thú bệnh quá nặng cũng chả sao, con vật sẽ bị làm thịt, bàn tay bị cắt ra để bán cũng kiếm được bộn bạc. Mặc dù chính phủ VN đã công bố luật lệ rõ ràng trong vấn đề nuôi gấu để lấy mật, nhưng cũng vẫn còn rất nhiều nơi tiếp tục nuôi gấu như thường một cách vô tội vạ.

Nhà hàng và quán ăn, quán nhậu thì vẫn công khai quảng cáo rượu mật gấu ông uống bà trẻ lẫn bà già đều khen.

Trước áp lực của CITES vào năm 2005 vừa qua,VN đã cho gắn vi mạch chip điện tử cho lối trên 4000 con gấu nuôi. Mục đích để dễ kiểm soát số gấu nuôi, ngăn ngừa tình trạng thay thế gấu thường xuyên bằng những gấu mới mua để bổ xung đàn gấu... Chip, mua của Đức với kinh phí tài trợ của tổ chức WAR.Vi mạch nhỏ như hạt gạo được gắn dưới da nơi vai gấu và có ghi đầy đủ lý lịch cần thiết của con vật. Trung bình thời gian gắn chip và làm test coi chip hoạt động có được tốt hay không, cũng phải mất 45 phút cho mỗi con gấu,và lẽ dĩ nhiên con vật cần phải được đánh thuốc mê trước đó. Có nơi phải cần sự hộ tống của công an để chuyên viên mới làm nhiệm vụ gắn chip được an ổn.

Tại miền Nam, các gấu khác lần lần sẽ được gởi đến trại cứu hộ gấu ở vườn quốc gia Cát Tiên (Cat Tiên National Park). Những gấu bị săn bắt trái phép sẽ bị thu giữ và đưa về chăm sóc nuôi dưỡng ở vườn quốc gia nầy nằm giáp giới giữa ba tỉnh Đồng nai, Lâm đồng và Bình phước, cách Sàigòn 145km về phía Bắc và cách Đàlạt 195km về phía Nam... Đây là khu dự trữ sinh quyển của Việt Nam, nơi có 51 loài thú, chim, bò sát, lưỡng cư, có tên trong danh sách đỏ Việt nam đang sinh sống, đặc biệt nhất là có giống tê giác một sừng hay Javan rhinoceros (Rhinoceros sondaicus)) rất hiếm thấy. Tại đây, cũng có trên 9000 dân cư thuộc nhiều sắc tộc thiểu số dang sinh sống với những tập tục canh tác rẫy đặc biệt của họ. Nạn khai phá rừng trái phép và săn bắn lậu là những trở ngại đe doạ sự vẹn toàn và chức năng của vườn quốc gia Cát Tiên. Gần Sàigòn hơn thì có trạm cứu hộ Củ Chi do WAR tài trợ cũng có thể nhận một ít con gấu để săn sóc và nuôi dưỡng cho con vật cho lại sức trước khi đem thả chúng vào vườn quốc gia U Minh Thượng.

http://vnexpress.net/Vietnam/khoa-hoc/2005/03/3B9DC321/
Giải quyết vấn đề gấu coi vậy mà không phải dễ đâu. Kinh nghiệm của Đại Hàn cho biết là nuôi gấu để lấy mật đã bị cấm từ năm 1993 nhưng ngày nay trong xứ họ vẫn còn 110 trại với lối 1600 con gấu được nuôi ngoài vòng kiểm soát của chính phủ.

Luật lệ rất rõ ràng nhưng việc có áp dụng được lời cam kết hay không là một chuyện khác mà chúng ta sẽ thấy sau đây qua lời tường thuật của báo chí bên nhà.

Năm 2006 vừa qua, Bộ NN&PTNT đã ban bố thêm qui định mới về việc khai thác kinh doanh mật gấu. Cho phép nuôi gấu nhưng cấm bán mật gấu.Vậy mật gấu sản xuất ra để làm gì? Chắc các qui chế nầy được ban bố cho vui mà thôi. Có thực tế không? Có áp dụng được không? Đó là ý nghĩ của rất nhiều người trong xứ đã phát biểu qua các báo điện tử.

Theo một cán bộ kiểm lâm TP HCM cho rằng, việc cấm lấy mật gấu có thể thực hiện được nhưng đòi hỏi có nhiều thời gian. Cấm lấy mật gấu và kinh doanh sản phẩm nầy là nhằm mục đích bảo vệ tốt đàn gấu, còn chuyện thực thi qui định nầy như thế nào phụ thuộc cách làm ăn, cách phối hợp của các cơ quan chức năng, tùy các địa phương, v.v...

http://vietnamnet.vn/xahoi/doisong/2006/06/580835/
Tuy nói vậy, nhưng chúng ta vẫn “hy vọng” tình hình gấu tại Việt nam sẽ được cải thiện khả quan hơn với sự ra đời của Trung tâm Cứu hộ Gấu Tam Đảo (Vỉnh Phú) hồi tháng 2/2008. Trung tâm Cứu hộ Tam Đảo nằm ở miền Bắc và do Tổ chức Động Vật Á Châu (Animals Asia Foundation) phối hợp với Cục Kiểm Lâm Việt Nam, thực hiện theo mô hình Trung Tâm Cứu hộ Gấu Tứ Xuyên (Trung Quốc). Hiện Trung tâm Tam Đảo đã thu nhận trong giai đoạn đầu 80 gấu, và sẽ tăng lên 200 con trong giai đoạn tới. Vừa qua tỉnh Kiên Giang cũng đã ký thoả thuận với Tổ chức Wildlife At Risk (WAR) và Quỹ Bảo tồn Gấu Thế giới để thực hiện công trình xây dựng một trung tâm cứu hộ gấu tại Hòn Me, thuộc Huyện Hòn Đất với kinh phí nửa triệu dollars. Trung tâm bắt đầu được xây dựng từ 2/2008 đến 12/2010.

“Trong 3 tháng đầu năm (2012), Trung tâm cứu hộ gấu tại Hòn Me (H.Hòn Đất, Kiên Giang) đã cứu hộ, nuôi dưỡng 29 cá thể động vật hoang dã bị săn bắt, vận chuyển, mua bán trái phép, gồm: 9 con gấu ngựa, 3 con gấu chó, 1 con khỉ đuôi lợn, 10 con vượn má vàng, 5 cu li, 1 con đại bàng biển. (Minh Khoa)

http://www.tinmoi.vn/tin-van-09042012-05849815.html

Animals Asia Foundation cho biết là, Việt nam hiện chỉ còn trên 100 con gấu đang thật sự sống trong thiên nhiên mà thôi. Nếu quả thật như thế thì buồn năm phút cho quê hương xứ sở lắm. Lại thêm một mất mát khác nữa!

A second life for Vietnam's bile bears
From Peter Shadbolt, CNN

December 20, 2011
http://edition.cnn.com/2011/12/13/world/asia/vietnam-bear-farms/index.html
CNN viết về nạn nuôi gấu hút mật ở Việt Nam

Ngay trên vị trí nổi bật nhất của CNN hôm nay là bài báo viết về nạn nuôi gấu để hút mật ở Việt Nam. Dưới đây là bản lược dịch, cho thấy một góc nhìn của người nước ngoài về nạn hút chích mật gấu ở nước ta.
http://www.zing.vn/news/the-gioi/cnn-viet-ve-nan-nuoi-gau-hut-mat-o-viet-nam/a136538.html

Tình hình tại Trung Quốc

Việc nuôi gấu bên Trung Quốc đã trở thành một kỹ nghệ có sự bao che của nhà nước ở phía sau. Trung quốc hiện có trên 200 trại gấu với lối 7.000 con gấu đen (moon bear) nằm rải rác trong 6 tỉnh. Có nhiều trại rất quy mô với số gấu nuôi trên 200 - 300 con cho mỗi trại.
http://protectionanimale.com/bears2.htm
Gấu bị nhốt riêng biệt trong lồng sắt chật hẹp bẩn thỉu, xếp thành từng giải dài trong những trong những gian chuồng to lớn. Cách lấy mật vô cùng dã man và rất đau đớn dối với loài gầu.

Có nhiều cách rút mật: Họ có thể gắn thường trực vào túi mật một ống catheter bằng kim loại hoặc bằng latex (catheter technique), đầu kia của catheter ló ra ngoài khỏi thành bụng 2-3cm, được khoá lại và chỉ mở ra lúc hút mật mà thôi. Có khi catheter được nối thẳng vào một túi chứa. Vì chuồng quá chật hẹp, con vật không thể nào xoay trở được hết. Khi lấy mật, người ta tra ống dẫn vào catheter. Mỗi ngày rút được lối100cc mật.

Đôi khi con gấu bị giải phẫu, dùng màng treo ruột (mesentery) khâu lại thành một đường ống mạch lươn nối túi mật ra tới bên ngoài bụng (fistulae or free dripping technique). Mật nhỏ ra phía ngoài bụng và chảy vào một túi nhựa thu hứng gắn vào khung sắt nằm dưới lồng. Vết mổ tại bụng gấu vẫn để trống, mục đích là để mật dễ dàng chảy ra ngoài. Đường mạch lươn rất dễ bị tắc nghẽn bất thình lình nên cần phải được soi để khai thông, thường là hai lần trong một ngày.

Để cho kết quả tốt hơn, một vỉ sắt rắn chắc thường được gài cứng phía trên thân con vật xuống phiá dưới cho gấu không cục cựa được. Nhịp độ rút mật thường là hai lần trong ngày. Lấy mật một cách man rợ thiếu vệ sinh như thế làm cho gấu rất dễ bị nhiễm trùng. Tỉ lệ tử vong rất là cao. Điều kiện bị giam hãm vô cùng tàn nhẫn khắc nghiệt cộng với sự đau đớn, khiếp sợ cùng cực khiến con vật thay đổi tâm tánh, trở nên điên dại, hung dữ, la hét tối ngày, cắn phá lồng sắt, đập đầu vào chuồng đến bị thương, mặt mày bầm dập trầy trụa hết...thật là tội nghiệp. Trong điều kiện như thế gấu sống tối đa 10 năm thay gì 30 năm nếu nó sống trong rừng.

Ngày xưa trước khi có vụ nuôi gấu để lấy mật, mức tiêu thụ hàng năm về mật gấu tại Trung Quốc là 500 kg, ngày nay mức nầy đã tăng lên 4000kg/năm.

Trung Quốc mỗi năm sản xuất trên 7000kg mật gấu. Đây là con số quá lớn quá thừa cho nhu cầu thật sự của họ. Trớ trêu thay Trung Quốc, Đại Hàn và Nhật Bản cũng là ba quốc gia có mức tiêu thụ UDCA tổng hợp nhiều nhất thế giới, trên 100 tấn /năm.

Nên nhớ là gấu đen của Trung quốc nằm trong danh mục I của CITES. Đó là những loài động vật cần được tuyệt đối bảo vệ và sản phẩm của nó không được đem bán ở các quốc gia khác.

Tin đau lòng: Gấu mẹ giết con rồi tự tử

Trích trang mạng Thuvienhoasen
http://www.thuvienhoasen.org/D_1-2_2-64_4-13636_5-50_6-1_17-130_14-2_15-2/
“Dư luận Trung Quốc đang xôn xao trước một sự việc đặc biệt: một con gấu mẹ ở trại nuôi gấu lấy mật đã cứu con của nó khỏi cuộc sống bị hành hạ bằng cách bóp chết con rồi tự tử.

Những con gấu này bị nuôi nhốt ở một trang trại gấu ở một khu vực hẻo lánh thuộc Tây Bắc Trung Quốc. Gấu bị lấy mật hàng ngày để làm thuốc. Các phương tiện truyền thông Trung Quốc đưa tin gấu bị nhốt trong những chiếc lồng cực nhỏ gọi là “lồng nghiền” vì chúng không có đủ chỗ để cử động và bị nghiền bẹp theo nghĩa đen.

Mật được lấy bằng cách chọc một lỗ rò vào bụng gấu và túi mật. Vì lỗ này không bao giờ liền lại nên con vật sẽ bị mắc vô số bệnh nhiễm trùng, bị khối u, bị ung thư và cuối cùng là chết vì viêm phúc mạc. Không chỉ bị nhốt trong chuồng, gấu còn bị cầm tù trong một cái áo bằng thép vì chúng thường xuyên tự tử bằng cách tự moi ruột do không chịu nổi đau đớn.

Một người làm việc tại trang trại thay cho bạn mình đã chứng kiến toàn bộ sự việc và nói với tờ Reminbao.com rằng những gì xảy ra ở trang trại gấu thật vô nhân tính.

Nhân chứng này cũng khẳng định rằng một con gấu mẹ đã xổng chuồng khi nghe thấy tiếng con nó gào thét sợ hãi trước khi một nhân viên chọc kim vào bụng nó để hút mật. Những công nhân làm việc ở trại gấu hoảng sợ chạy mất khi thấy con gấu mẹ lao đến bên con.

Không thể giải thoát con khỏi sự giam cầm, gấu mẹ đã ôm con nó rồi bóp chết con vật nhỏ. Sau đó, nó buông con ra và đập đầu vào tường tự tử.

Nhiều thầy thuốc đông y Trung Quốc đã lên án việc sử dụng mật gấu trong việc trị bệnh vì có những loại thuốc rẻ hơn có dược tính tương tự có thể được dùng thay cho mật gấu.

Mật gấu thường được dùng để chữa nóng trong, sốt cao, bệnh gan và đau mắt”.
LinhVũ

(Theo AsiaOne)
Mother bear kills cub and then itself

http://www.asiaone.com/News/Latest+News/Asia/Story/A1Story20110805-292947.html

Mật gấu thật sự có cần thiết cho chúng ta không?

Câu trả lời là không!.

Từ trước tới nay khoa học đã nghiên cứu rất tường tận về mật gấu và họ đã tìm ra được hoạt chất chính của mật gấu là chất UCDA rất tốt cho hoạt động của gan, giúp trị xơ gan và đồng thời có thể làm tan sỏi mật. Thế thôi!.

Chưa có khảo cứu nào nói mật gấu chữa trị được cancer cả. Chính Bs NVK ở Hà Nội đã uống mật gấu ngựa do chính ông ta nuôi để tự chữa bệnh cancer gan của mình. Kết quả có vẻ khả quan trong một hai năm đầu nhưng rồi sau đó ông ta vẫn chết vì chứng bệnh ác nghiệt nầy.

Mật gấu không có tác dụng chữa ung thư
http://pda.vietbao.vn/Suc-khoe/Mat-gau-khong-co-tac-dung-chua-ung-thu/70051954/248/

“Bác sĩ N.V.K ở đường Hàm Tử Quan (Hà Nội) được phát hiện ung thư gan khi trên tầng 5 nhà ông đang nuôi 5 con gấu ngựa sung sức.

Sẵn nguồn mật gấu, BS K thường xuyên sử dụng điều trị bệnh. Mỗi ngày ông dùng 1 – 2cc.Kết quả ban đầu thật kỳ diệu.

Năm 2005, khi tới thăm BS K, ông cho biết cảm thấy khỏe hơn, hình ảnh khối u qua phim chụp đã teo lại gần như không nhìn thấy. Trong khi đó, theo chẩn đoán của nhiều đồng nghiệp đầu ngành ung bướu, lẽ ra ông đã qua đời từ nửa năm trước.

Thực tế, BS K còn dùng nhiều phương thuốc cổ truyền điều trị ung thư khác như linh chi, xạ đen… Tuy nhiên, tác dụng của mật gấu vẫn được đặt lên hàng đầu. Nhiều người cho rằng nguyên nhân do BS K có điều kiện dùng nhiều và dùng liên tục.

Tuy nhiên, đầu năm 2006 chúng tôi nhận được tin BS K qua đời. Khối u kỳ thực vẫn phát triển và di căn. Mật gấu đã không cứu sống được ông.” (Trích Vietbao.vn)

Ngày nay chất UCDA được tổng hợp rất dễ dàng từ mật bò, bán rất rẻ và dễ tìm trong các pharmacie, vậy tại sao cần phải giết gấu làm gì.

Ursodeoxycholic acid goes by the trade names Actigall, Ursosan, Egyurso( Egyphar Egypt), Urso, and Urso Forte. In Italy and Switzerland, it is marketed under the name Deursil. In Mexico it is marketed in capsules of 250 mg under the name Coric by Mexican pharmaceutical Landsteiner Scientific.

Ursodeoxycholic acid can be chemically synthesized and was brought to market by the Montreal-based Axcan Pharma in 1998which continues to market the drug.

The drug reduces cholesterol absorption and is used to dissolve (cholesterol) gallstones in patients who want an alternative to surgery. The drug is very expensive, however, and if the patient stops taking it, the gallstones tend to recur if the condition that gave rise to their formation does not change. For these reasons, it has not supplanted surgical treatment by cholecystectomy.

It is the only FDA approved drug to treat primary biliary cirrhosis (Wikipedia)

Con buôn thiếu lương tâm và chính phủ của một số nước ở Đông Nam Á vẫn biết rõ những điều nói trên,nhưng họ cố tình nhồi sọ dư luận, thổi phòng công dụng của mật gấu lên vì đây là một món hàng quá béo bổ đem lại quá nhiều xu cho họ. Đến nay, kỹ nghệ khai thác gấu để lấy mật đã sản xuất ra được một khối lượng mật quá lớn, vượt xa nhu cầu thật sự trong dân chúng. Mật gấu thừa thải không còn dược sử dụng trong trị liệu mà lại bị phí phạm đem sử dụng trong những việc vô bổ không cần thiết như thêm vào trong savon, shampoo hay pha vào rượu được quảng cáo là rất effet để bồi dưỡng sức khỏe cho mấy ông ...

Chính các nhà đông y lỗi lạc tại Hồng Kông và Bắc Kinh cũng xác nhận là có hơn 54 loại thảo dược rẻ tiền và rất dễ tìm trong các tiệm thuốc Bắc, có thể dùng được để thay thế các tính năng trị liệu của mật gấu.

We definitely do not have to use bear bile as it can be replaced by herbs which are cheaper too.

( Dr Sun Ji Xian, The Chinese Association of Preventive medicine. Beijing, China).

Herbal alternatives have the same effects-So why kill the animals?

(Dr Ho Ka Cheong, President HonKong Chinese Herbalist Association Ltd).

Kết luận

Gấu đã phải chịu lắm đọa đày. Không những chỉ bị rút mật, chặt tay mà thôi, gấu con còn bị bẻ răng, rút móng, xỏ mũi rất đau đớn để bắt làm trò nhảy múa, làm xiếc như tại Ấn độ .

Video: Bear fighting with little kid
http://www.youtube.com/watch?v=HG49o9qgI5I
Tại Pakistan, gấu còn bị đem ra cho cắn lộn với chó dữ để cho dân chúng tiêu khiển và đánh cá sát phạt lẫn nhau.
Video: Thatta Dogs And Bear Fight
http://www.youtube.com/watch?v=SJIDoXB1FXU
Xin lương tâm nhân loại hãy xót thương dùm loài gấu! Hãy chấm dứt ngay việc khai thác gấu để lấy mật.

Chắc có lắm bạn sẽ mỉm cười khi đọc mấy dòng ruồi bu kiến đậu trên và lầm bầm xổ thầm tiếng Đan Mạch trong bụng...sanh mạng, nhân phẩm, nhân quyền, giá trị con người còn bị họ coi thường, chà đạp như cỏ rác, rồi còn dùng bạo lực thẳng tay trấn áp người dân và giới tu hành thấp cổ bé miệng mà cái tội duy nhất là khát vọng rất chính đáng đòi hỏi được quyền sống trong một xã hội có, tự do, công bằng và thật sự dân chủ, vậy sá gì loài gấu, chỉ là một con vật quèn mà thôi...

Video: Sư cô Tây Tạng tự thiêu
http://www.youtube.com/watch?v=9j61Put5k9Y
Kết luận

Để chấm dứt, người gõ xin mạn phép được dùng những lời của Ts Võ Thanh Liêm, một nhà khoa học lỗi lạc tại Úc châu đã viết trong bài: “Mật gấu và sự tàn ác trong xã hội quanh ta”, đăng trong website Thư Viện Hoa Sen:

(T.S. Võ Thanh Liêm B.A., B.Sc. (Hons.), Ph.D.

Viện sĩ Hàn Lâm Viên Khoa Học Nữu Ước, Hàn Lâm Viện Khoa Học Nhân Văn Hoàng Gia Việt Nam, Chuyên gia Nghiên cứu Tế bào Phôi Viện Nghiên Cứu Douglas Hocking Research Institute, Honourary Research Associate Monash University, Australia.)
http://www.thuvienhoasen.org/ddpp-matgau.htm
...“ Đức Thích Ca Mâu Ni thương xót tất cả chúng sanh. Dưới mắt Phật tuy muôn loài có hình dạng khác nhau nhưng có cùng nguyên thủy nguồn gốc và chịu chi phối bởi luật luân hồi nhân quả. Chúng sanh tùy theo tạo nghiệp ác hoặc duyên lành mà luân hồi kiếp này sang kiếp khác trong sáu cõi khổ. Cõi khổ thì vô cùng. Trong phạm vi bài viết này tôi xin nêu lên một cảnh khổ vì sự tàn ác không đáng phải có và cần phải chấm dứt ngay tức khắc vì sự vô nhân đạo cùng cực của nó”.

Tham khảo

-Journal of ethnobiology and ethnomedicine-Bear bile: dilemma of traditional medicinal use and animal protection
http://www.ethnobiomed.com/content/5/1/2
-Bs Thú y Nguyễn Thượng Chánh. Sừng tê giác và sự tàn ác của con người
http://www.thuvienhoasen.org/D_1-2_2-168_5-50_14-1_6-2_17-64_4-16170_15-1/
Montreal, 2012

CHỦ ĐỀ BOAT PEOPLE : Sống và Thực Hiện Ước Mơ

Sống và Thực Hiện Ước Mơ


Bạn thân mến,http://saigontimesusa.com/bai/thuyennhan/images/thongbao1.jpgHơn 30 năm ở Mỹ, bạn và tôi đã bắt đầu đi vào cái tuổi “ngũ thập tri thiên mệnh”. Nhớ lại ngày nào chân ướt chân ráo mới tới Mỹ vào lứa tuổi 20. Thời gian đi mau quá phải không bạn? Vào những năm 79, 80, khi vừa thoát khỏi cảnh vượt biển hãi hùng đến được trại tị nạn, bạn và tôi đã từng thấp thỏm lo âu không biết mình sẽ được cao ủy tị nạn chấp thuận cho quy chế tị nạn và được đi định cư ở nước nào đây? Sau bao nhiêu năm chờ đợi ở đảo, cuối cùng chúng ta cũng được đi định cư ở Mỹ, mang theo trong lòng bao nhiêu ước mơ, hoài bão, và mơ ngày được trở lại quê hương khi đất nước mình thật sự được dân chủ, tự do và người dân có được một đời sống hoà bình và yên ấm
Ở xứ Mỹ nhiều cơ hội, tôi và bạn đều mơ có một ngày được ra trường đi làm và kiếm được nhiều tiền, chúng ta sẽ mua xe, mua nhà, đi chơi nghỉ hè ở những nơi nổi tiếng như Hawaii, Paris, Luân Đôn, Úc châu, Ai Cập, Thái Lan, Singapore, Đại Hàn, Trung Hoa. Tôi còn mơ được trở thành người nổi tiếng, nắm giữ nhiều chức vụ quan trọng trong chính quyền của Mỹ. Bạn thì mơ được làm một diễn giả có sức thu hút mà khán thính giả phải trả tiền để được nghe bạn thuyết trình. Tôi mơ viết sách và sách của tôi sẽ bán chạy như tôm tươi. Chúng mình cứ mơ mộng mãi và ước mơ càng ngày càng lớn hơn.
Nhưng rồi chúng ta phải quay cuồng với đời sống sinh viên, ra trường xong thì lo đi kiếm việc làm, lập gia đình, lo cho con cái, cha mẹ, anh em. Thắm thoát đã hơn 30 năm trôi qua. Chúng ta sắp đi vào cái tuổi vàng về hưu, nhưng mà có bao giờ chúng ta nhìn lại chính mình, xem mình đã thực hiện được phần nào những ước mơ của mình ở lứa tuổi 20 chưa?  Tôi đã phần nào thực hiện được giấc mơ của tôi. Bạn cũng vậy phải không? Bạn đã leo lên được nhiều chức vụ cao cấp trong sở làm của bạn. Lương của bạn bây giờ đã thành 6 con số. Bạn có hơn một tháng nghỉ hè mỗi năm. Bạn đã đi du lịch rất nhiều nước. Bạn đã thành công còn hơn một người Mỹ sinh ra ở trên đất nước này. Bạn có một căn nhà để ở và nhiều căn nhà cho mướn. Bạn đi xe hơi mới và đổi xe mới mỗi 3 năm. Quỹ về hưu, tiền tiết kiệm của bạn trong hãng đủ để cho bạn và gia đình sống thoải mái ít nhất 20 năm nữa. Bạn có tất cả những gì mà một người Mỹ bình thường mong muốn trong cuộc đời của họ. Nhưng bạn ơi, hình như bạn còn thiếu một thứ. Bạn có biết thứ gì không?

Đã lâu lắm rồi hình như bạn không còn thói quen đọc báo Việt Nam, dù là báo giấy hay báo trên mạng. Bạn không quan tâm đến những gì xảy ra ở Việt Nam nữa. Bạn cho rằng bạn không cần biết đến những gì mà người Việt Nam phải chịu đựng trên quê mẹ của bạn. Bạn muốn trở thành một con khỉ 3 không : không thấy, không nghe, không nói những gì liên quan tới Việt Nam. Bạn đã quên những ngày lênh đênh trên biển, bạn van vái Phật Trời giúp bạn được bình yên đến bến bờ, bạn hứa sẽ ăn chay niệm Phật, làm việc phước thiện, giúp người nghèo để đền ơn các đấng thiêng liêng đã che chở cho bạn. Bạn đã làm được bao nhiêu điều bạn đã hứa rồi? Hình như còn ít lắm, phải không?

Bạn đã quên những nỗi nhục nhằn mà tên công an của nhà nước Việt Nam đã hạch sách bạn khi bạn phải lấy tên tuổi của người Hoa để đi vượt biển và phải chung cho chủ tàu 15 cây vàng để đổi lấy một chỗ ngồi trên chiếc tàu vượt biên bé nhỏ, 9 phần chết, 1 phần sống. Bạn đã quên những ngày bạn đi vượt biên thất bại phải ở tù mất mấy tháng, phải đút lót cán bộ mấy cây vàng mới được thả ra. Bạn ơi, xin bạn đừng quên Việt Nam ngày nay, bà con thân thuộc, bạn bè của bạn vẫn đang từng ngày vật lộn với lạm phát phi mã để kiếm miếng ăn. Con cháu của bạn phải cầm cố nhà cửa để có tiền đóng cho công ty dịch vụ để có được 1 công việc lao động làm người giúp việc nhà ở Đài Loan, và trở thành một nạn nhân của việc buôn người, buôn lao động của chính quyền Việt Nam, không có ngày về. Và 2 năm trước đây, gia đình người bạn thân của bạn đã bị quấy nhiễu, bắt bớ, làm khó dễ vì chính quyền muốn tịch thu nhà cửa của anh ấy, cuối cùng anh ta cùng gia đình đã cuốn gói chạy qua Thái Lan xin tị nạn. Hiện giờ họ đang trốn chui trốn nhủi ở Thái Lan vì sợ bị chính quyền Việt Nam qua Bangkok bắt lại. Bạn có thể ngồi yên hưởng thụ được không khi bạn bè, người thân của bạn đang từng ngày khắc khoải chờ cao ủy tị nạn chấp thuận qui chế tị nạn. Bạn có thể coi như không thấy , không biết gì được không khi bạn có thể đi chơi Las Vegas, nướng tiền vào cuộc thử thời vận đỏ đen để mua vui được một vài giờ, trong khi người thân của bạn chỉ cần 100 đô là sống cầm hơi được 1 tháng ở Thái Lan ?

Bạn ơi, hãy mở lòng ra 1 chút đi bạn nhé. Mình không cần làm gì to lớn đâu bạn à. Mỗi tuần bạn đọc báo Việt Nam online 1 lần thôi. Bạn hãy chia sẻ tiền lương một giờ làm việc của bạn thôi cũng đủ làm ấm lòng vài người đồng hương của bạn đang khốn khổ trong trại tị nạn ở Thái Lan. Hãy giúp cho người phụ nữ Việt Nam không còn bị chà đạp nhân phẩm khi phải đi lao động ở nước ngoài. Hãy làm một chút gì đó cho đất nước mình, cho dân tộc mình thoát khỏi cảnh nhục mất nước vào tay Trung Hoa một ngày không xa đâu bạn ạ.

Giấc mơ tuổi trẻ của bạn và của tôi vào những năm 1980 bây giờ là lúc để chúng ta thực hiện những ước mơ đó, trước khi chúng ta quá già, không còn sức khỏe để làm nữa. Tôi và bạn chỉ mong chúng ta sống cuộc sống có ý nghĩa, làm được nhiều điều cho mọi người. Xin bạn hãy mở lòng ra, và đừng ngồi yên nữa bạn nhé. Mời bạn hãy tham gia các sinh hoạt cộng đồng của người Việt Nam nơi bạn sinh sống và hãy dạy cho con cháu của bạn làm một người Việt Nam đúng nghĩa bạn nhé.

Hẹn bạn thư sau.

Phong Lan

http://www.machsongmedia.com/doisong/phongcachsong/674-song-va-thuc-hien-giac-mo.html

Một ngày cho Quê hương, một ngày cho Việt Khang tại Bắc CA. ngày 20/5/2012

Cuộc biểu tình trước lãnh sự quán (LSQ) Việt Cộng và LSQ Trung Cộng tại thành phố San Francisco đã diễn ra lúc 11 giờ sáng đến 1 giờ trưa ngày 20 tháng 5 năm 2012 quy tụ trên 300 người từ các thành phố San Jose, San Francisco, Oakland, Sacramento, Stocton v.v.. Cuộc biểu tình mang chủ đề “Một ngày cho quê hương, một ngày cho Việt Khang” do nhóm Thanh Niên Sinh Viên Việt Nam Bắc California đứng ra tổ chức được đông đảo các tổ chức hội đoàn và đồng hương tham gia. 
Khoảng 1 giờ trưa cùng ngày, mọi người rời thành phố San Francisco để đến thành phố San Jose để tiếp tục chương trình bằng cuộc đi bộ rước đuốc lửa Việt Khang đã bắt đầu lúc 2:30 tại khuôn viên và hội trường của Independence High School. 
Chương trình gồm có lễ dâng hương lên bàn thờ tổ quốc và phát biểu của các vị Hoà Thượng Thích giác Lượng, ông Chu Tấn, ông Mai Khuyên, ông Nguyễn Phú. Đặc biệt trong buổi này có sự hiện diện của tổng giám đốc và phó tổng giám đốc đài truyền hình SBTN là nhạc sĩ Trúc Hồ, và LS Anh Tuấn. 
Xen kẽ là chương trình văn nghệ do Biệt Đoàn Lam Sơn trình diễn được nhiều tràng pháo tay tán thưởng của trên 200 lượt người tham dự.
“Một Ngày Cho Quê Hương, Một Ngày Cho Việt Khang” đã kết thúc lúc 6 giờ chiều cùng ngày. Mỹ Lợi tường thuật từ Bắc California.

Tội Ác VGCS :Dân Oan Trần thị Ngọc Anh bị kết án 15 tháng Tù về tội "VC CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT”

Dân Oan

TRẦN THỊ NGỌC ANH


http://2.bp.blogspot.com/-OjMVuNuz6zQ/T7DIpP3PH3I/AAAAAAAALmQ/I10u8zoGQWQ/s1600/Copy+of+DSCF2921_3.JPG




LÃNH TỤ MÚA ĐÔI ĂN MỪNG CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT
http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2010/05/18/HCM-cong-du-11.jpg





Dân Oan Trần thị Ngọc Anh, Tỉnh Bà Rịa –
Vũng tàu đã bị tòa án Hà Nội kết án 15 tháng Tù về tội
“gây rối trật tự công cộng”
Người Hà Nội đưa tin
Sáng nay, ngày 20 tháng 01.2009 Tòa Án Nhân Dân Hà Nội đã kết án Dân Oan  Trần thị Ngọc Anh, Tỉnh Bà Rịa –Vũng Tàu với 15 tháng Tù về tội „ gây rối trật tự công cộng“ theo điều 245 khoản 1 của Bộ luật Hình sự.
Chi Trần thị Ngoc Anh, dân oan thuộc tinh Bà Rịa Vũng Tàu, cách đây gần 3 tháng đã cùng với bà con dân oan tại các tỉnh Miền Nam ra Hà Nội khiếu kiện.. Gia dình chị đã bị chính quyền Tỉnh Bà Rịa – Vũng tàu cưỡng chiếm. Họ đã bán cho những Việt kiều từ nướcc ngoài về để làm vuờn trồng cây ăn trái.
Chị đã nhiều lần ra Hà nội để gõ cửa các cơ quan phụ trách về chống tham nhũng, nhưng lần nào cũng bị từ chối không tiếp nhận đơn của chị, và họ yêu câu chị về địa phương dể khiếu nại. Chị Ngoc Anh đã bị công an thanh phố Hò chí Minh cũng như công an tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đánh đập chị một cách dã man, nhưng bạo lưc đã không làm cho chị lùi bước.
Cách đây gần 3 tháng chị lại ra Hà nội để khiếu kiện, lúc chị đứng truớc cửa nhà Thủ tướng việt gian Nguyễn tấn Dũng định tự thiệu để phản đối hành động, cướp nhà cướp đất của gia đình chị, liền sau đó chị bị công an Phường Quán Thánh – Hà nội bắt. Tại đồn công an phường Quan Thánh, chị Ngoc Anh đã bị đám công an  thay nhau tra tấn chị bằng mọi phương tiện, nào là dùng doi diện, rồi treo người chị lên, bọn chúng nó dùng báng súng Ak đánh vào người chị dến lúc chị ngất đi. Khi chúng thấy chị gần chết thì chúng nó đem chị vào Trạm xá tại Hỏa lò – Hà nội, vì những vết thương của chị quá nặng, suốt hơn một thang trời chị Ngọc Anh chỉ ăn được cháo. Chồng chị từ Bà Rịa Vũng tàu đã nhiều lân gọi điện thoại ra công an Phường Quán Thánh để hỏi tin tức về chị Ngoc Anh, nhưng công an Phương Quán Thánh cho anh Trưởng biết rằng, họ không có bắt giữ ai là Trân thị Ngoc Anh cả. Anh Lê Trưởng buồn quá, đi vay muợn ba con một it tiền để ra Hà Nội xem tình hình của vợ mình thế nào? Anh đã phải để lai đàn con nhỏ ở lại Bà Rịa để ra Hà Nội. Ra đến Hà Nội thì anh Lê Trưởng  không được gặp vợ mình, vì đang trong thời kỳ điều tra nên không đươc phép thăm nuôi.
Chi Ngoc Anh lúc còn bé đã từng làm giao liên cho bon công sản việt nam, nhiều lúc chi cứ tưỏng rằng, gia đình chị có công với Cách mạng thì có lẽ họ sẽ chẳng bao giờ cướp đát, cướp nhà của gia đình chị, sau vu việc chính quỳên Tỉnh Bà Ria – Vũng Tàu đã dùng bạo lực để cướp nhà của chị, bây giờ thì mới nghĩ ra rằng, câu nói của cố Tổng thống Nguyễn văn Thiệu là đúng“ Đừng tin những gì cộng sản nói, nhìn kỷ những gì cộng sản làm“ bây giờ thì đà quá muộn màng rồi phải không chị Ngoc Anh .Những công sức mà chị đã đóng góp cho công sản Việt nam, giờ đây cộng sản việt nam đã trả công cho chị 15 tháng tù, chỉ vì chị đi khiếu kiện và tố cáo tham nhũng. Trong khi đó công an Phường Quan Thánh – Quận Ba Đình cho côn đồ đánh đập Dân oan Trần thị Ngọc Anh một cách dã man thì không bị xử lý thích đáng! Đây chính là một chế độ côn đồ.
Sáng nay, ngày 20 tháng 01.2009 Toa Án Ha Nội đã kết án Dân Oan Dân Oan Trần thị Ngọc Anh, Tỉnh Bà Rịa –Vũng tàu với 15 tháng Tù về tội „ gây rối trật tự công cộng“ Chúng tôi xin chia buồn với anh Lê Trưởng và gia đình, và xin cầu chúc cho chi Ngoc Anh chân cứng đá mềm.
TƯỚNG NGUYỄN TRỌNG VĨNH LÊN TIẾNG VỀ VỤ CƯỠNG CHẾ Ở VỤ BẢN
http://4.bp.blogspot.com/-xrmKQk0nuQU/T7Mmde5OK0I/AAAAAAAALuQ/9080pY3yMAU/s1600/9.JPG
Lại một cuộc cưỡng chế tàn bạo!
Nguyễn Trọng Vĩnh
Đã là nông dân là cần có ruộng đất. Xưa hay nay đều vậy. Ruộng đất là tất cả cuộc sống của họ.
Dưới thời thực dân Pháp thống trị, ngay khi vận động cách mạng bí mật để giải phóng đất nước, Đảng đã nêu khẩu hiệu “Người cày có ruộng” đáp ứng khát vọng của nông dân, nên nông dân hăng hái theo Đảng, làm nên Cách mạng Tháng Tám giành độc lập tự do và để dân có ruộng cày (tất nhiên có cả nhiều tầng lớp tham gia nhưng nông dân vẫn là động lực chủ yếu).
Trong cuộc kháng chiến trường kỳ, nông dân đã đưa con em mình tham gia bộ đội. Hàng chục vạn con em họ đã ngã xuống và để lại một phần thân thể của họ tại các chiến trường là vì Tổ quốc, vì ruộng đất, vì giữ chính quyền. Sao các ông bà chính quyền hôm nay lại phản bội lại nông dân?
Trong quá tình ép dân lấy ruộng giao cho công ty tư nhân Vinatex, chính quyền tỉnh Nam Định, huyện Vụ Bản đã dùng nhiều thủ đoạn xấu xa:

- Định giá rẻ mạt 27.000đ/m2; dân không chịu mới nhích dần từng bước từng bước, đuổi việc, đuổi học con em họ để ép họ nhận tiền giao đất.

- Đối với những đảng viên gọi là cứng đầu thì chỉ thị cho chi bộ khai trừ. Tuyệt đại đa số đảng viên không đồng ý thi hành kỷ luật, huyện vẫn khai trừ trái nguyên tắc, điều lệ đảng.

- Lừa dân (đối thoại với dân, Chủ tịch Tuấn nói nhà đầu tư hỗ trợ thêm 10.000 đ/m2, cộng cả mới và cũ là 42.000đ/m2. Ai nhất trí thì đi nhận tiền để nhà đầu tư thi công; nếu không đồng thuận thì chuẩn bị trả tiền cho nhà đầu tư, nhà đầu tư trả lại ruộng cho bà con). Thế rồi chỉ là “đưa trâu qua rào”.
http://1.bp.blogspot.com/-M65x4lK2SNw/T7DKxcpjuOI/AAAAAAAALmY/DcQUTnzQgNs/s1600/Copy+of+DSCF2906.JPG
Đùng một cái, sáng 9/5/2012, chính quyền huy động công cụ bạo lực, khoảng 300 người có dùi cui, súng, chó béc - giê xông vào đánh dân tới tấp. Có chị phụ nữ bị đá vào ngực, có chị bị kéo lê trên đường. Có bà cụ 80 tuổi người thôn Cao Phương, xã Liên Bảo bị bóp cổ, bẻ quặt tay ra sau. Bà cụ Đạt 70 tuổi bị vụt và đấm đá sưng húp mặt mày, ngất tạ chỗ và bị quăng ra đường 10 phơi nắng, và nhiều người khác bị đánh túi bụi. Tiếng kêu la thảm thiết vang cả cánh đồng. Những người bị bắt không biết ra sao, không biết có ai bị đánh chết tại trụ sở công an như đã từng xảy ra ở một số nơi không?
Sao mà chính quyền bất nhân, vô đạo đức đến thế?
Sao công an tàn ác dã man thế, đánh dân như kẻ thù?
10h40 sáng 9/5/2012, trận chiến mà ông Chủ tịch tỉnh dàn dựng, và Phó Giám đốc Công an tỉnh (con trai một cựu chủ tịch tỉnh) chỉ huy với lực lượng mạnh đã chiến thắng nông dân tay không một cách vẻ vang (hay đê hèn), tách được nông dân ra khỏi đồng ruộng mà họ cố níu giữ hiến cho tập đoàn Vinatex.
http://3.bp.blogspot.com/-t6XvjqPhYyI/T7DL0JQEo6I/AAAAAAAALnQ/MDK2ajlATGM/s640/IMG_4860.JPG
Dân cày mất ruộng như cá không nước. Không có nghề, họ sống bằng gì? Giả sử có được đào tạo nghề thì với tuổi 40, 50, 60 thì xí nghiệp nào, công xưởng nào tiếp nhận?
Nắm số tiền đề bù rẻ mạt mấy chục triệu đồng, gia đình nông dân 5-6 người sống được bao nhiêu ngày? Trước mắt họ là con đường khốn khổ, vô định.
Trước đây đã có hàng ngàn hộ nông dân bị tước đoạt ruộng đất. Chỉ 3 tháng gần đây liên tiếp 3 cuộc cưỡng chế tàn khốc (Tiên Lãng - Hải Phòng, Văn Giang - Hưng Yên và Vụ Bản - Nam Định), bắt bớ đánh đạp tàn ác dã man, tước đoạt nguồn sống của họ. Chưa bao giờ nông dân oan ức khổ nhục như bây giờ!
Thực trạng trên đây làm cho mệnh đề mà văn kiện vẫn nêu “Nhà nước của dân, do dân, vì dân” không còn ý nghĩa nữa! Nhà nước của dân, nay người ta nói chính quyền là của tầng lớp giàu có, của nhóm lợi íchcá nhân tham nhũng. Nhà nước vì dân nay người ta nói là chính quyền áp bức dân. Các bậc lão thành cách mạng, các đảng viên cộng sản chân chính, mọi người dân lương thiện rất đau lòng!
Thương thay! Nông dân đổ máu xương ở chiến trường, góp công sức cho đất nước, cho chính quyền này, nuôi dưỡng chính này mà bọ đánh đập tàn nhẫn, tước đoạt dã man, nhà cửa tan nát!
Hãy dừng lại những chủ trương và hành động tội ác!
Nguyễn Trọng Vĩnh


cid:image002.jpg@01CB6948.367B6790
http://ubllcdhn.com/tiengnoitudo/index.php/chng-trinh-t-canh-ng-may/1861-cttcm-vidan-oan-trn-th-ngc-anh

Bài Xem Nhiều