We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 5 June 2012

60 Năm : TẢN MẠN VỀ KIM-CƯƠNG

Hình ảnh nổi bật trong bốn ngày lễ kỷ niệm cử hành trên toàn quốc để đánh dấu 60 năm ngự trị trên ngai vàng
-- -




VIDEO: David Cameron's St Paul's reading 
The prime minister gave a reading from the Bible during a service of thanksgiving at St Paul's Cathedral on the final day of the Queen's Diamond Jubilee celebrations.

 Source: VIDEO: David Cameron's St Paul's reading

Sing' By Gary Barlow and Andrem Llyod Webber performed live at the Queen's Diamond Jubilee Celebration Concert on the 4th of June 2012. Featuring the Commonwealth band




--
Diamond Jubilee River Pageant--

60 Năm


Vào ngày mồng 6 tháng Hai năm 1952, trong khi công chúa Elizabeth và phu quân là sĩ quan hải quân Philip cùng hai con đang ở bên Kenya thuộc Phi Châu để thực hiện cuộc viếng thăm kéo dài 5 tháng tại nước này, thì một sự kiện lớn xẩy ra: Philip nhỏ nhẹ báo tin cho Elizabeth biết là vua George đệ lục, thân phụ của công chúa, vừa bất ngờ từ trần trong giấc ngủ của ông. Vua qua đời vì bệnh ung thư phổi, hưởng thọ 56 tuổi.
Theo lời kể của ông Martin Charteris, thứ ký riêng của công chúa Elizabeth, thì khi được phu quân gọi ra một chỗ riêng để báo hung tin, công chúa mặc một áo sơ-mi ngắn tay và quần “jean” màu xanh nước biển trông rất trẻ trung, xinh tươi, phơi phới. Ông thư ký riêng của công chúa cho biết là kể từ ngày đó người ta không bao giờ trông thấy Elizabeth mặc quần “jean” nữa! Và cũng kể từ lúc vua George đệ lục băng hà, thì lập tức Elizabeth trở thành nữ hoàng Anh quốc với danh vị chính thức là “Elizabeth the Second of the United Kingdom of Great Britain and Northern Ireland, and of her other Realms and Territories, Queen, Head of the Commonwealth, Defender of the Faith”.
Sự kiện bất ngờ này xẩy ra quá sớm cho Elizabeth, lúc đó mới 25 tuổi và vừa bắt đầu cuộc sống của một người vợ và mẹ trẻ. Chính vì thế mà sau này nữ hoàng Elizabeth đã tâm sự: “Tôi không có cơ hội được học làm nữ hoàng! Cha tôi qua đời quá trẻ và thật bất ngờ. Vì thế, tôi phải tiếp nhận ngai vàng, cố vừa làm vừa học để sao cho chu toàn được công việc đến mức tối đa. Lúc đó, tôi phải trưởng thành trong chức vụ của mình, phải chấp nhận việc sớm lên ngôi là tiền định.”
Nữ hoàng Elizabeth đệ nhị (tên đầy đủ là Elizabeth Alexandra Mary) sinh ngày 21 tháng Tư năm 1926, con gái lớn của vua George đệ lục và là chị của công chúa Margaret (kém nữ hoàng 4 tuổi và đã qua đời). Và nếu nói về chuyện tiền định, thì chuyện này đã bắt đầu từ lâu trước ngày Elizabeth đáp máy bay từ Kenya trở về thủ đô Luân Đôn hồi tháng Hai năm 1952 để chịu tang cha, đồng thời bắt đầu đảm nhiệm chức vụ nữ hoàng Anh. Nó bắt đầu vào năm 1936, khi bác ruột của Elizabeth là Đông Cung Thái Tử (Prince of Wales) David dự định lập gia đình với một phụ nữ người Mỹ đã từng hai lần ly dị chồng là bà Wallis Simpson, và quyết định sẽ nhường ngôi cho em trai của mình tức là cha của Elizabeth, lúc ấy 41 tuổi. Khi đó công chúa Elizabeth mới lên 10.
Khi được kể cho biết chuyện của bác David, công chúa Margaret hỏi chị mình: “Như vậy là chị sẽ là nữ hoàng, phải không?” Elizabeth nhỏ nhẹ trả lời cô em: “Ừ, vào một ngày nào đó.” Margaret chia sẻ với chị: “Thật là tội nghiệp cho Elizabeth!” Tưởng nên nhắc lại là công chúa Elizabeth chính thức đăng quang làm nữ hoàng Anh quốc vào năm 1953, nghiã là một năm sau ngày vua George đệ lục băng hà).
Khi nhỏ, và ngay cả bây giờ với hoàng tế Philip, nữ hoàng Elizabeth được gọi bằng một cái tên thân mật là Lilibet. Nếu không có việc bác David quyết định nhường ngôi cho em trai, tức là cha của Lilibet (lúc đó là công tước vùng York), thì suốt đời Elizabeth chỉ là một công chúa, con gái của ông bà công tước vùng York vốn đang sống một đời sống thầm lặng ở bên Anh lúc đó. Từ khi chào đời đến lúc lên 10, Elizabeth sống đời sống yên vui, kín đáo của một thành viên khiêm nhường trong hoàng tộc. Và đáng lẽ Elizabeth vẫn tiếp tục cuộc sống êm ả như thế trong những năm tháng sau này trong một ngôi nhà dẫy (townhouse) gần Liccadilly ở thủ đô Luân Đôn, lớn lên, được giáo dục tại nhà một cách nhẹ nhàng, sinh hoạt với con cái của các gia đình hoàng tộc hay qúy tộc trong thủ đô vì chị em Elizabeth không có dịp tiếp xúc với các thành phần khác trong xã hội, lập gia đình, có con, nuôi con như bao nhiêu bà mẹ khác… Thế nhưng vì Elizabeth đột nhiên trở thành người sẽ lên kế vị vua cha khi Geroge đệ lục qua đời, cho nên công chúa cần được giáo dục đầy đủ, chặt chẽ hơn. Thế là Elizabeth được giảng dậy về lịch sử, hiến pháp, vai trò của hoàng tộc, cũng như phải học nói tiếng Pháp một cách trôi chảy cho dù có nói tiếng Pháp với giọng Anh!
Nói về việc chị em Elizabeth và Margaret không có cơ hội tiếp xúc với các bạn đồng lứa thuộc các thành phần bình dân trong xã hội, bà Marion Crawford, người vú em đầu tiên của chị em Elizabeth, sau này cho biết là cả hai đều rất thích thú được trông thấy các bạn đồng trang lứa khi bà dẫn họ đi dạo trong công viên. Bà vú viết trong cuốn sách của mình là: “… Cả hai thường mỉm cười một cách e lệ với các cháu gái cùng lứa tuổi mà Elizabeth và Margaret để ý đến. Cả hai cùng rất muốn ngỏ lời trò chuyện với các cháu và muốn làm bạn với các cháu gái đó, nhưng dĩ nhiên là hai cô công chúa này không được cho phép làm những chuyện đó. Nghĩ lại, tôi thấy thật đáng tiếc cho chị em Elizabeth!…” Bà vú cũng cho biết hai công chúa có rất nhiều chó và thích nuôi ngựa. Đây là lý do khiến sau này nữ hoàng Elizabeth thích nuôi nhiều chó trong các cung điện của bà, cũng như rất thích nuôi ngựa và mê xem đua ngựa. Vì lý do này mà Canada, nơi Lẩm Cẩm hiện sinh sống, đã từng hai lần tặng nữ hoàng Anh quốc, đồng thời cũng là nữ hoàng Canada, hai con ngựa đua. Con ngựa thứ hai vừa được Cảnh Sát Hoàng Gia Liên Bang Canada tặng nữ hoàng nhân dịp lễ kỷ niệm mừng 60 năm trị vì thiên hạ của bà đang được tổ chức trong tuần này tại thủ đô Luân Đôn.
Tuy đột nhiên trở thành người đứng đầu danh sách các nhân vật có thể lên nối ngôi vua trong tương lai, nhưng vì khi đó vua George đệ lục chỉ mới ở độ trung tuần, nghiã là mọi người tin là nhà vua sẽ còn tiếp tục trị vì trong nhiều năm nữa, chi nên công chúa Elizabeth vẫn còn có một thời gian để sống tương đối thoải mái trước khi đăng quang.

Lẩm Cẩm

---

TẢN MẠN VỀ KIM-CƯƠNG


Trong suốt 4 ngày, từ Thứ Bảy 2/6 đến Thứ Ba 5/6/2012, công dân Anh trên khắp thế giới, cũng như một số công dân các nước thuộc Liên Hiệp Anh (Commonwealth) như Australia, New Zealand, Canada, Jamaica, Barbados, v.v. chào mừng lễ hội Diamond Jubilee của Nữ Hoàng Elizabeth II, đánh dấu 60 năm ngày lên ngôi nữ hoàng. Đúng ra, Nữ Hoàng Elizabeth II lên ngôi ngày 6/2/1952, và ngày lễ đăng quang chánh thức là 2/6/1953.
Để đánh dấu kỹ niệm những biến cố quan trọng của đời người, như hôn nhân, lên ngôi, con người dùng vật quý làm mốc cho thời gian dài của một phần thế kỷ (100 năm).
Trước nhất là Bạc (Silver anniversary) đánh dấu cho 25 năm, tức ¼ thế kỷ. Tiếp theo là Vàng (Golden anniversary) cho thời gian 50 năm hay nửa thế kỷ. Cho 75 năm, dùng Kim-cương (Diamond anniversary) làm mốc ¾ thế kỷ.
Tuy nhiên, Diamond Jubilee của Nữ Hoàng Anh làm trụ mốc cho thời gian 60 năm trị vì, chứ không phải 75 năm. Lý do bắt nguồn từ thời Nữ Hoàng Victoria. Trong thời đại Nữ Hoàng Victoria (lên ngôi ngày 20/6/1837 và mất ngày 22/1/1901), nước Anh trải qua nhiều biến động chính trị nhất là sau khi chồng bà, tức Hoàng Tử Albert, mất năm 1861. Nữ Hoàng Victoria quyết định cử hành Diamond Jubilee sớm hơn, vào năm 1897, tức 60 năm lên ngôi, thay vì 75 năm như đúng mốc thời gian của kim-cương. Kể từ đó, Diamond Jubilee đánh dấu mốc 60 năm trị vì. Tuy nhiên, trong hôn nhân, Diamond anniversary vẫn giữ 75 năm.
Lể kỷ niệm lên ngôi 25 năm Silver Jubilee của nữ hoàng Elizabeth II cử hành vào đầu tháng 6/1977 với hai ngày cao điểm là Thứ Hai (6/6/1977) và Thứ Ba (7/6/1977).
Lể kỷ niệm lên ngôi 50 năm Golden Jubilee cử hành trọng thể từ 1/6 đến 4/6/2002.
Lể kỷ niệm 60 năm lên ngôi Diamond Jubilee cử hành từ ngày 2/6 đến 5/6/2012.
Như vậy, nếu Nữ Hoàng Elizabeth II tiếp tục trị vì cho tới năm thứ 75, tức ngày 6/2/2027, công dân Anh sẽ cử hành Platinum Jubilee vào đầu tháng 6/2027, vào năm này, Nữ Hoàng 101 tuổi. Nữ hoàng sinh ngày 21/4/1926, nhưng toàn dân ăn mừng sinh nhật vào ngày Thứ Bảy đầu tháng 6 mỗi năm.
Trong hôn nhân, để đánh dấu thời gian chung sống, các vật dụng sau đây dùng làm mốc thời gian:
5 năm: Gỗ (wood)
10 năm: Thiếc hay nhôm (Tin, Aluminium)
15 năm: Pha lê (crystal)
20 năm: Đồ sứ (China)
25 năm: Bạc (Silver)
30 năm: Ngọc trai (Pearl)
40 năm: Hồng ngọc (Ruby)
50 năm: Vàng (Golden)
60 năm: Hột Xoàn, Kim-cương (Diamond)
70 năm hay 75 năm: Platinum (nước Anh)
75 năm: Diamond & Gold
80 năm: Gỗ cây Sồi (Oak) (Ở nước Anh)
Như vậy, gỗ Sồi quý nhất trong việc ghi mốc thời gian cho biến cố đời người, mới tới Kim-cương (hột xoàn), Platinum và Vàng. Tại sao vậy, thú thật tôi không hiểu. Phải chăng, gỗ Sồi cũng là vật liệu quý đóng “hòm” (quan tài) để kết thúc một đời người. Bắt đầu bằng gỗ (5 năm) và kết thúc cũng bằng gỗ (80 năm). Phải chăng đó là triết lý thâm sâu của dân Anh ? Cát bụi trở về cát bụi.
Kim-cương, hay ngọc, là loại đá quý (precious stone), hiếm có, rất khó tìm. Loại đá quý dùng làm nữ trang gọi là “gemstones”, thường trong suốt hay có màu sắc như hồng-ngọc (ruby), lam-ngọc (sapphire) và ngọc-bích (emerald). Riêng kim-cương thì không có màu, trong suốt, và lóng lánh do phản xạ ánh sáng.
Tinh thể kim-cương 10 mặt trong khối đá
Kim-cương, diamond bắt nguồn từ tiếng cỗ Hy Lạp “adámas”, có nghĩa là “không vỡ bể được” (unbreakable). Kim-cương, graphite, viết chì, than đá, và than bếp có cùng một cấu tạo căn bản, đó là Carbon (C). Cùng cấu tạo bởi nguyên tử C, nhưng tính chất cũng như giá trị của các thứ này lại hoàn toàn khác biệt. Kim-cương được tạo thành ở trong lòng trái đất, ở độ sâu từ 140 đến 190 km, tức nơi có nhiệt độ rất nóng và áp xuất rất cao. Các nguyên tử C chứa trong khoáng chất ở độ sâu này được tích tụ, tinh thể lớn dần qua thời gian từ 1 tỉ đến 3,3 tỉ năm để thành viên kim-cương. Kim-cương từ trong lòng đất theo dung nham núi lửa đưa lên mặt đất. Than củi cũng được cấu tạo bởi C trong lò than với nhiệt độ vài trăm độ, ở áp xuất cao hơn bình thường chút đỉnh và chỉ trong thời gian 1-2 ngày.
Được thành lập trong điều kiện nhiệt độ và áp xuất rất cao, qua thời gian gần bằng tuổi của trái đất (25% đến 75% tuổi trái đất 4,5 tỉ năm), nguyên tử C được xắp xếp thành khối tinh-thể có nhiều mặt. Vì nguyên tử C kết nối rất chặc, nên kim-cương rắn chắc nhất và dẫn nhiệt tốt nhất so với các kim loại khác. Vì rắn chắc và sắc bén nhất, nên lưỡi dao kim cương dùng cắt và mài giũa kim loại, máy tiện, và vi phẫu thuật. Cũng vì đặc tính rắn chắc, kim-cương được dùng tạo áp xuất khổng lồ có thể tới 3 triệu atmospheres (300 gigapascals) với máy ép DAC (Diamond anvil cell). Kim-cương cũng có thể làm vật liệu bán dẫn cho microchips và dẫn nhiệt trong ngành điện tử.
Ngoài các công dụng trong kỹ nghệ nói trên, kim-cương được biết nhiều nhất trong lãnh vực kim hoàn, hột xoàn. Từ tinh thể tự nhiên tiềm ẩn trong đá, phải phá vở khối đá để tìm kim-cương, và trong kỹ nghệ biến chế hột-xoàn, người ta cắt khối kim-cương thành nhiều mặt, mài, đánh bóng, tạo phản xạ ánh sáng thành quang phổ lấp lánh muôn màu.
Hột xoàn được phân loại theo 4 tính chất, bắt đầu bằng 4 chữ C (4Cs): Carats (kích thước); Cut (cách cắt thành nhiều mặt), Color (màu sắc, độ lấp lánh) và Clarity (độ tinh tuyền, không có hoặc ít bọt, than). Giá trị hột xoàn tùy thuộc vào 4 tính chất trên, và càng hiếm thì càng có giá trị cao
Kim-cương lớn nhất là Cullinan nặng 3.106,75 carats (tức 621,35 g). Sau khi cắt thành 9 hột xoàn lớn và 96 hột xoàn nhỏ, mài, đánh bóng, hột xoàn lớn nhất là Cullinan I (hay Great Star of Africa) nặng 530,4 carats (106,1 g), và Cullinan II (hay Lesser Star of Africa) nặng 317,4 carats (63,5g), đứng hàng thứ tư trên thế giới. Cả hai hột xoàn này thuộc hoàng gia Anh. Hột xoàn Golden Jubilee diamond lớn nhất thế giới với 545,67 carats (109,13 g) cũng thuộc hoàng gia Anh. Hoàng gia Anh được cho là sở hữu chủ của nhiều kim-cương, hột xoàn lớn và quý nhất thế giới. Điều đó không ngạc nhiên, vì đế quốc Anh có một thời gian lịch sử lâu dài chiếm phần lớn thế giới, từ Phi Châu, Nam Á Châu, Úc Châu, đến Bắc Mỹ: “Mặt trời không bao giờ lặn trên đế quốc Anh”.
Hột xoàn Cullinan I gắn trên vương miện hoàng gia Anh
Trung Hoa cũng nỗi tiếng về “Ngọc Tỷ Truyền Quốc”. Lịch sử Tàu kể rằng Tần Thủy Hoàng sau khi diệt được 6 nước và thống nhất toàn bộ Trung Quốc (221 trước tây lịch), quy định rằng “tỷ” là từ dành riêng để gọi ấn của hoàng đế, và được chế và khắc trên ngọc, “ngọc tỷ”. Còn ấn của quan văn, võ thì được chế bằng đồng.
Để chứng tỏ quyền uy tối cao của mình, Tần Thủy Hoàng ra lệnh cho người thợ ngọc tên Tôn Thọ dùng một loại ngọc quý nổi danh thời đó là loại ngọc họ Hòa, để tạo cho ông một “ngọc tỷ” làm bảo vật truyền quốc, gọi là “Ngọc tỷ truyền quốc”. Ngọc họ Hòa là báu vật truyền từ thời Xuân Thu ở nước Sở. Đến khi vua Tần diệt nước Sở thì nắm được ngọc họ Hòa. Tôn Thọ chế ra ngọc tỷ vuông vức bốn tấc, phía trên khắc hình con rồng cuộn khúc, tinh xảo khéo léo, phía dưới khắc tám chữ triện: “Thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương”, có nghĩa là “Nhận mệnh trời ban, tồn tại mãi mãi”. Từ đó, “Ngọc tỷ truyền quốc” trở thành vật tượng trưng ngôi vị hoàng đế. Ai làm chủ được “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” là như được trời ban quyền hoàng đế cai trị muôn dân. Các vua mới lên ngôi, dù chính thống hay tiếm quyền, đều cố tìm cách chiếm hữu ngọc tỷ để chứng minh tính cách thần thánh của mình, vì mình là người “được mệnh làm vua do trời ban”.
Khi Lưu Bang nhà Hán tiến quân vào Hàm Dương, vua Tần Tử Anh trao Ngọc Tỷ truyền quốc để xin hàng. Về sau, Vương Mãng cướp ngôi nhà Hán, ép Hoàng hậu trao ngọc tỷ cho mình, nhưng hoàng hậu từ chối, ném mạnh xuống đất nên ngọc tỷ sứt bể một góc. Về sau, Vương Mãng bị quân khởi nghĩa giết chết, ngọc tỷ chuyền tay nhau qua nhiều người, và cuối cùng được Lưu Tử chiếm hữu lập nhà Đông Hán. Cuối thời Đông Hán, Đổng Trác thao túng triều đình. Tôn Kiên đem quân vào kinh đô Lạc Dương, Đổng Trác bỏ chạy. Tôn Kiên lấy được ngọc tỷ. Tôn Kiên nghe lời Viên Thuật đem quân tiến đánh Kinh Châu của Lưu Biểu, bị tử trận. Con Tôn Kiên là Tôn Sách phải nương nhờ Viên Thuật. Thuật bèn cướp đoạt ngọc tỷ rồi xưng đế. Viên Thuật bị Tào Tháo và Lã Bố đánh bại. Thủ hạ của Thuật là Từ Lục đem ngọc tỷ truyền quốc dâng cho Tào Tháo. Tào Tháo tuy nắm được ngọc tỷ nhưng sợ mang tiếng cướp ngôi nhà Hán nên chỉ xưng vương. Năm 220, con Tào Tháo là Tào Phi lên thay cha, phế vua Hiến Đế lập ra nhà Tào Ngụy, ngọc tỷ truyền quốc chính thức thuộc về họ Tào.
Năm 265, Tư Mã Viêm ép vua Ngụy là Tào Hoán phải nhường ngôi, lập ra nhà Tấn, ngọc tỷ lại rơi vào tay dòng họ Tư Mã.
Nhà Tấn diệt vong, ngọc tỷ lần lượt qua các triều đại Hán Triệu (Hung Nô), rồi Hậu Triệu, Nhiễm Ngụy, Đông Tấn, Lưu Tống, Nam Tề, Lương, Trần, Tùy, Đường, Hậu Lương, Tống, Kim, Nguyên (Mông Cổ), cuối cùng là nhà Thanh.
Ngọc tỷ truyền quốc truyền đến vua cuối cùng nhà Thanh là Phổ Nghi. Sau Cách mạng Tân Hợi (1911), Phổ Nghi bị phế, ngọc tỷ đưa vào Bảo Tàng Cố cung.
Như vậy “Ngọc Tỷ Truyền Quốc” của Tàu truyền tay qua nhiều triều đại trong suốt 2134 năm.
Mặc dầu được tin tưởng hễ làm chủ được ngọc tỷ là làm vua muôn đời, sự thật không có triều đại Trung Hoa nào vĩnh viễn. Có sinh có tử. Đó là lẽ tự nhiên.
Kim-cương, ngọc quý, tiềm ẩn trong đá, khó thấy được. Vì vậy, có câu “bỏ kim-cương ra, nhặt sạn đá thay vào” để ám chỉ những kẻ u mê không thấy được người tài giỏi để dùng, mà chỉ dùng người xua nịnh. Cũng cùng cấu tạo bởi nguyên tử Carbon, nhưng kim-cương có giá trị khác xa với cục than. Cũng giống như con người, cũng xương thịt cũng máu đỏ, nhưng người có “chất xám” thì ai cũng quý trọng hơn kẽ phàm phu. Ngọc chỉ đẹp, rạng rỡ, khi được thợ kim hoàn tinh xảo mài giũa tinh vi. Con người, cũng vậy, phải học hỏi lâu dài mới thành người tài giỏi.
Reading, viết vào ngày lễ Diamond Jubilee nữ hoàng Anh, tháng 6/2012
Nguyễn Thị Kim-Thu
----

Huyện Phúc Thọ : Dân Chúng Bao Vây Trụ Sở-VGCS

Hà Nội: Nhân dân xã Liên Hiệp huyện Phúc Thọ bao vây trụ sở UBND Xã

Trước hiện tượng chiếm đoạt đất đai nông dân tràn lan khắp nơi trên đất nước Việt Nam nhằm thỏa mãn túi tham của bọn tư bản đỏ cầm quyền, nông dân nhiều nơi đã nổi dậy đấu tranh. Nhiều cuộc biểu tình từ lẻ tẻ đến tập trung đông đúc, từ chỗ độc lập đến thời kỳ có sự liên minh chặt chẽ giữa cộng đồng dân oan bị cướp đất đã đẩy nhà cầm quyền Việt Nam vào thế bị động và lúng túng. Từ chỗ nhà cầm quyền ỉ vào súng đạn và chó săn để đàn áp đồng bào mình và hệ thống tuyên truyền xuyên tạc dối trá lừa bịp dư luận, đến nay người dân đã thấy rõ bộ mặt thật của những tên tư bản đỏ đang bòn rút đến tận xương tủy của đồng bào mình.
Từ đó, người dân đã vùng dậy đòi quyền sống, quyền bảo vệ tài sản cha ông họ đã tốn máu xương mồ hôi nước mắt dựng lên nay bị cướp trắng.
Sáng nay, tại Xã Liên Hiệp, huyện Phúc Thọ, ngoại thành Hà Nội, bà con nông dân đã tập trung bao vậy Ủy ban Nhân dân xã, tập trung nấu cháo ăn tại chỗ kiên quyết bám trụ yêu cầu nhà cầm quyền giải quyết thấu đáo quyền lợi của mình.
Tiếng trống kêu oan thấu trời xanh đã vang lên, nhưng không hề làm suy suyển những trái tim chai đá và bộ óc tham lam tột độ của nhà cầm quyền. Bà con nông dân đã không còn đường sống, chỉ còn một con đường duy nhất là đoàn kết đòi lại quyền lợi của mình.


Một số hình ảnh về buổi bao vây UBND Xã tại Liên Hiệp sáng nay:



Nông dân căng khẩu hiệu, biểu ngữ đòi nhà cầm quyền thực thi đúng pháp luật

Nhiều nồi cháo đã được đun nấu ngay tại sân UBND Xã để bà con quyết bám trụ lâu dài

Bọn công an, an ninh lảng vảng theo dõi và hăm dọa

Tiếng trống kêu oan đã vang lên từng hồi dồn dập ngay tại nơi công quyền

Khẩu hiệu, biểu ngữ rực đỏ khắp trụ sở UBND xã Liên Hiệp, như nỗi lòng căm uất của bà con nông dân rực cháy tại đây

Đoàn kết, chia sẻ với nhau từng bát cháo để đấu tranh

Nước uống, cháo đã sẵn sàng cho việc bám trụ lâu dài
 http://www.nuvuongcongly.net/tin-tuc/lh_ptho/

Chủ Đề 19.6:SỰ LINH HIỂN TẠI NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA







Tượng Thương Tiếc trước ngày miền Nam bị cộng sản xâm chiếm



Cổng vào Nghĩa trang Quân đội VNCH sau 30/4/75 trở thành rêu phong, hoang phế






Câu chuyện mà ca sĩ Diamond Bích Ngọc trình bày sau đây là một sự thật 100 %. Đây là kinh nghiệm cá nhân của chị, đồng thời được sự chứng kiến của rất đông những người cùng đi với chị trong đợt cứu trợ nhân đạo).


VW: Câu chuyện của chị liên quan đến những dấu hiệu hiển linh của Nghĩa Trang Quân Đội (ở Biên Hòa) ra sao?


DBN: Tôi có dịp đi về Việt Nam làm thiện nguyện. Đây là công việc nhân đạo của riêng cá nhân tôi, không nhân danh bất cứ một tổ chức, hội đoàn nào. Tôi cũng xin nói lại một lần nữa, tôi đã bỏ tiền túi ra để thực hiện các chuyến đi về Việt Nam làm nhân đạo, đến các trại dưỡng lão, trại cùi, trại cô nhi để cho quà, giúp tài chánh … trong phạm vi khả năng của tôi. Khi ngồi trên máy bay, tôi đã định bụng là sẽ ghé vào Nghĩa Trang Quân Đội tại Biên Hòa. Thực ra mà nói, trước năm 1975, tôi còn rất bé, gia đình cũng không có ai đi lính. Nhưng dường như có một động lực nào đó kỳ lạ, thúc giục tôi phải tới thăm Nghĩa Trang Quân Đội.


Về tới Việt Nam, tôi thuê một chiếc xe để di chuyển cho tiện. Như mọi người về Việt Nam đều biết, các tài xế lái xe hiện nay phần lớn đều rất trẻ, chỉ độ hơn 20 tuổi thôi. Do đó, khi tôi hỏi là có biết Nghĩa Trang Quân Đội ở đâu không, các em trẻ đều trả lời là không biết. Cậu tài xế tôi mướn để chở đi từ khách sạn đến các trại cô nhi viện, dưỡng lão v.v. cũng trong tình trạng không biết nơi mà tôi muốn đến là Nghĩa Trang Quân Đội ở đâu. Cậu ta mới nói là thôi để em về hỏi lại người chú cho biết đích xác ở đâu. Sáng hôm sau, cậu ta hớn hở cho biết là biết nơi rồi. Thế là cả phái đoàn lên xe, trực chỉ tới Nghĩa Trang Quân Đội. Khi đi đến Biên Hòa, thực tế mới thấy là muôn vàn khó khăn. Khu vực xa lộ Biên Hòa bị ngăn giữa bởi một “con lươn” chắn ngang (divider), cứ hun hút mà đi. Lúc đó gần 3 giờ chiều, trời mưa lâm râm. Tôi cứ cầu nguyện, thì thầm khấn vái rằng : “Các anh lính linh thiêng ơi, xin chỉ đường cho chúng tôi tới nơi đi, chứ không ai trong xe biết đích xác vị trí của nghĩa trang ở đâu …” Trời ơi, anh biết sao không?


VW: Chuyện gì vậy, có… sao không? Đụng xe hả?


DBN: Tự dưng lúc đó, ngay bên tay trái, có một ngã rẽ vào. Như tôi đã nói, xa lộ ngăn cách bởi “con lươn” đi hoài không có bảng hiệu chỉ dẫn là quẹo vào đâu gì cả. Vậy mà tự nhiên khi xe chúng tôi quẹo vào, đúng là đường vào Nghĩa Trang Quân Đội. Đó là dấu hiệu lạ đầu tiên. Khi xe chúng tôi dừng chân tại một quán nhỏ ngay ngã ba để hỏi thăm đường vào Nghĩa Trang Quân Đội, người chủ quán mới chỉ ra bãi đất trống phía trước quán, cho biết là trước đây, bức tượng “Thương Tiếc” được đặt tại chỗ đó (xem ảnh minh họa). Theo hướng chỉ của người chủ quán, chúng tôi mới thấy cái cổng nằm tít lít phía trong sâu




Mồ mả hoang phế, nhiều cái bị đập phá, đào bới


VW: Khi chị dừng bước trước cổng Nghĩa Trang Quân Đội, nơi các chiến sĩ VNCH đã nằm yên nghỉ tại đó, cảm tưởng của chị ra sao?


DBN: Tôi là người Công Giáo, trong giáo luật có điều luật đặt ra là nên cầu nguyện cho kẻ sống và người chết. Xưa kia, bố tôi làm ở Bộ Nội Vụ, tuy chỉ làm về hành chánh. Nhưng chiến tranh Việt Nam là một sự đau thương chung cho cả một dân tộc, do đó, khi đứng trước cổng nghĩa trang, tôi rất xúc động, ngậm ngùi cho sự hy sinh của những thanh niên trẻ vì lý tưởng. Phải nói là nhờ có sự hy sinh của các chiến sĩ này, chúng ta mới có được đời sống an vui như hiện nay. Trở lại với câu chuyện của chúng ta. Khi tôi đến được cổng nghĩa trang, cũng không biết lối nào đi vào được, vì nhà của dân đã bao xung quanh, không sao đi vào được. Thì lúc đó, phép lạ xảy ra lần thứ hai …


VW: Là sao? Ma hiện ra hả?


DBN: Không phải là ma. Mà là một người thật, bằng xương bằng thịt. Đó là một người đàn ông da cháy nắng, rắn rỏi. Khuôn mặt không có gì đặc biệt. Điểm duy nhất đáng nhớ là ông ta mặc một cái quần lính cũ, đầu đội mũ lính. Mình mặc áo thun 3 lỗ. Ổng đi xe đạp, từ xa, chúng tôi thấy ổng ngoắc ngoắc xe của mình, ra dấu cho biết là đi về hướng đó … Tôi thấy vậy, liền nói cậu tài xế đi theo hướng chỉ của người đàn ông đó. Khi người đàn ông đạp xe đạp đó đi xuyên qua một bờ tường bị đổ, bể, xe chúng tôi cũng theo con đường lớn đi qua bức vách, chúng tôi lúc đó mới nhìn thấy một khu đất rộng mênh mông, với hàng ngàn ngôi mộ của nghĩa trang quân đội (xem minh hoạ (không thấy lên lưới)). Cảnh quan thì mênh mông, nhưng rất um tùm cây. Do đó, chúng tôi phải ngừng xe lại, cả đoàn đi bộ. Người đàn ông vẫn đạp xe đi trước, tay vẫn ngoắc. Lúc đó tôi mới đưa ra một đề nghị là nên dừng lại ở một ngôi mộ nào đó cũng được, đọc kinh tượng trưng chung cho các chiến sĩ bị hy sinh. Vì ngôi mộ nào cũng thế. Tôi vừa nói xong, người đàn ông đó, bỗng dừng lại phía trước. Và vẫn ở một khoảng cách xa xa, ông ta chỉ vào một ngôi mộ và ra dấu cho chúng tôi nên dừng lại ở ngôi mộ này. Chúng tôi không ai bảo ai, đều dừng lại ngôi mộ người đàn ông ra dấu. Ai nấy cũng mệt, nên không còn để tâm để trí gì đến người đàn ông tốt bụng kia. Thế là ổng đi mất tiêu, không thấy đâu nữa.


VW: Ngôi mộ mà phái đoàn dừng lại có gì đặc biệt?


DBN: Khi đi qua các ngôi mộ, tôi có đọc lướt qua những tên người chết, và nhận ra nhiều người chết quá trẻ. Phần lớn là trẻ cỡ 19, 20 mà thôi. Nói về ngôi mộ lính mà người đàn ông chỉ, lúc đó tôi cũng không còn quan tâm ai là ai nữa. Chỉ thấy trong lòng dâng lên một niềm thương cảm vô cùng, khiến tôi không sao ngăn được dòng lệ rơi. Khóc ơi là khóc, không ngăn lại được. Cho đến khi vừa khóc, vừa thắp nhang, đọc kinh cho người nằm dưới ngôi mộ, mà tôi định bụng là cầu nguyện tượng trưng chung cho các chiến sĩ, khi tỉnh ra, nhìn vào bia mộ, ôi chúa mẹ ơi ! Anh biết sao không?


VW: Sao? Hồn ma hiện lên hả?


DBN: Không có ma cỏ gì hết. Mà ngôi mộ tôi cầu xin, là một chiến sĩ vô danh, mà theo hình tôi nhìn ( xem minh hoạ ), người đó chính là nhân vật trong bức tượng “Thương Tiếc” mà thiên hạ vẫn đồn đại là linh thiêng ! Cứ theo cái hình, người chiến sĩ vô danh này có ngày tử và ngày an táng. Tôi biết nhiều về người lính của bức tượng linh thiêng này từ nhà văn Lệ Hằng, hiện ở Úc. Chị đã kể cho tôi nghe nhiều về người lính này. Lúc đó, nhớ lại những chuyện chị kể, tôi nổi hết gai ốc lên. Chợt nghĩ tới người đàn ông mặc đồ lính, nón lính nọ, tôi mới hết cả hồn. Khi đi ra tới đầu đường, ngừng lại ở quán nước, tôi mới kể cho ông bà chủ quán nghe, cũng được họ xác nhận các câu chuyện, đồng thời kể thêm cho tôi những câu chuyện linh thiêng khác mà trong suốt thời gian họ bán quán, anh linh của hồn ma người lính vẫn cứ lảng vảng ở khu vực nghĩa trang để làm một vài việc gì đó, kiểu như giúp đỡ người này tìm mộ người kia hay người khác. Người ta gọi ông lính đó là “ông Đồng Đen”, vì bức tượng được đúc bằng đồng đen.


VW: Những câu chuyện gì nói về ông lính đó?


DBN: Có nhiều, nhiều lắm, đại khái là những trường hợp ông lính giúp, cứu những đứa trẻ khi đi băng qua xa lộ, không bị xe cán vì quá nguy hiểm khi băng qua. Chuyện ông lính đi xin nước uống, và gần đây, ông lính xin những người có khả năng, hay ở ngoại quốc về hãy rộng tay xây dựng, chỉnh trang lại Nghĩa Trang Quân Đội, nơi các người lính nằm yên nghỉ. Càng nghe những câu chuyện như vậy, tôi càng nổi gai ốc.


VW: Sau đó thì sao?


DBN: Sau đó, về lại Mỹ, tôi đã xin các danh sách các người lính hy sinh, để dành tiền bạc gởi về cho những người bên Việt Nam, nhờ họ vào dịp tiết Thanh Minh, xin tảo mộ, đặt vòng hoa, rẫy cỏ, sửa soạn, chỉnh trang lại mộ phần cho một số các ngôi mộ của chiến sĩ vô danh. Vì tôi thấy cỏ mọc um tùm quá, không ai coi sóc, nên có lẽ hương hồn của các anh chiến sĩ không được vui. Tôi chỉ làm trong khả năng nhỏ bé của mình như vậy.


VW: Khi chị đi như vậy, có ai cùng đi, và làm chứng cho những gì chị nói không?


DBN: Cả phái đoàn tôi đi có 5 người, ngoài tôi, tài xế, còn có cậu Tùng, cô Huyền, cậu Tôn … là nhóm thanh niên thiện chí đi theo giúp tôi. Họ đều có cơ sở riêng như tiệm tóc, tiệm vàng … Lúc đó, cả nhóm nghe đều hết cả hồn. Nhất là lúc không tìm thấy người đàn ông dẫn đường nữa. Một điểm lạ nữa là khi đi ra, trời mới đổ mưa, khi cầu nguyện thì nắng lên trông rất lạ. Rồi lúc ra về, trời mưa tầm tã, như trút nước. Lên xe, mấy chị em ngồi nói chuyện với nhau, ai nấy đều sợ hãi với những gì đã xảy ra. Mọi người trong xe đều là người Công Giáo, không tin vào chuyện ma quỉ, dị đoan. Thế mà trước mắt mình, các sự kiện lạ xảy ra làm cho ai nấy đều suy nghĩ. Ở đây cũng cần nói thêm, Nghĩa Trang Quân Đội được hệ thống theo thứ tự từ A tới Z, rộng mênh mông. Nếu không có người chỉ lối, không biết đâu mà tìm mộ này với mộ kia. Chưa kể chúng tôi là những người lạ, chưa tới lần nào. Vậy mà ngôi mộ của người lính vô danh, ngồi làm mẫu cho bức tượng lại được chỉ dẫn và chúng tôi đã tìm thấy.


VW: Mọi người ở Bolsa đều biết chị là một người rất nhạy cảm với thế giới tâm linh, vô hình, trong nhiều trường hợp khác nhau. Riêng việc người lính vô danh VNCH dẫn dắt tại Nghĩa Trang Quân Đội, chị có nghĩ rằng đó là một thông điệp, một lời nhắn gởi nào đó dành cho chị hay không?


DBN: Chuyện này xảy ra vào năm ngoái (2004), lạ ở một chỗ nữa là tuần vừa qua, tôi đọc một bài viết trên Việt Weekly, phần nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang nói lên tâm trạng của ông khi ghé thăm nghĩa trang Chiến sĩ trận vong tại Arlington (DC), trong đó ông có đưa ra một nhận định chung, là bên cạnh tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ, có lẽ chúng ta cũng cần có một tượng đài dành cho hai người lính VNCH và Bộ đội Bắc Việt cùng đứng với nhau. Cả hai miền đều có các chiến sĩ anh dũng hy sinh cho lý tưởng của mình, mà khi chết, họ vẫn tin rằng họ đã chiến đấu cho một nước Việt Nam hòa bình, ấm no, hạnh phúc. Khi đọc những ý tưởng của nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, tôi vô cùng xúc động, không cầm được nước mắt. Liền sau đó, tôi lục lại những hình ảnh tôi đã chụp tại Nghĩa Trang Quân Đội vào chuyến đi năm ngoái. Khi tôi thực hiện chuyến đi thăm nghĩa trang, tôi không hề ngờ rằng có lúc, lại có người cùng chung quan điểm với tôi, và tôi cho đó là một “mission” cho tôi, khiến tôi lưu giữ hình ảnh này. Nay tôi xin nhờ diễn đàn Việt Weekly đăng tải, để đánh động suy nghĩ của người Việt Nam ở trong cũng như ngoài nước, hãy nghĩ tới anh linh của các chiến sĩ trận vong của cả hai miền. Gia đình Việt Nam nào cũng có sự mất mát, hy sinh vì cuộc chiến, vậy thì bây giờ, sau 30 năm, hãy làm những việc gì cụ thể, để các hương hồn anh linh của hai miền được nguôi ngoai nơi suối vàng.


VW: Cảm ơn chị Bích Ngọc cũng như nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang đã mở ra đề tài nhắc nhớ tới công ơn của các chiến sĩ trận vong của cả hai miền Nam và Bắc đã hy sinh cho lý tưởng chung của một nước Việt Nam. Những đau thương mất mát của chiến tranh phải được đóng lại bằng cái chết của họ, để đạt được một mục tiêu duy nhất là sự an vui của chúng ta hiện nay. Trở lại với đời sống ở Mỹ, chị nghĩ sao về chuyến đi, và chị sẽ làm gì trong thời gian sắp tới đối với “mission” về người lính?


DBN: Tôi chỉ xin các độc giả đọc được bài viết này, nếu về Việt Nam, xin ghé vào nghĩa trang quân đội để thắp một nén hương cho người chiến sĩ VNCH của chúng ta. Nếu không về được, cũng xin dâng lời cầu nguyện mỗi tối cho họ. Cá nhân tôi, hàng năm, dù về được Việt Nam hay không, tôi vẫn dành dụm tiền, gởi cho một số người lính còn ở lại Việt Nam, nhờ họ ra nghĩa trang quân đội làm cỏ, đắp lại một số ngôi mộ, thắp nhang … một cách tượng trưng, để tỏ lòng biết ơn người lính. Tôi tin rằng linh hồn họ rất linh thiêng và sẽ phù hộ cho những ai tin vào họ. Có một điểm lạ nữa mà tôi muốn tiết lộ trước khi kết thúc bài nói chuyện này, là : Những người thân của tôi kể lại, sau lần tôi gặp người lính dẫn tới ngôi mộ vô danh như đã kể, không ai tìm ra ngôi mộ vô danh mà tôi đã chụp được ảnh. Đồng thời, theo như người gác mộ cho hay, dường như trong nghĩa trang, chưa bao giờ ai thấy một ngôi mộ nào tương tự như vậy cả!




Mồ mả hoang phế, nhiều cái bị đập phá, đào bới


Phỏng vấn một số nhân vật khác



Thi sĩ Nguyễn Đức An: “Nghĩa tử là nghĩa tận”


VW: Anh nghĩ sao về sự nằm xuống của các chiến sĩ trận vong trong cuộc chiến Việt Nam?


NĐA: Người Việt mình có câu: “Nghĩa tử là nghĩa tận”. Dù có thù oán, không ưa gì nhau trong bất kỳ một tình huống, một lý tưởng nào, nhưng đến khi nằm xuống, tất cả phải bỏ qua hết. Không có một chiến tuyến nào ngăn chia sự nằm xuống của các chiến binh đã hy sinh cho cuộc chiến. Theo tôi nghĩ, vong linh của các chiến sĩ hai miền Nam và Bắc cần được tôn trọng và chăm sóc chu đáo. Không nên phân biệt người chết này khác với người chết khác.


Diễn viên Trần Quang: “Không nên phân biệt chiến sĩ Nam và Bắc, khi họ đã nằm xuống vì cuộc chiến …”


VW: Anh nghĩ sao về việc khôi phục hay hủy bỏ đi một nghĩa trang quân đội, nơi người lính trận đã nằm xuống cho cuộc chiến Việt Nam?


TQ: Mỗi khi tôi đi ngang qua Nghĩa Trang Quân Đội, tôi đều nghiêng mình chào kính cẩn những vong linh chiến sĩ đã nằm xuống vì lý tưởng cuộc chiến. Chiến tranh vừa qua đã đốt đi biết bao nhiêu anh tài của đất nước. Cả hai miền đều có những hy sinh to lớn về nhân lực. Vì lý tưởng mà phải hy sinh, vậy mà, sau 30 năm, mồ không yên, mả không yên, thật là đau đớn vô vàn. Nói đến đây, trong tôi dâng lên một mối thương cảm … Cho tới giờ phút này, tôi nghĩ chúng ta nên nhìn lại vấn đề, để lưu giữ lại những gì thiêng liêng, những biểu tượng chung của cuộc chiến một cách ý nghĩa. Làm sao có thể nói hết đau thương của những gia đình khi biết tin các ngôi mộ của thân nhân mình bị dời đi, bốc đi chỗ khác. Còn các chiến sĩ vô danh lại càng đáng thương cảm hơn nữa. Vậy thì, nếu một cuộc cải táng nào đó xảy ra, để mang lại chung cho các chiến sĩ hai miền một kết hợp, để họ được nằm bên nhau, bỏ qua mọi dị biệt để họ biết rằng hy sinh của họ cho lý tưởng là có lý. Nếu nhà cầm quyền Việt Nam làm được việc này, đây là sự an ủi lớn lao của người sống tạ tội với những gì không đúng, không phải với người đã nằm xuống.


Kịch sĩ Ngọc Phu: “ Cần bù đắp cho các chiến sĩ trận vong về phần mộ”


VW: Đối với người Mỹ, sau cuộc chiến, trong nhiều chương trình tìm kiếm lại những xương cốt của các chiến binh tham chiến tại Việt Nam … Còn Việt Nam, ông nghĩ sao về những chiến binh Việt Nam của cả hai miền trong cuộc chiến, dường như chúng ta chưa thể hiện sự tôn trọng đủ đối với những anh linh của các chiến sĩ trận vong?


NP: Trước năm 75, tôi cũng là một quân nhân, trong ngành chiến tranh chính trị. Tôi đã có nhiều dịp đến thăm các tiền đồn, và thông cảm được sự chết và sự sống. Những chiến sĩ trận vong nằm xuống, nếu có thân nhân, còn có mồ yên mả đẹp. Còn các chiến sĩ vô danh, xương cốt không ai chăm sóc, đau đớn vô cùng. Dù nước nào cũng vậy, người Mỹ giàu có, với tư cách một nước lớn, người ta bỏ tiền của ra để tìm xác, cốt của các người lính Mỹ bỏ xác tại chiến trường là việc tốt. Còn người Việt, tuy không làm hết được việc đó ngay trên chính quê hương của mình, nhưng tôi tin rằng trong lòng mỗi người đều có niềm thương cảm, niềm tin vào sự linh hiể n của các chiến sĩ trận vong. Tôi nghe nói ông Nguyễn Cao Kỳ đang vận động xây dựng, tu chỉnh lại Nghĩa Trang Quân Đội, tôi rất mừng và nghĩ rằng đây là một việc làm vô cùng ý nghĩa. Nếu nhà cầm quyền Việt Nam làm được việc đó, thật là tuyệt vời. Tuy là hai chiến tuyến, hai lý tưởng khác nhau, nhưng đều là người Việt Nam. Chúng ta cần phải bù đắp cho họ về phần nghĩa trang, để các anh linh của họ không lạnh lẽo, cô đơn




ST


http://www.rfviet.com/forum35/showthread.php?t=76020

Bài Xem Nhiều