We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 12 June 2012

Anh Quốc:Giữa công bằng và tự do

Giữa công bằng và tự do


Tuần rồi, sau khi ông Francois Hollande đắc cử tổng thống Pháp, một số người Việt ở Pháp đã nhận được email từ những người bạn hiện đang sống ở Hoa Kỳ bày tỏ lo ngại “giùm” cho tương lai. Một số còn được mời hãy dọn nhà sang Mỹ vì nước Pháp sẽ bị nhuộm đỏ bởi đảng Xã Hội và tân lãnh tụ của họ.
Phản ứng này làm tôi nhớ nhiều lần đã gây sự ngạc nhiên nếu không nói là khó chịu khi tôi nói tôi đang sống trong một quốc gia xã hội chủ nghĩa thực sự, xã hội chủ nghĩa nhưng dân chủ thật ra sướng lắm.

Mà quả thật, trên phương diện chủ thuyết, Anh Quốc ngày nay, mặc dầu cố gắng của nhiều chính phủ bảo thủ, vẫn còn “xã hội chủ nghĩa” hơn là Việt Nam hay Trung Quốc hiện thời. Nhưng đây là hình thức “social democracy,” một hình thức xã hội chủ nghĩa dân chủ. Những nền dân chủ xã hội ủng hộ những quyền lợi luật định cho các quyền xã hội của công dân. Những quyền đó bao gồm được hưởng những dịch vụ công cộng như: Quyền công nhân được bồi thường tương xứng, quyền có chăm sóc sức khỏe phổ cập cho mọi công dân, quyền được hưởng học vấn phổ cập cho mọi công dân. Nói cách khác, chế độ dân chủ xã hội bảo đảm người dân một sự chăm sóc tối thiểu khi đau yếu, khi về già, khi thất nghiệp.
So sánh với những quốc gia như Trung Quốc hay Việt Nam, tuy đòi tự nhận mình là theo xã hội chủ nghĩa nhưng thực ra họ đang sống trong một chế độ tư bản hoang dã. Người dân bây giờ không còn có được chăm sóc sức khỏe phổ cập nữa. Người dân ở những quốc gia này bây giờ phải trả tiền đi chữa bệnh, trả tiền đi học, và lúc về già thì chỉ trông cậy vào con cháu nếu không có lương hưu của sở làm.
Mà thật ra so với Anh Quốc, vốn là một xã hội tư bản lâu đời, nhiều nước Bắc Âu còn xã hội chủ nghĩa hơn thế nữa. Ở những quốc gia này, dân chúng không nghĩ là việc cứu trợ là việc của nhân dân, họ coi đó là bổn phận của chính phủ.
Người Âu Châu vô cùng ngạc nhiên không hiểu được thái độ của người Mỹ khi họ từ chối việc mua bảo hiểm như sẽ trở thành ép buộc theo luật cải tổ hệ thống chăm sóc sức khỏe của Tổng Thống Barack Obama mà vẫn bị gọi một cách miệt thị là Obamacare. Ðối với người Âu Châu, chuyện mua bảo hiểm, hay đóng vào quỹ an sinh xã hội là chuyện đương nhiên và chuyện chính phủ sau đó phải lo bảo đảm một sự chăm sóc sức khỏe tối thiểu nào đó cho công dân là chuyện phải có. Họ lại càng ngạc nhiên khi thấy rõ là không có bảo hiểm phổ cập cho toàn thể mọi người có nghĩa là những người có tiền mua bảo hiểm phải gánh cho những người không mua bảo hiểm khi họ đau yếu.

Trở lại ông Hollande. Khi ông đang tranh cử tổng thống, tờ The Economist, một tờ báo rất đáng kính nể nhưng cũng có chủ trương chủ thuyết khá bảo thủ trong kinh tế học, đã nói là ông ta “khá đáng sợ” bởi ông “thực sự tin vào nhu cầu phải tạo nên một xã hội công bằng hơn.”
Chỉ trích đó quả làm tôi ngạc nhiên. Tại sao chúng ta không thấy cần tạo nên một xã hội công bằng hơn? Xuất thân từ chính trị học, tôi còn nhớ một trong những điều căn bản dẫn đến cách mạng chính là sự thiếu công bằng trong xã hội, hay đúng hơn nhận thức của người dân là xã hội thiếu công bằng. Những xã hội như xã hội Việt Nam ngày nay, khi người dân đã nhận thức ra sự thiếu công bằng, và càng ngày họ càng không còn sợ guồng máy áp chế nữa, phải được coi là thuộc vào giai đoạn tiền bùng nổ cách mạng.
Nhưng giữa Hoa Kỳ và Âu Châu vẫn có một sự khác biệt trong suy nghĩ giữa hai giá trị cần thiết của một nền dân chủ ổn định, tự do và công bằng. Ở Hoa Kỳ, tự do được đặt cao hơn công bằng trong khi ở Âu Châu, công bằng có lẽ thường được coi trọng hơn. Chính tự do cá nhân được đề cao đã dẫn đến huyền thoại Horatio Alger và khái niệm là bất cứ người Mỹ nào cũng có thể đi từ nghèo đói đến triệu phú nếu “sống một cuộc sống gương mẫu, chống cự lại một cách can đảm nghèo đói và nghịch cảnh.”

Chính vì suy nghĩ như vậy nên ông Joe the Builder, mặc dầu thất nghiệp và có lẽ đang hưởng trợ cấp của chính phủ, vẫn tin là ông không cần “phát chẩn” của nhà nước, cũng như hoàn toàn ủng hộ việc cắt giảm thuế cho người giàu vì thứ nhất, có một ngày nào đó ông cũng sẽ trở thành triệu phú, và thứ nữa, nhà giàu ít bị đóng thuế sẽ dùng tiền đó mở xưởng, mở nhà hàng, thuê người, giúp cho nền kinh tế tăng trưởng.
Người Âu Châu sẽ chỉ ra là đa số nhà giàu không dùng tiền không phải đóng thuế đó vào đầu tư để xây dựng nhà máy, mở cửa tiệm, thuê người, tạo công ăn việc làm, và giúp nền kinh tế phát triển. Chúng ta đã chẳng trầm trồ khi những người như ông Bill Gates, bỏ đa phần tài sản kếch xù của mình cho các việc thiện đó sao? Sở dĩ chúng ta trầm trồ vì chuyện đó ngày nay quá hiếm.
Ðiều ngược lại mà chúng ta thấy là các vị nhà giàu thường tìm đủ mọi cách để “né thuế - tax avoidance.” Thái độ đó của nhà giàu đã thể hiện rõ qua hành động của ông Eduardo Saverin, tỷ phú đồng sáng lập ra Facebook khi ông này từ bỏ công dân Hoa Kỳ ngay trước khi có việc bán cổ phần đầu tiên của công ty. Mục đích chính của hành động này là để tránh khỏi phải đóng thuế dầu chỉ có 15 phần trăm thôi. Ðể tránh khỏi phải trả thuế, và nhất là để tránh khỏi phải trả thuế trong trường hợp Hoa Kỳ có thể tăng thuế đánh cho nhà giàu nếu ông Obama và đảng Dân Chủ thắng lợi, ông Saverin đã chọn Singapore là quê hương.

Nghe đâu ông đã ở Singapore một thời gian, nhưng không hiểu sống trong cái thế giới vương giả của nhà tỷ phú ông có hiểu Singapore là một quốc gia như thế nào không? Singapore rất hữu hiệu và Singapore rất sạch sẽ, cả về vật chất lẫn trong công việc làm ăn. Nhưng Singapore không phải là một quốc gia dân chủ, dầu cho vẫn có bề ngoài của một nước dân chủ. Khác với các chế độ độc tài bình thường, Singapore là một nước pháp trị. Nhưng chính quyền đã lợi dụng pháp luật để sách nhiễu, đàn áp đối lập. Tôi còn nhớ hồi còn làm cho ban East Asia Today của đài BBC, mỗi lần phỏng vấn một nhân vật nào có luận điệu chống đối chính phủ Singapore là chúng tôi phải cho luật sư của đài nghe trước cuộc phỏng vấn, bởi chính phủ Singapore đã nhiều lần sử dụng luật mạ lỵ để làm im tiếng báo chí quốc tế. Singapore có thể cho trả thuế lợi tức rất nhẹ, nhưng ông Saverin mà có lỡ làm cái gì chính phủ không hài lòng thì ông cũng khó sống lắm.
Người giàu như ông Saverin thà bỏ nước chứ không bỏ tiền không thể là cứu tinh của xã hội.

Dĩ nhiên những chế độ xã hội dân chủ ở Âu Châu có vấn đề của nó. Một hệ thống an sinh xã hội quá tốt khiến con người ỷ lại. Nhưng ngược lại, chế độ Hoa Kỳ cũng có những khuyết điểm của nó. Thúc đẩy tự do cá nhân dẫn đến mất tinh thần vị tha nào phải là cái hay.
Không hiểu có phải hoài niệm làm cho ta thấy quá khứ đẹp hơn hay không nhưng tôi nhớ là xã hội Hoa Kỳ thời thập niên 1960 cũng ưu tiên tự do nhưng có tinh thần vị tha hơn. Ðó là xã hội mà triết lý Ky-tô giáo thấm nhuần khiến việc cưu mang cho kẻ nghèo, kẻ yếu là quan trọng. Ðó là xã hội mà cố Tổng Thống John F. Kennedy có thể hỏi, “Ask what you can do for your country.”

 Lê Phan

Kính tặng những Nhà Yêu Nước đã có mặt trong 11 cuộc biểu tình lịch sử năm 2011

11 Cuộc Biểu Tình... Rồi Sao Nữa?
 

 
“11 cuộc biểu tình, rồi sao nữa?”, có người hất hàm hỏi như thế.
Theo họ, các cuộc biểu tình đã chấm dứt. Nhiều người bị bắt, bị trả thù... rồi làm gì nhau. Họ chỉ thấy các tuyên bố “giải quyết triệt để việc tụ tập đông người” của những kẻ như Nguyễn Chí Vịnh đã được thực hiện.

Nhưng “11 cuộc biểu tình, rồi sao nữa?” cũng là câu hỏi trầm ngâm trong lòng nhiều nhà yêu nước, đặc biệt trong dịp kỷ niệm 1 năm ngày xuống đường biểu tình đầu tiên 5/6/2011.

Có lẽ sự đắn đo này hàm chứa 2 phần suy tư: Có đạt được gì không qua bằng đó cuộc biểu tình? Và cần làm gì nữa trong những ngày tháng tới?

Đạt được nhiều lắm!

Trước hết, chuỗi liên tiếp 11 cuộc biểu tình là hiện tượng chưa từng có trong lịch sử đất nước, và lại càng chưa từng có dưới sự cai trị của đảng CSVN từ 1945 đến nay. Hàng ngàn con dân Việt xuống đường hoàn toàn vì lòng yêu nước và uất hận thấy tổ quốc bị làm nhục. Hàng ngàn con người đã liên tục dấn thân với đầy đủ ý thức – ý thức về cả lý do của việc mình làm và ý thức về các đòn trả thù của nhà cầm quyền sau đó.

Vì vậy, trong lịch sử dân tộc tương lai, 11 cuộc biểu tình này sẽ là một dấu mốc lịch sử nói lên quan điểm của dân tộc, như mốc điểm mà 74 chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã để lại trên vùng biển Hoàng Sa năm 1974 và 64 chiến sĩ Quân Đội Nhân Dân Việt Nam đã để lại trên quần đảo Trường Sa năm 1988.

11 cuộc biểu tình chống xâm lược cũng đang tạo nhiều tác động lên những kẻ cầm quyền. Nếu so thái độ của lãnh đạo đảng CSVN hiện nay với thời gian từ tháng 5/2011 trở về trước, chúng ta mới thấy họ đang bị buộc phải đổi một số thái độ. Kiểu nói “tàu lạ”, “nước lạ” ngay trong quân sử và trên mặt báo một cách không ngượng ngùng đã gần như biến mất. Những nỗ lực chôn vùi tên tuổi những người đã hy sinh bảo vệ đất nước trong các cuộc chiến chống Trung Quốc phần lớn đã phải dừng lại. Ngay cả những giọng điệu phỉ báng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cũng phải ngừng lại vì tạo quá nhiều phản cảm trong dân chúng khi mọi người đem ra so sánh.

Ở mức tối thiểu, có thể nói 11 cuộc biểu tình đã chận được cơn lũ bán nước ào ạt diễn ra suốt những năm 2000-2010. Nhìn lại khoảng thời gian từ tháng 5/2011 trở về trước, chúng ta sẽ thấy chi chít những ký kết nhượng đất, nhượng biển, nhượng rừng, nhượng những khu biệt lập ở khắp các tỉnh và giữa cả những thành phố lớn, nhượng truyền thanh, truyền hình và các trang mạng, nhượng luôn quyền in sách ca tụng các “liệt sĩ” Trung Quốc đã vượt biên giới bắn giết người Việt,.... Hiện nay, tuy xác suất có những triều cống ngầm, đặc biệt về khai thác dầu khí xa tắp ngoài khơi, vẫn rất cao, nhưng những bàn tay ký kết bán nước và dâng nhượng quá trâng tráo ngay trên đất liền đã phải rụt lại vì cả dân tộc đang ghi sổ cho tương lai từng tên tuổi lẫn ngày tháng và địa điểm của từng vụ chặt nhỏ chủ quyền đất nước đem bán. Ngay cả những tuyên bố đầy ô nhục theo kiểu “miệng Việt óc Tàu” như của Nguyễn Chí Vịnh cũng đã phải dè dặt lại để khỏi bị ghi vào sử sách ngàn đời như một phần “sự nghiệp” của cả đảng.

Kế đến, 11 cuộc biểu tình và các phản ứng hung bạo của nhà cầm quyền đã giúp dân tộc kiểm chứng được nhiều điều quan trọng:

- Kiểm chứng được mức độ lệ thuộc Tàu của thành phần lãnh đạo đảng. Đây là một nhận thức rất cần thiết vì trước 11 cuộc biểu tình này, vẫn có những nhà dân chủ lão thành khuyên bảo sinh viên “hãy đứng sau đảng và nhà nước để chống Tàu” . Chỉ sau khi hàng loạt các thứ trưởng gốc Việt công khai sang Tàu rước lệnh đàn áp thẳng từ Bắc Kinh về chấp hành, dân tộc Việt mới thấy dựa vào các lãnh đạo CSVN để chống Tàu không phải là chọn lựa khôn ngoan.

- Kiểm chứng được mức độ sẵn sàng ra tay tàn độc của lãnh đạo đảng đối với dân chúng, từ đạp mặt, đánh đập trên đường phố đến bắt nguội, đuổi học, đuổi nhà, đuổi sở những người tham gia biểu tình. Trước đó ai cũng nghĩ giới lãnh đạo dù sao cũng còn lòng yêu nước và vì thế không thể nào họ lại hung bạo với những người dân chỉ muốn bày tỏ lòng yêu nước như họ.

- Kiểm chứng được trong hàng ngũ đảng viên CSVN vẫn có nhiều con người chấp nhận bị mất đặc quyền đặc lợi để nói lên tiếng nói lương tâm, để đứng với những người dân yêu nước cho dù việc làm đó làm lãnh đạo đảng khó chịu và hứa hẹn trừng phạt. 11 cuộc biểu tình cũng kiểm chứng được mức độ chấp nhận dị biệt quá khứ giữa các thành phần dân tộc để cùng đối diện với hiểm họa chung của đất nước.

- Kiểm chứng được giá trị của giới sĩ phu Việt Nam, những con người dám đi đầu trong những ngày tháng căng thẳng. Ở các nước dân chủ, nơi mà cảnh sát bị ràng buộc bởi đủ loại luật lệ và nếu vi phạm cũng phải đi tù như ai, thì việc đứng lên đi đầu đã là điều đáng quí. Tại những nước độc tài, nơi mà “miệng công an là luật”, thì những bước chân đi đầu lại càng đáng kính phục hơn gấp nhiều lần.

Và 11 cuộc biểu tình đã để lại nhiều bài học kinh nghiệm quí báu cho các cuộc đấu tranh quần chúng kế tiếp:

- Rõ ràng kinh nghiệm xử dụng các kỹ thuật thu thập hình ảnh, âm thanh; kinh nghiệm chuyển tải nhanh chóng lên mạng Internet; kinh nghiệm tiếp tay nhịp nhàng và hiệu quả giữa các con dân Việt trong và ngoài nước trong 11 lần biểu tình đã được áp dụng trong hầu hết các cuộc phản đối chống cướp đất của bà con dân oan từ đó đến nay, như Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản, ...

- Hơn thế nữa, những kiến thức đấu tranh bất bạo động bằng số đông, không để lộ thành phần điều động, ghi nhận chứng tích các công an bạo hành, liên kết bảo vệ nhau chứ không chịu thua khi có đồng đội bị công an bắt, thuyết phục con em trong hàng ngũ công an không tiếp tay đàn áp đồng bào, v.v... đã được chứng minh qua thực tế và đang lan truyền sau 11 cuộc biểu tình với vận tốc nhanh hơn trước gấp nhiều lần.

Đang đi đúng diễn trình!

Bên cạnh những kết quả nhiều mặt kể trên còn cần phải nói thêm: những ai xem 11 cuộc biểu tình năm 2011 là chuyện hoài công vô ích và đã vĩnh viễn chấm dứt là những người không tìm hiểu kinh nghiệm tại các nước khác. Không có cuộc tranh đấu thành công nào chỉ diễn ra chỉ một lần là xong hay luôn luôn tiến lên theo đường thẳng tắp (y = ax+b). Thường thì thế giới qua các cơ quan truyền thông chỉ biết đến khúc chót mà quên mất những nỗ lực nhiều năm trước đó và vì vậy dễ tạo những hiểu lầm về diễn trình. Thực tế cho thấy, nỗ lực của mọi dân tộc trong các cuộc tranh đấu thành công đều phải đi qua một số giai đoạn thăng trầm như đường màu xanh (y = axsin(x) + bx) trong biểu đồ sau đây:

Nghĩa là sau mỗi giai đoạn nỗ lực tranh đấu của người dân, giới cầm quyền sẽ hung hãn phản công để cố gắng đè bẹp. Nhưng nếu đã hiểu đó chỉ là diễn trình bình thường và không bỏ cuộc, quần chúng sẽ tạm lùi nhưng không lùi về lại lằn ranh cũ. Cùng lúc, người dân tụ sức lại để vùng lên cao hơn lần sau đó. Sức bật này đến từ việc rút được nhiều kinh nghiệm hơn, biết rõ hơn các cách đối phó của bạo quyền, và có được nhiều sự tham gia tiếp tay hơn. Nỗ lực đấu tranh để bảo vệ đất nước của dân tộc Việt Nam cũng không khác và đang tiến lên trên diễn trình bình thường đó.

Điều quan trọng là phía người dân biết tận dụng các giai đoạn “tạm thoái trào” vì:

1. Đây là những lúc dễ thuyết phục nhau nhất. Trước hết, những nghi ngờ về giá trị thực tiễn của các bài học lý thuyết, những tranh luận về cách làm nào hay nhất, v.v... vừa được trả lời bằng thực tế ngay trước mắt mọi người. Nhiều tranh luận, do đó, không còn cần thiết nữa. Kế đến, đây là giai đoạn mà lực lượng quần chúng đang đùm bọc lẫn nhau trước các đòn phép trả thù của bạo quyền. Tình thân cũng giúp nhiều trong việc thuyết phục lẫn nhau.

2. Đây là những lúc có thể âm thầm mở rộng lực lượng vì sự uất ức của nhiều người đang bị đè nén khi công an cấm ngặt sự bày tỏ đó qua các cuộc biểu tình. Không cần vội vã với những hình thức hệ thống hóa hàng ngũ trong lúc tạm thoái trào, mà chỉ cần duy trì liên lạc và cùng nhau loan truyền đến các vòng quen biết kế tiếp về hiểm họa mất nước và các kiến thức đấu tranh bất bạo động.

3. Và đây cũng là những lúc cho những phân tích chân thành về những khiếm khuyết của giai đoạn cao trào trước đó; cho việc tìm kiếm các cách đối phó cho tương lai; và quan trọng hơn cả, cho việc nhận dạng đâu là các chỗ bế tắc của lực lượng quần chúng ở hiện tại.

Đâu là chỗ bế tắc hiện nay?

Tại Hà Nội, thật may mắn và quí báu đã có được sự kết hợp của nhiều nhà yêu nước thuộc nhiều thành phần, từ các vị trí thức xả thân đi đầu, đến các vị lão thành đã trải qua nhiều giai đoạn khó khăn của đất nước, đến các văn nghệ sĩ góp phần duy trì tinh thần chung, đến các anh chị thanh niên sinh viên sôi sục lòng tự trọng của dân tộc. Chính sự kết hợp phong phú này đã duy trì được sự liên lạc mật thiết của một số những người đã tham gia các cuộc biểu tình năm 2011 qua nhiều loại sinh hoạt. Tuy nhiên, việc mở rộng ra hơn vòng tròn này ngay tại Hà Nội vẫn còn là một thử thách. Và nếu không mở ra được, nhà cầm quyền sẽ tiếp tục thủ đoạn tỉa dần từng người như đang thấy.

Cái may mắn của Hà Nội, như đã nêu trên, cũng rất khó lập lại tại các nơi khác, đặc biệt tại Sài Gòn. Cả nước đã cảm động theo dõi nỗ lực và sự hy sinh của chị Bùi Minh Hằng từ Hà Nội vào Sài Gòn để cố gắng lập lại các bước chân yêu nước tại đây. Nhưng kết quả mong đợi đã không xảy ra.

Có lẽ các bế tắc nêu trên đều đến từ một khó khăn cơ bản khiến cho việc mở rộng đến nhiều tầng lớp dân chúng không tiến tới được; đó là chưa nghĩ ra cách nào để quảng đại quần chúng khắp nơi có thể tham gia mà nhà cầm quyền không ngăn chận được và bà con cũng không cảm thấy quá rủi ro... như đi biểu tình trên đường phố.

Kính đề nghị một vài loại nỗ lực

Trong tinh thần chia sẻ nỗi lo lắng chung, người viết kính đề nghị một số gợi ý sau đây:

1. Tạo những việc đơn giản tới mức tối đa để quần chúng có thể tham gia.

Ba tiêu chuẩn cho loại việc này là: (1) dễ lập lại ở nhiều nơi, (2) khó ngăn chận bởi công an, và (3) rất ít rủi ro.

Một thí dụ cho loại việc này là cùng nhau tạo những tiếng động bất thường vào đúng một thời điểm đã định trước. Cụ thể như vào đúng khoảng thời gian 8 giờ đến 8 giờ 5 phút mỗi sáng chủ nhật, mọi người cùng làm 2 loại hành động tạo tiếng động: gõ thìa gõ đũa vào ly chén nếu đang ngồi trong nhà, trong tiệm; và đứng lại dậm chân xuống vỉa hè nếu đang ở ngoài đường. Đây là những tiếng động mà bình thường bà con không làm.

Ý nghĩa của mỗi việc này đã được định nghĩa từ trước và được quảng bá rộng rãi, chẳng hạn như gõ ly chén mang ý nghĩa “báo động mất nước”; dậm chân xuống đất để xác định “đất này không thể dâng nhượng!”....

Giá trị của loại việc này đến từ sự kỷ luật rất nghiêm về giờ giấc và các hành động đã định. Không ai khởi động trước 8 giờ và đến đúng 8 giờ 5 phút là hoàn toàn im bặt. Cũng không ai làm loại tiếng động gì khác ngoài cách gõ ly chén và dậm chân như đã cùng định trước. Kỷ luật đó nói lên mức độ đồng lòng, quyết tâm, nghiêm túc của những người tham gia.

Một câu hỏi dễ bật lên: “Làm thế thì tạo tác động gì?”

Xin thưa đây chính là một hình thức biểu tình -- tức biểu lộ sự đồng tình của mình với mọi người chung quanh về một vấn đề. Và trên căn bản đó, loại biểu tình này cũng có cùng tính chất với 11 cuộc xuống đường năm 2011.

Hai đối tượng quan trọng nhất, mà những người biểu tình theo cách này muốn gởi thông điệp đến, là nhà cầm quyền và phần còn lại của dân tộc Việt. Chắc chắn giới lãnh đạo sẽ được báo cáo về mức độ căm phẫn tràn lan của dân tộc qua những tiếng động bất thường đồng loạt vang lên tại mọi miền, mọi vùng, mọi ngõ ngách trên cả nước mà các công cụ của họ không thể ngăn chận. Hình thức biểu tình này cũng dễ dàng tạo tò mò nơi người chung quanh để người Việt có cơ hội trình bày cho nhau về hiểm họa mất nước.

Từ đó lực lượng những người quan tâm đến hiểm họa mất nước sẽ mở rộng nhanh chóng và cơ hội kết hợp với nhau để làm những việc kế tiếp cũng gia tăng. Chính sự gia tăng lực lượng sẽ bảo vệ tập thể những người yêu nước không bị tỉa dần.

Tóm lại, đây là loại ngưỡng cửa đầu tiên dễ dàng cho quảng đại quần chúng vượt qua để tiến lên các hành động chung kế tiếp.

2. Chọn một biểu tượng riêng của những người yêu nước.

Ba tiêu chuẩn chọn biểu tượng là: (1) đặc thù, khó lẫn lộn với các ý nghĩa khác, (2) không thể bị tịch thu, và (3) ít rủi ro cho người mang biểu tượng.

Một thí dụ cho loại biểu tượng có các tiêu chuẩn trên là vỗ tay sau lưng.

Thường thì mỗi người chỉ vỗ tay trước mặt hay ngực của mình để bày tỏ sự ủng hộ. Do đó vỗ tay sau lưng là hành động đặc thù và có thể gắn liền với ý nghĩa khác.

Ý nghĩa của biểu tượng được định trước và quảng bá rộng rãi: Vỗ tay sau lưng để khinh bỉ và phản đối những hành động dâng nhượng chủ quyền đất nước sau lưng dân tộc.

Biểu tượng này giúp những người thiết tha với đất nước nhận ra nhau và khi cùng làm thì chính là một hình thức biểu tình để nối tiếp 11 lần xuống đường trong năm 2011. Sự khác biệt là với hình thức này sẽ có đông người hơn, có thể làm ở bất cứ nơi nào, kéo dài vô hạn định, và vô cùng khó cho công an trấn áp hay tịch thu.

3. Tạo những kho chung về đấu tranh bất bạo động.

Để giúp gia tăng nhanh sức lực của dân tộc, đã đến lúc những nhà yêu nước tận dụng mạng Internet để lập ra những kho chung, chứa đựng các kiến thức lý thuyết, kinh nghiệm của các dân tộc khác, và nhất là các sáng kiến về đấu tranh bất bạo động thích hợp với tình hình Việt Nam. Đây sẽ là nơi mà mọi người Việt đều có thể đóng góp, tìm hiểu, và tùy nghi lấy ra ứng dụng. Nói cách khác, các kho này sẽ là vốn trí tuệ chung của dân tộc Việt Nam trong giai đoạn xây dựng Sức Mạnh Nhân Dân.
Ngày 8/6/2012Kính tặng những Nhà Yêu Nước đã có mặt trong 11 cuộc biểu tình lịch sử năm 2011
Vũ Thạch

Bà Đầm Xòe tự sự:Cộng sản sợ gì nhất?

Bà Đầm Xòe tự sự

- Mấy ngày nay, mạng mẻo như có ma cà rồng quẩy cựa nên cư dân mạng loay hoay, khó nhọc đủ cách để vào được "sân chơi" internet. Từ khó nhọc nên dần dà biến thành bực tức. Từ bực tức cấp I, rồi cấp II, rồi đến cấp III, rồi đến cấp "đéo chịu được" nên mồm miệng buộc phải mở ra, chửi lung tung tí mét, chửi từ hạt kê, hạt tấm đến cục đá, cục gạch; chửi từ cánh đồng đến rừng rậm núi sông: "Mã cha đứa nào chơi cái trò đểu". Chửi rồi, cái bực lại tăng lên, chửi tiếp, "đéo mẹ đứa nào làm cái trò bẩn". Vợ con không muốn nghe chửi tục, đưa mắt lườm lườm, nhưng biết rất rõ đức lang quân đang bực, lẹ làng đưa đến cho cốc trà lớn mà trong đó thành phần nước đóng băng là chủ yếu.

Ngửa cố lên uống. Uống xong " hà" một cái thấy có sương lạnh từ miệng uốn éo bay ra. Lẩn trong sương lạnh thấy những hác- cơ như những con bọ ruồi, vi khuẩn gây bệnh chết người cựa cậy, lăng xăng như đám bọ gậy loăng quang trong chậu nước bẩn. Hỏa có hạ đi một chút mới bình tâm đặt vấn đề: Tại sao lại có thằng chuyên hành cái nghề chơi trò bẩn: chống lại tự do, chống lại sự tiến bộ của dân mình như vậy? Mà sao các nước cộng sản độc tài ở đâu cũng "hành xử" với cứ dân mạng như thế?

Lại ngẫm: Trong khi chính quyền tìm mọi cách tiệt diệt tiếng nói của cư dân mạng thì lại mở cửa, khuyến khích và thậm chí chi tiền cho các hoạt động mãi dâm, loạn ngôn, thiểu năng trí tuệ. Đấy thôi, trong hàng ngàn các phương tiện truyền thông đại chúng, có cơ quan nào không có những kênh như là "chát với sao", "hầu chuyện với sao", rồi hò hét, nhảy múa, "Indo, In đen", "hòan quần, hoàn áo", "đít cô, đít keo", "tăng go, tăng gồ"… mà trong đó không thể không có "điệu" hôn nhau, cọ mông, cọ vú, cọ bướm, cọ chim vào nhau,… thậm chí còn đè ngửa cả nhau ra trên màn ảnh truyền hình… mà có ai bị sao đâu, cùng lắm là phạt mấy đồng cho có phép, cho ta đây vẫn đang quản lý, ta đây vẫn đang kiểm soát. Các sao là những ai? Như ông cha ta nói là cái bọn "xướng ca vô loài", là cái bọn "bất tri vong quốc hận". Bọn này chỉ được cái làm tình, hở hang là giỏi. Trước bàn dân thiên hạ nói những lời đạo đức, nhưng phía sau đã sẵn sàng làm kẻ lừa đảo; mồm leo lẻo nói về sự trinh trắng tiết hạnh, nhưng trong lòng chúng đã là kẻ nằm ngửa chuyên nghiệp kiếm tiền; miệng chúng nó véo von "tình yêu nước", nhưng trong lòng chúng lại ánh lên: "nước non là cái máu lồn gì"; mồm chúng dẻo quẹo nói yêu thằng này, nhưng vào đêm lại thấy chúng nằm với thằng kia, vân vân.

Thế mà cái đám này bây giờ lại được chính thể sủng ái. Chạy sô một đêm kiếm cả vài trăm triệu đồng; năm ngửa với quan một đêm kiếm cả trăm triệu đồng. Tiền từ đâu, của ai mà các quan, mà thể chế nuôi cái bọn "xương ca vô loài" này nhiều thế? Đạo đức, lòng tự trọng dân tộc, truyền thống văn hóa Việt bốn ngàn năm biến đi đâu mà cả xã hội, từ người thuộc "đẳng cấp nguyên thủ" đến mấy em sinh viên, và đặc biệt thanh thiếu niên lại cùng tung hô, đắm chìm ngưỡng mộ, có kẻ còn coi cái mùi dấm của đám này thơm như hoa hồng, hoa sen như vậy!

Trong khi bọn " xướng ca vô loài" tung hoành trên mọi "ngõ ngách" của truyền thông như vậy, thì các trí thức, chân nhân như chết hết cả rồi. Cả năm ngửa mặt lên xem TV chỉ thấy sao là sao, toét mắt dò từng con chữ trên báo cũng chí thấy sao là sao, mong tìm một lời nói chính trực, trung hậu, đúng sự thật cái xã hội mình đang sống mà khó khăn như " trèo núi ngược"?

May nhờ có công nghệ thông tin mà còn thấy được ít nhiều những điều đúng đắn, sự thật. Nhưng cái bọn chó đểu mấy ngày nay lại ngăn cấm. Không có mạng mẻo, thật mình chẳng biết còn gì để sống; thật, quốc gia đến hồi mạt không thể cứu được nữa rồi sao?

Sao các nước độc tài cộng sản, nước nào cũng có " đường lối" giống nhau như vậy cà? Triều Tiên thì đến điện thoại cũng không cho dân dùng. Trung Quốc thì đem xe tăng nghiền người không tiếc nuối. Cu Ba thì nhà tù lúc nào cũng có chỗ. Việt Nam mình thì…

Làm như vậy là đi ngược lại với sự tiến bộ, văn minh mà loài người luôn hướng tới.

Trong khi ở các nước cộng sản không nắm quyền thì họ lại khuyến khích cư dân mở mạng, ra báo về chính trị và cấm ngặt các hình thức truyền thông về mại dâm.

Tại sao? Bỗng giật mình nhớ đến tham luận của nhà thơ Trần Mạnh Hảo đọc trước đại Hội Nhà văn Việt Nam mới đây về sự thật. Ông nói " Cộng sản sợ gì nhất? Sợ nhất sự thật. Một người nói sự thật, hai người nói sự thật, đến cả nước nói sự thật thì là lúc cộng sản bị  KNOCK OUT  ".

Có lẽ họ ngăn cấm mạng mẻo vì họ sợ ngày cả nước đồng thanh nói sự thật đang đến gần.

Bà Đầm Xòe

Đảng Cộng sản Việt Nam có nghề bóp...



Vụ việc của bà Phạm Thị Lài và con gái là Hồ Nguyên Thủy đã phải khỏa thân để “giữ đất” tại Cần Thơ, đã làm cho Phan Nhân tui, không thể không lên tiếng. Phải lên tiếng, vì như những vụ khỏa thân của những người mẫu Ngọc Quyên và nhiều người mẫu khác, đã từng chụp ảnh khỏa thân, được nói là “để bảo vệ môi trường”. Những tấm hình trần trụi này đã đưa lên Internet, ai ai cũng thấy được, nhưng không có ai, ngay cả bọn cầm quyền cũng không bảo người mẫu Ngọc Quyên là “vi phạm pháp luật”; cho nên người mẫu Ngọc Quyên không có bị “xử lý” theo rừng luật… pháp của chế độ Hà Nội.
Chuyện nầy, xin mọi người hãy hiểu cho: Dưới chế độ của Cộng sản Việt Nam, thì chuyện cởi truồng để… “để bảo vệ môi trường” thì được, nhưng cởi truồng để giữ lấy những khu đất ruộng của chính mình, thì không được. Nói một cách dễ hiểu, thì những người mẫu cởi truồng “để bảo vệ môi trường” nó không có hại chi cho đảng Cộng sản, mà có khi là niềm vui cho “đảng ta” được thỏa thuê cặp mắt của cả “bộ chính trị” nữa; vì thế, các người mẫu cứ tha hồ mà chụp hình cởi truồng, mà không sợ “đảng ta” xét nét gì cả.
Nhưng, vụ việc của hai mẹ con bà Phạm Thị Lài đã cởi truồng để giữ đất của chính mình, thì là không được, là “vi phạm luật pháp nhà nước XHCN”. “Vi phạm” là tại vì cái dzụ cởi truồng nầy đã đụng chạm đến quyền lợi của “nhà nước”, vì con số lợi nhuận từ những khu vườn, đất của gia đình bà Phạm Thị Lài đã có sự “chung dzui” cùng với “Bộ chính trị”; mà đã “chung dzui” rồi, thì tất nhiên phải bảo dzệ, chứ không thể trả đất, hay bồi thường thêm một chút nào hết.
Trung ương (đảng CSVN) họp ở Ba Đình,
Tất cả đồng tình bóp… háng dzợ tui !
Nói huỵch toẹt ra, là mọi việc đã bắt nguồn từ sự chia chác “chung dzui” của “Bộ chính trị” với số lợi nhuận từ đất đai của gia đình bà Phạm Thị Lài, đã đưa đến việc hai mẹ con của bà bắt buộc phải giữ đất bằng cách khỏa thân. Như dzậy, đem so sánh giữa sự việc người mẫu Ngọc Quyên đã cởi truồng ngay trên công thổ, trên những đồi núi, suối đá thiên nhiên, tức là trên những khu đất chung của mọi người, để chụp hình, rồi đưa lên Internet, và được nói là “để bảo vệ môi trường”, mà “đảng ta” không hề có nói là “vi phạm luật pháp”, mà làm sao “vi phạm luật pháp” cho được, vì người mẫu Ngọc Quyên chỉ cởi quần, áo của chính mình, chứ không phải như các quan lớn của đảng Cộng sản Việt Nam đã từng cởi quần của những cô gái trẻ tội nghiệp, để hãm hiếp, rồi chúng đã khai là theo những “nhà tử vi” tức những tên thầy bói bất lương, “khuyên” là để “giải đen”, hay xả xui như người mình nói trước đây dzậy!.
Nói đến những điều đó, thì kẻ hèn này, phải lớn tiếng để chửi, để bới tung lên, bới hết, bới tất cả mồ mả cả ba đời dòng họ của những thằng “cán bộ-đảng viên cao cấp” của đảng cướp Việt cộng, cũng như những tên thầy bói mất dạy, bất lương, vì chúng đã bày trò ra những cái trò ma giáo “tử vi-giải đen với gái trinh” để hãm hại cả một cuộc đời của những thiếu nữ trẻ; bọn chúng là một lũ khốn nạn, khốn kiếp! Và mới đây, người ta còn lật tẩy của những thằng lưu manh đã được gọi là “nhà ngoại cảm”; bọn nầy, chuyên môn lừa gạt những người mê tín dị đoan ở trong cũng như ngoài nước nữa.
Riêng với vụ việc của bà Phạm Thị Lài: Mẹ con của bà chỉ vì không còn một cách nào để giữ lại đất đai của mình đã bị ăn cướp, nên phải đành lòng, bắt buộc phải khỏa thân để giữ đất; mà nói cho cùng, thì mẹ con bà Lài đã cởi áo quần của chính mình, và đứng trên mảnh đất cũng của chính mình, chứ không đi đến những nơi công cộng như người mẫu Ngọc Quyên, và cũng không như những hành động của các đảng viên cao cấp của đảng cướp Việt cộng, đã từng đi cởi quần của những cô gái trẻ, kể cả những em bé gái tội nghiệp để hãm hiếp, mà các báo chí trong nước đã đưa tin là “đại gia săn gái trinh, để giải đen”, thì rõ ràng là, mẹ con của bà Phạm Thị Lài VÔ TỘI.
Mà không những bà Phạm Thị Lài vô tội, mà kể từ nay trở đi, nếu có những vụ “cưỡng chế” (tức mỹ từ thay cho hành động “ăn cướp” của đảng Cộng sản Việt Nam) nào, và ở bất cứ nơi đâu, thì không chừng rồi sẽ có tới hàng trăm, hàng ngàn vụ khỏa thân để giữ đất, vì chính bọn “cưỡng chế” đã đẩy đồng bào vào sát chân tường rồi, không có lối thoát, nên bắt buộc họ phải khỏa thân, chứ không phải họ muốn cởi truồng với những mục đích khác. Vì vậy, kẻ hèn này, vẫn mong muốn rồi đây, trong những thời gian tới, hễ có những vụ “cưỡng chế” xảy ra, thì ngay tại nơi đó, sẽ có hàng trăm, hàng ngàn phụ nữ sẽ cùng nhau khỏa thân để giữ đất.
Khỏa thân để giữ đất, đó là một trong những cách cuối cùng, mà người dân bắt buộc phải làm khi họ đã bị đảng Cộng sản ăn cướp. Một lần nữa, Phan Nhân tôi, rất mong muốn, rồi đây, sẽ có thêm cả trăm, cả ngàn những vụ khỏa thân để giữ đất của chính họ, thì chắc chắn bọn Việt cộng sẽ không biết phải trả lời như thế nào trước cả thế giới với những hình ảnh của những người dân khốn cùng, nên chỉ biết tự cởi truồng để giữ đất !
Đến lúc đó, thì tất cả những người dân oan, đã có những câu trả lời vô cùng xác đáng:
Sở dĩ chúng tôi phải khỏa thân để giữ đất, là bởi vì chúng tôi không có cái “phước” được mang những cái tên họ A Xìu, A Ngán, A Dzua… để tự do làm chủ ở vịnh Cam Ranh một cách công khai như thế; và cũng bởi vì thừa biết rằng, nếu có những thái độ “phản kháng” thì chúng tôi cũng sẽ lâm vào cảnh tù đày, và cũng bị “thủ tướng” Nguyễn Tấn Dũng kết tội “chống lại người thi hành công vụ”giống như gia đình của ông Đoàn Văn Vươn vậy. Chính vì thế, cho nên, thôi thì, quần của mình, thì mình có quyền tự cởi truồng như người mẫu Ngọc Quyên, mà có bị “đảng ta” bắt tội gì đâu; còn đàng này, mình chỉ cởi quần để giữ lại những thửa đất của chính mình thôi; xin mọi người hãy cảm thông cho những người dân thấp cổ, bé họng, nên mới đành phải cởi truồng, để làm đẹp mặt “đảng ta” chứ không phải là “thế lực thù địch gì cả”.
Tới đây, kẻ viết bài này, cũng tin chắc rằng: quý đồng bào và quý độc giả đều thông cảm, và thương-quý gia đình của bà Phạm Thị Lài nhiều hơn nữa. Bởi vậy, theo kẻ hèn này, thì gia đình bà không có gì phải “xấu hổ, là nhục nhã” như bà đã nói. Vậy, bà Phạm Thị Lài, cô Hồ Nguyên Thủy đừng nên lo lắng, không có ai chê cười về những hành động tự bảo vệ đất đai của mình đâu. Bởi vì, không những phải khỏa thân để giữ đất, mà đó cũng là một cách để lên tiếng cho cả thế giới đều được biết về những nỗi oan ức, bức hiếp bởi những bàn tay thảo khấu, côn đồ của đảng Cộng sản Việt Nam.
Colorado, 11/6/2012
Phan Nhân

CHUYỆN CON RÙA

Cách đây hơn 100 năm, Bà Cố bên nội của Ba tôi (tức Bà Sơ của tôi) tu theo Phật giáo tại gia và có cuộc đời rất hiền đức. Năm 81 tuổi Bà suýt chết, thân thể đã bất động, tay chân đều lạnh, nhưng phần ngực còn ấm nên con cháu không dám tẩn liệm. Một ngày sau tự nhiên thân thể ấm lại dần, Bà bắt đầu thở thoi thóp mạnh hơn, rồi chân tay cử động, Bà sống lại. Khi bình phục Bà kể lại cho con cháu nhiều chuyện về một thế giới khác lạ. Vì chuyện được truyền khẩu qua 4-5 đời con cháu, không biết có thêm thắt ít nhiều hay không, cho có vẻ huyền bí, hấp dẫn nên tôi không kể ở đây.
Kể từ khi được sống lại, Bà bảo con cháu bán bớt một phần ruộng, dùng tiền xây cho Bà một ngôi chùa để tu hành. Đó là nguồn gốc chùa Bảo An Tự ở Cần Thơ. Ngày xưa, nơi này còn là đồng ruộng hoang vu.
Sau khi chùa được khánh thành, Bà đến đó tu hành. Cứ vào mỗi buổi chiều, tới giờ tụng kinh thì có một con rùa từ ngoài ruộng bò vào đến trước bàn thờ Phật và ở đó cho đến sáng hôm sau. Khi hết giờ tụng kinh buổi sáng, con rùa bò ra ngoài ruộng kiếm cỏ ăn, và tới giờ tụng kinh buổi chiều thì bò lại vào chùa. Cứ như thế hàng ngày trong vòng 20 năm, cho đến ngày Bà mất.
Bà mất vào khoảng 101 tuổi. Sau khi Bà mất, con rùa cũng không trở về chùa nữa. Ngày nay, hình ảnh Bà còn được thờ trong chùa, và hàng năm đến ngày kị con cháu tụ họp ở đây để cúng Bà. Vì chuyện trùng hợp giữa Bà và con rùa, con cháu cử không ăn thịt rùa, mặc dầu rùa là món ăn khoái khẩu của dân miền Hậu Giang. Vào ngày kị Bà, con cháu còn có tục ra chợ mua rùa để phóng sanh.
Rùa là con vật linh thiêng, một trong tứ linh: Long, Ly (hay Lân), Quy, Phụng. Bốn tứ linh này kết hợp với 4 thú khác thành cặp đôi là Long Ngư (rồng với cá), Lân Bức (con dơi với kỳ lân), Quy Hạc (hạc đứng trên rùa), Hổ Phụng (cọp với phụng), tạo thành bát vật (8 con vật). Rùa tượng trưng cho sự trường tồn và bất diệt.
Trong lịch sử Việt Nam có ghi vài huyền thoại dính liền với linh vật rùa. Đó là chuyện Mị Châu Trọng Thỉ (hay Mỵ Châu, Trọng Thủy) và Hồ Gươm hay Hồ Hoàn Kiếm.
Vào năm 208 trước Tây Lịch, Triệu Đà đem quân đánh nước Âu Lạc của ta dưới thời vua An Dương Vương. Tục truyền rằng khi xây thành Cổ Loa để chống ngoại xăm bị yêu quái quấy nhiễu xây thành mãi không được. Nhà vua bèn lập đàn cầu khẩn. Thần rùa Kim Quy hiện ra chỉ cách trừ tà để xây thành, và cho nhà vua một cái móng chân để làm cái lẩy nỏ, rồi dặn rằng lúc nào có giặc ngoại xâm đến tấn công thì đem nỏ thần này ra bắn một phát, giặt chết hàng vạn người. Vì vậy Triệu Đà không thể chiếm được thành Cổ Loa và rút quân về Tàu. Nhưng Triệu Đà vốn quỷ quyệt, quyết thôn tính nước ta, giả bộ cầu hòa âm mưu đưa con trai là Trọng Thỉ đến cầu hôn với công chúa Mị Châu, con gái của vua An Dương Vương để do thám tình hình. Sau một thời gian đường mật, Trọng Thỉ hỏi Mị Châu rằng “Bên Âu Lạc có tài gì mà không ai đánh được”. Vốn ngây thơ tin cẩn ở chồng, Mị Châu nói chuyện cái nỏ thần và lấy cho chồng xem. Trọng Thỉ lừa lúc vắng Mị Châu bèn lấy cắp cái lẩy nỏ thần đi và thay bằng cái lẩy giả. Trước khi trốn về Tàu, Trọng Thỉ hỏi Mị Châu rằng “Tôi về, mà lở có giặc đến đánh đuổi, thì tôi biết đâu mà tìm?”. Mị Châu nói: “Thiếp có áo lông ngỗng, hễ khi thiếp có chạy về đâu, thiếp sẽ lấy lông ấy mà rắc ra ở dọc đường thì chàng sẽ biết”.
Sau khi biết khí giới nỏ thần của Âu Lạc vô hiệu với cái nõ giả, Triệu Đà đem binh đánh. An Dương Vương cậy có nỏ thần không phòng bị, cho đến khi quân giặc đến chân thành mới đem nỏ ra bắn, nhưng không còn hiệu nghiệm nữa. Vua An Dương Vương bèn đem Mị Châu lên ngựa chạy về phương nam, nhưng giặc đuổi theo sát. Khi chạy đến núi Mộ Dạ (Nghệ An), giặc gần bắt kịp, mới khấn thần Kim Quy lên cứu. Kim Quy nói rằng “Giặc ngồi sau lưng nhà vua đấy”. An Dương Vương tức giận, rút gươm chém Mị Châu, rồi nhảy xuống biển tự vận. Trọng Thỉ theo dấu lông ngỗng đem quân đuổi đến núi Mộ Dạ, thấy xác vợ nằm đó, đem về cấp táng, rồi nhảy xuống cái giếng trong thành Cổ Loa tự tử. Ngày nay trước đền thờ An Dương Vương ở làng Cổ Loa còn cái giếng này (Việt Nam Sử Lược).
Ngoài ra, lịch sử còn ghi lại sự tích hồ Hoàn Kiếm cũng liên quan tới rùa. Theo sách Lam Sơn Thực Lục, cụ Nguyễn Trãi chép rằng trước ngày khởi nghĩa chống quân Minh, Lê Lợi kết bạn với Lê Thận, vốn là một hào trưởng ở sơn trại Mục Sơn. Thận thường đi quăng chài bắt cá. Ở xứ vực Ma viện, hàng đêm thấy đáy nước sáng như bó đuốc soi. Một đêm nọ, Thận quăng chài suốt đêm mà chẳng được con cá nào, chỉ được một mảnh sắt dài hơn một thước, đem về để vào chỗ tối.
Một hôm Thận cúng giỗ, Lê Lợi tới dự. Thấy chỗ tối có ánh sáng, nhận ra mảnh sắt, liền hỏi: “Sắt nào đây?”. Thận trả lời: “Đêm trước quăng chài nhặt được”. Lê Lợi xin thanh sắt và Thận liền cho ngay. Ông đem về đánh sạch rỉ, mài cho sáng, thấy có chữ “Thuận Thiên”, cùng chữ “Lợi”.
Lại một hôm, Lê Lợi ra ngoài cửa, thấy một cái chuôi gươm đã mài giũa thành hình, ông lạy trời khấn rằng: “Nếu quả là gươm trời cho, thì xin chuôi và lưỡi liền nhau!”. Bèn lấy mảnh sắt lắp vào trong chuôi, thành ra một chiếc gươm hoàn chỉnh. Truyền thuyết kể tiếp rằng, trong 10 năm gian khổ khởi nghĩa chống quân Minh, Lê Lợi dùng thanh gươm báu đó chiến đấu, xông pha chém địch nhiều trận, cuối cùng đuổi được quân Minh, và lên làm vua tức vua Lê Thái Tổ.
Đầu năm 1428, sau khi đuổi được quân Minh ra khỏi bờ cỏi, vua cùng quần thần bơi thuyền tập trận thủy chiến trên hồ Thủy Quân. Ra giữa hồ, một Rùa Vàng nổi lên mặt nước, chắn trước thuyền của vua gọi to: “Xin nhà vua hãy hoàn lại gươm thần cho Long Vương”. Vua Lê Thái Tổ rút gươm trả, rùa vàng ngậm lấy gươm lặn xuống nước đi mất. Có thuyết khác nói khác về truyện trả gươm. Đại ý khi thuyền của vua ra giữa hồ thì rùa vàng chắn trước. Vua Lê rút gươm chỉ vào Rùa Vàng, Rùa Vàng liền đớp lấy gươm của vua rồi lặn mất. Vua Lê sai tát cạn hồ Thủy Quân để tìm lại gươm báu nhưng không thấy rùa đâu. Từ đó hồ Thủy Quân được đặt tên là hồ Hoàn Kiếm .
Qua 2 huyền thoại trên, ta có thể tìm thấy 4 bài học: (i) Tàu lúc nào cũng tìm cách thôn tính nước ta; (ii) Nếu không dùng được sức mạnh để thôn tính thì Tàu dùng mưu lược ngoại giao ngon ngọt để ta mắc vào quỷ kế; (iii) Vì ngây thơ tin vào biện pháp cầu hòa giả dối của Tàu mà nước mất nhà tan: An Dương Vương mất nước, cuối cùng phải giết con trước khi tự tử; (iv) An Dương Vương mất nước vì ỷ lại vào nỏ thần, nên không phòng bị, đề cao cảnh giác. Ngược lại, sau khi đuổi được Quân Minh, Vua Lê Lợi trả lại kiếm thần, và lúc nào cũng tư lực phòng bị trước nguy cơ thôn tính của phương bắc, nên đất nước mới được tồn tại tới ngày nay.
Vì ảnh hưởng qua hàng ngàn năm đô hộ của Tàu, văn hóa của ta đều bắt chước Tàu. Vì vậy không ngạc nhiên thấy hình ảnh con hạc đứng trên rùa, rùa đội bia ghi lịch sử, hay rùa đội bia khắc vinh danh tiến sĩ ở Quốc Tử Giám.
Mặc dầu rùa sống rất thọ, linh thiêng, nhưng quá chậm chạp, chậm như rùa. Có lẽ vì vậy, một số người cần đổi mới tư duy, không muốn duy trì ảnh hưởng Tàu, nên thay thế con hạc bằng một con thú khác, oai hùng, can đảm, linh động, chạy nhanh, rong duổi vạn dặm mà không mỏi mệt. Trong các con thú, có lẻ con ngựa hay “mã” có đủ các đặc tính trên. Trên màng ảnh xi nê, con ngựa trong các phim cao bồi Texas làm ta thích thú. Còn gì oai phong lẫm liệt bằng cởi trên mình ngựa trong chiến trận! Trong các trường đua ngựa, ta có thể sạt nghiệp vì chọn cá độ nhằm con chạy chậm. Mặc dầu theo phái đổi mới, tức bỏ cũ dùng mới, nhưng các nhà canh tân tư duy này vẫn giữ hình ảnh con rùa hay “quy” như huyền thoại được ghi trong sử sách. Sử sách bao giờ cũng được trân trọng giữ gìn. Một thú bò chậm chạp, một thú chạy nhanh đứng bên nhau, thể theo thuyết trung dung. Nhưng vị trí của hai con thú, đứng trước hay sau, đều có ý nghĩa khác biệt.
Ngày nay, giới thượng lưu, có quyền có tiền, thích sưu tập bộ hình có con rùa (quy) chạy trước con ngựa (mã). Đây là một cách đầu tư an toàn.
Ngược lại, giới bình dân, trung lưu và trí thức thì chỉ trích hình ảnh trên, con rùa to xác, chậm chạp mà dẫn đầu, án ngữ, thì làm sao con ngựa chạy tiến nhanh được. Vì vậy, giới này thích hình ảnh con ngựa (mã) chạy trước con rùa (quy). Có vậy, tương lai họ mới hy vọng khá lên được.

Bức tranh ưa chuộng của giới chức giàu sang, quyền quý

Bức tranh đại đa số dân chúng ước mong
Reading, UK
Nguyễn Thị Kim Thu
GOP Y:
Câu chuyện rùa thần có tính cách truyền kỳ nhưng hai tấm hình rùa-ngựa thì rất có ý nghĩa.
Hình trên có rùa đi trước ngựa: Rùa là Qui, ngựa lả Mã, theo chữ hán-việt. Rùa Ngựa là Qui Mã hay nói lái là Qua Mỹ. Qua Mỹ thì thường là giàu hơn ở VN. Còn nếu được Mỹ Qua ( Mã Qui trong hình dưới) thì chắc chắn bọn CS phản quốc không còn đất sống, đúng là điều dân VN ước mơ.

Những chấn động từ mồ: ĐÉO MẸ MÀY

Những chấn động từ mồ:

 hai tuyển tập anh ngữ của Lưu Hiểu Ba

Emily-Anne Owen
♦ Chuyển ngữ: Đinh Từ Bích Thúy
[Dịch từ bài điểm sách (The Independent, Thứ Sáu, 13.4.2012) cho hai quyển:
No Enemies, No Hatred: Selected Essays and Poems, của Liu Xiaobo, do Perry Link, Tienchi Martin-Liao và Liu Xia biên tập (Harvard University Press: Jan. 2012);
June Fourth Elegies, của Liu Xiaobo, Jeffrey Yang dịch sang Anh ngữ (Graywolf Press: April 2012, bilingual ed.)]


Lời giới thiệu của người dịch: Xuất bản lần đầu tiên trong Anh ngữ, hai tuyển tập No Enemies, No Hatred: Selected Essays and Poems (Không Kẻ Thù, Không Hận Thù) June Fourth Elegies (Niệm Niệm Lục Tứ) thể hiện chân dung sống thực, đầy khắc khoải của Lưu Hiểu Ba, người tự coi mình bị chôn sống “trong mồ Đảng Cộng Sản.” Được Lưu Hà, vợ ông, gọi là một nhà thơ “lúng túng và chăm chỉ,” Lưu Hiểu Ba không hẳn là một nhà thơ xuất chúng, với những lời thơ bi thương nhưng trau chuốt như Paul Célan trong “Giao Khúc Chết” (“Todesfugue”) cũng chẳng phải là một nhà tranh đấu đầy huyền thoại “oai hùng.” Là một trong những nhân chứng chủ chốt của biến cố Thiên An Môn, Lưu Hiểu Ba đã khởi xướng phong trào tuyệt thực với nhóm sinh viên trong thời điểm trước biến cố Lục Tứ như một hành động kháng cự bất bạo lực. Ông và các thân hữu đối lập đã bị chính quyền bắt giữ ngày 6 tháng 6 năm 1989. Để được thả, Lưu Hiểu Ba đã thú tội – lời thú tội của ông được truyền bá trên truyền hình, báo chí và cho đến ngày hôm nay vẫn ám ảnh ông như một hành động phản bội các nạn nhân bị chính quyền sát hại ở quảng trường Thiên An Môn. Sự chân thật tàn nhẫn, cùng với tình cảm u uất, cách diễn tả thô sơ, đôi lúc thô tục, “[Trước mọi hành động bạo tàn và vô hồn của chính quyền], tôi không còn lựa chọn nào hơn là muợn ‘câu chửi quốc gia’ của Lỗ Tấn để hét to ĐÉO MẸ MÀY!”) chính là sức mạnh nhói tim của thi văn Lưu Hiểu Ba.

Từ vị trí của dịch giả, nhà thơ Mỹ gốc Hoa Jeffrey Yang cũng có những ngập ngừng, khắc khoải tương tự. Ông Yang thố lộ:
Người dịch luôn mơ ước được đạt sự tương xứng hoàn hảo [trong bản dịch], có lẽ dịch thuật tự nó cũng là ngôn ngữ chít khăn tang, vì chính nó khóc thương đồng thời thể hiện những mất mát, khiếm khuyết… Điều đau đớn nhất cho tôi khi dịch tập thơ Niệm Niệm Lục Tứ chính là chuyện tôi không thể trao đổi [những vấn đề về dịch thuật] với Lưu Hiểu Ba hoặc Lưu Hà. Một người hiện bị án tù 11 năm, một người thì bị quản thúc nghiêm ngặt tại gia… Tôi cảm thấy xốn xang, bứt rứt khi nghĩ đến sự cô quạnh, biệt lập của Lưu Hiểu Ba trong lúc loay hoay với những lời thơ vụn vỡ của ông từ nấm mồ… Nơi tôi làm việc là một văn phòng với cánh cửa sổ và cửa chính mở rộng; tổ quốc tôi là một thể chế dân chủ với… nhiều tù nhân hơn bất cứ một quốc gia nào khác, với những nhà tù được tư bản hóa… [n]hững bức tường [ghi nỗi ô nhục] của tù nhân ở Angel Island, Guantanamo… Rồi chúng ta sẽ đạt đến những nhận thức, hòa giải nào? Không ai thực sự có chính nghĩa để phán xét. Đối thoại duy nhất mà tôi có thể có với ông Lưu là qua những bài thơ của ông, qua động từ dịch, tưởng tượng những điều ông có thể nói với tôi về một chọn lựa ngôn ngữ nào đó trong quá trình dịch thuật.
Trong sự câm lặng của cuộc đối thoại này, tôi nghĩ đến hai khái niệm về tự do… Tự do là một tư tưởng được cấu tạo bởi xã hội để kháng cự và diệt trừ mọi hoàn cảnh nô lệ… cùng lúc, theo Octavio Paz, mục đích của mọi sinh hoạt nghệ thuật không phải là tác phẩm mà chính là tự do. Chất vấn, thương lượng, là cách biến đổi rơm thành cỏ thơm, mật ong thành mặt trời, cát bụi thành lá thường xuân. Đó cũng là quá trình của mọi tang thương, của dịch thuật, của thơ
.
Từ thời điểm Thiên An Môn, cho đến nay, qua nhiều lần ra, vào khám tù, Lưu Hiểu Ba đã bị cấm không được có việc làm với mọi cơ quan nhà nước, cùng bị cấm xuất bản trong lãnh thổ Trung Quốc. Trong nhận thức này, những bài văn xuôi phản kháng và thơ elegy của Lưu Hiểu Ba, được dịch sang Anh ngữ và xuất bản ở Hoa Kỳ, quả là một nỗ lực đáng ghi nhớ, một kỳ diệu ngậm ngùi.
Đinh Từ Bích Thúy
9 tháng 6, 2012
Khi Lưu Hiểu Ba, nhà thơ và nhà hoạt động Trung Quốc, được vợ ông là Lưu Hà báo tin ông được trao tặng giải Nobel Hòa Bình năm 2010, ông đã bật khóc. Giải thưởng này, ông nói, sẽ được hiến dâng cho những người ngã xuống trong cuộc thảm sát Thiên An Môn vào năm 1989. Nhưng Lưu, 56 tuổi, đã chẳng bao giờ có dịp tuyên bố như trên trước công chúng ở buổi lễ trao tặng Giải Nobel tổ chức tại Oslo. Mòn mỏi nhiều năm tháng trong ngục tù nhà nước, ông lãnh án 11 năm vì tội “khích động sự lật đổ thế lực nhà nước”. Bà Lưu Hà vẫn còn bị quản chế nghiêm ngặt tại gia. Các bạn văn đồng khuynh hướng đối lập đã bị bắt hoặc bị đe dọa về việc du hành ra khỏi nhà. Trong một hành động bị coi là phản tác dụng, Trung Quốc đã ép buộc các viên chức ngoại giao tẩy chay Lễ Trao Thưởng Nobel. Lưu là một trong năm người được trao giải Nobel Hòa Bình nhưng không tham dự buổi lễ trong hơn 100 năm lịch sử của giải thưởng. Là công dân sinh sống trong lãnh thổ Trung Quốc đầu tiên được trao giải Nobel, ông được toàn thế giới tôn vinh qua những diễn thuyết kêu gọi sự cải cách chính trị phi bạo lực. Vai trò của ông – người tác động Linh Bát Hiến Chương, bản tuyên ngôn dân chủ trực tuyến – đã được trích dẫn làm bằng chứng tại phiên tòa kết án ông. Đối với Đảng Cộng Sản Trung Quốc, ông là một nhà đối lập nguy hiểm ​​cùng là một “nhức đầu” lớn cho nhà nước. Hình ảnh khó quên về Lưu Hiểu Ba vẫn là ảnh giải thưởng Nobel được đặt trên một chiếc ghế bỏ trống. Từ “ghế trống” (nhanh chóng bị chặn trên trang web) đã trở thành đồng nghĩa ở Trung Quốc với tình cảnh một cá nhân chống lại cả một guồng máy độc tài kinh khiếp. Và bằng cách cấm Lưu đi nhận lãnh giải thưởng của mình, chính phủ đã vô tình biến ông ta từ một nhà hoạt động ít người biết đến thành một biểu tượng quốc tế cho nhân quyền tại Trung Quốc trong ngày hôm nay.
no-enemies-no-hatred_thumb

Không Kẻ Thù, Không Hận Thù (No Enemies, No Hatred) đánh dấu tuyển tập văn chương đầu tiên xuất bản trong Anh ngữ của Lưu Hiểu Ba. Tháng Tư năm 2012 cũng đánh dấu ​​sự ra mắt của thi tập Niệm Niệm Lục Tứ (June Fourth Elegies), một ấn bản song ngữ với những bài thơ tiếng Hán của Lưu Hiểu Ba nằm song song với bản dịch Anh ngữ của Jeffrey Yang. Cả hai quyển là những tác phẩm đặc sắc, thể hiện tầm rộng, cùng sức mạnh trí tuệ và tình cảm của một nhà văn và nhà tranh đấu chính trị. Tiếc thay, Lưu có lẽ không được biết về việc xuất bản hai quyển sách này sau song sắt của ngục tù. Giáo sư Perry Link và dịch giả Jeffrey Yang nói với báo The Independent (Độc Lập) rằng họ đã không thể liên lạc với Lưu hoặc vợ của ông, vì bà hiện đang bị giám sát liên tục. Tuy nhiên, ông chắc chắn sẽ thấy thú vị bởi thời điểm lịch sử của hai cuốn sách. Vào trung tuần tháng Tư năm 2012, Trung Quốc được tuyên dương là “thị trường chú trọng” trong dịp Hội Chợ Sách Luân Đôn. Như đã được dự đoán, các tác giả lưu vong và đối lập bị loại ra khỏi danh sách mời tham dự Hội Chợ Sách trong thời điểm Trung Quốc muốn đẩy mạnh ảnh hưởng văn hóa ra ngoài lãnh thổ đại lục. Trong lúc sự phẫn nộ trước hành động này đã thúc đẩy nhà thơ Bối Lĩnh (Bei Ling) – Chủ Tịch Trung Tâm Văn Bút Trung Quốc Độc Lập – phản đối với các cơ quan truyền thông, hai tuyển tập của Lưu có thể được coi như một đền bù kịp thời. Điều đáng được nêu lên là, cả hai tuyển tập này chính là lời nhắc nhở đau thương: trong lúc Hội Chợ Sách tuyên dương văn học Trung Quốc, nhiều nhà văn trung trực nhất của đất nước vẫn còn bị bắt giữ. Có vô số những trường hợp. Từ cuối năm 2011, Trung Quốc đã ra những bản án gia tăng phần khắc nghiệt đến ít nhất là ba nhà văn và nhà hoạt động nổi tiếng. Vào tháng Giêng, Dư Kiệt, một tác giả nổi tiếng và một người bạn thân của Lưu, đã trốn thoát sang Mỹ. Trong một cuộc họp báo ở Hoa Thịnh Đốn, Dư Kiệt (Yu Jie), 38 tuổi – người đang tiến hành quá trình viết tiểu sử của Lưu Hiểu Ba – tuyên bố rằng trong những ngày trước lễ trao giải Nobel 2010, ông đã bị đánh đập tàn nhẫn bởi nhóm công an mặc thường phục. Kể từ lúc đó, ông và gia đình đã sống trong một “lỗ đen vô tận.” Câu chuyện của Lưu bắt đầu vào năm 1989 khi tác giả – lúc đó ở Mỹ – trở về Bắc Kinh để tham gia cuộc biểu tình của các sinh viên tại quảng trường Thiên An Môn. Đó chính là giây phút, như Lưu đã nêu trong lời mở đầu của bản “Tuyên ngôn cuối cùng” của ông tại phiên tòa gần đây nhất, “bước ngoặt lớn” trong cuộc đời ông. Cả hai tuyển tập in hằn nỗi đau – tưởng như cháy da của Lưu – chính vì ông là kẻ sống sót.
0604-Elegies-cover
Niệm Niệm Lục Tứ nhìn thẳng vào biến cố của năm 1989. Thi tập bao gồm lời mở đầu của Đức Đạt Lai Lạt Ma, theo sau bởi bài giới thiệu của tác giả, “Những chấn động từ mồ,” được Lưu viết vào đêm cuối cùng của thế kỷ 20. Đúng ra, 20 bài thơ qua thể điếu văn, qua bản dịch Anh ngữ tuyệt vời của Jeffrey Yang, nhà thơ và nhà xuất bản Mỹ gốc Hoa, là những chấn động của tác phẩm.
Mỗi một bài thơ là một tặng phẩm cho người chết, sáng tác liên tục từng năm, trong mọi ngày giỗ của ngày 04 tháng 6. Đó là một nghi lễ rùng rợn mà Lưu đã duy trì trong 20 năm, cho đến khi ông bị bắt trong tháng 12 năm 2009. Dưới tựa đề mỗi bài thơ là dòng ghi chú tỉ mỉ của nhà thơ về nơi nó đã được sáng tác. Bối cảnh của thơ có thể là một quán bar ở Bắc Kinh hay những giây phút trước bình minh tại một trại cải tạo ở Đại Liên. Điều này giúp người đọc gần như có thể nếm sờ được không gian và dòng thời gian của nhà thơ. Tuy vậy, điều đáng chú ý là thời gian không mang lại nhiều thay đổi. Trong một bài tiểu luận từ tuyển tập Không Kẻ Thù, Không Hận Thù, Lưu lên án sự chậm tiến, cùng sự đổ máu “đã gần như không cải tiến được gì trong đất nước bạo tàn của chúng ta.”
Trên hết, Lưu than oán chuyện hàng triệu người dân Trung Quốc đã làm ngơ cuộc thảm sát để nhận lãnh những hứa hẹn của Đảng về tiện nghi vật chất ngày càng được gia tăng. Tự do, ông chế giễu, chỉ là “một thương hiệu cà vạt,” “sự ngọt xớt của đồng tiền dùng/để tha thứ lưỡi lê.”
Một trong những lời thơ đáng nhớ của Lưu gợi cho ta thấy hình ảnh nụ cười châm biếm, nay được coi như một thương hiệu phổ quát trong nhiều bức tranh nổi tiếng của hoạ sĩ Nhạc Mẫn Quần (Yue Minjun): “nụ cười của mọi người ôi chao mà tinh khiết / le lói hào quang nhân dân tệ.” Những bức chân dung tự họa của họ Nhạc đã làm giàu cho họa sĩ; nhưng trong bức tranh sơn dầu Hành Quyết dựa trên biến cố Thiên An Môn, ta thấy bốn người đàn ông mặc quần xì líp cười ngạo nghễ trước những nòng súng của một thế giới vô tâm, trơ tráo.
yue-minjun-execution
Nhạc Mẫn Quần, Hành Quyết
Nhưng nếu những bài thơ của Lưu hàm chứa sự uất hờn, chúng cũng ấp ủ một hoài bão dịu dàng cho một thế giới khác. Hình ảnh khó quên của Thiên An Môn là một cô gái trẻ bị nghiền nát như côn trùng. Lưu thương khóc cho “một mùa xuân khác”, trong đó ông tưởng tượng cô gái nắm tay bạn trai đi nhẩn nha qua khuôn viên thành phố. Sự kháng cự trầm tịnh này – trong cách tưởng tượng những đời sống khác, tươi đẹp hơn, và những kết thúc khác cho người đã chết – chính ra mạnh mẽ gấp bội lần cách tranh đấu ồn ào, đấm ngực. Không Kẻ Thù, Không Hận Thù bao gồm một số bài thơ cùng những bài tiểu luận và diễn văn của Lưu Hiểu Ba, và các văn bản (trong đó có những bằng chứng đã được chính quyền sử dụng để buộc tội ông). Tuyển tập này – thành tích của 13 dịch giả – là một giới thiệu tuyệt vời về văn xuôi của Lưu. Lưu viết lưu loát và đầy thuyết phục về các đề tài khác nhau, từ chuyện các quan chức tham nhũng cướp đất của nông dân, vấn nạn trẻ em bị nô lệ, đến những thảo luận về Khổng Tử. Lưu có biệt tài vẽ “sát nét” chân dung Trung Quốc đương đại. Ông mô tả sự lãnh đạm tập thể của đất nước: “Không ai quan tâm cho một người đàn ông ngã bệnh trên đường phố, không ai thèm giải cứu một cô gái quê bị trượt chân rơi xuống sông.” Những nhận xét này – mặc dù được viết từ năm 2004 – sẽ rất quen thuộc với bất cứ ai hiện sống ở Trung Quốc. Mới năm ngoái, tin loan báo vụ Duyệt Duyệt (Yue Yue), một bé gái bị xe cán hai lần và sau đó bị 18 người qua đường làm ngơ trong khi bé nằm hấp hối trên đường sá công cộng. Mặc cảm tội lỗi khôn nguôi là dây xích trói chặt hai tác phẩm. Từ ngục Tần Thành Lưu đã “phản bội máu vong linh” khi viết bản thú tội. Hành động này hành hạ lương tâm ông. “Tôi đã làm được điều gì cho những nạn nhân bị thảm sát?” Ông tự chất vấn. Chính nỗi tuyệt vọng thấm thía này – tương phản với khả năng tác động cải cách, vai trò trí thức của Lưu Hiểu Ba như một trong những nhà hoạt động được nhiều sự chú ý, và tương lai Trung Quốc – đã gây ấn tượng sâu đậm nhất với người đọc. Ở một khía cạnh nào đó, tình yêu thăm thẳm mà Lưu dành cho hiền thê Lưu Hà cũng giúp ông chế ngự nỗi tuyệt vọng, ánh sáng của tình yêu này tỏa lấp lánh qua những bài thơ ông đề tặng cho vợ trong hai tuyển tập, “Chối bỏ những nhà tử đạo huyễn hoặc / anh khao khát được nằm cạnh chân em,” ông khẩn cầu. Trong ấn bản Hán ngữ của Niệm Niệm Lục Tứ, xuất bản tại Hồng Kông, người đọc thấy những bức ảnh đen trắng chụp bởi Lưu Hà bên cạnh những bài thơ của Lưu Hiểu Ba – trong số đó là một tấm ảnh có con búp bê bị trói ngồi trước quyển sách mở. Hình ảnh đó như một nhắn nhủ, khích lệ: dù sao, trong lúc này, Lưu Hiểu Ba sẽ không buông xuôi.
143-Liu_Xia_-bound-doll

Màng Kịck : Việt Kiều Viễn Viên

 Việt kiều về quê cưới vợ
  
 Có người hên, có người lắm nhiêu khê
Dáng em thon thả nõn nà - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông
Đàn ông gốc Việt ở ngoại quốc về Việt Nam tìm vợ là “chuyên không xưa đâu Diễm”. Nhiều người còn cho là thịnh hơn trước nữa là đằng khác. Vì ngày nay ở Việt Nam, các em “chân dài” nhiều hơn, lại trẻ đẹp, và rất khoái có chồng ngoại kiều. Chịu khó tìm là có, ngay cả nhiều cô học cao hiểu rộng, lại đẹp dáng, đẹp nết, nhưng lại ưng lấy mấy ông lớn hơn mình 2, 3 chục tuổi tỉnh rụi.
Cớ sao “chồng gần không lấy em lấy chồng xa”? Lẽ đơn giản vì chồng gần ở Việt Nam khó có anh nào cùng trang lứa mà có tiền tài sự nghiệp, còn nếu có, đâu tới phận gái quê. Cái nghèo luôn luôn đeo đuổi họ, nhất là đối với những gia đình ở nông thôn. Không chịu nổi cảnh nhà dột cột xiêu, cuộc sống gia đình cơ cực, nợ nần, túng quẩn, lục đục… thì đành cam chịu lấy chồng xa dù có lấy “ông già” cũng được. Nhất là đối với mấy ông người gốc Việt ở Mỹ, mà ở Việt Nam vẫn quen gọi là Việt kiều Mỹ, dẫu sao cũng có đô la xài, còn có cơ hội đi Mỹ, biết rằng sang đấy chỉ có nước đi làm nail cũng được. Nhờ vậy mà Việt kiều vẫn còn “có giá”.
Nhưng Việt kiều về quê ăn chơi, tìm bạn cưới vợ vẫn còn lắm nhiêu khê. Phóng viên David Nguyễn của báo Viễn Đông vừa có chuyến đi tháp tùng vài anh bạn về quê tìm vợ, xin gửi đến quý độc giả loạt phóng sự đặc biệt “Việt kiều về quê cưới vợ”.

Chiêu đãi viên tại các nhà hàng - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Lấy vợ như kiểu ông T.B., hơn 62 tuổi, từ Mỹ nhờ người mai mối về quê ở An Giang. Cô là gái chưa chồng, vừa học 4 năm đại học kinh tế ra, còn lông bông chưa xin được việc làm. Vậy mà đùng một cái, ưng ngay ông T.B. rồi. Trong vòng một tháng, họ tổ chức lễ cưới rình rang, làm lễ nhà thờ đàng hoàng. Nhiều thanh niên cùng trang lứa ngắm nghía cô dâu mà lòng thì tiếc hùi hụi… tại sao K. lại ưng cái ông già khú đế vậy, thiệt hết nói. 
Còn ông T.B. thì có vẻ vui mừng ra mặt, quên hết tên tuổi, và trẻ hóa bất ngờ. Trước khi làm lễ đính hôn và tổ chức lễ cưới, đầu tóc ông trắng phếu; sau một đêm, tóc bỗng trở nên đen kịt. Nhiều người bên nhà gái bắt tay chúc mừng mà không biết xưng hô thế nào cho phù hợp vì con rể trẻ hơn ông già vợ. Nhưng không sao, cách nào cũng ứng xử được dù lúc đầu ngượng miệng. Có được một cô vợ trẻ như vậy thì dầu có bị người đời đàm tiếu “trâu già gặm cỏ non” cũng có sao đâu.

“Có gì mà em xấu hổ! Anh già nhưng vẫn còn phong lưu lắm!” - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Sau khi về lại Mỹ, ngày nào ông cũng gọi điện thoại về Việt Nam tâm sự với “cục cưng”. Sáng ra, ông phải uống sâm, ngậm thuốc bổ mới đi đi lại lại được. Tuy nhiên, đôi lúc ông cũng không biết là còn đủ sức để bảo lãnh vợ trẻ sang Mỹ không. Đêm nằm nghĩ ngợi, ông T.B. vẫn quyết định làm thủ tục để bảo lãnh vợ đoàn tụ.
Nhưng trong thâm tâm thì ông lo canh cánh… vì bài học của nhiều người đi trước hay nghêu ngao: “Tôi đã lầm đưa em sang đây, để đêm về nghe tiếng thở dài...”. Khi hỏi ý kiến bạn bè thì ai cũng khuyên đó là điều không tốt đẹp chút nào. Họ còn khuyên nên thực hiện kế sách… cưới rồi bỏ bên Việt Nam luôn, vài tháng về thăm một lần. Kiểu đi đi về về vậy cho chắc. Nhưng có cái gì là chắc đâu… 

Nhiều trường hợp tương tự như vậy… Chồng bên Mỹ nai lưng “cày bừa”, dành dụm tiền gởi về thường xuyên cho vợ trẻ xài sang. Họ còn phải để dành để về thăm vợ, rồi quà cáp ông bà nhạc gia nữa, lại thêm mấy anh chị em… Nhưng có người cũng bị “cắm sừng” như thường. Tới hồi vợ báo đã có thai thì không biết tác giả là mình hay là ai, chỉ đoán được mù mờ. 
Thấy và biết vợ của ông T.B. cao ráo, trẻ trung, đẹp người đẹp nết, nên lần này về Việt Nam, anh T.Q. ở Cali cũng muốn tìm cho mình một cô vợ không thua gì ông ấy. Anh nói: “Vì mình còn trẻ hơn ổng, lại ăn nói có duyên, tự biết luôn”.

Vũ nữ múa cột - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Trước khi về Việt Nam, anh T.Q. cũng đã nhờ bạn bè mai mối tìm vợ ở miền Tây. Vì anh nghe nói gái miền Tây mượt mà, chất phác, giống như vùng đất phù sa phì nhiêu, màu mỡ. Bạn bè chí cốt thì cũng có chấm vài người, xem ra cũng tạm cho là hợp lý để cưới về làm vợ, dù tuổi cách nhau cũng vài chục. Vậy mà khi gặp nhau, anh T.Q. cũng chưa chịu! Theo anh chấm thì chưa đúng tiêu chuẩn “chân dài”, mặc dù chính mình thì lùn tủn. Thế là anh đành mở rộng phạm vi và khu vực để tìm vợ. Từ An Giang, qua Cần Thơ, lên Sài Gòn xuống vùng quê Rạch Giá.

Chiêu đãi viên hầu rượu chân dài tại các quán Karaoke - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Anh kể: “Có người hơi thích mình, thì mình không thích, còn người mình thích lại tỏ ra không thích mình. Có em mình thích mà cô ấy cũng chịu mồi nhưng kẹt cái là nhỏ tuổi quá, gái mới bước qua tuổi thiếu niên. Nhiều lúc đi ăn chung với nhau có cơ hội nói chuyện riêng với cô N.Y., mình còn mạnh miệng nói… phải chi anh kéo được em lên thêm vài chục tuổi thì hay biết mấy. Thế rồi cũng không đặng… ngày qua nhanh hơn, một tháng tìm vợ nhưng có được mối nào đâu. Chỉ có mối nào chịu ưng mình theo kiểu mì ăn liền. Đành phải sử dụng gấp thời gian còn lại để ăn chơi, bù lại những tháng ngày cô đơn một mình trên xứ Mỹ. Vừa ăn chơi hưởng thụ ở Việt Nam vừa nhờ người tìm mai mối kén vợ”. 

Có quá nhiều mối bất đồng giữa lối sống Mỹ và lối sống Việt Nam. Nhiều Việt kiều về Việt Nam có người may mắn tìm được vợ trẻ đẹp. Nhưng cũng có người tìm hoài không ra mảnh tình giắt vai. Cuối cùng, họ đành “tìm em nơi chốn đông người” ở những quán bia… phòng trà… khách sạn... quán cà phê…
Phải trẻ đẹp, chân dài... mới chịu 

\
Nghèo nên các cô chịu làm bất cứ nghề nào!? - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Sau khi nhờ người mai mối giới thiệu, gởi hình cho xem thử… thấy cũng được được, anh B.T. ở San Jose Cali bắt đầu liên lạc qua email với “người trong mộng”. Sau một thời gian ngắn, hai người đã tự tin hơn khi trò chuyện với nhau, rồi gọi điện thoại liên lạc thường xuyên hơn. 
Nhưng khổ nỗi, trong lúc “chat” với người này thì anh lại tìm thêm mấy mối nữa. Thủ tục đối với các cô mới cũng là gởi hình qua email cho nhau, chat online, rồi gọi điện thoại… Có nhiều cơ hội lựa chọn hơn, nhưng tất nhiên là mệt hơn, mất thời gian nhiều hơn. Có lẽ vì phải thường xuyên “tán” mấy cô mà công việc, thời gian nghỉ ngơi cũng bị ảnh hưởng không ít.

Gái chân dài phơi phới dạo phố - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Mức độ thân quen của họ chẳng bao lâu tiến triển rất nhanh, ngay cả người mai mối cũng “mù tịt” khi được hỏi chuyện anh T. cô B. tới đâu rồi. Đùng một cái, chàng xin được ngày phép, túm được mớ tiền mua vé bay về Việt Nam gặp mặt. Nhưng theo cố vấn của người mai mối, để không bị dính luôn một mối nào khi chưa biết thực tế ra sao, thì nên sử dụng chiêu “lơ lơ” chứ không mặn mà với một ai hết. Như vậy mới có dịp tuyển chọn và nới rộng chuyện tìm vợ. 
Trước đó cả mấy tháng, cô nào cũng nuôi hy vọng mình sẽ nổi bật hơn và chiếm nhiều ưu thế hơn các đối thủ khác. Còn người chưa được giới thiệu, cũng có chiêu kiểu “ván bài lật ngửa” vì chuyện tình duyên khó nói, khó đoán, tiến triển khó lường. Trong nhóm bạn gái, L. tiết lộ: “Mấy đứa bạn em, em nào cũng đi tắm trắng, uống nước mát, đắp da mặt, ăn diện lên một cách kỳ lạ giữa chốn bưng biền, làm ai cũng nhìn thấy và cũng biết là mấy cô chuẩn bị đón chàng về nước”. 

Đến hẹn, anh T. còn dẫn theo anh C. và anh V. nữa. Các anh cũng toàn là những người đã và đang ly dị vợ. Mặc dù tuổi của họ đã quá 50, 60, ai nấy cũng còn có vẻ phong độ lắm. 

Càng gần đến ngày, càng nhiều các cô muốn có cơ hội để lọt vào mắt xanh của chàng. Đến ngày các anh về quê, đám con gái bà con dòng họ ở đâu ra nhiều thế. Khi ấy thì mấy cô từng biết trước qua chat, qua email bị lơ một cách khó hiểu. Vậy nên việc đi ăn, đi chơi tất cả đều phải tính thành từng gút để không bị “đụng hàng”; và lúc đó mới có cơ hội mạnh miệng làm quen. Khổ nỗi, đi một hai lần làm sao nói cho hết, hiểu cho được ý muốn của đối phương. Hết gút này tới tốp nọ xem ra cũng tổn thất nhiều tiền bạc và thời gian.

Gái chân dài quê ngượng ngùng trước con mắt soi mói - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Anh B. bực quá, nói thẳng với một cô gái mới đáng tuổi con mình: “Em ơi, anh không có thời gian… thật sự anh về lần này muốn tìm một nửa để sống vui vẻ những tháng ngày cô đơn đã mất. Nên em phải hợp tác với anh trong chuyện mình tìm hiểu nhau và mạnh dạn bỏ qua những thủ tục rườm rà. Xem lờ đi những dị nghị của người đời… mà tiến thẳng đến tương lai”.
 
Khi trò chuyện với mấy anh, tôi “đi guốc trong bụng” họ, ông nào cũng muốn “đớp liền” để làm tin trong nhà. Nhưng đối với các cô, dù có thích Việt kiều thiệt, nhưng lấy gì làm chắc chắn để “hy sinh”, đành phải dùng chiêu “thăm dò”. Trong khi đó, mấy anh thì muốn “tình yêu mì ăn liền”. Thế nên cuối cùng chẳng mối nào đi tới được. Ngược lại, một vài em mình cứ tưởng là “xứng đôi vừa lứa” thì mấy anh lại chê già, lùn, mập… Đối với con mắt người đời, cỡ mấy anh lớn tuổi mà vớ được mấy em kiểu như vậy cũng có phước lắm rồi… tại sao lại không chịu tiến tới mà cứ đi “mồi chài” lòng vòng, cuối cùng không được gì.
Sau này, tôi mới hiểu ra ý của mấy anh: “Đã có mác Việt kiều rồi thì cũng phải tìm, phải chọn cho được mấy cô trẻ đẹp, chân dài cho xứng đáng đồng tiền bát gạo chứ. Lấy vợ cũng phải lấy sao cho vợ cũ ở Mỹ nó biết mặt chứ. Đã đổ công sức tiền của về Việt Nam cưới vợ, phải chọn đẹp đẽ ngon lành, hơn vợ trước mới lấy. Còn lấy vợ xấu hơn nó cười chê cho cả đời”.

Việt kiều ngồi xe xích lô… dạo phố “bóp kèn” - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Anh C. nói, thật ra về Việt Nam là tìm vợ đẹp mới ưng, còn không thà ở cô đơn như vậy thì hơn. Anh cho rằng phải phân định rõ ràng như vậy mới cảm thấy dễ chịu được; nếu như ý thì tiến tới, còn không có thì làm “Việt kiều về quê ăn chơi” cho đúng nghĩa, không mất thời gian vô ích. 

Nói tới đây thì một ông bạn Việt Nam phán liền cho anh bạn một câu: “Chuyện tình cảm mà anh xem như là chuyện mua thịt cá vậy! Cũng phải có chút lãng mạn chứ. Tuổi anh với tui đã đi qua cái thời trai trẻ, từng trải, mộng mơ yêu đương. Làm gì cũng phải để cho con người ta có chút tình cảm lãng mạn chứ. Không thể xử theo cách Mỹ là Yes hay No, phải để tình cảm đến với nhau một cách tự nhiên không ép uổng. Nhưng vậy mới có thể tiến tới lâu dài. OK?”.
“Ngoài đường nhiều cô đẹp quá, mà mình tìm không được”
 Ôm “cục tức” trong lòng vì gần cả tháng trời lặn lội tìm kiếm hết người này mai mối, tới tự đi la cà ở đầu đường xó chợ, nhưng anh vẫn về tay không, khi so sánh với ông Việt kiều nọ già hơn mình nhiều tuổi, mà cưới được cô vợ như ý, có học thức lại có dáng đẹp, chân dài nữa. Như ổng mới đúng là “trâu già ăn cỏ non” còn như mình bảnh bao quá lại tìm mãi không ra cô nào như ý. Toàn là mấy em “bèo bèo”, tức thiệt!
Thật ra trước khi về quê tìm vợ, người mai mối đã có nhiều lần tâm sự, cho biết: “Mấy anh phải suy nghĩ rõ ràng. Ở cái tuổi mấy anh thì phải tìm cô nào trạc tuổi 35, 40 thì còn coi được; chứ trẻ quá thì khó coi lắm, mà nếu làm gan thì chưa chắc gì kham nổi mấy cổ mười bảy… bẻ gẫy sừng trâu, anh có nghe chưa? Ngay ở Việt Nam hay ở Mỹ đều bị người đời nhìn bằng con mắt gièm pha, đàm tiếu, cảm giác khó chịu lắm”. 

Chân dài đến kìa - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Cũng khổ cho các anh này, phụ nữ ở cái tuổi 35, 40 hơn… một là lỡ thời vì xấu quá, hai là tánh tình kỳ cục khó chịu. Còn dạng đẹp, coi được đã có chồng, có con hết rồi. Còn nếu có chồng mà chết hay ly dị thì lại ngại nặng gánh con cái…
Ở cái tuổi mười chín, đôi mươi thì nhiều lắm… nhưng cái tuổi hăm hở, mơn mởn này thích được cưng chiều, thích được ăn chơi đua đòi. Vả lại, quen biết chưa chắc gì thấu hiểu nhau, thông cảm nhau được vì tuổi tác chênh lệch quá. Chưa nói đến chuyện khó coi, khó ăn nói với con cái, người thân ở Mỹ. Xem ra tìm được người như ý quả là không dễ. Nhất là Việt kiều lâu lâu về nước một lần, bị lừa là chuyện thường xuyên. Lừa tình, tiền mất tật mang, nhiều ông bỏ mạng bên ấy luôn.

Có khi đi ăn cả đám - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Ông S. ở Mỹ sau khi ly dị vợ, nhờ người mai mối về Việt Nam cưới vợ. Một tháng qua mau không thể tưởng tượng, chưa kiếm được cô nào vừa ý mà tiền thì cạn túi. Mai mối đâu có ăn tiền ăn bạc gì đâu, nên người ta giúp cũng có giới hạn. Có dịp thì mới giới thiệu người, mà giới thiệu thì phải tổ chức ăn uống để gặp mặt, rồi sau đó mới bắt đầu “đi riêng” tìm hiểu. Nhưng có cô nào chịu đi một mình đâu…
Nên cũng có khi một, hai lần đầu còn dẫn theo cô bạn gái, hay là chị gái để “bảo đảm an toàn”. Mỗi lần như vậy, về khách sạn thì trong lòng mấy chàng bực bội khó chịu vô cùng vì không có “xơ múi gì được” lại mất thời gian, tốn tiền gấp đôi. Nhưng rồi, mấy nàng cũng gọi điện thoại xin lỗi, ỉ ôi, gợi ý nhỏ to đưa đẩy. Mấy anh lại xiêu lòng và tràn đầy hy vọng trở lại với những lời hứa…
Nhưng đến giờ hẹn, cô nàng lại báo bận, báo bệnh, báo đủ mọi lý do để “cho qua”. Theo một cô gái mà tôi biết, nằm trong danh sách được mai mối thì nàng tỏ ra chưa ưng ý ông Việt kiều này lắm: “Việt kiều gì mà tính toán quá, mở miệng là đòi hỏi!? Không biết chiều chuộng con gái mới quen gì hết”. Vì chưa mặn mà nên các cô cũng chưa thật sự nhiệt tình mà chỉ “đùa giỡn” để “kiếm chút cháo”, đồng thời thăm dò xem người kia có thật sự đáng để mình “dâng hiến”… Thế là mỗi tối đi với mấy nàng rồi lại về khách sạn một mình, ức quá, các anh đành đi mát-xa rồi mới về nằm không, chờ cơ hội.

Chiêu đãi viên cũng có dịp tiếp xúc với Việt kiều - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Anh C. vì chưa tìm được người đẹp nào để “đặt cọc” nên quyết định ở lại thêm nửa tháng để tự mình đi “săn” gái đẹp chân dài. Lân la hết khu du lịch này đến quán ăn nọ, rồi anh cũng quen được một vài cô chiêu đãi viên, sau đó rủ rê, tán tỉnh thẳng thừng qua điện thoại, rồi cũng mời được mấy cô đi ăn. Nhưng lần nào, họ cũng đến cùng với em gái hay với cô bạn gái…
Sau khi ăn vẫn chưa tìm được “khe hở” nào để tấn công, anh đành phải kéo dài thời gian bằng các chiêu khác. Nào là đi karaoke, đi bar tiêu thêm một mớ tiền. Tưởng là nàng đã chịu mồi, nhưng rồi anh cũng tự cho là mình “dại gái”… Một lần đi dạo phố miền Tây, một anh tức quá nói với tôi một câu: “Bà mẹ nó… sao ở ngoài đường quá nhiều em đẹp chân dài… vậy mà mình kiếm hoài không có là sao?”.

Điểm hẹn là quán ăn, quá nước - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Lần khác qua quen biết với bạn của một người bạn, anh C. chịu khó nán lại Tây Đô vài bữa nữa để chờ gặp cô này. Nghe người bạn giới thiệu thì thích ơi là thích: “Cháu của em nó mới 22 tuổi thôi, chân dài lắm. Gái quê, nên anh gặp lúc đầu phải từ từ, nói chuyện đừng có nôn nóng mà hỏng chuyện”. Nghe chân dài lại là gái quê nữa nên dù có ở lại một, hai ngày cũng không sao.

Hẹn 11 giờ trưa gặp nhau tại một nhà hàng khá lãng mạn, trữ tình bên bờ sông Hậu. Đến trước, chúng tôi ngồi nhâm nhi hết một, hai chai bia. Anh tha hồ tơ tưởng đến viễn cảnh cô gái đẹp sắp gặp, trong lòng sung sướng vô cùng. Rồi họ tới bằng một chiếc xe du lịch 12 chỗ ngồi. Nghĩ trong bụng chắc là gia đình này khá giả… càng làm cho anh C. tự tin hơn.
Khi ngồi vào bàn giới thiệu đây là ba mẹ của em, còn đây là bà dì, còn vợ chồng và hai đứa cháu kia là bà cô. Lúc này, anh C. mới lo sợ… cái gì mà giống như đi ra mắt chàng rể vậy. Còn đây là em nó. Con gái quê nên ăn nói còn quê lắm có gì anh chỉ bảo...

Mới quen nàng chân dài ở quê - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Sau khi ăn uống tàn tiệc, gia đình kêu tính tiền… chàng rể tương lai Việt kiều đâu để mất mặt. Nên anh đã giành phần trả tiền, cuộc ra mắt mất hết mấy trăm Mỹ kim. Trong lòng anh đau đớn hơn là vì cô gái trẻ thiệt, chân dài thiệt, nhưng miệng hô không chịu nổi. Anh đành hẹn có dịp sẽ quay lại về “bên nhà gái” chơi. Sau đó, anh rút lui và có ý trách người bạn, sao diễn tả không đúng sự thật gì hết
Tán tỉnh bằng điện thoại, tin nhắn


Mấy nàng trong chiếc áo bà ba dễ thương làm sao - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông
Nhiều Việt kiều về quê tìm người đẹp, đi tới đâu, có “mùi” Việt Kiều tới đó. Chẳng những mùi nước hoa “xịn” thơm ngào ngạt, quần áo, giầy dép, kính mát cũng toàn là hàng tốt. Tiền đô lẫn lộn với tiền đồng mới toanh. Điện thoại di động hai ba cái, cái để gọi riêng người ở Việt Nam, cái để liên lạc trực tiếp về Mỹ, cái để lên internet và “chat” với “mấy em”.
Mặc dù các anh chưa tìm được mẫu người lý tưởng, nhưng người đẹp chân ngắn, chân dài đeo theo thì không ít. Tất cả họ đều lợi dụng nhau là chính. Một bên là “tình” và một bên là “tiền”. Nhưng làm sao cho hài hòa mà không bị thô thiển như kiểu “tiền trao cháo múc”. Vì thế mà cả hai phía đều có sự cân nhắc mất nhiều thời gian.

Sẵn dịp đi mát xa đấm bóp để hưởng thụ - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Những dòng tin nhắn tỏ tình càng lúc càng mãnh liệt hơn, mạnh dạn hơn. Có khi lên cao trào không còn kiềm chế được nữa, họ gọi điện thoại “tâm sự” với nhau cả đêm. Nhưng rồi cũng chỉ là những giây phút lãng mạn nhất thời, ít khi đến với nhau một cách thực tế.
Dù sao, họ vẫn nuôi được hy vọng “cá cắn câu”. Cứ như vậy, nên mỗi sáng, các anh lại phải mua thêm 200.000 tiền thẻ điện thoại để nạp vào trương mục. Có khi họ mua luôn cả chục thẻ loại 2, 3 trăm ngàn để sơ cua, phòng hờ những lúc cần thiết không thể đi mua liền được.

Chụp hình trong khách sạn - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Mặc dù có lưu tên, lưu số các cô trong điện thoại, nhưng nhiều anh mới về Việt Nam vẫn còn rất lọng cọng trong việc sử dụng điện thoại di động, nhất là khi nhắn tin cho các cô. Anh D. mới đáp xuống phi trường có 2 tuần mà trong chiếc điện thoại của anh đã có cả trăm số điện thoại. Trong đó, hơn một nửa là số điện thoại của các cô.
Có một đêm nằm ở khách sạn, anh “chat” với một cô gái tên N. Lúc đầu là những dòng tin nhắn em, có khỏe không, đang làm gì đó, có nhớ anh không. Cô gái trả lời rất nhanh, trong đó không ít những chữ viết tắt làm anh đọc muốn “ná thở” mà không biết nói gì. Chỉ biết câu sau cùng là… em nhớ anh nhiều lắm. Rồi anh nhắc lại những lần hẹn hò trước, những lần đi ăn uống, karaoke, những lần đi xem ca nhạc, đi mua sắm quần áo và ngủ khách sạn…
Lo kể lể tán tỉnh liên miên một hồi, anh D. mới vỡ lẽ ra nàng không phải là “người ấy”. Thì ra cô này anh mới quen chưa được bao lâu, cũng chỉ mới đi với nhau vài lần thôi… Quê quá, anh bèn dùng một vài câu tiếng Mỹ gọi là gỡ gạc, giả lả rồi “bye bye”.

Da nàng sao trắng nõn nà - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Có dịp ngủ chung khách sạn với mấy anh Việt kiều vài đêm mới thấy các anh mới về Việt Nam chưa được bao lâu mà sao quen được nhiều thế. Điện thoại cứ reo liên tục, nói chuyện cù cưa rồi gửi tin nhắn tít tít cả đêm, rù rì, hú hí... Những câu nói qua điện thoại như “nhớ em không”, hay “anh có khỏe không”… dễ làm các anh lộn cô này với cô kia. 

Anh V., một Việt kiều, cho biết, thật ra tìm vợ ở Việt Nam ngó dễ nhưng không dễ tí nào. Nếu có ai đó quen biết giới thiệu thì cơ hội tiến tới hôn nhân dễ hơn là tự đi tìm. Vì các cô chân dài ngày nay thấy Việt kiều vẫn còn thích lắm. Chỉ cần gặp nhau ở quán ăn, khách sạn, khu du lịch là họ làm quen ngay. Rồi họ nhờ mai mối tìm người muốn cưới vợ, xin số điện thoại và tâm sự mỗi khi đêm về. Chuyện quen biết mai mối diễn ra rất xôm tụ, hết cô này tìm đến cô khác gọi. Tất cả đều là những cuộc vui tốn kém nhiều tiền bạc, thời gian, nhưng tình cảm thu được chẳng là bao nhiêu.

Bám theo chân dài tìm cơ hội làm quen - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Một Việt kiều trạc tuổi 50 mà tôi từng biết, ông mua được mấy lô đất cất biệt thự ở Việt Nam. Nhu cầu của ông là tìm người yêu thôi chứ không cần tìm vợ. Thế là một ít tiền bỏ ra cho “đàn em” đi kiếm giùm mấy em người mẫu chân dài, kể cả những sinh viên đang học “đua đòi”. Muốn đi ăn hả… chuyện nhỏ!
Muốn đi mua sắm quần áo thời trang, hay điện thoại di động cảm ứng hả… dễ thôi!
Theo anh lên Sài Gòn, hay ra Đà Lạt một vài ngày để ký hợp đồng mua biệt thự và ở thử… đương nhiên, là các cô sẽ nhận được tiền đô tính theo ngày. Và cứ như thế ông Việt kiều đại gia này thay đổi người tình như thay áo. Một cô người mẫu miệt vườn miền Tây khoe với mấy cô bạn là quen được ông Việt kiều đại gia này, nhờ vậy mà có được chiếc xe tay ga cùng một ít hàng hiệu.
Nhưng “xài” vài lần, ông Việt kiều biệt tăm, không nói lời chia tay… vì ông đang tò tí với một cô sinh viên chân dài đang có nhu cầu cần nhiều tiền để “trang trải” chuyện học hành và nợ nần của gia đình. Nhưng gần đây, có tin ông ấy đã “về bên kia thế giới” vì sử dụng quá nhiều thuốc “cường dương”.

Đi ăn mà thấy chiêu đãi viên chân dài là xin số điện thoại ngay - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Nói đến chuyện này mới biết, gần đây nhiều Việt kiều về quê “yêu đương” và không ít trường hợp bị “chết trên chiến trận tình yêu” vì sử dụng quá liều thuốc kích dục. Nếu được xem lại các mẩu tin nhắn trong điện thoại của các anh, người ta sẽ thấy, sau những lần “mây mưa”, các cô đều khen Việt kiều mạnh có khác. Một số anh Việt kiều trước khi ra phi trường chờ máy bay cất cánh, ngồi đọc lại tin nhắn, cười tủm tỉm, nhưng cũng đành xóa hết những gì “bí mật” trước khi về lại Mỹ.
Đi Việt Nam dễ có bồ nhí...


Tay trong tay dạo phố - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông


Đàn ông có rất nhiều lý do để đi Việt Nam. Làm ăn, kinh doanh, hợp tác, mua nhà đất, thăm cha mẹ già, dự lễ cưới, ma chay, đi du lịch… Khi mà cuộc sống ở Mỹ đã phần nào vững chãi, con cái học hành thành đạt, lập gia đình và có cuộc sống ổn định riêng tư… ấy cũng là lúc mà các ông nghĩ tới đôi điều cho cá nhân mình. Có người còn ước ao về già sẽ về Việt Nam sống “hưởng thụ” cho sướng!? Có người còn nói đùa với nhau, “Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”.
Chính vì điều này mà đã có không ít những mối tình xuyên Thái Bình Dương trái ngang với bao cảnh đời kẻ khóc người cười. “Trâu già thích gặm cỏ non” cũng là lẽ đương nhiên theo quy luật “ba vừa” (vừa dễ “gặm”, vừa rẻ tiền, vừa nhiều vô số tha hồ mà lựa chọn) chỉ có ở Việt Nam.

Vì tiền nhiều cô chấp nhận những công việc “lộ hàng” - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Ông T. H. ở thành phố Anaheim, Nam California, vào năm 2005 về Việt Nam với vợ con thăm người thân. Ông thấy thị trường bất động sản ở Việt Nam lên vùn vụt, nhiều người đầu tư vào lãnh vực này chẳng bao lâu giàu sụ.
Về lại Mỹ, ông bèn gom góp được một số tiền, gởi về Việt Nam hùn với người bà con mua đất… Không bao lâu, nghe giá đất lên cao gấp đôi, có lời, nên ông thường xuyên gọi điện thoại về Việt Nam để theo dõi tin tức. Đến năm 2009, thị trường nhà đất bị tuột dốc thê thảm…
Giá đất đóng băng, rồi bị rớt vào khu quy hoạch, tuy được đền bù nhưng không bao nhiêu so với ước tính mức lời ban đầu. Rồi lại có một số vấn đề tiền bạc “nội bộ”, nên những lần như vậy ông lại phải về Việt Nam để giải quyết…
Bà vợ thấy cũng hợp lý… nhưng giải quyết kiểu gì không biết mà sau những lần từ Việt Nam về lại Mỹ thì tâm thần ông bất ổn, thơ thơ thẩn thẩn, điện thoại nói chuyện làm ăn gì mà rù rì, lén lút. Sau này, bà phát giác ra là đã có con với một cô gái trẻ đẹp. Từ đó, gia đình cứ lục đục mãi, vợ con mạnh ai nấy sống. “Thiên đường hạnh phúc” giờ đã thành “vực sâu địa ngục”. Nhưng rồi tiếng gọi của tình yêu mạnh hơn, chàng công khai tuyên bố sẽ về Việt Nam lo cho mẹ con người ta, có điều kiện sẽ bảo lãnh qua Mỹ đoàn tụ luôn. 

Ông B.K. ở thành phố Los Angeles đã ngoài cái tuổi thất thập cổ lai hy, có vợ, có con, có cháu đùm đề. Cuộc sống đại gia đình ở Mỹ rất vững chắc và tốt đẹp. Nhưng ở cái tuổi hưu trí chẳng làm gì, ông hay về Việt Nam sống với mấy người con còn sót lại Việt Nam, vả lại còn có nhà cửa bên ấy. Sau nhiều lần được một vài người quen chở đi “ăn cỏ non”, ông đã phải lòng một cô gái trẻ chân dài nhỏ hơn mình gần 35 tuổi. Sau khi bị gia đình phát giác, vợ con phản đối kịch liệt, hết lời khuyên ngăn khóc lóc, đến hăm dọa từ luôn… nhưng ông đã là người “anh hùng” thì “khó qua ải mỹ nhân”.
Đã quá cái tuổi hồi xuân lâu rồi nhưng nhờ có tiền có của nên tình cảm của ông vẫn giữ được ở mức sâu đậm với cô gái trẻ. Để có tổ ấm riêng tư, ông quyết định bán đất để dành một phần tiền xây nhà cho cô vợ mới. Ông cũng công khai nói thẳng quyết định của mình sống đời còn lại ở Việt Nam và chẳng thiết tha gì việc trở lại Mỹ để cho vợ con “hành xác”, mặc cho ai muốn từ thì từ! Theo ông, bây giờ còn sống được bao lâu nữa, phải biết tận hưởng cuộc sống tuổi già chứ?!

Trong cuốn Thúy Nga 79 chủ đề Dreams, trong lúc giới thiệu chương trình, một câu hỏi được nêu ra: “Món quà mà người đàn ông Việt Nam thích nhất là gì?”. Câu trả lời: “Đó là mấy bà ở nhà giữ con cho mấy ông về Việt Nam chơi vài tuần” - Cả hội trường cười rần. Cái câu trả lời nửa đùa nửa thật nhưng rất đúng với tâm trạng của một số người đàn ông Việt Nam ở Mỹ.

Cô gái chân dài làm người mẫu quảng cáo, nếu được Việt kiều ưng là chịu liền! - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Phụ nữ thì ít ai muốn người đàn ông của mình về Việt Nam một mình, vì sợ dễ bị cám dỗ. Dù người đó chung thủy dữ lắm, thương vợ con bao nhiêu, thì cũng có thể xiêu lòng trước “cỏ non”. Bà P.Đ. ở Riverside cho biết: “Dù biết chồng rất thương yêu mình nhưng dứt khoát một câu là không bao giờ cho chồng về Việt Nam với bất kỳ lý do gì. Làm như vậy chẳng khác nào thả cọp về rừng. Tôi đã từng chứng kiến nhiều trường hợp bạn bè, bà con về bên ấy một vài lần thì trở nên hư hỏng, không bị con gái quyến rũ kiểu này cũng bị kiểu khác. Cho đi du lịch ở đâu trên thế giới cũng được, nhưng ngoại trừ Việt Nam. Còn muốn đi thì đi luôn đừng có về nữa”.

Đợi… - ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

Chị T.T. ở thành phố Long Beach nói: “Nếu đã lập gia đình, đi đâu nhất là về Việt Nam nên đi cả đôi… rất hạnh phúc, rất dễ thương, bởi vì cuộc sống ở Mỹ quá bận rộn, phải chịu nhiều áp lực cuộc sống và thiếu thốn tình cảm. Bởi vậy có những giây phút nào bên nhau được nên tận dụng, tình cảm gia đình sẽ gắn bó hơn, thú vị hơn.
Đương nhiên nếu có lý do chính đáng thì mình cũng cho ông xã về Việt Nam một mình… nhưng cũng là việc bất đắc dĩ và liều thôi. Lo thì cũng lo đó, nhưng ông bà ta có câu: Giữ người ở lại chứ ai giữ kẻ ra đi”.

 David Nguyễn/Viễn Đông
http://www.viendongdaily.com/viet-kieu-ve-que-cuoi-vo-ky-2-co-nguoi-hen-co-nguoi-Kbo9reFB.html

Bài Xem Nhiều