We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 13 June 2012

Tôi không thể ngồi yên


Từ trước đến nay trong tất cả các cuộc biểu tình đòi Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền cho VN, chống CSVN (văn công, chủ tịch nước, thủ tướng, ...) ra hải ngoại đều có sự hướng dẫn, đi đầu của vị Chủ Tịch CĐNVTD Tiểu bang hoặc Liên Bang hoặc cả hai, nhưng lần này cả hai vị cùng toàn bộ BCH CĐNVTD/VIC đều vắng mặt vì phải đi dự Đại Hội Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu tại Sydney, tiểu bang NSW.

Ngoài việc thiếu vắng các vị Chủ Tịch lại thêm thời tiết lạnh lẽo, mây mù u ám, trời tối hù, mưa lất phất, ... cứ nghĩ rằng lần này số người tham gia biểu tình tại Crown Casino nhiều lắm là có khoảng 10, 20 đồng hương. Ấy vậy mà số người tham dự đã lên đến trên cả trăm người với sự điều phối đầy nhiệt huyết của ông Nguyễn Quốc Thịnh và cô Thanh Trúc.


Trời mùa đông giá buốt, không sao!

Trời mưa dầm ướt át, không sao!
Trời tối, đêm xuống mau, không sao!
Nhưng việc trình diễn của các văn công VC ở hải ngoại thì lại có sao!

Có người cho rằng các nghệ sĩ trong nước ra trình diễn ở hải ngoại chỉ là thuần tuý văn nghệ và đi kiếm cơm.


Vậy xin thưa cùng những người nào nói hay có ý nghĩ như vậy hãy vui lòng giải thích là: Tại sao lại có những văn công, nghệ sĩ được ung dung, tự do ra vào Việt Nam trong khi nhạc sĩ Việt Khang chỉ sáng tác 2 bài hát thì bị biệt giam cho đến ngày hôm nay???


Đây chính là một trong những lý do đã thúc đẩy đông đảo đông hương không "thể ngồi yên" ở nhà trong bầu không khí ấm cúng cùng với gia đình vào một ngày cuối tuần nối dài (long weekend) mà đã lặn lội đến đây trong một đêm đông mưa gió, lạnh giá để nói lên tiếng nói của lương tri.


Qua sự bày tỏ đầy lòng thành cùng với những lý do chính đáng, nhân bản, đoàn biểu tình đã lôi cuốn được sự chú ý và sự ủng hộ của một số đông khách qua đường - có người xin chụp hình chung, có người đã xin lá Cờ Vàng để làm lưu niệm và có người muốn ký vào Kiến Nghị Thư (
www.kienghithu.com) - thỉnh nguyện chính phủ Úc yêu cầu nhà cầm quyền CSVN trả tự do cho Việt Khang, cho những nhà dân chủ, những tù nhân lương tâm đang bị bắt giam chỉ vì bày tỏ lòng yêu nước, chỉ vì tranh đấu đòi hỏi Tư Do, Dân Chủ, Nhân Quyền và chủ quyền cho Việt Nam.

Khi cuộc biểu tình bế mạc một số đông đồng hương chưa chịu ra về mà vẫn cứ tiếp tục hô đá đảo CS rồi lại còn rủ nhau ngày mai lên chùa Quang Minh để xin chữ ký.


Vậy là sáng hôm sau một số anh chị em đã đến đặt một chiếc bàn nhỏ trước cổng chùa (không nằm trong khuông viên của chùa) để xin chữ ký của các phật tử và những người khách đến mua/ăn thức ăn chay. Khi đi chùa cúng Phật là đã mang một tấm lòng từ bi hỉ xã cho nên đã có rất đông đồng hương ký vào Bản Kiến Nghị Thư với ý nghĩ là mình đã làm được một điều tốt lành, phước đức vì cứu một mạng người còn hơn xây chín bậc phù đồ. Không chỉ ký mà thôi nhiều người còn xin DVD của Việt Khang và xin đóng góp chút ít để giúp cho Việt Khang nhưng các anh chị em đều một mực từ chối, không nhận tiền bạc mà chỉ nhận những tấm lòng được thể hiện qua chữ ký của đồng hương.


Qua những việc làm tự nguyện và hăng say của đồng hương đã chứng tỏ rằng lòng yêu thương quê hương dân tộc, tinh thần chống cộng mãnh liệt đã nằm sẵn ở trong máu của từng Người Việt chân chính cho nên họ đã không thể ngồi yên để đời sau con cháu họ (được) làm người.


Melbourne
09, 10/05/2012
































Một số hình ảnh trước cổng chùa Quang Minh










 

Chủ Đề 19.6: NHÂN NGÀY QUÂN LỰC 19.6…

NHÂN NGÀY QUÂN LỰC 19.6…



Đối với tôi, ngày quân lực 19.6 được thành lập bởi nhóm nào và ở thời điểm nào cũng không quan trọng, miễn là trên đất khách quê người, chúng ta còn có những cơ hội để tưởng nhớ đến một đội quân oai hùng ngày trước. Và cũng từ đó, hàng năm những người chiến sĩ có dịp họp mặt, cùng nhau gắn bó ôn lại kỷ niệm đời lính. Nhưng nếu những người cầm súng ngày trước chỉ đơn giản nghĩ đến ngày Quân Lực là cơ hội tổ chức diễn hành, hoài niệm quá khứ với những bộ binh phục trên người, huy chương trước ngực và cấp bậc trên cổ áo…thì có thể xem như một sai lầm và thiếu sót. Sai lầm vì một số lãnh đạo tổ chức đã xem ngày quân lực là dịp để tranh nhau tổ chức, đọc diễn văn, quảng cáo cá nhân hội đoàn, là dịp họp mặt bạn bè đồng đội tạo vây cánh cũng như nhắc lại cái hào nhoáng xa xưa… rồi sau đó, áo quần, huy chương, cấp bậc được ủi thẳng và cất vào tủ để đợi năm sau. Như vậy chúng ta đã làm sai ý nghĩa ngày Quân Lực của một tập thể đội quân, dù đã giã từ vũ khí, nhưng vẫn còn trách nhiệmbổn phận của những người cầm súng mất nước. Và hơn nữa, thiếu sót, vì trong ngày Quân Lực chúng ta thường nghĩ đến những cuộc vui phục vụ người sống hoặc vinh danh truy điệu một số cấp chỉ huy mà quên đi những người chiến sĩ vô danh. Họ là những anh em tự vệ, địa phương quân nghĩa quân, là những người lính không số quân, không cấp bậc, là đồng đội và thuộc cấp nhỏ bé đã hiến thân xác cho tổ quốc. Họ đã anh dũng cầm súng bảo vệ màu cờ cho đến phút cuối cùng, là những người đã vào tù thay cho chúng ta an toàn đi tìm tự do. Hơn nữa, họ là những người còn sống mà thân thể không toàn vẹn đang bị đày đọa trong hỏa ngục cộng sản.… 

Không biết các vị mang mai vàng, mai bạcngôi sao trên cổ áo, huy chương xanh đỏ đeo đầy ngực có nhớ đến những đồng đội cũng như thuộc cấp đã hy sinh cho mình được sống và ngày nay an toàn trên xứ người ? Không biết những vị sĩ quan đang định cư tại hải ngoại có nghĩ rằng cấp bậc, huy chương là xương máu đồng đội và thuộc cấp, là những lính chết trận vô danh đã xanh cỏ để cho các vị sống sót đỏ ngực không !  Rồi mỗi năm, một số người sao đeo lấp lánh, huy chương treo đầy ngực đã nghĩ gì khi chỉ biết liên hoan cho cái quá khứ của mình ? Và còn một điều tệ hơn nữa, nhân danh những người thương tật cũng như đã nằm xuống để tổ chức tiệc gây quỹ cho nguồn lợi cá nhân bè nhóm. Đây là một vấn đề đau lòng, không biết những vị trách nhiệm tập thể quân đội có nghĩ đến vấn đề nầy không ? Nếu có, xin quan tâm nghiên cứu và tìm một giải pháp nào để những buổi tổ chức ‘cám ơn anh’ đừng trở thành ‘lợi dụng anh’ !    

Cấp bậc và huy chương là những nấc thang danh dự và ghi dấu chiến công mà bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã trân trọng trao gắn cho những người thâm niên cầm súng cũng như những chiến công hiển hách nơi trận mạc, như vậy, cấp bậc và huy chương cần phải trân trọng bảo vệ như một bảo vật độc nhất của những người dành trọn đời mình chiến đấu và hiến thân cho Quê Hương Tổ Quốc. Hơn nữa người sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa không thể tự thăng cấp bậc cho mình cũng không nên tự động gắn thêm huy chương trên bộ áo trong các cuộc lễ sau ngày 30.4.1975. Bộ quân phục của quân trường hoặc của các quân binh chủng, một khi được mặc lại trên người, thì cũng phải bảo vệ hình ảnh tốt đẹp và trang trọng nơi mình xuất thân hoặc đã một thời phục vụ…không thể xem như bộ ‘áo giáp’ hù thiên hạ hay ‘y phục carnaval’ để làm cảnh trước vành móng ngựa mỗi khi ra hầu tòa dân sự xứ người !

Ngoài dịp lễ Chiến Sĩ Trận Vong, ngày Quân Lực 19.6 cần được duy trì ở hải ngoại vì cơ hội chỉ đến hai lần trong năm, là dịp vừa vinh danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vừa để tưởng niệm và tri ân những người đã nằm xuống cho đất nước và cho chúng ta. Vậy xin nhân cơ hội nầy đề nghị chúng ta phải làm một cái gì cho những anh hùng vô danh nhỏ bé đã bị quên lãng bởi thời gian. Tuy nhiên cần tránh trường hợp nhiều đoàn thể tổ chức trùng thời gian dưới cùng một danh xưng là ‘Ngày Quân Lực 19.6’, vì đây là những hành động biểu lộ cạnh tranh thiếu đoàn kết của các tổ chức đối với những người cầm súng đã phục vụ chung dưới một màu cờ.

Hơn nữa, đã là lính của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa thì phải nhớ rằng : một khi mất nước thì phải có bổn phận giành lại nước, tức là nhận lãnh trách nhiệm đầu đàn trong phong trào tranh đấu hiện nay mới xứng đáng với danh hiệu Trách Nhiệm và Bổn Phận của những người đã một thời mặc chiến y. Chúng ta đã phải tức tưởi buông súng giữa chừng, một ít thoát ra nước ngoài mong ngày quay về phục quốc, đa số còn lại phải sắp hàng vào tù để chịu nhục hình trả thù của cộng sản. Ngày nay may mắn thay, tất cả đều sum họp dưới bầu trời tự do thì chúng ta phải nhớ lại những lời nguyện ước khi bước chân lên máy bay hay xuống thuyền vượt biên : một khi thoát ra được hải ngoại, chúng ta phải làm một cái gì có lợi cho Tổ Quốc Quê Hương, cho Tự Do Nhân Quyền và nhất là An Lành No Cơm Ấm Áo cho toàn dân cũng như những đồng đội đang bị đày đọa, sống lây lất cực khổ dưới gông cùm của tập đoàn việt gian cộng sản.

Xin Ơn Trên, Hồn Thiêng Sông Núi và Anh Linh của những người đã nằm xuống phù hộ cho những người có lòng thành đã nghĩ đến đồng đội trong ngày Quân Lực 19.6 nầy.

Đinh Lâm Thanh
Paris, 11.6.2012

Nguồn : Hội Văn Hóa Người Việt Tự Do – 
http://www.hvhnvtd.com

Bài Xem Nhiều