We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 29 June 2012

CẢI TỔ KINH TẾ VIỆT NAM: LẤY VẢI MỚI MỸ VÁ VÁY ĐỤP MÁC-LÊ MỤC NÁT


CHÚ THÍCH ĐẦU:
 
NHỮNG BIỆN PHÁP CHÍNH TRỊ TÀI CHÁNH (Mesures de Politiques Financìeres) mà Ngân Hàng Nhà Nước VN mới đưa ra và được gọi là những Biện pháp Cải tổ Kinh tế Việt Nam đang tụt giốc trầm trọng. Chúng tôi đã viết 3 bài nhằm thẩm định những Biện pháp Chính trị Tài chánh này:
*          Bài 1 ngày 16.06.2012: GIẢM LÃI SUẤT: TĂNG TỐC TỤT GIỐC KINH TẾ VIỆT NAM VÀO HUYỆT ?
*          Bài 2 ngày 21.06.2012: GIỮ LÃI SUẤT CAO: MƯU THU TIẾT KIỆM CỦA DÂN VÀ HỆ QUẢ TÀN PHÁ KINH TẾ VIỆT NAM.
*          Bài 3 ngày 28.06.2012: THU MUA NỢ XẤU: MOI TỪNG XU CỦA QUẦN CHÚNG ĐỂ CỨU TIỀN TỈ CỦA GIỚI GIẦU
            Những BIỆN PHÁP CHÍNH TRỊ TÀI CHÁNH này quy tụ vào Thị trường Tài chánh mà cái GIÁ của Vốn là LÃI SUẤT. Những người trách nhiệm Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam có lẽ đã học thuộc lòng những bài học từ Mỹ, Tây… về cái Thị trường này và những Biện pháp tác động lên cái Giá LÃI SUẤT để ảnh hương lên LƯỢNG VỐN thả ra lưu hành hay thu nó lại. Bài học Tài chánh học được ở Mỹ ở Tây, nhưng khi áp dụng ở Việt Nam y chang như Mỹ và Tây, thì tầm tác động có thể mang đến hệ quả khác hẳn. Những lý do sau đây khiến việc áp dụng những nguyên tắc Tài chánh Âu, Mỹ lại không tác động lên Thị trường giống như ở Mỹ và Tây:
      Tại Mỹ và Tây, nền Kinh tế là Tự do và Thị trường thực sự, trong khi đó tại Việt Nam đó là mô hình Kinh tế gọi là Thị trường, nhưng do Nhà Nước nắm chủ đạo dưới những chữ trá hình “định hướng XHCN “, hay nói toẹt ra đó là Kinh tế vẫn do Chính trị độc tài nắm giữ theo kiểu Mác-Lê cũ rích. Thị trường Tài chánh tại Âu, Mỹ là Thị trường Tự do cạnh tranh thực sự, do đó cái LÃI SUẤT, Giá của Thị trường Tài chánh, vẫn trọng sự cạnh tranh, chứ không cứng nhắc do Độc tài Chính trị quyết định.
=>       Tại Âu, Mỹ, nắm chủ động Kinh tế là Tư doanh và những quyết định sử dụng LƯỢNG VỐN đầu tư theo đúng nguyên tắc LỢI NHUẬN TỐI ĐA cho xí nghiệp. Trong khi đó, tại Việt Nam, nắm chủ động Kinh tế là Nhà Nước qua hệ thống những Tập đoàn Kinh tế quốc doanh do những người của đảng điều hành. Những người nắm chủ động Kinh tế này quyết định LƯỢNG VỐN đầu tư không theo nguyên tắc LỢI NHUẬN TỐI ĐA, mà theo THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ phục vụ cho túi riêng cá nhân khi nắm được quyền điều hành Kinh tế Nhà Nước.
Nhìn sự khác biệt giữa hai nền Kinh tế như vậy, chúng ta thấy việc áp dụng thuộc lòng bài học về NHỮNG BIỆN PHÁP CHÍNH TRỊ TÀI CHÁNH TỪ Âu, Mỹ cho Việt Nam sẽ mang đến những hệ quả tàn hại cho Kinh tế Việt Nam. Chúng tôi ví quyết định của Ngân Hàng Nhà Nước VN mới đây như việc lấy miếng VẢI MỚI Âu, Mỹ để vá chiếc VÁY ĐỤP Mác-Lê đã mục nát. Muốn cải tổ thực tình mô hình Kinh tế Việt Nam, trước hết phải vất bỏ chiếc váy đụp mục nát Mác-Lê đi và dùng vải Âu, Mỹ may toàn diện một chiếc váy mới. Sau đó mới có thể sử dụng NHỮNG BIỆN PHÁP CHÍNH TRỊ TÀI CHÁNH học được từ Âu, Mỹ.


BIỆN PHÁP CHÍNH TRỊ TÀI CHÁNH (1):
GIẢM LÃI SUẤT: TĂNG TỐC TỤT GIỐC KINH TẾ VIỆT NAM VÀO HUYỆT ?

  
Từ cuối năm 2011 và nhất là đầu năm 2012, Ngân Hàng Thế giới, Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Hội những Nhà Đầu tư đều lên tiếng thôi thúc Việt Nam cũng như Trung quốc phải Cải tổ tận căn nguyên mô hình Kinh tế đang tụt giốc trầm trọng đà phát triển của hai nước. Tìm hiểu căn nguyên của tụt giốc Kinh tế, chúng tôi đã viết nhiều bài nói rằng đó chính là THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ phát sinh và lan tràn như giòi bọ trong Cơ chế chủ trương độc tài Chính trị nắm độc quyền Kinh tế. Cải tổ tận căn nguyên, tức là dứt bỏ chủ trương Cơ chế như vậy. Nếu Cơ chế vẫn còn chủ trương độc tài Chính trị nắm độc quyền Kinh tế thì giòi bọ vẫn lan tràn ăn ruỗng Kinh tế. Nếu không dứt bỏ Cơ chế, thì tất cả những biện pháp Chính trị Kinh tế (Politiques Economiques) chỉ là vá váy đụp hời hợt.
Chúng tôi chờ đợi việc cải tổ mô hình Kinh tế Việt Nam xem có đi vào tận căn nguyên hay không. Trong tuần này, chúng tôi đọc được Bản Tin về việc hạ Lãi suất ngân hàng ở Việt Nam như biện pháp Chính trị Kinh tế cứu vãn việc tụt giốc. Theo phân tích tình trạng khủng hoảng Kinh tế không những tại Việt Nam mà còn toàn cầu, chúng tôi thấy rằng việc giảm Lãi suất của Việt Nam không những không phải là biện pháp cứu nguy Kinh tế, mà còn đạp thêm ga để chiếc xe Kinh tế mục nát CSVN đang tụt giốc lao nhanh hơn vào tử huyệt.
 

Tình trạng mục nát, tụt giốc Kinh tế hiện nay.
 
Bản Tin của VietBao tuần này tóm tắt tình trạng mục nát, tụt giốc Kinh tế trầm trọng của Việt Nam. Bản Tin viết:
“HANOI — Kinh tế khủng hoảng, dân cạn tiền tới mức nước mắm cũng không mua nổi.
Trang báo chuyên về kinh doanh VEF loan bản tin nêu rõ trên tựa đề: “Kinh doanh sụt giảm: Từ ôtô đến nước mắm.”Bản tin VEF cho biết, hàng tồn kho đang là mối đe dọa lớn nhất đến các DN. Vấn nạn lan tràn từ các ngành công nghiệp lớn như ô tô, xe máy đến những mặt hàng thiết yếu như… nước mắm. Sản xuất kinh doanh đang bế tắc và kinh tế chưa thể sớm thoát khó khăn.
“Trao đổi mới đây, ông Cao Sỹ Kiêm, Chủ tịch Hiệp hội DN nhỏ và vừa nhấn mạnh, vấn đề khó khăn nhất của các DN hiện nay là bí đầu ra. Bây giờ với nhiều mặt hàng thiết yếu người dân cũng không có tiền mua.”
Thê thảm là  nước mắm cũng ứ đọng.
Bản tin VEF ghi nhận từ Hiệp hội nước mắm Nha Trang cho biết, các DN sản xuất nước mắm tại Nha Trang cũng đang phải giảm sản xuất. Cho dù phải thắt chặt chi tiêu, người tiêu dùng cũng phải mua nước mắm cho bữa ăn hàng ngày. Vậy mà trên thực tế, mặt hàng này cũng không tránh khỏi tình trạng tiêu thụ giảm sút. Tại Nha Trang, có nhiều DN nước mắm phải sản xuất cầm chừng từ đầu năm đến nay, nguyên nhân không gì khác là sức tiêu thụ chậm, sản phẩm ứ đọng.
Bản tin cho biết, theo bản khảo cứu của Ngân hàng HSBC, kinh tế VN đang cọ cụm, vì chỉ số PMI đã thấp hơn 50 điểm. Con số trên 50 điểm là tăng.
Bản tin viết, Chỉ số PMI (nhà quản trị mua hàng – Purchasing Managers Index) tháng 5/2012 do Ngân hàng HSBC công bố cho thấy điều kiện kinh doanh của ngành sản xuất tại Việt Nam vẫn đang xấu đi. Theo báo cáo này, chỉ số PMI ngành sản xuất đã giảm từ mức 50 điểm vào tháng 3 xuống còn 49,5 điểm vào tháng 4 và tiếp tục giảm xuống còn 48,3 điểm trong tháng 5/2012.
HSBC cho biết, những DN tham gia khảo sát cho rằng, nhu cầu trên thị trường đã giảm khá mạnh do người dân thực hiện tiết kiệm, thắt chặt chi tiêu. Bắt đầu từ các siêu thị, doanh số giảm đi vì người dân giảm sức mua, siêu thị hạn chế nhập hàng, khiến cho các nhà sản xuất hàng tiêu dùng cũng phải giảm năng lực sản xuất, nguồn cung phải giảm nếu không muốn lượng hàng tồn kho tăng lên.
            “Hiện nay, tình trạng sản xuất đang giảm được ghi nhận ở hầu hết các ngành hàng từ dệt – may, giấy, da giày, nhựa, ô tô, xe máy, thép điện tử… Ngành dệt may, dù bước vào mùa cao điểm trong năm nhưng phần lớn các DN vẫn đang gặp khó khăn trong việc tìm kiếm đơn hàng. Hiệp hội Dệt may Việt Nam được biết, trước đây khi vào mùa vụ, các DN có thể thoải mái lựa chọn đối tác để làm nhưng nay thì ngược lại. Nhiều DN dệt may lớn, lượng đơn hàng giảm khoảng 5-10% so với cùng kỳ, còn DN nhỏ có thể thiếu hụt trên 10% đơn hàng.
Các ngành sản xuất khác như: xi măng, thép, ô tô, xe máy, thiết bị điện, thiết bị xây dựng… thì sản xuất đã giảm quá mạnh từ đầu năm tới nay. Nhiều ngành hàng giờ chỉ còn sản xuất chừng 50-60% công suất. Những ngành có lượng hàng tồn kho cao là đường ăn, sắt thép, xi măng, ô tô và xe máy… Đến xăng dầu cũng tồn kho là 106.000 tấn, cho dù Nhà máy lọc dầu Dung Quất đã tạm ngừng hoạt động để kiểm tra.
Thực tế đang cực kỳ bi thảm, theo lời một nhà quan sát, rằng đây là lần đầu tiên kể từ thời kỳ đổi mới, dân  nghèo tới mức không có tiền mua nước mắm. Nghĩa là thất nghiệp đã trở thành hiện tựơng quan ngại. (VietBao)
 
Trong lúc tụt giốc như vậy, CSVN hạ Lãi suất như biện pháp cứu nguy Kinh tế
 
Bản Tin của SBTN viết:
“Tin Hà Nội - Trở lại với những tin từ Việt Nam, hôm qua Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam ra lệnh cho hệ thống ngân hàng thương mại hạ lãi suất ký thác tiết kiệm mà Việt Nam gọi là lãi suất huy động, thêm 2% cũng như giảm lãi suất tín dụng nhằm kích thích nền kinh tế vượt ra khỏi trì trệ. Quyết định giảm lãi suất được đưa ra sau nhiều báo cáo nói hơn chục ngàn công ty lớn nhỏ tại Việt Nam đã nộp đơn thông báo ngừng hoạt động chỉ trong mấy tháng đầu năm nay, không kể nhiều chục ngàn công ty khác ngừng hoạt động nhưng không thông báo.
Khi loan báo giảm lãi suất ở Quốc Hội, nhân vật này biện bạch là lãi suất quá cao hiện nay không phục vụ nhu cầu tín dụng của các doanh nghiệp. Nền kinh tế Việt Nam đình đốn khắp nơi vì nhiều công ty không vay được tiền để sản xuất hoặc kinh doanh. Nhiều công ty cũng không dám vay vì lãi suất tín dụng quá cao.
Chế độ Hà Nội bị buộc phải tăng lãi suất để đối phó với lạm phát nặng nhất Á Châu theo các khuyến cáo của các nhà tài trợ quốc tế. Tổng sản lượng quốc gia GDP của Việt Nam chỉ tăng được 4% trong quý đầu năm nay, mức thấp nhất từ 3 năm qua. Dự trù nền kinh tế chỉ tăng trưởng khoảng 5.2% cho năm nay, theo lời Thứ trưởng Kế Hoạch và Đầu Tư nói với báo chí trong tuần này. Hành động hạ lãi suất của nhà cầm quyền Hà Nội tương tự như hành động của nhà cầm quyền Bắc Kinh mới đây. Bắc Kinh đã không thay đổi lãi suất suốt 4 năm qua.(SBTN) (Posted on 13 Jun 2012)
 
Từ nhận định sai lầm về tình trạng tụt giốc Kinh tế đến quyết định vá víu của biện pháp tài chánh
 
CSVN ngoài lý do căn bản tụt giốc Kinh tếcủa Cơ chế CSVN hiện hành mà chúng tôi luôn luôn nhấn mạnh trong nhiều bài viết, đó là THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ ăn ruỗng những Tập đoàn Kinh tế quốc doanh, chúng tôi muốn phân tích những lý do đang làm độ phát triển Kinh tế chỉ còn 5.2% và tình trạng tồn đọng hàng hóa sản xuất khiến các xí nghiệp, cả quốc doanh lẫn tư doanh, phải từ từ đóng cửa. Khi phân tích kỹ những lý do này, người ta sẽ thấy ngay rằng biện pháp hạ Lãi suất của CSVN chỉ là vá víu, thậm chí còn làm tăng tốc độ tụt giốc của Kinh tế VN.
           
Phân tích những lý do tụt giốc
           
            Kinh tế Việt Nam cũng như Trung quốc lệ thuộc vào xuất cảng. Tình trạng co cụm sản xuất và và hàng hóa ứ đọng tồn kho là do luật CUNG và CẦU. Chính phía CẦU là động lực cho sản xuất (CUNG). Phía CẦU lệ thuộc chính yếu vào Mãi lực tiêu thụ. Nhìn như vậy, chúng ta thấy những lý do trực tiếp sau đây làm tụt giốc Kinh tế VN và TQ:
=>       Tình trạng khủng hoảng Kinh tế của hai Thị trường lớn như Hoa kỳ và Liên Aâu làm cho Thất nghiệp tăng vọt. Mãi lực của dân chúng Hoa kỳ và Liên Aâu giảm hẳn xuống. Do đó việc đặt mua hàng Trung quốc và Việt Nam tất nhiên giảm xuống và làm cho hàng hóa TQ và VN  không xuất cảng nổi để phải tồn đọng. Thêm vào đó, Nợ công của Hoa kỳ và Liên Aâu khiến hai khối Thị trường này phải đưa ra những biện pháp tiết kiệm, nghĩa là giảm tiêu thụ. Thất nghiệp làm Mãi lực dân chúng giảm và Nợ công khiến các quốc gia phải tiết kiệm. Tất cả trong chiều hướng cắt đi phía CẦU những hàng hóa sản xuất từ Trung quốc và Việt Nam.
=>       Mãi lực dân chúng nội địa của Trung quốc và Việt Nam rất ít ỏi để có thể trợ lực cho phía CẦU nội địa. Trong khi ấy, vì muốn bảo vệ danh dự của Cơ chế, Trung quốc và Việt Nam gồng mình giữ độ phát triển và mức CUNG dồi dào. Mãi lực quốc tế giảm và Mãi lực nội địa không có, thì khó lòng giữ thăng bằng được giữa CUNG và CẦU. Do đó hàng tồn kho là hậu quả.
=>       Các Thị trường lớn Hoa kỳ và Liên Aâu nay đã ý thức rằng tình trạng Thất nghiệp tại nước họ là do hậu quả của việc lan tràn hàng hóa Trung quốc. Chính vì vậy, để bảo vệ cho sản xuất của chính mình, Hoa kỳ, nhất là Liên Aâu đưa ra những Biện pháp Bảo Hộ Mậu dịch. Đây là việc càng làm giảm thiểu đi phía CẦU nhập cảng hàng từ Trung quốc và Việt Nam.
=>       Đặc biệt Việt Nam, ngoài việc giảm CẦU do Mãi lực tiêu thụ quốc tế và quốc nội, Việt Nam còn bị hàng tồn đọng từ Trung quốc tràn xuống để giết chết sản xuất tại sân nhà. Để cứu sản xuất nội địa, các quốc gia phải ngăn cản nhập cảng hàng nước ngoài, trong khi ấy, Việt Nam bị tràn ngập hàng Trung quốc để cạnh tranh với chính hàng sản xuất nội địa.
            Phân tích những lý do gắn liền với Mãi lực và phía CẦU như vậy, chúng ta mới thấy rằng Biện pháp Giảm Lãi xuất của CSVN chỉ là vá víu, thậm chí còn làm tăng tốc độ tụt giốc Kinh tế nữa.
 
Vá víu của việc giảm Lãi suất
 
Theo Bản Tin của SBTN về quyết định giảm Lãi suất, Ngân Hàng Nhà Nước VN đã nhìn sai lầm về những lý do làm tụt giốc Kinh tế:
“Khi loan báo giảm lãi suất ở Quốc Hội, nhân vật này biện bạch là lãi suất quá cao hiện nay không phục vụ nhu cầu tín dụng của các doanh nghiệp. Nền kinh tế Việt Nam đình đốn khắp nơi vì nhiều công ty không vay được tiền để sản xuất hoặc kinh doanh. Nhiều công ty cũng không dám vay vì lãi suất tín dụng quá cao.”
Ngân Hàng Nhà Nước cố tình cắt nghĩa việc tụt giốc là thiếu vốn vì lãi suất quá cao, mà không nhìn những lý do thuộc Kinh tế, đó là việc giảm CẦU từ quốc tế đến quốc nội. Vì cố tình nhìn sai lầm về những lý do tụt giốc Kinh tế, nên Ngân Hàng Nhà nước đưa ra biện pháp Tài chánh là giảm Lãi suất, nghĩa là Giá Tín dụng rẻ để các xí nghiệp có thể vay vốn tăng sản xuất (CUNG). Những lý do làm tụt giốc Kinh tế là từ phía CẦU chứ không từ phía CUNG. Ngân Hàng đã tuyên bố một cách dõng dạc trong nhận định sai lầm của mình:
“Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam ra lệnh cho hệ thống ngân hàng thương mại hạ lãi suất ký thác tiết kiệm mà Việt Nam gọi là lãi suất huy động, thêm 2% cũng như giảm lãi suất tín dụng nhằm kích thích nền kinh tế vượt ra khỏi trì trệ.”
Như vậy, theo Ngân Hàng Nhà Nước, việc giảm Lãi xuất tín dụng là “nhằm kích thích nền kinh tế vượt ra khỏi trì trệ”.  Bài học giảm Lãi suất để giá vốn rẻ mà kích thích đầu tư sản xuất là bài học áp dụng cho những nước đã có sẵn Thị trường Tiêu thụ quốc tế cũng như quốc nội. Bài học này áp dụng cho Kinh tế Việt Nam không những không có hiệu quả mà có thể còn sai trật vì Thị trường Tiêu thụ nước ngoài mình không làm chủ được và Thị trường Tiêu thụ trong nước bị cạn kiệt Mãi lực.
 
Cái nguy hiểm của tăng vốn sản xuất (CUNG)
 
Cuộc đại Khủng hoảng Kinh tế 1929-30 là hậu quả của việc sản xuất quá nhiều sau khi các xí nghiệp thi nhau đầu tư cơ giới hóa sản xuất. Chính là khủng hỏa của SURPRODUCTION. Hàng hóa được sản xuất quá nhiều, nghĩa là CUNG tăng vọt, mà tiêu thụ yếu kém đi, nghĩa là CẦU giảm xuống.Tình trạng chênh lệch CUNG—CẦU này đã dẫn đến cơn xoáy Giảm giá (Spirale déflationniste) khiến các xí nghiệp thay vì tăng sản xuất, phải thiêu hủy đi những hàng đã sản xuất và tồn kho. Biện pháp Kinh tế mà KEYNES đề nghị cho thời này là phải làm hết cách để tăng Mãi lực Tiêu thụ (CẦU), chứ không phải là tăng sản xuất (CUNG).
Việc Trung quốc sản xuất quá nhiều đang làm Thế giới lo ngại một tình trạng giảm giá dẫn đến cơn xoáy giảm giá làm sạt nghiệp phía sản xuất.
Những lý do tụt giốc Kinh tế Việt Nam là từ phía CẦU, trong khi ấy Ngân Hàng Nhà Nước muốn cứu tụt giốc, lại hành động tăng phía CUNG, nghĩa là tăng vốn cho các xí nghiệp sản xuất nhiều thêm nữa để cuối cùng dẫn đến tình trạng hàng tồn kho chất chồng không bán được để các xí nghiệp phải hốt đổ đi trước khi đóng cửa xí nghiệp. Chúng tôi cũng xin thêm rằng phần lớn những xí nghiệp là quốc doanh. Khi mà tăng vốn sản xuất cho các xí nghiệp quốc doanh bằng hạ Lãi xuất, thì những vốn tăng thêm, thay vì sản xuất, lại thất thoát do THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ như Vinashin, Vinalines… mà Nhà nước không thu lại vốn được.
 

 

BIỆN PHÁP CHÍNH TRỊ TÀI CHÁNH (2):
GIỮ LÃI SUẤT CAO: MƯU THU TIẾT KIỆM CỦA DÂN VÀ HỆ QUẢ TÀN PHÁ KINH TẾ VN
 
Từ cuối năm 2011, CSVN bị quốc tế thôi thúc phải cải tổ mô hình Kinh tế từ căn nguyên. Chúng tôi đã viết nhiều bài cho thấy rằng việc cải tổ từ căn nguyên đòi phải dứt bỏ cái Cơ chế chủ trương độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế bởi vì chính cái Cơ chế làm phát sinh và lan tràn THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ tàn phá mọi sinh hoạt Kinh tế. Nhưng cho tới nay, CSVN vẫn khăng khăng giữ lấy Cơ chế như vậy để thu vét tiền bạc cho riêng đảng. Họ chỉ đưa ra những BIỆN PHÁP  CHÍNH TRỊ TÀI CHÁNH (Politiques Financìeres) nhằm vá víu mô hình Kinh tế cũ như vá váy đụp.
Những ngày gần đây, trong khuôn khổ những BIỆN PHÁP CHÍNH TRỊ TÀI CHÁNH, Ngân Hàng Nhà Nước đưa ra biện pháp như Giảm Lãi Suất đã giữ quá cao trong một thời gian dài, rồi biện pháp thu mua nợ xấu. Tuần trước, ngày 14.06.2012, chúng tôi đã viết về biện pháp thứ nhất: GIẢM LÃI SUẤT: TĂNG TỐC TỤT GIỐC KINH TẾ VN VÀO HUYỆT ? (xin phổ biến lại kèm dưới đây  liền sau bài này). Tuần này, 21.06.2012, chúng tôi viết về biện pháp thứ hai: GIỮ LÃI SUẤT CAO: MƯU THU TIẾT KIỆM CỦA DÂN VÀ HỆ QUẢ TÀN PHÁ KINH TẾ. Tuần sau, 28.06.2012, chúng tôi sẽ viết về biện pháp thứ ba: THU MUA NỢ XẤU: MOI TỪNG XU CỦA QUẦN CHÚNG ĐỂ CỨU TIỀN TỈ CỦA GIỚI GIẦU !
Trở lại Biện pháp Tài chánh thứ hai GIỮ LÃI SUẤT CAO: MƯU THU TIẾT KIỆM CỦA DÂN VÀ HỆ QUẢ TÀN PHÁ KINH TẾ mà CSVN đã giữ trong một thời gian dài làm bại hoại Kinh tế, chúng tôi muốn phân tích những khía cạnh sau đây:
=>       Hệ quả tàn phá Kinh tế hiện hành
=>       Biện pháp chống Lạm phát hay mưu toan thu góm Tiết kiệm của Dân
=>       Trách nhiệm phá sản Kinh tế là thuộc Nhà Nước
 
Hệ quả tàn phá Kinh tế hiện hành
 
Trong một thời gian dài, CSVN đã cố tình giữ Lãi suất thiệt cao. Tình trạng phá sản Kinh tế lúc này là hệ quả của chủ trương giữ lãi suất thiệt cao ấy. Tình  trạng phá sản Kinh tế  được những Bản Tin sau đây phổ biến:
Bản Thin thứ nhất:
“CSVN TUỘT HẠNG VỀ MÔI TRƯỜNG KINH DOANH 2012
“Tin Hà Nội - Trong cuộc họp với giới đầu tư ngoại quốc trước khi có cuộc họp giữa kỳ về tình hình tài trợ giúp Việt Nam thoát nghèo, bản phúc trình của Ngân Hàng Thế giới nói CSVN tụt 8 hạng, chỉ xếp hạng 98 trên tổng số 183 nước được xếp hạng về Môi trường kinh doanh 2012. Nước Việt Nam là nước duy nhất tại Á Châu bị tụt hạng về môi trường đầu tư 2012. World Bank cảnh cáo cần cải thiện môi trường đầu tư nếu không muốn giới đầu tư ngoại quốc lũ lượt bỏ chạy.
Nam Dương từ vị trí 20 trong năm 2010 đã lên hạng 9 trong bảng xếp hạng năm 2011. Mã Lai từ vị trí 21 leo lên hạng 10. Hai ví dụ này cho thấy tình hình và chính sách đầu tư tương phản giữa Việt Nam với các nước khác trong khu vực. Bản tin chính thức của Bộ Kế Hoạch và Ðầu Tư CSVN nói trong 4 tháng đầu năm 2012, chỉ có khoảng 4 tỉ đô la đăng bộ từ giới đầu tư ngoại quốc, giảm gần 48% so với năm ngoái.(SBTN -- Posted on 14 Jun 2012)
Bản Tin thứ hai:
“NHIỀU NHÀ ĐẦU TƯ NGOẠI QUỐC BỎ CHẠY KHỎI VIỆT NAM
“Tin Hà Nội - Không những các vụ đầu tư mới mỗi ngày mỗi giảm nhanh, các công ty ngoại quốc đã đầu tư sản xuất tại Việt Nam còn tìm đường chạy qua những nước khác. Một bản phúc trình của Cục Đầu Tư Nước Ngoài thuộc Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư Hà Nội mô tả tình trạng èo uột trong việc thu hút vốn FDI trong 5 tháng đầu năm 2012 với kết quả chỉ có 82 lượt dự án tăng vốn với tổng vốn tăng thêm 1.2 tỉ đô-la, giảm 48% so với cùng kỳ năm 2011 của các công ty đang hoạt động sản xuất tại Việt Nam.
Trong khi đó, các nước trong khu vực như Singapore, nếu doanh nghiệp mở rộng sản xuất vẫn được hưởng ưu đãi như dự án ban đầu. Vì thế nhiều doanh nghiệp FDI đã chọn địa điểm đầu tư cho dự án mới ở nước khác, ngay cả việc dời nhà máy ở Việt Nam đi cùng với dự án mới. Một báo cáo của Phòng Thương Mại Âu Châu tại Việt Nam tức EuroCham mới đây nói gần 1/3 doanh nghiệp trong cuộc khảo sát này đang cân nhắc giảm đầu tư. 28% doanh nghiệp tìm cách giảm đầu tư tổng thể tại Việt Nam. Khảo sát này được cho là khá quan trọng, vì thông qua đánh giá của hơn 750 doanh nghiệp Châu Âu đang làm ăn tại Việt Nam là thành viên của EuroCham. Theo nhận định của Phòng Thương Mại Mỹ tại Việt Nam nói việc mất khả năng cạnh tranh của Việt Nam so với các nước láng giềng có thể dẫn đến mất các dự án FDI hiện hữu cũng như mất hàng triệu việc làm tại Việt Nam. Chính sách hấp dẫn đầu tư ngoại quốc hay thay đổi trong khi lạm phát cao, luật lệ tròng tréo mù mờ tạo cơ hội cho quan chức vòi vĩnh hối lộ.
Trong khi đó điện thì chập chờn hay bị cắt vào mùa hè, đường giao thông vừa thiếu vừa nhỏ. Đã vậy, các kỹ nghệ chính cần rất nhiều kỹ nghệ phụ trợ nhưng Việt Nam lại không khuyến khích những hoạt động cần thiết này, nhất là dịch vụ Internet bị tường lửa của đảng CSVN gây cản trở.(SBTN -- Posted on 14 Jun 2012)
Bản Tin thứ ba:
“NỬA TRIỆU CÔNG NHÂN BỊ ẢNH HƯỞNG VÌ HÀNG DỆT MAY & GIẦY DA CỦA VN XUẤT CẢNG SANG ÂU CHÂU GIẢM NHANH
“HÀ NỘI.-Đài phát thanh quốc tế Pháp trích thuật một nguồn tin từ Việt Nam cho biết đã ba tháng liên tiếp, hàng dệt may của Việt Nam xuất cảng sang châu Âu liên tục giảm, và tình hình này còn có thể kéo dài đến năm 2013. Theo Hiệp hội Dệt may Việt Nam, đơn hàng từ châu Âu đã giảm khoảng 20%, và hiện có khoảng nửa triệu công nhân ngành này hoặc bị mất việc, giảm lương, hoặc phải làm việc khác.
Bên cạnh đó, tình hình xuất cảng các mặt hàng da giày lại càng ít sáng sủa, vì lệ thuộc nhiều vào thị trường châu Âu. Trong cuộc phỏng vấn với đài quốc tế Pháp, ông Diệp Thành Kiệt, Phó chủ tịch Hiệp hội Dệt May Thêu Đan có văn phòng ở Sài Gòn cho biết hiện nay những quốc gia nhập cảng hàng dệt may và da giầy của Việt Nam đang gặp phải những khó khăn về tài chánh và kinh tế, nên việc họ giảm chi tiêu hay không còn chi tiêu như trước nữa là điều có thể hiểu được.
CS Việt Nam xuất cảng sang Âu châu nhiều nhất là hai mặt hàng này cho nên bị ảnh hưởng nặng. Tuy nhiên ông Diệp Thành Kiệt cho biết ông không có con số chính xác về các doanh nghiêp dệt may và da giầy nào của Việt Nam phải đóng cửa, nhưng theo chiều hướng giảm tăng trưởng kinh tế của Việt Nam, ông ước lượng có thể có đến 47,000 doanh nghiệp đủ loại mặt hàng phải đóng cửa.(SBTN -- Posted on 19 Jun 2012)
 
Biện pháp chống Lạm phát hay mưu toan thu góm Tiết kiệm của Dân
 
Đặc biệt trong những năm 2010-2011, vật giá leo thang máy và Lạm phát tăng phi mã tới hai con số (23%). Việt Nam là nước đặc biệt trong khu vực có Lạm phát cao như vậy. Nhưng Nhà Nước, để bịt mắt Dân, đã cố tình cắt nghĩa Lạm phát bằng những lý do có tính cách thời cuộc chung cho mọi nước như: lý do Khủng hoảng Tài chánh/Kinh tế Thế giới, lý do xăng dầu lên cao, lý do cách mạng hoa nhài làm mất ổn định tại Bắc Phi và Trung đông gồm những nước sản xuất dầu thô… Nhưng tại sao, với những lý do chung chung này, Việt Nam lại có Lạm phát tăng cao đặc biệt hơn các nước khác trong vùng ? Chúng tôi đã viết nhiều bài cắt nghĩa Lạm phát cao đặc biệt của Việt Nam với những nguyên do sau đây:
1)         Đứng về phương diện lưu hành vốn: Vì THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ, số vốn Nhà Nước đổ ra quá nhiều cho các Tập đoàn Kinh tế quốc doanh. Vốn đổ ra nhiều như gió thổi vào nhà trống vậy. Số vốn lưu hành nhiều làm Lạm phát tăng vọt.
2)         Đứng về phương diện hiệu quả sản xuất Kinh tế thực: Nếu số vốn đổ ra cho các Tập đoàn Kinh tế quốc doanh có được tương đương hiệu lực sản xuất Kinh tế, thì lượng hàng hóa, dịch vụ sản xuất đi song song với số vốn lưu hành, Lạm phát sẽ không tăng. Nhưng khi vốn lưu hành tăng vọt, mà sản xuất hàng hóa và dịch vụ lại tụt giốc, thì khoảng cách Vật giá khơi rộng.
3)         Đứng về phương diện Tiền tệ: Nhà Nước lấy quyền độc tài để định giá Tiền tệ và cho lưu hành Tiền tệ. Khi Ngân sách Nhà Nước thiếu hụt và để có vốn cung cấp cho những Tập đoàn Kinh tế quốc doanh, Nhà Nước có thể phát hành và cho lưu hành Tiền mới in ra mà không cần phải qua chu trình sản xuất Kinh tế thực. Đây là Lạm phát tiền tệ. Trong những năm qua, CSVN đã nhiều lần phá giá đồng bạc Việt Nam.
Trước tình trạng thiếu hụt Ngân sách và dự trữ ngoại tệ không đủ để trả nhập siêu trong vòng một tháng, Nhà Nước CSVN phải nghĩ đến moi thu số vốn tiết kiệm từ Dân chúng. Nhà Nước đã tung ra những biện pháp sau đây:
=>       Kiểm soát chặt chẽ lưu hành ngoại tệ trong nước, thậm chí cả những nhập nội ngoại tệ.
=>       Nhà nước cấm cản tư nhân buôn bán vàng lá và dành quyền thương mại này cho Nhà nước.
Cả hai biện pháp trên đây nhằm kiểm soát và thu lấy số vốn tiết kiệm của người Dân. Chính trong mục đích muốn thu lấy vốn tiết kiệm của người Dân, mà Ngân Hàng Nhà Nước đưa ra BIỆN PHÁP TÀI CHÁNH: TĂNG LÃI SUẤT THIỆT CAO. Việc tăng Lãi suất này được Nhà Nước mỵ dân tráo trở cắt nghĩa là chống Lạm phát, nhưng thực chất là nhằm khuyến dụ người Dân đem vốn tiết kiệm gửi vào Ngân Hàng cho Nhà Nước để có thể Nhà Nước phá giá đồng bạc Việt Nam nhằm ăn cướp vốn tiết kiệm ấy. Nhưng Dân chúng Việt Nam không còn tin tưởng ở một Nhà Nước chuyên môn mưu mô cướp dựt nữa, nên đã không ồ ạt ham Lãi suất cao mà nộp Tiền tiết kiệm cho Nhà Nước. Nhà Nước giữ LÃI SUẤT CAO trong một thời gian khá dài  nhằm lừa đảo thu tiết kiệm của Dân.
 
Trách nhiệm phá sản Kinh tế là thuộc Nhà Nước
 
Giữ LÃI SUẤT CAO trong một thời gian khá dài nhằm lừa đảm tiết kiệm của Dân, nhưng Dân khôn hơn Nhà Nước CSVN, nên không bị mắc lừa. Ngược lại Biện pháp Tài chánh giữ LÃI SUẤT CAO lại vận trở lại mang hệ quả tàn hại cho Kinh tế mà Nhà nước đứng chủ đạo qua những Tập đoàn Kinh tế quốc doanh, để rồi từ đó hệ quả lan tràn phá sản sinh hoạt Kinh tế cả nước. Đó là tình trạng phá sản Kinh tế mà chúng tôi đã trích dẫn ra ở phần đầu bài này qua những Bản Tin phổ biến.
Trách nhiệm việc phá sản Kinh tế Việt Nam như nói ở phần đầu là do BIỆN PHÁP TÀI CHÁNH cố thủ giữ LÃI SUẤT CAO của Nhà Nước. Không phải là chính chúng tôi dùng lý luận của riêng mình để khẳng định cho Nhà Nước trách nhiệm ấy, mà chính Ngân Hàng Nhà Nước đã phải tự thú tội của mình trước Quốc Hội.
Bản Tin của SBTN viết:
“Tin Hà Nội - Trở lại với những tin từ Việt Nam, hôm qua Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam ra lệnh cho hệ thống ngân hàng thương mại hạ lãi suất ký thác tiết kiệm mà Việt Nam gọi là lãi suất huy động, thêm 2% cũng như giảm lãi suất tín dụng nhằm kích thích nền kinh tế vượt ra khỏi trì trệ. Quyết định giảm lãi suất được đưa ra sau nhiều báo cáo nói hơn chục ngàn công ty lớn nhỏ tại Việt Nam đã nộp đơn thông báo ngừng hoạt động chỉ trong mấy tháng đầu năm nay, không kể nhiều chục ngàn công ty khác ngừng hoạt động nhưng không thông báo.
Khi loan báo giảm lãi suất ở Quốc Hội, nhân vật này biện bạch là lãi suất quá cao hiện nay không phục vụ nhu cầu tín dụng của các doanh nghiệp. Nền kinh tế Việt Nam đình đốn khắp nơi vì nhiều công ty không vay được tiền để sản xuất hoặc kinh doanh. Nhiều công ty cũng không dám vay vì lãi suất tín dụng quá cao.
Đây là lời tuyên bố TỰ NHẬN TRÁCH NHIỆM của Ngân Hàng Nhà Nước đã tàn phá Kinh tế Việt Nam bằng biện pháp tài chánh GIỮ LÃI SUẤT QUÁ CAO trong một thời gian dài vậy.
 

 
BIỆN PHÁP CHÍNH TRỊ TÀI CHÁNH (3):

THU MUA NỢ XẤU: MOI TỪNG XU CỦA QUẦN CHÚNG ĐỂ CỨU TIỀN TỈ CỦA GIỚI GIẦU !
 

Từ cuối năm 2011 và nhất là những tháng đầu của 2012, chúng tôi chờ đợi những quyết định cải tổ Mô hình Kinh tế XHCN tận căn nguyên mà Ngân Hàng Thế giới, Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Hiệp Hội những Nhà Đầu tư thôi thúc hai Mô hình Kinh tế XHCN Trung quốc và Việt Nam phải làm. Theo chúng tôi, tận căn nguyên ở đây là phải bỏ chủ trương Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế. Đây là việc khó khăn cho độc đảng cầm quyền vì hai lý do chính:
=>       Nếu tách rời Chính trị Nhà nước ra khỏi Kinh tế, thì những người cầm quyền không còn chỗ mà Tham nhũng, Lãng phí, nghĩ là “có tiếng mà không có miếng !”
=>       Nếu chủ trương thực sự Dân chủ hóa Kinh tế cho dân chúng, thì dân chúng sẽ giầu lên và dân chúng đòi buộc Dân chủ hóa Chính trị.
Chính vì những khó khăn này, mà đảng CSVN chỉ đưa ra những biện pháp thoa bóp hời hợt căn bệnh mà chúng tôi gọi là cách thế vá váy đụp cho Mô hình Kinh tế. Trong những tuần gần đây, chúng tôi đã viết về hai biện pháp Tài chánh của Ngân Hàng Nhà Nước với những hậu quả của nó lên Kinh tế: (i) GIẢM LÃI SUẤT: TĂNG TỐC TỤT GIỐC KIN TẾ VN VÀ HUYỆT; (ii) GIỮ LÃI SUẤT CAO: MƯU THU TIẾT KIỆM CỦA DÂN VÀ HỆ QUẢ TÀN PHÁ KINH TẾ VN (Chúng tôi đăng kèm hai bài viết này dưới đây).
Hôm nay, chúng tôi viết về BIỆN PHÁP CHÍNH TRỊ TÀI CHÁNH thứ ba: MUA NỢ XẤU:MOI TỪNG XU CỦA QUẦN CHÚNG ĐỂ CỨU TIỀN TỈ CỦA GIỚI GIẦU.
 
Bản Tin về quyết định Mua Nợ Xấu
 
Chúng tôi xin trích lại Bản Tin sau đây của Mặc Lâm:
“Mua nợ xấu” ai là người hưởng lợi?
Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok
2012-06-14
Mới đây Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đã đăng đàn trước Quốc hội cho biết là NHNN đang phối hợp với các bộ ngành để thành lập một công ty mua bán nợ quốc gia, trước mắt là xử lý hơn 100 ngàn tỷ nợ xấu của các ngân hàng thương mại. Mặc Lâm có thêm chi tiết sau đây.
Thống đốc Nguyễn Văn Bình cho biết kế hoạch mua nợ xấu có mục đích lành mạnh hóa bảng cân đối tài sản của các ngân hàng thương mại và từ đó giúp cho ngân hàng yếu kém có thêm vốn để tháo gỡ sự ngưng trệ lưu chuyển giòng vốn hiện nay.
Sự thúc bách của viễn cảnh phá sản Thực ra những trình bày của Thống đốc Nguyễn Văn Bình có thể hiểu sâu hơn nếu nhìn lại tình trạng phá sản của hơn 73 ngàn doanh nghiệp và hàng chục ngàn doanh nghiệp khác đang có nguy cơ. Mặc dù cho tới lúc này chưa có ngân hàng nào chính thức tuyên bố phá sản khi tình trạng suy nhược của rất nhiều ngân hàng thương mại đã được báo động.
Theo báo cáo mới nhất của Trung tâm Nghiên cứu và Chính sách (VEPR) cho biết thì tỷ lệ nợ xấu của Ngân hàng thương mại cao gấp 3 tới 4 lần số liệu mà ngân hàng nhà nước công bố.
Tỷ lệ phần trăm số nợ xấu mà VEPR đưa ra giao động từ 8,25 cho tới 14% trong khi đó Thống đốc Nguyễn Văn Bình cho biết tính tới cuối năm thì số nợ xấu là 3,6%. Con số chênh lệch quá lớn này gây lo ngại cho giới đầu tư vì nợ xấu phản ảnh trung thực tình trạng tài chánh của một quốc gia.
Kế hoạch mua nợ xấu là cách ngăn chặn sự phá sản hàng loạt của ngân hàng và sự phá sản đó chắc chắn sẽ kéo theo khủng hoảng tài chánh vốn là con dao bén có thể hạ gục một nền kinh tế bất kể nó lớn cỡ nào. Hai lĩnh vực bất động sản và chứng khoán được đánh giá là đang có những món nợ xấu chiếm tỷ trọng rất lớn trong tình hình hiện nay
VEPR cho biết tính toán vừa nêu dựa trên 41 ngân hàng thương mại và không tính tới hai con nợ lớn hiện đang thoi thóp là Vinashin và Vinalines cũng như hàng chục doanh nghiệp nhà nước khác có tình trạng tài chánh yếu kém tương tự.
Kế hoạch mua nợ xấu là cách ngăn chặn sự phá sản hàng loạt của ngân hàng và sự phá sản đó chắc chắn sẽ kéo theo khủng hoảng tài chánh vốn là con dao bén có thể hạ gục một nền kinh tế bất kể nó lớn cỡ nào. Hai lĩnh vực bất động sản và chứng khoán được đánh giá là đang có những món nợ xấu chiếm tỷ trọng rất lớn trong tình hình hiện nay và những di hại của chúng đang đè trên vai nhiều ngân hàng do trước đây chạy theo lợi nhuận đã tung tiền cho vay bất kể giá trị các món thế chấp có bền vững hay không.
 
Những câu hỏi đặt ra để phân tích
 
Phân tích về Biện pháp Tài chánh MUA NỢ này khá dài và đòi thời gian, nên chúng tôi chỉ nêu ra đây những câu hỏi :
1)         Thời bắt đầu Khủng hoảng Tài chánh 2007/08, TT.BUSH chỉ cứu AIG (American International Group) mà không mua nợ để cứu Ngân Hàng LEHMAN BROTHERS. Quan điểm của TT.BUSH như thế nào về việc mua nợ ?
2)         Năm 2010, Ngân Hàng Trung ương Liên Âu mua một số nợ xấu cho Hy Lạp, Tây Ban Nha, nhưng Đức phản đối. Tại sao vậy ?
3)         Những Ngân Hàng tư nhân Việt Nam phần lớn thuộc những nhóm ưu đãi của đảng CSVN. Mua nợ cho những Ngân Hàng này để cứu những nhóm thuộc đảng hay sao ?
4)         Ngân sách Nhà nước thiếu hụt. Mua nợ của Ngân Hàng bằng tiền thuế của Dân ? Những cuộc “Occupy Wall Street “…  là trong ý hướng phản đối việc lấy tiền dân để cứu giới giầu.
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Nguồn: VietTUDAN

CSVN Tự Do Chọn Lựa



 
Trong chưa đầy một tuần lễ, nhà cầm quyền Việt Nam Cộng sản lên tiếng phản đối TC gọi ngọai quốc thăm dò, khai thác dầu khí ở Biển Đông và phản đối TC thành lập huyện lỵ Tam Sa “quản lý” hai đảo Hòang sa và Trường sa mà TC đã chiếm lấy của VN. Và chánh quyền Phi luật tân phản đối TC bám lấy khu bãi cạn Scarborough của Phi luật, cho tàu hải giám, ngư chính cả ba chục chiếc tràn ngập vùng biển này của Phi Luật tân.

VN và Phi luật tân là hai nước bị TC xấm lấn biển đảo, lớn phản đối TC nhiều nhứt. Thế mà mới đây, TC tỏ ra là Nhạc Bất Quần, ngụy quân tử kiếm, trong chuyện chưởng của Kim Dung, lên tiếng đề nghị 10 nước thành viên Hiệp hội Đông Nam gọi tắt tiếng Anh là ASEAN nên “độc lập” trước thách thức toàn cầu, “đừng để bị chi phối bởi một số cường quốc khác”. Như đã biết TC trước sau như một chủ trương giải quyết các tranh chấp trong vùng trên căn bản song phương. Đó là chính sách chia để trị, tách bó đũa ra từng chiếc để dễ bẻ; giải quyết tay đôi giữa nước lớn với nước nhỏ, phần thắng ắt vào tay nước lớn. Cường quốc khác mà TC không nói ra nhưng ai cũng biết TC ám chỉ, đó là Mỹ. Mỹ chủ trương giải quyềt đa phương. TC rất lo ngại hành động bành trướng, “nước lớn”, kẻ cả của TC càng ngày càng đùa đẩy các nước Á châu Thái bình Dương vào vòng tay của Mỹ đang dồn dập trở lại Á châu.

Trong tình thế dó, tình hình đối nội và đối ngoại đang đặt Đảng Nhà Nước CSVN trước một tự do chọn lựa. Một là thực hiện nhân quyền VN để cùng sống và chiến đấu chông quân Tàu, giữ nước, giữ chủ quyền VN với đồng bào và cộng đồng thế giới. Hai là theo lối mòn cũ làm “thần tử” nhu nhược ngụy trang dưới lớp sơn “đồng chí CS”để cho Trung Cộng xâm lăng dần dần đất nước Việt Nam để muôn đời mang tội với lịch sử VN và lời nguyền rủa của dân tộc Việt.

Một, trong nước và ngoài nước người dân VN mong muốn và đòi hỏi nhân quyền. Mong muốn và đòi hỏi nhân quyền VN đã thành phong trào đấu tranh tổng hợp, rộng khắp rồi. Nó xảy ra tứ bắc chí nam, từ đồng bào Thương đến đồng bào VN, tín đồ các tôn giáo. Dưới nhiều hình thái đấu tranh cho tự do tôn giáo, tự do dân chủ của giới tu sĩ, trí thức, chống cườp nhà dất của dân oan, biểu tình, lãng công đòi tăng lương của công nhân. Đây là một xu thế thời đại có tăng chớ không có giảm, một tiến trình bất khả cưỡng, không thể đảo ngược. Chỉ có một cách giải quyết mà thôi. Đó là nhà cầm quyền trả lại quyền sống bất khả tương nhương lại cho người dân. Hoặc là người dân ở một thời điểm nào đó lật đổ nhà cầm quyền đã tước đọat quyền sống của người dân. Lịch sư thế giới đã chứng minh chưa có nhà cầm quyến nào dù mạnh thế mấy có thể diệt được nhân dân, trái lại vô số nhà cầm quyền bị dân lật đổ để sống còn trên tro tàn của chế độ cướp quyền làm người của người dân. Bây giờ là thời điểm Đảng Nhà Nước có tự do để thực hiện nhân quyền VN.

Hai, nhân quyền VN là điều kiện tiên quyết để Mỹ cứu nguy VN trước đà xâm lược của TC. Lúc này là thời cơ thuận tiện và tốt để cứu nguy VN ra khỏi sự lệ thuộc và sự xâm lăng của TC. Mỹ đã dồn dập trở lại Á châu Thái Bình Dương mà tiêu điểm là Biển Đông của VN. Tổng Trưởng Quốc Phòng Mỹ đã trực tiếp đến Vịnh Cam Ranh, căn cứ chiến lược cũ của Mỹ thới Chiến Tranh Lạnh. TT Obama tư lịnh tối cao Quân Lực Mỹ đã liên kết làm vòng vây TC, từ Nhựt xuống Nam Hàn, Phi luật Tân, Úc (Dawin, Úc), Nam Dương và Ấn độ. Tổng Tham mưu Trưởng Liên Quân của Mỹ đã điều 60% hạm đội, 6 trên 11 hàng không mẫu hạm về Á châu Thái Bình Dương.

Nhờ có hiệp ước phòng thủ hỗ tương với Mỹ dược Mỹ viện trọ tàu chiến, hiện đại hóa quân dội, lập lược lương và tranh bị ra đa giám sát và phònh thủ lãnh hải, Phi luật tân kiên trì đương đầu với TC trên phương diện bảo vệ chủ quyền ở vùng biển bãi cạn Scarborough, trên phương diện ngọai giao, pháp lý, chứng tỏ sư có mặt tại chỗ của mình.

Còn VN ngư dân VN chết, bị thương, bị bắt vì TC, và mất đảo và biển nhiều nhứt vào tay TC- nhiều nhứt nhưng nhà cầm quyền CS VN ở thế kẹt, gần như co tay chịu đựng ngòai những lời nói suông, sáo mòn về chủ quyền. Có khi TC còn “chơi cha” buộc CSVN phải “định hướng dư luận”, cấm không cho dân VN biểu lộ lòng yêu nước, cấm không cho biểu tình, ai nói đụng tới TC là bị công an làm tình làm tội. Người dân óan hận, khinh thường CS là nhu nhược, mãi quốc cầu an, cầu vinh được minh họa trong hai bài hát tiêu biểu của Việt Khang khiến trong vòng một tháng có hơn 140.000 người gốc ủng hộ ký kiến nghi gởi Tổng thống Mỹ yêu cầu Mỹ giúp bảo vệ nhân quyền VN.

Ba, Nhân quyền VN trở thành một vấn đề lớn khiến Mỹ muốn giúp VN thóat khỏi đà xâm lược của TC, cũng không làm được. Trong cuộc hội kiến với TTr/QP Mỹ mới đây Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi Hoa Kỳ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam, chính TTr/QP VNCS Tướng Phùng Quang Thanh xác nhận trong cuộc họp báo, rằng việc VN muốn mua vũ khí nhưng ông Panetta đã không bình luận gì về việc bán vũ khí, mà chỉ nói sự trợ giúp cho Việt Nam sẽ đi kèm với điều kiện, là Việt Nam phải có tiến bộ về nhân quyền và các cải cách khác. Còn Đại sứ Mỹ bên cạnh chánh phủ CS Hà nội, trong một cuộc phỏng vần hết sức lý thú trên kênh truyền hình của Việt Nam, khi người phỏng vấn hỏi Ông liệu Hoa kỳ có thể nghĩ đến việc bán vũ khí cho Việt Nam hay không thì Đại sứ trả lời: “Không! Cho tới khi nào vấn đề nhân quyền được cải thiện!” Tổng Trưởng kiêm Ngoại trưởng Mỹ Bà Hillary Clinton cũng từng tuyên bố khi tới Việt Nam vấn đề nhân quyền là trở ngại trong việc phát triễn đối tác chiến lược với VNCS. Phụ tá đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyển và Lao dộng của Bộ Ngọai Giao Mỹ cũng tường trình hữu thệ trước Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos của Hạ Viện, ý như của Bà Ngọai Trưởng. Và hai thượng nghị sĩ có thế lực McCain và Leiberman cũng nói Mỹ không bán vũ khi nếu Hà nội không cải tiến nhân quyền. TT Obama cũng nhắc đến những vụ bắt bớ vi pham nhân quyền như Điếu Cày.

Mới đây, tin Reuters cho biết ngân hàng Ex-Im Bank muốn cho Tập Đoàn Bưu Chính Viễn Thông VNCS là VNPT vay 125.9 triệu Mỹ Kim, để mua một vệ tinh truyền hình và viễn thông do Hoa Kỳ sản xuất. Thế mà phải trình Quốc Hội duyệt xét, TT Mỹ phê chuẩn mới vay được, dù Hà nội mua hàng của Mỹ và vay phải trả lời, Lý do giản dị, là không phải vì tính chất nhạy cảm của kỹ thuật cao, mà chỉ vì VN là một chế độ CS.

Trên phương diện ngọai giao và an ninh vùng và thế giới, Mỹ là nước tạo lá chắn cho các nước Đông Nam Á trước đà TC xâm lăng biên đảo, chính Mỹ đã dành cho Đảng CSVN cái quyền tự do chọn lựa thực hiện nhân quyền hay không. Thực hiện nhân quyền thì Mỹ giúp nhiều thứ để bảo vệ lãnh hải và lãnh thổ và thuận lòng dân, họp ý công đồng Thế Giới Tự do. Không thì CSVN phải chịu nhục trước TC, và chịu tội trước lịch sử và nhân dân VN./.

 Vi Anh

Niềm tin của Trung Quốc

Một bài viết rất hay, nếu người dân VN trong nước không có đủ can đảm vượt qua sự sợ hãi vùng lên đấu tranh giải thể cái đảng CSVN bán nước, tay sai TC thì nước VN sẽ trở thành một tỉnh lỵ của TC và sau đó dân tộc VN sẽ trải qua trăm ngàn đắng cay trước khi thoát khỏi ách đô hộ của TC như ông cha ta đã làm.

----------
    
        Niềm tin của Trung Quốc
        http://cjoint.com/12mi/BEswO02fvrv_tlsvn.jpg


        Lịch sử cho thấy, đôi khi có chuyện vua quan Việt Nam bán nước, nhưng nhân dân Việt Nam chưa bao giờ chịu mất nước.

        Người Trung Quốc rất hiểu Việt Nam. Họ có mặt ở Việt Nam rất đông, với nhiều lý do: làm ăn buôn bán, hợp tác, và không loại trừ cả mục đích do thám. Gián điệp Trung Quốc đã có mặt ở Việt Nam từ thời An Dương Vương, chui vào tận nơi cao nhất của bộ máy cầm quyền. Không một người Việt nào lại không biết điều này. Thất bại của An Dương Vương đã mở đầu cho một ngàn năm Bắc thuộc đau khổ của cả dân tộc. Người Trung Quốc có thể nói tiếng Việt như người Việt. Kể cả những người không ở Việt Nam cũng rất hiểu Việt Nam vì họ nghiên cứu Việt Nam rất kỹ.

        Trung Quốc hiểu rõ Việt Nam đương đại ở mấy điểm sau đây:

        1. Việt Nam đang suy yếu về mọi phương diện. Biểu hiện dễ thấy nhất là về kinh tế: lạm phát tăng liên tục và chưa nhìn thấy khả năng kiềm chế và khắc phục. Nhiều vùng hiện nay đang lâm vào cảnh đói ăn.

        2. Suy yếu về kinh tế tất yếu dẫn tới suy yếu về quân sự. Bởi lấy đâu ra ngân sách để đầu tư đúng mức cho quân sự. Trong khi đó thì thất thoát tài chính kinh hoàng diễn ra hàng ngày ở mọi lĩnh vực, mà một ví dụ điển hình giờ đây không ai còn có thể chối cãi là Vinashin.

        3. Điều quan trọng là người Việt Nam đang suy yếu về tinh thần. Hiện nay chỉ có một bộ phận rất nhỏ trong tổng số hơn tám mươi lăm triệu người là còn dám phân tích, dám suy nghĩ, dám đối diện với thực tế và dám nắm bắt thực tế. Đại bộ phận hoặc bị tê liệt các khả năng ấy vì sợ hãi, hoặc các khả năng ấy bị bóp nghẹt từ trong trứng nước, đầu óc chỉ còn có thể tiếp nhận các chỉ thị một chiều từ trên xuống và thực hiện chỉ thị một cách vô điều kiện. Đa số người dân Việt Nam không quan tâm đến thực trạng của đất nước mình, không quan tâm đến những gì đang đe dọa cuộc sống của mình và vận mệnh của đất nước mình. Đa số đều thực hành triết lý “sống ngày nào biết ngày đó.” Chính quyền tưởng đã thành công khi làm cho dân chúng sợ mình, nhưng đó là một sai lầm trầm trọng, vì giờ đây, khi phải đối diện với sự suy thoái kinh tế, đối diện với sự đe dọa của ngoại xâm, thì những người dân đó không còn đủ khả năng để ứng phó với tình hình. Trung Quốc không mong gì hơn điều đó.

        4. Trung Quốc hiểu rằng, với cơ chế và cách thức vận hành xã hội hiện tại, năng lực của người Việt Nam bị suy yếu. Các “năng lực”, “phẩm chất” hiện được đặc biệt phát triển ở người Việt Nam là:
        -   Khả năng lấy lòng người khác, làm hài lòng cấp trên.
        -   Khả năng chịu đựng, nhẫn nhục. Chữ “nhẫn” của Tàu được bày bán đầy ở Văn Miếu mỗi dịp xuân về, nhắc cho người Việt Nam biết rằng nhẫn nhục là con đường sống của họ. Họ tưởng rằng như vậy là khôn ngoan, nhưng kết cục là nhà nhà nhẫn nhục, người người nhẫn nhục sẽ có một quốc gia nhẫn nhục, hệ quả là sự suy yếu tập thể. Trung Quốc không mong gì hơn điều đó.
        -   “Năng lực” phục tùng, vâng lời. Đây là một “phẩm chất” được đánh giá cao trong hệ thống nhà nước. Những người thành công nhờ vâng lời tất yếu cũng muốn người khác phải vâng lời họ, họ sẽ kìm hãm những người có khuynh hướng hoạt động độc lập, có khả năng suy nghĩ độc lập. Vì thế, khi mà sự phục tùng được đề cao thì hiệu quả công việc bị sụt giảm, bộ máy nhà nước cồng kềnh và kìm hãm sự phát triển. Trung Quốc rất hài lòng trước hiện tượng này.
        -   Năng lực và nghệ thuật đưa hối lộ. Năng lực này được bồi dưỡng ngay từ khi thời thơ ấu, bắt đầu từ việc đưa phong bì cho giáo viên hay bác sĩ.
        -   Năng lực và nghệ thuật nhận hối lộ. Càng lên các cấp cao trong hệ thống quản lí thì năng lực này càng pháp triển. Trung Quốc hiểu rằng việc chống tham nhũng ở Việt Nam chỉ là nói cho có nói mà thôi, không bao giờ thực hiện được. Trung Quốc khuyến khích tham nhũng ở Việt Nam phát triển vì hiểu rằng nó sẽ thúc đẩy sự suy tàn nhanh chóng của đất nước này.
        -   Năng lực “ngu hóa”: tự làm cho mình ngu si, tự triệt tiêu khả năng suy nghĩ và khả năng nhận thức của mình. Phổ biến phương châm sống: “ngu si hưởng thái bình”. Hệ quả là nền kinh tế tuột dốc, giáo dục thảm hại. Nền giáo dục, thay vì giáo dục lòng can đảm, phát triển tư duy, thì lại gieo rắc nỗi sợ hãi và làm thui chột khả năng suy nghĩ độc lập của học sinh sinh viên. Và khi có chuyện xảy ra, đa số không còn có thể phân tích tình hình, không biết phải làm gì. Trung Quốc không mong gì hơn điều này.

        5. Trung Quốc hoàn toàn hiểu rằng người Việt Nam suy yếu là do sợ hãi. Nỗi sợ hãi của người dân Việt Nam là điều kiện cho việc Trung Quốc thôn tính đất nước này. Người dân Việt Nam có thể không sợ Trung Quốc, nhưng lại rất sợ chính quyền của mình, không dám đi ngược lại các phán quyết của chính quyền. Một số rất ít người, đếm trên đầu ngón tay, dám hy sinh, dám chịu nguy hiểm để biểu hiện lòng yêu nước thì bị chính quyền đàn áp, bắt bớ, bỏ tù. Điều này khiến toàn bộ dân chúng còn lại càng thêm sợ hãi. Nỗi sợ hãi làm họ tê liệt đến mức họ không còn muốn tìm hiểu vì sao biểu tình chống Trung Quốc chiếm các hải đảo của mình mà lại bị ngăn cấm và bắt bớ. Họ không muốn, không dám tìm hiểu và họ để mặc cho Trung Quốc muốn làm gì thì làm. Đó là những gì đã diễn ra sau những cuộc biểu tình năm 2007. Và triệt để hơn, người Việt Nam không muốn tìm hiểu về bất kỳ chuyện gì khác ngoài chuyện mưu sinh hàng ngày. Hoặc nếu có tìm hiểu thì cũng chỉ để bàn luận với nhau trong góc nhà, hay trong quán cà phê mà thôi, họ thụ động chấp nhận tất cả mọi thứ.

        6. Trung Quốc cũng hiểu rõ rằng Việt Nam suy yếu là do những người có năng lực ở Việt Nam không được sử dụng, rằng nhiệt tình và năng lực, năng lượng của người Việt Nam đã bị tắt ngấm dưới làn sóng sợ hãi băng giá. Và chính quyền Việt Nam không tin ở công dân của họ. Mọi cố gắng phản biện nhằm gây dựng sự lớn mạnh cho quốc gia đều bị quy về tội chống phá nhà nước.

        7. Vì thế Trung Quốc quyết định rằng đây là thời cơ ngàn vàng để thể hiện cho người láng giềng yếu kém Việt Nam thấy sức mạnh của mình. Và Trung Quốc đã chuẩn bị rất bài bản, rất cẩn thận cho quá trình thôn tính Việt Nam. Bắt đầu bằng sự thôn tính bộ phận: thuê hàng loạt rừng đầu nguồn ở những vị trí trọng yếu, nắm Tây Nguyên với cái cớ hợp pháp là khai thác bô xít, đầu tư nhiều công trình, nhiều cơ sở kinh doanh ở Việt Nam mà nhân công chủ yếu là người Trung Quốc. Thôn tính thị trường Việt Nam bằng hàng hóa Trung Quốc, và chủ yếu là hàng hóa chất lượng kém để đầu độc người Việt Nam, và với mục đích vô hiệu hóa nền sản xuất và kinh doanh của Việt Nam. Trung Quốc hiểu rằng hàng hóa không chỉ là hàng hóa, mà hàng hóa còn là văn hóa. Người Việt Nam hàng ngày dùng đồ Trung Quốc sẽ bị ảnh hưởng một cách từ từ nhưng sâu đậm bởi văn hóa Trung Quốc. Trung Quốc thôn tính truyền hình Việt Nam bằng vô số phim Trung Quốc, và đã thành công kinh khủng khi khiến cho thanh niên Việt Nam thuộc sử Trung Quốc hơn là sử Việt Nam. Đây quả là một tính toán mang tầm chiến lược và rất đáng nể phục: khi Trung Quốc thôn tính xong Việt Nam thì người Việt Nam không bị xa lạ với văn hóa Trung Quốc, sẽ cảm thấy Trung Quốc gần gũi với họ, gần gũi từ trong tâm thức.

        Câu hỏi mà người Việt Nam phải đặt ra là: “Tại sao Trung Quốc lại thành công được như vậy?”. Nếu mỗi người Việt Nam đều đặt câu hỏi đó thì Trung Quốc có tài giỏi đến mấy cũng không thành công được. Nhưng người Việt Nam đã bị tê liệt khả năng đặt câu hỏi, tê liệt khả năng tìm hiểu và nhận thức. Vì người Việt Nam từ lâu đã bị cấm đặt câu hỏi, bị cấm tìm hiểu và bị cấm nhận thức về những gì bị cho là “nhạy cảm”, tự do ngôn luận và tự do báo chí bị bóp nghẹt. Vì người Việt Nam bị trừng phạt khi dám thử tìm hiểu, thử nhận thức. Than ôi, có cái gì mà không nhạy cảm đây? Người Việt Nam chỉ biết than mà không dám hành động. Trung Quốc biết rõ như vậy. Cơ hội đang thuộc về Trung Quốc.

        8. Trung Quốc hiểu rằng, không có thời cơ nào tốt hơn hiện nay, khi chính quyền và người dân Việt Nam sợ hãi lẫn nhau (chính quyền sợ nhân dân và nhân dân sợ chính quyền), khi thông tin bị bưng bít, người dân thờ ơ với vận mệnh đất nước, lãnh đạo ngu dốt và bằng mọi giá bảo vệ quyền lợi cá nhân, tình trạng chung là không chịu suy nghĩ, không chịu hành động, không chịu thay đổi.

        9. Trung Quốc hiểu rằng nhân dân Việt Nam đang mất lòng tin vào chính phủ. Bởi những biểu hiện hèn nhược của chính phủ và sự kém cỏi của chính phủ trong việc giải quyết tất cả mọi vấn đề. Vì thế mà Trung Quốc dám vào tận lãnh hải Việt Nam để tuyên bố rằng người Việt Nam xâm phạm chủ quyền của mình, dám hùng hồn tuyên bố điều dối trá đó trên báo chí quốc tế. Trung Quốc tin rằng sẽ thực hiện được giấc mộng thôn tính Việt Nam. Nếu ngư dân Việt Nam bị bắn chết mà chưa bao giờ Trung Quốc bị trừng phạt, nếu những người Việt Nam tiếp tục bị Trung Quốc giết chết mà chẳng có ai dám làm gì Trung Quốc, thì tại sao Trung Quốc không lấn tới?

        Nhưng có một điều mà Trung Quốc không hiểu, hay chưa hiểu: những người Việt Nam mà Trung Quốc tưởng là hèn hạ và chỉ biết sợ hãi ấy, những người đó sẽ cho Trung Quốc biết thế nào là người Việt Nam thực sự. Vì đây cũng là thời cơ để người dân Việt Nam nhận thức, hiểu rõ chính mình, hiểu rõ chính phủ của mình, hiểu rõ “ông bạn” láng giềng. Thời cơ để người dân Việt Nam lấy lại sức mạnh của mình. Trung Quốc cứ thử xem, người Việt Nam sẽ chứng minh rằng mảnh đất này chính là linh hồn của họ. Lịch sử cho thấy, đôi khi có chuyện vua quan Việt Nam bán nước, nhưng nhân dân Việt Nam chưa bao giờ chịu mất nước.

        16/5/2012
       
Ngô Văn Lang

        --------------------------------------------------------------------
        Tóm tắt: Nước VN hiện đang đứng trước 2 tai nạn khủng khiếp: Tham nhũng dẫn tới kinh tế xụp đổ. Kinh tế xụp đổ dẫn tới yếu kém quốc phòng. Trung Quốc chỉ chờ có thế để áp đặt chủ nghĩa thực dân mới (néo-colonialism) tại nước này. Hiện nay người Trung Hoa đang có mặt khai thác tài nguyên, kinh tế trên toàn khắp VN.

        Tại sao những năm 1945-1975 chiến tranh đánh Tây, đuổi Mỹ, diệt Ngụy, VN không có lực lượng kinh tế (zéro) mà lại có thể có lực lượng vũ trang hùng mạnh ? Họ nhờ hai thế lực CS hậu thuẫn: Liên Xô và CHND Trung Hoa. Nên nhớ sau chiến tranh, hết hậu thuẫn của CS quốc tế là thời bao cấp.

        Nhìn vào VN ngày nay ta thấy kinh tế có vẻ phồn vinh, nhưng chỉ là mặt ngoài giả tạo. Tiền bạc là của ngoại nhân đem vào đầu tư, lợi nhuận bị các ngoại nhân chuyễn về nước họ. Ngoài các đảng viên cấp cao thuộc giai cấp thống trị có đời sống vương giả, con cái du học nước ngoài, nhưng 98% thường dân rất đói khổ. Quân-cán (gồm cả giáo sư, y tá ủng hộ sinh lý) thảy đều giựt gấu vá vai.

Xuất hiện truyền đơn kêu gọi toàn dân xuống đường ngày 1.7.2012

TRUNG CỘNG LÀ VIỆT CỘNG
Tin Sài Gòn: Đáp Lời Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ kêu gọi toàn dân xuống đường ngày 1.7.2012 biểu tình chống xâm lược Trung Cộng nhiều nơi trong Sài Gòn bắt đầu xuất hiện truyền đơn :
VÌ DANH DỰ ĐẤT NƯỚC CHỐNG GIẶC TẦU VÌ TƯƠNG LAI ĐẤT NƯỚC CHỐNG THAM NHŨNG.


THƯƠNG NƯỚCTHƯƠNG NƯỚC


Sau hơn ba thập niên đè đầu cỡi cổ hút máu cả Nước

Đào tận gốc, trốc tận rễ  truyền thống Đạo Lý tốt đẹp cuả Cha Ông

Xã hội đã đảo điên, tiền bạc nặng cân

Phần Đạo Đức, Nhân Phẩm bị xoáy mòn thê thảm !!!

Thêm nền giáo dục Phi Nhân cuả Ác Đảng

Chỉ biết gian xảo, mánh mun, lưà gạt xem nhẹ Tâm Linh

Cộng thêm vất vả mưu sinh, tệ nạn xã hội khiếp kinh

Giống nòi Việt tương lai vô cùng đen tối !

Một Đất Nước mà nay khinh rẻ TÌNH NGƯỜI !!!

Đồng Tiền được xem như là Tiên là Phật, tiêu rồi !!!

Làm sao Quê Hương cớ cơ hội ngẫng trổi ? !

Chỉ biết ÍCH KỶ cho bản thân mà thôi

Quê Hương, Dân Tộc kể như tàn đời !!!

Dưới bàn tay dã man, tàn bạo cuả lũ Thú Đội Lốt Người

Lực Đấu Tranh chưa đủ sức hướng dẫn Toàn Dân nhập cuộc

Chỉ biết lo cái bao tử  còn hy vọng gì được ? !

Nếu mai nầy cộng đảng không còn

Chính Quyền Tự Do Dân Chủ phải công sức, thời gian

Mở nhiều trường PHỤC HỒI NHÂN PHẨM

Dạy cả Nước  ĐẠO LÀM NGƯỜI, BỔN PHẬN CÔNG DÂN

Xây dựng lại giống giòng  truyền thống Việt Tộc

Thảm trạng việt gian , hán gian  vô cùng THÂM ĐỘC !!!

Người nặng lòng với Quê Hương bao lần bật khóc ...

Nguyện cầu Hồn Thiêng Sông Núi, Anh Linh Anh Hùng Hào Kiệt Tiền Nhân

Nếu còn chút xót thương giống nòi Lạc Hồng

Xin vui lòng phù trợ Đồng Bào sớm thoát ách nộ lệ cuả kẻ thù truyền kiếp

 KIỀU PHONG
 Toronto

Bùi Tín Giơ Tay Tuyên Thệ: Người QG không Tin

BÙI TÍN... NÓI CHUYỆN
 

 
- Ai đúng, ai sai?
- Ai tổ chức cho Bùi Tín nói chuyện?
- Sự hiện diện của Bùi Tín là điều quan trọng, nội dung thuyết trình của Bùi Tín chẳng có gì hay, ngoại trừ...
- Quan trọng hơn nữa là những ai đứng đằng sau Ban Tổ Chức.
- Mục đích tổ chức cho Bùi Tín nói chuyện.
 
Ai đúng, ai sai?
Những kẻ binh vực Bùi Tín mạt sát những người phản đối Bùi Tín một cách không nương tay, chê dốt, chê ngu, chê cuồng tín, chê đủ thứ, nhưng nếu những người này không vì đồng tiền bát gạo, không vì lý tưởng Bác Đảng hay không vì cái tinh thần chống người chống Cộng, họ sẽ nhớ lại từ sau khi di tản, người Việt tị nạn Cộng Sản đã đón nhận những ai "tỵ nạn VC" nhân cơ hội được ra hải ngoại mà đào thoát, như thế nào, trường hợp của nghệ sĩ Thành Được chẳng hạn. Ví dụ này đủ cho họ thấy rằng cái bản mặt thực sự của họ đã bị chính họ phơi bày. Nếu những kẻ đó là VC hay thân Cộng, họ là kẻ phục vụ VC một cách vụng về, nếu là "quốc gia" thì họ là kẻ chả biết gì. Còn những người chống Cộng chân chính, họ biết phân biệt của giả và của thật, vì họ biết VC luôn xảo trá.
 
Ai tổ chức cho Bùi Tín nói chuyện?
Nhìn vào "Thất nhân bang" tổ chức cho Bùi Tín nói chuyện, chúng ta thấy có 2 người đã "đào ngũ", không có mặt suốt buổi "nói chuyện", đó là Đỗ Quyên và Nguyễn Sơn Anh Tuấn. Họ ăn năn hối cải hay họ rét, không dám đương đầu với người chống Cộng? Phần còn lại có Ngô Văn Quang, Trương Bổn Tài, Nguyễn Tường Tâm, Trần Mạnh Quỳnh và Hoàng Long tức Ba Vân. Tôi không rành ông Ngô Văn Quang, nhưng ông ta là anh em ruột với luật sư Ngô Văn Tiệp, chủ tịch Liên Đoàn Cử Tri thì quả thật người tuyển chọn đại diện Ban Tổ Chức đã sáng suốt, vì họ đã được sự đồng tình hay ủng hộ của Không Đoàn Cử Tri do ông Ngô Văn Tiệp làm chủ tịch, hoặc chí ít cũng không chống lại. Bằng chứng là Vũ Huynh Trưởng hiện diện bên cạnh ông Võ Tự Đản từ đầu mùa cho đến mãn mùa và còn "xin chụp hình chung với Bùi Tín", còn bảo vệ Ngô Văn Quang lúc bế mạc ra về (?). Trương Bổn Tài thì ai cũng biết rồi, đó là kẻ có thành tích không tốt với người chống Cộng từ những năm đầu tiên sau ngày 30.4.1975, hắn là bạn với Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư đảng Việt Tân là em Việt Cộng rồi, khỏi nói, Trần Mạnh Quỳnh cũng là đảng viên Việt Tân, ly khai hay chưa thì chưa ai biết. Còn Ba Vân thì cũng cá mè một lứa, nếu không là đảng viên Việt Tân thì cũng là kẻ thân Việt Tân, bằng cớ là Ba Vân cùng với Vũ Huynh Trưởng đã âm mưu cùng Phạm Quốc Hùng đem Ban Đại Diện Cộng Đồng Chính Danh gia nhập với Ban Đại Diện Cộng Đồng do bà Lan Hải làm chủ tịch, một cộng đồng của Việt Tân. Một thành phần như vậy có thể nói họ đại diện cho Việt Tân để tổ chức mời Bùi Tín qua San Jose nói chuyện, chưa kể Trương Bổn Tài đã có khuynh hướng thân Việt Cộng khi đem vũ đoàn Cánh Chim Bách Việt xâm nhập và làm tan rã Phong trào Thanh niên Trần Quốc Toản khi trình diễn kịch phẩm ca tụng xã hội cộng sản Việt Nam trong buổi ra mắt Phong trào. Anh em Việt Cộng và Việt Tân đã đứng đằng sau tổ chức buổi hội thảo này chăng? Câu hỏi này đang chờ Ban Tổ Chức trả lời.
 
Trong Ban Tổ Chức có 2 "bắp thịt... rưỡi". Ba Vân có tiếng là người của bắp thịt...  Lần đầu Ba Vân biểu diễn Bắp Thịt là lúc chào cờ xong, Hoàng Thưởng, người được Ban Tổ Chức "nhờ" điều khiển lễ nghi chào cờ, hô khẩu hiệu "Đá Đảo Cộng Sản" 3 lần, sau đó, ông Võ Tự Đản hô: "Đá đảo Hồ Chí Minh" 2 lần và "Đả đảo đồ tể Bùi Tín" thì lập tức Ba Vân nhảy lên toan hành hung ông Đản. Trương Bổn Tài can thiệp kịp thời nếu không, Ba Vân đã "xơi tái" ông Võ Tự Đản rồi. Hú hồn! Lần thứ 2, Ba Vân phô trương bắp thịt là lúc Ban Tổ Chức yêu cầu các ký giả rời khỏi phía sau bục thuyết trình, chưa kịp đi thì Ba Vân đã nhảy lên sừng sộ và "kẹp nách" ký giả Nguyễn Châu, đi ra phía cửa để tống xuất Nguyên Châu, lúc đó rất đông ký giả vây quanh và phản đối Ban Tổ Chức rất hăng, nhiều người lớn tiếng phản đối. Yêu cầu Ban Tổ Chức phải xin lỗi ký giả. Sau đó, Nguyễn Tường Tâm phải thay mặt Ban Tổ Chức xin lỗi.
 
Khi tôi đến, vừa ghi danh xong, đang lên kiếm chỗ chụp hình thì một người không quen, níu áo tôi và nói: "Thằng Vũ Huynh Tê.. E rờ ngồi kèm bên chú Võ Tự Đản,  nó có thể khống chế chú Võ Tử Đản, coi chừng giùm". Tôi trả lời "Yên chí, nó không răng mô". Vì vậy mà có chuyện 2 bắp thịt... rưỡi. Ông Trần Mạnh Quỳnh cũng đã từng một lần dùng "bắp thịt" với ký giả Nguyễn Thiếu Nhẫn.
 
Tại sao mời Bùi Tín và mời lúc này?
Thời điểm kỷ niệm 6 năm phục hoạt của Phong Trào Dân Chủ làm cho người ta nhớ lại Phong Trào này đã nổi đình nổi đám khi ông Hoàng Minh Chính được bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi "bảo trợ qua Hoa Kỳ để chữa bệnh ung thư tiền liệt tuyến vào giai đoạn cuối". Phong Trào này kèm theo “Hội Nghị Bàn Tròn 3 Bên", sửa đổi và "lấy nôm" Bản Tuyên Bố của linh mục Nguyễn Văn Lý do Trần Khuê chủ chốt, Hoàng Minh Chính đã thất bại hoàn toàn trong mưu toan thâu tóm trí thức hải ngoại về cho Đảng, lại còn bị bắt buộc phải tuyên bố Hồ Chí Minh là tội đồ của dân tộc. Cái lợi mà ông Hoàng Minh Chính đạt được là: Sau khi chết, Ông đã được Việt Tân và bác sĩ Ngãi đã mời mấy ông "thợ lạy" đến xì xụp trước vonh linh, và để Cộng Sản cười hả hê là "bọn Việt kiều đã quỳ lạy đảng viên Cộng Sản". Thất bại của Hoàng Minh Chính cũng làm vỡ mộng sẽ "được một ghế trong  Quốc Hội Cộng Sản mà không phải tranh cử" của bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi. Lần này, không biết Bùi Tín có mang lại lợi ích nào cho bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi hay Cộng Sản không?
 
Nay Bùi Tín được mời từ Pháp qua "nói chuyện" có lẽ không ngoài mục đích nối gót Hoàng Minh Chính, dấy lên một cuộc "vùng dậy" làm đẹp lòng Tổng Lãnh Sự tại San Francisco (?), lại giúp cho  Việt Tân để họ có thể hô "còn có ta đây" vì mấy lúc gần đây, bị tố cáo là em Việt Cộng, và mục tiêu hàng đầu của Việt Tân là chiếm các ban Đại Diện Cộng Đồng, nhất là ở San Jose này, chưa làm ăn gì được. Đó là hy vọng của những kẻ đứng đằng sau Ban Tổ Chức. Vì cho đến phút chót cái gọi là Ban Tổ Chức với thất nhân bang vẫn chỉ xưng là "Đại Diện Ban Tổ Chức" mà thôi!
 
Thủ tục đầu tiên!
Khi bị Học Khu East Side Union High School hủy bỏ hợp đồng, Đại Diện Ban Tổ Chức liền ra thông báo dời qua Thư Viện  Martin Luther King và cho biết "còn nhiều địa điểm sẵn sàng ứng chiến", thực là tiền nhà giàu. Nhưng trong số thất nhân bang ai là mạnh thường quân hay đóng đều góp đủ? Cá nhân Kiêm Ái thì không thắc mắc cái "thủ tục đầu tiên" này, nhưng có nhiều đồng hương muốn biết chi phí của công cuộc "Bùi Tín nói chuyện" do ai đài thọ?. Tôi nói chắc không có bao nhiêu! Nhưng khi  nghe đồng hương tính sơ sơ cũng thấy con số không nhỏ, nào là chi phí máy bay, tiền khách sạn, và còn phải "lấy thảo" ít nhất cũng cả chục ngàn chứ vô lý một con mồi bề thế như vậy mà đi không rồi lại về không? Nào là quảng cáo, nào là in ấn, nào là chi phí cho các vị "Đại Diện Ban Tổ Chức", v.v... Thiết tưởng nếu Ban Tổ Chức hay Đại Diện Ban Tổ Chức công bố cho đồng hương biết khoản chi phí này và do ai đài thọ hay là tiền túi của quý vị, để đồng bào khỏi phải suy đoán, tranh cãi thì hay biết mấy?. Nếu đồng hương không nghi ngờ hay nghi ngờ vô lý, tôi đã không đưa lên mặt báo, nhưng vì đồng hương giải thích rằng theo Nghị quyết 36, VC chi tiền cho nằm vùng không tiếc tay. Thiệt vàng quản chi lửa, phải không thưa quý vị thất nhân bang?
 
Đồng tiền nối liền khúc ruột, quý vị thấy ông Nguyễn Ngọc Tiên, Chủ Tịch Ban Đại Diện Cộng Đồng Bắc Cali không? Khi vụ kiện Brown Act chưa được tòa xét xử thì người ta đã (do ăn tiền của phía bên kia??) vu vạ cho ông Tiên "đã nhận 150 ngàn mỹ kim của Chuck Reed và Madison nên đã bãi nại", vụ kiện không còn nữa. Đến khi vụ kiện được đem ra xử, nhưng với một phán quyết hết sức quái đản: tòa công nhận bên bị cáo có vi phạm nhưng "hình như" là trong tương lai họ không phạm. Thế là đáng lẽ Ban đại Diện Cộng Đồng thắng nhưng coi như chẳng thắng, còn bên kia thua nhưng vì ông chánh án bảo đảm họ sẽ không tái phạm nên coi như... chưa thua. Đến khi tòa phạt bên bị cáo phải chi ra 185 ngàn cho luật sư phí bên nguyên đơn thì ôi thôi, lũ cóc nhái, lũ nick ma, nick quỷ, nhảy ra nhao nhao bắt buộc ông Nguyễn Ngọc Tiên phải tổ chức bầu cử Ban Đại Diện Cộng Đồng ngay tút xuỵt, để họ có cơ hội “xử lý minh bạch” số tiền thắng kiện kỳ tới. Không biết người Việt gốc Guam có "ra" hay là đỡ đầu cho ai mà cứ đi theo NẮN GÂN, NẮN SỤN ông Nguyễn Ngọc Tiên đến 3 lần, không biết trong tương lai có còn gì nữa không? Hãy nói rõ chi phí, đừng mập mờ như UBBN, coi không được chút nào, nhất là nếu tiền "lấy thảo" của Bùi Tín mà kha khá thì sẽ có chán gì kẻ xung phong làm Bùi Tín, chưa chừng tên Tổng Lãnh Sự VC San Francisco cũng xung phong làm Bùi Tín, lúc đó Thất Nhân Bang tha hồ hốt bạc. Phen này thì phải bán vé vào cửa chứ không free nữa. 
 
Với 3 đề tài:
- Hiện tình đất nước
- Giải thể Cộng Sản
- và Dân Chủ Hóa Việt Nam.
 
Bùi Tín chỉ nói về hiện tình nước Việt Nam hôm nay, nhưng cũng chỉ nói một nửa, cái điều quan trọng hiện nay là giặc Tàu Cộng, Bùi Tín không đả động đến, khi được ông Hoàng Cơ Định "nhắc tuồng", Bùi Tín vẫn tránh né, chỉ kèm vào với tham nhũng. Những điều mà Bùi Tín nói thì ngay giới bình dân ở hải ngoại và có thể phần lớn dân chúng trong nước đều đã biết.
Bùi Tín đã lồng vào buổi nói chuyện:
1) Vẫn binh vực Hồ Chí Minh,
2) Vẫn không công nhận quốc kỳ VNCH và muốn có lá cờ khác
3) Vẫn mập mờ chuyện phản tỉnh.
 
Trong phần giải đáp thắc mắc:
-Ông Nguyễn Diên (SJ) hỏi: (Trích) "Ông Bùi Tín có nói một câu "người Cộng Sản ngày nay phản bội lý tưởng Cộng Sản, như vậy là ông chấp nhận lý tưởng Cộng Sản là đúng. Cộng Sản ngày nay làm sai. Điều đó không đúng. Một lời ông nói nữa là "chúng ta chưa có lá cờ". Có nghĩa là chúng ta không có lý tưởng, như vậy là không đúng. Chúng tôi phản đối. Việc này chúng tôi nghĩ đến tại nơi này không phải để hỏi ông Bùi Tín những điều về Cộng Sản. Điều đó chúng ta biết hết rồi mà chúng ta cần là chúng ta làm những điều gì để giải thể Cộng Sản?" (Hết trích)
 
- Bùi Tín: (Trích) "Lý tưởng mà nó nêu lên để xây dựng xã hội công bằng không có người bóc lột người thì chính họ làm phản bội lại cái lý tưởng nêu lên bởi chính họ. Đấy, tôi nói cho rõ, bởi ai vào đảng cũng nói đây là lý tưởng tuyệt vời, xã hội Cộng Sản là thiên đàng trên trái đất cơ mà! Anh em với nhau là "tứ hải giai huynh đệ" cơ mà!. Nó đã phản bội lại, cho nên nó đã phản bội cái lý tưởng của Marx là ông tổ của họ đã nêu lên. Cho nên tôi nói... Người trong nước chúng ta phải bắt tay liên kết. Những thái độ đối với người trong nước phải như thế nào? Có phải cứ là Cộng Sản là vứt đi, là gạt bỏ. Mà hiện nay trong đảng Cộng Sản đang phân hóa, phân hóa mạnh mẽ. Mà chính đảng Cộng Sản mới phá được Cộng Sản từ trong nội bộ mà thôi. Cho nên chúng ta phải tranh thủ những Cộng Sản phản tỉnh, và ngay cái đảng Cộng Sản có ý thức tiến bộ, đa nguyên, đa đảng đang còn nằm trong hàng ngũ của họ mình cũng phải bắt tay liên minh. Ví dụ ông Nguyễn Văn An chẳng hạn, Chủ tịch Quốc Hội, hết chức Chủ Tịch QH nói chế độ ta là chế độ phong kiến tân thời, 14 ông trong Bộ Chính Trị là 14 ông vua tập thể. Cho nên phải khôn ngoan, phải phân hóa, phải liên kết, nếu không thì thì chỉ để rơi vãi, chỉ chống Cộng suông, chống Cộng bằng mồm, chưởi bới bằng những tiếng  tục, khó nghe thì người trong nước khó nghe, thì khó mà tranh thủ..." (Hết trích)
 
Ông Nguyễn Diên nêu lên 2 vấn đề, vấn đề lá cờ và lý tưởng Cộng Sản. Vấn đề lý tưởng Cộng Sản ông Bùi Tín đã xác nhận ông vẫn giữ lập trường Lý tưởng Cộng Sản đúng. Ông còn dạy người chống Cộng phải liên kết, phải bắt tay với những phần tử Cộng Sản. Ông còn lợi dụng dịp này để mạt sát, dạy dỗ người Việt Chống Cộng, mạt sát người chống Cộng. Nguyễn Văn An và nhiều đảng viên Cộng Sản, họ “chỉ nói sự thật" khi đã mất chức. Ông Bùi Tín đâu có ngây thơ đến nỗi không biết điều đó? Ông khoe rằng ông được rất nhiều quyền lợi, nhưng ông phải chạy, không phải vì lý tưởng Quốc Gia dân tộc, mà vì “không chạy thì chết!!”. Tuy vậy, ông chỉ tị nạn chính trị (không phải tị nạn Cộng Sản) sau này, khi hết hy vọng. Độc giả sẽ nhận định những lời ông Bùi Tín nói ở trên.
 
Vấn đề "lá cờ" ông Bùi Tín lơ luôn, không trả lời, vì nếu trả lời, hội trường sẽ phản đối. Cái âm mưu thâm độc của Bùi Tín trong vấn đề cần một là cờ, một là bác bỏ lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tức là cho phe chống Cộng không đúng, không được đa số dân chúng hưởng ứng. Lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là linh hồn của Quốc Gia, biểu tượng của dân tộc và biết bao nhiêu người đã ngã gục dưới lá cờ này và biết bao nhiêu tên Cộng Sản đã chết vì những người phục vụ dưới cờ này. Nếu có lá cờ khác thì chẳng khác gì phe chống Cộng đã phải đầu hàng, phải tan rã, Võ Văn Kiệt đã "năn nỉ" người Việt hải ngoại bỏ lá cờ Vàng thì "muốn gì cũng được", nay Bùi Tín chen vào bài nói chuyện  yêu cầu chúng ta bỏ lá cờ Vàng một cách gián tiếp.
 
Khi ông Liên Thành hỏi ông Bùi Tín có phải ông nói số đồng bào bị giết tại Huế là do bom đạn của Mỹ và của VNCH? và ông cũng nói rằng khi VC tấn công vào Huế thì đã có 5 ngàn quân nhân VNCH ra trình diện?
 
Ông Bùi Tín trả lời rằng ông Liên Thành bịa đặt, ông ta không nói như vậy. Bởi vì trước khi tấn công vào Huế, bộ đội CS đã được chỉ thị: Huế là nơi tập trung rất nhiều phần tử phản cách mạng. Vì chỉ thị này mà cấp chỉ huy VC kẹt. Hơn nữa, mang theo tù binh khi rút lui, lại được chỉ thị: không được để cho tù binh trốn vì sẽ lộ các cơ sở bí mật, và trong khi rút lui thì có hàng ngàn đạn đại bác từ ngoài tàu bắn vào và có máy bay các thứ nên tù binh bị giết!!! Bùi Tín dấu đầu lòi đuôi. Thành phố Huế thời điểm đó là một thành phố nhiều phần tử VC nằm vùng hơn tất cả các đô thị, thành phố trên toàn quốc. Khi đang bị tấn công và phải rút lui, làm sao VC có thì giờ để thủ tiêu tù binh? Cái mà Bùi Tín gọi là chỉ thị không cho tù binh chạy thoát vì sợ lộ bí mật cũng dấu đầu lòi đuôi, vì không ai có chỉ thị như vậy, ai cũng biết: bắt người thì không để cho trốn. Bùi Tín vô tình đã nói rõ hành động của VC là trước khi rút lui là phải thủ tiêu tù binh. Tóm lại, 2 cái gọi là "chỉ thị" một là Huế là nơi tập trung nhiều phản động (vì thế phải hung dữ, phải giết cho nhiều vào), hai là không để cho tù binh chạy thoát sợ lộ cơ sở bí mật cho nên đã bắt là giết. Trong lúc chống chế, Bùi Tín cũng tiết lộ "...tôi đã viết về những xác người ở Đá Mài..." không dám chối tội.
 
Cũng như khi phải chống chế lời tố cáo của ông Võ Tử Đản việc ông Bùi Tín giết thân phụ của ông là cụ Võ Bào với 2 nhân chứng còn sống, Bùi Tín đã chối, cho rằng lúc đó Bùi Tín là Đại Đội Trưởng không làm chuyện đó với 6 du kích. Thời kỳ đó, Vệ Quốc Đoàn của Việt Minh chưa thành lập, nếu có thành lập thì cũng đang phôi thai.
 
Bùi Tín nói chuyện với giọng kẻ cả, với thái độ của một người "thầy lúi", nhưng đối với đất San Jose, Bùi Tín thất bại, ông ta đánh giá mọi người quá thấp nên đã vấp đau.
Trong khi đó ở bên ngoài đồng bào tập trung biểu tình, đả đảo mỗi khi thấy một trong thất nhân bang đến, và Bùi Tín cũng như các cán bộ Cộng Sản mỗi khi qua Hoa Kỳ đều phải chun cửa hậu dân gian thường gọi là hậu môn. Rõ ràng Bùi Tín đã ê càng, nhưng biết đâu, nhờ vẫn binh Hồ Chí Minh, vẫn không một lòng với những ai chiến đấu dưới Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ... mà Bùi Tín được Tòa Tổng Lãnh Sự VC San Francisco cho chiêu hồi như ông Nguyễn Thanh Giang đã hứa vận động.
 
Kiêm Ái  

Bài Xem Nhiều