We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 5 July 2012

Nghe chị Bùi Thị Minh Hằng nói về âm mưu công an

Con đường thay đổi dân chủ cho VN.
Nhửng người đấu tranh trong chế độ CSVN phải là người vô cùng can đảm.
 Họ chính là người có lý tưởng và yêu nước thực sự.
 Họ biết cái giá phải trả cho việc làm của họ.

 

From: Phung Mai phungmai871@... 
Hôm qua tôi nói chuyện với chị Bùi Thị Minh Hằng qua skype,Chị nói về âm mưu vu khống của công an v.v... chị ấy xúc động nước mắt đầm đìa khi chị đề cập đến quyết định tự thiêu để phản đối công an CSVN, tôi không coi nhẹ lời chị nói, vì tâm lý con người, khi nỗi xúc động đến tột đỉnh thì chuyện gì cũng có thể sẩy ra, tôi không dám cản mà cũng không khuyên, vì tất cả lời khuyên hay cản cũng đều có thể trở thành lời khuyến khích tự thiêu khi lòng mình đầy oan ức, tôi chỉ nói nhận xét của riêng tôi nếu phong trào chung bị vĩnh viễn mất một chiến sĩ tự do như chị thì không có lợi trong lúc này...
 
Phùng Mai
Quy Tù Nhân Luong Tâm
Prisoners Of Conscience Fund Inc.
ABN 35 063 384 534.  A0055067H
From: VAN QUA tran <hong_quan_1906@...> To: Quan Tran Hong <hong_quan_1906@...> Sent: Wednesday, 4 July 2012 2:00 PM Subject: Fw: Thư kêu cứu...( của chị BTM Hằng)


-

THƯ KÊU CỨU KHẨN CẤP GỬI ĐẾN TOÀN THỂ NHỮNG NGƯỜI CÓ LƯƠNG TÂM TRÊN TOÀN THẾ GIỚI

04-07-2012
Tôi tên Bùi Thị Minh Hằng, tù nhân lương tâm từng bị chính quyền Hà Nội bắt giam trái pháp luật nhiều lần chỉ vì biểu tình chống xâm lược Trung Quốc và thể hiện lòng yêu nước, yêu chuộng hòa bình công lý.
Trong năm 2011, tôi từng cùng đồng bào thủ đô tham gia nhiều cuộc xuống đường tuần hành phản đối Trung Quốc bắn giết đồng bào ruột thịt của tôi, cướp bóc tàu thuyền ngư lưới xâm phạm lãnh thổ lãnh hải Tổ quốc.
Nhưng không biết vì lý do gì mà nhà cầm quyền Hà Nội ra sức đàn áp, bắt bớ và bỏ tù những người dân yêu nước chúng tôi . Rất nhiều người như anh Nguyễn Văn Hải (Hải Điếu Cày), cô Phạm Thanh Nghiên, nhạc sĩ Nguyễn Việt Khang và rất nhiều người khác nữa đều bị bắt bớ giam cầm với những tội danh ngụy tạo của chính quyền này. Việc giam giữ xét xử những con người lên tiếng đấu tranh vì tình yêu Tổ Quốc Dân tộc chẳng theo đúng một trình tự hay quy định pháp luật nào. Họ bắt bớ một cách vô cớ – vô duyên – vô luân – vô pháp  như vụ án 2 bao cao su của Tiến Sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, và rất nhiều những vụ án khác không sao kể xiết mà thực chất đây là sự bóp nghẹt và đàn áp những tiếng nói đấu tranh phản kháng của nhà cầm quyền. Sau 4 lần bắt giam trái pháp luật đối với tôi trong năm 2011 , Lần ngắn nhất là 1 ngày và dài nhất là 5 tháng thì họ vẫn buộc phải trả tự do cho tôi trước sức đấu tranh của đồng bào trong nước và dư luận yêu chuông hòa bình công lý trên toàn thế giới.

Nhưng gần đây, họ đang gia tăng những trò khủng bố, trấn áp, nhiễu sách, đe dọa cuộc sống thường nhật của tôi theo chiều hướng xấu, rất đáng quan ngại  bằng cách bắt cóc trên đường và còn muốn tạo dựng bằng chứng giả để vu cho tôi phạm tội hình sự bằng những hình thức sau:
Kể từ ngày tôi được trả về theo nhà nước nói rằng “khoan hồng” mà thực chất là họ không thể làm tiếp những việc vô pháp vô luân dưới sức đấu tranh của công luận, dư luận trong nước và Quốc tế thì bản thân tôi càng ngày càng phải chịu những hành xử theo kiểu trả thù hèn hạ và côn đồ của chính quyền này.
Có một chuyện xảy ra với tôi trong ngày 1-7-2012 vừa qua mà dư luận cũng như bạn bè đã biết là việc họ ngang nhiên bắt cóc tôi một cách côn đồ , thô bạo tại Sài Gòn vào lúc 5h49 sáng 1-7 tại ngay gần lối vào ga xe lửa Sài Gòn khi tôi có việc ra đón người nhà đi chuyến tàu 6 h tới đó.
Nguyên sự việc như sau: Ngày thứ 5 để giải quyết nhiều việc và đi khá bác sĩ, tôi thuê phòng tại 27 Đường số 9 phường 4Q4 thành phố HCM có đầy đủ giấy tờ. Tôi vẫn đi lại bình thường cho tới tối thứ 7 ngày 30-6 thì thấy mình bị theo dõi và họ cắt cử 1 nhóm người canh gác ngay gần khách sạn tôi ở.
Lúc 5 giờ sáng chủ nhật tôi phải đi đón người nhà tại ga SG tôi kêu xe taxi cùng 1 người nữa đi ra ga, xe chạy tôi thấy nhóm người đó bám theo khi gần tới chỗ rẽ vào ga thì họ cho 2 xe môtô vượt lên ép xe taxi vào lề và yêu cầu taxi chạy theo họ. Vì họ mặc thường phục và có thái độ rất côn đồ bất chính nên tôi yêu cầu lái xe chốt cửa xe, thông báo cho tổng đài và chạy tiếp, nhưng những người chặn xe kia đa điện thoại gọi và thêm 2 xe ôtô cùng rất nhiều xe honda chạy tới tiếp sức. Họ bật cửa taxi ngồi lên xe khống chế tài xế chạy theo ý họ. Tôi và người bạn hoảng hốt la cướp, cướp nhưng khi đó đường cũng vắng và chúng chốt cửa nên không mấy ai nghe tiếng kêu, rồi chúng ép xe chạy, bọn tôi  yêu cầu họ cho xem giấy tờ họ cũng không đưa, tôi nói nếu họ không chứng minh việc bắt bớ này có lý do thì tôi  sẽ lao đầu ra rồi họ cho xe chạy vào công an Q3 ngay gần đấy. Sau khi ép 2 chị em vào phòng kín nhưng bọn tôi không vào vần tiếp tục yêu cầu họ đưa giấy tờ ra mới hợp tác thì 1 tên trong bọn họ đưa cho Chí Đức xem thẻ công an có tên là Đoàn văn Phúc. Em hỏi và yêu cầu họ cho biết lý do tại sao chặn xe bắt cóc người giữa đường thì họ trâng tráo nói rằng : Họ tình nghi tôi mang ma túy trong người, may cho tôi khi ấy mặc đồ bà ba không có túi và đi người không chỉ cầm theo cái khăn trong tay nên họ cứ áp sát muốn quẳng cái gì vào mà không thực hiện được.
Nghĩ tới vụ việc của Cù Huy Hà Vũ nên khi họ yêu cầu tôi : Chị quay về khách sạn cho chúng tôi kiểm tra thì tôi  từ chối đồng thời phẫn nộ vạch trần thủ đoạn đê tiện của họ và cương quyết không theo họ về khách sạn. Họ xô đẩy tôi và làm nhiều chuyện vô cùng thô bạo ngay trong sân công an Q3 đường Cách Mạng Tháng 8. Sau đó họ gọi điện thoại thì thấy 1 xe biển số 72 của Vũng Tàu xuất hiện , trên xe gồm 4 người vào và yêu cầu đưa tôi  về Vũng Tàu. Tôi  vô cùng ngạc nhiên và phẫn nộ vì họ không hề đưa ra lý do gì và tại sao lại can thiệp bắt cóc tôi nhằm cản trở công việc của tôi  như thế, Trong lúc này tôi  vô cùng sót ruột vì đa đến giờ tàu về, rồi người nhà gọi điện họ cũng xông vào giật máy không cho nghe, không cho trả lời. Tôi yêu cầu họ : Nếu muốn đi theo tôi thì  họ cứ đi, nhưng phải để tôi ra ga đón cháu vì nó không biết đường, nhưng nói cách nào họ cũng không nghe phải trái và rồi sau đó họ cưỡng bức xông vào khiêng tôi lên chiếc xe biển số 72 và buộc tôi đi theo 5 người họ áp giải. Trong số này tôi  nhận ra 1 người đàn ông trung niên tên Thường là an ninh Vũng Tàu và ông này đã có lần làm việc với con trai tôi trong thời gian tôi đi biểu tình ngoài Hà Nội. Ông ta đã khống chế và muốn đổ tội cho cháu rằng cháu hay mẹ (là tôi) đã nhắn tin chửi chánh án tòa án HN trong vụ xử CHHV(?). Họ chở tôi trên xe đi lòng vòng qua Biên Hòa – Bình Dương cho đến gần 6 tiếng sau mới thả tôi về trước cửa nhà tôi tại 106 Lê Hồng Phong – phường 4 – Tp. Vũng tàu. Tại đây tôi nhìn thấy rất đông an ninh, công an phường, dân phòng và tổ dân phố đã trực chờ trước cổng, có 2 tên an ninh chĩa máy quay phim vào mặt tôi ghi hình , tôi len tiếng phản đối nhưng chúng bỏ qua và tôi đã báo được số xe chúng đi cho mọi người biết..
Trong khi xe của an ninh Vũng Tàu cưỡng bức trái phép tôi về Vũng Tàu thì an ninh Sài Gòn lại tiếp tục vi phạm thô bạo khi đơn phương tới chỗ tôi thuê phòng niêm phong đồ đạc cá nhân của tôi gồm: 1 laptop cá nhân hiệu ACER, 1 giỏ quần áo, đồ mỹ phẩm, dầu thơm đang sử dụng. Giỏ xách tay to màu xanh trong đó bao gồm: Ví đựng tiền màu đen, có 2 thẻ ATM mang tên Bùi Thị Minh Hằng, thẻ ATM mang tên Bùi Trung Nhân, CMND, hộ chiếu mang tên Bùi Trung Nhân cùng nhiều giấy tờ khác và nữ trang tôi tháo ra vì không muốn mang theo trên người đi ra ga. Sau khi về tới nhà tôi liên lạc với khách sạn thì định nhờ người thân tới lấy đồ cho tôi dùm thì được chủ nhà thông báo rằng công an yêu cầu tôi phải trực tiếp lên và họ sẽ tới mở “niêm phong” trả đồ cho tôi. Như vậy rõ ràng có sự âm mưu bẩn thỉu trong chuyện này. Vì theo nguyên tắc, Nếu họ bắt giữ tôi và phát hiện phạm tội thì họ phải ngay lập tức lập biên bản có người làm chứng rồi cùng tôi chứng kiến việc khám xét hay “niêm phong” Nhưng ở đây họ chặn đường bắt cóc tôi một cách thô bạo, lu lên tôi bị nghi ngờ có mang hàng cấm nhưng lại nhanh chóng tống tôi lên xe chạy lòng vòng mua đường để sau 6 giờ đồng hồ trả tôi về nhà trong khi đồ đạc của tôi không được lấy đem theo mà bị họ khống chế lục soát lén lút và niêm phong? Vậy ai đảm bảo rằng họ không dựng hiện trường giảm cố tình hại tôi như lời họ vu lên khi bắt giữ vô cớ.
Và một sự thật trùng hợp là trong ngày hôm 1-7 khi họ chặn cô Kim Tiến tại nhà thờ Đức Bà cũng với luận điệu trâng tráo vô lý này.
Trên đây là toàn bộ hành xử mang tính tội ác của nhà cầm quyền đối với người dân vô tội chúng tôi. Bản thân tôi đã từng chịu nhiều lần bắt bớ giam cầm trái phép chỉ vì muốn lên tiếng thể hiện  lòng yêu nước và đòi hỏi quyền con người dân chủ theo đúng pháp luật và hiến pháp. Xong nhà cầm quyền ra sức đàn áp, bức hại chúng tôi không từ một thủ đoạn hèn hạ, bỉ ổi nào như những gì tôi đã trình bày và có sự làm chứng của người khác nữa…
Tôi viết đơn thư này khẩn thiết kêu cứu đến tất cả các cơ quan bảo về pháp luật tối cao trong nước.
Kêu cứu đến các vị lãnh đạo đảng nhà nước còn có tấm lòng vì dân vì nước.
Kêu cứu đến các tổ chức nhân quyền quốc tế và toàn thể các nước, yêu chuộng hòa bình công lý, tôn trọng con người.
Tôi khẩn thiết kêu cứu đến các cơ quan ngoại giao có quan hệ với chính quyền Việt Nam và toàn thể các cơ quan ngôn luận truyền thông khắp nơi hãy lên tiếng bảo vệ cho tôi , cho đồng bào tôi đang bị bức hại một cách trắng trợn và bất chấp lương tâm, bất chấp pháp luật.
Nếu những việc làm thô bạo của nhà cầm quyền cứ tiếp diễn và gây bức ép lên cuộc sống thường ngày của chúng tôi bằng khủng bố – đàn áp – đe dọa, vu khống như hiện nay thì tôi xin thông báo đến toàn thể loài người tiến bộ rằng :
Tôi, công dân Việt Nam yêu nước Bùi Thị Minh Hằng- sinh ngày 20-7-1964, địa chỉ thường trú tại 106 Lê Hồng Phong, phường 4, Tp Vũng Tàu sẽ:
TỰ THIÊU
để lên án sự bức hại của chính quyền đối với bản thân tôi cũng như những hành xử tương tự và thường xuyên gia tăng với rất nhiều đồng bào tôi trên khắp lãnh thổ như: Cưỡng chế Văn Giang, Vụ Bản, đánh đập bỏ tù những dân oan đi khiếu kiện đòi quyền lợi bị cướp đoạt như Trần Thị Ngọc Anh của Vũng Tàu. Bôi nhục vu cáo những con người đáng kính quên mình vì nhân dân, vì dân oan mất đất mất nhà như cụ Lê Hiền Đức. Đàn áp, đe dọa , bắt cóc, giam giữ trái phép những thanh niên đi biểu tình yêu nước vì Trường Sa – Hoàng Sa và coi họ như kẻ thù.
Xin kính chuyển khẩn cấp thư này đi các nơi và cầu xin sự lên tiếng của loài người có lương tri trước tình cảnh bi đát cùng quẫn của chúng tôi.
Tôi xin đa tạ mọi tấm lòng!
Kính thư: Bùi Thị Minh Hằng.
106 Lê Hồng Phong- Phường 4 – Thành Phố Vũng Tàu
Phone: 01688809350
ê Hồng Phong- Phường 4 - Thành Phố Vũng Tàu Phone: 01688809350email:linhhonchunhat@...

Văn Giang:600 người tiếp tục đến Bộ tài nguyên "Biểu Tình"

Nông dân Văn Giang tiếp tục kéo đến bộ TNMT hôm nay

 Sáng nay, 8;30 bà con nông dân Văn giang gần 600 người tiếp tục đến Bộ tài nguyên môi trường để yêu cầu gặp, đối thoại với bộ trưởng.
 Bà con mang nhiều băng rôn khẩu hiệu hơn mọi khi, họ ngồi chật cổng của bộ và ngay dưới chân cầu vượt bộ hành trước cổng cơ quan Bộ.

 Nông dân Văn Giang trước cổng bộ TNMT





Ảnh : PVVG

 Ảnh và các clip về buổi gặp gỡ hôm nay đang được biên soạn để đăng tải để phục vụ bạn đọc.
Nguồn :NXD
+++++++++++++++++++++++++++++
Theo blog :Lê hiền Đức 
Sáng nay, gần 500 bà con Văn giang tiếp tục kéo lên Bộ TNMT tại Nguyễn Chí Thanh để gặp, đối thoại với Bộ trưởng theo như đã yêu cầu từ tuần trước, cũng theo lời hứa của Bộ trưởng trước Quốc hội.


















Ông bộ trưởng vẫn đang nợ dân Văn Giang một lời hẹn mà mãi vẫn chưa chịu đối thoại trực tiếp gì cả... Xin ông hãy gặp họ bình thường như khi ông đăng đàn ở Quốc hội đi.


Chúng tôi vẫn tiếp tục theo dõi và sẽ có thông tin sớm đến độc giả...

Trích Basam:

Đôi lời: Hôm nay đã là tròn 6 tháng kể từ ngày nổ ra "tiếng súng Đoàn Văn Vươn" chấn động cả nước, gần 5
tháng sau khi có
 kết luận của thủ tướngVậy mà anh Vươn cùng người thân vẫn trong vòng lao lý, những kẻ phạm tội đích thực vẫn chưa được lôi ra ánh sáng. Mời bà con xem lại tư liệu được lưu khá đầy đủ trên trang Việt sử ký, cũng để ghi nhớ và theo dõi xem những người có trách nhiệm sẽ tiếp tục cho vụ án này "chìm xuồng" tới khi nào. Mời xem thêm Vụ án cưỡng chế đất ở Tiên Lãng đã được đưa vào Bách khoa toàn thư mở-Wikipedia.e


http://lhdtt.blogspot.fr/2012/07/nong-dan-van-giang-tiep-tuc-keo-en-bo.html

Đừng Sợ Chính Trị !


Sáu mươi lăm năm về trước Đức Thầy Hùynh Phú Sổ mang tư tưởng Phật Giáo - Bát Chánh vào công cuộc đấu tranh giành độc lập nước nhà. Đức Thầy kêu gọi tòan dân chính trị vì chính trị là làm những việc chính đáng cho quê hương, cho đất nước, cho dân tộc, cho nhân lọai.
Ngày nay trong hòan cảnh nước mất nhà tan, không khí của những ngày 1945 dường như trở lại, lời kêu gọi của Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ xuống đường đừng sợ chính trị nhắc nhở chúng ta chính trị là việc cần chúng ta dấn thân. Xin mời bạn xem lại tòan văn lời kêu gọi Đức Tăng Thống qua cuộc phỏng vấn của Ỷ Lan trên Đài Á Châu Tự Do.  
Đừng Sợ Chính Trị !
Toàn dân bị chế độ độc tài toàn trị, thì họ sợ nhất là chính trị. Cho nên mình làm cái gì có tính cách chính trị là họ vu cáo ngay là người tham vọng chính trị lật đổ chính quyền. Nhưng biểu tình ở đây rất thông thường. Biểu tình Giáo Hội chủ trương ngày chủ nhật tới đây mà các vị đi tham gia đông đảo đừng sợ gì, đừng lo gì. Ai cản đâu thì mình ngồi đó, là bởi vì mình biểu tình đây là để bày tỏ nguyện vọng tha thiết với nhà nước phải bảo vệ đất nước này. Truyền thống bốn nghìn năm văn hóa. Thời đại văn minh đây không lẽ mình cúi đầu chịu đầu hàng à? Để cho người Trung Quốc họ thống trị Việt Nam à? Không được!
Còn cái làm chính trị nó khác. Cái đó, trách nhiệm đó nhà nước phải lo. Giữ giặc, bảo vệ đất nước, giữ ở ngoài biển, trên bộ, đấy là trách nhiệm nhà nước. Người dân chỉ nhắc nhở thế thôi. Chứ đừng thấy người dân biểu tình là lo người ta cướp chính quyền của các vị. Làm sao cướp được? Một quân đội như thế, những nhà tù như thế, mạng lưới công an như thế, làm sao mà lật đổ các vị? Chính quyền trong tay các vị. Người dân đây chỉ có mỗi một phương tiện duy nhất là xuống đường để bày tỏ ý hướng mình thôi.
Báo chí bây giờ không được nói. Báo chí trong lề phải mới được nói. Nói trái thì người ta dập đi, mà lề phải toàn ca tụng nhà nước giàu có, hạnh phúc. Tăng Ni ở đây cũng trên hết, trước hết, là một người dân của một nước đã, tức là một thành viên trong một đất nước gồm có chín mươi triệu dân đây. Trước hết và trên hết, mỗi một vị Tăng Ni là một công dân, mà đã là công dân phải có cái nghĩa vụ đối với đất nước, đối với tổ quốc, đối với đồng bào.
Thế bây giờ mình tu thì cứ tu. Nhưng mà đến cái tình trạng này mình phải xuống đường biểu tỏ tinh thần cũng như tâm huyết của một người dân, chứ không là tư cách một vị sư. Tâm huyết của một người công dân Việt Nam chuyển đến nhà nước để nghe tiếng nói đó, hiểu thấu được tình trạng đó, để mà lo việc nước. Chứ đâu phải biểu tình đòi lật đổ. Ông sư, Tăng Ni có hai bàn tay trắng có gì mà phải lo?
Hai chữ chính trị rất thông thường, đâu có gì mà nguy hiểm như độc tài họ quan trọng hóa ra. Họ bảo vệ cái độc quyền chính trị của họ. Vậy công việc của một nhà nước, bổn phận, nghĩa vụ của một nhà nước đối với các việc nước, việc dân là phải sửa sang cái đất nước, việc dân ấy, cho ngay thẳng chính đáng. Đấy chính trị là thế thôi, chứ đâu phải Tăng Ni xuống đường để làm cái gì. Còn làm chính trị là phải lập đảng, như thế mới là làm chính trị. Còn người dân không biết cách nào, làm thế nào, trước vận nước như thế, nó ngổn ngang, nguy hiểm như thế, thì chỉ còn biết cách xuống đường bày tỏ như thế để dùng cái đó mà nói với nhà nước, dùng đôi chân để nói với nhà nước. Đâu có mưu đồ chính trị gì mà sợ.
Thành ra nhân đây tôi kêu gọi đừng sợ chính trị. Nó là con ngáo ộp. nhà nước này muốn độc quyền dùng con ngáo ộp làm chính trị. Hễ ai làm chính trị họ bỏ tù, công an bắt bỏ tù này khác. ĐỪNG SỢ!
Chính là chính đáng, trị là sửa sang. Ai làm chính trị phải sửa sang đất nước đó cho đàng hoàng, đẹp đẽ, tự do, hạnh phúc. Thật sự nếu làm chính trị đi nữa, thì nó là nền chính trị đạo đức, có gì đáng ngại, có gì phải lo.
Thời đại này không thể độc tài phát xít được nữa, mà phải là một chế độ dân chủ. Tất cả các chế độc độc tài, phát xít sẽ lần lượt đi vào bảo tàng viện hết.
Như vậy, nếu lúc này đang là lúc nguy hiểm thù trong giặc ngoài, mà nhà nước tìm cách mở rộng cái hoạt động chính trị ra để cho mọi người tham gia, tất cả đại diện các thành phần trong đất nước, trong khối dân tộc tham gia để giúp việc duy trì nền độc lập mà đã tốn bao xương máu mới đạt được đây.
Cái thế đảng Cộng sản, một mình đảng Cộng sản không làm được đâu. Cộng sản còn kẹt cái lý tưởng Xã hội chủ nghĩa, Cộng sản chủ nghĩa, rồi thêm vào đó “16 Chữ Vàng, 4 Tốt” thành ra ngại không làm được. Bởi thế cho nên phải nhờ cái sức hỗ trợ của toàn dân, là những người tha thiết, yêu nước nhất, là giới thanh niên, sinh viên, là trụ cột, rường cột của quốc gia trong tương lai, thì phải để cho họ tham gia. Phải khuyến khích họ tham gia vào các hoạt động chính trị trong lúc này.
Sau các ông có qua đời đi rồi, họ lãnh đạo đất nước chứ ai. Thanh niên là tương lai của dân tộc, nước nào, dân tộc nào cũng thế thôi. Bây giờ họ xuống đường biểu tỏ lòng yêu nước mà phải giấu kín, không dám gọi nhau, không dám rủ nhau, hẹn nhau chỗ đó chỗ kia như đi ăn trộm. Có thấy nhục không? Tương lai đất nước, lo cho đất nước mà phải như thế à? Biểu tình cũng phải giấu diếm, mặc áo mưa mà đi. Có tủi hổ với thế giới không?
Suy ngẫm lời Đức Tăng Thống sẽ thấy rõ đảng Cộng sản không làm chính trị, đảng Cộng sản đang cai trị dân tộc Việt Nam. Vì cai trị dân tộc nên đảng Cộng sản luôn sợ người dân đứng lên để giành lại chủ quyền dân tộc. Được Diễn Đàn BBC phỏng vấn, blogger Phương Bích cho biết: “Nhiều người vẫn hiểu rằng thực ra chính quyền chả sợ gì biểu tình chống Trung Quốc đâu, mà chỉ lo nó biến tướng thành biểu tình lật đổ chính quyền thôi.” Thế nên Đừng Sợ Chính Trị ! hãy trả lại sự sợ hãi cho giới cầm quyền cộng sản Việt Nam. Giờ lịch sử để xét xử bọn cầm quyền cộng sản đã điểm.  
Chính Trị Nội Bộ
Vì chế độ cộng sản là một chế độ tòan trị, chính trị chỉ là chuyện nội bộ đảng Cộng sản. Trước thời điểm cáo chung, chuyện phân hóa nội bộ đảng Cộng sản mỗi ngày một rõ hơn nhờ thế chúng ta mới có thể thấy và phân tích được tình trạng dành ăn của giới cầm quyền cộng sản.
Có huyền thọai cho rằng Trương Tấn Sang muốn lật đổ Nguyễn Tấn Dũng. Sự thực càng ngày càng rõ nét Trương Tấn Sang chỉ là một con cờ rối trong ván cờ nội bộ mà Nguyễn Tấn Dũng đang cầm. Nếu Trương Tấn Sang có tài hay có hậu thuẫn thì ngày nay đã làm Tổng Bí Thư thay vì giữ vai trò cúng tế.
Trong cuộc hội thảo do Đại học Quốc gia Hà Nội tổ chức hôm thứ Hai 2/7, ý kiến của giới học giả cho rằng việc sửa đổi Hiến pháp (1992) cần tăng quyền lực thực tế cho Chủ tịch nước. Trao đổi với BBC qua điện thoại, Giáo sư Phạm Hồng Thái cho biết: "Đây chỉ là một hội thảo khoa học thuần túy, các ý kiến đưa ra trao đổi chỉ mang tính nội bộ, tham khảo." Một cách mỉa mai quyền lực của Trương Tấn Sang chỉ được bàn trong các cuộc hội thảo khoa học.
Phương cách duy nhất để Trương Tấn Sang cất tiếng nói là đại diện cử tri trong cái Quốc Hội hình thức bù nhìn do Nguyễn Tấn Dũng nắm. Khổ nỗi cũng mang kiếp sâu Trương Tấn Sang lại mặt dạn mày dày đụng chạm đến chúa sâu và cả đàn sâu. Vốn đã cô đơn Trương Tấn Sang lại càng bị ghét bỏ và bị cô lập. Huyền thọai phe Trương Tấn Sang chống phe Nguyễn Tấn Dũng xem ra chỉ là trò “sâu cắn sâu” trong ván cờ của phe diễn tiến hòa bình.
Còn Nguyễn Phú Trọng chỉ là một khoa bảng thuộc và trả bài đã học. Những bài ông đọc là những bài về tư tưởng cộng sản hầu như đã được nhân lọai đào thải. Chả thế bà Tổng Thống Ba Tây Vana Dilma Rousseff đã đóng cửa để khỏi phải nghe ông trả bài. Cái chức Tổng bí thư cuối cùng của đảng Cộng sản Việt Nam có được là nhờ khuôn mặt sợ Tàu nhất trong cái Bộ Chính Trị vừa hèn với giặc vừa ác với dân.
Nguyễn Tấn Dũng nắm mọi thực quyền: bộ chính trị, trung ương, nhà nước, quân đội, công an, quốc hội, đòan thể và cả báo chí. Nhưng chính vì sự ôm đồm này Nguyễn Tấn Dũng đang lâm vào cảnh các bè cánh đánh nhau tranh ăn. Việc Nguyễn Tấn Dũng đánh lá bài “yêu nước”, lá bài “theo Mỹ cứu đảng” chẳng qua cũng chỉ vì trữ lượng dầu thô trên thềm lục địa Việt Nam đang bị Trung cộng phong tỏa. Giới hạn khai thác dầu thô là giới hạn khả năng ăn cắp tài nguyên quốc gia của Tập Đòan Nguyễn Tấn Dũng.
Dân chúng và đa số các đảng viên càng ngày càng nhận rõ bộ mặt thật của Nguyễn Tấn Dũng và Tập Đòan Cộng Sản. Diễn tiến hòa bình, tự diễn tiến, tự chuyển hóa là quá trình thức tỉnh quay về với dân tộc. Quá trình này đã và đang xảy ra bên trong và bên trên đảng Cộng sản.
Thay vì nhìn nhận sự thật để quay về với dân tộc tầng lớp cầm quyền cộng sản lại chỉ hô hào: “…đẩy mạnh xây dựng, chỉnh đốn Đảng, phải tăng cường đấu tranh chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, phai nhạt lý tưởng CNXH, thực dụng, cá nhân ích kỷ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc…; chặn đứng nguy cơ thoái hóa về chính trị, tư tưởng.” Nhưng càng đẩy mạnh đấu tranh nội bộ thì bộ mặt thật của chế độ cộng sản càng phơi bày.
Bộ mặt thật của hệ thống cai trị tại Việt Nam chẳng khác gì hệ thống cống rãnh tại Sài Gòn và Hà Nội sau những cơn mưa lớn rác rưới trôi lềnh bềnh. Tiền thuế của dân, tài nguyên quốc gia, nợ quốc tế chạy vào túi của bè lũ cầm quyền. Chúng càng tham lam, tội bán nước gia tăng, thì bất mãn càng tăng thêm và ngày bọn chúng đền tội càng gần hơn.  
Đảng Chính Trị Tổ Chức Đấu Tranh Chính Trị
Về phía dân chủ, càng ngày càng nhiều đảng chính trị, tổ chức chính trị và tổ chức đấu tranh chính trị công khai xuất hiện. Như Đức Tăng Thống đã giải thích : “Chính là chính đáng, trị là sửa sang. Ai làm chính trị phải sửa sang đất nước đó cho đàng hoàng, đẹp đẽ, tự do, hạnh phúc. Thật sự nếu làm chính trị đi nữa, thì nó là nền chính trị đạo đức, có gì đáng ngại, có gì phải lo.” Nếu các thành viên nhận thức được chính trị chính là mục tiêu tối hậu, còn tổ chức chỉ là phương tiện đeo đuổi quốc sách, nhằm tranh đấu thực hiện các mục tiêu chính trị, xây dựng một nước Việt Nam tự do dân chủ và giầu mạnh, trong thời điểm hiện nay càng nhiều tổ chức, càng nhiều gia nhập công cuộc đấu tranh chung và càng sớm mang lại tự do cho Việt Nam.
Mỗi tổ chức tập hợp những người có cùng một xu hướng chính trị. Mỗi tổ chức chính trị lại đề ra có những phương cách đấu tranh và tự nhận các công tác đấu tranh thích hợp với tổ chức của mình. Trong sinh họat chính trị chuyện cạnh tranh giữa các tổ chức hay giữa các thành viên trong một tổ chức là chuyện hết sức bình thường và tự nhiên. Bài đã khá dài người viết sẽ trở lại đề tài này trong một dịp khác.  
Tôi Làm Chính Trị ?
Đúng 30 năm về trước, ngày 4-7-1982 sau 11 ngày lênh đênh trên biển tàu chúng tôi tìm được tự do. Cái giá của tự do chúng tôi được hưởng là sự hy sinh của nửa triệu đồng bào, trong đó có gia đình chúng tôi. Thiếu quan tâm bảo vệ cộng đồng và đấu tranh cho đồng bào quốc nội là tự phản bội chính mình.
Gần đây ông Lê Thăng Long có đưa ra giải pháp Con Đường Việt Nam tạo nhiều tranh luận về tương lai Việt Nam. Nhà văn Phạm thị Hòai có bài viết “Chọn Đường” để trao đổi với ông Long về giải pháp nói trên. Theo tôi chúng ta có thể chọn bạn đồng hành, chọn tổ chức, chọn chiến hữu, chọn đồng chí, nhưng chúng ta không thể chọn con đường Việt Nam. Vì con đường phải tới là con đường tự do dân chủ cho Việt Nam.
Ba mươi năm quá nửa đời người, câu hỏi luôn có trong đầu tôi: “Làm chính trị là làm cái gì ?” Câu hỏi này cũng là câu hỏi của nhiều người tôi được gặp, được trao đổi, của nhiều bạn đọc tôi được biết. Bài viết này hy vọng giúp bạn đọc hiểu rõ thêm sự khác nhau giữa nghĩa vụ và bổn phận công dân, chính trị nội bộ, chính trị chính đảng và tham chính. Có nắm được sự khác biệt chúng ta mới có thể vượt qua những khó khăn trên con đường phải tới.
Tôi sinh họat cộng đồng ngay khi bước chân đến Úc, đã là chủ tịch Cộng đồng Canberra và là phó chủ tịch Cộng đồng tại Úc châu trong những năm 1990. Sinh họat cộng đồng mang nhiều tính cách đấu tranh chính trị bảo vệ cộng đồng. Nhưng nếu chúng ta xem “chính là chính đáng và trị là sửa sang” như lời Đức Tăng Thống kêu gọi thì sinh họat cộng đồng cũng là sinh họat chính trị.
Trong sinh họat đa nguyên, đa dạng, đa tổ chức tôi học hỏi rất nhiều về chính trị nội bộ. Tìm hiểu, tin tưởng, tôn trọng và chính tâm là những yếu tố căn bản rút ra được từ sinh họat cộng đồng và sinh họat chính trị. Thiếu chính tâm mọi sinh họat chỉ là bề ngòai, hình thức và giai đọan.
Có người nghe nói và đặt câu hỏi “Có phải tôi là đảng viên đảng Việt Tân ?” Điều này hòan tòan sai, tôi chưa bao giờ gia nhập bất cứ đảng chính trị nào kể cả đảng Việt Tân.
Câu hỏi có phần có lý của nó vì Cộng đồng Người Việt Tự Do Úc Châu là một Cộng đồng chống cộng có thực lực. Thế nên từ căn bản tìm hiểu, tin tưởng, tôn trọng và chính tâm, cho công cuộc đấu tranh chính trị người lãnh đạo cộng đồng thường làm việc gắn bó với tất cả các tổ chức chính trị, kể cả đảng Việt Tân.
Tôi gia nhập Khối 8406 ngay khi tổ chức này được thành lập và từ đó đến nay vẫn chỉ sinh họat với Khối 8406. Như trong các bài viết trước đây Khối 8406 không phải là một tổ chức chính trị, một đảng chính trị, Khối chỉ là một tổ chức đấu tranh chính trị với một mục tiêu duy nhất là giải thể chế độ cộng sản mang tự do dân chủ đến cho Việt Nam. Theo tôi nhận xét đa số thành viên gia nhập Khối 8406 thường suy nghĩ đang làm nghĩa vụ làm bổn phận người dân đúng như lời Đức Tăng Thống kêu gọi. Tôi đã có dịp chia sẻ cùng bạn đọc qua hai bài “Khối 8406 Không Phải Một Tổ Chức Chính Trị” và “Khối 8406 Làm Bổn Phận Người Dân”.
Khi đã hiểu được chính trị là gì chúng ta sẽ không sợ chính trị mà còn trân quý nó vì chỉ có dấn thân chính trị mới có thể mang lại một đất nước Việt Nam đàng hoàng, đẹp đẽ, tự do, dân chủ và hạnh phúc. Lẽ đương nhiên mỗi người trong chúng ta có quyền chọn lựa mức độ dấn thân hoặc chỉ làm nghĩa vụ và bổn phận công dân, tham gia chính đảng chính trị hay tham chính trong một chính phủ tự do.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
5-7-2012
Bài viết khác có liên quan:
Nguyễn Quang Duy, 3-2012, Đức Hùynh Phú Sổ Chủ Trương Tòan Dân Chánh Trị.
Nguyễn Quang Duy, 4-2012, Khối 8406 Không Phải Một Tổ Chức Chính Trị.
Nguyễn Quang Duy, 5-2012, Khối 8406 Làm Bổn Phận Người Dân.

NHỮNG MẢNH ĐỜI ĐÁNG THƯƠNG: Nhìn Tấm Hình Muốn Khóc

Xót xa hình ảnh cả gia đình sống mòn trên nương rẫy


Cả gia đình 6 người sống lay lắt chỉ với vài ngàn đồng một tháng.
Câu chuyện ấy tưởng rằng chỉ có trong tiểu thuyết vậy mà nó lại là chuyện thường ngày của gia đình cậu bé nghèo ở xã Đắk Ui, huyện Đắk Hà, tỉnh Kon Tum. Cậu bé mới 7 tuổi đã phải sống mòn với kiếp đời thực vật chỉ vì thiếu canxi, thiếu ăn, thiếu thuốc.
Người bố nhìn khỏe mạnh, bảnh bao nhưng lại bị ngớ ngẩn nên không thể tự lao động kiếm sống. Tất cả gánh nặng gia đình đè lên vai người mẹ nghèo với 4 đứa con nheo nhóc. Tài sản của gia đình chỉ vẻn vẹn có một túp lều tranh, vài ba bộ quần áo rách, bẩn và một ít chăn màn đã cũ.
Những ngày không có người thuê làm, cả nhà lại đắng miệng ăn rau sắn luộc thay cơm. Nồi canh lõng bõng nước cho 6 người ăn ấy cũng thật khó nuốt vì thiếu đi gia vị. Những đứa trẻ mới lên 2, lên 3 làm sao có thể lớn hơn, khỏe mạnh hơn khi có bữa ăn như thế. Người mẹ tảo tần nuôi chồng và 4 đứa con thơ làm sao đủ sức làm thuê, làm mướn, làm sao đủ sữa nuôi con.
Cuộc sống của cả gia đình còn quá nhiều chông gai phía trước. Những đôi mắt thơ ngây của những đứa trẻ nơi đây đều đã đỏ hoe vì bụng đói, vì bệnh tật hành hạ. Vậy mà, bố mẹ các em vẫn chưa thể tìm ra cách thoát khỏi cảnh nghèo.


Xót xa hình ảnh cả gia đình sống mòn trên nương rẫy
Cậu bé lớn đã 7 tuổi nhưng suốt ngày chỉ nằm một chỗ, mút tay như đứa trẻ
Xót xa hình ảnh cả gia đình sống mòn trên nương rẫy
Ngôi nhà đã tồn tại hơn chục năm nay nhưng nó chỉ được dựng nên bằng những phên nứa lá đã cũ
Xót xa hình ảnh cả gia đình sống mòn trên nương rẫy
và được chắp vá thêm bằng các bao tải để che chắn bớt nắng mưa
Xót xa hình ảnh cả gia đình sống mòn trên nương rẫy
Người mẹ nghèo đang cố kìm nén những nỗi đau, những xót xa, tủi cực
Xót xa hình ảnh cả gia đình sống mòn trên nương rẫy
Người bố nhìn khỏe mạnh, bảnh bao nhưng lại bị ngớ ngẩn chẳng làm được việc gì
Xót xa hình ảnh cả gia đình sống mòn trên nương rẫy
Tài sản trong nhà em chỉ có vài manh quần áo mỏng
Xót xa hình ảnh cả gia đình sống mòn trên nương rẫy
Hầu hết, quần áo các em mặc hàng ngày đều đã cũ rách
Xót xa hình ảnh cả gia đình sống mòn trên nương rẫy
Nó cũ rách như chính ngôi nhà của các em
Xót xa hình ảnh cả gia đình sống mòn trên nương rẫy
Ngôi nhà của 2 vợ chồng và 4 đứa con đang sống mòn trên nương rẫy


http://chaobuoisang.net/xot-xa-hinh-anh-ca-gia-dinh-song-mon-tren-nuong-ray-1211368.htm

Bài Xem Nhiều