We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 31 July 2012

Tuyên Truyền Đen Và Xám


 
Ảnh minh hoạ
Tuyên truyền trên  hình thức có đen, trắng, xám và qua nội dung có dân vận, địch vận.

CSVN dù thừa tiền, thừa người nhưng chưa hay không ra một tờ báo hay một đài phát thanh, phát hình, cơ quan đặt tại Mỹ để tuyên truyền trắng. CSVN biết với quá đầy đủ thông tin, nghị luận của truyền thông đại chúng hải ngoại rất tự do và  thừa mứa nữa là khác, thì tuyên truyền trắng qua “báo đài” chính thống của CSVN sẽ không ai thèm xem, nghe mà sẽ bị phản ứng khó lường như biểu tình, đốt cơ quan “báo đài” của họ nữa. Đó là chưa nói những trở ngại pháp luật với luật pháp nước sở tại.

Trong khi đó tuyên truyền đen và xám qua việc tung tin qua hình thức rỉ tai, lồng tin bằng nhiều cách trong đó có cách “mua chuộc” bằng nhiều hình thức dưới nhiều dạng mượn tay người khác (tá tha nhân chi thủ), lấy củi đậu nấu đậu, ít tốn mà hiệu ứng hơn. Mập mờ lằn ranh ta-địch vừa đỡ tốn kém, vừa đỡ mang tiếng mà tác dụng nhiều khi cao hơn truyên truyền trắng.

Không phải mới đây CS Hà nội sử dụng tuyên truyền đen và xám trong cộng đồng người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại. Mà đã lâu rồi, CS Hà nội có cả một chiến dịch gọi là chiến dịch “Thông Tin Đối Ngoại”. Chiến dịch đó của CS Hà nội nặng về tuyên truyền đen và xám vì tuyên truyền trắng  chẳng những vô hiệu năng mà còn bị phản tác dụng ở hải ngoại nữa.

Từ năm 2009, CS Hà nội đã mở hội nghị toàn quốc trong nước để  đúc kết và “tăng cường” đẩy mạnh chiến dịch gọi là “Thông Tin Đối Ngoại”(TTĐN). Tin Việt Báo, dựa vào  báo chí trong nước và trang web của CS Hà nội đọc được trên Internet, một hội nghị trung ương vừa kết thúc. Hội nghị do Ban Tuyên giáo Trung ương của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng tổ chức và chính đích thân Phó Thủ Tướng kiêm Bộ Trưởng Phạm Gia Khiêm, người đứng đầu ngành ngoại giao của Nhà Nước, lúc bấy giờ  đích thân đến tham dự và đọc báo cáo chánh trị. Tổ chức trong 2 ngày 20 và 21 tháng Ba, năm 2009, tại thành phố Hải Phòng. Hội nghị làm rất “bài bản” có ưu khuyết điểm, có đúc kết và chỉ thị thi hành.

Về hình thức đó rõ là  một chiến dịch như chiến dịch hành quân dài hạn có phần quan niệm hành quân, phối hợp lực lượng cơ hữu và bạn để “hợp đồng tác chiến”, có hệ thống chỉ huy, truyền tin và tiếp vận.

Về nội dung đây là chiến dịch chiến tranh tâm lý, chiến tranh chánh trị, chiến tranh lũng đoạn tinh thần địch. Đảng Nhà Nước CS Hà nội từ năm 2009 đã nhận định tình hình như sau. Trích lời Phó Thủ Trướng Phạm gia Khiêm trên trang nhà của CS Hà nội: “Chúng ta chưa có những đề án tuyên truyền TTĐN bài bản, nội dung và hình thức tuyên truyền TTĐN trong thời gian qua cũng còn đơn giản, cứng nhắc, chưa có sự phối hợp hiệu quả giữa các cơ quan nhà nước và với các cơ quan báo chí về việc cung cấp thông tin.”

Và từ đó đi đến tăng cường quan niệm hành quân: Tập trung vào các “mặt văn hóa, du lịch  hay đầu tư, kinh doanh.” Cách đánh còn dặn kỹ, “chú trọng đến ngôn ngữ tuyên truyền, phương tiện tuyên truyền, chất lượng thông tin. Còn  đối tượng, mục tiêu tấn công thì “ở trên” ghi rõ ràng, cụ thể: “các nhà lãnh đạo, các nhà đầu tư nước ngoài, các tổ chức nhân dân, người Việt Nam ở nước ngoài.”

Phân tích cho thấy đây là một chiến dịch thông tin đối ngoại. Xét theo tự nguyên học (etymology) chiến dịch có nghĩa là cuộc chiến đấu lâu dài hơn cuộc hành quân, liên quan nhiều mặt trận chớ không phải một. Thông tin khác với tin tức mà nhiều người hay lẫn lộn vì cách “dùng từ” của CS hay mập mờ để đánh lận con đen hầu dụng danh đạt quả. Thông tin là information tức tin do một cơ quan hay một nguồn tin đưa một chiều, như tin báo của người tình báo, của cơ quan tuyên truyền. Nó khác với tin tức là news là tin được phối kiểm, thường là do truyền thông độc lập gọi là source làm và đưa ra. Trên truyền thông đại chúng đã có chữ tin tức, news chính xác hơn chữ thông tin, information.

Đây là một hội nghị rút ưu khuyết điểm và đề ra công tác sắp tới. Tức là, từ 2009 CS đã làm trước rồi, chớ không phải công tác mới. CS đã tuyên truyền quốc ngoại từ lâu rồi. Truyền hình VT4 chi nhánh của trung ương ở Hà nội đã được chuyển tải ra hải ngoại khá lâu rồi. Băng, đĩa CD, DVD, sách báo trong nước đem ra hải ngoại bán rẻ như bèo. Thực ra, lên mạng internet thì truyền hình trực tuyến không còn rào cản trong và ngoaì nước. Duy chỉ người trong nước là còn bị tường lửa, ngăn chận.

Thậm chí, nhứt là gần đây phong trào TV Digital nở rộ, phát 24/7, không biết vô tình hay cố ý có đài truyền hình copy, gần như sao y bản chánh  bản tin, ca nhạc kịch, thể thao của truyền hình trong nước... Vô tình hay cố ý quảng cáo, tuyên truyền không công dùm cho truyền hình trong nước. Đó là chưa xét đến mặt đấu tranh chánh trị.

Nỗ lực  của CS Hà nội “tăng cường” và kiện toàn chiến dịch thông tin đối ngoại này vừa là một tâm lý chiến vừa là một chiến tranh chánh trị. Mà tâm lý chiến và đấu tranh chánh trị lúc nào cũng có hai phần, là, dân vận và địch vận;  và ba hình thức, đen, trắng, xám.

Hai mặt giáp công vào đối tượng duy nhứt là cộng đồng người Việt hải ngoại. Dân vận là vận động, tuyên truyền chiêu dụ “quần chúng nhân dân” người Việt hải ngoại, bằng hình ảnh tô lục chuốc hồng cho chế độ chánh trị, kinh tế của CS Hà nội, khai thác tình tự quê hương, thu hút chất xám, chất xanh về cho chế độ.

Địch vận là lũng đoạn, khuynh loát, tạo xì căn đan bôi bẩn những nhà đấu tranh, tập thể người Việt cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN, để chia rẽ cộng đồng, đoàn thể trong nội bộ cũng như đối với tổ chức bạn.

Trắng CS làm không ai thèm xem, đọc. Đen là tung tin mà giấu mặt. Xám là lấy tên người này, người nọ hay lấy ý kiến bài viết của những tay sai CS để loan tải, và biện minh chủ trương thông tin nghị luận hai ba chiều và không chịu trách nhiệm. Điều này trái luật pháp và đạo lý truyền thông, vì nhiệm vụ của truyền thông là loan tin trung thực, phối kiểm nguồn tin, sự kiện trước khi đăng, và cơ quan truyên thông phải chịu trách nhiệm, tối thiểu là trách nhiệm tinh thần trước công luận.

Công năng và thẩm quyền phản ứng của quần chúng có và có rất nhiều. Đất nước ông bà VN nói “khôn cũng chết, dại cũng chết, biết mới sống”. Cái gì chớ nói vụ biết CS, thì người Việt hải ngoại đa số là dân quân cán chánh VNCH tỵ nạn CS có rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm học hỏi từ máu, nước mắt, mồ hôi, tù đày, tán gia bại sản, thất quốc sa bang của đời mình, con cháu mình mà.

 Nói chung, truyền thông tiếng Việt hải ngoại của người Việt hải ngoại suốt mấy chục năm qua, đại đa số  đã đưa tin tức, nghị luận khá đầy đủ  và trung thực về tình hình VNCS, khiến đại đa số đều biết bộ mặt thật rất xấu xí của CS Hà nội. Rất ít con dê lạc đàn... Kẻ nào treo đầu dê bán thịt chó đều bị vạch mặt chỉ tên và tẩy chay, sớm hay muộn thôi.

CS Hà nội  thất bại dù  đã mở hết chiến dịch này đến chiến dịch khác, đã ra hết quyết nghị này đến pháp lịnh khác và tốn tiền tỷ Đô la để dân vận và địch vận ở hải ngoại nhưng thất bại. Kể cả con đường văn nghệ đưa ca nhạc qua để tuyên truyền nhưng cũng thất bại.

Nay CS Hà nội đi dường vòng, tráo bài ba lá. CS Hà nội lợi dụng sự nở rộ của truyền hình digital chuyễn tải rất rẻ. Các đài  phải chia nhau một số quảng cáo chánh yếu là của khách hàng thương mại Việt nên thu hoạch rất yếu. Báo giấy cũng bị hoạ lây. Do vậy phải hạn chế chi phí. It nhân viên làm chương trình nên thường phải vay mượn truyền hình trong nước để đỡ chi phí, đỡ tốn kém tiển bản quyền. Phát 24 giờ 1 ngày, 7 ngày 1 tuần nên chương trình rất nặng mà ít người, ít tiền nên có khi phải copy, paste chương truyền hình của CS trong nước. Do dó vô tinh hay cố ý dễ làm công tác tuyên truyền không công cho CS Hà nội.

Nhưng không ai có quyền hơn khán thính giả. Có nhiều cách để cá nhân và tập thể để phản ứng. Dễ nhứt, cái gì không ưa thì tắt. Kế đến là nhắc nhở, chống đối, bằng nhiều cách. Kể cả quyền phản đối ôn hoà của quần chúng. Trừ những đài có điều kiện ngầm với “bên trong”, cơ quan truyền thông chân chính nào cũng lắng nghe ý kiến của khán thính giả nói riêng và của cộng đồng nói chung.
 

Về VN " Sống Hay Chơi" Có Ngày Bỏ Mạng (2)

Các quán ăn ở Saigon, Hà Nội đang rộ lên những tin tức về các loại bún tươi trộn hóa chất độc hại. Thường thì các loại bùn này dùng cho các món quen thuộc như bún chả, bún riêu, bún mộc nhưng giờ đây các món ăn đó đang bị dân chúng nhìn ngó với con mắt lo sợ. Một phụ nữ ở Tam Trinh, Hà Nội kể rằng chị ăn sáng bún bò trên đường Láng từ lúc 7 giờ nhưng đến 11 giờ bụng chị vẫn cảm giác no trướng khó chịu mặc dù cơ thể mệt vì thiếu năng lượng. Cảm giác này không phải do bát bún ăn sáng nhiều chất mà qua tìm hiểu đó chính là do bún có sử dụng hóa chất. Theo tiến sĩ Nguyễn Duy Thịnh, Viện Công nghệ Sinh học & Thực phẩm, Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, thì ngày xưa người dân ăn bún dễ tiêu vì gạo được ngâm xay thành bột. Còn ngày nay quy trình làm bún khó kiểm soát hơn bởi người làm ngâm ít gạo, pha thêm bột cho dai, thêm chất bảo quản như formal hay hàn the.

Chính các chất này khiến người ăn bị no giả tạo, khó tiêu. Formal là thuốc ướp xác, là chất chống tiêu diệt vi sinh vật giúp bún không bị chua khi bảo quản, còn hàn the là chất vừa chống vi sinh vật vừa làm bún dai. Đôi khi người dùng cho cả hai chất này vào bún cùng lúc, ông Nguyễn Duy Thịnh giải thích như vậy. Với mức độ sử dụng quá mức cho phép, người tiêu dùng ăn vào sẽ có hiện tượng no giả tạo. Về lâu dài, chất này có thể làm cơ thể có nguy cơ ung thư. Theo các chuyên gia, bún có hóa chất khó phát hiện bằng mắt thường nhưng bằng cảm giác khi ăn và bảo quản. Bún ngon sẽ có sợi mềm, để từ sáng đến chiều sẽ có mùi chua. Muốn bảo quản phải nhúng qua nước sôi, để nguội, cho vào hộp kín cất vào ngăn mát tủ lạnh. Trong khi đó bún có hóa chất sẽ có dấu hiệu cứng đanh, không bị chua dù để cả ngày.

Ở Việt Nam, bún, phở là những món ăn rất dễ tìm thấy trên đường phố, hơn nữa còn được gọi là những món ăn thuần tuý Việt nam. Tuy nhiên tình trạng sợi bún, sợi phở bị trộn nhiều hóa chất độc hại để dễ bán, dễ ngon tạm thời đang là một vấn nạn làm người dân lo sợ và thậm chí xa lánh các thương hiệu ẩm thực truyền thống của người Việt lâu nay. Trước đây khi không yên tâm với các loại thức ăn trên đường phố, dân chúng hay mua đồ về nhà nấu ăn cho an toàn, nhưng giờ thì ngay cả các vật liệu chưa chế biến cũng trở thành độc hại thì làm sao mà dám mạnh dạn để ăn đây, một người dân ở Saigon nói với thông tín viên SBTN như vậy. Thậm chí có nhiều công ty tổ chức khách du lịch cũng căn dặn nhân viên nên tránh các quán ăn không thể kiểm soát được chất lượng vì sợ gây hại cho khách và ảnh hưởng đến uy tín của họ. Một người thì nói dù cố tránh nhưng cũng rất may rủi vì hoàn toàn không kiểm soát hết được mọi chuyện, nói chung xã hội Việt Nam bây giờ loạn và đáng sợ quá đi, một tour guide ở Saigon tâm sự như trên.
SBTN

Bạc Liêu: Bà Đặng Thị Kim Liêng Tự Thiêu Noi Gương Tinh Thần Tây Tạng

Chết Vinh Quang Còn Hơn Sống Nhục Dưới Chế Độ VGCS Buôn Dân Bán Nước

Những trò khủng bố- chèn áp - bức bách về tinh thần cúa VGCS dành cho những nhà đấu tranh Dân Chủ và thân nhân của họ ra sao? Bởi từ nhiều năm nay biết bao bài viết- bài tường thuật về những trò bỉ ổi- man rợ mà VGCS áp dụng cho những người dấu tranh và cả gia đình cùng những người thân của họ đã được đăng tải- Nhưng thật sự nếu chúng ta không phải là người trong cuộc thì khó lòng hình dung ra sự thật TÀN KHỐC bên trong như thế nào .

----

Cảm động trước hình ảnh Mẹ chị Tạ Phong Tần

Mẹ chị Tạ Phong Tần tự thiêu tại khu hành chánh ở Bạc Liêu

Dân Làm Báo - Tin và hình cập nhật lúc 03:30 sáng, 31/07/2012:

Sau khi đã đưa xác bà Đặng Thị Kim Liêng về nhà xác bệnh viện tỉnh Bạc Liêu, hai người con của nạn nhân bị chính quyền địa phương ép buộc phải ở lại. Phía CA, chính quyền yêu cầu hai người con bà Liêng là chị Tạ Khởi Phụng và anh Tạ Hòa Phú phải ký cam kết "không khiếu nại" thì mới cho gia đình mang xác nạn nhân về.
Hai người con của nạn nhân vì thương mẹ nên buộc phải ký giấy cam kết. Khoảng 21 giờ tối ngày 30/07, thi hài nạn nhân Đặng Thị Kim Liêng đã được đưa về nhà cử hành tang lễ.

Khi vừa về đến nhà, đại diện chính quyền địa phương cũng có mặt rất nhanh. Quanh nhà công an đứng đầy đầu ngõ. Luôn có mặt 3 người phụ nữ lạ mặt theo sát những người thân của gia đình nạn nhân để theo dõi và nghe ngóng.

Vì hoàn cảnh gia đình chị Tạ Phong Tần đang rất khó khăn, những người thân và bạn bè của chị Tần đã nhanh chóng có mặt để cùng gia đình hỗ trợ lo tang lễ cho bà Đặng Thị Kim Liêng.

Dự kiến, ngày 15 âm lịch sắp tới, tức ngày 02/08/2012, gia đình sẽ tổ chức đưa nạn nhân đi an táng.

Hình ảnh cập nhật bởi CTV Danlambao:












                                                                   
VĨNH BIỆT

Vĩnh biệt đảng Cộng sản ,
Ta vĩnh biệt ngươi .
Đảng tội đồ dân tộc ,
Mi cần phải ra đi .
Vĩnh biệt đảng Cộng sản ,
Hãy về với Lê Nin
Với Bác Mao ” Vĩ đại “
Mà khóc than tội tình .
Vĩnh biệt đảng Cộng sản ,
Ác đảng của toàn dân .
Mi gieo bao núi hận ,
Máu lệ chảy thành sông .
Vĩnh biệt đảng Cộng sản ,
Thế giới vĩnh biệt ngươi .
Nhân lọai đang mở hội ,
Tự Do đang đón mời .
Vĩnh biệt đảng Cộng sản ,
Tổ phụ ngươi còn gì ?
Đám tham quan ô lại ,
Mi một lũ bất tri .
Đây non sông nước Việt ,
Còn mãi mãi lừng uy .
Thái Thú kia vĩnh biệt ,
Dân tộc hết chia ly .
Ta về lại quê hương ,
Làm viên gạch lót đường,
Cùng tòan dân đứng dậy,
Ác đảng phải cút đi !


------
  
Biểu ngữ quen thuộc trên tay những người
biểu tình cho tự do của Tây Tạng, với hình ảnh
một nhà sư tự thiêu (Ảnh: ItaliaTibet.org)
Một phụ nữ trương tấm khăn tang màu trắng trước cảnh tự thiêu của ni cô Palden Choetso trên đường phố Tây Tạng, 3 tháng 11, 2011
  
 Anh Jamphel Yeshi, 27 tuổi, một người Tây Tạng ở Ấn Độ tự thiêu và chạy trên đường phố New Delhi như ngọn đuốc sống vào ngày 26 tháng 3

---
  Công Dân Hạng Nhất: Công An

Một trong những quyền con người được cả nhân loại đề cao là quyền bình đẳng của công dân trước pháp luật. Đó là thước đo phẩm giá con người trong xã hội, bao quát toàn bộ các quyền bình đẳng khác của con người trong các lĩnh vực như chính trị, văn hóa, kinh tế, dân sự. Quyền bình đẳng của mọi công dân trước pháp luật cũng có thể coi như cội nguồn của dân chủ mà nhìn vào đó người ta có thể đánh giá một thể chế có tự do dân chủ hay không.

Quyền bình đẳng trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập năm 1776 của Hoa Kỳ (1) cũng là điều đầu tiên được ông Hồ Chí Minh nhắc đến trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập của nước Việt Nam Dân Chủ Công Hoà, đọc ngày 2/9/45 ở Hà Nội. Thế nhưng, xã hội Việt Nam hiện nay, tình trạng bất bình đẳng trong cách đối xử của nhà cầm quyền đối với công dân đã trở nên trầm trọng đến nỗi người ta có thể phân ra nhiều loại công dân khác nhau: công dân hạng nhất, hạng hai, hạng ba,... và hạng bét, một loại người mất hẳn quyền công dân từ khi sinh ra đời.


Vậy những ai là “công dân hạng bét” và ai là “công dân hạng nhất?”


Dễ lắm. Chỉ cần nhìn vào cách xét xử của các tòa án Việt Nam đối với từng loại người, đặc biệt so sánh các bản án là đã có thể thấy được sự “phân cấp công dân” này.

Ngày 17/7/12 vừa qua, Tòa án Nhân dân tỉnh Bắc Giang trong phiên sơ thẩm đã tuyên xử ba ông Nguyễn Kim Nhàn, Đinh Văn Nhượng và Đỗ Văn Hoa tổng cộng 13 năm 6 tháng tù, trong đó người nặng nhất là ông Nhàn bị 5 năm 6 tháng tù và 5 năm quản chế. Những người này bị khép tội “tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa” theo điều 88 của Bộ luật hình sự. Đây là loại công dân chỉ mới dùng lời nói và chỉ nói lên sự thật về tình trạng xã hội hiện nay cũng như những oan khuất của chính họ và các nông dân mất đất là đã bị dập như thế.


Trong vụ án được dư luận trong nước và thế giới quan tâm nhiều nhất, ngày 2/8/2011, Tòa phúc thẩm tại Hà Nội đã giữ nguyên bản án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế đối với ông Cù Huy Hà Vũ cũng với tội danh tuyên truyền chống nhà nước theo điều 88 Bộ luật hình sự. Ông bị đưa ra xét xử chỉ vì viết bài ngăn cản nhà nước đừng làm những dự án quá tai hại cho đất nước, như dự án khai thác bauxite tại vùng Tây Nguyên mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao cho Trung Quốc khai thác. Nghĩa là ông thuộc loại công dân chỉ mới dùng chữ viết và chỉ viết để khuyên can là đã bị dập như thế.


Đầu năm 2010 vụ án "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" cũng là một vụ án chính trị gây chấn động dư luận từ tháng 6/2009 được đem ra xét xử ngày 20/1/2010. Luật sư Lê Công Định và Trung tá Trần Anh Kim bị tuyên án 5 năm tù, ông Lê Thăng Long 3 năm 6 tháng và ông Nguyễn Tiến Trung 7 năm. Riêng ông Trần Huỳnh Duy Thức bị kết án 16 năm tù giam. Trước khi bị bắt, ông Trần Huỳnh Duy Thức là một blogger nổi tiếng với các bút danh: Trần Đông Chấn, Change We Need... Những bài viết trên blog của ông đều thu hút rất đông người đọc, trong đó có nhiều bài phân tích về các vấn đề kinh tế, chính trị. Cả 5 ông này thuộc loại công dân chỉ mới dùng ý nghĩ và chỉ mới nghĩ đến một tương lai khác tươi sáng hơn cho dân tộc là đã bị dập như thế.


Các bản án dành cho người dân là như thế, còn các bản án dành cho công an thì sao?


Tại tỉnh Bắc Giang ngày 23/7/2010 thanh niên Nguyễn Văn Khương bị đưa về đồn công an huyện Tiên Yên, lý do không đội mũ bảo hiểm. Sau đó theo tin lọt ra ngoài, anh Khương bị cả đồn công an đang say thay phiên nhau đánh đến chết tại đồn. Vụ án gây phẫn nộ dư luận và hàng ngàn người dân đã tập trung biểu tình trước trụ sở công an để phản đối. Ngày 1/3/10 Tòa án nhân dân tỉnh Bắc Giang lôi ra MỘT con dê tế thần là thiếu úy công an Nguyễn Thế Nghiệp để phạt 7 năm tù. Đó là cái giá của một mạng người và thế là huề cả làng. Cả đồn công an lại tiếp tục “thi hành công vụ”.

Cũng tại tỉnh Bắc Giang, trong một vụ cưỡng chế đất ba tuần trước đó ông Nguyễn Văn Hùng 50 tuổi, ngụ tại xóm 2 thôn Quyết Tiến, xã Tiền Phong, huyện Yên Dũng, bị công an trong lực lượng cưỡng chế đánh trọng thương. Ông Hùng chết ngày 26/1/12 trong hoàn cảnh nghèo khó không tiền chạy chữa ở bệnh viện. Mọi sự chìm vào quên lãng vì cũng chẳng có ai trách nhiệm về cái chết thương tâm của một nông dân mất đất và thế là huề cả làng. Lực lượng công an lại kéo đi “duy trì trật tự” cho những vụ cưỡng chế nhà đất khác.


Vụ án tàn bạo nhất do công an gây ra ngay giữa thủ đô Hà Nội xảy ra ngày 28/2/2011 khi một nhóm công an, trong đó có trung tá Nguyễn Văn Ninh của công an phường Thịnh Liệt, Quận Hoàng Mai, bao vây dùng dùi cui đánh gãy cổ ông Trịnh Xuân Tùng với lời tố cáo sau đó rằng ông Tùng vi phạm luật giao thông. Khi có dấu hiệu vụ án này sắp bị nhấn chìm xuồng như bao vụ việc khác, gia đình nạn nhân mà đại diện là người con gái tên Trịnh Kim Tiến đã liên tục lên tiếng về cái chết oan khuất của cha mình. Sau gần một năm trời, tòa sơ thẩm ngày 13/1/12, không phạt ai khác ngoài Nguyễn Văn Ninh và bản án là 4 năm tù. Đó là tất cả trị giá sinh mạng của nạn nhân Trịnh Xuân Tùng. [Con số này lại càng đáng kinh ngạc khi so với bản án dành cho người dân xuất hiện trên báo Người Lao Động ngày 24/7, “Ném đá vào mặt công an viên, lãnh 18 năm tù”(2)]


Trước làn sóng phẫn nộ của công luận và gia đình nạn nhân, sau hai lần đình hoãn, ngày 17/7/12 tòa phúc thẩm tại Hà Nội không những chỉ tuyên y án 4 năm tù mà còn xác nhận việc công an đánh dân là đúng và bình thường. Tại phiên tòa này, công an Nguyễn Văn Ninh tuyên bố không chấp nhận bản án sơ thẩm và vẫn cho rằng “bản thân mình làm đúng, không có gì sai trái cả”. Công an Ninh còn nói khi có hành vi đánh vào gáy nạn nhân Trịnh Xuân Tùng là lúc đương sự “đang rất bình tĩnh để xử lý tình huống”. Sau đó, chánh án phiên tòa kết luận trung tá công an Nguyễn Văn Ninh “làm đúng”; xác nhận đánh dân “một cách bình tĩnh” như thế lại càng đúng; và bản án 4 năm chỉ để phạt tội “lỡ tay” đánh gẫy cổ nạn nhân và không cho nạn nhân đi nhà thương. Thế là huề cả làng.


Điều đáng nói là nếu đây không phải là gia đình kiên trì đeo đuổi công lý của mẹ con cô Trịnh Kim Tiến, thì giờ này trung tá công an Nguyễn Văn Ninh vẫn đang chỉ huy đám công an dưới quyền tiếp tục “làm đúng” đối với người dân trên đường phố Hà Nội. Khó ai biết còn bao nhiêu nạn nhân Trịnh Xuân Tùng khác ngay giữa lòng Hà Nội mà gia đình họ không dám lên tiếng.


Hơn thế nữa, các vụ chết dưới tay công an không chỉ giới hạn ở Hà Nội mà hầu như tỉnh thành nào cũng có và năm nào cũng có. Ngay cả trên báo lề phải cũng nhan nhản tin tức loại này:


Anh Nguyễn Công Nhựt, sinh năm 1981, chết tại trụ sở công an huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương, ngày 25/04/2011. Lý do: “chết do thắt cổ bằng dây sạc pin điện thoại”. Sau đổi lại thành “thắt cổ bằng dây cáp điện thoại bàn”.

Anh Nguyễn Quốc Bảo, sinh năm 1978, bị công an quận Hai Bà Trưng, Hà Nội tạm giữ. Ngày 22/01/2010 gia đình được báo tin “Chết do tự thương”, nghĩa là anh Bảo tự gây thương tích mà chết!


Anh Vũ Văn Hiền (40 tuổi) chết trong đồn công an huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên ngày 29/6/2010 do "tự lao đầu vào tường". Người giám sát việc mổ tử thi cho hay, nạn nhân bị đa chấn thương rất nặng: đỉnh đầu có hai vết tụ máu, vỡ xương hàm trái, thái dương trái bị rạn xương sọ, phổi tụ máu, “gãy 4 chiếc xương sườn, gẫy cẳng xương tay trái”.

....Và chỉ cần đánh vào Google với cụm từ “công an đánh chết người”, người ta sẽ được hơn 50 triệu kết quả!


Hầu như tất cả các vụ chết người trong đồn công an đều có chung một lý do duy nhất, đó là tù nhân tự tử. Nhưng kết quả giảo nghiệm tử thi cho thấy những nghịch lý trắng trợn. Như biên bản điều tra của công an ghi “nhảy lầu chết” nhưng nạn nhân lại bể đầu và gãy xương sườn. Hai bộ phận này không thể chạm đất cùng lúc; biên bản ghi “thắt cổ tự tử bằng cách cột giây vào song sắt cửa sổ” nhưng khung cửa sổ không cao bằng chiều cao của nạn nhân; biên bản ghi “tự tử bằng dây buộc giày” nhưng nạn nhân lại bị bể lá lách và gãy chân; biên bản còn ghi “chết do thắt cổ trong tư thế ngồi”; v.v... Nhưng dù là lý do gì đi nữa, các vụ kiện tụng công an chỉ đến cửa tòa, chứ chưa vào được đến trong tòa, là hết, huề cả làng để công an tiếp tục “điều tra các vụ tự tử khác”.

Rõ ràng tại Việt Nam, tầng lớp quan chức cao cấp của đảng và nhà nước là thành phần “ngoại hạng”. Họ đứng trên toàn bộ hệ thống và xử dụng bất kỳ tài sản nào của đất nước vào bất kỳ mục tiêu và ở bất kỳ thời điểm nào họ muốn, y như các vua chúa thời xưa. [Cũng có người tranh luận rằng số dân “nước lạ” đang sống tại các khu riêng biệt trên đất Việt cũng thuộc loại “ngoại hạng” này vì công an cũng rất sợ, không dám đụng đến họ.]


Nhưng ngay bên dưới thành phần ngoại hạng đó, khó ai còn có thể tranh cãi về vị trí “công dân hạng nhất” của công an ngày nay.


Bình thường trên thế giới, cảnh sát là những người chỉ có bổn phận thi hành pháp luật đang có. Nhưng tại Việt Nam, công an có luôn vai trò đẻ ra luật miệng ở bất kỳ lúc nào, từ bất kỳ cấp nào và có luôn trong tay mọi loại phương tiện, kể cả tòa án, để buộc các thành phần bên dưới phải vâng theo các lệnh miệng đó. Nói cách khác, công an được giao cho toàn quyền sinh sát, trấn lột, đánh đập, mắng nhiếc mọi loại dân chúng dưới họ, miễn là bảo vệ được và đầy đủ cho tầng lớp vua quan bên trên...

Còn công dân hạng nhì là ai? Đó là thành phần tay chân được công an thuê mướn dưới nhiều hình thức: từ thanh niên tình nguyện, “nhân dân tự phát”, đến những đầu gấu chính hiệu, những tay du thủ du thực, những tội phạm hợp tác với công an. Tuy ở mức thấp hơn, nhưng thành phần côn đồ này cũng được cho quyền đánh đập, mắng nhiếc và trả thù riêng đối với mọi loại dân chúng dưới họ, miễn là làm đúng và đủ theo các lệnh miệng của công an. Mọi khiếu nại về các hành vi côn đồ của thành phần này chỉ đến đồn công an là chấm dứt vì luôn phải chờ “công an mở cuộc điều tra”. Dưới sự bảo vệ đó, thành phần “công dân hạng nhì” đang xông vào nhiều trận chiến, từ vung gậy với dân oan, lên gối các ký giả, ném đồ dơ bẩn vào các nhà dân theo đơn đặt hàng, chạy theo đập kiếng xe các nhà dân chủ, dàn xếp các vụ xô xát để công an xông vào bắt một phía về tội “phá rối trật tự”, v.v... cho đến dàn hàng cùng công an để chận biểu tình. Thật là vô số công dụng.


Công dân hạng ba là thành phần đang hưởng lương bổng từ chế độ và được sai bảo đi làm việc trái với lương tâm bình thường của con người. Đó là những đại diện tổ dân phố, dân phòng, các đoàn thể thuộc Mặt Trận Tổ Quốc, những thành phần mang nhãn cựu chiến binh, cán bộ về hưu, v.v... Họ được sử dụng đi thuyết phục những người yêu nước đừng đi biểu tình chống Trung Quốc với điệp khúc “hãy để đảng và nhà nước lo”. Họ cũng lục tục theo lệnh kéo vào những cuộc đấu tố tại khu phố đối với những nhà dân chủ. Họ cũng là những “nhân dân” được điều động vào các buổi xử án chính trị “công khai” để ngồi cho đầy. Thân nhân và bạn bè của người bị xét xử không được vào vì lý do rất vô tư là “hết chỗ”. Một thí dụ điển hình gần đây là vụ các “thương binh hạng nặng” xông vào gây sự tại Viện Hán Nôm và không phê bình gì công việc của Viện, dù là Hán hay Nôm, mà chỉ nhất định đòi Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện phải đóng trang blog riêng của ông, không dính dáng gì đến Viện Hán Nôm. Loại công dân hạng ba này được cho quyền phỉ nhổ các nạn nhân lãnh tiền, miễn là theo đúng bài bản và trình tự do công an sắp xếp.


Và có lẽ còn nhiều hạng công dân sống dựa vào chế độ khác nữa.


Nhưng khá rõ ở tầng chót là đại khối nhân dân thứ thiệt còn lại. Đây là những công dân hạng bét, hay những người đã mất quyền công dân từ lúc chào đời dưới bóng chế độ. Đó cũng là những nạn nhân dự khuyết trong các cuộc đàn áp kết hợp của ba loại công dân cao nhất. Dù lúc nào cũng mang nhãn những người chủ của đất nước, các công dân hạng bét này có thể bị moi tiền, bị nạt nộ, bị bạt tai ngay giữa đường phố, bị lôi về đồn, và ngay cả bị bảo “tự tử”.

Lịch sử Việt Nam từng trải qua một giai đoạn tương tự, đó là dịch “kiêu binh” dưới thời Lê mạt. Thời ấy, vua Lê chỉ còn là hư vị, quyền bính rơi vào tay các Chúa Trịnh. Thoạt đầu, phủ Chúa chỉ dùng lính tuyển mộ từ vùng Thanh Hóa, Nghệ An làm lính riêng của mình và gọi đó là “ưu binh”. Sau khi thấy công trạng của mình đối với các Chúa Trịnh quá lớn, giới “ưu binh” dần dần trở thành “kiêu binh”, một loại công dân hạng nhất của Phủ Chúa chốn kinh kỳ. Kiêu binh bắt đầu ra “lệnh miệng” bất kể cả các luật lệ của Vua và Chúa, và đánh giết những ai không tuân các lệnh miệng đó. Có lúc họ đánh giết cả các quan lại triều đình và gia đình họ. Và vào giai đoạn chót, kiêu binh làm luôn việc chọn và đưa lên các Chúa mới.


Không chỉ lịch sử Việt Nam mà lịch sử cuả thế giới cũng đã chứng minh nhiều lần: Mọi đất nước sống dưới họa “kiêu binh” đều lụn bại trong yếu kém, và dễ trở thành mồi ngon cho ngoại bang xâm lấn.



(1) "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc". (Tuyên Ngôn Độc Lập năm 1776 của Hoa Kỳ)

(2) “Ném đá vào mặt công an viên, lãnh 18 năm tù”
 
Tác giả : Phạm Nhật Bình

Bài Xem Nhiều