We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 5 August 2012

Việt Gian: Món Nợ Đền Ơn Trung Quốc

 

Đồng tiền Việt Nam

Một lũ việt gian

Ngu ngơ trân tráo

Hết hình Hồ cáo

Đến hình thằng Mao

Thật nhục làm sao

Với Tiền nhân trước

Một lũ bán nước

Đã rõ mặt bay

Một lũ ăn mày

Hãy trả lời ngay

Sao lại thế này

Hay ông cố bay

LÀ THẰNG NÀY HẢ....???????

HD

NHỚ ƠN KẺ XÂM LƯỢC



Không nước nào trên thế giới có chuyện nhân dân một nước bị xâm lăng lại có lãnh đạo kêu gọi nhớ ơn kẻ xâm lược như ở Việt Nam vào thời Trung Cộng sắp dậy cho Việt Nam một bài học nữa.

Chuyện thứ nhất xẩy ra vào ngày 10-07-2012 tại “Đại hội đại biểu tòan quốc Hội hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc nhiệm kỳ V (2012-2017)”.

Tại đây, Nguyễn Thiện Nhân, Phó thủ tướng, Chủ tịch Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung nói rằng: “Tình hữu nghị truyền thống lâu đời giữa nhân dân hai nước Việt Nam và Trung Quốc là tài sản quý báu của nhân dân hai nước”.

Nhân còn khẳng định “hai nước đã xây dựng quan hệ hợp tác đối tác chiến lược toàn diện theo phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt”, và “mong muốn, trong nhiệm kỳ tới, Hội hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc sẽ quán triệt phương châm quan trọng này trong các hoạt động cụ thể của mình để góp phần củng cố và thúc đẩy mối quan hệ hữu nghị giữa nhân dân hai nước.”

Cái mà Việt Nam gọi là “16 chữ vàng” là do phía Trung Cộng “tự đặt ra” cho lãnh đạo Việt Nam “phải nói theo” sau khi hai bên nối lại bang giao năm 1990, theo đó thì Việt-Trung lúc nào cũng “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”, và luôn luôn coi nhau là “ láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.

Nhưng lời nói không mất tiền mua nên Trung Cộng đã không giữ lời như đã nói. Ngược lại, đám đệ tử của Đặng Tiểu Bình, lãnh đạo Trung Hoa đã xua quân đánh 6 Tỉnh cực bắc của Việt Nam ngày 117/02/1979 để gọi là “dậy cho Việt Nam một bài học” rồi rút quân ngày 18/03/1979, đã mau chóng thực hiện chủ trương bá quyền và bành trướng lãnh thổ lấn chiếm Việt Nam trên đất liền và ở Biển Đông.

Hành động nhượng đất ở biên giới cho Tầu của “triều đại” Tổng Bí thư đảng CSVN, Lê Khả Phiêu khóa đảng VIII, dù Việt Nam đã cải chính nhiều lần, bằng “Hiệp ước biên giới trên đất liền”, được hai bên ký ngày 30 tháng 12 năm 1999.

Bằng chứng cụ thể Việt Nam đã mất đất như thế nào thì nên đọc những lởi kể của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ của CSVN tại Bắc Kinh từ 1974 đến 1989 như sau :

“Đánh ta năm 1979 một mặt gạt bỏ sự hàm ơn của ta đối với những giúp đỡ trước đây của nhân dân Trung Quốc, mặt khác tự phơi bày ý đồ vụ lợi trong sự viện trợ cho ta. Khi không đạt được thì trở mặt…. Năm 1984, Trung Quốc huy động một Trung đoàn với hỏa lực mạnh liên tục tấn công bắn giết phân đội quân ta đóng giữ cao điểm 1.502 ở huyện Vị Xuyên, cuối cùng chiếm lấy cao điểm ấy làm điểm quan sát từ xa, nhòm vào nội địa ta. Ở biên giới phía Bắc nước ta từ trước đến nay, dân hai bên đã có những việc xâm canh, xâm cư, dân ta cũng có một số điểm xâm canh sang đất Trung Quốc, diện tích không đáng kể, dân Trung Quốc xâm canh, xâm cư sang nước ta tại rất nhiều điểm, tổng diện tích khá lớn. Trong đàm phán phân định biên giới, Trung Quốc luôn nêu lên “phân định theo hiện trạng”, tranh luận qua lại, Trung Quốc luôn nêu “nhân nhượng lẫn nhau vì đại cục(?), cuối cùng Trung Quốc vẫn ăn hơn thì mới chịu. Thác Bản Giốc vốn của ta nay họ chiếm đứt được một nửa. Xưa Nguyễn Trãi tiễn cha đến tận ải Nam Quan, trước nay ta vẫn nói đất nước ta từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, sau đàm phán, biên giới nước ta tụt lùi xuống mãi đến chợ Tân Thanh, đối diện đã là trụ sở hải quan của Trung Quốc….”

(17-03-2010, Bauxite Viet Nam)

Một năm sau, ngày 25 tháng 12 năm 2000, cũng vẫn dưới “triều đại Lê Khả Phiêu”, đảng Công sản Việt Nam lại tự quyền ký với Trung Cộng “Hiệp định về phân định lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của hai nước trong vịnh Bắc Bộ” và “Hiệp định hợp tác nghề cá ở Vịnh Bắc Bộ” .

Cả 3 văn kiện lịch sử liên quan đến đất liền, lãnh hải và hợp tác nghề cá đều không được thảo luận và điều tra lợi, hại cho dân cho nước bởi các Đại biểu Quốc Hội, nhưng cơ quan này vẫn phải bỏ phiếu chấp thuận vì là công cụ của đảng !

Tướng Vĩnh viết: “Trước đây, đã có hiệp định Pháp – Thanh phân chia vịnh Bắc Bộ. Trung Quốc không chịu chấp nhận việc do lịch sử để lại, đòi phân chia lại, kỳ chiếm cho được phần hẩu về mình.

Về hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, từ xa xưa đã có văn bản lịch sử là do ta quản lý, ngay trong bản đồ do tướng Đặng Chung, Phó Tổng binh trấn thủ đảo Quỳnh Nhai (đảo Hải Nam ngày nay) vẽ cũng ghi các đảo đó thuộc về An Nam (tức Việt Nam); về mặt pháp lý thì cũng nằm trong hải phận và vùng đặc quyền kinh tế của nước ta theo luật biển mà Liên Hợp Quốc ban hành. Thư tịch Trung Quốc không hề có tí gì làm chứng cứ, họ chỉ to mồm nhận xí hai quần đảo là của họ, thậm chí trên bản đồ nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, họ đơn phương vẽ một “cái lưỡi bò to tướng” bao gồm cả một vùng biển quốc tế và phần lãnh hải, vùng kinh tế đặc quyền của Việt Nam trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa.” (17-03-2010) Bauxite Viet Nam )

ÂM MƯU CỦA TẦU

Ai cũng biết Tầu đã xua quân đánh chiếm Quần đảo Hòang Sa dưới thời Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam Việt Nam (VNCH) tháng 01 năm 1974. Có 74 lính hải quân của VNCH hy sinh trong trận này, nhưng số thương vong của Tầu bị giữ kín.

Sau đó vào ngày 14 tháng 3 năm 1988, quân Tầu đã tấn công và chiếm 8 đảo đá ngầm trong Quần đảo Trường Sa, quan trọng nhất là các bãi Colin, Len Đao và Gạc Ma, khi ấy trong tay Quân đội CSVN.

Trong trận chiến Trường Sa phía Việt Nam mất 64 binh sỹ và phiá Tầu thiệt mạng 24 người.

Từ sau cuộc chiến Trường Sa, phía quân đội CSVN đã không có bất cứ nỗ lực nào để chiếm lại các đảo bị chiếm. Ngược lại phiá Tầu đã củng cố phòng thủ xây dựng vững chắc khu vực chiếm đóng và thường xuyên đe dọa an ninh của các binh lính Việt Nam đóng ở các đảo khác của Trường Sa.

Cho đến tháng 08/2012, Bắc Kinh không ngừng gia tăng áp lực quân sự từ Hòang Sa xuống Trường Sa trong kế họach chiếm đóng tòan vùng Biển Đông, bất chấp chống đối của các nước có tranh chấp chủ quyền trong khu vực gồm có Việt Nam, Phi Luật Tân, Mã Lai Á, Brunei và Đài Loan.

Trong khi chuẩn bị các hành động quân sự thì Tầu đã công khai gọi đấu thầu 9 lô dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam nằm giữa Trường Sa và đất liền của Việt Nam; thành lập Thành phố Tam Sa, lấy đảo Phú Lâm ở Hòang Sa làm Tòa Thị chính. Tam Sa, theo lối tự nhận của Bắc Kinh gồm có Trung Sa (hay bãi đá ngầm Macclesfield—khu vực tranh chấp với Phi Luật Tân và Đài Loan), Hòang Sa và Trường Sa.

Về họat động ngư nghiệp, Bắc Kinh đã ngang nhiên đưa 30 thuyền đánh cá xuống đánh bắt ở vùng biển Việt Nam ở Trường Sa trong 3 tuần từ ngày 12/07/2012, sau khi Việt Nam thông qua Luật biển ngày 21/06/2012 xác nhận Hòang Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Sau đó, Bắc Kinh lại ra lệnh cho 8.994 tàu cá họat động ở tỉnh Hải Nam trở lại đánh bắt ở Biển Đông sau hơn hai tháng tạm dừng vì lệnh cấm đánh bắt cá của Trung Cộng đưa ra hàng năm từ ngày 16/5 đến 01/08/2012.

Trong thời gian có lệnh cấm của Trung Cộng, nhiều ngư dân Việt Nam đã bất chấp nguy hiểm tiếp tục ra khơi đánh bắt, nhưng trong một số trường hợp đã bị xua đuổi hoặc bị tấn công.

THÁI ĐỘ CỦA VIỆT NAM

Trước các hoạt động phi pháp này của Trung Cộng, phiá Việt Nam chỉ biết phản đối suông bằng miệng hay bằng giấy mà không có bất cứ biện pháp Quân sự nào để bảo vệ lãnh thổ và ngư trường cho dân.

Ngay cả khi người dân tự nguyện tổ chức biểu tình chống Tầu xâm lược thì nhà nước lại cho Công An đến tận nhà ngăn cản, khủng bố và đàn áp trên đường phố.

Luận cứ khiếp nhược của đảng đã đầu độc nhân dân để biến họ thành “liệt não” vô cảm vì tin vào lời tuyên truyền “đã có Đảng, Nhà nước lo” để tránh bị các “thế lực thù địch” lợi dụng biểu tình chống đảng, phá họai đòan kết và làm phương hại đến mối giao hảo nhậy cảm với nước láng giềng Trung Quốc !

Trong khi thực tế thì đảng đã bảo nhau tiếp tục ngủ vùi trong tấm chăn “16 chữ vàng” và “tinh thần 4 tốt” để mặc cho Tầu hung hãn xâm lăng từ kinh tế sang chính trị và quân sự. Thái độ bất động đáng khinh này còn bao phủ cả Quốc hội, nơi có 500 con ngưởi chỉ biết tháng tháng ngửa tay nhận tiền của dân tuy có đầu nhưng óc đã chết không dám phát lên một báo động “sơn hà nguy biến” cho mát lòng Tổ tiên !

Vậy tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nay đã ở tuổi 96 (năm 2012) và là người nhiều năm “đi guốc trong bụng lãnh đạo Tầu” đã nói gì về anh hàng xóm phương Bắc có mồm nói “4 tốt” mà bụng lại chứa đầy dao găm ?

Ông bảo: “Làm Đại sứ nước ta tại Cộng hòa nhân dân Trung Hoa 13 năm, tôi thể hội được mấy điều sau đây:

- Tư tưởng bành trướng, bá quyền, ích kỷ nước lớn của những người cầm quyền ở Trung Quốc 1.000 năm nữa vẫn không hề thay đổi.

- Chớ vội tin lời của những người nắm quyền ở Trung Quốc nói, hãy xem những việc họ làm.

- Nhiều khi ở cấp cao của họ nói với cấp cao của ta lời lẽ rất ôn hòa có vẻ vô tư, biết điều, nhưng lại ngầm chỉ đạo cho cấp dưới cứ lấn tới, giọng lưỡi bề trên, đe dọa, để đạt yêu cầu của họ, thiệt hại cho ta.”

NHỚ ƠN KẺ THÙ ?

Ấy thế mà Ban Lãnh đạo Hội hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc đã công khai loan báo quyết định phản nghịch là phải “nhớ ơn Trung Quốc” trước con mắt và lỗ tai của Nguyễn Thiện Nhân, Phó thủ tướng, Chủ tịch Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung.

Một đọan trong bài tường thuật buổi lễ ngày 10/07/2012 trên báo Quân đội Nhân dân đã viết: “Trong thời gian tới, Hội sẽ tập trung vào việc tăng cường công tác tuyên truyền về tình hữu nghị truyền thống Việt-Trung bằng các hình thức đa dạng, phong phú, tổ chức các hoạt động tri ân các cá nhân, tổ chức, địa phương Trung Quốc từng giúp đỡ Việt Nam.”

Nguy hiểm chưa ?

Các âm mưu xâm lược Việt Nam hiện nay trên Biển Đông của Trung Cộng đã rành rành ra đấy mà Nguyễn Thiện Nhân không biết hay sao mà còn mê muội đến vậy?

Nhưng chưa hết. Trong đảng còn có những “lãnh đạo” đã ăn phải bùa “vịt quay Bắc Kinh” cực kỳ nguy hiểm hơn Nhân đang mai phục trong hàng ngũ Quân đội Nhân dân (QĐND) đã tự lộ ra như trường hợp của Trung tướng Mai Quang Phấn, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị QĐND và Phùng Quang Thanh, Đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng.

Theo báo QĐND, Phấn nói tại buổi lễ “kỷ niệm 85 năm Ngày thành lập Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc (1-8-1927/1-8-2012)” tại Hà Nội hôm 28/07/2012: “Đây là dịp để chúng ta ôn lại những kỷ niệm sâu sắc, ghi nhớ những tình cảm quý báu, cao đẹp, sự giúp đỡ to lớn, chí nghĩa, chí tình có hiệu quả, mà Đảng, Nhà nước, nhân dân và Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc đã dành cho Đảng, Nhà nước, nhân dân và QĐND Việt Nam trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc trước đây cũng như trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN ngày nay. Trong đó có sự giúp đỡ to lớn, hiệu quả trong việc đào tạo cán bộ cho QĐND Việt Nam.”

Ô hay, ngày “thành lập Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc” thì co ăn nhằm gì với Quân đội Nhân dân của Việt Nam mà phải họp mặt để ca tụng nhớ ơn ?

Có phải chính “Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc” là lực lượng đã tàn sát trên 40 ngàn quân-dân của 6 Tỉnh cực bắc dọc biên giới Việt-Tầu trong chiến dịch “dậy cho Việt Nam một bài học” của Đặng Tiểu Bình năm 1979 ?Cũng quân đội này còn đang chiếm đóng điểm cao 1.502 (Tầu gọi là núi Lão Sơn) ở xã Thanh Thủy,huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang (tên cũ là Hà Tuyên), sau cuộc chiến biên giới lần 2 giữa hai nước năm 1984. Tại vị trí chiến lược quan trọng này quân Tầu có thể quan sát thấy mọi động tĩnh của tòan vùng lãnh thổ của Việt Nam ở biên giới. Và nếu chiến tranh xẩy ra thì những họng súng đại bác và hỏa tiễn của Tầu có thể tiêu diệt dễ dàng các mục tiêu Việt Nam dưới chân núi.

Và cũng chính quân đội Trung Cộng này đang chuẩn bị tiến chiếm hết vùng biển và các hòn đảo ở Biển Đông của Việt Nam, sau khi đã chiếm Quần đảo Hòang Sa năm 1974 và 8 đảo đá ngầm ở Trường Sa năm 1988 ?

Như thế thì hà cớ gì mà Mai Quang Phấn lại không biết mà còn ăn nói nhố nhăng rằng: “Cuộc gặp mặt không chỉ là dịp để bày tỏ lòng biết ơn sự giúp đỡ quý báu của Đảng, Nhà nước, nhân dân và Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc trong việc đào tại cán bộ cho Quân đội nhân dân Việt Nam, đây còn là hoạt động thiết thực góp phần tăng cường hơn nữa mối quan hệ hữu nghị hợp tác, đối tác chiến lược toàn diện giữa hai Đảng, Nhà nước, Quân đội và nhân dân hai nước ngày càng bền chặt”.

Tại sao lại “hữu nghị hợp tác” với giặc ? Hay là “giặc” đã mai phục sẵn, hoặc đã “cấy được tay trong” trên đất nước Việt Nam để sẵn sàng trở cờ phản phé ?

AI GÂY CHIA RẼ VIỆT-TRUNG ?

Năng nổ không kém Phấn, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, Phùng Quang Thanh, Đại tướng cũng hân hoan nói: “QĐND Việt Nam luôn luôn mong muốn đất nước Trung Quốc anh em phát triển hòa bình, thịnh vượng và có vai trò quan trọng trong việc giữ gìn hòa bình, ổn định ở khu vực và trên thế giới”.

Liệu lời nịnh hót này của Thanh có làm cho các Tướng lãnh Tầu mát lòng mát dạ xoa đầu cho ăn kẹo không? Và với câu nói khúm núm: “Chúng tôi luôn trân trọng, ghi nhớ và mãi biết ơn sự giúp đỡ chí tình, chí nghĩa, to lớn có hiệu quả mà Đảng, Chính phủ, nhân dân và Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đã dành cho Việt Nam” có làm cho Trung Cộng tha dậy cho Việt Nam một bài học nữa chăng ?

Những người như các tướng Võ Nguyên Giáp và Nguyễn Trọng Vĩnh hẳn sẽ có câu trả lời cho Thanh, nhưng liệu cách ăn nói hồ đồ tự vuốt đuôi cọp của Thanh khi cố tình đánh lạc hướng có lợi cho địch đã lộ ra mặt trái chiến lược khi Thanh bảo: “Trong những năm tới, hòa bình, hữu nghị hợp tác trong khu vực và trên thế giới vẫn là xu thế lớn. Nhưng, các thế lực thù địch vẫn tiếp tục đẩy mạnh các hoạt động diễn biến hòa bình; lợi dụng các hoạt động dân chủ, nhân quyền, tôn giáo nhằm xóa bỏ chế độ XHCN, chia rẽ quan hệ hữu nghị Việt – Trung, đang đặt ra những khó khăn, phức tạp mới cho Đảng, Chính phủ, nhân dân và quân đội hai nước.”

Đây không phải là lần đầu mà Thanh đã nói đến âm mưu gây chia rẽ Việt-Trung của các “thế lực thù địch” mà từ tháng 06 năm 2010, Thanh đã tuyên bố với Báo chí tại Hà Nội rằng: "Tranh chấp trên Biển Đông (giữa Tầu với Việt Nam và một số nước trong khu vực) có thể coi là tranh chấp giữa 5 nước, 6 bên. Nhưng nếu để xảy ra xung đột quân sự thì nó ảnh hưởng đến các quốc gia, không chỉ khu vực Đông Nam Á mà cả khu vực châu Á - Thái Bình Dương và thậm chí là cả thế giới. Nếu xảy ra, nó còn là thảm họa đối với các nước ở khu vực này, do đó, đảm bảo môi trường hòa bình, ổn định, hợp tác và cùng nhau phát triển là lợi ích quốc gia của các nước. Cho nên, các nước phải hết sức bình tĩnh, hết sức kiềm chế, phải xử lý nó ở tầm cao chiến lược vì lợi ích không phải chỉ của quốc gia, của khu vực mà còn của thế giới."

Và theo Thanh thì : "Để giải quyết vấn đề này thì phải bằng đàm phán hòa bình, phải bằng Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC, Declaration of Conduct), bằng luật pháp quốc tế, bằng Công ước luật biển năm 1982 của Liên Hợp quốc. Chúng ta phải hết sức sáng suốt, tỉnh táo để không bị các lực lượng chia rẽ quan hệ Việt Nam - Trung Quốc, chia rẽ giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân về vấn đề Biển Đông."

Kẻ thù địch nào đang muốn “chia rẽ quan hệ hữu nghị Việt-Trung” hay chính những cấp Sỹ quan của Tổng Cục Chính trị QĐND và tầng lớp cán bộ, đảng viên trong Ban Tuyên giáo của đảng là những người có trách nhiệm nắm bắt và giữ vững tư tưởng cho cán bộ, đảng viên và quân đội, lại là những người đã chán đảng đến tận cổ, nay muốn xoay chiều đổi gió để “tự diễn biến” và “tự chuyển hoá” vì họ đã hết chịu đựng nổi thái độ yếu kém của lãnh đạo trước các hành động lấn chiếm biển đảo Việt Nam của Trung Cộng ?

Hay là Thanh, một lần nữa muốn nói với người Tầu rằng “chúng tôi không bao giờ dám chống các đồng chí mà chỉ có những kẻ chống chúng tôi và chống Chủ nghĩa Mác-Le-nin của chúng ta có ý đồ chống các đồng chí mà thôi”?

Chuyện “thù địch” và “gây chia rẽ Việt-Trung” mơ hồ do Thanh đưa ra trùng hợp với sự xuất hiện của bài viết “Ngăn chặn, đẩy lùi suy thoái về tư tưởng chính trị” của Thiếu tướng Phó Giáo sư, Tiến sỹ Trần Minh Thư trên báo Quân đội Nhân dân ngày 29/07/2012.

Thư viết: “Hiện tượng “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đang diễn ra trong nội bộ một số cơ quan Đảng, Nhà nước hiện nay do nhiều nguyên nhân, trong đó có nguyên nhân quan trọng là do sự suy thoái về tư tưởng chính trị của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên. Vì vậy, muốn phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” có hiệu quả chúng ta phải tập trung ngăn chặn đẩy lùi suy thoái về tư tưởng chính trị (TTCT).”

Nhưng những phần tử này là ai và ở đâu ra ?

Trần Minh Thư cho biết họ là: “Một số cán bộ, đảng viên biến chất về chính trị, công khai phê phán bác bỏ chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước; đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, ca ngợi CNTB. Số cán bộ, đảng viên này thường lợi dụng các diễn đàn, các cuộc tọa đàm, hội thảo khoa học, các phương tiện truyền thông, internet, lợi dụng việc góp ý với Đảng, phản biện xã hội để bày tỏ quan điểm sai trái của mình. Đáng chú ý, những biểu hiện suy thoái này không chỉ ở một bộ phận cán bộ, đảng viên đương chức mà còn diễn ra ở những cán bộ, đảng viên trước đây đã có quá trình đi theo Đảng, có cống hiến cho cách mạng nay đã nghỉ hưu nhưng do bất mãn cá nhân, thiếu bản lĩnh chính trị, thiếu thông tin nên ngộ nhận, phụ họa theo các quan điểm sai trái; có người viết hồi ký cho rằng trước đây bản thân mắc sai lầm trong thực hiện nhiệm vụ nay “sám hối”, “phản tỉnh”. Đây là loại rất nguy hiểm, vì họ là người có trình độ, có vị thế xã hội và quá trình cống hiến cho cách mạng nên tư tưởng, hành động của họ tác động rất lớn đối với cán bộ, đảng viên và các tầng lớp nhân dân.”

Thậm chí những người bị Thư chỉ trích, vạch mặt còn là: “Những cán bộ đảng viên biến chất về chính trị có các hoạt động móc nối với các thế lực thù địch, bọn phản động người Việt lưu vong để chống lại Đảng, dân tộc và chế độ XHCN ở nước ta. Số này ngoài việc công khai biểu hiện quan điểm chống lại Đảng, Nhà nước, còn viết bài, cung cấp tài liệu về tình hình trong nước để các thế lực thù địch chống Việt Nam. Một số đối tượng đã móc nối hoặc tham gia các tổ chức phản động người Việt ở nước ngoài.”

Nếu số người “biến chất” mà đã không chỉ dám công khai “biểu hiện quan điểm chống lại Đảng, Nhà nước” mà “còn viết bài, cung cấp tài liệu về tình hình trong nước để các thế lực thù địch chống Việt Nam” thì không phải là chuyện nhỏ.

Bởi vì khi đã “công khai” là không còn sợ đảng nữa, hoặc còn dám “móc nối” và “tham gia các tổ chức phản động người Việt ở nước ngoài” thì đúng là tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” , muốn xa đảng để đi đường khác đang là một nguy cơ cho chế độ.

Vì vậy, tướng Trần Minh Thư đã yêu cầu: “Các cấp ủy cần tập trung làm tốt công tác giáo dục nâng cao nhận thức về chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, kết hợp với giáo dục tinh thần yêu nước, lòng tự tôn dân tộc, góp phần tích cực vào việc bồi dưỡng thế giới quan khoa học và nhân sinh quan cách mạng cho cán bộ, đảng viên và nhân dân, đặc biệt là lớp trẻ, củng cố niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân đối với Đảng, Nhà nước và chế độ XHCN ở nước ta” và phải “làm tốt công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, công tác bảo vệ chính trị nội bộ, bảo vệ chế độ XHCN.”

Nhưng đảng đã cố gắng “làm tốt” từ Nghị quyết 6 (lần 2) của Trung ương đảng VIII tháng 02/1999 dưới thời Lê Khả Phiêu giữ chức Tổng Bí thư, nói về “một số vấn đề cơ bản và cấp bách trong công tác xây dựng Đảng hiện nay.”

Sau 13 năm, đảng chỉ “chỉnh” và “xây” được một ít khiến cho Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XI) phải đưa ra Nghị quyết Hội nghị lần thứ 4 của ngày 31/12/2011, lập lại những việc phải làm của “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”.

Tại sao lại thoái trào như thế? Bởi vì, theo lời Nguyễn Phú Trọng, Tông Bí thư khoá đảng XI vì: “Thực tế đã có bộ phận suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Có người công khai bày tỏ ý kiến trái với Cương lĩnh, Điều lệ Đảng, làm trái nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt đảng, thậm chí có người "sám hối", "trở cờ"; tình trạng tham nhũng, quan liêu, xa dân, tổ chức không chặt chẽ, nhiều nguyên tắc của Đảng bị vi phạm. Đây là điều đáng lo ngại nhất và cũng là nguy cơ lớn nhất đối với một đảng cầm quyền, như Lê-nin và Bác Hồ đã từng cảnh báo.”

Vì vậy, theo lời Nghị quyết 4: “Nếu không được sửa chữa sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ.”

Từ khi có Nghị quyết 4 đến khi có bài viết của tướng Trần Minh Thư trên báo Quân đội Nhân dân đã là 7 tháng mà Thư vẫn phải khẩn trương kêu gọi: “Công tác kiểm tra, giám sát, kỷ luật Đảng phải được tăng cường, kịp thời phát hiện, xử lý nghiêm những cán bộ, đảng viên thoái hóa, biến chất, vi phạm nguyên tắc, kỷ luật Đảng. Đồng thời, kiên quyết đấu tranh làm thất bại chiến lược DBHB (diễn biến hòa bình) của các thế lực thù địch trên lĩnh vực Tư tưởng-Văn hoá” thì phải hiểu vần đề “tự diễn biến” và “tự chuyển hoá” trong đảng khó mà chận đứng mau được.

Như vậy thì nếu trong đảng và quân đội đã có những mầm mống phân hoá thì liệu vấn đề “các thế lực thù địch” đang gây chia rẽ Việt-Trung là do từ ngòai đưa vào Việt Nam hay chính những kẻ nội gían trong đảng đã biết lợi dụng thời cơ lấy “gậy ông đập lưng ông” để đền ơn, đáp nghĩa kẻ xâm lược ? -/-

Phạm Trần
(08/012)
 

Biểu Tình 5.8: Sự Phân Hóa Nam-Bắc Của Chế Độ VGCS

Chủ nhật, ngày 05 tháng tám năm 2012

Sài Gòn 5.8.2012: Lại biểu tình ngồi







----

Biểu Tình  tại Hà Nội 5.8.2012

Cảnh Công An trấn áp, bắt bớ người biểu tình tại Hà Nội sáng nay


9h20 - Hà Nội: Hai xe ô tô người biểu tình đã rẽ vào trại Phục Hồi Nhân Phẩm. Trên xe ô tô, chở 15 người đã có sự xô xát và tranh luận rất sôi nổi giữa những người biểu tình và công an. Những khuôn mặt quen thuộc bị bắt trên chuyến xe này là: nhà giáo Nguyễn Thượng Long, KS Nguyễn Chí Đức, nhà văn Nguyễn Tường Thụy, nhà giáo Nguyễn Anh Dũng, nhà báo tự do Dương Thị Xuân và các thanh niên tham dự biểu tình

9h05 - Hà Nội: Anh Nguyễn Anh Dũng bị bắt tường trình từ xe buýt bắt người biểu tình: Lực lượng công an và an ninh rất đông gồm công an mặc sắc phục lẫn thường phục, phôi hợp với công an dân phòng đeo băng đỏ. Khác với các cuộc biểu tình vào tháng bảy, hôm nay công an đàn áp người biểu tình rất dã man. Gần 20 người bị đánh đập chảy máu, bị xô kéo ngay từ giờ phút đầu của cuộc biểu tình. Người biểu tình bị khiêng lùa lên xe buýt.  

Anh Nguyễn Anh Dũng là một cựu chiến binh, thương binh hôm nay lần đầu tiên tham gia biểu tình cũng đã bị đàn áp đánh đập rất dã man, khiến máu chảy ở gáy sau đầu. Huy hiệu thương binh anh cài trên ngực, cũng bị một kẻ mang băng đỏ giật tung rách cả áo anh đang mặc. Hiện nay anh cũng đang bị bắt ở trên xe buýt. Hiện giờ xe chạy trên đường Trần Quang Khải, hướng về cầu Chương Dương. Đây là hướng của trại Phục Hồi Nhân Phẩm, Lộc Hà, huyện Đông Anh Hà Nội.



BÁO ĐỘNG KHẨN - BIỂU TÌNH TẠI HÀ NỘI BỊ ĐÀN ÁP
8:45 - Hà Nội: Gần 50 người biểu tình yêu nước bị bắt đưa lên xe buýt, nghe đâu xe chạy về hướng Trung Tâm Lưu Trú Lộc Hà (trại phục hồi nhân phẩm) và chưa biết rõ tên những người biểu tình bị bắt . Các chốt đường bị cấm. Lực lượng an ninh rất đông đảo và đàn áp bà con biểu tình rất dã man.
TNM mất liên lạc với p/v...... 


8h30 - Sài Gòn: chưa bắt được liên lạc với p/v tại nơi biểu tình.
8h30 - Hà Nội: Tin trực tiếp từ p/v TNM: Hiện nay trước tượng Đài Lý Thái Tổ ở Hồ Hoàn Kiếm đã có khoảng 50 người dân tụ tập. Có mặt sớm nhất phải kể đến cụ bà Lê Hiền Đức, nhà giáo Nguyễn Thượng Long, BS Phạm Hồng Sơn, anh Dũng (công giáo) từ Nghệ An ra, anh Nam - một công dân Hà Nội, quê ở Đông Anh, đi làm ăn ở Cao Bằng, nhưng hay tin Hà Nội có biểu tình, anh về Hà Nội sáng nay để cùng tham gia biểu tình. Lực lượng công an Hà Nội rất đông, các loa phóng thanh đang ong óng kêu gọi người biểu tình giữ gìn trật tự vì đang co các cuộc tranh luận rất sôi nổi giữa người biểu tình và lực lượng công an.

Các người biểu tình đưa tờ báo An Ninh Thủ Đô có đăng tin 23.000 tàu đánh cá đổ vào biển Đông và hỏi lại các anh công an: "Thế này mà các anh bảo dân ở nhà. Tình thế này thì làm sao dân ngồi yên được, dân phải đi biểu tình để phản đối quân xâm lược chứ" . Vừa dứt lời, thế là các khẩu hiệu "Đả đảo Trung Quốc xâm lược" được hô to, vang dội khí thế tinh thần bảo vệ đất nước của đồng bào biểu tình yêu nước.



Xe cảnh sát được huy động và đang chờ sẵn

Ảnh: Dân Làm Báo


7h45 - Sai Gon: Tin từ Trí Nhân Media (TNM) Sài Gòn cho biết, những khuôn mặt biểu tình "quen thuộc" đã được công an bắt ghế ngồi trước nhà uống cà phê trông chừng từ sáng sớm. Phóng viên TNM cũng bị canh chừng quá chu đáo. Đi ra chợ mua thức ăn sáng mà cũng được công an âu yếm căn dặn: "Đi nhanh về sớm, chớ la cá"...
7h45 - Hà nội: Lực lượng công an trật tự đã dàn đồ nghề: xe phóng thanh, hàng rào chắn,

http://www.trinhanmedia.com/2012/08/582012-bieu-tinh-on-hoa-tuong-trinh.html
-------
Phải thú nhận người Việt thật sự đang rất nhục.
 

... Chứ nói chung là nhục.
Nhục phải làm thằng dân
Một nước giỏi nói phét,
Lãnh đạo thì ngu đần

Riêng hai chữ “cộng sản”
Ðã đủ nói phần nào.
Làm thằng dân cộng sản
Có gì mà tự hào?

Mà tự hào sao được
Khi mấy triệu dân ta
Vượt biên, thà chết biển
Hơn phải chết ở nhà!

Tự hào là yêu nước.
Yêu nước phải biểu tình.
Mà biểu tình nó oánh.
Quân ta oánh quân mình.

Người biểu tình bị bắt. Ảnh: Facebook Người Buôn Gió











Trước cửa Nhà hát Lớn Hà Nội

Hai chiếc xe bus chờ sẵn


Hàng rào có mặt khắp nơi
---
Trước cổng Đại sứ quán Trung Quốc
 --
Chúng ta vẫn tiếp tục sợ hãi như thế hay sao?



Ba giờ chiều ngày 4 tháng 8 năm 2012, anh chị em chúng tôi rời chỗ trọ ở đường Thanh Long, đi vòng theo các con phố Đà Nẵng hướng về Quảng Nam. Gia đình tôi có việc nhà nên cuối tuần ra đây, chúng tôi không có ý định biểu tình vì cho rằng sẽ không thể có một cuộc biểu tình ở thành phố nổi tiếng "yên tĩnh" này.

Đến đoạn đường đường Phan Chu Trinh thì có hai công an sắc phục và một an ninh thường phục ra đón đầu ba xe máy chúng tôi lại và đòi bắt giữ anh chị em chúng tôi. Chúng tôi phản đối quyết liệt, yêu cầu họ trình giấy tờ cá nhân và lý do bắt giữ chúng tôi. Tên an ninh thường phục ấp úng không trả lời được và mắt cứ hướng về phía sau lưng chờ người đến "tiếp viện", trong khi người dân hai bên đường tập trung lại khá đông để xem sự việc. Chúng tôi nhanh chóng lách xe ra khỏi mấy tên an ninh đang bối rối với đám đông và chạy tiếp.

Đến đoạn đường 2-9 gần siêu thị Metro Đà Nẵng, Minh Đức chở Khánh Vy đi trước bị một xe công an thường và một xe cảnh sát 113 chặn lại đòi kiểm tra giấy tờ xe. Hiếu và tôi đi sau cũng bị hai tên công an chặn lại, rút chìa khóa xe đòi bắt giữ chúng tôi. Cô tôi (đi cùng xe với Hiếu) nhào vô giật lại hai chìa khóa xe và chúng tôi nhanh chóng tiến về chỗ Minh Đức và Khánh Vy đang giằng co với hai xe công an. Chúng tôi bị chặn lại vô lý và bất ngờ nên đâm ra giận dữ. Chúng tôi quát vào mặt họ: "Tại sao các người vô lý chặn đường chúng tôi? Kiểm tra giấy tờ nhanh lên rồi trả lại đây, chúng tôi không có thời gian đâu". Tên công an cầm giấy tờ xe của Khánh Vy định lên xe bỏ đi. Nhưng tên này vừa mở cửa định lên xe thì Hiếu đẩy mạnh cửa xe làm kẹp anh ta giữa thân xe và cửa xe. Mấy tên an ninh trẻ xông vào định đánh chúng tôi trước mặt đám đông nhưng bị tên an ninh chỉ huy ngăn lại. Anh chị em chúng tôi lớn tiếng tố cáo hành vi sách nhiễu của công an thành phố Đà Nẵng trước mặt bà con đứng xem. Nhiều máy quay của an ninh chĩa thắng vào chúng tôi mà quay. Minh Đức hét to: "Các người ăn tiền thuế của chúng tôi để làm những chuyện mất dạy này à?", "Sao các người không ra Trường Sa-Hoàng Sa mà đánh bọn Tàu kìa?". Cô tôi hét: "Bọn bán nước các người tại sao muốn bắt giữ chúng tôi, tại sao không ra mà đánh với Tàu kìa?" Bà con đứng xem xung quanh xì xầm bàn tán. Mấy tên công an sắc phục lo ngại phân bua: "Đó, bà con thấy không, chúng tôi có làm gì đâu mà họ chửi mắng chúng tôi?". Giằng co chừng 10 phút, thấy người dân tập trung ngày càng đông, mà chúng tôi vẫn lớn tiếng, tên an ninh cầm đầu ra lệnh trả giấy tờ xe cho Khánh Vy. Cô tôi chồm lên giật phắt xấp giấy tờ trong tay tên an ninh, rồi anh chị em chúng tôi lên xe tiếp tục hướng về phía Quảng Nam bỏ lại sau lưng những lời chửi thề tục tĩu của của mấy tên an ninh thường phục trẻ tuổi.

Hôm nay chủ nhật ngày 5 tháng 8, nhiều người biểu tình yêu nước ở Hà Nội đã bị bắt còn Sài Gòn thì không có biểu tình. Nhà cầm quyền cộng sản cố tình triệt tiêu các cuộc biểu tình yêu nước còn người dân Việt Nam thì còn quá sợ hãi. Những người yêu nước chúng ta phải làm một que diêm để thắp lên ngọn lửa nhỏ trong bóng tối sợ hãi dày đặc này!

Tôi là người hay viết về những đề tài lý luận, với văn phong có thể nói là thiện chí, lịch sự và có học. Nhưng nhiều lần tôi tự hỏi: Có bao nhiêu người đọc bài tôi viết? Có bao nhiêu người hiểu được những tâm tư thiện chí mà tôi chuyển tải trong các bài viết? Có bao nhiêu bạn trẻ có thể hiểu rõ bản chất của chế độ độc tài cộng sản Việt Nam khi đọc những bài viết này? Những người có thể tiếp cận với báo mạng tự do là những người đã am hiểu tình hình và có tâm với đất nước. Còn đối với những người cả đời ít khi đọc báo, báo mạng tự do thì càng không, những bài viết của tôi có tác dụng gì? Tôi có thể hiểu khi không ít người chê trách tôi lý luận quá nhiều mà ít có hành động thực tiễn. Hôm nay, xin chia sẻ những dòng này để các bạn hiểu rằng tôi cũng đang cố gắng có nhưng hành động đấu tranh thực tế.

Ngày hôm qua, khi đối phó với an ninh thành phố Đà Nẵng, anh chị em chúng tôi đã tận dụng thời gian để làm những gì có ý nghĩa nhất có thể. Chúng tôi không ngần ngại mắng thẳng vào mặt những tên an ninh với những lời lẽ nặng nề (nhưng không thô tục), tố cáo chế độ bán nước, hô hào về chủ quyền Trường Sa-Hoàng Sa... Về nhà, chúng tôi đã suy nghĩ nhiều, và anh chị em chúng tôi đồng tình với nhau một việc: Trong mọi tình huống bị sách nhiễu, sự phản đối ôn hòa (chỉ có giằng co, không dùng bạo lực) nhưng với lời lẽ tố cáo gay gắt, thu hút sự đồng cảm của người dân xung quanh là việc làm thực sư hữu ích. 

Nhiều người cho rằng chúng ta nên đối thoại ôn hòa khi giáp mặt với an ninh. Thiển nghĩ, khi vào làm việc với họ ở đồn công an, bình tĩnh, ôn hòa là cách tốt nhất. Nhưng trước mặt đám đông dân thường, chúng ta không cần phải dùng lời lẽ ôn hòa, dễ nghe với những kẻ bị ám thị và tự ám thị này. Họ làm mọi thứ chỉ nhằm đảm bảo sự tồn tại độc tôn của chế độ đang nuôi dưỡng họ; để với sự tồn tại của Đảng Cộng sản, họ chỉ cần hành hung, đánh đập những người yêu nước lương thiện thì có thể tiếp tục ăn trắng mặt trơn, không làm gì mà vẫn dùng Iphone, MacBook Pro... Họ không xứng đáng được nghe những lời thuyết phục chân thành và ôn hòa của chúng ta. Chúng ta biết rằng bất cứ ai có lương tâm và hành động theo lương tâm đều phải rời bỏ hàng ngũ an ninh Cộng sản từ lâu rồi. Vì thế, tôi chưa bao giờ dám nuôi ảo tưởng thuyết phục được những con người đó.

Có thể nói, việc phản kháng ngay tại chỗ với an ninh cộng sản có hai tác dụng tích cực có thể dự đoán: Thứ nhất, trong chế độ công an trị ở Việt Nam hiện nay, đa số người dân không có thiện cảm với công an, nhưng đối với họ công an là lực lượng đáng sợ nhất; nên việc mắng vào mặt những tên ác nhân này sẽ thắp dần lên ngọn lửa Vô úy (dù mong manh) trong tâm thức người dân. Tôi có thể nói, ngày hôm qua có nhiều người dân hả hê khi nghe chúng tôi mắng an ninh thành phố Đà Nẵng. Thứ hai, việc mắng họ với những câu chứa thông tin cần thiết như: người dân đóng thuế để nuôi cả một lực lượng công an đàn áp dân, chế độ hèn với giặc ác với dân, những thông tin về Trường Sa- Hoàng Sa, về nguy cơ mất nước... có thể đem lại thông tin tức thì cho người dân về bản chất của chế độ và vấn nạn ngoại xâm của đất nước và gợi lên trong lòng người dân tâm tình với đất nước mà không cần những bài vết dài dòng. Đặc biệt, vấn đề Trường Sa-Hoàng Sa là gót chân Achille của chế độ. Họ rất lúng túng với người dân khi phải đối mặt với chuyện bán nước rõ ràng của họ. Chúng ta hãy tập trung khai thác điều này.

Khi chúng ta phản đối quyết liệt và tức thì hành động sách nhiễu của an ninh, truyền thông tin hữu ích cho người dân, bày tỏ thái độ nghiêm khắc với an ninh trước sự chứng kiến của đông đảo mọi người, thì giá trị của nó bằng một cuộc biểu tình nho nhỏ. Bởi vậy, mỗi người tranh đấu và yêu nước hãy tận dụng từng tình huống đụng độ cụ thể với an ninh để bày tỏ lòng yêu nước và tố cáo chế độ. Nếu làm được vây, chúng ta có thể biểu tình mọi nơi, mọi lúc, không cần định trước địa điểm và thời gian.

Lại nói về chuyện biểu tình, năm nay, từ cuộc biểu tình ngày 1 tháng 7 cho tới nay, Sài Gòn chưa có thêm cuộc biểu tình nào nữa. Người dân còn quá sợ hãi, hệ thống trấn áp của Nhà cầm quyền thì quá hùng hậu, nên thiết nghĩ ngay cả một người có uy tín và danh tiếng lớn cũng khó có thể tập hợp những con người đầy sự hãi ấy thành đám đông biểu tình. Trong tình hình đó, phải có một nhóm người (trong đó có một người có uy tín và được nhiều người biết đến) đến địa điểm biểu tình sớm, đứng ở nơi dễ thu hút sự chú ý, có những hành động khoa trương một chút, giương khẩu hiệu để đẩy tình hình nóng lên đến mức lực lượng an ninh phải ra tay bắt giữ. Khi bị bắt, nhóm người này đừng để bị bắt đi trong im lặng, phải giằng co với an ninh càng lâu càng tốt để thu hút những người xung quanh địa điểm biểu tình và cả người đi đường. Ở các thành phố, việc giằng co và cãi cọ với công an có thể hình thành một đám đông lớn vì có nhiều người tò mò muốn xem sự việc. Khi đám đông đã hình thành, những người đã chuẩn bị biểu tình từ trước (không bị bắt) chỉ cần giơ cao biểu ngữ, hô khẩu hiệu và di chuyển ra khỏi hiện trường vụ bắt bớ. Vậy là cuộc biểu tình có thế diễn ra. Do sợ hãi, đám đông khó hình thành, nhưng khi đám đông đã hình thành (bằng cách ấy) thì khó giải tán và sự sợ hãi cũng tan biến. Phải có những người làm "mồi nhử", chịu bị bắt giữ để những người còn lại được biểu tình, như thế phong trào của chúng ta mới không bị cắt đứt.

Những cuộc biểu tình không chỉ để biểu tỏ lòng yêu nước, gây sức ép cần thiết lên chế độ để họ có những hành động giải quyết trước tình hình biển đảo đất nước bị Trung cộng xâm lăng; mà còn tạo những cơ hội tốt để người dân Việt Nam tập sống như những công dân mạnh mẽ. Nhà cầm quyền quá sợ hãi đám đông nên họ tìm mọi cách trấn áp dù những cuộc biểu tình chỉ tập trung những người yêu nước đơn thuần hay có cả những nhân vật đối lập. Trong khi tất cả chúng ta đều căm phẫn lẫn hồi họp chờ đợi không biết Trung cộng sẽ tiếp tục có những động thái xâm lược nào tiếp theo, và Nhà cầm quyền đang toan tính những gì. Tàu cộng quá nguy hiểm, Việt cộng quá hèn nhát, còn dân ta thì quá sợ hãi. Nhưng đất nước này mất đi, chúng ta, gia đình và con cháu chúng ta sẽ sống ở đâu? Chúng ta vẫn tiếp tục sợ hãi như thế hay sao?

Tam Kỳ, ngày 5 tháng 8 năm 2012

Huỳnh Thục Vy
danlambaovn.blogspot.com

Bài Xem Nhiều