We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 8 August 2012

Những thứ bị cấm khi đến nước Mỹ


Người nhập cảnh vào Mỹ, kể cả công dân Mỹ trở về, nên cẩn thận khi mang theo hàng hóa và tiền, nếu không muốn bị phạt, bị tịch thu, thậm chí bị giam giữ. Ðó là thông điệp của Cơ quan Quan thuế Hoa Kỳ (US Customs and Border Protection-CBP) tại phi trường quốc tế Los Angeles gởi cho khách du lịch.
"Mọi người nên khai báo rõ những gì mình mang vào nước Mỹ…
Chúng tôi chỉ thi hành luật, chúng tôi không có chủ trương làm khó bất cứ ai."
Trên $10,000 phải khai báo

Theo CBP, bất cứ ai ra hoặc vào nước Mỹ nếu mang tiền, hoặc bất cứ gì có thể được coi là tiền, ví dụ như ngân phiếu, "money order," ngoại tệ, tiền lì xì trong bao giấy đỏ..., tương đương hơn 10,000 USD đều phải khai báo tại trạm quan thuế phi trường. Nếu bạn mang cố tiền trên 10,000 USD mà không khai báo và bị phát giác, số tiền sẽ bị tịch thu, và bạn có thể bị bắt. Tuy nhiên, nếu bạn khai báo, chắc chắn bạn sẽ không bị tịch thu.

Khi khai báo có mang hơn $10,000, khách du lịch sẽ phải điền mẫu đơn 105, có tên "Report of International Transportation of Currency or Nonetary Instruments," do nhân viên quan thuế cung cấp.

"Sau khi khai xong mẫu đơn 105, quý vị có thể đi với số tiền này. Chúng tôi không giữ gì cả. Nhiều người không hiểu, sợ bị tịch thu, nên không chịu khai báo. Chúng tôi từng thấy du khách mang $200,000 vào Mỹ để đi đánh bài. Họ cũng phải khai theo luật định và vẫn được giữ số tiền này."
Một số thực phẩm cấm

Một số thực phẩm làm sẵn có thịt và trái cây hoàn toàn không được mang vào Hoa Kỳ, dưới bất cứ hình thức nào. "Tốt nhất là cứ khai báo. Ðừng bao giờ nghĩ là mình có thể qua mặt quan thuế. Nếu vi phạm, thực phẩm bị tịch thu và người mang bị phạt $300".

Hải quan Mỹ cấm mang theo tất cả các loại thực phẩm có nguồn gốc từ thịt (thịt heo, bò, gà… dù đã đóng hộp) và tất cả những thực phẩm tươi như rau, trái cây... hay hạt giống cũng bị cấm.

Các loại hoa quả bưởi, táo, rau, nhung nai, thịt khô, lạp xưởng... cũng không nằm ngoài danh sách bị cấm.

Theo quy định của Bộ Nông nghiệp, tất cả các loại trái cây, rau, hạt và đất đều bị cấm mang vào Hoa Kỳ vì có thể có một số vi khuẩn làm ảnh hưởng sức khỏe công cộng.

Mang trái cây và rau vào Mỹ hoàn toàn bị cấm tùy thuộc vào nhiều yếu tố. Ví dụ, nếu du khách mua một trái táo ở một phi trường ngoại quốc trước khi lên máy bay vào Mỹ rồi không ăn. CBP có tịch thu trái táo này hay không tùy theo du khách mua nó ở đâu và sau đó du khách đi đâu. Ðiều này rất quan trọng vì trái cây và rau tươi có thể mang sâu hoặc bệnh tật vào nước Mỹ.

Dược phẩm cũng bị kiểm tra, có thể bị tịch thu

Những loại thuốc tán nhuyễn không được mang vào Mỹ, ngoại trừ những trường hợp đặc biệt, ví dụ cho người bị bệnh tiểu đường. Ðó là quy định của Bộ Y Tế. CBP sẽ tịch thu tất cả các loại thuốc cấm. Nếu bị phát hiện vi phạm, du khách có thể bị phạt và bị tù.

Trong trường hợp phải sử dụng một số thuốc đặc biệt, phải có sự bảo đảm của bác sĩ, nhưng chỉ được trong thời hạn một năm.

Những loại thuốc làm bằng thảo mộc không bị cấm, nếu không có bất cứ chất gì làm thay đổi bên trong cơ thể người sử dụng. Ngoài ra, những loại thuốc không có nhãn, hoặc có màu không theo quy định của FDA, cũng bị cấm.

Tuyệt đối không mang chất lỏng, vật nhọn

Bạn nên tránh mang theo kem đánh răng, son môi dạng lỏng, đồ cắt móng tay... vì hải quan Mỹ không cho mang theo chất lỏng và vật nhọn bằng kim loại lên máy bay. Kéo nhỏ, dao gọt trái cây, đồ dũa móng tay, chất lỏng như kem đánh răng, chất gel các loại, chai xịt nước hoa, mỹ phẩm dạng lỏng... đều bị cấm.

Lời khuyên cho bạn

Khi nhập cảnh Mỹ, bạn sẽ được phát 1 tờ khai hải quan, bạn cần điền chính xác và trung thực những thứ mang theo trong hành lý. Nếu phát hiện mang thực phẩm cấm mà không khai báo, bạn có thể bị phạt, bị tịch thu thậm chí bị giam giữ khá phiền phức.

Để tránh những phiền phức không đáng có trong khi làm thủ tục nhập cảnh, bạn nên cân nhắc kỹ, tốt nhất không nên mang theo những thứ có trong danh mục cấm của Hải quan. Bạn nên vào trang web của FDA để biết rõ danh mục những thứ bị cấm mang vào Mỹ trước khi đi du lịch.

Ác Mộng Của Đàn Ông: Bị Cắt Chim

Nể Vợ Hay Sợ Vợ
 
Nguyễn thượng Chánh, DVM
Đàn ông sợ vợ, lẽ thường...
Vốn người quân tử nhún nhường vẫn hơn...
Đàn ông sợ vợ là khôn...
Nếu không ai sẽ nấu cơm quét nhà?
(Thi Đàn Việt Nam. Internet)

Đây là một đề tài vô cùng nhạy cảm, tế nhị thuộc vào loại cấm kỵ hàng đầu trong các vấn đề cấm kỵ tabou. Đó là vấn đề vợ bạo hành chồng hay “gà mái đá gà cồ”.

Chúng ta không thể nào cố tình làm ngơ trước một vấn đề nhân sinh quan trọng đã ngấm ngầm từ ngàn xưa trong xã hội loài người.

Nay là lúc cần phải đã phá bức tường im lặng để nói lên sự thật hầu hy vọng mọi người, đàn ông cũng như đàn bà xích lại gần nhau để cảm thông nhau hơn.

Người gõ xin tóm lược những gì sách báo ngoại quốc và Việt Nam dã đề cập đến cái vấn nạn nhức nhối nầy.

Không định kiến.
NTC

Video: Reaction To Women Abusing Men In Public (xem phản ứng công chúng trước cảnh gà mái đá gà cồ- đài abc thực hiện)
http://www.youtube.com/watch?v=WzamaHpUqmw

Thường tình hễ mỗi khi nói đến vấn đề bạo hành trong gia đình (domestic violence, violence conjuguale) thì mọi người đều nghĩ ngay đến nạn nhân là người vợ liễu yếu tay mềm bị anh chồng vũ phu hành hạ, đánh đập, u đầu, bầm mặt, lọi tay, gẫy be sườn...

Rất đúng. Nhưng chúng ta cố tình quên đi, lờ đi một sự thật khác cũng rất phổ biến, đó là trường hợp người chồng cũng có thể bị người vợ bạo hành (abused men, battered men, hommes battus).

Thật vậy, ít khi thấy có một ông nào can đảm dám nhìn nhận rằng mình rất sợ vợ, thường hay bị vợ bắt nạt suốt năm, suốt tháng…không ngơi nghỉ.

Cùng lắm thì họ chỉ nói là họ nể vợ chớ không phải là sợ vợ. Vợ mình thì mình sợ chớ đâu phải phải sợ vợ người khác!

Logo xin ngưng bạo hành đàn bà và đàn ông.
Các mẩu chuyện đàn ông sợ vợ thường được thiên hạ, đem ra bàn tán mổ xẻ, chế giễu để cười chơi. Nào là gà mái đá gà cồ, gà nuốt dây thun, nào là gà ướt, gà chết, nào là pêdê, lại cái, nào là đồ chết nhát, nhu nhược, thờ bà, sợ vợ, đội quần vợ, để vợ trèo lên đầu lên cổ... Wow!

Vũ phu hay vũ thê?

Đàn ông xưa nay được xem là phái mạnh, mang cái “vỏ cường tráng” của Rambo và cái ý tưởng nam nhi chi khí (machisme).

Còn đàn bà khi lấy chồng thì phải theo chồng (xuất giá tùng phu), phu xướng phụ tùy nghĩa là chồng nói thì vợ phải câm miệng lại và nghe theo.

Đó là những quan niệm tam tùng tứ đức rất phong kiến của xã hội Á Châu ngày xưa để thống trị người dàn bà.

Ngày nay thì khác, xã hội Tây phương đã tiến hóa nhiều, phụ nữ được giải phóng và bình đẳng hơn về nhiều mặt so với nam giới. Ngoài ra trong nhiều lãnh vực, nét âm thịnh dương suy càng ngày càng thấy rõ.

Trong nhà cũng như ngoài xã hội, càng ngày càng có nhiều phụ nữ đã chứng tỏ họ cũng có bản lãnh lắm đâu có thua gì đàn ông.

Những lợi điểm nầy đã giúp người phụ nữ tự tin và nhìn người đàn ông với cặp mắt khác hơn ngày xưa.

Bởi những lẽ trên, người chồng phải ngậm đắng nuốt cay để khỏi mất mặt với đời nếu chẳng may mình vì nhu nhược hay vì hoàn cảnh phải chịu lép vế để cho vợ xỏ mũi kéo đi.

Thống kê các quốc gia phương Tây cho thấy nạn chồng bị vợ ăn hiếp rất phổ biến trong mọi gia đình thuộc mọi giai tầng xã hội, bất kể giàu nghèo, tướng tá, bác sĩ, kỹ sư, nhà giáo, nhà văn, nhà đạo đức, thầy chú hay dân đen khố rách... Địa vị càng cao thì càng phải giấu kỷ giấu kín hơn nữa.
Bìa sách.
Tây Mỹ có sợ vợ không?

Để biết rõ vấn đề bạo hành trong gia đình ra sao, Canada đã cho áp dụng phương pháp thăm dò của Hoa Kỳ gọi là Conflict Tactic Scale CTS.

Kết quả cho biết tại cái xứ tuyết giá nầy:

- Bạo hành thể xác:8% phụ nữ bị chồng bạo hành (bạt tay, xô đẩy…), và có 7% đức lang quân bị vợ đánh, véo. bạt tay,liệng chén dĩa.

- Bạo hành tinh thần (chà đạp nhân phẩm, chửi, mắng, nói xấu, cấm vận sex…):nạn nhân là đàn bà 18%, nạn nhân là đàn ông 19 %

Đó các bạn thấy không cũng same same mà thôi.

Video: Hà Nội-Chồng tra tấn vợ
http://www.youtube.com/watch?v=w46Vpr2Z_yI
Video: Trung quốc-Nhục quá vợ bạt tay chồng tới tấp!
http://www.youtube.com/watch?v=VrKYQEaUbus
“Statistics Canada first collected data on intimate partner abuse of both men and women through its 1999 General Social Survey (GSS). Respondents were asked 10 questions concerning abuse by their current and/or previous spouses and common-law partners during the 12-month and 5-year periods preceding the telephone interview.1According to their responses, almost equal proportions of men and women (7% and 8% respectively) had been the victims of intimate partner physical and psychological abuse (18% and 19% respectively). These findings were consistent with several earlier studies which reported equal rates of abuse by women and men in intimate relationships”

Public Health Agency Of Canada-Intimate Partner Abuse Against Men
http://www.phac-aspc.gc.ca/ncfv-cnivf/publications/mlintima-eng.php
Đàn ông cũng là nạn nhân chớ đâu riêng gì chỉ có đàn bà không thôi đâu như các phong trào phụ nữ thường la hét kết tội đa số đàn ông (ngoại trừ Hồi Giáo) toàn là thứ đồ vũ phu hành hạ vợ.

Đàn ông nói chung cũng có thể là nạn nhân của vũ thê nữa.

Lẽ dĩ nhiên là phe nhóm phụ nữ không hài lòng với phương pháp CTS vì theo họ, nó không nói lên được tình trạng bạo hành thật sự mà người đàn bà phải gánh chịu thường xuyên trong gia đình.

Ác mộng của đàn ông: bị cắt chim

Khuynh hướng cắt chim vỉ ghen có mòi đang gia tăng mạnh mẻ trong “một số” phụ nữ tại quê nhà.

Người ta thường hay nói tình yêu làm mù quáng, còn ghen tương làm mù lòa.

Cái ghen của đàn bà vô cùng bao quát, thiên hình vạn trạng từ việc ghen bóng ghen gió, ghen ẩu, ghen tưởng tượng, đến việc ghen có chứng cớ rõ ràng bắt tại trận.

Đôi khi biết rõ ông xã mình đã rơi trong trường hợp “chung vô dịm” từ lâu nhưng có bà vẫn còn hoài nghi và ghen vì….nghĩ rằng biết đâu chim vẫn còn bay còn hót được ngon lành với bà khác?

Trong quá khứ có rất nhiều vụ tùng xẻo cắt của quý của chồng đã xảy ra tại Việt Nam.

Tại hải ngoại, cũng đã từng có một vài vụ bà vợ Việt Nam cắt chim chồng chẳng hạn như tại Đài Nam (Đài loan),Vancouver, (Canada) và Cali (Hoa Kỳ)

Năm 1011 vừa qua bên Cali có bà Catherine Kiêu 48 tuổi cắt chim ông xã người Mỹ 60 tuổi cũng vì ghen tức sau khi ông chồng quyết định ly dị.

Nếu có tội bà sẽ bị án tù chung thân.
http://www.nbclosangeles.com/news/local/OC-Woman-Accused-Cut-Husband-Penis-Indicted-Kieu--136780303.html
Cắt “của quý” chồng, có trị tận gốc ngoại tình?
http://suckhoegiadinh.org/?p=3964
“Thời gian qua, trên các phương tiện thông tin đại chúng thỉnh thoảng lại xuất hiện thông tin có chị em do ghen tuông đã mạnh tay “xử” luôn “của quý” của chồng hoặc bạn tình. Một người phụ nữ bị phụ bạc, chọn cách cắt đứt dương vật người bạn đời, để người bạn đời chấm dứt vĩnh viễn chuyện quan hệ bất chính với người khác – có phải là cách giải quyết vấn đề?”

Tùng xẻo chim là một hình thức bạo hành ghê gớm nhứt đối với người đàn ông.

Bị vợ đì, chuyện khó tin nhưng có thật.

Sophie Torrent(1975) là một chuyên viên xã hội tại Thụy Sĩ và cũng là một người rất quan tâm đến tệ nạn bạo hành trong gia đình.

Muời năm trước đây cô ta có thực hiện một cuộc điều tra nghiên cứu của Đại học Fribourg với tựa đề: Analyse du phénomène de la violence de la femme envers son conjoint, de sa gestion par l homme et de son processus de dépassement.

Để thực hiện công việc nầy Sophie Torrent đã cho phỏng vấn bảy anh chồng bất hạnh nhất.

Sau đây là những điểm chánh rút ra từ cuộc nghiên cứu trên.

1) Vũ khí lợi hại nhất của vợ: bạo hành tâm lý, khủng bố tinh thần chồng.

Larme privilégiée: violences psychologiques

Chửi bới, bắt lỗi, đay nghiến, chanh chua, lăng mạ, chê bai bất cứ việc gì chồng làm, so sánh chồng mình với chồng người khác, nói bướng, ghen bóng ghen gió vô căn cứ, hay gây gổ bất cứ chuyện nhỏ hay chuyện lớn, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào, kiểm soát thời khóa biểu của chồng, kiểm soát sinh hoạt riêng tư và nghề nghiệp của chồng, kiểm soát bạn bè, thơ từ, email, điện thoại, lục túi lục bóp, kiểm soát kinh tế...Chồng không được cãi lý lại.

Đó là những món thường lệ trong menu mà hầu như bất cứ anh chồng nào cũng có thể phải nếm mùi ít nhiều trong cuộc sống vợ chồng.

Càng về già thì thực đơn càng phong phú, đa dạng,và đậm đà hơn. Đúng vơi câu gừng càng già thì càng cay.

Ông trách bà thường hay lải nhải, nói dai bà phan lại là ông càng già càng sanh tật sanh chứng khó chịu.

Trong nhiều năm sống chung với nhau, dần dần vợ chồng mất đi sự đồng cảm và không còn nói cùng một thứ tiếng nữa.

Trong tất cả các hình thức bạo hành thì chính sự hạ nhục, chà đạp, xâm phạm danh dự nhân phẩm đã đâm thẳng vào con người, vào xương vào tủy của anh chồng. Theo ngày tháng anh ta chịu không nổi thì phải phản ứng lại.

Người gõ dịch nguyên văn:

« Elle me dévalorise, ne cesse de me traiter de nul. Tout ce que jai fait cest de la merde, mon travail, cest de la merde. Je ne lai jamais entendu dire une seule chose positive » (Jacques)

Bả coi tui hổng ra gì, hạ nhục tui, không ngớt xem tui là thứ đồ bất tài vô dụng. Tất cả cái gì tui làm đều là cứt, công việc của tui cũng là cứt. Tui chẳng bao giờ nghe bả nói được một lời xây dựng, một câu tích cực nào hết.

Tác giả Sophie Torrent cho rằng bạo hành tâm lý vô cùng tinh vi (subtil), khó thấy, đầy ẩn ý (sournois) có chủ đích khiêu khích khiến anh chồng phải tức khí, điên tiết lên và phản ứng lại bằng bạo lực, như đập bàn, đá ghế, la hét om sòm, xổ tiếng Đan Mạch, và có khi xô đẩy, bộp tay, hay đinh chị ta một cái sặc máu mũi.

Thế thì anh ta trúng kế của chị rồi. Anh ta trở thành vũ phu và thủ phạm, còn chị là nạn nhân của bạo hành. Chị ta chỉ cần gọi 911 là cảnh sát tới còng tay anh ngay.

« La violence psychologique, cest pire que la violence physique... ca harcèle et ca use »

(Pascal)

Khủng bố tinh thần còn tàn nhẫn hơn khủng bố thể xác...nó tấn công không ngơi nghỉ, nó làm hao mòn tinh thần quá trời...

« Quand je rentrais le soir, elle me faisait les poches. Cétait le contrôle total. Je nai jamais pu ouvrir une lettre de mon courrier »(Dave)

Chiều, tui đi làm vừa về, thì bả lục túi tui. Đó là sự kiểm soát trọn vẹn 100%. Tui hổng có bao giờ mở được một cái thơ của tui ra xem....

Không được xem như một bạn đồng hành với vợ trong gia đình, anh chồng trở thành một người giúp việc homme à tout faire làm bất cứ việc gì mà bà vợ ra lệnh.

«Jai limpression davoir été rabaissé jusquà nêtre plus quune espèce de chien» (Cédric)

Tui có cảm tưởng là tui bị hạ xuống như một loài chó

Người gõ xin nhấn mạnh, trên đây là những trường hợp hết thuốc chữa chớ không tiêu biểu cho tất cả các bà vợ Việt Nam. Không phải bà nào cũng đều chằn như vậy hết đâu.

2) Nhắm vào vai trò con người đàn ông: làm chồng, làm cha

Latteinte des rôles masculins

Không cho chồng đụng tới người của chị.
Cấm vận sex. Đuỗi anh chồng đi ngủ riêng.

“Le plus grand drame pour un mari, cest de se voir refuser de faire lamour, ca elle le faisait souvent. » (Tom)

Thảm kịch lớn nhất của thằng chồng là bị vợ từ khước hổng cho múa lân, và vụ đó thường hay xảy ra lắm

Chê bai khả năng ạch đụi của anh: thứ đồ bất lực mần hổng nổi mà cũng ham.

Bất tài, vô dụng không xứng đáng làm chồng tui.

Không xứng đáng làm cha: chê bai, sĩ nhục chồng trước mặt con cái nhằm mục đích để chúng khinh rẻ người cha và tìm cách tách rời mấy đứa nhỏ ra khỏi chồng với lý do có hành vi không xứng đáng làm cha: Comportement d aliénation parentale.

Ngoài ra đôi khi chị ta cố ý mạnh tay với mấy đứa nhỏ để chọc tức làm áp lực với anh chồng.

“Elle utilise notre fille pour faire pression sur moi. Elle la secoue violemment... »

3) Hậu quả ra sao?

Theo tháng ngày chịu đựng không ngơi nghỉ,anh chồng bị tổn thương nặng cả về thể xác lẫn tâm hồn, trong sinh hoạt hằng ngày, trong mối giao tiếp ngoài xã hội và cả trong lảnh vực chuyên môn nghề nghiệp của anh ta nữa. Hậu quả là anh ta rơi dần vào trạng thái lo âu, buồn chán, trầm cảm, mất tự tin, hết biết còn ham muốn bất cứ việc gì, không còn nhớ tên mình là gì nữa, và mất luôn cả căn tính (identité) của mình. Anh ta tự hỏi có phải mình còn là một người đàn ông hay không?

“ Jai limpression d avoir été harcelé pendant des années, partout dans mon quotidien. Au point où, au fil du temps, je ne savais plus comment je mappelais. Je ne savais plus ce que jaimais, ce que je voulais » (Cédric)

4) Khó tìm được sự giúp đỡ khi cần đến.

Ngoại trừ một số ít quốc gia như Hoa Kỳ, Hòa Lan... có nhà trú ẩn cho các anh chồng bị vợ đánh và đồng thời cũng có những cơ quan xã hội hiểu biết vấn đề hơn nhưng còn lại đa số nơi khác hoàn toàn không mấy quan tâm tới ba cái vụ ruồi bu nầy.

5) Muốn chia tay cũng không phải dễ

Để trả thù anh, bà vợ có thể vu cáo anh lạm dụng tình dục, mò mẫm mấy đứa con. Đây là cách vu cáo rất thường thấy tại hải ngoại trong ca hai vợ chồng đang làm thủ tục ly dị. Trước tòa, chính anh phải tự bào chữa lấy và chứng minh sự vô tội của mình. Chuyện không phải dễ đâu.

Thường thì tòa án xử thiên vị trong chiều hướng có lợi cho người phụ nữ. Vợ anh sẽ giữ con và như thế anh sẽ mất chúng. Đây là nổi khổ tâm vô cùng tận của một người cha.

6) Nhục nhã và sợ mất sĩ diện

Đây là lý do chánh làm cho anh chồng phải ngậm bồ hòn nuốt đắng, câm miệng lại và chịu đựng một mình. Hậu quả là anh sẽ rơi vào tâm trạng chán đời, lo âu, trầm cảm. Dễ xảy ra cho những người chồng đã lớn tuổi.

Tại Quebec, Bác sĩ chuyên môn về tim Guy Turcotte quẩn trí giết hai đứa con thơ (5 tuổi và 3 tuổi)để trả thù bà vợ trong một vụ ly dị đầy nước mắt.
http://www.radio-canada.ca/regions/Montreal/2011/04/18/003-guy-turcotte-meurtre-debut-proces.shtml
7) Những đề nghị đầy nhân tính của Sophie Torrent

Quitter les stéréotypes-Rời khỏi khuôn mẩu kẻ bị bạo hành

Để xây dựng lại căn tính của mình, nạn nhân cần phải được tiếp đón trong một tập thể collectif: một không gian mà anh có thể nói lên nỗi niềm của mình, được người khác chịu lắng tai nghe và chia sẻ, và có những điều luật để bảo vệ khác hơn là những điều luật dành cho vợ anh ta.

Để bù đắp phần nào vào sự khiếm khuyết của các cơ cấu trên, các người lo việc xã hội cần phải ý thức đến các điểm sau đây:

- Xóa bỏ ý niệm lưỡng phân thủ phạm –nạn nhân.(Arrêter la dichotomie coupable-victime)

Bạo hành cần phải có hai người. Nó là hậu quả của một lực giao lưu phản hồi có qua có lại(dynamique relationnelle interactive) trong một bối cảnh mà cả hai vợ chồng không thể tạo lập được cho họ được một góc trời riêng tư đượm lòng tương kính nhường nhịn lẫn nhau.

- Nhìn nhận sự kiện: bạo hành không có giới tính (Reconnaitre les faits:l exercice de la violence na pas de sexe)

- Trách nhiệm hóa cả vợ lẫn chồng trong chu kỳ bộc phát ra bạo hành.(responsabiliser les deux partenaires dans le cycle de la violence)

- Phải nhìn nhận sự khổ đau của vợ và của chồng. Họ cần được sự giúp dỡ hay được chữa trị (Reconnaitre la souffrance des personnes aux prises avec la violence)

- Phát triển một chương trình giáo dục, phòng ngừa và can thiệp. Phải có những biện pháp cụ thể để bảo đảm mối liên lạc giữa người cha và các con của anh ta. (Développer des programmes d éducation, de prevention, et dintervention)

Tại sao người đàn ông vẫn không muốn thoát đi?

(Why do men stay in abusive and violent relationship?)

Có thể có những lý do như:

- Để bảo vệ các con (protecting the children) đối với bà vợ hung dữ. Anh ta sợ nếu thoát đi thì anh ta không thể nào gặp lại được mấy đứa nhỏ được nữa.

- Tự nhận lỗi (assuming blame- guilt prone). Anh ta nghĩ rằng tại mình nên mới gây ra cảnh nầy. Anh ta thấy mình cũng có trách nhiệm trong biến cố. Và anh ta có ý tưởng không thực tế là mình có thể sửa đổi lại hoàn cảnh cho khá hơn.

- Tánh lệ thuộc (dependency or fear of independence). Anh chồng bị vợ đì thường có tinh thần, tình cảm và tài chánh lệ thuộc vào người vợ bạo hành. Anh ta ghiền bả (addicted) nên không dám bỏ.

Đặc tính của các bà có hành vi bạo hành?

(characteristics of women who are abusive and violent)

- Lạm dụng rượu (alcohol abuse): thường khơi màu cho bạo hành trong gia đình. Rượu vào lời ra khiến chị ta dễ nóng giận, tức tối, hiểu sai những gì người khác nói, khó dằn đuợc bạo lực.

Phụ nữ Việt Nam ít có vấn đề nầy vì ít uống rượu.

- Xáo trộn hormones sinh dục làm tâm tánh thay đổi lên xuống bất thường (mood swings disorder). Thường xảy ra trong thời gian tiền kinh nguyệt (premenstrual), có thai, và lúc mấy bà bị mãn kinh (menopause). Hormone sinh dục estrogen bị xáo trộn trong các giai đoạn vừa kể. Chính các hormone sinh dục chi phối nồng độ chất serotonine trong não. Serotonine thấp thì buồn bã chán đời, nồng độ serotonine cao thì vui vẻ.

Vậy các bạn đàn ông cũng đừng có ngạc nhiên khi thấy điện cao thế xẹt bất tử không báo trước. Năm phút trước thì bà chị còn nói cười vui vẻ, năm phút sau thì xung thiên sấm sét nổi lên đỡ không kịp.

Mood swings during menopause are caused largely by the hormonal transitions women go through during this time. Hormones, such as estrogen, influence the production of serotonin, which is a mood regulating neurotransmitter.

- Xáo trộn tâm lý (psychological disorders): có nhiều loại xáo trộn tâm lý dẫn tới bạo hành. Thường gặp là chứng rối loạn nhân cách giáp ranh (Bordeline personality disorders, BPD) thấy ở 2% phụ nử. Trên 50% ca người vợ bạo hành có thể xuất phát từ BPD.

Chứng rối loạn nhân cách giáp ranh cò thể liên hệ đến ý tưởng quyên sinh, thay đổi tâm tánh lên xuống bất thường (mood swings), nói dối, vấn đề tình dục lạ thường và lạm rượu.

- Mong đợi viễn vong, thấu hiểu vấn đề và kết luận xa rời thực tế (unrealistic expectations, assumptions and conclusions):các bà thường đòi hỏi nơi chồng mình những việc không thực tế không thực hiện được, đồng thời cũng có những mong đợi viễn vong trên trời dưới dất. Các bà nầy thường trải qua liên tiếp các giai đoạn trầm cảm, lo âu, bực tức, cáu có.

Và họ đổ thừa các tình trạng nầy đều do thái độ và cách hành xử của chồng gây nên.

Thật sự ra các rối loạn của bà vợ là hậu quả của các bất ổn tinh thần, hoặc do các vấn đề của chị lúc thiếu thời hoặc do tình trạng cai rượu đem đến.

Các bà đổ tất cả bất hạnh, thất bại của đời mình lên đầu thằng chồng và cho rằng chính phần lỗi ở anh ta đã làm cho chị khổ như thế đó.

Vợ bạo hành chồng bên Nigeria: chồng bị 6 bà vợ hiếp dâm đến chết.

Báo Nigeria daily Post có loan một tin về một người đàn ông bị các bà vợ bạo hành (25/7/2012)

Một thương gia giàu có tại Nigeria, Phi châu ngoài 30 tuổi có 6 vợ cùng ở chung nhà.

Sau khi đi nhậu về anh ta liền mò vô phòng bà vợ trẻ tuổi nhứt để làm…Khi phát lương xong, anh ta bị 5 bà vợ kia nổi cơn ghen, rút dao và gậy ra đe dọa bắt buộc anh ta phải ăn cho đồng chia cho đủ ngay trong đêm đó, không được ghi sổ credit gì hết.

Không có cách nào khác, anh chồng “tốt số” đành phải tuân lệnh 5 bà vợ còn lại. Sức người có hạn, khi bà thứ 5 tức là bà vợ cuối cùng vừa trèo lên giường thì anh chồng ngã lăn đùng ra đứng tim tắt thở (thượng mã phong chăng?).

Theo định nghĩa pháp lý: hiếp dâm là bị bắt buộc làm tình mặc dù mình hổng có muốn, hổng có sự ưng thuận, hổng có chịu.

Cha nội nầy chắc là thuộc hàng cao thủ võ lâm, “có nghề” hay chết vì bị quá liều Viagra chăng?

Thôi cũng được. Đúng là chết sướng còn muốn gì hơn!

Có 2 bà bị bắt…

Bạo hành là một hành động đáng trách

Bạo hành là một hành động đáng trách trong đời sống gia đình. Dù cho người khởi xướng là nam hay là nữ cũng thế thôi. Chẳng có ai là kẻ thắng ai là kẻ thua hết, chỉ có đắng cay và chua xót.

Nạn nhân là chồng, là vợ và là những đứa con trong nhà nữa.

Bạo hành xuất phát ra trong một mối quan hệ song phương có qua có lại nhưng chẳng may cả hai đối tượng chồng và vợ lại không thể tạo cho họ một khung cảnh riêng tư đượm lòng tương kính.

- Hãy nhìn nhận sự kiện: Bạo hành không có giới tính.

- Hãy trách nhiệm hóa cả hai vợ chồng trong chu trình bạo hành.

- Hãy nhìn nhận nỗi khổ đau của những người liên hệ đến bạo hành, cho dù trên danh nghĩa người khởi xướng hay là nạn nhân. Họ cần được xã hội nhìn nhận nỗi thống khổ riêng của họ.

Nếu cần, họ có quyền được nhận sự giúp đở từ các cơ quan chuyên môn và xã hội. Hoà Lan nghe đâu đã có nhà trú ẩn cho các ông chồng bị bạo hành. Các bà vợ có hành vi bạo hành bệnh hoạn cần được điều trị.

- Hãy tạo dựng ra những chương trình giáo dục, phòng ngừa và can thiệp bạo hành.

Quần chúng, giới cảnh sát, giới y khoa, giới tòa án và những nhân viên xã hội, tất cả cần phải ý thức hơn về tính cách phức tạp của vấn đề bạo hành trong gia đình.

Đời sống vợ chồng là cả một thử thách.

Lời qua tiếng lại là một hiện thực trong đời sống của bất luận một cập vợ chồng nào.

Theo các nhà tâm lý học thì đây là chuyện rất bình thường.

Đáng ngại và nguy hiểm cho hạnh phúc gia đình là khi hai người không còn có sự tương kính và đồng cảm với nhau.

Mâu thuẫn trở thành bệnh hoạn và chiến tranh lạnh cứ leo thang và kéo dài ra mãi mãi.

Không những chỉ có người vợ mới là nạn nhân của chồng, nhưng sự thật cho thấy người chồng cũng rất thường là nạn nhân của vợ nữa.

Đã đến lúc chúng ta cần phải đã phá cái vấn nạn trên. Không có cái gì bí mật mãi mãi dưới ánh mặt trời được hết.

Đó là lẽ tất yếu trong thiên nhiên khi hai con người hoàn toàn khác nhau về thể xác, về tinh thần và về nhu cầu, phải sống chung và chịu đựng với nhau trong nhiều năm nhiều tháng.

Lấy vợ lấy chồng là cả một sự việc hết sức rủi may trong đời. Quyết định lấy nhau thì phải chấp nhận thương đau đắng cay ngọt bùi.

Giải quyết bằng cách nào? Không ai chỉ dạy cho ai được hết. Tất cả quyết định dều tùy thuộc vào cá tánh và hoàn cảnh của mỗi người chúng ta.

*Thế hệ lớn tuổi như chúng ta, vợ cũng như chồng thường có khuynh hướng cắn răng chịu đựng với nhau để cho yên nhà yên cửa.

*Ngược lại, bọn trẻ ngày nay thì thực tế hơn. Ở không được thì bỏ quách đi cho rồi, thì ly dị một cái rụp khỏi ấm a ấm ớ hội tề.

Không thể nói ai đúng ai sai hết. Mỗi thế hệ có cách nhìn đời, cách suy nghĩ và cách giải quyết của nó.

Chừng nào thế giới còn vợ còn chồng là còn bạo hành trong gia đình. Nhưng nghĩ cho cùng cái gì cũng phải có nguyên nhân của nó hết.

Thôi thì nghĩ rằng đây là cái duyên cái nợ với nhau mà thôi.

Đốt đuốc đi tìm một người lý tưởng

Vậy, bạn muốn có được một người vợ hay người chồng lý tưởng ư?

Điều kiện trước tiên: bạn phải là một người chồng hay người vợ lý tưởng trước đã!

Mà lý tưởng là gì?
Thật ra không là gì cả!
Vậy là không có!
Đàn bà, họ muốn gì đây hở Trời?
Đàn bà là gì?
Một câu hỏi lớn không lời đáp
Cho đến bây giờ mặt vẫn chau.
Huy Cận

Đàn bà quá bí mật, quá phức tạp và quá mâu thuẩn đến đổi nhà phân tâm học Freud phải thốt lên rằng “Đàn bà họ muốn gì?” (Que veut la femme?Was will das Weib).

Một câu hỏi quá lớn, khó có ai có thể trả lời chính xác được!

Và không thấy có câu hỏi tương tợ cho Đàn ông!

Nhưng cũng chính đàn ông cứ mãi xông xáo đâm chém nhau để đi tìm, để chiếm đoạt đàn bà của mình để rồi sau cùng lại phải thốt lên:

«Phải chăng đàn bà muốn là Trời muốn» (Ce que femme veut Dieu le veut)

Kết luận

Ngày xưa, Socrates (469 BC- 399 BC) của cổ Hy Lạp cũng đã từng là một người chồng bị vợ bạo hành te tua. Có phải nhờ cảnh đời như thế nên ông ta đã trở thành một nhà hiền triết lỗi lạc hay không?

Tuy thế, ông ta lại không tởn mà còn xúi dại mọi người: bằng mọi cách phải lấy vợ, nếu gặp được người đàn bà tốt, hiền thì mình sẽ có hạnh phúc, còn lỡ chẳng may trúng nhằm bà chằn lửa hay sư tử Hà Đông thì mình cũng sẽ trở thành một triết gia. Đàng nào cũng có lợi hết.

By all means marry; if you get a good wife, you'll be happy. If you get a bad one, you'll become a philosopher.

Có lẽ nhiều người đàn ông Việt Nam đã nghe theo lời khuyên bảo trên cho nên ngày nay bên nhà cũng như tại hải ngoại thấy xuất hiện ra quá nhiều triết gia.

Còn nếu quý bạn nào thật sự muốn sống hạnh phúc chết bình an thì xin hãy thử áp dụng theo các lời khuyên sau đây của “Hội Sợ Vợ Quốc Tế” xem sao:
Kính vợ đắc thọ, Sợ vợ sống lâu, Nể vợ bớt ưu sầu, Để vợ lên đầu là trường sinh bất tử...
Đánh vợ nhừ tử, là đại nghịch bất đạo. Vợ hỏi mà nói xạo, là trời đất bất dung.
Chê vợ lung tung, là ngậm máu phun người. Gặp vợ mà không cười, là có mắt không tròng.
Để vợ phiền lòng, là tru di tam tộc Vợ sai mà hằn hộc, là trời đánh thánh đâm.
Vợ gọi mà ngậm câm, là lòng lang dạ sói. Để vợ nhịn đói, là tội nhân thiên cổ.
Để vợ chịu khổ là bất tài vô dụng. Trốn vợ đi " ăn vụng", là ngũ mã phanh thây...
Vợ hát mà khen hay, là anh hùng thức thời Khen vợ hết lời./.

(nguồn Internet)

Vidéo:

SỢ VỢ HÀNH KHÚC
http://www.youtube. com/v/OYpuxqRxzv A&hl=en&fs=1&&autoplay=1
Tham khảo:

- La Cause des Hommes: LHomme battu: Impensé car Impensable Social.
http://www.la-cause-des-hommes.com/spip.php?article208
- LHomme battu, un tabou au coeur du tabou. Quebec, Option Santé, 2001
http://www.optionsante.com/livre_hommebattu.html
- About Domestic Violence Against Men
http://www.oregoncounseling.org/handouts/DomesticViolenceMen.htm

- VnExpress. Ám ảnh bị vợ bạo hành.
http://www.vnexpress.net/GL/Doi-song/2008/10/3BA07DDC/
- Trịnh Trung Hòa. Tại sao đàn ông sợ vợ
http://www.baomoi.com/Tai-sao-dan-ong-so-vo/139/3295187.epi
- Saigon Echo-Gã Siêu Sự khủng bố êm dịu
=http://saigonecho.com/main/phim/ga-sieu/36245.html
-BS Thú y Nguyễn Thượng Chánh.*Đàn Ông & Đàn Bà
http://www.vantuyen.net/index.php?view=story&subjectid=25729
- Từ Hỏa Tinh &Từ Kim Tinh.
http://www.vantuyen.net/index.php?view=story&subjectid=26011
*Institut National de Santé Publique, Québec. La violence faite par les femmes
http://www.inspq.qc.ca/violenceconjugale/faq/violencefemmes.asp?id=30
Montreal, 2012

Hiện Trạng Đối Mặt : Chờ Chế Độ Cộng Việt Sụp !

Hiện Trạng Đối Mặt


Vừa bước vào nhà, Vinh đã thấy vợ đang ngồi tại phòng khách:
- Hôm nay cưng không đi làm sao?
- Em nghỉ vacation. Em đã nói với anh hồi sáng nay rồi, anh quên rồi sao?
- Ừ nhỉ ! Anh quên

 

mất.
Vinh đang loay hoay cổi giày thì Như Hà gọi:
- Anh Vinh nè, lại đây với em. Anh xem này, đẹp và rẻ không?
- Gì thế?
- Em mua máy ảnh. Họ bán on sale, rẻ lắm nè anh!
Vinh đến cạnh vợ:
- Em lại mua máy ảnh, nhà có đến ba bốn máy ảnh ít khi dùng đến, em còn mang thêm về làm gì?
Như Hà không để ý câu nói của chồng, cầm một máy ảnh lên xem, nâng niu ra chiều đắc ý:
- Hiệu Canon tốt lắm phải không anh? Nguyên giá 250 đô la, on sale còn 50. Em mua hai máy ảnh này gởi về Việt Nam cho hai đứa cháu nội mình. Anh không nhớ tháng trước chúng nó viết thư xin mỗi đứa một máy ảnh hay sao ? Anh xem đây, đẹp không? Nhỏ nhắn, gọn gàng, dễ thương mà lại rẻ nữa.
Vinh vội cầm một máy ảnh lên xem rồi la hoảng:
- Không được. Made in China. Hàng trung cộng. Phải tẩy chay. Phải tẩy chay. Không mua sắm. Không sử dụng. Vứt vào thùng rác đi em. Hễ gặp Made in China, Made in PRC (People Republic of China) Made in Vietnam là vứt ngay đi, ném đi cho được việc.
- Hả ? Anh nói cái gì? Tại sao vứt thùng rác? Thấy rẻ em mua cho hai đứa cháu. Một trăm đồng mua được hai máy ảnh không hơn bỏ ra năm sáu trăm một lúc hay sao? Hàng lại tốt nữa mà anh.
Vinh tỏ ý không hài lòng, gằn giọng:
- Hừm !! Có rẻ cũng không mua. Có cho cũng không sử dụng. Tẩy chay! Tẩy chay cho được việc em ơi ! Chúng ta không làm được việc lớn thì làm những việc nhỏ. Em biết không, mọi người trên thế giới đang tẩy chay tất cả hàng hóa trung cộng, hàng hóa việt cộng em à. Ngay cả truyền thông Mỹ cũng rầm rộ nhập cuộc, ra thông báo hô hào dân Mỹ triệt để tẩy chay không dùng hàng hóa bọn tàu cộng nhập vào Mỹ. Mấy tháng trước anh đã nói với em, sao chóng quên thế?
Như Hà tỏ ý thắc mắc:
- Sao lại tẩy chay hả anh?
Vinh nói:
- Sao em cứ hỏi lẩn thẩn thế ? Báo chí, truyền thanh, truyền hình, internet ...em không theo dõi. Hết giờ đi làm về, em chỉ biết mê mệt phim tập đâu còn để ý chuyện nọ chuyện kia, lại cứ hỏi anh.
Như Hà xụ mặt nói lẫy :
- Được rồi ! Không hỏi anh thì em đi hỏi ...người khác cho mà xem, chịu hôn ? Ghét anh ghê vậy đó!
Vinh cười hì hì dịu giọng:
- Thôi mà...cưng !! Anh đùa chút cho vui chứ chuyện gì anh lại không nói cho em nghe đó sao ? Này nhé, ta phải tẩy chay tất cả hàng hóa của lũ trung cộng, kẻ thù truyền kiếp của dân Việt luôn nuôi mộng bá chủ toàn cầu, từ xưa đến nay chúng luôn dòm ngó thôn tính Việt Nam cho bằng được. Chúng đang từ từ từng bước xâm chiếm nước mình được sự tiếp tay dâng hiến của lũ việt gian cộng sản bán nước để chúng đặt ách hô hộ lần thứ tư, thứ năm đấy em. Anh nhắc lại em nhớ, ta nhất định không mua bán bất cứ hàng hóa của bọn bành trướng Bắc kinh và của lũ việt cộng bán nước xuất ra khỏi lãnh thổ của chúng.
Như Hà tỏ vẻ lo lắng:
- Hàng của họ tràn ngập thị trường các nơi trên thế giới, đâu cũng có, anh biết chứ ? Nơi nào cũng có, mình có chống, có tẩy chay cũng chẳng thấm vào đâu anh.
- Vẫn biết là như vậy, nhưng một người tẩy chay, và hằng triệu triệu người tẩy chay thì chúng sẽ sụp ngay. Đây là một trong những phương thức đấu tranh ôn hòa để phản đối bọn bá quyền trung cộng xâm lăng chiếm lãnh thổ VN có sự tiếp tay dâng hiến của đảng cướp bán nước việt cộng. Anh nhắc lại, mình không góp sức vào được những việc lớn, thì hãy góp sức vào những việc nho nhỏ như thế này em ạ.
Như Hà nói:
- Em nghĩ có tẩy chay cũng chẳng thấm vào đâu, còn thiệt cho người dân.
- Em đừng suy nghĩ nông cạn như thế. Nói rõ hơn, hàng của việt cộng xuất ra nước ngoài sẽ mang về cho chúng vô số đô la để nuôi cái đảng cướp của chúng tồn tại, để chúng có cơ hội vơ vét đầy túi tham, sống phè phỡn, đè đầu cưỡi cổ người dân, tàn sát dân lành, bóc lột người dân đến tận cùng xương tủy, tàn phá tài nguyên quốc gia, cắt đất, cắt biển, hải đảo, khu vực biển Đông cho tàu tặc, rước kẻ thù khai thác beauxite tàn phá môi trường sinh thái đất đai cao nguyên, tiêu diệt đời sống an lành muôn thuở của các sắc dân thiểu số, cho thuê rừng đầu nguồn để hốt đô la, nghênh đón cung thỉnh dân tàu tự do vào VN sinh sống trên khắp cả lãnh thổ VN, lấy vợ lấy chồng, sinh sản những thế hệ chệt lai căng, mất gốc, biến VN thành một quận của Bắc kinh. chứ người dân chẳng được gì đâu em. Còn hàng hóa của tàu cộng từ quần áo, vải vóc, máy móc, điện tử, thuốc men, thực phẩm, trái cây, rau quả...cho dù bất cứ loại nào cũng đều tẩm hóa chất độc hại, các loại chất độc giết người từ từ sau khi sử dụng nó. Hàng nhái, hàng dỏm, hàng giả, hàng ế của chúng ào ạt đổ vào VN và Hoa Kỳ như thác lũ, giá cả rẻ mạt, xin mọi người đừng có ham. Đụng vào thì sức khỏe không tê liệt thì cũng bại xụi, toi mạng mà thôi.
Vinh ngừng nói hỏi vợ:
- Em còn giữ receipt hai máy ảnh không? Em nên đem máy trả lại cho hiệu buôn. Còn việc làm quà cho hai đứa cháu nội anh sẽ lo cho em. Anh đề nghị em phải quyết tâm thể hiện thái độ chính trị của mình trước nỗi đau quốc nhục mà tập đoàn bộ chính trị đảng cướp cộng sản Việt Nam đã hèn nhát cắt từng mảnh thân thể Mẹ Việt Nam đem cúc cung dâng cúng cho quan thầy của chúng để chúng được vinh dự làm những tên thái thú của hán triều. Anh nói rõ là anh không bảo em làm chính trị mà chỉ nhắc em phải thể hiện thái độ chính trị của mình. Em biết không
Nghe chồng nhắc đến việc thể hiện thái độ chính trị, Như Hà nhớ lại cũng đã có lần tranh cãi với mấy bà bạn ở sở làm vấn đề này. Nỗi bực dọc cứ đè nặng trong lòng. Được dịp, Như Hà muốn đem chuyện kể lại với Vinh:
- Anh à, thỉnh thoảng em và mấy bà bạn làm chung sở có đề cập đến các sinh hoạt cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể. Thường họ thích phê bình chỉ trích hoặc nói năng điều này điều nọ một cách vô tội vạ, vô trách nhiệm. Thỉnh thoảng em quật lại những suy nghĩ của họ. Em nói, tất cả chúng ta ai cũng biết cuộc sống ở Mỹ tuy có đầy đủ tiện nghi về vật chất nhưng nếu không có công ăn việc làm là khốn nạn ngay. Vì vậy, ai có bệnh đau cũng phải vừa uống thuốc vừa đi làm, ngày tư ngày Tết cũng phải đi làm không kiêng cữ như ở Việt Nam. Công việc làm là quan trọng trong cuộc sống. Có đi làm mới trả tiền nhà, xe, bảo hiểm, điện, nước, điện thoại và vô số những số tiền cần chi tiêu. Hầu hết không ai có thì giờ rảnh. Con người chạy đua với giờ giấc. Do đó, những ai có tinh thần, thiện chí tham gia sinh hoạt xây dựng cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể, là họ đã có một sự hy sinh lớn lao mà ta phải tỏ lòng cảm phục và tôn trọng hơn là bài bác, phê phán vô trách nhiệm. Họ đã thể hiện thái độ chính trị của họ một cách đứng đắn, nghiêm túc và hợp lý. Rồi em có nói với các bà bạn, nếu chúng ta có cơ hội, có thì giờ, cũng nên góp tay vào các công việc hữu ích chung. Người khác làm được thì mình cũng phải làm được để chúng ta có thể tỏ rõ thái độ chính trị của chúng ta là những người tỵ nạn bỏ nước ra đi cũng vì không thể sống chung được với cộng sản độc tài. Bởi, chúng ta là những người tỵ nạn cộng sản, là những người đã di tản ra khỏi quê hương nguồn gốc, chính đó là lý lịch, là căn cước chân chính của chúng ta. Anh có biết mấy bà bạn của em phản ứng ra sao không? Các bà phác tay, phủi phủi lia lịa làm như thể sợ chất bụi chính trị dính vào người, gỡ không ra, rửa không sạch và miệng thì la bài hãi : Ấy, ấy...thôi đi...thôi đi...cho tôi xin...hãy để cho tôi yên thân...yên thân...Tôi không dính dáng đụng chạm gì đến chính trị cả. Tôi không biết chính trị là cái quái gì cả. Qua được đây rồi là khỏe tấm thân...không còn phải lo gì nữa. Chắc có lẽ họ nghĩ rằng chính trị như một căn bệnh truyền nhiễm, dính vào là nó lây lan phá hủy lục phủ ngũ tạng hay sao đấy! Mặc dầu sau đó em có phân giải thêm mà họ vẫn chối bay chối biến đi thôi. Thật là buồn cười phải không anh?!
Nghe vợ nói Vinh cảm thấy sự đời cũng thật buồn cười. Không phải chỉ như mấy bà bạn của vợ vừa kể mà ngay cả một vài ông bạn của Vinh hoặc những người mà thỉnh thoảng Vinh vẫn thấy, vẫn nghe cũng giông giống vậy thôi. Đã có đôi lần có người bảo rằng tôi là quân nhân chỉ biết đánh giặc, hết đánh giặc thì làm thằng dân, tôi không làm chính trị, đừng rủ rê. Thì thử hỏi cái vị trí của họ hiện diện ở hải ngoại ngày hôm nay mặc nhiên đã nói lên là họ đã làm chính trị rồi. vì khi ra đi có phải trong hồ sơ của họ ghi là đi tỵ nạn chính trị, nếu không thì đừng có hòng..
Vinh đon đả hỏi vợ :

- Vậy em nói em phân giải với họ thế nào mà họ chối bay chối biến thế?
- Thì em cũng nói ý như anh thường nói trước đây. Em bảo là mọi người qua đây, ở Mỹ cũng như ở các nước khác, khi đã bỏ nước ra đi đều tự nhận mình là dân tỵ nạn, có nghĩa là không thể sống chung được với việt cộng vì bị ngược đãi, sợ trả thù, trù dập, phân biệt đối xử, hoặc vì đói, vì nghèo không thể ăn nên làm ra trong cái nền kinh tế quốc doanh lạc hậu kềm kẹp. Cho dù là đi diện nào, vượt biển, vượt rừng sâu, vượt biên giới, hoặc con lai, H.O ...đi công tác, đi tham quan, đi du học, đi lao động, đi trình diễn...rồi ở lại để xin tỵ nạn chính trị, không muốn trở lại quê hương sống chung với việt cộng. Như vậy, có phải mọi người bỏ nước ra đi, cho dù là đi vì kinh tế cho cuộc sống bản thân đã mặc nhiên là dân tỵ nạn chính trị chứ còn gì nữa mà cứ chối phăng đi, phải không anh? Tự bản chất của nó trong việc đi đứng đã có dính sắc thái chính trị rồi. Anh biết không, em còn cật vấn họ là có phải lúc còn ở quê nhà, khi vào phỏng vấn, ai ai cũng khai báo là bị Việt cộng ngược đãi, trả thù khắc nghiệt, bị phân biệt đối xử tồi tệ, bất công, phi lý trong cuộc sống. Rồi ở các trại tỵ nạn Đông Nam Á khi được vào phỏng vấn để được xét đi định cư ở một quốc gia thứ ba thì ai ai cũng nằng nặc khai tôi không thể sống chung được với việt cộng gian ác. Tôi ra đi vì lý do chính trị. Tôi là quân nhân, công chức, cán bộ của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, tôi là nhân viên, viên chức sở Mỹ vân vân và vân vân. Sự khai báo không những bằng lời nói lúc nào cũng phải tỏ ra thành khẩn mà còn phải dẫn chứng đủ thứ giấy tờ có liên quan đến tư cách chính trị của mình. Có những giấy tờ cần phải chạy đôn, chạy đáo, đút lót bỏ ra hằng triệu bạc mua cho bằng được để chỉ được sử dụng duy nhất trong mục đích chứng minh mình là người có dính dáng ít nhiều về hành vi và tư cách chính trị. Nhưng khi đã ra đến được nước ngoài vài năm, ăn nên làm ra, đô la rủng rỉnh đầy túi, cuộc sống an nhàn đầy đủ, bắt đầu hưởng thụ bao của lạ trên đời, thì không hiểu tại sao đột nhiên họ lại lú lẫn quên biến đi mất mình là người tỵ nạn chính trị. Không lẽ ''chất men chính trị'' trong người lại mau ''bốc hơi''như vậy sao ?! Thành thử ai làm gì mặc ai, ai đòi hỏi đấu tranh gì thì cứ việc mà đấu tranh đòi hỏi. Đất nước có điêu đứng trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, trong cảnh việt cộng đàn áp,chèn ép, bóc lột dã man, trong cảnh giặc tàu xâm chiếm đặt ách đô hộ, thì cứ mặc, ta cứ bình chân như vại, thủ thế an nhàn hưởng thọ. Nếu có bị phải đụng đến, có được mời gọi làm một việc gì đó cho công việc chung của cộng đồng thì tảng lờ tránh ra xa, thật là xa, lại còn lải nhải, lầm bầm những câu văng tục chửi thề nghe phát khiếp. Đấy, em nói với họ như thế đó anh. Dù cho em có nói gì thì nói vẫn không thấy ai nhúc nhích, rục rịch gì cả, trơ như phỏng đá, phớt tỉnh chẳng nghe, chẳng biết, chẳng thấy.. Cứ ngậm miệng ăn tiền. Có lẽ đây là căn bệnh xu thời đang tiêu mòn nhuệ khí?
Như Hà nói một hơi không ngừng nghỉ, thỉnh thoảng nét mặt có sự biến dạng theo lời nói. Vinh nhìn vợ vừa chăm chú nghe vừa ngạc nhiên thích thú. Chàng luôn hãnh diện nét duyên dáng và sự thông minh của vợ. Vinh nói:
- Anh thật tình khen em. Em đã tỏ rõ vấn đề một cách chính xác đạt chất lượng. Những gì em nói là một trong những hiện trạng đối mặt đang xuống cấp thiêu đốt tiềm lực chống cộng của người Việt quốc gia đang dấn thân giải thể chế độ cộng sản tại quê nhà. Em thông minh lắm mà. Anh khen em lắm đó, cưng!
Như Hà nũng nịu lườm yêu chồng:
- Quái lạ nhỉ ! Anh mới vừa chê trách em là suốt ngày mê phim truyện không biết gì cả, ngu ngơ ngù ngờ khờ khạo. Bây giờ anh lại khen em đáo để thế. Thì ra có phải anh cũng đang bị lây nhiễm chứng bệnh xu thời mà em vừa nói phải không? Vinh khẳng định : - Anh khen em thực tình mà. Em thông minh lắm. Những suy nghĩ của em là một trong những hiện trạng của cuộc sống đang diễn ra hằng ngày trong cộng đồng. Riêng anh, thì anh nghĩ đó là một ''hội chứng biến chất não bộ'' đang lây lan một cách nguy hiểm cho sự chung sức chung lòng của mọi người. Thuốc chữa trị phải cần đến thần dược ''Pho Chấn Hoàn'' uống vào tẩy độc thì mới tiêu giải ám chướng.
Có tiếng điện thoại reo, Như Hà cầm ống nghe :
- Alô..! Alô..! ờ...Bích Thủy đãy hả?...Khỏe không? Có gì không bồ ..ờ..ờ...!!.... chuyện về Việt Nam đãy hả ?..ờ..ờ. để mình bàn lại với ông xã mình rồi tin liền cho bồ nhé...!Vâng!...Vâng...! Cám ơn bồ ...! Bye...Bye...!
Như Hà nói nhanh với chồng:
- Anh à! Mấy tháng trước Bích Thủy rủ em tháng tới về Việt Nam cùng chuyến cho vui. Em chưa trả lời dứt khoát. Hôm nay chị ấy lại hỏi ý kiến em có quyết định về hay không để cùng đi chung? Anh nghĩ sao?
Nghe vợ hỏi Vinh chưa biết phải trả lời thế nào. Nghĩ cũng buồn trước hiện trạng khó xử này. Vì thực sự những ai đã rời khỏi nước ra đi, tạm dung thân xứ người trong bao nỗi vui buồn vinh nhục đều vẫn mang nặng tâm tư nhớ quê nhớ nhà và mong muốn được một lần về thăm. Nhưng quê hương sau ngày đổi chủ, giặc cộng đã triệt để khai thác nguồn đô la đang đổ về Việt Nam từ khắp mọi nẻo đường trên trái đất qua việc gởi tiền giúp thân nhân, qua việc về thăm nhà ào ạt của khối người trong các cộng đồng người Việt. Nực cười cho thời gian đầu việc làm ăn chưa mấy khấm khá, giặc cộng đã vội kết tội những ai đã đi khỏi nước là việt gian, là phản động, mê bơ thừa sửa cặn, là hèn nhát chạy theo ôm gót đế quốc. Nhưng vài năm sau chúng thi hành chính sách mở cửa, rêu rao khuyến khích người Việt hải ngoại về thăm nhà, về buôn bán hùn hạp, đầu tư kinh doanh, về góp công sức xây dựng đất nước...thì từ đó dòng thác đô la ngày tăng vọt, cuồn cuộn đổ về cho chúng tám, chín tỷ đô la hằng năm. Chúng cho in hằng tỉ tỉ giấy bạc hình già Hồ tặc không bảo chứng để hốt trọn bộ đô la Mỹ. Chúng vội cải danh việt gian phản động phản quốc ôm gót chân Mỹ thành việt kiều yêu nước, khúc ruột xa nghìn dặm...ban hành một số luật lệ mới để ve vãn người Việt hải ngoại. Nếu không có số tiền khổng lồ này thì bọn cầm quyền Hà Nội không còn cách gì đứng vững mà đã tiêu tùng từ lâu rồi. Mỗi lần nghĩ đến là Vinh cảm thấy mệt, chóng mặt. Có ai bảo lũ việt cộng bán nước là bọn mán mường chuyên chui rúc ở xó núi ven rừng, ở cái hang Pắc Pó tăm tối, lam lũ mọi rợ, ngu đần đâu nào, lại không biết xài tiền đô của Mỹ? Nghĩ thế là lầm! Lỗi này tại ai nhỉ?
Vinh nhớ lại những sáng chúa nhật trong quán cà phê với vài người bạn đã có đề cập đến vấn đề này. Anh chàng Thất ngất ngưởng điếu thuốc lá trên môi phân bua:
- Lỗi tại ai thì chắc ai cũng biết rồi, không phải lỗi tại tôi đâu đó nhen. Ở Mỹ 30 năm tôi chưa hề về Việt Nam, chưa hề gởi tiền về Việt Nam dù với mục đích gì. Về mà làm gì? Gởi tiền mà làm gì? Cuối cùng đồng đô la chỉ có con đường duy nhất là chun vô túi lũ việt cộng tham nhũng, vỗ béo lũ tội đồ việt cộng bán nước hại dân mà thôi. Như vậy, tôi cũng thực hiện được ''3 không''. Không mua bán tiêu dùng hàng hóa của cộng việt, của tàu phù Bắc kinh. Không gởi tiền về Việt Nam. Không đi du lịch Việt Nam và trung cộng.
Nghe Thất nói thế, Cảnh góp ý:
- Không phải lỗi tại một ai mà là lỗi chung của mọi người, cứ hờ hững, không cảnh giác ngay từ đầu, và còn vì tình nghĩa cốt nhục giữa người và người, để có cơ nuôi bọn việt cộng no béo, phè phỡn, cho đến hôm nay chúng trở nên lú lẩn, hèn hạ, đâm ra hèn nhát, lén lút dâng trọn mảnh giang sơn VN của tiền nhân để lại cho bọn quan thầy của chúng ngõ hầu đánh đổi lấy một chỗ dựa vững chắc cho chúng tiếp tục tàn phá chôn vùi dân tộc xuống tận cùng kiệt quệ. Lịch sử sẽ bôi vôi, nghìn năm bia miệng sẽ nguyền rủa chúng là những tên tội đồ bán nước. Các anh còn nhớ tên đại tội đồ hồ tặc hênh hoang khoác lác trước quân lính của y : ''Các vua Hùng có công dựng nước, bác cháu ta có công giữ nước''. Nhưng đâu phải vậy mà hôm nay dân gian nói khác đi là ''bác cháu ta có công bán nước'' . Nói như thế đấy mới đúng khuôn mặt mãi quốc cầu vinh của chế độ cộng nô.
Chưa thấy ai có ý kiến gì, anh chàng Cảnh gật gù nói tiếp:
- Chúng ta đang sống kết hợp nhiều thành phần trong một cộng đồng người Việt tỵ nạn mặc dù có điều lệ, nội quy, bầu bán đàng hoàng, có sinh hoạt hội họp, nhưng sự đồng tâm và gắn bó chưa toàn bích. Vì không có luật pháp nên không ràng buộc được ai, không có chính phủ nên không quản lý chặt chẽ mọi sinh hoạt, không có tài chánh nên không thể thực hiện được các chương trình, kế hoạch lợi ích. Do đó, ai muốn làm gì thì làm, làm theo sở thích, ý muốn, tùy hứng, làm theo sự ngông cuồng lập dị, làm chạy theo lợi nhuận hoặc danh vọng cá nhân. Có việc làm có lợi cá nhân nhưng lại tổn thương đến công cuộc giải thể chế độ việt cộng bán nước. Sự thể sở dĩ đạt thành do tình cảm cá nhân, do cảm tính, do tùy tiện hoặc do tình yêu nước cố hữu, có đúng không?
Thái ngồi im lặng, nét mặt trầm tư, vừa lắng nghe thỉnh thoảng lại gật gật đầu đồng ý. Khi Cảnh dứt lời, anh chàng Thái ứng khẩu:
- Ý kiến và nhận xét của anh Cảnh có khắt khe nhưng không phải là không đúng đấy quý cụ ơi! Chúng ta vẫn biết những tổ chức cộng đồng, đoàn thể đã thành khuôn khổ nề nếp từ lâu rồi, nhưng năng suất chỉ vẫn ở mức tích cực vừa phải. Tuy nhiên, cũng nhờ từ đó mà các sinh hoạt chính trị của người dân tỵ nạn tại hải ngoại có cơ hội phát triển vững vàng để yểm trợ quốc nội lật đổ chế độ việt cộng. Đa số đã thể hiện thái độ chính trị rõ nét trong sự đóng góp công sức, thì giờ kể cả tiền bạc, vật chất vào các nỗ lực phát triển cộng đồng, đoàn thể rất đáng được cảm phục, trân trọng. Tuy nhiên, vẫn còn một ít chưa thích nghi, tôi nghĩ mỗi người hãy tự nghiêm khắc bản thân để ý thức bổn phận và thể hiện thái độ chính trị thật rõ nét hơn, nhất là những thành phần nói nhiều làm ít, hoặc nói mà không làm, hoặc tri hành bất nhất và những phần tử tay sai việt cộng len lỏi vào hàng ngũ chúng ta.
Đời sống luôn bận rộn, thỉnh thoảng mới có được vài lúc rảnh gặp nhau trao đổi những suy nghĩ riêng tư. Nhưng nói để có thể làm được những gì đã nói thì không hẳn là dễ dàng. Những cảm nghĩ trao đổi với mấy người bạn đối với Vinh thật bổ ích, nhất là chuyện Như Hà hỏi ý kiến để đi Việt Nam.
Vinh nói với vợ:

- Gia đình chúng ta định cư tại Hoa kỳ giờ cũng đã hơn 22 năm rồi đúng không? Trước đây đã một lần em về Việt Nam vì có chuyện cần giải quyết và từ đó đến nay mới chỉ một lần duy nhất. Riêng anh thì chưa bao giờ nghĩ đến chuyện về. Đời sống con cái chúng mình ở Việt Nam đầy đủ không còn cần sự giúp đỡ của chúng ta. Thỉnh thoảng vẫn có điện thoại thăm hỏi. Anh thấy rằng đã yên tâm thì về Việt Nam mà làm gì? Tốn tiền bạc. Mệt sức khỏe. Bỏ phế công ăn việc làm. Mình về, người khác về, hàng hàng lớp lớp người về, nhất định lũ việt gian bán nước cộng việt mừng lắm, vì chúng sẽ hốt được vô số đô la cho đầy túi tham, chúng còn ngạo mạn khoác lác rêu rao cho cộng đồng thế giới rằng Việt Nam có tự do, nhân quyền,. đời sống ấm no hạnh phúc, văn minh, giàu mạnh. Vô tình chúng ta tuyên truyền không công cho chúng. Vậy thì về mà làm gì? Chờ chế độ cộng việt sụp rồi hãy về. Ta về ở lâu hơn, hay về ở luôn. Em đồng ý với anh không nào? .
Nghe chồng nói, nét mặt Như Hà kém vui, không như vừa lúc nhận điện thoại của Bích Thủy hỏi ý kiến. Như vậy, một vài dự tính trong chuyến sắp về Việt Nam đang như tan biến, chẳng hạn như may thêm một số quần áo, đi thẩm mỹ viện, mua vài món trang sức...giá cả ở Việt Nam có rẻ hơn. Như Hà luôn tôn trọng ý kiến chồng. Những gì Vinh nói không phải là không có lý.  Việt Nam ở lâu hơn, hoặc là ở luôn như Vinh nói, đó là nguyện vọng tha thiết của hai vợ chồng đã phát sinh sau vài năm định cư tại Mỹ. Cảm nghĩ này Như Hà tự an ủi bằng lòng. Bằng lòng và chờ đợi ngày về khi Đất Nước đã được thanh bình, tự do không còn việt cộng. Trên quả địa cầu này chưa có nơi nào đẹp bằng chính quê hương mình. Ai có sống xa quê Cha đất Tổ mới cảm nhận đầy đủ trọn vẹn nét đẹp mỹ miều, thanh khiết ở quê hương xứ sở mình. Cái đẹp không phải ở những tòa cao ốc chọc trời nguy nga tráng lệ, không phải ở những xa lộ cao tốc thênh thang êm ái, ở những công viên tốn hàng triệu đô la xây dựng, ở những chiếc xe bóng loáng, ở những ngôi biệt thự tân kỳ đầy ắp tiện nghi ...Nét đẹp quê hương mình tiềm ẩn chan chứa trong lũy tre xanh bao bọc mái tranh nghèo, có ánh trăng giải bạc trên khắp nẻo đồng quê trong ngày mùa mở hội thoang thoảng hương thơm mùa lúa mới, ngân vang tiếng hát ru con văng vẳng đâu đây, xen lẫn tiếng chó sủa đêm, tiếng gà gáy sáng. Nét đẹp mông lung, sinh động nơi các phiên chợ gồng gánh ngược xuôi, ở những cánh diều lộng gió, ở đàn trâu dầm nước trong đồng. Cái đẹp hiền hòa giản dị đơn sơ chan chứa tình người nơi quán xá lộ thiên, góc chợ, lề đường, trên các con lộ đầy ắp lá me thấp thoáng tà áo trắng. Cái đẹp quê hương vô vàn lắng đọng sâu thẳm trong từng tâm hồn của mỗi người con xa xứ tản mác khắp nơi... Ôi! Mẹ Việt Nam! các con của Mẹ vẫn còn đây khắp mọi miền trái đất đang ngóng trông về quê Mẹ... Chờ chế độ việt cộng bán nước sụp, chúng con về, về ở lâu hơn, về ở luôn. Chồng nàng đã mong ước, và mọi người cùng mong ước. Như Hà nói:
- Em tôn trọng ý kiến của anh, chúng mình sẽ gắng chờ. Nhưng em nhận thấy tụi việt cộng điêu ngoa, tráo trở, xỏ lá, đểu cáng xạo hết chỗ nói anh ơi ! Trước kia, chúng chơi trò đu đưa giữa liên xô và trung cộng để được chi viện mọi mặt đánh phá cưỡng chiếm miền Nam. Khi liên xô sụp, chúng lại ôm chân tàu cộng và còn bày trò đu đưa giữa Mỹ và tàu cộng. Với tàu cộng chúng lợi dụng một chỗ dựa vững chắc để chúng giữ vững cái đảng cướp của chúng, để củng cố quyền lực, để được tham nhũng, để được ăn cắp, để vét sạch tài nguyên quốc gia, để duy trì độc đảng thống trị hà khắc người dân trong tư thế của những tên thái thú, chư hầu khiếp nhược, hèn nhát của hán triều bằng 16 chữ vàng và 4 tốt của chúng. Thà bán nước VN cho giặc tàu và chịu nhục cả dòng họ tổ tiên của chúng chứ không bao giờ chúng để mất cái đảng cướp lưu manh tàn ác của chúng. Vì vậy, chúng mới đem lãnh thổ, lãnh hải, hải đảo của Tiền Nhân để lại mà cống nạp cho hán triều. Còn với Mỹ chúng thèm đô la để lỡ có chuyện gì thì hát bài tẩu mã có đô mà xài, có đất mà sống, nhất là để “nhá”quan thầy phương Bắc của chúng rằng ta cũng có bầu bạn với một siêu cường chứ lị! ai lại ngán ai! Tuy chơi trò đu đưa, dựa dẫm nhưng cộng việt sợ lũ tàu hơn sợ Mỹ, vì những gì chúng thỏa hiệp với Mỹ, khi tàu chất vấn thì chúng dẻo mồm chối leo lẻo. Nên chuyện gì chúng đều phải hỏi ý kiến, trình thưa với Bắc kinh chấp thuận chúng mới dám làm. Em thấy như vậy là chúng khó sụp lắm, làm sao mà về hả anh?!..
Nghe vợ nhắc đúng suy nghĩ của mình, Vinh cười giòn giã:
- Em giỏi lắm, càng thảo luận em càng có những ý nghĩ sâu sắc, anh đâu ngờ em như thế, anh khen em. Anh khẳng định với em nhé, tập đoàn cộng sản Việt Nam sẽ sụp và bị tiêu diệt toàn bộ trong một thời gian ngắn thôi. Chuyện gì cũng thế, có khởi đầu sẽ phải có kết thúc. Lũ việt cộng không ra ngoài qui luật ấy. Em phải tin như vậy. Những yếu tố chứng minh anh cũng đã thường nói cho em nghe rồi, nào là tệ nạn tham nhũng hết thuốc chữa, đàn áp triệt hạ các tôn giáo khắc nghiệt cùng kiệt, trắng trợn cướp đất cướp nhà của dân, sự biến chất, thoái hóa, bỏ đảng của nhiều tầng lớp đảng viên, tệ nạn đĩ điếm, hãm hiếp học sinh vị thành niên, bằng dỏm bằng giả, buôn người, bệnh tật tràn lan..vân vân và vân vân... Đã có những mùa Xuân trở về trên vùng trời các quốc gia Bắc Phi, Trung Đông thanh tẩy những chế độ độc tài gian ác ngự trị bằng những cuộc cách mạng Hoa Lài, đòi tự do dân chủ, cơm no áo ấm. Việt Nam hôm nay đang chớm nở một mùa Xuân khát vọng, đó là lòng Dân, ý Trời, không một sức mạnh nào cản được xu thế thời đại. Trước hết phải diệt thằng việt cộng không còn manh giáp, sau đó mới diệt giặc tàu, quét sạch bọn dân tàu ô đang hiện diện lúc nhúc trên quê hương. Nhiều phong trào, tổ chức, đảng phái chính trị chân chính đang phát triển và bùng mạnh khắp cùng đất nước được sự tham gia tích cực của người dân trong nước và hải ngoại qua những cuộc biểu tình tự phát khiến bạo quyền cộng sản điên đầu bấn loạn đối phó mất ăn mất ngủ. Em nên tin điều này nhé, việt cộng có ngày sẽ chết tức tưởi không kịp ngáp trong cái trò đu đưa dựa dẫm, dám thọc lét chú ba tàu và anh chàng GI. Vì tự ái, vì quyền lợi tối thượng có thể anh chàng GI hoặc chú ba tàu nổi cơn điên bóp mũi thằng việt cộng chết bất đắc kỳ tử không kịp trối em ạ. Em tin không?
- Em tin.
- Em tin và mọi người đều tin. Tất cả đều tin. Đại cuộc sẽ kết thúc. Ngay từ bây giờ em có thể chuẩn bị là vừa, chuẩn bị tinh thần nhập cuộc. Chúng ta không thể làm những việc lớn thì hãy làm những việc nho nhỏ hữu ích đóng góp.
Như Hà tỏ vẻ lo lắng:
- Chúng mình già rồi, lớn tuổi rồi còn làm nên chuyện gì hả anh? Tuy nhiên, em cũng sẽ mãn nguyện ngày cuối cùng được nằm yên trong lòng đất Mẹ hơn là gởi thân xác nơi xứ người.
Vinh phân giải:
- Đừng bao giờ phó thác ''chuyện thế sự mặc đàn em gánh vác”. Tuổi già sức yếu không hẳn là lý do chính chối bỏ việc chung. Em biết không, Việt cộng sụp thì đất nước có khối công việc phải làm. Những tổ chức, đoàn thể đang ráo riết dự thảo kế hoạch, chương trình phục hồi, tái thiết. Quần chúng quốc nội, hải ngoại đang trong tư thế sẵn sàng đáp ứng và chỉ còn chờ đợi sĩ phu, trí thức chân chính phát động, khởi xướng.
Như Hà như hiểu ý:
- Em cũng đã biết. “Dẫu cường nhược có lúc khác nhau – Song hào kiệt đời nào cũng có.”(Nguyễn Trải) Lịch sử Việt Nam cũng đã chứng minh thời đại nào xảy ra binh biến đều có những anh hùng hào kiệt, những lãnh tụ chân chính tài ba xuất chúng đứng ra lãnh đạo quần chúng làm nên lịch sử.
Vinh nhắc nhở:
- Anh muốn nói với em, bọn việt cộng đang tung ra hàng loạt cán bộ của chúng len lỏi, mai phục, ẩn mình trong các cộng đồng, đoàn thể, hội đoàn để thực thi cái nghị quyết 36 của lũ việt gian Hà Nội quyết nhuộm đỏ và thâu tóm cộng đồng người Việt hải ngoại, mà anh thường nói với em. Chúng ta phải luôn cảnh giác, đề phòng, phát hiện bọn này, những con vi trùng truyền nhiễm vô cùng độc hại.
Như Hà tỏ vẻ mệt mỏi:
- Thôi anh Vinh ơi, cứ nói mãi em cảm thấy nhức đầu nhức óc trước bao nhiêu hiện trạng đối mặt diễn ra giữa thế hệ chúng ta đang sống. Anh lo nhiều, rồi giảm thọ đó anh. Anh mà chết sớm thì em sống với ai hả anh, hả ông chồng của em ơi!?
Vinh âu yếm nhìn vợ, khẳng định :
- Sống chết có số mà em, em có lo cũng vậy thôi. Còn chuyện đất nước mình lo và người khác cũng cùng lo. Đất nước là của chung của mọi người.
Như Hà mĩm cười nhìn chồng gặn hỏi:
- Ừ nhỉ! Anh thật ba phải, nói sao nghe cũng được cả. Em hỏi anh, anh lo, lo vô số chuyện mà đâu vẫn còn đó. Nhưng tiền nhà, tiền xe, tiền điện, tiền nước, tiền điện thoại, tiền bảo hiểm, tiền nghĩa trang... trong tháng này anh đã lo đầy đủ chưa? Em chưa kể đến tiền ăn uống, tiền ân nghĩa, bệnh tật, thuốc men, quần áo, tiếp đãi, giải trí, cúng kính...và còn những món tiền chi tiêu bất ngờ chưa tính trước. Chỉ bấy nhiêu nỗi lo ấy thôi cũng đủ đau đầu, mệt xác.
Vinh cười biểu đồng tình với vợ:
- Thì anh và em đang cùng lo chứ lị. Có đi làm là chúng mình cùng lo. Sao em lại hỏi lẩn thẩn thế?
- Nếu như rủi bị thất nghiệp thì phải tính sao đây?
- Thì như em đã biết ...trời sinh voi...thì phải sinh cỏ, em biết chứ?
- Anh trả lời như vậy nghe có được không nè? Ghét anh ghê gớm. Em nhắc cho anh nhớ, chỉ còn ba ngày nữa là đến ngày giỗ ba. Anh dự tính như thế nào?
Nghe vợ nhắc đến ngày giỗ, Vinh mới trực nhớ ra. Những suy nghĩ, những câu chuyện vừa nói của hai người cả buổi chiều như đang được gác qua một bên. Nhà hằng năm có sáu ngày giỗ lớn, tứ thân phụ mẫu và ông bà nội. Mấy năm trước Vinh có ý định chọn lấy một ngày để cúng kính tưởng nhớ chung một lần gọi là ngày giỗ hội, vì không có thì giờ và đỡ bớt tốn kém. Nhưng Như Hà không đồng ý. Nàng bảo, ngày giỗ nào thì riêng ngày ấy. Phong tục Việt Nam cúng kính tưởng nhớ ông bà cha mẹ phải được triệt để gìn giữ, không thể vì lý do này nọ mà xô bồ. Tổ chức mỗi ngày giỗ thân nhân qua đời trong gia tộc là thể hiện sự kính nhớ, lòng biết ơn sinh thành dưỡng dục của tiên nhân và đặc biệt là để cho con cháu đời sau nhìn thấy, hiểu, và được làm quen, ghi khắc vào tâm khảm. Đến khi mình qua đời chúng nó mới nhớ mà làm, nhất là trong cuộc sống xứ người chúng rất dễ lãng quên. Nếu không quyết tâm gìn giữ chúng sẽ quên hết. Vì vậy, mỗi lần có giỗ, Như Hà buộc con cháu phải khấn lạy trước bàn thờ. Nàng bảo, phải làm như thế em mới chịu, nếu không thì hỏng hết.
Vinh đưa ý kiến đề nghị với vợ:

- Anh cám ơn em đã nhắc nhở. Anh xin lỗi em, trách nhiệm của anh mà anh lại quên biến đi mất. Lần giỗ này mình phải tổ chức trang trọng thêm một chút. Anh đề nghị với em chuẩn bị một số bánh trái và thực phẩm nấu nướng phải theo truyền thống dân tộc Việt Nam. Ông bà mình đâu quen thức ăn Mỹ. Anh sẽ mời một số bạn bè tham dự và nhân cơ hội này để anh được hãnh diện với bạn bè về sự đảm đang quán xuyến và tài nữ công gia chánh của em rất thuần túy quê hương.
Như Hà lườm Vinh:
- Anh nịnh em vừa vừa thôi, có được không ? Em chả có tài cán gì nhưng em có thể làm được như em đã làm trong bao nhiêu năm chung sống với anh. Thế thôi. Em sẽ gọi mấy đứa con gái của mình về đây để em chỉ dạy thêm cho chúng nó về cách nấu nướng các món ăn Việt Nam. Anh biết không, cho đến bây giờ chúng nó vẫn chưa thành thạo trong lúc chúng nấu các thức ăn Mỹ thì không chê vào đâu được. Thật là một đại họa. Không thấu suốt thì sau này làm sao chỉ dạy lại con cháu. Không phải cứ nói ở Mỹ là cái gì cũng du di, không cần thiết, không quan trọng, cứ xô bồ xô bộn rồi lãng quên là được hay sao?! Những nét đẹp truyền thống của văn hóa Việt Nam đang bị hãm hại, chèn ép có cơ tiêu diệt trên đất nước người. Này, em nói ra không ngoa đâu nhé, anh thử nghĩ xem và chẳng hạn như em biết đãy, chiếc áo dài truyền thống với người đàn bà Việt Nam tạo nét trang trọng lịch sự, vẻ duyên dáng kín đáo, đức tính đảm đang mẫu mực và lòng tự hào sung mãn của một dân tộc có hơn bốn ngàn năm văn hiến, vậy mà anh biết không, nó đang dần dần vắng bóng rất nhiều tại những nơi thờ phượng tôn nghiêm trong các ngày lễ Phật tại chùa, trong các giờ thánh lễ tại giáo đường, trong các lễ hội tưởng niệm của cộng đồng để thay thế vào đó là những chiếc váy ngắn cũn cỡn bó sát lên bẹn, phô diễn cặp đùi u thịt no tròn trông thật tội nghiệp, bên cạnh những chiếc áo cánh mỏng hai thân không tay áo, triển lãm vùng ngực đồ sộ un cao, no tròn béo phệ mang khả năng châm chọc quấy phá tình dục. Họ ăn mặc kiểu đó ở những nơi tôn nghiêm, tại các nơi lễ hội tưởng niệm của cộng đồng người Việt tỵ nạn trông thật vô duyên mất tư cách hết sức, thật vô cùng bỉ ổi nhớp nhúa quá.Có phải văn hóa Việt Nam đang sa lầy tuột dốc tại hải ngoại và chính chúng ta tự hủy diệt nó!?
Nghe vợ nói, Vinh vỗ tay đánh đét, cười sặc sụa, trìu mến nhìn Như Hà:
- A!!! đúng rồi! đúng ý anh rồi! đúng ý anh rồi! Giờ thì em có còn cảm thấy nhức đầu nhức óc như em vừa mới than phiền với anh không? Anh đề tặng riêng em ''Hiền Thê Chi Bảo'' ''Hiền Mẫu Kính Yêu'' của đàn con thảo. Hiện anh đang đi tìm một số dữ kiện và hình ảnh sống để dựng một vở kịch theo ý này. Đột nhiên, em nói lên vài ý anh thấy rất hứng thú trong việc đang làm. Nhất định là em phải giúp một tay với anh nhé. Ô kê chứ? Anh yêu em mà!
oOo
Sau bữa cơm tối, Như Hà nói với chồng:
- Anh Vinh, anh góp ý kiến cho em việc này được không?
Vinh đang ngồi nhâm nhi từng ngụm cà phê nóng hỏi nhanh:
- Việc gì, em nói đi?
- Em soạn bài học địa lý để tối mai dạy kèm mấy đứa cháu ngoại và mấy đứa con của những người bạn gởi gấm. Nhưng có đoạn em đắn đo suy nghĩ không biết phải soạn theo ý nào đây anh Vinh?
Vinh cười lập lửng :
- Ô hay! Cái cũng lạ nhỉ! Trước kia em đã là giáo sư Sử Địa của một trường Trung Học lớn sao lại đi hỏi anh về môn này? Em vẫn biết anh rất dốt sử địa thỉnh thoảng anh còn phải hỏi em kia mà.
Như Hà ỡm ờ:
- Có là giáo sư Sử Địa cũng chưa biết phải tính sao đây?!
- Chuyện chi mà ghê gớm thế hả cưng?
- Đây này... Bài học địa lý - Việt Nam Hình Thể - Này nhé:'' Nước Việt Nam nằm trong bán đảo Đông Dương thuộc vùng Đông Nam Châu Á. Bắc giáp nước Trung Hoa. Nam giáp vịnh Thái Lan. Tây giáp nước Cao Miên và Ai Lao. Đông giáp Thái Bình Dương. Nước Việt Nam hình cong như chữ S chạy dài từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau...(hoặc là)...chạy dài từ cột mốc số không đến mũi Cà Mau...( hoặc là)...chạy dài từ phía nam ải Nam Quan đến mũi Cà Mau ... ''
- Đấy, vấn đề quan trọng mà em đang do dự! Bây giờ em soạn bài phải theo ý nào đây hả anh Vinh? Em nghĩ rằng, Ải Nam Quan, vùng đất linh thiêng nơi địa đầu biên giới của non sông đất Việt không còn nữa. Ải Chi Lăng gần đó cũng cùng chung số phận. Thác Bản Giốc, danh lam thắng cảnh Việt Nam không còn nữa. Nhà cửa, ruộng vườn, đất đai của người dân dọc theo biên giới phía Bắc này không còn nữa. Họ phải rời bỏ làng mạc, rời bỏ nơi chôn nhau cắt rún, vĩnh viễn ra đi, chạy tán loạn đến vùng đất khác để tiếp nối đời sống khốn khổ. Người dân đã đói nghèo xơ xác trong cái xã hội chủ nghĩa lạc hậu, khốn nạn, thoái hóa giờ lại dời cư thêm rách nát tả tơi. Anh Vinh ơi, em phải soạn bài như thế nào cho con cháu chúng ta học mà không mang nỗi ô nhục bán nước nghìn đời khó có thể tẩy sạch do thế hệ này gây nên. Em đang phân vân, suy nghĩ để có một hướng nhìn chính danh, trong niềm tự hào Dân Tộc. Anh Vinh, anh thử góp ý với em nhé, có được không?.
Nghe Như Hà đặt câu hỏi chất vấn, Vinh cảm thấy xốn xang, nhức nhối cho một hiện trạng phải đối mặt có một tầm vóc lớn mà lòng nặng trĩu tủi hổ đầy uất hận. Tủi hổ cho thế hệ này đã không làm tròn trách nhiệm giữ nước của Tiền Nhân phó thác, để đất nước này lọt vào tay những tên côn đồ hình người dạ thú và càng uất hận cho lũ ngưu đầu mã diện mang xác súc vật biết nói tiếng người, tự tung tự tác tàn phá hủy diệt tài nguyên quốc gia đến cạn tàu ráo máng, mang dã tâm hèn nhát mãi quốc cầu vinh! Những ai đã quá khờ khạo ngu dại, quá hèn nhát nông nỗi, quá đần độn lú lẫn trong cái đầu óc bã đậu đã trót dại cầm bút ký tên vào mấy bản công hàm, hiệp định bán nước dâng đất, dâng biển, dâng đảo, dâng tài nguyên quốc gia, dâng Dân Tộc này cho lũ bành trướng bá quyền phương Bắc, hãy tự ăn năn sám hối nhận tội trước quốc dân đồng bào, trước hồn thiêng sông núi, anh linh liệt sĩ tiền nhân. Vinh cương quyết nói với vợ :
- Em cứ soạn bài học Địa lý về Hình thể nước Việt Nam như đã có từ lâu đời để lại ''Nước Việt Nam chạy dài từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau'', không thêm bớt, không thay đổi. Vì bọn cầm quyền cộng sản bán nước Hà Nội, vì cái gọi là quốc hội bù nhìn, vì cái đảng cướp cộng việt tàn ác của chúng chỉ là những cơ cấu bất hợp pháp, không đại diện cho toàn dân vì không ai bầu chúng lên. Những quyết định tối hậu và quan trọng đến vận mạng quốc gia dân tộc phải nằm trong tay 85 triệu người dân Việt Nam định đoạt chứ không phải ở trong một nhóm người vong bản, những con thú biết nói tiếng người, treo đầu dê bán thịt chó, mang chủ thuyết ngoại lai lạc hậu về tàn phá tơi bời quê Cha đất Tổ. Một vấn đề khác và hẳn nhiên phải có khi chế độ việt gian cộng sản sụp, thì toàn dân Việt Nam không thể để yên cho kẻ thù truyền kiếp phương Bắc làm chủ phần đất phần biển, hải đảo đã bị chúng cống nạp một cách phi lý, bất hợp pháp. Toàn dân sẽ quyết tâm hoàn thành tái phục hồi sứ mạng gìn giữ toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Tiên dù cho phải hy sinh máu đọng thành sông, xương chất thành núi cũng không lùi bước. “ Ta phải giữ gìn thật cẩn thận, đừng để cho ai lấy mất một phân núi, một tấc sông của vua Thái Tổ để lại.” Lời căn dặn khẩn thiết của vua Lê Thánh Tông như một pháp lệnh đang vang vọng vượt thời gian, không gian khắp non sông nước Việt. Nước Việt Nam muôn muôn đời vẫn trải dài từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, chứ không phải từ cột mốc số không số khiết gì cả. Anh chắc chắn em cũng đồng quan điểm với anh, phải không hả bà xã dễ thương của anh ơi!
- Ý kiến của anh giúp cho em vững vàng niềm tin. Em sẽ soạn bài theo hướng anh nói. Có một điều em nghĩ rằng trên khắp thế giới nếu nơi nào có người Việt tỵ nạn thì trong các trường lớp học Việt ngữ cũng sẽ không thay đổi bài học địa lý như hướng chúng ta thảo luận. Phần em mấy tháng nay em đã thay đổi phương pháp dạy kèm tiếng Việt. Em không dạy nhiều môn như trước mà chỉ chọn ba môn Công dân Giáo dục và Sử Địa. Mỗi môn học em soạn những bài học ngắn vừa dùng làm bài Tập Đọc, vừa dùng làm bài Học Thuộc Lòng, sau đó sẽ viết Chính Tả. Mỗi bài học hoàn tất nhuần nhuyễn qua ba phần đó chúng nó sẽ thuộc làu và nhớ mãi nội dung. Anh Vinh, anh thấy cách kèm Việt ngữ của em có đạt kết quả tốt không anh ?
Vấn đề Như Hà đặt ra mà thời gian gần đây nàng đã phải hy sinh dành nhiều thì giờ dạy kèm tiếng Việt cho con cháu là một sự kiện rất cần thiết đối với người dân sống xa đất Mẹ Việt Nam. Việc này đã khiến cho Vinh có những suy nghĩ từ lâu. Với thế hệ thứ nhất đang sống trên đất nước người thì ngôn ngữ và văn hóa Việt Nam vẫn còn nguyên vẹn, sung mãn nhưng rồi nó sẽ không tồn tại toàn hảo được bao lâu khi mà mỗi người đang ở tuổi xế bóng. Với thế hệ thứ hai con cái của chúng ta được lớn lên ở hải ngoại hoặc được sinh ra ở xứ người thì ngôn ngữ và văn hóa Việt Nam đã có phần sút giảm nhiều trong đời sống.Chúng đã bắt đầu sử dụng tiếng Việt thiếu sự chính xác, nói năng tiếng Việt trong lo sợ, ngọng nghịu, ngập ngừng, không hồn nhiên và nhiều pha trộn, tỏ rõ sự mất mát ngôn ngữ Việt Nam một cách trầm trọng. Đến thế hệ thứ ba, thứ tư kế tiếp cháu chắt của chúng ta thì tiếng mẹ đẻ và nếp sống văn hóa Việt Nam sẽ có cơ hội rất có thể mất hẳn trong cộng đồng người Việt hải ngoại nếu không có sự quan tâm lo lắng từ đầu, thì có thể sẽ bị đồng hóa với người bản xứ. Ngôn ngữ là phương tiện cốt yếu để diễn đạt, gìn giữ bảo tồn và phát triển văn hóa của mỗi dân tộc.Những phong tục, tập quán, nếp sống tốt đẹp của người Việt chúng ta có được con cháu lĩnh hội và ứng dụng đầy đủ trong đời sống của chúng trên xứ người trong mai hậu!? Văn học nghệ thuật hôm nay chúng ta sáng tạo có được con cháu đọc, sử dụng đến và bảo tồn không ? Có một điều mà Vinh luôn luôn ưu tư lẫn lo sợ là rất có thể mình đã và đang mất dần con cháu của mình một cách tự nhiên mà mình không hề hay biết! Nếu chúng ta quan tâm nhiều trong việc mưu sinh hoặc xao lãng trau dồi dạy dỗ và nói tiếng Việt cho con cháu thì việc mất dần con cháu của chúng ta là một tất nhiên phải xảy ra. Mặc dầu ngày hôm nay chúng ta rất hãnh diện và tự hào con cháu chúng ta đã và đang thành công trong nhiều lãnh vực trên xứ người, khiến cho người bản xứ và các sắc dân khác phải nể phục. Tuy nhiên, phải thực tình mà nói cậu Henry Phan, cô Helen Trần có nói, đọc, viết, nghe và hiểu hoàn hảo tiếng Việt không? Có còn là người Việt Nam một trăm phần trăm không!?...
Vinh nói với vợ:

- Em thích hỏi anh những gì không phải sở trường của anh. Anh là dân nhà binh như em đã biết đó thì đâu có rành về sư phạm giảng dạy đâu. Tuy nhiên cũng để trả lời theo ý anh thì đối với việc em kèm cho con cháu học đọc, viết, nói, nghe và hiểu rành rẽ tiếng Việt theo ba môn mà em đang ứng dụng là cũng hợp tình hợp lý. Trong cách giảng dạy của em ngoài việc thông thạo tiếng mẹ đẻ còn giúp cho chúng hiểu biết thêm nhiều về bổn phận và trách nhiệm người con trong gia đình, ở học đường, và người công dân trong xã hội. Đồng thời hiểu biết căn bản về nguồn gốc và lịch sử hào hùng dân tộc Việt Nam, thông suốt địa hình địa vật đất nước quê hương, chính là khơi động, phát sinh lòng yêu nước. Điều cốt yếu em phải nghiêm cấm triệt để chúng nó không được nói tiếng Anh tại nhà cũng như khi tiếp xúc với người Việt Nam, luôn luôn phải nói tiếng Việt và không được nói pha trộn vừa Anh vừa Việt. Em đạt sự thành công trong cách dạy kèm này thì chúng ta sẽ không mất dần và bỏ quên con cháu mình. Được vậy thì ngôn ngữ và văn hóa Việt Nam có thể còn tồn tại trong đời sống của các thế hệ kế tiếp trên đất nước người. Vì giáo dục là nền tảng để phát huy văn hóa đấy em. Em có đồng ý với anh không? Nếu em đồng ý thì phải thưởng cho anh chứ? Bao nhiêu là ý kiến đóng góp cho em.
Như Hà nhìn Vinh cười thật tươi trong ánh mắt yêu thương trìu mến và cái tính luôn thích vòi vĩnh của chồng:
- Anh thật là lắm chuyện lắm đó anh Vinh. Được dịp là cứ vòi vĩnh, đòi nọ đòi kia. Ghét anh ghê ! Nè, anh nghe em bảo, anh đi thay quần áo và chờ em một chút nhé.
- Để làm gì hả em ?
- Em bảo thì anh phải thi hành. Anh không có quyền thắc mắc.
Dứt lời, Như Hà đi nhanh vào phòng trong, để lại Vinh trong sự ngơ ngác, thắc mắc không biết bà xã tài hoa của mình sắp phải thưởng cho mình cái gì đây...?

Nguyễn Thế Hoàng


----

Ảnh Độc Đáo Chỉ Có Ở XHCN Việt Nam


Quá phê!

Quạt cây siêu mát.

Thú dữ nguy hiểm!

Đèn đỏ lâu quá, ngủ một giấc đã!

Mũ bảo hiểm chú mày đâu?

An toàn cho bé

Tài sản quý giá?

Trộm nào lấy được.

Còn ai dám làm bậy?

Thiếu nữ cảnh báo nguy hiểm.

Gương chiếu hậu có một không hai.

Gió mát đâu thua gì ô tô.

Tiêu chí rõ ràng.
Những hình ảnh kỳ quặc chỉ có ở Việt Nam
Quá tiện!

Phương tiện chuyên dụng?

Điều tra mật

Không vứt ở đây thì ở đâu?

Chỉ cần thông báo khỏi nói nhiều

Nam

Kiểu lái xe bá đạo


Chiếc xe trang trí đẹp nhất Việt Nam


Mô hình thời xăng tăng giá


Đúng là an cư mới lạc nghiệp


Dưa ải dưa ai.... Dưa ẻm dưa em


Không gì là không thể


Cảnh báo cực đỉnh


Yêu cầu như tuyển người mẫu


Cảnh báo ghê thiệt
__._,_.___

Bài Xem Nhiều