We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 14 August 2012

Đừng Nói Xấu XHCN : Why I'll Never Return To Vietnam

Why I'll Never Return To Vietnam

By Matt Kepnes


Traveling through Southeast Asia, you are frequently asked where you are going. "Everywhere," I tell people. This is my last adventure through the region. Except, I'll be skipping Vietnam. After my experience there in 2007, I'll never go back to that country. Never, ever, ever. A business trip or a girlfriend may force me there in the future but for as long as I can see down the road, I'll never touch down again in that country.

No one ever wants to return to a place where they felt treated poorly. When I was in Vietnam, I was constantly hassled, overcharged, ripped off and mistreated. I never felt welcome.

I met street sellers who constantly tried to overcharge me. There was the bread lady who refused to give me back the proper change, the food seller who charged me triple even though I saw how much the customer in front of me paid, or the cabbie who rigged his meter on the way to the bus station. While buying t-shirts in Hoi An, three women tried to keep me in their store until I bought something, even if that meant pulling my shirt.

On a trip to Halong Bay, the tour operator didn't have water on the boat and the operator overbooked the trip, so people who paid for single rooms suddenly found themselves with roommates... sometimes in the same bed!



One of the worst experiences came while in the Mekong Delta. I was catching a bus back to Ho Chi Minh City. I was thirsty, so I bought a common drink in Vietnam - water, lemon, and some powdery, sugary substance in a plastic bag. You can find it everywhere, especially in transit stations. I went to the one next to the bus and pointed at what I wanted. She looked at me and nodded. The woman then started making this drink, turned to her friends, said something, laughed, then started laughing at me while clearly not putting in all the ingredients into this drink. I knew I was being blatantly ripped off.

"She's telling her friends she's going to overcharge and rip you off because you're white," said a Vietnamese American who was also on my bus. "She doesn't think you will notice." "

How much should this really cost?" I asked him. He told me. It was some tiny number -- a few cents. I gave the vendor the correct change, told her she was a bad person and walked away onto my bus. It wasn't the money that I was upset about but the disrespect and contempt she had for me.

I wondered if it was just me. Perhaps I simply had a bad experience and Vietnam was really great. The countryside is stunning and I can only imagine what it looked like before America napalmed most of it. Maybe I just had bad luck. Maybe I caught people on an off day. However, after talking to a number of other travelers, I realized that we all had the same story. They all had tales of being ripped off, cheated, or lied to. We all had to struggle for everything. We never felt welcome in the country.

Additionally, I witnessed other people having problems in Vietnam. I saw friends of mine getting ripped off. Once my friend bought bananas and the seller walked away before giving change back. At a supermarket, a friend was given chocolate instead of their change. Two of my friends lived in Vietnam for 6 months, and even they said the Vietnamese were rude to them despite becoming "locals." Their neighbors never warmed up to them. Wherever I went, it seemed my experience was the norm and not the exception.


While in Nha Trang, I met an English teacher who had been in Vietnam for many years. He said that the Vietnamese are taught that all their problems are caused by the West, especially the French and Americans, and that the West "owes" Vietnam. They expect Westerners to spend money in Vietnam, so when they see western backpackers trying to penny pitch, they get upset and treat them poorly. Those who are spending money, however, seem to be treated quite well. I don't know if this is true or not but based on what I had seen and the experiences I had heard, it did make some sense.

Two friends were out eating once and a woman came riding up on a very nice looking bike. My friend Sean describes it as one of those Huffy mountain bikes you were always jealous your neighbor had as a kid. The woman locked up her bike and then proceeded to go around the restaurant asking for money. When she came to my friends, they asked the Vietnamese woman if she could afford such a nice bike, why couldn't she afford food? That's my sisters bike, the woman said. Sean looked at her and said "Then she can pay for your food."

I'm not here to make judgments about Vietnam or the Vietnamese. I only have my experience to fall back on. However, the stories and anecdotes I've heard from other people only reinforce that experience and the feelings I have.

Travel doesn't always need to be perfect. I like it when it is difficult. I like the struggle and having to find my way through the world. I think it builds character. And I don't mind paying more money. A dollar for them goes a lot further than a dollar for me. I get that we will haggle in the market, have a laugh, and I'll still overpay. But what I don't like is being treated like I'm not a person. I don't like being disrespected or cheated. I don't want to look at everyone and wonder if they are trying to cheat me. Every interaction doesn't need to be a struggle.

After three weeks in Vietnam, I couldn't get out fast enough and I'll be happy to never go back.

Author's Note: While I had a bad experience in Vietnam, many people have had good experiences. You need to find out for yourself. Learn about the good, the bad, and the ugly to become an informed traveler, and then go experience it for yourself. I'm not advocating anyone skip Vietnam. I'm just saying I have no desire to return.
Follow Matt Kepnes on Twitter: www.twitter.com/nomadicmatt 
-------

Trích:
Sau khi nghỉ việc chúng tôi đã đi nhiều nơi mỗi khi có dịp nói truyện; tôi luôn tư giới thiệu là người Việtnam & hỏi quí vị có tới VN lần nào chưa; thỉnh thoảng nghe trả lời có, tôi tiếp trong tương lai có trở lại VN (?) Thường nghe trả lời: chúng tôi thích đồ ăn (!)
Phần chúng tôi mỗi khi có dịp về thăm Quê Hương, lại học thêm nhiều điều không hiểu hoặc không thể tin nó có thể xảy ra (!) cho tôi cảm nhận được sự may mắn đã thoát khỏi "môi trường" nơi tôi luyện con người trở nên "bất nhân" này; những truyện xảy ra cho du khách trên toàn lãnh thổ VN và không riêng người ngoại quốc chính chúng tôi đã & vẫn luôn là nạn nhân du đồng loại, do đó mỗi khi ra khỏi nhà, nếu ở khách sạn cũng chọn nơi nào đã biết trước; phải đi theo người thân dù ở Sàigòn hay ra Bắc (!)
Cám ơn chị Trâm đã nói lên một sự thật đau lòng, mong có một ngày Quê Hương VN hết cảnh người bóc lột người cách vô liêm xỉ để hãnh diên mỗi khi nói tôi là người Việtnam !
Trần thị Nền
-----
Ấn tượng xấu về du lịch Việt Nam

Lại có thêm những ấn tượng không đẹp về du lịch Việt Nam. Mỗi câu chuyện thực tế từ du khách đề cập đến một vấn đề "muôn thuở" nhưng luôn đáng để suy ngẫm.

Bất ngờ đầu tiên mang tên “Taxi”…

Cô bạn Ceridwen xuống sân bay Phú Bài (Huế). Cô đưa địa chỉ ghi trên mảnh giấy cho anh taxi để yêu cầu được về đúng khách sạn đã đặt từ trước. Mọi thứ dường như ổn thỏa cho đến khi Ceridwen bước vào phòng tắm của khách sạn.

Cô hoảng hốt vì địa chỉ ghi trên khăn tắm chính xác không phải là địa chỉ mà cô yêu cầu. Sau khi thanh toán tiền phòng 1 đêm ở khách sạn với giá: 500 ngàn đồng, thay vì 300 ngàn đồng như giá niêm yết, cô lập tức chuyển sang khách sạn như ban đầu cô muốn đến (khách sạn 2 sao với mức tiện nghi hơn khách sạn kia, với giá chỉ 10 euro = 280.000 VND).

Ceridwen nói với tôi: “Tôi không hiểu tại sao người taxi đã làm như vậy, nhưng dường như điều đó luôn xảy ra đối với những người nước ngoài tại Việt Nam. Khi tôi nhận ra rằng, tôi không phải ở DMZ, khách sạn đã lấy Passport của tôi, vì vậy tôi không thể thay đổi khách sạn”.

Giá thức uống "bí mật" và 10 USD "boa" cho người chèo đò

Tôi nghỉ đêm tại Hạ Long trên con tàu gỗ H.. Trên tàu chỉ có vợ chồng tôi là người Việt, còn lại là khách nước ngoài. Ở đây có một điểm rất kỳ lạ là không cho du khách biết giá thức uống. Tôi ngồi ăn trưa cùng bàn với một gia đình người Pháp, họ có hỏi tôi về giá một số loại thức uống để gọi thêm.

Tôi đã đến hỏi lễ tân cũng như người phục vụ, nhưng tuyệt đối họ không hé răng mà chỉ nói: “Anh chị cứ uống thoải mái đi, trước khi lên bờ mới có phiếu tính tiền”. Nhưng sau đó cả tôi và hầu như toàn bộ du khách trên tàu đều "méo mặt" khi phải thanh toán thức uống với giá "bí mật": Tiger lon 60.000 đồng (tương đương 2,5 USD), gấp gần 6 lần giá bình thường và gấp 3,4 lần giá dịch vụ trong các nhà hàng khác. Một cốc nước cam giá 80.000 VND (tương đương 3,9 USD), gấp 4 lần giá dịch vụ ở các nhà hàng khác….

Khi đoàn chúng tôi chia nhau lên các ghe nhỏ để đi thăm một số nơi trên vịnh Hạ Long (giá vé tour đã bao trọn gói) thì đến phiên người chèo thuyền không hề để cho tôi và 3 du khách yên chút nào. Cô ta luôn miệng kêu la như kiểu ráng hết sức mỗi khi vung tay chèo, một người khách quay sang hỏi tôi: “Cô ấy bị đau à?” .

Tôi thấy rõ sự khó chịu hằn lên trên mặt các du khách. Suốt quá trình đi, cô ta luôn nhắc đến từ “boa” rõ to với đồng nghiệp của cô ấy đang tác vụ ở chiếc thuyền sát bên. Khi lên bờ tôi đưa cho cô ta 50.000 VND và tội thay, gia đình ở chiếc xuồng bên kia phải móc ra đến 10 USD để “boa” cho người chèo thuyền. Họ nói với tôi: “Chúng tôi phải trả thêm tiền cho những người này để được họ chở đi à?!!...”



Gia đình người Pháp đã phải “boa” cho người chèo đò vì tưởng đó là bắt buộc.

Ấn tượng cuối cùng khi rời Việt Nam



Trên chuyến xe Bus 24 chỗ ngồi ra sân bay, Josiane, một du khách người Pháp nhớ lại: “Tôi không thể hiểu tại sao người tài xế này có thể lái xe bằng một tay, còn tay kia lại có thể gọi điện thoại để luyên thuyên về một vấn đề gì đó suốt nhiều phút liên tục. Anh ta cũng không thèm thắt dây an toàn. Với chúng tôi tất cả điều đó là tối kỵ. Khi xe đỗ xịch trước sân bay, chúng tôi mới thực sự tin là mình an toàn. Cầu Chúa cho điều đó”.





Cặp vợ chồng Josiane và Alain sau chuyến du lịch an toàn trở về Pháp


Ngồi trên máy bay với những nghĩ suy miên man về chuyến du lịch Việt Nam, đôi vợ chồng Josiane và Alain lại tiếp tục bất ngờ về cung cách phục vụ của tiếp viên hàng không: “Họ chìa trước mặt chúng tôi một trong hai cái bình gì đó và nói một cách cộc lốc "trà hay cà phê ?", liệu có phải đó là cách mời chào thông thường của tiếp viên nước bạn? Josiane hỏi tôi như vậy!



Khi tôi hỏi lại: “Bạn thấy thế nào khi đến du lịch Việt Nam”, bà cho hay: “Tôi hài lòng khi được khám phá các nền văn hóa dân tộc bản địa của các bạn, Hà Nội thật tuyệt đẹp, nhưng có vẻ như người Hà Nội sống khép kín hơn so với người Sài Gòn”.

Cũng đúng thôi, bất cứ du khách nào đến Việt Nam đều thực sự ấn tượng với cảnh quan thiên nhiên đẹp, với các nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc. Nhưng với cách làm du lịch như trên thì Josiane đã kết thúc bằng câu nói: “Thật khó cho tôi khi nói về cách làm du lịch của đất nước bạn với các bạn bè của tôi khi họ muốn đến Việt Nam”.
Bị đuổi, bị chửi và bị dọa đánh ở Hà Nội

“Cái con dở hơi kia, tao có ăn cắp, có bóp chét gì mày hay bà kia đâu mà mày phải kéo bà ý đi như vậy. Mày có tin là tao tát thẳng vào mặt mày không?”- mấy người bán hàng rong ở Văn Miếu đã chửi chúng tôi như vậy khi không mua hàng của họ.

Tôi thường qua Bờ Hồ, Hà Nội, để có cơ hội nói chuyện với du khách nước ngoài nhằm nâng cao kỹ năng giao tiếp. Hôm đó, khi đi quanh bờ hồ tôi gặp Paml, một giáo viên đến từ Mỹ.

Bà ấy hỏi đường đến Văn Miếu nhưng rất khó khăn nên tôi đã chủ động đến làm quen và làm hướng dẫn viên miễn phí đưa bà ấy đi thăm thú Hà Nội.

Trên đường đi chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ, nhưng thỉnh thoảng lại có mấy người bán hàng rong đến chèo kéo. Tất nhiên điều này không thể tránh khỏi, nhưng vấn đề ở đây là Paml từ chối rất nhiều mà họ vẫn nhất quyết bám theo. Ngay bản thân tôi cũng thấy rất khó chịu huống chi là khách tham quan tới đây.

Khi tới cổng Văn Miếu, có mấy người bán hàng rong đến hỏi han xem khách du lịch có mua gì không, rồi họ gọi mấy người khác cùng tới bán.

Paml liên miệng nói “Sorry” (Xin lỗi) nhưng họ vẫn không chịu buông tha. Thấy vậy tôi bảo họ là bà ấy không muốn mua, họ liền trừng mắt nhìn tôi và mắng: “Mày là đứa nào, tao hỏi bà ấy chứ có hỏi mày đâu!”

Tôi không bận tâm và dẫn Paml đi nhưng người bán hàng kia còn sưng sỉa chửi: “Cái con dở hơi kia, tao có ăn cắp, có bóp chét gì mày hay bà kia đâu mà mày phải kéo bà ý đi như vậy. Mày có tin là tao tát thẳng vào mặt mày không?”

Tôi chỉ là dân huyện lên đây học, chả bao giờ dám đôi co với họ làm gì nên thôi thì đi nhanh tới cổng mua vé vào là thượng sách. Nếu như Paml hiểu những gì mấy cô bán hàng kia nói thì không hiểu liệu bà ấy nghĩ gì về con người Việt Nam, về du lịch Việt?

Chuyện chưa kết thúc ở đó. Khi chúng tôi ra khỏi Văn Miếu, Paml muốn được đi xe xích lô quay về Bờ Hồ, chúng tôi đã hỏi và định giá trước khi lên xe là 120.000 đồng.

Vậy mà khi xuống xe Paml đưa cho ông xích lô 150.000 đồng nhưng ông ta cố ý lờ đi, không thối tiền lại.

Tôi hỏi lại ông ấy thì ông ấy à ờ một lúc rồi mới trả lại 20.000 đồng và nói mấy câu bâng quơ rồi bỏ đi luôn. Dẫu biết là Tây họ cũng chả tính toán thiệt hơn mấy đồng làm gì, nhưng dù sao nó cũng phản ánh một điều trong mắt họ là người Việt mình thiếu trung thực cho dù chỉ là bộ phận nhỏ.

Chưa hết, chiều hôm đó Paml có nhờ tôi dẫn bà ấy đến hồ Tây thăm thú. Sau khi đi loanh quanh bờ hồ, vì khá mệt nên tôi và Paml chọn một ghế đá ngồi nghỉ chân.

Một bà hàng nước bước tới hỏi chúng tôi có uống gì không, chúng tôi bảo không. Sau một hồi giới thiệu nước non này nọ nhưng không nhận được sự đồng tình từ vị khách Tây, bà hàng nước liền buông một câu xanh rờn: “Mày dẫn bà kia đi đi, đây là chỗ tao bán hàng, không phải chỗ cho chúng mày ngồi”.

Không còn biết nói gì tôi đành cười bảo Paml tiếp tục đi. Thế đấy!

Nguyễn Thị Trâm

---
Lm. Nguyễn Văn Khải - Phát Biểu trong Đại Hội Liên Kết Đấu Tranh Dân Chủ Nhân Quyền cho Việt Nam tại San José, California USA 08-11-2012

Nhận diện kẻ thù: Cắt khẩu Bác


Cắt khẩu Bác

Babui



Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, Cứt - Nhớt - Mắm tôm
"Việt Cộng - "Chó lú cắn càn"
Cắn từ giồng họ xóm làng cắn ra
Cắn luôn cả mẹ lẫn cha
Gặp ai cũng cắn rỏ là chó điên." CB

Cắn MỒM Elle nưã mới phiền !
MỒM Elle nhồi với CỦ RIỀNG mơ lông
HỒ cương cứng gọi VẪU ĐỒNG
- "Chú mi quỳ gối mang DÂNG Bắc Triều "

ELLE ơi chớ có laó liều
Em cần mót ĐÁI thì kêu Bác HÙ
Kinh kỳ trồi sụt ngứa MU
Ba Đình rệu rả mút KU lão CHỒN !

Dạy hoài sao chăng chiụ khôn
MẮM TÔM- CỨT_ NHỚT.. thối môm con Elle
Trông bầy CHÓ LÚ tru treo
Xếp hàng, NGỮI BÁC có ELLE đi đầu

TRÒ ĐỜI trông thấy phát rầu
Caí chi trông giống caí CẦU NHÀ TIÊU ?


Nhận diện kẻ thù:

giặc ngoại xâm và giặc nội xâm

Trong lịch sử Việt Nam thời cận đại, đảng Cộng sản Việt Nam mỗi khi bị dồn vào thế lâm nguy đều tìm cách giải nguy bằng chiến thuật kêu gọi liên hiệp với người quốc gia để chống kẻ thù chung, nhưng thật sự là chiến thuật tiêu lòn để hại người quốc gia. Phần lớn, người quốc gia thường có lý tưởng vì quốc gia dân tộc, nên chân thật và cả tin.  Thế rồi, hầu hết những người liên hiệp với đảng Cộng sản đều bị ám hại hoặc bị cộng sản giăng bẫy cho kẻ thù sát hại.
Ngày nay, Cộng sản Việt Nam cũng đang tứ bề thọ địch và nguy khốn vì thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều không còn, nên họ đang giở ra trò cũ: liên hiệp với các đảng phái quốc gia để cùng chống Trung Cộng xâm lăng.  Một vài tổ chức chống Cộng ở hải ngoại vội hưởng ứng và chủ trương liên kết với Cộng sản Việt Nam để chống Trung Cộng xâm lăng.
Là một đảng với lập trường chống Cộng để xây dựng một nước Việt Nam dân chủ tự do, chúng ta cần kiểm điểm lại tình hình để xác định vị thế đấu tranh và không mắc mưu cộng sản lần nữa trong ván bài cứu nước, cứu dân.

1.- Hiễm họa ngoại xâm từ phương Bắc là một hiễm hoạ có thật.
Trung Quốc là kẻ thù từng xâm chiếm và đô hộ nước ta hơn một ngàn năm.  Do đó, họ có tâm lý là luôn luôn xem nước ta là một Quận, Huyện của họ đã bị tách rời khỏi đất nước họ, và họ muốn thu hồi. Bởi vậy, mỗi khi nước họ hùng mạnh là họ có ngay ý nghĩ là phải đánh chiếm nước ta. Hồi trước 1975, ông Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Bắc Việt đã nhận vũ khí và sự yểm trợ của Trung Cộng để đánh chiếm Miền Nam, tức là đã nhận làm kẻ nội xâm để tiếp tay xâm lăng Miền Nam cho nước Tàu. Việc làm đó hoàn toàn đúng ý của Bắc Kinh: dùng xương máu người Việt để thôn tính Miền Nam Việt Nam cho Tàu. Hồi Đệ nhứt Cộng Hòa, ông Ngô Đình Nhu đã nhìn thấy rõ ý đồ này và ông đã viết rất rõ trong tác phẩm ‘’Chính Đề Việt Nam’’,  dùng làm nền tảng cho Chính lược của Miền Nam. Tiếc thay, chính lược này đã bị bẻ gãy bởi sự phản bội của đồng minh.
Trong ‘’Chính Đề Việt Nam’’, ông Ngô Đình Nhu đã viết:
“Sự chia đôi lãnh thổ đã tạo thành hoàn cảnh cho sự chi phối và sự toan thống trị của nước Tàu đối với Việt Nam tái hiện dũng mãnh, sau gần một thế kỷ vắng mặt. (..) Các lãnh đạo miền Bắc, khi đặt mình vào sự chi phối của Trung Cộng, đã đặt chúng ta trước một viễn ảnh nô lệ kinh khủng. Hành động của họ, nếu có hiệu quả, chẳng những sẽ tiêu diệt mọi cơ hội phát triển của chúng ta, mà còn đe dọa đến sự tồn tại của dân tộc.
Sở dĩ tới ngày nay, sự thống trị của Trung Cộng đối với Việt Nam chưa hình thành, là vì hoàn cảnh chính trị thế giới chưa cho phép, và sự tồn tại của miền Nam dưới ảnh hưởng của Tây phương là một trở lực vừa chính trị vừa quân sự cho sự thống trị đó. Giả sử mà Nam Việt bị Bắc Việt thôn tính, thì Trung Cộng thôn tính Việt Nam chỉ là một vấn đề thời gian.
Trong hoàn cảnh hiện tại, sự tồn tại của miền Nam vừa là một bảo đảm cho dân tộc thoát khỏi ách thống trị của Trung Cộng, vừa là một bảo đảm lối thoát cho các nhà lãnh đạo cộng sản Bắc Việt, khi họ ý thức nguy cơ họ đang tạo cho dân tộc. Nhưng ngày nay họ vẫn tiếp tục ý định xâm chiếm miền Nam thì họ vẫn còn chịu sự chi phối của chính sách chiến tranh xâm lăng của Trung Cộng.
Vì vậy cho nên, sự mất còn của miền Nam, ngày nay, lại trở thành một sự kiện quyết định sự mất còn trong tương lai của dân tộc. Do đó, tất cả nỗ lực của chúng ta trong giai đoạn này phải dồn vào sự bảo vệ tự do và độc lập, và sự phát triển cho miền Nam để duy trì lối thoát cho miền Bắc, và cứu dân tộc khỏi ách thống trị một lần nữa..(..)”
Viễn kiến của ông Ngô Đình Nhu, ngày nay đang là sự thật. Như vậy, thật rõ ràng đảng Cộng sản Việt Nam đã làm Lê Chiêu Thống cõng rắn cắn gà nhà, là một thứ giặc nội xâm tiếp tay cho giặc ngoại xâm , dùng xương máu của dân ta để thôn tính toàn cõi nước ta dâng cho Tàu.

2.- Hiễm họa nội xâm nằm ngay trong nước cũng là có thật.
Cộng sản Việt Nam hiện nay có chống Tàu thiệt không?  Theo bản tin từ chánh phủ Việt Nam thì Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã sang Bắc Kinh dể bày tỏ sự tin cậy, trung thành với Bắc Triều, thúc đẩy sự hợp tác toàn diện.  Như vậy là ngoan ngoãn bán nước, dâng nguyên vẹn dân tộc và đất nước cho Bắc Triều, theo phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt:  « láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai » và tinh thần « láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt ».  Ôi thôi, còn gì nước Nam !

Như vậy thì bản chất của hợp tác với Cộng sản Việt Nam để chống Trung Cộng là gì ?
a/- Cộng sản Việt Nam là kẻ thù nội xâm, họ thông đồng với giặc ngoại xâm để xiết cổ dân ta và dâng hiến đất nước cho Trung Cộng, chứ họ đâu có chống giặc xâm lăng.  Người dân nào lên tiếng chống Tàu xâm lăng đều bị họ đàn áp thẳng tay như Luật sư Lê Chí Quang, bà Bùi thị Minh Hằng, nhạc sĩ Việt Khang và nhiều người khác nữa.

b/- Hợp tác với Cộng sản Việt Nam để chống Trung Cộng là lừa đảo và phản bội đồng bào, là « bàn tay nhuốm máu đồng bào », tiếp tay cho sự tồn tại của đảng bán nước.

c/-Các chính khách kêu gọi hợp tác với Cộng sản Việt Nam để chống Trung Cộng xâm lăng là có ý lập công với Cộng sản nhằm mưu đồ quyền lợi riêng tư nào đó, nhưng họ quên rằng họ đã tiếp tay kẻ bán nước, chứ không phải là cứu nước. Họ cũng giống như những kẻ nối giáo cho giặc đã dẫn giặc vào chiếm thành phố Huế hồi Tết Mậu Thân, bàn tay của họ đã cùng với cộng sản vấy máu đồng bào.

Kết luận:    Để làm tròn nhiệm vụ cứu nước, cứu dân, người Việt Nam hiện nay cần phải chống cả hai thứ giặc: giặc nội xâm và giặc ngoại xâm.  Người Việt Nam cần sáng suốt nhìn thấy cấp lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam đang biến màu như con cắc kè để lừa đảo đồng bào dưới hình thức kêu gọi đoàn kết, hợp tác chống kẻ thù xâm lăng từ phương Bắc, trong khi chính họ đã và đang rước kẻ thù vào nhà và tự do đi khắp nơi trong nước.  Người dân nào ở trong nước lên tiếng chống giặc ngoại xâm thì bị giặc nội xâm đàn áp, bỏ tù ngay không thương tiếc.

Ngày nay, Đảng Cộng sản Việt Nam đang tứ bề thọ nạn.  Thiên thời đã hết vì Phong trào Cộng sản quốc tế đã tàn.  Địa lợi không còn vì chỗ dựa là Trung Quốc,  trước kia như răng với môi, nay thì răng đã cắn môi mà Cộng sản Việt Nam vẫn một mực ngoan ngoãn trung thành 16 chữ vàng và 4 tốt.  Còn nhơn hòa thì lòng dân đang sôi nổi, thế của Đảng Cộng Sản với nhơn dân như là cá với nước sôi !  Lần này, Đảng Cộng sản đi vào tuyệt địa, xin đừng ai tiếp tay cứu Đảng Cộng sản nữa!  Hết nạn cai trị độc tài bởi Đảng Cộng sản thì người Việt Nam mới có cơ hội hưng vận quốc gia, gìn giữ được truyền thống văn hóa dân tộc, đạo đức nước nhà, chấn dân khí, hậu dân sinh, phát triển đất nước, hầu có đủ sức mạnh và uy tín quốc tế để bảo vệ được bờ cõi  và thu hồi những hòn đảo đã mất.  Mong lắm thay !

 Dương Thái Sơn  
(06/2012)

Hải Ngoại :Hết Nghề Rồi Sau - Mà Phải Làm Việt Gian?

 Cộng nô Đàm Vĩnh Hưng sẽ múa rối tại Canada:
Hải ngoại hết nghề rồi sau mà phải làm nghề việt gian?  để thằng cộng con nuôi sống.
 Hãy đưa những kẻ muốn làm việt gian ra ánh sáng và suốt đời không ngốc đầu lên được .
-------------------

Xin nhắc lại lời văn của Chiến hữu Hải Triều từ Vancouver - Canada cùng chung chiến tuyến.
"Cộng sản đang áp bức, tù đày, tàn hại đồng bào và dân tộc; Tầu cộng lan tràn trên quê hương và biển cả; đất nước đang trên bờ vực diệt vong…
         Vui sướng gì mà mua vé xem Việt cộng hát?
         Vui xướng gì mà bán vé giùm cho Việt cộng?
         Vui sướng gì làm bầu show nô lệ cho kẻ thù và vi`mấy đồng đô la?
Các bạn có còn là con người Việt Nam hay đã hóa thân thành người Việt gian CS?"

---------


                         
    
Cộng Đồng Người Việt Canada cương quyết : 
TẨY CHAY CỘNG NÔ ĐÀM VĨNH HƯNG

-------------
 
Hãy trả lại đàm... cho ống khạc nhổ!

Khạc nhổ đàm, khiến ai cũng ghê tởm, chất đàm trong cuống họng là chất bẩn nhất nơi người bệnh tật, khi khạc nhổ, đàm là chất nhờn, là căn cứ địa của vi trùng, chẳng ai muốn nhìn đàm.

Thế nhưng, không hiểu tại sao có người vẫn muốn nhìn đàm, ôm đàm, rờ đàm... và thậm chí còn ve vuốt nâng niu đàm. Không biết rằng, đàm chứa biết bao là vi trùng nguy hiểm, theo y học nhìn nhận từ bao lâu nay.

Ngay như lãnh tụ độc tài Trung Quốc là Mao Trạch Đông, đi công cán nước ngoài lúc nào cũng mang theo cái ống nhổ để khạc đàm vào đấy, mà cái ống nhổ rất đắt tiền, vì làm bằng kim loại chạm trổ rồng bay phượng múa cho lãnh tụ. Đến nỗi người ta còn phải bôi dầu thơm vào chung quanh ống nhổ để cho nó toả mùi hương… nhưng sau khi khạc nhổ xong, là Mao Trạch Đông ra lệnh mang cái ống nhổ mới.

Và đến bây giờ, dù nhổ khạc là truyền thống của dân Tàu, mà ngay cả con cháu Mao Trạch Đông bây giờ ở nước Tàu cũng bắt đầu có luật về khạc nhổ đàm như sau trên một bài báo:
“Theo một dự án luật đang được nghiên cứu ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, những người khạc nhổ nhiều quá có nguy cơ bị trục xuất ra khỏi nhà. Theo Văn phòng Sở Tài nguyên đất & nhà tỉnh Quảng Đông, hợp đồng thuê nhà với nhà nước sẽ bị hủy bỏ nếu đương sự vi phạm lệnh cấm khạc nhổ trong vòng hai năm”.

Do vậy qua các phản ánh của báo chí, của cung cách sống văn minh trong xã hội tiến bộ thì, đàm vẫn là cái chất phế thải cùng tận của sự nhơ bẩn. Ở đây trong bài viết này, ta không làm chuyên gia y học để phân chất, mà bạn và tôi trao đổi về một sự thật là chuyện đang xảy ra, mà xảy ra ngay trong cộng đồng chúng ta, từ những mâu thuẫn nhỏ, nhưng có sức lây lan nhanh chóng, và nếu không dập tắt, thì khói sẽ thành lửa gây đám cháy.

Khi luồng nước chứa hơi cay bắn vào mắt đàm từ Lý Tống, khuôn mặt thu hút qua những “hành động điệp viên 007” đã làm cho đàm, xốn xang, lùi lại lảo đảo ôm mặt và suýt khạc đàm vào mặt khán giả “yêu” đàm bên dưới, đã là dấu hiệu cho sự cáo chung của đàm. Và Lý Tống lãnh án, cho dù cái án này buộc thi hành theo đúng luật pháp Mỹ, nhưng, thực ra là bản án đã dành cho đàm, là các chương trình khạc nhổ của đàm sẽ chấm dứt, vì không ai dại dột làm cái ống nhổ cho đàm khạc vào nữa.

Nhưng mới đây, theo bài viết của Trần Đông Đức từ Philadelphia, Hoa Kỳ gửi cho trang mạng BBC là đàm đã trở lại, do bởi căn bệnh “lạ” và “cố chấp” của vi trùng “xem thường” khi có kẻ tình nguyện làm cái ống nhổ để đàm khạc vào. Ống nhổ được trang trí bằng âm thanh và ánh sáng trong casino, để đàm tiếp tục khạc nhổ vào mặt cộng đồng hải ngoại.

BBC trang mạng cho chạy bài viết như sau:
“Trong lúc Lý Tống đang thọ án tù tại California về vụ xịt hơi cay vào Đàm Vĩnh Hưng vào năm 2010 thì chương trình Đàm Vĩnh Hưng trở lại Hoa Kỳ lưu diễn lại gây nên một làn sóng phẫn nộ mới”.
Không biết có ai sẽ tiếp tục cho hơi cay vào mặt đàm như Lý Tống đã làm không? Chắc chắn là không, bởi vì ai cũng biết, kết quả như thế nào rồi. Tuy nhiên, qua việc Lý Tống ký bản án tống khứ chất bẩn đàm từ cuống họng của cộng đồng hải ngoại, mà không cần trợ giúp của y tá, bác sĩ nào cả, điều này đã rõ như ban ngày, không cần bàn cãi, chỉ có điều lạ, là khi biết đàm nhơ bẩn, giống như vi trùng cùi, như virus hủi, mà tại sao vẫn có kẻ bưng bô tình nguyện làm ống nhổ cho đàm một lần nữa nhỉ?

Câu trả lời rõ như mặt trời. Chỉ vì tiền, chỉ vì dựa vào luật thương mại Mỹ, và sau hết, chỉ vì “điếc không sợ súng”.

Chữ “VẠN” là chữ biểu tượng của Phật Giáo, về ý nghĩa của nó, theo Từ Điển Phật Học Huệ Quang giải thích, thì nó có nghĩa là cát tường hải vân hay cát tường hỷ toàn. Còn về chiều bên phải, bên trái không đồng nhứt, theo Từ Điển Phật Học Huệ Quang giải thích như sau:
“Hình chữ Vạn, vốn là dấu hiệu biểu thị sự tốt lành ở Ấn Độ thời xưa. Ngoài Ấn Độ thì Ba Tư, Hy Lạp đều có phù hiệu nầy, được xem là biểu tượng cho mặt trời, cho ánh chớp, cho lửa, và cho nước chảy”.

Trong một tiệm Nail, chàng thanh niên Việt Nam xâm trên cánh tay hình chữ VẠN. Khách hàng Mỹ giận dữ và phản ứng mạnh mẽ từ chối sự phục vụ, khi thấy dấu chữ Vạn trên tay chàng thanh niên Việt Nam, chỉ vì ngỡ đó là dấu hiệu Đức Quốc Xã, cho dù giải thích mấy đi nữa, thì sự giận dữ đó, là biểu hiện tinh thần ngay thẳng chống lại bọn phát xít đã từng gây đau khổ cho thế giới nói chung và dân tộc Do Thái nói riêng.

Do vậy, bạn không thể nào mang đàm của đoàn thanh niên cộng sản hồ chí minh vào khạc nhổ chất bẩn ngay giữa đời sống sinh hoạt của cộng đồng Việt hải ngoại, là cộng đồng bao gồm những người từng bị bọn trong đoàn thanh niên cộng sản hồ chí minh đánh đập, giam đói, bỏ tù và nhục mạ.

Vậy chúng tôi hỏi: Bạn là ai?

Bạn có phải từng tháo chạy trên biển Đông, từng di tản ra biển khơi, thậm chí có kẻ từng năm tháng nằm trong tù đày mệnh danh cải tạo? Thế thì tại sao bạn lại có thể mang đàm nhơ bẩn của kẻ khác ngay trong cuống họng của mình, kẻ đang là đoàn viên đoàn thanh niên cộng sản hồ chí minh vào ca hát sinh hoạt giữa chốn cộng đồng đau thương còn mang trong lòng lắm vết thương từ 30 tháng 4 năm 1975?

Hãy gửi đến Lý Tống sự trân trọng.

Hãy nhớ đến Lý Tống sau khung sắt nhà tù ở bang California hiện nay do bởi vì đâu?

Như thế, hãy trả lại đàm cho ống khạc nhổ.

Ống khạc nhổ... made in hồ chí minh.

Châu Đình An

Chuyện Đạp Hạt Điều : Nhà Tù CSVN



Cựu tù lương tâm mô tả hệ thống trại tù và nạn đày ải bằng đạp hạt điều


Kính mời quí độc giả theo dõi đoạn âm thanh của cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển nói về hệ thống nhà tù tại Việt Nam hiện nay.

Riêng về tệ nạn ép buộc tù nhân đạp hạt điều, ông mô tả như sau:

Phóng viên Radio Chân Trời Mới: Như anh vừa trình bày về trường hợp của chị Trần Thị Thúy; theo chúng tôi được ghi nhận thì chị Thúy bị bắt đi đạp hạt điều. Vấn đề đạp hạt điều thế nào mà bảo là rất nguy hiểm đến tánh mạng, thưa anh?


Ô Nguyễn Bắc Truyển
Ông Nguyễn Bá Truyển: Thưa anh, tôi đã từng bị đạp hạt điều vào thời gian khi mới tới trại giam Xuân Lộc ở tại phân trại số 1. Anh biết hạt điều sống của mình họ đem vào họ sấy, sấy xong thì họ bắt người tù phải tách vỏ hạt điều ra để lấy cái nhân bên trong. Cái vấn đề này tại các trại giam ở Việt Nam rất phổ biến. Dùng người tù để tách hạt điều là một chuyện phổ biến ở các trại giam ở phía miền Nam. Hạt điều này phải nói là nó rất độc, thưa anh. Dầu của hạt điều nó trúng da mình thì sẽ bị phỏng ngay. Do đó khi làm việc mà không cẩn thận để nó trúng vào mắt, trúng vào tay, chân... 

Bản thân tôi lúc đó tách hạt điều cũng bị rất nhiều vết thương trên người bởi vì tách hạt điều như vậy. Phải nói rằng việc bắt tách hạt điều là một công việc hết sức là nguy hiểm. Nhưng nếu đem cho ngoài xã hội họ làm thì giá thành sẽ cao; do đó họ bắt buộc những người tù phải làm với một cái giá rẻ mạt, mà đồng lương hưởng được cũng không có - - cái đó trại giam hưởng. 

Và số lượng mà bắt tách hạt điều là vô cùng kinh khủng, thưa anh. Một người bình thường khó lòng mà làm được điều đó lắm. Bản thân tôi thì hồi đó cũng chỉ làm được mỗi ngày 5 kílôgam trên số lượng 17 kílôgam mà họ giao. Tôi [cũng] chỉ làm được khoảng 5 kí thôi bởi vì tôi không quen làm công việc đó. Sau đó chúng tôi đã đấu tranh rất mạnh về vấn đề này, thì cuối cùng bên ngoài mọi người lên tiếng; Đại Sứ Quán Hoa Kỳ, Lãnh Sứ Quán Hoa Kỳ vào thăm chúng tôi ở trại giam, mặc dù không gặp được, nhưng cũng đã làm cho họ phải e dè, và cuối cùng họ cũng phải nương chuyện bắt tách hạt điều.

RadioCTM

 http://diendanctm.blogspot.fr/2012/08/cuu-tu-luong-tam-mo-ta-he-thong-trai-tu.html

 

Bài Xem Nhiều