We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 5 September 2012

Đừng Để Việt Cộng Lừa Mãi: Chuyện Tài Sản “đòi lại”

Người Việt tỵ nạn cộng-sản tại hải ngoại, có “đòi lại” được tài sản của mình ở trong nước hay không?


Như mọi người đã biết, hiện nay, đang có “chiến dịch đòi lại tài sản” do Ts Nguyễn Đình Thắng chủ xướng; vậy thì, thiết tưởng, chúng ta cũng nên nhìn ngay vào những điều thực tế, để đừng bao giờ nghĩ đế những chuyện không bao giờ làm được; người viết xin trình bày một cách cụ thể, mà mình đã biết về những trường hợp của các vị Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa, sau ngày 30/4/1975, đã từng bị đảng Cộng sản “trưng thu”; nghĩ là tịch thu nhà cửa, để cấp cho những “đảng viên-cán bộ cao cấp-có công với cách mạng” như sau:
Nhân đây, người viết xin nhắc lại qua bài: 30/4/1975: Máu và nước mắt! tôi đã nói đến một trường hợp của ông bà Trần Quốc Thái, nay tôi xin nhắc lại : Trong cơn say máu người, Hòa giải “Phật giáo” Ấn Quang đã đến nhà ông bà Trần Quốc Thái ở số 06 đường Lý Thường Kiệt, Đà Nẵng, Nhưng khi ập vào nhà thì chỉ còn căn nhà trống. Ông bà Trần Quốc Thái đã chạy thoát, mất mồi, chúng tức tối la hét, đập phá lung tung. Tôi nghĩ là ông bà Trần Quốc Thái đã có được một hồng ân quá lớn, nếu không thì chúng đã xé xác ông rồi, nhẹ lắm cũng như ông Trần Sô vậy.
Và người viết cũng phải nói rõ về ngôi nhà này: Ông bà Trần Quốc Thái đã vay mượn của nhiều người để xây cất, Nhưng sau khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị bọn đâm thuê chém mướn giết chết, Hội đồng Gian nhân Phản loạn đã tịch thu với lý do là “tài sản của đảng Cần Lao” và dùng làm cơ quan Nha Cảnh sát Quốc gia vùng 1. Ông bà Trần Quốc Thái đã dắt con cái đi ở nhờ nhà người khác; nhưng cũng phải thắt lưng, buộc bụng để có tiền trả cho đến mười năm sau mới hết nợ làm nhà.
Năm 1973, vì truy tìm mãi vẫn không có bằng chứng là “tài sản của Cần Lao” nên ngôi nhà mới được trả lại cho ông bà Trần Quốc Thái.
Đến năm 1975, Hòa giải Phật giáo chiếm giữ, sau đó giao cho VC lấy làm Bộ chỉ huy công an vũ trang.
Từ ngày 30/04/1975, Việt cộng ra lệnh truy tầm ông Trần Quốc Thái, “Bí thư Đảng Cần Lao miền Trung”. Tôi cũng biết ông Trần Quốc Thái là người Bắc di cư, thời Đệ Nhất Cộng Hòa có làm Quận trưởng quận Điện Bàn, Quảng Nam, còn có Cần Lao hay không thì khó biết được, vì đảng Cần Lao không công khai hoạt động như các đảng phái khác.
Phải nói cho thật rõ như thế, để biết rằng, căn nhà này đã do chính mồ hôi nước mắt của ông bà Trần Quốc Thái mà có, nhưng hiện nay đã trở thành “Cơ quan Công an thành phố Đà Nẵng”. Như vậy, Ts Nguyễn Đình Thắng có đòi đảng Cộng sản Việt Nam phải trả lại cho gia đình của ông Trần Quốc Thái hiện đang có mặt tại Hoa Kỳ?
Còn sau đây, là hai trường hợp khác:
1- Tại quê tôi, có một “ông” tên là Nguyễn Hào; sau Hiệp định Genève đã “tập kết” ra Bắc, cho đến sau ngày 30/4/1975, Nguyễn Hào trở về, và đã làm một chức gì đó, nghe nói là rất lớn, tại “Ủy ban Nhân dân Thành phố Đà Nẵng”, đã được “nhà nước” cấp cho một căn nhà ba tầng, rất đẹp ở đường Trần Quốc Toản, đây là một căn nhà của một vị Sĩ quan nào đó; và vợ chồng con cái của Nguyễn Hào đã cự ngụ trong căn nhà này trong một thời gian dài; nhưng gần đây, qua điện thoại viễn liên Mỹ-Pháp, thì người anh họ của tôi cũng ở gần nhà của Nguyễn Hào đã nói với tôi rằng:
“Cái thằng Hào, hắn đã bán căn nhà lầu của hắn ở Đà Nẵng được gần 500 (năm trăm cây vàng), rồi hắn dắt vợ con về quê mình, hắn mua một căn nhà khác cũng đẹp lắm, nhưng chỉ có 170 (một trăm bảy mươi cây vàng) để ở; như vậy, hắn đã bỏ túi được sơ sơ là hơn ba trăm cây vàng rồi, vì hắn sợ người ta đòi lại căn nhà đó”.
Nên biết, người chủ mới, thì vì đã bỏ tiền ra mua, và khi mua, họ chỉ biết Nguyễn Hào là chủ của căn nhà, chứ không biết cái “lai lịch” của nhà đó, nên chắc chắc họ không bao giờ chịu “trả lại” cho bất cứ ai bao giờ.
Vậy với trường họp này, Ts Nguyễn Đình Thắng làm cách nào để “đòi lại” căn nhà này, khi Nguyễn Hào đã xa chạy, cao bay?
2- Ngay ở đất Pháp, một người thân cuả người viết, trước năm 1975; ông là Giáo sư trường Trung Học Sao Mai, Đà Nẵng. Sau ngày mất nước, ông đã vượt biển, và sang tỵ nạn Cộng sản tại Pháp. Ngày rời Việt Nam, ông đã bỏ lại một căn nhà ở đường Nguyễn Thị Giang, Đà Nẵng. Sau đó, căn nhà ấy, đã được “cấp” cho một “cán bộ” Cộng sản. Gần đây, ông cũng đã về Việt Nam, và đã kể lại cho người viết rằng:
“Vì nghe người ta nói, lúc này, phía Việt Nam sẽ trả lại nhà cửa cho những người bỏ nước ra đi, nên khi về Đà Nẵng, tôi đã đến “xin” lại căn nhà của mình, thì đã được “Ủy ban Nhân dân” cũng như “Cơ quan Công an” Đà Nẵng trả lời:
“Chúng tôi sẽ trả lại cho ông, nhưng ông phải từ bỏ quốc tịch Pháp, xin lại quốc tịch Việt Nam, và phải về ở ngay tại căn nhà này, chứ chúng tôi không bao giờ trả lại cho ông, để ông đem đi bán hoặc cho bà con hay ai khác ở được”.
Đó là lúc trước, còn hiện giờ ông giáo sư này, đã trở thành một vị Phó Tế rồi, nên chắc chắn là không cần đòi lại nhà cửa nữa. Nhưng điều đáng phải nói, là theo như cách đó, thì liệu những người Việt tại hải ngoại có ai dám từ bỏ các quốc tịch Mỹ, quốc tịch Anh, quốc tịch Pháp… còn phải xin trở lại quốc tịch Việt Nam, và trở về để ở ngay trong căn nhà cũ của mình tại Việt Nam hay không?
Những điều người viết đã nêu trên, là những điều có thật đã xảy ra; nhưng vẫn còn những trường hợp khác đã xảy ra như: có rất nhiều những căn nhà của các vị Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa, và cả những người dân lương thiện, nhưng vì có nhà cửa khang trang, họ cũng đã bị đảng Cộng sản “trưng thu” hay “mươn” để cấp cho những “cán bộ-đảng viên cao cấp” của đảng Cộng sản; nhưng cho đến hiện thời, hơn 37 năm qua, những căn nhà ấy, đã được bán đi, mua lại nhiều lần, năm bảy lần đổi chủ, không ai được biết những “chủ” trước hiện đang ở đâu; tất cả là một mớ bòng bong, khó có thể làm sao mà lần, mà gỡ cho ra. Vậy thì, Ts Nguyễn Đình Thắng làm cách nào để “đòi lại” cho những người chủ thực sự của những căn nhà đó?
Ngoài ra, cũng có những trường hợp, có người về Việt Nam, họ đã “may mắn” được nhìn thấy căn nhà cũ của mình; nhưng qua 37 năm, người “chủ” sau đã xây cất thêm đôi, ba tầng lầu, cũng như đã xây dựng và trang trí thêm thành một căn biệt thự rất nguy nga, sang trọng. Vì thế, khi họ “xin” lại căn nhà, thì “Chính quyền- Công an Nhân dân” đã trả lời:
“Chúng tôi sẽ trả lại căn nhà cho ông bà. NHƯNG, ông bà phải trả lại tất cả những chi phí xây cất kể từ lúc người “chủ” sau đã bỏ công ra để xây cất, nên mới trở thành một căn nhà to lớn như hiện nay”.
Vậy thì, với những trường hợp kể trên, ông Ts Nguyễn Đình Thắng làm cách nào, để “đòi lại”?
Cuối cùng, tôi phải nêu lên một trường hợp nữa: trường hợp của Giáo sư-Thượng Nghị Sĩ Bùi Văn Giải, mà tôi đã nói qua cũng trong bài: 30/4/1975: Máu và nước mắt như sau:
“Trường hợp của gia đình Giáo Sư Thượng Nghị Sĩ Bùi Văn Giải. Ngày di cư vào Nam năm 1954, ông làm nghề dạy học, bà tảo tần buôn bán, tiết kiệm dành dụm tạo được một căn nhà tại phuờng Tam Tòa, đường Trần Cao Vân Đà Nẵng. Khi ông vào tù cải tạo, công an Đà Nẵng đã tịch thu căn nhà của ông bà. Bà đau buồn, ngã bệnh rồi mất ở tuổi đời 36. Ngày mất mẹ, các con ông và người thân đồng cầu khẩn VC cho ông về chôn cất vợ xong rồi tiếp tục vào tù, Nhưng VC vẫn không cho. Ông đã không được nhìn mặt người bạn trăm năm vào giây phút cuối cùng!!! Nhờ bà con giúp đỡ, các con ông chôn mẹ, trong lúc cha vẫn ở trong tù!!! Chỉ có Trời cao mới thấu được nỗi đau thương của các con ông Bùi Văn Giải khi vấn vành khăn tang khóc mẹ, cũng như nỗi đớn đau của ông Bùi Văn Giải ở trong trại tù “cải tạo”!!!
Những năm dài ở trong lao lý, Giáo Sư Bùi Văn Giải đã từng bị đưa vào nhà “Biệt giam 2.79” tức Đồng Mộ và nhà “Biệt giam Nhà Trắng” cùng với nhiều vị sĩ quan cao cấp và các vị cán bộ lãnh đạo cao cấp của các chính đảng. Khi bị bệnh nặng Giáo sư Bùi Văn Giải phải vào bệnh xá Trại 1 (trại chính), khi xuất viện ông lao động ở tổ rau xanh sau trại nữ, thời gian này tôi vẫn thường thấy ông với mái tóc bạc phơ, tấm thân gầy yếu, nhưng tiếng hát của ông qua những Bài Thánh Ca nghe vẫn vút cao như bay đến tận Trời xanh.
Ngày ra tù, theo lời Thầy, tôi đến thăm các con của Thầy. Được biết khi tịch thu nhà, công an Đà Nẵng nói là vì “nhân đạo” nên chừa lại một phòng trong căn nhà của ông bà chỉ bốn mét vuông, để các con ông ăn, ngủ, còn nấu nuớng thì phải nhóm bếp ngoài sân. Nhưng những ngày mưa và mùa đông thì phải dời bếp vào phòng, bốn đứa con ông bà phải ăn, ngủ chung với tro và khói bếp. Nhưng chưa đủ, công an còn buộc các con của Giáo Sư Bùi Văn Giải phải trả tiền “thuê mướn” nhà hàng tháng cho Ty nhà đất, vì căn nhà đã thuộc sự quản lý của nhà nuớc!!!
Với hoàn cảnh bơ vơ, cha ở tù, mất mẹ, các con ông phải bỏ học, đứa vá xe đạp, đứa làm thuê. Riêng Thủy con gái út, là con gái yếu đuối lại còn nhỏ, nên phải làm nghề thêu, may mướn để góp phần trả tiền thuê cho chính căn nhà mà do mồ hôi, nuớc mắt của cha mẹ mình đãà tạo nên. Vì nếu không trả thì sẽ bị đuổi ra khỏi phòng, rồi phải lang thang đầu đường xó chợ. Sau 13 năm tù cải tạo, ông đã sang Hoa Kỳ và hiện đang là Chủ nhiệm Nguyệt san Về Bên Mẹ La Vang tại Portland, Hoa Kỳ.
Ngày giáo sư Bùi Văn Giải sang Hoa Kỳ theo diện tù “cải tạo”, với các con lớn, riêng Thủy, vì đã có chồng con, nên vẫn còn ở lại Việt Nam; và cháu Thủy đã nhiều lần “xin” lại căn nhà của Cha-Mẹ của mình; nhưng cho đến hiện thời, mà cháuThủy vẫn còn ở nguyên trong căn phòng nhỏ như ngày xưa, vì vẫn không được “Chính quyền-Công an Nhân dân” giải quyết một lần nào cả.
Và như thế, ông Ts Nguyễn Đình Thắng làm cách nào để “đòi lại” căn nhà của Giáo sư Bùi Văn Giải, để cho cháu Thủy và con cái được dễ thở hơn, vì hiện đang ở trong bốn bức tường của một căn phòng quá chật hẹp. ĐƯỢC hay KHÔNG, ông Ts Nguyễn Đình Thắng?
Nếu KHÔNG ĐƯỢC, thì Ts Nguyễn Đình Thắng lại chủ xướng việc “đòi lại tài sản” với mục đích gì, và tại sao cứ phải luôn luôn phải đánh trống, thổi kèn, hết chuyện này, tới chuyện khác khi biết chắc rằng không làm được.
Và để kết thúc bài này, người viết xin trích một đoạn trong bài “góp ý với Ts Nguyễn đình Thắng” của Ts Nguyễn Phúc Liên như sau đây:
“Đây là Chiến dịch có thể được coi là phương tiện đánh lạc sự chú tâm của đồng bào Hải ngoại vào cuộc đấu tranh chính yếu TOÀN DÂN NỔI DẬY lúc này tại Việt Nam. Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng nghĩ sao về hệ quả này của Chiến dịch ? Tiến sĩ cũng phải lưu ý rằng một số người có thể kết tội Tiến sĩ dùng Chiến dịch như tung hỏa mù thay cho CSVN”.
Xin tất cả mọi người hãy sáng suốt trước “Chiến dịch đòi lại tài sản” của Ts Nguyễn Đình Thắng là vậy.
Paris, 04/09/2012
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

-----
Trích một phần trong  Bài : Bọn VGCS Hà nội nói: “Chó đi chó lại trở về”
 
Có một số người đã vể CSVN đòi lại nhà, chẳng những đã không lấy lại được nhà mà còn mất cả sinh mạng. Vì sinh mạng con người dưới chế độ VGCS Hà nội rẻ như bèo, còn thua con chó. Những ai về CSVN tức là đã thừa nhận, tự xem mình không khác gì loài chó. Lúc ra đi, bọn VGCS Hà nội cũng đã xem những kẻ trốn chạy là đĩ điếm, là chó, nay họ trở về cũng bị coi là chó. Thử hỏi còn có sự ô nhục nào hơn cho họ? Chỉ có loài khuyển mã, súc sinh mới phải van xin, quỳ lạy bọn VGCS Hà nội thôi. Việt kiều không hiểu những điều đó, nên đã rũ nhau về ăn bẩn, kể cả các quan HO các cấp, và bọn làm neo trốn thuế, tự xưng là thạc sĩ, kỹ sư hóa chất,kênh kiệu áo gấm về làng.

Nếu cộng đồng người Mỹ gốc Việt khôn ngoan hơn, không phải là loài súc sinh, loài chó thì chẳng bao giờ bước theo con đường của kẻ đã có một quá trình lừa bịp, được VGCS Hà nội đào tạo để làm tay sai khuyển mã cho bọn cướp. Chỉ có bọn cướp gian manh mới có những hành động lưu manh, lừa bịp cộng đồng người Mỹ gốc Việt ký TNT để chẳng có kết quả gì cả, ngoài ý đồ lợi dụng, để xin phân, tìm kiếm hư danh, của cải, bổng lộc.... Người khôn ngoan, nếu không phải là loài chó, không bao giờ để bị lừa bịp hai lần, nhất là những trò hề, kịch bản ký TNT đã và đang khuây động do Nguỹên Đình Thắng, Trúc Hồ khởi xướng. Đấy là hai tên đại bịp của thế kỹ trong ý đồ đấu tranh cho nhân quyền cho dân đen trong nước. Đáng tiếc là loài chó lại có tính trung thành hơn loài người trá trá, lưu manh, nói một đàng làm một nẻo. Những ai đã nói một đàng làm một nẻo trong vụ ký TNT từ đầu năm nay? Họ còn tệ hai hơn loài chó, đúng không? Loài chó có thể sẽ biểu tình phản đối, vì chó thông thường có bản chất rất trung hậu, đâu có hai lời, nói một đàng làm một nẻo.


Người xưa đã có nói, tiền bạc của cải của con người là vật ngoại thân. Trước đây gần bốn thập niên, hay ba thập niên, tùy theo mỗi cá nhân chúng ta dứt khoát từ bỏ đất nước Việt nam ra đi, chúng ta đã nguỵên là từ bỏ tất cả để có được tự do. Khi chúng ta đã vượt qua được sóng gió, họan nạn, cướp biển Thái Lan, không ai là không cảm tạ Chúa, Thượng Đế, Phật đã cứu sống mạng chó, đã bị VGCS ngục tù, gông cùm, đánh giá, chúng ta. Nay tại sao vì cái của cải ngoại thân ấy lại phải làm thân chó má trở về van xin bọn cướp VGCS Hà nội. Bọn VGCS chẳng những sẽ nói:” Dù bọn nguỵ quân ngụy quyền có được làm dân Mỹ, bọn họ cũng phải quỳ lại, van xin, tuân phục luật pháp của chế độ VGCS độc tài bán nước, buôn dân. Quí vị nào đó, thân đã tự hạ mình làm thân khuyển mã, chó má, van xin bọn bạo quyền thì còn danh nghĩa nào lại đi đấu tranh cho người dân đen trong nước để giành lại dân chủ nhân quyền cho họ? Cũng có thể người dân trong nước cũng sẽ xem Việt kiều, mang quốc tịch Mỹ về Việtnam làm ăn giao dịch với bọn cướp VGCS cũng chỉ là loài chó, súc sinh, ham tiền, ham nhà, ham đất, ham cả chó cái tơ Hà nội....


Giá trị của con người không phải ở trong sự việc con người có nhà, có tiền, có đất... mà ở trong cuộc sống có tự do, dân chủ, nhân quyên hay không, họ có sống trong xã hội văn minh dân chủ, bình quyền trước luật pháp.... hay không? Người Việt Miền Nam Việt nam tự do tỵ nạn VGCS Hà nội ở Mỹ, gần bốn thập niên trước đã dứt khoát từ bỏ tất cả để tìm tự do, dân chủ và quyền làm người. Nay không thể vì ba cái nhà đất mà lại phải trở lại làm thân khuyển mã, chó má để van xin VGCS Hà nội để được làm súc sinh, làm chó, làm trâu bò sao?.


Quí vị hãy nhìn xem, thằng thủ tướng Nguỹên Tấn Dũng và cha con nó đã có đủ tất cả, vườn đất, xe siêu, tiền triệu, tiền tỷ trong các ngân hàng khắp thế giới.... nhưng người dân đen trong nước vẫn xem hắn và đám con hoang của hắn không khác gì loài súc sinh, loài chó, loài đỉ điếm ngoại hạng. Tiền bạc, địa vị, của cải không mua được tự do, dân chủ và quyền con người. Tiền bạc của cải, địa vị, bằng cấp không mua được tự do, nhân cách, phẩm giá con người. Tên Ngỹên Đình Thắng cũng có học vị, bằng cấp đấy, nhưng trên diễn đàn, trước công chúng hắn vẫn bị khinh bỉ, bị chửi bới còn hơn loài súc sinh. Số phận của Hoàng cơ Định, Lý Thái Hùng, Nguỹên Chính Kết cũng thế thôi. Đấy là hậu quả của những lần lừa bịp, gian dối, lưu manh trước đây. Thật tội nghiệp cho hắn, hắn đã tử bỏ cái danh xưng chính đáng để chạy theo phục vụ tiền bạc, phân xanh nên bị cộng đồng, và xã hội khinh bỉ, sỉ nhục vì hành động lừa dối, nói một đàng làm một nẻo, phỗng tay trên dịch vụ ký TNT. Đó là hành động lừa gạt, lừa bịp thế kỹ như đã có nhiều người công kích công khai trên các mạn.


Đã có lần người viết bài chia sẻ này đã nói là đã bị VC đánh cướp nhà đất, ruộng vườn, của cải, công ty, xí nghiệp ba đời, bị rượt đuổi xém chết, bị ngục tù, nhưng tuyệt đối không van xin, cầu khẩn bọn VGCS chó má Hà nội để đòi lại. Vì tất cả chỉ là vật ngoại thân, trái lại nội tâm, khí khái bất khuất, liêm sĩ, nhân phẩm, nghĩa khí, tín nghĩa... của con người mới đáng quan tâm, đáng quí trọng hơn. Bọn họ phải hiểu tại sao bà Aung San Suu Kiy lại được toàn dân Miến điện và cả lãnh đạo thế giới quí trọng. Nếu con người đánh mất liêm sĩ, sự tự trọng, khí khái bất khuất, tư duy, tín nghĩa, bản ngã, linh hồn, chữ tín... thì con người không khác gì con vật bốn chân. Bọn VGCS sẽ nhìn những ai trở về VN van xin, kêu cầu VGCS trả lại nhà đất, ruộng vườn không khác gì những con chó tham ăn bẩn. Đấy cũng là món ăn khoái khẩu của loài chó dưới chế độ VGCS Hà nội. Đừng bao giờ quên là dước chế độ VGCS Hà nội, dù con chó có được ăn bẩn, ăn sang thế nào, sau cùng cũng bị trấn nước thôi. Không biết bao nhiêu trí thức dưới thời VGCS Hà nội từ hơn 8 thập niên qua đã bị bọn VGCS Hà nội trấn nước, thủ tiêu. Hãy nhìn lại những gì VGCS đã làm để rút kinh nghiệm, và đừng bao gìờ nghe bọn VGCS nói. Những tên như Lê Duẫn, Hồ Chó Má, Nguỹên Tấn Dũng, Nông Đức Mạnh, Trọng Lú, Lê Khả Phiêu, Đỗ Nam Hải, Nguỹên Chí Vịnh, Nguỹên Sinh Hùng, Trương Tấn Sang.... đã nói những gì.... Toàn là nững lời lếu láo, lừa bịp.... đúng không? Hãy nhìn lại những tên như Nguỹên Đình Thắng, Trúc Hồ, Nguỹên Chính Kết, đại tá VC Bùi Tín, Hoàng Cơ Minh, Hoàng Cơ Định, Lý Thái Hùng.... Nguỹên Hữu Liếm đã nói những gì? Cũng chỉ toàn là lếu láo, lừa bịp, lường gạt cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Tất cả giống chó Bắc Kinh, chó Hà nội đều có cùng một bản chất, không giống chó của dân đen Việt Nam, là gian ác, tàn bạo, dã man.


Thiết tưởng những ai khởi xướng dịch vụ ký TNT này cũng đã hiểu về những suy nghĩ của họ là muốn van xin bọn cướp VGCS, hay cũng có thể họ chỉ là kẻ thưà hành, phải tuân thủ theo mệnh lệnh, chủ bảo sao thì phải sủa vậy thôi. Đấy cũng là hành động của loài chó, họ dù có bằng tiến sĩ hay không, đã cùng được đào tạo trong mục đích ý đồ đó, bắt buộc chúng nó phải cùng hát, cùng sủa theo cùng một âm điệu như người xưa đã có nói: “Nhất khuyển phệ hình, bách khuyển phệ thanh.” Hãy chờ xem dịch vụ lừa bịp này có được bao nhiều đàn dê cừu cùng đứng vào lể phải với người khởi xướng, có cái đuôi dài đã được VGCS đào tạo theo khuôn đúc XHCN.


Cộng đồng người Mỹ gốc Việt cần phải cảnh giác, và phải thật sáng suốt, không thể để cho bọn VGCS nằm vùng khuấy động, và không bao giờ để bọn lái buôn chính trị xôi thịt, xu thời lợi dụng, lừa đảo, lường gạt dưới mọi hình thức, mọi thủ đoạn trí trá, gian manh. Cứ nhìn lại những tổ chức gian manh cho đại tá VC Bùi Tín lếu láo, sự việc Hoàng Cơ Định nâng bi, bốc thơm đại tá VC Bùi Tín là biết rõ ý đồ của ban tổ chức và đảng Việt Tân. Tiếp theo đại hội liên kết tào lao được khối 8406 tự dàn dựng ra do tên phản bội Nguỹên Chính Kết chủ mưu. Những kẻ đã có quá trình trí trá, phản bội trong những việc nhỏ dù có trá hàng, đào ngủ, tạo nhiều khổ nhục kế, hay dù họ có ăn phân cộng đồng như Câu Tiễn cũng chẳng ai tin. Bên cạnh đó, còn có con bọ hung kềnh càng khác chui ra, tự xưng là thủ lãnh, thủ lợn của cái chính phủ lâm chung, lâm nạn, lâm thời, lâm bồn gì đó. Ở bang Cali đang thời kỳ có nhiều địa chấn xảy ra, đất nứt nẻ nhiều nơi. Do đó bọ hung, bọ xít bò ra lố nhố, thật đếm không xuể. Nhưng tất cả, cũng chỉ là những tên lái buôn chính trị có mưu đồ bán Chúa, bán đảng, bán khối, bán nhóm, bán cộng đồng để mưu cầu danh lợi, bổng lộc. Bài học này, chúng ta đã học được từ tên côn đồ Hoàng Cơ Mnh, Hoàng Cơ Định, Lý Thái Hùng....Những kẻ đã phản bội đảng, phản bội khối, phản bội Chúa, thì sẽ dễ dàng phản bội cộng đồng chúng ta. Cộng đồng người Mỹ gốc việc chỉ có thể đóng vai trò phụ thuộc là hổ trợ tinh thần, còn quần chúng, dân đen trong nước mang quốc tịch Việt nam phải đóng vai chủ động, nổi dậy đấu tranh giành lại tự do, dân chủ và sự sống còn trong quyền làm người. Họ phải hiểu thế nào là chết vinh hơn là sống nhục. Anh thợ điện Lech Walesa ở Ba Lan đã làm được lịch sử. Còn các nhà đối kháng trong nước như hạt giống đỏ Đỗ Nam Hải, Thich Quảng Độ, Nguỹên Đan Quế....đã làm được những gì cho dân, cho công đoàn, hay họ chỉ trùm chăn, kêu gọi biểu tình. Muốn lãnh đạo cuộc đấu tranh cho dân là phải sống và sinh hoạt với quần chúng để dân biết và ủng hộ. Thực tế, sau gần bốn thập niên, các nhà đối kháng, đấu tranh trong nước, không ai có được sự ủng hộ của dân cả. Họ quả thật quá cô đơn trong cuộc đấu tranh trùm chăn cho dân cho nước.


Bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện cũng đã làm rạng danh đất nước của họ. Các cuộc cách mạng ở Tunisia, Egypt, Libya cũng chẳng cần có nhà lãnh đạo khởi xướng, mà chỉ có dân, do dân một lòng, một dạ quyết tử để được sinh tồn trong tự do, dân chù, và nhân quyền. Nếu người dân đen không quyết tử để giành tự do, dân chủ, nhân quyền cho mình, chẳng lẽ trâu bò, chó ngựa đấu tranh cho họ sao?Đừng bao giờ nằm mơ quá lâu trong suốt cuộc đời còn lại. Cũng đừng bao giờ mong chờ, dựa dẫm vào bọn lái buôn chính trị trùm chăn. Họ cũng chỉ là bọn chính trị dza xôi thịt, xu thời, trùm chăn ôm đít vợ chờ sung rụng. Cứ nhìn nhà đối kháng hạt giống đỏ Đỗ Nam Hải, đại diện khối 8406 sẽ hiểu tất cả. Điều này các nhà đấu tranh ở hải ngoại được xem như những lá bài Hoàng Cơ Định, Lý Thái Hùng, Nguyễn Chính Kết, Trúc Hồ... cũng đã bị lật ngửa, phơi bụng, phô bày tất cả sự thật dơ bẩn, xú uế, tội lỗi, hèn nhát....


Khương Tử Dân

Linh Hồn Tượng Đài : Ai Nhìn Tránh khỏi Ngậm Nguồi

Đoàn lữ hành cứ đi

Tượng đài ở Quebec Montreal Canada
Chiều chủ nhật 26 /8/2012, sau buổi họp báo vai trò của Heroes of South Vietnam Memorial Foundation đã được tái xác lập một cách rõ ràng.
Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài là một tổ chức vô vụ lợi hoàn toàn độc lập với tất cả các tổ chức hội đoàn khác. Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài có thẩm quyền quyết định tất cả mọi công việc do ủy ban đã đề ra từ buổi đầu thành lập và có trách nhiệm với những cá nhân, tổ chức đã ủng hộ chương trình xây dựng tượng đài tại vùng Dallas – Fortworth Texas, với chủ đề không thay đổi “Tri Ân & Tưởng Niệm”.
Theo tinh thần của buổi họp báo đương nhiên những nhóm ấm ớ nào đó do những người đứng đầu háo danh của vài hội đoàn, những kẻ hoang tưởng quyền lực núp dưới danh nghĩa cộng đồng dựng lên nhằm mục đích gây rối đều bị đẩy ra khỏi chương trình hoạt động của “Heroes Of South VN Memorial Foundation” - Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài.
Để đi tới thành công! Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài hãy mạnh dạn bước tới với những hành trang sẵn có: Mục Đích Chính Nghĩa, Quyết Tâm Hành Động, Tiềm Năng Tài Chánh. Chắc chắn công việc sẽ đi tới kết quả mỹ mãn dù có phải trải qua đôi chút trục trặc tất yếu.
Trước đây khi quảng bá bài của Mũ đỏ Nguyễn văn Lập viết kêu gọi yểm trợ công tác xây dựng tượng đài ở Dallas trên diễn đàn liên mạng. Chúng tôi xem đó là việc các cộng đồng địa phương nào có điều kiện làm thì nên tổ chức làm vì như lời giới thiệu của tôi: “Mỗi đài tưởng niệm Chiến Tranh Việt Nam là một nét điểm xuyết, xác định lịch sử và căn cước của Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản.
Đối với chúng tôi chỉ cần xây dựng được một tượng đài có biểu tượng VNCH và Hoa Kỳ là đã nói lên được nhiều điều. Chủ đề gói ghém trong mấy chữ Tri Ân, Tưởng Niệm và Vinh Danh. Hình ảnh người lính đứng, ngồi, vui buồn, thương tiếc không phải là vấn đề quan trọng nên tùy theo trình độ nhận thức về nghệ thuật, văn hóa, lịch sử của những người khởi xướng theo đúng lẽ công bằng.
Đọc bài viết của Mũ Đỏ Nguyễn văn Lập, lần đầu tiên tôi thấy nhóm Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài ở Dallas đã làm được một điều đáng khen, đó là chọn hình ảnh pho tượng “Tiếc Thương” làm nền để cách điệu thành pho tượng mang chủ đề "Tri Ân-Tưởng Niệm" có tính trí tuệ sâu sắc hơn hẳn những nhóm tượng vinh danh đơn thuần nặng phần phô diễn hình ảnh hơn là đáp ứng những nhu cầu suy tưởng có tính chất lịch sử.
Đối với chúng tôi những nhóm tượng vinh danh “nhất thời tuy có làm vui mắt, hả dạ một số người nhưng chưa chắc đã thuyết phục được thế hệ mai sau”.
Vì một đội quân đã không làm tròn nhiệm vụ bảo quốc an dân, lưu lạc xứ người, làm thân vong quốc còn đòi vinh danh nỗi gì?
Sở dĩ chúng tôi không can dự, lên tiếng góp ý, hay chê bai những người làm các nhóm tượng trước đây vì chúng tôi tôn trọng quyền quyết định của những người đã dầy công đứng ra làm công việc chung. Họ đáng được khen ngợi, xiển dương vì tinh thần hy sinh phục vụ cộng đồng hơn là phải nghe những lời ong, tiếng ve.
Còn việc thẩm định giá trị một tác phẩm nghệ thuật chẳng khác gì đi xem triển lãm tranh, bức nào có tính sáng tạo thì giá cao, bức nào kém thì giá thấp và chỉ có thế.
Trước những tượng đài có tính lịch sử, vấn đề sáng tạo phụ thuộc vào tính chân xác của tác phẩm và tính phản biện đối với lịch sử.
Tượng đài Vietnam War ở Louisiana Super Dome
Mai hậu, khi chế độ bạo trị của cộng sản ở Việt Nam đã tan, hơn trăm năm nữa có một sử gia Việt Nam nào đến Hoa Kỳ để làm luận án về những di hại của chủ nghĩa Cộng Sản, bỏ công đi xem các tượng đài của những Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản ở Hoa Kỳ, lúc đó sử gia có khen ngợi nhóm tượng “Thương Tiếc” ở Dallas cũng chưa muộn.
Vì khi đối diện với lịch sử thì “những nhóm tượng Việt Nam tạo nên tại Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ cũng không đi xa hơn giá trị minh định căn cước, nguyên nhân hình thành của một cộng đồng thiểu số cư ngụ trên đất nước Hoa Kỳ.
Điều quan trọng là nhóm tượng ở Dallas nói lên được tinh thần tiếc thương đồng đội, tâm tư tri ân, ý chí hoài vọng về cố quốc của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa lưu vong trên đất khách.
Lịch sử là thực tại khách quan chân thực và duy nhất để điều chỉnh hàng triệu cái sai lầm của những lĩnh vực khác.Vì thế văn hóa, lịch sử là sự đãi lọc của trí tuệ, là tinh hoa của tư tưởng mà những kẻ phàm nhân không dễ dung nạp, lĩnh hội.
Đối với chúng tôi, ngay phiên bản đầu tiên, tôi đã thấy hình ảnh và tiếng thở dài xuyên suốt cổ kim của danh tướng Đặng Dung trong pho tượng đó…
Quốc thù vị báo đầu tiên bạch.
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma…
Bạc đầu chưa trả xong thù nước
Mấy độ mài gươm dưới nguyệt tà
Đẹp thay! Khi một hậu bối đã dành cho thế hệ cha anh một hình ảnh chân thực, trí tuệ như vậy. Một người lính mất đồng đội, mất thể chế, lưu lạc xứ người là mất tất cả. Người lính chưa chối bỏ TRÁCH NHIỆM là cái vĩ đại nhất còn lại nhưng làm được gì hay “lực bất tòng tâm” đó là một vấn đề khác phụ thuộc vào lẽ hưng phế của dòng sử mệnh dân tộc…..
Tượng đài Vietnam War ở Greater Rochester NY
***
Khi bước chân vào khu tiếp tân của buổi họp báo, người quen biết đầu tiên tôi gặp là bà Thu Nga Giám Đốc đài phát thanh Saigonradio890am, đồng thời là Giám Đốc TV SBTN Dallas. Bà Thu Nga và phu quân với chúng tôi vốn thân quen nhau hàng chục năm qua những lần gặp gỡ khi đi đấu tranh ở tận D.C, những lần tôi đến công tác ở Dallas.Tiếp đến thêm một người bạn thân nữa là Chủ Nhiệm& Chủ Bút Thế Giới Mới Trương Sĩ Lương. Chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau rất cởi mở trong tình thân về những rắc rối nảy sanh từ vụ xây dựng tượng đài. Quan điểm của tôi là trước sau gì tượng đài cũng sẽ hoàn thành, hình ảnh nhóm tượng có thể có chút điều chỉnh nhưng chủ đề không thể thay đổi vì thế trách nhiệm nâng cao dân trí của những người điều hướng dư luận tại đây rất quan trọng, nếu có gì không đúng thì chính quý vị là người gánh phần trách nhiệm lớn. Cả mấy người cùng cười và xác nhận vấn đề quan trọng là phải xây dựng được tượng đài
Tượng đài Vietnam War ở Pheonix, AZ
***
Sau buổi họp báo, trên đường ra parking, ông Đàm Trung Thao nói với tôi: “Kim Âu ơi! Một số người họ chỉ thích hình ảnh vui mắt, hào hùng thôi. Dân trí của mình chỉ đến thế, muốn làm tượng có ý nghĩa là họ phản ứng”.
Tôi quay lại nói với ông bạn già:”Chẳng lẽ dân trí của ta thấp là những người làm công tác liên quan tới văn hóa, lịch sử đành bó tay, chấp nhận hay sao? Như thế thì còn gì là khí chất của kẻ sĩ ông anh?. Theo tôi đây là giờ phút những người cầm bút cần phải có dũng khí viết rõ sự thật để nâng cao dân trí của chúng ta tiến lên sánh vai cùng những trào lưu tiến hóa của thế giới.”…
Tượng đài Vietnam War ở Marshalltown, Iowa
***
Sau khi dùng bữa cơm chiều, chúng tôi cùng Bác sĩ Đàng Thiện Hưng ghé qua gặp mấy anh em chiến hữu trong Liên Hội. Chúng tôi lập lại ý tưởng nâng cao dân trí và ý nghĩa của lá cờ trong pho tượng chính là lá cờ vĩnh cửu nhắc nhở đến thời đoạn lịch sử của VNCH. Vì trong tương lai không xa lắm, đất nước Việt Nam chắc chắn sẽ trở thành một quốc gia dân chủ, tự do, thành nền Đệ Tam Cộng Hòa. Lúc đó người Việt ở hải ngoại và quốc nội hòa hợp, đoàn kết có thể dẫn đến tình trạng không còn treo biểu tượng lá cờ VNCH trên cột cờ và đó chính là một vấn đề lịch sử cần suy nghĩ.
Trong thực tế, lá cờ nào không bay phất phới thì đều rủ theo định luật về trọng lực. Quốc kỳ chỉ được gọi là “treo cờ rủ” khi kéo lên đến đỉnh và hạ trở lại 1/3 chiều cao của cột cờ không cho bay phất phới đó là nghi lễ quốc tang dành cho nguyên thủ, danh tướng hay các cấp chức, nhân vật quan trọng đối với quốc gia.
Những kẻ nào đã tự miêu tả một cách bôi bác như: “lá cờ rủ“, “giẻ rách”, “thấp ngang chân” chỉ là những người không chút hiểu biết về “cờ rủ chỉ có trong nghi lễ quốc tang”, “việc so sánh vị trí của hai lá cờ chỉ nằm trong những buổi tiếp tân cần tới nghi thức ngoại giao quốc tế”. Nếu những kẻ đưa ra loại ngôn từ này không phải là Việt Cộng nằm vùng thì cũng chỉ là thứ vô lại, ngu đần mà thôi.
Tội nghiệp nhất là ông bác sĩ Nguyễn văn Dõng SĐ/TQLCVN nào đó lớn lối sỉ vả cả một cộng đồng là chưa trưởng thành. Ông chê bai đủ điều, ông đổi trắng thay đen hay thực sự ông không hề biết chút nào tiến trình vận động toàn thể các hội đoàn và hai cộng đồng trước khi thành lập “Heroes Of South VN Memorial Foundation” - Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài.
Ông không hề biết bản phác thảo của họa sĩ Vi Vi, ông không thấy bản phác thảo đó đã được sự ủng hộ, đóng góp của hơn 3,000 người cư dân gốc Việt trong vùng Dallas Fortworth, Texas qua hai cuộc “fundraising” đạt kết quả hơn $273,000 khấu trừ chi phí còn lại hơn $160, 000.
Ông không nhìn thấy dù đã tiến gần đến thành công, “Heroes Of South VN Memorial Foundation” - Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài vẫn tỏ thiện chí mời gọi hai cộng đồng và một số hội đoàn chống đối việc xây dựng tượng đài trước đây tham gia. Đáng buồn thay thành tâm, thiện chí đấy đối diện với những kẻ nặng tâm địa hoang tưởng quyền lực, quen thói tranh chôm credit và chuộng danh hão khiến họ nghĩ rằng đã nắm được cơ hội làm khó Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài.
Nhìn thấy chúng hí hửng “highlight” câu văn viết về trở ngại trong việc cấp đất trong “Thơ Ngỏ 26/8/2012” của bác sĩ Đàng Thiện Hưng, chúng tôi thật buồn cho cái dã tâm của chúng.
Những loại vô tích sự đấy chỉ quen nghề “thọc gậy bánh xe”, tranh quyền, tranh công nên ngăn chặn đà tiến triển của việc xây dựng tượng đài để gây áp lực.
Tuy nhiên đầu óc của chúng chỉ thuộc vào loại khôn lỏi, ranh vặt, nông cạn. Bọn chúng không dọa được những người có kinh nghiệm hoạt động.
Sự thật đã được Robert Rivera nói ra, ông ta không giấu gì việc những anh chàng Việt Nam có tên Andy Nguyễn và Tom Hà đã bày trò nhiễu sự. Cái trò nhân danh đa số trước người Hoa Kỳ không có hiệu quả khi một phía chứng minh đa số của tổ chức bằng số lượng tiền có được do gây quỹ và một phía chỉ là lời nói suông không bằng chứng cụ thể.
Và sẽ chẳng có ai tạo ra được một cuộc Town Hall Meeting nào cả.
Bởi việc lạm dụng chức vụ công quyền để can thiệp hoặc gây trở ngại cho công tác của một hội vô vụ lợi hoàn toàn trong sáng là một hành động vi hiến (violate Constitutional Law) dẫn tới việc có thể bị truy tố và loại khỏi chức vụ đương nhiệm, hủy hoại sự nghiệp chính trị bản thân.
“Heroes Of South VN Memorial Foundation” - Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài là một hiệp hội vô vụ lợi đứng ra gây quỹ để chung sức chỉnh trang Veterans Park của Arlington City chứ không động chạm đến một xu của “taxpayer”.
Vì thế chắc chắn không có ông nghị viên nào của Hội Đồng Thành Phố Arlington “nỡ” từ chối sự đóng góp của một hiệp hội như “Heroes Of South VN Memorial Foundation” - Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài, đẩy họ đến làm đẹp thành phố Garland, nơi đang mở rộng vòng tay mời gọi.
Những Nghị Viên của Hội Đồng Thành Phố Arlington vốn chẳng có ai là dân Việt Nam, nếu có “hearing” họ sẽ nghe điêu khắc gia Mark Byrd trình bày về ý nghĩa của pho tượng, họ sẽ hỏi “Greater Southwest Rotary Club” tổ chức đã “shared sacrifice” với “Heroes Of South VN Memorial Foundation” có đồng ý đưa pho tượng vào Veterans Park vốn đã giao cho “Greater Southwest Rotary Club” cùng Veterans Park Foundation. City of Arlington Parks and Recreation Department chỉnh trang không?.
Người Mỹ chính gốc họ không cần phân biệt tượng đứng hay tượng ngồi và nếu họ có dốt đến đâu đi nữa, họ vẫn biết nguyên nhân nào khiến Hoa Kỳ có thêm một cộng đồng thiểu số có tên là Việt Nam. Và kết quả sau cùng thế nào thì những người hiểu biết đều đã thấy trước từ lâu.
Andy Nguyễn Xuân Hùng thích chơi nổi húc đầu vào núi đá thì cứ tự nhiên.
Sau buổi họp báo ngày 26/8/2012 thiết tưởng tất cả mọi người đều đã nhận thấy một thông điệp rất rõ ràng từ “Heroes Of South VN Memorial Foundation” - Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài Dallas Texas là “đường ai nấy đi”
Mọi luận điệu rác rười, ngu dốt không đưa đến kết quả nào khác hơn việc “nhổ nước miếng lên trời” đều không đáng quan tâm….
Kim Âu
Sept 4/2012

Bài Xem Nhiều