We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 8 September 2012

Kể chuyện em nghe, từ nước Mỹ


- Em lớn lên, em nhìn xung quanh, em học và suy nghĩ, có bao giờ em nhìn thấy gì, nghe thấy gì ngoài những băng rôn khẩu hiệu khoa trương trống rỗng, những lời lẽ sáo mòn vô nghĩa, những bài học khô khan buồn ngủ? Em lớn lên, em xem ti-vi và đọc báo, em có bao giờ thấy những con người béo tốt đang tự giao cho mình trọng trách cầm lái con tàu đất nước dám đứng lên nói một cái gì không cần cầm mảnh giấy, nói một cái gì không làm em buồn ngủ hoặc buồn nôn, nói một cái gì mới mẻ trong suốt từng ấy năm? Và giả như có lúc nào họ nói không dùng giấy, hoặc thậm chí nói với sự chuẩn bị kĩ lưỡng trước khán giả nước ngoài, có phải em sẽ nhận ra ngay sự ngu dốt, ấu trĩ, độc ác và chết chóc trong từng hơi họ thở? Làm sao em có thể mơ đến việc họ có thể kể cho em nghe về những hy sinh mất mát của tiền nhân, về những khó khăn đau khổ của hiện tại, về việc tiếp nối một truyền thống nào và hướng đến một tương lai ở đâu. Không, họ không kể với em gì cả. Họ luôn xuất hiện chớp nhoáng sau những chiếc mặt nạ rồi nhanh chóng lủi đi mất.


Em thương yêu,

Em ngồi xuống đây, anh kể em nghe câu chuyện về nước Mỹ. Bây giờ là tháng 9, mùa thu. Những ngày này anh đang theo dõi chiến dịch tranh cử tổng thống vốn đang vào giai đoạn cao trào. Với internet, em có thể làm điều này ở bất kì đâu, nhưng việc đang ở Mỹ đã cho anh một góc nhìn gần hơn, trực diện hơn. Để cuối cùng anh nhận ra, điều làm anh xúc động không chỉ là câu chuyện về nước Mỹ, không chỉ là việc anh không thể ngừng nghĩ về Việt Nam, mà là việc chúng ta đang sống như thế nào, ngày hôm nay, với tư cách con người.

Em hãy ngồi xuống đây, cùng anh lắng nghe Đệ Nhất Phu Nhân của nước Mỹ kể chuyện.(*)

"Cũng như bất kì gia đình Mỹ nào, gia đình của chúng tôi đã không đòi hỏi nhiều.

Họ không ghen với thành công của người khác hay quan tâm đến việc kẻ khác sở hữu nhiều hơn họ... trên thực tế, họ khâm phục điều đó.

Họ chỉ đơn giản tin vào lời hứa nền tảng ấy, rằng cho dù anh bắt đầu một cách khiêm tốn, chỉ cần anh làm việc chăm chỉ và làm những điều anh cần làm, anh hoàn toàn có thể xây dựng cho mình một cuộc sống tử tế và đem đến những điều còn tốt đẹp hơn nữa cho con cháu của anh.

Đó là cách họ đã nuôi chúng tôi lớn... đó là những điều chúng tôi đã học từ cuộc đời họ.

Chúng tôi đã học về phẩm giá và sự tử tế - rằng sự siêng năng của anh quan trọng hơn số tiền anh kiếm được, rằng giúp đỡ người khác có ý nghĩa hơn việc chỉ chăm chăm vượt lên trước.

Chúng tôi đã học về lòng trung thực và liêm chính – rằng sự thật là điều tối quan trọng, rằng anh không nên dùng đường tắt hay hành động theo luật của riêng anh, và rằng thành công chỉ thực sự có nghĩa khi anh đạt được nó một cách công minh chính trực.

Chúng tôi đã học về lòng biết ơn và sự khiêm nhường – rằng mỗi người đều góp một phần vào thành công của anh, từ thầy cô giáo đã truyền cảm hứng cho anh đến người lao công đã giữ cho trường lớp sạch sẽ... và chúng tôi được dạy phải biết trân quý đóng góp của mỗi người và đối xử tôn trọng với tất cả mọi người.

Đó là những giá trị mà Barack và tôi – và rất nhiều trong số các bạn – đang cố gắng truyền lại cho con cháu của chúng ta.

Chúng ta chính là như vậy."

Ừ, em ạ. Đó là họ. Đó là những giá trị đã xây nên đất nước họ, con người họ. Còn chúng ta? Chúng ta là ai? Những giá trị nào đã tạo nên chúng ta hôm nay? Những điều gì chúng ta muốn truyền lại cho con cháu?

Em hãy nghe Phu nhân Michelle kể tiếp:

"Và tôi đã không nghĩ điều này là có thể, nhưng hôm nay, tôi yêu chồng mình hơn tôi đã yêu anh 4 năm trước... hơn cả 23 năm trước khi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên.

Tôi yêu cách anh không bao giờ quên anh đã bắt đầu như thế nào.

Tôi yêu việc chúng ta có thể tin tưởng Barack, rằng anh sẽ làm những điều anh nói, cho dù đó đều là những việc khó khăn – đặc biệt là những việc khó khăn.

Tôi yêu việc đối với Barack, không hề có sự phân biệt giữa "họ" và "chúng ta" – anh ấy không quan tâm bạn là Dân chủ hay Cộng hòa hay không phải cả hai, anh biết tất cả chúng ta đều yêu nước, anh luôn sẵn sàng để nghe những ý kiến tốt, anh luôn tìm kiếm những điều tốt đẹp nhất từ tất cả mọi người mà anh gặp. [...]

Cũng như bà ngoại của anh, anh luôn đứng dậy và tiến lên phía trước... với lòng kiên nhẫn và trí tuệ, với lòng dũng cảm và sự duyên dáng.

Và anh nhắc tôi rằng chúng ta đang trên một con đường dài, rằng thay đổi là khó, rằng thay đổi sẽ diễn ra chậm chạp, và rằng tất cả sẽ không bao giờ diễn ra cùng một lúc.

Nhưng cuối cùng chúng ta sẽ đến đích. Chúng ta luôn đến đích.

Chúng ta đến đích vì những người như Cha của tôi... những người như Bà ngoại của Barack... những người đàn ông và phụ nữ đã tự nhủ với lòng mình: "Tôi có lẽ sẽ không có cơ hội đạt được ước mơ của mình, nhưng con tôi sẽ làm được... cháu tôi sẽ làm được."

Rất nhiều người trong chúng ta đứng đây hôm nay bởi vì sự hy sinh của họ, sự khao khát, và tình yêu kiên định của họ... bởi vì ngày qua ngày, họ gạt qua một bên nỗi sợ hãi và nghi ngờ để thực hiện những điều khó khăn.

Và hôm nay, khi những thử thách to lớn tưởng như bao phủ chúng ta – hoặc thậm chí tưởng như không thể vượt qua - hãy đừng bao giờ quên rằng thực hiện những điều tưởng như không thể chính là lịch sử của đất nước này... đó chính là chúng ta với tư cách người Mỹ... đó là cách mà đất nước này được xây dựng nên. [...]

Nếu những người nông dân và thợ rèn đã có thể dành được độc lập từ tay một đế chế... nếu những người nhập cư có thể để lại đằng sau tất cả quá khứ để xây dựng một cuộc đời tốt đẹp hơn trên đất nước của chúng ta... nếu những người phụ nữ đã có thể chịu tù tội chỉ vì muốn dành được quyền bầu cử... nếu một thế hệ có thể vượt qua khủng hoảng và dựng nên sự vĩ đại của mọi thời... nếu một linh mục trẻ có thể đưa chúng ta lên đỉnh cao với giấc mơ cao quý của anh... nếu những người dân Mỹ đầy tự hào có thể là chính họ và hiên ngang đứng cùng với những tiền nhân mà họ yêu quý... thì chắc chắn, chắc chắn một điều rằng chúng ta có thể trao cho tất cả mọi người trên đất nước này một cơ hội công bằng trước Giấc Mơ Mỹ vĩ đại.

Bởi vì xét cho đến cùng, hơn tất cả mọi điều, đó chính là câu chuyện của đất nước này – câu chuyện của niềm hy vọng không nao núng và sự tranh đấu không nhượng bộ."
...

Ừ, em ạ, anh đã khóc. Anh đã khóc tu tu như một đứa trẻ lạc mẹ, như một kẻ tìm đường gục xuống bên miệng vực đen ngòm, như Alex Supertramp đứng nhìn dòng nước lũ ngăn mất đường về. Chúng ta đều là những con người. Chúng ta cũng bắt đầu như họ, phải không em? Ông bà cố của chúng ta cũng là những người nông dân, những người thợ rèn. Cha ông chúng ta cũng đã thực hiện những điều tưởng chừng như không thể. Và rồi ông bà bố mẹ chúng ta cũng đã nghiến răng cố gắng, hy sinh, khao khát... Nhưng em ơi, nói cho anh biết, ở nơi đâu có câu chuyện Việt Nam? Ở nơi đâu có hy vọng Việt Nam? Ở nơi đâu có giấc mơ Việt Nam?

Em ơi, hãy khoan cho rằng những điều kể trên là trò mèo chính trị, hãy khoan cho rằng anh ngây thơ và nực cười khi so sánh Mỹ và Việt Nam. Em biết anh căm ghét chính trị đến mức nào, em biết anh là người hay nghi ngờ và có xu hướng vô chính phủ ra sao. Anh đang không nói về chính trị, về chính phủ, về ai sẽ thắng hay thua trên chính trường Mỹ, về ai sẽ được hay mất trong những cuộc đấu đá ở Việt Nam. Anh đang nói với em đây, về chúng ta, như những con người.

Em ơi, lần cuối cùng em được nghe ai đó kể chuyện là bao giờ? Mẹ có còn kể những câu chuyện bên giường ngủ cho em nghe không? Ba có còn kể cho em về những điều ba làm, những người ba gặp? Và bà ngoại có còn kể chuyện cho em nghe thời cách mạng, thời kháng chiến, thời bác Hồ? Và em có nhận ra rằng em lớn lên trong một đất nước mà, trừ Bác Hồ trong đoạn video lịch sử khi Bác đọc Tuyên ngôn Độc lập, còn lại em chưa từng được nghe một chính khách nào, một con người nào đứng lên nói với em và với đồng bào em rằng, "Hỡi đồng bào cả nước, mỗi người sinh ra đều có quyền bình đẳng, tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được..."

Em lớn lên, em nhìn xung quanh, em học và suy nghĩ, có bao giờ em nhìn thấy gì, nghe thấy gì ngoài những băng rôn khẩu hiệu khoa trương trống rỗng, những lời lẽ sáo mòn vô nghĩa, những bài học khô khan buồn ngủ? Em lớn lên, em xem ti-vi và đọc báo, em có bao giờ thấy những con người béo tốt đang tự giao cho mình trọng trách cầm lái con tàu đất nước dám đứng lên nói một cái gì không cần cầm mảnh giấy, nói một cái gì không làm em buồn ngủ hoặc buồn nôn, nói một cái gì mới mẻ trong suốt từng ấy năm? Và giả như có lúc nào họ nói không dùng giấy, hoặc thậm chí nói với sự chuẩn bị kĩ lưỡng trước khán giả nước ngoài, có phải em sẽ nhận ra ngay sự ngu dốt, ấu trĩ, độc ác và chết chóc trong từng hơi họ thở? Làm sao em có thể mơ đến việc họ có thể kể cho em nghe về những hy sinh mất mát của tiền nhân, về những khó khăn đau khổ của hiện tại, về việc tiếp nối một truyền thống nào và hướng đến một tương lai ở đâu. Không, họ không kể với em gì cả. Họ luôn xuất hiện chớp nhoáng sau những chiếc mặt nạ rồi nhanh chóng lủi đi mất.

Trên thực tế, đất nước mình từ rất lâu đã không còn người kể chuyện. Ý anh là, những người kể chuyện mà tiếng nói của họ có thể vang vọng đến từng căn nhà, từng ngõ phố. Những kẻ xấu biết rõ sự nguy hiểm nếu em và mọi người được nghe kể chuyện. Họ muốn ru em ngủ. Họ biết rõ rằng một khi em thức dậy, một khi chỉ cần một phần nhỏ của chín mươi triệu linh hồn này thức dậy, đó cũng là ngày họ tiêu vong. Họ không muốn để điều đó xảy ra. Họ truy bắt những người kể chuyện, những người truyền cảm hứng. Bởi họ không thể chặn tất cả, họ để cho những câu chuyện vồ chụp lấy em, nhưng đó lại là những câu chuyện trụy lạc, những câu chuyện kinh dị, hoặc những câu chuyện đau thương. Những câu chuyện đó hình thành trong em cảm giác kinh tởm, sợ hãi, bất lực. Họ cố gắng để không một câu chuyện nào, một lời nói nào gợi lên trong em niềm cảm hứng, lòng dũng cảm và sự quyết tâm. Họ không muốn tự sát. Nhưng em đâu có muốn giết họ, phải không? Điều em muốn chỉ là giành lại cho mình quyền kể chuyện và quyền được nghe kể chuyện.

Em ạ, chúng ta đang ở trong một giai đoạn khó khăn, khi mà mọi điều đều tưởng như không thể. Những lúc như thế này, một câu chuyện hay sẽ giữ cho em hy vọng. Một câu chuyện hay sẽ kết nối hy vọng của em và hy vọng của nhiều người. Nó giữ lửa cho chúng ta qua đêm đông dài này, như nó đã từng đối với tổ tiên chúng ta trong hang động, trong chiến hào. Chúng ta cần những câu chuyện hay để sống, để lớn lên. Không có chúng, chúng ta như cây mất gốc, như người đi vô vọng trong sa mạc. Và anh tin, những câu chuyện hay luôn tìm được con đường của mình, để đi đến đích. Những linh hồn sống sẽ luôn tìm được nguồn hy vọng. Giống như em đang đọc câu chuyện này, cùng anh.

Yêu thương em,

Bút Chì


(*) Video bài nói chuyện của Michelle Obama:  

Đừng để mắc lừa Việt Cộng: Ra trận bắn chỉ thiên



1* Mở bài
Trước các phong trào đấu tranh không ngừng suốt 37 năm của các cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở hải ngoại, Việt Cộng trong nước tung ra biết bao nhiêu chiêu bài đánh phá, làm suy yếu để triệt hạ.
Ngoài những chiêu bài như: khép lại quá khứ, xoá bỏ hận thù, đoàn kết dân tộc, về nước phục vụ đảng xây dựng quê hương…còn có những chiêu bài như: “Dân sinh hạnh phúc” trước, chiêu bài “tạm gác mâu thuẩn nội bộ giữa người Việt với người Việt, đoàn kết chống ngoại xâm trước”.

Những chiêu bài nầy được bọn tay sai nằm vùng lừa gạt những người yêu nước nhẹ dạ non lòng.

2* Chiêu bài “Dân sinh hạnh phúc”

Việt Cộng lấy một phần trong Tam Dân Chủ Nghĩa của Tôn Dật Tiên (Tôn Trung Sơn), đó là “Dân sinh hạnh phúc”.

2.1. Vài nét về Tam Dân Chủ Nghĩa

Tam Dân Chủ Nghĩa do Tôn Dật Tiên (12-11-1866 – 12-3-1925) người Trung Hoa, đã trình bày trong 16 bài diễn văn kể từ ngày 27-1-1924 đến tháng 8 năm 1924, bao gồm: Dân tộc độc lập. Dân quyền tự do. Dân sinh hạnh phúc.

1. Dân tộc độc lập

Mục đích chống lại chế độ đế quốc, chống chế độ độc tài quân phiệt, xây dựng một quốc gia có chủ quyền của dân tộc.

2. Dân quyền tự do

Mục đích thi hành chính sách dân chủ, tự do, trong đó người dân có các quyền tự do công dân như tự do ứng cử, tự do bầu cử để thành lập 3 ngành quyền lực quốc gia là lập pháp, hành pháp và tư pháp.

3. Dân sinh hạnh phúc

Chủ trương người dân có quyền sở hữu đất đai, tư nhân có quyền tự do kinh doanh nhưng không được thao túng nền kinh tế quốc gia.

Chủ nghĩa Tam Dân được áp dụng để tổ chức chính quyền của Trung Hoa Dân Quốc, Đài Loan hiện nay. Nói chung, là được áp dụng để xây dựng một quốc gia tự do dân chủ trong đó các quyền tự do công dân được bảo đảm.

Chủ nghĩa nầy hoàn toàn khác biệt với chủ nghĩa Cộng Sản.

Khi trong nước nhen nhúm các phong trào dân chủ thì cơ quan tuyên truyền của đảng CSVN cho rằng Tư Tuởng Hồ Chí Minh cũng bắt nguồn từ chủ nghĩa Tam Dân, trong đó, đảng lấy “Dân sinh hạnh phúc” đặt lên hàng đầu, là ưu tiên một trong kế hoạch xây dựng CNXH của Đảng. Đưa cái tên Hồ Chí Minh vào một chủ nghĩa hoàn toàn khác biệt để thuyết phục quần chúng về ưu tiên nầy.

Dân sinh hạnh phúc của Tôn Dật Tiên được bộ máy tuyên truyền giải nghĩa là “xoá đói giảm nghèo”, là ưu tiên cao, phải được thực hiện trước hết, có nghĩa là chưa đến lúc để nghĩ đến phần “Dân quyền tự do”. Những người nào vượt qua ưu tiên nầy phải bị phạt tù.

Đảng cho dùng việc phát triển kinh tế để xoá đói giảm nghèo, thực hiện dân sinh hạnh phúc. Muốn phát triển kinh tế, kêu gọi ngoại quốc vào đầu tư, thì trước hết phải có ổn định xã hội, do đó cấm tất cả những cuộc biêu tình, chống đối đòi dân chủ chưa phải lúc.

Nói tóm lại, đảng CSVN cho rằng người dân VN chưa đủ trình độ trí tuệ để xử dụng các quyền tự do công dân, cho nên nhà nước chưa trao cho các quyền ấy, ai đòi dân chủ thì ở tù.

2.2. Dân trí người Việt còn thấp

Bộ máy tuyên truền nhà nước cho rằng dân trí VN còn thấp, chưa có khả năng trí tuệ để cầm và xử dụng lá phiếu một cách tự do.

Mới đây, ở thế kỷ 21 mà còn có tên đại biểu quốc hội gia nô, nâng bi đảng, là tên Hoàng Hữu Phước còn cho rằng dân trí người Việt còn thấp, chưa đủ khả năng trí tuệ để xử dụng lá phiếu và xử dụng quyền tự do ngôn luận trong việc ra báo tư nhân, cũng như quyền biểu tình, nếu so ra thì còn thua dân trí người Miến Điện, một nước nghèo và lạc hậu nhất châu Á vì bị thế giới cấm vận.

3* Chiến thuật di dời mục tiêu của Việt Cộng

Trên mặt trận, nhằm làm suy yếu hỏa lực của VNCH, VC cho bọn tay sai quay sung lại bắn vào đồng đội, đâm trước mặt và dâm sau lưng chiến sĩ, đó là bọn nằm vùng như dân biểu Đinh Văn Đệ, Hồ Ngọc Nhuận, Ngô Công Đức, Huỳnh Tấn Mẫm…Không sai khiến được một số người quay lại bắn đồng đội mình, thì chúng tác động cho bắn bổng, chỉ thiên hoặc bắn tầm bậy tầm bạ tứ tung cho mau hết đạn, hỏa lực suy yếu và bị đè bẹp, thế là thất trận. Hành động bắn chỉ thiên, bắn máy bay ban đêm nằm trong kế hoạch di dời mục tiêu của chúng. Trên thực tế, bắn chỉ thiên là không nhắm vào VC, mà hướng vaào mục tiêu khác là Trung Cộng.

3.1. Chủ trương đoàn kết dân tộc chống ngoại xâm trước là sai

Bọn tay sai nhắc lại Hội Nghị Diên Hồng, kêu gọi toàn dân đoàn kết chống ngoại xâm, mà kẻ thù là Trung Cộng. Họ tuyên truyền rằng, hãy tạm dẹp qua một bên những “bất đồng” trong nội bộ người Việt với nhau, ở ngoài và trong nước. Sau khi dẹp xong kẻ thù ngoại bang xâm lược, thì chuyện anh em trong nhà sẽ giải quyết sau. Cường địch trước mắt, quốc gia sắp mất vậy hãy chống Trung Cộng trước. Ngừng biểu tình chống tay sai VC, mà nên biểu tình chống Trung Cộng.

Mới nghe chiêu bài chống ngoại xâm trước thì thấy cũng có lý chút đỉnh, tổ tiên ta cũng đã từng chống quân Tàu cơ mà, nhưng nghĩ lại thì thấy chẳng ra gì, làm chuyện tào lao, ruồi bu.

Thứ nhất. Ở đời Trần, vua Trần Nhân Tông và các tướng như Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Trần Khánh Dư, Trần Nhật Duật, Nguyễn Khoái, Trần Quốc Toản, tất cả vua quan đồng một lòng với dân chúng, thề quyết chiến, thề hy sinh. Đó là trang sử oai hùng của dân tộc.

Trái lại, trang sử ô nhục của đời nay là ông vua Nguyễn Phú Trọng, cùng các tướng Nguyễn Chí Vịnh, Nguyễn Tấn Dũng (thiếu tướng công an) dù bị xài xể, bị chửi bới tơi bời như cái mền rách mà vẫn mặt chay mày đá tung hô 4 tốt và 16 chữ vàng, muôn năm. Nhục quá!

Ngay cả Hồ Chí Minh cũng cỏng rắn về cắn gà nhà, rước voi về vầy mả tổ. Lịch sử của đảng CSVN là lịch sử ôm chân đế quốc Liên Xô, ký giấy bán nước cho Trung Cộng.

Điều quan trọng hiện nay là phải chống bọn Việt gian bán nước là đảng CSVN trước.

Trong bài viết tựa đề “Việt Nam ngày nay cần có một Ngô Quyền”, tác giả Chu Chỉ Nam ghi lại một giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc Việt xin trích như sau:

“Có thể nói từ ngày Hội nghị Thành đô tới nay, Việt Nam bị Tàu đô hộ lần thứ năm.

Đảng cộng sản Việt Nam chẳng khác nào Kiều Công Tiễn khi xưa, để cướp được chính quyền thì họ Hồ nhờ đến Đệ Tam Quốc tế Cộng sản, nay để giữ được chính quyền, thì con cháu họ Hồ nhờ đến Trung Cộng, mặc dầu phải dâng đất, nhượng biển, lệ thuộc. Chính vì vậy mà dân Việt ngày hôm nay cần có một Ngô Quyền để trước tiên dẹp nội thù là Đảng Cộng sản, sau đó cởi ách Bắc thuộc, giành lại độc lập cho nước nhà, mở ra một kỷ nguyên mới”

“Cụ Trần Trọng Kim, trong quyển Việt Nam sử lược, có viết:

“Ngô Quyền, trong thì giết được nghịch thần báo thù cho chủ, ngoài thì phá được cường địch, bảo toàn được nước, thật là một người trung nghĩa, lưu danh thiên cổ. Mà cũng nhờ có Ngô Quyền, nước Nam ta mới cởi mở được cái ách Bắc-thuộc hơn một nghìn năm, và mở đường cho Đinh, Lê, Lý, Trần, về sau này được tự chủ ở cõi nam vậy.”

Ngô Quyền lúc đầu là bộ hạ của họ Dương. Ông này thấy Ngô Quyền là người có tài, nên đã gả con gái cho, và phong chức tước, sau đó cử vào trấn vùng Thanh Hóa, nơi doanh chính của họ Dương.

Khi nghe Kiều Công Tiễn giết Dương Diên Nghệ, Ngô Quyền liền triệu tập binh mã, mang quân ra Bắc, trả thù cho bố vợ. Kiều Công Tiễn nghe tin, liền cho người sang cầu viện quân Nam Hán”.

Vua Nam Hán sai Thái tử là Hoàng Thao đưa quân đi trước, mình tự dẫn quân đi tiếp ứng

Khi quân Hoàng Thao vào gần sông Bạch Đằng, thì Ngô Quyền đã giết được Kiều Công Tiễn (938), một mặt truyền quân hết sức phòng bị; mặt khác, thì sai người lấy cọc gỗ, bọc sắt nhọn, đóng ngầm xuống lòng sông, chờ đến lúc thủy triều lên, cho quân ra khiêu chiến. Quân Nam Hán đuổi theo, đến lúc thủy triều xuống, Ngô Quyền hồi quân lại, đánh ập.

Bao nhiêu thuyền địch bị mắc vào cọc, thủng nát, người thì bị giết hết nửa.

Hoàng Thao bị Ngô Quyền bắt được, đem về giết.

Hán chủ được tin ấy, òa lên khóc, rút quân về Phiên Ngung, không dám quấy nhiễu nước ta nữa” (Chu Chỉ Nam-hết trích)

3.2. Cộng Sản Việt Nam hèn nhát trước kẻ thù là Trung Cộng

So sánh trận Bạch Đằng của Ngô Quyền với trận hải chiến Trường Sa năm 1988 để thấy tinh thần và thái độ hèn nhát của CSVN trước kẻ thù như thế nào?

3.2.1. Diễn biến cuộc "hải chiến"

Cuộc đụng độ giữa hải quân Trung Cộng và hải quân CSVN diễn ra ở 3 đảo chính là:

1). Đảo Gạc Ma * 2). Đảo Cô Lin * 3). Đảo Len Đao.

3.2.2. Lực lượng tham chiến của 2 bên

* Hải quân Trung Cộng

Chỉ huy. Trần Vĩ Văn (Chen Weiwen), Hạm trưởng tàu Nam Sung (502)

Các tàu chiến.

1. Tàu 502, Nam Sung (Nan Chong). 2. Tàu 065, Giang Nam (Jiangnan). 3. Tàu 556, Trương Đàm (Xiangtan). 4. Tàu 331, Ưng Đàm (Yiangtan)

* Hải quân Cộng Sản Việt Nam.

1. Hải vận hạm 605, Thần Kim Qui (USS PGM-59) là tàu của Hoa Kỳ chuyển giao cho HQ/VNCH.

2. Tàu 604, (USS PGM-68)

3. Tàu 505, Nha Trang (USS Jerome County)

Trung đoàn Công binh 83

3 Lữ đoàn: 146, 125, và 172

3 hải đội 131, 132, 134.

41 tàu thuyền và phương tiện nổi.

3.2.3. Cuộc “thi đua” chiếm đảo

Đầu năm 1988, HQ/TC bắt đầu chiếm một số bãi đá thuộc khu vực Trường Sa.

Hải quân TC chiếm 5 đảo.

Ngày 31-1-1988. HQ/TC chiếm bãi Đá Chữ Thập

Ngày 18-2-1988, chiếm đảo Châu Viên

Ngày 20-2-1988, chiếm Ga Ven

Ngày 28-2-1988, chiếm đảo Huy Cơ

Ngày 23-3-1988, chiếm Xu Bi.

Như vậy, TC chiếm 5 đảo và bãi.

* Hải quân CSVN chiếm 6 đảo

- Ngày 26-1-1988, HQ/CSVN chiếm đảo Đá Tiên Nữ

- Ngày 5-2-1988, chiếm đảo Đá Lát

- Ngày 6-2-1988, chiếm đảo Đá Lớn

- Ngày 18-2-1988, chiếm đảo Đá Đông.

- Ngày 27-2-1988, chiếm đảo Tốc Tan

- Ngày 2-3-1988, chiếm đảo Núi Le.

Như vậy, trong cuộc “thi đua chiếm đảo”, CSVN thắng lợi vẻ vang vì đã chiếm được 6 đảo, trong khi đó, TC chỉ chiếm có 5 đảo mà thôi.

Việc “thi đua chiếm đảo” tự nó mang ý nghĩa là Hải quân nước nào có mặt ở đảo nào, thì làm chủ đảo đó. Và đó cũng quan điểm của CSVN, có nghĩa VC cũng xem như Trường Sa là “vô chủ”.

Hành động thi đua chiếm đảo, tự nó đánh mất chủ quyền của VN trên quần đảo Trường Sa. Cũng như nhà của mình, mà kẻ địch vào chiếm phòng khách, thì mình chạy đi chiếm nhà bếp, địch chiếm phòng ngủ, thì mình chiếm phòng ăn...

3.2.4. “Thi đua” cắm cờ giành đảo

Theo tài liệu CQ-88 (Chủ Quyền 88) của đảng CSVN, trích nguyên văn như sau:

"Lúc 19h ngày 11-3, tàu HQ 604 rời cảng ra đảo Gạc Ma để thực hiện nhiệm vụ CQ-88 (CQ=Chủ Quyền-88)

Ngày 12 tháng 3, tàu HQ 605 thuộc Lữ Đoàn 125, do thuyền trưởng Lê Lệnh Sơn chỉ huy, được lệnh trên chỉ thị từ Đá Đông đến đóng giữ đảo Len Đao, trước 6h ngày 14-3. Sau 29 tiếng hành quân, tàu 605 đã đến Len Đao lúc 5h ngày 14-3 và cắm cờ Việt Nam trên đảo.

Giữ đảo Gạc Ma và Cô Lin

Tài liệu CQ-88 ghi lại như sau:

"Lúc 9h ngày 13-3, HQ 604 của thuyền trưởng Vũ Phi Trừ và HQ 505 của thuyền trưởng Vũ Huy Lễ, được lệnh từ đảo Đá Lớn tiến về đảo Gạc Ma và Cô Lin.

Hai phân đội công binh (70 người) thuộc trung đoàn Công binh 83, chia ra 4 tổ chiến đấu (22 người) thuộc Lữ đoàn 146, do Trần Đức Thông, Lữ đoàn phó chỉ huy.

Sau khi 2 tàu 604 và 505 thả neo được 30 phút, thì tàu hộ vệ Trung quốc từ Huy Cơ chạy về phiá Gạc Ma, hai bên cách nhau 500 mét.

Đến 17h ngày 13-3, tàu TQ áp sát vào 604 và dùng loa gọi sang. Tuy bị "uy hiếp", hai tàu 604 và 505 vẫn kiên trì giữ neo.

Còn chiến hạm TQ cơ động chạy quanh đảo Gạc Ma.

"Trước tình hình căng thẳng do Hải quân Trung Quốc gây ra, Bộ Tư Lệnh HQ/VN ra chỉ thị cho Trần Đức Thông, Vũ Huy Lễ, Vũ Phi Trừ, chỉ huy bộ đội quyết giữ vững các đảo Gạc Ma và Cô Lin. Tiếp đó, Bộ TL/HQ chỉ thị cho lực lượng công binh khẩn trương tiến hành dùng thuyền nhỏ chở vật liệu xây dựng lên đảo ngay trong đêm 13-3.

Thi hành mệnh lệnh, tàu 604 cùng lực lượng công binh trung đoàn 83 chuyển vật liệu lên đảo Gạc Ma. Tiếp đó, lực lượng của Lữ Đoàn 146 bí mật đổ bộ lên cắm cờ VN và triển khai 4 tổ chiến đấu bảo vệ đảo.

Lúc nầy, TQ phát loa yêu cầu VN rút ra khỏi đảo Gạc Ma.

Ban chỉ huy tàu 604 họp lại để nhận định và nhất trí quyết tâm bình tĩnh xử trí, thống nhất hành động, thực hiện phương án tác chiến đề ra với quyết tâm bảo vệ Gạc Ma.

Trần Văn Phương và 2 chiến sĩ Nguyễn Văn Tư, Nguyễn Văn Lanh được cử lên bảo vệ cờ Việt Nam được cắm trên bãi.

Phiá TQ cử 2 xuồng chở 8 lính "và vũ khí" lao thẳng về phiá đảo. Chỉ huy Trần Đức Thông ra lệnh cho các thủy thủ từ tàu 604 tiến về bảo vệ bãi để hình thành một tuyến phòng thủ, không cho đối phương tiến lên".

"Lúc 6h ngày 14-3, bọn TQ thả 3 thuyền nhôm và 40 quân, đổ bộ lên đảo. Bọn TQ dựa vào thế quân đông (40 người) tiến đến giật cờ. Lập tức, Thiếu úy Trần Văn Phương, hạ sĩ Nguyễn Văn Lanh cùng đồng đội anh dũng, xông lên giành lại cờ. Bọn TQ láo xược, hung hản đã dùng lê đâm và bắn Nguyễn Văn Lanh bị thương. Thiếu úy Trần Văn Phương xông ra cứu bạn, lập tức bị bọn TQ bắn chết.

Trước khi tắt thở, Trần Văn Phương hô to "Thà hy sinh chớ không chịu bị mất đảo. Hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của HQ/VN"

Nhận xét về phần trên.

Nhiệm vụ của HQ/CSVN là được lịnh rõ ràng ra trận chiến đấu bảo vệ lãnh thổ VN. Cường địch trước mắt thế mà 2 tàu chiến 604 và 505 lại thả neo đậu lại một chỗ, có nghĩa là làm tấm bia cố định, đưa lưng ra cho địch bắn vào cho chính xác.

Tình trạng trước mắt không phải là lúc để cho công binh lên đảo dùng gạch, đá, cát, xi măng xây trụ cờ, mà cũng không phải là lúc để cắm cờ. Mà chính là lúc phải đuổi giặc, ngăn cản giặc bằng vũ khí.

Bọn TC 40 người mà bảo là ỷ vào số đông, mà lại còn dùng tay không giành giật cờ với kẻ địch. Thế thì Lữ đoàn 146 đã lên đảo tổ chức 4 tổ chiến đấu trốn ở đâu mà không ra bảo vệ cờ?

Hạ sĩ Nguyễn Văn Lanh bảo vệ cờ bằng cách nào? Tại sao thằng TC lại dám giật cờ khi mà trong tay bộ đội tên Thông có súng? Và nếu có súng trong tay mà để bị giật cờ và để bị đâm bằng lưỡi lê thì thật là quá tệ.

Hết vụ thi đua chiếm đảo rồi đến vụ thi đua giật cờ và tuyến bố là hành động dũng cảm bảo vệ lãnh thổ quốc gia, thì thật là quái gở vô cùng.

Bảo vệ "lá cờ tổ quốc" bằng tay không và bị mất cờ và mất mạng trong tay 40 thằng Tàu, thì quả thật là quá bết bát. Thế thì tàu chiến 604 ở đó làm gì? Ngoài việc đứng xem đồng đội ngã xuống?.

Lại còn cái màn họp để ra quyết tâm và nhất trí trong lúc súng của kẻ thù đang nhắm vào đầu thì thật là hết nước nói nữa rồi.

Lại còn cái màn hô khẩu hiệu trước khi chết nữa. Nguyễn Văn Trổi trước khi bị bắn cũng hô khẩu hiệu, bác sĩ gái Đặng Thùy Trâm bị mấy viên M-16 vào đầu, cũng hô khẩu hiệu trước khi tắt thở. Thật là quê quá!

Tài liệu CQ-88 ghi tiếp:

"Do HQ/VN không chịu rút khỏi đảo, vào lúc 7h30 TQ dùng 2 chiến hạm bắn pháo 100 mm vào tàu 604 đang thả neo, làm tàu bị hỏng nặng, HQ/TQ cho quân xông về phiá tàu VN, Thuyền trưởng Vũ Phi Trừ chỉ huy quân trên tàu sử dụng các loại vũ khí AK, RPD, B-40, B-41 đánh trả quyết liệt, buộc đối phương phải nhảy xuống biển bơi trở về tàu.

Hải quân VN vừa chiến đấu vừa tổ chức băng bó, cứu chữa thương binh. TQ tiếp tục nã pháo, tàu 604 bị thủng nhiều lổ rồi chìm dần.

Vũ Phi Trừ, thuyền trưởng, Trần Đức Thông, Lữ đoàn phó LĐ 146 cùng một số thủy thủ trên tàu tử trận cùng tàu 604 ở khu vực đảo Gạc Ma"

Nhận xét phần trên

Cái chiết của Vũ Phi Trừ thật là lãng nhách. Đã là thuyền trưởng của 1 chiến hạm gốc của Hoa Kỳ, có trang bị đủ thứ súng trong tay, thế mà thuyền trưởng lại đi chỉ huy đám lính bắn AK, B-40... rồi lại vừa khẩn trương, tiến hành, tham gia tổ chức băng bó vết thương, vừa cứu thương binh, đúng là thuyền trưởng làm công việc tào lao quá! Tàu bị chìm là do cái tào lao nầy gây ra.

Tàu 604 bị bắn chìm, thế mà không dám bắn trả một phát đạn nào cả, nể nang kẻ thù thì cũng phải có chừng mực nào đó thôi chớ!. Chiến thuật hải chiến nào cho phép tàu chiến thả neo đậu lại một chỗ, đưa lưng ra hứng đạn?

Trận chiến ở đảo Cô Lin.

Tài liệu CQ-88 ghi như sau:

"Tại đảo Cô Lin, lúc 6h, tàu HQ 505 của VN đã cắm xong 2 lá cờ trên đảo. Khi thấy tàu 604 bị chìm, tuyền trưởng HQ 505 Vũ Huy Lễ ra lệnh nhổ neo, cho tàu ủi bãi.

Phát hiện tàu 505 lên bãi, 2 tàu của TC quay sang tấn công. Khi tàu trườn lên được 2 phần 3 thân tàu, thì tàu bốc cháy.

8h15, thủy thủ tàu 505 “triển khai” lực lượng dập tắt lửa, bảo vệ đảo, và đưa xuồng đến cứu thủy thủ của tàu 604 ở đảo Gạc Ma gần đó".

Nhận xét phần nầy.

Rõ ràng là tàu 505 "lâm trận bỏ chạy". Hành động ủi bãi thật đúng là bỏ chạy. Bởi vì, tàu là phương tiện chiến đấu trên mặt biển. Khi ủi bãi, thì tàu bị đặt vào tình trạng "mắc cạn" cũng giống như con rùa bị lật ngữa trên mặt đất vậy. Tàu không thể chạy trên đất liền được. Ủi bãi là để tránh cho tàu không bị chìm và cũng để cho thủy thủ được an toàn ở trên bờ, nghĩa là không bị trôi giạt trển biển cả sẽ bị chết vì khát, vì đói và vì cá mập. Trường hợp nầy, ủi bãi là “lâm trận bỏ chạy”, hèn nhát và không bảo vệ được vũ khí là chiếc tàu.

Tinh thần chiến đấu còn tệ hại hơn nữa khi thấy tàu 604 bị chìm. Đáng lẻ, phải chỉa tất cả súng ống vào tàu địch, rồi mở máy hết ga đâm vào tàu địch cho cả hai cùng chìm, để trả thù cho bạn. Nếu không làm được, thì bỏ chạy.

Thật sự, đây không phải là một trận hải chiến, bởi vì các tàu chiến CSVN có dám bắn phát súng nào vào tàu địch đâu. Lời kêu gọi đoàn kết với Đảng chống Trung Cộng làm sao mà tin tưởng được, trước sự hèn nhát của VC?

Mặt trận đảo Len Đao

Tài liệu CQ-88 ghi như sau:

"8h20 ngày 14 tháng 3, HQ/TQ bắn mãnh liệt vào tàu 605 của HQ/VN. Tàu 605 bốc cháy và chìm vào lúc 6h ngày 15-3, thủy thủ đoàn bơi vào đảo Sinh Tồn.

Thiếu úy Nguyễn Văn Chương và Trung úy Nguyễn Sĩ Minh tổ chức đưa thương binh về tàu 505 đã bị bắn cháy nằm trên bờ của đảo Cô Lin. Số người còn sức, một tay bám vào thành xuồng, một tay làm mái chèo đưa xuồng lết trên mặt nước để tới bãi Cô Lin.

Kết quả.

Trong trận chiến ngày 14-3-1988, CSVN bị thiệt hại 3 tàu bị bắn cháy và chìm. 70 người bị mất tích. Sau đó, TC thả 9 người, còn 61 người vẫn còn mất tích, được xem là tử trận cộng với 3 người chết tại chỗ là 64 ".

Trận “hải chiến” nầy cho thấy ý chí và khả năng bảo vệ đất nước của CSVN rất bệ rạc và hèn nhát đối với kẻ thù Trung Cộng.

Những lời kêu gọi đoàn kết với Đảng để chống Trung Cộng chỉ là kế hoạch di dời mục tiêu, lái phương hướng đấu tranh chỉa vào VC sang Trung Cộng.

Một hình ảnh rất rõ ràng mà bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo nêu lên trên tuần báo SàiGon Nhỏ như sau:

“Đào Nương tôi hoàn toàn đồng ý với ông Hà Sĩ Phu khi ông viết “Giải Cộng thì thoát”, tức là phải giải tán Việt Cộng thì mới hy vọng thoát được nạn Tàu Cộng xâm lăng…Thử tưởng tượng, một sớm đẹp trời, một bọn cướp đến chiếm nhà cửa của mình. Chúng bắt mình đi tù, vợ con đi ăn mày, vượt biên cực khổ lớp chết chìm dưới biển, lớp bị hải tặc bắt đi, khốn khổ điêu linh bao nhiêu năm mới được đoàn tụ nơi xứ người. Bọn cướp sống trong nhà của mình, bắt bà con mình làm nô lệ, cho chúng hưởng xa hoa. Bây giờ chúng bị bị bọn cướp “đại ca” bắt chúng phải nộp tiền mãi lộ, phải nhường cái nhà đã ăn cướp để trả nợ đã vay, thì chúng ta nên làm gì? Quay lại giải vây mặc dù vẫn không được bước chân vô nhà? Cho chúng tiếp tục hưởng lạc trong ngôi nhà của mình với con cháu mình tiếp tục làm nô lệ? Hay là chúng ta phải đoàn kết, dung tài lực, nhân lực để tiêu diệt bọn cướp, đuổi chúng ra khỏi ngôi nhà dân tộc và chống lại sự xâm nhập của người ngoài?

Hoàn cảnh người Mỹ gốc Việt khác với người Mỹ gốc Phi. Người Phi đến đây với tư cách di dân, chính phủ của họ một lòng giữ nước cùng với họ.

Người Mỹ gốc Việt đến đây vì tỵ nạn chính trị, vì bọn Việt Cộng không cho chúng ta sống làm người trong quê hương.

Bọn Việt Cộng bán nước cho Tàu Cộng và chúng không hề muốn giữ nước, vì thà để mất nước chớ chúng không để mất đảng, vì đảng còn thì chúng mới còn. Do đó, muốn giữ được nước thì người Việt Nam phải tiêu diệt Cộng Sản, không còn con đường nào khác”. (Đào Nương Hoàng Dược Thảo-hết trích)

Còn việc biểu tình chống Trung Cộng vừa qua đáng lẻ phải tổ chức trước các toà đại sứ, tòa tổng lãnh sự mới phải. Tại sao lại biểu tình trước ngân hang Bank of East Asia, China Town, San Francisco? Lại một việc bắn bổng, không nhắm vào mục tiêu. Không thể căn cứ vào dịch vụ của một ngân hàng để chống chính quyền Trung Cộng. Rất nhiều ngân hàng HK và kể cả Quỹ Dự Trữ Liên Bang Fed cũng đã phát hành cổ phiếu, trái phiếu cho Trung Cộng, vậy thì sao?

Biểu tình chống Trung Cộng là mắc vào kế, bị sập bẫy di dời mục tiêu mà VC đã đặt ra.

3.3. Chống Trung Cộng cái gì, khi mà Việt Cộng mở cửa mời giặc vào nhà?

Đó là con đường cao tốc 600km chạy từ Côn Minh (tỉnh Vân Nam) đến thủ đô Hà Nội sẽ hoàn tất vào năm tới, 2013. Thời gian di chuyển giữa 2 thành phố nầy từ 12 tiếng, giảm xuống còn 6 giờ.

Năm 2009, TC đã xây 2 tuyến cao tốc nối Khu Tự trị Quảng Tây với VN, dài 134km với chi phí 6.67 tỷ NDT (gần 1 tỷ đô la).

Năm 2008, TC đã xây 3 tuyến cao tốc: một từ Nam Ninh đến Hữu Nghị Quan (179km), một tới Quốc lộ 1 A của VN, và cao tốc thứ ba, dài 128km nối với Lạng Sơn và Cao Bằng.

Các nhà quan sát cho biết, Trung Cộng có thể chiếm VN một cách chớp nhoáng nhờ các hệ thống cao tốc đến Cao Bằng, Lạng Sơn và Hà Nội.

Mới đây, ngày 3-9-2012, Nguyễn Chí Vịnh đã cam kết với tướng Trung Cộng là Mả Hiểu Thiên, là “Việt Nam không đi với nước nầy để chống lại nước khác”, cụ thể là VN sẽ không chống lại Trung Cộng.

Biểu tình chống Trung Cộng xem ra thật là vô ích.

3.4. Ngừng chiến để củng cố lực lượng, cũng là sai

Mặt trận đang ở thế tiến công ngon lành thì viên chủ tướng tuyên bố công việc quan trọng hiện tại là củng cố thế lực, tạm ngừng chiến, đi tìm một sư phụ võ công tuyệt thế để học bí kiếp, nhờ sư phụ chống lưng rồi với công lực thâm hậu, trở lại chiến trường đối diện với kẻ thù.

Đó là lời kêu gọi ghi tên bầu cử tháng 11 tới đây, mà vị chủ tịch cộng đồng, LS Nguyễn Xuân Nghĩa, tuyên bố: “Việc báo Người Việt không quan trọng lúc nầy bằng việc ghi tên bầu cử tháng 11”.

3.4.1. Cái khuyết điểm thứ nhất là nội lực của cộng đồng người Việt yếu cũng vẫn là yếu.

Đó là con số cử tri người Mỹ gốc Việt ở 10 thành phố của bang Cali là một con số nhỏ so với sắc tộc khác, như người gốc Latino chẳng hạn.

Toàn quốc Hoa Kỳ có 1,642,950 người gốc Việt, riêng ở 10 thành phố của Cali có 309,444 người gốc Việt, trong đó có khoảng 1/3 người dưới 18 tuổi không phải là cử tri, con số còn lại khoảng 104,000, lại chia ra làm hai, một ủng hộ Cộng Hoà, một ủng hộ dân chủ, như vậy, số cử tri người gốc Việt không phải là một sức mạnh, so với người gốc Latino. Nội lực chỉ có bao nhiêu đó thôi. Cái yếu không thể xem là “việc quan trọng hơn được”.

3.4.2. Cái khuyết điểm thứ hai là “quyền lợi của Mỹ trên hết”

Một đại biểu sau khi đắc cử, ở Hạ Viện hoặc thượng Viện, hoặc Tổng thống Hoa Kỳ, thì họ luôn luôn đặt quyền lợi của người Mỹ, của nước Mỹ lên trên hết. CSVN nằm trong chiến lược của HK là vấn đề quan trọng hơn việc chống Cộng đòi nhân quyền của một thiểu số người gốc Việt.

Hoa Kỳ đã nhượng bộ Việt Cộng rất nhiều, từ việc bồi thường chiến tranh theo Hiệp Định Paris 1973 dưới hình thức cấp học bổng cho sinh viên VN du học HK, đến việc vớt mìn, và mới đây tẩy chất độc da cam.

Sau khi bị chỉ trích về việc HK không tích cực đòi CSVN thực thi nhân quyền, thì Đại sứ David Shear mới có cuộc viếng thăm Hoà Thượng Thích Quảng Độ và BS Nguyễn Đan Quế. Đó là chính quyền Dân Chủ phải làm như thế trong mùa bầu cử nầy.

Vì thế, việc nhờ cậy vào sư phụ Hoa Kỳ nầy rất mong manh.

Hiện tại, các dân biểu, nghị sĩ HK ở đơn vị đang xảy ra tranh chấp về vụ báo Người Việt, họ cũng chưa lên tiếng ủng hộ cộng đồng được, huống gì những đại biểu ở các đơn vị khác, hoặc chưa đắc cử..

Việc ủng hộ bên nầy hay bên kia trong vụ báo Người Việt cũng tùy thuộc vào quyền lợi chính trị mà họ cân nhắc, tính toán rất kỹ lưởng. Vì thế, cho rằng việc ghi tên bầu cử quan trọng hơn vụ báo Người Việt, cũng bị sập vào kế “di dời mục tiêu” của VC.

4* Kết

Tóm lại, trước những ý đồ nhằm đánh lạc phương hướng đấu tranh của các cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở hải ngoại, những nhà lãnh đạo cộng đồng cần phải xác định cho đúng mục tiêu đấu tranh, là trực tiếp nhắm vào Việt Cộng trong nước.

Đành rằng chống độc tài CS phải được thực hiện trên mọi mặt trận, từ ngoại giao, kinh tế, chính trị, văn hoá vận, song song với việc củng cố lực lượng, thực hiện đoàn kết trong cộng đồng, xây dựng tinh thần và quyết tâm đấu tranh, nhưng điều quan trọng là xác định được mục tiêu chính và ưu tiên hàng đầu, mà hiện tại là dồn hết nổ lực chỉa thẳng vào đảng CSVN trong nước, trái lại, đi biểu tình chống Trung Cộng, hoặc lo việc gọi là “quan trọng hơn vụ VC nằm vùng”, thì cũng giống như ra trận mà chỉa súng bắn thẳng lên trời vậy.

Trúc Giang

ĂN CƠM VIỆT, TUÂN THỦ LUẬT MỸ

 
Từ ngày lập quốc cho tới nay, mỗi năm Hoa Kỳ tiếp nhận hàng chục ngàn người khắp nơi trên thế giới, thuộc đủ các chủng tộc từ đen, trắng, đỏ cho đến vàng v.v… Những chủng tộc này cũng có rất nhiều sắc dân khác nhau, họ có cùng một mục đích, đến lập nghiệp rồi trở thành công dân Mỹ. Chính những người di dân này đã tạo thành nhiều cộng đồng rất đông, và cũng có nhiều cộng đồng chỉ lưa thưa dăm ba trăm người.
Để tạo nền tảng vững chắc cho sự sống chung “hòa bình, bình đẳng và thịnh vượng”, luật pháp Hoa Kỳ được thiết lập một cách quang minh chính trực, thi hành luật pháp nghiêm chỉnh, người dân được đối xử bình đẳng như nhau trước pháp luật, được bảo vệ quyền lợi đồng đều, đồng thời mọi người cũng có bổn phận phải thượng tôn pháp luật, triệt để tuân theo luật hiện hành.
Do đó, luật pháp Hoa Kỳ có rất nhiều “chương”, “mục”, “điều”, “khoản”…, tưng bừng hoa lá như rừng tràm Đồng Tháp bên Việt Nam. Luật pháp Hoa Kỳ phù hợp, đáp ứng với cuộc sống xã hội đa dạng, bảo vệ quyền lợi người dân. Chúng tôi xin được đơn cử một vài câu chuyện vi phạm luật như sau:
Ở Hoa Kỳ, dân gian truyền khẩu có câu: “Nhất con (con nít) – Nhì vợ (phụ nữ) – Ba chó (súc vật) – Bốn mới tới đàn ông.” Con nít ở xứ sở này là số một, bố mẹ người Việt Nam mà dạy con theo kiểu “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”, thi coi chừng dễ bị luật pháp kết án một cách hết sức oan uổng.
Vấn đề bảo vệ súc vật ở Mỹ cũng rất được coi trọng. Riêng Tiểu Bang Oklahoma có Đạo Luật số 21 điều 1685, ghi rõ người đánh chết, gây thương tích cho súc vật như chó mèo hoặc không nuôi chúng ăn ở đầy đủ, sẽ bị truy tố về tội hình sự án tù không quá 5 năm, bị tạm giam không quá 1 năm hoặc chỉ bị phạt tiền không quá 500 Mỹ kim. Nếu chỉ vì thói quen như ở quê nhà, đánh gà, đánh chó mà bị kết án như ở trên thì thật hết sức oan uổng.
Một trường hợp xảy ra cách đây không lâu, một người Việt có hồ nuôi cá ngay giữa sân, hàng ngày ông ta say mê ngắm cá tung tăng bơi lượn, một thú vui thanh nhã. Một hôm, ông có việc vắng nhà, chú chó nhỏ nhà hàng xóm chui qua hàng rào, lẻn sang chơi thấy cá bơi lững lờ khoái quá, nhảy vào hồ vồ cá, chó bị chết đuối, ông ta về thấy có chó chết, bèn vớt ra cho vào thùng rác khi nhân viên hốt rác thấy xác chó rơi ra, liền báo cho cảnh sát. Với những bằng chứng từ xác con chó, dù cảnh sát đã nghe ông giải thích, ông này vẫn bị bắt và phải đóng tiền thế chân để được tại ngoại (bond) là 500 Mỹ kim trong thời gian chờ ngày ra tòa. Bà hàng xóm cũng là chủ của con chó bị chết đuối buộc tội ông ta đã giết chó của bà, đòi tiền bồi thường 500 Mỹ kim. Như vậy nếu không mướn luật sư để giải thích trước tòa, ông chủ của cái hồ cá sẽ mất tổng cộng số tiền 1 ngàn Mỹ kim, còn nếu thấy oan ức, đi mướn luật sư, số tiền bị mất chưa chắc đã dưới 1 ngàn. Đường nào ông cũng “từ chết đến bị thương”, tức quá về nhà ông dẹp luôn hồ không nuôi cá nữa.
Trường hợp ăn thịt chó bên Mỹ
Thịt chó là một món ăn thông thường tại một số nước châu Á, nó vừa có tính cách bình dân, rẻ tiền lại vừa được xếp vào hàng đặc sản. Người Hàn Quốc cũng rất thích món thịt chó. Ở thủ đô Seoul có cả một “Phố Thịt Chó”, thậm chí các phi hành gia Trung Quốc còn ăn thịt chó trong lúc đang lái phi thuyền ngoài không gian.
Riêng ở Việt Nam, cho đến ngày hôm nay thịt chó vẫn được một bộ phận dân cư đặc biệt ưa chuộng. Thịt chó bày bán ở những thành phố lớn, như ở Ngã Ba Ông Tạ, thịt chó đã trở thành món ăn để dẫn dụ các du khách ở các nơi khác. Trong dân gian món này được gọi là “thịt cầy”, “cây còn” (nói lái của “con cầy”), thậm chí dùng cả chữ Hán cho hai chữ “cây còn” là “mộc tồn” (mộc là cây, tồn là còn), hay thi vị hóa thịt chó như một loại “nai vườn”. Dân nghiền ăn thịt chó thường truyền tụng một cách rất tự đắc qua hai câu thơ:
“Sống trên đời ăn miếng dồi chó
Chết xuống âm phủ, biết có hay không?”
Và trong ca dao Việt Nam có gián tiếp nhắc đến món thịt chó trong bài:
“Con gà cục tác lá chanh
Con lợn ủn ỉn mua hành cho tôi
Con chó khóc đúng khóc ngồi
Bà ơi đi chợ mua tôi đồng riềng”
Thói quen ăn thịt chó và hương vị đặc biệt của thịt chó đối với một số người Việt Nam đang định cư ở hải ngoại là một chuyện khó bỏ, khó quên. Khi còn ở Việt Nam, chuyện “sống ở trên đời, phải xơi miếng dồi chó”, khề khà bên chai rượu đế thì chả có ai bắt bẻ gì. Nhưng từ ngày sống tự do thoải mái trên đất Hoa Kỳ, chuyện ăn thịt chó là chuyện “bất khả thi”, được coi là phạm pháp. Một anh cầu thủ “football” vì chỉ đi “đá chó” (cho chó cắn lộn để tranh cao thấp như đá gà) mà phải “thân bại danh liệt” thì chuyện ăn thịt chó đối với luật pháp Hoa Kỳ còn ghê gớm hơn rất nhiều. Vì khi muốn ăn thịt con chó thì phải giết chó, mà đã giết chó thì lẽ đương nhiên sẽ phạm luật.
Một số người Việt Nam ở Hoa Kỳ có lẽ vì quá nhớ món “thịt cầy” nên họ đã bạo gan ra chợ trời mua giống chó Á đông về nuôi cho lớn rồi giết lậu, làm thịt lậu và dĩ nhiên là ăn lậu luôn. Chúng tôi có một người bạn thân thiết quen từ hồi còn sống ở Sài Gòn, sang đến bên này may mắn anh em cùng sống chung một Tiểu Bang. Xa nhà nhớ bạn, có một lần chúng tôi ghé nhà bạn chơi, bạn đãi ăn bữa tối. Thức ăn cũng thường thôi, nào thịt nướng, thịt xào lăn, thịt nấu “giả cầy” củ đậu nấu đậu, đậu phụ chấm mắm tôm. Tha hương ngộ cố tri, chén tạc chén thù của tình bằng hữu đã khiến miếng thịt nướng làm mồi nó ngon đến ngần nào. Chúng tôi vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon phục tài nấu nướng của phu nhân người bạn.
Xong bữa, chúng tôi được gia chủ mời đi xem nhà, chợt đến nơi để tủ đông lạnh (freezer), đúng lúc phu nhân mở tủ lấy thịt, chúng tôi nhìn thấy một tủ đầy nhóc những thịt. Nhìn kỹ đúng là thịt chó vì cái đùi chó, đầu chó còn nhe răng rất rõ. Lạy Chúa tôi, chúng tôi lưng toát mồ hôi, ngực như muốn nghẹt thở. Có nằm mơ cũng không ngờ, thì ra thức ăn mà bạn tôi đãi chúng tôi toàn là thịt chó. Đến lúc đó chúng tôi mới sực nhớ ra bạn tôi vốn là dân nghiền thịt chó, nhưng bạn ơi, khổ nỗi ở đất Hoa Kỳ này, tội giết chó nặng lắm, nếu bị phát giác, bị kết án dám đi tù mút mùa chứ chẳng chơi. Riêng chúng tôi dù không trực tiếp tham gia giết chó, chỉ ăn thôi cũng bị tội đồng loã.
Sau đó chúng tôi cũng tò mò hỏi bạn: “Làm sao có thịt chó? – giết chó làm thịt mà hàng xóm không hay, nếu họ biết đi tố cáo thì sao?” Ông bạn vừa cười vừa đáp: “Khó gì chuyện đó, tớ có người anh em mở trại nuôi gà ở xa thành phố, nuôi đàn chó Mexico, thịt săn giống chó ta, ban đêm cho chó vào bao nylon thắt kín cho chết ngạt, mổ thịt bán lậu cho các tay tổ nhậu nhẹt, lâu lâu tớ đến trại mua một lô đem về cất tủ lạnh ăn dần. Ăn để nhớ món “cầy tơ” Ngã Ba Ông Tạ.
Kính thưa quý vị độc giả của Người Viẽt, nghe bạn chúng tôi hỏi và kể chuyện, chúng tôi phải đứng lặng một lát mới trả lời cho bạn được. Trước hết là ăn thịt những con vật mà luật pháp Hoa Kỳ xếp vào loại “companion animal” thì đều bị truy tố, nếu bị kết án, có thể bị tù, nộp phạt hay cả hai. Ăn thịt những con vật được xem là “companion animal” đều cho là phạm pháp vì đụng chạm đến vấn đề mất vệ sinh (sanitạry issues). Chuyện ăn thịt chó mèo còn bị đụng đến luật “animal testing right” được đại đa số dân chúng Hoa Kỳ ủng hộ. Nói tóm lại cho dể hiểu, ăn thịt chó là vi phạm luật ở Hoa Kỳ.
Nghe bạn kể chúng tôi chỉ khuyên người bạn không nên đi tìm lại những hương vị ở quê hương một cách mạo hiểm như thế. Ăn cơm Việt nhưng phải tuân thủ theo luật Hoa Kỳ.
Thế rồi câu chuyện ăn thịt chó lại trở về khi chúng tôi có một người bạn mới “di dân” từ California sang đây lập nghiệp. Mới gặp nhau sau một thời gian xa cách, chưa hàn huyên hết những chuyện tha hương thì ông bạn của chúng tôi buột miệng hỏi: “Này, bên Cali của tớ thì tuyệt đối cấm ăn thịt chó, thịt mèo… còn bên này thì sao cậu, ăn được chớ? Nhớ món “cầy tơ” vãi cả mồm”. Rồi người bạn của chúng tôi kể cho nghe câu chuyện người bạn láng giềng người Việt có nuôi con chó, chẳng may con chó bị xe cán chết, người chủ vì “tiếc của trời” nên đem con chó ra làm một bữa thịt nướng (barbequed). Trời xui thế nào mà hàng xóm chúng biết được đi tố… thế là vừa đi tù vừa nộp phạt vì tội … ăn thịt chó dù có nhân chứng chịu ra tòa xác nhận là con chó đã bị xe cán chết.

 PT Nguyễn Mạnh San

Ngô Thanh Hải : Thượng nghị sĩ gốc Việt đầu tiên ở Canada



Thẩm phán Ngô Thanh Hải (DR)
Thẩm phán Ngô Thanh Hải (DR)

Thanh Phương
Thủ tướng Canada Stephen Harper hôm qua, 07/09/2012, đã loan báo quyết định bổ nhiệm 5 thượng nghị sĩ mới, trong đó có giáo sư, thẩm phán Ngô Thanh Hải. Đây là công dân Canada gốc Việt đầu tiên được bổ nhiệm vào Thượng viện nước này. Ông Ngô Thanh Hải sẽ là thượng nghị sĩ đại diện cho vùng Ottawa.

Giáo sư Ngô Thanh Hải nguyên là một thuyền nhân Việt Nam vượt biên và định cư ở Canada sau năm 1975. Trả lời phỏng vấn báo chí Ottawa hôm qua, ông Ngô Thanh Hải nói : « Đây là một cơ hội để tôi đền đáp những gì mà Canada đã ban cho tôi kể từ năm 1975, khi tôi đặt chân đến Canada.
Canada là một trong những quốc gia đón nhận nhiều người tỵ nạn Việt Nam, phần lớn đến định cư ở nước này trong khoảng thời gian từ năm 1978 đến 1982 và rất nhiều người hiện sinh sống ở thủ đô Ottawa.

--------------
Tương Lai Và Thiên Đường XHCNVN :

Bị Kẹt Vì Văn Bằng
 
Bạn thân,Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.

Đó là lý do dân Việt Nam mình hy sinh tận lực, sẵn sàng bán đất, bán ruộng, đi cày thuê để giúp con mình ngồi trong trường đại học.


Thời xưa còn có nghi lễ vinh dạnh người có học vị bằng Vinh Quy Bái Tổ, không chỉ binh lính triều đình đưa tân quan bằng ngựa, bằng cáng võng về làng cũ... mà cả làng đều tự hào, vì truyền thống “một người làm quan, cả họ được nhờ.”

Tuy nhiên, một văn bằng cử nhân tại VN lại làm cho người tốt nghiệp trở ngại khi xin việc ở Hàn Quốc. Đơn giản vì chữ dịch Anh Văn không có chữ “Bachelor.”
Du hoc tai cho Lay bang Cu Nhan DH Anh quoc tai VN

Báo Người Lao Động kể qua bản tin “
Mất cơ hội việc tốt vì tiếng Anh trên bằng tốt nghiệp,” trích như sau:

“..."Có cơ hội ra nước ngoài làm việc, nhưng khâu xin VISA thì hồ sơ bị ách lại vì bằng tốt nghiệp ĐH "có vấn đề". Bộ phận kiểm tra giấy tờ và bằng cấp không chấp nhận vì trên bằng không có chỗ nào ghi "Bachelor" để xác định là tôi đã tốt nghiệp ĐH..." . Bùi Tú San, tốt nghiệp ngành Công nghệ thông tin (Trường ĐH Công nghệ Sài Gòn) hoang mang.

Trong thư phản ánh, San viết: "Năm nay 23 tuổi, tốt nghiệp ĐH chính quy năm 2011, khối ngành Công nghệ thông tin. Nay tôi đi làm đã được 1 năm, và hiện giờ tôi có điều kiện để ra nước ngoài làm việc, cụ thể là Hàn Quốc. Nhưng tôi đang gặp phải vấn đề về bằng tốt nghiệp ĐH.


Quá trình xin VISA, bộ phận kiểm tra giấy tờ và bằng cấp bên Hàn Quốc không chấp nhận bằng tốt nghiệp ĐH của tôi, với lý do: không xác định là loại bằng nào. Trên bằng có ghi "The Degree Of Engineer". Theo thông tư số 19 về mẫu bằng tốt nghiệp ĐH do Bộ trưởng Phạm Vũ Luận ký ban hành ngày 24/5/2011 thì "The Degree Of Engineer" quy định bằng cho các ngành thuộc khối kỹ thuật.


Tuy nhiên, phía Hàn Quốc đòi hỏi thì bằng không có chỗ nào ghi "Bachelor - cử nhân" để xác định là tôi đã tốt nghiệp ĐH.


Tôi có tìm kiếm trên google thì không có cái bằng nào tiếng Anh ghi "The Degree of Engineer" hay "The Degree of Bachelor". Hầu hết bằng cấp của thế giới đều ghi "Bachelor of Engineering". Điều này đồng nghĩa với việc tôi là thế hệ đầu tiên phải lấy cái bằng ghi sai tiếng Anh?

Trao đổi với VietNamNet về vấn đề đặt ra, phó Cục trưởng Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng giáo dục (Bộ GD-ĐT) Trần Văn Nghĩa cho biết, mỗi nước có một hệ thống văn bằng khác nhau, có những phần chung nhưng cũng có nét riêng. Vì vậy Việt Nam cũng như rất nhiều nước đều thành lập cơ quan công nhận văn bằng để xem xét những vấn đề liên quan...”


Ông Nghĩa giải thích dài dòng thêm, phân tích về các trường hợp ở Tây, Mỹ, kể cả Mỹ Latin...


Tất nhiên, Bộ Giáo Dục VN vẫn có lý riêng, nhưng có cách nào trong tương lai tránh cho các sinh viên tốt nghiệp trở ngại này hay không? Trời ạ, chỉ cần thêm một chữ “Bachelor” vào là tiện cho các sinh viên tốt nghiệp biết là bao nhiêu... Không lẽ đi tranh luận với quốc tế.

Arms Race May Lead to Democratic Reforms in Vietnam

Chúng tôi hân hạnh chuyễn tiếp phổ biến bài viết của Trung Tướng Lâm Quang Thi, nguyên Tư Lệnh Bộ Tư Lệnh Tiền Phương Quân Đoàn I, Chỉ Huy Trưởng Trường Võ Bị Quồc Gia VN, Tư Lệnh Sư Đoàn 9 Bộ Binh: "Arms Race May Lead to Democratic Reform in Vietnam" tạm dịch "Cuộc chạy đua vũ trang có thể dẫn đến Cải Cách Dân Chủ ở Việt Nam" .
Hai trong nhiều tác phẩm Anh Ngữ của tác giả Lâm Quang Thi, được các sữ gia, độc giả quốc tế đón nhận trân trọng: "The twenty-five year century: :...." nói về chiến tranh Đông Dương và sự sụp đổ của Miền Nam Viêt Nam", "Hell in An Loc: the 1972 Eastern Invasion and the Battle that saved South Vietnam" nói về Địa Ngục An Lộc, nơi diễn ra trận tấn công xâm lược khốc liệt của nhiều sư đoàn chánh quy Cộng Sản vào năm 1972 và sức kháng cự chống trả mãnh liệt, anh dũng của QLVNCH đánh bại địch quân và giữ vững lãnh thổ.
Paul Vân 
-------
 

Arms Race May Lead to Democratic Reforms in Vietnam

New America Media:
 
Vietnam’s urgent need to modernize its army in face of Chinese threats may very well spur political reforms in the country.

By a strange twist of fate, Hanoi - which received its supply of increasingly sophisticated weaponry from Russia and China during the Vietnam War – is now turning to its former foe to overhaul its dated military arsenal. During Leon Panetta’s visit in Hanoi last June, Vietnam Defense Minister Gen. Phuong Quang Thanh, in fact, openly called on the Secretary of Defense to lift a ban on lethal weapons sales to the country so it could modernize its armed forces. According to VietPress USA, Vietnam’s original purchase package would include nuclear submarines of the Silo class, and F-18 and possibly F-22 stealth jet fighters.

Although Thanh didn’t give the reasons for the above request, it is no secret that Vietnam urgently needs an advanced weapons system to face off China’s aggression in the South China Sea, and even a possible land invasion by its former ally and historic enemy to the North.

The recent U.S.-Vietnam rapprochement – as evidenced by U.S. naval vessels dogging in Danang and Cam Ranh harbors, Hillary Clinton and Leon Panetta’s recent visits to Vietnam and the current visit to Washington of Vietnam Vice Defense Minister Gen. Nguyen Chi Vinh, has emboldened Vietnam to stand up to China’s expansionism. By a stunning about-face, the Vietnam National Assembly last June approved a Law of the Sea, which asserted Vietnam’s ownership of the Paracels and Spratly archipelagoes located within the outer edges of the Vietnam continental shelf in compliance with the U.N. Convention on the Law of the Sea. (In a submission to the United Nations in 2009, the Vietnamese communist government recognized China’s de facto sovereignty over the Paracels Archipelagoes, east of Hue, and reported only a pending dispute with Malaysia over islands in the Spratleys, south of the Paracels Islands.)

Lost in the fast-changing geo-political allegiances in the Asia-Pacific region is the fact that the post World War II policy of “containment” remains a popular ploy in today’s global political chess game. Vietnam has thus regained its strategic value in U.S. eyes as a missing link in the containment scheme and a counter-balance to the increasing threat of Chinese expansionism. And Vietnam appears only too willing to accommodate.

But an effective and lasting strategic alliance requires the partners to share the same moral values and political ideology. In other words, only a free and democratic Vietnam enjoying popular support and the support of the community of free nations can stand up to China’s aggression and effectively contribute to regional security.

On the other hand, any strengthening of important strategic cooperation, such as the contemplated arms sales to Vietnam, must have the support of U.S. Congress. But the U.S. Congress is always concerned about human rights issues. On July 9, for example, Frank Wolf, an outspoken member of Congress, requested the dismissal of U.S. Ambassador to Vietnam David Shear for having failed to pressure the Vietnamese government to improve its human records.

Secretary of State, Hillary Clinton, also underscores the importance of freedom and human rights in emerging nations. During a visit to Mongolia earlier this month, she touted the recent democratic reforms in Asian countries such as Mongolia, Myanmar and East Timor. She also visiedt Vietnam, Laos and Cambodia to push for greater democratic reforms across Asia.

There is a saying in Vietnam that if the Vietnamese communist government follows China, it will lose the country; and if it sides with the United States, it will lose the party. Recent events show that the Vietnamese communist leadership appears ready to accept the consequences of a closer strategic cooperation with the United States. They may have a hunch, indeed, that the United States containment scheme against China may succeed – like the one against the Soviet bloc had succeeded during the Cold War era -– and that the collapse of the Chinese communist regime is only a question of time because China is facing unsurmountable ethnic, economic, political and social dilemmas. Thus, it may be time for them to jump ship before it is too late.

If the recent collapse of long-established dictatorial regimes in North Africa and the Middle East, the subsequent political reforms in Myanmar, Mongolia and East Timor, and the seemingly relentless spread of democratic values across the globe are any indication, don’t be surprised if the long-awaited Asian Spring is already on the horizon.

Thi Quang Lam is a former general in the South Vietnamese Army and the author of “The Twenty-Five Year Century: A South Vietnamese General Remembers the Indochina War to the Fall of Saigon” and “Hell in An Loc: the 1972 Easter Invasion and the Battle that Saved South Vietnam


 http://newamericamedia.org/2012/07/arms-race-may-lead-to-democratic-reforms-in-vietnam.php

Bài Xem Nhiều