We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 9 October 2012

Người Tàu Du Lịch Mỹ Sanh Con: Coi Chừng VC copy

Tàu Du Lịch Mỹ Sanh Con
 
 
 
Người Tàu đang tạo thành một phong trào, làm ra một kỹ nghệ mới – đó là đi du lịch Mỹ để sanh con.
Phụ nữ mang thai. Ảnh minh họa từ impactlab.

Động lực tạo thành phong trào du lịch sanh con ("birth tourism"), lợi tức kiếm được của kỹ nghệ không có khói này, kỹ nghệ mới do người Tàu phát sinh này vạn lần hơn du lịch và kỹ nghệ khác. Đó là con của người Tàu từ bên Tàu mới qua Mỹ sanh ra - tức khắc là có quốc tịch Mỹ, điều kiện tiên quyết để sổ thông hành công dân Mỹ bìa màu xanh, con ó trắng Mỹ, thẻ và số an sinh xã hội Mỹ với hình con ó sè cánh cấp cho người có quốc tịch Mỹ, công dân Mỹ chính cống.

Lớn một chút nếu ở lại Mỹ đi học trung tiểu học hoàn toàn miển phí, hưởng được mọi phúc lợi y tế Mỹ dành cho tuổi thiếu niên là cục cưng của nhân dân và chánh quyền Mỹ, mọi chi phí do người dân Mỹ đóng thuế trả cho.

Đó là chưa nói nếu Đảng Nhà Nước của chế độ Mao xếnh xáng khéo léo “vì lợi ích trăm năm trồng người” cho Thiên Triều, vòng vo Tam Quốc là nghề của người Tàu để chuẩn bị “đầu tư cho đội ngũ kế thừa”, công dân Mỹ gốc Hoa này là người Mỹ sanh ở Mỹ lớn lên còn có quyền ứng cử và làm tổng thống Mỹ kiêm tư lịnh tối cao quân lực Mỹ nữa.

Người TT Mỹ gốc Hoa này không có khổ như TT Obama bị nhiều người thắc mắc, khiếu nại, phải xuất trình khai sanh sanh ở Mỹ. Thế mà 17% dân Mỹ vẫn còn tin TT Obama là “người Da Đen sanh ở ngoại quốc theo Hồi Giáo”. Đến đổi ca sĩ tài danh Madonna nhiệt liệt ủng hộ TT Obama, trong một nhạc hội gây quỹ giúp Ô Obama, mới đây còn “lẹo lưỡi” kêu gọi ủng hộ để Ông Obama là “người Da Đen theo đạo Hồi” được ở lại trong Toà Bạch Ốc.

Những trẻ sơ sinh từ những bà mẹ từ bên Tàu sang Mỹ du lịch sanh con không gặp khó khăn như vậy vì họ là những công dân Mỹ thổ sinh ứng cử tổng thông Mỹ - rất ư hợp hiến - do Hiến Pháp Mỹ qui định ứng cử viên tổng thống Mỹ phải là công dân Mỹ sanh trên đất Mỹ. Quá hợp hiến theo nghĩa chặt chẽ của chữ đất Mỹ, tức ngay trên, bên trong đất Mỹ, chớ không phải theo nghĩa rộng là trong chu vi cơ quan ngoại giao, hay tàu bè, máy bay mang cờ quốc gia Mỹ.

Phong trào và kỹ nghệ người Tàu sang Mỹ du lịch sanh con có căn bản pháp lý, dựa trên văn kiện luật cao nhứt là Tu Chính Án số 14 của Hiến Pháp Mỹ được các tiểu bang phê chuẩn thông qua sau cuộc Nội Chiến Mỹ.

Kỹ nghệ người Tàu sang Mỹ du lịch sanh con này phát sinh và phát triển mạnh từ khi Trung Cộng chuyển sang kinh tế thị trường. Cán bộ, đảng viên và người ăn theo TC trở thành tư bản đỏ và đại gia tỷ phú, triệu phú “hồng” đã lên con số hàng triệu triệu người ở TC.

Ở Mỹ nó sinh sôi nẩy nở ở hầu hết các tiểu bang, nhưng tập trung tại các thành phố lớn có tính quốc tế như Los Angeles, San Francisco, Chicago, Miami, nơi có nhiều “China towns.”

Chẳng những nó mở đường cho đứa trẻ mà còn mở đường cho cha mẹ, anh em ở bên Tàu dễ dàng được bảo lãnh nhập cư vào nước Mỹ.

Mỹ là quốc gia duy nhứt dành quyền công dân cho người sanh ra trên đất Mỹ do Tu Chính Án thứ 14 của Hiến Pháp Hoa Kỳ. Văn kiện pháp luật tối thượng này được các tiểu bang phê chuẩn sau cuộc Nội Chiến để bảo đảm cho tất cả những người nô lệ được tự do và gia đình trở thành công dân Mỹ.

Kỹ nghệ hốt bạc này không có tỏ vẻ dè dặt, kín đáo gì, họ quảng cáo công khai, liên tục. Công luận Mỹ biết, báo chí và truyền hình Mỹ thường làm phóng sự và phổ biến công khai.

Theo phóng sự điều tra của NBC News hồi năm ngoái, chi phí cũng không đến đổi nào, thừa sức cho tư bản đỏ và bọn ăn theo TC chung chi. Tiền phòng từ $2,000 tới $5,000 một tháng tùy lớn nhỏ. Tiền sanh là khoảng $10,000, nếu bác sĩ gốc Hoa thì mắc hơn, phải trả bằng tiên mặt hoàn toàn, coi như chánh quyền Mỹ không lấy được thuế. Cha mẹ thường phải ở ba hay bốn tháng, tốn kém chung vào klhoảng $30,000.

Rẻ hơn một cuộc “mua chồng, mua vợ” người có quốc tịch Mỹ để ở lại Mỹ và thành công dân Mỹ theo thủ tục hôn thơ, hôn thú với công dân Mỹ mà người VC ưa làm.

Chánh quyền Mỹ không công bố, hay không công bố con số chánh thức có bao nhiêu người Tàu du lịch sanh con, về Tàu bao nhiêu, ở lại bao nhiêu và lớn lên bao nhiêu qua Mỹ lại.

Thống kê của tổ chức chuyên môn National Center for Health Statistics cho biết con số này tăng lên mạnh: 5,009 trẻ sơ sinh năm 2000;7,462 năm 2008.Kể ra con số quá nhỏ không đáng kề so với 4 triệu trẻ sinh ra trên đất Mỹ mỗi năm.

Đại đa số phụ nữ người TC đến Mỹ sanh con vào Mỹ bằng chiếu khán du lịch. Bộ Ngoại Giao nói phụ nữ mang thai đến Mỹ bằng visa du lịch hay kinh doanh một cách hợp pháp, thì không thể cấm được. Nhưng nhân viên Quan Thuế và Biên Phòng cùng INS ở phi trường có quyền không cho nhập cảnh nếu có yếu tố người phụ nữ này đến với mục đích lợi dụng phúc lợi y tế của Mỹ.

Nam California là cái nôi cho kỹ nghệ du lịch sanh con cho những phụ nữ đến tứ Á châu, cả chục năm rổi, đặc biệt là người TQ và Nam Hàn. Hồi tháng Ba năm nay, chánh quyền phải đóng cửa một trung tâm của kỹ nghệ này vì tiếng trẻ em sơ sinh làm quá ồn khu phố, chủ chưa bị phạt 800 Đô la.

Một số nhà lập pháp Cộng Hoà đã nhận thấy những bất lợi của kỹ nghệ du lịch Mỹ sanh con này. Hồi tháng 1 năm nay, một số nhà lập pháp đã trình dư luật phòng chống việc thực hiện nghề này. DB Gingrey nói “Họ lợi dụng nước ta và họ chẳng trả lại một cái gì..”

Quí vị DB này nghĩ phải hiểu Tu Chính Án 14, tinh lý của nó là quốc tịch chỉ cấp cho trẻ em sanh tại Mỹ từ phụ mẫu tối thiểu là người Mỹ hay thường trú nhân Mỹ.

Trở lại VN. Dù TC là “quan thầy” của VC. Mỹ có khoảng gần hai triệu người Mỹ gốc Việt, chiếm phân nửa dân số người Việt ở hải ngoại. Nhưng người ta chưa thấy phong trào đàn bà của gia đình tư bản đỏ và đại gia hồng Việt Cộng du lịch Mỹ sanh con. Nhưng người ta thấy phong trào VC gởi con em sang Mỹ du học và tìm cách ở lại thành công dân Mỹ, làm thành đầu cầu cho cha mẹ “hạ cánh an toàn” và nối dây liên lạc rửa tiền bạc tầu tán tài sản trong cơn thu vén cuối đời nhà Hồ. VC làm mạnh đến nổi cho học sinh mẫu giáo, tiểu, trung học đi du học, và cho mẹ, cô, dì theo làm bảo mẫu. Một hiện tượng ít có trong việc du học trên thế giới, người ta chỉ cho đi du học sau khi tốt nghiệp Tú Tài 2, du học đại học thôi. Vì giáo dục mẫu giáo, tiểu trung học, đứa trẻ rất cần giáo dục gia đình tiếp trợ. Thế mà VC cho học sinh du học, điều này cho thấy VC cần gấp bãi đáp an toàn cho thân phận và tài sản như thế nào.
 
 
 Vi Anh

Cộng Đồng :Người Trẻ Việt Nam Ở Các Nước Tự Do Vươn Lên

 

Philipp Rosler, Vice-Chancellor of Germany
 
Trong những ngày đầu tháng 09 năm 2012, nghe nhiều tin và thấy hình ảnh trên truyền hình lòng tôi những nôn nao trong dạ, nghĩ ngợi nhất là khi nhìn thấy trên màn ảnh truyền hình lúc 12 giờ ngày 10-09-2012 khi bà Thủ Tướng Đức Angela Merkel ngồi trong phòng họp bên người phó thủ trướng trẻ 39 tuổi gốc Việt Nam Philipp Rosler. Lòng tôi những bâng khuâng tự hỏi, giả như anh con nuôi người Việt tên Đức Philipp Rosler không được một người Đức nhận nuôi, mà lây lất sống ở xứ mình nơi đầu đường xó chợ ở Việt Nam thì lúc này không biết ra sao nhỉ? Có đủ ăn đủ mặc, có được cắp sách đến trường, có nhà ở, có việc làm như bây giờ; lại có vợ đẹp là bác sĩ, có con là hai ái nữ sinh đôi xinh như mộng, lại bảnh bao tươi cười trẻ đẹp đảm nhận tới chức Phó Thủ Tướng ngồi họp cạnh bà Markel, một vị Thủ Tướng của nước Đức mà nước này có nền kinh tế và kỹ nghệ đứng vào hàng số một của Âu Châu, cả thế giới ngưỡng mộ.

Số phận những trẻ em mồ côi cha mẹ ở các nước chậm tiến, chiến tranh, nội chiến triền miên như Việt Nam thật là hẩm hưu. Những trẻ em có cha mẹ tử tế còn gặp bao hẩm hưu thì huống hồ những trẻ em bị mồ côi cha mẹ, mà mồ côi từ thủa mới lọt lòng được mấy tháng tuổi thôi. Thật là số phận đong đưa làm tôi liên tưởng đến Mô- sê trong sách (Xuất Hành chương 1,16 và Xh.2,3), trong chiến dịch truy lùng các trẻ thơ sinh trai để giết đi hòng trừ hậu họa, thì chị của Mô-se đã nghĩ ra kế, lấy một cái thúng cói, trét hắc ín và nhựa chai, bỏ đứa bé vào, rồi đặt thúng trong đám sậy ở bờ sông Nin. Cũng may công Chúa vớt được đưa về dinh nuôi nấng, sau này lên làm vua.

Kết quả của một nền giáo dục.

Từ ngày có cái họa cộng sản, nhất là cái họa ấy được đánh dấu rõ ràng từ ngày 30-04-1975 khi miền Nam Việt Nam bị cộng sản miền Bắc Việt Nam do Trung Cộng và Liên Xô tiếp trợ tràn vào thống trị, đặt cả nước dưới gọng kìm của cộng sản Hà Nội, người người muốn bỏ nước ra đi. Nếu thế giới tư bản còn cứu vớt thì làn sóng người tỵ nạn Việt Nam còn tiếp tục ra đi. Nhưng 10 năm sau làn sóng người Việt trốn thoát bị đóng lại, các trại tỵ nạn ở Đông Nam Á không còn mở cửa, người tỵ nạn không còn đất đến. Cũng vì cộng sản mà ngày nay cả thế giới tiến bộ biết đến người Việt Nam. Người Việt Nam thông minh, học giỏi phi thường, đến độ chỉ mang cái chất liệu di chuyền DNA Việt Nam thì đã thông minh xuất chúng rồi. Bằng chứng thấy được như Philipp Rosler phó Thủ Tướng Đức hiện nay không còn ai có thể phủ nhận được.

Chưa kể những người trẻ khác nhiệt tình thông minh như Ls. Trịnh Hội ở Úc, dời Việt Nam khi 14 tuổi bằng đường biển, được Úc nhận cho định cư, học thành tài, đã nhiệt tình vận động cho những người Việt ở trại tỵ nạn Phi lâu năm được đi định cư ở các nước thứ ba. Đầu tháng 9-2012 vừa rồi, còn trả lời phỏng vấn đài RFA về việc sẽ vận động cho những người tỵ nạn Việt Nam đang còn tạm cư ở Thái Lan đi định cư ở các nước thứ ba. Một thiếu niên tỵ nạn định cư tại Úc, học thành tài, tận tụy cứu giúp những người cùng khổ khác như hoàn cảnh của mình ở trại tỵ nạn Phi, bây giờ đến người tỵ nạn Việt Nam tại Thái. Hiện nay ngày 06-09-2012 Ls. Trịnh Hội đã vào quốc tịch Mỹ và đi làm, đã đến nhiều nước trên thế giới, đã có gia đình và có một con, vẫn canh cánh bên lòng với những người Việt Nam còn ở trong các trung tâm tỵ nạn. Cái hay hơn nữa ở chàng thanh niên này là, đã viết blog bằng tiếng Việt trên mọi chặng đường đã đi qua, và phổ biến trên mạng đến với người Việt đang ở mọi miền trên thế giới.

Chưa kể cách chung đến bao nhiêu người Việt Nam trẻ khác khi đến Mỹ, đến Úc, đến Canada, đến Pháp, đến Đức và các nước khác ở Âu Châu, họ đã thành công, rất thành công như Dương Nguyệt Ánh, Đại úy phi công Elizabeth Phạm nữ phi công lái phản lực ở chiến trường Irad. Nữ bác sĩ thiếu tá Hải Quân Josephinen Cẩm Vân hiện đang công tác tại Quân Y Walter Reed Tiểu bang Maryland Hòa Kỳ. Ngô Thanh Hải đến Canada từ năm 1975, từ những việc làm và dấn thân của ông đã được chính quyền của nước này tiến cử lên chức Thượng Nghị Sĩ gốc Việt Nam đầu tiên của dân Canada. Và còn bao những người trẻ tuấn tú khác đã làm rạng danh nòi giống Việt trên khắp thế giới không thể kể hết ra ở đây.

Hậu quả của một nền giáo dục.

Kể ra phần tích cực của người Việt ở nước ngoài, nói đến chất DNA của người Việt, chúng ta cũng không quên bên cạnh đó, nhất là những người Việt Nam đã sống lâu năm trong chế độc Cộng Sản, được nhồi nhét giáo dục từ còn nhỏ, từ những năm 1954, một nền giáo dục gian dối, lừa đảo, nền giáo dục cộng sản vô trách nhiệm chỉ lấy gian dối làm trọng, ăn cắp của công, của tư, bất cứ thứ gì ăn cắp được; buôn bán đồ quốc cấm, trộn các thứ chất độc vào đồ ăn chỉ vì mục đích lợi nhuận, cho dù người dùng vào có bị bệnh, bị chết, lương tâm họ cũng không một mảy may áy náy.

Đề cập tới Cộng Sản, chúng ta phải quan tâm đến bản chất của chế độ. Cộng Sản là tàn bạo và lừa dối. Từ cái bản chất đó, cho nên từ ngày chủ nghĩa này xuất hiện ở nước ta, họ đã dùng chính sách tàn bạo để loại trừ tất cả những người yêu nước không giống họ, bằng cách thủ tiêu, giết để trừ tận gốc những người không đồng chính kiến với mình. Lừa dối bao thế hệ người trẻ bằng cách bịp bợm thông tin, để đưa họ vào chỗ chết, (hàng triệu người trẻ miền Bắc đã chết trên đường Trường Sơn khi vào Nam và chết ở chiến trường miền Nam) vì họ bị tuyên truyền: miền Nam đang bị Mỹ, Ngụy kìm kẹp, thiếu tự do, thiếu ăn, thiếu mặc. Bằng chứng thấy được khi vào đến miền Nam sau ngày 30-4-1975 có những người đã mang theo gạo, thức ăn và đồ dùng đưa vào cứu khổ cho miền Nam, có ngờ đâu khi vào đến miền Nam mới thấy được miền Nam trù phú hơn miền Bắc, họ mới ngã ngựa là đã bị CS lừa. Chính vì vậy nhà văn Dương Thu Hương mới bừng tỉnh ra mình bị lừa sau khi vào đến miền Nam. Bao nhiêu người trẻ trí thức của miền Nam, nghe họ tuyên truyền đã bỏ thành vào rừng theo CS, khi nhận ra bị lừa có muốn trốn về thành cũng không được, họ sẵn sàng giết những kẻ đã lầm đi theo họ. Chủ nghĩa cộng sản chỉ thắng thế vì tàn bạo và khéo lừa dối.

Đến nay cũng vẫn lừa dối, mới hôm trước (sau 30-04-1975) khi trốn đi vượt biên, bị bắt lại, họ ghép vào những tội kinh khủng lắm: phản động theo Mỹ, Ngụy, bỏ nước trốn đi là phản bội tổ quốc. 10 năm sau, cũng cái miệng việt cộng, coi những tội phạm thủa 10 năm trước là: “khúc ruột ngàn dặm”, Việt kiều là ông trời, quê hương là chùm khế ngọt. Nhờ quen thói lừa đảo và dụ khị, nên mỗi năm đảng và nhà nước ta có tới 7 tỷ đô-la đổ vào nhờ những “tên phản” động ngày trước ra đi vượt biên, không tốn công lao động sản xuất, chỉ tốn công vác loan để tuyên truyền.

Cái thói lừa đảo và cài người.

Sau ngày 30-04-1975 cộng sản cũng trà trộn để vượt biên ra nước ngoài, dưới hình thức bề ngoài (vỏ bọc) cũng là tị nạn chính trị, nhưng thực chất tỵ nạn chính trị không có bao nhiêu, phần đông họ là đi tìm tự do vì kinh tế, vì họ đã phải sống lâu năm trong chế độ cộng sản Việt Nam, bị kìm kẹp mất tự do, nhất là mất tự do không thể làm có tiền được, nên khi ra đến nước ngoài, có tự do họ làm tất cả những gì có thể làm để có tiền như: ăn trộm ăn cắp ở các chỗ họ làm, ở siêu thị, ăn cắp đến nỗi người chịu trách nhiệm phải gặp họ để nói thẳng, nói thật: “tôi không muốn gặp thấy ông bà có mặt ở siêu thị của tôi”, một trung tâm bán hàng mà họ phải nói với cá nhân một người khách hàng như vậy thì chúng ta thứ hỏi họ đã bao lần bị bắt tại trận về tội ăn cắp. Viết đến đây, người viết đã nhìn thấy tận mắt hậu quả những người trẻ sống lâu năm trong xã hội cộng sản, họ ăn cắp không biết ngượng, ăn cắp cá tươi sống bán ở sạp cá nơi chợ trời của người bản xứ. Có những loại người sau khi đã được nhận cho định cư ở một nước thứ ba xong, họ không chịu đi làm, lãnh trợ cấp xã hội, vậy mà năm nào họ cũng về thăm quê hương một vài lần, mỗi lần họ về, họ tự khoe đã chi tiêu hàng chục ngàn đô la. Thử hỏi, nếu họ không ăn cắp thì tiền đó ở đâu ra.

Mà họ ăn cắp hay lắm, cái chế độ giáo dục của cộng sản đã đào tạo họ nên như vậy, ăn cắp không biết ngượng, không còn biết xấu hổ, ăn cắp mà còn đi khoe với người đồng hương VN (em đi làm ăn thêm một tý). Không vậy mà ở chỗ nào có đông người Việt (tương đối thập cẩm) định cư, bạn muốn mua đồ hiệu ăn trộm từ các cửa hàng sang trọng thì thế nào cũng có người môi giới bán, giá chỉ bằng ½ hay 1/3 giá chính thức ở các cửa hàng bán ra. Ăn cắp đến mức siêu như vậy thì người ăn cắp đã được luyện tập siêu đến mức nào. Nhất là họ không còn ý thức về sự công bằng, ý thức về tội lỗi, ý thức về việc lấy trộm của người khác là xấu xa, do đó, ta không lấy làm lạ, trong những cộng đồng người Việt ở nhiều nước, việc trồng “cỏ”, trồng cây bạch phiến ở trong nhà đã thường xẩy ra. Hiện nay đã lan sang đến nước Mỹ, vì mới đây cảnh sát ở Houten đã bắt được và khám phá ra 7 căn hộ cho mướn, ở bên trong nhà có trồng cây bạch phiến.

Khi tạo cơ hội cho một người nghiện, hút, nhất là người trẻ bản xứ, họ vẫn vô tư làm thì thử hỏi còn những điều gì phạm pháp hơn nữa họ không làm. Đối với họ thì trốn lao động, lãnh tiền của xã hội, đi ăn cắp, mướn nhà trồng cây bạch phiến là rất vô tư.

Nhưng rồi việc đến đã đến, 20, 30 năm sau ở những nước họ đang định cư, con họ lớn lên và trưởng thành, học hành không ra gì vì họ chỉ quan tâm đến tiền, không quan tâm đến sự học hành của con, họ đã bị nhiễm độc do nền giáo dục của cộng sản, gian dối chỉ gieo điều ác thì làm sao gặp quả tốt được. Đức Thích Ca, Đức Chúa đã nói: “gieo giống nào thì gặt giống đó, gieo gió thì ắt sẽ gặp bão”, cụ thể, chúng ta có thể nhìn những diện đó ở chung quang ta thì sẽ kiểm chứng được.

Những di hại mà chế độ Cộng Sản còn để lại cho loài người hôm nay.

Cái di hại lớn nhất là nền giáo dục của cộng sản để lại cho con người và thế giới ngày nay, là họ không còn ý thức về tội lỗi, vì mất ý thức này nên ta đọc tin tức hàng ngày ở trên mạng, trên báo chí, trên các cơ quan truyền thông. Tham nhũng và hối lộ ở trong nước Việt Nam chỗ nào cũng có, từ trên thượng tầng lãnh đạo, xuống đến nơi làng xã hẻo lánh, từ ông thủ tướng đến anh công an xã, không ai là không có tham nhũng hối lộ, người ta lo chạy chọt, lo lót để làm sao có tý quyền, khi có tý quyền thì mới có thế để làm tiến, mà nếu có làm được tiền bất chính như hối lộ, quen gọi là dầu nhớt để bôi trơn thì mới mau giầu, sáng tối mới ung dung ngồi ăn, nhậu thoải mái ở các nơi, các chỗ gọi được là sang trọng, vì họ ăn xài bằng đồng tiền không do mồ hôi công sức họ làm ra, họ ăn xài bằng đồng tiền của kẻ khác. Cái thấy được tận mắt khi có dịp về thăm quê hương, quan xá tràn ngập thành phố, xuống đến tận thôn quê, sáng trưa chiều tối, lúc nào cũng có người ăn, uống, nhậu. Trong khi ở các nước văn minh buổi sáng thì vắng vẻ vì họ đi làm, đi học, chỉ có những chiều cuối tuần mới có người.

Hậu quả tai hại của nền giáo dục cộng sản lây lan đến cả ở nước ngoài. Như ngày 20-09-2012, một xưởng may đen tại Nga đã khóa trái cửa để công nhân ngồi may ở trong, khi có hỏa hoạn, họ bị chết cháy(14 công nhân) vì không thể thoát ra ngoài được. Chỉ có những ông chủ được được giáo dục theo chế độ CS, sau khi lớn lên mới có cái lương tâm bóc lột người lao động như thế, chứ những công dân ở các nước dân chủ, tôn trọng nhân quyền thì không ai làm được như họ.

Đọc tin các quan chức giầu có của các nước cộng sản, hầu như quan chức nào cũng muốn gởi con ra nước ngoài du học, muốn mua nhà, muốn chuyển tiền (hẳn nhiên là tiền hối lộ của dân) ra nước ngoài để phòng thủ chuồn khi có biến động xẩy ra ở trong nước. Sở dĩ như vậy vì người cộng sản không còn một lương tâm trong sáng thì làm sao đề ra được một nền giáo dục trong sáng, không dậy cho người trẻ biết thế nào là của công, của tư, thế nào là công bằng, thế nào là bác ái khi tự tay mình săn sóc, nâng đỡ, tự mình bỏ tiền bỏ công để cứu giúp một kẻ lâm nạn thì mới thực là bác ái là thương người.

Một đất nước mà từ quan cho đến dân hễ hở ra là mất, là bị chôm chiả thì còn ai cứu giúp ai, còn ai cứu mình khi quốc gia gặp nguy biến, khi quốc gia bị xâm lăng, bị xâm chiếm đất đai và hải đảo thì còn ai có lòng, có cái tâm ngay thẳng đứng lên mà cứu nước. Đây đúng là những sai lầm lớn lao mà chế độ Cộng Sản đã làm cho dân tộc ta từ 70 năm qua. Khi phải tiếp đón Phillipp Rosler một trẻ mồ côi bị bỏ rơi ở Việt Nam trước 30-04-1975, nay là đương kim Phó Thủ Tướng kiêm bộ trưởng Kinh Tế của một nước kỹ nghệ hàng đầu ở Âu Châu, không hiểu những nhà lãnh đạo Việt Nam có mở mắt ra không, để thấy tầm quan trọng của một nền giáo dục./-
 
 Bùi Văn Đỗ

1000 Năm Thăng Long :Made in Vietnam Đệ Tử Made in China

280 TỶ ĐỒNG MỪNG ĐẠI LỄ THĂNG LONG - MỚI HAI NĂM ĐÃ SẮP HOANG TÀN

Công viên hiện đại nhất thủ đô xuống cấp nhanh

Có kiến trúc đẹp và hiện đại nhất Hà Nội nhưng chỉ sau 2 năm sử dụng, công viên Hòa Bình (Từ Liêm) đã có nhiều hạng mục hư hỏng như gạch sụt lún, bong tróc, ghế đá hỏng, giàn bằng gỗ gãy sập...

Công viên Hòa Bình sụt lún, lênh láng nước / Thanh tra 2 công trình kỷ niệm 1000 năm Thăng Long

Công viên Hòa Bình được đầu tư hơn 280 tỷ đồng, khánh thành dịp Đại lễ 1000 năm Thăng Long Hà Nội 10/10/2010. Đây được coi là công viên có kiến trúc hiện đại nhất thủ đô.
Tuy nhiên, ngay sau khi khánh thành, công viên đã có nhiều hạng mục bị hư hỏng. Dù được cải tạo, chỉnh trang nhưng sau 2 năm hoạt động, công viên này hiện xuống cấp, vắng vẻ
Nhiều đoạn gạch lát nền ở quảng trường bị bong tróc kéo dài, thậm chí bị vỡ vụn.
Các bậc thang ốp đá dẫn lên đồi trong công viên vị nứt vỡ, bong tróc mà không được sửa chữa.
Đá ốp tường tại khu vực tượng đài chính cũng bị bong tróc kéo dài.
Lối đi dạo đọng đầy nước dù trời không có mưa.
Ghế đá hỏng bị quăng xuống hồ - nơi có nhiều cá chết nổi.
Sau trận mưa bão tháng 8 vừa qua, hàng trăm cây xanh 2 năm trồng trong công viên vị gãy đổ nhưng chưa được thay thế, khiến công viên ít bóng cây xanh.
Giàn trang trí bằng gỗ gần lối cổng chính phía bắc của công viên hiện bị gẫy nhiều đoạn, lơ lửng trên đầu những người qua lại.
Hầm để xe trong công viên luôn đóng kín, khóa hoen rỉ...
... nên xe máy, ôtô được để la liệt phía ngoài cổng chính, cổng phụ của công viên.


Trao đổi với VnExpress.net, lãnh đạo Sở Xây dựng Hà Nội cho biết, đã rà soát các hạng mục hư hỏng trong công viên và sửa chữa, thay thế. Đây là lỗi của Công ty TNHH Vườn thú Hà Nội (đơn vị quản lý công viên) vì không phát hiện và khắc phục kịp thời các hạng mục hư hỏng.

Ngoài ra, công viên Hòa Bình là công viên mở, không có hàng rào bảo vệ nên nhiều người dân không có ý thức, phóng xe máy lên xuống bậc thang khiến gạch dễ bong tróc hoặc đu người trên giàn gỗ nên hạng mục này thường xuyên hỏng.

Theo kết luận thanh tra của Bộ Xây dựng, chủ đầu tư phải dỡ bỏ ngôi nhà cấp 4 diện tích 75 m2 tại vị trí đất không gian vườn trung tâm, không có trong quy hoạch được duyệt. Chủ đầu tư cũng phải sửa chữa việc lát đá sân, đường dạo quanh hồ do ngập úng cục bộ vào mùa mưa, nâng cao hiệu quả sử dụng công viên. Các đơn vị liên quan phải kiểm điểm rút kinh nghiệm để xảy ra vi phạm.

Phương Sơn - Đoàn Loan
Nguồn: VNE


http://xuandienhannom.blogspot.fr/2012/10/mung-ai-le-thang-long-moi-hai-nam-sap.html

Chịu Khó Khi XHCN Đi Lên : Giáo Dục Đổi Mới

Giáo Dục Đổi Mới
 
Bạn thân,Tớ vẫn không bao giờ quên ở nhà nước VNCH thời trước 1975. Không phải chuyện gì cao siêu kiểu như chính sách vĩ mô kinh tế hay chính trị nhân bản gì hết. Thật sự là đơn giản: tớ học tiểu học, trung học, đaị học đêù miễn phí. Tuyệt vời là thế.

Tiểu học thời đó không có mẫu giáo, hay nếu có, theo tớ nhớ, thì Sài Gòn cũng chưa có. Còn thời trung học là thi vào trường công từ Đệ Thất, thế là một lèo học chùa, học miễn phí, thật là tuyệt vời. Rồi sau đó là vào Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, chỉ tốn tiền mua sách thôi.

Vậy mà, chế độ “nghìn lần dân chủ của búa liềm xã hội chủ nghĩa” lại bắt học sinh nộp học phí quá cao, tới mệt nghỉ.

Do vậy, tớ rất là hài lòng khi đọc lời khuyến cáo rằng đừng nên thu tiền giáo dục phổ cập.

Báo SGGP trong bài viết “Giáo dục - Cần đổi mới từ đâu?“ đã ghi lời của một vị Phó Giáo Sư, trích:

“PGS Mạc Văn Trang: Không được thu tiền giáo dục phổ cập

Đổi mới giáo dục là đòi hỏi bức thiết của giáo dục, nhưng vấn đề khó khăn là với những con người đó, bộ máy đó, những điều kiện đó thì chúng ta có thể làm gì và bắt đầu từ đâu để đạt được những mục tiêu trong vòng 3-5 năm trước mắt và tạo cơ sở cho phát triển bền vững giáo dục Việt Nam.

Có 2 cách làm, một là dỡ ra làm lại từ đầu. Nhưng điều này vô cùng khó khăn và phải tính làm sao để chắc chắn, an dân. Cách làm thứ 2 là phân tích toàn bộ hệ thống giáo dục và những tác động từ bên ngoài (chính trị, kinh tế văn hóa, xã hội…) làm biến dạng bản chất giáo dục, từ đó chấn chỉnh lại một cách căn bản và toàn diện những chỗ hỏng hóc, sai lệch, yếu kém để hệ thống giáo dục trở về với đúng bản chất của nó, tạo đà cho tiếp tục đổi mới và phát triển bền vững. Có nghĩa, đổi mới căn bản toàn diện giáo dục là một quá trình lâu dài 10-15 năm, trong đó 3-5 năm đầu phải làm cho giáo dục trở về đúng bản chất của nó.

Tôi chọn cách làm thứ 2 và có 5 kiến nghị. Một là phải lo đủ trường lớp, chỗ học cho tất cả học sinh từ mầm non đến đại học. Hai là giáo viên từ mầm non đến đại học phải đủ sống ở mức trung lưu của xã hội để không được làm những việc tổn hại đến uy tín nhà giáo trước xã hội. Ba là trò phải ra trò, tức là phải xác định rõ yêu cầu, tính chất, mục tiêu của từng cấp học, bậc học, ngành học và các chuẩn chất lượng phải đạt được. Bốn là hệ thống giáo dục hiện hành phải thay đổi, cần nhập Tổng cục dạy nghề bên Bộ LĐTB-XH về Bộ GD-ĐT để quy về một mối, tạo điều kiện cho liên thông, quản lý thống nhất.

Mạng lưới các trường học từ mầm non đến đại học phải phân bố hợp lý, theo tầm nhìn trung và dài hạn, bảo đảm ai cũng được học hành và đáp ứng nhu cầu nhân lực vùng kinh tế. Thứ năm là thay đổi về công tác quản lý giáo dục. Phải đủ luật và quản nghiêm theo luật thì giáo dục mới đi vào nề nếp; phân cấp quản lý phải rõ trách nhiệm, không thể buông lỏng như hiện nay. Đặc biệt, giáo dục phổ cập (bắt buộc) thì không được thu tiền nữa, ngược lại còn phải lo trợ cấp cho trẻ nghèo đến trường.”

Phải như thế, phải như thế... Tuy là chưa được như thời xưa.

Phải như thế, phải như thế...

Vũ khí tán gái của Cán Ngố thời bao cấp , trước Bảy Nhăm...

   (không biết tác giả)
 
Photo: Truc Le
 
Tui thuộc con nhà nghèo nên rất hiếm khi có vũ khí để tán gái. Dưới đây là những gì tui biết, tui nhớ chứ chưa khi nào tui có để dùng ( là nói vũ khí mode từng thời, chứ thời sau thiên hạ có cả thì tui cũng có). Vì vậy có thể tui nhớ không hết, biết không  hết. Hoặc có khi nhớ nhưng không sao tìm được ảnh minh hoạ. Ví dụ áo bay Liên Xô, áo Nato, quần áo Tô Châu chẳng hạn. Ngay cả dép tông Lào tui không tìm ra hình, chỉ tìm được hình tương đối gần với dép tông Lào thời đó thôi. Mong bà con ai có ảnh về vũ khí tán gái thì email cho tui để giúp cho tui có đủ bộ sưu tập, vô cùng cảm ơn.
 
image
 
Thời trang  cũng là đồ khoe của, vũ khí tán gái thời bao cấp, tính từ dưới chân lên đến đầu phải bắt đầu từ đôi dép. Dép đúc Trung Quốc được coi là một loại dép sang. Thời mà người ta đi chân đất, guốc mộc và dép cao su xỏ bốn quai thì ai đi dép đúc  đều được coi là dân quí phái.
 
 image
 
Thoạt kì thuỷ nó được cấp phát cho bộ đội vượt Trường Sơn hành quân vô Nam . Đi dép này không sợ bị sút quai dọc đường, về sau trở thành mode sang trọng của thanh niên tỉnh lẻ miền Bắc trong chiến tranh.
Có dép nhựa Tiền phong trắng, phải biết cách “khệnh khạng” nữa. Thí dụ quần phải xắn cao đến nửa gối, không được xỏ quai hậu của dép mà luôn luôn phải đi dép “Dẫm quai” cho sành điệu , he he.
 
image
 
Sau chiến tranh thì dép Tông Lào mới thực sự là mode sang trọng, dép có đế càng dày càng sang.
 
image
 
Đồng hồ Pôljot Liên Xô là một loại vũ khí đắc địa để tấn công các cô gái xinh đẹp. Trước 1975 đồng hồ poljot Liên Xô tuồng như là khát vọng cháy bỏng của các chàng trai. Có nó thì không cần phải nhiều lời, chỉ cần đưa tay lên xem đồng hồ là tim nàng đã rung rinh.
 
image
Anh nào giàu có mua tặng nàng chiếc đồng hồ poljot nữ thì cuống tim nàng đứt ngay lập tức, nàng đổ cái rầm, xong ôm!
 
image
 
Sau 1975 bọn Tư bản khốn kiếp đem đồng hồ Seiko tấn công ra miền Bắc XHCN tươi đẹp của chúng ta, lập tức đồng hồ poljot mất giá. Đồng hồ Seiko chạy tự động, không phải lên giây, lại hiện ra thứ, ngày, tháng… thật quá sang trọng.
Một yêu anh có sen kô
hai yêu xe đạp Pơ giô đón nàng.
Còn có câu nói về xe máy hiệu Peugeot:
Một yêu anh có sen kô
hai yêu anh có Pơ giô cá vàng
image
 
Bút cũng là một vũ khí tán gái. Trong ảnh bút nắp trắng là bút Hồng Hà, năp vàng là bút Kim Tinh. Các loại khác là bút Trường Sơn. Bút Kim Tinh trước 1975 là là một vật trang sức đắt giá, chỉ có dân giàu có mới có loại bút này. Chỉ cần giắt cái bút Kim Tinh vào túi áo trên, chưa cất lời mắt nàng đã long lanh… dễ sợ!
image
Mũ cối Trung Quốc đương nhiên là một vũ khí, bởi vì nó rất đắt. Những năm 80 nó có giá 80 đồng, bằng một chỉ vàng. Khi cao điểm lên tới 150 đồng, gần bằng 2 chỉ. Thời này đi dép tông Lào, mặc quần bò Thái, áo bay Liên Xô, đeo đồng hồ Seiko, đội mũ cối thì có thể tán đổ cả hoa hậu.
 
image
 
Xe đạp là cả một gia tài. Ai có xe đạp thì đương nhiên kẻ đó không thể gọi là nghèo. Một chiếc xe đạp mất cả làng, cả khu phố đều biết. Xe sang nhất là xe Peugeot-
“Đẹp trai đi bộ không bằng mặt rỗ đi Lơ”,
xe Lơ là xe Peugeot ( Cũng có người bảo đó là xe máy Mobylette). Xe Favorite sang trọng thứ nhì, sau Peugeot:
” Làm trai cho đáng nên trai
có Pha vơ rít, có đài dắt lưng”
 
image
 
Trước 1980, sang trọng và quí phái số 1 là xe Babeta, nó còn quí hiếm gấp nhiều lần xe mercedez bây giờ. Ngay cả bộ trưởng cũng khó lòng mua được chiếc xe này. Đó là xe của bậc đại gia số 1 của Hà Nội và các thành phố lớn. 
image
Sau 1980 là thời đại của honda, đầu tiên là honda cup 50. Khi đó lập tức truyền tụng câu: ” Một trăm lời nói không bằng ống khói hon đa”
 
image
 
Sau đó là cup 70, một “vũ khí giết gái hàng loạt”. Đến nỗi nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo phải kêu lên:
Bây giờ yêu nghĩa là vèo xe cúp
Xe đạp anh xịt lốp cả tư mùa.”
 
image
Xe cup 82 đời chót, kim vàng gọt lệ là thứ vũ khí nguy hiểm cuối cùng của thời bao cấp, không có vũ khí nào nguy hiểm như vũ khí này. Mặc dù nhà thơ Bùi Chí Vinh ra sức ca ngợi tình yêu thời xe đạp, nhưng hầu như chẳng có tác dụng gì, hi hi.
 
“Anh chở tình anh trên xe đạp
Mặc ai kia ngó, mặc ai dòm
Dễ gì mang một cô công chúa
Đặt vào xe rồi khẽ cúi hôn
Anh chở em đi bằng xe đạp
Mồ hôi ra đẫm hết vai gầy
Thương ghê ngọn gió sau lưng ấy
Thổi mát đời anh trong cánh tay
Cảm ơn em dám ngồi xe đạp
Để cho anh quên mất mình nghèo
Cảm ơn em đã không đánh phấn
Nhìn anh bằng con mắt trong veo.”
(Bùi Chí Vinh)
Đời sống của miền Bắc XHCN trước 75 là như vậy cho nên  người miền Nam mới biết rõ nghĩa của 3 chữ VVV sau 75 !!!
                                 Ôi thiên đàng XHCN !!!!

Bài Xem Nhiều