We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 18 October 2012

CHUYỆN CỜ VÀNG VÀ NHỮNG ÂM MƯU XÓA BỎ TÀN TÍCH CỦA CHẾ ĐỘ VIỆT NAM CỘNG HÒA



Theo tin tức được phổ biến trên diễn đàn điện tử thì ngày thứ bảy 20 tháng 10 năm 2012 tới đây, bà nha sĩ Nguyễn Thị Thục Quyên và nhóm của bà ta sẽ tổ chức một cuộc biểu tình tại Munchen, Đức Quốc có tên “Một ngày choViệt Nam”; nhưng lại chủ trương không mang theo Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ mà lại thay thế bằng “bản đồ Việt Nam”.


Bác sĩ Trần Văn Tích đã có những bài viết rất thấu lý đạt tình về vấn đề này.


Theo chúng tôi, việc làm của bà nha sĩ Nguyễn Thị Thục Quyên, dù vô tình (hay cố ý) cũng đều nằm trong âm mưu dẹp bỏ Cờ Vàng và xoá bỏ tàn tích của chế độ Việt Nam Cộng Hoà mà Đảng CSVN đã âm thầm thực hiện trước đó và công khai ghi rõ trong Nghị quyết 36.


“Ôn cố tri tân”. Để rộng đường dư luận, chúng tôi xin phổ biến lại bài viết về vấn đề này khi những người tổ chức Tượng đài Thuyền nhân tại thành phố Bussy, Pháp quốc đã chủ trương không treo Cờ VàngBa Sọc Đỏ là lá cờ biểu tuợng của cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại.



*

Năm 2010, cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản trên mạng (internet) xôn xao về chuyện buỗi lễ khánh thành Tượng đài Thuyền nhân tại thành phố Bussy, Pháp quốc trong ngày 12-9-2010, Ban tổ chức đã không cho treo lá cờ vàng ba sọc đỏ là lá cờ biểu tượng của cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại.

Bà Xuân Nhi, một trong những người điều hành tờ điện báo Vietland, đã viết những lời cay đắng gửi tới ông Nguyễn Hoài Thanh, người tổ chức buổi lễ, như sau:



“…Ông là người tổ chức lễ khánh thành đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân mà lại để cho thiếu vắng lá cờ Vàng trong lễ Khánh Thành làm cho không khí trở thành vô duyên, nhạt nhẽo. Nếu Tượng đài Người Me Bồng Con mà biết khóc thì tôi tin rằng nước mắt của người mẹ Việt Nam sẽ chảy ngay trong buổi lễ khánh thành do ông tổ chức. Tôi mong rằng ông nên suy nghĩ lại những gì ông làm, đừng bao giờ để cộng đồng tị nạn CS khắp nơi trên thế lên án việc làm của ông.”



*

Thực ra không phải đến bây giờ mới có chuyện một số cá nhân, tổ chức, đảng phái KHÔNG CHỊU treo cờ vàng ba sọc đỏ trong các buổi lễ lạc do họ tổ chức - ngay cả khi tổ chức biểu tình.



Tất cả những chuyện tréo ngoe này đã xảy ra ngay sau năm 1993, khi (cố) Thủ Tướng VC Võ Văn Kiệt đến Paris và tuyên bố: “Những người Việt tại hải ngoại hãy thôi đứng dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ để tranh đấu thì tiếng nói sẽ được lắng nghe hơn [sic!]”

Sau “lệnh truyền miệng” này của ông Thủ Tướng VC, người ta thấy ông Nguyễn Gia Kiểng, người bắt “Tổ Quốc (Phải) Ăn Năn” và nhóm Thông Luận của ông ta qua San José ra mắt sách đã không có chuyện chào cờ và hát Quốc ca VNCH, lý do nghe nói là “vì cần hòa giải hòa hợp với ai đó”.



Năm 2004, lại có một ông trí thức khác là ông giáo sư Lê Xuân Khoa tổ chức ra mắt sách cũng không có chào cờ. Bị chất vấn thì ông giáo sư này cho biết là ông ta “giữ lá cờ vàng ba sọc đỏ trong tim [sic!].”



“Nhà tranh đấu dân chủ lừng danh” Đoàn Viết Hoạt đề nghị treo cả hai lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và Cờ Đỏ Sao Vàng!



Nhưng phải nói người lẫy lừng nhất và thâm độc nhất trong âm mưu TRIỆT HẠ LÁ CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ là bà Ngô Thị Hiền, Chủ Tịch của tổ chức Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Cho Việt Nam (UBTDTGCVN).



Bà này đã công khai kêu gọi TẠM DẸP CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ mà chỉ dùng cờ Hoa Kỳ trong cuộc biểu tình chống Nghị sĩ thân Cộng John Kerry. Lý do bà Hiền đưa ra là bà ta căn cứ vào một thống kê của một cơ quan nghiên cứu Hoa Kỳ (mà bà ta không cho biết tên) và tài liệu (?) của cơ quan phản gián của VC ở Hàng Bài, Hà Nội. (Chúng tôi, lúc đó, là chủ bút tuần báo Tiếng Dân đã lên tiếng về việc làm tác hại này của bà Ngô Thị Hiền và cũng đã bị những người của bà này ở San José đánh phá khốc liệt – cũng như cả năm nay bị những người của bà này ở San José đánh phá). Đến nay, bà Ngô Thị Hiền đã phải im hơi lặng tiếng vì đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại do em của bà ta là ông Ngô Ngọc Hùng chủ trương bị tố cáo là liên lạc với VC!



Sở dĩ chúng tôi dẫn chứng chuyện không treo cờ vàng ba sọc đỏ, không hát Quốc Ca trong những buổi tổ chức ra mắt sách cho đến chuyện kêu gọi đi biểu tình HÃY TẠM CẤT LÁ CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ để; mọi người thấy rõ đây là MỘT ÂM MƯU THÂM ĐỘC CỦA VC đã được BỌN TAY SAI THỰC HIỆN TỪNG BƯỚC; để, từ đó DẦN DẦN TỪNG BƯỚC HOÀ GIẢI HÒA HỢP XOÁ BỎ HẬN THÙ để xây dựng đất nước - theo lời kêu gọi của (cố) Thủ Tướng VC Võ Văn Kiệt!



“Ngày hôm nay tại nơi đây Cộng Đồng người Việt chúng ta thực hiện được một hoài bão, một giấc mơ… Tưởng niệm để nhắc nhỡ hậu sinh, đừng quên thảm cảnh của một dân tộc nhiều lần di tản trong suốt chiều dài lịch sử. Tại đây chúng ta đặc biệt nhắc lại thảm cảnh thuyền nhân VN đã dùng phương tiện khó khăn nhất, liều lĩnh nhất. Trên đường đi tị nạn chính trị. Nhắc Lại Quá Khứ Không Phải Để Gây Nên Hận Thù, Không Phải Để Gây Thêm Chia Rẽ mà nhắc lại quá khứ với Ước Mong Sớm Mai Đây Toàn Dân VN Khép Lại Quá Khứ Hãi Hùng Vừa Qua Để Cùng Nhau Xây Dựng Lại Căn Nhà VN, và trong đó tình người phải được đặt lên hàng đầu và như thế toàn dân ta sẽ được sống trong Tự Do, Dân Chủ và Nhân Bản.”



Những lời phát biểu như trên của ông Nguyễn Hoài Thanh, Hội Trưởng hội Người Việt tại Bussy, Pháp chắc chắn sẽ làm hài lòng (cố) Thủ Tướng VC Võ Văn Kiệt và những người kế nhiệm của ông ta ở Việt Nam; nhưng nó làm lại phiền lòng bà Xuân Nhi và nhiều người Việt Quốc Gia tỵ nạn CS tại hải ngoại VÌ NÓ SẶC SỤA MÙI HÔN ĐÍT BẠO QUYỀN VC!

Tôi không có ý định lên tiếng về chuyện này vì bài viết của bà Xuân Nhi và những “góp ý” của những người Viêt tị nạn CS trên điện báo Vietland tưởng cũng đã quá đủ để ông “người Pháp gốc Việt” Nguyễn Hoài Thanh thấy rõ việc làm của mình đúng hay sai.



Sở dĩ có bài viết này vì tôi tình cờ đọc trên tờ điện báo bacaytruc có bài viết của ông bác sĩ Nguyễn Quốc Nam về chuyện vì sao buổi lễ khánh thành Tượng đài Thuyền Nhân KHÔNG TREO CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ!



Lý do trong bài viết mà ông bác sĩ Nguyễn Quốc Nam đưa ra là VÌ CÓ VIỆC THAM GIA CỦA “TỔ CHỨC CÁC PHÓNG VIÊN KHÔNG BIÊN GIỚI” [sic]!



Theo ông bác sĩ Nguyễn Quốc Nam thì, TỔ CHỨC CÁC PHÓNG VIÊN KHÔNG BIÊN GIỚI “YÊU CẦU CHÚNG TA ĐỪNG ĐỂ VIỆT CỘNG CHỤP ĐƯỢC HÌNH HỌ ĐỨNG DƯỚI MÀU CỜ CỦA CHÚNG TA”.



Và sau đó, trong bài viết, ông bác sĩ Nguyễn Quốc Nam đã viết tiếp như sau: “Thế mà hôm đó, chúng tôi đã phải bất lực chịu đựng việc nhóm người kể trên đã đem Cờ Vàng đến phất loạn ngoài đường! Các thành viên của Phóng Viên Không Biến Giới đã bỏ ra về ngay sau đó. Dù Ban Tổ Chức đã tận tình giải thích, họ đã bất bình vì sự kiện chúng tôi đã không ngăn chận được nhóm người này…”



Theo bài viết, ông bác sĩ Nguyễn Quốc Nam có vẻ như là người trong Ban Tổ chức của buổi tổ chức Lễ Khánh thành Tượng Đài Thuyền Nhân. Chưa thấy Bản Lên Tiếng của ông Nguyễn Hoài Thanh, Chủ tịch của Hội Người Việt ở Bussy về chuyện KHÔNG CÓ CỜ VÀNG.



Theo thiển ý của chúng tôi thì cái cách giải thích của ông bác sĩ Nguyễn Quốc Nam KHÔNG ỔN: TỔ CHỨC CÁC PHÓNG VIÊN KHÔNG BIÊN GIỚI LÀ CÁI GÌ MÀ BAN TỔ CHỨC BUỔI LỄ KHÁNH THÀNH TƯỢNG ĐÀI THUYỀN NHÂN PHẢI NGHE THEO LỜI CỦA HỌ LÀ KHÔNG TREO LÁ CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ LÀ BIỂU TUỢNG CỦA NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA TỴ NẠN CS?



Bài viết của cái tổ chức này về buổi lễ Khánh Thành “Tượng Đài Thuyền Nhân” sẽ ảnh hưởng RỘNG LỚN như thế nào đến công cuộc chống Cộng của người Việt Quốc Gia tỵ nạn CS tại hải ngoại? Hay chỉ là làm hài lòng ông Nguyễn Hoài Thanh và bác sĩ Nguyễn Quốc Nam?



*

Tất cả những âm mưu, thủ đoạn của VC dùng bọn tay sai từng bước, từng bước tìm cách TẠM CẤT, TẠM GIẤU, TẠM DẸP LÁ CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ đều thất bại trước phản ứng quyết liệt của những NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA KHÔNG CHỊU XÉ BỎ CĂN CƯỚC TỴ NẠN khiến bọn tay sai VC ngày càng dãy dụa điên cuồng.



Thua keo này, chúng lại bày keo khác!


Bài viết “Đối thoại với ông Nguyễn Hoài Thanh” của bà Xuân Nhi trên điện báo Vietland LÀ TIẾNG CHUÔNG BÁO ĐỘNG đối với những kẻ đón gió trở cờ mà tất cả mọi người Việt Quốc Gia tỵ nạn CS cần phải quan tâm.


Chuyện ông Nguyễn Hoài Thanh, Chủ tịch cộng đồng người Việt ở thành phố Bussy tổ chức lễ khánh thành “Tượng Đài Thuyền Nhân” vào ngày 12-9-2010 không treo Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ cũng y chang lời kêu gọi TẠM CẤT CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ của bà Ngô Thị Hiền khi biều tình chống Thượng Nghị sĩ phản chiến John Kerry vào năm 2002 tại Boston,



Lần đó, bà Ngô Thị Hiền có viết thư yêu cầu chúng tôi cho biết là việc làm (TẠM CẤT CỜ VÀNG TRONG CUỘC BIỂU TÌNH) CỦA BÀ CÓ LỢI HAY CÓ HẠI?


Tôi có mượn câu trả lời của một ông thầy bói mà rằng:


“Lợi thì có lợi, nhưng răng không còn!”


Và bà ta đã im hơi, lặng tiếng từ bấy đến nay.


Năm ngoái, qua tố cáo của ký giả Hồng Phúc, vốn là một cộng tác viên của đài Việt Nam Hải Ngoại thì đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại do ông Ngô Ngọc Hùng là em trai của bà Ngô Thị Hiền có liên lạc với VC.


Và, những chuyện này thì cũng giống như chuyện các bài viết “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” và “Chuyện cờ này, cờ kia” của tác giả Tiên Sa được đưa ra thảo luận trên một tờ điện báo trong năm ngoái.



Tất cả đều nằm trong âm mưu xóa bỏ các tàn tích của chế độ Việt Nam Cộng Hoà, nhất là lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ mà chính ông “cộng sản lão thành phản tỉnh” Nguyễn Minh Cần đã công khai miệt thị như sau: "Họ vác cờ xí và khẩu hiệu hoàn toàn xa lạ với đại đa số dân chúng trong nước…”.

Một ông cộng sản hết thời không có quyền lực gì như ông Nguyễn Minh Cần mà còn xấc xược, cửa quyền như thế thì không hiểu thì không biết các ông “thập tứ Thái Bảo” ở Bắc Bộ phủ còn như thế nào!

Vậy mà vẫn có người “kết tội” chúng tôi là “chống Cộng quá khích”, “chống cộng cực đoan”. Xin thưa chúng tôi chỉ “chống Cộng vừa khít”, nghĩa là chỉ chống cho đến khi nào cái “xã hội chủ nghĩa” bạo tàn sụp đổ để 87 triệu người dân trong nước “được sống như một con người”, vốn là quyền được có của họ!


LÃO MÓC

http://nguyenthieunhan.wordpress.com/2011/03/10/chuy%E1%BB%87n-c%E1%BB%9D-vang-va-nh%E1%BB%AFng-am-m%C6%B0u-xoa-b%E1%BB%8F-tan-tich-c%E1%BB%A7a-ch%E1%BA%BF-d%E1%BB%99-vi%E1%BB%87t-nam-c%E1%BB%99ng-hoa/
------

Không Cho Phép Mình Quên

Tôi tên Nguyễn Khánh Vũ, kỹ sư điện toán cho một công ty bên Arizona. Đã tham gia với bài "Nước Mỹ và tôi" vào năm đầu tiên, và mới nhất là bài "Nước Mỹ và vợ tôi".

Nhiều người cho rằng chiến tranh đã kết thúc hơn 30 năm rồi, vả lại Việt cộng cũng thay đổi rồi, sao lại chống? Với tôi, những bài học, những kinh nghiệm thương đau mà thế hệ Cha Anh đã có với Việt cộng nhắc tôi phải cảnh giác luôn luôn.

Bài học số 1: Việt cộng giết người Quốc gia ngay trong thời kỳ phôi thai kháng Pháp, đánh Nhật, vì Việt cộng muốn cướp quyền lãnh đạo đất nước, để có thể toàn quyền làm tay sai cho cộng sản quốc tế trước kia, và nay cho quan thầy Trung cộng.

Bài học số 2: Trong những kỳ cải cách ruộng đất, Việt cộng đã giết biết bao người dân vô tội, giết ngay cả những người mà có lẽ chẳng bao lâu trước đó đã hào phóng bỏ ra vàng, tiền của đóng góp trong các cuộc quyên góp cho Việt cộng.

Bài học số 3: Ký kết ngưng bắn với Việt cộng chưa ráo mực thì Hồ Chí Minh xua ngay quân giết hàng ngàn đồng bào miền Nam vô tội trong Tết Mậu Thân.

Bài học số 4: Việt cộng xé ngay bản hòa đàm Paris mà chúng chỉ vừa ký.

Bài học số 5: Trường học Cai Lậy, nơi bao trẻ thơ đang ê a bên trang sách, sao lại là mục tiêu pháo kích của Việt cộng? Sao Việt cộng lại nhẫn tâm bắn vào hàng ngàn đồng bào vô tội đang trốn chạy "giải phóng quân" trên đại lộ kinh hoàng?

Bài học số 6: "Nhà nước thông báo để nhân dân đừng tin vào các tin đồn thất thiệt. Nhà nước sẽ không đổi tiền". Và việc đổi tiền, thực chất là một cuộc ăn cướp tài sản của người dân miền Nam, được tiến hành chỉ một ngày sau đó. Đây là một nhóm thổ phỉ cai trị, chứ không phải là một nhà nước pháp trị. 500 đồng tiền Việt Nam cộng hòa đổi lấy 1 đồng tiền Hồ. Việt cộng có cái gì để mà đổi?

Bài học số 7:

- "Ngày mai em sẽ chở các con đến đây thăm anh", Mẹ tôi bịn rịn chia tay Ba tôi sau khi chở Ba tôi đến địa điểm tập trung "cải tạo".

- "Em về ráng lo cho Thầy Mẹ và các con. Đêm nay chắc chắn anh sẽ bị đem đi nơi khác. Và em cũng đừng mong anh sẽ về sau 10 ngày", Ba tôi căn dặn.

- "Nhưng… cách mạng thông báo tập trung 10 ngày mà", Mẹ tôi trả lời.

Ôi thương thay cho người dân hiền lành, thật thà đất nước tôi. Và chắc đâu đó ở Hà nội, đã có một nhóm người ngồi cười khoái trá.

Trên đây là một ít trong số những bài học "cơ bản" mà tôi luôn tự nhắc mình và "không bao giờ cho phép mình quên."

Có nhiều người cho rằng Việt cộng đã thay đổi rồi. Với tôi, Việt cộng chỉ là một loài tắc kè dỏm và hạ cấp. Nó thay đổi màu để tồn tại, để tiếp tục lừa bịp, che đậy cái bản chất bất biến của chúng là tàn ác và đê hèn. Với những người cùng một dòng máu Việt thì chúng chẳng chừa một hành vi bẩn thỉu nào, nhưng với kẻ thù phương Bắc, kẻ thù mà ngàn năm trước cha ông ta đã chỉ mặt đặt tên, thì chúng lại quì gối. Khi đọc bản tin Giang Trạch Dân vào tắm ở Đà nẵng, rồi vào Saigon gặp mặt hoa kiều Chợ Lớn, sau đó mới bay ra Hà nội để gặp bọn đàn em ở Ba Đình, lòng tôi sôi sục căm hờn, tủi nhục. Với cái thằng Tàu phù này, Việt Nam xem chừng chỉ là cái ao làng của nó. Khi đọc bản tin thấy đám du khách Trung cộng phất cờ, đón đuốc thế vận trên đường phố Saigon trong khi những người dân Việt bị cô lập, bị đẩy ra xa, tôi biết rằng tôi vẫn còn sáng suốt. Tôi vẫn thấy rõ cái tồi tệ, xấu xí của Việt cộng dù đang được che đậy dưới một cái áo màu mè bên ngoài của một con tắc kè. Việt cộng đã thay đổi?

Tôi may mắn có một người cha sáng suốt với những phân tích sắc bén, thuyết phục. Ông luôn là người đầu tiên tôi tìm đến để tham khảo và hỏi ý kiến khi nghe hoặc đọc thấy những biến động nào trong xã hội. Là một cựu quân nhân trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa, ở tuổi ngoài 70, ông vẫn canh cánh trong lòng chuyện vận mạng đất nước. "Muốn chống cộng mình phải hoặc là có tiền hoặc là có quyền", Ba tôi nói. Và trong tình thế không có cả hai, ông vẫn chống cộng theo cách riêng. Ông hun đúc tinh thần yêu nước cho con cháu trong gia đình qua các câu chuyện kể, qua những nhận định tình hình, nhắc nhở con cháu tỉnh táo trước những mưu chước của Việt cộng. Ông nhắc con cháu dành chút thời gian thắp một nén nhang, đặt một ít hoa, nơi đài chiến sĩ Việt-Mỹ nhân ngày Chiến Sĩ Trận Vong. Ông cố gắng đến với các cuộc biểu tình nghiêm túc trong cộng đồng. "Mình đến dù không làm được gì nhưng mình phải đến để thể hiện chính kiến của mình, đồng thời động viên anh em", Ông thường nói như vậy. Ông đến với các buổi ra mắt sách có liên quan đến lịch sử, đến quân đội và luôn ủng hộ mua sách từ những đồng tiền ít ỏi Ông nhận được hàng tháng. Tôi được nghe rất nhiều lần từ những người bạn của Ông, từ sơ giao đến thân tình, "Mỗi lần gặp anh, tôi hiểu ra nhiều vấn đề quá".

Tôi luôn cố gắng theo Ba tôi tham gia các cuộc biểu tình nghiêm túc trong cộng đồng. Tôi phụ giúp giảng dạy Việt ngữ cho các em nhỏ với hy vọng góp một bàn tay phá vỡ cái nghị quyết 36 mà Việt cộng đã và đang cố gắng thực hiện tại hải ngoại qua sách báo, qua các chương trình ca nhạc của chúng. Tôi tranh thủ giờ ăn trưa trong công ty, để viết bài và tham gia tranh luận trên các diễn đàn với cố gắng "giành dân, lấn đất" với Việt cộng trên mạng điện toán. Tôi luôn mua băng gốc các chương trình ca nhạc, các tài liệu lịch sử để ủng hộ các trung tâm, các cơ sở có đường hướng chống Cộng rõ ràng. Tôi cố gắng giải thích cho các con tôi khi chúng thắc mắc về lá cờ máu chúng thấy trong sách báo.

Bạn bè tôi, có người cho tôi chống cộng cực đoan. Là người Việt nên tôi vẫn nhớ Ông Bà ngày xưa có dạy "một câu nhịn, chín câu lành". Tôi cũng cho mình là một người Công giáo kiên định và vâng phục. Chúa tôi có dạy rằng "Nếu có kẻ tát con má bên phải, con hãy đưa má bên trái cho kẻ đó tát".

Kính thưa Ông Bà,

Việt cộng ngày xưa đày Ba con nơi rừng sâu, chỉ thả về khi Ba con khập khễng trên đôi nạng gỗ với một bệnh án sống thêm được vài tháng là hết. Mấy chị em con bị xếp vào hàng cuối cùng trong xã hội vì "trúng" đủ mọi "tiêu chuẩn" của Việt cộng, dân Bắc di cư-đạo Công giáo-con Ngụy quân Ngụy quyền. Ngày xưa Việt cộng gọi chúng con là đĩ điếm bám chân đế quốc thì nay là "khúc ruột ngàn dặm", một khúc ruột mà hàng năm có thể gửi về trong nước gần 10 tỉ tiền đế quốc. Bao nhiêu đồng bào nghèo lê lết sống bên Cambodia hay còn kẹt lại ở Philippines, bao nhiêu công nhân làm tôi mọi khắp nơi, bao nhiêu cô gái bán thân khắp vùng Đông Nam Á, thì sao không là "khúc ruột"?

Trước, Việt cộng giết dân miền Bắc trong "cải cách ruộng đất", chôn sống dân miền Trung trong Mậu Thân, đày đọa, thủ tiêu quân cán chính miền Nam sau ngày "giải phóng", nay Việt cộng lại tiếp tục cướp đất của bao người dân thấp cổ, bé miệng, tiếp tục tàn phá quê hương, phá bỏ đạo đức làm người. Người dân đã chẳng những "một nhịn", mà trăm ngàn "nhịn", mà "lành" vẫn không thấy.

Ông Bà kính,

làm sao có "lành" với quỷ?

Lạy Chúa,

Việt cộng đánh đồng bào con thê thảm trong "cải cách ruộng đất". Việt cộng chôn sống đồng bào con trong Tết Mậu Thân. Việt cộng đánh gia đình con và biết bao gia đình miền Nam tan nát sau "ngày giải phóng". Việt cộng đẩy đồng bào con ra biển Đông và hàng ngàn người đã bỏ mình, đã ô nhục, nhơ nhớp dưới tay hải tặc. Nay Việt cộng tiếp tục đánh phá các cộng đồng hải ngoại, nơi chúng con đang xây dựng lại cuộc sống mới cho thế hệ mai sau.

Lạy Chúa,

chẳng những cả hai má chúng con đã để cho Việt cộng tát, mà toàn thân, lục phủ ngũ tạng cũng tang thương. Thì nay xin Chúa cho con theo câu "có lúc con phải hiền như con trừu, có khi con phải khôn ngoan như con rắn". Tôi có cực đoan không khi tôi chống Cộng hay Việt cộng đã thay đổi chăng?

Tôi sẽ còn chống cộng ngay cả khi Việt cộng không còn trên quê hương tôi.
Ngày quê hương thanh bình, tôi sẽ về lại vùng quê Mỹ Tho hiền hòa, mở một ngôi trường dạy học cho các em nhỏ. Và lồng trong những bài học Việt văn, toán học, tôi chắc chắn sẽ kể cho các em nghe những tội ác của Việt cộng, nhắc cho các em những kinh nghiệm thương đau của cha ông, với một hy vọng các em sẽ không bao giờ để cái chủ nghĩa quái thai này xuất hiện một lần nữa trên đất nước thân yêu dưới bất kỳ hình thức nào.

Tôi viết bài này trong niềm tưởng nhớ người Chú, người Cậu, những sĩ quan anh dũng của quân lực Việt Nam cộng hòa hy sinh trong cuộc chiến, những đứa em và bà con xa gần chết trên biển Đông, vì lý tưởng tự do.


NGUYỄN KHÁNH VŨ 
 ----------
Đọc Tiếp Bài:Những Sự Thật Cần Phải Biết: - Việt Nam Cộng Hòa

Bài Xem Nhiều