We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 19 October 2012

Cộng Đồng:KÊU GỌI BIỂU TÌNH, THẮP NẾN CẦU NGUYỆN CHO HAI NHẠC SĨ VIỆT KHANG VÀ TRẦN VŨ AN BÌNH


CÁC NƠI KÊU GỌI BIỂU TÌNH, THẮP NẾN CẦU NGUYỆN CHO HAI NHẠC SĨ VIỆT KHANG VÀ TRẦN VŨ AN BÌNH RA TÒA NGÀY 30 THÁNG 10

Tin tổng hợp - Như tin SB-TN hôm qua đã loan, hôm qua tòa án nhân dân Sài Gòn vừa thông báo là ngày 30 tháng 10 tới sẽ đưa ra xét xử hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, với tội danh tuyên truyền chống Nhà nước. Nhạc sĩ Việt Khang được nhiều người biết đến qua một số nhạc phẩm thể hiện lòng yêu nước trước những hành động xâm lấn của Trung Cộng ở Hoàng Sa và Trường Sa là hai bài Anh là ai và Việt Nam tôi đâu. Anh đã từng tham gia các cuộc biểu tình phản đối Trung Cộng vào mùa hè năm 2011. Còn nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình là thành viên một ca đoàn thuộc Giáo xứ Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp, do các cha Dòng Chúa Cứu Thế phụ trách.

Những tác phẩm của Trần Vũ Anh Bình được nhiều bạn trẻ yêu thích. Cả hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đều bị bắt giam từ tháng 12 năm 2011. Nếu bị tuyên án vì tội tuyên truyền chống Nhà nước, hai nhạc sĩ này có thể lãnh án tù từ 10 đến 20 năm. Vụ bắt giữ nhạc sĩ Việt Khang đã làm dấy lên làn sóng phản đối từ cộng đồng người Việt hải ngoại, đặc biệt là tại Hoa Kỳ, với chiến dịch Thỉnh nguyện thư đòi trả tự do cho anh và các tù chính trị khác, gởi lên chính phủ các nước như Mỹ, Canada từ đầu năm nay.

Tin cho biết các hội đoàn, đoàn thể và các tổ chức ở khắp nơi đang sửa soạn thực hiện các cuộc biểu tình phản đối nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam và đòi hỏi trả tự do cho hai nhạc sĩ trẻ này. Tại Nam California, một phiên họp các hội đoàn và đoàn thể sẽ diễn ra vào chiều mai thứ sáu lúc 4 giờ tại phòng họp của đài truyền hình SB-TN, để sửa soạn cho một cuộc biểu tình và thắp nến cầu nguyện cho hai nhạc sĩ nói trên vào tối thứ hai 29 tháng 10 sắp tới tại tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ, đài SB-TN xin trân trọng thông báo tin này và mời tất cả những hội đoàn, đoàn thể, tổ chức nào quan tâm xin đến họp để phối hợp hành động.
(SBTN)

THƠ : CANH GÀ THỌ XƯƠNG trong DƯƠNG GIA PHẢ KÝ

ĐÃ TÌM THẤY CÂU THƠ "CANH GÀ THỌ XƯƠNG" TRONG "DƯƠNG GIA PHẢ KÝ"

Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương
Mịt mù khói tỏa cành sương
Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ

Mấy câu thơ lục bát trên đã thêm một lần gây xôn xao mặt sóng thế giới phẳng. Khắp trên các mặt báo, các trang mạng xã hội đã diễn ra các cuộc tranh luận từ hàng tuần nay, và đến giờ này cơ hồ còn chưa tạm lắng. Tựu trung, thì người ta tranh luận, đại để các vấn đề sau:

1- Câu thơ này có đúng là của Dương Khuê (1839 -1902) không? Có tư liệu Hán Nôm nào chép mấy câu thơ này không? Chữ"canh" chép chữ canh là canh 羹 (món canh, bát canh/súp) hay canh 更 là canh khuya, canh giờ, canh chầy?
2- Canh gà Thọ Xương là "món canh gà" hay là canh giờ, canh khuya?
3- Thọ Xương ở trong mấy câu thơ trên là địa danhở đâu?
.

Nguyễn Xuân Diện:
1.Đã tìm thấy câu thơ ..."Canh gà Thọ Xương"
trong "Dương Gia phả ký"

Trước hết, cho đến nay, sau nhiều năm tìm hiểu vềthi văn của các tác gia họ Dương ở Vân Đình (Ứng Hòa, Hà Tây cũ) [ít nhất là từ năm 1993], chúng tôi chưa từng gặp một văn bản Hán Nôm nào chép bài thơ trên.

Bức thư của Ông Dương Nghiệp Bảo (Bernard Donge), lúc đang giữ chức Tổng thanh tra Ngân hàng Phát triển Á Châu ADB, trụ sở tại Philippines gửi Nguyễn Xuân Diện đề ngày 18.10.1994. Khi ấy, vì ông mới chỉ đọc bài viết, chưa gặp nhau nên ông gửi thư cho "Cụ Nguyễn Xuân Diện"(năm ấy 24 tuổi). Ông Dương Nghiệp Bảo là cháu nội hậu duệ Cụ Dương Lâm.

Chúng tôi xin giới thiệu tài liệu "Dương Gia phả ký", bản đánh máy chữ quốc ngữ trên giấy tây, do Dương Thiệu Cương lập vào cuối mùa hạ năm Quý Sửu (1973) và được Dã Lan Nguyễn Đức Dụ in ấn. Cuốn này chúng tôi có copy được 1 bản từ dòng họ Dươngở Vân Đình vào năm 1993 - 1994.

"Dương Gia phả ký" gồm 122 trang, ngoài việc chép về thế thứ gia tộc họ Dương còn chép khá nhiều thơ văn, đối liễn của các tác gia họ Dương.

Bắt đầu từ trang 106, có chép "thi ca của CụDương Khuê, tức cụ Nghè Vân Đình, biệt hiệu Vân Trì", cũng ngay trang này,ở bài thứ hai, là bài "Hà Thành tức cảnh", gồm 4 câu thơ:

Phất phơ cành trúc trăng tà
Tiếng chuông Trấn - Võ, canh gà Thọ - Xương.
Mịt mùng khói tỏa ngàn sương,
Dịp chày An - Thái, mặt gương Tây - Hồ.

Như vậy, căn cứ theo đầu bài thì đây chính là cảnh ở Hà Thành tức là Hà Nội, và Thọ Xương là tên địa danh thuộc Hà Nội.

*Trong sách Tâm trạng Dương Khuê - Dương Lâm, Nxb KHXH, Hà Nội, 2005, tác giả Dương Thiệu Tống cho biết: "Bài thơ này chép và chú thích theo Dương gia phả kýLuận đề về Dương Khuê"(trang 129). (Nguyễn Duy Diễn: Luận đề về Dương Khuê. Nhà in Khai trí, Sài Gòn, 1960, trang 160). Như vậy, từ năm 1960, tài liệu Luận đề về Dương Khuê đã khẳng định bài Hà thành tức cảnh là của Dương Khuê.


Nhưng xưa hơn thế, sách Văn đàn bảo giám, tuyển tập thơ ca do Trần Trung Viên sưu tập, do Dương Bá Trạc đề tựa, Tản Đà đề tựa năm 1934...gồm 3 tập xuất bản lần đầu từ năm 1926 đến năm 1938 thì trọn bộ. Văn đàn bảo giám cũng khẳng định Hà Nội tức cảnh là của tác giả Dương Khuê. Tuyển tập thi ca Văn đàn bảo giám xuất bản chỉ cách năm Dương Khuê tạ thế (1902) khoảng hai ba chục năm, vì thế, có thể tin được.
Dưới đây là ảnh chụp vài trang liên quan trong Dương Gia phả ký:



Nguyễn Ngọc Thanh:

2.“Canh gà Thọ Xương” có thực sự là món súp gà hay không?

Blog người hiếu cổ - Thời gian gần đây, nổi cộm trên các phương tiện thông tin đại chúng là chuyện cô giáo dạy cho các em học sinh câu ca dao “Gió đưa cành trúc la đà/Tiếng chuông Trấn Vũ canh gà ThọXương” rằng: “Canh gà Thọ Xương là món ăn nổi tiếng, đặc sản của làng ThọXương”. Ngay khi tin này được đăng thì dư luận đã có những phản hồi vô cùng quyết liệt, rằng cô giáo dạy sai. Ngay sau đó tôi lại đọc được thông tin rằng cô giáođó đã bị đánh nhập viện!!!

Tôi trên những hiểu biết cá nhân thì thấy quả thực cô giáo này không đáng phải chịu búa rìu dư luận lớnđến vậy. Vì sao? Vì cô ấy quả thực đã sai, nhưng cái sai đó lỗi không hoàn toàn ở cô ấy…
*
Dưới đây, tôi xin viếtđôi điều để bạn đọc có cái nhìn đúng đắn hơn về bài “ca dao” có cụm từ “canh gà Thọ Xương” gây tranh cãi:


Bài “ca dao” gây tranh cãi trên thường được biết đến với nội dung:
“Gióđưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Trấn Vũ canh gà Thọ Xương
Mịt mù khói tỏa ngàn sương
Nhịp chày Yên Thái mặt gương Tây Hồ”(A)
Hoàn toàn ta thấy đây là một bài tả cảnh Hà Nội với các địa danh: chùa Trấn Vũ, ngõ/huyện Thọ Xương, làng Yên Thái (An Thái), và Tây Hồ. Tuy nhiên ngay về vấn đề văn bản của bài này đã là vấn đề không rõ ràng rồi, các sách giáo khoa cũng như các sách lịch sửvăn học tôi cũng chưa thấy ghi rõ. Vì vậy, việc xác định văn bản học của bài thơ này chủ yếu dựa vào những ghi chép của các thế hệ đi trước. Trong cuốn sách“Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội” của Hoàng Đạo Thúy[1] có ghi chép khung cảnh Hà Nội:
"Những buổi sớm tinh sương mùa đông, khách dạn sương đi trên đường Thanh Niên không thấy trời, không nhìn rõ mặt nước, trên đầu cành lá rũ nặng giọt, bên trái lung linh ánh trăng úa hạ huyền; lúc ấy lòng lâng lâng, không ngâm mà cũng như ngâm câu thơ cổ: Phất phơ ngọn trúc trăng tà... Gà xóm bên hồ đã gáy, chuông hồi đã đổ dồn, đồng bào Bưởi đã dậy giã dó từlâu. Mặt trời mới hé trên đê Yên Phụ mở ra một tấm gương phẳng lặng rắc phấn hồng
Qua mô tả của Hoàng Đạo Thúy, ta dễ dàng thấy được nội dung trùng khớp với bài thơ “Hà Nội tức cảnh” của Dương Khuê (1839 - 1902) với nội dung:
“Phất phơ ngọn trúc trăng tà
Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương
Mịt mù khói tỏa ngàn sương
Nhịp chày An Thái, mảnh gương Tây Hồ”[2] (B)
Vì vậy, “canh gà” ở đây không nói đến món canh/súp gà. Tôi cũng nghe một số biện giải của nhiều người là nghe kể ngày xưa ở Thọ Xương cũng có món canh gà nổi tiếng, nhưng đa phần đều là tư biện và không có căn cứ.
.
Tạm gác chi tiết “canh gà”, ta đi vào tìm hiểu một chút diễn biến văn bản của bài thơ này.
.
Sách Tâm trạng Dương Khuê và Dương Lâm[3], Dương Thiệu Tống là cháu của Dương Khuê có ghi dòng nhận xét về câu lục mở đầu: "Có người đã sửa đổi câu thơ này là Gió đưa cành trúc la đà, nhưng có lẽ là sai vì làm mất đi ý nghĩa ẩn dụ của toàn câu mà chỉ có ý nghĩa tảcảnh mà thôi".
.
Vấn đề nảy sinh ở đây là: Ai đã sửa câu lục trong bài thơ này thành “Gió đưa cành trúc la đà”?
.
Tôi liên tưởng tới một bài thơ khác tả cảnh Huế khá giống bài thơ của Dương Khuê là:

"Gió đưa cành trúc la đà

Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương.
Thuyền về xuôi mái sông Hương,

Biết đâu tâm sự đôi đường đắng cay” (C)
Bài thơ này cũng đã được phổ thành nhạc trong bài hát “Thương về cố đô” của nhạc sĩ Châu Kỳ, khi đó bài thơ này đã được công nhận như một bài ca dao trong kho tàng Văn học dân gian Bình Trị Thiên (1987), nhạc sĩ Châu Kỳ chỉ dùng nó như một chất liệu sáng tác mà thôi. Một hồi tìm kiếm, tôi mới thấy hai câu thơ đầu xuất hiện trong cuốn hồi ký “Mười ngày ở Huế”[4], nói về quãng thời gian ở Huế của học giả Phạm Quỳnh. Trong đó có viết một đoạn tả cảnh Huế như sau:
“Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ canh gà Thọ Xương
Cảcái hồn thơ của xứ Huế như chan chứa trong hai câu ca ấy. Chùa Thiên Mụ là một chốn danh lam, có cái tháp bẩy từng, ở ngay trên bờ sông Hương, làng Thọ Xương thì ở bờ bên kia. Đêm khuya nghe tiếng chuông chùa với tiếng gà gáy xa đưa văng vẳng ở giữa khoảng giời nước long lanh mà cảm đặt thành câu ca cho con trẻ hát, ấy mới rõ cái tính tình của người xứ Huế.” (Phần IV)
Như vậy là học giả Phạm Quỳnh đã dùng ý tứ của thơ Dương Khuê để viết lại cho hợp với cảnh và địa danh ởHuế, có chùa Thiên Mụ và có làng chài Thọ Xương (còn có tên là Thọ Khương, ThọCương, Long Thọ). Chúng ta có thể đưa ra phán đoán:

Hoặc là Phạm Quỳnh viết dựa trên thơ Dương Khuê
Hoặc là sử dụng chất liệu văn hóa dân gian bản địa
.
Nhưng dù là trường hợp nào thì văn bản (C) cũng là một chi tiết quý giá.
Vì thế, bản (A) có thể được phán đoán bằng sự “lai”giữa hai bản (B) (C).
.
Cũng qua các chi tiết trên, mảy may không hề thấy chỗ nào đề cập đến món canh (súp) gà Thọ Xương. Hơn nữa, chúng ta cần hiểu logic bài thơ tả cảnh, đang có gió, có cành trúc, có tiếng chuông, có nhịp chày giã giấy, có mặt nước hồ long lanh, dẫu có thêm món canh (súp) gà vào cũng thật là vô duyên và không hợp lý.
.



[1] Cuốn đầu in bởi Hội văn nghệ Hà Nội năm 1969, tái bản nhân dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long Hà Nội năm 2010
[2] Trích lại tài liệu theo bài của Vô Ưu trên http://www.baomoi.com
Dẫn theo Trần Trung Viên trong Văn đàn bảo giám, cuốn 3, NXB Nam Ký, Hà Nội, 1926; Mặc Lâm tái bản, Sài Gòn, 1969, trang 159; tài liệu do nhà phê bình Đặng Tiến cung cấp. Trong Thơ văn Hà Nội do Trần Huy Liệu chủ biên, cũng viết như vậy.
[3] Dương Thiệu Tống, Tâm trạng của Dương Khuê và Dương Lâm, Nxb. Khoa học Xã hội, HN, 2005.
[4] Quý vị độc giả có thể đọc toàn văn hồi ký “Mười ngày ở Huế” tại Blog của Phạm Quỳnh ở địa chỉ:
Hoặc: Phạm Quỳnh, Mười ngày ở Huế, Nxb. Văn học, H.2001.

Não VC Hổn Loạn :Tố tham nhũng, bắt người tố trước


DẬY TRỌNG LÚ & SANG NGU :
CHỐNG THAM NHŨNG LÀ HỐT ĐỐNG PHÂN
CƠ CHẾ CSVN ĐI
 

Cơ chế CSVN là đống Phân. Phân càng thối bao nhiêu khi ngoại quốc đầu tư vào, thì đám giòi càng sinh ra và béo mập nhung nhúc tranh nhau ăn. Đống Phân (Cơ chế CSVN) sinh ra giòi tham nhũng. Còn đống Phân thì còn giòi, diệt làm sao được. Đống Phân sinh ra giòi, nên phải hốt đống Phân đi thì mới hết giòi. Cái Cơ chế mà Hồ Chính Minh đem từ ngoài vào áp đặt lên Dân Tộc VN trở thành đống Phân vì đã cho độc tài Chính trị nắm độc quyền Kinh tế một lúc.
Trọng lú và Sang ngu tổ chức đàn giòi 175 con về họp Hội Nghị 6 để trừng phạt «một con giòi bự« thì bố con giòi nào dám bỏ phiếu trừng phạt bởi vì chúng cũng là giòi đáng bị trừng phạt và nếu thuận kỷ luật trừng phạt thì chúng cũng bị phạt. Nên giòi tha giòi là vậy.
Chỉ có 90 triệu dân mới trừng phạt được đám giòi này thôi. Dân không bắt từng con giòi, mà hốt luôn đống Phân CƠ CHẾ CSVN đi thì giòi hết chỗ chui rúc ăn phân !
Nguyễn Phúc Liên
 
 
Tố tham nhũng, bắt người tố trước?
Chống tham nhũng - đi tù- ai dám?
 
Chủ tịch nước Trương T ấn Sang khẳng định quyết tâm của Đảng trong việc chống tham nhũng
Khánh An, phóng viên RFA
2012-10-18
 
Trong buổi tiếp xúc với cử tri TPHCM hôm 17/10, Chủ tịch nước Trương T ấn Sang thừa nhận tham nhũng đang là một vấn nạn nghiêm trọng và kêu gọi toàn dân cùng tham gia chống tham nhũng.
Người dân phản hồi thế nào? Khánh An có bài tìm hiểu.
 
Tố tham nhũng, bắt người tố trước?
 
Ngay sau khi kết thúc Hội nghị trung ương 6, các lãnh đạo Đảng và nhà nước Việt Nam lập tức tiến hành việc tiếp xúc cử tri ở hai thành phố lớn là Hà Nội và TPHCM trong cùng ngày 17/10.
Tại buổi gặp gỡ, cả hai vị Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hà Nội và Chủ tịch nước Trương T ấn Sang tại TPHCM đều lên tiếng khẳng định quyết tâm của Đảng và Nhà nước trong việc chống tham nhũng. Chủ tịch nước Trương T ấn Sang thừa nhận vấn nạn tham nhũng hiện nay không còn dừng lại ở mức độ "một bộ phận nhỏ" như những khẳng định trước kia nữa, mà đã tràn lan đến mức "tập đoàn" như lời một cử tri. Chủ tịch nước kêu gọi toàn dân hãy cùng tham gia chống tham nhũng vì đây là một trách nhiệm của công dân.
Từ những phát biểu và kêu gọi của các lãnh đạo, một lần nữa, tệ nạn tham nhũng đầy nhức nhối tại Việt Nam lại được dư luận nhắc đến nhưng không mấy lạc quan và tin tưởng.
"Nếu không chống được tham nhũng thì tôi xin từ chức"
Bà Lê Hi ền Đức, 81 tuổi, người được biết đến với biệt danh "Công dân chống tham nhũng", cho rằng không thể tin được những khẳng định, tuyên bố, quyết tâm của các lãnh đạo được nếu như bà chưa tận mắt nhìn thấy những thay đổi trong thực tế. Bà nói: Tôi chẳng hiểu các ông ấy chống kiểu gì mà càng ngày càng tham nhũng
Hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải bị bắt giam sau khi có bài viết về vụ tham nhũng của PMU 18.
Dân oan ngày càng nhiều. Bây giờ trong nhà bác, đơn dân kêu cứu càng ngày càng nhiều. Nếu mà chất thẳng lên từng phong bì cỡ khổ A4 thì có lẽ phải cao bằng hai đầu người bác. Càng ngày tham nhũng càng nhiều. Cho nên bác không còn tin gì nữa cả. Không phải chỉ một mình ông này mà cách đây 6 năm, 2006, ông thủ tướng Tấn Dũng cũng kêu gọi toàn dân chống tham nhũng và hứa rằng "nếu không chống được tham nhũng thì tôi xin từ chức". Bác ghi nhớ câu ấy. Sự thật để cho công luận thấy rằng càng ngày càng nhiều tham nhũng. Không chống gì cả!
Bên cạnh việc kêu gọi người dân tham gia chống tham nhũng, ông Trương T ấn Sang cũng không quên đẩy một phần trách nhiệm về phía người dân khi họ không dám lên tiếng tố cáo tham nhũng. Ông đặt câu hỏi: "Nếu ai cũng sợ bị trù úm thì đất nước này sẽ thế nào?".
Trên thực tế, nhiều người dân hẳn vẫn còn chưa quên những vụ việc nổi tiếng mà người chống tham nhũng là các nhà báo đã bị "xử" một cách phi lý và nặng nề như hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải với 2 năm tù giam và 2 năm phạt cải tạo khi họ dám "nhúng tay" vào vụ án tham nhũng PMU 18; hay gần đây nhất là vụ nhà báo Nguyễn Hoàng Khương với bản án 4 năm tù giam vì viết bài chống tham nhũng trong ngành cảnh sát giao thông. Thử hỏi, nhà báo là những người có quyền và nghĩa vụ điều tra, đưa tin về những vấn đề tiêu cực trong xã hội mà còn bị trả giá như thế thì những người dân bình thường liệu có mấy ai dám đứng ra để chống lại tệ nạn được xem là "mang tính hệ thống" này?
Trang web của Phóng viên Không Biên giới đăng tin "4 năm tù vì tố cáo cảnh sát nhận hối lộ" đi kèm với ảnh nhà báo Hoàng Khương. Screen cap.
Bởi vậy, khi được hỏi có suy nghĩ gì về lời kêu gọi của Chủ tịch nước, không ít người dân đã bật cười!
Ông Vĩnh, một người dân ở Hà Nội, tỏ ra không ngạc nhiên:
Người ta cười là đúng bởi vì những ông bỏ phiếu là những ông tham nhũng. Những ông đấy là cán bộ, ủy viên trung ương, bí thư tỉnh ủy hoặc quan chức một bộ ngành nào đó, không ít thì nhiều đều dính đến vấn đề chi tiêu tiền của quốc gia. Cho nên chống là khó.
Không ít lãnh đạo thế giới cũng đã lên tiếng cảnh báo và bày tỏ sự bất bình đối với những vụ việc xử án các nhà báo chống tham nhũng tại Việt Nam. Thậm chí, đại sứ Thụy Điển Jean-Hubert Lebert còn nói rằng việc xử các nhà báo "khiến cho người ta có cảm tưởng rằng ở Việt Nam hễ ai viết về tham nhũng đều có thể bị bỏ tù".
Báo cáo kết quả nghiên cứu gần đây của Thanh tra chính phủ và các nhóm chuyên gia, nhà báo cho thấy trong vòng 5 năm trở lại đây, kể từ năm 2006, số lượng thông tin liên quan đến chủ đề chống tham nhũng  đã giảm hẳn, đặc biệt là sau khi xảy ra việc bắt giam hai nhà báo của vụ PMU 18.
Một số người dân có suy nghĩ tương đối tích cực thì ghi nhận thiện chí, mong muốn chống tham nhũng của một vài nhân vật nhất định trong đội ngũ lãnh đạo của Việt Nam, tuy nhiên vẫn không tin vào khả năng thực hiện mong muốn ấy trên thực tế.
Người dân hẳn vẫn còn chưa quên những vụ việc nổi tiếng mà người chống tham nhũng là các nhà báo đã bị "xử" một cách phi lý và nặng nề như hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải
Ông Vĩnh ở Hà Nội nói:
Vụ tham nhũng nghiêm trọng của Vinalines lên đến hàng ngàn tỷ đồng. RFA file
Thực ra trong thâm tâm của một số người chẳng hạn như ông Sang thì có lẽ ông cũng muốn làm một cái gì đó khỏi lối mòn, khỏi cái mà người ta vẫn nghĩ về các ông ấy. Nhưng mong muốn của một số người với việc cả một hệ thống chống lại được điều đó không thì lại là một chuyện khác. Người ta không đủ bản lĩnh, đủ khả năng, đủ quyết tâm và sự thống nhất cao để có thể chống tham nhũng được bởi vì cái cơ chế nó là như vậy, có muốn cũng không làm khác được.
Không cần các ông nói chỉ cần các ông làm
Ông Vĩnh cho rằng những sự kiện xảy ra gần đây đã quá rõ để chứng minh sự hoài nghi hay mất lòng tin của ông đối với việc chống tham nhũng trên thực tế. Ông nói:
Tôi tin là nó chỉ giảm bớt được thôi chứ còn chống một cách triệt để hoặc có tính hệ thống toàn bộ thì rất khó. Bằng chứng là vừa rồi cái kết luận của Hội nghị trung ương 6 đó. Rất buồn cười! Bộ Chính trị và Ban Bí thư đều nhất trí sẽ tự kỷ luật mình, đề nghị mọi người tự kỷ luật mình và kỷ luật một đồng chí trong Ban Chính trị. Nhưng sau đó Ban Chấp hành trung ương lại không kỷ luật nữa. Điều đó thật buồn cười vì nó khác, nó không giống như tất cả hệ thống từ trước tới giờ. Khi mà Bộ Chính trị đã có ý kiến thì chẳng ai làm ngược lại cả. Nhưng lần này làm ngược lại thì đều phấn khởi cả, chẳng ai làm sao.
Bây giờ chống trước hết là giải quyết tất cả những người dân oan đi. Thế là chẳng cần phải tuyên bố gì cả. Dân hoan nghênh ngay lập tức. Dân ủng hộ ngay. Không cần tuyên bố một lời nào trên đài báo cả
Như phát biểu của một cử tri tại TPHCM, sau khi tiến hành "phê và tự phê" tại Hội nghị trung ương 6, thì "bước tiếp theo sẽ là gì? Biện pháp xử lý sẽ ra sao?" cũng là những câu hỏi mà nhiều người dân đang mong chờ lời giải đáp từ phía hàng ngũ lãnh đạo.
Công dân chống tham nhũng Lê Hi ền Đức cho rằng chỉ nội một việc là tập trung giải quyết tất cả những khiếu nại, tố cáo của người dân một cách thỏa đáng thôi thì cũng đã giải quyết một phần lớn tệ tham nhũng đang lan tràn hiện nay. Bà nói:
Bây giờ chống trước hết là giải quyết tất cả những người dân oan đi. Thế là chẳng cần phải tuyên bố gì cả. Dân hoan nghênh ngay lập tức. Dân ủng hộ ngay. Không cần tuyên bố một lời nào trên đài báo cả, cứ giải quyết tất cả những đơn thư khiếu nại, kêu cứu của những người dân oan. Thế thôi!
Đề nghị trên của công dân Lê Hi ền Đức liệu có khả thi hay không một khi hàng loạt những vụ sai phạm lớn đã bị báo chí phanh phui như vụ Vinashin, Vinalines hay vụ tham nhũng trong hợp đồng in tiền polymer vẫn chưa thấy có những người chịu trách nhiệm cao nhất bị xử lý?
Những chần chừ, lấp liếm, bưng bít trong các vụ việc cụ thể lại đẩy người dân đến chỗ phải một lần nữa đặt câu hỏi: "Liệu chính quyền có thực sự muốn chống tham nhũng hay không?".
Nguồn :RFA

Bài Xem Nhiều