We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 22 October 2012

Tin Saigon :NHÀ THƠ TÔ KIỀU NGÂN QUA ÐỜI TẠI SAIGON

NHÀ THƠ TÔ KIỀU NGÂN QUA ÐỜI TẠI SAIGON, THỌ 86 TUỔI
Di ảnh Nghệ sĩ TÔ KIỀU NGÂN
1926 - 2012
Activist: CNN anchor 'gay gestapo'  VIDEO  ---------
Tin Saigon - Nhà thơ Tô Kiều Ngân, một trong những người đồng sáng lập ban thi văn Tao Ðàn trên đài phát thanh Saigon năm 1955, vừa qua đời ngày hôm qua tại Saigon, hường thọ 86 tuổi. Nhà thơ Tô Kiều Ngân thế danh Lê Mộng Ngân, sinh năm 1926 tại Huế. Ông bắt đầu sinh hoạt văn nghệ từ năm 1948. Tác phẩm đầu tiên của ông là kịch thơ 4 màn Ngã Ba Ðường do ban kịch Sông Ô trình diễn trên sân khấu Huế. Năm 1950, Tô Kiều Ngân gia nhập quân đội. Năm 1952 ông đưa gia đình vào Nam. Tại đây, ông lần lượt viết cho các báo Ðời Mới, Người Sống Mới, đồng thời cộng tác với một vài tờ báo xuất bản tại Hà Nội như Hồ Gươm, Giác Ngộ.

Năm 1955 ông cùng Ðinh Hùng và vài người nữa thành lập ban thi văn Tao Ðàn trên đài phát thanh Saigon. Sau đó ông cùng Thanh Nam chủ trương tuần báo Thẩm Mỹ, rồi cộng tác với Sáng Tạo, Văn Nghệ Tiền Phong, Tiểu Thuyết Tuần San và nhiều tờ báo khác. Về mặt quân đội, có thời ông làm chủ bút tờ Quân Ðội bán nguyệt san, đồng thời chủ trương biên tập nguyệt san Văn Nghệ Chiến Sĩ của quân lực Việt Nam Cộng Hòa.

Theo cáo phó của gia đình, linh cữu nhà thơ được quàn tại tư gia ở quận Bình Thạnh. Lễ động quan vào ngày 24 tháng 10 năm 2012 và sau đó sẽ hỏa táng tại nghĩa trang Bình Hưng Hòa.




~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cộng Đồng Hoa Kỳ: Thông Báo Biểu Tình Trong Ngày Quốc Tế Nhân Quyền

Liên Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Miền Đông Bắc Hoa Kỳ
1809 PAULDING AVE BRONX NY 10462-3117
 
Thông Báo Tổ Chức Biểu Tình Trong Ngày Quốc Tế Nhân Quyền
Tại Trụ Sở Liên Hiệp Quốc Thành Phố  New York
 ngày 10-12- 2012
 
Kính gửi:
-          - Quý vị Lãnh Đạo các Tôn Giáo, các Cộng Đồng, Đoàn Thể, Tổ Chức, các cơ quan Truyền Thông.
-          - Toàn thể Quý Đồng Hương tại Hoa Kỳ và khắp thế giới.
 
Kính thưa Quý Vị:
 
Như chúng ta đã biết, đảng Cộng Sản và chính phủ Việt Cộng đã và đang tiếp tục đàn áp Đồng Bào Việt Nam trong nước. Chúng đã áp đặt chế độ độc tài đảng trị, tước bỏ mọi quyền tự do căn bản cũng như vi phạm trầm trọng nhân quyền của người dân Việt Nam.
 
Do đó như hằng năm, nhân ngày họp thường niên của Tổ chức Nhân Quyền Quốc Tế của cơ quan Liên Hiệp Quốc, chúng tôi gồm các Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia miền Đông Bắc Hoa Kỳ sẽ tổ chức một cuộc biểu tình vào ngày 10 tháng 12 năm 2012 từ 11 giờ trưa tới 3 giờ chiều trước trụ sở Liên Hiệp Quốc tại thành phố New York để:
 
- Đòi chính phủ Việt Cộng phải tôn trọng Nhân Quyền cho Đồng Bào trong nước.
- Đòi đảng CSVN phải tôn trọng các quyền tự do căn bản, thi hành chính sách dân chủ cho dân chúng  
  Việt Nam.
- Đòi nhà cầm quyền CSVN phải trả tự do tất cả các nhà tranh đấu cho lý tưởng Tự Do, Dân Chủ và
  Nhân quyền cũng như chống lại sự bành trướng xâm lăng của Trung Cộng mà chính phủ Việt Cộng đã
  thô bạo bắt giữ và tuyên án bất chấp công lý và lương tâm nhân loại .
- Vận động các đại biểu trong Ủy Ban Nhân Quyền LHQ không chấp nhận việc xin gia nhập của CSVN
   vào Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc nhiệm kỳ 2013-2016
 
Đồng thời chúng tôi sẽ phối hợp với Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ để thành lập một phái đoàn vào trụ sở LHQ để trình bầy với Ủy Ban Nhân Quyền Quốc Tế về việc chính phủ Cộng Sản Việt Nam vẫn tiếp tục vi phạm trầm trọng tới nhân quyền của dân chúng Việt Nam trong nước.
 
Xin thành khẩn kêu gọi toàn thể Quý Vị tham gia, hỗ trợ chúng tôi trong mục tiêu tranh đấu nói trên.
 
Ngày 22 tháng 10 năm 2012
Chủ tịch Ban Tổ Chức
LS Nguyễn Thanh Phong, CT/ CĐNVQG New York

Đồng Chủ Tịch Ban Tổ Chức:
1/ Ông Nguyễn Văn Tánh: Điều Hành Tổng Quát
2/  Ông Đỗ Hồng Anh, CT/CĐ  DC & MD & VA .
3/  Ông Cao Xuân Khải, CT/CĐ New Hampshire .
4/  Ông Trần Văn Giỏi, CT/CĐ Connecticut .
5/  Ông Nguyễn Đức Nhiệm, CT/CĐ Pennsylvania .
6/  Ông Lưu Văn Tươi, CT/CĐ Florida .
7/  Ông Trần Quán Niệm, CT/CĐ Nam New Jersey .
8/ Ông Nguyễn Đình Toàn, CT/CĐ Philadelphia .
9/ Ông Lý Văn Phước, CT/ Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Vùng Đông Bắc.
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia
Liên Bang Hoa Kỳ

Communist Vietnam Today :Bát cơm trưa nghẹn ngào bên bãi rác




(NLĐO) – Hôm nay, 20-10, khi nhiều phụ nữ Việt Nam hạnh phúc bên chồng con, chào đón ngày dành riêng cho mình thì tại bãi rác Khánh Sơn (phường Hòa Khánh Nam, quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng) hàng trăm phụ nữ vẫn vất vả mưu sinh.

Bãi rác như một công trường với hàng trăm người đang vất vả đào bới

Đà Nẵng những ngày này trời nắng gắt, bãi rác Khánh Sơn giống như một công trường với hàng trăm người đang làm việc hăng say. Trong đó hầu hết là phụ nữ, khuôn mặt rám nắng, quần áo vấy bẩn, lúc nào cũng ướt đẫm mồ hôi.

Đồ bảo hộ của họ chỉ là những đôi bao tay mỏng dính, một số người chỉ mang đôi dép xốp để nhặt rác. Trong khi đó, dưới chân họ là từng đống kim tiêm luôn chực chờ đâm người.

Cứ xe chở rác đến là mọi người lại đua nhau chạy. Người đứng trước đầu, người đứng sau đuôi, người đứng trên bãi rác dốc dựng đứng hết sức nguy hiểm.

“Khổ lắm anh, đất không có, nghề nghiệp cũng không, mỗi người một hoàn cảnh nhưng tất cả đều bám bãi rác để sống. Đối với chúng tôi, một ngày rời bãi rác là một ngày cả gia đình bị đói”- một phụ nữ tâm sự.

Những thứ mà người dân ở đây thu nhặt chủ yếu là bao nilông, chai lọ, sắt vụn. Trung bình mỗi ngày phơi lưng ngoài nắng từ 5 giờ sáng đến 6 giờ 30 chiều sẽ kiếm được 100.000 đến 150.000 đồng.

Buổi trưa, những người này tranh thủ ăn cơm ngay trên bãi rác đầy ruồi nhặng, mùi hôi thối rồi tiếp tục cuộc đào bới.

Về đêm, bãi rác cũng không hề vắng lặng. Nhiều công nhân ban ngày đi làm ở các công ty, xí nghiệp, đêm về lại nhặt rác kiếm thêm thu nhập.

Những người nhặt rác mặc dù vẫn biết nguy hiểm, bệnh tật luôn rình rập, nhưng vì gánh nặng mưu sinh nên họ chỉ biết nhắm mắt chấp nhận tất cả.

Một số hình ảnh được PV Báo Người Lao Động ghi lại:

Người nhặt rác đa số là phụ nữ

Mùi hôi thối kết hợp với bụi bặm là những nguy cơ gây nên bệnh tật đối với những người nhặt rác

Nguy hiểm luôn rình rập những phận người nhặt rác
Hàng chục người đua nhau cào bới ngay trên xe rác
Người phụ nữ này đang cào bới tìm kiếm kim loại
Một cụ bà vất vả cõng thành quả thu lượm được sau buổi sáng


Sau khi thu nhặt, những người này cõng về địa điểm tập kết để bán
Bữa cơm trên bãi rác


Ruồi bám đầy vào thức ăn
Người phụ nữ này chỉ ăn cơm với canh "đại dương" để tiết kiệm tiền lo gia đình

Góc khác là một phụ nữ luống tuổi


Bát cơm trưa nghẹn ngào của cụ Nguyễn Thị M. (66 tuổi)

Nghỉ ngơi tán chuyện sau bữa ăn
Tin-ảnh: Tr. Thường

Các lãnh Đạo Nước XHCNVN : Đưa Đất Nước Đến Bờ Diệt Vong.

ĐÔI ĐIỀU GỬI ĐẾN CÁC LÃNH ĐẠO ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC CỘNG SẢN VIỆT NAM


Kính gởi các ông Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng cùng các lãnh đạo khác của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam.

Thưa các ông, 

Với tư cách là một công dân của nước Việt Nam có một phần trách nhiệm với vận mệnh của đất nước và sự tồn vong của giống nòi, nhưng không có cơ hội được trực tiếp gặp các ông để đề đạt những nguyện vọng của tôi, nên tôi xin được gởi tâm thư này đến các ông. Kính mong các cơ quan truyền thông giúp chuyển tâm thư  này đến các ông lãnh đạo đảng và nhà nước có tên trên đây, tôi xin chân thành biết ơn.

Thưa các ông, 

Trước hết, tôi xin được làm rỏ một vấn đề mà chắc là các ông đang có một sự nhầm lẫn nào đó trong tư duy, dẫn đến việc trị nước chăn dân của các ông đi từ sai lầm này đến sai làm khác trong suốt thời gian đảng cộng sản các ông năm quyền cai trị đất nước, khiến cho nhân tâm ly loạn, đồng bào thống khổ, đói rách và luôn sống trong tâm trạng bất an bởi vì họ không biết khi nào thì đến lượt họ bị bắt giam bị đánh đập tra tấn cho đến chết, hoặc bị mất tích sau khi công an bắt đi. Việc đó khiến cho toàn dân luôn sợ hãi mà phải câm lặng ngay cả khi nhìn thấy một đại họa mất nước đang cận kề. Vậy, điều mà tôi muốn làm sáng tỏ hôm nay, ấy là: “ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM LÀ CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM, KHÔNG PHẢI CHỈ RIÊNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN, HAY CỦA CÁC ÔNG”.

Vậy mà một số nhân sỹ, trí thức sinh viên học sinh và các sỹ phu yêu nước chỉ vì thể hiện trách nhiệm của mình, là một công dân, trước hiện tình của đất nước mà đã bị bắt bớ giam cầm một cách hết sức độc đoán, phi lý và bất công:

Trước hết chúng tôi xin nhắc lại với các ông về chính những người cộng sản của các ông, nhưng khi họ nhận ra những sai lầm của chế độ cộng sản đã đưa dân tộc Việt Nam cận kề với bờ vực diệt vong, họ đề xuất với đảng cộng sản, với các ông về những cải tổ cần thiết để cứu nguy cho dân tộc thì lập tức họ bị các ông giam cầm bằng rất nhiều hình thức mà không ít những người có tâm huyết với dân tộc đó đã chết một cách oan nghiệt trong các nhà tù nhỏ cũng như nhà tù lớn:

1.   Tướng Trần Độ khi nhận thấy những hiểm họa mà chế độ công sản đã và đang mang đến cho dân tộc, Trần Độ đã đề xuất với đảng cộng sản, và với các ông rằng:  "Đảng Cộng sản phải tự mình từ bỏ chế độ độc đảng, toàn trị, khôi phục vai trò, vị trí vốn có của Quốc hội, Chính phủ. Phải thực hiện đúng Hiến pháp, tức là sửa chữa các đạo luật chưa đúng tinh thần Hiến pháp. Đó là phải có những đạo luật ban bố quyền tự do lập hội, lập đảng, tự do ngôn luận, luật báo chí, xuất bản. Sửa chữa các luật bầu cử ứng cử tự do, từ bỏ quyền quyết định của cơ quan tổ chức Đảng, trừ bỏ "hiệp thương" mà thực chất là gò ép". Nếu các ông thực sự là những “vua sáng” biết nghe theo lời can gián của “tôi hiền” thì đất nước Việt Nam đâu có loạn lạc đến mức này. Và điều gì đã xãy ra cho tướng Trần Độ, thì các ông đã biết rõ: Bị quản thúc tại gia cho đến chết. Và ngay cả trong đám tang của tướng Trần Độ các ông cũng còn tiếp tục làm nhục người đã khuất bằng vô số những việc làm bất nhân, thất đức của những kẻ mang trong mình dòng máu cộng sản: Thật ô nhục!

2.     Một đại công thần của chế độ cộng sản Việt Nam là cụ Hoàng Minh Chính, người đã có công lớn trong việc xây dựng ngai vàng cho các ông, nhưng đến khi nhận thức được những sai lầm nghiêm trọng của chủ nghĩa cộng sản, của học thuyết Karl Marx và Friedrich Engels mà đề xuất những cải tổ nhằm cứu nguy cho dân tộc, thì cũng đã bị đảng cộng sản các ông quy kết tội xét lại, chống đảng và vào những năm 1967-1973, chính Hồ Chí Minh và đảng cộng sản đã đưa ông đi tập trung cải tạo mà thực chất là tù đày, chỉ vì ông thực sự yêu nước, muốn chấn hưng đất nước và đưa dân tộc Việt Nam thoát khỏi họa cộng sản. Việc cụ Hoàng Minh Chính đã giữ vai trò quan trọng trong các hoạt động của những người bất đồng chính kiến: đã vận động lấy chữ ký đòi hủy bỏ điều 4 của Hiến pháp Việt Nam và nghị định số 31/CP, tìm cách phát triển lực lượng, cùng với Phạm Quế Dương, Trần Khuê và những nhân sỹ, trí thức bất đồng chính kiến khác,  phục hoạt đảng Dân Chủ nhằm tiến tới xây dựng một chế độ chính trị đa nguyên, đa đảng hầu mọi người dân Việt Nam đều được thụ hưởng trọn vẹn các quyền tự do, dân chủ, nhân quyền theo như Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc 1948 và Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã tham gia ký kết – Đó thực sự là một việc làm vì quyền lợi chính đáng của dân tộc Việt Nam và vì sự tồn vong của Tổ Quốc Việt Nan. Nếu chính phủ cộng sản của các ông hiện nay thực sự là của dân, do dân và vì dân thì các ông đã tiếp thu những đề xuất của cụ Hoàng Minh Chính, đã chấp nhận những cải tổ về chế độ chính trị, đã hủy bỏ điều 4 hiến pháp, hủy bỏ độc quyền lãnh đạo đất nước của đảng cộng sản, chấp nhận tiếng nói đa nguyên nhằm từng bước xây dựng một chính phủ Việt Nam theo chính thể cộng hòa để có thể phát huy tối đa nguồn nhân lực trong và ngoài nước với sự đóng góp trí lực của nhiều sỹ phu từ các đảng phái chính trị trong nước thì là sao dân chẳng thịnh, nước chẳng cường. Nhưng thật bất hạnh cho dân tộc Việt Nam thời cộng sản, bởi đất nước đang bị thống trị bởi những con người cộng sản u tối và mê cuồng quyền lực thống trị, nên chẳng bao giờ biết nghe lời can gián của hiền sỹ, để cho đất nước tiếp tục tụt hậu, nhược tiểu dân chúng tiếp tục sống đời lầm than.


3.     Nhiều nhân sỹ trí thức, các nhà yêu nước các lãnh tụ tinh thần tôn giáo hiện đang bị quản thúc hay vẫn đang bị chế độ công sản các ông giam cầm như Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Linh Mục Nguyễn Văn Văn Lý, Trung tá Trần Anh Kim, Tiến Sỹ Cù Huy Hà Vũ, Luật Sư Lê Công Định, Thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung, Kỹ Sư Lê Thăng Long, Trần Huỳnh Duy Thức, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Hồ Thị Bích Khương, mục sư Đỗ Trung Tôn… Rồi đến bản án dành cho các nhà báo tự do Điếu Cày, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải hôm 24 tháng 9 năm 2012… và cả những vụ bắt giữ gần đây đối với các nhạc sỹ trẻ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, và mới nhất là vụ bắt cóc nữ sinh Nguyễn Phương Uyên hôm Chúa Nhật 14 tháng 10 năm vừa qua là một sai lầm nghiêm trọng của đảng cộng sản các ông, là một vết ô nhục không thể nào tẩy xóa được trong lịch sử cai trị của đảng cộng sản đối với đất nước và dân tộc Việt Nam bởi những người bị bắt bớ, bị xét xử rồi bị kết án và bị tù đày là những người yêu nước, còn những kẻ xét xử rồi kết án và giam cầm, quản thúc họ là những kẻ đang mang họa hại đến cho dân tộc và đang làm đất nước điêu tàn.

Xin được nhắc các ông rằng: “Quân giả châu giã; thứ nhân giả, thủy giã; thủy tắc tải châu, thủy lắc phúc châu, thử chi vị giã. Cố quân nhân giả, dục an, tắc mạc nhược bình chính ái dân dĩ”.  Tức là Vua ví như thuyền; dân ví như nước; nước chở được thuyền thì cũng lật được thuyền. Cho nên, các ông là những  kẻ nắm quyền cai trị nếu muốn được an vị, thì chẳng còn cách nào hay bằng, thực hiện chính trị hòa bình và phải biết kính trọng người dân”. 

Xin các ông hãy thử nhìn lại xuyên suốt lịch sử cai trị của đảng cộng sản, đã có bao giờ các ông biết yêu nước biết kính trọng nhân dân chưa hay cứ đi từ sai lầm này đến sai lầm khác?

Việc du nhập chủ nghĩa cộng sản về để đấu tranh giành độc lập là một sai lầm và ngu xuẩn nhất của Hồ Chí Minh, bởi cái giá mà đảng cộng sản buộc dân tộc Việt Nam phải trả cho cái nền độc lập mà không có tự do đó là quá đắc, bởi xu thế của thời đại mới, bắt đầu từ thế kỷ 20 là xu thế chấm dứt chế độ thực dân, xóa bỏ hoàn toàn chế độ thuộc địa, tất cả các xứ thuộc địa đều được trao trả độc lập mà không phải đổ một giọt máu. Còn Việt Nam ngoài 2 triệu người phải chết đói vào tháng 3 năm Ất Dậu 1945, thì trong các cuộc chiến đấu với quân đội Viễn Chinh Pháp, dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản và Việt Minh từ ngày 22 tháng 12 năm 1944 cho đến chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 07  tháng 5 năm 1954, với chiến lược biển người, đảng cộng sản các ông cũng đã nướng không dưới 1 triệu vệ quốc quân trong các lực lượng quân sự của Việt Minh. Xin một lần các ông hãy so sánh, một nền độc lập đánh đổi bằng khoảng 3 triệu sinh mạng và vô số tài sản với một nền độc lập mà không phải đánh đổi bằng một giọt máu nào. Phải chăng đây là cái xuẩn động và sai lầm nhất của Hồ Chí Minh và của đảng cộng sản hay không?

Việc Hồ Chí Minh ký kết Hiệp định Geneva để chia cắt đắt nước làm hai miền là một ngu xuẩn thứ hai của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản. Nhưng vẫn chưa dừng lại ở sự ngu xuẩn đó, mà Hồ Chí Minh và đảng cộng sản đã áp đặt nền cai trị vô cùng “chuyên chính” lên Miền Bắc, bằng những vụ thanh trừng đẩm máu, khiến cho hơn một triệu đồng bào Miền bắc phải rời bỏ quê hương ở Miền Bắc, di cư vào Nam để tránh họa cộng sản là một nguy xuẩn thứ ba của Hồ Chí Minh và của đảng cộng sản. Thực ra nếu không có những sự đe dọa, ngăn chặn và khủng bố của chính quyền cộng sản ở các địa phương, thì trong 300 ngày được phép di tản khỏi vùng cộng sản cai trị sang miền tự do đó, chí ít cũng phải đến 10 triệu đồng bào di cư vào Nam chứ không chỉ dừng lại ở con số hơn một triệu đó. Việc thực hiện chính sách cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ, phú nông ở các tỉnh miền Bắc là cái ngu xuẩn thứ tư của ông Hồ và của đảng cộng sản, tất nhiên đây là nhiệm vụ trọng đại mà ông Hồ nhận lãnh từ Quốc Tế Cộng Sản mà trực tiếp là từ Stalin và Mao Trạch Đông, khiến cho 15,000 nông dân bị hành quyết và xấp xỉ 300.000 nông dân khác phải chịu tù đày ở các trại cải tạo mà không ít đã chết vì đói khát và bệnh tật. Chắc ông Hồ và đảng cộng sản nghĩ rằng con số này chẳng đáng gì so với 30 triệu nông dân Nga và 70 triệu nông dân Trung Quốc cũng đã bị giết cùng với chính sách “Thổ Địa Cải Cách” ở hai nước xã hội chủ nghĩa đàn anh? Không chỉ dừng lại ở con số địa chủ bị hành quyết, số gia đình nông dân bị ly loạn bị phân biệt đối xử, mà cái di hại khó lường của chính sách cách ruộng đất ấy là hình thành một loại văn hóa nghi kỵ, đấu tố ngay cả trong gia đình con cháu đấu tố ông bà cha mẹ, vợ chồng đấu tố lẫn nhau… khiến cho những giá trị văn hóa, những thuần phong mỹ tục trong đời sống gia đình, xã hội đàn bị thay thế bằng cái văn hóa đấu tố này.

Việc tống giam các nhân sỹ trí trong vụ án nhân văn giai phẩm và hạ phóng nhiều văn sỹ, thi sỹ trí thức khác về nông thôn để cải tạo tư tưởng là cái ngu xuẩn thứ năm của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản bởi “Nhân hiền nhi bất kính, tắc thị cầm thú giã” nghĩa là “Không biết kính trọng kẻ hiền sĩ, tức là loài cầm thú vậy”. Với việc thực hiện chính sách này, Hồ Chí Minh, Tố Hữu và bộ chính trị trung ương đảng cộng sản đã tự biến mình thành loài cầm thú chứ không còn là người nữa. Đã thế với chính sách “Trí Phú Địa Hào Đào Tận Gốc Trốc Tận Ngọn” được áp dụng rộng khắp ở miền Bắc trong thời kỳ tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc lên XHCN ở miền Bắc đã khiến cho nhân dân cả miền Bắc thuở đó ngây ngô như con người sống vào thời đồ đá để ai ai cũng tin rằng “bác Hồ luôn ỉa ra cứt vuông như chiếc bánh chưng và thơm như hoa lài hoa lý” sic. Và rằng “Các đồng chí anh hùng lái máy bay Mig của ta đã sáng tạo ra một cách để diệt các máy bay B52 của Mỹ. Khi ra trận họ tìm một cụm mây to rồi nấp vào trong đấy tắt máy nằm chờ... chiếc máy bay B52 vừa trờ đến là đồng chí ấy mở máy rồi bay ra chẹt ngay”. Tất nhiên đảng cộng sản vẫn còn thống trị được đất nước cũng là nhờ một phần rất lớn của chính sách ngu dân mà đảng công sản đã áp dụng hết sức thành công trên cả hai miền của đất nước.

Việc thực hiện cuộc tổng công kích vào Tết Mậu Thân 1968 bằng sự bội ước hiệp ước hưu chiến cho toàn dân hai miền vui xuân đón tết, rồi bất ngờ tấn công vào các đô thị của miền Nam, tàn sát nhiều dân lành vô tội và thảm sát hơn 7.000 đồng bào Huế bằng cách chôn sống là cái ngu xuẩn thứ sáu của ông Hồ và của đảng cộng sản Việt Nam. Mang lại đau thương tang tóc cho đồng bào miền Nam giữa những ngày đón tết cổ truyền của dân tộc, đó là một tội ác đến man rợ của ông Hồ và đảng cộng sản, tất nhiên cái quả báo nhãn tiền đó là hàng chục sư đoàn của cộng quân Bắc Việt đã hoàn toàn bị xóa sổ sau những đợt phản công của Quân Lực Việt nam Cộng Hòa và Quân Đội Đồng Minh khiến cho hàng trăm ngàn thanh niên phải sinh Bắc tử Nam ngay trong dịp tết, và khiến cho Hồ Chí Minh cũng phải uất ức mà chết không lâu sau đó.

Hành động vi phạm công pháp quốc tế về vùng phi quân sự, xua quân vượt sông Bến Hải đánh chiếm tỉnh dịa đầu Quảng Trị vào mùa hè đỏ lửa 1972 là hành động ngu xuẩn thứ bảy của đảng cộng sản Việt Nam: sự tráo trở phản trắc kiểu cộng sản đã phải trả giá bằng sinh mạng của hơn100 ngàn cán binh cộng sản phải đền tội tại chiến trường này bởi sự trừng phạt của  không quân và Hải quân Hoa Kỳ với Operation Linebacker bombing và chiến dịch oanh tạc Linebacker I, oanh kích miền Bắc để trả đũa  sự vi phạm công pháp quốc tế về vùng phi quân sự của cộng quân Bắc Việt, từ 10-5 đến 23-10-1972 và trận mưa bom mùa Giáng Sinh tại Hà Nội năm 1972, chỉ tiếc rằng chiến dịch oanh kích Hà Nội chỉ kéo dài 12 ngày thôi, cho nên Lê Duẩn và bộ chính trị còn ngấp ngoái dưới các hầm tránh bom, đã phải tồn tại nhiều ngày không có lương thực, phải uống cả nước đái của nhau để sống. Nếu chiến dịch Operation Linebacker II kéo dài thêm một ngày nữa thôi thì cộng sản Bắc Việt đã phải chính thức đầu hàng vô điều kiện, nhân dân Miền bắc được giải phóng khỏi chế độ cộng sản từ đó và dân tộc Việt Nam đã không chịu cái thảm họa 30 tháng 4 năm 1975. Nhưng âu cũng là cái vận hạn của quốc gia hay cái nghiệp chướng của dân tộc.

Việc phát động chiến dịch Hồ Chí Minh vào mùa Xuân năm 1975 dốc toàn bộ lực lượng quân đội Bắc Việt vào đánh chiếm miền Nam để thực hiện tham vọng thống nhất nước nhà bằng máu xương của đồng bào là cái ngu xuẩn thứ tám của đảng cộng sản Việt Nam. Nếu Hồ Chí Minh đã trót làm tay sai cho Quốc Tế Cộng Sản du nhập chủ nghĩa cộng sản về để tàn hại đất nước và đã trót ký Hiệp định Geneva để chia đôi đất nước, thì Việt Nam vẫn có thể tồn tại hai quốc gia: Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam và Việt Nam Cộng Sản ở miền Bắc, như Đông Đức và Tây Đức một thời, họ không hề đánh nhau, họ không hề đổ máu mà cuối cùng họ cũng được thống nhất. Hồ Chí Minh và đảng cộng sản đã ngu xuẩn đến mức nào mà không thể làm được như cách làm của người Đức, khiến cho cái giá của sự thống nhất quá lớn, hàng chục triệu người của cả hai miền Nam Bác đã bỏ mình trong cuộc chiến và đến nay đã 37 năm sau khi kết thúc chiến tranh, hàng vạn gia đình ở miền bắc vẫn đang tiếp tục hành trình đi tìm mộ liệt sỹ, đi tìm hài cốt của thân nhân họ, bị vùi lấp một cách vội vã ở một nơi nào đó trên đường đi xâm lược miền Nam, mà theo thông tin từ chương trình nhắn tìm đồng đội thì công việc tìm một liệt sỹ thì dù một hai trăm năm sau nữa vẫn chưa thể nào kết thúc. Đó là cái giá của sự thống nhất nước nhà do sự xuẩn động của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản.

Việc trả thù các sỹ quan, hạ sỹ quan của Quân Lực Việt nam Cộng Hòa và các quân cán chính của Việt Nam Cộng Hòa bằng cách đưa họ vào các trại tù cải tạo rồi trấn cướp nhà cửa của họ và xua đuổi vợ con họ đến các vùng kinh tế mới là cái ngu xuẩn thứ chín của đảng cộng sản Việt Nam. Trên thực tế cuộc chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến tranh ý thức hệ. Quân dân miền Nam chiến đấu nhằm bảo vệ nền tự do cho miền Nam, bảo vệ cho đồng bào miền Nam khỏi họa cộng sản. Tuy cuộc chiến tranh kết thúc một cách quá bạo tàn, không như người miền Nam mong muốn, nhưng chắc chắn các quân cán chính của Việt Nam Cộng Hòa đều có đủ thiện chí để hàn gắn những đau thương mất mác do chiến tranh, họ sẳn sàng tha thứ cho những kẻ xâm lược, sẳn sàng chung tay xây dựng quê hương thời hậu chiến. Phần lớn, họ là những người có kiến thức uyên bác, có trình độ khoa học kỹ thuật rất cao, đây là một nguồn tài lực quan trọng và vô giá của quốc gia, tiếc thay đảng cộng sản đã muốn hủy diệt nguồn tài lực quý giá đó bằng cách đọa đày để họ chết dần chết mòn trong các trại cải tạo. Nếu đảng cộng sản biết “chiêu hiền đãi sỹ” ngay sau ngày tàn cuộc chiến vào tháng tư năm 1975 thì chắc chắn cả dân tộc Việt Nam đã không quá điêu linh, quá cơ lại đến độ Phạm Văn Đồng phải mang gạo của Việt Nam sang Ấn Độ để đổi lấy hạt bo bo và các phụ phẩm nông nghiệp mà Ấn Độ dùng để chăn nuôi gia súc, rồi mang về cho nhân dân cả nước cùng ăn để sống qua ngày trong suốt những năm 1978, 1979 cho đến cuối những năm đầu thập niên1980s. Một sự ô nhục tột cùng cho dân tộc Việt! Một đại nhục quốc thể cho Việt Nam!

Chính sách cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở miền Nam sau năm 1975 là cái ngu xuẩn thứ mười của đảng cộng sản. Chính việc đánh đổ tư sản và công hữu hóa các phương tiện sản xuất chính là hành động khiến cho đất nước Việt Nam “xuống hàng chó ngựa” khiến cho lòng người ly loạn, dẫn đến việc hàng triệu người phải bỏ nước ra đi tìm tự do, mà đến “cái cột điện nếu đi được, nó cũng đã đi rồi!”. Hàng triệu người dân lành vô tội nữa lại phải bỏ mình trên đường đi tìm tự do đó. Một tội ác tày trời nữa của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam. Điều này chắc các ông biết rỏ! Thật là mỉa mai, khi một nhà báo phương tây chất vấn Phạm Văn Đồng rằng: “Các ông nói Xã Hội Chủ Nghĩa là thiên đường ở hạ giới, tại sao hàng triệu người Việt của ông phải bỏ nước ra đi tìm tự do suốt nhiều năm như vậy?” Phạm Văn Đồng đã trả lời một cách vô cùng trơ tráo và vô liêm sỷ rằng: “Đó là loài dơi, nên chúng không thể sống nơi trong sáng, mà phải đi tìm bóng tối”. Thật là vô liêm sỷ hết chổ nói! Đâu là bóng tối? Các nước theo chế độ công sản hay các nước tự do ở phương Tây? Ai là loài dơi chỉ thích bóng tối? Chúng tôi là loài dơi hay chính những người cộng sản các ông cứ theo đuổi cái thiên đường mù ấy đích thị là loài dơi chỉ muốn tồn tại trong bóng tối?

Các nước công sản Đông Âu một thời lầm lạc đi theo chủ nghĩa cộng sản phi nhân, khiến cho đất nước họ tụt hậu, dân tộc họ đói nghèo, nhưng cuối cùng họ đã nhận ra cái sai lầm chết người đó, và họ đã quay lại với thế giới tự do để họ được tiếp tục làm người. Tại sao các ông chưa chịu vứt bỏ cái chủ nghĩa cộng sản vào sọt rác để giải thể ngay cái chế độ cộng sản, từ bỏ cộng sản, quay lại là thấy bờ tại sao các ông không theo gót các nước cộng sản Đông Âu, làm ngay việc hệ trọng đó, để chính các ông cũng được đứng thẳng lên làm người, mà dân tộc Việt Nam cũng chấm dứt được những chuổi đêm trường tăm tối bước đi trong đói khổ, lầm than và u tối? Để đất nước Việt Nam sẽ không còn nghèo nàn tụt hậu và nhược tiểu nữa, không còn phải đối diện với đại họa mất nước nữa?

Thưa các ông,
"Thiên chi sinh dân, phi vi quân giã; thiên chi lập quân, dĩ vi dân giã", Vâng, “Trời sinh ra dân, chẳng phải vì vua; mà Trời lập ra vua, ấy là vì dân”. Sao các ông đang là những “ông vua” của đất nước này mà các ông không vì dân? Sao các ông lãnh đạo đất nước mà chẳng biết quý dân và không biết nghe lời dân và không đặt quyền lợi của dân lên trên quyền lợi của giai cấp thống trị, của đảng cộng sản các ông?
Nếu các ông là con người, sao không biết kính người hiền trọng người tài, mà lại bắt bớ, tra tấn và giam cầm họ?

Cho nên tôi viết tâm thư này gởi đến các ông, với mong muốn các ông sớm quay trở lại kiếp người bởi "Nhân hiền nhi bất kính, tắc thị cầm thú giã" vâng “Không biết kính trọng kẻ hiền sĩ, tức là loài cầm thú vậy”. Xin các ông hãy đứng thẳng lên để làm người bằng cách trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho các nhà bất đồng chính kiến, các sỹ phu, các trí thức các sinh viên học sinh đang bị các ông giam cầm bởi họ chính là hiền sỹ đó. Họ là những người thực sự yêu nước và thực sự ưu tư trước sự hưng phế của quốc gia sự tồn vong của nòi giống.

Hãy trả tự do ngay cho nữ sinh Nguyễn Phương Uyên mà thuộc hạ của các ông vừa bắt giam vào ngày 14 tháng 10 vừa qua chỉ vì lòng yêu nước của Phương Uyên đã thôi thúc cô viết nên những vẫn thờ chống giặc Tàu xâm lược. Phải chăng nếu các ông đã nắm quyền cai trị đất nước này tự ngàn xưa, thì làm sao có đất sống cho các bậc vương tướng như bà Trưng, bà Triệu, như Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Ngô Quyền, Lê Lợi, Quang Trung… bởi các đấng ấy đã bao lần đánh cho tan tác hàng vạn quân Tàu xâm lược chứ không chỉ dừng lại ở việc xuống đường điểu tình đả đảo hay làm thơ chống Tàu như con cháu của họ thời nay.

Và nếu các ông thực sự vì nước vì dân, hãy tự mình xóa bỏ điều 4 hiến pháp, tự mình giải thể chế độ cộng sản và trao quyền lực cho nhân dân, tôi tin rằng các sỹ phu trong nước hiện nay cùng với những hiền sỹ đang định cư ở nước ngoài sẽ chung tay góp sức xây dựng một nước Việt Nam hùng mạnh phú cường đủ sức đương cự với mọi đội quân xâm lược của Tàu man để giữ vẹn toàn bờ cõi.

Mười cái ngu xuẩn nhất của một chế độ tưởng cũng đã quá nhiều và cũng đã mang những họa hại khôn lường cho đất nước cho dân tộc rồi. Hày nghe lời can gián của tôi hiền, đừng tiếp tục ngu xuẩn nữa mà đưa đất nước đến bờ vực diệt vong.

Trân trọng chào các ôngNguyễn Thu Trâm, 8406 


http://quynhtramvietnam.blogspot.com

Câu chuyện một biểu tượng : Lá Cờ Vàng ba sọc đỏ.

 

Sáng nay được đọc bài trả lời của Bác sĩ Trần Văn Tích ở Đức gởi cho Nha sĩ Nguyễn thị Thục Quyên, Ban Đại diện kêu gọi tham gia cuộc « biểu tinh cho Tổ quốc », tổ chức ngày thứ bảy 20 tháng 10 2012, tại München, Đức,

nhưng không được mang cờ vàng .

Chúng tôi xin đóng góp cùng Bác sĩ Trần Văn Tích và các bạn bài viết vào năm 2005, về lá Cờ vàng thân yêu của chúng ta. Nghĩ rằng vẫn còn thời sư-.



 Lá Cờ Vàng ba sọc đỏ.



Đầu tuần được đọc bài của Tiến Sĩ Bửu Sao kể lại buổi gặp gở với nhóm Thông Luận mà người đại diện là ông Nguyễn Gia Kiểng, thật là một cơn gió mát trong mùa hè oi bức. Cuộc gặp gở lai hoay quanh vấn đề lá cờ vàng ba sọc đỏ và biểu tượng của lá cờ.

Ông Nguyễn Gia Kiểng theo nhưchúng tôi biết được là người đã được chế độ Việt nam Cộng hòa đãi ngộ, từ cho phép đi du học, đến học xong thành tài ông đã được Việt nam Cộng hòa trọng dụng lúc bấy giờ. Và hình như cũng được hưởng chế độ hoản dịch, nghĩa là không « bị » đi lính, như những du học sanh khác về nước phục vụ. Tôi chỉ nói « hình như », nếu ông Kiểng « có » đi lính thì xin ông Kiểng tha thứ cho chúng tôi. Ông Kiểng tổ chức nhóm gọi là« Tập họp Dân chủ Đa nguyên », chúng tôi nói « gọi là » vì trong nhóm « Đa nguyên » thiếu hẳn nhóm « ủng hộ » cờ vàng, vì lẽ như tôi đã từng chứng kiến những buổi tập họp nói chuyên do nhóm « Tập hợp » tổ chức không bao giờ treo cờ vàng cả, dỉ nhiên vì không có cờ vàng nên cũng không có màn chào cờ.

Để trả lời cho thái độ đó là ông Nguyễn Gia Kiểng bảo ông cũng không treo cờ đỏ. Và cờ vàng hay cờ đỏ gì vẫn là cờ của quá khứ sai lầm của một đoạn lịch sử Việt nam sai lầm, như vậy chúng ta phải dẹp bỏ, không xài cờ nào cả, và chúng ta (nhóm ông Gia Kiểng) phải thay mặt hỏi tội hai cái chế độ Việt nam ấy, đòi hỏi nó phải ăn năn (Trong một cuốn sách dầy cợm ông Kiểng chẳng đả phá lịch sử của Việt nam và đòi hỏi Tổ Quốc Việt nam phải ăn năn sao ?). Ông còn biện hộ thêm cho lý luận của ông là nếu ông treo cờ vàng ở Berlin (Đức) thì làm sao rủ rê các người Việt nam đã bỏ trốn chế độ cộng sản, chạy tỵ nạn từ các nước cựu cộng sản đông âu, không bao giờ biếtđến cờ vàng, và chỉ biết có cờ đỏ vi lớn lên trong lòng chế độ cờ đỏ, đến nghe dân chủ đa nguyên do ông Kiểng nói chuyện được ? Vi họ có biết cờ vàng là mô tê chi ? Thái độ kêu ngạo, câu trảlời cũng kêu ngạo và ngụy biện :. Thử hỏi các thanh niên thanh nữ tỵ nạn công sản sống trong chế độ cộng sản Hà nội được gởi qua làm việc, tu nghiệp học hành với chế độ các cộng sản Đông Đức, Ba lan Tiệp Khắc chỉ biết những lá cờ xã hội chủ nghĩa anh em thì làm sao chấp nhận lá cờ Liên Bang Đức nay là lá cờ của nước Đức mới, cả lá cờ của nước Nga cũng không còn lá cờ búa liềm Sô Viết nữa !

Trở lại bài viết của Tiến Sĩ Bửu Sao. Chúng tôi xin có đôi lời hoan nghênh bài viết của Tiến Sĩ. Cám ơn Tiến Sĩ, trong không khí hòa hoản Tiến Sĩ đã không ngại lên tiếng giữ vững ngọn lữa như vậy.

Như chúng tôi thường nói cùng bè bạn, lá cờ vàng là biểu tượng của tự do và độc lập. Xin trở lại một đoạn lịch sử. Thoạt tiên lúc nhơn dân Việt nam nỗi lên kháng chiến chống Pháp Bao nhiêu tổ chức khác nhau, bao nhiêu lá cờ khác nhau, rồi tập họp lại, rồi liên hiệp lại, rồi lập mặt trận nầy, liên minh nọ, những lá cờ của các Đảng phái khác nhau cùng tung bay : cờ Sao trắng của Đạị Việt và Việt nam Quốc DânĐảng, Cờ sao vàng của nhóm Việt minh. Nhưng những nhà ái quốc chơn chánh chỉbiết đấu tranh cách mạng dành Độc lập và Tự do đầy nhiệt huyết và thành thực, bị lường gạt bởi một nhóm « thợ chánh trị chuyên nghiệp » lương lẹo đã biến « cái tổng nổi dậy ái quốc của toàn dân » thành một cuộc « cướp chánh quyền của một Đảng Cộng sản quốc tế ». Lá cờ của một Đảng phái chánh trị, Đảng Cộng sản Việt nam biến thành lá cờ của toàn dân. Một số những người kháng chiến không cộng sản, những người quốc gia không cộng sản, kể cả những người kháng chiến cộng sản nhưng không thuộc hễ phái Đệ tam quốc tế sta - li - nít bị giết sạch. Một sốngười còn lại, vì cuộc sống còn của cá nhơn, của đoàn thể mình, và vì sư sanh tồn của đất nước và của dân tộc phải tập họp trở lại và cùng lấy lá cờ vàng ba sọc đỏ làm lá cờ dân tộc đấu tranh chống lá cờ đỏ sao vàng.

Biểu tượng lá cờ vàng là lá cờ của tự do. Tự do mà lá cờ đỏ sao vàng tuy có hứa hẹn nhưng không bao giờcho cả.

Lá cờ vàng là lá cờ của độc lập, mà lá cờ đỏ không mang lại được vìĐảng Cộng sản cầm quyền tiếp tục ra lệnh từ ông đảng viên cao cấp đến anh nông dân nghèo hèn phải cuối đầu chào« ba ông tây râu xồm Các - Mác, Lê - Nin Và Xì - ta-lin ».

Lá cờ vàng là lá cờ của phồn vinh, vì nó bảo vệ quyền tư hữu và tưdoanh ,mặc dù nó bị gọi là « giả tạo ».Lá cờ đỏ có hứa hẹn« thiên đường » nhưng đến bao giờ đi dến được.

Lá cờ vàng là lá cờ của dân chủ là ngay từ ngày ra đời lá cờ đã là biểu tượng của toàn dân Việt nam với nhiều Đảng phái, đoàn thể khác nhau : Đạị Việt, Việt nam Quốc DânĐảng , Dân Xã đảng hay các đoàn thể do các tôn giáo khác nhau lập ra : Phật giáo, Thiên chúa giáo, Cao đài hay Hòa hảo… từNam chí Bắc nay lúc ra đời lá cờvàng là biểu tượng là sự tập họp của các tư tưởng, ý thức chánh trị, khác nhau.

Ngay vào lúc nguy ngập nhứt thờiĐệ nhị Cộng hòa, trong lúc khó khăn vừa cùng đánh giặc với một anh đồng minhđang cột một tay mình lại (đánh giặc hạn chệ mười phần công lực chỉ còn xài có ba). Vừa đàm với một anh địch thủ già mồm lương lẹo với hai anh đồng bọn khổng lồ Nga và Tàu chỉ có giấc mơ nhuộm đỏ Đông Nam Á. Một bên be bờ, với phương tiện hạn chế, một bên nước lũ tràn đầy. Một bên vừa đánh vừa nuôi vợ con, vừa xây dựng, một bên thí chốt mặc kệ dân mặc kệ quân. Miền Nam với lá cờ vàng vẫn trong sáng trong chế độ dân chủ, vẫn đấu tranh, tranh chấp bầu cử, đối lập, tranh cải. Giặc đến kề, gần chết vẫn xuống đường chống tham nhũng.. Ngày nay có ai chê bai chúng ta, chúng ta hảnh diện chúng ta có một nếp sống dân chủ, và chúng ta cũng đã hưởng được hai mươi năm. Bằng chứng nhờ nếp sống dân chủ ấy khi chúng ta tỵ nạn chỉ cần vài năm là chúng ta hội nhập được ngay với dân chủ vá văn minh dân chủ tây phương..

Lúc ta bỏ xứ ra đi, chúng ta có cái gì để chúng ta bám vào Việt nam. Giấy tờ không một mảnh, chỉ còn cái quần xà lỏn. Khi chúng ta khi đến trại tỵ nạn chúng ta chỉ là những kẻ vô Tổ quốc (Apatrides Motherlandless). Mồ côi đất Mẹ. Một thời gian sau, chúng ta nhập cư,định cư, nhập tịch. Ngày nay chúng ta có những Quê hương mới, con cái ta có những đất mẹ mới. Chúng ta còn cái gì ? Chúng ta chỉ còn có lá cờ vàng là lý lịch , là quê hương của chúng ta, vì nó biểu tượng cái mà anh cha chúng ta trong 20 năm đã đấu tranh, có người đã nằm xuống, có ngườiđã thân tàn ma dại, để bảo vệ cái hoài bảo, cái tư tưởng, cái lý tưởng ấy :

Hoài bảo một Tư do : chúng ta đã đấu tranh và đã hưởng được 20 năm tự do , hưởng trong khó khăn, hưởng trong chật vật nhưng chúng ta đã được hưởng.

Hoài bảo một Độc lập : chúng ta cũng được hưởng : làm ăn đi lại, chưởi nhau mắng nhau, báo chí lung tung, đảng phái năm bảy nhóm, biểu tình xuống đường tha hồ ..nhạc vàng nhạc xanh kể cả nhạc phản chiến trong lúc cần tinh thần để chiến tranh. Ở Sài gòn bấy giờ có mặt người Mỹ ? Phải, có người Mỹ nhưng dân ta có bị Mỹ ăn hiếp không ? ở miền Bắc có người Nga, hỏi dân Bắc có dám nói chuyện với người Nga không ? có dám lấy vợ Nga không ? chồng Nga không ?

Chúng tôi không chống lá cờ đỏ. Chúng tôi biết có nhiều lớp trẻ ở Việt nam không biết đến lá cờ vàng, chỉ biết lá cờ đỏ, xem lá cờ đỏ là lá cờ của quê hương Việt nam.

Chúng tôi chỉ chống cái biểu tượng của lá cờ đỏ.sao vàng. Ngày hôm nay lá cờ đỏ là lá cờ của sự đàn áp, độc tài, đảng trị, và của sự thiếu dân chủ và không có tự do.

Những ngày đầu của kháng chiến, có lúc lá cờ đỏ sao vàng cũng biểu tượng cái kháng chiến, của hành động yêu nước., Vì vậy rất nhiều thanh niên thanh nữ lên đường « theo tiếng kêu sơn hà nguy biến ». Nhưng than ôi ! khi Việt Minh bắt đầu giết các người cùng kháng chiến chống Pháp nhưng không đồng chánh kiến : Khái Hưng, Trương Tử Anh, Huỳnh Phú Sổ, Tạ Thu Thâu, Phan văn Hùm, Phan Văn Chánh Phạm Quỳnh . « màuđỏ của cách mạng, của cấp tiến » của màu cờ đã biến thành «màu máu của dân tộc đang bị đàn áp ». Và trên vòm trời Việt nam ngày nay chỉ còn « lá cờ màu máu rủ ».

Hởi các bạn có ý muốn « tập họp Dân chủ Đa nguyên »,

Các bạn muốn hòa hoản, hòa giảiđể nói chuyện dân chủ ư ?. Các bạn muốn nói dân chủ cho người khác ngheư ? : như đồng bào tỵ nạn ở Đông âu, đồng bào ta ở Việt nam. Các bạn phải có lý lịch : lá cờ vàng Tư Do Độc Lập Dân Chủ. Các bạn không có biểu tượng Dân chủ thì các bạn biết gì dân chủ mà các bạn nói. Ai mà tin.

Dân chủ là Đa nguyên. Nói Dân Chủ Đa nguyên là một « pléonasme »,nói bằng thừa, như nói « Đi lên trên » vậy. Vì nói Dân chủ Đa nguyên nên cộng sản mới dùng Dân chủ Nhứt Nguyên, nghĩa là « Dân chủ Cộng sản » hay « Dân Chủ Xã hội Chủ Nghĩa »

Chúng ta có một lý lịch rất quý, vì nó được tôi luyện trong máu lữa., chúng ta có một biểu tượng. Chúng ta không biết xài, chúng ta mắc cở, chúng ta mặc cảm cái dân chủ, cái tự do, cái độc lập của chúng ta chăng ?

Cộng sản nó có buộc chúng ta bỏdân chủ đâu ? Bằng chứng nó đang bắt người nói dân chủ mà, mà hể nóđi bắt là nó sợ mà nó sợ là nó thua. Trong nước càng ngày càng có số đông người nói chuyện dân chủ, đòi dân chủ, lần lần sẽ có những hàng động dân chủ.Ngày mai sẽ có những người công dân của Cộng Hòa XHCN Việt nam mang lá cờ đỏ sao vàng xé rào nhảy rào xuống đường đòi dân chủ.

Ngày mai sẽ có những người chiến sĩ dân chủ trong nước dám cầm cờ đỏ xuống đường đòi dân chủ, đem màu « đỏmáu » trở vế với « màu đỏcách mạng » như « hồi mùa thu năm xưa ngày hăm ba » toàn dân đi theo « tiếng kêu sơn hà nguy biến ». Ngày đó toàn dân Việt nam sẽ thoát khỏi cơn ác mộng. Các vị cựu kháng chiến đã bị lường gạt gần 60 năm nay, hãy tỉnh giậyđi !.các bạn trẻ hãy «đi theo tiếng kêu sơn hà nguy biến ».

Vì tương lai, vì độc lập, vì tự do, vi danh dự các công dân Việt nam ngày nay, hãy phất cờ đúng dậy, lá cờ ấy dù là cờ đỏ nhưng đó là cờ của các bạn. Lá cờ ấy không phải độc quyền của những người, cầm quyền. Vì họ đã nhơn danh các bạn, dân tộc Việt nam, làm nhựng điều sai trái, các bạn hãy nhân danh lá cờ nầy để tống khứ họ đi.

Và ngày mai hai lá cờ , cờ vàng của chúng ta ở hải ngoại và cờ đỏcủa những chiến sĩ dân chủ trong nước, có thể cùng nhau nói chuyện để hỏi tội những người đồ tể ./.

Hồi Nhơn Sơn 10 tháng 8 năm 2005

Phan Văn Song

Hiệu đính ngày 17 tháng 10 năm 2012,
Để trả lời những kêu gọi biểu tình « cho Tổ quốc » ở Đức nhưng không được treo cờ vàng




Chuyện Lá Cờ*…

Nắng vừa tắt, chiều Thu buông nhanh quá

cơm nước xong, tôi nhẩm đọc lại bài

“Chuyện Lá Cờ”

đọc vội vàng sáng nay

tôi lại thấy buồn như ngày nào mất nước.

Dù rất cảm kích với tiêu đề đọc được

sẽ có

“Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam”

ở Munchen (Đức Quốc)

vào 20 tháng 10, 2012 sắp tới

với dự định

sẽ giương lên cao

hàng trăm bản đồ Việt Nam

diễn hành qua thành phố

để xác định rõ

cho dân bàn xứ biết rằng

hải phận và lãnh thổ trên bản đồ này

là của quốc gia Việt Nam.

Nhưng tôi thật không hiểu

tại sao ? và tại sao ?

Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ

biểu tượng của cả dân tộc Việt Nam

bên ngoài nước Việt Nam

sẽ không được dùng

trong buổi diễn hành ngày hôm ấy.

Tại sao ? Và tại sao ?

Tôi nghĩ ngợi mãi

cuối cùng

xin cho phép tôi được viết lại điều này…

*****

Ngay từ thuở i tờ tập đọc

tôi đã hiểu rằng

Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ

là tượng trưng cho

linh hồn của cả dân tộc Việt Nam.

Tôi cũng hiểu thêm

nền cờ màu vàng

là màu quốc thổ, là màu đất quê cha

và cũng là màu da của dòng giống Việt.

Màu vàng tượng trưng cho

lãnh thổ và chủ quyền của quốc gia.

Còn ba sọc đỏ

tượng trưng cho ba miền: Bắc, Trung, Nam

là biểu tượng của một dân tộc

anh hùng, bất khuất, độc lập

nằm ở phía Nam

khác biệt hẳn với nước Tàu ở phía Bắc.

*****

Với bằng ấy điều tôi hiểu

khi còn hít thở ngay trên quê hương

nay dù phải tha phương

nhưng tôi vẫn nhớ

Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ

là linh hồn của cả dân tộc Việt Nam.

*****

Vì thế

nếu cộng đồng người Việt ở Âu Châu

đã có nhã ý tổ chức buổi diễn hành

để gián tiếp giới thiệu

lãnh thổ theo pháp lý của quê hương chúng ta

với những người có mặt trong thế giới bao la này

thì tôi xin

hãy giương cao

Lá Cờ Việt Nam Tự Do

Màu Vàng Ba Sọc Đỏ

linh hồn của cả dân tộc Việt Nam

mang theo hồn thiêng sông núi

và lịch sử oai hùng

suốt gần hai ngàn năm qua

trong ngày trọng đại

mà cộng đồng người Việt ở Âu Châu

đã ưu ái dành trọn

và đặc biệt gọi là

“Một ngày cho Tổ Quốc Việt Nam”

trên quê hương tạm trú

nơi xứ người

để ý nghĩa tổ chức, nhiệt tình, và lòng yêu nước

được trọn vẹn hơn.

Xin đa tạ.

Thiên-Thu

Canada, 17-10-2012

*Chuyện Lá Cờ - Chuyện Biểu Tình Chống Trung Quốc của Trần Mộng Lâm

(viết từ Canada) – do thân hữu chuyển đến.



Bài Xem Nhiều