We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 25 October 2012

Đánh “Đồng Chí X”: Chơi Mà Thực – Thực Mà Chơi.

Húc nữa đi em... biển Đông vẫn yên tĩnh!
 
Biếm họa Babui (Danlambao)
Lý thuyết trò chơi là một ngành khoa học nghiên cứu các phản ứng chiến thuật giữa các người chơi khi họ chọn những hành động khác nhau để đạt được kết quả tối đa. Khởi đầu lý thuyết được dùng phân tích và dự đóan chiến thuật quân sự và ngọai giao góp phần đánh đổ thể chế cộng sản Âu Châu. Đến nay nó được ứng dụng vào mọi ngành khoa học thực dụng, như việc thiết kế người máy hay vận động tranh cử Tổng Thống Hoa Kỳ. Sự hữu dụng của lý thuyết đã được chính thức công nhận với 8 học giả đọat giải Nobel kinh tế và năm nay giải lại vừa được trao cho hai học giả Alvin Roth và Lloyd Shapley.

Lý thuyết trò chơi thường dựa trên năm yếu tố cơ bản: người chơi (players); giá trị gia tăng (added values); quy tắc hay luật chơi (rules); chiến thuật (tacties) và phạm vi trò chơi (scope). Bài viết xin bám sát 5 yếu tố cơ bản nói trên giúp bạn dễ dàng tham gia cuộc chơi đánh tham nhũng để thấy “Chơi Mà Thực – Thực Mà Chơi”.

Người Chơi (Players)
Hai nhân vật khởi đầu cuộc chơi là Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang. Cả hai cùng đều là người miền Nam, đều là đàn em của Võ văn Kiệt, đều rất thực tế và trước đây cả hai đều nhắm đến cái ghế Thủ Tướng.

Nguyễn Tấn Dũng được đồn là xuất thân từ một gia đình cộng sản chính gốc, có tầm nhìn và tài lãnh đạo hơn hẳn các lãnh đạo cộng sản khác. Trương Tấn Sang được tiếng là lì đòn, chịu đấm ăn xôi, thường nói xuôi nói ngược chiều lòng người, nhưng lại vướng vào tham nhũng Nam Cam và đông thê nhiều thiếp. Vì thế Nguyễn Tấn Dũng được Võ văn Kiệt thu xếp để hai lần làm Phó Thủ Tướng rồi đưa lên Thủ Tướng.

Đến Đại Hội Đảng lần thứ 11, Trương Tấn Sang muốn giành chức Tổng Bí Thư, nhưng Nguyễn Tấn Dũng tìm mọi cách ngăn cản. Ông Sang ngấm ngầm đưa ra một hình ảnh Nguyễn Tấn Dũng vừa tham nhũng vừa yếu kém trong việc điều hành quốc gia. Nhờ vậy có lúc dư luận tin rằng Trương Tấn Sang sẽ nắm chức Tổng Bí thư để cân bằng quyền lực ngày càng gia tăng của Nguyễn Tấn Dũng.

Cuối cùng các phe cánh trong đảng Cộng sản trao chức Tổng Bí Thư cho Nguyễn Phú Trọng. Ông Trọng một nhà khoa bản nắm lý thuyết cộng sản nhưng xa rời hiện thực. Ông nói như thuộc và trả bài, nói và làm như không hiểu thực tế đảng mà ông đang sinh họat, thực tế xã hội và thực tế thế giới mà ông đang sống. Ông xa cách thực tế đến độ không ai hiểu ông ta muốn nói điều gì vì thế bà con Hà Nội đặt ông là Trọng Lú.

Ông Trọng lại bị bệnh tim và ngay sau Đại Hội 11 có tin đồn ông sẽ chỉ làm nửa Nhiệm kỳ 5 năm, nghĩa là giữa năm 2013 sẽ có người thay thế chức Tổng Bí Thư. Việc đảng Cộng sản thu xếp đưa ông Trọng lên cho thấy cuộc khủng hỏang lãnh đạo bắt đầu. Dấu hiệu Đại Hội 11 là Đại Hội cuối cùng của đảng Cộng sản Việt Nam.

Trương Tấn Sang thì được thu xếp làm Chủ tịnh nhà nước một chức vụ lễ nghi hình thức. Vì không trực tiếp cầm quyền, không được nắm tài sản của quốc gia nên dễ cho ông Sang tuyên bố tham nhũng như sâu và “một con sâu đã nguy hiểm huống gì một bầy”. Câu tuyên bố nhằm ám chỉ ông Dũng và phe cánh. Nhưng khi tuyên bố như trên ông Sang quên rằng đàn sâu tham nhũng đã được sinh ra và được thể chế chính trị mà ông đang đại diện nuôi dưỡng.

Tham nhũng theo định nghĩa được nhiều người chấp nhận là những hành vi cố tình không tuân thủ các nguyên tắc công minh nhằm trục lợi cho cá nhân hoặc cho những kẻ có liên quan tới hành vi đó. Bản chất của thể chế tòan trị cộng sản chính là mầm mống phát sinh và nuôi dưỡng tham nhũng.

Trong thể chế cộng sản Chính Phủ, Quốc Hội, Tư Pháp và tất cả đòan thể chính trị, các cơ sở kinh tế đều dưới sự kiểm soát và quản lý của đảng Cộng sản. Để xây dựng và củng cố thể chế, đảng Cộng sản cần một tầng lớp cai trị lấy sự trung thành với đảng làm căn bản cho việc phân phối phúc lợi tập thể, quyền lực và tài sản quốc gia. Khi đảng Cộng sản phải chấp nhận kinh tế thị trường thì sự yếu kém về mặt chính trị bộc lộ. Các hoạt động bao che, bè phái, ràng buộc gia đình, dòng họ, bạn bè, ... dẫn đến tình trạng tham nhũng xâu xé đất nước như hiện nay.

Tháng 11-2009, Đại biểu Quốc Hội Trần Thị Quốc Khánh (Hà Nội) chất vấn Nguyễn Tấn Dũng vì sao “các báo cáo của Chính phủ năm 2008 và năm 2009 cho thấy còn trên 250 vụ việc tham nhũng kéo dài đã có ý kiến của Thủ tướng và 380 vụ việc đã có kết luận của các bộ, ngành nhưng chưa được các cơ quan và ủy ban nhân dân các cấp thực hiện”. Ông Dũng bó tay thú nhận họ là người của đảng Cộng sản của hệ thống chính trị và “hơn 3 năm nay làm Thủ tướng tôi cũng chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào, tôi cũng muốn học theo đồng chí Phạm Văn Đồng”. Ông Dũng gián tiếp thú nhận cá nhân và nhà nước do ông đại diện thiếu thực quyền để xử lý cán bộ đảng.

Nói rõ ra phương cách để giới hạn và kiểm sóat tham nhũng phải là tam quyền phân lập, là công khai, minh bạch, là nêu rõ trách nhiệm, là tự do báo chí, là tự do chính trị, là đa nguyên đa đảng. Những điều trên khi khai mạc Hội Nghị lần thứ 5 Nguyễn Phú Trọng đã công khai bác bỏ. Nhưng điều ông Trọng bác bỏ lại chứng tỏ ngay trong guồng máy cầm quyền đã có những người nhận ra bản chất tham nhũng và phương cách kiểm sóat tham nhũng.

Ngược lại Nguyễn Phú Trọng lại tin vào phương cách “phê và tự phê” và muốn lấy Nguyễn Tấn Dũng làm con dê tế thần. Thế cờ đưa ra Hội Nghị 6 với kết quả thê thảm đến độ Nguyễn Phú Trọng tủi thân nức nở xin các đồng chí thứ lỗi. Ông Sang thiếu tâm lý vì nếu ông Dũng bị xử lý thì nhiều người rồi cũng sẽ bị mang ra xét xử. Ông buộc các Ủy viên Trung Ương phải làm một cuộc “đảo chánh cung đình” phủ nhận quyết định của Bộ Chính Trị.

Trương Tấn Sang thua nhưng không chị bỏ cuộc, ngay sau đó lại xúi cử tri (đảng viên thuộc phe cánh ?) đánh “đồng chí X”. Ông Sang tuyên bố nếu không dẹp được “đồng chí X” thì về quê đuổi gà coi vịt. Dấu hiệu cho thấy trò chơi sẽ còn nhiều sôi nổi.

Việc ông Trọng và ông Sang không dám nêu đích danh ông Dũng trước công chúng cho thấy họ vẫn xem tham nhũng chính là lỗi của ông Dũng và là chuyện nội bộ đảng Cộng sản. Có đảng viên đã lên tiếng kêu gọi triệu tập Đại Hội giữa kỳ gồm các đại biểu tham dự Đại Hội 11. Biết đâu Đại Hội này là để biểu quyết chọn lựa giữa đồng chí X, hai đồng chí Sang Trọng.

Nguyễn Tấn Dũng quyền biến hơn, trong đảng ông âm thầm thuyết phục trách nhiệm không phải tại riêng ông mà của tòan Bộ Chính Trị và của những người đi trước ông để lại. Ông chỉ là người thừa hành trách nhiệm đảng giao, bản thân ông không muốn xử lý bất cứ ai. Ra ngòai ông còn vượt xa hơn một bước là nghiêm túc nhận trách nhiệm và “… xin nhận lỗi trước Quốc hội, trước toàn Đảng, toàn dân” và hứa sẽ khắc phụ. Nếu nhìn từ phía những kẻ cầm quyền ông Dũng xứng đáng là người lãnh đạo.

Về phía người dân ai dám tin khi cũng chính ông Dũng trong lễ nhậm chức Thủ Tướng đã ngẩng cao đầu tuyên bố "Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay." Khủng hỏang lãnh đạo và khủng hỏang niềm tin chính là hiện trạng Việt Nam.

Tham nhũng không phải chỉ là lỗi mà là tội trước pháp luật và khi tham nhũng cấu kết với ngọai bang là tội phản quốc. Tham nhũng trực tiếp ảnh hưởng đến mọi tầng lớp vì thế nhiều người đã nhập cuộc đấu tranh. Thí dụ như câu chuyện về đồng chí X qua tin đồn đã loan truyền khắp nơi. Người đưa tin người truyền tin chính là những người trực tiếp tham gia cuộc chơi. Việc dư luận đòi ông Dũng từ chức đã thành một sức ép bắt ông Dũng và đảng Cộng sản phải nhận lãnh trách nhiệm.

Trò chơi đã chuyển từ thế tiêu cực chống tham nhũng sang một thế tích cực đánh tham nhũng. Ý thức của người dân không chỉ giới hạn trong việc đánh đồng chí X, mà là đánh đổ tham nhũng, đánh đổ cái thể chế tạo ra và nuôi dưỡng tham nhũng. Như thế trò chơi đánh đồng chí X sẽ là trò chơi cho tất cả mọi người quan tâm đến sự sống còn của dân tộc.

Có tin cho rằng bạn Nguyễn Phương Uyên vừa bị an ninh bắt vì phân phát truyền đơn “Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng”. Việc đánh tham nhũng của bạn Nguyễn Phương Uyên là tấm gương cho mỗi người chúng ta noi theo học hỏi.


Sinh viên Nguyễn Phương Uyên
Nguyễn Phương Uyên sinh viên 20 tuổi lên tiếng kêu gọi tham gia đánh tham nhũng.

Giá trị gia tăng (Added values):
Khai mạc Hội nghị lần thứ 4, Nguyễn Phú Trọng đã long trọng tuyên bố chỉnh đốn Đảng vì sự sống còn của đảng, của chế độ. Nghĩa là chống tham nhũng là trận chiến sống chết của đảng Cộng sản Việt Nam.

Việc đập thủy điện Đakrông, Quảng Trị vỡ để lộ ra bê tông xen lẫn đất và gỗ mục. Đập Sông Tranh 2 thì bị rỉ khi chưa họat động. Rồi các vụ động đất liên tục xảy ra xung quanh khu vực Trà My - Quảng Nam. Nếu các đập thủy điện bị bể sẽ nhấn chìm hàng triệu sinh mạng trong vùng hạ lưu ba tỉnh Quảng Trị, Quảng Nam, Quảng Ngãi. Tình trạng cho thấy tham nhũng đã đến mức xem thường mạng sống của hàng triệu con người. Tình trạng này cần dứt khóat không thể tiếp diễn xảy ra.

Đánh tham nhũng về phía người dân không còn gì để mất. Càng đánh tham nhũng người dân càng ý thức được những gì họ đã bị đảng Cộng sản cướp đi và càng thấy đảng Cộng sản cuống cuồng vừa phải xin lỗi vừa phải lo sợ về sự sống còn.

Giá trị của cuộc đánh tham nhũng vô cùng to lớn càng tham dự thì càng nhận rõ giá trị trận đánh. “Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng” khẩu hiệu ngắn gọn nhưng nêu rõ giá trị của cuộc đấu tranh sống còn giữa đảng Cộng sản và dân tộc Việt Nam.

Quy tắc hay luật chơi (Rules)
Trò chơi nào cũng có luật của nó. Đảng Cộng sản đang độc quyền cai trị vì thế luật đảng được ứng dụng vào cuộc chơi. Khởi đầu Nguyễn Tấn Dũng được mang ra Bộ Chính Trị, rồi mang ra Trung Ương và có thể là Đại Hội giữa kỳ.

Như đã trình bày bên trên luật chơi của đảng Cộng sản đã có từ lâu nhưng cách hai ông Sang Trọng chơi lại không đúng luật. Như ông Trọng lạm dụng quyền hành gấp rút triệu tập Hội Nghị 6. Hay như ông Sang ngay sau Hội Nghị lại tiếp tục công kích “đồng chí X” và tuyên bố chơi tới cùng. Điểm mạnh của đảng Cộng sản là bí mật nội bộ và kỷ luật sắt. Các điểm mạnh này nay không còn nữa. Chơi không đúng luật chơi là dấu hiệu đổ vỡ từ bên trên đảng Cộng sản Việt Nam.

  Khai Mạc Quốc hội 20-10-2012 Kẻ Thắng "Hồ Hởi" Người Thua "Âu Sầu".

Nguyễn Tấn Dũng biết nắm quyền lực, nắm tâm lý tầng lớp cầm quyền và biết trong đảng không có người thay thế nên dầu biết bị chơi xấu nhưng vẫn chưa thực sự phản đòn. Trên thực chất đây là một cuộc tranh chấp quyền lực giữa đảng và nhà nước nên chiến thuật của ông Dũng là nhắm đến sự tồn tại của thể chế. Chiến thuật của ông có phạm vi rộng hơn sẽ nêu ra ở phần tới.

Ngòai luật của đảng còn có luật pháp quốc gia. Nhưng luật pháp quốc gia lại chỉ áp dụng cho người dân hay cho cán bộ cấp thấp. Ngay cả khi người dân lên tiếng chống tham nhũng họ phải lãnh một hậu quả khó lường. Nhà báo Hòang Khương vì dàn cảnh hối lộ mà lãnh 4 năm tù. Hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải cũng bị 4 năm tù vì đưa tin vụ án PMU 18. Khoản 4 điều 101 của dự luật Phòng Chống Tham Nhũng còn quy định: “Cơ quan báo chí, phóng viên đưa tin về hành vi tham nhũng có trách nhiệm cung cấp thông tin, tài liệu theo yêu cầu của cơ quan có thẩm quyền để phục vụ cho việc xác minh, làm rõ hành vi tham nhũng”. Trong việc chống tham nhũng báo chí vốn đã câm không được nói, nay khỏan dự luật sẽ được áp dụng xem như bịt miệng không cho báo chí ú ớ.

Giới báo chí mà còn bị tù tội nói gì đến người thường. Lấy trường hợp bạn Nguyễn Phương Uyên vừa bị an ninh bắt vì phân phát truyền đơn “Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng” làm một thí dụ điển hình.

Trên thực tế, ngòai luật đảng và luật pháp, còn có luật tự nhiên. Theo luật tự nhiên điều gì càng bị che dấu thì lại càng được nhiều người muốn biết muốn nghe qua dạng tin đồn. Một đồn thành Mười. Mười đồn thành Trăm… Đồn xong đến Đóan. Đồn Đóan trở thành tin chính thức. Tin chính thức trở thành kỳ vọng.

Như trong thời gian họp Hội Nghị 6 cả nước đồn rùm Nguyễn Tấn Dũng ít nhất phải từ chức hay phải vào tù … đến lúc Nguyễn Phú Trọng mếu máo loan tin thì kỳ vọng trở thành thất vọng mọi người xoay sang bình luận về tài nghệ của hai ông Trọng Sang … Trong lý thuyết trò chơi tin đồn là luật của tự nhiên. Muốn kiểm sóat tin đồn phải xây dựng niềm tin bằng công khai và minh bạch.

Luật của tin đồn mạnh vô cùng. Việt Nam Cộng Hòa nhanh chóng sụp đổ do tin đồn. Cộng sản tung tin mất tỉnh này tỉnh kia. BBC chụp tin và loan
tin mất tỉnh này tỉnh nọ. Thế rồi quân đội phải rút, dân bỏ chạy, cộng sản cứ thế mà tiếp thu. Đến 30 tháng 4 Tổng Thống Dương Văn Minh phải tuyên bố tan hàng.

Xưa cộng sản chủ động tung tin thì nay trong trận đánh tham nhũng họ hòan tòan bị động. Nguyễn Tấn Dũng và cả một guồng máy cộng sản phải điên đầu vì không kiểm sóat được tin đồn.

Cuối cùng muốn chơi thì phải biết người và muốn thắng thì phải biết ta. Biết người biết ta trăm trận trăm thắng là quy tắc bất biến. Có biết luật chơi này thì mới có thể phân biệt đối phương và đồng minh cũng như mới nhận ra chiến thuật của những người tham dự.

Chiến Thuật (Tactics)

Chiến thuật là phương cách đánh.

Đến đây bạn có thể thấy Nguyễn Phú Trọng liên tiếp giữ thế công, không để đối phương ngừng nghỉ, và chỉ muốn cuộc chiến thu gọn trong nội bộ đảng Cộng sản. Cả một guồng máy đảng và nhà nước cộng sản đã phải ngừng nghỉ 15 ngày mà không được kết quả gì. Ngược lại nó làm chính ông mệt mỏi và không ít người trong Trung Ương Đảng bất mãn xem thường khả năng lãnh đạo của ông.

Trong bài “Trương Tấn Sang Qua Vụ Bầu Kiên”, người viết nhận xét ông Sang sử dụng chiến thuật “con lật đật”. Chiến thuật này không có gì là rõ rệt, lúc thì ngã sang bên này lúc ngã sang bên kia, nói nhiều nhưng hành động thì ít. Dường như ông đang đeo đuổi một vai trò hạ hỏa trung gian hơn là thực tâm đánh tham nhũng. Khi còn Nguyễn Phú Trọng để đối chọi Nguyễn Tấn Dũng, thì chiến thuật con lật đật của ông Sang còn có chút giá trị. Nhưng nếu ông Trọng nghỉ chơi không có người khác thay thế ông Sang sẽ phải thay đổi chiến thuật. Xét ra ông Sang muốn mở rộng cuộc chơi vượt ra ngòai phạm vi đảng Cộng sản và sẽ dễ dàng ngả về phe thắng thế.

Nguyễn Tấn Dũng là người nắm nhà nước, nắm thực quyền nên chiến thuật của ông có phần khác. Lấy thí dụ khi biết rõ kinh tế đang suy giảm và đối thủ muốn mang ông ra làm con vật tế thần, ông cho loan tin tàu Trung cộng cắt cáp tàu Bình Minh để lái dư luận quên đi các thất bại kinh tế và nạn tham nhũng bất trị. Hay khi Hoa Kỳ thay đổi chiến lược hướng về Biển Đông ông cũng gởi những dấu hiệu khá tích cực là ủng hộ lập trường của Hoa Kỳ. Qua bài “Theo Mỹ Cứu Đảng ?” người viết đã trình bày các chiến thuật ông Dũng khá chi tiết. Ông Dũng còn nắm được khá nhiều tin tức của các đối thủ chính trị nhưng chưa đem ra sử dụng chứng tỏ ông còn rất sung sức trong cuộc chơi và có khả năng để tung những thế đánh một cách bất ngờ.

Về phía người dân, số lượng người tham dự càng ngày càng cao, khả năng của các tay chơi càng ngày càng cao. Mặc dù chưa có tổ chức nhưng tính đa dạng, uyển chuyển, thích ứng với tình huống và tự nguyện phân công công tác, tạo cuộc chơi càng ngày càng thuận lợi bắt buộc các phe cánh trong đảng Cộng sản phải thực sự quan tâm.

Vì chưa có tổ chức và thực lực nên phía dân chủ phải biết người biết ta để phân biệt đối phương và đồng minh cũng như mới nhận ra chiến thuật của những người tham gia. Hiện nay phía dân chủ còn trong thế đỡ hoặc đánh theo để bẻ gẫy chiến thuật để bắt đối phương phải thay đổi chiến thuật. Để kết liễu trò chơi, phía dân chủ đang chủ động hơn tung ra các chiến thuật bắt đối phương phải bị động thay đổi chiến thuật.

Phạm vi của Trò Chơi (Scopes)
Thật ra trò chơi đánh tham nhũng chỉ là một phần trong trò chơi rộng hơn do Hoa Kỳ chủ động: trò chơi mang dân chủ đến cho mọi dân tộc.

Thật vậy mọi biến động tại Việt Nam đều có thể trở thành biến động cho Trung cộng. Trung cộng dứt khoát không muốn Việt Nam trở thành một Miến Điện. Trung cộng muốn các bè phái trong đảng Cộng sản tiếp tục đấm đá để họ dễ tạo ảnh hưởng và kiểm sóat các tay chơi. Còn Hoa Kỳ thì đã công khai đưa ra chiến lược dân chủ hóa tòan cầu và chiến lược quân sự quay về biển Đông. Các quốc gia khác cũng thế đều quan tâm đến các thay đổi tại Việt Nam để hành động mang lại kết quả tốt nhất cho quốc gia mình.

Tới đây hy vọng bạn đã nhận ra trò chơi không phải chỉ tóm gọn trong đảng Cộng sản, nó ảnh hưởng đến mọi người Việt Nam, và ảnh hưởng đến tòan thế giới.

Trên chỉ là 5 yếu tố cơ bản. Bạn có thể thấy các yếu tố này uyển chuyển hỗ tương nhau tạo cho cuộc chơi mỗi lúc một phức tạp hơn. Ngòai ra cuộc chơi còn bị ảnh hưởng bởi những yếu tố bất ngờ như Nguyễn Phú Trọng đứng tim chết hay chiến tranh thình lình xảy ra.

Trò chơi còn đòi hỏi người chơi phải sáng suốt không để lâm vào tình trạng bi thảm. Như tức nước vỡ bờ, người dân đứng dậy, khi ấy người nổi dậy có thể lôi Nguyễn Tấn Dũng ra đường bằm xé hay người xấu có thể thay nhau hành hạ Nguyễn Thanh Phượng con gái ông Dũng. Vì trong trò chơi ông Dũng và cô Phượng là hai nhân vật bị lên án dữ nhất. Cuộc chơi vì thế luôn cần sự sáng suốt từ mọi phía.

Kết Luận
Trong thể chế dân chủ tính công khai và tranh luận cởi mở gởi các thông điệp rõ ràng và khả tín về các mục tiêu và thành quả cuộc chơi. Nhưng nếu chúng ta không tham dự, như theo dõi các cuộc tranh luận để chọn người đại diện, nếu chúng ta không tham gia các đảng chính trị thì việc thua thiệt là tại chúng ta.

Còn dưới thể chế độc tài tòan trị khó mà đóan được những chủ đích của tầng lớp cầm quyền. Sự nhượng bộ có thể chỉ là giai đọan, lời hứa thường không được tôn trọng. Vì thế cái giá của cuộc chơi thường phải trả cao hơn. Nhưng kết quả sẽ giá trị hơn, như trận đánh tham nhũng là trận đánh sống còn giữa đảng Cộng sản và dân tộc Việt Nam. Muốn có dân chủ thì phải tham gia cuộc chơi, càng nhiều người chơi thì cái giá càng giảm cho mỗi người và kết quả càng thể hiện rõ rệt.

Bài viết hy vọng đã gợi ý bạn đọc “chơi mà thực thực mà chơi” không chơi thì đừng trông mong có tự do có dân chủ có hòa bình và thịnh vượng.
Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi
25/10/2012
Nguyễn Quang Duy, 9-2012, “Trương Tấn Sang Qua Vụ Bầu Kiên”
Nguyễn Quang Duy, 6-2012, “Theo Mỹ Cứu Ðảng ?”
Có tin cho rằng bạn Nguyễn Phương Uyên vừa bị an ninh bắt vì phân phát truyền đơn
 “Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng”.





           

Mẹ Nó: Các đồng chí lấy gì để mà phất cờ trừ sâu diệt lợn!?

Gửi bác Trọng, bác Sang, bác Hùng: chơi sang, chơi trọng, chơi hùng là chơi với Dân


Húc nữa đi em... biển Đông vẫn yên tĩnh!

Biếm họa Babui (Danlambao)



Nhìn cái bản mặt của đồng chí tự trọng XXX dây thắt cổ màu hồng đào, cười toe thấy mà ghét! Ngắm ba đồng chí Hùng Sang Trọng hãm tài, buồn như chưa bao giờ được buồn thấy mà thương. Thôi thì biến... thương yêu thành hành động, góp ý cho anh Hùng anh Sang anh Trọng vài điều gọi là vẽ đường cho hươu chạy.


Trong thời gian qua, các đồng chí cứ loay hoay chạy vòng vòng trong cái vòng tròn của đảng. Chạy qua Đông đụng đồng chí, rút về Tây đụng đồng rận, lên Bắc xuống Nam đụng đồng sàn. Đếch thấy đồng bào đâu cả. Nên chi, nhìn tới nhìn lui đứa nào cũng xanh vỏ đôla đỏ lòng thẻ đảng. Thằng nào kỷ luật được thằng nào!? Thua là phải.


Trước ngày đại hội, các đồng chí tung tin xám, từ lề đảng thò chân qua lề Dân, giả mù sa mưa chơi trò tuyên truyền xám - một phần 10 sự thật là 1 mảnh bánh mì vụn cho những kẻ đói tin... bánh mì. Các đồng chí thu tóm, nắm đầu, xiết cổ truyền thông lề đảng, biến nó thành 700 con két và lại giở trò làm xấu mặt truyền thông blog lề Dân. Nhưng để làm gì? Để chửi, để tố cáo thằng 3X = XXX những điều mà đa phần ai cũng đã biết, nhiều người biết và lên tiếng và bị chính cái hệ thống nhiều sâu lắm lợn của các đồng chí tròng cho cái cùm "tuyên truyền chống đối chế độ" và tống vào tù. Để làm gì? để thằng XXX nó láu cá thí chốt bầu Kiên, chợp mất lá cờ trừ sâu diệt lợn thao túng ngân hàng của các đồng chí. Và nó cười đểu như nụ cười sau lưng các đồng chí.


Các đồng chí vừa đụng đến ổ kiến lửa của đám tài phiệt, vừa làm ngứa ngáy những tên lãnh chúa vùng cỡ như đám giang hồ Hải Phòng mang thẻ đảng; trung ương nó không xem ra gì vì thằng XXX đã nhận chốn đó làm quê hương thứ 2. Cộng hết tất cả lại thành 175 đứa trong cái gọi là Ban chấp hành trung ương và 25 đứa chầu rìa; đứa nào tay cũng dính tiền dơ, chân dính cờ ứt, miệng dính mỡ bò (lợn không ăn lợn để dính mỡ lợn). Không lẽ cái tay dính tiền dơ đi tố cái chân đạp cờ ứt, cái chân đạp cờ ứt đi tố cái miệng ăn tham. Chưa ra quân đã thấy cờ trắng phất phới trên tay các đồng chí. Thua là phải.


Đó là... giả dụ các đồng chí là loại động vật hiếm hoi đang được bảo vệ của thế giới cộng sản chưa thành hình, của xã hội chủ nghĩa chưa đi tới bến, giả dụ các đồng chí là loài tay không dính tiền dơ, chân không dính cờ ứt, miệng không dính mỡ bò. (thế nào có đứa phản động nó đọc tới đây cười cái khì tin chết liền! - kệ hắn).


Vậy thì các đồng chí lấy gì để mà phất cờ trừ sâu diệt lợn!?


Sau cú đảo chánh không thành, kỷ luật không xong, miệng lập bập được cái tên "đồng chí X" là hết cỡ, các đồng chí cũng rút ruột công trình chỉnh mà không đốn được một bài học: phải dựa vào ai khác. Thế là các đồng chí xách đít xuống chợ giao lưu với dân. Nhưng các đồng chí lại chứng nào tật nấy. Dân đen không chơi lại đi la cà với dân đỏ. Các đồng chí lựa chọn một số cử tri tiêu biểu, làm cò mồi để các đồng chí chơi màn PR, qua đám dân đỏ này để gửi thông điệp đến toàn thể dân đen. Mà thông điệp phải chi cho hay, cho xứng tầm. Đằng này các đồng chí lại lè tè đái không qua ngọn cỏ theo kiểu "người ta có thể trù úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này." Xin lỗi các đồng chí, nghe xong là són đái muốn dông liền. Nó cần gì trù úm cả dân tộc. Dân tộc là cái... thứ vô hình, nói cho vui. Còn cái hữu hình là đám anh chị cô bác trên răng dưới không có gì quý hơn..., léng phéng là thằng XXX nó cho đi nhập bọn với bác Cù, bác Điếu ngay. Có mà điên!


Vì thế cho nên muốn chơi thì chơi cho tới, muốn chạy thì chạy cho ngon. Chơi cho Sang, chạy cho Hùng, tính cho nó... không Lú. Chơi và chạy và tính như thế này này:

1. Hồi đó đến giờ lỡ ăn vụng, tay dính tiền dơ, chân dính cờ ứt, miệng dính mỡ bò bao nhiêu cứ khai... mẹ nó ra cho toàn dân biết. Một lần là... năm trăm là... trăm năm. Trả lại hết. Thế là lưu danh sử sách rồi đó. Mà nhớ: trả lại cho dân chứ đừng ngu dại trả lại cho đảng. Đảng làm... đếch gì để sỏi đá thành cơm!

2. Ký liền cái rụp giấy "ân xá" (kệ tụi phản động có giãy nảy lên ân xá cái con khỉ khô!), thả hết mấy bác, cô, cậu, mợ, dì, anh, chị, em, tính luôn cháu Uyên vừa mới bị bắt cóc, đã bị bỏ tù vì hệ thống công an trị trước đây của thằng XXX. Kẻ thù của kẻ thù là bạn ta. Không thể để bạn ta tiếp tục bị thằng X nó cầm tù.


3. Rình rình một dịp nào đó, nhảy phóc lên đài TV giờ cao điểm, hay một dịp nào đó tổ chức lễ hội tưng bừng mấy chục ngàn người đứng ra tuyên bố: tui, Trương Tấn Sang, tôi Nguyễn Phú Trọng từ nay đứng về phía nhân dân, đặt tổ quốc lên trên đảng, quyền lợi của nhân dân trước cái ghế đang ngồi và sau đây xin gửi đến nhân dân bản cáo trạng của đồng chí (kệ hết đồng hết chí nhưng quen gọi) Nguyễn Tấn Dũng. Không có ếch xì, ếch xằng gì nữa.


Làm được 3 chuyện đó đảm bảo các đồng chỉ sẽ có 87 triệu người đứng ngay đằng sau lưng. Lúc đó chấp thằng XXX và chấp luôn 300 đứa xxx.


Túm lại đường hươu chạy là đường về với nhân dân. Chơi Sang, chơi Trọng, chơi Hùng là chơi với Dân.


Nếu không làm chuyện đó thì 4S cũng như 3X. SSSS = XXX. Tất cả đều là những thằng hại dân và bán nước (không ai gọi kẻ hại dân bán nước bằng ông cả).
Dân Làm Báo
danlambaovn.blogspot.com
---

Ướp xác bác Tôn Đức Thắng.
Bác Tôn Đức Thắng là người Long Xuyên, miền Nam, tính tình chân chất, không có thế lực cho nên bác Hồ mới đưa lên làm phó chủ tịch bù nhìn. Mùa hè, trong phủ Chủ tịch, bác thường đi chân đất, các đ/c Bộ trưởng bèn hỏi sao bác không đi dép, bác cười hì hì mà rằng: “Tao đi chân đất cho mát chân”.

Tuổi già cho nên nhiều khi bác lẫn.
Một lần, hội họp với các bô lão, bác Tôn cầm giấy, đeo kính rồi long trọng đọc: “Các cháu thiếu nhi thân mến”, khiến cả hội trường ngơ ngác.
Bác bèn nói:
- Đ. M. Tôi nhầm ! Đây là bài nói chuyện với các cháu.
Các phụ lão vui vẻ cười thông cảm.

Tuổi 90, bác Tôn hấp hối, bộ Chính trị cấp tốc họp để chuẩn bị tang lễ. Tổng bí thư Lê Duẩn dặn người thư ký riêng của bác phải túc trực bên giường bệnh, hễ bác trối trăn điều gì thì phải ghi chép rồi trình lên bộ Chính trị.

Chủ tịch Quốc hội Trường Chinh nói:
- Bác Tôn là người cao niên nhất trong Đảng. Khi Cach MangThang'10 bùng nổ, bác là người đầu tiên treo lá cờ trên Biển Đen. Để tưởng thưởng thành tích này, nhà nước Liên Xô đã lấy tên bác Tôn mà đặt tên 1 con đường ở Mạc Tư Khoa, là trái tim của giai cấp Vô Sản thế giới. Tôi đề nghị bộ Chính trị quyết định ướp thi thể bác và xây lăng kỷ niệm.

Bộ Chính trị nhất trí ý kiến của Trường Chinh. Trong phòng , bác Tôn tỉnh dậy, hỏi:
- Ngoài kia họp gì thế ?

Anh thư ký trình bày rằng bộ Chính trị quyết định ướp xác bác như đã ướp xác bác Hồ. “Bác nghĩ sao ?”

Bác Tôn thều thào: “Ướp cái con c. ấy !”

Nói xong, bác thở hắt rồi mất. Anh thư ký vội báo tin cho bộ Chính trị. Tổng bí Thư Lê Duẩn hỏi:
-Bác có trối trăn điều gì không ?
-Thưa đ/c Tổng bí thư, tôi có hỏi về việc ướp xác bác, bác dặn là ướp cái con c. bác , rồi mất, không dặn gì thêm.

Các ủy viên bộ Chính trị bối rối, không hiểu vì sao bác Tôn lại dặn ướp “cái ấy”.

Chủ Tịch Quốc Hội Trường Chinh tỏ vẻ thông thái giải thích:
-Bác dặn như vậy là có ngụ ý sâu sắc. “Cái ấy” tượng trưng cho sức sinh sản của nòi giống, được nhiều nước trên thế giới đúc tượng và thờ phụng. Chúng ta phải tôn trọng ý nguyện cuối cùng của bác. Cái khó là phải xây 1 cái lăng to lớn như lăng bác Hồ, lại phải có quân đội canh gác, mà chỉ đặt 1 “cái ấy” bên trong.

Thủ Tướng Phạm Văn Đồng phát biểu:
-“Chúng ta có thể cho chế tạo 1 cái hộp bằng pha lê rất lớn, rất dày, có hình cờ búa liềm và cờ đỏ sao vàng, rồi đặt “cái ấy” của bác vào. Tôi sẽ chỉ thị mấy nhà sử học viết bài giải thích ý nghĩa lớn lao của việc ướp xác và trưng bày “cái ấy””.

Bộ trưởng công an Phạm Hùng nói:
-Ý kiến của đ/c thủ tướng rất hay. Tôi sẽ ra lệnh tập trung cải tạo những phần tử chống đối và xuyên tạc. Trong 1 ngày, tôi sẽ tập trung đạt chỉ tiêu 50 ngàn tên phản động.

Tổng bí thư Lê Duẩn nói:
-Chúng ta đã nhất trí việc ướp “cái ấy” của bác Tôn. Nhưng về địa điểm, ta nên đặt “cái ấy” ở chỗ nào?

Thủ Tướng Phạm Văn Đồng đề nghị:
-Bác Tôn là người Nam bộ, vậy ta nên để bác ở tp HCM. Tôi nghe bộ trưởng Nội thương báo cáo rằng dân chúng đến mua hàng ở cửa hàng Bách hóa Tổng hợp tp HCM, khi ra về đều nói ” chẳng có con c. gì cả”. Nay đặt “cái ấy” tại cửa hàng thì dân chúng sẽ không còn kêu ca vào đâu được nữa !

Các bộ trưởng vỗ tay khen ngợi ý kiến thâm thúy của thủ tướng.


(Theo Nguyễn Chí Thiện, Hỏa Lò) 

Đảng Sợ Kinh Thánh : Cả Lủ Tham Nhũng Mà Còn Ném Đá

Ném đá trong Kinh thánh và sự thất bại của cặp Trương Tấn Sang-Nguyễn Phú Trọng



 
Biếm họa Babui (Danlambao)
Hội nghị TW 6 khóa 11 đã khép lại.
Hiệp 3 của trận bốc sơ của Sang- Trọng đánh với 3 Dũng đã kết thúc.
Kết quả là Thủ tướng thắng bằng điểm với kết quả 129/175.
Cuộc Chỉnh đảng do Nguyễn Phú Trọng phát động từ tháng 2/2012 đã mất sinh khí và đang tắt lụi dần.
Tựu chung lại là Cân như vũ, như mọi đợt phê và tự phê của ĐCS VN trong quá khứ.
Vẫn là đầu voi: đây là đợt sinh hoạt “sống còn của chế độ “, vì có “tình trạng một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”….
Vẫn là đuôi chuột: “Ban Chấp hành Trung ương…quyết định không thi hành kỷ luật đối với tập thể Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị”.
Quan sát phong trào chỉnh đảng lần này, không ai là không nhận ra: Cặp CT nước-TBT ĐCS VN quyết tâm cao độ ” chơi” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Sự kiện chính, hướng tới suy đoán này, đầu tiên là sự kiện TBT Nguyễn Phú Trọng giành lại chức trưởng ban chống tham nhũng của TW, trước đây do Thủ tướng nắm giữ.
Sau đó là vụ bắt “Bầu Kiên”.
Giáo sư Carl Thayer, thuộc học viện quốc phòng Úc trong bài viết về vụ bắt giữ bầu Kiên đăng tải trên website của ông, cho rằng ‘ không ai ở Việt Nam có được tài sản lớn mà không có quan hệ mật thiết với các thành viên quyền lực của đảng cộng sản Việt Nam. Không ai có tầm cỡ như ông Kiên có thể bị bắt mà không có chuẩn thuận chính trị từ các cấp cao nhất’.

Mà Nguyễn Đức Kiên được coi là người thân cận với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Từ nhiều tháng nay, các trang blog trong và ngoài nước liên tục đưa các tin bài về các vụ thao túng ngân hàng lên đến hàng ngàn tỷ đồng của bầu Kiên với sự tham gia của cô Nguyễn Thanh Phượng, con gái của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Song song với những vụ bắt bớ, làm xáo trộn thị trường chứng khoán VN với gần 5 tỷ đô la bốc hơi trong những ngày cuối tháng 8/2012, là sự kiện phê và tự phê của BCT ĐCS VN.
Hàng loạt các tin không có kiểm chứng gây hoang mang trong dư luận quần chúng như Thủ tướng bị thiểu số trong BCT, Thủ tướng phải ra đi…

Rồi ngày 1/10/2012, TBT Nguyễn Phú Trọng triệu tập bất thường hội nghị TW6, mà lẽ ra theo lịch trình sẽ họp vào ngày 16/10/2012. Những tin không kiểm chứng như có sự tịch thu phôn tay của các ủy viên TW, Tổng cục 2 chịu trách nhiệm an ninh vòng trong cùng và kết hợp với Bộ công an tổ chức 2 vòng an ninh ngoài, 1 tài liệu được Tổng cục 2 in trong bí mật được phát cho các ủy viên TW, gồm 313 trang, nói về tham nhũng của Thủ tướng…đã tạo nên không khí căng thẳng của 1 cuộc đấu đá, sát phạt 1 sống 1 chết: không khí của 1 cuộc đảo chính cung đình.
Những đảng viên lão thành của câu lạc bộ Thăng Long đã nói về sự ra đi của Thủ tướng.
G/S Nguyễn Minh Thuyết nói về sự thay đổi lớn về nhân sự ở cấp cao nhất trên BBC…

Tất cả như cương lên, tất cả như căng cứng chuẩn bị cho sự bùng nổ của niềm vui, của thoả mãn, thì 15/10/2012, ông TBT Nguyễn Phú Trọng ‘nghẹn ngào’ kết thúc hội nghị 6 : “Ban Chấp hành Trung ương…quyết định không thi hành kỷ luật đối với tập thể Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị”.
Tạo ra 1 không khí khủng bố “cách mạng” từ tháng 2/2012 đến nay.
Huy động những nhân lực, vật lực to lớn của nhà nước VN cho việc chuẩn bị kết tội Thủ tướng ( lực lương an ninh TC2, tập tài liệu 313 trang. …)
Tạo những bất hòa về lòng tin giữa an ninh công an và an ninh quân đội.
Tạo ra sự bốc hơi của thị trường chứng khoán VN hàng tỷ đô la…
Cuối cùng là “hòa cả làng” với giọng mếu máo, của 1 diễn viên non vai, của ông TBT.
Nguyễn Phú Trọng đã chơi trò chơi ú tim gì với người dân Việt Nam dân trí thấp, với các đảng viên già như những con ngựa già chỉ biết 1 lối đi?
Cả BCT ĐCS VN đã không chống được tham nhũng.
Tất cả cơ quan chức năng của Đảng, Nhà nước, kể cả Chính phủ VN, dưới sự lãnh đạo toàn diện của ĐCS VN đã không tìm ra 1 chứng cớ để buộc tội tham nhũng vào Thủ tướng.
Những hôm nay, ngay sau kết thúc hội nghị TW 6, căp CT nước- TBT liên tục gặp gỡ các cử tri và hô hào mọi người dũng cảm chống tham nhũng :”Bà con làm ơn làm phước nói lên sự thật, tố cáo những cán bộ đảng viên tham nhũng…,”/ Trương Tấn Sang phát biểu tại thành phố HCM, theo BBC/.
TBT Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc với cử tri Hà Nội, nói : “Vấn đề tham nhũng hiện nay đã quá rõ. Vì vậy, việc phòng chống tham nhũng, lãng phí đang được làm rất quyết liệt”.

Như vậy những người lãnh đạo này đang bầy tỏ quyết tâm chống tham nhũng đến cùng bằng công sức, nhiệt tình của các đảng viên thường, của người dân thường.
Xin thưa với bà con, cô bác: Chế độ cộng sản này đã tồn tại tại VN ta hơn 60 năm rồi.
“Đừng nghe CS nói, hãy xem cộng sản làm” đã là 1 chân lý luôn được kiểm nghiệm tính chính xác của nó.
Cả 1 lực lượng chuyên nghiệp khổng lồ các trinh sát kinh tế, các trinh sát chống hối lộ, các trinh sát chống tham nhũng…hàng ngày 8 giờ đồng hồ hưởng lương từ đồng thuế của nhân dân lao động VN, mà không đưa ra nổi 1 chứng cớ tham nhũng của Thủ tướng, thì thử hỏi, những người dân đầu tắt mặt tối vì sinh nhai, làm sao có thể phát hiện ra những tham nhũng của các con sâu, con mèo ăn vụng biết chùi mép này?
Mà Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng cũng chỉ chống giả vờ thôi.
Họ chẳng đã bỏ tù nhà báo Hoàng Khương vì vạch trần tham nhũng của cảnh sát giao thông đó sao?…
Xin bà con, cô bác dành sức lực của mình, dành nhiệt tình của mình để tụ tập nhau, cùng cho 1 mồi vào trụ sở BCH TW ĐCS VN, là xong hết, thanh toán hết lũ tham nhũng của đất nước này.
Trở lại với Hội nghị TW 6, chúng ta thử tìm hiểu thực sự những gì đã diễn ra xung quanh hội nghị này? Tại sao Thủ tướng lại thoát hiểm, trong khi có nhiều tin đồn về kỷ luật cho Nguyễn Tấn Dũng?
Trước hết, tôi xin nhắc lại 1 đoạn văn trong Kinh thánh Tân ước liên quan đến “ném đá”..

1. Ném đá trong Kinh thánh.
“Jésus đang giảng đạo giữa đám đông… Bỗng có có 1 đám đông gồm nhiều trí thức và tu sĩ lôi đến một dâm phụ vừa bị bắt quả tang. Sau khi đẩy người đàn bà tội lỗi ấy vào giữa đám đông, họ nói với Jésus:
- Thưa ông, con dâm phụ này đã bị bắt quả tang trong khi phạm tội. Theo luật Moise, thì phải bị ném đá. Vậy ông nghĩ thế nào?
Jésus không nói gì cả, lấy ngón tay viết trên cát: Bọn giả dối!
Nhưng bọn ấy cứ chất vấn thông thái mãi, viện hết khoản nọ, đến điều luật kia, đòi hành tội người phụ nữ tội lỗi… Jésus, không thể làm thinh được nữa bèn ngước mặt lên, nói:
- Trong tất cả mọi người ở đây, ai là người chưa từng làm tội lỗi có quyền ném viên đá đầu tiên!

Khi nghe lời phán ấy, dân chúng bắt đầu tản dần từng người một. Sau cùng chỉ còn có Jésus và người đàn bà tội lỗi giữa công trường mà thôi.
Jésus bèn hỏi người đàn bà:
- Những kẻ tố cáo đi đâu cả rồi? Không một ai lên án ngươi cả sao?
Người đàn bà thưa:
- Không ạ!
Jésus nói:
- Ta cũng vậy! Thôi về đi.”/ Hết trích/
2. Sự thực của Phê và tự phê trong BCT. Sự thực của các ý kiến trong Hội nghị TW 6.
Sự thực chắc là Thủ tướng đã tự bảo vệ thành công trước các cáo buộc tham nhũng của TBT và CT nước tại phê và tự phê trong BCT..
Trong BCT đã chia 2 phe rõ rệt và không ai có đa số. Sự kiện ủng hộ cho khẳng định này là việc Tướng Phùng Quang Thanh, người vẫn được coi là theo phe Đảng-Nhà nước, phát biểu bảo vệ Thủ tướng trong Hội nghị TW 6.
Tin chỉ có 4/14 người trong BCT ủng hộ Thủ tướng, chắc là 1 tin đồn do CT nước và TBT thổi ra.
Câu: “Bộ Chính trị đã thống nhất 100% đề nghị Ban Chấp hành Trung ương cho được nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị.” không có nghĩa là 100% trong BCT đề nghị kỷ luật Nguyễn Tấn Dũng. Câu này bao hàm 1 ý : Nếu Thủ tướng có khuyết điểm, thì cả BCT cũng có khuyết điểm.

Sau hội nghị TW 6, CT Trương Tấn Sang tiếp xúc với cử tri thành phố Sài Gòn đã nói đại ý : Tôi theo dõi kỹ Hội nghị 6 thì cả Hội nghị đều lên án tham nhũng.
Tất nhiên là các thành viên của Hội nghị ai cũng phải chống tham nhũng.
Nếu ai đó không chống tham nhũng thì mặc nhiên họ tự công nhận là người tham nhũng.
Nhưng khi bỏ phiếu thì chỉ có 46 người “ném đá” Thủ tướng, còn 129 người lảng đi, không “ném đá”.
Giải thích hiện tượng này ra sao, xin bạn đọc dùng logic của đoạn văn nói về ném đá trong kinh thánh.
Nghĩa là 129 ủy viên TW cũng cảm thấy mình có lỗi “tham nhũng” như Thủ tướng.

Câu hỏi là : Có phải 46 ủy viên TW “ném đá” kia là trong sạch, không tham nhũng không?
Tôi chắc là không, họ chỉ vì bè phái mà ném đá nhau, thế thôi. Cũng là tham nhũng 1 ruộc cả mà thôi.
3. Tại sao Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang thất bại.
Sau Hội nghị 6, không 1 kỷ luật nào được đưa ra đối với Nguyễn Tấn Dũng, nhiều nhà bình luận cho rằng Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang không quyết tâm chống Nguyễn Tấn Dũng đến cùng.
Sai.
Tất cả không khí chống tham nhũng xung quanh Chỉnh đảng. Tất cả các động tác như thâu tóm lại chức trưởng ban chống tham nhũng TW Đảng, bắt Bầu Kiên, dẫn độ Dương Chí Dũng, in tài liệu, chứng cớ tham nhũng 313 trang …tạo không khí khủng bố xung quanh Hội nghị TW 6 … đều nói lên quyết tâm cao độ của cặp đôi quyền lực này.

Chưa bao giờ chính trường VN chứng kiến cảnh các lãnh tụ cao cấp của ĐCS VN nói xấu nhau, như ngày hôm nay. QLB đặc biệt chỉ trích Nguyễn Tấn Dũng, có thể, có liên quan đến cặp đôi TBT-CT nước.
Nhưng họ làm sao lật ngay được Thủ tướng, khi số lượng biểu quyết cho ông ta 1 hình thức kỷ luật không vượt qua quá bán trong BCT. Làm sao có thể kỷ luật 1 Thủ tướng, khi ông ta có 129 ủy viên TW ủng hộ ông ta?
Tìm nguyên nhân thất bại của Sang-Trong, chúng ta hãy xem cặp đôi này đại diện cho đường lối nào của CN Mác Lênin?
Nguyễn Phú Trọng là giáo điều và “liêm khiết”.
Trương Tấn Sang chỉ có 1 căn hộ 51 m2 và sẵn sàng trả lại Nhà nước khi thôi nhiệm./Tin BBC/
Tóm lại , hôm nay, họ là đại diện của thứ CNCS khắc kỷ, trong sạch, mà thế hệ cộng sản đầu tiên thực hành.
Nguyễn Tấn Dũng thì khác. Từ 1 y tá, rồi công an viên, ông ta leo dần lên ngôi quyền lực.
Con đường mà ông ta đi là con đường của những đảng viên đảng cộng sản muốn thăng tiến.
Con đường này tựu chung lại chỉ có vài chữ làm hướng đạo:
Hãy tạo ra ảnh hưởng để có nhiều người hối lộ cho mình. Hãy nhận hối lộ thật nhiều, và cũng hối lộ lên cấp trên thật nhiều.
Ngày hôm nay, noi gương Thủ tướng, các đảng viên có chức có quyền tham nhũng trắng trợn, công khai.
Đây là nguyên nhân chính khiến Trọng và Sang thất bại.
Cặp đôi này không đại diện cho tầng lớp “tiên tiến” trong ĐCS VN.
Họ là cổ hủ, quá khứ.

Ngày xưa, khi CNCS còn sức hút, tạo ra hình ảnh 1 người đạo đức, quên cá nhân, hi sinh cho lý tưởng của nhân loại, có sức cuốn hút nghê gớm đối với thế hệ trẻ, với các đảng viên thường.
Ngày hôm nay, không ai còn tin vào CNCS nữa rồi. Các đảng viên vào Đảng là tìm cơ hội làm giầu cho cá nhân. Còn ai mà noi gương, khâm phục 2 vị lãnh đạo Sang và Trọng, để trở lại thời nghèo đói thiếu thốn?

Kết luận.
Chống tham nhũng không nằm trong khả năng của ĐCS VN.
Độc quyền lãnh đạo, lãnh đạo không minh bạch, lý tưởng cộng sản đã quá hạn…là nhưng nguyên nhân dẫn đến tham nhũng đại trà tại VN.
Cả 2 khả năng: quay lại thời cộng sản khắc kỷ, tàn bạo, hay tiếp tục tham nhũng đại trà, đều hủy hoại tương lai của dân tộc VN.
Đảng CS VN đã không có khả năng lãnh đạo dân tộc VN trong tình hình quốc tế phức tạp như hiện nay.
Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang không có khả năng chống tham nhũng, làm trong sạch đảng vì họ không có tầm nhìn cho tương lai.
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã mất hết ủng hộ đạo đức của xã hội, không còn khả năng lãnh đạo quốc gia về đối nội cũng như đối ngoại.
Tình hình đất nước đang hỗn độn của thời kỳ hỗn mang khi trời và đất không phân biệt.
Một nước VN mới sẽ ra đời như thế nào?
Nguyễn Nghĩa
Đàn Chim Việt

Trường Bộ Binh Thủ Đức :Tìm Bạn Tù

Tìm bạn.

Tôi là Đặng Vũ Ninh, muốn tìm tin tức của Nguyễn văn Chính, hoặc là Trần Văn Chính, người bạn tù cải tạo mà tôi không nhớ rõ họ Nguyễn hay họ Trần.
Anh Chính lúc trước ở Ngã Tư Bảy Hiền, là cựu SVSQ Trường Bộ Binh Thủ Đức. Sau khi ra tù anh đã đỡ đầu cho con trai tôi là Đặng Vũ Minh Luân.

Anh Chính,
Nếu được tin này, xin gọi cho tôi, số́ điện thoại  (315)-708-4536. Tôi rất mong liên lạc với anh.
Quý vị nào có biết tin tức về anh Chính, xin vui lòng giúp tôi .
Xin chân thành cảm tạ.
Đặng Vũ Ninh
(315)-708-4536

Gởi các bạn trẻ VN :VC nói “Thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng hơn Mỹ 37 (năm) lần”


Gởi các bạn trẻ VN
Các bạn trẻ Việt Nam thân mến,
Bây giờ thì rõ ràng không còn nghi ngờ gì nữa. Nhà cầm quyền csVN đã không thể che đậy được dã tâm biến tuổi trẻ VN trở thành những cỗ máy biết vâng lời, và chỉ biết tùng phục theo lệnh của chúng khi chúng có mưu đồ sát nhập mảnh đất VN hình cong chữ “S” này vào phần đất lãnh địa Trung Hoa theo lệnh của cs đàn anh! Tại sao csVN lại táo tợn như vậy? Nguyên nhân là vì các bạn vẫn còn chưa vượt qua được nỗi sợ. Chính vì các bạn nhút nhát, sợ hãi mà chế độ bán nước này vẫn còn tồn tại, và càng ngày càng coi thường sự phán xét của toàn dân. Hôm nay, qua sự kiện cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên, các bạn đã thấu đáo được tâm địa đốn mạt của csVN chưa? Có bao giờ các bạn tự hỏi: Tại sao trong giờ sử địa, thầy cô giáo chỉ dạy cho học trò rằng nước VN chỉ đi từ Móng Cái cho tới mũi Cà Mau không thôi? Vậy Ải Nam Quan đâu rồi? Ai đã cố tình xóa mất đi cái di tích lịch sử đã đi vào tâm hồn người Việt từ bao năm qua? Ai đã ngang nhiên phù phép cho những địa danh đẹp đẽ nhất của nước mình trở thành di sản của kẻ thù truyền kiếp là thằng tàu phù? Thác Bản Giốc ở đâu? Hoàng Sa ở đâu? Sao công nhân của tàu qua nước mình, đi lại nghênh ngang, gây hấn với người VN và thậm chí đánh người VN tới chết mà chỉ bị xử nhẹ rồi dẫn độ về tàu? Tại sao csVN lại đưa ra cái điều luật 88 chỉ để thực hiện cái công việc duy nhất là bịt miệng những người lên tiếng về bọn cướp nước tàu phù? Tại sao và tại sao???
Khi tôi viết những lời này, tim tôi đau nhói. Chưa có bao giờ dòng lịch sử nước nhà lại có một trang ô nhục đến như vậy. Tiền nhân của chúng ta thật sự vì dân vì nước, đã từng đứng lên đánh đuổi giặc ngoại xâm, từng có một Trần Bình Trọng:
“Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc”
Từng có một Lý Thường Kiệt với:
Sông núi nước Nam vua Nam ở
Rành rành đã định tại sách trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
Chúng bây sẽ bị đánh tơi bời”
Những lời thơ khẳng khái đầy hào khí vẫn còn văng vẳng đâu đây. Trận Đống Đa kiêu hùng còn đó, âm vang như những tiếng cồng chiêng thức tỉnh sơn hà. Vậy mà...Những lời hứa của đảng cs ngày nào nghe như rót mật vào tai, bây giờ vĩnh viễn đã đi vào dĩ vãng: “Thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay”. Và “ngày nay” của hiện tại còn thua kém xa những nước chỉ đáng xách dép cho chúng ta ngày xưa.
Các bạn thân mến,
Chúng ta không sợ giặc ngoại xâm, nếu chúng ta có ý chí tự lực tự cường. Dân tộc VN không hèn, đơn cử là chúng ta có những người như anh Điếu Cày, chị Tạ Phong Tần, Việt Khang, và vô số những anh chị em khác, chỉ có đảng Cộng sản hèn rồi dạy cho con cháu của họ hèn thôi. Vậy thì, tôi xin hỏi các bạn, các bạn có muốn VN mình mất vào tay bọn Tàu khựa hay không? Các bạn có muốn làm nô lệ cho giặc Tàu hay không? Các bạn có muốn để gia sản của chúng ta là ngôi nhà VN trở thành vật sở hữu của Tàu cộng hay không? Nếu các bạn không muốn những điều này, các bạn phải đứng dậy. Các bạn hãy kêu gọi toàn dân đoàn kết lại thành một khối và cùng đứng dậy. Chỉ cần khoảng 10 ngàn người đồng loạt đứng dậy thì đảng cs sẽ tiêu tan! Hãy nhìn những nước như Bắc Phi, Miến Điện, họ sẽ có đổ máu đó, nhưng để cứu được đất nước thì cần phải hy sinh một vài nhân mạng. Nhưng phải hy sinh để cho thế hệ mai sau còn ngôi nhà VN để ở. Đó chính là điều tiên quyết. Hãy đứng dậy các bạn ơi!
---
PHÓNG SỰ ÐẶC BIỆT TỪ VIỆT NAM: SINH VIÊN NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN ÐANG BỊ ÉP BUỘC PHẢI NHẬN TỘI CẤU KẾT VỚI NHÓM TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC

Hôm nay trong tiết mục phóng sự đặc biệt từ Việt Nam, thông tín viên SB-TN gửi ra bản tin về tình trạng sinh viên Nguyễn Phương Uyên,(video insert)

An ninh mật vụ Cộng sản Việt Nam đang dàn dựng bằng chứng để buộc tội nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên 20 tuổi người Bình Thuận, sinh viên năm thứ 3 Trường đại học Công nghiệp thực phẩm. Mục đích sâu xa của việc ép buộc tội trạng này, nhằm vẽ nên hình nhóm Tuổi trẻ Yêu Nước là một nhóm phản động nguy hiểm, và nhân đó để lấy cớ tạo một mức án nặng nề cho hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình.

Ðược biết vào 11 giờ sáng ngày 14 tháng 10, Công An phường Tây Thạnh và Quận Tân Phú đã bố ráp căn phòng nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên đang ở và tịch thu chiếc máy ảnh, tuyên bố rằng đã tìm thấy nhiều hình ảnh liên quan đến vụ rải truyền đơn dưới cầu An Sương ngày 10 tháng 10 vừa qua. Nhóm Tuổi trẻ Yêu Nước đã đứng nhận trách nhiệm cho sự việc này. Ðược biết sáng hôm đó, một số truyền đơn được tổ chức Tuổi Trẻ Yêu Nước gài bên hông thành cầu An Sương đoạn quốc lộ 1 A Trường Chinh Sài Gòn. Số truyền đơn nầy được kèm theo nhiều tờ giấy bạc khác nhau và bỏ vào một thùng cạc-tông được cài chốt bung bằng đồng hồ vào đúng 7 giờ sáng, thì số truyền đơn được bung xuống con đường dưới thành cầu An Sương, Sài Gòn, ngay vào giờ có nhiều người qua lại nhất.

Trên thực tế, nhiều người biết Nguyễn Phương Uyên qua thái độ chống nhà nước Trung Cộng xâm lấn biển đảo và dùng nhiều âm mưu để đầu độc thực phẩm, phá hoại kinh tế Việt Nam. Phương Uyên cũng bày tỏ thái độ này rất công khai, mà theo bạn bè cùng phòng trọ của cô cho biết cô đã làm nhiều bài thơ phản ảnh quan điểm của mình. Nhiều người phân tích thời sự nói rằng chính vì việc không có đủ lý do kết tội hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, ngành công an mật vụ Cộng sản Việt Nam đã cố tình nhân sự kiện Phương Uyên có mặt và ghi lại hình ảnh của cuộc rãi truyền đơn, nhằm vẽ thêm chuyện, ghép tội nữ sinh Phương Uyên, Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình vào chung một tổ chức có âm mưu chống phá và lật đổ nhà nước Cộng sản Việt Nam.

Một công an viên giấu tên, nói với thông tín viên SBTN rằng ngành an ninh Cộng sản Việt Nam không đánh giá cao các vụ rải truyền đơn gây tiếng vang của nhóm Tuổi Trẻ Yêu Nước, nhưng sự kiện vừa rồi lại là một cơ hội bằng vàng để giúp cho ngành an ninh Cộng sản ngụy tạo sự kiện để công khai kết tội Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, cũng như một số bạn trẻ khác. Tin hôm nay cũng cho biết bộ Công an Cộng sản Việt Nam đang huy động một lực lượng hùng hậu truy lùng các thành viên Tuổi Trẻ Yêu Nước ở 3 thành phố là Hà Nội, Sài Gòn và Long An. Có tin là Công an đã cài được người vào trong tổ chức này.(SBTN)
-------



HAI CHỮ HY SINH
(gởi về những người anh em bên kia giới tuyến)
Ngày anh lên hai, lên bốn
Anh ca: "mơ gặp bác Hồ..."
Ngày anh mười ba, mươì  bốn
Anh vào bộ đội, xây mơ....
Thế là người trai bộ đội
Đường mòn xẻ dọc Trường Sơn
Chiến trường miền Nam mở lối
Bằng con tim ngút căm hờn....
Đảng bảo anh thù giặc Mỹ
Diệt loài đế quốc xâm lăng
Đảng bảo anh thù lính Ngụy
Và anh hăm hở thi hành
Con đường anh đi máu đổ
Lòng anh không thoáng ăn năn
Anh gây bao nhiêu đau khổ
Anh cười chẳng chút băn khoăn
Ngày anh mười lăm, mười bảy
Cùng tin chiến thắng, anh về
Hai chiếc nạng buồn run rẩy
Bóng anh nghiêng nắng đường đê
Tưng bừng đảng khao chiến thắng
Từ quê đến tỉnh reo hò
Anh ngồi trong căn nhà vắng
Nhìn đôi nạng gỗ buồn so
Ngày anh hăm lăm, băm sáu
Toàn dân khốn khổ vô cùng
Đảng ta thành tư bản máu
Giấc mơ ngày nhỏ vỡ tung !!!
Ngày anh bốn lăm, bốn sáu
Đảng ta cắt đất dâng Tàu
Mất đi Nam Quan, Bản Giốc
Lòng anh tê tái thương đau !
Anh ngồi nhìn anh trong kiếng
Hồi lâu anh hỏi anh rằng
Tuổi xanh, máu xương anh hiến
Cho quê, phải đúng quê chăng???
Hay cho lũ người vong bản
Cho bày quỉ đỏ vô lương
Để ngày hôm nay đảng phản
Phản anh, phản cả quê hương
Ơi, máu xương người bộ đội
Đổ ra xây dựng quê mình
Ai ngờ đảng ta lừa dối
Bẽ bàng hai chữ Hy Sinh !
Ngô Minh Hằng

Bài Xem Nhiều