We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 30 October 2012

Gần 86 triệu người trong nước không cứu nổi Việt Khang

80 triệu người trong nước đang bị Đảng CSVN trói tay và bịt miệng?

May mắn vẫn còn sót một số vẫn giữ được Nhân Tính giống nòi

----

 THÊM MỘT VẾT NHƠ

( Phản ứng của người tị nạn VC tại hải ngoại khi nghe tà quyền CSVN thông báo là sẽ đưa hai nhạc sĩ yêu nước Trần Vũ Anh Bình tức Hoàng Nhật Thông và nhạc sĩ Võ Minh Trí tức Việt Khang ra xét xử vào lúc 8 giờ sáng ngày 30 tháng 10 năm 2012 tại 131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, phường Bến Nghé, thành phố Sài Gòn.)

Ba Mươi tháng Mười, những tên bạo ngược

Ðem Khang , Bình ra xử luật rừng xanh

Bày bán nước xử dân lành giữ nước

Dựng tội, tù người, đảng quá gian manh !

Hãy định nghĩa thế nào là chống phá

Là nghe theo phản động để tuyên truyền ?

Ôi, hiểm độc ! đảng gian hùng xảo trá

Ðảng cướp tự do, đảng giết nhân quyền !!!

Việt Khang – Anh Bình là người yêu nước

Lòng họ đau khi thấy mất sơn hà

Và thấy đảng, lũ tội đồ khiếp nhược

Nên họ biểu tình và hát hùng ca

Ai hèn nhát cúi đầu ôm chân giặc

Khi giặc Tàu lấn biển, giết dân Nam ?

Kẻ có tội với quốc dân là đảng

Không phải Anh Bình ! Không phải Việt Khang !

Là công dân, họ thi hành nghĩa cả

Khi núi sông vang tiếng thét bất bình

Sao đảng dám vu người là chống phá ?

Chính đảng đã làm tổ quốc điêu linh !

Ba Mươi tháng Mười đảng đem xử họ

Thêm một vết nhơ trên mặt tà quyền !

Và đảng lại tự đào sâu huyệt mộ

Tự siết cổ mình để chết nhanh thêm !

Hỡi toàn quốc, có thấy điều nghịch lý ?

Có thấy đảng kia lật lọng, hung tàn ?

Nào, ta hãy đồng lòng và quyết chí

Cứu lấy Anh Bình ! Cứu lấy Việt Khang !

Khi ta đứng lên ghé vai trách nhiệm

Ðảng sẽ tro than, nước hết u sầu

Ta phải kiên cường nói cho đảng biết

Ngày đảng tàn gần lắm, chẳng xa đâu !

Ðảng sẽ tan trong một giờ bão nổi

Vết nhơ này muôn kiếp chẳng phôi pha

Ðảng phải chết bởi đảng gây trọng tội

Tội giết dân lành, bán đất Ông Cha !

Ngô Minh Hằng


---

Sao không xuống đường?

© Nguyễn Thu Trâm

Vậy là ngày mai họ đưa hai người yêu nước Việt Khang và Anh Bình ra tòa.
Lại một phiên tòa của những kẻ bán nước xét xử người yêu nước như nhiều phiên tòa từng diễn ra trên đất nước Việt Nam suốt từ 73 năm ấy. Những phiên tòa của phi lý vô nhân và bất công đã khiến cho hàng chục ngàn gia đình nát tan ly loạn vì người thân của họ vì quá yêu nước mà lụy vòng lao lý tù đày mà không ít người trong số đó, sau phiên toàn rồi không bao giờ trở về nữa.
Và ngày mai này đến lượt các anh phải ra tòa chỉ bởi các anh đã nói thay cho triệu người Việt Nam về nỗi ưu tư trước thảm họa mất nước, trước nguy cơ bị diệt vong hay đồng hóa của giống nòi.
Có đâu trên thế gian này lòng yêu nước cần phải được kín giấu, nếu không muốn bị xỉ vả, bị đấu tố, bị giam cầm tra tấn và bị tù đày?
Có đâu trên thế gian này sự gian trá, lường láo, bịp bợm và phản trắc lại được tôn vinh là quang vinh muôn năm, là đời đời sống mãi… ?
Truyền thuyết một mẹ trăm con của Việt Tộc khiến người Việt gọi nhau bằng hai tiếng “Đồng Bào” nghe gần gũi thân thương và cao cả quá, nhưng sao lại mỉa mai và nghịch lý đến thế này, sao lại vị bất đồng chủng mà quay lại giết hại đồng bào mình?
Sao lại “Quan san muôn dặm một nhà, bốn phương vô sản đều là anh em” mà lại không anh em với những người cùng mình sinh ra từ một bọc trứng?
Phải chăng vì đất nước này vốn tồn tại nhiều nghịch lý, nên con người ta cảm thấy bình thường trước nghịch lý và phản cảm trước những cái chân thiện mỹ?
Đâu rồi những ngày sinh viên, trí thức, Phật tử miền nam xuống đường chống lại cuộc chiến tranh ngăn chặn làn sóng đỏ của chính thể Quốc Gia đang bảo vệ nền tự do cho đồng bào Nam Việt trước họa xâm lược của cộng quân Bắc Việt?
Đâu rồi phong trào “Hát cho đồng bào tôi nghe và nghe đồng bào tôi hát”? Đâu rồi phong trào vận động người dân đấu tranh đòi chấm dứt cuộc chiến chống cộng của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, phản đối sự hiện diện của quân đội đồng minh Hoa Kỳ trên đất nước Việt Nam trong cuộc chiến tranh Quốc-Cộng, đòi lật đổ chính quyền Nguyễn Văn Thiệu, đòi Hoa Kỳ phải rút hết quân đội ra khỏi miền Nam Việt Nam, để cho “Bác cùng chúng cháu hành quân vào Sài Gòn…” đánh đổ giai cấp tư sản xanh để xây dựng nên giai cấp tư sản đỏ? Để rồi hàng hàng lớp lớp người dân Sài Gòn và cả Miền Nam phải đánh đổi hết cả gia sản và cả tính mạng của mình nữa để vượt biển đi tìm tự do, bởi những bài xích tự do của những sinh viên trí thức này.
Đâu rồi sinh viên y khoa Trương Thìn, Đâu rồi các nhà thơ Lê Văn Ngăn, Lê Gành, Trần Vàng Sao, Trần Phá Nhạc, Đông Trình, Đoàn Khắc Xuyên, Hoàng Nghĩa? Đâu rồi các nhạc sỹ Trần Quang Long, Miên Đức Thắng, Tôn Thất Lập, Trương Quốc Khánh, Trần Long Ẩn, Nguyễn Văn Sanh, La Hữu Vang, Nguyễn Xuân Tân, Nguyễn Tuấn Kiệt, Nguyễn Nam, Nguyễn Phú Yên, Vũ Đức Sao Biển, Xuân An, Hải Hà, La Hữu Vang với “Dậy Mà Đi” “Tổ Quốc Ơi Ta Đã Nghe”, “Hát Trong Làn Khói Đạn”?
Đâu rồi các “Hội Tết Quang Trung Sài Gòn” năm 1967? Đâu rồi “Đêm nhạc Tôn Thất Lập” ở Đại học Dược khoa Sài Gòn năm 1967? Đâu rồi “Đêm thơ nhạc” ở Đại học Sư phạm Huế vào tháng 12 năm 1967 xuống đường, với các chiến dịch đốt xe tăng Mỹ, để đón xe tăng của Nga Sô Trung Cộng vào nghiền nát hàng ngàn đồng bào đang trên đường lánh nạn, trước khi húc đổ cổng Dinh Độc Lập và treo ngọn cờ máu lên nóc dinh để báo hiệu sự cáo chung của một nền tự do dân chủ của dân tộc.
Tôi không biết từ sau ngày miền Nam bị hoàn toàn nhuộm đỏ nhờ sự đóng góp không nhỏ cuả các sinh viên, trí thức, thi sỹ, nhạc sỹ và của các anh, đã có ai trong số các anh lại phải cũng đồng bào miền Nam băng rừng, vượt biển đi tìm tự do? Có ai trong số các anh phải vĩnh viễn nằm lại dưới lòng biển lạnh, và có ai đã may mắn đến được bến bờ tự do, để các anh có thể thấy được cái giá trị đích thực của tự do cũng như cái giá mà con người phải trả để đạt nước nó. Bởi do cái thói tục ở đời khi người ta đang có cái gì trong tầm tay thì không biết trân trọng giữ gìn, thậm chí còn “xuống đường” chống báng lại nó, để khi nó vuột khỏi tầm tay thì con người ta lại phải quay quắt kiếm tìm mà cuộc tìm kiếm không phải chỉ trả giá bằng bạc vàng mà còn bằng chính cả mạng sống.
Các anh có biết những vụ việc này không?
Các anh suy nghĩ như thế nào?
Sao các anh không tiếp tục “Hát cho đồng bào tôi nghe và nghe đồng bào tôi hát” nữa đi?
Sao các anh chỉ biết chống lại những người xây dựng và bảo vệ tự do, mà không dám chống lại những người mang đến thảm họa cho đất nước và tai ương cho dân tộc?
Sao các anh chỉ dám chống lại những người biết tôn trọng các anh, tôn trọng cả phẩm giá làm người của đồng bào các anh, mà các anh không biết chống lại những người đang chà đạp mọi quyền tự do căn bản của các anh và của cả dân tộc này?
Sao các anh chỉ chống lại và bức tử một thể chế chính trị đã xây dựng và bảo vệ cho các anh đầy đủ mọi quyền tự do, kể cả quyền được chống lại họ mà các anh không biết chống lại một chế độ độc tài toàn trị đã tước đoạt của các anh và đồng bào các anh hết tất cả mọi quyền tự do, dân chủ cũng như quyền làm ngừơi và họ đang cõng rắn về cắn gà nhà và đang rước cả voi về dày mả Tổ?
Các anh Trương Thìn, Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng… và các thi sỹ nhạc sỹ, các sinh viên trí thức của Việt Nam đang ở đâu? SAO KHÔNG XUỐNG ĐƯỜNG?
© Nguyễn Thu Trâm

---

10 năm tù cho 2 nhạc sĩ

Hai nhạc sĩ vừa bị tòa án nhân dân Tp. HCM xử phạt 10 năm tù giam và nhiều năm quản chế. Cụ thể, nhạc sĩ Vũ Anh Bình (SN 1974, sáng tác nhạc với bí danh Trần Vọng Kim, Hoàng Nhật Thông) 6 năm tù và Võ Minh Trí tức Việt Khang (SN 1978, nhạc công, quê Tiền Giang) 4 năm tù cùng về tội “tuyên truyền chống phá Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”.
Theo cáo trạng, các anh đã tổ chức các lớp học lập trình web trên mạng giảng dạy miễn phí chủ yếu là cho các sinh viên, học sinh trong lĩnh vực nghệ thuật, âm nhạc. Tòa cho rằng, chương trình giảng dậy đã “lồng ghép vào những nội dung chống phá nhà nước.”
‘Tuổi trẻ yêu nước’
Vẫn theo cơ quan điều tra thì 2 nhạc sĩ tham gia sáng lập nhóm “Tuổi trẻ Việt Nam yêu nước” cùng một người tên Vũ Trực (ở Mỹ).
Tờ Người Lao Động cho rằng, “mục tiêu của nhóm này là tuyên truyền xuyên tạc chủ trương, chính sách của Đảng, gây mất ổn định chính trị, khi có thời cơ thì nổi dậy xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, lật đổ chế độ”.
Nhóm cũng lập ra trang mạng có tên “tuoitreyeunuoc.com” để đăng tải nhiều chuyên mục, trong đó có chuyên mục phản ánh những hoạt động của nhóm “Tuổi trẻ yêu nước” và các bài viết của các thành viên. Ngoài ra, tùy theo khả năng và sở trường của từng thành viên, Trực đã hỗ trợ để lập các blog cá nhân.
Ngoài ra, cáo trạng cho biết nhóm tổ chức việc rải truyền đơn.
Nhạc sĩ Việt Khang được biết đến với một số nhạc phẩm thấm đậm tình yêu nước, tinh thần dân tộc, chống ngoại xâm. Những bài hát như Việt Nam Tôi Đâu, Anh Là Ai được tải lên mạng với hàng chục ngàn lượt truy cập.
Trần Vũ Anh Bình cũng có nhiều nhạc phẩm đã và chưa kịp công bố. Khi bị khám nhà, công an nói, “cơ quan an ninh thu được 14 tác phẩm âm nhạc và 4 tài liệu có nội dung chống phá nhà nước”.
Cả 2 đều bị bắt vào tháng 12 năm ngoái, nhưng rất lâu sau tin tức về các anh mới được nhà nước Việt Nam xác nhận. Trước đó, Đàn Chim Việt đã đưa tin này đầu tiên từ nguồn tin của một thân hữu.
Diễn biến mới nhất, việc bắt giữ Nguyễn Phương Uyên có thể liên quan tới nhóm “Tuổi trẻ Việt Nam yêu nước”.
Tuy vậy, luật sư Trần Vũ Hải người bào chữa cho các bị cáo cho rằng, thân chủ của mình chỉ đơn thuần là một nhạc sĩ chứ không hoạt động chính trị.
Vài tháng trước đây, một chiến dịch thu thập chữ ký gửi tới Tổng thống Obama đòi trả tự do cho Việt Khang đã được hàng chục ngàn người Mỹ gốc Việt hưởng ứng. Chiến dịch do nhạc sĩ Trúc Hồ và đài truyền hình SBTN kết hợp với nhiều tổ chức và cá nhân thực hiện.
© Đàn Chim Việt

Bài Xem Nhiều