We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 3 November 2012

Chỉ Có Thiên Đường CS : Cấm Thầy-Cô Giáo Dạy Thêm Bị Bắt

Dạy Thêm Bị Bắt
 
 
Bạn thânCó cầu, tất có cung. Đó là quy luật thị trường. Tự nhiên như thế. Có những chuyện muôn đời đã thấy như thế. Cứ nhìn vào thị trường cũng thấy, các cửa khẩu biên giới đang là nơi tuôn vào gà lậu, gạo lậu, điện thoại lậu, vàng lậu, vân vân... nghĩa là đủ thứ thượng vàng hạ cám.

Đơn giản vì có cầu, tất phải có cung. Có những chuyện tuy rằng bất hợp pháp, nhưng vẫn là nhu cầu thiết thân của xã hội, không cách nào cấm được. Mà khi cấm, là sẽ có hỗn loạn. Y hệt như thời ngăn sông, cấm chợ... thế rồi gạo lậu vẫn phải đưa từ Miền Tây vào Sài Gòn. Bởi vì đó là cần thiết. Đúng ra, hành vi ngăn sông, cấm chợ phải gọi là tội phá hoaạ kinh tế.

Chuyện dạy thêm cũng thế. Thầy cô dạy thêm, là vì có học trò cần học. Tuy có nơi lạm dụng, nhưng không có nghĩa là phải dựng rào ngăn chợ, cấm sông đối với giáo dục. Báo Tuổi Trẻ trong bài viết “Bắt dạy thêm như bắt trộm” đã kể:

“Sau khi Bộ GD-ĐT ban hành thông tư 17 quy định về dạy thêm học thêm, nhiều địa phương đã chấp hành bằng cách cấm tuyệt đối tất cả hình thức dạy thêm học thêm. Tại một số tỉnh thành, nhiều lớp dạy thêm đã đóng cửa.

Nhiều lớp dạy thêm ngoài nhà trường bị kiểm tra, giáo viên bị lập biên bản ngay trong buổi học bởi các đoàn kiểm tra liên ngành.

Cô T., giáo viên dạy văn Trường PM (Hà Nội), kể: “Tôi đang dạy cho một nhóm học sinh lớp 9 thì đoàn kiểm tra đến. Ngoài đại diện nhà trường, phòng GD-ĐT, còn có đại diện chính quyền, công an. Việc kiểm tra bất ngờ nên cả thầy và trò đều không chuẩn bị tinh thần cho việc này. Tôi đã không trình được giấy tờ theo đúng quy định cho phép mở lớp ngoài nhà trường được thông tư 17 ban hành.

Theo quy định này, những giáo viên dạy thêm bên ngoài phải bổ sung nhiều thủ tục, chúng tôi đang trong quá trình hoàn tất. Tuy nhiên, cũng có những vướng mắc khiến việc này chưa thể hoàn thành. Xem xét trên cơ sở quy định, tôi có lỗi. Nhưng cách “ập đến, bắt quả tang giáo viên tại chỗ, lập biên bản, đề nghị ký xác nhận” khiến giáo viên tủi hổ vô cùng”.

Cô H., giáo viên Trường THPT HĐ, cho biết: “Tôi không dạy thêm học sinh ở trường mà dạy tại một trung tâm bồi dưỡng văn hóa. Tôi biết việc đoàn kiểm tra làm nhiệm vụ và phát hiện sai sót không nhằm vào tôi. Nhưng tôi cũng phải ký vào biên bản trước mặt học sinh về vài vấn đề. Tôi cũng có cảm giác không thoải mái và nghĩ mãi về điều này. Nạn tiêu cực trong dạy thêm, học thêm cần được chữa trị theo cách khác chứ không phải kiểm tra hành chính như thế”.

Cô H. nghẹn ngào kể tiếp: “Tôi biết có thầy giáo dạy nhạc phải đi hát cho đám cưới lấy tiền trang trải cuộc sống, có cô giáo phải đi bán hàng tạp hóa ngoài giờ, nhận bán căngtin cho nhà trường vì lương quá thấp. Vậy thì một bộ phận thầy cô cũng có thể được dạy thêm với trình độ mình có chứ? Sao cách siết dạy thêm lại khiến nhà giáo chúng tôi thấy mình như tội đồ trước mặt học trò?”...”

Đó là mới một phần toàn cảnh. Nhiều chuyện đau lòng khác còn được nhà báo kể lại. Nhưng bạn ơi, thử nhớ xem thời 4 thập niên trước, có phải chúng ta đã từng mang ơn những vị thầy dạy thêm, có phải không?

Thế đấy, lại ngăn sông cấm chợ. Cái đầu lãnh đạo chỉ thế.

Thư số 13 gởi: Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam


Tôi là một trong hằng triệu Người Lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, chống lại cuộc chiến tranh do nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa gây ra. Trong bang giao quốc tế, quốc gia này đánh chiếm quốc gia kia, không có tên gọi nào khác ngoài hai chữ “xâm lăng”. Sau ngày 30/4/1975, lãnh đạo CSVN với lòng thù hận đã đày đọa chúng tôi trong hơn 200 trại tập trung mà họ gọi là trại cải tạo. Người 5 năm, 10 năm, thậm chí 17 năm, riêng tôi là 12 năm 3 tháng. Tuy Quân Lực mà tôi phục vụ không còn nữa, nhưng linh hồn của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vẫn nguyên vẹn trong tôi. Tôi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ về Việt Nam, cho đến khi đảng cộng sản bị triệt tiêu trên quê hương tôi.

Các Anh là Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam. Xin gọi Người Lính Quân Đội Nhân Dân một cách ngắn gọn là “Các Anh” để tiện trình bày. Chữ “Các Anh” viết hoa  mà tôi sử dụng ở đây, bao gồm từ người lính đến các cấp chỉ huy, ngoại trừ lãnh đạo cấp Sư Đoàn, Quân Đoàn, Quân Chủng, Bộ Tổng Tham Mưu, và Bộ Quốc Phòng. Là Người Lính trong quân đội “Nhân Dân”, Các Anh phải có trách nhiệm bảo vệ Tổ Quốc Nhân Dân, vì Tổ Quốc Nhân Dân là trường tồn, trong khi đảng cộng sản chỉ là một giai đoạn của lịch sử, và nội dung tôi gởi đến Các Anh được đặt trên căn bản đó.

Nội dung thư này là nối tiếp “Thư số 12” trong tháng 10 vừa qua, giúp thêm những yếu tố để Các Anh nhận rõ hơn nữa mức độ tồi tệ của xã hội chủ nghĩa, ngang qua bộ mặt thật của nhóm “đỉnh cao gian trá” trong Bộ Chính Trị, sau chuỗi rung chuyển các tập đoàn kinh tế và các ngân hàng trong vòng tay của  ông Nguyễn Tấn Dũng.

Tuy hội nghị trung ương lần 6 của đảng CSVN đã bế mạc ngày 16/10/2012 sau 15 ngày họp kín, với kết quả là  “Ban Chấp Hành Trung ương đã quyết định không kỷ luật Bộ Chính Trị, cũng như không kỹ luật một đồng chí trong Bộ Chính Trị” mà ông Chủ Tịch Trương Tấn Sang của Các Anh gọi là “đồng chí X”, nhưng tôi vẫn “giới thiệu” với Các Anh về một số sự kiện mà người dân trong nước muốn được đối chất với “đồng chí X” của ông Sang, chính là ông Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng.

* Thứ nhất. Công văn số 7169 ngày 12/9/2012 của ông Nguyễn Tấn Dũng, như bản án tử hình đối với 3 trang blog “Quan Làm Báo, Dân Làm Báo, và Biển Đông” mà không cần tòa án. Vì vậy mà trang Blog “Quan Làm Báo” có bài thách Thủ Tướng đối chất bằng cách sử dụng toàn bộ hệ thống truyền thông “lề phải” làm diễn đàn tranh luận những sự kiện sau đây:

Sự kiện 1.- Vinashin sụp đổ. Tại phiên họp Quốc Hội, Thủ Tướng chỉ nhận trách nhiệm chính trị vụ sụp đổ Vinashin. Xin hỏi: Với Quyết Định số 43 ngày 22/8/2011, “Thủ Tướng ra lệnh các ngân hàng thương mại phải xóa nợ hơn 20.000 tỷ đồng cho Vinashin là theo điều luật nào?          

Sự kiện 2.- Ngân hàng Phương Nam. (1) Tháng 11/2011, Thủ Tướng chị thị ngân hàng nhà nước “rót trực tiếp” cho ngân hàng Phương Nam 5.000 tỷ đồng, và 5.000 tỷ đồng khác “rót gián tiếp” cũng cho ngân hàng Phương Nam nhưng vòng qua BIDV, trong khi BIDV mất thanh khoản và bị Ủy Ban Giám Sát Tài Chánh xếp vào nhóm hạng 5, nhưng lại thâu tóm ngân hàng Samcombank trị giá 7 tỷ mỹ kim. “Xin hỏi: “Thủ Tướng có khẳng định là không tham nhũng khi nhóm lợi ích của Thủ Tướng thâu tóm các ngân hàng không?” (2) Sau khi ngân hàng Phương Nam được cứu do hợp đồng tư vấn của Bản Việt, Trầm Bê đã trả cho Bản Việt 1.500 tỷ đồng. Xin hỏi: “Thủ Tướng có dám bảo đảm an toàn cho những người công khai nói lên sự thật về hành động của Thủ Tướng không?”  (3) Ông Nguyễn Văn Bình, Thống Đốc ngân hàng nhà nước, đã truyền đạt ý kiến của Thủ Tướng về vụ thâu tóm ngân hàng Phương Nam rằng: “Nếu lùm xùm quá thì ngân hàng nhà nước lấy lại 24% cổ phần Samcombank mà ngân hàng Phương Nam đang nắm giữ”. Xin hỏi: ”Có đúng là Thủ Tướng ra lệnh này? Nếu đúng, Thủ Tướng đã biết rất rõ diễn tiến và bản chất của việc thâu tóm sẽ gây chấn động thị trường tài chánh Việt Nam, trường hợp này “Thủ Tướng sẽ trả lời thế nào, nếu Thủ Tướng bị kết án là người chủ mưu?”

Sự kiện 3.- Thâu tóm 9 ngân hàng. Thống đốc Bình chính là người đã “lừa” Thủ Tướng khi trình danh sách 09 Ngân hàng tái cấu trúc phục vụ mưu đồ cho nhóm thâu tóm, mà Thủ Tướng hoàn toàn không hề biết ngân hàng nào mất thanh khoản, và ngân hàng nào không, dẫn đến 03 ngân hàng khi sáp nhập đã mất trắng 46.000 tỷ đồng, chính là trách nhệm của Thống Đốc Bình. Đề nghị cho Thống Đốc Bình đối chất.

Sự kiện 4.- Con gái của Thủ Tướng nhận hối lộ. Thủ Tướng trả lời thế nào về việc trong thời kỳ bóp nghẹt tiền tệ một cách khốc liêt, thì riêng Eximbank, Techcombank và Ngân hàng Bắc Á, vẫn được Ngân Hàng Nhà Nước rót tiền hỗ trợ từ hàng ngàn tỷ đến vài chục ngàn tỷ đồng trong 06 tháng đầu năm 2012, “đó có phải là việc làm “bình thường và bình đẳng” giữa các ngân hàng thương mại Việt Nam?” Sự kiện này có phải là nguyên nhân từ hành động của Nguyễn Đức Kiên đã “tặng” cho con gái của Thủ Tướng là Nguyễn Thanh Phượng 50 triệu mỹ kim để thôn tính Ngân Hàng Gia Định?. Sau đó, ông Nguyễn Đức Kiên được phép đưa cô Phượng đi “du hí” Châu Âu, tham gia cá độ giải bóng tròn Châu Âu vừa qua như người dân tố cáo. Xin hỏi: “Thủ Tướng có dám cam kết sẽ cho điều tra làm rõ vự việc tố cáo này?”

Sự kiện 5.- Hơn 200.000 doanh nghiệp phá sản.  Toàn bộ dự án tái cấu trúc ngân hàng của Thủ Tướng vừa qua, rõ ràng đã bị chi phối và phục vụ cho nhóm Nguyễn Đức Kiên thâu tóm, đã đẩy nền kinh tế Việt Nam suy thoái đến mức hơn 200.000 doanh nghiệp phá sản hoặc chết một cách âm thầm lặng lẽ, nạn thất nghiệp gia tăng gấp 02 lần so với năm 2007, nhân dân đang bị bần cùng hoá. Xin hỏi: ”Thủ Tướng trả lời thế nào về sự kiện này?”

Sự kiện 6.- Vàng lá SJC. (1) Dự án xây dựng thương hiệu vàng SJC thành thương hiệu vàng Việt Nam do Thống Đốc Nguyễn Văn Bình trình lên Thủ Tướng, nhưng ông Bình không báo cho Thủ Tướng biết  thương hiệu SJC không phải là hoàn toàn của nhà nước 100%, mà thật ra là ông Đỗ Minh Phú đã mua toàn bộ số vàng này ở miền Bắc và miền Trung từ Lê Hùng Dũng. Xin hỏi: “Vậy, có phải Thủ Tướng đã bị ông Thống Đốc lừa không?” Và đề nghị Thủ Tướng nên cho Thống Đốc Bình cùng tham gia đối chất được không?”  (2)  Dự án cấm toàn dân bán vàng lá, biến thói quen trữ vàng trong nhân dân thành bất hợp pháp. Xin hỏi: “Có phải mưu đồ của Thủ Tướng là  để Công An của Tướng Hưởng có thể  bắt và tịch thu bất cứ lúc nào, hoặc có phải Thủ Tướng cùng với đàn em Nguyễn Đức Kiên + Lê Hùng Dũng + Đỗ Minh Phú, sẽ thu được 1 tỷ mỹ kim khi người dân hoảng loạn đem vàng lá bán tháo bán đổ vì biết mình không được giữ vàng, phải không?” Dù thế nào đi nữa, xin Thủ Tướng cho Thống Đốc Bình cùng tham gia đối chất. 

Và mong rằng Thủ Tướng dám tranh luận công khai trước Tòa Án để nhân dân theo dõi và có phán quyết đúng đắn nhất.

Trên đây là “bản cáo trạng” của Blog “Quan Làm Báo” với những dẫn chứng kèm theo. Tôi nghĩ là Các Anh cần đọc vài lần, rồi thử làm bài toán cộng xem ông Thủ Tướng của Các Anh cùng với tay chân bộ hạ, nhất là con gái của ông ta, thâu tóm được bao nhiêu? Xong, hãy nhìn lại cuộc sống Các Anh cùng với gia đình quyến thuộc như thế nào. Lãnh đạo các cấp của Các Anh thường hay rao giảng rằng: “Dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản là đảng của giai cấp công nhân với nông dân, xã hội Việt Nam không có cảnh người bóc lột người như bọn thực dân với bọn đế quốc”.

Tôi nghĩ, rất có thể Các Anh nghe đến phát chán rồi nên không Ithấy gì trong lời rao giảng đó. Nhưng tôi thì thấy, và thấy rất rõ. Đúng là không có cảnh người bóc lột người, mà chỉ có cấp lãnh đạo bóc lột người, thậm chí là cướp đoạt mọi thứ của người dân, kể cả Các Anh và gia đình Các Anh. Với lại không phải chỉ có cấp lãnh đạo trung ương bóc lột người, mà là lãnh đạo các cấp từ trung ương xuống đến tận đáy hạ tầng cơ sở, và luồn vào mọi ngóc ngách sinh hoạt của xã hội. Mức độ tham nhũng, bóc lột, cướp đoạt, đến mức mà người dân không còn một chỗ nào để tránh né được nữa, đã dẫn đến một xã hội mà ngày nay Hồ Chí Minh đỉ điếm, Hồ Chí Minh cướp giật, Hồ Chí Minh trấn lột, đầy đẫy trên mọi nẽo đường góc phố. Hồ Chí Minh của Các Anh ngày nay, cho dù có bao nhiêu nhà nhiều tầng, có bao nhiêu khách sạn ba bốn năm sao, có hằng trăm nơi ca hát khiêu vũ, có những sòng bạc không kém gì xứ sở Monaco nhỏ bé ở Âu Châu,  ..v..v.. , vẫn là một Hồ Chí Minh bừa bãi trong xây dựng ngang dọc thấp cao, Hồ Chí Minh dơ dáy về vệ sinh với những bãi rác cao ngút đầy người tìm sống từ trong những đống rác đó , đường phố trở thành “sông rạch” bẩn thỉu dưới cơn mưa vì hệ thống thoát nước bị hư hỏng do nhà cửa xây cất ngỗn ngang. Hồ Chí Minh của Các Anh với mọi thứ độc hại thải ra từ bụi mù, từ khói xe, ..v.v. đến mức mà mọi người phải bịt mũi bịt mặt khi ra khỏi nhà, chẳng khác những ông bác sĩ những bà y tá mỗi khi vào phòng bệnh nhân lao phổi hay phong cùi vậy.

Các Anh hiểu rằng, càng nhiều dự án, càng nhiều phô trương mặt nổi của xã hội thì lãnh đạo các cấp càng thâu tóm được nhiều tài sản, kể cả “rút ruột” công trình  bằng cách trộn bùn đất vào bê tông như đập thủy điện Dakrông 3 thuộc tỉnh Quảng Trị, chỉ sau 15 ngày tích trữ nước để chạy thử thì đập bị vỡ ngày 9/10/2012, gây thiệt hại nặng nề cho đồng bào vùng hạ lưu. Những sự kiện kinh hoàng đó xảy ra thường xuyên nên trở thành “chuyện thường ở Huyện” đã có thời gian trên làn sóng phát hình ở Việt Nam, vì vậy mà những vụ sụp nhà, vỡ đập, mưa lụt, nhà ngập, ..v..v.. , lãnh đạo Các Anh vẫn cứ xây dựng bất kể cảnh trí của thành phố, vẫn cứ ngăn sông đắp đập, vẫn giăng mắc  giây điện như những mạng nhện khắp phố phường, có đẹp mắt hay không chẳng có nnghĩa gì hết, họ cứ làm xong thì tiền vào là được rồi.         

Theo Các Anh thì ông Thủ Tướng đảng CSVN có can đảm nhận đối chất để chứng minh ông ta là người trong sạch không? Tôi nghĩ, chắc ông ta không có cái can đảm đó đâu, cho dù trong tay ông ta có cả một hệ thống truyền thông để ông ta sử dụng. Với lại “nhóm đỉnh cao gian trá” trong Bộ Chính Trị cũng không cho ông Dũng đối chất đâu, vì ông Dũng vừa bị lột mặt nạ trong cuộc đấu đá vừa qua, rất có thể ông ta nhân đó mà lột một loạt mặt nạ của cả đám thì sao.

Chưa hết đâu, dưới đây còn lời thách thức của một công dân khác.                             

* Thứ hai. Báo “International Business Times” ngày 17/9/2012, có bài phỏng vấn Trần Hưng Quốc với những câu hỏi mà ông Quốc muốn được tranh luận với Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và gia đình, cùng các tay chân thân tín của ông ta đã lũng đoạn kinh tế tài chánh Việt Nam, qua một số sự kiện sau đây:

Sự kiện 1.- Bằng cách nào mà em vợ Thủ Tướng là Trần Minh Chí và con gái Nguyễn Thanh Phượng trở thành sở hữu chủ 20.000 m2 đất “kim cương” tại số 3A đường Tôn Đức Thắng từ tay Tổng Cục 2 Tình Báo?  Thủ Tướng có dám khẳng định việc này là bình thường mà Thủ Tướng không có ảnh hưởng gì đến thương vụ này, và bất cứ người Việt Nam nào cũng có thể mua được nếu đưa ra đấu thầu công khai?

Sự kiện 2.- Dự án sinh thái khu rừng “U Minh Thượng” (Cà Mau) là sòng bài trá hình, để hợp thức hóa khối tiền hối lộ Thủ Tướng qua tay em vợ là Trần Minh Chí. Xin hỏi: ”Thủ Tướng có dám trả lời trước nhân dân nếu chúng tôi cung cấp bằng chứng và nhân chứng? Và Thủ Tướng có bảo đảm cho nhân dân tham gia tranh luận được an toàn không?”

Sự kiện 3.- Thủ Tướng đến thăm mỏ Núi Pháo và tuyên bố sẽ đuổi nhà đầu tư nước ngoài, và vài tháng sau đó thì tập đoàn Masan mua được mỏ núi Pháo. Xin hỏi: “Thủ Tướng có dám khẳng định, nếu không có bản hợp đồng tư vấn với Bản Việt và bàn tay của Nguyễn Thanh Phượng, thì tập đoàn Masan có mua được dự án Núi Pháo với giá rẻ sau khi đuổi nhà đầu tư ngoại quốc không?

Sự kiện 4.-  Thủ Tướng trả lời thế nào về việc tập đoàn Masan của Nguyễn Đăng Quang và Hồ Hùng Anh, được vay 2.376 tỷ đồng ưu đãi từ ngân hàng Phát Triển Việt Nam, là chính sách của Nhà nước chỉ tài trợ các dự án thuộc lãnh vực “quốc kế dân sinh” và lại được chánh phủ bảo lãnh vay 130 triệu mỹ kim của tổ chức tín dụng nước ngoài để khai thác Núi Pháo là “Mỏ Vonfram” lớn thứ nhì thế giới?

Sự kiện 5.- Tại sao em ruột của anh em cột chèo với Thủ Tướng được giữ chức vụ Chủ Tịch của Sabeco, trong khi Công An điều tra các vị lãnh đạo công ty này trong mấy năm qua mà không có kết luận. Xin hỏi:  ”Thủ Tướng có dám nói là mình vô can không?

Sự kiện 6.- Thủ Tướng trả lời thế nào về tố cáo tập đoàn Masan của Nguyền Đăng Quang và Hồ Hùng Anh, cộng với Nguyễn Thanh Phượng, về kế hoạch thâu tóm GTEL và Mobifone?

Sự kiện 7.- Thủ Tướng trả lời thế nào việc tập đoàn Masan đã thâu tóm 51% Vinacafe Biên Hòa, sau khi ký hợp đồng tư vấn với công ty Bản Việt với chi phí gần 100 tỷ đồng mà không thông qua đấu thầu? Đây có phải là hợp đồng trá hình cho việc “hối lộ” không? Thủ Tướng có dám khẳng định Vinacafe chuyển nhượng cổ phiếu cho tập đoàn Masan là do tự nguyện, và nếu Masan không thông qua Nguyễn Thanh Phượng thì liệu có thâu tóm được Vinacafe không? Nếu các cổ đông Vinacafe đệ đơn tố cáo họ bị ép bán, Thủ Tướng có hủy bỏ thương vụ thâu tóm này mà KHÔNG kết tội họ là phản động?

Sự kiện 8.- Thủ Tướng trả lời thế nào về dư luận tố cáo vợ chồng con gái Thủ Tướng tham gia tư vấn mua Tàu Hoa Sen cho Vinashin với giá cao hơn vài chục triệu mỹ kim? Tương tự như vậy, Thủ Tướng trả lời thế nào về dư luận tố cáo vợ chồng con gái Thủ Tướng tham gia tư vấn mua ụ nổi và tàu già cỗi hư hỏng cho Vinalines, góp phần vào sự phá sản của Vinalines. Thủ Tướng có đồng ý chỉ đạo cơ quan điều tra và Bộ Ngoại Giao kêu gọi các quốc gia liên quan giúp điều tra làm rõ sự tố cáo này không?

Sự kiện 9.- Với hợp đồng tư vấn mà công ty Bản Việt được trả hàng trăm tỷ đồng, để giúp Holcim mua được nhà máy xi măng Cotec với giá chỉ bằng 50% thị trường vào năm 2010 mà không thông qua đấu thầu. Xin hỏi: “Đây có phải là một dạng hối lộ trong mua bán với lợi thế về phía con gái của Thủ Tướng?”

Sự kiện 10.- Tại sao Bản Việt có thể mua được cổ phần của ngân hàng Gia Định từ Vietinbank bằng đúng trị giá để trở thành sở hữu chủ, và đổi tên là ngân hàng Bản Việt với lô-gô là con Phượng bay lên! Thủ Tướng có dám đoan chắc rằng ”Nếu Nguyễn Thanh Phượng không phải là con gái của Thủ Tướng, thì Vietinbank này có dễ dàng bán cổ phần cho Bản Việt chỉ bằng trị giá mà mình đang nắm giữ không?”

Sau cùng là chúng tôi tố cáo con gái của Thủ Tướng. Cô Nguyễn Thanh Phượng đã nhận 1.500 tỷ đồng từ ông Trầm Bê, gián tiếp góp phần thâu tóm Sacombank. Thủ Tướng trả lời thế nào về việc này?
Theo 19 Điều mà đảng viên không được làm, đề nghị: Việc con gái của Thủ Tướng tham gia hoạt động kinh tế thuộc phạm vi Thủ Tướng quản lý, điều đó có vi phạm Nghị Quyết Trung Ương về chỉnh đốn Đảng không?

Các Anh thấy chưa? Một người làm Thủ Tướng, không phải chỉ cả họ được nhờ, mà là cả họ bên vợ bên chồng, và “dây mơ rễ má” của bên chồng bên vợ, kéo theo hai bên bốn phía thông gia bên vợ bên chồng của con cũng được nhờ nữa. Dễ sợ chưa? Chính xác là không có cảnh người bóc lột người, chỉ có lãnh đạo và dòng họ xa gần bóc lột người thôi.

* Thứ ba. Nguyễn Thanh Phượng, dưới nét nhìn của Blogger Thùy Linh.

Nguyễn Thanh Phượng, sinh ngày 20/3/1980 tại Kiên Giang, tốt nghiệp Cử Nhân ngành Tài Chính Ngân Hàng trường đại học Kinh Tế Quốc Dân Hà Nội, Thạc Sĩ về Quản Trị Tài Chánh  trường đại học Quốc Gia Geneve, Thụy Sĩ khoảng 2004-2005. Và đang là nghiên cứu sinh Tiến Sĩ tại Học Viện Kỹ Nghệ Châu Á.

Bà Phượng là một sáng lập viên, và là Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị VCSC. Cũng là sáng lập viên, và cũng là Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị Công Ty Quản Lý Quỹ Bản Việt. Trước đó, bà từng là Giám Đốc Đầu Tư của quỹ Vietnam Holding, một quỹ đầu tư niêm yết trên thị trường chứng khoán London. Ngoài ra, bà Phượng từng giữ chức Phó Giám Đốc Tài Chánh của Công ty Liên doanh Holcim (Việt Nam), một tập đoàn đa quốc gia Thụy Sĩ”. Dưới đây là 4 Công Ty trong tay con gái Thủ Tướng:

Ngân hàng Bản Việt. Vốn điều lệ là 3.000 tỷ đồng.

Công ty bất động sản Bản Việt. Chưa có tài liệu đầy đủ.

Công ty Bản Việt quản lý quỹ đầu tư chứng khoán (Viet Capital Asset Management). Vốn điều lệ ban đầu là 150 tỷ đồng, trong đó Nguyễn Thanh Phượng nắm giữ đến hơn 43% cổ phần của công ty. nhưng theo tài  liệu năm 2008 thì tài sản niêm yết của VCF là 800 tỷ đồng, VCHF là 500 tỷ đồng. Đến năm 2012, với tin tức tổng hợp về các cổ phiếu mà Công Ty VCAM đang nắm giữ, thì tổng tài sản ước tính gần 3000 tỷ đồng.

Công ty chứng khoán Bản Việt của Nguyễn Thanh Phượng, từ vị trí thứ 8 hồi nửa đầu năm 2011, nhưng đến nửa cuối năm này (2011) đã lên đến vị trí thứ 4 trong số10 công ty chứng khoán dẫn đầu về phần môi giới giao dịch trên thị trường chứng khoán tại Sài Gòn. Theo báo cáo tài chính năm 2011, tổng tài sản của Công ty này là 2.417,6 tỷ đồng.

Với các tài liệu dưới dạng những con số đã thu thập được, thì tổng tài sản của  4 Công Ty Bản Việt do Nguyễn Thanh Phượng giữ chức Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị, ước tính vào khoảng trên 10.000 tỷ đồng. Trong đó, theo các báo cáo thì nhóm lãnh đạo nắm tỷ lệ vốn trên 45%, đặc biệt với Công Ty Quỹ Đầu Tư Bản Việt thì Nguyễn Thanh Phượng nắm giữ hơn 43%.

Xin được hỏi Thủ Tướng về những công ty mà Nguyễn Thanh Phượng lãnh đạo thuộc quyền quản lý của Thù Tướng: (1) Giá trị tài sản của Nguyễn Thanh Phượng từ đâu mà có? Tài sản xuất phát là bao nhiêu? Lợi nhuận, mức tăng trưởng nguồn vốn là bao nhiêu phần trăm mà sau 7 năm đã có được tài sản trên 10.000 tỷ đồng? (2) Vậy, ai là người đã thường xuyên rót tiền cho Nguyễn Thanh Phượng?

Và nếu thật sự Nguyễn Thanh Phượng có tài năng xuất chúng trong ngành tài chính như vậy, sao Thủ Tướng không bảo Thống Đốc ngân hàng Nguyễn Văn Bình học hỏi để điều hành ngành tài chính ngân hàng của Việt Nam thoát khỏi tình trạng rối loạn và nợ xấu như hiện nay?

Các Anh nhận ra bộ mặt thật của ông Thủ Tướng CSVN rồi chớ? Chỉ với những tố cáo bên trên, cũng đủ cho người đọc thấy được mức độ ông Thủ Tướng CSVN tham nhũng lên bậc “siêu” rồi, vì chỉ riêng số tiền mặt  ký thác tại ngân hàng Thụy Sĩ lên đến 1 tỷ 480 triệu mỹ kim. Nhưng không phải chỉ cá nhân ông ta, mà là cả nhóm “đỉnh cao gian trá” trong Bộ Chính Trị đều cùng loại “siêu tham nhũng” như vậy, vì tệ nhất như Trương Tấn Sang cũng ký thác đến 1 tỷ 124 triệu mỹ kim tiền mặt.

Không phải họ chỉ “siêu tham nhũng” mà họ còn “siêu tàn bạo” với người dân yêu nước, nhưng lại “siêu hèn hạ” với Trung Cộng, kẻ thù của dân tộc từ trong trong lịch sử xa xưa đến nay. “Siêu hèn hạ” đến mức bất cứ người dân nào từ già đến trẻ, biểu lộ chống Trung Cộng là bị Công An đàn áp, quản chế, bắt giam, bỏ tù, dù những công dân đó chỉ nói một lời, chỉ viết bài thơ, hát một bài nhạc, cất cao lời than cho số phận người dân Việt Nam bị tước mất cái quyền yêu quê hương đất nước của mình, hoặc tham gia bày tỏ thái độ chống kẻ thù chiếm đất, lấn biển, chiếm đảo của Việt Nam. Lãnh đạo CSVN “siêu hèn hạ” đến mức họ tự đồng hóa họ vào Trung Cộng, mà bằng chứng là người dân yêu nước chống Trung Cộng, họ cho là chống đảng cộng sản với nhà nước Việt Nam. Ngày 24/9/2012, một phiên tòa họp lại để đọc bản án định sẳn từ Bộ Chính Trị đối với 3 công dân yêu nước là Nguyễn Văn Hải chủ Blog “Điếu Cày”, cựu nữ Công An Tạ Phong Tần chủ Blog “Công Lý & Sự Thật”, và Phan Thanh Hải chủ Blog “”Anh Ba Sàigòn”. Mới nhất là hai ca nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, bị đưa ra cái gọi là “tòa án nhân dân” ngày 30/10/2012 vừa qua để “tuyên án”, anh Việt Khang tức Võ Minh Trí 4 năm tù + 2 năm quản thúc, và anh Trần Vũ Anh Bình 6 năm tù + 2 năm quản thúc, sau vài tiếng đồng hồ gọi là “xử án”. Họ họp lại chỉ vài tiếng đồng hồ là đọc bản án đã được Bộ Chính Trị định sẳn rồi. Cộng Sản độc tài mà Các Anh! Các Anh thử nhớ lại thời gian 1946-1954,  tòa án của CSVN áp dụng “luật rừng”, còn bây giờ tuy ở thành phố nhưng tòa án vẫn sử dụng loại “luật rừng” chớ không gì khác, cho dù “luật rừng thời nay” ẩn dưới dạng luật với những điều này khoản nọ nhưng quyết định bản án có phải là do ông bà “chủ tọa” phiên tòa đâu.

Nguyễn Phương Uyên, cô gái trẻ với tuổi đời chỉ mới 20, bị Công An bắt tại Sài Gòn ngày 14/10/2012 nhưng mãi đến khi đưa xuống giam ở Long An mới công bố, chỉ vì cô gái nhỏ bé này dám làm thơ chống Trung Cộng. Các Anh chịu khó lục lọi lại ký ức Các Anh trong suốt thời gian học dưới mái trường tiểu học, trung học, đại học (nếu có), có thời đại nào trong lịch sử chúng ta mà những công dân yêu nước đứng lên bày tỏ thái độ chống kẻ lấn đất chiếm biển của Việt Nam mà bị nhà nước sử dụng Quân Đội nhân dân, Công An nhân dân, cùng với bọn Côn Đồ xã hội chủ nghĩa để đàn áp, quản chế, bắt giam, bỏ tù những công dân đứng lên chống giặc không? Mời Các Anh hãy đọc mấy câu thơ tôi trích trong bài “Tôi Yêu Tổ Quốc Tôi Mà Tôi Bị Bắt” của nhà thơ (trong nước) Trần Mạnh Hảo:

“... Tuổi trẻ mít tinh. Đả đảo Trung Quốc xâm lược. Sông Bạch Đằng tràn lên phố biểu tình, Sông Bạch Đằng bị bắt. Ải Chi Lăng theo Tuổi Trẻ xuống đường, Ải Chi Lăng bị bắt. Gò Đống Đa nơi xương giặc vùi xương, sẽ bị bắt nếu biểu tình chống giặc. Có nơi đâu trên thế giới này, như Viêt Nam tôi hôm nay. Yêu nước là tội ác, biểu tình chống ngoại xâm bị Nhà Nước bắt? Các anh hùng dân tộc ơi! Ngô Quyền ơi! Trần Hưng Đạo ơi! Nếu sống lại, các ngài sẽ bị bắt! Ai cho phép các Ngài đánh giặc phương Bắc?...”

Các Anh hãy đọc tiếp ba dòng chữ mà tôi trich trong bài viết của cô Nguyễn Thu Trâm ngày 29/10/2012.

“... Có đâu trên thế gian này lòng yêu nước cần phải được kín giấu, nếu không muốn bị xỉ vả, bị đấu tố, bị giam cầm tra tấn và bị tù đày? Có đâu trên thế gian này sự gian trá, lường láo, bịp bợm và phản trắc lại được tôn vinh là quang vinh muôn năm, là đời đời sống mãi… ?”

Các Anh có cảm nhận nỗi đau từ nơi sâu thẳm trong tâm hồn mình không! Đau lắm Các Anh à! Đau vì bất cứ chế độ nào cho dù man rợ hay tàn bạo đến đâu đi nữa, cũng chưa bao giờ lại bắt bỏ tù những người dân yêu nước đứng lên chống giặc thù. Vậy mà, trong thế giới văn minh ngày nay, một thế giới phát triển nhanh đến mức như mọi người chóng mặt, lại có chế độ cộng sản độc tài đang cai trị đất nước Việt Nam với những cái tên không biết có từ lúc lọt lòng mẹ hay là tên của cái đảng cộng sản độc tài, là Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, .... , lại hành động dã man tàn bạo với đồng bào như vậy, nhưng lại ươn hèn khiếp nhược với Trung Cộng là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam như vậy!

Cũng vì vậy mà lãnh đạo CSVN của Các Anh, là những người luôn luôn sợ hãi. Họ sợ người dân nổi dậy lật đổ và giết chết họ, vì họ là lãnh đạo đảng cộng sàn độc tài, vừa độc tài vừa tham nhũng, vừa tàn bạo với dân lại vừa khiếp nhược với Trung Cộng, nên người dân không chấp nhận. Chính vì vậy mà họ phải chuyển nỗi sợ hãi của họ sang người dân, bằng cách thẳng tay đàn áp bắt giữ bỏ tù những công dân nào dám lên tiếng chống Trung Cộng, đến mức các đảng viên trong Bộ Chính Trị -nói theo Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang  trong nước- là họ như đang trong “ống tay áo” của Trung Cộng vậy. Họ sợ Trung Cộng thanh trừng sẽ mất quyền lực quyền lợi, đến mức đoàn tàu cá Trung Cộng đen ngòm trên Biển Đông rượt đuổi ủi chìm tàu cá Việt Nam, nhưng chỉ dám gọi là “tàu lạ” mà không có bất cứ hành động nào để chống trả. Sợ Nguyễn Tấn Dũng phanh phui hành động quy lụy Trung Cộng để còn được mạng sống sau năm 2020 khi Việt Nam điểm thêm một ngôi sao nhỏ xíu trên lá cờ của Trung Cộng, hoặc sợ  Nguyễn Tấn Dũng phanh phui những vụ cùng nhau chia chác những vụ tham nhũng, những vụ cướp đoạt tài sản quốc gia, tài sản đồng bào, tài sản quốc tế, nên muốn hạ bệ Nguyễn Tấn Dũng mà không dám nói đích danh, chỉ dám gọi là “đồng chí X”.

Các Anh hãy nhận ra sự thật, là nhóm “đỉnh cao gian trá” trong Bộ Chính Trị đều có tham vọng như nhau trong mục đích nắm giữ quyền lực để thâu tóm quyền lợi, không một đảng viên nào nghĩ đến Tổ Quốc Dân Tộc trong vị trí lãnh đạo của họ. Hành động của CSVN ít nhất là từ năm 1954 đến nay, bất cứ người Việt Nam nào cũng nhận thấy rõ ràng như vậy, ngoại trừ những người Việt Nam vô cảm với đồng bào và quê hương. Vậy, họ có đấu đá nhau đến đâu đi nữa, cũng vì tham vọng của riêng họ mà thôi. Thật là tội nghiệp cho Dân Tộc Việt Nam chúng ta!       

Kết Luận.

Là Người Lính trong quân đội nhân dân Việt Nam, tôi nghĩ, có Anh 5 năm, 15 năm, 20 năm, thậm chí 25 hay 30 năm cầm súng, có bao giờ Các Anh suy ngẫm về  quảng đời quân ngũ với súng đạn, có Anh đã thương tật tàn phế, có bạn đã gục ngã trên chiến trường, và Các Anh đang còn súng đạn trong tay, để nhận ra những khác biệt giữa lời nói với hành động của lãnh đạo Các Anh trong giai đoạn lịch sử từ năm 1945 đến nay không? Nói giải phóng, nhưng thật sự là xâm lăng. Nói thống nhất, nhưng là nhuộm đỏ toàn cõi Việt Nam theo lệnh của cộng sản quốc tế. Nói nhân dân làm chủ, nhưng thật ra nhân dân chỉ là một phương tiện lót đường cho họ nắm quyền lực mà thâu tóm tài sản. Nói độc lập, nhưng họ nhận lệnh từ Trung Cộng. Nói tự do, nhưng họ là độc tài. Nói hạnh phúc, nhưng toàn dân như bị họ nhốt trong cái lồng chim. Nói tự do ngôn luận, nhưng mọi người bị họ  bịt miệng bịt mắt bịt tai. Nói giáo dục tân tiến, nhưng chỉ đào tạo những thế hệ thần dân để tuân phục họ. Mở miệng ra là khoa học kỹ thuật, nhưng sử dụng côn đồ và luật pháp rừng rú đàn áp nhân dân yêu nước chống nước Tàu xâm lấn. Nói đến quê hương dân tộc, nhưng họ nhân danh lãnh đạo đảng cộng sản để đứng trên đầu Tổ Quốc với Nhân Dân.             

Chẳng lẽ Các Anh không nhận thấy bất cứ sự xúc động nào trong tâm hồn Các Anh, cũng không nhận thấy sự khác biệt nào về “Công An Nhân Dân” mà lại dã man tàn bạo với Nhân Dân, nhiệm vụ của quân đội phải bảo vệ tổ quốc mà lại cầm súng bắn vào Nhân Dân, và cũng không nhận thấy vô số những sự kiện rất lạ so với xã hội văn min, đã và đang diễn ra hằng ngày trong xã hội xã hội chủ nghĩa Việt Nam?  

Nếu Các Anh trả lời: “Không”, quả là Các Anh đã vô cảm đến mức như bên trong lồng ngực không có trái tim với dòng máu đỏ. Vậy là Các Anh không có cái hãnh diện được làm người Việt Nam trong vũ trụ này. Vì  khi là Con Người  thì không thể vô cảm như vậy. Thật là vô phúc cho dân tộc Việt Nam chúng ta!

Nếu các Anh trả lời: “Có”. Tôi mong là Các Anh đang có những suy nghĩ từ chiều sâu tâm hồn của chính mình, rồi quyết định.... Và quyết định đó giúp Các Anh mạnh mẽ bước vào hàng ngũ tuổi trẻ, trí thức, đồng bào, để cùng giành lại quyền làm người cho hơn 90 triệu đồng bào được sống trong một xã hội dân chủ pháp trị, được ngẫng cao đầu giữa thế giới văn minh, được hãnh diện trước những người ngoại quốc đến Việt Nam du lịch, tìm hiểu nếp sống văn hóa dân tộc với chiều dài lịch sử ngàn năm trước đã lừng danh thế giới.

Tôi vững tin rằng, bà con trong Cộng Đồng Việt Nam tị nạn cộng sản tại hải ngoại -đặc biệt là Những Người  Cựu Lính Chúng Tôi- vẫn hết lòng hỗ trợ Các Anh và quí vị đồng bào, những thế hệ làm nên lịch sử.

Hãy nhớ, “Tự Do, phải chính chúng ta tranh đấu, vì Tự Do không phải là quà tặng, và Tự do, không phải là điều đáng sợ, mà là nền tảng cho sự thịnh vượng của đất nước” (trích trên internet).
Texas, tháng 11 năm 2012
Phạm Bá Hoa

Thật là ô nhục hết chổ nói: Hồ lên ngang hàng với Đức Quốc Tổ Hùng Vương?

SAO LẠI XÂY DỰNG NHÀ TƯỞNG NIỆM HỒ CHÍ MINH TRONG KHU DI TÍCH ĐỀN HÙNG?



Tranh Thêu Quần Thể Di Tích Đền Hùng
 
 
Theo bản tin của Thông Tấn Xã Việt Nam tại Hà Nội, thì lãnh đạo tỉnh Phú Thọ sẽ đầu tư khoảng 60 tỷ đồng để xây dựng Nhà tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh tại đồi Phân Trà thuộc Khu di tích lịch sử Đền Hùng.

Theo đó, nhà tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh dự kiến sẽ được xây dựng trên diện tích 8.400m2 và được xây dựng theo lối kiến trúc truyền thống, gồm tứ trụ, nhà bia ghi công lao to lớn của Bác với đất nước, dân tộc; tiền tế, đại bái hậu cung và các công trình phụ trợ khác như: Nơi đón tiếp, nơi trưng bày hiện vật, khuôn viên, đường đi, cây xanh…

Cũng theo lãnh đạo đảng và chính quyền tỉnh Phú Thọ thì: “Công trình Nhà tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh trong Khu di tích lịch sử Đền Hùng nhằm tôn vinh công lao to lớn của Người, đồng thời mang giá trị kết nối thể hiện lòng tri ân bậc tiền nhân có công dựng nước và giữ nước, là nơi giáo dục truyền thống và báo công với Bác của các thế hệ người Việt đồng thời tạo nên điểm nhấn và tăng thêm giá trị cho Khu di tích đặc biệt cấp quốc gia. Kiến trúc của công trình được xây theo kiến trúc truyền thống, tạo sự hài hòa với toàn bộ cảnh quan của Khu di tích lịch sử Đền Hùng…”

Thật là ô nhục hết chổ nói!
 

Với đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam thì đến bao giờ mới hết những luận điệu trơ tráo thiếu liêm sỷ như thế này?

Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đang sử dụng cái xác chết của Hồ Chí Minh, chưng bày trong cái lăng ô nhục đó để làm cái phao cho sự tồn tại của đảng cộng sản vẫn chưa đủ hay sao lại muốn đặt lão Hồ lên ngang hàng với Đức Quốc Tổ Hùng Vương? Sao lại đặt để một tên tàn hại giống nòi, bán đấng đất nước lên ngang hàng với Đấng dựng nước và giữ nước?

Kính lạy hồn thiêng sông núi!

Kính lạy Đức Quốc Tổ Hùng Vương và các Vua Hùng! Sao cương thường Việt Nam trong thời đại cộng sản trị lại điên đảo đến mức này?

Thưa quý vị,

Theo Đại Việt Sử ký Toàn thư, phần lời tựa của sử thần Ngô Sĩ Liên chép: "Nước Đại Việt ở phía nam Ngũ Lĩnh, thế là trời đã phân chia giới hạn Nam–Bắc. Thuỷ tổ của ta là dòng dõi họ Thần Nông, thế là trời sinh Chân Chúa, có thể cùng với Bắc triều mỗi bên làm Đế một phương".

Lại chép về họ Hồng Bàng như sau: "Xưa cháu ba đời của Viêm Đế họ Thần Nông là Đế Minh sinh ra Đế Nghi, Rồi sau Đế Minh đi tuần phương Nam, đến dãy Ngũ Lĩnh gặp Vụ Tiên nữ sinh ra Vương Lộc Tục. Vương là bậc Thánh trí thông minh. Đế Minh yêu quí lạ, muốn cho nối ngôi. Vương cố nhường cho anh mình, không dám vâng mệnh. Đế Minh vì thế lập Đế Nghi là con trưởng nối dòng trị phương Bắc. Lại phong cho vua là Kinh Dương Vương, trị phương Nam, đặt tên nước là Xích Quỉ. Vương lấy con gái Chúa Động Đình tên là Thần Long, sinh ra Lạc Long Quân.".

"Lĩnh Nam chích quái" thời Trần viết rằng: "Âu Cơ kết hôn với Lạc Long Quân, sinh ra một bọc trăm trứng, nở ra một trăm người con. Về sau, Lạc Long Quân chia tay với Âu Cơ; 50 người con theo cha xuống biển, 50 người con theo mẹ lên núi. Người con cả được tôn làm vua, gọi là Hùng Vương." đứng đầu nước Văn Lang.

Các Vua Hùng
Ngôi Hùng Vương là cha truyền con nối. Hùng Vương đồng thời là người chỉ huy quân sự, chủ trì các nghi lễ tôn giáo. Dưới Hùng Vương có các lạc tướng, lạc hầu giúp việc. Cả nước chia thành 15 bộ, là các đơn vị hành chính lớn, có Lạc Tướng còn trực tiếp cai quản công việc của các bộ.

Kinh đô của nước đặt ở Phong Châu, Phú Thọ. Trong suốt 18 đời Vua Hùng trị vì đất nước, nhờ Vua sáng tôi hiền mà nước nhà được thịnh trị, dân chúng muôn phương được an lạc, thái bình, những người viết blog cá nhân không bị bắt bớ giam cẩm, những người yêu nước, xuống đường biểu tình chống Tàu man xâm lược biển đảo không bị công an của nhà Vua đạp vào mặt, không bị đưa vào trại phục hồi nhân phẩm Thanh Hà. Nhà Vua cũng như Triều Thần không hề cho các công nhân quốc phòng của Hạ Vũ sang khai thác Bô Xít ở Tây Nguyên, nên 50 người con của Vua Hùng theo mẹ lên núi khai hoang lập ấp đều được sống yên bình mà không bị các chủ xưỡng của nhà Hạ đánh đập, hãm hiếp. Cũng vậy, Vua Hùng cùng các Lạc Tướng, Lạc Hầu cũng từ chối ký công hàm công nhận hải phận 12 hải lý của nhà Hạ, nhờ vậy mà biển đảo cũng trọn vẹn chủ quyền, 50 người con theo Cha xuống biển đi đánh bắt xa bờ tận Hoàng Sa, Trường Sa cũng không hề bị hải quân của nhà Hạ đâm chìm, không bị trấn cướp hải sản hay ngư cụ, cũng không hề bị bắt đưa về Tây Hạ đòi tiền chuộc, nhờ đó mà đời sống của muôn dân trăm họ luôn được an lạc thái bình.

Quốc Tổ Hùng Vương
Để tưởng nhớ công đức cao dày đó của Đức Quốc Tổ Hùng Vương và của các Vua Hùng, Lạc Việt bách tính đã muôn người như một, dồng lòng chung sức xây dựng quần thể đền đài tôn miếu để thờ phượng Quốc Tổ cùng các Vua Hùng và tôn thất của nhà vua trên núi Nghĩa Lĩnh nằm trong địa phận của kinh đô Phong Châu của quốc gia Văn Lang cổ xưa – Đây là những việc làm đúng đạo nghĩa của các thế hệ cháu con đối với các đấng Tiên Hiền, các bậc khai quốc và nhất là đối với vị Quốc Tổ. Cho nên việc xây dựng nhà tưởng niệm của bất cứ ai một nhân vật lịch sử nào khác vào trong quần thể đó, sẽ phá vỡ hết sự tôn nghiêm và là một sự xúc phạm lớn đến lòng tôn kính của con dân Lạc Việt đối với Quốc Tổ Hùng Vương, huống chi là xây dựng nhà lưu niệm một tội đồ dân tộc ngay trong khuôn viên của Đền Thờ Quốc Tổ là một điều sỷ nhục muôn đời không tha thứ được.

Tại sao? Kính mời quý vị xem xét lại nhân thân của Hồ Chí Minh để thấy được liệu cái xác của lão Hồ có xứng đáng được mai táng ở trong phạm vi lãnh thổ của Việt Nam hay chưa, chứ nói chi đến việc xây dựng một nhà tưởng niệm cho lão trên bất cứ vùng miền nào ở đất nước Văn Lang này:

Hồ Chí Minh tên thật là gì trong số 152 tên gọi, bút danh, bí danh của lão như: Sinh Cung, Tất Thành, Văn Ba, Vương, Lý Thụy, Lin, Thầu Chín, Tống Văn Sơ, Hồ Quang, Già Thu, Ái Quốc, XYZ, Nguyễn, T.L., Trần Lực, Wang, N.A.Q., Lincôpxki,… hay Le Caca…hay gì gì đó cũng được, nhưng nhất định lão dích thị là họ Hồ chứ không phải thuộc dòng họ Nguyễn Sinh, bởi cha của lão Hồ là con rơi của cử nhân Hồ Sỹ Tạo, một dòng họ Hồ ở đất Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu mà theo gia phả còn lưu lại trong nhà thờ họ Hồ ở đó thì đây là một chi phái Hồ thuộc hậu duệ của Hồ Quý Ly. Từ cái xuất thân đó của lão Hồ mà người Việt chẳng lạ gì cái thói láo lường bịp bợm và trộm cướp của Hồ Chí Minh, bởi tổ phụ của Hồ Chí Minh vốn cũng là kẻ đã soán cướp ngôi vua từ nhà Trần.

Hồ Quý Ly (胡季犛) trước có tên là Lê Quý Ly (黎季犛), tự là Lý Nguyên (Vì vậy mà Hồ Chí Minh cũng đã từng lấy tên là Lý Thụy!). Theo gia phả họ Hồ thì tổ tiên Hồ Quý Ly là Hồ Hưng Dật vốn người Chiết Giang Trung Quốc, đời Hậu Hán thời Ngũ đại Thập quốc năm 947-950, tương đương thời Dương Tam Kha của Việt Nam, sang làm Thái thú Diễn Châu và định cư ở hương Bào Đột, nay là xã Quỳnh Lâm, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Đến đời nhà Lý, có người trong họ lấy công chúa Nguyệt Đích, sinh ra công chúa Nguyệt Đoan. Đời cháu thứ 12 là Hồ Liêm dời đến ở hương Đại Lại, Thanh Hóa, làm con nuôi tuyên úy Lê Huấn, từ đấy lấy Lê làm họ mình. Quý Ly là cháu bốn đời của cụ Hồ Liêm và Hồ Chí Minh là chút chít 16 của Quý Ly. Ngày 28 tháng 02naw Canh Thìn 1400 Hồ Quý Ly đã cướp ngôi của nhà Trần từ cháu ngoại của mình là Trần Thiếu Đế. Noi theo gương tổ phụ Quý Ly, ngày 10 tháng 7 năm Ất Dậu tức là ngày 17 tháng 8 năm 1945, Hồ Chí Minh cướp chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim và rồi chỉ hai năm sau vào năm 1947 thằng chút chích này của Hồ Quý Ly lại vô cùng trịch thượng, thất lễ với nhà Trần, khi đến viếng Đền Kiếp Bạc tại Côn Sơn, Hải Dương, nơi thờ Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn cùng Trần Triều Liệt Thánh, Hồ Chí Minh đã ngang ngược vung bút đề thơ rằng:

“Cũng là hào kiệt, cũng anh hùng
Tôi Bác cùng chung nợ kiếm cung
Bác đuổi quân Nguyên thanh kiếm bạc
Tôi xua giặc Pháp ngọn cờ hồng
Bác đưa một nước qua nô lệ
Tôi dắt năm châu đến đại đồng
Bác có linh thiêng cười một tiếng
Mừng tôi Cách mạng sắp thành công…”

Thật là cuồng ngôn lộng ngữ và trịch thượng hết chổ nói! Thử hỏi lại xem liệt tổ liệt tông 16 đời của Hồ Chí Minh là phản thần Hồ Quý Ly đã đủ tư cách để gọi Đức Thánh Trần là bác chưa, sao thằng ngỗ tử nghịch tôn của Quý Ly lại dám gọi Ngài là bác và xưng là tôi? Sao một kẻ một kẻ đẻ muộn sinh sau Đức Thánh Trần đến ngót 663 năm mà lại lộng ngôn đến vậy? Đây là “tư tưởng và đạo đức của Hồ Chí Minh” để những người cộng sản Việt Nam hôm nay phải noi học theo chăng?

Ngang tàng và ngạo mạn như vậy, nên Bác Sỹ Phan Quang Đán trong Nguyệt San Bất Khuất đã phải nặng lời răn bảo Hồ rằng:

Bớ tên Hồ tặc, Vẹm gian hùng
Dám sánh Đức Trần nghiệp kiếm cung!
Mi đứa tay sai Sô-Viết đỏ
Ngài vì sao sáng giống Lạc Hồng
Bình Nguyên Ngài cứu non sông Việt
Tổ quốc mi quên nghĩa cộng đồng
Nô lệ toàn dân nay đói rách
Như mi bán nước tội hay công?

Vẫn chưa hết, ngoài cái thói cuồng ngôn trịch thượng đó, Hồ Chí Minh còn lã kẻ từng lừa bạn, phản thầy mà theo nhiều sử liệu thì chính lão Hồ đã bán đứng cụ Phan Bội Châu cho mật thám Pháp để lấy tiền thưởng, chính Hồ cũng đã thanh trừng những người đồng chí của Hồ để thâu tóm quyền lực như Ngô Gia Tự, Lê Hồng Phong, Nguyễn Thị Minh Khai, Hồ Tùng Mậu, Tạ Thu Thâu, cũng như việc Hồ đã thủ tiêu những chí sỹ yêu nước khác như cụ Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi, Trương Tử Anh, Trần Khánh Giư… và một tài liệu gần đây nhất còn cho thấy rằng cũng chính Hồ Chí Minh đã cấu kết với đảng cộng sản Pháp mưu sát Thiếu tá Nguyễn Phúc Vĩnh San tức Cựu Hoàng Duy Tân vào ngày 24 tháng 12 năm 1945, khi Ngài bay từ Bourget, Paris đáp chuyến chiếc phi cơ Lockheed C-60 của Pháp trở về La Réunion thăm gia đình trước khi thi hành sứ mạng mới, đó là trở lại Việt Nam để thành lập một chính phủ mới phi cộng sản, thuộc Liên Hiệp Pháp, sau khi cựu Hoàng Bảo Đại bị Việt Minh buộc thoái vị.

Cựu Hoàng Duy Tân 1900-1945
Là cháu con của kẻ phản thần đại nghịch soán đoạt ngôi vua là Quý Ly, đến 16 đời sau con cháu của kẻ phản nghịch đó là Hồ Chí Minh lại du nhập một chủ nghĩa cộng sản ngoại lai về để làm cho quốc phá gia vong, rồi lại lừa bạn, phản thầy, tru thê sát tử, ám hại một vị cựu Hoàng hết lòng ái quốc như Vua Duy Tân và đang khiến cho cả dân tộc Việt Nam điêu linh, ly loạn, đói nghèo ngu dốt và nhược tiểu đến phải đối mặt với một đại họa mất nước đang cận kề, thì kẻ tội đồ ấy có xứng đáng để đúc tượng xây lăng hay không? Kẻ tội đồ ấy có đáng được tôn thờ, tưởng nhớ hay không? Khi còn tại thế Hồ Chí Minh đã mang đau thương tang tóc cho cả dân tộc này rồi, sau khi qua đời cho đến nay, Hồ Chí Minh lại tiếp tục tiêu tốn hàng chục tỷ đồng mỗi ngày từ tiền thuế của nhân để bảo quản cái thi hài của lão cũng như để tôn tạo lăng mộ, miếu mạo của cha mẹ anh chị em của lão… đến độ người dân Việt vốn đói rách, vốn còm cõi nay phải còm cõi đói rách hơn… Như thế vẫn chưa đủ hay sao? Tại sao lại bòn rút thêm mồ hôi, xương máu của một dân tộc đang cơ lại đến phải bán máu để nuôi thân, bán trôn để nuôi miệng… mà xây dựng thêm một đền tưởng niệm một kẻ tội đồ, mà lại xây dựng ngay trên Đền Thờ Quốc Tổ?

Với bài tâm bút này, tôi xin cảnh tỉnh các lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam, hãy sớm tỉnh thức, hãy kịp thời dừng ngay những việc làm ngu tối và tội lỗi này, nếu không hồn thiêng sông núi sẽ giáng lâm mà tru diệt hết giống dòng cộng sản và cháu con nhiều đời của các vị, bởi việc làm húy phạm đến Đức Quốc Tổ là một tội lỗi khó tha.

Ngày 02/11/2012
Nguyễn Thu Trâm

Sưu Tầm Việt Kiều :Mẹ kiếp "DỞ CHỨNG"

DỞ CHỨNG


Ông Cần đã góa vợ năm năm. Nay thì ông cũng đã thất thập cổ lai hy. Lứa tuổi xế bóng của ông nếu ở Việt Nam đã chống gậy nhìn cuộc đời sắp kết thúc trong chuỗi dài nuối tiếc quá khứ. Nhưng ở xứ này đời sống vật chất có dư thừa nên nom ông còn quắc thước lắm. Dáng ông dong dỏng cao, da dẻ có chút hồng hào, có điều dáng đi của ông mất vẻ khoan thai, đôi lúc bước chân như lún xuống khập khễnh bởi xương cốt trễ biếng mệt mỏi. Ông Cần cố gắng tập thể dục sáng chiều, chịu khó sửa dáng đi cách đứng cố níu kéo lại chút nào như thời son trẻ. Hàm răng thưa thớt chiếc rụng chiếc long ra không được thẩm mỹ cho lắm, khổ sở cho việc nhai thức ăn trệu trạo. Ông Cần đến nha sĩ lắp ráp bộ răng xương đều đặn nõn nà. Nhờ bộ răng ngà ngọc khiến nụ cười tuổi già héo hắt có thêm chút duyên già, ăn uống ngon lành trơn tru. Lởm chởm vài chòm tóc mây lưa thưa mong manh trên da đầu bóng lưỡng, ông Cần thấy chướng mắt, lặn lội tìm thuốc mọc tóc rị mọ xoa xoa nắn nắn đêm ngày không nản chí. Ông Cần tốn công tìm tòi, thăm dò tìm mua nhiều loại dược thảo ngâm rượu đầy ắp chục hũ xếp hàng trong tủ chè. Sáng chiều ông siêng năng uống, cùng với những viên dược thảo, sâm nhung, tam tinh hải cẩu bổ thận hoàn, lọc nhung tinh, mật gấu, thuốc sáng mắt, sáng tai, thuốc đen tóc... cho da dẻ hồng hào thêm, ăn ngon ngủ ngon, bồi bổ gân cốt, phục hồi sinh lực, cải lão hoàn đồng... Đâu chừng thời gian ông Cần như đang trên đà hồi xuân. Mà thật, ông Cần cảm thấy mình như hồi xuân thật đấy! Lúc nào tâm hồn ông cũng phơi phới, gặp ai ông cũng muốn gần gũi trò chuyện râm ran, yêu đời, yêu thiên nhiên cây cỏ, yêu cảnh vật quanh mình, yêu giấc ngủ nồng nàn đầy mộng đẹp... yêu.. và yêu... để cuộc đời đâu còn xế bóng. Ông được mọi người khen tuổi già của ông đang "lột xác". Bạn bè đồng niên đồng tuế nhìn ông thèm muốn như ông. Những bà sồn sồn gặp ông ưa trêu chọc, cười duyên híp mắt, đấu hót vài câu bâng quơ. Cả lũ cháu ngoại của ông cứ xuýt xoa khi thấy ông, đứa nhỏ bá cổ bá vai, đứa lớn thì thầm khen ngoại lúc này đang độ hồi xuân trông đẹp lão lắm.
Từ ngày định cư ở xứ này, vợ ông, người đàn bà đảm đang tháo vát miệt mài cùng ông tạo nên cơ nghiệp. Ông bà tạo được ba ngôi nhà, trong đó hai ngôi đã trả dứt nợ, đang cho thuê. Một tiệm sách báo, băng nhạc, tranh ảnh, dụng cụ âm nhạc khá lớn, lợi tức hằng tháng vào cũng đậm. Hai ông bà sống đầy đủ thoải mái bằng lợi tức tiền cho thuê nhà, tiệm sách báo hằng tháng vẫn còn dư ra gởi vào ngân hàng cho đến nay cũng đã được đôi trăm ngàn.
Hai ông bà Cần sinh hạ ba người con. Hai cô con gái đem từ Việt Nam sang đã lập gia đình, có cơ sở làm ăn vững vàng với một lũ cháu ngoại hiền lành chăm học. Cháu ngoại lớn nhất cũng đã mười tám, nhỏ nhất cũng lên ba. Nay mai rồi ông cũng được lên chức Cố như bao nhiêu bạn bè cùng lứa. Thằng con trai duy nhất của ông nay đã hăm lăm, yên bề gia thất. Sau khi bà vợ qua đời, ông giao vợ chồng thằng con trai coi ngó tiệm sách báo dưới sự kiểm soát của ông hằng ngày. Tiền bạc mua vô bán ra ông Cần quản lý chặt chẽ. Ông trả lương tháng cho con trai con dâu theo qui chế công nhân. Ông lại còn giúp vợ chồng nó có nhà riêng đâu ra đó.
Hằng ngày rảnh rỗi ông lái xe loanh quanh trong thành phố. Đôi lúc tạt qua tiệm sách báo coi trong ngó ngoài, kiểm tra công việc. Năm khi mười họa ông ghé vào hai ngôi nhà đang cho thuê xem xét, hỏi han người chủ thuê đôi câu xã giao lấy lệ. Còn lại thì giờ ông quanh quẩn với mấy bạn già xế bóng vô công rỗi nghề đàn đúm tán dóc ở mấy quán cà phê qua điếu thuốc lá phì phèo, lâng lâng nụ cưòi lão giả an chi, xem đời như giấc kê vàng đã chín. Cuộc vui còn tiếp diễn bên ly rượu đĩa mồi tại nhà hàng tửu quán chiếm gần trọn thì giờ nhàn hạ của ông với nhiều người, già có, trẻ có. Chuyện trên ngàn dưới biển lia thia. Chuyện từ Đông sang Tây không bỏ sót một mảy may nào. Nhưng lý thú và hấp dẫn nhất thường ngày là chuyện đàn ông con trai kể cả những vị tuổi hạc gần đất xa trời, da mồi tóc bạc, tay chân run rẩy, mắt mờ răng sún đã và đang về Việt Nam cưới vợ.
Ông Cần nghe ngóng từ nhiều phía, bàn bạc, góp ý, hỏi han thật hấp dẫn, xôm tụ. Chính là một vấn đề thời sự nóng bỏng, sôi động đã và đang xảy ra bao nhiêu năm nay ở cái cộng đồng người Việt da vàng mũi tẹt. Nghe nhiều từ mọi nơi, nhập tâm, đã đánh động lòng ham muốn thèm khát của ông Cần. Thử bước thêm bước nữa có chết chóc gì ai, chứ tội gì phải chịu cảnh cô đơn chiếc bóng trong ngôi nhà lạnh lẽo từng đêm. Chả có gì là khó khăn, nhiêu khê, có tiền thì mộng ắt thành. Ông còn đủ sức phiêu lưu mà, chứ không phải như mấy lão già cọm rọm khi nghe ông hạ quyết tâm hành sự lại cười biếm nhẽ ông, cho là ông thuộc loại già dịch, già mất nết, già bất lực, già dê... hết xí quách rồi mà còn ham.
Ông Cần oang oang trả đũa bốp chát:
- Ai giỏi cùng tôi đọ sức nè. Gừng này càng già càng cay quắn khói. Bảy mươi có của cũng vừa mười lăm mà lị. Mai mốt tôi mang về một thục nữ yểu điệu đào tơ thì mấy ông đừng có chép miệng thòm thèm đó nhen.
Một ông bạn già trong bọn cười ồ, chọc:
- Nè, già Cần, mấy mụ già trầu tèm hem đang chờ ông đưa võng lọng về rước... làm đám ma đó ông Cần, chứ gái tơ, sồn sồn thấy ông là thưa bác, thưa ông thì còn làm ăn cái nổi gì.
Ông Cần càng hênh hoang không kém:

- Đây này... cái mác Việt kiều! Lá bùa hộ mệnh xanh xanh! Bao nhiêu cũng lọt được hết. Cần này sẽ rước sang đây một em nõn nường tuổi vừa đôi chín xinh xinh như mộng... bảo đảm trăm phần trăm ăn chắc.

Dứt lời, ông cười hì hì khoái chí thao thao thuyết giảng cho đám bạn già đang nghểnh cổ ngóng nghe:
- Từ ngày bà má bầy nhỏ mất, nghe được chuyện này, tôi cũng đã nghĩ kỹ rồi. Thà cưới một cô trẻ đẹp nõn nà ở Việt Nam qua, dễ dạy, dễ sai khiến, còn dễ bắt nạt ăn hiếp, dễ làm tình làm tội, nó còn chiều chuộng hầu hạ hết mình, lại gái tơ thơm phức, ngon lành. Còn đàn bà ở đây hả? Thì như mấy cụ cũng biết, quả là ăn hiếp bắt nạt lên mặt hà rầm với chồng ghê gớm. Đâu có dễ gì khơi khơi cưới mấy bả được. Chằn ăn trăn quấn lắm các cụ ơi! Phải có nhà nè, có xe xịn nè, tiền bạc đầy ắp trong ngân hàng họ mới chịu. Tôi hãi sợ tính kiêu kỳ hách dịch, vòi vĩnh, đua đòi, treo cao giá ngọc lên chín tầng mây của họ đó mấy ông ơi! Thôi thì cho họ ế suốt đời nằm queo, rong rêu phủ kín là vừa. Ai biểu?

Một ông bạn già mắt mũi hom hem lên tiếng phản đối:
- Già Cần nói tầm bậy. Người ta lấy nhau ào ào ông không thấy sao? Nồi nào vung nấy. Tại cái vung của ông chụp không vừa, còn than thở cái nỗi gì. Ở đây chưa ai thấy cái nạn trai thiếu gái thừa. Trai thừa thì có. Nên mới xảy ra cái tệ nạn đàn ông con trai kể cả mấy lão tuổi hạc xế bóng hoàng hôn đang sắp hàng rồng rắn võng lọng nghênh ngang tiến mạnh về hướng Việt Nam rước nàng thục nữ về dinh hú hí. Thật là ngon ơ!

Nghe ông bạn già lẩm cẩm nào đó vừa mới nói chắc giọng, ông Cần như thấm ý quá chừng, miệng cười toe toét phô bộ răng xương vừa mới cấy cho bàn dân thiên hạ chiêm ngưỡng:
- Này này ông bạn già ơi, điều đó mới là thể hiện tấm lòng bác ái, xả thân cứu giúp. Bao nhiêu trăm ngàn đàn bà con gái Việt Nam mới tuổi mười bốn mười lăm trở lên bị bán đi làm đĩ, đi làm cô dâu nô lệ tình dục ở xứ người để cho bọn đàn ông xứ Đài, xứ Hàn, xứ Ma, Hồng Kông, Căm Bốt... gì đó, dày xéo nhớp nhơ bao tấm thân ngọc ngà trinh tiết... thật uổng thiệt, ông lại không biết. Mình làm ơn làm phước cứu giúp được người nào hay người đó. Tôi cũng đang là một thành viên đây. Có ông bạn già nào nữa làm kẻ đồng hành không?

Cả bọn ngồi ngóng mặt nghe vỗ tay rôm rốp, tán thưởng cho cái mắc dịch dở chứng của ông già Cần độ tuổi thất thập hiếm hoi. Họ nhao nhao giễu cợt ông là loại già mất nết sắp chui xuống lỗ mà còn ham. Ông Cần không giận còn vui miệng bảo rằng còn sống còn thở là còn yêu, yêu cho đến giây cuối cùng chun vô hòm mới goodbye my love. Có ai cấm mình yêu đâu. Già thì già chân tay, già mặt già mày nhưng quả tim thì vẫn phơi phới xuân tình mấy ông ạ.

Ông Cần nói sao có đó. Ông mất hai đêm bóp trán thảo lá thư dài mùi mẫn, kể rõ sự tình, nỗi cô đơn góa bụa để gởi cho một người bạn già đồng niên tuế thân thiết cùng đơn vị ngày xưa đang ở Việt Nam tìm giùm mối hàng. Thư gởi đi ít ngày, ông ra dịch vụ chuyển tiền một ngàn mỹ kim làm quà ông bạn, và hứa hậu tạ bạn hiền khi công việc kết thúc.
Ông chờ đợi từng ngày kết quả lá thư gởi đi và hơn tháng sau ông mới nhận được tin vui. Thư người bạn báo đã tìm được đóa hoa hàm tiếu nõn nà. Nàng tên Hoa, vừa tròn mười chín xuân xanh phơi phới, nhan sắc óng ả như ánh trăng rằm. Dân miệt vườn miền Tây Nam bộ. Nhà nghèo lắm nên mới chỉ học đến lớp chín, nàng phải ở nhà phụ giúp cha mẹ công việc trong nhà. Ăn không ngồi rồi trong lúc cha mẹ đầu tắt mặt tối kiếm cái ăn cái mặc, nàng nảy sinh muốn lấy chồng xứ Đài cứu gia đình thoát cảnh nghèo đói và được cha mẹ chấp thuận ý định.

Người bạn già viết tiếp. Ông được người quen mách bảo ông tìm đến nhà Hoa, sau khi kể lể ý định cùng gia cảnh của bạn cho họ nghe, Hoa và cha mẹ nàng vui mừng chấp thuận ngay cuộc hôn nhân, miễn sao ông con rể thương vợ và giúp đỡ gia đình thoát cảnh nghèo đói là được rồi. Ông già vợ tương lai hối thúc ông con rể tiến hành việc cưới xin càng sớm càng tốt. Nếu chậm ông ta sẽ gả con gái mình cho Đại Hàn cũng đang có người đến mai mối.

Thư viết tiếp báo cho ông Cần là còn rất nhiều mối ngon hấp dẫn vô cùng tuổi mới tròn trăng hơ hớ dậy thì. Đề nghị ông có ai giới thiệu nhiều nhiều dẫn về Việt Nam cùng chuyến để rước các nàng về bên đây mà hú hí tuổi già. Chậm chân là tụi Hàn, Đài, Nhật, Hong Kong... chúng nó bợ hết uổng lắm. Ông Cần đọc đi đọc lại lá thư nhiều lần lòng mừng khấp khởi. Thế là bao nhiêu thục nữ Việt Nam đang ngóng chờ lấy chồng ngoại được sung sướng cuộc đời. Lòng ông đang trẻ lại như tuổi xuân được yêu. Tim ông rộn ràng thúc giục phải nhanh tay nhanh chân. Đời còn bao lăm mà chần chờ uổng phí, mau hưởng thụ, không thì chết đi lại tiếc hùi hụi. Ông Cần mơ mơ màng màng hình dung cô vợ trẻ đẹp tương lai của mình. Hoa ơi! nàng ơi! Nàng kiều nữ xinh đẹp bé nhỏ của ta ơi! Anh quyết sẽ rước em về ngự trị trong ngôi nhà hạnh phúc của chúng ta tràn ngập màu hồng.

Trong đám bạn già ông biết còn số các cụ cũng thèm của lạ, cũng thấp thỏm mơ về Việt Nam cưới vợ trẻ đẹp cùng giấc mơ như ông. Nếu ông vận động thì khối cụ tháp tùng cùng ông về cùng chuyến. Nhưng, thì giờ quá gấp, rủ rê bàn tính các cụ kéo sẽ dài thời gian lỡ mất cơ hội nghìn vàng. Ông Cần âm thầm đi một mình sau khi thu xếp công việc. Về tới Saigon ông Cần tìm ngay đến người bạn mai mối ở tận ngã 4 Bình Hoà. Lâu ngày hai bạn già gặp nhau, ôm nhau mừng rỡ. Ông thúc bạn ông là ông Hàn ngày mai đi gặp cha mẹ vợ tương lai ngay, xem mặt cô vợ trẻ. Đêm đến, hai lão già gân khề khà tâm đắc bên mâm rượu thịt, chuyện trò râm ran kéo đến quá khuya.
Sáng hôm sau ông Cần thuê xe 7 chỗ ngồi cùng vợ chồng ông Hàn trực chỉ Mỹ Tho đến Chợ Gạo, tiếp tục đi sâu vào vùng quê Thanh Bình. Gần trưa, xe ngừng trước ngôi nhà tôn vách đất. Thấy có khách lạ đi xe hơi đến, vợ chồng chủ nhà bỡ ngỡ, nhưng khi nhìn thấy vợ chồng ông Hàn họ đoán biết ngay sự việc. Mọi người chào nhau vài câu xã giao trong lúc ông Cần đang sửa lại áo quần cho tươm tất. Hôm nay ông lên bộ veston màu than tím, cà vạt thẳng nếp, đi giày bóng, tóc tai cũng đã mọc thêm lún phún vài sợi chải ép ra sau, nét mặt núng nính vui, cúi đầu chào vợ chồng chủ nhà trông ông rất đởm dáng. Chủ khách vào nhà an tọa trên những chiếc ghế mộc tróc sơn, chiếc bàn gỗ trầy vết loang lổ.

Ông Hàn lên tiếng giới thiệu:
- Chú thím tư Ngàn, đây là anh Cần, đại thương gia từ Mỹ vừa về hôm qua. Hôm nay đến ra mắt chú thím để bàn chuyện hôn nhân của anh Cần đây xin cưới cháu Hoa con gái chú thím như tôi đã có lời với chú thím tháng trước.

Lời giới thiệu của ông Hàn như rơi vào thinh không nào ai có chú ý vì cả ba người đang lung túng trong suy nghĩ về cách xưng hô. Đối với chú thím tư Ngàn nay chỉ mới trên bốn lăm, còn vị khách trước mặt, chàng rể tương lai của gia đình xấp xỉ bảy mươi tròn. Loay hoay vài giây, nhìn nhau ngượng nghịu không biết phải xưng hô sao đây. Ông Cần nghĩ có nên xưng con, hay tôi với cha mẹ Hoa.

Cuối cùng bởi con tim mù quáng thúc giục, ông thưa:
- Dạ... thưa.. .thưa... anh chị Tư... đường xá xa xôi vạn dậm, công ăn việc làm, lần về lần khó... cuộc sống bận rộn cu ky một mình. Hôm nay được anh chị Hàn giới thiệu... tôi đến xin cầu hôn với em Hoa... làm vợ. Anh chị Tư chấp nhận và miễn thứ cho những sơ sót cũng như lễ lộc... cần gì, anh chị cứ nói để... tôi lo.
Ông Cần cố gắng chỉ nói được chừng ấy. Nói mà ngượng mồm thấy mồ. Mồ hôi rịn hai bên thái dương, trống ngực xập xình, quá ư là ngưọng ngùng, không còn tự nhiên trước mặt cha mẹ vợ chỉ bằng tuổi... con gái mình. Ông Cần đâu phải dân nhút nhát. Ông đã bao lần vào sinh ra tử trước bom đạn kẻ thù. Ông đã từng va chạm bao cú ''sốc'' trong cuộc sống. Ông đã từng là xui gia đàng trai, rồi đàng gái hênh hoang nói đạo lý, lễ nghi với mọi người. Vậy mà hà cớ gì hôm nay lại bấn loạn tinh thần trước mặt mấy người nhà quê chân chất.

Thím tư Ngàn và bà vợ lão Hàn bụm miệng cười khanh khách khi nghe lão chàng rể tương lai mặt mày đỏ lưỡng, ngượng nghịu tỏ bày. Chú tư Ngàn nét mặt bình thản nghiêm nghị, đáp lời:
- Cám ơn... ông... anh Cần. Tháng trước hai vợ chồng bác Hàn đến đây đánh tiếng trước xin con Hoa nhà tôi về làm vợ anh. Vợ chồng tôi chấp nhận. Mọi việc thì nên giản tiện thôi. Anh lo tổ chức Tiệc Ra Mắt họ hàng, dòng họ, bà con thân quen. Đồng thời dẫn nhau ra Xã làm giấy kết hôn để anh mang về Mỹ lập hồ sơ bảo lãnh con Hoa về bên đó với anh. Vậy thôi.

- Mình làm gọn nhẹ như vậy là tốt phải không chú thím Tư và ông bạn già của tôi?
Ông Hàn tiếp lời - Này anh Cần, dù gì anh cũng là con rể cưng của chú thím tư rồi đó. Từ lúc này anh phải gọi chú thím tư là ba là má mới phải phép. Còn e lệ gì nữa. Muốn có vợ trẻ thì phải uốn lưỡi... uốn lưỡi cong thêm chút nữa... có được không? Ông không nghe tôi là... mất vợ đấy.
- Được rồi. Tôi nghe ông. - Ông Cần vừa trả lời vừa quắc mắt trừng lão già Hàn xí xọn lắm chuyện.

Ông rút trong túi áo xấp đô la năm ngàn dày cộm đặt trên bàn trước mặt cha mẹ vợ, lúng túng thưa:
- Thưa... ba,,má..! Tôi có chút ít gởi... ba má. Còn Tiệc ra Mắt... tôi sẽ... chi trả.
Mọi người lại một phen cười nghiêng ngửa nhìn lão chàng rể xế bóng ăn nói lập bập thấy mà thương hại. Ông Cần sượng chín người. Một lần trong đời con tim quái ác nó hành hạ ông khắc nghiệt quá. Ông nhìn qua lão Hàn như dọ hỏi là sao không thấy Hoa thì cũng vừa lúc Hoa từ sau nhà bước ra chào mọi người. Giây phút đầu tiên nhìn thấy mặt cô vợ tương lai son trẻ mà ông Cần đang mơ nghĩ đến. Ông sững sờ ngất ngây dáng sắc của Hoa. Ông nghĩ gái miệt vườn sao mà đẹp lồng lộng vậy kìa! Tuy Hoa không son phấn, quần là áo lượt, chỉ quần vải áo thô sao trông quyến rũ lạ đời. Dáng nàng thon cao, đôi chân dài hấp dẫn ghê, nước da trắng như bông bưởi, cơ thể no tròn nở nang đầy đặn, suối tóc đen xõa dài quá thắt lưng, e ấp mấp mé khuôn mặt trái soan, đôi mắt to đen long lanh, đôi lông mày rậm đậm đà...ố là là! Đẹp ôi là đẹp..! Ông Cần lâng lâng cảm giác thèm khát. Đúng là lão Hàn đã nói Hoa là hoa khôi của trường những năm còn học lớp 9 trung học cơ sở MP thành phố Mỹ Tho. Điệu này khi về bên Mỹ mà chưng diện vào, vợ ta sẽ làm cho bao nhiêu lão già dịch ngẩn ngơ nhảy đổng, rồi ùn ùn sắp hàng một về Việt Nam cưới vợ hết không ai cản nổi cho mà xem.

Ông Cần đứng dậy thập thò trước mặt kiều nữ miền sông nước Tiền Giang, chúm chím đôi môi run run:
- Chào...em Hoa. Anh là Cần đến để xin ba má cưới em về Mỹ với anh.
- Dạ. Chào ông. Hoa cúi đầu lí nhí đáp. Ba má đã nói chuyện này.
- Em bằng lòng chứ Hoa?
Cô gái mười chín xuân xanh mơn mởn thơm như múi mít tố nữ chau mày lộ vẻ chẳng mấy thích thú trước lão già đáng tuổi ông ngoại, ông nội sẽ là chồng của mình trong suốt cuộc đời. Nàng hời hợt đáp:
- Chẳng biết nữa. Do ba má quyết định. Ông hỏi ba má.
Mọi người tiếp tục trò chuyện trong bầu không khí chẳng mấy tự nhiên. Ông Cần mời mọi người lên xe ra thành phố Mỹ Tho làm một chầu ăn tối giao hữu để cố tạo sự gần gũi thân mật.

Ba ngày sau Tiệc Ra Mắt diễn ra với hơn ba trăm thực khách tại một nhà hàng sang trọng trong thành phố Mỹ Tho. Mọi người chúc tụng lão chàng rể có duyên vớ được cô vợ quá trẻ quá đẹp, bên cạnh những lời dèm pha biếm nhẽ đôi đũa lệch chiếc vắn chiếc dài. Già mắc dịch, già dê xồm, già bất lực hết xí quách... Chồng già vợ trẻ là duyên. Mai kia ông chết của tiền về tôi...
Mặc họ bình phẩm khen chê chẳng làm cho ông Cần nhụt chí khí. Ông chỉ cần biết ông đã vớ được cô vợ trẻ nõn nà, và lâu đài hạnh phúc tràn đầy của ông ở cái tuổi xế bóng hoàng hôn. Có điều ông hết sức bực mình họ đã phung phí quá lố cho cái Tiệc Ra Mắt khiến ông đã phải trả hơn chục ngàn mỹ kim đau ơi là đau!

Làm giấy kết hôn xong, ông Cần xin ba má vợ đưa Hoa đi Saigon mua sắm nữ trang, quần áo, son phấn. Bà mẹ Hoa không muốn để con gái đi một mình, cứ bám sát Hoa làm lão Cần chẳng sơ múi gì được với cô vợ trẻ hơ hớ, ngay cả cái nắm tay cũng chưa được, lại còn tốn thêm mớ tiền khá đậm sắm sửa cho bà mẹ vợ kỳ đà cản mũi. Chỉ trong một tuần lễ ông Cần đã lo xong công việc cưới vợ. Ông trở lại Mỹ gấp lập hồ sơ gởi Sở Di Trú Hoa Kỳ bảo lãnh cô vợ trẻ. Ông cũng đã ủy thác lão Hàn lo giấy tờ dịch vụ cho Hoa tại Việt Nam, và hai người sẽ liên lạc khi cần thiết. Cũng phải chi mất một số tiền không nhỏ cho lão Hàn. Chưa chi ông Cần đã mất trọn ba mươi lăm ngàn mỹ kim mang theo. Ông ước tính cũng sẽ mất thêm một khoản tiền kha khá nữa và thời gian chờ đợi độ năm, vợ ông mới đến được với ông trên đất Mỹ.
oOo
Ông Cần thức giấc sau giấc ngủ chập chờn mệt mỏi. Khuya hôm qua ông phải thức suốt đón Hoa tại phi trường từ Việt Nam sang. Gặp lại Hoa, sự mệt mỏi và bệnh tật trong người ông tan biến. Ông vui mừng khôn xiết, nói cười huyên thuyên, vì từ đây Hoa đã thực sự ở trong vòng tay của ông. Nhưng khi nhìn dáng vẻ bơ phờ, đôi mắt nai tơ thờ thẫn vì say sóng ói mửa, vì mệt mỏi từng chặng đường, vì đã bị cảm thương hàn trước mấy ngày ra đi, ông lo lắng đưa vợ về nhà ngay, cạo gió, uống thuốc và nằm nghỉ ngơi trong phòng ngủ. Ông nằm bên cạnh trên giường với Hoa, vì bệnh hành ngất ngư, vừa mệt mỏi quá độ, ông lả người thiếp đi trong giấc ngủ.

Bây giờ thức dậy, Hoa vẫn còn ngủ mê trong chăn ấm. Ông Cần ra ngoài làm vệ sinh, đi bách bộ mươi phút, trở lại ngồi tại phòng khách uống ly sữa tươi. Ông suy nghĩ thân phận mình. Gần nửa năm nay sau khi ở Việt Nam về, ông bị bệnh tiểu đường hành hạ đến kiệt sức. Ông còn mắc thêm chứng đau bao tử mà bác sĩ bảo rằng ông uống quá nhiều các loại thuốc ngâm rượu, các loại thuốc viên bồi bổ sinh lực nên bao tử đã bị loét trầm trọng. Hai chứng bệnh mắc dịch này hành hạ ông Cần ngày đêm đau đến nỗi có lúc kêu trời không thấu. Tuổi già sức yếu, tiết trời thường thay đổi, ông hay bị cảm cúm, nhức mỏi rũ liệt cơ thể, đôi lúc ông nằm liệt giường không còn thiết gì nữa. Ông Cần đau khổ không ngờ sức lực ông độ này giảm sút trầm trọng, da dẻ nhăn nheo, chân tay thường khi lập cập run rẩy, giảm sút năng lực ham muốn như năm vừa rồi. Những bất hạnh dồn dập xảy ra trong lúc vợ ông vừa Việt Nam qua, ông cảm thấy buồn buồn tức tối cho mình không còn cảm thấy hứng thú bên cạnh cô vợ tràn trề sinh lực. Lúc gặp nhau ở phi trường Hoa đã ngỡ ngàng hỏi sao lúc này trông anh ốm và già dễ sợ.

Nghĩ vơ nghĩ vẩn rồi tự an ủi dù sao mình cũng có được cô vợ trẻ đẹp bên cạnh trong cuộc sống chắp nối cuối đời. Có điều chuyện về Việt Nam cưới vợ ông Cần giữ kín, con cháu và người ngoài chưa hề hay biết. Bây giờ công việc ông đã làm và sự có mặt của Hoa trong nhà này ông phải nói sao với lũ con cháu. Ông suy đi tính lại rồi gật gù cho cái lý thân già góa bụa, cần một người đàn bà sớm hôm kề cận chăm sóc nhau vui cảnh xế chiều, con cháu chấp nhận hay không rồi cũng đâu vào đó cả. Tuổi tác có chênh lệch là chuyện thường. Tình yêu đâu phân tuổi tác. Hai kẻ yêu nhau có sự đồng cảm bằng lòng là đủ. Luật pháp Hoa Kỳ chẳng bắt bẻ chuyện này. Ông bước thêm bước nữa là quyền của ông, ai có quyền cấm cản. Con cháu thông cảm lại nỡ làm tình làm tội ông sao?!

Hoa từ phòng ngủ đi ra dáng bơ phờ mệt nhọc ngồi xuống ghế đối diện. Ông Cần hăm hở bước đến vồn vã vuốt mái tóc vợ chảy dài xuống lưng đen mướt:
- Em có khỏe được chút nào không? Anh đưa em đi bác sĩ. Đi đường xa, thay đổi khí hậu, lại đang cảm thương hàn... anh lo lắm.
Hoa lắc đầu:
- Em đem thuốc uống mỗi ngày đây. Em cần nghỉ ngơi vài ngày em khỏe lại hà.
Nói xong, Hoa vít đầu ông Cần hôn phớt trên gò má hóp của ông. Ông ôm ghì Hoa thật chặt vào lòng vuốt ve âu yếm. Cơn đau bao tử râm ran lại hành hạ khiến ông mất hứng thú lần đầu tiên trước cơ thể đầy đặn căng cứng, thơm phức của vợ đang thách thức cảm giác mời gọi. Mùi hương trinh nữ từ cô gái dậy thì thoang thoảng áp vào mặt mũi, khiến ông Cần đê mê chết cứng chịu không nổi. Ông ráng cả sức lực trong người ghì Hoa thật chặt vào lòng vuốt ve, mân mê, nắn bóp bấn loạn cùng khắp cơ thể săn cứng của Hoa để cố tạo sinh lực ham muốn thể xác... Nhưng sức lực của ông chồng già chỉ đến chừng đó.... chừng đó... ngưng lại... rồi giảm dần như quả bóng xì hơi, đến không còn tiếp tục làm ăn được gì khác nữa. Ông xịu mặt tủi thân cho sức khỏe tàn tạ với hai căn bệnh trời ơi của mình đã trên đà bất lực.

Hoa thì đã nhìn thấy rõ nỗi đau khổ chán chường của lão già hết xí quách này. Đáng thương hại cho ông ta! Mới chỉ một phút bên vợ mà ông đã muốn đứt hơi. Ông trở lại ghế ngồi thở hổn hển. Hoa nheo mắt liếc tình ông, nhõng nhẽo:
- Chưa chi anh đã phờ người rồi. Ráng sức không chừng đứt gân máu, em sống với ai đây? Có muốn gì thì cứ thủng thẳng... khỏe khoắn trong người.

Ông Cần phác tay:
- Đâu có sao. Anh ráng chữa dứt bệnh, bồi bổ lại sức khỏe là em sẽ "mệt" với anh dài dài nghe chưa?
Hoa bụm miệng cười sằng sặc:
- Được rồi. Em chờ anh. Coi ai mệt với ai cho biết.

Hoa rảo mắt nhìn quang cảnh nhà, buột miệng khen:
- Nhà anh đẹp quá, ở Việt Nam làm gì có được nhà như thế này.

Ông Cần phồng mũi:
- Nhà này là của em, không phải một mà là ba ngôi nhà như vầy đều của em. Tiệm sách báo là của em. Tiền bạc trong ngân hàng là của em... và tất cả là của em. Tính ra cũng hơn triệu rưỡi đô la đó cưng.
Nghe ông Cần đon hót, Hoa nghĩ thầm mai mốt ông chết của tiền về tôi, là cái chắc, khỏi cần ông phải giới thiệu. Cứ giữ cái giấy hôn thú cho kỹ là chắc ăn.

Hoa nói bâng quơ:
- Anh nói thế. Em biết thế. Còn lũ con của anh nữa, phải chia cho chúng chứ?

Ông Cần khoát tay nguầy nguậy:
- Không. Không bao giờ. Ở Mỹ không có chuyện để của, chia của cho con cái. Ai làm nấy ăn, đâu như ở Việt Nam. Anh chết, anh viết di chúc giao toàn bộ tài sản này cho em. Anh muốn cho đứa nào tùy ý, không cho cũng được, không đứa nào có quyền tranh giành. Nếu em không nhận, anh giao cho Hội từ thiện.

Có tiếng xe hơi ầm ĩ trước nhà. Ông Cần nhìn ra hướng cửa sổ. Ba chiếc xe của ba gia đình ba đứa con đang đậu dọc trước nhà. Lũ chúng nó đủ mặt đang ào ạt xuống xe tiến vào nhà. Ông Cần sững sờ, mặt biến sắc... chợt nhớ ra... chết rồi..! Hôm nay sinh nhật của ông. Tuần trước chúng nó hẹn đưa ông đi biển, đãi ăn nhà hàng, mua quà tặng... mừng sinh nhật thứ 72 của ông. Cứ mãi lo cô vợ trẻ ông quên khuấy đi mất.

Hai tay giựt giựt, đôi môi run run, ông lắp bắp tiếng được tiếng mất với Hoa:
- Lũ... lũ... con cháu... nó đến đủ mặt. Hôm nay... sinh nhật của anh... chúng... chúng nó đến... dẫn anh đi mừng sinh nhật... luôn dịp anh... anh giới thiệu em... với tụi nó.

Lũ con cháu ùa vào đứng đầy phòng khách. Chúng thấy Hoa, nhìn trân trối. Hoa đang mặc bộ quần áo ngủ mỏng hở hang, nhầu nát, tóc tai lòa xòa. Chúng thi nhau hỏi cha:
- Ai vậy ba? Ba đem cô này về làm gì vậy? Bồ à, bồ của ba..?
- Cô nào đây hả ba? Trông giống như... ở ngoài đường...
- Ba đem gái ăn sương về nhà đây.

Hai cô con gái lớn hỏi tới tấp. Lũ cháu ngoại chạy đến bá cổ ôm tay ông ngoại líu lo vòi vĩnh, hỏi han. Riêng Diễm, đứa cháu ngoại gái tuổi đã mười tám nhìn Hoa không chớp mắt, bĩu môi khinh khỉnh có lẽ nó nghĩ Hoa là gái điếm. Thằng con trai tên Mẫn và cô vợ cũng như hai chàng rể cứ cười tủm tỉm nhìn Hoa rồi nhìn ông Cần với những ý nghĩ không mấy tốt. Ông Cần lấy lại bình tĩnh, líu lưỡi:
- Đây là... Hoa... là má... má... của các con. Ba cưới ở Việt Nam vừa sang. Các con mừng cho ba.
Cả bọn đồng ồ lên thảng thốt, bĩu môi khinh bĩ:
- Má gì... mà trẻ măng, miệng còn hơi sữa... vậy ba?
- Má chỉ bằng tuổi con Diễm cháu ngoại ba.
- Con không chấp nhận. Con phản đối... con phản đối.
- Già rồi ba lại dở chứng, không sợ thiên hạ cười.
- Còn cái cô này (Hoa) thèm đi Mỹ, dụ dỗ ông già hả?

Cứ thế, đứa một câu ào ào như vỡ chợ. Hoa cảm thấy chóng mặt đến khiếp đảm những lời dèm pha chửi mắng và hỗn hào của lũ con cháu ông Cần, đôi mắt nai tơ thất thần nhìn ông Cần cầu cứu. Nàng bật khóc rấm rứt, rồi vụt chạy vào phòng. Mẫn dõi theo chân Hoa có ý để trấn an nhưng nàng đóng mạnh cửa phòng ngủ.

Thấy lũ con cháu phản ứng mạnh, ông Cần nạt:
- Tụi bay im đi, không chấp nhận thì thôi. Đi, đi về hết.
Lũ con cháu đâu cần nghe, chúng cứ lầy nhầy câu này câu kia với cha già, hăm he đòi đuổi Hoa ra khỏi nhà tức khắc. Không thì chúng xởn tóc, rạch mặt, trùm bao bố thả sông, chặn đường bêu xấu cho biết mặt. Mẫn lần bước sát cửa phòng ngủ, nghe tiếng khóc rấm rứt bên trong.

Mẫn nói vọng vào:
- Cô đừng khóc nữa. Chẳng có gì mà sợ.
Lũ con cháu ra rả một hồi chán chê, đồng kéo nhau ra xe. Kỷ niệm sinh nhật của ông Cần như hủy bỏ, chẳng ai nhắc đến vì tai ách dở chứng của cha già trái tai gai mắt. Ông bị cú sốc quá đậm, không còn nói được lời nào, ngồi chết trân trong lòng ghế như một pho tượng đá.
- Họ về hết rồi. - Tiếng Mẫn giục - Mở cửa ra đi cô Hoa.
Hoa hé cửa nhìn ra ngoài rồi nhìn sững Mẫn cũng đang nhìn nàng. Hai ánh mắt chạm vào nhau như tia sáng phản hồi thoáng chút bâng khuâng ngỡ ngàng thẹn thùng. Mẫn đang bị cuốn hút trước nhan sắc rực lửa của cô gái xa lạ qua lớp áo mỏng dính sát, hở hang. Vừa lúc vợ Mẫn đến giục chồng đi về. Bi hài kịch trình diễn được ông chồng thủ vai chính làm cho Hoa khốn đốn, mất ăn mất ngủ, khóc rấm rứt suốt ngày.

Ông Cần đau đớn tột cùng thêm hai căn bệnh quái ác hành hạ liên miên, ông nằm liệt giường chẳng buồn ngồi dậy. Ngày tháng đi qua, cứ đôi ba hôm lũ con ông thay phiên gọi điện thoại đến hăm he, nhiếc mắng cô vợ trẻ của ông, còn dọa ông không đuổi Hoa ra khỏi nhà là chúng sẽ từ ông, vì ông đã làm vẩn đục hương linh người mẹ của chúng.

Ông Cần vẫn ngày ngày chữa bệnh, chăm chỉ bồi dưỡng sức khỏe hy vọng được tái phục hồi để một lúc nào đó đủ sức thỏa mãn nhu cầu với cô vợ trẻ hơ hớ. Cứ vài hôm ông lái xe đến bác sĩ khám, mua thuốc trị bao tử. Bác sĩ yêu cầu ông phải mổ, ông lại sợ không dám. Rồi ông đến đông y cắt thuốc trị tiểu đường. Cơ cực, càng uống thuốc, ông Cần vẫn cứ gầy rạc ra. Bệnh tiểu đường ngày thêm trầm trọng gần như tê liệt. Thời gian đó Mẫn vẫn thường canh chừng ông Cần lái xe ra khỏi nhà là ập vào tán tỉnh, hú hí với Hoa từng giờ.

Ông Cần cưng chiều Hoa rất mực. Ông đưa Hoa dạo phố, mua sắm, ăn uống, dự tiệc tùng, hội hè đoàn thể... Ông vênh vênh hãnh diện đi bên cạnh cô vợ trẻ đẹp duyên dáng. Những bạn già của ông Cần cứ trố mắt nhìn ông và cô vợ trẻ bàn tán, khen chê trước một pha thời sự quá "hot" đang xảy ra rất ư là hấp dẫn. Ngày Hoa thi đậu bằng lái xe, ông Cần mua tặng vợ chiếc BMW láng cón gần năm chục xấp. Có xe Hoa lái một mình vào các chợ, mall, shop, nhà hàng để ăn uống mua sắm chưng diện theo ý thích, đồng thời có cơ hội tiếp xúc làm quen rất nhiều người. Nhờ thế, Hoa đang có được những cố vấn, những thầy đời bảo trợ tinh thần và tiếp nhận những hiểu biết mới trong cuộc sống. Hoa càng siêng năng học tiếng Anh lớp đêm, lớp ngày rút ngắn thời gian, tạo thế đứng tự lập không nhờ vả vào ai. Giờ thì Hoa đâu còn lo ngại lũ con cháu của lão Cần. Chúng mà hung hỗn làm bậy là cứ gọi cảnh sát.

Một hôm ông Cần thấy vợ mình có sự khác thường, nhan sắc giảm sút, ói ọe, chê cơm chê cá. Ông sinh nghi vặn hỏi, Hoa trả lời là không biết tại sao nữa. Do kinh nghiệm, ông biết Hoa đang có thai. Ông bấn loạn xây xẩm khi nghĩ rằng từ ngày Hoa về với ông đến nay tròn năm chưa một lần ông "chăn gối" với vợ cũng chỉ vì sức khỏe sa sút, bất lực. Có chăng, ông chỉ ôm ấp, vuốt ve vợ bên ngoài... làm sao vợ mang bầu? Ông Cần đau khổ tức tối. Bụng Hoa ngày un cao rõ nét. Ông Cần càng điên tiết. Ông giấu kín sự thể đâu dám phân trần cùng ai. Ông ôm Hoa vào lòng, đôi tay run run xoa xoa bụng vợ âu yếm than vắn thở dài:
- Anh chưa một lần ăn nằm với em mà, sao em lại có thai, nghĩ cũng lạ.

Hoa lắc đầu không biết. Ông nhẫn nại:
- Em cứ nói thật cho anh nghe. Dù gì đi nữa, anh không làm tình làm tội em. Anh cưng chiều em hết mình. Anh lại đang lo cung cấp tiền bạc cho ba má ở Việt Nam, gởi tiền cho ổng bả cất nhà. Em là vợ của anh. Em thấy không? Nói đi em.

Trầm ngâm một lúc, Hoa ứa nước mắt. Lòng cảm thấy tội nghiệp ông chồng già. Nàng không thể giấu được, đành nói:
- Thằng... thằng con trai của anh... đó anh. Nó luôn đến đây tán tỉnh và hãm em nhiều lần em ngất ngư, em sợ muốn chết. Nó làm dữ quá... không như anh đâu.

Ông Cần choáng váng mặt mày gần muốn xỉu. Ông gầm lên:
- Trời ơi là trời! Mẫn ơi là Mẫn! Mày... mày là thằng trời đánh thánh đâm. Tao sẽ diệt mày. Thứ đồ loạn luân. Mày cả gan lấy vợ tao, cưỡng hiếp mẹ kế của mày....

Ông thả Hoa ra, ngồi ôm đầu bứt tóc, gầm thét tức tối thảm hại. Kiểu này thì đâu còn mặt mũi nào. Thiên hạ họ cười cho thúi đầu. Thôi thì hãy vục mặt xuống vũng bùn nhơ im hơi lặng tiếng chứ biết làm sao. Đổ bể ra thì ôi thôi chịu sao cho nỗi búa rìu dư luận kể cả lũ con cháu quỷ quái kia. Ông đành ngậm hột vịt ăn tiền. Ông hận thằng con khốn kiếp phỏng tay trên. Ông chưa làm gì là nó đã làm rồi. Khốn nạn! Nhiều lần ông muốn tống cổ nó khỏi tiệm sách báo của ông. Ông căn dặn Hoa chuyện lỡ làng, đừng cho ai biết. Xấu anh thì xấu em. Thôi thì, cứ coi là con của anh.

Đến ngày sanh, ông Cần túc trực bên vợ mãi đến nửa đêm Hoa mới sanh một bé trai. Mặc dù trong người ê ẩm mệt mỏi, Hoa nhìn ông Cần chọc quê:
- Thằng nhỏ này là con trai của anh, hoặc cũng là cháu nội của anh đều đúng cả. Anh ráng mà nuôi nó để nối dõi.
Ông Cần cúi gầm mặt nhìn thằng bé đỏ hỏn thấy mà ghét, muốn bóp mũi cho nó chết phứt cho rồi. Nghĩ mà ông không dám làm.
Thằng bé ba tháng đã lật. Lúc này Hoa đẹp dữ dội, ai nhìn cũng trầm trồ mơ ước, đúng là gái một con trông mòn con mắt, đã thiệt.

Hoa càng ăn mặc chưng diện, xài phí và thường lái xe đi rong nơi này nơi khác. Ông Cần thì chả còn ham muốn gì nữa vì bệnh già cùng hai chứng bệnh quái ác kia, đành chịu lép. Một hôm Hoa tính nhẩm mình đã đến Hoa Kỳ tròn hai mươi sáu tháng rồi. Đến lúc này đã là thời điểm "giã từ quán trọ". Hoa nhờ luật sư - cũng chính là người tình đỡ đầu của Hoa vừa quen được, đẹp trai, hào hoa, phong độ - đưa đơn ra Tòa án xin ly dị ông chồng già bất lực. Ông Cần nhất quyết không ký đơn. Tòa phán quyết cuộc hôn nhân gượng ép, bất cân xứng, loạn luân, tác hại luân thường đạo lý cần giải tán. Tài sản chia hai. Đứa nhỏ giao Hoa nuôi nấng. Ông Cần trách nhiệm cấp dưỡng đứa bé đến 18 tuổi tròn.

Truy tố Mẫn tội loạn luân, cưỡng dâm mẹ kế. Đơn ly dị kết thúc. Hoa được nhận ngôi nhà ông Cần đang ở và Tiệm Sách Báo cùng với số tiền trong ngân hàng được chia đôi vào khoảng bốn mươi lăm ngàn mỹ kim. Ông Cần vật vã mình mẩy, ngất xỉu chết đi sống lại. Ông dậm chân dậm cẳng, khóc lóc, nghiến răng, than thở, rên rỉ kêu Trời không thấu. Vợ với con, khốn kiếp! Đang sống thảnh thơi an nhàn trong tuổi già xế bóng, vật chất đầy đủ, con cháu thương yêu... đâu còn thiếu thốn gì nữa... hà cớ gì dở chứng thèm khát để đến nông nỗi này. Ông bậm môi, đấm ngực, nghiến răng trèo trẹo hầm hè:
- Cũng tại... cái thằng nhóc ó đâm này... mà ra cả! Thằng nhóc con rửng mỡ này, có làm gì được đâu. Đã bảo cứ ngủ yên cho thằng già này nhờ! Mẹ kiếp! Đồ mắc dịch..!


 Nguyễn Thế Hoàng

NHU CẦU TINH THẦN VÀ VẬT CHẤT CỦA NGƯỜI BỆNH TIỂU ĐƯỜNG


 
Câu nói của vị bác sĩ: “Bà bị bệnh tiểu đường”, có 5 chữ thôi, đã thay đổi tất cả! Người bệnh thấy họ bị đưa vào một đời sống khác, một xã hội khác ngay trong môi trường và cuộc sống bình thường nhất của mình. Trong lúc nầy họ không còn thấy mình được sống như xưa bởi vì hiện thời họ bị mang một căn bệnh khó chữa trị. Tiểu đường đúng là một căn bệnh không thể chữa lành/dứt hẳn được, vì thế ta nhìn vào nó với tính cách khẩn trương. Có người sẽ vì buồn rầu lo lắng đã tạo cho mình những hoảng hốt rồi chán nản. Họ trở thành thờ ơ với những gì không nên thờ ơ và rồi dần dần bị đưa vào một tình trạng trầm trọng hơn, khi những biến chứng của căn bệnh nầy lần lượt xuất hiện. Cuối cùng họ phải sống với nó như một bất hạnh vĩnh viễn của cuộc đời.
 
Tiểu đường tuy là căn bệnh mình phải mang suốt những tháng ngày còn lại của đời mình, nhưng là một căn bệnh có thể dùng THUỐC MEN, THỰC PHẨM SỰ VẬN ĐỘNG làm 3 yếu tố chính, cho căn bản của một điều hợp những sinh hoạt vật lý và tâm lý trong đời sống hằng ngày của người bệnh, để giúp người bệnh “sống được bình thường” như những người mạnh khỏe khác. Để người mắc chứng bệnh tiểu đường vẫn đi làm việc, vẫn tiếp tục những sinh hoạt thường nhật trước kia, mà không giảm sút tính năng động và ý thích đối với những sinh hoạt đã có của họ.

Tâm lý cho thấy rằng, con người khi đứng trước một thay đổi dù nhỏ hay lớn, đều có phản ứng. Thế nên khó mà đón nhận được một sự thay đổi quá lớn, và do đó chúng ta khó thích nghi. Không ai có thể “điềm tỉnh đón nhận” một căn bệnh. Việc sống “hòa bình” với một căn bệnh đòi hỏi một nỗ lực lớn. Cụ thể ở đây là bệnh tiểu đường, đòi hỏi những thay đổi phải có với chính bản thân mình, để chận đứng không cho căn bệnh phát triển tạo nên những biến chứng trầm trọng. Ngoài nỗ lực của chính người bệnh, cần phải có được những giúp đỡ hổ trợ tinh thần tích cực của gia đình, của người thân.

Khi bị bệnh, người giàu có hay người nghèo khổ cũng phải trải qua cùng một tiến trình bệnh lý. Nếu biết rõ diễn tiến của căn bệnh và thấy được những điều nên làm, phù hợp với hoàn cảnh và môi trường mình đang sinh sống để thích nghi, ta sẽ chận đứng được sự phát triển của căn bệnh, chúng ta sống được với nó dễ dàng hơn. Là người mang bệnh tiểu đường, ta cần phải bình tỉnh tìm hiểu và lắng nghe. Là thân nhân của người mắc bệnh tiểu đường chúng ta cũng cần như thế. Để biết và để dần dần làm quen được với đời sống của một người mang bệnh. Nhờ đó người bệnh ổn định được đời sống của mình. Sự bình tỉnh sẽ làm cho ta, người bệnh và người thân, chấp nhận được bất hạnh nầy, thấy được những việc phải làm để nó không thể tự do thao túng và bành trướng. Khi đã quản thúc được nó, ta sẽ dễ dàng chữa trị, không cho nó có khả năng lan rộng qua những cơ quan khác trong cơ thể chúng ta. Nhất là ăn sâu vào tư tưởng, tạo nên ảnh hưởng tâm thần.
Nhiều người tinh thần và sức khỏe không tuột dốc vì mang một căn bệnh, mà tinh thần trụt nhanh trên con dốc đời vì phải chịu đựng những thiệt thòi khác ngoài căn bệnh vừa mắc phải. Sự lạnh nhạt không quan tâm của người thân, hay những lời nói hàm ẩn sự hất hủi sẽ làm người bệnh thấy mình là một gánh nặng của gia đình. Cái tâm trạng nầy đi đôi với sự bành trướng của căn bệnh sẽ hủy hoại người bệnh rất nhanh chóng. Những gì chúng ta giúp được cho cha, mẹ, vợ, chồng, anh, em, bà con mình hiện đang mang bệnh là sự ân cần và tình thương chân thật đặt vào muỗng cơm viên thuốc và ở nụ cười biết chia sẻ nỗi đau và sự thất vọng của người bệnh trong lúc nầy. Để người bệnh không phải khốn khổ một mình ôm căn bệnh và âm thầm nuốt nước mắt.

Không ai muốn mua lấy cho mình một căn bệnh. Họ bất hạnh hơn người khác khi họ mang phải một căn bệnh vào thân. Phải thấy được nỗi bất hạnh nầy của họ, và thấy được diễm phúc sự lành mạnh của mình, mà chia sẻ mà bồi đắp cái họ đang thiếu thốn. Tình thương và sự cảm thông là sức mạnh tinh thần rất to lớn, nó có thể đem lại cho người thân đang mang bệnh của chúng ta những ngày tháng an vui để họ có đủ nghị lực phấn đấu với căn bệnh của mình.

Sự cảm thông hay lòng muốn chia sẻ không thể chỉ phát biểu bằng lời, mà phải do từ ý thức rõ ràng về căn bệnh người thân mình đang mang. Có biết, có hiểu rõ được nguồn gốc, sự phát triển, mình mới ý thức rõ rệt những việc mình có thể làm, để nhắc nhở, để săn sóc, thì mới hữu hiệu được. Biết được rõ những gì người bệnh phải làm và phải qua, tình thương của mình được bổ túc bằng sự hiểu biết sẽ đem lại niềm vui và lợi ích thực tiễn hơn cho người bệnh.

Bệnh tiểu đường là gì?
Bệnh tiểu đường có tên là Diabetes mellitus. Tiếng Hy Lạp có nghĩa là dòng mật ngọt chảy thoát ra. Ý muốn nói người bị bệnh tiểu đường với một lượng đường huyết cao sẽ làm đường trong máu chảy thông vào nước tiểu mà thất thoát ra ngoài. Nhiều người nói đến việc ăn nhiều đường quá cũng là nguyên nhân gây nên bệnh tiểu đường. Nói thế là sai, bởi vì bệnh tiểu đường có là do di truyền và bệnh phát sinh do từ một số dữ kiện liên hệ nhau được thấy rất rõ. Đường không là một nguồn bệnh độc nhất với tính cách độc lập của nó.
Người bệnh tiểu đường có lượng đường huyết cao hơn người bình thường. Khi chúng ta ăn uống, tinh bột (carbo-hydrate) trong thức ăn được tiêu hóa và đi từ đường ruột vào máu, biến thành glucose (đơn đường) là năng lượng nuôi cơ thể. Insulin là kích thích tố (hormone) tiết ra từ tụy tạng, có tác dụng làm cho đường trong máu đi vào các tế bào là nhiệt lượng nuôi dưỡng và tích trử. Người mắc chứng tiểu đường do vì cơ thể không sản xuất được lượng insulin cần thiết, hoặc vì lượng insulin sản xuất được không có khả năng thực hiện chức năng cần thiết của nó.

Khi cơ thể thiếu insulin, năng lượng cần thiết không được biến chuyển để nuôi các tế bào. Lượng đường trong máu không được hấp thụ biến dưỡng để nuôi cơ thể sẽ theo nước tiểu đào thải ra ngoài cùng với lượng nước và những chất khoáng cần thiết cho cơ thể. Cơ thể do đó sẽ mất cân bằng làm cho ta có cảm giác suy yếu, mệt mỏi, khát nước, xây xẩm mặt mày.. Rất nguy hiểm cho tình trạng sức khỏe và có thể đưa đến tình trạng tử vong nếu không được chữa trị kịp thời. Khi đường trong máu đào thoát ra ngoài cơ thể qua đường tiểu, là tình trạng hai quả thận không có khả năng giữ được đường trong máu, đường và năng lượng cần thiết đi theo nước tiểu, bị thất thoát.

Có mấy loại tiểu đường?
Có 2 loại chính:
Tiểu Đường Loại 1: Lượng insulin sản xuất từ tụy tạng không đủ, ít hơn 10-20%, so với số lượng cần có. Có nhiều giả thuyết khác nhau về nguyên nhân của căn bệnh. Loại nầy được giải thích do ảnh hưởng của gene di truyền.

Tiểu Đường Loại 2: Cơ thể tự sản xuất insulin, nhưng vì một nguyên nhân nào đó lượng insulin nầy không làm được đầy đủ chức năng của nó. Tiểu đường loại 2 xãy ra cho người bị chứng mập phì. Di truyền và dinh dưỡng không lành mạnh là nguyên nhân phát khởi căn bệnh. Hiện tại người ta lo sợ chứng mập phì sẽ là một dịch bệnh lan rộng cho loài người chúng ta sau nầy.

Tiểu Đường Loại 1,5: Những năm sau nầy người ta đã khám phá ra một loại tiểu đường mới, gọi là Tiểu Đường Loại 1,5. Người bệnh loại nầy ở trong 2 tình trạng: một phần thiếu insulin và một phần insulin được sản xuất ra không hoạt động đúng chức năng củanó. Tiểu đường loại nầy thường thấy ở lứa tuổi 40-50, là những người vừa ký hoặc gầy người, vì dinh dưỡng sai và không có đời sống lành mạnh.


Triệu chứng:
Triệu chứng của Tiểu Đường Loại 1: đi tiểu nhiều, thường hay khát nước, đau đầu và buồn nôn nhiều khi bị ói mữa, đau bụng, sút ký, trong người phát hiện những triệu chứng sức khỏe bị giảm sút. Thường hay choáng váng xây xẩm mặt mày. Có khi lại có những triệu chứng giống như người bị cảm cúm. Đôi khi dễ bị mệt và thở dốc. Có người có mùi aceton trong hơi thở, hoặc trong nước tiểu.
Nếu trong gia đình có người bị bệnh tiểu đường, tốt nhất nên đi khám để biết ta có bị bệnh nầy không, khi chúng ta phát hiện những triệu chứng không rõ là gì.


Triệu chứng của Tiểu Đường Loại 2:
Triệu chứng của người mang bệnh tiểu đường loại 2 rất nhiều nhưng bình thường lại khó thấy, vì ta thường nhầm tưởng rằng đó là triệu chứng của người bị ”bệnh già” hoặc đang ở trong tình trạng yếu kém sức khỏe:
· Mệt mỏi
· Khát nước và hay đi tiểu
· Ngứa ngáy ở bộ phận sinh dục vì bị mọc nấm
· Ngứa ngáy ở chân, và vết lở/vết thương khó lành miệng.
· Bị chuột rút ở chân
· Trong ngày nhiều khi mắt cứ bị mờ tỏ thất thường
· Cảm thấy đói bụng ngay sau khi vừa ăn cơm xong
Đường huyết:
Số lượng đường huyết bình quân ở người bình thường là 4,5 – 5,5 mmol/liter (đơn vị đo lường đặc biệt), qua lượng máu được lấy để thử nghiệm ở người lành mạnh bình thường sau khi nhịn đói từ 10 giờ khuya đêm hôm trước cho đến sáng hôm sau (khoảng 10 tiếng). Và sau bữa ăn chính đường huyết của người không mắc chứng tiểu đường cao nhất là 8 mmol/liter.
Người bệnh tiểu đường thường được thử máu ngắn hạn là kết quả lượng đường huyết trong máu ngay trong thời điểm thử máu của ngày đó, thường được đối chiếu với những tăng giảm trong tuần. Cũng được thử máu dài hạn, sau mỗi 3 tháng, để lấy kết quả bình quân của thời gian 2-3 tháng. Mục đích để đo số lượng hồng huyết cầu – hemoglobin, là chất chuyển tải dưỡng khí từ phổi đến các tế bào trong cơ thể. Một phần của hồng huyết cầu bị ”tàn sát” vì ảnh hưởng của lượng đường lên cao trong máu, nên không còn khả năng chuyển vận dưỡng khí. Đường huyết càng cao thì ảnh hưởng của nó gây ra càng nhiều trên số lượng hồng huyết cầu – hemoglobin.

Người ta đo lượng đường huyết bình quân của thời hạn 2-3 tháng vừa qua, tên gọi là HbA1c (Hemoglobin A1c).Bình thường kết qủa nầy phải nằm ở dưới số 7,5.
Cho người không bị bệnh tiểu đường thì HbA1c ở dưới 6.

Trường hợp đường huyết trong một thời gian khá dài cứ gia tăng, sẽ nguy hiểm vì những biến chứng gây ra sau đó, như ảnh hưởng vào mắt, sự lưu chuyển của máu, hệ thống dây thần kinh và khá tai hại là tim mạch và hai qủa thận của chúng ta. Nếu kết qủa thử máu cho thấy một đôi lần đường huyết nằm ở số trên 10 mmol/liter thì khả dĩ, nhưng nếu lượng đường huyết ở trên con số nầy và rồi từ từ gia tăng và kéo dài, thì chúng ta phải cố gắng chỉnh đốn cho con số nầy giảm xuống càng gần con số của người không mắc bệnh càng tốt.
Người bệnh tiểu đường thường được kiểm tra như sau:
  • Đo đường huyết
  • Đo huyết áp.
  • Đo cholesterol trong máu. Ăn uống nhiều chất béo sẽ làm máu có nhiều chất béo. Máu sẽ đặc hơn và khó lưu chuyển, tim phải go bóp mạnh để chuyển lượng máu đi. Áp suất lớn, vì máu chảy chậm, tim phải co bóp mạnh là lý do tạo cao huyết áp. Chất béo bám chung quanh tim gây khó khăn cho các hoạt động của tim. Chất béo cũng có tác dụng làm dòn thành mạch máu giảm tính co dãn, và khi áp suất quá lớn sẽ đưa đế sự kiện vỡ mạch máu. Máu đầy đặc chất mỡ tạo hiện tượng nghẽn máu trong tim trong não.
  • Đo hemoglobin
  • Thử nước tiểu chính yếu là để xem năng suất của 2 quả thận có bị ảnh hưởng và ảnh hưởng thế nào. Qua thử nghiệm nầy có thể theo dõi chất lòng trắng trứng có bị đào thoát ra ngoài qua nước tiểu hay không. Nếu có, là triệu chứng 2 qủa thận không giữ được chất đạm để vận chuyển và nuôi dưỡng cơ thể.
  • Nói chuyện với chuyên viên điều dưỡng để được hướng dẫn, kiểm tra và điều chỉnh thức ăn nếu cần. Cách thức ăn uống có phù hợp mới giữ được lượng đường huyết không tăng nhanh và tăng lâu. Thường người bệnh tiểu đường phải ăn một ngày 3 bữa chính và 3 bữa phụ, tránh được việc ăn quá no, đường sẽ lên cao trong máu. Ăn quá no và ăn nhiều chất béo, tinh bột sẽ làm gia tăng đường huyết. Ăn không đúng bữa nghĩa là để đói quá sẽ làm đường huyết giảm xuống rất thấp. Sự tăng giảm của đường huyết bất thường như thế là nguyên nhân gây thiệt hại vì tạo biến chứng cho những cơ quan/bộ phận khác trong cơ thể chúng ta.
  • Khám và săn sóc chân ở chuyên viên trị liệu bảo dưỡng chân. Trường hợp ở người có đường huyết lên cao sau một thời gian khá dài, dây thần kinh và sự vận chuyển của máu sẽ bị ảnh hưởng. Máu giảm chức năng lưu chuyển xuống chân, hệ thần kinh không cho ta có được xúc giác nhạy bén như trước đây, do đó một vết trầy/lỡ/loét dưới chân có thể không được phát giác kịp thời, sẽ bị nhiễm trùng, lan ra và làm độc. Nếu không kiểm tra hằng ngày, vết trầy/lỡ/loét, và việc không được chữa trị kịp thời đối với sự làm độc, sẽ đưa đến sự kiện chỗ bị làm độc lan dần từ ngón chân đến bàn chân rồi cẳng chân. Đến giai đoạn nặng không chữa trị được, sẽ phải cưa bỏ các bộ phận đó đi.
  • Khám mắt tối thiểu mỗi năm một lần, để xem đường huyết đã theo máu lên đến mắt, bám sâu vào phía sau nhãn cầu, ở phần các mạch máu dẫn đến mắt. Người bệnh thường được chụp trung bình 5 bức hình từ 5 góc cạnh khác nhau: trên, dưới, trước, bên phải và bên trái của hai con mắt, để vị bác sĩ nhãn khoa có thể thấy rõ hết mọi nơi trong đôi mắt người bệnh, khi họ tìm vết tích của đường huyết, nếu có. Nhiều người sau một thời gian dài đường huyết lên quá cao, tạo ảnh hưởng nặng ở mắt, đã làm mắt mờ dần và có người mắt lại bị mù.
Thuốc lá và rượu
Thuốc lá đốt cháy dưỡng khí trong máu, làm thành mạch máu teo/co lại và lượng máu chuyển vận qua mạch máu bị khó khăn, tim phải co bóp mạnh để đẩy lượng máu đi, tạo áp suất cao và đưa đến tình trạng cao huyết áp. Thuốc lá nguy hại cho sức khỏe nói chung và cho người bệnh tiểu đường nói riêng. Nó góp phần trong việc nhanh chóng gây hậu quả của những trường hợp nghẽn máu trong não trong tim, và các bệnh về tim.
Rượu có tác dụng ngăn cản việc tạo glucose trong gan và khả năng điều chỉnh đường huyết khi bị xuống quá thấp.Với số lượng nhiều của việc tiêu thụ rượu, sẽ gây nguy hại cho gan và tụy tạng. Người bệnh tiểu đường nghiện rượu cho thấy tụy tạng bị viêm kinh niên.
Sự vận động, thuốc men và thực phẩm:
Từ những hậu chứng đưa đến biến chứng gây nhiều thiệt hại như việc một số người bệnh tiểu đường bị cưa bỏ ngón chân, bàn chân và cẳng chân, bị bệnh tim mạch, bị suy tim, bị yếu thận… còn có một số trường hợp cho thấy, từ một người có 2 quả thận tốt, đi đến tình trạng 2 quả thận bị hủy hoại hoàn toàn, phải lọc máu và nằm trong danh sách chờ thay thận!
Người bệnh tiểu đường nếu không tự mình ”khống chế” được lượng đường huyết sẽ được đưa vào khám ngoại chẩn ở Bệnh viện – Khu Tiểu Đường. Mục đích để được kiểm soát lượng đường huyết không cho tăng quá cao, và để được kiểm tra/hướng dẫn cách thức ăn uống và sự quan trọng của việc vận động.
Vận động là yếu tố cần có để lượng đường huyết không bị gia tăng. Sự vận động cũng quan trọng như thuốc men và thực phẩm. Dùng thuốc uống hay chích insulin mà không vận động, không biết cách thức ăn uống cho đúng cách cũng sẽ làm lượng đường huyết tăng dần theo thời gian. Thấy được tầm quan trọng của sự vận động và cách thức ăn uống trên số lượng thực phẩm mình tiêu dùng hằng ngày sẽ cho ta biết phối hợp 3 yếu tố nầy, căn bệnh tiểu đường của ta coi như được chữa trị đúng cách, lượng thuốc đang dùng sẽ giữ ở mức đó, không gia tăng. Nếu không biết phối hợp thuốc men với thực phẩm và sự vận động, thuốc sẽ phải gia tăng số lượng dần dần để thích hợp với lượng đường huyết mỗi ngày mỗi cao.

Đúc kết:
Khi trong thức ăn có nhiều tinh bột, nhiều chất béo, và song song với việc thiếu vận động sẽ làm cơ thể mập phì và yếu đi, sẽ đưa đến những biến chứng của bệnh tiểu đường đã được nêu dẫn trên đây. Những tình trạng cơ thể bị giảm tính miễn dịch, bị ”sốc” (choc), hoặc vì bị sức ép tinh thần quá lớn (stress) cũng làm phát động bệnh tiểu đường, nhưng không là nguyên nhân gây bệnh. Người bệnh tiểu đường nếu biết săn sóc và giữ gìn qua 3 cách: – uống thuốc/chính insulin đúng thời đúnglượng, – vận động, -biết cách ăn uống, sẽ giữ được căn bệnh không phát triển, đường huyết sẽ không tạo ảnh hưởng trên tim, mạch, thận, gan, mắt và tay chân…
Chặng đường giữa hai đầu Sinh Tử: Lão Bệnh!
Con người sinh ra, lớn lên, già yếu bệnh tật, rồi chết đi. Đó là định luật bất di bất dịch của Sinh, Lão, Bệnh, Tử. Khi sinh ra, chúng ta đi vào đời bằng đôi tay trắng giống như nhau. Khi chết đi, con người cũng bình đẳng ra đi với hai bàn tay trắng. Từ ngày bước vào cuộc đời đến ngày chúng ta từ giả cuộc đời là đoạn đường ở giữa, là ”Chặng đường giữa hai đầu Sinh Tử”: đoạn đường của Lão Bệnh. Đoạn đường do ta gây dựng, ta dự phần, ta trực tiếp góp mặt với đời và có được do chính chúng ta tạo dựng bằng đôi bàn tay của chúng ta. Cái ta mang trên đôi bàn tay trong ”chặng đường ở giữa” nầy vì thế phải là những gì được tạo dựng từ kiến thức, ý thức để hành động của mình xuất phát từ con tim và trí óc.

Ý thức được thế nào là giữ gìn sức khỏe, thế nào là căn bản của một đời sống lành mạnh, chúng ta sẽ tránh được một số bệnh tật. Ý thức được tình người nghĩa nhân loại, ta sẽ biết cảm thông. Khi có sự hiểu biết, khi có tình người ta sẽ đem nó đặt trên đôi bàn tay săn sóc của ta với người bệnh. Thì cho dù đang có bất hạnh trong gia đình, ta vẫn có được những niềm vui nho nhỏ mình cho nhau. Như thế chúng ta đã biết yêu thương bằng lý trí, đặt trái tim mình trong trí óc, qua cái thấy cái biết chính xác của mình. Biết cảm thông, và với một tấm lòng ta sẽ tránh được sai lầm đáng tiếc xãy ra trong cuộc sống của mình. Ta tạo cho đời một giá trị sống vì lợi lạc ta đem lại cho ta và cho người. Hãy cố gắng nuôi dưỡng tình thương để làm được những gì mình có thể làm được, để không ân hận rằng mình đã lỡ lầm đã bỏ sót, và trong những ngày tháng sau cùng nầy của cuộc đời mình, ta sẽ không bị những nỗi khổ dày vò để mà ước ao rằng: ”Giá mà… tôi sẽ….!”
Nếu ta đi trên ”Chặng đường ở giữa hai đầu Sinh Tử” nầy chỉ bằng trái tim, sẽ là những tháng ngày ta ca hát bài ”Trái tim mù lòa”, vì thiếu trí óc. Đi giữa cuộc đời chỉ bằng lý trí, sẽ thiếu vắng tình thương nên thiếu vắng nụ cười, thì không đem được niềm vui cho ai cả. Vì thế trái tim và trí óc phải có một ”cộng tác chặc chẽ” mới làm lợi ích được cho ta, cho gia đình và đương nhiên sẽ đem cái lợi ích đó đến cho xã hội mình đang sống, đang dự phần xây dựng và đóng góp. Đó cũng là tinh thần trong câu ”Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Biết tu thân tề gia là đóng góp hòa bình an vui cho một xứ sở.
Chúng ta là những phần tử bé nhỏ giữa cuộc đời, nhỏ như một hạt muối bỏ biển. Biển rộng bao la, và hạt muối thì thật nhỏ bé. Nhưng nếu những hạt muối biết làm bổn phận tạo nên vị mặn của mình, biển sẽ mặn. Chất vị mặn của biển không phải là một ”khối mặn khổng lồ” mà là sự kết hợp của những phân tử muối nhỏ li ti.
UYÊN HẠNH

Bài Xem Nhiều