We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 8 November 2012

Nguyễn Phương Uyên : Nạn Nhân Trong Trận Đánh “Đồng Chí X” ?


 Bài tháng trước khi viết về những tranh chấp nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam, tôi có nhắc đến bạn Nguyễn Phương Uyên một bạn trẻ trong Phong Trào Tuổi Trẻ Yêu Nước vừa bị công an bắt. Bạn bị bắt vì đã rải truyền đơn với hai câu thơ “Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng”. (xin xem bài “Đánh ‘Đồng Chí X’: Chơi Mà Thực – Thực Mà Chơi.”). Thứ bảy vừa rồi Phương Uyên bị đưa lên truyền hình đọc lời “thú tội” đã viết dán truyền đơn, vẽ treo cờ vàng ba sọc đỏ. Bài viết này xin tiếp tục sử dụng năm yếu tố cơ bản của lý thuyết trò chơi làm rõ tình hình vụ án.
Người chơi
Cuộc chơi lần này một bên nhà cầm quyền cộng sản đang ra tay đàn áp tuổi trẻ yêu nước, còn phía bên kia là các thành phần dân tộc đang tìm cách xích lại gần nhau.
Tin Phương Uyên bị bắt đã nhanh chóng lan rộng khắp nơi. Hình ảnh Phương Uyên một sinh viên năm thứ 3 trường Đại học Công nghệ Thực phẩm tươi cười ôm con gấu vải đã nhanh chóng trở thành một hình ảnh thân thương trên các diễn đàn tự do. Mọi người lo âu cho Phương Uyên một nạn nhân mới nhất của công an. Bạn bị bắt vì “ghét Trung Quốc”, mà “ghét Trung Quốc” là một tình cảm chung cho tòan dân tộc Việt Nam, một dân tộc đang mất dần tự trị.
Hằng trăm bạn cùng lớp Phương Uyên nhanh chóng viết thư cầu cứu Trương Tấn Sang. Rồi hằng trăm người đồng ký một bức thư yêu cầu Trương Tấn Sang can thiệp trả tự do cho Nguyễn Phương Uyên. Khởi đầu công an còn chối, sau họ phải nhận, rồi lại phải mang Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha lên truyền hình “thú tội”. Sau đó cả một dàn tuyên giáo và công an mạng thi nhau vẽ tội cho hai người.
Ngòai tội thả truyền đơn và treo cờ vàng, bạn Đinh Nguyên Kha còn bị khép mua các hóa chất ở chợ Kim Biên về làm thuốc nổ. Bằng chứng là một băng thâu hình bạn Kha thử thành công thuốc nổ. Tiếng nổ nghe “tẹt” nhỏ hơn tiếng pháo lép thế mà bạn Kha dám nghĩ đến chuyện giật xập “tượng đài Hồ Chí Minh”. Thật đúng là trò trẻ con do công an dàn dựng.
Người thứ ba tên Nguyễn Thiện Thành, học cùng trường Đại Học với Phương Uyên. Bạn Thành cũng thuộc Phong Trào Tuổi Trẻ Yêu Nước bị truy lùng đã phải trốn sang Thái Lan. Phương Uyên “thú nhận” nghe theo Thành gia nhập Phong Trào Tuổi Trẻ Yêu Nước để có tiền ăn học. Cha của Nguyễn Thiện Thành nghe thế đã chính thức cho biết: bên Thái con ông còn không đủ tiền sinh sống nói chi đến việc trợ cấp cho Phương Uyên. Lại thêm một trò trẻ con do công an dàn dựng.
Còn cha mẹ Phương Uyên thì tỏ ra hãnh diện và khâm phục hành động yêu nước của bạn. Họ tin rằng mọi chuyện chỉ là dàn dựng nhằm khép án và kết tội hai bạn trong Phong Trào.
Cả một dàn an ninh và tuyên giáo cộng sản chỉ đưa ra những bằng chứng thiếu thuyết phục về họat động chống đối nhằm lật đổ chính quyền của vài người trong Phong Trào Tuổi Trẻ Yêu Nước. Thói quen vu khống, dàn dựng của họ không mang lại kết quả lần này. Họ không dựng lên được một vở tuồng với các diễn viên đứng đằng sau Phong Trào Tuổi Trẻ Yêu Nước. Chỉ lộ ra là hình ảnh một nhóm nhỏ vài bạn trẻ yêu nước đơn phương và chủ động hành động. Họ không thể ngồi yên khi nước mất nhà tan.
Chiến Thuật (Tactics)
Dưới chế độ cộng sản những màn bắt cóc, khủng bố, khép tội, khép án vẫn thường xuyên xảy ra. Vào thời điểm đang xảy ra Hội Nghị 6, việc bắt cóc Nguyễn Phương Uyên là để lái dư luận đang sôi nổi bàn tàn về thắng lợi vẻ vang của đồng chí X con sâu chúa của bầy sâu cộng sản. Cũng là để khủng bố tinh thần giới trẻ, một tầng lớp đang thức tỉnh và liên kết biểu lộ tinh thần yêu nước thương nòi.
Hành động của nhà cầm quyền cộng sản cho thấy họ vẫn dùng những thủ đọan quen thuộc, không còn thích ứng với thời đại thông tin tòan cầu. Họ còn thiếu thiện chí và khả năng để hội nhập nền văn minh nhân lọai. Việc hai bạn trẻ bị đưa lên truyền hình nhận tội chỉ tạo thêm sự ngăn cách giữa người dân, giữa thế giới tự do và thiểu số cầm quyền Hà Nội.
Hành động viết dán truyền đơn, vẽ treo cờ vàng ba sọc đỏ mà các bạn bị khép tạo một dư luận rộng rãi. Thông tin mạng đã nhanh chóng bẻ gẫy các vu khống rẻ tiền của guồng máy an ninh và tuyên truyền cộng sản. Hằng trăm, hằng ngàn người đã chính thức lên tiếng, chia sẻ sự quan tâm và trách nhiệm. Mỗi người có cách suy nghĩ khác nhau, nhưng rõ ràng một xã hội đa nguyên đang hình thành và hầu như tất cả đều đồng cảm hay đồng thuận với hành động của các bạn trong Phong Trào Tuổi Trẻ Yêu Nước. Họ hành động vì không thể ngồi im.
Quy tắc hay luật chơi
Đảng Cộng sản là đảng cầm quyền vì thế họ vẫn chơi theo luật do họ đặt ra. Vẫn bắt cóc, vẫn khủng bố, vẫn khép tội, khép án, vẫn đứng trên dư luận và xem thường quốc tế. Cộng sản không thể thay đổi, nhưng luật chơi đã phải thay đổi.
Khi cộng sản chiếm miền Nam, thế hệ chúng tôi cũng đã từng làm như các bạn. Chúng tôi không thể làm ngơ xem cộng sản cướp bóc dân lành, bắt tù cha anh. Chúng tôi cũng viết dán truyền đơn, cũng vẽ treo cờ vàng ba sọc đỏ, nếu chúng tôi bị bắt không ai biết tới. Cuộc đấu tranh cho tự do vẫn đang tiếp diễn, khác chăng là các bạn trong Phong Trào Tuổi trẻ Yêu Nước đang được cả thế giới quan tâm. Cộng sản dù bản chất không đổi nhưng vẫn không dám thẳng tay đàn áp.
Chỉ ba năm về trước, sau vài ngày bị giam luật sư Lê công Định, kỹ sư Trần Hùynh Duy Thức, ông Trần Anh Kim, ông Lê Thăng Long và bạn Nguyễn Tiến Trung cũng phải lên truyền hình đọc lời “thú tội”. Hành động của họ tạo một dư luận có lợi cho nhà cầm quyền, khác hẳn lần này, mọi người xem hai bạn như một nạn nhân của guồng máy công an cộng sản. Rõ ràng cách chơi và luật chơi của đảng Cộng sản đã hòan tòan bị bẻ gẫy.
An ninh cộng sản còn chơi trò hạ cấp đến trường Đại học Công Nghiệp Thực phẩm bắt các bạn sinh viên viết cam kết là chưa bao giờ viết lá thư gởi Trương Tấn Sang. Trước cổng trường, công an vừa chầu trực vừa hăm dọa, họ như sợ các bạn trẻ sẽ nổi dậy làm lọan cướp chính quyền.
Có áp bức ắt hẳn sẽ có đấu tranh luật chơi mới đã bắt đầu từ tuổi trẻ yêu nước, họ không thể ngồi im nhìn bạn mình bị áp bức, nhìn nước mất, nhìn nhà tan. “Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng” trở thành một phương châm cho các bạn trẻ dấn thân hành động.
Phạm vi của Trò Chơi (Scopes)
Trước đây khi số người bất đồng chính kiến chỉ đếm trên đầu bàn tay, thì công an cộng sản dễ dàng canh giữ từng người. Hôm nay họ đã phải canh cả một trường Đại Học. Phạm vi cuộc chơi đã lan đến giới trẻ.
Trong đảng thì diễn biến hòa bình, tự diễn biến, tự chuyển hóa. Ngòai đảng thì người dân ngấm ngầm liên kết đứng lên. Nhà cầm quyền cộng sản nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Khi họ càng khủng bố càng bắt bớ thì vòng vây càng bị xiết chặt, dấu hiệu của sự cáo chung càng rõ hơn.
Phương Uyên và các bạn Tuổi Trẻ Yêu Nước đã dấn thân hành động “Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng”, mọi người đang nối bước theo sau.
Giá trị gia tăng (Added values):
Đảng Cộng sản đã chính thức xác nhận hiện đang đấu tranh cho sự sống còn của “Đảng”. Ý thức của người dân mỗi ngày một gia tăng và hành động của người dân mỗi ngày một cụ thể, một quyết liệt hơn. Các bạn trẻ Việt Nam không còn thờ ơ việc nước, họ đã dấn thân hành động: “Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng”.
Còn gì giá trị hơn khi danh dự của dân tộc được phục hồi và tương lai của đất nước được vinh quang. Nội dung truyền đơn Phương Uyên viết và phổ biến đang trở thành châm ngôn, thành giá trị để mọi người dấn thân tranh đấu.
Kết Luận
Vừa viết bài này, tôi vừa theo dõi cuộc bầu cử tại Hoa Kỳ, vừa mong mỏi các bạn trẻ Việt Nam sẽ có những cơ hội công khai tranh luận mọi vấn đề một cách cởi mở thay vì vẫn phải tiếp tục viết dán truyền đơn, vẽ treo cờ vàng ba sọc đỏ. Một cuộc chơi vô cùng bất công cho các bạn. Nhưng nếu chúng ta cúi đầu thì đảng cộng sản sẽ tiếp tục đạp trên đầu chúng ta, tiếp tục bán nước, tiếp tục buôn dân. Cộng sản không cho chúng ta một con đường một cơ hội lựa chọn.
Trong khi Phương Uyên bị bắt, bị tù, tôi có quá lạc quan khi viết bài này hay không ? Thưa không:
Khi nghe tin Phương Uyên bị bắt tôi tìm thấy bên ngòai facebook Tiểu Vy (Nguyễn Phương) Uyên, bạn đã tự giới thiệu mình như sau “thik (thích) sự yên tỉnh nhưng sợ cô đơn, sợ bị bỏ rơi, sợ bị phản bội…”. Phương Uyên không cô đơn, không ai bỏ rơi, ai phản bội bạn. Mọi người luôn quan tâm đến bạn.
Phải nói chính Phương Uyên đã giúp thế hệ chúng tôi bớt cô đơn. Bạn là biểu tượng sức sống, của niềm tin vào thế tất thắng của dân tộc. Đối đầu với bạn là một lũ già nua tham ô buôn dân bán nước đang bị đào thải.
Phương Uyên cũng tự đánh gía mình là “…ham chơi vui học hỏi …”. Nếu thế hệ của chúng tôi trên đường đấu tranh chịu tích cực hơn, chịu hy sinh hơn, có thể bạn đã không phải trả một giá quá đắt cho cuộc chơi: “Vì Danh Dự Dân Tộc Chống Giặc Tầu, Vì Tương Lai Đất Nước Chống Tham Nhũng”. Hãy xem tù đày như cuộc chơi, học hỏi từ cuộc chơi để trưởng thành. Đừng để con em của các bạn phải tiếp tục dấn thân tù đày.
Cũng bên ngòai Facebook, Phương Uyên cho biết phương châm của bạn là “Cuộc đời là đại dương mênh mông, ai ko (không) bơi sẽ chìm”, bạn đã ra biển đầy sóng gió, bạn đang trưởng thành để trở thành một thuyền trưởng lái con tầu Việt Nam qua các cơn sóng gió. Sóng gió rồi sẽ qua, bạn sẽ trưởng thành sẽ trở thành lãnh đạo của một Việt Nam Độc Lập Tự Do.
Cám ơn Phương Uyên, cám ơn Nguyên Kha, cám ơn các bạn trong Phong Trào Tuổi Trẻ Yêu Nước, các bạn như những cánh én, nhờ các bạn tôi đã thấy mùa xuân, mùa xuân cho dân tộc Việt Nam.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
9/11/2012
Xin xem bài
Nguyễn Quang Duy, 10-2012, “Đánh ‘Đồng Chí X’: Chơi MàThực – Thực Mà Chơi.”
---

Con dại cái mang
Đừng bóp chết lòng yêu nước của tuổi trẻ
Nguyễn Trung
 
          Theo những gì được Nguyễn Trần Minh Trí viết trên báo Nhân Dân điện tử ngày 05-11-2012, Nguyễn Phương Uyên “có hành vi "Tuyên truyền chống phá Nhà nước XHCN Việt Nam" theo Ðiều 88, Bộ Luật Hình sự”,  bị bắt tạm giam 4 tháng để điều tra. Bài trên báo Nhân Dân điện tử đã thuật lại các việc Uyên làm, nêu việc Nguyễn Phương Uyên viết thư nhận tội và xin được khoan hồng.
          (Tôi không bàn đến Đình Nguyên Kha trong bài này, vì không có thông tin gì về Kha)
          Qua báo chí, tôi được biết Uyên là sinh viên năm thứ ba trường Đại học công nghiệp thực phẩm TPHCM, là con một gia đình lương thiện, là đoàn viên và cán bộ Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh ở trường, từng có những hoạt động biểu thị lòng yêu nước của mình liên quan đến bảo vệ các vùng biển, đảo của đất nước.
          Vì còn đang thời kỳ điều tra của cơ quan an ninh và chưa có xét xử của tòa án, nên mọi vấn đề có liên quan, mọi kết luận đúng/sai đều để ngỏ, đòi hỏi phải làm rõ với tất cả tính trung thực và sự công khai minh bạch.
          Tuy nhiên, căn cứ vào những điều đại tá Nguyễn Sáu đã phổ biến trong buổi họp báo ngày 03-11-2012 và những tin tức về thư nhận tội của Nguyễn Phương Uyên như đã nêu trên báo Nhân Dân điện tử 05-11-2012, có một số câu hỏi có liên quan phải nêu ra.
          Trước hết, giả định những gì được phổ biến trong buổi họp báo nói trên và những điều Uyên nêu trong thư nhận tội được coi là các chứng cứ (đúng/sai sẽ để cho việc xét xử nghiêm minh phán định), không thể không đặt ra câu hỏi: Chẳng lẽ một sinh viên năm thứ ba, đoàn viên và cán bộ Đoàn TNCS HCM Nguyễn Phương Uyên không hiểu được những việc làm như đại tá Nguyễn Sáu phổ biến tại buổi họp báo 03-11-2012 là phạm pháp so với pháp luật hiện hành? Nếu vậy thì chất lượng giáo dục của nhà trường và của Đoàn có rất nhiều vấn đề phải xem xét.
          Hoặc đặt ngược lại vấn đề, được giáo dục kỹ như vậy mà Uyên vẫn cố tình – nghĩa là có ý thức – thực hiện những việc đã làm, hiển nhiên ở đây sẽ nảy ra những câu hỏi: Chế độ chính trị của nước ta đang có những vấn đề gì khiến cho Uyên tuy được giáo dục kỹ mà vẫn  hành xử chống đối như vậy? Chế độ chính trị nước ta như thế nào mà đến nỗi phải chống lại nó vì yêu nước? Hay đây chỉ là tinh thần yêu nước giả tạo, hời hợt?… Vân vân và vân vân… Hỏi như thế nào cũng rất đau đầu!  Hiển nhiên: Việc gìn giữ kỷ cương và sự tồn vong của đất nước không thể cho phép chỉ đơn thuần nói là đã bắt người đúng thủ tục và chỉ một chiều xem xét hành vi của Uyên.
          Nếu giả thiết – cứ như là Uyên đã viết trong thư nhận tội (chưa bàn đến hoàn cảnh viết thư nhận tội) – là do bị mua chuộc bằng vật chất và cơ may được đi học nước ngoài, lại có nhiều câu hỏi khác phải đặt ra: Chất lượng giáo dục của gia đình, xã hội và nhà trường của nước ta như thế nào mà đến nỗi một con người ở trình độ sinh viên đại học năm thứ 3 lại dễ bị cài bẫy, bị mua chuộc với những cái giá quá rẻ như thế? Thậm chí có thể đó chỉ là cái giá hão huyền nữa! Quá rẻ so với đánh đổi việc làm chống lại chế độ! Một đất nước có chế độ chính trị mà công dân có học của nó có thể bị mua chuộc hay cài bẫy dễ dàng và quá rẻ như thế, dễ hư hỏng hay dễ bị lừa để làm những việc như thế chống lại chính đất nước ấy, thử hỏi đấy là đất nước gì? Công dân của nó chất lượng như thế nào? Vân vân… Những câu hỏi như thế rất nghiêm trọng đối với việc giáo dục thế hệ trẻ và sự tồn vong của quốc gia. Mà như thế nó không còn là vấn đề của riêng một Nguyễn Phương Uyên nào đó!
          Cũng với đòi hỏi phải tìm đúng thực chất sự việc và căn nguyên của nó, nhà trường – cụ thể ở đây là những người có trách nhiệm, đảng bộ ĐCSVN và ĐTNCS HCM của trường Đại học công nghiệp thực phẩm TPHCM – cần đặt ra cho mình những câu hỏi nghiêm túc và tìm ra những câu trả lời trung thực có liên quan đến vụ việc này. Nhà trường không thể chỉ đơn giản nói là: Nhà trường đã được thông báo trước khi Uyên bị bắt, sau này đã làm rõ bức thư cầu cứu Uyên của những sinh viên trong trường gửi Chủ tịch nước – và như thế coi như nhà trường đã làm tròn trách nhiệm của mình. Nhà trường có lương tri không thể giải thích qua loa như vậy và không thể trốn tránh việc phải nghiêm túc tự đặt ra cho mình mọi câu hỏi có liên quan và tìm ra những câu trả lời trung thực.
          Vụ Nguyễn Phương Uyên, không chỉ có vấn đề phải xét xử nghiêm minh và tránh oan sai, mà còn có vấn đề từ vụ việc này phải nhìn nhận ra những vấn đề khác có liên quan đến thế hệ trẻ và sự tồn vong quốc gia như đã trình bầy sơ lược nêu trên.
          Xử đúng một hành vi phạm tội (nếu đúng là phạm tội) để cứu một con người là lẽ tất yếu phải làm của một nhà nước pháp quyền.
Quan trọng hơn nhiều: Xử như thế nào để chế độ chính trị này – người chịu trách nhiệm toàn diện mọi việc trước đất nước – làm đúng được trách nhiệm đạo lý của mình là con dại cái mang và không bóp chết tinh thần yêu nước của tuổi trẻ. Đây là trách nhiệm lớn hơn gấp nhiều lần so với việc xét xử nghiêm minh đúng tội đối với cá nhân một Nguyễn Phương Uyên.
Một chế độ chính trị đúng với tinh thần là hiện thân của một nhà nước của dân, do dân, vì dân còn phải qua vụ Nguyễn Phương Uyên nhìn nhận lại những khuyết tật hay yếu kém của chính mình đã tạo ra những nguyên nhân dẫn đến vụ Nguyễn Phương Uyên. Gìn giữ đất nước thì phải làm như thế./.
 
Hà Nội ngày 07-11-2012
Nguyễn Trung
 


http://viet-studies.info/NguyenTrung/NguyenTrung_ConDaiCaiMang.htm

Hà nội :Đảng nên chia bớt tiền tham nhũng cho các đồng chí "Nhỏ ", cớ vì mà phải ăn cướp giật của dân nghẻo ?

Dân oan ùn ùn ùn kéo về Thủ đô

Sáng nay, dân oan từ nhiều nơi vẫn tiêp tục kéo về Hà nội, đủ cả dân oan mọi miền bắc trung nam.
Họ viết ra những nội dung tố cáo và oan khuất của mình trên đủ các loại giấy, bìa ... áo quần và trải ra hè chỗ công viên Lý Tự Trọng, gần văn phòng chính phủ :


Kín hè




Thanh niên trai tráng cũng tụ về khiếu kiện
Viết khẩu hiệu, tố cáo lên áo dài.

Trung niên cũng khiếu kiện.

Treo cả băng rôn biểu ngữ lên cột đèn
Xe chở lực lượng giữ gìn trật tự ?
An ninh đóng giả dân thường sẵn sàng gây rối theo kịch bản.
Thương binh Hà tĩnh tiếp tục biểu tình dài ngày.
An ninh rất đông xem dân oan khiếu kiện.
 Một đại tá an ninh ra kiểm tra, đọc các nội dung của bà con viết.

Nhiều quá đọc mãi chưa hết.
Hai an ninh trẻ đi quay phim bà con

An ninh đóng giả thanh niên đi xem
Biểu ngữ của dân oan rợp trời
Dân phòng trợ giúp giữ trật tự.
Một số hình ảnh ghi được tại hiện trường ngày 06/11/2012



http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=rY7IQVE2N8M



http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=EK4VCXFLN4g



http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=B4fObiFku0w



http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=btEWOT68TnA

Các phóng viên tại hiện trường đang chụp ảnh, phỏng vấn bà con, chúng tôi sẽ đăng tải để bạn đọc cùng chia sẻ.
Đang cập nhật tiếp ...

Lời tâm huyết cuối cùng của Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo thuần túy


Huyền Phong – Cụ Lê Quang Liêm, Hội trưởng GH Phật giáo Hòa Hảo (PGHH) thẩn túy đã gởi đến đồng đạo và mọi người Lời tâm huyến cuối cùng, ký ngày 01.11.2012, bức tâm thư viết: "Gần 10 năm trời, cuộc tranh đấu này thật là gay go, khốc liệt, gần 30 anh chị em phải vào tù ra khám, nát cửa tan nhà  nhưng vẫn không ai chồn chân, thối bước, và được quốc tế quan tâm làm cho đảng csVN phải nắn nót cho ra đời một Ban Trị Sự Trung Ương "quốc doanh" gồm toàn đảng viên cs để lòe bịp dư luận.  Ở điểm này cần nói rõ các đảng viên này vẫn gốc là tín đồ PGHH, nhưng là tín đồ phản  Đạo theo đảng, một đại tội chất chứa bằng non.

Ban Trị Sự quốc doanh ra đời liền ban hành một Qui Chế:

a-Giải tán hệ thống Giáo Hội là giềng mối lãnh đạo đoàn thể do Đức Thầy thành lập  từ tháng 4 năm 1945.  Đây là tội phản Thầy.  b-Không sử dụng lá cờ dà là biểu tượng truyền thống của PGHH.  Đây là tội phản Đạo.  c-Không tổ chức ngày chánh lễ của PGHH là Đại lễ 25/2 âl, ngày kỷ niệm Đức Thầy bị vmcs ám hại.  Đây là tội phản Thầy phản Đạo. v. v...

Nhìn đại lược bản Qui Chế này ai cũng thấy Ban Trị Sự quốc doanh rõ là công cụ của đảng csVN để tiêu diệt hoặc "cộng sản hóa PGHH".

VRNs xin giới thiệu toàn văn Lời tâm huyết này.
———–

PHẬT GIÁO HÒA HẢO
THUẦN TÚY
———————————-

LỜI TÂM HUYẾT CUỐI CÙNG

************* 

Kính gởi: Chư tín hữu PGHH trong và ngoài nước

Thưa chư Tín hữu thân mến,

Quang âm thấm thoát, không còn bao lâu nữa là đến ngày lễ kỷ niệm Đản Sanh năm thứ 95 của Đức Thầy : 25-11 Âl

Mỗi lần ngày Đại Lễ 18 tháng 5 âl đến...  mỗi lần Đại lễ 25 tháng 11 âl đến. . .  Mỗi lần Đại lễ 25 tháng 2 âl đến. . .  thì trong lòng người tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo (PGHH) trung kiên, biết thương Thầy mến Đạo, không thể cầm được nước mắt khi nghĩ đến cái cảnh:

Con lạc Cha con hỡi u ơ, 
Thầy lạc tớ ngẫn ngơ thương mến. . .

Cái cảnh chia ly sẩy đàn tan nghé khốc hại này do ai gây ra ? Điều này ai cũng biết thủ phạm chính là Việt Minh Cộng Sản (VMCS)

—————

Từ nay cách biệt xa ngàn, 
Ai người tâm Đạo đừng toan phụ Thầy. . .

Đây là lời than thở tha thiết của Đức Thầy viết ra trên giấy trắng mực đen lưu lại cho tín đồ chúng ta để tự gìn giữ thân tâm trong thời kỳ Đức Thầy vắng mặt.  Vậy thì chúng ta, trong 7 triệu tín đồ, mỗi người hãy tự suy nghĩ coi trong 65 năm qua (1947-2012) từ ngày Đức Thầy vắng mặt đến giờ, mình có làm gì phụ Thầy Không ?

Ở điểm này, với tư cách một đồng đạo lão thành, tôi xin nhắc nhở quí ông Bùi Văn Đuông, Ông Nguyễn Huy Diễm, ông Nguyễn Văn Lượng và một số anh em tín hữu trong Ban Trị Sự Trung Ương được gọi là "quốc doanh" và anh em tín hữu trong các cấp Trị Sự Viên thuộc Ban Trị Sự "quốc doanh", cũng như một số anh em nhân sĩ, tín đồ PGHH "yên lặng ngồi nhìn" trước cảnh ngửa nghiêng của Đạo pháp hãy nghiêm túc nhìn lại coi hành động và thái độ mình như vậy có  phụ Thầy không? "QUAY LẠI ẮT THẤY BỜ" (Hồi đầu thị ngạn).

. . .  một đời một Đạo đến ngày chung thân. . .

                      ——–

Đạo diệu mầu gặp lúc truân chuyên, 
Phận môn đệ phải lo vun quén.

Đó là bổn phận của người tín đồ PGHH.

Tôi cũng xin cúi đầu khâm phục và tri ân một số anh chị em tín hữu có tinh thần bất khuất kiên cường  đã tranh đấu để bảo vệ Đạo pháp được trường tồn đến ngày nay, mà phải vào tù ra khám, nát cửa tan nhà. . .
Thực tiễn thời gian đã cho chúng ta thấy, đảng Cộng Sản Việt Nam, sau 1975, quyết tâm tiêu diệt PGHH.  Bằng chứng hiển nhiên là từ vụ ám hại Đức Thầy và từ thời gian 1975 đến 1999, hai mươi bốn năm trường đó, tôi nghĩ 7 triệu tín hữu không ai quên được cái chính sách nghiệt ngã của đảng csVN đối với PGHH, mọi hình thức hành Đạo từ việc thật nhỏ đến việc lớn đều không được hành sử, thậm chí một câu sấm giảng  cũng không được đọc lớn, tất cả tài sản của Giáo Hội đều bị tịch thu  trọn vẹn v. v. . . , như vậy có phải đảng csVN quyết tâm tiêu diệt PGHH không?

Nhưng trời cao có mắt, mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, từ năm 1990, khối PGHH Thuần Túy đã mạnh mẽ đứng lên tranh đấu để bảo vệ danh dự của Đức Thầy, từ việc phản đối quyển Sư Thúc Hòa Hảo. . .  quyển Dòng Sông Thơ Ấu do những tên bồi bút tay sai của cs sáng tác mang nội dung bôi lọ Đức Thầy và mạ lỵ PGHH . . .  cho đến việc vì quyền Tự Do Tín Ngưỡng, chiếu điều 70 của Hiến Pháp CHXHCNVN.  khối PGHH Thuần Túy đòi hỏi nhà cầm quyền csVN phải cho PGHH tái phục hoạt. .

Gần 10 năm trời, cuộc tranh đấu này thật là gay go, khốc liệt, gần 30 anh chị em phải vào tù ra khám, nát cửa tan nhà  nhưng vẫn không ai chồn chân, thối bước, và được quốc tế quan tâm làm cho đảng csVN phải nắn nót cho ra đời một Ban Trị Sự Trung Ương "quốc doanh" gồm toàn đảng viên cs để lòe bịp dư luận.  Ở điểm này cần nói rõ các đảng viên này vẫn gốc là tín đồ PGHH, nhưng là tín đồ phản  Đạo theo đảng, một đại tội chất chứa bằng non.

Ban Trị Sự quốc doanh ra đời liền ban hành một Qui Chế:

a-Giải tán hệ thống Giáo Hội là giềng mối lãnh đạo đoàn thể do Đức Thầy thành lập  từ tháng 4 năm 1945.  Đây là tội phản Thầy.

b-Không sử dụng lá cờ dà là biểu tượng truyền thống của PGHH.  Đây là tội phản Đạo.

c-Không tổ chức ngày chánh lễ của PGHH là Đại lễ 25/2 âl, ngày kỷ niệm Đức Thầy bị vmcs ám hại.  Đây là tội phản Thầy phản Đạo.

v. v. . .

Nhìn đại lược bản Qui Chế này ai cũng thấy Ban Trị Sự quốc doanh rõ là công cụ của đảng csVN để tiêu diệt hoặc "cộng sản hóa PGHH".

Trước cái vận mệnh cam go này của PGHH, khối PGHH Thuần Túy phải tiếp tục lăn mình vào dầu sôi lửa bỏng, thập tử nhất sanh, chấp nhận tội tù để tranh đấu cho danh nghĩa PGHH được phục hồi uy thế như trước 1975.

Cuộc tranh đấu trong tinh thần bất bạo động nhưng rất quyết liệt này, hằng chục anh chị em phải vào tù từ 5 năm đến 11 năm, đại để như Tu sĩ Nguyễn Văn Điền, ông Nguyễn Văn Thơ  và vợ là Dương Thị Tròn, Võ Văn Bửu và vợ là Mai Thị Dung, Nguyễn Thanh Phong và vợ là Nguyễn Ngọc Hà, ông Lê Văn Sóc, ông Nguyễn Văn Thùy, ông Võ Văn Thanh Liêm và ông Võ Văn Thành Long. . .

Về điểm này, tôi muốn nêu lên tinh thần vô nhân đạo của chế độ CHXHCNVN là bắt một lượt 3 cặp cả chồng lẫn vợ, nhất là vợ chồng Võ Văn Bửu và vợ chồng Nguyễn Thanh Phong, mỗi vợ chồng phải bỏ lại 2 đứa con thơ khoảng 10 tuổi, không ai nuôi dưỡng, may nhờ anh chị em tín đồ đùm bọc.   Điều này tôi nhớ lại thời Pháp thuộc, trong hàng ngũ chống Pháp, không hề có việc bị Pháp bắt một lượt chồng lẫn vợ.  Chính anh thứ 6 của tôi là Lê Triệu Kiết, người cầm đầu cuộc khởi nghĩa Nam Bộ năm 1940 tại tỉnh An Giang bị Pháp bắt  và bị đày chết ngoài Côn Đảo, trong lúc vợ anh là chị Trần Thị Khang, một nữ cán bộ năng nổ chống Pháp tích cực vẫn không hề bị Pháp làm khó dễ.  Trong phiên tòa xử anh Kiết, họ có nêu lên là khoan hồng cho Trần Thị Khang và yêu cầu phải chấm dứt hành động chống Pháp.  Ngoại bang dị chủng còn có tinh thần nhân đạo như vậy, còn tại sao chế độ CHXHCNVN lại quá ư nghiệt ngã thế ấy với đồng bào?

Càng tồi tệ hơn là gần đây về vấn đề Mai Thị Dung, sau khi vào tù vài năm thì lại bị bịnh rất nặng.  Với tư cách là người lãnh đạo và cũng là cha nuôi Mai Thị Dung, kể từ năm 2009, tôi đã hết hơi kêu gào với các cấp cầm quyền cộng sản VN cho phép đem Mai Thị Dung ra chữa trị ở các bịnh viện ngoài, chi phí gia đình Mai Thị Dung đài thọ, nhưng nhà cầm quyền csVN vẫn mắt lấp tai ngơ. . .  trong lúc ở trong khám, Mai Thị Dung không được chữa trị gì hết.

Đến nay (2-10-2012) sau 7 năm ngồi tù, bịnh tình Mai Thị Dung  ngày càng nặng, đi phải có người kè, nói không ra tiếng, tay chân run rẩy mà vẫn chưa được nhà cầm quyền cho phép đem ra ngoài chữa trị! Trong lúc đó nhà cầm quyền csVN chánh thức bắt buộc Mai Thị Dung phải ký giấy nhận tội rồi mới cho phép.  Thật là vô nhân đạo đến mức không còn lời gì để bình phẩm! một người sắp chết mà không cứu  lại còn  bắt buộc phải nhận tội. Tôi muốn nhắn hỏi nhà cầm quyền csVN, lương tâm của các ông ở đâu? "Trắc ẩn chi tâm nhơn giai hữu chi".

Tự ngàn xưa, các minh quân lương tể đều lấy NGHĨA NHÂN để trị nước, cho nên đất nước mới được thái bình, thạnh trị, nhân dân an cư lạc nghiệp.

Một chế độ trị nước mà xa nhân bỏ nghĩa thì như đá mài dao, sớm muộn gì cũng phải sụp đổ.  Trường hợp điển hình là đất nước Tàu, nhà Châu bền vững 400 năm, còn Tần Thỉ Hoàng thì chỉ có 37 năm thôi.

Ngày xưa các bậc minh quân  lương tể khi nghe ai dám đến can gián mình bằng lời lẽ phải, nghĩa nhân,dù trái ý mình, thì cũng chấp tay xá để tạ ơn (văn thiện ngôn tất bái).

Ngày nay trên đất nước VN dưới chế độ CHXHCNVN có ai phát biểu gì, dù là hết sức đúng đi nữa mà trái với ý người cầm quyền hay trái với đường lối của chế độ thì phải chuẩn bị quần áo để đi ngồi tù. . .    hoặc sớm hay muộn.

Dưới một chế độ như vậy, đất nước sẽ ra sao? Điều này chúng ta cũng cần nhắn nhũ, kêu gọi các cấp lãnh đạo đảng csVN nên suy gẫm cho tận tường : "QUAY LẠI ẮT THẤY BỜ (hồi đầu thị ngạn)".

Kể ra ba mươi bảy năm đối với các ông  là đã quá thừa.  Từ ở bưng về với đôi dép râu, nón tai bèo, một túi dết với vài bộ đồ. . .  bây giờ đã có xe hơi, nhà lầu, giàu nứt đố đổ vách. . .  còn muốn gì nữa ? Sao không chọn một con đường thối lui trong danh dự: Trả lại cho toàn dân quyền lãnh đạo đất nước, đó là một con đường thối yên lành nhất, êm ả nhất để còn hưởng thụ được những tài sản đã tích lũy phải đẹp hơn không? Đừng để nước đến trôn mới nhảy thì là đã quá muộn màng. . .

——————— 

PGHH là một tôn giáo sinh ra từ lòng dân tộc, lớn lên trong khí thiêng sông núi của Tổ quốc, mang bản chất đặc thù dân tộc nên phải sống chết vì Dân tộc và Tổ quốc, và Đức Huỳnh Giáo Chủ chủ trương chống độc tài bất luận dưới hình thức nào, cho nên PGHH phải trở thành nạn nhân của chủ thuyết độc tài vô thần của đảng csVN trong chương trình xích hóa VN.

Ba mươi bảy năm lãnh đạo, đảng csVN dùng mọi âm mưu, thủ đoạn dù là đê hèn đến đâu để tận diệt PGHH, điển hình là việc ám hại Đức Huỳnh Giáo Chủ.  Nhưng trên thực tế có tiêu diệt PGHH được đâu, PGHH có trên 3 triệu tín đồ vào năm 1974 và 37 năm dưới lưỡi dao đồ tể của đảng csVN, ngày nay PGHH đã lên đến 7 triệu tín đồ.

 ———————

Đêm nay, đêm sinh nhật năm thứ 94 của tôi, tôi nằm trên giường bịnh, trằn trọc mãi không ngủ được vì đầu óc đang ngổn ngang chuyện Đời lẫn Đạo. . .  nên tôi ngồi viết những dòng tâm sự này để tỏ bày với chư tín hữu thân mến.

*
 *      *
Nghĩ đến chuyện đời thì đất nước VN là một đất nước có tiếng tăm ở vùng Đông Nam Á, sau 37 năm, dưới sự cai trị của đảng csVN thì VN ngày nay lại trở thành một nước nghèo nhất thế giới.  Trong nước thì họa tham nhũng tràn lan từ trên tới dưới, nhân dân dở sống dở chết  dưới một chế độ độc tài toàn trị. . .  dối trá, lừa đảo, cướp giật  đất đai của dân chúng, chà đạp nhân quyền, chèn ép đàn áp tôn giáo, phá vỡ chùa chiền, nhà thờ, miểu môn. . .  đưa xã hội xuống vực thẳm phi đạo đức, phi công lý, mất cả tình người và người. . .  Mặt ngoài thì một số cấp lãnh đạo csVN cúi đầu vâng lịnh Tàu phù, để lấn áp 6 tỉnh phía Bắc, hiến Hoàng Sa, Trường Sa, cống hiến khai thác beauxite Tây Nguyên. . .  đưa đến họa mất nước trước mắt. 

Trước đại họa này, 87 triệu đồng bào ta, trong nước và hải ngoại phải làm gì để cứu nước? một đất nước của con Hồng cháu Lạc với truyền thống 4. 000 năm văn hiến, với truyền thống Hội Nghị Diên Hồng, với truyền thống chiến công hiển hách Bạch Đằng Giang, Đống Đa. . . chẳng lẽ lại phải bị diệt vong ?

Tôi và Khối PGHH Thuần Túy nguyện đoàn kết, chen vai sát cánh với toàn dân để bảo vệ đất nước, tránh họa Tàu phù, xây dựng một nước VN mới Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ, Hòa Bình và Thịnh Vượng.

*
*       *

Nghĩ đến chuyện Đạo thì đảng csVN dang thực thi chính sách tiêu diệt tôn giáo bằng âm mưu, thủ đoạn, hoặc trực diện trấn áp, hoặc âm mưu "cộng sản hóa" tôn giáo qua chiêu bài các hệ thống tôn giáo "quốc doanh".

Riêng PGHH thì vẫn là nạn nhân số 1 dưới lưỡi dao đồ tể của đảng csVN.  Tất cả tài sản của Giáo Hội PGHH : hằng trăm Hội Sở, Hằng ngàn Độc Giảng Đường, Viện Đại Học Hòa Hảo, v. v. . .  đều bị nhà cầm quyền csVN tịch thu không chừa một miếng ngói, một viên gạch.

Về văn hóa tâm linh, thì đang bị "cộng sản hóa" dưới chiêu bài Ban Trị Sự quốc doanh, điển hình là trong những cuộc thuyết trình giáo lý, các cán bộ hoằng pháp "quốc doanh" lồng tư tưởng vô thần và tư tưởng Hồ Chí Minh vào trong những buổi nói chuyện đó v. v. . .  và có thể 10 năm sau, 20 năm sau, PGHH và một số tôn giáo trên đất nước VN sẽ trở thành tôn giáo vô thần.

Trước cái cảnh truân chuyên nghiêng ngửa của Đạo pháp (PGHH), những điều luôn luôn trăn trở nhất trong lòng tôi là:

Thứ nhất: Ngày Đại Lễ 25/2 âl kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ bị Việt Minh cộng sản (vmcs) ám hại, suốt 37 năm qua, nhà cầm quyền csVN triệt để cấm tổ chức.  Bao nhiêu tín đồ phải vào tù, vì dám tổ chức ngày lễ này.  Điều này là đảng csVN tự: "thưa ông con ở bụi này" tức là đảng csVN tự biểu lộ là đã âm mưu ám hại Đức Huỳnh Giáo Chủ nên cố ý bưng bít lịch sử.

Một Đức Giáo Chủ có 7 triệu tín đồ, nay đã vắng mặt, tín đồ làm lễ kỷ niệm là một phong tục của nhân gian, không chỉ riêng ở nước VN tại sao lại cấm đoán? Luân lý và công lý ở đâu?

Điều này chúng ta phải  yêu cầu quý ông: 
-Nguyễn Phú Trọng. 
-Trương Tấn Sang. 
-Nguyễn Sinh Hùng. 
-Nguyễn Tấn Dũng.
Là những người lãnh đạo đất nước hiện nay hãy trả lời cho 7 triệu tín đồ PGHH chúng ta biết vì sao ? ? ?

Thứ hai: Tài sản của Giáo Hội PGHH: hằng ngàn Độc Giảng đường, hằng trăm Hội Sở, hằng trăm chùa chiền, bệnh viện Nguyễn Trung Trực, Viện Đại học Hòa Hảo, v. v. . .  đều bị nhà cầm quyền csVN tịch thu sạch sành sanh, trong lúc hiện nay PGHH là một tôn giáo trong các tôn giáo lớn tại VN, được nhà cầm quyền csVN thừa nhận với tư cách pháp nhân tại sao lại bị tịch thu tài sản ? ? ? Rõ ràng đây là thêm một chứng cứ phô bày rằng đảng csVN quyết tâm tiêu diệt PGHH?

Nhân danh Giáo Hội PGHH tôi sẽ đòi hỏi đảng csVN phải hoàn trả tất cả tài sản Giáo hội PGHH lại cho người tín đồ PGHH.  Vì đây là mồ hôi nước mắt của người dân tín đồ đóng góp để xây dựng môi trường hướng thiện giúp cho người đời qui ngưỡng về CHÂN THIỆN MỸ.

Thứ ba: Giáo hội PGHH Thuần Túy là Giáo Hội PGHH do tôi làm Hội Trưởng Trung Ương do Đại Hội toàn quốc PGHH bầu cử từ năm 1972 đúng theo Hiến Chương của PGHH, đến năm 1975 về sau  nhà cầm quyền csVN không cho phép hoạt động, lại "dàn dựng" một Ban Trị Sự "quốc doanh" để cộng sản hóa PGHH với chủ đích tiêu diệt PGHH.

Đây là thêm một bằng chứng nữa biểu lộ âm mưu thâm độc của đảng csVN quyết tâm tiêu diệt PGHH cho bằng được, âm mưu này không thành công thì dùng thủ đoạn khác.

Nhân danh Giáo Hội PGHH Thuần Túy, tôi sẽ đòi hỏi nhà cầm quyền csVN phải giải thể Ban Trị Sự "quốc doanh" trả quyền lại cho 7 triệu tín đồ tự do bầu chọn người lãnh đạo của mình.
—————
Đạo diệu mầu gặp lúc truân chuyên, 
Phận môn đệ phải lo vun quén.
Tằm sức nhỏ còn làm nên kén, 
Người không lo có thẹn hay chăng?

Đó là lời kêu gọi tha thiết của Đức Thầy, 7 triệu tín hữu nghĩ sao trước cảnh truân chuyên của Đạo pháp hiện nay ?

Nếu là tín đồ tận trung với Đạo tận hiếu với Thầy ta phải xả thân hy sinh vì Đạo.  Đã có bao nhiêu tín hữu của chúng ta đã vì Đạo mà nằm vào lòng đất lạnh: Bà Nguyễn Thị Thu, Tu sĩ Trần Văn Út tự Út Hòa Lạc. . .  là tấm gương sáng gần đây nhất để lại cho chúng ta noi theo.

Để làm tròn bổn phận một tín đồ PGHH, tôi xin thành khẩn và tha thiết kêu gọi toàn thể tín hữu ở hải ngoại cũng như ở trong nước hãy nhớ đến những lời kêu gọi tha thiết của Đức Thầy và nhớ đến những giọt máu của biết bao liệt sĩ PGHH đã rơi, cũng chỉ vì bảo vệ Đạo pháp, mà chúng ta không thể "bình chân như vại" không làm tròn bổn phận đối với Đạo và với Thầy, và phải biết: ĐẠO CÒN MÌNH CÒN, ĐẠO MẤT MÌNH MẤT.  Bài học kinh nghiệm đã cho chúng ta thấy từ 37 năm nay, đảng csVN đối với PGHH như thế nào?

Vậy anh em phải chung lưng lại, 
Dùng sức mình đánh bại kẻ thù. 
Tỏ ra khí phách trượng phu, 
Vung Long Tuyền kiếm tận tru gian thần.

Đó là lời kêu gọi của Đức Thầy, người tín đồ trung kiên vì Đạo vì Thầy không bao giờ quên được.

Vậy thì chúng ta phải nhất tề đứng lên để bảo vệ Đạo pháp bằng cách này hay cách khác để đạt được thành công trong 3 điểm kể trên.
——————–
  Nay tôi đã già rồi, 93 tuổi, song tôi vẫn quyết tâm tranh đấu để bảo vệ Đạo pháp đến hơi thở cuối cùng, nhưng hiện nay xác thân giả tạm của tôi cũng phải bị chi phối theo định luật vô thường, hơi tàn sức yếu, tôi mong được toàn thể tín hữu,già cũng như trẻ, gái cũng như trai, vui lòng giúp sức tôi, bằng cách này hay cách khác để chúng ta  hoàn thành 3 trọng điểm kể trên.  Tôi nghĩ ngày tôi nhắm mắt lìa đời không còn xa, tôi thành khẩn và tha thiết kêu gọi anh chị em tín hữu còn tráng kiện hãy đứng lên thay tôi bảo vệ Đạo pháp cho đến ngày Đức Thầy trở lại, để cho mọi người thấy rằng: "PGHH KHÔNG PHẢI LÀ MỘT NHÓM NGƯỜI DỄ TIÊU DIỆT".

Để làm tròn bổn phận một người tín đồ PGHH, điều tất yếu đối với chúng ta là: "ĐOÀN KẾT", có đoàn kết thì việc gì làm cũng được, không đoàn kết thì không làm được việc gì cả.

Chớ chia rẽ hãy đồng tâm lực, 
Khua giọng vàng đánh thức bốn phương.
...
Từ trên tới dưới thuận hòa, 
Hay hơn châu báu ngọc ngà giàu sang. . . 
Đó là lời nhắn nhũ của Đức Thầy.  Toàn thể tín hữu nhớ chăng? ? ?        


Ít lâu ta cũng trở về, 
Khuyên trong bổn Đạo chớ hề lãng xao. .

Đây là lời tâm huyết của Đức Thầy. . .  thâm thúy và tha thiết làm sao ! Mong toàn thể tín hữu ghi nhớ.
——————
Thư giấy chẳng hết lời, tâm sự trùng trùng, viết bao nhiêu  cũng không tả hết, mong chư tín hữu bốn phương xét hiểu lòng tôi.

Tóm lại, 3 điểm kể trên, nếu trong đời tôi không thành công được tôi chết ắt không nhắm mắt. .  Đây là lời nói cuối cùng của tôi.

-Nam Mô Long Hoa Giáo Chủ Đương Lai Hạ Sanh Di Lặc Tôn Phật.

-Nam Mô A Di Đà Phật.

VIỆT NAM ĐỘC LẬP TỰ DO DÂN CHỦ MUÔN NĂM.

PHẬT GIÁO HÒA HẢO TRƯỜNG TỒN BẤT DIỆT.

Huyền Phong Các, đêm 01 tháng 11 năm 2012.

Huyền Phong Cư Sĩ
LÊ QUANG LIÊM

 VRNs 
(07.11.2012)

Bài Xem Nhiều