We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 26 November 2012

Sưu Tầm Việt Kiều : Đầu Óc Heo Tiếp Diễn

CÂU CHUYỆN THẰNG CU TÍ VÀ THẰNG CU TÈO


Mẹ nàng đang đứng chờ sẵn ở giữa nhà, bà vừa nhìn thấy con, bà cười tươi tỉnh mừng đón con gái độc nhất của bà đã về và chào cậu con rể Việt Kiều hơn tuổi bà, mà bà chưa hề biết mặt mũi ra sao, chỉ nghe con gái mình miêu tả diện mạo cậu ở trong điện thoại mấy tháng trước đây thôi, rồi vợ ông chưa kịp dứt lời giới thiệu về người chồng của mình với Mẹ, thì bà Mẹ vợ tự nhiên ngất xỉu, từ từ ngã lăn xuống đất, vợ ông cùng ông vội vàng đỡ bà lên, đặt bà nằm trên một cái ghế dài, nàng lấy dầu nóng xoa bóp lên người bà, một lúc sau bà mới tỉnh lại. Sở dĩ bà bị ngất xỉu là vì bà nhận ra ông là người tình năm xưa của bà cách đây gần 30 năm và chính bà đã giúp đỡ tiền bạc cho ông, để ông có đủ phương tiện vượt biên và cũng chính bà đã đưa tiễn chân ông từ Sàigon xuống tận Châu Đốc, để ông lên thuyền vượt biên trong lúc bà đang ốm nghén, có thai với ông được hơn 3 tháng.
* * *
Đối với những tín đồ Thiên Chúa Giáo, Mùa Chay Thánh là thời gian để cho mọi người Kitô hữu Cầu Nguyện, Hãm Mình, tự ăn năn sám hối những lỗi phạm của mình trong 10 điều răn của Chúa và tất cả 10 điều răn được tóm gọn lại chỉ trong 2 điều là: Trước kính mến Chúa trên hết mọi sự, sau yêu người như mình ta vậy. Trong tinh thần mỗi người Kitô hữu tự xét lại lương tâm của mình đã xúc phạm đến Ngài, qua tư tưởng, lời nói hay việc làm, đã làm tổn thương về tinh thần lẫn vật chất đến những anh chị em khác, có cùng một Cha chung với nhau là Đức Kitô đang ngự ở trên trời. Trong tinh thần đó, chúng tôi xin kể lại sau đây một câu chuyện tình cảm đầy bi đát, thương tâm, oái oăm, để quý vị đọc giả cùng chúng tôi hãy suy xét một vấn nạn của tình yêu, mà nhân vật chính trong câu chuyện này, đã một mình thủ diễn 4 vai trò quan trọng nhất qua từng giai đoạn chuyển tiếp liên tục: Phút đầu tiên làm người Tình một lần, làm người Chồng tới 2 lần, rồi làm Bố tới 3 lần, và lại sắp sửa vừa làm cả ông Nội lẫn ông Ngoại nữa. Sau khi quý vị đọc giả đọc xong câu chuyện này, sẽ cảm thấy không một ai trong chúng ta có thể tưởng tượng nổi một sự việc như thế lại có thể xảy ra trên trái đất này. Nếu có ai đã được nghe kể lại câu chuyện này, có lẽ sẽ cho rằng đây là một câu chuyện hoang đường 100% của một người có đầu óc quá giầu tưởng tượng phịa ra, để làm cho người nghe câu chuyện phải băn khoăn, oán trách lẫn thương xót cho số phận hồng nhan bạc phận của hai người phụ nữ trong câu chuyện này. Chúng tôi xin mời đọc giả hãy lắng nghe những sự việc diễn biến tuần tự của câu chuyện độc nhất vô nhị, có một không hai này, do nhân vật chính trong câu chuyện này đã thuật lại cho tôi biết để yêu cầu tôi cố vấn cho ông ta.
Cách nay không lâu, có một cựu Chiến Sĩ QLVNCH, đã đến văn phòng gặp tôi, ông kể lại cho tôi nghe từng chi tiết câu chuyện tình cảm của ông, để nhờ tôi cố vấn cho ông nên chọn lựa một giải pháp nào tốt đẹp nhất do chính ông đưa ra, để giúp ông giải quyết một vấn nạn tình yêu hiện nay của ông như sau:

Cách đây ít lâu, ông có trở về thăm quê hương Việt-Nam trong 4 tuần lễ, không ngoài mục đích là để thăm họ hàng, bạn bè thân thuộc hiện còn đang sinh sống ở quê nhà, và trong suốt hơn 25 năm, kể từ ngày ông vượt biển sang Hoa Kỳ, ông chưa hề có dịp gặp lại bạn bè cũ, thì đây là một dịp tốt nhất để ông gặp lại họ. Tối nay tụ họp ở nhà người bạn này, tối mai lại ở nhà người bạn khác, để ăn nhậu và ôn lại dĩ vãng về những chiến công oai hùng khi ông cùng những người bạn ông đều là những Chiến Sĩ Việt-Nam Cộng-Hòa cầm súng giết giặc trên khắp 4 vùng chiến thuật, nào kể cho nhau nghe những biến cố đã xảy ra sau những năm tháng dài xa cách nhau cho đến bây giờ mới được gặp lại mặt nhau. Cứ như thế kéo dài được một tuần lễ đầu, đến tuần lễ thứ hai, để thay đổi một bầu không khí mới mẻ, ấm cúng hơn, tình cảm ơn, thay vì ăn nhậu ở nhà mãi cũng nhàm chán, và các đề tài kể cho nhau nghe cũng đã gần cạn hết cả rồi, và có một số anh em bạn bè cảm thấy còn thiếu một món ăn đặc sản quê hương khác nữa, muốn đem ra thiết đãi ông, nhưng món đặc sản này không thể đặt mua đem về nhà được, nên một anh bạn trong bàn tiệc, đã đưa ý kiến với anh em là tối ngày mai, chúng ta hãy đi nhậu tại một quán ăn có nấu món ăn đặc sản này, và kín đáo dặn dò mọi người là, hễ ai có vợ, xin đừng mang bà xã theo vì món này hoàn toàn không thích hợp khẩu vị cũng như nhãn quan của các bà. Thế là đa số anh em tỏ ý tán đồng ý kiến này ngay. Tối ngày hôm sau, ông cùng mấy người bạn ông, tụ tập tại một quán bia ôm. Tối thứ nhất, thứ hai và thứ ba thì chỉ ăn qua loa một vài món nhậu đơn sơ và uống bia rất nhiều, liên tục uống hết ly này đến ly khác, trong khi các bạn ông cũng như ông, người nào người ấy tuổi tác cũng đều xấp xỉ lục tuần hoặc trên lục tuần, có người thì trông gần như sắp sửa về chầu Chúa, nhưng khi đã uống hơi khá nhiều, thì người nào người ấy cảm thấy tâm hồn mình lâng lâng, nhẹ nhàng như đang bay bổng lên chín tầng mây theo khói thuốc bay, và tới giây phút này, nửa tỉnh nửa say, ông cùng các bạn ông không bảo nhau, đều dang hai cánh tay run run gầy yếu của mình ra, một tay cố gắng kéo mấy em chiêu đãi vào lòng mình, ôm thật chặt các em cho đỡ lạnh lẽo cõi lòng vì đã lỡ uống quá nhiều bia lạnh, còn một tay kia tha hồ vuốt lên mái tóc óng ánh đủ màu sắc của các em, rồi từ từ vuốt năm ngón tay nhẹ nhàng lên đôi má hây hây ửng hồng của các em, đồng thời miệng thốt ra những lời thiết tha, trìu mến, âu yếm để tỏ tình với các em. Ông nhấn mạnh thêm rằng, trong món ăn tạm được gọi là đặc sản nặng tình quê hương này, có em tuổi độ trăng tròn, có em tuổi chừng đôi mươi, có em cao số nhất thì cũng khoảng dưới 30 mùa xuân. Các em lúc nào cũng cười tươi như hoa, giọng nói thỏ thẻ, ngọt ngào, có em trông thật đáng thương như những nụ hoa sắp héo tàn, nhưng kịp thời lại được tưới chất hóa học hồi sinh bằng Mỹ kim mầu xanh của ông mang về, nên những nụ hoa này lại có dịp tươi thắm trở lại. Những em khác tuổi độ trăng tròn thì đi đứng ẻo lả, mềm mại, duyên dáng, nhí nhảnh, tung tăng như những con chim Sơn Ca mới biết bay. Tất cả các em má phấn môi son hồng hào, xinh tươi này, đang ngồi trong vòng cánh tay Từ Ái Yêu Thương của các ông, thỉnh thoảng các em lại khéo léo bưng ly bia lên, để nhẹ nhàng đổ từ từ vào tận miệng mỗi ông những ngụm bia, bốc mùi thơm ngon mát lạnh. Đó chỉ là giai đoạn khởi đầu của 3 tối, gọi là uống bia ôm. Nhưng đến những tối kế tiếp, là giai đoạn hai của tình yêu nở muộn, thì chỉ còn xót lại với ông một người bạn chí thân với ông, tình trạng cũng tạm thời độc thân tại chỗ như ông, lúc đầu hai ông vẫn đến quán uống bia ôm như 3 tối hôm trước, vừa uống vừa ôm em cho tới lúc quán đóng cửa về khuya, thì 2 ông rủ 2 em về khách sạn để uống bia nằm. Bia nằm cũng không đắt hơn bia ôm là bao nhiêu, cho dù phải trả thêm tiền mướn 2 phòng ngủ riêng, cộng với tiền típ cho 2 em và tiền bao thuê xe taxi chở 2 em về nhà trời gần sáng, sau khi hai ông tuổi già sức yếu, đã bị ngất ngư con tàu đi, đang thiếp trong giấc ngủ triền miên, đành để cho 2 em lặng lẽ tạm thời cáo biệt hai ông mà không nói lên được một lời giã từ, nhưng đã có hẹn hò nhau từ trước là: “Tối mai em sẽ gặp lại anh yêu, để chúng mình lại tiếp tục trút bầu tâm sự cho nhau nghe nhé!”.

Thật sự đối với ông, là một Việt Kiều hồi hương từ Hoa Kỳ về thăm quê nhà, chi tiền bằng Mỹ kim thì đâu có thấm thiá gì. Thế rồi chuyện gì đến với ông thì nó phải đến. Mặc dù trong lúc sấm sét đang nổ vang dội ngoài trời, những chuyện đi mưa về gió của ông và ông bạn ông vẫn cứ lặng lẽ tiếp diễn trong căn phòng ấm cúng, đầy đủ tiện nghi, hình như chỉ dành riêng cho du khách nước ngoài hoặc cho những quý vị Việt Kiều về thăm quê nhà. Giai đoạn đi mưa về gió của riêng ông lúc này, người viết chẳng cần phải kể lại rõ chi tiết ra đây, thì chắc quý đọc giả cũng thừa đoán ra được rồi. Ông tâm sự tiếp, con tim của ông đã ngủ yên trong nhiều năm qua, kể từ khi vợ ông qua đời, nhưng bây giờ con tim của ông bất chợt trỗi dậy, nó đòi yêu trở lại, nó không thèm nhắc nhở cho ông nhớ rõ tuổi đời của ông đã trải qua mấy chục vạn ngày rồi. Ông hồi tưởng lại những ngày đầu tiên được uống bia nội hóa, rồi những giây phút thần tiên được uống bia nằm với người con gái nặng tình quê hương, còn đang chờ đợi từng ngày để được tái ngộ với ông ở quê nhà. Trong lòng ông lúc đó cảm thấy xao xuyến, rạo rực, nóng hổi lạ thường, giống y như tâm trạng của một cô gái dậy thì. Thật vậy, người em gái mà ông uống bia ôm với nàng ở trong quán mấy tối hôm trước, thì cũng chính là người em gái yêu dấu đang uống bia nằm với ông bây giờ tại khách sạn. Mặc dù ông hơn nàng trên 30 chục tuổi đời nhưng hai người vẫn yêu nhau say đắm, mặn nồng bằng tất cả những gì của ông có thể trao cho nàng, kể ngay từ tối đầu tiên uống bia nằm với nàng, cả hai người không thèm đếm xỉa gì đến tuổi tác quá chênh lệch của nhau: Một bên thì như ông Bố già của nàng và một bên như con gái cưng út nhất nhà của ông. Nàng và ông, cả hai người chẳng thèm để ý tới thời gian và không gian ra sao, chỉ biết cùng nhau xây đắp lâu đài tình ái, đến suýt tí nữa làm ông bị hãng đuổi vì trở về Hoa Kỳ trình diện đi làm trễ mất một tuần. Trước ngày ông lên đường trở về Hoa Kỳ, ông có hứa với nàng là khoảng 3 tháng nữa, ông sẽ quay trở lại đây để nàng đưa ông về trình diện Mẹ của nàng ở dưới tỉnh Vĩnh Long, và ông sẽ làm giấy hôn thú cũng như tổ chức tiệc cưới trình diện họ hàng và bà con bạn bè xa gần lối xóm ở dưới quê Mẹ nàng. Xong đâu đó, ông sẽ đem giấy hôn thú của hai người về Hoa Kỳ, để tiến hành thủ tục bảo trợ cho nàng qua sum họp với ông. Giữ đúng lời hứa với nàng, đúng 3 tháng sau, ông xin hãng nghỉ phép 3 tuần không ăn lương, ông quay trở lại gặp nàng và ngay ngày hôm sau, hai người đưa nhau ra quận hành chánh để ký giấy tờ hôn thú.Thay vì sau khi ký giấy hôn thú xong, theo như dự tính trước, là nàng phải dẫn ông về Vĩnh Long để trình diện Mẹ nàng và vài ngày sau sẽ tổ chức bữa tiệc cưới ra mắt họ hàng bà con lối xóm ở đây. Nhưng nàng lại đổi ý, muốn ông đưa nàng lên Đà Lạt để hưởng một tuần lễ trăng mật trước đã rồi mới về Vĩnh Long sau. Thế là một tuần lễ sau, hai vợ chồng, chồng già vợ trẻ là tiên, thuê xe riêng chạy từ Đà Lạt về thẳng Vĩnh Long để ông trình diện Mẹ vợ. Xe vừa đậu tới đầu ngõ, nàng bước vội xuống xe, vui vẻ, hớn hở nắm chặt tay ông, kéo ông chạy theo nàng vào đến tận nhà, để giới thiệu đức lang quân mới cưới của mình với Mẹ. Hai người vừa bước chân vào trong nhà thì đã nhìn thấy Mẹ nàng đang đứng chờ sẵn ở giữa nhà, bà vừa nhìn thấy con, bà cười tươi tỉnh mừng đón con gái độc nhất của bà đã về và chào cậu con rể Việt Kiều hơn tuổi bà, mà bà chưa hề biết mặt mũi ra sao, chỉ nghe con gái mình miêu tả diện mạo cậu ở trong điện thoại mấy tháng trước đây thôi, rồi vợ ông chưa kịp dứt lời giới thiệu về người chồng của mình với Mẹ, thì bà Mẹ vợ tự nhiên ngất xỉu, từ từ ngã lăn xuống đất, vợ ông cùng ông vội vàng đỡ bà lên, đặt bà nằm trên một cái ghế dài, nàng lấy dầu nóng xoa bóp lên người bà, một lúc sau bà mới tỉnh lại. Sở dĩ bà bị ngất xỉu là vì bà nhận ra ông là người tình năm xưa của bà cách đây gần 30 năm và chính bà đã giúp đỡ tiền bạc cho ông, để ông có đủ phương tiện vượt biên và cũng chính bà đã đưa tiễn chân ông từ Sàigon xuống tận Châu Đốc, để ông lên thuyền vượt biên trong lúc bà đang ốm nghén, có thai với ông được hơn 3 tháng. Thế rồi khoảng 6 tháng sau, sau ngày ông vượt biên, bà đã sanh hạ cho ông một đứa bé gái mũm mĩm, xinh xắn như con búp bê, mà nay nó đã khôn lớn, gần được 29 cái xuân xanh. Kể từ ngày ông vượt biên đến nay, bà cũng như ông, không hề có tin tức gì của nhau để nối lại liên lạc và sau cùng bà phải rời bỏ Sàigòn, vẫn giữ một lòng son sắt chung thủy với ông, để về thôn quê sinh sống, phải di chuyển hết tỉnh này sang tỉnh khác, làm lụng vất vả khổ cực thân xác, để kiếm đủ tiền nuôi con khôn lớn, cho tới lúc con tới tuổi trưởng thành. Trong khi đó, sau ngày vượt biên để đến trại tỵ nạn Nam Dương, ông bị giữ lại ở đây hơn một năm mới được thanh lọc để sang định cư ở Hoa Kỳ vì ông là cựu quân nhân QLVNCH. Mấy năm đầu tới Hoa Kỳ, ông có gửi tiền về Việt-Nam, để nhờ những người bạn ông ở Sàigòn, cố gắng làm sao tìm cho ra người tình năm xưa của ông đã mang thai với ông như đã vừa kể ở trên. Nhưng ông đã hoàn toàn tuyệt vọng vì không có một ai có thể giúp đỡ ông tìm cho ra tông tích của bà với đứa bé sanh ra là con của ông, mà ông không hề biết mặt, biết tên hoặc biết đứa bé đó là con trai hay con gái. Sống trong những tháng năm cô đơn, thời tiết thì lạnh lẽo với gió thổi buốt giá về mùa đông, mùa hè thì nóng như thiêu đốt da thịt, trong khi phải làm việc lao động chân tay vất vả hằng ngày nên ông đành phải lập gia đình với người khác tại Hoa Kỳ, nhưng chỉ ít năm sau vợ ông qua đời vì bệnh ung thư, để lại cho ông một đứa con trai mới 4 tuổi và ông vẫn cố giữ cảnh gà trống nuôi con cho đến nay, con trai ông đã 25 tuổi, nó đã có vợ và sắp sửa có con. Thật oan trái thay, hôm nay trước cảnh đau lòng là ông đang ngồi đối diện trước mặt người yêu năm xưa của ông, lại là người Mẹ vợ của ông, đồng thời người vợ ông vừa mới cưới cũng là con gái ruột của ông. Chao ơi, biết nói gì đây, khi hai trái tim lại cùng chung một máu mủ ruột thịt, biết giải quyết ra sao đây? Lần đầu tiên trong đời ông, ông đã làm người tình 1 lần, 2 lần làm người chồng, 3 lần làm người Bố và sắp sửa ông sẽ trở thành ông Nội và ông Ngoại nay mai.Vì ông là chồng của người vợ quá cố và con trai của ông với người vợ này như đã đề cập ở phần đầu, sắp sửa có con, tức là cháu nội của ông sắp chào đời. Riêng người vợ thứ hai của ông như vừa mới kể trên, nàng vừa là con gái ruột của ông với người tình xưa, lại vừa là vợ của ông hiện đã mang bầu với ông trước ngày ông quay trở lại quê nhà lần này để cưới nàng, tức là đứa bé sắp sanh ra sẽ là con của ông mà cũng có thể chỉ là cháu ngoại của ông, vì đã chắc đâu tác giả của bào thai có phải là của ông hay là của người đến trước ông. Ông tự than trách thân phận ông rằng, là một cựu quân nhân tác chiến, đã từng sử dụng đủ mọi loại súng, súng lục có, súng trường có, súng tiểu liên có, súng đại liên có, kể cả phải dùng lựu đạn cầm tay để giết quân thù sát lá cà, mà chưa có bao giờ ông phải ân hận trong lương tâm của ông về hành động Tác Chiến này. Nhưng giờ đây, chỉ vì thằng Cu Tí con tôi, nó dại dột nghịch ngợm khẩu súng bắn nước của tôi nên mới xảy ra nông nỗi này. Ông có đưa ra một giải pháp của ông để giải quyết vấn đề nan giải này và ông yêu cầu tôi cho biết ý kiến, là ông có nên làm như vậy không? Giải pháp đó là, mỗi tháng ông sẽ gửi 200 Mỹ kim về cho nàng và Mẹ nàng tiêu chung, nhưng khi vợ ông hay còn gọi là con ông, sắp sanh đứa bé thì ông sẽ gửi thêm về cho 2000 để trang trải chi phí sanh đẻ. Chứ nếu bảo trợ qua đây, thì khó ăn khó nói, khó trả lời với bà con họ hàng, bạn bè thân thuộc bên này, rồi chưa kể cách xưng hô với nhau trong nhà hay ra ngoài đường trước mặt bạn bè, nàng sẽ gọi ông bằng anh xưng em, hay bằng Bố xưng con đây? Rồi cách xưng hô với đứa bé khi nó khôn lớn, nó sẽ gọi ông bằng Bố xưng con hay bằng ông Ngoại xưng cháu đây? Ôi thật quá nhức đầu, biết xưng hô thế nào cho phải lẽ, hợp tình hợp lý đây? Nên ông nghĩ rằng giải pháp của ông vừa trình bày với tôi ở trên là thượng sách nhất. Tôi trả lời ông rằng tôi hoàn toàn không đồng ý với giải pháp này của ông đưa ra. Dù cho ông có vô tình gây ra thảm trạng cay đắng này đi chăng nữa, nhưng ông nên nghĩ đến tương lai dài hạn của 3 người: trước tiên là người vợ hoặc con, là người con gái của ông, thứ đến là đứa bé sắp được sanh ra, có thể là con của ông hoặc chắc chắn nó là cháu ngoại của ông, cuối cùng là đến bà Mẹ của vợ ông và cũng là người tình chung thủy năm xưa của ông. Tiền ông gửi về hàng tháng, có bao nhiêu đi chăng nữa, cũng không bảo đảm cho 3 người này có được một tương lai xán lạn cho suốt cả một cuộc đời họ, nhất là cuộc đời của con gái ông và cuộc đời của đứa bé sắp sanh sẽ còn kéo dài cả hàng mấy chục năm nữa, sau khi ông đã qua đời, chi bằng ông cứ xúc tiến việc bảo trợ cho vợ ông sang đây sau khi vợ ông đã sanh và tên bố của thằng bé trong giấy khai sanh nên đề là vô danh thì hay hơn. Khi vợ ông đã sang đến đây rồi, nên tìm cách đưa nàng đến ở một Tiểu Bang nào khác nơi ông đang ở, mỗi tháng vẫn chu cấp tiền bạc cho nàng có thể đủ sống nuôi con. Sau vài năm đã làm quen với cuộc sống văn minh nhưng lúc nào cũng vội vã trong xã hội Hoa Kỳ, nàng có thể gửi con để đi làm kiếm tiền thêm. Khi đã đủ năm đủ tháng chiếu theo luật di trú qui định, để tránh cho nàng khỏi trục xuất trả về nguyên quán, lúc đó ông sẽ nạp đơn xin ly dị nàng cũng không muộn. Khi đã ly dị xong, nàng có thể tái giá với bất cứ ai bất luận Việt hay Mỹ, miễn là người nào thật tình yêu thương nàng và nàng yêu thương họ là tốt đẹp rồi. Nhất là tương lai mai sau cho đứa bé đó, nó có nhiều cơ hội tiến thân trên đường học vấn cũng như trên đường công danh sự nghiệp của đời nó. Còn một điều nữa là sau khi vợ ông đã ổn định cuộc sống, nạp đơn vô quốc tịch, rồi bảo trợ cho cho Mẹ của nàng sang đây sum họp với con gái, đệ nạp đơn xin bảo trợ vào lúc đó sẽ được cứu xét mau chóng hơn. Chứ vấn đề cách thức xưng hô như ông nêu lên sẽ không đặt thành vấn đề, vì khi đã biết nàng là con ruột của mình rồi, thì hai người đâu còn ăn ở với nhau như vợ chồng nữa, chuyện riêng của mình bảo trợ cho vợ qua, nếu hai người trong cuộc không nói ra, thì ai biết đấy là đâu, người ta vẫn tưởng Bố bảo trợ cho con qua và nàng sẽ gọi ông là Bố xưng là con, có chết thằng tây đen nào đâu, sự thật vẫn là sự thật, chuyện uống bia nằm với nàng là một tai nạn ngoài ý muốn của cả hai người, chỉ có ông, Mẹ nàng và nàng biết mà thôi, ai dại gì khai ra ngoài làm gì, để lạy ông tôi ở bụi này.

Câu chuyện trên làm tôi nhớ lại cách đây khoảng 2 năm, có một ông, tuổi tác cũng xêm xêm như ông này, đến chia sẻ niềm tâm sự của ông với tôi là: Ông đã trở về quê nhà một lần và ông không dám trở về lần thứ hai nữa. Số là khi ông về, gặp bạn bè rủ đi nhậu ở quán bia ôm, sau khi quá chén lại được chính em chiêu đãi viên bia ôm rủ ông đi uống bia nằm tại một khách sạn, một vài lần liên tiếp sau, có thể là bia nằm ngon hơn bia ôm chăng, hay là cô này chỉ muốn được ông bảo trợ cho cô ta sang Hoa Kỳ theo diện hôn thê, nên một hôm, cô nhỏ nhẹ thỏ thẻ cho ông biết là cô yêu ông bằng tất cả con tim chân tình của cô, rồi trước 2 tuần ông lên đường trở về Hoa Kỳ, cô đưa ông về nhà để giới thiệu với bố mẹ của cô. Khi vừa tới gặp Bố Mẹ của cô, thì làm ông muốn té ngửa người ra, Bố cô là em họ con Chú Bác ruột với ông, cô đáng lẽ phải gọi ông bằng Bác. Khi ông sang Hoa Kỳ thì cô cháu này chưa sanh, nên ông hoàn toàn không biết cô cháu này và dự định của ông là sau 2 tuần đi chơi với bạn bè trước đã, rồi còn lại 1 tuần sau, mới đến thăm họ hàng bà con thân thuộc. Ông này cũng đổ lỗi cho là tại thằng Cu Tèo con tôi, nghịch ngợm khẩu súng bắn nước của tôi, nên làm tôi tới giờ, vẫn cảm thấy hối hận và xấu hổ trong lương tâm, không muốn về thăm quê nhà nữa.

Để tạm kết luận cho 2 câu chuyện đắng cay trên đây, điều trước tiên chúng ta nhận xét thấy cả 2 ông đã đổ tội oan cho 2 thằng Cu Tí và Cu Tèo, trong khi 2 ông đã quên mất rằng 2 đứa bé tí hon này có tay đâu mà nghịch ngợm súng bắn nước của 2 ông. Giả thử, 2 vụ này nếu được đưa ra tòa xét xử, thì hai ông này mới chính là 2 thủ phạm, chứ Cu Tí và Cu Tèo hoàn toàn vô tội được tòa tha bổng và vị Quan Tòa có thể phán quyết một bản án hình sự rất nặng, tuyên án phạt 2 ông này về tội lạm dụng tình dục để cưỡng bách 2 đứa bé tí hon này phải hành động. Cũng may cho 2 ông là không bị truy tố thêm về tội hiếp dâm 2 cô gái trên tuổi vị thành niên, nhờ vào sự đồng thuận của cả 2 bên; nhưng coi chừng, cả hai bên có thể bị truy tố về tội mua dâm và bán dâm bất hợp pháp, theo luật lệ hiện hành của mỗi quốc gia. Suy luận như thế để hy vọng làm cho đọc giả đọc tới đây, phải tủm tỉm nở một nụ cười vì một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ, và đồng thời đây cũng gợi lên một yếu tố pháp lý đối với những ai chưa từng có một khái niệm gì về luật hình sự tại Hoa Kỳ. Hơn thế nữa, để lưu tâm cho những ai đang ở trong cái tuổi con tim sắp hay đang ngủ yên, nếu trở về thăm quê nhà, thì nên cẩn thận giữ mình trước những cạm bẫy của tình dục, vì tình yêu luôn luôn là vật đẹp muôn màu, không phân biệt tuổi tác, không có giới hạn không gian và thời gian khi 2 kẻ thật sự đang yêu nhau. Nếu hai nhân vật chính ở trong 2 câu chuyện kể trên, lỡ họ có yêu nhau, nhưng đừng lôi Cu Tí và Cu Tèo vào vòng tác chiến tình dục, thì tình yêu này vẫn kịp thời “say goodbye and see you no more”, không còn gì phải ân hận lương tâm. Khổ một nỗi, tình yêu và tình dục, lúc nào nó cũng như hình với bóng, nó thường đi song hành với nhau, nhất là đối với phái nam, khước từ tình yêu thì tương đối dễ dàng hơn là khước từ tình dục, vì một khi mỡ đã treo trước miệng mèo rồi, mà không ăn thì phí của trời và có thể bị một số người biết chuyện, sẽ chê bai mình là thằng khờ, thằng ngốc, thằng ngu. Nhưng chúng ta nên nhớ một điều rất quan trọng, là luôn luôn cần phải đặt tình yêu cho đúng chỗ, bằng không, đối với Tòa Án đời sẽ không sao như 2 trường hợp xảy ra vừa kể trên, nhưng đối với Tòa Án lương tâm sẽ trói buộc chúng ta vào một bản án chung thân khổ sai về luân thường đạo lý của con người có nhân tính, khác hẳn với con vật không có nhân tính, làm cho lương tâm chúng ta lúc nào cũng bị đay nghiến, bất an, ân hận suốt cả cuộc đời còn lại của chúng ta, chỉ vì tình yêu không đặt đúng chỗ. Qua nhân vật của câu chuyện thứ hai vừa kể trên, đã cho tôi biết thêm có 2 trường hợp khác, xẩy ra tương tự như trường hợp của ông, một người về VN uống bia nằm với cô em gái cùng Cha khác Mẹ với mình và một người uống bia nằm với cô em gái, con Cô con Cậu ruột với mình, đều không biết trước có sự liên hệ mật thiết gia đình với nhau. Cả 2 cô này đều mang bầu tâm sự, và không biết chắc chắn bào thai có phải của 2 tác giả này hay không, phải thử DNA mới rõ. Nhưng dù sao hành động uống bia nằm của 2 người này đã sai trái luân thường đạo lý mất rồi, vì tình yêu của cả hai bên vô tình đã không đặt đúng chỗ. Biết nói gì đây khi tất cả những nhân vật trong những câu chuyện kể trên, đã vô tình để cho con tim trỗi dậy đòi yêu mà không chịu tìm hiểu cặn kẽ đối tượng trước khi cùng nhau nhập cuộc.

Vậy một lần nữa như đã nêu ra ở trong phần mở đề của bài này, trong Mùa Chay Thánh và tiếp theo sau là Tuần Thánh để chúng ta sửa soạn đón mừng Chúa Phục Sinh, đây là một cơ hội tốt đẹp nhất cho những ai tự cảm nhận được chính mình đã làm mất lòng Chúa một lần hay nhiều lần, tức là đã xúc phạm, làm buồn lòng đến Ông Bà, Cha Mẹ, Chú Bác, Cô Dì, Anh Chị Em, Bạn Hữu và tha nhân, thì hãy nên đi hòa giải với Thiên Chúa, bằng cách xưng tội rước Lễ ít nhất một năm một lần, để xin Ngài khoan dung, thương xót, tẩy uế tất cả các vết nhơ bẩn trong tâm hồn chúng ta cho được sạch sẽ, để chuẩn bị đón mừng Chúa Phục Sinh sắp đến với mỗi người trên trần thế.

 Phó Tế Nguyễn Mạnh San
-----

These pictures were taken during the Southern California fires. It is the last picture that is so awesome.

This must have been really something for those who witnessed it...
EB7AB04641434B15A68AF88775EA9316@jimdesktop1
Notice the cross on the bottom right of the hill near the fire..
C9E7E4FF449142E5B0F1912EC91D1903@jimdesktop1
Before the very last picture in the below sequence.
2A0289871460403581E7E4B010C72BE5@jimdesktop1


  

51D80B11768346079A3D812EA75089EB@jimdesktop1 

The next day. 
73350636C41B47FC807BCFC7D7BFC8CD@jimdesktop1


 Even the fire fighters that were near the cross as it was surrounded with flames, said it was going to be destroyed.
The next day, Gene Blevins (photographer) went back to the scene to get some more shots.

He saw that the cross was not even touched or scorched from the heat.

 IF THAT DOESN'T MAKE YOU THINK, I don't know what will!!!???


May God's richest and best be yours always!!

Làm Chính Trị : Đừng học theo thối Hồ Chí Minh

Người làm chính trị mang đầy tính lưu manh như tên Hồ Chí Minh tại Houston
 
 
Chuyện Hoàng Duy Hùng đã là câu chuyện xưa như “Diễm” rồi nhưng xem ra lúc nào cũng vẫn còn như mới toanh, cứ chìm xuống rồi lại trồi lên theo chiến thuật “lùi một bước, tiến 3 bước” của Mao Xếnh Xáng. Các chính khứa ta ở hải ngoại giống như những con cua trong một cái giỏ. Con này bò lên thì bị con kia nắm càng lôi xuống. Hoàng Duy Hùng mần chính trị cũng theo cách hành sử của loài cua. Khi thấy Việt Tân ngoi lên thì Hùng nắm càng kéo xuống, tưởng như kẻ thù không đội trời chung vậy. Đến khi Việt Tân bò lên, Hùng không đủ sức kéo xuống được nữa thì nhăn nhở bắt tay làm hòa, gọi VT là “đồng minh giai đoạn.” Có người chê Hùng là nhổ ra rồi lại liếm. Không sai. Lối làm chính trị của Hoàng Duy Hùng mang đầy tính lưu manh thủ đoạn làm sao mà giống Hồ Chí Minh đến thế.
 
Để che đậy những thủ đoạn gian manh, Hoàng Duy Hùng dựa vào chức vụ dân cử của mình, bắt mối làm ăn với VGCS. Một người thân với Hoàng Duy Hùng là Trịnh Du nhận ra Hùng đi vào con đường thỏa hiệp với VGCS để thủ lợi, gọi phone nói với chúng tôi (nguyên văn):
“nhờ bác dậy cho thằng nhóc này một bài học để cho nó mở mắt ra.”
Tôi quen Trịnh Du nhân chuyến sang Houston do BS Nguyễn Tiến Cảnh mời tham luận trong Hội Nghị Mục Vụ Giới Chức Công Giáo tại đây tháng 9-2004. Trịnh Du đón tôi tại phi trường và xếp đặt chỗ ở cho tôi một cách ân cần và chu đáo. Thú thực tôi rất ngại khi viết đề cập đến cá nhân, trừ ra khi người này chủ trương làm lợi cho VGCS, hoặc phương hại đến quyền lợi chung của cộng đồng hay đất nước. Tôi chẳng dám dậy ai cả, nhưng nể tình Trịnh Du và dựa trên chủ trương đó, tôi đã viết và đặt vấn đề về đường lối làm chính trị của Hoàng Duy Hùng với bài viết “Lột Mặt Nạ Người, Rớt Luôn Mặt Nạ Mình.”
 
Hoàng Duy Hùng là một người có ăn học, có địa vị trong xã hội, và nhất là được giáo dục trong dòng tu công giáo. Với vài viết này, tôi hy vọng hắn sẽ ý thức được việc làm của mình để quay đầu về với cộng đồng và với Dân Tộc. Không ngờ rằng hắn vẫn quen thói chó đen giữ mực, và ngựa quen đường cũ, càng ngày càng sa lầy vào tình trạng vong thân, làm tôi mọi cho bè lũ bán nước VGCS. Hoàng Duy Hùng và bọn đàn em của hắn còn nổ sảng là làm cách mạng đem lại tự do, nhân quyền cho VN.
Tôi chỉ hỏi một câu thôi, trên răng dưới dế như Hùng và đám thuộc hạ, họ lấy cái gì hay dựa vào đâu để làm cách mạng đây? Nếu không trả lời suông xẻ được câu hỏi này, tôi cho rằng họ chỉ là một lũ bon chen để tranh xôi dành thịt. Mai này, nếu VGCS có bố thí cho bọn chính khứa xôi thịt một vài chức vụ gì đó, vậy là cách mạng sao? Cái ngu dại và thiển cận của mấy người này là trong khi họ dấn thân vào vai trò tòng phạm với bọn bán nước thì lại hoang tưởng là mình làm cách mạng. Họ không biết rằng lịch sử Dân Tộc và muôn đời con cháu mai sau sẽ chỉ mặt, đặt tên cho họ là những tên tòng phạm bán nước.
Dưới đây chúng tôi xin đính kèm bài viết cũ, theo Trịnh Du nói là để “mở mắt” cho Hoàng Duy Hùng. Bao lâu Hoàng Duy Hùng và đồng bọn còn chủ trương đi theo con đường chính trị bán nước hiện nay, thì bài viết của chúng tôi vẫn còn thích hợp cho Hoàng Duy Hùng.
 
(Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất)
------
LỘT MẶT NẠ NGƯỜI, RỚT LUÔN MẶT NẠ MÌNH
Một nhân vật cộng đồng của người Việt tỵ nạn được dư luận và truyền thông đề cập tới khá nhiều vào lúc này là ông Hoàng Duy Hùng (HDH). Ông Hùng hiện là luật sư, nghị viên Hội Đồng Thành Phố Houston, Texas. Có nhiều người viết về ông. Lời khen không mấy, mà tiếng chê thì quá nhiều. Thiển nghĩ rằng những điều tôi viết đây, nếu bạn đọc cho là tôi chê ông Hùng, thì chê thêm một tí trong rừng tiếng chê cũng chẳng nhằm nhò gì, chỉ là để góp thêm một tiếng nói nhỏ nhoi vào muôn ngàn tiếng nói về một con người nổi danh một thời nhờ đi lột mặt nạ Mặt Trận Hoàng Cơ Minh. Thực ra ông HDH lột được mặt nạ Mặt Trận HCM xuống cũng đáng kể là một thành tích đáng trân trọng. Những tưởng ông là một người chính nhân, không mang mặt nạ. Ai ngờ ông cũng lại mang mặt nạ như ai. Và bây giờ thì chiếc mặt nạ của ông lại tự tay ông lột xuống.

Tôi được hân hạnh gặp ông HDH 3 lần. Lần thứ nhất vào khoảng trung tuần tháng 7-1999 tại San Jose. Ngay sau buổi Diễn Đàn Công Luận tại trường Evergreen College, tôi bất ngờ được gặp ông HDH tại một tiệm phở. Tôi tự động đến làm quen và chào hỏi ông để tỏ lòng ngưỡng mộ một người trẻ có học, dám dấn thân. Sau chừng dăm ba phút nói chuyện, ông Hùng bảo tôi: Nếu anh muốn, tôi sẽ giới thiệu anh với người trưởng cơ sở của tôi ở đây. Thì ra ông HDH tưởng tôi mon men tới làm quen là để xin gia nhập đảng của ông, Phong Trào Quộc Dân VN Hành Động. Tôi chưng hửng vì diễn biến quá bất ngờ nên đứng dậy xin cáo lui.
 
Lần gặp thứ hai trước tiền đình quận hạt Santa Clara cũng tại San Jose trong lúc ông Hùng đang tuyệt thực ở đây nhân cuộc biểu tình của đồng bào. Rất tiếc tôi không còn nhớ được biến cố này xẩy ra vào ngày nào. Tôi tặng ông một cuốn sách có ý cho ông đọc giải trí trong lúc ông tuyệt thực. Khi trở về Houston, ông HDH có gởi tặng lại tôi cuốn sách ông viết “Huyền Thoại CS: Từ Marx đến Hồ Chí Minh”. Vì ở chỗ đông người, tôi cũng chỉ nói chuyên với ông chừng dăm phút. Cuối cùng ông Hùng lại nhắc lại với tôi câu hỏi lần trước: Nếu anh muốn, tôi sẽ giới thiệu anh với các anh em ở đây.
 
Lần thứ ba tôi gặp ông Hùng trong Hội Nghị Mục Vụ Giới Chức Công Giáo đầu tháng 9-2004 tại Houston, Texas. Thực ra chúng tôi không giáp mặt, nhưng biết có sự hiện hiện của nhau, bởi vì ông Hùng thuyết trình, và tôi có đọc tham luận trong Hội Nghị. Vào một buổi tối khi tôi về tới khách sạn, một người bạn quen của tôi, cũng quen ông Hùng luôn, nói với tôi rằng ông Hùng mời tôi tới nhà ông để tham dự một cuộc họp bạn. Tôi thắc mắc, tại sao ông Hùng không trực tiếp mời tôi, mà lại nhờ người khác. Sợ rằng người bạn vì thấy tôi một mình ở khách sạn buồn chán nên rủ đi chơi cho vui chăng. Nếu ông Hùng không mời mà tôi tới, thì có thể ông lại cho rằng tôi đến để xin gia nhập đảng của ông thì mất mặt chết. Vì thế tôi từ chối, lấy lý do vì mệt nên muốn ngủ nghỉ sớm.
Tôi vốn ngại viết về vấn đề ông HDH, sợ ông cho rằng vì tôi xin vô đảng của ông không được nên để tâm thù oán mà bôi bẩn ông, mặc dầu thấy ông trở cờ, trở quẻ từ lâu làm phương hại đến công cuộc đấu tranh chung của người tỵ nạn chúng ta. Tuần trước, một người bạn trẻ có gởi cho tôi hai bài viết của ông HDH, bài “Cách Mạng Trắng cho VN” và bài “Tâm Tình đường bay Houston VN”. Người bạn này còn gọi phone bảo tôi đọc và yêu cầu tôi viết nhận xét. Tôi đã đọc cả hai bài nhưng nay mới viết nhận xét được, vì computer của tôi bị virus tấn công làm hư hại nặng, mới tạm sửa.
 
Đây là hai bài viết có liên hệ gắn bó mật thiết với nhau cho cùng một mưu đồ. Bài Cách Mạng Trắng (CMT) cho VN giới thiệu chủ thuyết chống cộng của ông Hùng, và bài Tâm Tình Đường Bay Houston và VN, ông Hùng trình bầy việc làm cụ thể của ông để thực hiện cuộc CMT.
Vậy CMT là gì? Có lẽ ông HDH cũng muốn bắt chước đặt tên theo các cuộc Cách Mạng Nhung, Cách Mạng Hoa Tulip v.v. ở Đông Âu để chứng tỏ rằng ta đây cũng một bầu trời như ai? Ông Hùng không giải thích ý nghĩa chữ CMT, nhưng đưa ra hình ảnh nước Mông Cổ đang từ CS trở thành đa đảng để người ta từ đó mà hình dung ra ý nghĩa. Theo ý tứ bao hàm thì nói bất chiến tự nhiên thành có lẽ không sai, hay nói diệt CS mà không phải tốn hao công sức và xương máu cũng thế. Quả thật ông HDH khéo tưởng tượng. Là một chính khách, chuyện nước Mông Cổ không thể nào ông không biết, hay ông biết mà nói láo để bịp người không biết. Trong tất cả các nước CS trên thế giới buộc phải giải thể từ cuối thập niên 1980 đến nay, không có nước nào dân chúng dành lại chính quyền từ tay đảng CS mà không phải đấu tranh rất quyết liệt, có khi đi đến đổ máu, chỉ trừ nước Mông Cổ.
 
Mông Cổ là một quốc gia nằm lọt thỏm giữa hai nước Nga và Tầu. Mông Cổ đất rộng, dân thưa (khoảng 1 triệu 500 ngàn km2 với dân số 3 triệu), hầu hết là du mục và canh tác. Mông Cố theo CS rất sớm (1921 so với Nga 1917) và tự động từ bỏ chủ nghĩa CS cũng rất sớm (đầu năm 1990). Vào cuối thập niên 1980, ngay khi nước Balan chuyển mình, thì tại Mông Cổ đã xuất hiện nhóm đối lập gọi là Tập Hợp Dân Chủ Mông Cổ. Vài cuộc xuống đường lẻ tẻ, ít là một vài chục, đông thì một vài trăm người, để đòi hỏi cải cách. Những cuộc xuống đường của người dân Mông Cổ dưới thời tiết nhiệt độ dưới con số 0 hàng chục độ tại thủ đô Ulaanbaatar chẳng nhằm nhò gì đối với một đảng độc tài cầm quyền. Ấy vậy mà chỉ vài tháng sau (3-1990), Bộ Chính Trị đảng CS Mông Cổ tự động từ chức. Đến tháng 5-1990, Hiến Pháp Mông Cổ được tu chính xoá bỏ sự độc quyền cai trị của đảng CS, hợp pháp hóa các đảng đối lập v.v. Đây là cái phước đức rất lớn của đất nước và cho người dân Mông Cổ. Việc thiết lập thể chế đa đảng tại Mông Cổ như thế rõ ràng là do đảng CS ý thức trách nhiệm đối với đất nước mà tự ý từ bỏ quyền hành, chứ đâu phải cách mạng trắng cách mạng đen gì mà ông HDH đem ra lòe thiên hạ. Vấn đề là đảng CSVN có làm được như đảng CS Mông Cổ không. Tôi tin rằng gần 90 triệu người VN cả trong lẫn ngoài nước, CS cũng như không CS đều trả lời là “NO WAY”, trừ ra một người duy nhất là ông Hoàng Duy Hùng. Bản chất con người CSVN, sự hiểu biết và kinh nghiệm của người dân Việt tích lũy được về CS, bản thân từng tên CS cũng như lịch sử đảng này cai trị đất nước trong thời gian qua cho phép tôi quả quyết như thế.
 
Trong bài viết dài 6 trang giấy, ông HDH đã nêu lên nhiều lý lẽ và sự kiện để bảo vệ sáng kiến CMT của ông. Cái lý của một ông luật sư cố ý hiếp dâm lý lẽ đã trở thành vô lý. Nếu luật sư HDH ra tòa mà cãi cho thân chủ kiểu này thì người thân chủ của ông chắc chắn từ không có tội sẽ trở thành có tội, từ tội nhẹ biến thành tội nặng, và từ tội nặng chưa đáng chết sẽ bị mất đầu như chơi. Tại sao? Thưa bới vì rằng, lý luận của ông HDH đều là không tưởng, chứ đừng nói không vững, hay lỏng lẻo. Và vì rằng, bằng chứng của ông đầy tính ngụy biện, và hoàn toàn không có sức thuyết phục. Ông HDH viết: Một chính khách lão luyện của Đảng Cộng Hòa góp ý với tôi: Việt Nam hãy học bài học Cách Mạng Trắng của Mông Cổ thì cơ hội thành công mới cao. Nếu không đi con đường Cách Mạng Trắng này, những người yêu nước dễ bị nhà cầm quyền trù dập, sát hại, hoặc họ chỉ đứng bên lề lịch sử mà thôi. Đến đây thì người ta mới vỡ lẽ ra, CMT là một ý tưởng của một người Mỹ đảng Cộng Hòa đã mớm cho ông Hùng. Cứ thử nghĩ xem, một đất nước đang tiến tới một nền dân chủ hoàn bị dù đang gặp phải chiến tranh như VNCH, thế mà người Mỹ phải quyết tâm triệt hạ cho bằng được, và đẩy hàng chục triệu con người vào vòng nô lệ CS với biết bao thảm cảnh, vậy mà bây giờ người Mỹ lại có lòng từ tâm giúp những con người cùng khổ đó làm cuộc CMT để thoát vòng nô lệ, khôi phục lại giang sơn. Thế này là thế nào? Tại sao người Mỹ lại tử tế đến thế? Tại sao họ lại nhiêu khê và phiền toái thế? Thử hỏi có hợp lý không? Một luật sư tin tưởng và dựa vào cái thực tế đầy nghịch lý đó để hô hào làm cuộc cách mạng giải phóng đất nước thì có tiếu lâm không. Ông HDH siêu thông minh hay ông đang đùa dỡn chúng tôi? Một luật sư thì nhất định không thể nói là ngu dốt được.
 
Ông HDH nêu ra bà ngoại trưởng Hillary Clinton, nghị sỹ James Webb, sự kiện người da đen tại Mỹ ngày nay được bình quyền bình đẳng với người da trắng, và hai thằng chệt Đài Loan và lục địa bắt tay làm ăn với nhau để bảo kê sáng kiến CMT của mình. Ông luật sư HDH lại giả bộ không hiểu về chính tình nước Mỹ và mục tiêu của Mỹ để cố ý viết bậy rồi. Phải nói rằng, đối với nước Mỹ, nói đúng hơn là với các thế lực tư bản Mỹ, thì không có vấn đề VN, cũng không có vấn đề quốc gia hay cộng sản, mà chỉ có quyền lợi và mục tiêu toàn cầu của nước Mỹ mà thôi. Người Mỹ giết TT Ngô Đình Diệm, triệt hạ VNCH, người Mỹ tài trợ cho cái gọi là Cách Mạng Tháng 10 tại Nga, người Mỹ đánh thức con hùm Trung Hoa dậy và trả về cho nó hai nhà bác học nguyên tử người Tầu v.v., tất cả đều nằm trong mục tiêu toàn cầu của nước Mỹ cả. Ông HDH thừa thông minh để hiểu điều đó.
Bà Clinton bất quá tuyên bố một vài câu khích lệ tinh thần hay vuốt ve tự ái của một phần dư luận nào đó. Ông Webb giỏi lắm can thiệp cho một vài tù nhân được thả. Chỉ đến thế là cùng. Không có ngoại trưởng hay nghị sĩ nào có thể thay đổi được mục tiêu của nước Mỹ đã định sẵn từ các thế lực vô hình. Ông NS James Webb nghe đâu có vợ VN. Tôi tin rằng bà Webb yêu quê hương VN lắm, nhưng chắc chắn bà chẳng làm gì được cho miền đất tổ của bà. Vả lại, trách nhiệm người đàn bà VN là “lấy chồng gánh vác giang sơn nhà chồng”. Bà không còn hơi sức nào gánh luôn cả cái giang sơn của ông bà, cha mẹ của bà được nữa. Ông HDH đưa bà Clinton, ông Webb ra để hỗ trợ cho đường lối cổ võ giao thương với VGCS của ông chẳng khác gì mượn đầu heo nấu cháo. Ông chẳng thuyết phục được ai. Ông khôn ngoan lắm, nhưng vải thưa không che được mắt thánh.
 
Ông đem người Mỹ da đen ra để biện chứng cho sáng kiến CMT của ông, người ta thấy ông lại càng cố tình giả mù sa mưa. Sợ ông quên điều này nên xin phép được nhắc lại. Ở nước Mỹ chứ không phải ở nước VNCS, người da đen mới có thể tranh đấu thành công để được bình quyền bình đẳng. Trong những môi trường khác nhau, và với những điều kiện khác nhau thì kết quả tất cũng phải khác nhau, chứ không thể giống nhau được. Ngoài thiên nhiên, trong phòng thí nghiệm, hay với xã hội con người cũng thế, định luật này không bao giờ thay đổi. Chỉ có người quá thông minh như ông HDH mới nghĩ rằng người VN làm CMT để tiêu diệt CS cũng dễ dàng như người da đen đã làm để được tự do bình đẳng. Chẳng ai tin rằng một luật sư chính khách như ông HDH lại ngây thơ như thế.
Ông HDH đem gương Đài Loan bắt tay Trung Cộng ra để thuyết phục người tỵ nạn chúng tôi như móc kẹo ra dụ con nít vậy. Ông thừa hiểu rằng, Đài Loan dù sao cũng vẫn còn là một quốc gia có chủ quyền, hiện còn được 23 nước trên thế giới công nhận, và de facto vẫn giữ liên hệ bán chính thức về ngoại giao và giao thương với hầu hết tất cả các quốc gia trên thế giới. Đài Loan là thành viên của WTO, của Ngân Hàng Phát Triển Á Châu, của Diễn Đàn Hợp Tác Kinh Tế Á Châu Thái Bình Dương v.v. Dân số Đài Loan chưa tới 23 triệu, nhưng lợi tức quốc gia GDP của Đài Loan đứng hàng thứ 17 trên thế giới, dụ trữ ngoại tệ thứ 3, nhất là Đài Loan lại được lãnh đạo bởi một chánh quyền tài giỏi. Do đó, Đài Loan có thế và có điều kiện làm cuộc CMT để hy vọng trở về lục địa. Ông HDH nói có lý về người Đài Loan, nhưng xin hỏi người Việt tỵ nạn chúng ta có những cái người Đài Loan có không? Ông HDH dựa vào cái gì để bảo đảm cho người Việt tỵ nạn làm CMT giải thể chế độ CS mà không bị phản ứng ngược, nghĩa là bị VGCS nuốt chửng? Có bột mới gột được nên hồ. Bài viết của ông HDH cho thấy, ông tin tưởng và trông đợi vào người Mỹ giúp, bởi vì ông cho rằng bà Hillary đã đến Saigon tuyên bố thế này thế nọ, ông James Webb hứa hẹn chuyện này chuyện kia, Nguyễn Tấn Dũng đặt mua máy bay của Mỹ, chính khách Mỹ lão luyện đưa sáng kiến CMT bảo ông làm, vân vân và vân vân. Lợi dụng được người Mỹ để mưu đồ đại sự cho đất nước là chuyện nên làm, nhưng ông HDH cũng nên nhớ rằng cái chết của TT Ngô Đình Diệm thê thảm và thương đau lắm đấy. Bản thân ông Hùng cũng phải gian nan vất vả thế nào mới thoát được cái ngục tù CS.
Sau hết ông HDH còn đưa cả cán bộ CS ra để biện chứng cho luận điểm của mình. Ông Hùng viết: Thượng Tá Nguyễn Hải Phận nói riêng với tôi (lúc ông ở tù), Ở trong Đảng Cộng Sản có rất nhiều người muốn thay đổi nhưng bên phía Quốc Gia cũng không đoàn kết, đầy sự nghi kỵ và quá khích nên chúng tôi không còn con đường nào là phải theo Đảng để mà bản thân và gia đình được yên thân.” Ông HDH giống các linh mục Nguyễn Văn Lý và Phan Văn Lợi ở điểm là tin rằng còn có nhiều tên CS cao cấp vẫn còn có lòng yêu nước. Có phải ông Hùng ngây thơ và khờ khạo không? Không đâu. Chỉ là ông đang chơi trò đánh lận con đen, biến tên CS bán nước thành người chiến sĩ quốc gia yêu nước đấy thôi. Ông quá hiểu những tên đảng viên chẳng ai ép buộc chúng vào đảng được trừ ra chính chúng. Chúng vô đảng để mưu cầu địa vị và quyền lợi chứ chẳng phải vì lòng yêu nước. Một khi chúng đã phấn đấu để được kết nạp, có địa vị và có quyền lợi rồi, thì chẳng bao giờ chúng từ bỏ đảng cả.
 
Từ những phản luận trên, người viết cho rằng cái gọi là CMT của ông HDH chỉ là một lối đánh đĩ văn chương trong lãnh vực chính trị thời cơ. Ông Hùng là một tay vừa school smart, vừa rất street smart. Để giải thích, xin trở về với ông HDH ngày ông tổ chức các Diễn Đàn Công Luận để lột mặt nạ hay còn gọi là xóa sổ Mặt Trận (MT) Hoàng Cơ Minh của ông. Khi mới thành lập, MT chủ trương dùng vũ lực để tiêu diệt chế độ CS. Nhưng sau khi ông Minh chết rồi, MT bỏ chủ trương dùng vũ lực, quay sang áp dụng đường lối bắt tay với CS để chia quyền mà MT ba hoa gọi là canh tân đất nước. Ông HDH cho rằng MT đầu hàng CS nên ông kiên quyết chống lại bằng cách tổ chức khắp nơi các Diễn Đàn để lột mặt nạ MT. Ông được đồng bào tỵ nạn hoan hô nhiệt liệt. Có người dám nghĩ ông HDH sẽ là tổng thống của nước VN hậu CS. Trong Diễn Đàn Công Luận tại trường ĐH Evergreen College ông Hùng tố cáo MT toàn những tội đại hình và công khai xác nhận rằng đó là những tài liệu thực của FBI cung cấp cho ông. Nhận thấy MT không bị FBI truy tố mà chỉ bị ông HDH tố cáo ngoài công luận, người viết đã hiểu ra vấn đề, và như thế cũng hiểu được MT là ai và ông HDH là ai. Với chiêu thức dìm một tổ chức xuống để cho đoàn thể của mình nổi lên, người viết cho rằng ông Hùng đã làm một công việc thất sách. Thượng sách là hãy tự mình đứng lên và tự biến thành một hấp lực theo nguyên lý Vạn Vật Hấp Dẫn trong vũ trụ (Law of Gravity) thì mới thành công được. Khi một tổ chức tự tạo cho mình được một hấp lực mạnh, thì các đoàn thể khác sẽ tự động chạy theo như những vệ tinh trong Thái Dương hệ. Người viết nói với ông Hùng, nhưng tiếc rằng ông lại tưởng người viết đến gạ gẫm để xin gia nhập đảng. Thực tế cho thấy, mặc dầu VT tai tiếng như thế, nhưng hiện nay nó có đủ sức hấp dẫn để kéo theo những đoàn thể khác. Các đảng phái lớn ngày trước, các tổ chức ma trơi dân chủ cuội, chính phủ Nguyễn Hữu Chánh, Khối 8406 v.v. đều trở thành vệ tinh của VT cả. Đó là một sự thực. Tiếc rằng VT lại là một tổ chức tay sai và chuyên làm công cụ. 
 
Và cũng thực tế cho thấy, Phong Trào của ông HDH càng ngày càng lun bại đi. Ngay chính bản thân ông cũng không cưỡng lại nổi xu thế. Ông dần dần ngả theo đường lối của MT tức đảng Việt Tân (VT) hiện nay. Khi ông HDH bắt tay Lý Thái Hùng, tổng bí thư đảng VT và tuyên bố hợp tác giai đoạn với VT, thì sự thể đã rõ như ban ngày: HDH cũng chỉ là một tên chống cộng dổm giống như VT mà thôi, nghĩa là đã đầu hàng VGCS. CMT chẳng qua là một thứ bình mới rượu cũ. Tiếng thời trang là HHHG. Nói như dân ruộng là chạy theo điếu đóm, bưng bô cho VGCS. Cái mặt nạ chống cộng của HDH đã rớt xuống.
Giới luật sư thường hay có thói quen ăn nói bóng bẩy để khoe tài và khoe chữ. Khi được nghe người Mỹ mớm cho chiêu CMT, ông HDH bừng tỉnh y như tên Hồ tặc lần đầu tiên vớ được Tuyên Ngôn CS. Ông Hùng tự mô tả: Tôi mở mắt tròn xoe thì được góp ý như sau, “Ông có nghe câu châm ngôn của Hoa Kỳ đó là 'nếu không thắng được họ thì hãy nhập với bọn họ' chưa? (If you cannot beat them, join them). Mới nghe qua thì tưởng là đầu hàng nhưng không phải vậy, đó là nương theo chiều gió để thắng kẻ thù.” Cái tài ngụy biện của ông HDH là ông tự mô tả mình như một thằng Xuân Tóc Đỏ nhưng lại ứng đối cái may bất chợt với tư thế của một lãnh tụ như Hồ Chí Minh. Ông có cái tài đánh lừa người khác như tên giặc Hồ. 
 
Như trên chúng tôi đã viết, khi phổ biến bài CMT cho VN, ông HDH muốn giới thiệu một đường lối chống cộng mới riêng của ông (danh từ mới thì đúng hơn). Rồi tiếp theo là bài Tâm Tình Đường Bay Houston và VN (xin gọi tắt là Tâm Tình = TT), ông trình bầy công tác để thực hiện cuộc CMT. Ông Hùng rất tán thưỏng và hăng say cổ vũ cho hãng máy bay Air VN đặt đường bay trực tiếp Houston-VN. Tất cả ý chính của bài viết của ông Hùng nằm trong trích đoạn chúng tôi xin ghi lại sau đây: Mấy chục ngàn người Việt đi về Việt Nam hàng năm, thay vì đi máy bay của Tàu, làm lợi cho Tàu, bây giờ đi máy bay Việt để mang lợi nhuận cho người Việt, tạo nguồn vốn và sức mạnh cho các công ty Việt cạnh tranh với các công ty Tàu thì tương lai dân Việt có phải đỡ khổ hơn không? Hòn đá ngăn trở đó là có những người cho rằng cái gì dính dáng đến Cộng Sản là tẩy chay.” Ông Hùng biết là sẽ có chống đối nên đã tự biện bạch, nào là thành phố cử đi vì ông là Phó Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Tế Vận của Thành Phố, nào là chứng tỏ cộng đồng người Việt tỵ nạn đã trưởng thành, nào là ông Hùng giúp Thành Phố tránh những cạm bẩy của CS, ông Hùng trực tiếp yêu cầu Hà Nội mở rộng Quốc Hội cho các thành phần đối lập, tạo một sự hưng chấn trong thành phần cấp tiến của đảng CSVN và những người đối lập hoặc sinh viên yêu nước, để những người này biết rằng người Việt hải ngoại còn mang nặng ưu tư với đất nước sẵn sàng bước qua làn ranh ý thức hệ chính trị để đưa nước Việt sớm giàu mạnh, từ đó, những người của lực lượng dân chủ mới sẽ mạnh dạn bước vào Quốc Hội tạo sự đa dạng và chuyển biến lịch sử. 
 
Ôi chao ôi, nghe đã cái lỗ nhĩ làm sao. Người ta không ngờ ông luật sư Hoàng Duy Hùng lại tào lao quá đỗi đến như thế. Là luật sư mà ông biện bạch như con nít. Tài hùng biện của một luật sư như ông chỉ đáng gọi là thầy cãi, mà là cãi chầy, cãi cối. Ông không làm lợi cho Tầu mà làm lợi cho bọn Việt gian tư bản đỏ VN chủ hãng bay thì có khác gì đâu. Người dân đen được hưởng lợi lộc gì vào đó. Đồng bào tỵ nạn về thăm nhà mua vé của Air VN bộ không phải trả tiền sao? Trong khi phần lớn người tỵ nạn đòi tẩy chay tất cả những gì dính líu đến VGCS, thì ông luật sư nghị viên tỵ nạn gốc Việt lại sợ hãng bay của bọn tư bản đỏ VN không cạnh tranh nổi với các hãng ngoại quốc, nên ông quyết phải giúp chúng cơ hội. Stupid! Ông HDH đang chống cộng hay đang ra tay nghĩa hiệp củng cố chế độ VGCS đây? Cái điều mà ông HDH bảo là ông sẽ trực tiếp can thiệp với VGCS để chúng mở rộng quốc hội cho các thành phần đối lập vô mới thật là tức cười. Ông có đi thì cũng chỉ là một thành viên của một phái đoàn cấp thành phố, thảo luận về một vấn đề giao thương là thiết lập một đường bay chứ là cái củ (?) gì mà ông đòi bàn đến các vấn đề chính trị cấp quốc gia với VGCS. Ngay cả bà Hillary hay ông NS Webb đã can thiệp nổi chưa mà HDH đòi can thiệp. HDH ba hoa quá đi, thối quá ngửi không nổi. Trước kia nghe người ta tố cáo ông HDH phản Đại Việt, bán đồng chí, tay sai CS, tôi không tin. Bây giờ tôi tin rồi.
 
Câu hỏi nên đặt ra là tại sao ông HDH lại hăng hái dấn thân cho đường bay Houston VN đến thế. Câu trả lời của chúng tôi là: vì tự cho là mình có công đầu, nên có thể ông Hùng đã nhắm tới một cái ghế nào đó trong cái tổ chức nhà nước VGCS như dân biểu, bộ trưởng, hay giám đốc gì đó chẳng hạn khi chúng mở rộng chính phủ hay cho đa đảng. Nhưng đấy là chuyện tương lai. Chuyện trước mắt là chức vụ cố vấn hay giám đốc giao tế gì đó giữa thành phố Houston và bọn VGCS thế nào cũng sẽ phải đặt ra. Ai mà tranh nổi cái chức đó được với ông HDH? Lương cố vấn cộng với Air VN lót tay đều dặn là bao nhiêu, bạn đọc thử đoán coi. Đường bay càng phát triển, con đường công danh của ông Hùng càng thăng tiến, và cái túi của ông Hùng càng nặng thêm.
 
Kế hoạch thực là chu đáo. Ông HDH muốn tỏ ra mình là con người ngay thẳng và công tâm, nên sau cùng ông đã đem cả Thượng Đế lẫn Mẹ VN ra để làm bảo chứng. Ông viết:
Nếu đi Hà Nội chỉ vì thành lập đường bay Việt Nam – Houston thì điều đó cá nhân tôi không đặt nặng cho lắm. Tôi không là gì cả trước mặt Thượng Đế và Mẹ Việt Nam, thật ra tôi là con người đầy khuyết điểm nhất là sự trực tính không thích hợp trong môi trường chính trị, nhưng tôi sẵn sàng làm công cụ cho Thượng Đế và Mẹ Việt Nam trong công việc mang lại cho nước Việt sớm giàu mạnh trong một thể chế Dân Chủ & Tự Do thật sự. Nếu đi Hà Nội mang lại những đổi thay này thì thiệt mạng tôi cũng không màng chớ nói chi ba cái sứt mẻ uy tín cá nhân như tôi đã từng tuyên bố trên các đài phát thanh: “Tôi không sợ quỷ sợ ma hoặc sợ người hại tôi, tôi chỉ sợ tôi làm sai lương tâm và tôi sợ Thượng Đế là Đấng có thể giết chết tôi phần hồn lẫn phần xác.”
 
Mẹ VN chỉ là một vị thần linh tưởng tượng, không tồn tại trong thực tế nên xin không nói đến. Nhưng Thượng Đế là một thực hữu. Ông HDH nhờ Thượng Đế làm chứng, nhưng việc Ngài có làm chứng cho ông Hùng không thì lại là chuyện khác. Trên đời này, chỉ có những kẻ nói láo mới cần phải nhờ đến thần linh làm chứng cho lời nói của mình, bởi vì chúng biết chắc rằng chẳng bao giờ thần linh hiện thân lên để làm chứng cho kẻ nói láo cả. Đấy là sự thật không cần phải tranh luận.
 
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Bài Xem Nhiều