We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 9 December 2012

Xã Hội -Tội Ác Dưới Thời Việt Cộng : Tỷ Lệ Nạo Phá Thai - Bé Sơ Sinh Bị Mẹ Bỏ Rơi Không Còn Thuốc Chửa

Gửi gắm” con cho trời, cho người dưng
Song Chi
Chỉ trong vòng hơn một tháng, người ta đọc thấy trên báo chí Việt Nam ít nhất 5 vụ trẻ sơ sinh bị chính người mẹ đang tâm vứt bỏ hoặc thả trôi sông cho chết luôn:
Một bé trai bị bỏ trong túi nylon vứt trong thùng rác, được chủ một khu nhà trọ ở phường Bình Hòa, thị xã Thuận An phát hiện trong tình trạng tím tái, khóc không thành tiếng, vào chiều ngày 30 tháng 10. (“Cứu sống bé sơ sinh bị ném vào thùng rác”, VNExpress)



Một em bé sơ sinh bị mẹ bỏ rơi được người khác nhặt được mang vào bệnh viện.
Một bé gái sơ sinh bị vứt dưới gốc cây nhà bà Võ Thị Mai Xuân ở xã Hóa An, TP. Biên Hòa tỉnh Ðồng Nai, được chủ nhà phát hiện vào khoảng 8 giờ sáng ngày 17 tháng 11. (“Phát hiện bé sơ sinh bị vứt dưới gốc cây”, báo Dân trí)
Bé gái bị cho vào cặp học sinh rồi vứt vào bụi cỏ, được người dân ở phường 1, quận 4, Sài Gòn phát hiện vào ngày 10 tháng 11 và đưa vào bệnh viện cấp cứu. (“Thêm một trẻ sơ sinh bị bỏ trong cặp, vứt trong cỏ”, Ðất Việt)
Bé gái còn nguyên cuống rốn bị bỏ trong thùng giấy nằm khuất giữa ruộng lúa, được một thanh niên ở xã Ðức Thắng (Mộ Ðức, Quảng Ngãi) tìm thấy khi ra đồng bắt cá vào chiều ngày 3 tháng 12. (“Bé gái sơ sinh tím tái giữa cánh đồng”, VNExpress)
Không may mắn như các em bé trên được cứu sống kịp thời, một bé trai bị mẹ vứt xuống sông Quản Lộ Phụng Hiệp cạnh nhà khi vừa mới sinh xong, lúc người dân phát hiện thì bé chỉ còn là cái xác trôi sông. (“Lỡ dại, thiếu nữ bỏ con trôi sông”, VietNamNet)
Và còn nữa, ngày càng nhiều những sinh linh bé bỏng vừa mới chào đời bị chính người mẹ hoặc cả cha lẫn mẹ vứt bỏ, với muôn kiểu khác nhau: Vứt trong thùng rác, trong nhà vệ sinh công cộng, ngoài công viên, đường phố, giữa cánh đồng...
Dù hoàn cảnh hoài thai, ra đời của mỗi đứa trẻ khác nhau, nhưng có những điểm chung dễ nhận thấy trong những trường hợp trẻ bị chối bỏ như vậy.
Thứ nhất, hầu hết đều là kết quả của những cuộc tình ngoài hôn thú, trong đó, các cô gái thường bị người yêu “quất ngựa truy phong”, không chịu nhận lãnh trách nhiệm.
Khi xã hội Việt Nam ngày càng cởi mở thì những mối quan hệ trước hôn nhân càng nhiều, độ tuổi trung bình có quan hệ tình dục ngày càng sớm, từ đó, độ tuổi của những ông bố bà mẹ bất đắc dĩ cũng ngày càng trẻ.
Trong 5 câu chuyện trên thì các bà mẹ có độ tuổi từ 15 cho đến 22.
Em bé bị bỏ trong cặp là con của một nữ sinh 15 tuổi, đang học lớp 10. Bé trai bị thả trôi sông là con của một nữ sinh trường trung cấp kỹ thuật ở Bạc Liêu, 22 tuổi. Bé trai bị vứt trong thùng rác là con của một nữ công nhân 21 tuổi (nhưng theo báo chí, thực ra là 16 tuổi, cô gái khai gian để được vào làm việc cho nhà máy).
Bé gái bị vứt dưới gốc cây có khả năng cũng là con của một nữ công nhân. Theo bài báo, người dân địa phương cho biết, gần khu vực nơi chủ nhà phát hiện em bé là một công ty có hàng chục ngàn công nhân, đa số là nữ.
Tình trạng nữ công nhân mang thai sinh con rồi bỏ rơi thỉnh thoảng vẫn xảy ra.
Không thể khái quát một hiện tượng xã hội chỉ qua vài trường hợp, nhưng trong các câu chuyện kể trên, các bà mẹ thường là nữ sinh còn đang đi học, hoặc là nữ công nhân.
Hai thành phần này, một do còn phụ thuộc vào gia đình chưa làm ra tiền, một do đời sống kinh tế khó khăn nuôi thân còn chưa nổi nói gì nuôi con. Nên khi lỡ có thai ngoài ý muốn, thường không biết phải giải quyết cách nào và thế là vứt bỏ con.
Những đứa bé sơ sinh khi bị người mẹ vứt bỏ ngoài đường với muôn vàn rủi ro rình rập cũng có nghĩa là đã phó mặc cho trời. Nếu số phận may mắn thì bé được phát hiện, được cứu sống, được ai đó nhận về nuôi.
Như trong các trường hợp trên, tạm thời các bé đã có được một cái kết có hậu. Các gia đình phát hiện nhận làm con nuôi, riêng em bé bị bỏ trong cặp thì chính gia đình của nữ sinh vứt con xin nhận lại cháu, và bé đã trở về với mẹ.
Nhưng không phải bao giờ mọi chuyện cũng tốt đẹp như vậy. Người mẹ trẻ thả con xuống sông đang phải đối mặt với tội danh “giết con” và bị chính tòa án lương tâm dày vò. Cũng có khi đứa bé không được phát hiện sớm, chết vì đói, lạnh, bị kiến cắn, thậm chí bị thú hoang ăn thịt...
Trong cái nhìn của dư luận, lỗi lầm trước hết thuộc về những người mẹ trẻ bồng bột và những người cha đã bỏ rơi người yêu và giọt máu của mình.
Nhưng rõ ràng nền giáo dục cũng có phần trách nhiệm khi không dạy cho các em học sinh về giới tính, các biện pháp phòng tránh thai... một cách kỹ càng, chu đáo.
Thật ra, giáo dục giới tính đã được đưa vào chương trình phổ thông ở Việt Nam nhưng không hiểu dạy và học ra sao mà tỷ lệ nạo phá thai ở Việt Nam vẫn quá cao.
Theo báo chí Việt Nam, tỷ lệ nạo phá thai ở độ tuổi vị thành niên của Việt Nam cao nhất khu vực Ðông Nam Á và là một trong những nước cao nhất thế giới! (“Giật mình với tỷ lệ nạo phá thai của học sinh, sinh viên”, VietNamNet)

Còn theo trang Actionaid, Việt Nam đứng thứ ba trên toàn thế giới về tỷ lệ nạo phá thai ở lứa tuổi vị thành niên: “Worldwide, Vietnam has the third highest abortion rate for teenagers.”
(“Women's rights”, Actionaid. Nguồn: http://www.actionaid.org/vietnam/what-we-do/womens-rights).
Với những cô gái bỏ con khi vừa mới sinh ra thì chỉ có thể hiểu là do không biết sớm việc mình đã mang thai hoặc vì một lý do nào đó mà chưa kịp đi phá thai (!)đó thôi.
Thêm vào đó, chính gia đình của những cô gái trẻ cũng có phần trách nhiệm khi con gái mang thai suốt 9 tháng mười ngày rồi tự sinh con mà cũng không hay biết, như câu chuyện của cô bé nữ sinh lớp 10 và cô nữ sinh trường trung cấp kỹ thuật. Có vẻ như nhiều gia đình Việt Nam vì quá bận rộn với việc mưu sinh mà lơ là không để ý đến con cái, cũng chưa thật sự là bạn, là chỗ dựa cho con. Cả hai cô gái đều đưa lý do sợ gia đình trách mắng nên đã giấu chuyện mang thai.
Ở một số quốc gia Âu Mỹ, ngay như ở Na Uy, giới trẻ được giáo dục giới tính rất kỹ, nên khả năng có thai ngoài ý muốn rất thấp, dù theo luật Na Uy, 16 tuổi là các em đã được phép quan hệ tình dục.
Tuy nhiên, nếu lỡ như các cô gái có bầu và muốn giữ lại đứa con thì gia đình, dư luận cũng chẳng lên án. Có những trường hợp các em nữ sinh 16, 18 tuổi vác bụng bầu đến trường đi học một cách bình thường.
Nhưng trong xã hội Việt Nam cho đến nay, phải thấy rằng nếu một cô gái không chồng mà chửa thì gia đình không vui đã đành, thậm chí có thể đánh, mắng, từ bỏ con, còn dư luận vẫn nhìn vào với một cặp mắt không thiện cảm. Nếu là nữ sinh đang đi học mà lỡ có bầu, hầu hết các em đều phải bỏ học ở nhà sinh con để tránh bị bạn bè người quen dòm ngó, cười chê.
Với thực tế chuyện quan hệ tình dục trước hôn nhân ngày càng thoáng, không có cách nào khác hơn là nhà trường cho đến gia đình phải giáo dục cho các em những hiểu biết cặn kẽ về tình dục, phòng tránh thai, cách sống có trách nhiệm với chính bản thân và với giọt máu của mình nếu lỡ có thai.
Nếu nhà trường không chu toàn việc này thì mỗi gia đình phải làm, đừng để con gái ở lứa tuổi “ăn chưa no lo chưa tới” phải giấu diếm, rồi tự xử với cái bầu và đứa con.
Còn với chính những người mẹ người cha, khi đã có thể nhẫn tâm vứt bỏ, thậm chí thả trôi sông núm ruột của mình, khi đã không có lòng yêu thương, nhân ái với chính con đẻ, thì làm sao có thể hy vọng có được lòng nhân với người khác?
Dù không nỡ phê phán nhưng hành động này cũng là một biểu hiện của sự vô cảm, phi nhân tính đang ngày càng lan rộng các kiểu trong xã hội Việt Nam.
Một quốc gia nếu bị sụp đổ về thể chế chính trị, về kinh tế có thể được xây dựng lại, hồi phục lại trong vòng một vài thập kỷ. Nhưng sẽ lâu hơn rất nhiều, nếu những giá trị đạo đức xã hội, lương tri, lòng nhân, cái thiện... bị sa sút, tha hóa... là điều đang diễn ra ở Việt Nam.
---
 --------
 Các nàng dâu người Việt phải qua khóa học đào tạo để trở thành “dâu ngoan Hàn Quốc”
Cali Today News - Hàng chữ viết bằng tiếng Việt rõ ràng trên trang giấy: “Nhớ đấy, cơm dọn thì phải ở bên tay trái còn bát canh thì bên tay mặt khi dọn cơm cho chồng” Đó là những bài học vỡ lòng trong quyển sách “dạy làm dâu” do chính phủ Nam Hàn mới tung ra, kèm theo hình ảnh, cho các cô gái Việt sắp theo chồng Hàn về quê.
Một cặp vợ Việt chồng Hàn. Photo: vietgiaitri.com
Vì tỉ lệ đàn ông Nam Hàn ly dị với vợ ngoại quốc quá cao, vì đủ mọi lý do, từ bạo hành gia đình đến gia đình không hạnh phúc, đã khiến chính phủ Seoul phải ra tay can thiệp, bằng cách in sách “dạy dâu ngoại trở thành dâu Hàn” Theo các số liệu do cơ quan Statistics Korea của chính phủ Nam Hàn thì con số người Nam Hàn kết hôn với người ngoại quốc từ 4,710 trường hợp trong năm 1990, đã vọt lên đến 29,762 vụ trong năm 2011. Nhưng đa số đàn ông Nam Hàn lấy vợ qua …mua bán, nhất là đối với vợ gốc Việt, như lời ông Kim Ki Young, Giám Đốc Viện Trao Đổi Văn Hóa Á Châu ở Saigon cho hay. Nhiều cuộc hôn nhân kết thúc xong xuôi chỉ sau 1 tuần thương lượng! Ông Kim cho hay Bộ Bình Đẳng Giới Tính và Gia Đình của Nam Hàn đã hỗ trợ 100,000 đô la cho các lớp “dạy nàng dâu VN thành dâu Hàn” vì các viên chức Nam Hàn hiểu rõ một gia đình bền vững sẽ góp phần làm cho xã hội bề vững. Các cô dâu VN còn phải mang sách vở về nhà học thêm, từ quần áo y phục truyền thống, cách dạy con ở Nam Hàn, cách đối diện với cảnh sát Nam Hàn, thậm chí cách bảo quản thực phẩm, không phải món nào cũng nhét vào tủ lạnh là xong. Con số nàng dâu Việt tăng chóng mặt, từ chỉ có  77 nàng trong năm 2000, đã xông lên đến 7,636 nàng trong năm 2011, chiếm hạng nhất trong số ‘dâu ngoại trên đất Hàn, đánh văng luôn mấy nàng Trung Hoa, vốn luôn đuợc rể Hàn ưa thích từ lâu’ Ông Kim cho hay “phong trào lấy vợ Việt tưng bừng sôi động đến độ giờ đây, người ta giới thiệu bà con dòng họ ơi ới đi lấy chồng Hàn  ở VN ngày nay”. Ông Kim nghĩ là “khuynh hướng như thế tốt hơn là ngã bán hôn nhân như món hàng từ nhiều năm nay” Trường Giang (nguồn Aljazeera)
Các nàng dâu người Việt phải qua khóa học đào tạo để trở thành “dâu ngoan Hàn Quốc”

Biểu tình và tuyệt thực cho nhân quyền trước Đại Sứ Quán VN tại DC

Mặc Lâm, biên tập viên RFA


2012-12-08
Sáng hôm nay Thứ Bảy ngày 8 tháng 12 năm 2012, một cuộc biểu tình kết hợp với tuyệt thực nhằm gióng lên tiếng chuông báo động tình hình đàn áp tự do tôn giáo và nhân quyền tại Việt Nam được đồng bào nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ tổ chức trước đại sứ quán Việt Nam tại thủ đô Washington.


RFA
Buổi tọa kháng và tuyệt thực cho nhân quyền trước Đại Sứ Quán VN tại DC hôm 08/12/2012.
Cuộc biểu tình được chuẩn bị trong tinh thần kỷ niệm ngày Nhân quyền Thế giới 10 tháng 12 hằng năm nhằm đánh động với thế giới về tình trạng nhân quyền và tự do tôn giáo ngày càng tồi tệ hơn trong nước. Hơn hai trăm đồng bào từ nhiều tiểu bang của Hoa Kỳ và một số người từ Canada đã tập trung trước đại sứ quán Việt Nam tại thủ đô Washington để biểu tình bày tỏ sự chống đối của đồng bào trước việc đàn áp ngày càng khốc liệt đối với người dân trong nước.
Những người ấy là các vị chức sắc các tôn giáo, những dân oan, nhà bất đồng chính kiến, các bloggers hay những người từng biểu tình chống Trung Quốc… tất cả đang bị giam giữ một cách trái pháp luật do chính kiến của họ khác với chính sách của nhà nước hiện nay.
Đặc biệt cuộc biểu tình này có sự kết hợp tuyệt thực của hơn ba mươi người trong nhiều lứa tuổi từ nhiều nơi. Họ ngồi xếp hàng im lặng, trước mặt mỗi người là một chân dung của những người đang bị giam giữ hay đang bị sách nhiễu một cách công khai trong nước. Người ta thấy có linh mục Nguyễn Văn Lý, Đại lão Hòa thượng Quảng Độ, TS Cù Huy Hà Vũ, các blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba Sàigon, Phương Uyên, Vi Đức Hồi, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung… cùng hàng chục người khác nữa.
protest-in-dc-dec082012-250.jpg
Buổi tọa kháng và tuyệt thực cho nhân quyền trước Đại Sứ Quán VN tại DC hôm 08/12/2012. RFA photo.
Bên cạnh những người trong nước ấy nổi lên khuôn mặt của TS Nguyễn Quốc Quân, người đã nhiều lần về Việt Nam với ước vọng mang tiếng nói tự do dân chủ cho đồng bào. Ông bị bắt và hiện đang giam giữ tại Việt Nam với cáo buộc tuyên truyền chống phá nhà nước. Chúng tôi được một phụ nữ có mặt trong cuộc biểu tình chia sẻ cảm nghĩ của chị khi từ thành phố Boston của tiểu bang Massachusetts:
“Tôi ở Boston, Massachusetts, tôi đi từ 10 giờ đêm hôm qua tới đây là 7 giờ sáng. Tôi thấy số người tuyệt thực hôm nay lên rất cao hơn ba mươi mấy người. Tất nhiên họ có tấm lòng yêu quê hương dân tộc. Họ tuyệt thực để đòi hỏi nhân quyền cho Việt Nam.”
Bạn Nguyễn Duy Nam, người tham gia cuộc tuyệt thực, cho biết nguyên do khiến anh từ Canada trở về Washington DC để tham gia cuộc tuyệt thực này:
Hôm nay cũng nhân dịp Human Rights International day nhằm lên tiếng việc cộng sản Việt Nam đã làm những việc trái với công lý.
Nguyễn Duy Nam, Toronto, Canada
“Em tên là Nguyễn Duy Nam từ Toronto Canada. Hôm nay em tham dự cuộc biểu tình để đoàn kết lại với người dân Canada và Mỹ chia buồn với các gia đình Việt Nam có thân nhân bị cộng sản đàn áp. Hôm nay cũng nhân dịp Human Rights International day nhằm lên tiếng việc cộng sản Việt Nam đã làm những việc trái với công lý.”
Ông Nguyễn Văn Lực chủ tịch cộng đồng Việt Nam tại San Diego cho biết chi tiết về cuộc tuyệt thực ngày hôm nay:
“Tôi hưởng ứng chiến dịch “một triệu con tim, một tiếng nói” của nhạc sĩ Trúc Hồ. Với tư cách là chủ tịch cộng đồng đi cùng với phái đoàn chúng tôi gồm có rất nhiều người mà riêng tôi tình nguyện tham dự chiến dịch này.
Cuộc tuyệt thực sẽ kéo dài từ hôm nay tới trưa ngày Chúa Nhật, và chúng tôi đã chuẩn bị cuộc tuyệt thực này với lập trường vững chắc, và cá nhân của chúng tôi sẽ ngồi ở đây trong vòng 24 tiếng đống hồ để chống đối lại nhà cầm quyền Việt Nam.”
Một bạn trẻ khác tên là Dạ Thảo từ Nam California ngồi trong số người tuyệt thực cho biết ý kiến của cô:
“Chúng tôi là Dạ Thảo từ Nam Cali. Chúng tôi có mặt tại đây vì thấy Việt cộng họ đàn áp dân mình thành ra tôi muốn nói với tất cả người trong nước là tất cả người dân Việt Nam, nước ngoài không quên quý vị đâu…”
ngo-thi-mai-huong-250.jpg
Chị Ngô Thị Mai Hương (giữa), vợ của TS Nguyễn Quốc Quân, trong buổi tuyệt thực cho nhân quyền trước ĐSQ VN tại thủ đô Washington DC hôm 08/12/2012. RFA photo.
Chúng tôi chú ý tới một thiếu phụ có khuôn mặt thật buồn trong nhóm người tuyệt thực, và sau đó được biết bà là Ngô Thị Mai Hương, hiền thê của TS Nguyễn Quốc Quân, một Việt kiều hiện bị giam giữ tại Việt Nam. Bà cho chúng tôi biết tình hình hiện nay của TS Quân: “Tôi được biết qua tòa Tổng lãnh sự tại Sài Gòn thì anh Quân đã có ba lần tuyệt thực. Đầu tiên là 4 ngày để đòi lại những quyển sách mà họ đã lấy đi. Lần thứ hai anh ấy tuyệt thực 12 ngày chỉ vì họ không trả lại những đồ vật cá nhân của anh ấy. Và gần đây nhất ảnh đã tuyệt thực để đòi gặp mặt luật sư, và sau 7 ngày nhờ sự can thiệp của Tổng Lãnh sự Mỹ thì luật sư đã gặp anh Quân.”
Khi được hỏi lòng tin của bà vào cuộc tuyệt thực cũng như biểu tình nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền này liệu có đánh động được sự thờ ơ của thế giới cũng như đồng bào trong nước hay không, bà Hương cho  biết:
Mỗi việc làm của mình dù cho nho nhỏ cũng đều đánh động đến thế giới. Chúng ta ngồi đây là chúng ta nói với thế giới về những đàn áp nhân quyền tại Việt Nam.
Bà Ngô Thị Mai Hương
“Thưa anh, mỗi việc làm của mình dù cho nho nhỏ cũng đều đánh động đến thế giới. Đó là lý do tại sao anh Quân trở về Việt Nam để đánh động thế giới. Chúng ta ngồi đây là chúng ta nói với thế giới về những đàn áp nhân quyền tại Việt Nam.
Người ta nói bộ cánh của một con bướm cũng có thể tạo nên một cơn lốc nếu mình làm hết giới hạn của mình thì sẽ tạo được kết quả.”
Nhà văn Ngụy Vũ từ California có mặt trong cuộc biểu tình cho biết nhận xét của ông:
“Tinh thần hôm nay là một tinh thần rất đặc biệt vì trước mặt chúng tôi đã có hơn ba mươi người đang tuyệt thực suốt 24 tiếng đồng hồ. Qua hình ảnh tuyệt thực này chúng tôi thấy đó là những người đấu tranh chân chính và họ thật sự quan tâm tới quyền lợi của quốc gia dân tộc. Tôi hy vọng hình ảnh hôm nay sẽ đánh động được chính quyền cộng sản Việt Nam.”
Cuộc tuyệt thực còn kéo dài tới trưa ngày mai, tức là ngày Chúa Nhật 09 tháng 12 . Khi bài tường trình này tới quý vị thì cả nước đang ngủ say để chuẩn bị cho cuộc biểu tình vào sáng ngày mai, chúa nhật 9 tháng 12 tại thủ đô Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh trong nỗ lực lên tiếng với thế giới về những hành động xâm lược của Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông.
Mời quý vị tiếp tục theo dõi cuộc biểu tình này có diễn ra hay không sẽ được phóng viên đài chúng tôi tường trình từ Bangkok vào sáng mai giờ DC tức tối Chúa Nhật giờ Việt Nam.
----

SÓNG DẬY TRƠÌ NAM!
Đêm nay trên xứ lạnh Quê Ngươì
Em ngồi theo dõi chân Chàng nơi xa
Tiếng hò hét hô vang khẩu hiệu
Đây Viêt Nam Trung Quốc cấm vaò
Đây Tổ Quốc nước Việt đồng bào
Đây giọt máu dâng trào Việt Nam
Hoàng Sa là của Việt Nam Ta
Đêm ngày sóng vỗ ở biển Ta
Quê Hương ơi! muôn dặm ngàn xa
Đêm nay sóng dậy thi ca nghẹn lời
Anh đẹp lắm! l tiếng hô hào vang dội
Chị sáng ngơì đầu đội trăng sao
Bạn em đẹp lắm quá thanh cao
Cùng nhau đi giữa khát khao chống Tàu
1000 năm đô hộ lắm gian lao
Tiếng Tàu tiếng Việt sóng traò Ngoai Bang
Hôm nay xin có mơ màng:
Đừng mang kế hoach " trồng dân " vaò bờ
Đừng giả vờ mộng vỡ trên nước Úc
Nay đem vaò Nươc Việt lao đao
Càng noí càng thấy buồn làm sao
Quê Hương em đó lệ trào đêm nay.
--LOVE
Hoà-Đàm
12/09/2012
Note: Chữ nghĩa đã rơi cả vaò lòng Đai Dương trên bươc đường phiêu bạt. Đêm nay , nơi khung trơì viễn xứ lạnh tê tái này, em đã ầm thầm theo bước của các Anh các Chi đi trong con sóng ở Trơì Nam. Với vần thơ nghẹn ngào thuơng nhớ, Hoà-Đàm xin gơỉ tăng tất cả vơí cả con tim và lòng kính phục.

Luật sư Anh Tuấn và phái đoàn mang "Triệu Con Tim"

Vào Bộ Ngoại Giao Anh Quốc


Dưới thời tiết ướt mưa hôm nay, ngày 7/12/2012, Luật sư Anh Tuấn, đại diện cho đài SBTN từ Hoa Kỳ, và phái đoàn người Việt tại thủ đô Luân Đôn đã đến Bộ Ngoại Giao Anh để chuyển bức thỉnh nguyện thư Triệu Con Tim Một Tiếng Nói.



Tiếp kiến phái đoàn là ông Taranjit Jhita,  Trưởng phòng đặc trách về Việt Nam, và hai viên chức khác thuộc Vụ Đông Á & Thái Bình Dương. Cuộc họp kéo dài khoảng 1 giờ 15 phút.



Phái đoàn người Việt trình bày về thực trạng nhân quyền tại Việt Nam hiện nay và lý do dẫn đến bản thỉnh nguyện thư mang 125 ngàn chữ ký trên bàn, trong đó có hơn 5000 chừ ký từ Việt Nam và khoảng 1000 chữ ký của những người đang sống trên đất Anh.


Phía Bộ Ngoại Giao Anh cũng xác nhận là tình trạng vi phạm nhân quyền đang leo thang tại Việt Nam. Chính phủ Anh đã tích cực cùng một số nước khác vận động Hà Nội phải tôn trọng nhân quyền  trong những năm gần đây. Các nỗ lực này được ghi rõ trong báo cáo FCO năm 2011 và cập nhật quý 1, 2 và 3 năm 2012 của Bộ Ngoại Giao Anh quốc.



LS Anh Tuấn và phái đoàn đã nêu nhiều trường hợp của những nhà bất đồng chính kiến, những nhà hoạt động xã hội dân sự bị gán ghép tội hình sự để xử tù, như: LM Nguyễn Văn Lý; 17 Thanh niên Công Giáo (đặc biệt nhấn mạnh trường hợp anh Paulus Lê Sơn); bà Trần Thị Thuý và cô Đỗ Thị Minh Hạnh đang bị hành hạ trong nhà tù; TS Nguyễn Quốc Quân; các nhạc sĩ Việt Khang & Trần Vũ Anh Bình; các bloggers Điếu Cày, Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần; các mục sư Dương Kim Khải & Nguyễn Công Chính, v.v.



Phái đoàn cũng nhấn mạnh về tình trạng lạm dụng các điều luật hình sự 88 và 79 của nhà cầm quyền Việt Nam để đàn áp tất cả những tiếng nói lương tâm, những người đấu tranh bất bạo động cho các quyền con người.



Sau hết, phái đoàn đề nghị đại diện sứ quán Anh tại Việt Nam thường xuyên cử người viếng thăm các tù nhân lương tâm trong tù và tham dự các phiên toà xử các nhà hoạt động nhân quyền và xã hội dân sự tại Việt Nam trong tương lai.


Đình Sơn

Tường thuật từ Vương Quốc Anh ngày 7-12-2012

DienDanCTM
---
 
“Triệu Con Tim” bắt tay
Bộ Ngoại Giao Úc (Australia)

Sáng hôm nay Chủ nhật 9.12.2012, đông đảo đồng bào đã tụ về Quảng trường Freedom Plaza, Sydney tham dự lễ trao Thỉnh Nguyện Thư Triệu Con Tim - Một Tiếng Nói cho đại diện Bộ Ngoại Giao Úc.

Luật sư Võ Trí Dũng, Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Liên Bang Úc Châu tóm tắt về nỗ lực và ca ngợi công sức của cộng đồng người Việt tại Úc đã đóng góp cho chiến dịch Triệu Con Tim.  
Bác sĩ Nguyễn Đỗ Thanh Phong, Trưởng ban tổ chức, trao bản Thỉnh Nguyện Thư đến Dân biểu Chris Hayes, Đại diện Bộ Ngoại Giao Úc.
Đáp lại, Dân biểu Hayes trình bày cảm nghĩ của ông về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam. Bài phát biểu đã bị đứt quãng nhiều lần vì những tràng pháo tay vang dội của đồng bào tham dự. Ông Hayes cũng hân hoan đón nhận áo in hình chiến dịch.


Các anh chị em trẻ tại Sydney đã làm nhiều đồng bào tham dự cảm động và nức lòng qua những bản nhạc yêu quê hương và dân tộc.


Vĩnh Đan, Anh Quyên, và Nguyên Vũ tường thuật
1:00 trưa ngày 9/12 Úc
9:00 sáng ngày 9/12 VN


DienDanCTM

Anh là ai ? Sao đánh tôi ? : MELBOURNE KHÔNG PHẢI LÀ CHỦM KHẾ NGỌT

Anh là ai ? Sao đánh tôi ?

   Câu nói trên là đoạn mở đầu trong bài hát
nổi tiếng của Nhạc Sĩ Việt Khang, mà cũng là câu hỏi của một phụ nữ tham dự cuộc
biểu tình do Cộng Đồng Người Việt Tự Do Tiểu Bang Victoria tổ chức, vào lúc 7
giờ tối, ngày Chủ Nhật 02 12 2012 vừa qua tại Oriana Reception để phản đối
chương trình ca vũ “VIP Night” có mời hai ca sĩ Lệ Quyên và Tuấn Hưng từ Việt
Nam qua hát.

Trong
khi đang biểu tình, chị bị một thanh niên lực lưỡng xô té nhào xuống đất và nắm
đầu chị mà đánh. Khi chị được anh em xúm lại giải cứu, chị có nhìn thấy người
thanh niên này, nhưng chưa bao giờ gặp hắn, do đó, chị đã băn khoăn tự
hỏi:

"Anh là ai?

Sao
đánh tôi chẳng một chút nuơng tay?"

Thưa
quý độc giả, cho tới bây giờ, không ai biết gì về thanh niên đã hành hung người
biểu tình:

Anh ta là ai? Từ đâu tới?

Hành hung người biểu tình vì lý do gì?
Có ai xúi dục hay mướn anh làm việc này hay là tự ý anh làm?
Tại sao có cuộc biểu tình tại Oriana Reception?
Biểu tình chống ai?
Muốn trả lời tất cả những câu hỏi trên, chúng ta hãy cùng nhau đi ngược giòng thời
gian để cùng tìm hiểu và phân tịch mọi sự kiện liên quan đến vụ hành hung nói
trên.

Vào khoảng đầu tháng 11 năm 2012, Cộng Đồng Người Việt Tự Do Liên Bang Úc Châu đã ra một thông báo với nội dung xin được trích ra như sau:
"Trong Quyết Nghị số 2 Đại Hội lần thứ 21 của CĐNVTDUC, cũng như từ trước đến nay,
CĐNVTDUC cực lực lên án những âm mưu xâm nhập và phá hoại của nhà cầm quyền CSVN qua Nghị Quyết 36, chẳng hạn như kế hoạch tổ chức các buổi triển lãm văn hóa,
trình diễn văn nghệ đưa nghệ sĩ từ Việt Nam sang, nhằm tạo mâu thuẫn, gây chia
rẽ, hoang mang và xáo trộn trong CĐ người Việt tại Úc.

Xin quý đồng hương theo dõi những thông báo của Ban Tổ Chức Biểu Tình do các BCH CĐNVTD của các tiểu bang đia phương nơi mình cư ngụ, để biết địa điểm, thời gian và chi tiết liên quan đến những cuộc biểu tình này.

Úc Châu ngày 7 tháng 11 năm 2012

LS Võ Trí Dũng Chủ Tịch BCH/CĐNVTD/LBUC


các Chủ tịch Ban Chấp Hành cộng đồng của các Tiểu bang."

Vào
ngày 09 11 2012, ông Lâm Hữu Nghĩa, bầu show của chương trình ca nhac “Nơi Thời
Gian Ngừng Lại” đã gởi cho Luật Sư Võ Trí Dung một lá thơ đồng ý không để hai ca
sĩ từ Việt Nam sang hát nữa, tôi xin trích đăng, như sau:

“.
. . Tuy nhiên đứng trước quyết định của toàn thể Ban Chấp Hành Cộng Đồng Người
Việt Tự Do Úc Châu, đồng thời để ủng hộ cho kế hoạch chống Nghị Quyết 36 cũng
như tiếp tay qua lời kêu gọi của cộng đồng, chúng tôi đã quyết định không để 2
ca sĩ đến từ VN là Lệ Quyên và Tuấn Hưng trình diễn nữa và thay thế bằng các ca
sĩ hải ngoại."

Một bên ra thông báo, bên kia tuyên bố tôn trọng và thi hành, ai cũng tưởng rằng sự
việc như vậy là đã được giải quyết xong.

Nhưng.

Lại Nhưng.
Buổi trình diễn đầu tiên của chương trình văn nghệ “Nơi Thời Gian Ngừng Lại” bắt đầu
ở Sydney vào đêm Thứ Sáu 30 11 2012 vừa qua. Khán giả đi xem đều đã biết có MC
Nam Lộc điều khiển chương trình nhưng không có hai ca sĩ từ Việt Nam hát. Chương
trình văn nghệ diễn ra vui vẻ, trẻ trung trong một bầu không khí sống động và
thoải mái . . . cho đến cuối chương trình.

Theo đúng chương trình đã xếp đặt, trước khi bế mạc chương trình ca nhạc (12:30
sáng), MC Nam Lộc đã đưa hai ca sĩ Lệ Quyên và Tuấn Hưng ra trình diện khán giả,
cho họ thấy hai ca sĩ này có đến Úc nhưng xin lỗi đã không trình diễn vì không
muốn gây bất hòa trong cộng đồng, sau đó là bế mạc buổi trình diễn văn
nghệ.

Tiếc thay, ngay sau khi hai ca sĩ nói trên ra trình diện thì trong đám đông đã xẩy ra
tranh cãi. Có người yêu cầu Lệ Quyên và Tuấn hưng hát, vì trong chương trình có
giới thiệu hai ca sĩ này hát. Có người lại không đồng ý cho hai ca sĩ đó hát,
viện lý do là, chính bầu show đã tự hứa với Cộng Đồng và đồng hương là sẽ không
để cho hai ca sĩ này hát. Cả hội trường hỗn loạn, không thể điều khiển được nữa.
Cuối cùng thì MC Nam Lộc rời sân khấu và hai ca sĩ Lệ Quyên và Tuấn Hưng đã hát,
hát hợp ca, khoảng ít nhất là hai bài hát.

Sáng hôm sau, tin tức từ buổi trình diễn mới được loan truyền ra ngoài
phố:

Cộng Đồng cho rằng bầu show Lâm Hữu Nghĩa đã không giữ đúng lời hứa, nên đã quyết định là sẽ biểu tình ở hai show còn lại của chương trình "Nơi Thời Gian Ngừng
Lại" ở Perth và Melbourne.

Bầu show Lâm Hữu Nghĩa lại cho rằng, anh ta vẫn giữ lời hứa với Cộng Đồng, không hề
để cho hai ca sĩ Lệ Quyên và Tuấn Hưng trình diển. Sự việc xẩy ra là do khán giả
yêu cầu và hai ca sĩ đó . . . tự hát mà thôi.

Khi câu chuyện "Hứa rồi Thất hứa" và "Không hát rồi lại Hát" được truyền xuống
Melbourne, tôi có hỏi thăm những bạn bè quen biết, và gọi điện thoại cho những
nhân vật chủ chốt là Chủ Tịch Cộng Đồng Liên Bang, MC Nam Lộc, bầu show Nghĩa,
nhưng không được ai nhắc điện thoại trả lời cả.

May mắn thay, có bầu show Quang Hải, người tổ chức Show "Nơi Thời Gian Ngừng Lại" ở Melbourne. Anh Hải cho hay, đã được anh Nghĩa thông báo diễn tiến của buổi trình
diễn ở Sydney: Đó là do khán giả yêu cầu, nên Lệ Quyên và Tuấn Hưng mới hát mà
thôi, lúc đó, anh Nghỉa không có mặt ở trên khán đài, và MC Nam Lộc cũng đã rời
khỏi sân khấu.

Người thứ hai tôi được tiếp xúc là anh Nguyễn Văn Bon – Chủ Tịch Cộng Đồng Tiểu Bang Victoria. Anh Bon khẳng định rằng, đã được Luật Sư Võ Trí Dũng - Chủ Tịch Cộng
Đồng Liên Bang – và anh Lê Văn Thanh – Chủ Tịch Cộng Đồng Tiểu Bang New South
Wales thông báo rằng, chính anh Nghĩa đã không giữ lời hứa với Cộng Đồng, đã để
cho hai ca sĩ từ Vỉệt Nam qua trình diễn trên sân khấu, nên Cộng Đồng Liên Bang
và các Tiểu Bang đã quyết đinh phải biểu tình chống hai show còn lại ở Perth và
Melbourne.

Tôi nghe hai bên trình bầy, không bỉết sự thật ra sao? Chỉ biết chắc một điều mà cả
hai bên cùng nêu ra: Lệ Quyên và Tuấn Hưng có hát trên sân khấu Sydney.

Do đó, tôi đã đăng tin tức của buổi trình diễn ở Sydney và thông báo biểu tình của
Cộng Đồng Người Việt Tự Do Victoria lên trang web "www.nguyenkhapnoi.com":

"BIỂU TÌNH CHỐNG SHOW "NƠI THỜI GIAN NGỪNG LẠI"
Theo tin tức mới nhất chúng tôi vừa mới nhận được từ các bạn hữu, bầu show Lâm Quang Nghĩa, người tổ chức chương trình văn nghệ "Nơi Thòi Gian Ngừng Lại" đã không
giữ đúng lòi hứa với Cộng Đồng, vẫn đưa hai ca sĩ từ Việt Nam qua là Lệ Quyên và
Tuấn Hưng ra hát trong buổi trình diễn văn nghệ ở Sydney vào tối Thứ Sáu 30 11
2012 vừa qua.

Chúng tôi đã tiếp xúc với Cộng Đồng Người Việt Tự Do Tiểu Bang Victoria vào lúc 2:30
pm Thứ Bầy 01 12 2012, anh Nguyễn Văn Bon – Chủ Tịch Cộng Đồng đã xác nhận nguồn tin nói trên và cho bíêt:

"Cộng Đồng sẽ tổ chúc biểu tình chống lại Show "Nơi Thời Gian Ngừng Lại" tại Millennum Reception, số 45 Fourth Avenue, Sunshine VIC 3020 vào lúc 1 giờ trưa ngày Chủ Nhật 02 09 2012 và mời toàn thể đồng bào cùng tham dự cuộc biểu tình này để
chống lại những chương trình có mời ca sĩ từ Việt Nam qua hát. Vì thời gian quá
gấp, Cộng Đồng sẽ làm thông báo sau."

Vì chưa có thông báo chính thức, chúng tôi loan báo tin này với sự dè dặt và sẽ
tham dự cuộc biểu tình này để tường trình mọi việc xẩy ra cho quý vị được rõ.

NGUYỄN KHẮP NƠI."
Trong khi chờ đợi để tiếp xúc với những nhân vật chính của buổi trình diễn ở Sydney,
tôi và một nhóm anh em đồng chí hướng đã họp nhau lại để bàn bạc phương thức làm
việc:

Nhiệm vụ của người làm báo là cung cấp tin tức chính xác cho độc giả. Cách thức tốt
nhất để tìm ra sự thật luôn luôn là: Tự mình chứng kiến, tự mình nhìn thấy, nghe
thấy. Do đó, chúng tôi quyết định: Mua vé vào xem buổi trình diễn ca nhạc tại
Millennium Reception, không phải để xem, để nghe trình diễn nhạc, mà là
để:

*
Gặp bầu show, nói cho họ biết là đã hứa thì phải giữ lời hứa.

*
Nhìn tận mắt, những ai đi xem, đi nghe show ca nhạc này?

*
Ghi nhận những ai . . . được hát trong show này? Và những ai là MC của
show?



*
Nếu có dịp giống như ở Sydney, khi khán giả được hỏi ý kiến, sẽ cùng nhau nói
lên ý kiến chống đối ca sĩ từ Việt Nam qua Úc hát.
Người lãnh nhiệm vụ đi vào hậu trường để quan sát là . . . chính tôi.
Những người còn lại lo nhiệm vụ hỗ trợ cho tôi, gồm một số người cùng vào trong hậu
trường và một số người ở ngoài rạp hát.

Có hai buổi trình diễn văn nghệ do nhóm của bầu show Nghĩa và Hải tổ chức tại
Melbourne: "Nơi Thời Gian Ngừng Lại", vào lúc 2 giờ chiều ngày Chủ Nhật 02 12
2012 tại Millennium Reception, số 45 Fourth Avenue, Sunshine, VIC và chương
trình dạ vũ "VIP Night" vào lúc 8 giờ tối cùng ngày, tại Oriana Reception, 42
Hampstead Rd, Maidstone VIC. Buổi văn nghệ ở Millennnium Reception thì có nhiều
ca sĩ hát, nhưng ở Oriana Reception thì chỉ có hai ca sĩ Lệ Quyên và Tuấn Hưng
hát chính mà thôi.

Chương trình văn nghệ tại Millennium Reception sẽ bắt đầu vào lúc 2:00 chiều. Nhưng mới
1:00 chiều là đoàn biểu tình đã có mặt ở nơi trình diễn văn nghệ rồi. Mặc dù
Cộng Đồng Victoria chỉ ra thông báo biểu tình trong một thời gian rất ngắn trong
vòng chưa tới 24 tiếng, đa số là kêu gọi đồng hương qua email mà thôi nhưng dân
chúng biểu tình cũng tụ tập khá đông, rất nhiều Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ được đoàn biểu
tình cắm chung quanh địa điểm biểu tình và cầm trong tay. Anh Nguyễn Văn Bon lo
cắm micro vào máy phóng thanh và đúng 1:30 pm là làm lễ chào cờ Úc Việt, sau đó
anh tuyên bố lý do buổi biểu tình:

"Trong chương trình ca nhạc tại Sydney, bầu show không giữ lời hứa, đã cho hai ca sĩ Lệ Quyên và Tuấn Hưng hát trên sân khấu. Do đó, Ban Chấp Hành Cộng Đồng Người Việt tại Victoria đã quyết định tổ chức biểu tình ngày hôm nay, để phản đối bầu show
đã không giữ lời hứa với toàn thể đồng hương, để phản đối bầu show đã tiếp tay
với bọn Việt cộng đưa ca sĩ ra hải ngoại nhằm mục đích tuyên truyền phá rối gây
chia rẽ trong cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại."

Tiếp theo đó, đoàn biểu tình hô khẩu hiệu chống lại âm mưu văn hóa vận của Cộng Sản, đòi hỏi nhân quyền cho Việt Nam, yêu cầu nhà cầm quyền Cộng sản phải thả những nhà tranh đấu cho Tự Do Nhân Quyền tại Việt Nam.
Theo thỏa thuận giữa tôi và bầu show Hải, tôi vào trong hội trường gặp anh để mua vé
vào xem văn nghệ, nhưng tôi gọi điện thoại cho anh tới ba bốn lần mà anh Hải
không nhắc điện thoại, nên một anh bạn đã tìm cách mua vé cho tôi và mang ra
ngoài. Tôi nhận vé, báo cho anh Bon và những người biểu tình biết là tôi sẽ vào
trong để chứng kiến sự thật,tìm cách yêu cầu ban tổ chức phải giữ lời hứa của
mình: Không cho các ca sĩ đến từ Việt Nam trình diễn.

Vào bên trong, tôi thấy số khán giả đến rất lưa thưa, nên ngồi tại ghế của mình để
chờ xem. Một lúc sau anh Hải bầu show đến, anh thấy tôi, tay bắt mặt mừng mời
tôi lên chỗ anh đã dành cho tôi. Tôi cám ơn anh và từ chối vì tôi đã mua vé rồi,
muốn ngồi ở chỗ của tôi thôi. Trong khi di chuyển, tôi đã nói chuyện với anh
Hải, nội dung như sau:

-Hải, em có ý định đưa hai ca sĩ từ Việt Nam qua trình diễn trên sân khấu hay
không?

-Chưa biết nữa anh Khắp Nơi, nhưng khán giả họ sẽ chửi em nếu không có hai ca sĩ đó
hát.

-Theo ý của anh, em và anh Nghĩa đã chính thức tuyên bố không để họ hát, thì các em
nên giữ lời hứa với cộng đồng. Khán giả họ sẽ thông cảm vì em tôn trọng quyết
định của cộng đồng. Hơn nữa, em cũng là người dân Tỵ Nạn, nên nghĩ đến cộng đồng
của mình, đừng gây chia rẽ lẫn nhau.”

-Em cũng hiểu như vậy, nhưng thôi . . . tuỳ theo tình hình, em sẽ nhớ lời khuyên của
anh.


Khán giả đã vào trong rạp khá đông, hơn 3 giờ rồi, nhưng chương trình vẫn chưa bắt đầu, vì ca sĩ đến trễ (chờ đám người biểu tình ra về?). Tôi nhìn chung quanh:

Đa số nguời đi xem là những người trẻ, họ quen biết nói chuyện với nhau . . . bằng
tiếng Việt. Sở dĩ tôi nói lên điều này là vì, bạn và tôi đều biết, đám con cháu
của mình, khi nói chuyện với cha mẹ, cô bác, tụi nó sẽ nói tiếng Việt (có đứa
nói rành, có đứa phải tìm từng chữ mà nói), nhưng khi nói chuyện với nhau, tụi
nó . . . không nói tiếng Việt nữa, mà quen dùng tiếng Anh (không nói ngọng).

Một số khác là những người lớn tuổi, nhưng đi với vợ (hoặc bạn gái) rất
trẻ.

Đáng buồn, một số nhỏ còn lại, là những người lính, những chiến hữu của chúng
ta.

Tôi tìm hiểu thêm bằng cách đi chung quanh nói chuyện với một vài khán giả. Hội
trường chia làm hai phần: Ở giữa là ghế ngồi xếp thành hàng, hai bên hông là
những bàn tròn để những gia đình hoặc bạn bè, ai muốn uống bia uống nước ngọt có
thể ngồi đó vừa nghe nhạc, nói chuyện và uống nước. Bên cạnh tôi là một cặp vợ
chồng, người chồng vui vẻ cho tôi biết anh mới về Việt Nam cưới chị, chị vẫn còn
quen với các ca sĩ ở Việt Nam nên muốn đi xem cho vui.


Biểu tình tại Millennium Reception lúc 1 giờ trưa
Bàn bên tay trái của tôi có nhiều người trẻ ngồi uống nước nói chuyện rất vui. Tôi
cũng mua nước nhập bọn nói chuyện với họ. Một thanh niên cụng chai với tôi mà
nói:

“Em đâu cần biết ai hát, đây chỉ là dịp “diện đồ chiến” bạn bè gặp nhau uống bia nói
chuyện và . . . ngắm các cô mặc quần áo đẹp mà thôi.”

Anh ta nói đúng, vì tuy chương trình chưa bắt đầu, nhưng không khí đã có phần xôi
động và quả thật là có nhiều nam thanh nữ tú mặc quần áo rất đẹp.

Trong hội trường mở máy lạnh, nên tôi đi ra ngoài chỗ đậu xe để lấy áo lạnh mặc cho
ấm. Tới chỗ bán vé, tôi được vợ của bầu show Hải giới thiệu với anh Lâm Quang
Nghĩa vừa mới từ phi trường tới. Lần đầu tiên gặp nhau, hai anh em nói chuyện
vui vẻ. Tôi lại hỏi anh Nghĩa những câu hỏi mà tôi đã hỏi anh Hải:

-Nghĩa có định cho hai ca sĩ “Việt Nam” hát hay không?
-Ở Sydney và Perth họ đã hát rồi, thì ở đây cũng hát, có sao đâu!
-Nhưng . . . anh nhớ em có viết thư hứa với cộng đồng, với khán giả rằng hai ca sĩ đó
sẽ không hát mà?

-Khán giả đòi hỏi thì mình phải để họ hát, chứ đâu có thể làm sao khác được.

-Đã hứa rồi mà thất hứa thì lần sau ai dám tin em nữa. Dù là khán giả có đòi hỏi hay
không đi chăng nữa, trên phương diện giấy tờ, trên phương diện quần chúng, em đã
hứa với Cộng Đồng và với toàn thể đồng huong là không để hai ca sĩ đó hát, thì
em phải giữ lời hứa, dù em biện minh cách nào đi chăng nữa, nếu em để Lệ Quyên
và Tuấn Hưng trình diễn tức là em đã sai rồi đó. Em ở xa tới đây sẽ không bị ảnh
hưởng gì, nhưng Hải ở ngay Melbourne, anh ta sẽ bị khán giả tẩy chay ở những
show tới đó. Em nên suy nghĩ lại đi.

-Dạ . . . dể chúng em bàn lại xem sao.
Tôi đi vòng vòng tìm chỗ ngồi khác, nhân tiện gặp hai người phụ tá, nói cho họ biết
là, theo tình hình: Chắc chắn là bầu show sẽ để hai ca sĩ từ Việt Nam tới hát.
Nếu trước khi hát, MC hỏi ý kiến khán giả thì chúng ta cùng nói ý kiến của mình
là “Không Đồng Ý”. Nếu họ cứ tự nhiên giới thiệu, tức là họ tự chọn con đường
thất hứa với cộng đồng, mình sẽ chỉ ghi nhận việc này chứ không phản ứng gì
cả.


Tới khoảng 4 giờ chiều thì chương trình ca nhạc mới bắt đầu. MC là cô Jennifer Phạm,
cô xin lỗi là MC Nam Lộc không có mặt vì bận việc riêng. Khán giả ngồi im nghe
được một lúc thì bắt đầu . . . nói chuyện với nhau, hoặc đi lên đi xuống mua
nước uống, đi phòng vệ sinh . .v . . . v. Tới phiên một ca sĩ gì đó tôi không
nhớ tên lên hát, anh ta không cần ban nhạc mà mở băng để tự hát. Nhạc phát ra
lớn tiếng lắm, lớn gấp đôi gấp ba lần bình thường, tiếng trống đập vào ngực tôi
mạnh tới độ tôi không thở nổi. Tôi ráng nhịn, coi đó như là những phát đại bác
bắn vào khoảng không, nhung cuối cùng, tôi phải bỏ lô cốt mà chạy ra ngoài tìm
sự sống.

Khi tiếng nhạc đã trở lại bình thường, tôi trở vào hội trường, vừa mới ngồi xuống thì đã nghe MC Jennifer Phạm giới thiệu Lệ Quyên ra hát một cách rất ư là bình thường. Tôi đứng dậy xem phản ứng của mọi người chung quanh: Một số người ngồi im nghe, số khác vẫn đi tới đi lui.
Như vậy có nghĩa là bầu show Hải và Nghĩa đã tự mình huỷ bỏ lời cam kết với Cộng Đồng, với toàn thể khán giả mà tự cho MC giới thiệu Lệ Quyên, chứ không hề hỏi ý kiến khán giả, không hề có chuyện khán giả yêu cầu gì hết.
Nhiệm vụ quan sát sân khấu của tôi đã xong. Tôi rời hội trường ra về. Ra đến ngoài,
tôi gọi điện thoại cho anh Rô, cho anh biết diễn tiến của chương trình văn nghệ
để anh gọi cho những người kia, báo cho họ biết là nhiệm vụ của cả nhóm đã hoàn
tất.

Đó là những gì tôi đã tai nghe mắt thấy tại chương trình ca nhạc “Nơi Thời Gian
Ngừng Lại” tại Melbourne.

Sáng hôm sau, vừa mới tới nơi làm việc, tôi lại được tin của anh Rô:
“Anh Khắp Nơi, anh nghe gì chưa? Có lộn xộn trong cuộc biểu tình tại Oriana
Reception, hai người biểu tình bị hành hung đó.”

Tôi ngạc nhiên quá! Tôi vào tận bên trong rạp hát mà không để xẩy ra chuyện gì, thì
tại sao những người biểu tình ở ngoài rạp hát lại bị hành hung?

Một lúc sau, anh Rô email cho tôi, kể lại mọi chuyện và cho tôi biết tên hai người
bị hành hung: Đó là Anh Trung và Chị Chi.

Tôi có quen hai người này, họ là những người có tinh thần chống Cộng rất cao và
thường tham dự những sinh hoạt của cộng đồng. Anh Trung rất hiền lành nhỏ nhẹ,
còn chị Chi thì lại càng ít nói hơn và dáng người nhỏ nhắn.

Tôi gọi điện thoại cho chị Chi để xin kể lại diễn tiến của câu chuyện. Chị Chi vẫn
còn chưa hoàn hồn sau khi bị hành hung. Chị Chi đã kể cho tôi câu chuyện như
sau:


Dân chúng biểu tình tại Oriana Reception.
“Vào lúc cuộc biểu tình gần chấm dứt thì một gã thanh niên cao to không biết từ đâu
tới, đã nhào vào chỗ của đám biểu tình, cố tình đụng mạnh vào một anh trong đoàn
biểu tình rồi nhào đến xô từ đàng sau và lấy tay đè đầu tôi xuống. Tôi đau quá,
ngã xuống đất, không biết những gì đã xẩy ra cho tôi. Sau đó gã thanh niên chạy
nhanh vào địa phận của Oriana Reception (đang có nhân viên an ninh gác cổng) rồi
quay lại thách thức, gây hấn với đoàn biểu tình. Ngay lúc đó nhân viên an ninh
đã kịp thời ngăn chặn nếu không thì gã thanh niên này sẽ lại xông ra tấn công
đoàn người biểu tình một lần nữa. Sau đó cảnh sát đã được gọi đến để giải quyết
sự việc. Cảnh Sát có đến hỏi tình trạng sức khoẻ của tôi, hỏi tôi bị hành hung
ra sao? Và tôi có biết người đó là ai không? Tôi trả lời là bị xô đẩy, bị đánh
vào đầu vào người, tôi không biết người đánh tôi là và cũng chưa bao giờ gặp mặt
anh ta cả.”




Tôi gọi điện thoại cho anh Bon – Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Victoria, anh cho
biết thêm như sau:

“Đoàn biểu tình tại Oriana không hô khẩu hiệu, chỉ đứng nói chuỵện với đồng bào chung quanh về lý do và mục đích của cuộc biểu tình và phát thanh những bản hùng ca.
Lúc đó vào khoảng gần 9 giờ tối, đoàn biểu tình sửa soạn ra về, bất ngờ, không
biết từ đâu ra, một thanh niên rất to con lớn tuớng đã nhào vào đám người biểu
tình, huých cùi chỏ vào một người đàn ông trong đám, đánh mạnh vào người anh
này, rồi quay qua một người đàn bà cũng trong đám biểu tình, hắn dùng bàn tay
nhấn vào đầu của bà và xô bà ngã xuống đất. Ngay lúc đó, mọi người trong đám
biểu tình nhào vào xô người thanh niên này ra để giải cứu cho người bị hành
hung. Người thanh niên sau đó chạy vào trong reception, rồi lại chạy trở lại
đinh nhào vào đánh người biểu tình nữa. May mắn thay, những người làm nhiệm vụ
an ninh đã kịp thời ôm chặt lấy người thanh niên và dẫn anh ta đi trở vào
reception. Một lúc sau Cảnh sát đã tới hiện trường, chia ra làm nhiều nhóm. Nhóm
giữ người thanh niên lại để hỏi cung, nhóm phỏng vấn những nạn nhân bị anh ta
hành hung và một nhóm khác phỏng vấn Bon. Bon đã trình giấy phép biểu tình và
trình bầy nhữn điều mắt thấy tai nghe.

Cảnh sát cho biết, sẽ hỏi cung người thanh niên thêm và cho biết sau.
Cộng đồng sẽ theo dõi vụ này thật sát để biết rõ lý do nào người thanh niên này lại
tấn công đám biểu tình. Hiện cho tới bây giờ, không ai biết người thanh niên này
ở đâu ra? Tại sao anh ta lại nhào vào đám biểu tình mà hành hung? Có động lực
nào thúc đẩy anh ta hay không? Trong trường hợp cần thiết, Cộng Đồng sẽ đưa
người hành hung ra toà để bảo vệ cho những người biểu tình.”

Ngay chiều hôm đó, tôi đã được một người khách quý tới thăm: Anh Nam Lộc.
Tôi vừa mới quen anh hồi tháng 9 vừa qua, do một người bạn giới thiệu, vì anh có
nghe bạn bè nói tới Đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Úc Việt ở Dandenong do tôi và một số
chiến hữu cùng đồng huong dựng lên. Anh gặp tôi kỳ này là để hai anh em cùng đi
thăm Đài Tưởng Niệm nói trên. Tôi đang định kiếm anh Lộc để hỏi về buổi trình
diễn văn nghệ ở Sydney thì anh lại tới, mừng quá. Sau khi anh em hàn huyên vài
câu chuyện, tôi hỏi anh liền về vụ hai ca sĩ Lệ Quyên và Tuấn Hưng đã trình diễn
ở trên sân khấu Sydney, anh Nam Lộc đã trả lời ngay như sau:

“Khi anh Lâm Quang Nghiã mời tôi làm MC cho ba buổi trình diễn của chương trình nhạc “Nơi Thời Gian Ngừng Lại”, tôi đã đặt điều kiện là chương trình này không trái
với những điều lệ mà cộng đồng tỵ nạn tại Úc đã đặt ra. Khi nghe tin hai ca sĩ
Lệ Quyên và Tuấn Hưng bị chống đối, tôi đã trả lời cho anh Nghĩa là tôi sẽ không
tham dự. Anh Nghĩa hứa với tôi là đã bỏ tên hai ca sĩ đó ra rồi, thay thế bằng
hai ca sĩ khác, nên tôi mới qua. Khi gặp nhau tại Sydney, tôi đã cùng anh Nghhĩa
soạn thảo chương trình, phần chấm dứt sẽ chỉ mời hai ca sĩ đó ra chào khán giả
mà thôi, chứ hai người này không hát.

Buổi văn nghệ đã diễn ra tốt đẹp cho tới khi tôi mời hai ca sĩ đó ra chào khán giả
(12:30 tối), tôi đã nói như sau:

Chúng tôi tôn trọng quyết định của Cộng Đồng, nên đã không để hai ca sĩ Lệ Quyên và
Tuấn Hưng hát. Nhưng chúng tôi cũng tôn trọng quý khán giả đã đến đây, nên chúng
tôi mời hai ca sĩ đó ra chào quý vị, là để cho thấy là hai ca sĩ này có đến theo
lời mời, chỉ không hát mà thôi.”

Khi tôi vừa nói xong thì có một khán giả ở dưới ra dấu muốn nói chuyện với tôi, nên
tôi đã bước vào trong hậu trường để nói chuyện với anh ta. Anh cự nự
tôi:

“Cộng đồng là ai? Có quyền gì mà không cho hai ca sĩ này hát? Cứ để họ hát.”
Sau đó, anh đã mượn micro phone của hai ca sĩ này mà nói:
“Tôi bỏ tiền ra để nghe hai ca sĩ đó hát, nếu họ không hát thì ban tổ chức phải trả
lại tiền cho tôi.”
Thế là từ dưới khán giả ào ào lên. Người nói thế này người nói thế khác. Trong lúc đó thì nhân viên an ninh có lên mời người khán giả đó rời khỏi sân khấu.
Cũng ngay lúc đó, có hai người từ hàng ghế khán giả bước ra gặp tôi, họ giới thiệu là
tên là Ngọc Oanh và Luật Sư Thân Trọng Ái, và nói với tôi:

“Chúng tôi cũng là người hoạt động trong cộng đồng. Tại sao đưa micro phone cho anh đó? Như vậy có nghĩa là họ sẽ tìm cách để hai ca sĩ đó hát.”
Tôi trả lời cho hai anh chị này rằng:“Nếu hai ca sĩ đó hát, thì tức là đã trái với lời hứa của ban tổ chức và cũng là vi phạm điều kiện của tôi, tôi sẽ không trở lại sân khấu nữa.”Cũng vào lúc này, tôi nghe ở ngoài sân khấu rất là ồn ào, và có lẽ vì áp lực của khán giả, hai ca sĩ này đã tự quyết định hát chung một vài bài. Hai anh chị Ngọc Oanh
và Thân Trọng Ái cũng nghe tiếng hai ca sĩ này hát, hai người đã hỏi tôi:

Đó, họ hát rồi đó, anh quyết định ra sao?
Tôi trả lời:
“Hai người này trình diễn là vi phạm lời cam kết của tôi, tôi không trở lại sân khấu
nữa.

Thế còn những show khác thì sao?
Nếu hai ca sĩ đó còn có mặt trong đoàn, tôi sẽ xin vắng mặt.
Sau đó, tôi gọi điện thoại ngay cho anh Nghĩa, giải thích lý do và tuyên bố huỹ bỏ
những show còn lại.

Tôi chào hai anh chị và đi bộ ra ngoài đường đón taxi về hotel.
Chị Ngọc Oanh và Luật Sư Ái đề nghị đưa tôi về, vì đón taxi giờ này rất khó. Sángq
hôm sau, tôi chợt nhớ ra là Bác Sĩ Bùi Trọng Cường trước đây có mờii tôi tham dự
lễ khánh thành “Tượng Đài Thuyền Nhân” ở Queensland, nên tôi đã mua vé máy bay
lên đó tham dự buổi lễ.”

NGUYỄN KHẮP NƠI
Tường
trình từ Melbourne.

Bài Xem Nhiều