We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 17 December 2012

CÓ THỂ NÀO ĐỐI THOẠI VỚI NHỮNG TÊN TRÙM CỘNG SẢN?

*Tổng Thống Nga Vladimir Putin:
     Kẻ nào tin những gì Cộng Sản nói, là không có cái đầu.
     Kẻ nào làm theo lời của Cộng Sản, là không có trái tim.

*Tổng Thống Nga Boris Yeltsin:
     Cộng Sản không thể nào sửa chửa, mà cần phải đào thải nó.
*Bí Thư Đảng Cộng Sản Nam Tư Milovan Djilas:
     20 tuổi mà không theo Cộng Sản, là không có trái tim,
     40 tuổi mà không từ bỏ Cộng Sản, là không có cái đầu.

*Tổng Bí Thư đảng Cộng Sản Liên xô Mr. Mikhail Gorbachev:
     Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng Cộng Sản.
Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng:  Đảng Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.

phân rõ làn ranh Quốc Cộng thì không thể đối thoại mà chỉ có đấu tranh.
--
CÓ THỂ NÀO ĐỐI THOẠI  VỚI NHỮNG TÊN TRÙM CỘNG SẢN?

Cuộc gặp gỡ, “đối thoại trực diện” Nguyễn Thanh Sơn, Thứ Trưởng Ngoại Giao VC kiêm Chủ Tịch Ủy Ban Người Việt Nam Ở Nước Ngoài do nghị viên Al Hoàng tức Hoàng Duy Hùng (HDH) tổ chức tại Toà Thị Sảnh thành phố Houston với sự hiện diện của các ông Võ Đức Quang (đảng Đại Việt cánh Nguyễn Lý Tưởng), Đức Đầu Bạc (Dân Xã Đảng), Phạm Ngọc Trung (Phong Trào Quốc Dân Việt Nam Hành Động do HDH thành lập) đã làm dậy lên làn sóng chống đối khắp nơi. Đã có những người biểu tình huơ súng và đặt bom trước nhà HDH - theo lời tố cáo của anh ta với cảnh sát.

Nhiều giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ ở tuốt luốt bên Pháp, bên Thụy Sĩ… đã đưa ra những ý kiến về việc “có nên đối thoại với VC” trên các diễn đàn điện tử. Ông nào, bà nào cũng cứ như là bố của con chó sồm ra điều kiện nào là mấy tên trùm VC phải bỏ điều 4 Hiến Pháp, phải thả tất cả các tù nhân chính trị, phải bỏ điều 79, phải chấp nhận đa nguyên, đa đảng v.v… thì HDH mới được phép đối thoại với chúng nó!  

Nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh đã công khai kêu gọi “Bãi nhiệm” nghị viên Al Hoàng.

Thực ra cái gọi là “đối thoại với trùm VC” không phải tới bây giờ mới có. Chuyện này đã xảy ra hồi năm 2005 khi cựu Thủ Tướng VC Phan Văn Khải và “phái đoàn bị gậy” qua Mỹ… ăn mày cứu nước. Thế là không biết bao nhiêu là nhà khoa bảng, các chính khách sa-lông, chính khách đường phố, những bình luận gia cả quỹnh, những tay theo voi hít bả mía… đã ra sức viết thư gửi Tổng Thống G.W.Bush, gửi Thủ Tướng Phan Văn Khải để được Tổng Thống Mỹ biết mặt, Thủ Tướng VC biết tên.

Trên tờ báo “ốc Mỹ mượn hồn Việt” Việt-Mercury ở San José thấy có “giáo sư chính trị” Vũ Đức Vượng viết thư xin Thủ Tướng Phan Văn Khải “ban” song tịch cho Việt kiều để các Việt kiều đem tiền bạc và trí óc về xây dựng nước Việt Nam xã nghĩa. “Giáo sư chính trị” chó gì mà đưa ra đề nghị cứ giống như là anh lái lợn. Nay, “tên tay sai VC” chó chết này đã về nước và được VC thưởng công cho coi cái “Chương Trình Niên Học Nước Ngoài”. Lại có cả một ông cựu Đại Tá QLVNCH viết thư xin xỏ Thủ Tướng VC chăm sóc Nghĩa trang Quân Đội QLVNCH như một di tích lịch sử. Không biết ông cựu “Tạ… Đái” này có biết ngượng ngập chút nào khi thấy nhà cầm quyền VC đã áp lực các chính phủ Indonésia, Malaysia dẹp bỏ các tấm bảng tưởng niệm thuyền nhân đã bỏ mình trên đường vượt biển tìm tự do tại Galang, Pulau Bidong?

Sợ cái “thiên đường xã nghĩa” của chúng nó gần chết, liều chết vượt biển chẳng may phải làm mồi cho cá, được các thuyền nhân song sót làm cho cái bảng tưởng niệm, bọn VC chó đẻ nó còn tìm mọi cách áp lực để đập bỏ, nói gì cái Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà là nơi chôn cất 16.000 quân nhân của Quân Đội VNCH là những người đã từng cầm súng đánh nhau với chúng nó, lại đòi chúng nó phải bảo tồn như một di tích lịch sử?! Được biết trước đó thì ông “Tạ Đái” này đã cho tạc bức tượng “Ngậm Ngùi” có người lính VNCH quỳ bên một đồng đội đã hy sinh với lời giải thích: "Anh đã mất một đồng đội, anh đã mất cả cuộc chiến, anh không còn đứng lên được nữa (sic!)”.       

Trong vô số các bài viết, thư ngỏ của các nhà khoa bảng, các chính khách sa lông, chính khách đường phố, cựu sĩ quan cao cấp của QLVNCH… ngoài đòi hỏi rất “ngầu”, rất sắt máu và uy quyền, là đòi Tổng Thống Bush:

"Phải đòi Thủ Tướng VC Phan Văn Khải phải cắt nghĩa tại sao có hành vi của một tổ chức tư nhân là đảng CSVN lại có thể ra lệnh cho chính quyền CHXHCNVN thực hiện trái với Bang Giao Quốc Tế Công Pháp, trái với nguyên tắc Bang giao giữa các quốc gia và có âm mưu phạm luật hình sự của Mỹ (do LM gạch đít) và “đòi hỏi Chính Phủ Liên Bang phải có câu trả lời, nhất là Bộ Ngoại Giao và Bộ Nội An” của ông giáo sư Nguyễn Văn Canh, Cố vấn của “Hội Đồng Cử Tri Người Mỹ gốc Việt”, tiền thân của cái gọi là “Liên Đoàn Cử Tri Bắc California” do ông Ngô Văn Tiệp làm Chủ Tịch, còn có đề nghị của nhà khoa bảng Lâm Lễ Trinh cũng rất là “ngầu pín, tái, nạm, gầu, gân, sách”!

Ông Lâm Lễ Trinh (từ nay viết tắt LLT) là người có nhiều bài viết, điểm sách, phỏng vấn về thời sự, chính trị rất công phu được đăng tải trên nhiều báo chí Việt ngữ (cả báo giấy và báo mạng).

Nhiều người rất ngạc nhiên khi thấy ông LLT đề nghị cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản nên mời Thủ Tướng VC Phan Văn Khải… đối thoại!

Để hỗ trợ cho chủ trương đối thoại của mình, ông LLT đã lập luận như sau:

“Không nên sợ đối thoại với trùm CS Phan Văn Khải… Đến nay, mỗi khi viên đại sứ VC ra khỏi thủ đô Hoa Thịnh Đốn hay một phái đoàn Cộng sản VN qua viếng Hoa Kỳ, cộng đồng chúng ta thường gởi kiến nghị phản đối và tổ chức biểu tình đả đảo chúng, rượt chúng chạy có cờ hay buộc chúng chuồn cửa hậu. Lần này, nghĩ nên áp dụng một chiến thuật khác hơn. Ngay bây giờ nên lập một ủy ban phụ trách thách đố Phan Văn Khải chấp nhận đối thoại công khai và lương thiện với khối người Việt chúng ta bất cứ tại một thành phố lớn nào trên đất Mỹ để trả lời minh bạch về một số ván đề sống chết của xứ sở. Cần chuẩn bị chu đáo kế hoạch chi tiết. Về địa điểm đối thoại, nên chọn một hí viện, ột sân vận động hay tốt hơn, một nơi lộ thiên có thể chứa trên một trăm ngàn người (100.000) (do LM in đậm và gạch đít) trật tự nghiêm minh, trước sự hiện diện đông đủ của giới truyền thông, truyền hình Hoa Kỳ v.v…”

Chưa hết, nhà khoa bảng LLT còn “phán” như đinh đóng cột như sau:

“Sức mạnh và uy tín của cộng đồng người Việt hải ngoại tùy thuộc nơi số lượng người có thể huy động được, đặc biệt nơi kỷ luật áp dụng trong buổi đối thoại dưới biểu hiệu của sự tôn trọng dân chủ pháp trị. Vì thế nên tránh những biẻu ngữ hoan hô, đả đảo, để tạo một bầu không khí khách quan và công bằng, điều mà dư luận nước ngoài chú ý…” 

Có nhiều phản ứng rất nặng nề trước đề nghị “đối thoại” với Thủ Tướng VC Phan Văn Khải. Xin ghi lại đây 2 phản ứng:

1-    Giáo sư Đinh Từ Thức cho rằng chưa chắc Phan Văn Khải đã chịu thành thật đối thoại.
Giáo sư Thức dẫn chứng việc giáo sư Lê Xuân Khoa viết bài bênh vực VC, bị người Việt hải ngoại kết án tay sai VC, nhưng báo Nhân Dân của VC đã đăng lời chỉ trích giáo sư Khoa. Giáo sư Khoa viết bài trả lời, nhưng báo Nhân Dân không chịu đăng tải. Việc cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt  trả lời về tình hình đất nước bị Nguyễn Khoa Điềm, Trưởng Ban Văn Hoá Tư Tưởng Trung Ương Đảng không cho đăng tải. Và Phan Văn Khải là người không có “tín chỉ” để cộng đồng người Việt hải ngoại tin cậy. Chuyện tập họp hàng trăm ngàn người để “đối thoại” với Phan Văn Khải sẽ bị VC dùng để tuyên truyền trong nước.

2-    Nhà hoạt động cộng đồng Ngô Kỷ công kích thẳng thừng đề nghị của ông LLT là không tưởng, ông LLT là hạng người khoa bảng, là chính trị sa lông, nhưng đã có những đề nghị ngớ ngẩn và khôi hài. Ông Ngô Kỷ kết luận: "Đất nước VN bị mất về tay VC là do những hạng người khoa bảng ngây thơ như ông LLT!”.

Lão Móc hoàn toàn đồng ý với hai ý kiến của giáo sư Đinh Từ Thức và nhà hoạt động cộng đồng Ngô Kỷ về đề nghị “đối thoại” với Thủ Tướng VC Phan Văn Khải của “nhà khoa bảng” LLT.

Không ai phủ nhận giá trị của những bài tham luận, biên khảo, điểm sách với cái “mác” J.D., Ph.D. sau ba chữ Lâm Lễ Trinh đã được đăng tải trên nhiều báo chí Việt ngữ trong thời gian vừa qua; nhưng đề nghị “đối thoại” với Thủ Tướng VC Phan Văn Khải một cách “công khai và lương thiện” trong “không khí trật tự nghiêm minh” trước sự hiện diện của trên 100.000 người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản tại một hội trường, một hý viện, một nơi lộ thiên” do ông LLT đề nghị là một điều không tưởng; nếu không muốn nói là hoang tưởng mà chỉ có “hạng trí thức tháp ngà” - như ông Lâm Lễ Trinh mới dám đề nghị!

Đề nghị này cũng hoang tưởng như ông giáo sư Nguyễn Văn Canh đòi “Tổng Thống Bush phải đòi Thủ Tướng VC Phan Văn Khải phải cắt nghĩa tại sao có hành vi của một tổ chức tư nhân là đảng CSVN lại có thể ra lệnh cho chính quyền CHXHCNVN thực hiện tar1i với Bang Giao Quốc Tế Công Pháp, trái với Bang Giao giữa các quốc gia và có âm mưu phạm luật hình sự của Mỹ”“đòi hỏi Chính Phủ Liên Bang phải có câu trả lời, nhất là Bộ Ngoại Giao và Bộ Nội An”.

*
Nhắc lại chuyện cũ để thấy rằng chuyện “đối thoại” với những tên trùm Cộng sản là một điều hoang tưởng!

Mọi người chóng quên những việc làm hoang tưởng của các ông Lâm Lễ Trinh, Nguyễn Văn Canh. Thậm chí có người còn cho rằng các ông này đã bị “tẩu hoả nhập ma” - nói theo danh từ kiếm hiệp của Kim Dung.

Chỉ mới đề nghị nên đối thoại với Thủ Tướng VC Phan Văn Khải mà ông LLT đã phải chịu bao nhiêu là búa rìu dư luận.

Nay, Al Hoàng, nghị viên khu vực F, của thành phố Houston, tức luật sư Hoàng Duy Hùng, sau khi bị “vỡ trận trực diện - đối thoại” ngày 15 tháng 10 năm 2012 tại Toà Thị Sảnh thành phố Houston, anh ta lại công khai thách thức cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Houston là anh ta sẽ tiếp tục tổ chức “đối thoại” với những tên trùm VC với sự quy tụ của 5, 3 ngàn người; do đó, anh ta đã gặp phải phản ứng của cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản là chuyện không có gì đáng ngạc nhiên.

Con đường chính trị của Hoàng Duy Hùng đang lao trên triền sóng. Đó cũng là số phận của những kẻ làm chính trị hoạt đầu, ăn cháo đái bát tìm cách móc nối để hoà hợp, hoà giải, đối thoại với VC.

Số phận của Hoàng Duy Hùng cũng không khá gì hơn những tên chó chết Nguyễn Phương Hùng, Ecetera Nguyễn Quang Trường và đồng bọn!   

Chắc chắn như thế!

LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com

Nếu Giãm Tuổi Thọ Để Cứu Quê Hương Những căn bệnh đang hủy hoại xã hội Việt Nam Thì Chúng Tôi Xin Đổi Lấy

Những căn bệnh đang hủy hoại xã hội Việt Nam

Từ năm 1989 đến 1991, thế giới đã chứng kiến sự sụp đổ hàng loạt của các nước nằm dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng Cộng sản ở Đông Âu và Liên Xô.
Hơn 20 năm qua, nếu có dịp đến thăm các quốc gia này, người ta sẽ thấy rằng chính phủ mới và nhân dân tại các nước này đã kịp làm được khá nhiều điều; đời sống kinh tế, xã hội của người dân tốt hơn hẳn so với trước kia, nhưng vẫn còn rất nhiều việc mà chính phủ và nhân dân họ phải nỗ lực thực hiện để xóa đi di sản do những năm dài dưới chế độ cộng sản để lại trên con đường trở thành những quốc gia phát triển, giàu mạnh, dân chủ, tự do. Và tùy theo nội lực của từng nước mà quá trình này nhanh hay chậm, nhẹ nhàng hơn hay nặng nề vất vả hơn.
May mắn như nước Đức, nhờ có Tây Đức với một tiềm lực kinh tế hàng đầu của châu Âu, vậy mà trong những năm qua chính phủ Đức đã phải đổ không biết bao nhiêu tiền để vực dậy Đông Đức, xóa đi khoảng cách về mọi mặt giữa hai bờ Đông Tây. Nhưng dù sao, các nước Liên Xô và Đông Âu vẫn có những nội lực nhất định – các nước này trước khi đi theo con đường xã hội chủ nghĩa đã là những quốc gia có nền kinh tế công nghiệp tư bản bước đầu, có nền văn hóa dày dặn, người dân của họ dù sao cũng đã hiểu thế nào là dân chủ, tự do… nên quá trình thay đổi thế chế chính trị cũng đỡ nhọc nhằn vất vả hơn những quốc gia không có được những “hành trang” như vậy. Ví dụ như Việt Nam chẳng hạn.

Đôi khi nghĩ đến một ngày nếu vận hạn của đất nước đã qua, Việt Nam may mắn chuyển đổi thể chế chính trị thành một quốc gia dân chủ pháp trị, thì một điều có thể thấy trước đó là cái giá phải trả do di họa của những năm cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam để lại trên đất nước này phải nói là vô cùng nặng nề, và những mất mát, thiệt thòi là vô cùng lớn.
Thứ nhất là ở Việt Nam, thời gian cầm quyền của Đảng Cộng sản cho đến nay đã kéo dài hơn một số quốc gia khác – 67 năm trên miền Bắc và 37 năm trên toàn lãnh thổ, nên cái hại cũng nặng nề hơn. Thứ hai là do nội lực của đất nước và của dân tộc, trước khi có Đảng Cộng sản lãnh đạo cho đến ngày nay, Việt Nam vẫn chỉ là một nước nông nghiệp nghèo nàn đang phát triển, từ hạ tầng cơ sở vật chất kinh tế, kỹ thuật… đều chưa có gì đáng kể. Cộng với một tầm nhìn ngắn, văn hóa “lùn” của các thế hệ lãnh đạo nối tiếp nhau từ trên xuống dưới, chỉ thấy cái lợi trước mắt mà không thấy cái hại lâu dài, hoặc vừa làm vừa phá, hoặc chỉ lo vơ vét, tham nhũng mà không nghĩ gì đến tương lai của đất nước và dân tộc, nên sau bao nhiêu năm cầm quyền, trên khắp đất nước nhìn đâu cũng thấy dấu vết của sự phá hoại trên mọi lĩnh vực. Bao nhiêu đất dọc theo biên giới phía Bắc, biển, đảo… đã mất, biết bao giờ mới đòi lại được. Rừng bị tàn phá, tài nguyên bị khai thác một cách vô tội vạ, môi trường sống bị ô nhiễm nặng nề, một số sông ngòi bắt đầu khô cạn, bây giờ người ta lại bắt đầu phá nát Tây Nguyên với những dự án khai thác bauxite lợi ít hại nhiều, bộ mặt các thành phố lớn, nhỏ thì hỗn độn, quy hoạch yếu kém, kiến trúc lộn xộn một cách không thể sửa chữa nổi v.v…
Chưa nói đến cơ cấu luật pháp hay một nền giáo dục yếu kém cần phải xây dựng lại từ đầu, rất mất thời gian. Chưa kể cả một xã hội bị băng hoại về mặt đạo đức, những giá trị, chuẩn mực bị lệch; con người hoặc bị nhồi sọ bởi lối giáo dục tuyên truyền một chiều phải mất thời gian mới hiểu ra được đâu là sự thật đâu là dối trá, hoặc bị tồi tệ đi do phải sống trong một môi trường xã hội có quá nhiều điều không tử tế v.v… Nhưng điều nguy hiểm nhất đối với số phận của đất nước và dân tộc Việt Nam, đó là nếu sự thay đổi thể chế chính trị đến chậm thì nguy cơ phụ thuộc, thậm chí mất nước vào tay nước láng giềng phương Bắc là điều mà hiện nay nhiều người đều đã thấy.
.

Có những di hại có thể thấy rõ vì nó hữu hình và có thể xây dựng lại, có thể hồi phục sau một thời gian vài ba thập niên tùy theo. Nhưng có những cái di hại vô hình khó thấy hơn mà hậu quả của nó thì rất nặng nề và sự điều chỉnh, sửa chữa cũng vô cùng khó khăn, mất thời gian. Đó là những di hại về văn hóa, con người, về tinh thần mà những quốc gia đã từng trải qua chế độ do đảng cộng sản lãnh đạo đều phải trả giá.
Một môi trường sống bị ô nhiễm, bị hủy hoại. Môi trường tinh thần cũng vậy. Có những căn bệnh tinh thần mà nếu sống trong một xã hội như xã hội Việt Nam hay Trung Quốc (vốn là một hình mẫu để chính quyền Việt Nam bắt chước theo y hệt nên những căn bệnh cũng giống nhau) lâu ngày con người sẽ bị lây nhiễm ít nhiều mà không hay.

Bệnh vô cảm

Xã hội Việt Nam bây giờ có quá nhiều điều phi lý, trái tai gai mắt, và cũng có quá nhiều những bi kịch, những câu chuyện thương tâm. Mỗi ngày mở những tờ báo ra, bật TV lên, hoặc ngay trong đời sống thường ngày, người ta phải đọc, nhìn, nghe hay chứng kiến tận mắt biết bao nhiêu chuyện như vậy.
Tổng Giám đốc X bị bắt vì tham nhũng hàng tỷ đồng. Công ty Y bị phát hiện có dấu hiệu lừa đảo, làm thất thoát hang trăm tỷ. Một khu nhà hay một cây cầu vừa mới xây đã bị sập, lún vì làm ăn gian dối, bớt xén vật tư. Một bữa tiệc sinh nhật của con cái một “quan lớn” tốn kém hàng trăm triệu đồng trong đó chủ nhân bữa tiệc vung tay tặng các bạn mỗi người một chiếc xe gắn máy hiệu @.
Một em bé chết oan vì bị điện giật trên đường do dây điện bị hở, không ai chịu trách nhiệm. Một tai nạn giao thông thảm khốc do đường hẹp, lô cốt chặn, chen lấn nhau hoặc đôi khi chỉ vì do chất lượng đường xá tồi khiến người đi xe ngã xuống và bị xe tải phía sau cán lên.
Một người phụ nữ nghèo đi mót cà phê bị chó nhà giàu cắn chết nhưng công an lại không truy cứu tội hình sự người quản lý trang trại đã để mặc chó cắn chết người v.v…

Đầu tiên khi đọc hoặc nghe những chuyện như vậy, người ta phẫn nộ, bức xúc, thương cảm. Nhưng rồi hàng ngày cứ phải đọc mãi, chứng kiến mãi với mức độ phi lý, bất công ngày càng lớn hơn, người ta thành quen đi, không còn ngạc nhiên trước bất cứ chuyện gì nữa. Người ta quen dần với những điều không tử tế, với cái xấu, cái ác… và trở nên vô cảm dần dần mà không hay.
Tai hại của điều này là đến lượt mình, mỗi người khi phải làm một điều không tử tế hoặc không lương thiện sẽ tự bảo rằng chung quanh mình ai cũng làm như vậy, ai cũng đang sống như vậy, có sao đâu?


Cái xấu, cái ác lên ngôi

Chưa cần phải từ nguồn báo chí truyền thông của “thế lực thù địch” nào, chỉ cần theo dõi báo chí trong nước, do nhà nước kiểm soát nội dung và cho phép phát hành, cũng có thể thấy ở Việt Nam hiện nay, cái xấu, cái ác đang lộng hành ra sao. Có nhiều người sẽ bảo xã hội nào mà chả có cái xấu, cái ác, ở Mỹ chẳng hạn, cũng có những cảnh bạo lực, giết người, thậm chí sát nhân hàng loạt… đó thôi. Nhưng vấn đề ở đây là cái xấu, cái ác, sự thiếu lương thiện đang tràn lan ở mọi cấp độ từ những hành vi nhỏ nhặt hàng ngày như chen lấn giành đường nhau, dúi tiền cho cảnh sát giao thông để được cho qua khi bị bắt lỗi và cảnh sát cũng thản nhiên nhận tiền như là chuyện bình thường phải vậy, hoặc sẵn sàng cãi vã, chửi bới nhau thậm chí đánh nhau chỉ vì những chuyện xích mích không đáng… cho đến những hành vi ở mức độ lớn hơn.
Nhiều khi rùng mình vì mức độ trơ tráo vô đạo đức trong những hành vi tội lỗi như khi một ông hiệu trưởng không những dụ dỗ, ép dâm hàng loạt học sinh tuổi vị thành niên mà còn buộc các em phải lên giường với hàng loạt quan chức để có lợi cho mình; hay mức độ dã man một cách thản nhiên như khi một con người có thể để mặc cho đàn chó cắn xé đồng loạt đến chết mà không cứu; hay những cô cậu học sinh còn ở tuổi cấp hai có thể thản nhiên đánh bạn, thản nhiên quay video clip tung lên mạng và những học sinh khác thì ngồi xem mà không phản ứng gì.
Khi một xã hội mà những điều không tử tế, cái xấu, cái ác đã trở thành chuyện bình thường trong khi điều tử tế, cái đẹp, cái thiện dần trở thành hiếm hoi, bất bình thường thì đó là điều thực sự phải báo động đỏ từ lâu rồi.

Sự bạc nhược, cầu an

Khi phải sống chung quá lâu với những điều bất công phi lý, với các xấu cái ác đang tràn lan, và biết rằng có kêu thì cũng chẳng thay đổi được gì, số đông người Việt dường như đã chọn cho mình một “phương châm” sống an toàn, đó là mặc kệ, mọi chuyện đã có nhà nước lo, họ chỉ lo kiếm sống, lo cho bản thân và gia đình. Và điều đó tạo ra một căn bệnh khác cũng phổ biến không kém: sự bạc nhược, cầu an.
Đối với đám đông này, đừng nói với họ về sự thối nát của chế độ, về gánh nặng nợ nần đang đổ lên đầu các thế hệ sau do việc vay nợ nước ngoài, việc mất đất mất biển và cả nguy cơ mất nước trong tương lai, việc các nước khác người dân được có những quyền gì cũng như nhu cầu tự do dân chủ trong nhân dân… Họ sẽ lảng tránh, sợ hãi, không tin, và tiếc thay con số này vẫn còn khá lớn. Chưa kể những kẻ mà quyền lợi gắn chặt với chế độ này và vẫn cố sống cố chết bênh vực cho chế độ này là không tính đến. Đó là lý do vì sao một đảng cầm quyền có quá nhiều sai lầm và tội lớn đối với đất nước, với nhân dân trong suốt bao nhiêu năm qua như Đảng Cộng sản Việt Nam lại vẫn tiếp tục tồn tại.

Sự giả dối

Trong lịch sử giành chính quyền và giữ chính quyền của mình, Đảng Cộng sản Việt Nam đã sử dụng rất nhiều “chiêu thức”, trong đó có sự dối trá, mỵ dân. Có thể nói sự dối trá, nói một đằng làm một nẻo là “chính sách” xuyên suốt trong đối nội cũng như đối ngoại của Đảng Cộng sản Việt Nam từ bao lâu nay. Và từ bao nhiêu nay người dân Việt Nam đã phải sống trong một môi trường giả dối, từ khi còn đi học trẻ em Việt Nam đã phải học tin vào những điều giả dối cho đến khi trưởng thành nhìn xung quanh xã hội toàn những điều giả dối – bằng giả, hang giả, chất lượng công trình và cả chất lượng tác phẩm văn hóa văn nghệ nhiều thứ cũng là giả…
Và cũng như các căn bệnh đã kể trên, đến một lúc nào đó sự giả dối cũng trở thành căn bệnh phổ biến trong xã hội – người ta chạy theo thành tích, chạy theo những giá trị ảo, giá trị giả bên ngoài và đánh giá nhau cũng bằng những cái bên ngoài đó như căn nhà, chiếc xe, áo quần, mảnh bằng phó tiến sĩ, tiến sĩ “mua”… mà không xét đến giá trị thật bên trong của một con người.

Hoài nghi và mất lòng tin

Và khi phải ăn uống hít thở hàng ngày với một bầu không khí giả dối như vậy thì lẽ đương nhiên con người trở nên mất lòng tin, hoài nghi vào tất cả mọi thứ. Từ một nguyên nhân sâu xa nhất là sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống lý luận chính trị Mácxít-Lêninnít, lý thuyết về chủ nghĩa xã hội chủ nghĩa cộng sản… mà bao nhiêu năm nay Đảng và nhà nước Việt Nam vẫn ra sức nhồi nhét vào đầu người dân, trong lúc chưa tìm ra được một hệ thống lý luận khác để thay thế (thật ra thì đã có sẵn những hệ thống lý luận của các nước dân chủ pháp quyền khác để mà học hỏi nhưng vấn đề là nhà nước Việt Nam không muốn học!), cùng với sự xuống cấp, tha hóa về mọi mặt trong đời sống đạo đức xã hội, khiến con người mất lòng tin và căn bệnh hoài nghi này cũng phổ biến không kém. Điều tai hại hơn là người ta không tin cả vào những điều tốt, sự tử tế.
Môi trường xã hội Việt Nam hiện nay là một môi trường mà cái ác cái thiện lẫn lộn, môi trường văn hóa nghệ thuật cũng vậy – cái đẹp cái xấu lẫn lộn, thật giả lẫn lộn, dễ làm cho con người, nhất là giới trẻ, bị nhiễu về mặt nhận thức, thẩm mỹ cho đến phương hướng, mục đích sống… không biết phân biệt, thẩm định hay dở, đúng sai. Xã hội cứ thế mà nhiễu loạn cả lên.

Và tất cả những căn bệnh đó như những tế bào ung thư đang tàn phá cả xã hội Việt Nam mà nếu không có một sự thay đổi toàn diện, triệt để về mặt thể chế chính trị thì mọi sự “sửa chữa” kiểu như thay tên Đảng, thay tên nước, thay đổi nhân sự này chính sách kia… cũng chỉ như những cố gắng vá víu tạm bợ, che chỗ này vá chỗ kia trên ngôi nhà đã thực sự mục ruỗng từ bên trong mà thôi.

Song Chi

Bài Xem Nhiều