We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 3 January 2013

Tại sao lại phí cả thì giờ ? :Thằng "bộ đội cu Hồ" với cái mõm…

Phê Bình Hay Bưng Bô ?
 


(FILES) This file photo dated 30 April 1Một cuốc sách, sau khi được phát hành, nếu là một cuốn sách có giá trị, thường được các nhà phê bình lưu ý tới bằng những bài viết nhận định về cuốn sách đó. Đôi khi cũng có những cuốn sách chẳng có giá trị gì, nhưng vì tình văn hữu, nên cũng được một số bạn bè tâng bốc, mà người đời thường nói là “áo thụng vái nhau”. Dù ở trong trường hợp nào thì cũng chỉ là chuyện thường tình, chẳng có gì đáng phải tranh luận để gây nên một cuộc bút chiến. Vậy mà cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức, do một tên Việt Cộng “con” (1) viết ra, có gì đặc biệt hơn mà lại gây nên nổi sóng, nổi sóng chứ không phải nổi tiếng trong cộng đồng người Việt tỵ nạn?
* Cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức đã nói gì?
* Tại sao cuốn sách này lại “nổi sóng”?
1/ Cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức đã nói gì?
Phải nói là bộ sách “Bên Thắng Cuộc” mới đúng vì bộ sách này gồm có 2 cuốn: Cuốn 1 nói về Giải phóng và Cuốn 2 nói về Quyền bính.
Cuốn 1 gồm có 2 phần.
Phần 1 nói về Miền Nam gồm có 7 chương: Chương 1 nói về 30 tháng 4, 1975, Chương 2 nói về Cải tạo, Chương 3 nói về Đánh tư sản mại bản, Chương 4 nói về Nạn kiều hay nói cho đúng hơn là Nạn người Hoa kiều (Tầu), Chương 5 nói về Chiến tranh tức nói về nguyên nhân của 2 cuộc chiến tranh năm 1979 với Trung Cộng và Campuchia, Chương 6 nói về Vượt biên và Chương nói về Giải phóng.
Phần 2 Thời Lê Duẩn gồm có 4 chương: Chương 8 nói về Thống nhất, Chương 9 nói về Xé rào tức nói về việc thay đổi chính sách kinh tế từ nền kinh tế chỉ huy sang nền kinh tế thị trường theo định hướng CHCN, Chương 10 nói về Đổi mới và Chương 11 nói về Campuchia tức nói về cuộc chiến tranh với Campuchia.
Không cần đọc vào chi tiết, chỉ cần đọc tiêu đề của 11 chương của cuốn 1, chúng ta cũng đã biết biết dược hết tất cả nhưng vấn đề này, không những thế, chúng ta còn biết rõ hơn tác gỉa là khác vì chúng ta không những là nhân chứng mà còn là nạn nhân của những chính sách này. Cứ cho là tác giả khách quan, nhưng liệu tác giả có dám viết hết những điều mình thấy, mình nghĩ không một khi tác giả chính là Việt Cộng, viết về Việt Cộng và rất có thể viết theo lệnh của Việt Cộng?
Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã nói một câu để đời rằng: ”Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm”.
Vì thế nếu có thấy một vài điều tác gỉa viết ra có vẻ khách quan, trung thực hay thấy một vài câu trả lời của các lãnh tụ Cộng Sản mà tác giả đã ghi lại mà tưởng rằng chúng (Việt Cộng) đã thay đổi “tư duy” hay đã ăn năn, hối cải. Chúng ta nên nhớ rằng, tất cả nhưng gì chúng nói, chúng làm đều có mục tiêu, và đều dựa vào một chính sách nào đó.
Như chúng ta đã biết, ngày nay, bọn Việt Cộng không còn có thể lừa bịp đồng bào trong nước cũng như thế giới được nữa; Chính nghĩa mà bọn Cộng Sản Việt Nam rêu rao do sự tuyên truyền và lừa bịp mà có được, không còn nữa. Chúng đã phải bấu víu vào cái xác chết thối tha Hồ Chí Minh mà chúng coi là thần tượng và những tư tưởng ăn cắp và những lời nói gian dối của ông ta mà chúng cho là chân lý. Nhưng thần tượng của chúng cũng đã xụp đổ. Biết bao nhiêu là những thâm cung bí sử về Hồ Chí Minh và tội ác của ông ta đã được phơi bầy ra ánh sáng. Ngày nay chỉ có những tên Việt Cộng mới gọi ông Hồ Chí Minh là Bác, là cố Chủ Tịch còn đại đa số dân chúng đều gọi ông Hồ là thằng, thằng Hồ Chí Minh, thằng bán nước Hồ Chí Minh hay Hồ Dâm Tặc hay Hồ Tặc. Chính vì vậy mà chúng đã phải ban hành nghị quyết 36 để mong xóa bỏ được làn ranh quốc cộng. Cuốn sách mà tên Việt Cộng “con” (1) Huy Đức viết ra cũng không ngòai mục đích đó. NHưng chúng đã thất bại.
2/ Tại sao cuốn sách này lại “nổi sóng”?
Việc một cuốn sách sau khi phát hành, được độc giả khen chê là một chuyện bình thường vì đó là quyền tự do ngôn luận của mọi người. Cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức viết đúng hay sai, chủ quan hay khách quan, chê trách hay nhục mạ quân dân miền Nam (VNCH) đến đâu, tâng bốc, đề cao quân dân miền Bắc (Việt Cộng) đến đâu, cũng chẳng có gì đáng nói vì cuốn sách này do một tên Việt Cộng “con” viết về bên Thắng Cuộc là tên Việt Cộng “cha” thì dĩ nhiên phải là như thế. Nhưng sở dĩ cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức đã “nổi sóng” vì nó đã được những tên mang danh là trí thức, lại là những người Việt tỵ nạn Cộng Sản đề cao và tâng bốc. Như sau:
Bên Thắng Cuộc là tác phẩm ‘thực’ nhất, cho đến thời điểm này, ghi lại một giai đoạn lịch sử khốc liệt, thông qua tư liệu, của dân tộc từ biến cố 1975 đến nay.” – Đinh Quang Anh Thái, Nhật báo Người Việt, California, USA.
Cuốn sách phân tích tình hình Việt Nam từ năm 1975 - của một nhà báo sinh ra và lớn lên trong chế độ cộng sản - một cách chuyên nghiệp và công bằng hiếm có. Nó là một kho tàng dữ liệu quý báu, có thể làm ngạc nhiên cả những chuyên viên theo dõi chính trị Việt Nam trong nhiều thập niên qua.” – Nguyễn Mạnh Hùng, Đại học George Mason, Virginia, USA
Bên Thắng Cuộc của Huy Đức là quyển sách hay nhất về lịch sử Việt Nam sau 1975 mà tôi được biết.” – Trần Hữu Dũng, Đại học Wright, Ohio, USA.
Còn Tiến Sĩ Lê Mạnh Hùng thì khen nhẹ nhàng hơn:
"Trước hết phải công nhận là ông Huy Ðức đã có những cố gắng viết lên những gì mà những người miền Bắc chưa hề dám viết ra".
Cuốn sách Bên Thắng Cuộc của ông khi đưa ra đã gây được nhiều ồn ào trong dư luận vì được coi như là đã trung thực dám kể lại những gì xảy ra tại miền Nam trong suốt hơn 10 năm đầu sau ngày 30 tháng 4 với những đau khổ của người dân miền Nam dưới chế độ cai trị của miền Bắc”.
“…cuốn Bên Thắng Cuộc cũng là một cố gắng lớn của tác giả, và đối với những người còn sống tại Việt Nam, đây là một cuốn sách rất có ích vì nó cho họ biết một số khía cạnh về quá khứ mà họ vẫn bị che giấu”.
Không những thế, cuốn sách “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức còn được một tờ báo mang danh là của Người Việt tỵ nan quảng cáo một cách qúa lố.
Một cuốn sách chưa phát hành mà đã dám nói là 1st best seller on Southeast Asia History2nt best seller on Asia History và lại còn dám nói rằng “tài liệu mật chưa từng công bố” . Trong 11 chương của cuốn 1, thì hầu hết dân miền Nam đều biết, không là nạn nhân thì cũng là nhân chứng, cần gì phải công bố? Chỉ có tác gỉa coi là mật vì lúc đó tác giả mới có 13 tuổi còn mải mê đánh bi, đánh đáo nên khộng biết? (1)
Tóm lại, cuốn “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức chẳng có gì đáng nói và cũng chẳng có gì gọi là “tài liệu mật chưa từng công bố” để đáng xem vì đây chẳng qua cũng chỉ là một cuốn sách của một tên Việt Cộng viết về những chính sách của Viết Cộng sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 như bao nhiêu cuốn sách khác do Việt Cộng viết. Tuy nhiên tôi cũng cám ơn tác giả Huy Đức vì nhờ cuốn sách này mà tôi thấy các ông trí thức Đinh Quang Anh Thái, Nguyễn Mạnh Hùng và Trần Hữu Dũng đáng được vinh danh là những Việt Kiều bưng bô bằng miệng nổi danh nhất trong năm 2012. Mong rằng các ông sẽ nhận được bằng Tưởng Lệ của chính quyền bán nước Việt nam trong một ngay gần đây.
LS.Lê Duy San

-----

Huy-Đức - "BÊN THẮNG TRẬN": NHỮNG TÍN ĐỒ ĂN CƯỚP!
Bài của Anh Đức & Ánh Tuyết
Đừng tin những gì Cộng Sản nói
Hãy nhìn những gì Cộng Sản làm. 
          Nguyễn Văn Thiệu
 
Những thằng chủ mới* của thành phố Sài-Gòn, đổi tên là thành phố Hồ Chí Minh, qua vui hưởng cuộc sống mới, đã tự thừa nhận rằng, từ thằng mặt trận giải phóng đến thằng bộ đội Bắc Việt, tất cả đều có chung một giáo chủ là Hồ Chí Minh và một tôn giáo là Hồ Giáo. Thử vẽ gộp chân dung của “bên thắng trận”: Bè lũ Cộng Sản Bắc Việt chuyên ăn cướp tài sản bằng vũ lực + sự bỏ rơi miền Nam của quân Mỹ thua trận + sự hỗ trợ chính trị của nhiều đồng minh của Mỹ! Nhìn lại kịch bản của cuộc chiến tại Việt Nam, đến giờ nầy, hình như, chẳng có một cựu binh nào của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đủ can đảm nhận mình là người thua trận. Ngược lại, những tên Bắc Việt di tản* lại cho mình là người của “ Bên Thắng Trận!”. Thắng trận, một kết luận nông cạn của lũ Cộng Sản ít học, một dấu ấn sỉ nhục được đóng trên mặt của những tên cướp gốc nhà quê!

Ở Mỹ, người Mỹ* sẽ hỏi, Huy-Đức là thằng nào? Ở Việt Nam, khá nhiều người đọc báo biết thằng ấy, nó là thằng bộ đội cụ Hồ, được người nhà, cán bộ có chức vụ, gởi gắm làm báo. Huy-Đức tên thật là Trương Huy San, biệt danh San Hô, do đồng nghiệp Tuổi Trẻ đặt cho một cách khinh miệt, “vì thằng San có hàm răng trên hô lộ vểnh môi! Thực tế, hầu hết những đề tài mang tính “chống tiêu cực” được Ban Biên Tập giao cho San Hô độc quyền khai thác; phần edit do chính tay mụ Kim-Hạnh, Tổng Biên Tập báo Tuổi Trẻ thực hiện. Dân làm báo đều biết, Kim Hạnh, cựu dân công Cục R, quá biết cách làm vừa lòng Văn-Hoá Tư-Tưởng về phần nội dung bài vở, biết o bế và làm vừa lòng người gởi gắm San Hô, biết copy các hình thức trình bày mặt báo, biết copy các cách “xào nấu pha chế” thông tin của báo nước ngoài…  Những thủ thuật nghề nghiệp trong hoàn cảnh nghèo nàn của báo chí, nói chung, đã cung ứng tin tức sự kiện nóng và lạ trên mặt báo, làm cho lớp dân cũ và lớp dân mới bất mãn, được thoả tính tò mò.
 
 
 Kim Hạnh, là con nuôi của Mai Chí Thọ, phó bí thư thành ủy kiêm An Ninh Nội Chính, nên thoải mái sức khai thác những mớ thông tin được Ba Thọ chỉ thị cung cấp riêng cho báo Tuổi-Trẻ. Nhờ đấy, Tuổi Trẻ theo sát hệ thống cơ cấu chính quyền cấp phường xã nhằm phản ảnh những tiêu cực để lấy lòng người đọc. Hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn phản ảnh phát hiện của Tuổi-Trẻ về những mặt không tốt của chính quyền hạ tầng, không khác gì thêm con mắt thứ ba cho thành ủy. Về thông tin kinh tế, Tuổi Trẻ theo dõi biến chuyển về giá trị đất đai, nhà cửa chung cư xây dựng mới, các khu quy hoạch, và nêu những cái tốt của Ủy Ban trong công tác chỉnh trang thành phố, cũng cung cấp sự quan sát khá rõ cho các quan chức ủy ban. Tuổi Trẻ hơn hẳn các đồng nghiệp về mặt tin bài nhờ có nguồn* cung cấp. Nhìn chung, thông tin tuy có hạn chế, nhưng giúp cho Tuổi-Trẻ mặc sức làm tình làm tội những ai bị các anh Ủy Ban không ưa, những cá nhân nằm trong các phe nhóm yếu thế từ quận đến thành phố.

Kim-Hạnh ném San Hô ra thị trường thông tin và đạt kết quả tốt. Những bài phóng sự điều tra mang tính tiêu cực đăng nhiều kỳ nhiều ngày thu hút số lượng độc giả khá lớn; Tuổi-Trẻ nổi tiếng là tờ báo chống tiêu cực và những bài báo vạch mặt các nhân vật tiêu cực, những con vật tế thần, được nhà báo Huy-Đức thực hiện... rất can đảm. Từ tuần/3 lần phát hành vọt lên báo ngày/tờ, Tuổi-Trẻ phất lên dẫn đầu về lượng phát hành. Chính nhờ tiếng tăm được chị Hạnh ra sức xây dựng theo chỉ đạo của bác Ba, Huy-Đức được đặc quyền phỏng vấn trò chuyện các nhân vật có tiếng trong nam, ngoài bắc, ngang cơ hoặc dưới quyền của Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Mai Chí Thọ, Võ Văn Kiệt, Võ Trần Chí… Phó tổng biên tập Tuổi-Trẻ năm 1997, P. Huỳnh, có lần cho biết cách thực hiện những chủ đề mang tính tư liệu chính trị, “Để tích cực tránh lỗi, từng câu hỏi trong những bài phỏng vấn các nhân vật có chức, đều do biên tập soạn thảo, và được gật đầu thông qua với những đóng góp của các bậc trên… và thằng Đức thi hành!”.
Cũng nhờ vậy, với sự khôn mảnh vốn có của một tay bộ đội, Huy-Đức nhanh chóng tự biến thành tên “nhà báo làm tiền” những “nạn nhân” được Tuổi-Trẻ lên danh sách sau nầy: Các giám đốc kinh doanh phát triển nhà quận huyện, giới kinh doanh, các nhà sản xuất tiểu thủ công nghiệp, các giám đốc ngân hàng, và cả dân xuất khẩu. Xin nêu một ví dụ, các khu quy hoạch đều được Tuổi-Trẻ đưa tin, săn sóc tiến độ thi công, tìm hiểu nguồn kinh phí đầu tư và dự tính dùm các khoản lợi nhuận. Nhìn chung, công trình xây dựng nào cũng không ít thì nhiều cũng có vấn đề! Huy-Đức tìm gặp… để… tìm hiểu về kinh phí đầu tư, về vốn vay ngân hàng, về các công trình phụ: nhà villa…  về giá bán, về những diện nào là ưu tiên được mua những căn trệt…  Sau những câu hỏi bắt mạch, hứa hẹn tin bài làm công trình nổi bật, hù doạ nghiệp vụ cách nhẹ nhàng, tiếp theo là gợi ý cho em anh Ba toà soạn, bà con chị tổng biên tập…  cần mua một căn để ở! Qua vài chục cuộc tiếp xúc, phỏng vấn, có cú được có cú không, thằng “San Hô” có trong tay một số căn chung cư, villa... mua theo giá hữu nghị. Trong thời điểm giá nhà đất ngày càng tăng, San Hô chỉ cần kiếm thân chủ bán trao tay!“ Chưa tới 10 năm làm báo, cứ nhìn tài sản của thằng San Hô là đủ biết!”, Sỹ. H, phóng viên thể thao nói so sánh. Còn H. Ngọc, chuyên mục nhà đất báo Sài Gòn Tiếp Thị, kể rằng, “ Nguyễn Phụng Thiều, nguyên giám đốc kinh doanh nhà Tân-Bình, có lần cho biết,” báo Tuổi Trẻ đưa tin trước nhất về công trình chung cư Bàu Cát, Huy-Đức là khách hàng đầu tiên!”
Bài bản như thế cũng được thực hiện và áp dụng với giới sản xuất, giới kinh doanh, ngân hàng, và giới đầu tư. Nhìn quảng cáo dầy hàng vài chục trang đủ nói lên sự hiệu quả. Kim-Hạnh + Huy-Đức, một cặp hung nô Nam Bắc, một mô hình làm báo và lấy quảng cáo cực kỳ hiệu quả thời kỳ 1993 – 1997!
Thiên bất dung gian! Kim-Hạnh bị các anh Văn-Hoá Tư-Tưởng ngoài kia bãi chức Tổng Biên Tập vì tội dám cho đăng tin bài vi phạm điều cấm kỵ của đảng. Anh T. , báo Thanh-Niên, cho hay, “Kim-Hạnh thừa thắng xông lên đăng chuyện bác Hồ có vợ! Tin do tay chồng là Nguyễn Văn Phước, phó Tổng báo Nhân Dân cung cấp, vì Phước tính là Tuổi Trẻ “nóng” hơn Nhân Dân. Ai ngờ đi quá nên bị trúng đòn!”. Kim-Hạnh văng, Huy-Đức cũng mất thế phải muối mặt chạy về Thanh-Niên năn nỉ xin việc. Thọ H., phóng viên xã hội nói,” nhóm biên tập ghét thằng San Hô khỏi phải ra tay!”. Một sự thật được phun ra, chẳng ai ở Tuổi-Trẻ ưa Huy Đức. Và báo giới, nói chung cũng khinh ghét tên San Hô. Vinh Q., về hưu, từng phụ trách quảng cáo The Saigon-Times cho biết, “đa số anh em giới đầu tư, ngân hàng, xuất nhập khẩu, từ 92 tới 97, khi được hỏi về cha Huy-Đức, tất cả đều lắc đầu, khinh miệt. Có người còn nói, “ …thằng đó viết bài mắc tiền, còn đòi thêm quảng cáo!”
Không cần tìm hiểu, hỏi han thêm, chuyện tay San Hô sang Mỹ không có gì mới. Ai cũng có thể qua Mỹ bằng cách nầy hay cách khác. Mỹ vào dễ lắm. Thời nầy, không cần có thân nhân bảo lãnh, không cần HO còn sót, chỉ cần xoè ra 4, 5 ngàn đô là có người lo giấy tờ, giúp lên máy bay vượt Thái Bình Dương rồi đáp xuống bất kỳ phi trường nào ở tiểu bang nào cũng được. Còn chuyện San Hô được học bổng sang Mỹ học cũng chẳng lạ lùng gì; thằng Cộng Sản, hay thằng thắng trận, mãi đến giờ mới mò sang lượm lặt kiến thức của kẻ thù Mỹ! Thật là nực cười. Việt Cộng, Việt Cộng, học cho lắm cũng là Cộng Sản! Thế giới còn lạ lùng gì, Mỹ chuyên cho đô la, cho học bổng, cung cấp free súng đạn cho kẻ cựu thù, là chuyện thường tình mang tính marketing cấp thấp! Việt-Nam Cộng-Sản đang xoè tay xin và nhận đô la là một thí dụ!
Nhưng để bỏ thì giờ  đọc chuyện cũ, chuyện San Hô viết về những chuyện đã qua, phỏng vấn những tên tội  đồ đã chết thối xác, liệu những chuyện bá vơ đó, có làm giảm sự chán ghét Cộng-Sản của cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Mỹ? Có ích chăng là giúp rót thêm kiến thức cuồng tín “yêu cộng quý Hồ” cho bọn nằm vùng, bọn tín đồ Hồ Giáo theo đuôi làn sóng dân tỵ nạn năm 1975 và những loại “ăn cơm Mỹ thờ ma Cộng”. Thật bất ngờ khi đọc được một người viết rằng “Một cuốn sách ngồn ngộn tư liệu, nhận xét sắc sảo, không lên gân và nhiều cảm xúc chân thành của tác giả, một cuốn sách rất nên đọc cho cả người hai bên giới tuyến trước 1975, người Việt trong nước và hải ngoại, người Việt trẻ.” Chắc chắn, người ấy đã quên mất rằng, “bên thắng trận”, những thằng gốc bần cố nông ăn cướp, đang sống trong những căn nhà, những căn villa, của người dân Sài Gòn bỏ chạy ra nước ngoài vì không thể sống chung với Cộng Sản!
Nhưng thú vị nhất, hoạt cảnh Lục Súc Tranh Công; y như các puzzle ráp lại trước mắt công đồng người Viết, những nhà quảng cáo cho Trương Huy San, Huy-Đức, San Hô (không biết đã niềng răng chưa, chứ mụ Kim Hạnh đã nâng sửa mũi), đã ào ạt xuất đầu lộ diện, đã gián tiếp tự nhận mình là một tên trong Bên Thắng Trận và tự lột vỏ Mỹ để hiện hình là bọn Việt Cộng nằm vùng!
Trương Huy San, Huy-Đức, San Hô, một thằng làm báo thiếu đạo đức nghề nghiệp, một thằng bộ đội hiện hình là kẻ thù cũ, lợi dụng sự tò mò của những ai chưa biết, viết về những chuyện cũ kỹ hơn 30 năm để móc đô la của người Việt tại Mỹ, rõ ràng, có quá nhiều người đã trúng kế dân vận của một tên “hăng-rô”* lưu manh chữ nghĩa.
Anh Đức & Ánh Tuyết
Chú thích:
* Chủ mới: Quân Cộng Sản ăn cướp bằng vũ lực.
Những tên Bắc Việt di tản: Dân quân miền Bắc tràn vào miền Nam sau 1975.
Người Mỹ: Người Việt di tản đã  nhập tịch Mỹ.
Nguồn: Thành ủy; nơi cung cấp thông tin.
Hăng-Rô: hô răng.
- - - - - - -
__._,_.___

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều