We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 17 February 2013

Chủ đề Mậu Thân 68: Tôi không đi Mỹ !

Tôi không đi Mỹ !

Vào dịp Tết Mậu Thân, tôi chỉ mới lên bốn, không thể nhớ nổi bất cứ chuyện gì đã xẩy ra cho gia đình của tôi. Ráng lắm, tôi cũng chỉ nhớ là có một ngày nào đó, ba mẹ tôi có đưa cả nhà tới nhà bác hai Phước, nhà bác hai lúc đó có rất đông người tới, và bà nội có thắt lên đầu tôi một miếng khăn mầu trắng, vậy thôi.

Đến năm 1971, khi tôi được bẩy tuổi, tới phiên nhà tôi cũng có rất đông người tới và bà nội cũng lại thắt lên đầu tôi một miếng khăn mầu trắng.



Lần này thì tôi đã đủ khôn lớn để biết rằng: Ba tôi đã chết. Người ta đưa ba tôi về trong cái quan tài đặt ở ngay phòng khách.

Chú Lý là em của ba tôi, cũng là người thường hay nói chuyện với tôi, kể cho tôi nghe:

“Ba của con là lính Thiết Giáp, đi đánh Việt cộng ở chiến trường Hạ Lào, và đã chêt ở đó. Chính chú đã đi trực thăng qua tận Hạ Lào lãnh xác của ba về đó.”

Mặc dù đã đủ lớn để biết là ba tôi chết, nhưng tôi vẫn chưa cảm thấy cái chết của ba tôi ảnh hưởng như thế nào với mẹ và các anh em tôi, mãi cho đến khi thấy mẹ tôi cứ khóc hoài, và ba tôi không về dẫn anh em tôi đi chơi nữa, tôi mới nhận biết sự thiếu vắng của ba tôi. Mẹ tôi đã phải đi làm để nuôi sống ba anh em tôi, mỗi sáng, bà chất anh em tôi lên xe, chở lại nhà bà nội để chúng tôi ở đó rồi mới đi làm. Chúng tôi được bà nội cho ăn uống, đưa đi học và đón về, đến tối, mẹ tôi mới đem chúng tôi về cho tắm rửa, học hành rồi đi ngủ.

Có một đêm, tôi trằn trọc không ngủ được, tôi ngồi dậy đi vào bếp tìm ly uống nước. Tôi đang định trở về giường thì nghe tiếng khóc nho nhỏ ở trên phòng khách, tôi ngạc nhiên nhón gót đi lên xem có chuyện gì? Đèn đã tắt hết nhưng qua ánh sáng ở bên ngoài rọi vào, tôi thấy mẹ tôi vẫn còn thức, hai vai của mẹ rung lên. Tôi bước tới ôm lấy mẹ, mới thấy mẹ đang cầm những tấm hình của ba tôi mà khóc. Mẹ nói với tôi:
“Mẹ nhớ ba . . .”
Lúc đó, tôi mới cảm thấy sự thiếu vắng của ba tôi.Ba đã ra đi vĩnh viễn, không còn trở về với chúng tôi nữa. Tôi ôm chặt lấy mẹ mà nói:
“Con cũng nhớ ba . . .”
Hai mẹ con cùng khóc với nhau.
Đến năm 1975, tôi vừa tròn mười một tuổi, mới chập chững bước chân vào trường trung học, thì một biến cố lớn nữa đã xẩy đến cho gia đình tôi.
Khắp nơi, súng nổ thật nhiều và ngoài đường không còn những người lính mặc quần áo giống như ba tôi, như bác hai Phước, như chú Lý nữa, mà là những người lính mặc quần áo bèo nhèo, đầu đội cái nón nhựa mầu xanh lục thật là kỳ cục và lại mang dép cao su mầu đen có hai quai tréo nhau, mà trong đời tôi, tôi chưa từng bao giờ thấy ai mặc những thứ như thế này bao giờ.
Những người lính này chiếm đóng khắp mọi nơi, trường học của tôi phải đóng cửa, mẹ tôi cũng không được đi làm nữa.Mẹ đóng chặt cửa, mấy mẹ con ở riết trong nhà, không dám đi đâu hết.
Buổi chiều, bác Hai chạy xeHonda qua nhà tôi, bác hấp tấp nói nhỏ với mẹ tôi:
“Việt cộng đã chiếm miền Nam rồi.Tổng Thống mình đầu hàng rồi.”
Mẹ tôi đứng xững nhìn bác Hai:
“Mình phải làm gì bây giờ đây hả chị Hai?”
Bác Hai nhìn mẹ tôi, quay đầu nhìn đám anh em chúng tôi rồi lắc đầu:
“Ai mà biết phải làm cái gì? Tui nghe mấy người chạy từ Đà Nẵng về, nói rằng đám Việt cộng rất là hung dữ, cấm không cho buôn bán, tịch thu hết sách vở đem đi đốt, rồi bắt hết những người lính mình nhốt vào những căn cứ của tụi nó ở trong rừng, bỏ đó cho chết đói, còn đàn bà con nít như tụi mình thì bắt bỏ nhà đi vô rừng trồng khoai trồng bắp hết.”
Mẹ nhìn anh em chúng tôi, mếu máo:
-“Mấy đứa con em . . . tụi nó còn nhỏ quá, đâu có biết làm cái gì đâu!Làm sao mà biết trồng khoai trồng mì?Bỏ tụi nó vô rừng là chết chắc . . . Chú Lý đã về nhà chưa, chị Hai?”
-"Chú Lý mới về tới nhà, chú nói phải kiếm đường vượt biên cho thật gấp, chứ để trễ thế nào tụi nó cũng bắt chú."
Tôi muốn xin mẹ đi gặp chú, nhưng tôi thấy mẹ tôi đang lo buồn, nên tôi không dám xin.Mấy bữa sau, khi chúng tôi đang ngồi trong nhà thì chú Tư Lý chở bà nội tới nhà tôi chơi.có cả bác Hai nữa. Tôi mừng rỡ ôm lấy chú, mỗi lần nhìn thấy chú, tôi có cảm tưởng như ba tôi đã về với tôi, vì chú Lý giống ba tôi lắm. Chú không vui vẻ nói chuyện với tôi như những lần trước, mà chỉ cười buồn ôm tôi rồi hai chú cháu cùng đi vào nhà. Nói chuyện một hồi thì chú Lý nói với mẹ tôi:
"Chị Ba, đám Việt cộng ra lệnh cho tụi em phải trình diện đi học tập vào ngày mai, nên em tới đây chào chị đặng ngày mai đi cho sớm."
Mẹ tôi ngồi làm thinh, nhìn qua bà nội, rồi lại nhìn qua chú Tư:
"Tụi nó có nói đi học tập mấy ngày hay không, chú Tư?"

Chú Tư Lý buồn bã trả lời:
"Bọn nó không nói rõ bao nhiêu ngày, chỉ nói đem theo đồ ăn cho ba ngày, vây thôi. Nên em không biết là học ba ngày hay là bao nhiêu ngày."
Bất chợt, chú Lý quay qua nắm lấy hai vai tôi, nghiêm trang nói:
"Chú đi rồi, ở nhà chỉ còn có mình con là con trai lớn trong nhà (các anh con bác Hai Phước đã đi du học ở bên Pháp hết rồi), con phải ráng sống mà chăm lo cho bà nội, cho bác Hai và cho má, nghe không con!"


Cả nhà rơi nước mắt khi nghe chú Lý nói. Chú Lý ngồi xuống, cũng khóc theo. Tôi không biết sự việc quan trọng ra sao, nhưng nghe chú nói phải ráng sống, thì cũng vừa khóc vừa hứa với chú:
"Con sẽ ráng sống để lo cho bà Nội, cho bác Hai và cho Mẹ. Chú cũng phải ráng sống mà về lo cho bà nội, nha chú!"
Kể từ ngày chú Lý ra trình diện để đi học tập cho tới nay, đã hơn một tháng rồi, mà tôi vẫn chưa thấy chú được về. Tôi theo mẹ để hỏi, mẹ tôi buồn bã ngồi xuống ôm lấy hai vai tôi mà nói:
"Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm."
Tôi không hiểu hết câu nói của mẹ, chỉ loáng thoáng hiểu rằng, không bao giờ tin tưởng Việt cộng, vì họ nói đường này nhưng lại làm theo con đường khác.
Một hôm, khi chúng tôi đang chơi dỡn ở trong nhà thì có tiếng gõ cửa, mẹ đang lo nấu cơm phía sau nhà, tôi chạy xuống cho mẹ hay. Mẹ tôi chưa kịp rửa tay thì đám người này đã đập cửa ầm ầm rất là dữ tợn tưởng chừng như cánh cửa muốn xúc ra rớt xuống đất. Tôi vội vàng chạy tới mở chốt cửa . . .
Trước mặt tôi là một đám thanh niên mang băng đỏ trên cánh tay, mặt mày hung hãn. Một tên cầm súng chĩa vào tôi, trợn mắt hỏi:
“Chủ nhà đâu?Tại sao có giải phóng tới gõ cửa mà không mở?Muốn chống đối hả?”
Tôi sợ quá, thụt lui lại, hét lên:
“Mẹ ơi . . . “
Mẹ tôi từ sau nhà chạy vuột lên, nắm chặt lấy tôi, hoảng hốt trả lời:
“Tôi . . . tôi là chủ nhà đây . . . Tôi xin lỗi . . . vì đang nấu cơm ở sau nhà . . . Mấy ông kiếm tôi . . . có chuyện gì không . . .?”
Tên cầm súng nạt mẹ tôi:
“Nhân dân đi đâu mà không chịu mở cửa ngay khi giải phóng gõ cửa?Chị ở đằng sau nhà làm gì?Phải phấn đấu mà thành thật khai báo, sẽ được cách mạng khoan hồng.Chị nên biết rằng, ở đâu thì cách mạng cũng có tai mắt hết, không che dấu được đâu."
Tôi thấy mẹ tôi tức giận tới đỏ mặt lên, nhưng rồi mẹ lại nghiêm nét mặt lại mà trả lời tên cầm súng:
"Tôi đang ngồi trong cầu tiêu thì giải phóng tới, nên không thể nào ra tiếp giải phóng ngay được, nhưng con tôi đã mở cửa rồi đó."
Tên cầm súng còn hung hăng hơn nữa:
"Dù có đang làm gì thì làm, khi giải phóng gõ cửa, cũng phải khẩn trương hoàn thành tốt công tác để ra đón tiếp giải phóng, biết chưa?
Hãy nghe thông báo của Ủy Ban Quân Quản thành phố đây.Tối nay,lúc 7 giờ tối, yêu cầu nhân dân khẩn trương tới họp tổ dân phố ở nhà đồng chí Tổ Trưởng, nhất trí chưa!"

Mẹ tôi chỉ gật đầu chứ không trả lời, đợi cho bọn chúng đi hết mới đóng cửa lại, dắt anh em tôi đi vào trong nhà. Tôi lúc lắc taygọi mẹ:
"Tối nay mẹ đừng đi họp, để con đi cho."
Mẹ vui vẻ ôm chặt lấy tôi, âu yếm nói:

"Con còn nhỏ mà đã biết lo giúp mẹ, giỏi lắm. Thôi để mẹ nhờ con chuyện khác, còn việc đi họp thì để mẹ lo."
Tôi tự hào nói với mẹ:

"Chú Tư đã nói, chỉ còn một mình con là con trai ở nhà, con phải lo cho mẹ chứ sao."
Mẹ tôi đi họp ra sao, tôi không biết, nhưng khi mẹ về, tôi thấy sắc mặt của mẹ buồn lắm, nên tôi không dám hỏi.Mẹ hối anh em chúng tôi đi ngủ, ngày mai sẽ tính.

Sáng sớm mai, khi anh em chúng tôi còn đang lui cui sửa soạn đi học, mẹ tôi còn đang lo nấu cơm cho cả ngày thì đám lính giải phóng lại tới, lần này không có những tên mang băng đỏ, mà toàn là đám đội nón cối, tên nào cũng cầm súng chĩa ra hai chia nhau đứng từ nhà trên xuống nhà dưới. Chúng tôi đứng chết trân nhìn những họng súng đang chĩa vào mình, không dám cử động. Khi đã đứng đầy hết trong nhà rồi, một tên không mang súng dài (chỉ có khẩu súng ngắn đeo ở bên hông) bước tới trước mặt mẹ tôi, đưa tay vào trong túi da đeo bên hông lấy ra một tờ giấy, lớn tiếng đọc:
"Căn hộ này là của ngụy quyền cấp phát cho tên ngụy quân Đào B.T

Ủy Ban Quân Quản phải tịch thu căn hộ này để giao lại cho nhân dân quản lý.
Gia đình tên T phải khẩn trương rời khỏi căn hộ này vào sáng sớm ngày mai.
Ban Quản Lý Nhà Đất của Ủy Ban Quân Quản tạm thời tiếp thucăn hộ ngay ngày hôm nay, để đảm bảo tài sản của nhân dân không bị hư hao mất cắp."
Mẹ tôi chới với nhìn tên chỉ huy, hỏi lại:
"Như vậy nghĩa là sao?Nhà của chúng tôi, tại sao lại đuổi chúng tôi ra khỏi nhà?Chúng tôi đi đâu bây giờ?"
Tên cán bộ quay lưng đi, không thèm nhìn mẹ tôi. Ra tới cửa, y mới quay lại nói bằng một giọng lạnh tanh:
"Căn hộ này là của nhân dân, phải trả lại cho nhân dân. Kể từ bây giờ cho tới sáng sớm ngày mai, chị phải dọn tất cả đồ đạc ra ngoài, đi đâu thì đi, chúng tôi sẽ cấp giấy tạm trú cho chị."
Mẹ tôi khóc ngất xỉu xuống giữa nhà:
"Trời ơi, ông Trời trông xuông mà xem này, bọn chúng đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà, chúng tôi ở đâu bây giờ đây . . .
Anh ơi, anh ở đâu . . . mẹ con em biết đi đâu bây giờ anh ơi . . . anh đã chết rồi . . . Tổ quốc cũng đã mất rồi . . . bây giờ tới căn nhà để ở, chúng nó cũng lấy đi . . ."
Tôi chỉ là một đứa bé mới mười một tuổi đầu, nhưng khi nhìn thấy những gương mặt ngu ngơ đằng đằng sát khí, không có một chút tình người nào từ trong ánh mắt của bọn người này, lại thêm những họng súng đen ngòm lạnh tanh đang chĩa vào người tôi, vào mẹ tôi, thì tôi hiểu ngay là không thể nào nói gì thêm với loại người này. Tôi bước tới, ôm lấy mẹ, can đảm nói với mẹ:
"Mẹ ơi, đừng khóc nữa, vô ích . . . con sẽ giúp mẹ thu dọn đồ đạc . . . mình về ở với bà Nội nhe mẹ."
Mẹ tôi chống tay ngồi lên, im lặng nhìn những gương mặt xa lạ mang đầy vẻ hận thù của những tên lính đang đứng chĩa súng vào mẹ. Mẹ nhìn quanh để thấy sự thật một lần nữa, rồi mẹ quay lại nhìn anh em chúng tôi. Cuối cùng, mẹ đứng lên nói với tôi:
"Con cho các em ăn sáng rồi phụ mẹ thu dọn quần áo, giầy dép, mùng mền vào bao. Mẹ lo thu xếp chén dĩa nồi niêu xong chảo . . ."
Các em tôi líu ríu sợ sệt ngồi vào bàn ăn, nhưng không đứa nào đụng chén đụng bát gì cả. Tôi phải hối tới hối lui, đút cho tụi nó ăn, hai đứa em của tôi mới ăn được chút đỉnh. Dọn dẹp từ sáng cho đến chiều, chúng tôi mới gom góp được hết mọi thứ, mẹ nói tôi coi nhà để mẹ đi tới nhà bà nội xin dọn đồ tới và đi muớn xe ba bánh chở đồ.
Xe tới, mẹ chỉ cho mấy người phu xe vào khiêng bộ ghế sa lông, tủ thờ, ván gõ, đi văng và bàn ghế ra, tên Việt cộng mang súng bên hông vội vã chạy tới ngăn cản, không cho khiêng ra, hắn nói với mẹ tôi:
“Tất cả đồ đạc này là của nhân dân, tôi được lệnh bảo quản những thứ đồ đạc này, chị chỉ được quyền đem nồi niêu song chảo quần áo đi mà thôi.”
Mẹ tôi giận quá, la lên:
“Nhà cửa của tôi, mấy ông đã chiếm, bây giờ lại còn muốn lấy cả đồ đạc của gia đình tôi nữa sao?Những đồ này là của huong hoả, do ông cố ông sơ nhà chồng tôi để lại, mấy ông nói là của nhân dân là sao?”
Tên Việt cộng rút súng ra chĩa vào mẹ tôi, nạt lớn:
“Nhân danh nhân dân, tôi phải bảo quản những đồ đạc này, ai mà đụng tới tài sản của nhân dân sẽ bị xử lý ngay tại chỗ. Các anh kia, đi ra khỏi nơi đây ngay lập tức.”
Mẹ tôi giận quá, chỉ mặt tên Việt cộng, hét lên:
“Đồ ăn cướp!”
Tên Việt cộng đưa khẩu súng lên, chĩa vào đầu mẹ, rít lên:
“Đem quần áo ra khỏi nhà ngay lập tức.Còn cãi bướng, ông bắn bỏ cha mày đấy.”
Ba anh em chúng tôi sợ quá, chạy tới ôm lấy mẹ khóc thê thảm. Mẹ cũng ôm lấy chúng tôi mà khóc theo.
Tên Việt cộng ra lệnh cho bọn lính cầm súng dài thẩy hết những gói quần áo, chén dĩa đồ nấu ăn ra ngoài hè rồi nắm mấy mẹ và anh em tôi mà sô mạnh ra ngoài, đóng cửa lại một cái “Rầm”.

Mẹ bị té chúi nhủi xuống đường, máu chẩy ra đầy mặt mẹ, tôi cũng bị té nhưng vội vàng đứng dậy mếu máo kéo áo lau mặt cho mẹ. Tôi thoáng thấy những nhà hàng xóm chung quanh hé cửa nhìn chúng tôi, nhưng rồi lại đóng cửa lại thật chặt, chỉ có nhà kế bên là mở cửa lớn ra, bác Bẩy từ trong nhà chạy vội ra đỡ mẹ dậy, kéo mẹ vào trong nhà, vừa kéo mẹ, bác vừa nói nhỏ:
“Chị dòm qua nhà em, thấy tụi nó vô, là biết thế nào cũng có chuyện lớn. Cái đám Việt cộng này, cả đất nước mình nó còn chiếm, nói chi căn nhà của mình.Tụi nó tha mạng cho em với xấp nhỏ là được rồi, còn người còn của mà em . . . vô nhà chị, chị lấy nước cho em uống, rồi mình tính.”
Bác Bẩy lấy nước cho mẹ uống, rủa mặt cho mẹ rồi vội vàng ra ngoài lươm mấy bao đồ của chúng tôi mà đem vào nhà, tôi cũng chạy theo phụ với bác. Nhìn thấy chiếc Honda của mẹ, bác Bầy vội vã gạt cần chống, đầy xe vào nhà, nói với mẹ:
“Phước đức Ông Bà, tụi nó còn để cho em chiếc xe này, phải đem đi chỗ khác liền đi, má thằng Hùng.”
Mẹ tôi đã hơi tỉnh, mẹ nói với bác Bẩy:
“Chị cho em gởi đám quần áo này, em chở tụi nhỏ tới nhà bà nội rồi trở lại liền.”
Bác Bẩy nhìn mẹ, ái ngại:
“Em đã khoẻ chưa mà đòi chạy xe? Mà thôi, chưa khoẻ cũng phải ráng mà lết đi em ơi. Chị cũng phải lo phần chị, chắc cũng sắp bị ăn cướp rồi đó. Anh Bẩy bị bắt từ hồi cuối tháng Tư, hổng biết sống chết ra sao?Em còn có bà nội mà dựa, chị hông có ai hết, đi đâu bây giờ nữa đây Trời.”

Mẹ chở một lượt ba anh em tôi tới nhà bà nội. Bác Hai Phước cũng có đó rồi, bác mếu máo nói với mẹ:
“Chị cũng bị tụi nó tới cướp hết đuổi ra ngoài đường rồi em ơi . . . Cái thứ cướp ngày đó mà kêu là giải phóng . . .”

Nhà bà nội ngổn ngang đầy những người và đồ đạc. Nội nhìn chúng tôi mà rớt nước mắt:
“Tội nghiệp tụi bay! Ba tụi bay chết rồi mà cái đám ăn cướp này nó cũng không buông, nó phải đi theo nó hốt hết mọi thứ nó mới hả lòng. Thôi, mấy con lo xếp dồ, lo cho tụi nhỏ, còn phần má, má lo mấy thứ này.”
Bà nội vừa nói vừa ôm lấy cái hộp bằng gỗ mun bóng lưỡng thật là đẹp. Đám con nít tụi tôi chạy lại rờ cái hộp, bà nội vừa mở hộp cho tụi tôi xem, vừa nói:
“Đồ này là của bác Hai Phước và của ba tụi bay đó thôi. Mai mốt nội sẽ giao lại cho bay giữ.”
Trong hộp có hai ngăn, một ngăn của bác Hai, một ngăn của ba tôi, chứa đầy hình, huy chương và những miếng dẹp có gắn những bông mai mầu trắng và hai tấm thẻ bài. Nội giải thích cho tụi tôi:
“Cặp lon có ba bông mai trắng là của bác Hai Phước, còn cặp lon có một bông mai trắng là của ba tụi bay.”
Tôi coi kỹ những tấm hình của bác Hai và của ba, đa số là hình chụp đám tang, chỉ có vài tấm là chụp riêng mà thôi. Bác Hai Phước bận đồ bông, có đeo hình con cọp đen ở bên vai trái, còn ba bận đồ trây di mầu xanh lục, mang hình chiếc xe tăng cũng ở bên vai trái.
Tôi vẫn đi học ở trường cũ, bạn bè thì vẫn là đám bạn cũ, nhưng các thầy cô thì đều là những thầy cô từ miền Bắc đem vô, họ tuy cũng là người Việt như tôi, nhưng có giọng nói rất là khác biệt và lúc nào cũng tìm cách chửi bới những người lính như ba tôi và bác Hai là Ngụy Quân, Ngụy Quyền, tay sai cho đế quốc Mỹ. Sáng sớm, trước khi đi học, tôi lo phụ mẹ đem hàng ra chợ bán, tan học, tôi về nhà lo cho các em tắm rửa rồi cùng ngồi học,chỉ cho các em làm bài cũng như làm bài tập của mình. Sau đó, tôi lo vo gạo nấu sẵn nồi cơm rồi ra chợ chờ vãn hàng, gom góp đồ chở về nhà cho mẹ.
Thời gian qua mau, mới đây mà đã hơn bốn năm qua rồi (1979), chú Lý cũng vẫn chưa thấy về. Một bữađến trường, tôi thấy một số anh ở lớp 11 và 12 không vào lớp học mà đứng xớ rớ bên ngoài phòng Hiệu trưởng, tôi đến nghe ngóng thì các anh cho biết, các anh bị cho nghỉ học để tham gia “Nghĩa vụ quân sự” qua Căm pu chia đánh giặc. Tôi nhìn kỹ những anh này, tất cả đều là con của lính Cộng Hoà như tôi. Tôi thắc mắc, hỏi lại một anh bạn cùng xóm:
“Em nghe nói, nghĩa vụ quân sự chỉ dành cho các . . . cháu ngoan bác Hồ, còn con của “Nguỵ” không được quyền tham gia. Vậy sao mà mấy anh lại được . . . trúng tuyển nghĩa vụ quân sự?”

Anh Đức cười, nhìn tôi một cách chế nhạo:
“Đừng nghe những gì Cộng sản nói . . . em có biết câu nói của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu không? Tụi nó chỉ nói cho đẹp như vậy thôi, nhưng nếu cần chết thì tụi nó đem con của nguỵ ra làm bia đỡ đạn cho chết hết, khỏi phải lo hậu hoạn. Em đừng có lo, tụi anh sẽ không chết đâu, tụi anh cũng có tính với nhau rồi, qua đó sẽ nhân dịp này mà chạy tuốt tới Thái Lan xin tỵ nạn đó thôi. “
Từ khi các anh bạn cùng xóm này ra đi, tôi có nghe là chiến trận ở bên Căm Pu Chia rất lớn, bộ đội chết nhiều lắm.Năm tháng trôi qua thật nhanh, tôi có để ý dòm chừng nhưng không thấy những anh bạn cùng xóm trở về.Tôi cầu chúc cho họ được tới bến bờ tự do, đừng có về cùng với bác Hai Phước, với ba của tôi ở dưới suối vàng. Năm nay tôi đã 16 tuổi rồi, chắc thế nào cũng tới phiên tôi đi nghĩa vụ, chắc chắn tôi sẽ theo gót những anh đi trước để vuợt biên qua Thái Lan.
Tôi không nhớ rõ là ngày nào của tháng 9 năm 1980, chỉ nhớ là buổi chiều hôm đó, khi dọn hàng cho mẹ tôi về nhà, tôi để ý thấy có một người rất là ròm, bận cái áo trắng mang đôi dép ny lông cũ lắm rồi, đang đứng gần cửa nhà tôi mà dòm vào trong nhà. Khi tôi dòm lại thì người này bỏ đi. Tôi nghi đó là đám công an khu vực muốn rình mò điều gì đó trong gia đình tôi, hoặc là đám trộm cướp thấy gia đình tôi buôn bán thì muốn ra tay cướp bóc. Tôi không nói với mẹ nhưng để ý dòm chừng. Khoảng gần đêm, tôi nghe có tiếng gõ cửa, cả nhà tôi đứng tim lo sợ, tôi háy mắt cho hai đứa em, mỗi đứa cầm một khúc cây đứng hai bên cửa rồi mới lên tiếng:
“Ai đó?”
Ở phía ngoài không nghe động tịnh gì hết . . . Một hồi sau tôi mới lắng nghe được một giọng nói thật là nhỏ:
“Con nè . . . má ơi . . . con là Lý nè . . .”
Bà nội tôi la lên:
“Phải thằng Tư đó hông . . .?”
Tôi suy nghĩ thật mau: Người ở ngoài đó không phải là Công an, vì Công an vô nhà chúng tôi chẳng có gõ cửa bao giờ, và ăn cướp thiệt thì . . . phá cửa vô nhà chứ cũng không gõ cửa. Tôi mau mắn mở bung cánh cửa, ở ngoài bóng tối một bóng người lao vào thật nhanh . . . đúng là cái người mà tôi dòm thấy mới buổi chiều này.
Người này vào tới nhà thì đứng xững dòm bà nội tôi mà khóc:
“Má ơi . . . con là thằng Tư Lý nè . . .”
Bà nội tôi la lên nho nhỏ:
“Con đó hả con . . . Con về rồi đó hả con . . .”
Mẹ tôi hối hả kêu tôi:
“Đóng cửa lại . . . đóng cửa cho mau . . .”
Rồi mẹ đưa tay tắt ngay ngọn đèn lớn . . .
Thì ra đó là chú Tư Lý của tôi.Chú mừng rỡ ôm lấy bà nội, mẹ tôi và bác Hai Phước cũng chạy lại ôm lấy chú mà khóc rấm rức. Một hồi sau bà nội mới buông chú ra mà hỏi:
“Con được về hồi nào mà không cho mẹ hay đặng mẹ đi đón con cho đỡ cực?”
Chú Lý nói nhỏ:
“Con trốn về đó má ơi. Tụi nó nhốt con ở tuốt vùng Cổng Trời, gần biên giới Trung Cộng lận. Sẵn dịp tụi nó lo di tản tụi con đi nơi khác, tụi con trốn trại băng qua Lào qua Căm Pu Chia về đây đó má ơi . . . Con về nhà từ hồi chiều, có thấy chú này chở chị Ba Thành vô nhà, nhưng con không biết chú này là ai, nên không dam vô liền, phải chờ tới tối mới dám vô, để đừng có ai thấy.”
Mẹ tôi đang khóc cũng phải cười:
“Chú nào!Đó là thằng Hùng, cháu của anh đó chớ ai.Hồi nhỏ anh bồng nó hoài mà không dòm ra nó sao?Hùng, con chào chú Tư đi con.”
Tôi lật đật ra dấu cho hai đứa em, cùng nhau khoanh tay cúi đầu chào chú Lý.
Chú Lý ôm lấy tôi cười mếu:
“Trời đất ơi!Thằng Hùng đó hả? Con mau lớn quá chừng đi, chú đâu có nhìn ra con!”

Mẹ tôi lấy quần áo của tôi ra, hối chú Tư đi lo đi tắm rửa cho sạch sẽ để mẹ lo dọn đồ ăn ra cho chú ăn. Chú vừa ăn vừa kể chuyện bị đi tù cho bà nội và cả nhà nghe. Cuối cùng, chú nói với mẹ tôi:

“Hồi em đi, thằng Hùng này nói nói với em là “Chú ráng sống mà về lo cho bà nội, nên em mới ráng mà sống đó, bạn bè em tụi nó chết nhiều lắm, chị ơi. Mình không sống với tụi Việt Cộng này được đâu, phải lo vượt biên cho mau.”

Mẹ tôi vui mừng trả lời chú:

“Cũng nhờ lời chú nói mà thằng Hũng cũng ráng sống, ráng phụ với chị mà lo nhà cửa, đáng mặt con trai lớn trong nhà lắm đó. Bà nội với hai chị đây cũng muốn cho nó vượt biên lắm, ngặt em chưa về nên chưa dám quyết định thôi.Bây giờ em về rồi, thì chắc chắn là chị sẽ lo cho hai chú cháu vượt biên cho mau.Em trốn trại, đâu có thể ở đây lâu được.Thằng Hùng cũng đã tới tuổi bị tụi nó thẩy vô nghĩa vụ đi hứng đạn ở Căm Pu Chia rồi, phải vượt biên cho gấp mới mong sống.”

Tiếp theo kỳ tới.

NGUYỄN KHẮP NƠI.

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều