We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 6 March 2013

Hiến pháp hiện hành kế tiếp : Làn sóng tư bản đỏ tháo chạy

THỜI CƠ TỔNG KHỞI NGHĨA CHÍN MÙI!


Thế thường, giới doanh nghiệp quốc tế vẫn cho tư bản Mỹ là khôn ngoan, dựa theo cử động của tư bản Mỹ để suy tính làm ăn. Sau mười năm khai thác thị trường Tàu, nay tư bản Mỹbắt đầu rút về nguyên xứ. Trong bài báo “Doanh nghiệp Mỹ rút dần khỏi Trung Quốc” có câu nầy: “Một thập kỷ trước, các công ty của Mỹ đổ xô tới Trung Quốc và biến nơi đây thành “công xưởng của thế giới.”Nhưng nay, nhiều công ty trong số này lại kéo nhau về nơi xuất phát.”

Đó là câu chuyện bên Tàu.
Nơi xứ xã nghĩa ta, tư bản đỏ thiệt là nhạy cảm. Tư bản Mỹ mới khởi sự từ từ rút lui bên Tàu, tư bản đỏ An Nam đã tính đường tháo chạy khỏi xã nghĩa ta. Trong bài viết trên VOA, tựa đề “hoành tráng” “ Làn sóng vượt biên lần thứ hai”, tác giả Trần Vĩnh Dự viết: “Trở thành thường trú nhân, hay còn gọi là người có“thẻ xanh”, hoặc trở thành người song tịch, tức là vừa có quốc tịch Việt Nam, vừa có quốc tịch một nước khác, đang trở thành một xu thế thời thượng. Có nhiều hãng tư vấn di trú đang hoạt động tích cực ở Việt Nam như IMG, Kornova, USIS, Harvey Law Group (HLG), Immigration (IMM), US Investment (USI), ImmiCa… đểphục vụ những khách hàng tiềm năng như H và T. Một số đang trong tình trạng chạy hết công suất vì khách hàng quá đông.
Đây không phải là phong trào vượt biên tìm tự do. Đây là tư bản đỏgian xão ngửi thấy đồng đảng cs bao che lâm nguy nên“tìm đường tháo chạy.”
Vì bọn tư bản đỏ tháo chạy nên mới nói thời cơ tổng khởi nghĩa chín mùi. Bây giờ là vấn đề “ Tập hợp lực lượng khởi phát tổng nổi dậy.”
PHONG TRÀO HIẾN CHƯƠNG VIỆT NAM
Danh hiệu trang trọng nầy từ đâu ra? Xin dẫn giải như sau:
Nhân cơ hội cs bày ra trò sửa đổi Hiến pháp 1992, 72 nhân sĩ, trí thức soạn thảo tài liệu mệnh danh “ Kiến nghị về sửađổi hiến pháp 1992”, gọi tắt là Kiến nghị 72.
Ngày 4/2/2013, 15 vị đại diện đến gặp và trao bản kiến nghị cho Ủy ban Dự thảo sửa đổi hiến pháp cùng với “ MỘT DỰ THẢO HIẾN PHÁP MỚI “, gọi tắt là Dự thảo hiến pháp 2013.
Tới nay, kiến nghị72 đã có tới 5,000 chữ ký. Đây là một lực lương nhân sự đáng kể. Có điều rằng : Nếu chỉ ký tên rồi để đó thì nó cũng giống như hàng tá kiến nghị Xin – Cho từ non 38 năm nay mà số phận là đi vào sọt rác!
Còn bằng như lần nầy, thừa thắng xông lên, những nhân vật ký tên đem sinh mệnh và sức sống đặt vào bản văn đầy tâm huyết của chính mình, đem lại cho nó sức mạnh của con ngườiđầy đủ tinh thần và cơ bắp, sẽ đủ sức lay chuyển cường quyền, tương tự như phong trào hiến chương “Cách Mạng Nhung” Tiệp Khắc.
Cụ thể là nhưvầy: Chỉ lấy con số 3,000 trong số 5,000, nắm tay nhau kéo vào Quảng trường Ba Đình. Quyết không dâng kiến nghị lên đảng mà hiên ngang đưa cao “ Bản Dự thảo HIẾN CHƯƠNG “ đòi cho được đưa ra toàn dân phúc quyết mới chịu giải tán tán ra về.
Câu hỏi đặt ra là: Nhân số chỉ có 3,000. Bạo quyền đem ra cả vạn côn an cơ động vây hốt thì làm thế nào?
Không sao hết! Lần nầy quý vị không đơn độc. Lực lượng xung trận có liền đây.
PHONG TRÀO CÔNG DÂN TỰ DO
Ngày 25/2/2013, Tổng bí thư đảng csvn phát biểu tại Vĩnh Phúc Yên:” ...Vừa rồi đã có các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vàođược là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống chứ gì nữa … Xem ai có tư tưởng là muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không, phủ nhận vai trò lãnh đạo củađảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Muốn ‘tam quyền phân lập’ không? Hả? Muốn ‘phi chính trị hóa quân đội’ không? Người ta đang có những quan điểmđấy!… Đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúngđấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa! Chỉ ở đâu nữa nào? … Tham gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể … thì nó là cái gì?! … Cho nên cácđồng chí quan tâm xử lý cái này.”(*)
Ngay hôm sau, trên Blog cá nhân, nhà báo trẻ Nguyễn Đắc Kiên của Báo Gia Đình và Xã Hội viết bài phản hồi nẩy lửa:
“Đầu tiên, cần phải xác định, ông đang nói với ai? Nếu ông nói với nhân dân cả nước thì xin khẳng định luôn là ông không có tư cách. Ông là Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, nếu muốn dùng hai chữ “suy thoái” thì cùng lắm là ông chỉ có thể nói với những người đang là đảng viên cộng sản, ông không đủ tư cách để nói lời đó với nhân dân cảnước. Nếu ông và các đồng chí của ông muốn giữ Điều 4, muốn giữ vai trò lãnh đạo, muốn chính trịhóa quân đội, không muốn đa đảng, không muốn tam quyền phân lập, thì đó chỉlà ý muốn của riêng ông và ĐCS của ông. Ông không thể quy kết rằng đó là ý muốn của nhân dân Việt Nam. Tuy nhiên, cũng cần phải nhấn mạnh rằng, những ý muốn trên chỉ nên xem là của riêng ông TBT Trọng, chưa chắc đã là tâm nguyện của toàn bộ đảng viên cộng sản hiện nay.
Tiếp theo, xin đi vào nội dung, ông nói suy thoái về đạođức. Tôi muốn hỏi ông, đạo đức của ông đang muốn nói là đạo đức nào? Đạo đức làm người? Đạođức công dân? Đạo đức dân tộc VN? … Tôi tạm đoán là ông đang muốn nói đến đạo đức người cộng sản của các ông. Vậy, các ông cho rằng chỉ cóđạo đức cộng sản của các ông là đạo đức đích thực? Thế ra, cha ông tổ tiên chúng ta, khi chưa có chủnghĩa cộng sản vô đạo đức hết à? Thế ra, những người không theo đảng cộng sản trên thế giới là vôđạo đức hết à?
Tiếp theo, xin đi vào nội dung suy thoái chính trị, tưtưởng. Tôi muốn hỏi ông, chính trị, tư tưởng ông đang muốn nói là chính trị, tư tưởng nào? Có phải chính trị, tư tưởng của đảng cộng sản? Vậy ra chỉ có đảng cộng sản của các ông là duy nhất đúng à? Cá nhân tôi cho rằng, không một người có lương tri bình thường nào thừa nhận như thế. Cùng lắm ông chỉ có thể nói với các đảng viên cộng sản nhưvậy, nhưng ngay cả với các đảng viên cộng sản, ông cũng không thể quy kết tội suy thoái cho họ. Nếu không tin, ông thử đọc lại Cương lĩnh chính trị và Điều lệ đảng các ông ban hành xem. Không có điều nào nói xóa bỏ Điều 4 là suy thoái, muốn đa nguyên về chính trị là suy thoái, muốn phi chính trị hóa quân đội là suy thoái, chỉ có tham ô, tham nhũng… đi ngược lại lợi ích của nhân dân là suy thoái. Ông đương kim tổng bí thư ĐCS VN thử đọc lại và nghĩ lại chỗ này xem.
Bây giờ, tôi trân trọng tuyên bố những điều tôi muốn:
1-Tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới để Hiến pháp đó thực sựthể hiện ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.
2-Tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước.
3-Tôi không chỉ ủng hộ xây dựng một chính thể tam quyền phân lập mà còn muốn một chính thể phân quyền theo chiều dọc, tức là tăng tính tự trị cho các địa phương, xây dựng chính quyền địa phương mạnh, xóa bỏcác tập đoàn quốc gia, các đoàn thể quốc gia tiêu tốn ngân sách, tham nhũng của cải của nhân dân, phá hoại niềm tin, ý chí và tinh thần đoàn kết dân tộc.
4-Tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào.
5-Tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bốnhư thế. Tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tưtưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản của các ông ban cho, nên các ông cũng không có quyền tức đoạt hay phán xét nó. Vì thế, tôi có thể xem những lời phán xét trên của ông, nếu có hướng đến tôi là một sự phỉbáng cá nhân. Và tôi cho rằng, những người nào chống lại các quyền trên là phản động, là đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, dân tộc, đi ngược lại xu hướng tiến bộ của nhân loại.”
Hiện tại, lời tuyên bố kể trên đã trở thành “ Tuyên bốCông dân Tự Do”, chỉ trong mấy ngày đã thu nhận được 1,800 chữ ký.
Cũng giống như bản dự thảo hiến pháp 2013 kể trên, nếu chỉ ký tên xong rồi thôi thì nó không có tác dụng tích cực gì. Còn nếu như chữ ký mang ý nghĩa cam kết hànhđộng, quyết đạt cho được mục tiêu mong muốn thì mới trở thành sức mạnh đánh đổ bạo quyền giành lại các quyền công dân Tự Do.
Trong trường hợp đó thì sức mạnh của tuổi trẻ sẽ tiến lên hiệp lực cùng nhân sĩ trí thức đoàn kết đòi lại cho được quyền công dân tự nhiên đã bị cs cưởngđoạt non 70 năm nay.
PHONG TRÀO NÔNG DÂN
đòi Quyền Sở hữu Ruộng đất
Những ngày sau Tết Nguyên đán, những cuộc biểu tình của nông dân Văn Giang, Dương Nội chìm lắng. Nay nhân cơ hội các cuộc tranh đấu đòi hiến chương, quyền công dân tự do bùng lên, lực lượng hùng mạnh nông dân cần bắt lấy thời cơ hội cùng chung sức hành động, đòi lại chođược Quyền Sở hữu đất đai của cha ông nhiều đờiđể lại.
Đây là cơ hội hi hữu, nếu không biết kịp thời nắm bắt sẽ trơ nên đơn độc để cho bạo quyền tách rời, bẻ đủa, bẻ từng chiếc.
Lần nầy nông dân cánh đồng Chầu, nơi hai bà Trưng dưỡng quân, trước khi tiến đánh giặc Đông hán nơi Luy Lâu sẽmột lần nữa hiệp lực cùng giới sĩ phu làm nên lịch sử.
PHONG TRÀO CÔNG NHÂN
đòi Quyền sống, Quyền có việc làm
Hiện tại trên các đô thị toàn quốc có chí ít là 1 triệu rưởi công nhân thất nghiệp. Cho tới nay, giới công nhân vẫn là giới bị bọn cs cầm quyền bao che cho tư bản đỏvà tư bản ngoại quốc bốc lột thậm tệ. Ngày nay, trước trào lưu tranh đấu đòi lại quyền sống, quyền làm người trong toàn xã hội, lực lượng công nhân là thành phần chủ lực phải hiệp cùng giới nông dân đánhđổ một lần cho xong chế độ tư bản đỏ hoang dã ăn xương hút máu giới lao động.
PHONG TRÀO HỌC SINH - SINH VIÊN
“BẤT TUÂN DÂN SỰ” chống bắt lính
Trước nay, khi tuổi trẻ biểu tình yêu nước, chống Tàu xâm lăng, bọn cs bán nước đàn áp, bắt bớ dã man. Nay nhân khi toàn dân vùng dậy chống bầy lang sói bạo quyền, chúng ngang ngược ra lịnh Tổng Động viên.
Chúng muốn làm việc gì vậy? Là chúng toan “một mủi tên bắn hai chim”. Một là cô lập lực lượng HSSV nơi doanh trại, tách ra khỏi khối đại chúng tranh đấu chống bạo quyền cs. Hai là nham hiểm hơn: Dùng sức mạnh tuổi trẻ chống lại lực lượng cách mạng đại chúng.
Nhưvậy, giới trẻ HSSV có đủ lý lẽ để dấy lên phong trào “bất tuân dân sự”, chống cường quyền bắt lính.

MỘT MAI, NGÀY HỘI LỚN DÂN TỘC
Nếu mọi người đồng lòng quyết ý hành động, ngày Hội Lớn Dân Tộc không còn xa. Ngày giải trừ ách nô lệcộng sản cho toàn Dân tộc cũng là ngày cởi bỏ gông xiềng cho cả trên ba triệu đảng viên cs bị bọn trùmđảng lợi dụng cưởng bức giữ ngai vàng cho chúng.
Ngày vui Dân tộc cũng là ngày chấm dứt một giai đoạn tăm tối trong lịch sử nước nhà, để cho không bao giờ còn nghe lại lời thơ não nuột của cô gái nhỏ Phương Uyên:
“ Đát nước tôi không có chiến tranh
Mà sao nghe đau thắt trong lòng?!”
Cũng giống như nhân dân Ai Cập, 10 ngàn người chiếm đóng Quảng trường Xanh Tahrir, 10 ngàn người dân nước Việt hẹn gặp nhau nơi Quảng trường Ba Đình cho tới khi Cách mạng Toàn Thắng mới thôi!
Nguyễn Nhơn
Nguon:Ai Hữu Biên Hòa

-----

Làn sóng cuốn gói và tháo chạy khỏi Việt Nam

Mấy tháng qua, các nhà quản lý tại Anh, Canada, Úc, Mỹ đều ghi nhận luồng tiền ồ ạt chảy từ Việt Nam sang nước họ dưới danh nghĩa đầu tư. Lãnh tụ phe đối lập Úc thậm chí còn giật mình đòi chính phủ cầm quyền xét lại chính sách đầu tư nước ngoài ở quốc gia này bởi ngày càng có nhiều người nước ngoài trong đó có rất đông người Việt Nam sang Úc mua đất, cổ phần doanh nghiệp. Sự thật này trái ngược hẳn tình hình ảm đạm kinh tế trong nước. Báo chí chính thống và các nhà quản lý thì chỉ dám mon men phân tích chỉ số, niềm tin v.v. Một sự thật hiển hiện nhưng khó nói đó là đã xuất hiện làn sóng nhà giàu, đại gia cuốn gói và tháo chạy, bằng cách này hay cách khác mang lượng tiền vốn khổng lồ ra nước ngoài, khiến kinh tế Việt Nam ngày càng kiệt quệ.
Người giàu nhất Việt Nam cũng thiếu tiền Người giàu nhất Việt Nam năm 2007, ông Đặng Thành Tâm vừa đăng ký bán 22 triệu cổ phiếu SQC, với giá trị ước tính 1.400 tỉ đồng trong một trào lưu mà báo chí gọi là “đại gia đua nhau bán cổ phiếu, gom tiền tươi”.
Nhưng đây chỉ là 1 “gạch đầu dòng” trong chuỗi vô số những khó khăn của các đại gia, mà những biến động của “chứng” (khoán) trên thị trường mới chỉ là khía cạnh có thể nhìn thấy.
Quốc Cường Gia Lai bị khởi kiện ra tòa xung quanh một dự án BĐS ở Đà Nẵng là một điển hình cho tình trạng đại gia “gặp khó khăn”. Hết quý II, đại gia này nợ tới 2.980 tỉ đồng. Và trong khi lượng hàng tồn kho lên tới 2.846 tỉ đồng thì quỹ tiền mặt chỉ còn hơn 15,3 tỉ đồng.
Đại gia Bình An tiếp tục bị chủ nợ vây hãm, đòi tuyên bố phá sản, bất chấp thông tin bà Diệu Hiền có thể sẽ về nước. Thậm chí ngay cả khi Chủ tịch HAGL Đoàn Nguyên Đức mua lại 1,1 triệu cổ phiếu HAG, các nhà đầu tư vẫn tỏ thái độ mà báo chí mô tả rất chính xác là “thờ ơ”.
Không “thờ ơ” không được, không lo lắng không xong, khi bất chấp việc ông chủ của HAGL đăng ký mua hơn 3 triệu cổ phiếu – một động thái dư luận cho rằng mang tính trấn an hơn là một hoạt động đầu tư, bất chấp những thanh minh số nợ “chỉ” 6.400 tỉ đồng, chứ không phải 15.500 tỉ đồng, HAGL vẫn tiếp tục bị Fitch đưa vào diện “theo dõi tiêu cực” cho định hạng tín nhiệm B đối với nợ ngoại tệ, nội tệ dài hạn.
Có thể các đại gia đang khát tiền mặt và tìm mọi cách thoái vốn, dù phải bán cả đống cổ phiếu của chính DN mình. Có hai điều có thể nhìn thấy qua sự kiện này: Những khó khăn của nền kinh tế không buông tha một ai kể cả đó là những người giàu nhất. Và sự bất chấp điều tiếng cho thấy những khó khăn về nguồn vốn lớn đến mức các đại gia buộc phải chấp nhận những mất mát về lòng tin của các nhà đầu tư vào thương hiệu thậm chí đã phải xây dựng trong nhiều thập kỷ.
Rút vốn bằng mọi cách bất chấp suy kiệt niềm tin.
Nghiêm trọng hơn, TTCK lại bị rung động khi “quả bom” SME phát nổ với việc cả chủ tịch và phó chủ tịch Cty chứng khoán này bị bắt. Song nghĩ cho cùng, nỗi lo mất vốn, mất tiền không phải đến khi “quả bom” phát nổ – khi mà các mã cổ phiếu “dán nhãn SME” gần như thành giấy vụn, được bán tống bán tháo với giá cốc trà đá – 700đ/cổ phiếu mới có. Bởi thế, “quả bom SME”, hay sự kiện người giàu nhất VN năm 2007 “bán chứng gom tiền”, chỉ là dày thêm sự thờ ơ và nỗi lo.
Ông Đặng Thành Tâm công khai việc phải bán cả núi cổ phiếu dẫu sao vẫn còn hơn chán vạn những đại gia khác, bất chấp uy tín, tìm mọi cách “bán lén” cổ phiếu. Như trường hợp Chủ tịch HĐQT Kien Long Bank, vừa bị phạt vì “bán chui” cả gánh 876.450 cổ phiếu STB. Nắm cổ phiếu ngân hàng – loại cổ phiếu được bảo lãnh bằng danh nghĩa “an ninh tài chính tiền tệ” còn phải tìm cách “bán lén” huống chi các loại “chứng” khác.
Khi mà nền kinh tế lâm trọng bệnh, khi người giàu nhất VN cũng trở thành kẻ túng thiếu, thì việc nói về một “dấu hiệu khởi sắc cho thị trường chứng khoán” hay sự phục hồi của các DN quả thực xa vời.
Đại gia đua nhau bán cổ phiếu, gom tiền tươi
Thay vì bơm tiền vào phát triển doanh nghiệp và giữ vị thế cổ đông lớn, cổ đông sáng lập, nhiều đại gia dường như đang tranh thủ các cơ hội bán cổ phiếu để chốt lời hoặc bảo toàn không bị mất vốn
Lãi lỗ đều muốn bán cổ phiếu
Vừa công bố lãi ấn tượng trong quý thứ 2 liên tiếp, với lợi nhuận 6 tháng đầu năm lên tới 86 tỷ đồng, tăng 162% so với cùng kỳ (chủ yếu nhờ vào lợi nhuận từ nhà máy xỉ titan), ông Đặng Thành Tâm, bất ngờ công bố muốn bán 22 triệu cổ phiếu Khoáng sản Sài Gòn- Quy Nhơn (SQC).
Cụ thể, từ ngày 1/8 – 24/8, ông Đặng Thành Tâm, anh trai của bà Đặng Thị Hoàng Phượng -Chủ tịch Hội đồng Quản trị công ty, đăng ký bán ra 22 triệu cổ phiếu SQC.
Mục đích giao dịch nhằm cơ cấu lại danh mục đầu tư qua phương thức thỏa thuận. Trước khi giao dịch, ông Tâm nắm 66 triệu cổ phiếu SQC, tương đương với 60% tổng số cổ phiếu SQC đang lưu hành.
Nếu tính theo giá cổ phiếu SQC đang được giao dịch ngày 31/7 là 63.000 đồng/cổ phiếu thì tổng giá trị cổ phiếu SQC ông Tâm hiện đang nắm giữ lên tới gần 4.200 tỷ đồng và số vốn ông muốn thoái bớt là gần 1.400 tỷ đồng.
Các số nói trên thực tế chỉ là tính toán. Việc bán được hay không và bán với mức giá nào còn phải chờ thời gian bởi tính thanh khoản của cổ phiếu này là rất thấp, rất ít người mua cũng như gần như không có người bán. Suốt từ ngày lên sàn đầu 2010 tới nay, cổ phiếu SQC gần như không có giao dịch. Trong 10 phiên gần đây, lượng giao dịch trung bình chỉ đạt 100 cổ phiếu.
Sự kiện này cho thấy 1 hiện tượng là trong thời gian gần đây, trái ngược với xu hướng thâu tóm doanh nghiệp khi giá cổ phiếu ở mức bèo bọt, nhiều đại gia cũng đang tìm mọi cách rút hết vốn tại các doanh nghiệp của mình, bất chấp doanh nghiệp đó đang làm ăn tốt hay xấu.
Trường hợp hàng loạt nhân vật chủ chốt của Công ty Cổ phần Tập đoàn Đức Long Gia Lai (mã DLG) bán chui cổ phiếu hồi cuối tháng 6 vừa qua là 1 ví dụ.
Theo đăng ký, người chủ tịch và nhiều lãnh đạo DLG bán cổ phiếu từ 26/6/2012 nhưng trên thực tế bà Hương (vợ Chủ tịch HĐQT) đã bán hơn 1 triệu cổ phiếu từ ngày 21/6. Một loạt nhân vật khác như chị chủ tịch, thành viên HĐQT, phó tổng giám đốc… mỗi người bán hàng trăm ngàn cổ phiếu trước thời hạn đăng ký.
Trước đó, giới đầu tư đã nhiều lần xôn xao về các vụ “thoát xác” ngoạn mục của nhiều đại gia tại ngân hàng Sacombank (sau vụ thâu tóm), tại SHN (trước khi chủ tịch tuyên bố nguy cơ phá sản), THV (trước khi tình hình rủi ro mất thanh khoản lộ ra)…
Một loạt cổ đông lớn (cả tổ chức và cá nhân) cũng đã thoái vốn tại nhiều doanh nghiệp như SCR, PTI, VNT, CSG, CII, GMD…
Gom tiền tươi
Việc lén lút bán cổ phiếu của các đại gia tại các doanh nghiệp “có vấn đề” thì rất dễ giải thích. Trong hầu hết các trường hợp, cái lợi mà các cổ đông lớn thu về khi bán chui cổ phiếu lớn hơn nhiều so với việc họ giữ lại hoặc mua bán công khai.
Thực tế cho thấy sau mỗi vụ các cổ đông chủ chốt tại các doanh nghiệp bán chui cổ phiếu, giá cổ phiếu thường sụt giảm mạnh và thông thường sau đó là những thông tin không mấy tốt lành về doanh nghiêp.
Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp cổ đông lớn bán cổ phiếu của cả những doanh nghiệp đang làm ăn khá tốt. Thực tế, trên thị trường tài chính, hoạt động chốt lời là hiện tượng rất bình thường. Nhiều nhà đầu tư mua cổ phiếu vào ở mức giá thấp và bán ra ở mức giá cao hơn để hiện thực hóa lợi nhuận.
Sản xuất và kinh doanh ngày càng đình đốn.
Trước tình trạng trên, nhiều doanh nghiệp rơi vào tình trạng thiếu tiền mặt cho hoạt động sản xuất kinh doanh.
Hồi cuối quý I, CTCP Cơ điện lạnh REE đã bán toàn bộ hơn 42 triệu cổ phiếu STB của Ngân hàng Sacombank và Đường Biên Hòa (BHS) trong đợt đăng ký bán toàn bộ hơn 1,44 triệu cổ phiếu STB.
Đằng sau các vụ mua bán này ít nhiều có liên quan tới vụ thâu tóm cổ phiếu STB nhưng nó cũng được giải thích là để co gọn lại hoạt động đầu tư tài chính của mình và dịch chuyển về mảng kinh doanh cốt lõi hoặc nhằm thu hồi vốn đầu tư.
Hoặc gần đây, lý do khi thành viên gia đình chủ tịch HĐQT THV thoái vốn được đưa ra là để lấy tiền hỗ trợ cho hoạt động của THV…
Ở 1 khía cạnh nào đó, những cú thoái vốn của các đại gia cho thấy có dấu hiệu của sự khan hiếm tiền mặt hoặc dấu hiệu của sự kém hấp dẫn của các cổ phiếu. Họ đã phải bán ra 1 lượng lớn cổ phiếu ở thời điểm mà mức giá rất thấp, có khi chỉ bằng 10% so với đỉnh cao.
Trường hợp ông Đặng Thành Tâm đăng ký bán 22 triệu cổ phiếu SQC trị giá tới gần 1.400 tỷ đồng (trong khi SQC đang có lợi nhuận tăng lên khá mạnh) cũng có thể khiến giới đầu tư hình dung về 1 khả năng thoái vốn vì khan hiếm tiền mặt, cũng có thể để chốt lời để tìm cơ hội khác… Nhưng nó vẫn khiến giới đầu tư còn nhiều thắc mắc.
Thông thường trên thế giới, các tỷ phú thường nắm giữ rất chắc tỷ lệ cổ phiếu tại các doanh nghiệp con cưng do họ dựng lên, tại những doanh nghiệp lớn và làm ăn ổn định. Việc đầu tư tiền vào các kênh đầu tư khác chắc hẳn khó có thể bằng vào chính doanh nghiệp của mình mà mình biết tường tận và có hoạt động lành mạnh.
Sau việc tính dứt bỏ, bán đi 1 lượng lớn cổ phiếu SQC, giới đầu tư đang đặt ra vấn đề tính hấp dẫn của các cổ phiếu trên thị trường chứng khoán (TTCK) nói chung.
Trước đây, mỗi khi 1 doanh nghiệp được lên sàn là các ông chủ coi như đã lên 1 “đẳng” mới. Từ mức vốn rất khiêm tốn, thậm chí vốn ảo, cổ phiếu tăng vèo vèo, 1 chấm, 2 chấm, rồi 10 chấm… Giá trị tài sản (tính theo giá cổ phiếu) của nhiều đại gia tăng chóng mặt, vào tốp này tốp kia của những người giàu nhất trên TTCK.
Cùng với đó, các đại gia liên tiếp phát hành thêm, in thêm cổ phiếu để gia tăng quy mô của doanh nghiệp và thực sự với nhiều người thoái vốn vào những thời điểm sốt như vậy (2007, 2009) thì lượng tiền của họ có thể nói là khổng lồ.
Tuy nhiên, sự thật đằng sau những gì mà doanh nghiệp làm được không hề tương xứng với cái giá mà các nhà đầu tư phải trả để mua cổ phiếu. Bên cạnh đó, sự pha loãng liên tục rồi sự lừa đảo, vi phạm, sai phạm trắng trợn trên.
TTCK khiến niềm tin bị mai một. Một lớp nhà đầu tư nhỏ lẻ (một trong những nền tảng của nhà đầu tư tổ chức) đã tỉnh táo hơn. Sự tham gia của họ vào TTCK ngày càng thưa hơn và thận trọng hơn. Đây cũng chính là lý do khiến TTCK luôn rơi vào tình trạng ảm đạm. Nền kinh tế ngày càng thiếu vốn trầm trọng cho sản xuất.
Theo Dân Trí

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều