We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 26 April 2013

Chủ Đề Mùa Quốc Hận : NHỚ NGƯỜI Ở LẠI NƠI "ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN"

NHÂN THÁNG TƯ ĐEN, NHỚ NGƯỜI Ở LẠI NƠI "ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN"


Nhân mùa đau thương Quốc hận 2013, quí vị đã nghe "Đêm Chôn Dầu Vượt Biển" và "Mưa trên đảo Air Rayavới dòng lệ theo nỗi lòng người vượt biển rađi tìm tự do trong thân phận lưu vong vọng cố hương.
Vậy còn những người ở lại? Trước hết là nhớ lại những người tù  quân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa sau 30 tháng 4 năm 1975 để trả lời tiếp đạo diễn phim được "Đặt hàng" Lê Phong Lan. 
 Lê Phong Lan và Trung ương đảng CSVN hãy đọc lại xem Lê Đức Thọ đã đặt bút ký gì trong Hiệp ước Paris? Có phải là  sau khi Mỹ rút quân đi, ngưng bắn, còn lại  hai bên chính phủ miền Nam là Việt Nam Cộng Hòa và chính phủ Lâm thời Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam ngồi lại thương lượng để có cuộc bầu cử tự do cho dân miền Nam tự chọn thể chế họ muốn? Bầu cử phải có Quốc Tế giám sát. Trong khi chờ đợi, hai bên không được trả thù trả oán nhau, không được xâm phạm tính mạng và tài sản nhau??

 Nhưng chỉ chưa tròn một tháng sau 30 tháng 4 năm 1975, tức chỉ trong tháng 5 năm 1975, Ủy Ban Quân Quản Saigon-Gia Định ra lệnh quân, cán, chính VNCH trình diện "Tập trung cải tạo" v.v. Sự thật cũng có thả về một số để Thủ tướng Phạm Văn Đồng sang Pháp tuyên bố thả hết tù rồi. Nhưng hãy nghe đây:

Một nhân chứng sống tả rằng ông bị lùa vào nhà tù Phan Đăng Lưu bên hông chợ Bà Chiểu, Gia Định năm 1976 --nơi mùa Giáng sinh năm 2011 Đảng cũng đã giam người nhạc sĩ trẻ Việt Khang vì anh là tác giả bài "Việt Nam Tôi Đâu?" và "Anh Là Ai?"--

Người tù năm 1976 bị bắt cũng với  hơn trăm người gồm đủ bộ môn văn nghệ Miền Nam (Văn, Thơ, Báo chí, Nhạc, Kịch, đạo diễn điện ảnh, đạo diễn Cải lương có đôi chút tên tuổi) bị  quy kết tội “có nợ máu nhân dân” và “chống cộng ở thượng tầng kiến trúc” bị giữ lại. Đây là những “tội” có thể đưa tới tử hình. Sau hai năm tra vấn hỏi cung xong, họ đưa lên trại Gia Trung (xứ sương mù Pleiku) nằm trong khu rừng già, nghe nói trước đây là mật khu của Việt cộng, để lao động khổ sai.

"Tội" của ông là "Chủ tịch Nghiệp Đoàn Ký Giả Việt Nam",  vì ngoài Bắc chức vụ này “to” lắm, do đảng chỉ định và quyền hạn cũng như quyền lợi ngang bộ trưởng.

Tù nhân nầy tương đương với "Cai Văn Nghệ" Tố Hữu tuyệt đối trung thành với Hồ Chí Minh. Nên sau được làm ..Bộ trưởng Kinh Tế nên Cựu Đại tá Bùi Tín nói XHCN bổ nhiệm "Nhà thơ thì làm kinh tế,
Còn Thống Chế --Võ Nguyên Giáp--thì đi đặt vòng"!

Đó là chánh sách của thượng lưu trí tuệ loài vượn được cựu Đại tá Cộng Sản Bùi Tín kể.

Còn nhân chứng sống là ông Thanh Thương Hoàng,  bị tù trên 10 năm vì tội làm Chủ tịch Nghiệp Đoàn Ký Giả Việt Nam, sau còn thêm chức "Phó Chủ tịch Hội đồng Báo chí Việt Nam" mà VC coi "oai" tương đương với Tố Hữu cũng kể rằng trong thời gian “nằm” biệt giam  cũng có vài việc để nhớ về:

1. "Chính sách Nhà nước” để đời!

Thanh Thương Hoàng: Cứ mỗi tháng tù biệt giam được cho ra ngoài cắt tóc. Bọn “thế nhân” chúng tôi tất cả đều bị “gọt” trọc đầu, kể cả vị Linh mục, nhưng với hai vị Thượng Tọa Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ thì cai tù lại bắt để tóc. Hai cụ phản đối, cai tù thản nhiên:
“Đó là chính sách Nhà nước!”.

2. Đói đến phải ăn... phân

Phần đông trong trại tù Cộng sản, nhiều tù nhân kể rằng ai cũng ăn bất cứ con gì bắt được: bọ xít, chuột cống, kỳ nhông, rắn, rít, v.v. miễn có chút chất Protein cho đở đói. Nghe nguy hiểm, ghê gớm quá! Thanh Thương Hoàng có số may, vì phòng biệt giam hết chỗ nhưng cũng nghe bạn tù kể lại đầy đủ.

Thanh Thương Hoàng chứng kiến thêm chuyện chánh sách Đảng cho "ăn cứt" rất... dễ dàng, giản dị để ..sống!

Nguyên do thế này. Trong vườn ươm giống của đội trồng rau có một dàn dưa chuột. Khi dưa mới kết trái to hơn ngón tay đã bị tù (và cả cai tù) hái trộm ăn hết nên ban giám thị trại tù ra lệnh lấy phân tươi của người hòa với nước rồi hàng ngày quết vào những trái dưa chuột cho hết bị trộm. Nhưng tù vẫn hái trộm ăn sau khi rửa sơ qua. Thế là lần thứ nhất tôi ăn phân người.

Lần thứ hai thì chính do tôi (và mấy ông bạn) chủ động ăn phân người. Tôi và mấy “đồng sự” được “bố trí” dọn phân cầu tiêu các phòng giam. Một số anh em tù hình sự ra ngoài đồng làm việc đã hái và ăn tươi nuốt sống các trái bắp. Vì ăn trộm nên không kịp nhai (sợ cai tù thấy) các bạn tù hình sự cứ thế mà nuốt. Bắp già hạt cứng dạ dầy không tiêu nổi, hôm sau đi cầu ra nguyên cả hạt. Chúng tôi lúc đầu còn sợ bẩn sợ hôi và bệnh nhưng sau khi sôi nổi “bàn thảo”, chúng tôi đi tới việc lấy những hạt bắp này đem ra suối rửa, luộc hai ba lần cho hết mùi hôi rồi ăn một cách ngon lành thoải mái! Nhiều bạn tù biết chuyện cũng xin ăn ké.

3. Tù nhân 10 tuổi "Lon xon chẳng mặc quần"

Đây là bài thơ ngục sĩ 27 năm tù ở Bắc Việt của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện diễn tả. Khi đất nước "Thống nhất" chính nhà tù miền Nam cũng dùng chung chính sách sau 1975

Thanh Thương Hoàng kể: Còn một chuyện nhỏ nữa mà tôi cũng khó quên. Tôi vốn bị quy kết “học tập cải tạo” xấu, tư tưởng không ổn định và trây lười lao động nên thường xuyên bị ăn 13 ký một tháng (5 ký gạo, 8 ký khoai mì – nhưng bọn cai tù và bọn nhà bếp đồng lõa ăn chặn mất 2 ký gạo nên chỉ còn 3 ký).

Trong 7 năm sống ở trại Gia Trung tôi được gia đình “thăm nuôi” có 3 lần.
Đáng nhớ nhất là lần 2 con tôi (còn vị thành niên: một trai 15 tuổi và một gái 13 tuổi) đi xe đò hơn ngàn cây số lên thăm Bố với gói quà khoảng 10 ký. Khi đến cây số 25 (quốc lộ 18) thì xuống xe, lúc đó là 2 giờ đêm. Trời rất lạnh lại ở chốn rừng thưa hoang vắng không biết đường vào trại, hai anh em phải ngồi dựa lưng vào nhau chờ sáng trong lòng vừa sợ vừa lo mọi thứ, nhất là với thú dữ và kẻ cướp. (Hết trích)

Những người may mắn ra đi sớm, chưa ngày nào sống với Cộng sán không thể nào hiểu nỗi những người ở lại trong nhà tù lớn XHCN khổ sở thế nào để ép mình trong xe hoặc đeo tòn teng ngoài xe đò miễn được một chuyến đi thăm nuôi người trong nhà tù nhỏ? Thường bị đổ xuống bìa rừng 2 giờ sáng. Những phụ nữ, trẻ em phải làm con sâu đo để mang được quà vào trại tù nuôi chồng, nuôi cha. nhiều nạn nhân đã bị thú dữ và cướp hiếp dâm trên đường tiếp tế giữa hai nhà tù Lớn, Nhỏ của “tầng chót địa ngục trần gian” Xã hội Chũ nghĩa Việt Nam!

4. Hết "được" ăn phân nhờ ánh sáng lóe lên từ cuối đường hầm mù mịt.

Là nhờ những người ra đi không quên người ở lại, họ họp thành những tổ chức Hội Phụ Nữ, Hội tù nhân Lương tâm và Chính trị, Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, tham gia Văn Bút Quốc Tế.. v.v.. Họ tận dụng truyền thông Mỹ như  đài VOA, can thiệp với chính phủ Hoa Kỳ như Jimmy Carter, Roanald Reagan.. v.v. để có chương trình H.O....

Thanh Thương Hoàng: Tôi được “ấm bụng” (nhờ ăn cứt) ít ngày thì bị “ngưng công tác” (vì tin đài VOA?). Đó là hai dấu ấn khủng khiếp trong trại tù cho tới ngày hôm nay, mỗi khi nghĩ tới tôi vẫn không khỏi rùng mình tự hỏi không hiểu sao mình lại có thể “ghê gớm” đến thế!.(Hết trích)

Quí vị sẽ tìm gặp những tên "Có nợ máu với nhân dân" quen thuộc thời ấy của miền Nam mà chắc đạo diễn "đặt hàng" Lê Phong Lan không hề biết như Nhà Văn Doãn Quốc Sỹ, Nhà báo Hồ Văn Đồng, Nhà báo Như Phong Lê Văn Tiến, Nhà Văn Nhà báo (nguyên dân biểu) Hồ Hữu Tường, nhà văn Duyên Anh;  những tù nhân trong vụ nhà thờ Vinh Sơn, như “tướng phục quốc Nguyễn Việt Hưng”, Luật sư Nguyễn Khắc Chính;  Ngô Công Minh, ông Tống Đình Bắc; Tiến sĩ Mai Văn Lễ (cựu Khoa trưởng Khoa Luật đại học Huế), thạc sĩ Giáo sư trường Luật Sàigòn Vũ Quốc Thông, LM Hoàng Quỳnh khu Bùi Chu Phát Diệm  v.v

Cựu Chủ tịch Nghiệp Đoàn Ký Giả Việt Nam Thanh Thương Hoàng: đi theo diện H.O, hiện ở miền Bắc California.

Đây là chuyện thật của những người đã “Chết trong cõi sống” có tên trên đây.

Mời quí vị, nhất là Lê Phong Lan và Trung ương đảng CSVN nghe nhân chứng sống Thanh Thương Hoàng kể chuyện lịch sử trung thực của "Địa ngục trần gian"  XHCNVN.

 Nguyễn Việt Nữ

(Mùa Quốc hận 2013)

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều